Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 352: Chương 352: Niên Cao Thang Bản Ma Lạt Thang

## Chương 352: Niên Cao Thang Bản Ma Lạt Thang

Tần Hoài thuận lợi tìm thấy Trần Huệ Hồng đã đợi hơn 40 phút ở lối ra.

Trần Huệ Hồng đều đã buồn chán đến mức bắt đầu chơi tiêu tiêu nhạc rồi, chơi rất nhập tâm, Tần Hoài gọi bà ấy hai tiếng đều không có phản ứng.

Trần Huệ Hồng đi một mình, thấy Tần Hoài kéo hai cái vali, theo bản năng liền định đi nhận một cái, Tần Hoài liền đưa cái vali trống không chẳng đựng gì đó cho Trần Huệ Hồng.

_“Hồng tỷ, lát nữa cháu phải về nhà cất đồ trước, trong vali này của cháu có một ít nhân thịt đã băm xong hút chân không, cháu sợ để lâu bị hỏng.”_ Tần Hoài nói.

_“Nhân thịt? Đặc sản tỉnh Việt các cháu là nhân thịt? Nhân thịt gì?”_ Trần Huệ Hồng nghe không hiểu.

_“Lạc Lạc lần trước thành tích thi không tồi, cháu hứa với con bé làm đồ ăn ngon, liền nhờ Tào sư phụ làm một ít nhân thịt cho con bé gói Tứ Hỷ Thang Đoàn. Vốn dĩ định hôm nay về đến nhà là gói, đã phải đến nhà La tiên sinh mở tiệc trà, vậy thì sáng mai gói vậy.”_ Tần Hoài giải thích.

Trần Huệ Hồng bừng tỉnh, móc điện thoại ra gọi cho La Quân, trước khi điện thoại kết nối nói với Tần Hoài: _“Không cần ngày mai gói, lát nữa trực tiếp đến nhà La Quân gói.”_

_“Nhà La tiên sinh có thể không có…”_

_“Alo… đón được rồi đón được rồi, ông giục cái gì, máy bay lại không thể đến sớm hơn, có giỏi thì ông bay qua đón Tiểu Tần đi.”_

_“Nói chuyện chính với ông, Tiểu Tần mang nhân thịt về muốn gói Tứ Hỷ Thang Đoàn, nhà ông có nguyên liệu của Tứ Hỷ Thang Đoàn không? Chính là bột nếp… cái này cái kia những thứ đó.”_

_“Vân Trung Thực Đường có.”_ Tần Hoài nhỏ giọng nhắc nhở, _“Mấy ngày nay Trịnh Tư Nguyên và Đàm Duy An làm Tứ Hỷ Thang Đoàn, trước khi đi cháu đã chuẩn bị rất nhiều nhân đậu đỏ và nhân đường vừng, chắc là vẫn chưa dùng hết.”_

Trần Huệ Hồng gật đầu: _“Tiểu Tần nói Vân Trung Thực Đường có, Trương Thục Mai nếu không có gì bất ngờ chắc là đang dạo trung tâm thương mại. Ông nói với cô ấy một tiếng, nếu ở gần đó, bảo cô ấy đến Vân Trung Thực Đường lấy nguyên liệu, chúng ta mở tiệc trà cũng đừng làm lỡ Lạc Lạc ăn điểm tâm.”_

_“Lạc Lạc đứa trẻ này cũng thật đáng thương nha, mấy ngày trước dì gặp con bé ở thực đường, đều chỉ có thể ăn ba bát cơm rồi, lượng cơm đều nhỏ đi rồi.”_

Tần Hoài: ……

Trần Huệ Hồng cúp điện thoại: _“Đi, xe dì ở phía trước, trực tiếp đến nhà La Quân. Lát nữa lên xe cháu trước tiên kể cho dì nghe, lão Thạch là tình huống gì.”_

Có thể nhìn ra, Trần Huệ Hồng đã không kịp chờ đợi muốn nghe câu chuyện của Đương Khang rồi.

