## Chương 406: Tác Chiến Sân Nhà
Dưới sự ủng hộ mạnh mẽ của Trịnh Đạt, Tần Hoài đã hoàn thành việc bàn giao công việc tại Hoàng Ký vô cùng thuận lợi, và bước lên chuyến tàu cao tốc đi Hàng Thành vào ngày 19 tháng 5.
Tô lão bản khi đặt vé xe vô cùng chu đáo, cố ý mua cho Tần Hoài và Đàm Duy An ngồi cùng một hàng, Cổ Lực và Tô Càn ngồi ngay phía sau hai người, những học đồ còn lại của Tri Vị Cư thậm chí còn không ngồi cùng một toa với mấy người họ.
Từ Cô Tô đến Hàng Thành đi tàu cao tốc chỉ mất một tiếng đồng hồ, nếu Tần Hoài muốn, cậu thậm chí có thể vừa xuống tàu, thu dọn đơn giản một chút rồi đi thẳng đến hậu trù của Tri Vị Cư bắt đầu làm trâu làm ngựa, cảm nhận một chút văn hóa _"cuộn"_ (cạnh tranh khốc liệt) tiên tiến của Tri Vị Cư.
Nhưng Tô lão bản cũng từng nói, sự cạnh tranh của Tri Vị Cư chỉ áp dụng cho học đồ chứ không áp dụng cho đại sư phụ, Tần Hoài đã là đại sư phụ rồi, không đến lượt cậu phải _"cuộn"_ , cậu chỉ cần chắp hai tay sau lưng, nhìn chằm chằm người khác _"cuộn"_ là được.
Trên tàu cao tốc, Tần Hoài lặng lẽ lấy từ trong ba lô ra 5 hộp đồ ăn đóng gói của Hoàng Ký. Trong mỗi hộp đều chứa đầy điểm tâm, nhờ nhiệt độ đã dần tăng lên, những món điểm tâm này thậm chí vẫn còn ấm nóng.
Không có những món điểm tâm hoa mỹ, phức tạp nhìn là biết rất đắt tiền và không hề ăn nhập với hộp đóng gói, 5 hộp đồ ăn này toàn bộ đều là những món điểm tâm ăn sáng mộc mạc, giản dị mà Tần Hoài thích ăn.
Là do Trịnh Đạt nhét cho Tần Hoài trước khi cậu lên tàu.
Bởi vì Tần Hoài không phải lần đầu tiên đến Hoàng Ký, cũng không phải lần đầu tiên rời khỏi Hoàng Ký, cho nên trước khi đi cậu đã đặc biệt nói với Hoàng Thắng Lợi rằng không cần đưa đón. Cậu cũng đâu phải đi một mình, Tri Vị Cư có nhiều người như vậy, bình quân mỗi người một cái vali to đùng, gọi xe cũng phải chia làm mấy chiếc, thật sự không cần thiết phải bày vẽ đưa tiễn.
Hoàng Thắng Lợi tỏ vẻ ông hiểu, người trẻ tuổi bây giờ đều như vậy, không thích bày vẽ mấy trò chia ly sướt mướt. Hoàng sư phụ tuy không còn trẻ nhưng tâm hồn rất trẻ trung, tuyệt đối sẽ không làm khó người trẻ tuổi, cũng sẽ không bày trò chờ đợi từ trước ở nhà ga để tạo bất ngờ (surprise) gì cả.
Sự thật cũng đúng là như vậy, Hoàng Thắng Lợi không bày trò này, nhưng Trịnh Đạt thì có.
Tô lão bản đặt cho Tần Hoài chuyến tàu cao tốc khởi hành lúc 9 giờ 16 phút sáng, bản thân Tần Hoài mắc chứng lo âu khi đi lại rất nghiêm trọng, thường thường đều phải đến ga tàu cao tốc đợi trước khoảng một tiếng đồng hồ, thà đến sớm chứ tuyệt đối không đến muộn, kẻo lỡ chuyến tàu.
Vì vậy, 8 giờ sáng Tần Hoài đã có mặt ở ga tàu cao tốc.
Sau đó, cậu liền nhìn thấy Trịnh Đạt đã đợi từ lâu ở cửa vào ga tàu.
Khi Tần Hoài nhìn thấy Trịnh Đạt, Trịnh Đạt đang mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc caro, trông rất rộng rãi, mang lại cảm giác như hàng vỉa hè mua với giá 39 tệ, nhưng thực chất lại là chiếc áo sơ mi xấu xí mới ra mắt của Balenciaga.
Lại phối thêm một chiếc quần bò Versace có vẻ hơi chật và hoàn toàn không ăn nhập gì với chiếc áo sơ mi, cùng với đôi giày da YSL trông cực kỳ lạc quẻ với toàn bộ trang phục, mang lại cảm giác như giây tiếp theo ông sẽ đi catwalk trên sàn diễn. Điều này trực tiếp dẫn đến việc bộ trang phục tiêu chuẩn sặc mùi tiền của Trịnh Đạt, không những không khiến người ta ngửi thấy hương thơm của tiền bạc, mà ngược lại còn khiến người ta cảm thấy đây là một ông chú trung niên hoàn toàn không biết hàng hiệu, mua phải hàng nhái rẻ tiền ở vỉa hè.
