## Chương 370: Có Ngon Đến Thế Không
Lúc đám người Tang Lương quay lại Vân Trung Thực Đường, vừa vặn bắt kịp mẻ Giải Hoàng Trư Nhục Bao cuối cùng do Tần Hoài làm.
Mỗi một mẻ đều là Cấp A.
Tần Hoài cảm thấy anh làm hơi nghiện rồi, căn bản không dừng lại được.
Trước đây lúc nghiên cứu Song Giải Bao, luôn cảm thấy chỗ này không đúng chỗ kia không đúng, không nắm chắc được sự cân bằng, làm rất kỳ lạ rất gượng gạo, nhưng không tìm ra nguyên nhân, dẫn đến Tần Hoài về sau thậm chí có một chút kháng cự việc làm Song Giải Bao.
Mỗi ngày số lượng Song Giải Bao làm ra đều không nhiều, về cơ bản đều là nếm thử qua loa, một lần hai mươi mấy cái, khống chế số lượng vô cùng ít.
Trực tiếp dẫn đến việc người thực sự tham gia ăn thử Song Giải Bao không nhiều.
Nhân viên trong nhà bếp chắc chắn là đã từng tham gia ăn thử, Tần Hoài trong quá trình chế biến cần hỏi ý kiến của những người khác nhau. Phần lớn nhân viên phục vụ cũng đã tham gia ăn thử, và những ông cụ bà cụ có quan hệ khá tốt với Tần Hoài, Tần Hoài quen mặt thậm chí có thể nhớ tên phần lớn đều đã tham gia.
Ngoài ra thì cơ bản là không có ai nữa.
Thực khách bình thường và nhân viên văn phòng có thời gian eo hẹp ở gần đó, rất ít người giành được suất ăn thử Song Giải Bao.
Điều này trực tiếp dẫn đến việc phần lớn thực khách của Vân Trung Thực Đường, thực ra không biết món mới của Tần Hoài rốt cuộc là gì.
Bọn họ chỉ biết Tiểu Tần sư phụ dạo này rất bận, vẫn luôn nghiên cứu một loại Giải Hoàng Bao, việc nghiên cứu bánh bao dường như không được suôn sẻ lắm. Bởi vì mọi người thường xuyên nghe những ông cụ nổi tiếng như Hứa Đồ Cường nhắc đến việc tâm trạng của Tiểu Tần sư phụ không được tốt lắm, cảm xúc rất sa sút, lúc làm bánh bao luôn nhíu mày chìm vào trầm tư.
Bọn họ không biết những khúc chiết vòng vèo ở giữa, chỉ biết dạo này Tiểu Tần sư phụ làm rất ít điểm tâm, dành phần lớn thời gian đầu tư vào việc nghiên cứu bánh bao. Sản lượng của loại bánh bao này cũng rất ít, ước chừng độ khó rất cao, giá bán rất đắt.
Mọi người đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần ăn bánh bao giá trên trời.
Chỉ có thể nói thói quen tiêu dùng của khách hàng Vân Trung Thực Đường, đã sớm được hình thành cùng với tay nghề không ngừng nâng cao và các loại điểm tâm mới không ngừng ra mắt của Tần Hoài.
Ngũ Đinh Bao lúc ban đầu khiến không ít nhân viên văn phòng đều phải cắn răng mới nỡ ăn một cái, đến Quả Nhi, Tam Đinh Bao cao cấp, Tửu Nương Man Đầu, Tứ Hỷ Thang Đoàn về sau... Những loại điểm tâm này có thể xét về giá cả không vượt qua Ngũ Đinh Bao lúc ban đầu, nhưng mùi vị vẫn luôn được nâng cao, và giá cả luôn đắt hơn rất nhiều so với điểm tâm bình thường.
Trong quá trình này, tâm lý của khách hàng đã xảy ra sự chuyển biến.
Từ ngon nhưng đắt lúc ban đầu, chỉ có thể cắn răng mua một cái nếm thử. Biến thành tay nghề của Tiểu Tần sư phụ xứng đáng với mức giá này, người nhà ơi mau đi giành đi, đến muộn là không mua được đâu.
Tâm lý này thể hiện trực tiếp trong việc tranh mua Giải Hoàng Trư Nhục Bao chiều nay.
