## Chương 364: Hứa Nặc (2)
Thạch Đại Đảm kiếp thứ 1 không nghi ngờ gì là một Đương Khang thành thật, Hứa Nặc bảo ông mau đi lấy cơm đến nhà anh ta, tránh làm lỡ thời gian bị Xưởng trưởng Hứa bắt được, Thạch Đại Đảm liền thực sự dùng tốc độ nhanh nhất toàn bộ quá trình lợn rừng húc.
Ôm hộp cơm ngược dòng người chạy như bay, thậm chí đều quên mất có thể nhét hộp cơm và ổ bánh ngô vào trong túi, toàn bộ quá trình luôn ôm chạy ra khỏi nhà máy dệt.
Tần Hoài đi theo phía sau suýt nữa không đuổi kịp, suýt bị bức tường không khí đâm chết.
Cũng không biết tại sao phạm vi bức tường không khí của đoạn ký ức này của Thạch Đại Đảm đặc biệt hẹp, Tần Hoài chỉ cần cách xa một chút xíu sẽ bị bức tường không khí đâm trúng.
Hứa Nặc ngồi xổm dưới một gốc cây lớn bên ngoài nhà máy dệt đợi ông, thấy Thạch Đại Đảm đi ra vội vàng vẫy tay với ông, không đợi Thạch Đại Đảm mở miệng đã trực tiếp nói: _“Sao cậu lại ôm hộp cơm, không phải có túi sao?”_
_“Ồ, chạy gấp quá quên mất.”_ Thạch Đại Đảm lúc này mới phản ứng lại, chậm chạp kéo khóa túi đeo chéo ra, cẩn thận từng li từng tí đặt hộp cơm vào, đặt hộp cơm trước rồi mới đặt ổ bánh ngô, cuối cùng còn lại hai cái ổ bánh ngô một cái cầm trên tay, một cái nhét vào miệng.
Hứa Nặc đều hơi cạn lời rồi.
_“Đương Khang các người đều là tính cách này sao? Chỉ có lúc ăn cơm là tích cực, những lúc khác đều chậm chạp, may mà tôi giới thiệu cậu vào đội xe. Lần trước bố tôi còn nói với tôi, cái tính cách này của cậu chính là thích hợp lái xe trong đội xe, cẩn thận dè dặt, làm việc chậm một chút, còn hơn là hấp tấp, cẩu thả.”_
Thạch Đại Đảm không hiểu ra sao, chỉ một mực gặm ổ bánh ngô, đi theo sau Hứa Nặc về nhà Hứa Nặc.
Hai người đi được một đoạn, Thạch Đại Đảm ăn xong hai cái ổ bánh ngô trên tay, mới chậm chạp mở miệng hỏi: _“Hứa Nặc, cậu vừa nói hấp tấp cái gì, cẩu thả cái gì là có ý gì? Thành ngữ sao?”_
Hứa Nặc: ……
Tần Hoài: ……
Giờ phút này, Tần Hoài đồng cảm với Hứa Nặc rồi, anh cảm thấy biểu cảm trên mặt Hứa Nặc chính là biểu cảm trên mặt anh lúc này.
Nhớ lại cuộc giao tiếp giữa Thạch Đại Đảm kiếp thứ hai và mình, Tần Hoài đột nhiên cảm thấy Thạch Đại Đảm hai kiếp này sống cũng không dễ dàng. Một người không thích đọc sách không thích học tập như vậy lại có thể làm được việc giao tiếp bình thường, còn có thể ứng dụng thành ngữ hợp lý, điều này lúc đi học phải chịu bao nhiêu khổ a!
Ông chắc là thực sự không thích đọc sách.
_“Những sách giáo khoa tiểu học tôi đưa cho cậu cậu đã xem chưa?”_ Hứa Nặc hỏi.
