Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 384: Chương 384: Hứa Nặc (4) (Cảm Ơn Minh Chủ Hảo Nhất Cá Nật Xưng)

## Chương 384: Hứa Nặc (4) (Cảm Ơn Minh Chủ Hảo Nhất Cá Nật Xưng)

Tần Hoài liếc nhìn Thạch Đại Đảm, phát hiện ông mặc dù đang hít vào như bão táp điên cuồng và cơm, nhưng tốc độ tương đối ổn định, không khoa trương như lúc ở nhà Tào Quế Hương trước đây, có thể cũng là vì món Hoài Dương ngày thường ông rất ít ăn không quen thuộc lắm.

Tốc độ ăn cơm của Thạch Đại Đảm không nhanh Tần Hoài liền yên tâm rồi, những món ăn hôm nay Tần Hoài đều khá muốn ăn.

_“Thật ngại quá, tôi đi vệ sinh một lát.”_ Tần Hoài nói xong liền vội vã rời đi.

Tần Hoài tốc biến vào buồng vệ sinh, nhanh nhẹn mở bảng hệ thống, xem danh hiệu trước.

[Sự Khẳng Định của Vương Căn Sinh]: Sự khẳng định đến từ kế toán chuyên nghiệp 40 năm kinh nghiệm Vương Căn Sinh, nhận được danh hiệu này, khi bạn gặp vấn đề về sổ sách, có khả năng rất lớn sẽ nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình của Vương kế toán. Đương nhiên, nếu bạn tồn tại một loạt hành vi phạm pháp như trốn thuế lậu thuế bị Vương kế toán phát hiện, Vương kế toán công bằng chính nghĩa cũng tuyệt đối sẽ không nương tay.

Tần Hoài đã rất lâu không nhận được phần thưởng danh hiệu tương tự rồi, hệ thống trò chơi này đưa ra phần thưởng nhiệm vụ không phải là Nhân Khí Dẫn Lưu, thì là ký ức/mộng cảnh hoặc danh hiệu.

Tần Hoài nhận được nhiều danh hiệu như vậy, tác dụng của mỗi danh hiệu đều không giống nhau. Theo Tần Hoài thấy, những danh hiệu này thay vì nói là danh hiệu, chi bằng nói là sự thể hiện cụ thể của độ hảo cảm sau khi anh cày độ hảo cảm của các tinh quái đến một chỉ số nhất định.

Mỗi tinh quái đều có đặc điểm tính cách khác nhau, ví dụ như Cung Lương thích phát lì xì, Vương Căn Sinh sẵn lòng giúp đỡ bạn bè trong lĩnh vực chuyên môn của mình. Những danh hiệu này thay vì nói là danh hiệu, chi bằng nói là sự khẳng định của hệ thống trò chơi đối với việc Tần Hoài cày độ hảo cảm.

Xem xong [Sự Khẳng Định của Vương Căn Sinh] một cách đơn giản, Tần Hoài đưa mắt nhìn sang trọng điểm của phần thưởng Chi Tuyến Nhậm Vụ lần này.

[Một Đoạn Ký Ức của Vương Căn Sinh]

Đây cũng là lần thứ 1 Tần Hoài nhận được ký ức của Vương Căn Sinh, là ký ức không phải mộng cảnh, chứng tỏ là trải nghiệm kiếp này của Vương đại gia. Xem nhiều ký ức và mộng cảnh như vậy, Tần Hoài đại khái cũng có thể phán đoán được kịch bản hệ thống trò chơi đưa ra những đoạn này điểm phá vỡ sự thức tỉnh của tinh quái nằm ở đâu, hệ thống trò chơi liền đưa ra đoạn đó.

Nguyên nhân căn bản khiến Vương Căn Sinh độ kiếp thất bại chắc chắn xuất hiện ở kiếp thứ nhất, nhưng Vương Căn Sinh kiếp này vốn dĩ đã sắp thức tỉnh rồi, điểm mấu chốt để ông thức tỉnh nhất định nằm ở kiếp này.

Muốn xem.

Tần Hoài nhìn buồng vệ sinh chật hẹp, trong lòng có chút do dự.

Nhìn trộm ký ức của người khác trong nhà vệ sinh, có phải là có chút không lịch sự lắm, không hợp hoàn cảnh lắm, không bình thường lắm...