Khách hàng bình thường không biết đây có phải là món mới mà Tiểu Tần sư phụ nghiên cứu dạo gần đây hay không, bọn họ chỉ biết Tiểu Tần sư phụ ra món mới rồi, số lượng lớn ăn no bụng, hơn nữa trong thời gian ăn thử còn được giảm giá đặc biệt.
Mua sớm hưởng thụ sớm, mua muộn sẽ phải chịu giá gốc.
Lúc đám người Tang Lương quay lại Vân Trung Thực Đường, cảnh tượng nhìn thấy chính là như vậy.
_“Hả? Thực sự hết rồi sao?”_
_“Đáng ghét quá, đều tại ông chủ ngu ngốc chết tiệt, tan làm cứ đòi họp, cứ đòi họp! Họp cái cuộc họp rách nát đó nói một đống lời vô nghĩa, hại tôi không chạy tới giành được, biết thế đã trốn việc rồi.”_
_“Ngày mai còn có không? Ngày mai Tiểu Tần sư phụ còn tiếp tục làm không? Bánh bao này ngon không? Vừa nãy có ai mua được không?”_
_“Bánh bao này bán bao nhiêu tiền? 15? Chỉ bán 15 một cái?!”_
_“Tiểu Tần sư phụ có nói giá gốc là bao nhiêu không? Vẫn chưa định giá sao? Cái gì, cái này tôi đều không bắt kịp sao? A a a, tên họ Hồ kia, ông thật đáng chết, ông thật đáng bị rụng hết tóc!”_
Xếp hàng không biết bao lâu, cuối cùng cũng không thể giành được Giải Hoàng Trư Nhục Bao, các thực khách vây quanh trong Vân Trung Thực Đường phát ra tiếng thở dài, có người hận công ty mình tan làm muộn, có người hận mình chạy không đủ nhanh, đương nhiên nhiều nhất là những người làm công ăn lương bình thường chửi rủa lãnh đạo và ông chủ tan làm rồi còn bắt họp.
Oán khí của những nhân viên văn phòng vì tan làm muộn mà không giành được Giải Hoàng Trư Nhục Bao này đủ để nuôi sống 10 Tà Kiếm Tiên.
Ngồi trọn vẹn 5 lần tàu lượn siêu tốc, cảm giác não bộ đều sắp bị lắc đều rồi, bản thân là một quả trứng gà cũng nên bị lắc thành dung dịch trứng rồi, Tang Lương tưởng là mình ngồi xong tàu lượn siêu tốc lại ngồi xe, kết quả không biết tại sao lại say xe một cách khó hiểu, cho nên sau khi xuống xe đã nhìn thấy ảo giác.
Cậu ta cũng không phải chưa từng đi làm ở Vân Trung Thực Đường, thực khách đã bao giờ cuồng nhiệt như vậy đâu.
Hơn nữa những vị khách này cũng quá không bình thường rồi, Tang Lương biểu thị cậu ta cũng từng làm việc ở tửu lâu lớn, tửu lâu mà bản thân cậu ta đang làm việc hiện tại cũng là tửu lâu nổi tiếng của món Hoài Dương, cũng từng nổi đình nổi đám trên mạng.
Vào dịp lễ tết cũng có khách hàng xếp hàng bên ngoài, cũng sẽ xuất hiện tình trạng khách hàng đợi rất lâu, nhưng cuối cùng nhà bếp phải tan làm ngừng nhận món.
Thường xuyên có khách hàng vì vậy mà tức giận, bực bội, thậm chí chửi bới khiếu nại.
Tình trạng tập thể chửi ông chủ thế này thì lại rất hiếm thấy.
Hơn nữa điều khiến Tang Lương cảm thấy kỳ lạ nhất là, những người này chửi xong cũng không đi, bọn họ chửi xong vẫn tiếp tục xếp hàng, xếp cái gì vậy?
Bánh bao chẳng phải đã bán hết rồi sao?
_“Sao bọn họ không đi vậy?”_ Tang Lương choáng váng hỏi.
Đàm Duy An cũng không khá hơn là bao, cậu ta giống như Tang Lương ngồi 5 lần tàu lượn siêu tốc nhưng không ngộ ra được gì. Lúc ngồi xong lần cuối cùng bước xuống, Đàm Duy An chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trong dạ dày cuộn trào, suýt chút nữa nôn cả dịch vị ra ngoài.