Sau khi lên xe, Tần Hoài chọn những ý chính kể cho Trần Huệ Hồng nghe một chút, Trần Huệ Hồng nghe say sưa ngon lành, nghe xong còn không quên cảm thán:

_“Loại thụy thú như họ chính là không giống nhau, không có thần lực rồi còn có buff thụy thú, từ đó là buff nhỉ? Không giống dì, ngoài việc đói không chết ra cũng chẳng có bản lĩnh gì đặc biệt.”_

Tần Hoài: …… Hồng tỷ dì vẫn là khiêm tốn rồi, giữa trưa tưới nước cho cây phát tài, tưới thời gian dài như vậy không tưới chết cây, cũng là buff bị động của dì nha.

Lúc Trần Huệ Hồng cảm thán xe đã lái vào gara tầng hầm, Tần Hoài nhân lúc hai người vẫn còn trên xe tranh thủ thời gian hỏi câu hỏi cuối cùng: _“Hồng tỷ, không biết có phải là ảo giác của cháu không, sao cháu cứ cảm thấy việc độ kiếp của Thạch Đại Đảm so với việc độ kiếp của mọi người dễ dàng hơn rất nhiều.”_

_“Không phải ảo giác của cháu, dì cũng cảm thấy việc độ kiếp của ông ấy khá dễ dàng, có thể là vì ông ấy bây giờ mới là kiếp thứ hai đi.”_ Trần Huệ Hồng đỗ xe vững vàng, tắt máy, mở cửa xe xuống xe, hơi hạ thấp giọng một chút, _“Độ kiếp vốn dĩ có rất nhiều tính không ổn định.”_

_“Cháu cảm thấy ông ấy độ kiếp dễ dàng, ông ấy không chừng còn cảm thấy ông ấy xui xẻo đấy.”_

_“Vừa rồi cháu kể hơi quá ngắn gọn, lát nữa lên trên cháu lại kể chi tiết cho chúng ta nghe một lần. Nếu ông ấy kiếp trước là vì chuyện như vậy mà độ kiếp thất bại, vậy dì chỉ có thể nói ông ấy quả thực khá xui xẻo.”_

_“Nói câu khó nghe một chút, có người thiết kế ông ấy muốn ông ấy giết chết Hứa Nặc, nhưng xác suất lớn cũng không trông cậy ông ấy có thể một lần giết chết. Giở trò trên phanh có thể là nới lỏng đinh, phanh bình thường nhìn không ra, lúc phanh gấp thì không phanh được. Nhưng lỡ như ông ấy phanh gấp từ trước thì sao? Lỡ như trên đường có một con lợn chắn ngang giữa đường, hoặc có con bò chạy trộm đi dạo, hoặc là xe phía trước xảy ra tai nạn cần phanh gấp.”_

_“Nguyên nhân căn bản ông ấy thất bại là ông ấy trực tiếp hại chết bạn tốt của mình, cơ bản tất cả tinh quái kiếp thứ nhất độ kiếp thất bại đều không học được cách làm người. Không phải dì nói chuyện lạnh lùng, kiếp thứ nhất của dì là thời loạn lạc, cũng có rất nhiều người chết trước mặt dì, đau khổ cầu xin dì xin dì cứu họ nhiều không đếm xuể.”_

_“Nếu Huệ Nương không xảy ra tai nạn, dì có thể cũng sẽ không độ kiếp thất bại. Dì thực ra đã trò chuyện rất nhiều với La Quân còn có Trần Công, chúng ta đều cảm thấy tinh quái độ kiếp thành công chỉ có hai cách, một là ông ấy hòa nhập vào xã hội loài người thực sự biến thành một con người, cách khác là ông ấy chưa từng hòa nhập luôn luôn lạnh lùng đứng nhìn.”_

_“Độ kiếp thất bại đều là loại nửa hòa nhập nửa không hòa nhập như chúng ta.”_

_“Giống như trong cuốn tiểu thuyết dạo này dì xem viết vậy, cái gì mà hữu tình đạo vô tình đạo. Hoặc là cháu tu hữu tình đạo, hoặc là cháu tu vô tình đạo, cháu đừng có kẹt ở giữa cái này tu một chút cái kia tu một chút, không lên không xuống cuối cùng đọa vào ma đạo.”_

Tần Hoài ngược lại không ngờ Trần Huệ Hồng còn có thể tổng kết ra đạo lý này, quả nhiên là chỉ cần ví dụ thất bại đủ nhiều là có thể tổng kết ra kinh nghiệm, nghe ra cũng khá ra dáng ra hình.