Có phải là có vẻ mình hơi giống biến thái không?

Nhưng Tần Hoài bây giờ thực sự rất muốn, hơn nữa anh rất rõ ràng nhà vệ sinh là nơi tốt nhất để xem ký ức, quay về là phải bắt đầu ăn thức ăn rồi. Ăn tiệc lớn và xem ký ức không thể có được cả hai, đợi Tần Hoài quay lại phòng bao trong lòng anh sẽ không muốn xem ký ức, chỉ muốn càn quét thức ăn.

Nhưng ngay lúc này anh thực sự rất muốn xem.

Tần Hoài do dự vài giây, cuối cùng lựa chọn nhấp vào [Một Đoạn Ký Ức của Vương Căn Sinh], chọn có.

[Đang tải ký ức].

Tần Hoài không ngờ, có một ngày anh lại có thể dùng câu quay lại cổng xưởng dệt quen thuộc để hình dung cảm nhận đầu tiên của anh khi bước vào một đoạn ký ức.

Bởi vì anh thực sự đã quay lại cổng xưởng dệt quen thuộc.

_“Tiểu Vương, cậu là sinh viên đại học đợt 2 được phân công đến xưởng dệt chúng ta, người thứ 1 của phòng tài vụ. Tôi xem hồ sơ cậu không phải là người bản địa Cô Tô, là học đại học ở Kim Lăng, sau khi tốt nghiệp không được phân công về quê quán mà được phân công đến bên chúng ta.”_

_“Vị này là Lưu chủ nhiệm của phòng hậu cần, ký túc xá cậu vừa xem chính là Lưu chủ nhiệm đặc biệt phân công cho cậu, phòng đôi, đó là vô cùng đắt hàng đấy, rất nhiều nhân viên cũ muốn xin phòng đôi đều không xin được.”_

_“Sau này trong cuộc sống có khó khăn gì cứ tìm Lưu chủ nhiệm, có bất kỳ điều gì không quen đều có thể nói, đến xưởng dệt chính là người một nhà. Xưởng bây giờ rất cần những sinh viên đại học các cậu xây dựng, Xưởng trưởng Hứa coi trọng nhất chính là sinh viên đại học các cậu rồi.”_

Cổng xưởng dệt, mấy người đàn ông trung niên cười ha hả vây quanh Vương Căn Sinh phiên bản trẻ trung, thanh sáp, tóc tai rậm rạp, cứ đứng ở cổng xưởng dệt kéo ông trò chuyện, hoàn toàn không có ý định đi vào trong.

Tần Hoài hơi đánh giá biểu cảm của Vương Căn Sinh, phát hiện Vương kế toán vừa mới tốt nghiệp đại học quả thực thanh sáp. Một đám lãnh đạo túm lấy ông đứng ở cổng xưởng dệt lải nhải chuyện nhà hiển nhiên là có thâm ý khác, nhưng Vương Căn Sinh căn bản không hề nhận ra, nhìn bộ dạng của ông dường như rất muốn lập tức rời khỏi đây, bất luận là về ký túc xá hay là đến vị trí làm việc đi làm đều được.

Tần Hoài nhìn cổng xưởng dệt quen thuộc, cảm thấy mốc thời gian của đoạn ký ức này của Vương Căn Sinh và mốc thời gian của đoạn ký ức của Thạch Đại Đảm mà anh xem lần trước chắc là xấp xỉ nhau.

Không chỉ cổng lớn của xưởng dệt giống như lần trước, môi trường xung quanh giống nhau, ngay cả bảo vệ ở cổng cũng là cùng một người.

Vương kế toán thanh sáp rất muốn chạy trốn khỏi cổng, nhưng bị mấy vị lãnh đạo và lãnh đạo trực tiếp tương lai của ông luôn túm lấy đứng ở cổng lớn lải nhải, muốn trốn cũng không trốn được.

Bảo vệ đứng từ xa xem náo nhiệt, cười đến mức lợi đều sắp lộ ra rồi, cũng tức là lúc này trong túi bảo vệ không có hạt dưa, nếu không vỏ hạt dưa đều phải nhổ đầy đất.

Cưỡng ép trò chuyện gượng gạo hơn một phút đồng hồ, các lãnh đạo đã đợi được người mà bọn họ muốn đợi.

Trong đó còn có một người là Tần Hoài quen biết.