Nhưng Đàm Duy An ít nhất còn mạnh hơn Tang Lương, cậu ta không say xe, cho nên không đến mức choáng váng đến mức cảm thấy mình xuất hiện ảo giác.
_“Đến cũng đến rồi, chắc chắn phải ăn bữa cơm rồi mới đi.”_ Đàm Duy An giải thích, dìu Tang Lương, _“Chỉ là không biết tối nay có món gì, Tần Hoài có để lại bánh bao cho chúng ta không.”_
_“Cậu nói xem sao cậu ấy lại làm ra được Song Giải Bao? Sao cậu ấy ngồi mấy lần tàu lượn siêu tốc là cái gì cũng hiểu rồi? Tôi ngồi xong tàu lượn siêu tốc này cảm thấy đừng nói là nghĩ đến bánh bao, tôi sắp nhìn thấy cụ cố của tôi luôn rồi.”_
Tang Lương được Đàm Duy An dìu, yếu ớt nói: _“Nếu cậu nhìn thấy cụ cố của cậu thì tốt rồi, còn có thể trực tiếp hỏi cụ cố của cậu Song Giải Bao làm như thế nào.”_
Trịnh Tư Nguyên vẫn luôn đứng phía sau hai người:...
Hai người này có phải ngồi tàu lượn siêu tốc đến mức não bị hỏng rồi không? Không đúng, đáng lẽ não vốn dĩ đã hỏng rồi, người não bình thường không làm ra được chuyện ngồi liên tục 5 lần tàu lượn siêu tốc.
Nghĩ như vậy Trịnh Tư Nguyên liếc nhìn Tần Lạc đang móc điện thoại ra điên cuồng chụp ảnh.
Tần Lạc chơi một ngày tàu lượn siêu tốc, tháp rơi tự do và thuyền hải tặc, vẫn tràn đầy sức sống, nhảy nhót tưng bừng, trên đường về ríu rít không ngừng, tiện tay đăng ba cái vòng bạn bè.
Được rồi, là não của Đàm Duy An và Tang Lương không bình thường.
_“Các em đứng bên ngoài làm gì? Còn không mau đi thay quần áo. Lạc Lạc, bộ quần áo này của em nhất định phải thay, trên cổ áo em dính cái gì vậy? Em ăn đá bào rồi? Sao lại có ba màu? Em ăn mấy bát? Anh và mẹ chẳng phải đã cảnh cáo em rồi sao, có thể ăn uống quá độ nhưng loại đồ lạnh này không được ăn bậy bạ, lần trước em vừa ăn đồ lạnh vừa ăn lẩu, sau đó bị đau bụng nửa đêm viêm dạ dày ruột, anh và mẹ đưa em đi cấp cứu em quên rồi sao?”_ Thám tử lừng danh Tần sư phụ vốn dĩ từ nhà bếp đi ra, gọi mấy người mau chóng thay quần áo vào ăn những chiếc bánh bao cuối cùng, kết quả liếc mắt một cái đã phát hiện ra vết cặn đá bào dính trên cổ áo Tần Lạc.
Tần Lạc không ngờ người anh trai thân yêu của mình lại có thể liếc mắt một cái đã phát hiện ra chiều nay cô một mình ăn ba bát đá bào, đang hoảng hốt luống cuống nghĩ xem nên bịa ra lý do gì, thì sự chú ý của Tần Hoài lại bị Tang Lương và Đàm Duy An thu hút.
Tần Hoài kinh hãi: _“Các cậu sao vậy?”_
Không phải đi khu vui chơi sao? Sao cảm giác giống như vừa mới được giải cứu khỏi bọn buôn người vậy.
_“Hai người bọn họ vừa nãy ngồi liên tục 5 lần tàu lượn siêu tốc, sau khi xuống nôn 20 phút, uống hai chai nước nôn sạch, dẫn đến việc chúng tôi lại nghỉ ngơi 30 phút mới lái xe về. Trên đường lái xe về Tang Lương say xe, giữa chừng nghỉ ngơi để cậu ta hồi phục 30 phút, cho nên về muộn.”_ Trịnh Tư Nguyên giải thích, nhìn ra phía sau phát hiện Âu Dương vẫn chưa về, _“Âu Dương nói cậu ấy có thẻ hiệu thuốc, đi hiệu thuốc mua thuốc say xe cho Tang Lương rồi.”_
Tần Hoài không hiểu, Tần Hoài vô cùng chấn động.