Thạch Đại Đảm ngại ngùng cười gãi đầu: _“Xem rồi, xem không vào, vừa xem đã muốn ngủ, miễn cưỡng nhận biết chữ hòm hòm rồi thì không xem nữa.”_
_“Vậy cái đài radio tôi đưa cho cậu cậu đã nghe chưa?”_
_“Nghe rồi, vừa nghe đã muốn ngủ. Mỗi tối về nhà tôi đều nghe đài radio, ngủ ngon lắm.”_
Hứa Nặc: ……
Hứa Nặc dừng bước, nhìn xung quanh, xác định không có người mới hơi cao giọng nói: _“Cho dù cậu là Đương Khang, là thụy thú, cũng không phải độ kiếp như vậy.”_
Thạch Đại Đảm thành thật nói: _“Nhưng các tiền bối nói với tôi là, độ kiếp chỉ cần bản thân vui vẻ là được. Nhân gian có rất nhiều đồ ăn ngon, thích thì ở lại thêm hai năm ăn uống, không thích thì tự mình tìm một nơi thâm sơn cùng cốc, trồng chút đất nuôi chút động vật, mỗi tinh quái đều chỉ có một cơ hội độ kiếp, phải nắm bắt tốt cơ hội này ăn nhiều đồ ăn ngon một chút, về rồi thì không được ăn nữa.”_
Hứa Nặc: ……
Tần Hoài: ……
Tần Hoài có thể cảm nhận được sự bất đắc dĩ và cạn lời của Hứa Nặc đã cụ thể hóa rồi, anh ta muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói, ngàn vạn lời nói nghẹn ở khóe miệng cuối cùng hóa thành một câu: _“Cậu có muốn ăn một cái Tửu Nương Man Đầu trước không?”_
_“Được nha được nha!”_ Thạch Đại Đảm vui vẻ đưa tay ra, Hứa Nặc lấy từ trong túi đeo chéo của mình ra một cái Tửu Nương Man Đầu, chia làm hai, miếng nhỏ cho mình, miếng lớn đưa cho Thạch Đại Đảm.
Thạch Đại Đảm vui vẻ nhận lấy màn thầu, vừa ăn vừa đi theo Hứa Nặc tiếp tục đi về phía trước.
Khu nhà ở của gia đình nhân viên nhà máy dệt cũng là một dãy nhà tập thể, thoạt nhìn không khác gì dãy nhà tập thể nhà Cung Lương, chỉ là nhà của Hứa Nặc có thể rộng hơn một chút, vị trí cũng tốt, ở tầng ba.
Không cần leo quá nhiều tầng, cũng không có phiền não của tầng thấp, bố cục 2 phòng 1 sảnh đàng hoàng ở những ngôi nhà thời đại này tuyệt đối được coi là căn hộ lớn.
2 phòng 1 sảnh nhà Cung Lương là tự mình ngăn ra, 2 phòng 1 sảnh nhà Hứa Nặc là thật.
Tần Hoài chỉ liếc nhìn một cái, đã nhìn thấy tivi, tủ lạnh và máy giặt ba món đồ tiêu chuẩn cuối những năm 80 mới dần dần đi vào các gia đình bình thường trong nhà Hứa Nặc, quạt điện càng có hai cái, phòng khách một cái phòng Hứa Nặc một cái.
Trong phòng Hứa Nặc có một cái bàn học, tất nhiên giống bàn ăn hơn, bởi vì trên cái bàn học này không có mấy cuốn sách, nhưng có hai quả chuối, hai quả táo, vài miếng bánh quy, một hũ đậu phụ nhự, một lọ đậu đũa muối chua và một lọ dưa muối.
Vừa vào phòng, động tác của hai người vô cùng thống nhất, một người đóng cửa một người đóng cửa sổ. Cửa sổ đóng không kín, khe hở còn phải dùng giấy gấp lại nhét vào, sau đó mới đồng loạt móc túi, lấy hộp cơm ra.
Mỗi người lấy ra ba hộp cơm, hộp cơm đều giống hệt nhau. Hộp cơm nhôm, cùng kiểu dáng, bề mặt lồi lõm, dãi dầu sương gió, nhìn là biết không ít lần bị quăng quật, nhưng đều rất chắc chắn bền bỉ, đồng thời bên trong đều nhét đầy ắp.
Ba hộp cơm của Hứa Nặc bên trong đựng lần lượt là đậu đũa kho thịt, nấm xào thịt và bắp cải xào chua ngọt. Khoảnh khắc hộp cơm mở ra mùi thơm bay tứ phía, bất kể là khẩu phần hay bề ngoài đều không chê vào đâu được.
Bắp cải xào chua ngọt với tư cách là một món rau xào thanh đạm, bị ủ trong hộp cơm nhôm lâu như vậy, khi mở ra màu sắc của bắp cải vẫn rất đẹp. Mùi giấm thơm đậm đà nhưng không sặc mũi, khiến người ta vừa ngửi đã không nhịn được tiết nước bọt, có thể thấy được công phu của đầu bếp.
Ba món ăn này nhìn là biết do Tỉnh Ly Hương đích thân xào, cũng khó trách Hứa Nặc và Thạch Đại Đảm phải nhét kín cả khe hở cửa sổ. Mùi thơm này nếu để trẻ con nhà hàng xóm ngửi thấy, nước mắt ghen tị thực sự sẽ chảy từ khóe miệng ra chảy thành một vại.