Hứa Nặc.

Hứa Nặc đang nói chuyện với một người đàn ông trung niên mặc áo Tôn Trung Sơn, tướng mạo thiên về nho nhã, nhưng từ lông mày và thần sắc có thể nhìn ra là một người làm việc dứt khoát, quyết đoán, quan trọng nhất là có bảy phần giống anh, nhìn là biết là Xưởng trưởng Hứa.

_“Đừng có ở đây sầu mi khổ kiểm nữa, đừng tưởng tôi không biết hôm qua anh lại lén chạy đến quán cơm quốc doanh. Cái não này của anh cũng không phải là không đọc vào được sách, ở nhà thành thật đọc sách chuẩn bị thi, cùng lắm thì tôi và mẹ anh tìm quan hệ nhét anh về trường học thêm một năm nữa, học sinh ôn thi lại nhiều lắm, lớn hơn anh bảy tám tuổi đều có, có gì mà mất mặt?”_

_“Thi đỗ một trường đại học bất luận là học chuyên ngành gì cũng được, đến lúc đó tốt nghiệp rồi không muốn về Cô Tô thì đi nơi khác. Sinh viên đại học năm nay xưởng chúng ta mới phân công đến, phân công đến phòng tài vụ chẳng phải cũng là người ngoại tỉnh sao? Anh trai anh đi Kim Lăng làm việc, tôi và mẹ anh có nói gì không?”_

_“Đừng có cả ngày lêu lổng nữa, tìm chút việc chính đáng mà làm, cũng không còn nhỏ tuổi nữa rồi.”_

Hứa Nặc nhăn nhó mặt mày, liếc nhìn những người ở cổng xưởng dệt, nói: _“Ba, đừng nói nữa, bọn họ đều đang ở cổng đợi ba kìa.”_

Xưởng trưởng Hứa không để ý đến con trai, những lời ông nói vừa nãy vốn dĩ là hạ thấp giọng nói.

Chỉ thấy Xưởng trưởng Hứa lộ ra một nụ cười đoan chính kiểu mẫu trong công việc, trầm ổn lên tiếng: _“Mọi người sao đều ở cổng vậy?”_

Lý khoa trưởng của phòng tài vụ vừa nãy còn kéo Vương Căn Sinh hỏi han ân cần vội vàng nói: _“Xưởng trưởng Hứa, đây chẳng phải là Tiểu Vương của phòng chúng tôi đến rồi sao? Năm nay chỉ phân công đến một sinh viên đại học này, mọi người đều muốn gặp mặt, Tiểu Vương đối với công việc cũng rất nhiệt tình, vừa đến ký túc xá cất đồ còn có rất nhiều đồ chưa sắm sửa, liền muốn đến xưởng xem thử.”_

_“Tôi liền dẫn cậu ấy đến, vừa vặn gặp mọi người ở cổng, nghĩ bụng sắp phải họp rồi ngài chắc là vẫn chưa đến, liền đứng ở cổng trò chuyện quan tâm tình hình của Tiểu Vương một chút, nhân tiện đợi ngài.”_

Xưởng trưởng Hứa gật gật đầu biểu thị đã hiểu, đưa mắt nhìn sang Vương Căn Sinh, đánh giá từ trên xuống dưới một phen sau đó hài lòng gật gật đầu, cười nói: _“Đúng là thanh niên tài tuấn, Tiểu Vương lần này phân công đến xưởng dệt chúng ta cũng coi như là xưởng dệt chúng ta nhặt được bảo bối rồi. Lão Lý, đây chính là nhân tài ông phải trọng dụng cho tốt đấy.”_

_“Nhất định nhất định.”_ Lý khoa trưởng cười càng rạng rỡ hơn, _“Đều là Xưởng trưởng Hứa lãnh đạo có phương pháp, sinh viên đại học quý giá như vậy năm nay mới có thể phân công đến xưởng dệt chúng ta.”_

Tần Hoài ngồi xổm bên cạnh xem, vừa xem vừa cảm thán thảo nào Lý khoa trưởng thoạt nhìn là người trẻ tuổi nhất trong đám lãnh đạo này. Mọi người đều là tìm một cái cớ ngồi xổm ở cổng đợi nịnh nọt xưởng trưởng, chỉ có Lý khoa trưởng nịnh nọt nhanh nhất đúng chỗ nhất, những người khác đều còn chưa kịp nịnh nọt.