Tiểu thuyết khoảng thời gian này của Trần Huệ Hồng không xem uổng phí.

Tần Hoài kéo vali cùng Trần Huệ Hồng bước vào thang máy, sau khi vào thang máy hai người liền không bàn luận những chuyện liên quan đến tinh quái nữa, Trần Huệ Hồng nhắc đến hai câu về việc học tập của Trần Tuệ Tuệ và tình báo liên quan đến ngày hoạt động phụ huynh và học sinh học kỳ sau.

Đúng vậy, trường tiểu học thực nghiệm chính là cuốn như vậy, ngày hoạt động phụ huynh và học sinh học kỳ sau, các phụ huynh học kỳ này đã bắt đầu nghe ngóng tin tức chuẩn bị từ trước rồi.

Theo người thạo tin tiết lộ, hoạt động nhà bếp gia đình năm ngoái vô cùng thành công, nhận được vô số lời khen ngợi từ các phụ huynh. Nhóm trung dung cảm thấy làm kẻ ăn bám cũng rất tốt, nhóm nạp tiền cảm thấy nạp tiền cũng coi như có hiệu quả, nhóm tinh anh cảm thấy lần trước là mình chưa phát huy tốt, lần này nhất định có thể tạo ra thành tích tốt hơn nữa.

Nhà trường cũng cảm thấy hoạt động nhà bếp gia đình rất tốt, không cần giống như thủ công, sáng tạo các loại biểu diễn tài năng, nhất định phải bình chọn ra hạng nhất hạng nhì hạng ba, giải thưởng có thể trao rất nhiều, dễ bưng bát nước cho bằng.

Do đó, mọi người đều đang đồn hoạt động học kỳ sau vẫn là nhà bếp gia đình.

Trần Huệ Hồng cảm thấy bà ấy lại có thể rồi.

Tuy kể từ sau hoạt động lần trước bà ấy không bao giờ làm điểm tâm nữa, nhưng Trần Huệ Hồng cảm thấy bà ấy ở phương diện làm điểm tâm vẫn có vài phần thiên phú. Hoạt động lần này bà ấy không muốn làm phiền Tần Hoài nữa, dù sao bên bà ấy cũng không vắt ra được Chi Tuyến Nhậm Vụ nữa.

Bà ấy muốn làm phiền Khuất Tĩnh.

Bà ấy cảm thấy Niên Cao Thang rất thích hợp cho nhà bếp gia đình.

Đầu tiên, rất nhiều bạn nhỏ thích ăn bánh tổ.

Thứ hai, Niên Cao Thang dễ làm, có tay là làm được. Mấy ngày trước Khuất Tĩnh nấu Niên Cao Thang lật xe lớn, Trần Huệ Hồng đặc biệt chạy qua nếm thử một chút, cảm thấy lật thành như vậy hương vị cũng tạm được, không khó ăn đến mức khó nuốt.

Để kiểm chứng suy đoán của mình, Trần Huệ Hồng còn đặc biệt bưng nồi Niên Cao Thang đó đi cho La Quân thưởng thức. La Quân tuy mắng người, nhưng không mắng rất kịch liệt, ít nhất không hất Niên Cao Thang lên mặt Trần Huệ Hồng, chứng tỏ Niên Cao Thang cho dù lật xe cũng sẽ không làm ra rất khó ăn.

Trần Huệ Hồng cảm thấy Niên Cao Thang có thể thử một lần.

Cuối cùng, Niên Cao Thang rất bao dung.