Hai người không nói nhiều lời, trực tiếp bắt đầu ăn.
Bên Hứa Nặc còn có 5 cái Tửu Nương Man Đầu, anh ta chia ba cái màn thầu cho Thạch Đại Đảm, hai cái màn thầu còn lại một cái kẹp món ăn kèm như đậu phụ nhự, một cái kẹp món ngon như bắp cải, đậu đũa kho thịt.
Ba hộp cơm đó của Thạch Đại Đảm Hứa Nặc không hề động vào một chút nào, đồ bên mình anh ta đều ăn không hết.
So với cách ăn uống tinh tế của Hứa Nặc, Thạch Đại Đảm ăn uống thì thô bạo hơn khá nhiều. Trong màn thầu căn bản không cần kẹp bất cứ thứ gì, một miếng màn thầu một miếng thức ăn, đều cho hết vào miệng kẹp.
Cũng không tồn tại vấn đề kết hợp gì, đều có thể ăn, đều thích ăn, căn bản không kén chọn. Tửu Nương Man Đầu thích ăn, ổ bánh ngô pha bột ngô đen cũng thích ăn, chủ trương một cái ai đến cũng không từ chối.
Ăn đến cuối cùng, Thạch Đại Đảm dùng chút nước canh thức ăn cuối cùng trong hộp cơm để vét đĩa, dùng cái Tửu Nương Man Đầu cuối cùng chấm nước canh sạch sẽ, hộp cơm sạch sẽ như vừa mới rửa, cuối cùng lại ăn hai quả táo để chốt hạ.
Tần Hoài đứng bên cạnh xem toàn bộ quá trình, chỉ cảm thấy đúng là một bữa ăn sảng khoái đầm đìa, Thạch Đại Đảm ăn chính, Hứa Nặc ăn cùng.
Giờ phút này, Tần Hoài cảm thấy so với Đương Khang thực sự, Âu Dương và Lạc Lạc cũng không tính là đặc biệt ăn khỏe. Nếu Thạch Đại Đảm thực sự lấy ra khí thế ăn 26 cái màn thầu, Âu Dương và Lạc Lạc e là cũng không phải đối thủ.
Ăn no uống say, Thạch Đại Đảm có thể là hơi say tinh bột rồi. Trầm mặc ngồi trên ghế tiêu hóa một lúc, đột nhiên nhớ ra điều gì, cầm lấy chiếc túi đeo chéo nhỏ đặt trên mặt đất, lấy từ bên trong ra một xấp tiền phiếu còn có vài điếu thuốc lá lẻ.
_“Đây là tiền lương tôi lĩnh hôm qua, quên đưa cho cậu, đều ở đây.”_ Thạch Đại Đảm đếm đếm, hơi đếm không rõ dứt khoát không đếm nữa, _“Mua phiếu cơm xong tôi không biết còn lại bao nhiêu tiền, chắc là khá nhiều, tôi nhớ đội trưởng nói với tôi có trợ… trợ cấp gì đó.”_
Hứa Nặc cũng không khách sáo, cầm tiền phiếu lên kiểm kê xong xuôi rồi bỏ vào chiếc hộp nhỏ đựng tiền phiếu của mình. Tần Hoài liếc nhìn một cái, trong chiếc hộp nhỏ có một xấp tiền dày.
_“Cậu tự mình không giữ lại chút nào sao? Tiền lương của đội xe rất cao đấy, càng không cần phải nói cậu đã được chuyển chính thức rồi. Bình thường ngoài ăn cơm ra cậu không có bất kỳ sở thích nào khác sao? Ví dụ như bộ quần áo này của cậu, đây là đồ bảo hộ lao động phát năm kia đúng không, năm ngoái không phải cũng phát sao? Sao cậu không mặc?”_
Thạch Đại Đảm cười hì hì: _“Bộ này mặc thoải mái.”_
Nói xong, Thạch Đại Đảm rất cẩn thận nhìn ra bên ngoài một cái: _“Xưởng trưởng Hứa sắp về rồi, tôi đi trước đây.”_
Hứa Nặc bất đắc dĩ thở dài một hơi, đứng dậy, đưa hai miếng bánh quy trên bàn cho Thạch Đại Đảm: _“Có phải cậu lại nghe thấy lời đồn đại gì, nói hai chúng ta là tổ hợp đồ ngốc + kẻ phá gia chi tử, bố tôi chỉ cần nhìn thấy hai chúng ta ở cùng nhau là huyết áp tăng cao, phiền lòng. Xưởng trưởng Hứa anh minh một đời, con trai lớn phẩm học kiêm ưu, cố tình sinh ra một đứa con trai út không đàng hoàng, còn có một người họ hàng ngốc nghếch chạy đến nương tựa ông ấy.”_
_“Không có nha.”_ Thạch Đại Đảm thành thật trả lời, _“Tôi mỗi ngày đều phải lái xe, trước đây Trần ca và Lưu ca dẫn tôi hai người họ đều khá thích nói chuyện, hôm nay là một mình tôi lái xe không có ai nói chuyện gì với tôi.”_
_“Tôi là cảm thấy cơm ăn xong rồi nên về thôi, sáng mai tôi còn phải lái xe, đội trưởng nói trước khi lái xe phải nghỉ ngơi tốt ngủ sớm.”_
Thạch Đại Đảm nói xong mới nhận lấy hai miếng bánh quy Hứa Nặc đưa, đều nhét vào miệng nhai nhóp nhép nuốt xuống.