Thấy Lý khoa trưởng đã bắt đầu nịnh nọt rồi, các lãnh đạo khác cũng cảm thấy không thể tụt hậu, thi nhau muốn mở miệng, lời còn chưa nói được một chữ đã bị Xưởng trưởng Hứa ngắt lời.

_“Sắp phải họp rồi, đừng đứng ở cổng nữa. Hứa Nặc, con quen thuộc trong xưởng, biết nơi nào có thể đi nơi nào không thể đi, con dẫn Tiểu Vương đi dạo một vòng trong xưởng, lại dẫn cậu ấy đi dạo quanh đây, Tiểu Vương nếu thiếu gì con giúp cậu ấy cùng nhau sắm sửa cho đủ.”_

_“Học hỏi người ta Tiểu Vương nhiều vào, nhìn người ta xem, trẻ như vậy đã tốt nghiệp đại học, báo hiệu quốc gia.”_

Rất hiển nhiên, Vương Căn Sinh trong miệng Xưởng trưởng Hứa đã trở thành con nhà người ta.

Nói xong, Xưởng trưởng Hứa móc từ trong túi ra một ít tiền phiếu nhét cho Hứa Nặc: _“Buổi tối dẫn Tiểu Vương đi ăn chút đồ ngon.”_

Hứa Nặc cười hì hì nhận lấy ví tiền: _“Yên tâm đi ba, cái này con giỏi nhất rồi!”_

Lý khoa trưởng thấy xưởng trưởng lại móc tiền ra rồi, vội vàng nói: _“Xưởng trưởng, phòng tài vụ chúng tôi đã sớm chuẩn bị xong tiệc đón gió cho Tiểu Vương rồi, ngay tối nay, không cần phiền ngài bận tâm.”_

_“Vậy thì thêm một món ngon nữa, bây giờ nhân tài khó có được, Tiểu Vương sẵn lòng đến xưởng dệt chúng ta cũng là coi trọng xưởng chúng ta, không thể để nhân tài thất vọng.”_ Nói xong Xưởng trưởng Hứa liền rảo bước đi về phía trong xưởng dệt, các lãnh đạo khác thi nhau đi theo, chỉ để lại Hứa Nặc và Vương Căn Sinh đứng ở cổng.

Vương Căn Sinh từ đầu đến cuối đều không nói chuyện có chút gò bó nhìn Hứa Nặc, hiển nhiên là không ngờ một nhân viên mới nhậm chức như mình lại có thể kinh động đến cả xưởng trưởng.

Vương Căn Sinh vừa làm xong thủ tục nhậm chức, người còn chưa chuyển chính thức đâu.

Hứa Nặc cười đánh giá Vương Căn Sinh một phen, vừa mở miệng đã hỏi một câu hỏi khiến Vương Căn Sinh rất kinh ngạc, nhưng Tần Hoài vừa nghe đã biết tại sao Hứa Nặc lại hỏi như vậy.

_“Người anh em, cậu thoạt nhìn chắc là lớn hơn tôi hai tuổi, tôi cứ gọi cậu là Lão Vương nhé.”_

_“Tôi tên là Hứa Nặc, người đưa tiền vừa nãy là ba tôi, là xưởng trưởng xưởng dệt các cậu. Cậu chính là sinh viên đại học mới đến năm nay của phòng tài vụ đúng không, trong xưởng đều truyền khắp rồi, sinh viên đại học đến năm ngoái đều là làm kỹ thuật, tôi không phải nói cậu không phải làm kỹ thuật, người làm tài vụ này đúng là người thứ 1.”_

_“Cậu bình thường có nằm mơ không? Có phải thường xuyên nằm mơ mơ thấy cậu không phải là chính cậu không?”_

Vương Căn Sinh câu nệ bị câu hỏi cuối cùng của Hứa Nặc làm cho ngơ ngác, nhưng rất hiển nhiên, cách hỏi này của Hứa Nặc rất có hiệu quả, bởi vì Vương Căn Sinh gần như là buột miệng trả lời: _“Có lúc sẽ.”_

_“Có lúc sẽ mơ thấy tôi là một tiên sinh phòng thu chi.”_

_“Oa, thảo nào học tài vụ.”_ Hứa Nặc khoa trương cảm thán, trực tiếp khoác vai bá cổ khoác lên vai Vương Căn Sinh, _“Đi, tôi dẫn cậu đi dạo trong xưởng, cậu đi cùng tôi, đảm bảo hôm nay đi một vòng xuống mọi người đều quen mặt cậu.”_

_“Tại... tại sao?”_ Vương Căn Sinh ngây ngốc hỏi.