Trong Niên Cao Thang có thể không chỉ có bánh tổ, có thể thêm rất nhiều thứ. Củ cải, rau xanh, cá viên, thanh cua, gà viên, đậu phụ, đậu hũ ky cùng một loạt các nguyên liệu Ma Lạt Thang đều có thể thêm vào trong, cuối cùng nấu thành Ma Lạt Thang liền nói đây là Ma Lạt Thang thêm bánh tổ là được, dù sao cũng không ai biết Trần Huệ Hồng rốt cuộc muốn làm gì.

Trần Huệ Hồng cảm thấy ý tưởng này của mình quả thực chính là sự khéo léo trong sự khéo léo, nấu Ma Lạt Thang đơn giản biết bao nha, trẻ con ở độ tuổi như Trần Tuệ Tuệ rất ít đứa không thích ăn Ma Lạt Thang.

Đối với điều này Tần Hoài biểu thị:?

Cho nên dì rốt cuộc là muốn nấu Niên Cao Thang hay Ma Lạt Thang? Niên Cao Thang chỉ là cái cớ của dì, Ma Lạt Thang mới là mục đích của dì đi.

Tần Hoài cuối cùng là đội đầy mặt dấu chấm hỏi bước vào nhà La Quân.

Trần Huệ Hồng có chìa khóa nhà La Quân, vào trong đều không cần gõ cửa hay bấm chuông, trực tiếp mở cửa là được.

Lúc hai người vào cửa, La Quân giống như thường ngày ngồi trên sô pha xem tivi, thấy Tần Hoài đến cũng chỉ ném cho anh một ánh mắt, không nói gì mấy.

Tần Hoài nghe thấy trong bếp có động tĩnh, hình như có người đang nấu thứ gì đó.

Ngay lúc Tần Hoài quay đầu về phía nhà bếp, cửa bếp liền mở ra. Khuất Tĩnh đeo tạp dề, trên tay còn cầm muôi, thoạt nhìn có vẻ hơi luống cuống tay chân, ở nơi Tần Hoài không nhìn thấy La Quân bất đắc dĩ trợn trắng mắt.

_“Hồng tỷ, em làm theo lời chị nói thêm củ cải, rau diếp thơm, rong biển, đậu hũ ky, đậu phụ, tôm hùm viên, cá viên, tôm viên, khoai lang tím viên, chả cá và thanh cua vào trong Niên Cao Thang, nhưng em cảm thấy nấu ra hương vị không giống Ma Lạt Thang, giống như… món thập cẩm nhà ăn bệnh viện chúng em nấu buổi trưa.”_ Trên mặt Khuất Tĩnh một nửa là vô tội, một nửa là bất đắc dĩ, chỉ có thể mở to mắt nhìn về phía Trần Huệ Hồng như cầu cứu.

Trần Huệ Hồng cũng lộ ra biểu cảm mờ mịt: _“Sao lại như vậy?”_

La Quân lại trợn một cái trắng mắt thật lớn, đáng tiếc không có ai đang nhìn ông ấy.

Khuất Tĩnh cúi đầu: _“Em cũng không biết, có phải em thêm sai đồ hay là nên thêm gói gia vị khác, bánh tổ đều sắp nấu thành bột nhão rồi.”_

Trần Huệ Hồng cố gắng bình tĩnh phân tích: _“Dì cảm thấy không phải…”_

La Quân cuối cùng không thể nhịn được nữa, hét lớn: _“Không phải, Trần Huệ Hồng bà có phải có bệnh không?”_

_“Bà có bệnh thì thôi đi, cái bệnh này của bà bây giờ sao còn lây truyền nữa? Lấy Niên Cao Thang nấu Ma Lạt Thang, thứ này bà cũng nghĩ ra được, đây là cho người ăn sao? So với cái đầu óc nấu ăn này của bà, cửa hàng tiện lợi trước cổng khu phố chúng ta đều coi như là biết luộc trứng trà rồi.”_