Tần Hoài ném cho Tang Lương và Đàm Duy An một ánh mắt khâm phục, hỏi: _“Các cậu thích chơi tàu lượn siêu tốc đến vậy sao?”_
Nói sớm chứ, lần sau có hoạt động cùng Tần Lạc đi khu vui chơi lại gọi các cậu. Mặc dù hơi gà, nhưng không sao, có thể luyện tập.
Trong chuyện ngồi tàu lượn siêu tốc Tần Hoài rất có quyền lên tiếng, lúc ban đầu anh cùng Tần Lạc ngồi 34 lần tàu lượn siêu tốc chính là giới hạn, sau này từ từ liền luyện ra được, nôn mãi rồi cũng quen.
Tang Lương đã hoàn toàn choáng váng rồi, trong não toàn là hồ dán, nghe Tần Hoài nói như vậy lại theo bản năng gật gật đầu.
Đàm Duy An thì ném cho Tần Hoài một ánh mắt oán niệm.
Tần Hoài:?
Hai thành viên không quan trọng lắm của tiểu đội nghiên cứu Song Giải Bao đã thành ra bộ dạng này, Tần Hoài cũng không tiện nói thêm gì nữa, giúp Đàm Duy An cùng nhau dìu Tang Lương vào nhà bếp, lại chia bánh bao đã để dành cho mọi người, sau đó tìm Trịnh Tư Nguyên nói chuyện riêng.
Tần Hoài vốn dĩ định nói chuyện công khai, nhưng với trạng thái hiện tại của Tang Lương và Đàm Duy An Tần Hoài cảm thấy nói với bọn họ cũng vô dụng. Hai người nghe xong không nhớ được đã coi là tốt rồi, Tần Hoài sợ hai người bây giờ não đang choáng váng, anh nói lầu cổng thành hai người này lại nghe thành xương chậu, cuối cùng nhớ thành chân giò Đông Pha.
Đó mới thực sự là hỏng bét.
Hai người trạng thái này thì ăn chút bánh bao đi, chỉ là không biết Tang Lương ăn xong bánh bao có nôn không, Tần Hoài lờ mờ nhớ người say xe ăn gì nôn nấy.
Tần Hoài kể tóm tắt toàn bộ quá trình anh khai ngộ trong ký ức, đương nhiên, anh đã sửa đổi toàn bộ quá trình khai ngộ này thành lúc ăn đá bào trong tiệm đồ ngọt, trò chuyện với Thạch Đại Đảm thì ngộ ra.
Nói lúc Thạch Đại Đảm còn trẻ có bạn làm bánh bao nhân thịt cua cho ông ăn, Tần Hoài nói cũng không sai, đó quả thực là lúc Thạch Đại Đảm còn trẻ, chỉ có điều hơi quá trẻ là lúc ở kiếp trước.
Trịnh Tư Nguyên nghe xong, mới nhìn chiếc bánh bao thịt trong tay cắn xuống một miếng.
Trịnh Tư Nguyên vô cùng bình tĩnh nhai, vừa ăn vừa nói: _“Lúc chiều cậu vẫn luôn bận rộn, chúng tôi nhắn tin Wechat cho cậu cậu cũng không trả lời, chỉ nhìn tin nhắn trong nhóm chat chúng tôi đều tưởng cậu đang chơi đùa, đột nhiên liền nghĩ ra nên làm Song Giải Bao như thế nào.”_
_“Nói thật, vừa nãy tôi đều hơi muốn đi ngồi tàu lượn siêu tốc.”_
_“Cho dù tôi đã quen biết cậu lâu như vậy, quen với đủ loại hành vi ly kỳ của cậu, tôi cũng cảm thấy cậu đi khu vui chơi một chuyến liền học được cách làm Song Giải Bao có chút quá không phù hợp với logic rồi, cho dù cậu có thể tưởng tượng ra cậu có hệ thống cũng không phù hợp với logic.”_
Tần Hoài:...
Cho nên người anh em, bây giờ cậu đã chấp nhận việc tôi tưởng tượng ra có một hệ thống đến mức này rồi sao? Mức độ chấp nhận và mức độ bao dung của cậu đã hoàn toàn giống hệt Lạc Lạc rồi sao?