_“Bởi vì tôi nổi tiếng, tôi vừa nãy chẳng phải đã nói rồi sao, ba tôi là xưởng trưởng.”_

Vương Căn Sinh lại sững sờ, thầm nghĩ thế hệ thứ hai của xưởng bây giờ đúng là diễn cũng không thèm diễn, ba tôi là xưởng trưởng đều phải nhấn mạnh hai lần.

_“Còn tôi thì sao, tốt nghiệp cấp ba ba, bốn năm rồi, không thi đại học, không đi làm, cũng không tham gia bất kỳ kỳ thi tuyển dụng nào, cũng chính là lưu manh trong miệng mọi người, thành phần nhàn rỗi trong xã hội.”_

_“Cộng thêm tôi bình thường tiêu tiền khá vung tay quá trán, năm ngoái tiêu hơn 700 tệ mua một công thức bánh bao, cho nên tôi bây giờ là siêu cấp phá gia chi tử nổi tiếng lẫy lừng ở khu vực lân cận này, trong xưởng dệt về cơ bản không ai không biết tôi.”_

Vương Căn Sinh:?

_“Cậu đi cùng tôi, chắc chắn nổi tiếng.”_

Vương Căn Sinh bị màn tự giới thiệu độc đáo của Hứa Nặc làm cho chấn động sâu sắc, khoảnh khắc này, ông đã khẳng định một chuyện trong lòng:

Hứa Nặc có phải là siêu cấp phá gia chi tử hay không ông không biết, não nhất định là có chút vấn đề.

Haiz, Xưởng trưởng Hứa cũng không dễ dàng gì.

_“Đi, tôi dẫn cậu đi dạo, đến bên phòng tài vụ các cậu trước. Ít nhất để cậu nhận đúng cửa, tránh cho ngày mai không tìm thấy văn phòng ở đâu, tôi nhớ tài vụ các cậu có một người tên là Lưu Thục Phân, là họ hàng của Trần phó xưởng trưởng, người đặc biệt nhiều chuyện, miệng đặc biệt vụn vặt, vô cùng thích làm mai cho người khác.”_

_“Tôi có một người anh em tốt là của đội xe, mọi người đều cảm thấy não cậu ấy không được linh hoạt lắm và tiền đều bị tôi lừa hết rồi, hai năm đầu còn có rất nhiều người nhiệt tình làm mai cho cậu ấy, bây giờ đều không ai giới thiệu nữa rồi. Chỉ có Lưu Thục Phân của tài vụ các cậu, vẫn đang kiên trì bền bỉ làm mai cho người anh em của tôi, cậu đến đó phải cẩn thận một chút, đối tượng chất lượng cao như cậu Lưu Thục Phân thích nhất là giới thiệu các cô gái trẻ cho cậu rồi.”_

_“Nhưng cậu có muốn kết hôn không? Cậu muốn kết hôn có thể trực tiếp nói với cô ấy, cô gái mà cô ấy giới thiệu còn khá đáng tin cậy đấy.”_

Vương Căn Sinh há miệng, một chữ cũng không nói ra được, mặt đỏ bừng.

Hứa Nặc mắc chứng sợ xã hội không hề sợ hãi: _“Ồ, muốn kết hôn đúng không? Vậy tôi lát nữa đi giúp cậu nói với cô ấy, cậu thích cô gái như thế nào? Đối với công việc có yêu cầu gì không? Muốn gầy, béo, cao, hay là lùn, tỳ khí nóng nảy có thích không?”_

Vương Căn Sinh không nói một chữ nào, Hứa Nặc giống như có thuật đọc tâm, nói: _“Ồ, thích hơi béo, cao lùn không quan trọng, tỳ khí tốt nhất đừng quá nóng nảy. Tôi hiểu, yên tâm, đảm bảo để cậu trong tuần này bắt đầu xem mắt.”_