_“Còn cô nữa Khuất Tĩnh, Trần Huệ Hồng nói gì cô liền nghe nấy à? Cô không phải đã thức tỉnh rồi sao? Không có khả năng phán đoán của riêng mình sao? Cô không phải biết nấu ăn sao? Tuy làm cũng chẳng ra sao, nhưng ít nhất mạnh hơn Trần Huệ Hồng chứ?”_

_“Chuyện nấu ăn này là tin bản thân cô, hay là nghe Trần Huệ Hồng, chút khả năng phán đoán này đều không có sao? Tôi thấy cô cũng đừng làm ở khoa thần kinh nội khoa bệnh viện các cô nữa, bản thân cô đi lấy số khoa thần kinh nội khoa trước đi, xem xem có phải tuổi còn trẻ đầu óc đã không được tốt lắm rồi không.”_

_“Hơn nữa hai người các người, ở nhà không có nhà bếp sao? Cứ phải đến phá hoại nhà bếp nhà tôi. Thứ này nấu ra trong nhà bếp nhà tôi tôi đều chê xui xẻo, đặc biệt là bà Trần Huệ Hồng, lần trước bưng nồi đến nhà tôi chưa đủ, lần này trực tiếp muốn nấu ở nhà tôi đúng không?”_

_“Còn cậu nữa Tần Hoài!”_

Tần Hoài:???

Đoạn cốt truyện này còn có đất diễn của anh, trận mắng này anh cũng phải chịu sao?

_“Cậu tốt xấu gì cũng là một đầu bếp chuyên nghiệp, thứ này nấu ra trước mặt cậu cậu cũng có thể nhịn? Đạo đức nghề nghiệp của cậu đâu? Đạo đức nghề nghiệp của cậu đâu? Sự theo đuổi của cậu đâu? Tố chất của cậu đâu?”_

Tần Hoài: _“…… Cháu… cháu vừa mới đến.”_

_“Hừ.”_ La Quân hừ lạnh một tiếng, không tấn công vô phân biệt nữa, _“Trái cây đã gọt xong ở ngăn trên tủ lạnh, tự đi mà lấy.”_

_“Nói đi, Đương Khang là tình huống gì.”_

Thấy tiệc trà sắp bắt đầu, Khuất Tĩnh vội vàng chạy chậm về bếp tắt lửa trên bếp. Trần Huệ Hồng tự giác đi bếp lấy trái cây, còn tiện thể đi tủ lấy chút hạt, có thể nhìn ra bà ấy vô cùng hiểu rõ đồ ăn nhà La Quân đều để ở đâu.

La Quân tạm dừng phim truyền hình, đứng dậy đi đến bàn ăn ngồi xuống, Tần Hoài nhân cơ hội liếc nhìn phim truyền hình một cái, phát hiện La Quân dạo này quả thực là đổi khẩu vị rồi, chuyển sang xem phim niên đại rồi.

Khuất Tĩnh rất chu đáo múc bốn bát Niên Cao Thang phiên bản siêu cấp sang trọng plus, mỗi người một bát.

Nhìn nguyên liệu đều sắp tràn ra trong bát, màu sắc nhạt nhẽo, cùng với bánh tổ thực sự đã nấu nát nấu thành bột nhão, Tần Hoài đột nhiên hơi hiểu tại sao La Quân vừa rồi lại phun người vô phân biệt như vậy.

Chỉ có thể nói La Quân khoảng thời gian này quả thực là tu tâm dưỡng tính rồi, lại có thể nhịn đến vừa rồi mới phun người.

Ở nhà ông ấy nấu thì thôi đi, nấu xong còn bắt ông ấy ăn, sao không thể coi là một loại ngược đãi người già chứ?

Thứ này lại có thể khiến Khuất Tĩnh và Trần Huệ Hồng thảo luận, có thể thấy Khuất Tĩnh là thực sự bị Trần Huệ Hồng dẫn đi lệch hướng rồi.

Tần Hoài giả vờ không nhìn thấy cái bát trước mặt, cầm một quả chuối lên vừa ăn vừa nói, đem những tin tức nghe được hôm nay và những thứ mình phân tích trên máy bay tuôn ra một lượt.