Hứa Nặc: ……
Hứa Nặc nghẹn lời rồi.
_“Nhưng ngày mai tôi là giúp xưởng thịt giao hàng, phải về quê. Cậu không phải nói muốn cua sao? Tôi có thể đến con sông dưới quê bắt cho cậu.”_
Hứa Nặc:?
_“Tại sao không phải là thu mua?”_
_“Cua dân làng bắt không ngon bằng tôi bắt nha.”_ Thạch Đại Đảm nói như lẽ đương nhiên, _“Nếu cậu chỉ cần cua thì tôi mang gùi, nếu cần cá nữa thì tôi mang thêm một cái xô.”_
_“Thôi bỏ đi bỏ đi, bố tôi chưa về sớm vậy đâu tôi tiễn cậu về trước.”_ Hứa Nặc đứng dậy, dẫn Thạch Đại Đảm rời đi, Thạch Đại Đảm ngoan ngoãn đi theo.
Tần Hoài chú ý tới, khi hai người rời đi đóng cửa, đứa trẻ nhà hàng xóm tò mò thò đầu ra, sau đó hét vào trong nhà: _“Mẹ ơi, hai anh Hứa ăn cơm xong rồi, bây giờ con đi đến nhà máy gọi bác Hứa về nhé?”_
Hứa Nặc và Thạch Đại Đảm xuống lầu, mãi cho đến khi đi xa khỏi khu dân cư, bốn bề vắng lặng Hứa Nặc mới từ từ mở miệng: _“Bố tôi không ghét cậu.”_
_“Ông ấy cảm thấy cậu người khá tốt, mặc dù không thông minh, nhưng thật thà chất phác là một người đáng tin cậy. Tôi và cậu ngày nào cũng tụ tập với nhau, còn hơn là tụ tập với đám bạn bè xấu xa không ra gì.”_
_“Ông ấy và mẹ tôi dạo này ngày nào cũng về muộn, là vì trong nhà máy nhiều việc bận rộn, đồng thời có thể còn có một chút không muốn nhìn thấy hai chúng ta ăn cơm. Bởi vì ông ấy nhìn thấy bữa ăn đó sẽ cảm thấy tôi là một kẻ phá gia chi tử, cơn giận từ trong lòng bốc lên.”_
_“Cộng thêm tiền lương tiền phiếu hàng tháng của cậu đều đưa cho tôi, bố tôi cảm thấy tôi đang lừa gạt người thật thà. Mỗi lần ông ấy nhìn thấy cậu ăn cơm ở nhà tôi, ông ấy đều sẽ có một loại cảm giác tội lỗi con trai ông ấy lại ở bên ngoài lừa tiền người thật thà.”_
_“Tôi biết Xưởng trưởng Hứa không ghét tôi.”_ Thạch Đại Đảm gật đầu, thấy Hứa Nặc không tin lắm, Thạch Đại Đảm nặng nề gật đầu, _“Tôi thực sự biết.”_
_“Tôi mặc dù không thông minh bằng cậu, đến bây giờ cũng chỉ biết viết tên mình, không biết làm người, không đọc được sách càng không thể giống như cậu đi thi đại học, nhưng tôi có thể cảm nhận được.”_
_“Xưởng trưởng không ghét tôi, ông ấy cũng tin là tôi đã cứu mạng cậu, cho nên nói với bên ngoài tôi là họ hàng nhà các người, cho tôi học lái xe sắp xếp công việc cho tôi.”_
_“Đội trưởng rất thích tôi, cho nên anh ấy không chê tôi ngốc, mỗi ngày đều hao tâm tổn trí dạy tôi cách sửa xe hy vọng tôi sớm ngày được chuyển chính thức.”_
_“Trần ca và Lưu ca cũng không ghét tôi, cộng thêm biết tôi ngốc cũng không thích nói chuyện, cho nên chuyện gì cũng thích nói với tôi. Tất nhiên, rất nhiều lời tôi thực ra cũng nghe không hiểu lắm.”_