Mãi cho đến khi Hứa Nặc nói xong câu này, Vương Căn Sinh mới nặn ra được một câu: _“Hứa Nặc, cậu... lợi hại thật.”_

Hứa Nặc cười hì hì: _“Vậy sao, vậy tôi hôm nay cũng coi như là được sinh viên đại học khen rồi. Lần sau trước mặt ba tôi nhớ lại khen tôi như vậy một lần nữa, đỡ cho ba tôi ngày nào cũng ép tôi thi đại học.”_

_“Đúng rồi, cậu thích ăn món gì? Hôm nay trong xưởng tùy tiện đi dạo một vòng, cậu biết nơi nào có thể vào, nơi nào không thể vào, nhà ăn ở đâu, văn phòng cậu ở đâu là được rồi.”_

_“Sau đó tôi dẫn cậu đi dạo cửa hàng bách hóa một vòng, đồ ở đó cậu cứ đừng nghĩ đến nữa, tôi bây giờ đều không mua nổi. Đồ dùng sinh hoạt không cần mua, có thể trực tiếp đến bên hậu cần nhận, chăn đệm, tiền phiếu, phiếu cắt tóc, cốc uống nước, bàn chải đánh răng gì đó trong xưởng đều có chuẩn bị, xưởng dệt chúng ta là xưởng có hiệu quả kinh tế tốt nhất gần đây, phúc lợi đãi ngộ cũng là tốt nhất.”_

_“Sau đó tôi trực tiếp dẫn cậu đến quán cơm quốc doanh, tôi dẫn cậu đi con đường gần nhất từ trong xưởng đến quán cơm quốc doanh. Con đường này cậu nhất định phải nhớ cho kỹ, sau này mỗi lần tan làm đều phải ngay lập tức lao qua đó giành đấy.”_

_“Tại sao?”_ Vương Căn Sinh rất không hiểu.

_“Đợi màn thầu ra lò rồi cậu sẽ biết.”_

_“Đúng rồi, cậu thích ăn gì. Cậu đừng thấy Lý khoa trưởng của các cậu thoạt nhìn rất dễ nói chuyện, thực tế keo kiệt muốn chết, tiệc đón gió gì chứ, tám phần mười là đậu hũ luộc nước sôi, xào một đĩa rau xanh, nhiều nhất lại thêm một phần cà tím băm thịt.”_

_“Cà tím băm thịt vẫn là ông ta mang từ nhà đến.”_

_“Ba tôi vừa nãy cho tôi không ít tiền phiếu, có thể gọi cho cậu hai món ngon bản thân tôi lại tham ô một chút.”_

Vương Căn Sinh có chút không tiện lắm: _“Như... như vậy không hay lắm nhỉ.”_

_“Có gì mà không hay, ba tôi là xưởng trưởng lương ông ấy cao nhất, tiêu tiền của ông ấy đừng xót.”_

_“Thịt kho tàu thích ăn không? Trưa nay lúc tôi đến quán cơm quốc doanh nhìn thấy thịt ba chỉ treo trong nhà bếp rồi, làm một phần trứng cút kho thịt kho tàu, lại rán mấy con cá nhỏ, vừa vặn ăn kèm với đậu hũ mà Lý khoa trưởng sắp xếp.”_

Vương Căn Sinh không tiếp lời, mà đi theo phía sau Hứa Nặc có chút tò mò đánh giá anh, chần chừ một chút mới cẩn thận hỏi: _“Hứa Nặc... có phải cậu không thích khoa trưởng của chúng tôi không?”_

_“Không có nha.”_ Hứa Nặc cười nói, _“Tôi chỉ là không thích cách làm việc của ông ta lắm, sổ sách của ông ta tính... khá có vấn đề.”_

Vương Căn Sinh hiển nhiên là không nghe hiểu.

_“Sau này hai chúng ta chính là bạn bè rồi, có vấn đề gì cứ đến tìm tôi bất cứ lúc nào, có thể giải quyết tôi giải quyết cho cậu, không thể giải quyết tôi tìm ba tôi.”_

Vương Căn Sinh:?

_“Chúng ta... không phải mới vừa quen biết sao?”_

_“Đúng vậy, đã quen biết rồi mà.”_ Hứa Nặc cười nói, _“Tôi con người này rất dễ làm quen.”_

_“Tôi cảm thấy tôi và cậu có duyên, vừa quen biết là có thể làm bạn bè.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!