Trịnh Tư Nguyên vẫn đang nhai.
_“Tôi cảm thấy mạch suy nghĩ của cậu rất đúng.”_ Trịnh Tư Nguyên nói, _“Theo mạch suy nghĩ như vậy của cậu và mùi vị của chiếc bánh bao nhân thịt cua mà tôi ăn được bây giờ, tôi tin chắc không có bất kỳ vấn đề gì.”_
_“Suy cho cùng lưỡi của tôi sẽ không lừa người, chiếc bánh bao nhân thịt cua này của cậu chính là ngon, chính là độc đáo, chính là sự kết hợp không hoàn hảo giữa Hồng án và Bạch án mà chúng ta theo đuổi dạo gần đây.”_
_“Nhưng áp dụng vào Song Giải Bao, hải sâm và thịt heo ít nhiều vẫn không giống nhau. Độ khó xử lý hải sâm cao hơn, khó kết hợp hơn, lúc xào cũng sẽ khó kiểm soát hỏa hầu hơn thịt heo.”_
_“Tôi biết.”_ Tần Hoài thần thái rạng rỡ ngắt lời Trịnh Tư Nguyên, _“Nhưng đây chỉ là độ khó, mỗi một món ăn mỗi một loại điểm tâm đều có độ khó, chúng ta bây giờ đã tìm ra mạch suy nghĩ rồi.”_
_“Mạch suy nghĩ này là do chúng ta tự mình tìm ra!”_ Tần Hoài lúc nói câu này trong mắt đều lấp lánh ánh sáng, _“Lần đầu tiên tôi có cảm giác này, cái loại cảm giác tôi biết đáp án ở ngay trước mặt tôi, tôi cũng có thể đại khái nắm rõ mạch suy nghĩ giải đề, nhưng luôn thiếu một bước cuối cùng là có thể tính ra kết quả.”_
_“Trước đây một thời gian dài như vậy tôi vẫn luôn không tính ra được, tôi đã áp dụng rất nhiều công thức, tôi từng nghi ngờ là vấn đề của công thức, từng nghi ngờ là vấn đề năng lực của bản thân, thậm chí nghi ngờ đề bài này ra sai rồi.”_
_“Cho đến chiều nay, thậm chí không phải ở trong khu vui chơi.”_
_“Lúc tôi ở trong khu vui chơi đã tìm ra công thức chính xác nhưng không học được cách áp dụng, tôi là sau khi xào xong nhân liệu, chải chuốt lại từ đầu đến cuối một lượt, nghiêm túc phân tích phân tích mùi vị của nhân liệu, phân tích mạch suy nghĩ giải đề, phân tích tại sao tôi luôn cảm thấy thiếu một chút ở đâu đó, tại sao tôi luôn cảm thấy như vậy không hợp lý lắm.”_
_“Trước đây tôi làm điểm tâm học điểm tâm đều dựa vào cảm giác, những cảm giác đó tôi nói không rõ là bởi vì tôi thực sự nói không rõ.”_
_“Nhưng lần này không giống, lần này tôi có thể nói rất rõ ràng cho cậu biết, tôi đã làm ra nó như thế nào, tôi đã nghĩ ra như thế nào.”_
_“Tôi chưa từng có trải nghiệm như vậy, vào khoảnh khắc Giải Hoàng Trư Nhục Bao ra lò, tôi thậm chí cảm thấy tôi đã chinh phục được Song Giải Bao rồi. Cho dù lúc đó tôi không nếm mùi vị của chiếc bánh bao này, tôi đặc biệt no, lúc tôi ăn chiếc bánh bao thứ 1 thậm chí cảm thấy chiếc bánh bao này không kinh diễm đến thế, vẫn là sau đó làm rất nhiều bánh bao, hơi đói một chút rồi mới ăn mới phát hiện mùi vị quả thực ngon hơn một chút so với lúc ăn lần thứ 1.”_
_“Nhưng bây giờ tôi thực sự có một loại cảm giác tôi đã giải quyết xong Song Giải Bao rồi, tôi cảm thấy tôi nắm chắc phần thắng, tôi cảm thấy tôi sắp giành được chiến thắng.”_
_“Trịnh Tư Nguyên cậu có thể hiểu được cảm giác này không?”_ Tần Hoài hỏi Trịnh Tư Nguyên.