_“Ừm, tôi biết cậu cảm thấy tôi không nên độ kiếp như vậy, nhưng tôi cũng không biết nên độ kiếp như thế nào. Sau khi tôi đến nhân gian, phát hiện nhân gian không giống như các tiền bối nói, có lúc bản thân tôi cũng đang nghĩ làm theo phương pháp các tiền bối nói thực sự có thể độ kiếp sao? Nhưng tôi cũng nghĩ không ra.”_ Thạch Đại Đảm lộ ra biểu cảm mờ mịt, _“Cậu biết đấy, Đương Khang chúng tôi rất ít khi suy nghĩ.”_
_“Nhân gian bây giờ quả thực không giống trước đây.”_ Hứa Nặc gật đầu, _“Nếu cậu đến sớm 100 năm, có thể có thể dùng phương pháp tiền bối cậu nói để độ kiếp, nhưng bây giờ…… Bản thân tôi độ kiếp đều thất bại rồi, cũng không có gì hay để dạy cậu.”_
_“Cho nên cậu là vì thích xen vào việc của người khác nên độ kiếp thất bại?”_ Thạch Đại Đảm chợt hiểu, ghi nhớ, _“Vậy tôi không thể giống cậu, tôi cảm thấy bây giờ khá tốt, mặc dù tôi vẫn chưa làm người rõ ràng, nhưng mọi người hình như đều không để ý.”_
_“Bất kể tôi nói gì làm gì hoặc không nói, mọi người đều cảm thấy rất bình thường, nói tôi cái gì mà ngốc nghếch có phúc của kẻ ngốc.”_
_“Hứa Nặc, những sách giáo khoa tiểu học cậu đưa cho tôi thực sự quá khó rồi, sau lớp ba tiểu học tôi liền xem không hiểu nữa, tôi có thể không học được không a?”_ Thạch Đại Đảm lộ ra thần sắc cầu xin tôi thực sự dị ứng với việc đọc sách, cậu phải tin tôi.
Thạch Đại Đảm chỉ thiếu điều khắc 4 chữ to tôi là học tra lên trán mình.
_“Vậy cậu sửa xe……”_
_“Sửa xe tôi sẽ học hành đàng hoàng với đội trưởng, cái này tôi vẫn biết. Ở đội xe muốn làm một tài xế giỏi, ngoài biết lái xe còn phải biết sửa xe, sửa xe không cần đọc sách cái này tôi có thể học được.”_
_“Hơn nữa tôi cũng khá thích lái xe.”_
Mắt Hứa Nặc sáng lên: _“Vậy cậu đây là tìm được sở thích của mình rồi?”_
_“Mỗi lần đến nhà máy khác giao hàng, đồ ăn đều đặc biệt ngon. Tôi không dám ở lại chỗ họ ăn cơm, bởi vì người tôi đều không quen, sợ nói nhiều làm nhiều sai nhiều, nhưng họ sẽ nhét cho tôi màn thầu bột mì trắng, màn thầu bột mì trắng tinh!”_
_“Tôi thích ăn màn thầu nhất!”_
Hứa Nặc: ……
_“Được rồi được rồi, tôi biết rồi. Cậu không chỉ thích ăn màn thầu, còn thích ăn bánh bao, thích ăn cơm trắng hạt to. Chỉ cần là lương thực phụ làm từ lương thực tinh cậu đều thích ăn, chiến tích huy hoàng 26 cái màn thầu lần đó của cậu nay ở nhà máy dệt bông đã là không ai không biết không ai không hay rồi.”_
_“Tháng trước tôi đến Hàng Thành ăn được một loại bánh bao làm bằng gạch cua và hải sâm, mấy ngày nay vẫn luôn nghiên cứu, nhưng nhà tôi không có hải sâm, cho nên chỉ có thể làm loại gạch cua.”_
_“Ngày mai nếu cậu về sớm, giúp tôi bắt chút cua, loại gạch cua nhiều béo ngậy ấy.”_
_“Ngày mốt cậu không phải được nghỉ sao? Tôi làm Giải Hoàng Trư Nhục Bao cho cậu, không phải loại bánh bao súp đâu.”_
Tần Hoài:???
Giải Hoàng Trư Nhục Bao, còn không phải là bánh bao súp.
Đây lại là sự kết hợp hoàn toàn mới gì vậy, Hứa Nặc con đường của anh hoang dã vậy sao?