Nhân tiện còn đem câu hỏi vừa rồi hỏi Trần Huệ Hồng hỏi lại một lần nữa.

Sau đó Tần Hoài để không ăn Niên Cao Thang, trực tiếp đứng dậy tốc biến vào bếp, biểu thị những gì anh có thể nói đều đã nói xong rồi, phần còn lại là thời gian mọi người tự do thảo luận, anh ở trong bếp vừa làm Tứ Hỷ Thang Đoàn vừa nghe là được.

Khuất Tĩnh vô cùng thật thà nhíu mày ăn từng nguyên liệu trong bát một lần, vừa ăn vừa nói với Trần Huệ Hồng loại Niên Cao Thang này nấu ra thực sự rất khó ăn, còn khó ăn hơn món thập cẩm nhà ăn bệnh viện các cô ấy.

Tần Hoài ở trong bếp thái mứt hoa quả.

Sau khi Đao Công Trung Cấp, Tần Hoài cảm thấy thái mứt hoa quả đều thuận buồm xuôi gió hơn trước đây rất nhiều.

Trần Huệ Hồng nhỏ giọng lẩm bẩm với Khuất Tĩnh một tiếng thực sự quá khó ăn chúng ta đừng ăn nữa, bà ấy cũng cảm thấy rất khó ăn, sau đó tắt mic nhường lại sân khấu cho La Quân.

La Quân tuy bản thân độ kiếp không hiểu, nhưng trong việc phân tích tinh quái vẫn rất chuyên nghiệp. Mỗi lần đến lúc này, chắc chắn phải để La Quân phát biểu đầu tiên.

La Quân căn bản không nhìn tổ hai người Niên Cao Thang, trực tiếp quay người đối mặt với nhà bếp, gần như là hướng về phía Tần Hoài hỏi: _“Cậu cảm thấy việc độ kiếp của Đương Khang rất dễ dàng?”_

Tần Hoài vẫn đang thái mứt hoa quả, _“Tương đối mà nói khá dễ dàng đi.”_ Tần Hoài nói, _“Tôi cảm thấy chấp niệm của ông ấy cũng không coi là thứ gì không thể phá giải, thực sự bàn về tôi cảm thấy ông ấy còn khá oan uổng.”_

_“Cậu sẽ cảm thấy như vậy, là vì ông ấy không nói thật.”_ La Quân thẳng thắn nói.

Tần Hoài:!

Trần Huệ Hồng:!!

Khuất Tĩnh:!!!

_“Hả?”_ Tần Hoài đều ngơ ngác rồi, anh tự nhận mình cũng coi như là bậc thầy nói dối, dù sao thanh tiến độ của Hoang Ngôn Đại Sư Cấp đều đã đi được một nửa, khả năng phân biệt lời nói dối vẫn khá tốt.

Tần Hoài cẩn thận nhớ lại những lời Thạch Đại Đảm nói với mình, cảm thấy chắc là không lừa người, ông ấy quả thực bản chất rất thật thà, có một chút khôn vặt, nhưng không nhiều: _“Không đến mức đó chứ, tôi cảm giác ông ấy không nói dối.”_

_“Cũng chưa chắc là nói dối, có thể là có những thứ không muốn nói với cậu.”_ La Quân nói, _“Dù sao cậu lại không xem được ký ức của ông ấy.”_

Nói đến đây, La Quân liền vô cùng khó chịu: _“Nếu không phải cái hệ thống rách nát gì đó của cậu có thể không thông qua sự đồng ý của chúng tôi, trực tiếp cho cậu xem ký ức của chúng tôi, cậu tưởng tôi sẽ nói thật với cậu sao?”_

Tần Hoài: ……

Vậy thực sự xin lỗi nha La tiên sinh.

Nhưng chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách hệ thống, ai bảo ngài chưa tỉnh chứ? Nếu ngài tỉnh rồi, thì không phải không xem được ký ức của ngài sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!