_“Tôi hiểu.”_ Trịnh Tư Nguyên gật gật đầu, vẫn không có biểu cảm gì, chỉ là chậm rãi ăn bánh bao.
_“Vừa nãy tôi đã nói rồi, lưỡi của tôi sẽ không lừa người.”_
_“Vào khoảnh khắc tôi nếm được chiếc bánh bao này, tôi đã biết cậu đã giải quyết xong tất cả các vấn đề trên Song Giải Bao, chỉ thiếu việc làm ra nó thành công nữa thôi.”_
_“Còn về cảm giác mà cậu vừa nói, tôi cũng hiểu.”_
Nói đến đây, trong biểu cảm của Trịnh Tư Nguyên mang theo một tia bất đắc dĩ: _“Đây rõ ràng mới là trải nghiệm và cảm giác thành tựu bình thường mà mỗi một sư phụ điểm tâm có được khi chinh phục điểm tâm. Cậu vì quá không bình thường, cho nên mới vì hiếm khi đi theo một quy trình bình thường, mà cảm thấy kinh ngạc và vui mừng đến vậy.”_
_“Vậy sao.”_ Tần Hoài bừng tỉnh đại ngộ, _“Hóa ra là vậy, các cậu ăn trước đi tôi đi vệ sinh một lát.”_
Nói xong, Tần Hoài liền chạy mất.
Thấy Tần Hoài rời đi, Đàm Duy An thực ra không choáng váng đến thế cắn bánh bao sáp lại gần Trịnh Tư Nguyên, hỏi: _“Tần Hoài vừa nãy nói gì vậy?”_
_“Thật là làm tôi sợ chết khiếp, tôi suýt chút nữa tưởng cậu ấy làm ra Song Giải Bao rồi, hóa ra không phải Song Giải Bao. Nhưng bánh bao này cũng khá trâu bò đấy, miếng đầu tiên ăn vào quả thực tuyệt cú mèo, ăn đến mức tôi đều nhớ lại chuyện lúc nhỏ tôi đánh nhau với Tang Lương lần thứ 1.”_
_“Lúc đó tôi đè cậu ta xuống đất đánh, cũng là lần duy nhất tôi đè cậu ta xuống đất đánh, quả thực là quá sướng.”_
Trịnh Tư Nguyên:...
Tình bạn của các cậu đúng là khiến người ta không thể nắm bắt được.
_“À đúng rồi, Tần Hoài vừa nãy nói gì vậy?”_
_“Chính là nói tóm tắt một chút mạch suy nghĩ cậu ấy làm chiếc bánh bao này, chắc ngày mai sẽ nói với các cậu, hai người các cậu bây giờ trạng thái quá kém nói rồi các cậu cũng không nhớ được.”_ Trịnh Tư Nguyên nói, _“Đúng lúc sáng mai tôi có chút việc không đến được, các cậu và Tần Hoài cùng nhau làm bánh bao đi.”_
_“Hả, cậu có việc? Việc gì?”_
Trịnh Tư Nguyên thong thả nói:
_“Tôi phải đến tiệm bán đá bào ở khu vui chơi đó, ăn một bát đá bào.”_
Đàm Duy An:???
Có ngon đến thế không???
Các vị độc giả lão gia thật ngại quá, vốn dĩ hôm nay định cập nhật hai chương, kết quả hôm qua vì đau đầu nên ngủ sớm, kết quả một giấc tỉnh dậy đã là buổi chiều (tôi cũng không biết tại sao tôi có thể ngủ lâu như vậy)
Sau đó sau khi tỉnh dậy đau đầu như búa bổ, đầu óc hơi choáng váng, giọng còn hơi khàn (không biết có phải bị cảm rồi không)
Nhưng không bị sốt
Đi hiệu thuốc mua chút thuốc, tối lại ra ngoài ăn cơm với một người bạn, kết quả chương cập nhật này viết rất muộn
Ngày mai tôi phải ra ngoài ngồi 6 tiếng đường sắt cao tốc vốn dĩ định cập nhật bù vào hôm nay thì ngày mai bù lại vậy, trên đường sắt cao tốc chắc là có thể viết xong
Thật ngại quá