Đương nhiên, có thể khiến người ta có cảm giác này, chủ yếu vẫn là do Trịnh Đạt mặc bộ quần áo đó, nhưng trên tay lại xách một chiếc túi nilon trong suốt màu trắng, bên trong túi nilon đựng 5 hộp đồ ăn sáng nhìn thoáng qua là biết ngay Tiểu Long Bao, Thiêu Mại, bánh bao các loại.
Cộng thêm việc cả người Trịnh Đạt trông lại đặc biệt mệt mỏi, đặc biệt thương cảm, mang lại cho người ta cảm giác của một người đàn ông trung niên bi thảm đang bán đồ ăn sáng ở ga tàu nhưng không bán được, đang lo lắng cho kế sinh nhai của mình.
Trịnh Đạt nhìn thấy Tần Hoài cũng không nói nhiều, chỉ buồn bã đưa hộp đồ ăn cho Tần Hoài, dặn dò đơn giản vài câu, bảo Tần Hoài đến Tri Vị Cư phải học hành cho tử tế.
Nếu bị bắt nạt thì đừng nhịn mà hãy chửi thẳng mặt, trong số các đại sư phụ của Tri Vị Cư ngoại trừ Chu sư phụ ra, những người khác căn bản không cần để vào mắt, cãi không lại cũng không sao, Trịnh Đạt sẽ đích thân qua đó cãi giúp Tần Hoài.
Cuối cùng, Trịnh Đạt còn không quên nhắc nhở Tần Hoài nhớ ăn sáng, điểm tâm trong 5 hộp đồ ăn này là do sáng nay Trịnh Đạt đặc biệt dậy sớm làm cho Tần Hoài, đều là những món ăn sáng mà bình thường Tần Hoài thích ăn.
Thiêu Mại Vỏ Giấy, Tiểu Long Bao Quán Thang, Tam Đinh Bao, Há Cảo Hấp Tam Tiên và Há Cảo Tôm.
Có thể nói là vô cùng chu đáo rồi.
Điểm duy nhất hơi không ổn là đã bỏ qua sức ăn của Tần Hoài, Tần Hoài không phải là Thạch Đại Đảm, bữa sáng không thể nào ăn hết nhiều món chắc bụng như vậy.
Còn về phần Thạch Đại Đảm, ông đối với việc đến Hàng Thành ăn điểm tâm một thời gian vẫn rất có hứng thú, nhưng không phải bây giờ.
Thạch Đại Đảm có chút không nỡ rời xa những món ăn ngon của Cô Tô, ông ở Hoàng Ký vẫn chưa ăn đã thèm. Bên Hàng Thành tuy có tửu lâu Bạch án hàng đầu như Tri Vị Cư, nhưng lại không có tửu lâu Hồng án cao cấp nổi tiếng như Hoàng Ký, về mặt Hồng án thì hơi kém cạnh một chút.
Cộng thêm việc căn nhà Thạch Đại Đảm thuê ngắn hạn ở bên Cô Tô này vẫn chưa hết hạn, dùng lời của Thạch Đại Đảm mà nói thì cái gì đáng tiết kiệm thì tiết kiệm, cái gì đáng tiêu thì tiêu, cho dù tiền ông ăn cơm vài ngày đã đủ trả tiền thuê nhà rồi, nhưng cũng không thể lãng phí khoản tiền thuê nhà này, đợi nhà ông hết hạn rồi đi Hàng Thành cũng chưa muộn.
Lúc này có thể sẽ có người tò mò, Thạch Đại Đảm không định về tỉnh Quảng Đông chút nào sao?
Đúng vậy.
Dùng lời của Thạch Đại Đảm mà nói, việc kinh doanh bên tỉnh Quảng Đông không cần ông phải bận tâm quá nhiều. Bề ngoài ông làm nghề buôn bán hải sản, nhưng thực chất lợi nhuận thực sự lại đến từ việc nuôi trồng hải sản, việc nuôi trồng đối với ông mà nói quả thực dễ như trở bàn tay, bản thân ông có mặt hay không cũng không ảnh hưởng gì.
Cộng thêm việc hai đứa con xui xẻo của ông thành tích học tập không được tốt lắm, cùng với sự sa sút trong thành tích học tập của các con, huyết áp của vợ ông cũng đang tăng lên, thêm vào đó Thạch Đại Đảm và vợ đều cảm thấy việc bọn trẻ dị ứng với sách vở xác suất cao là di truyền từ ông, cho nên Thạch Đại Đảm bề ngoài là đến Sơn Thị để giao lưu tình cảm với Tần Hoài và một đám bạn bè tinh quái, nhưng thực chất là đang trốn chạy.
Tạm thời quyết định trốn đến khi bọn trẻ nghỉ hè rồi mới về, còn về cái cớ để trốn chạy thì Thạch Đại Đảm tìm rất hay. Việc kinh doanh hải sản không ổn định, ông dự định đi các thành phố khác khảo sát xem có cơ hội nào tốt hơn không, còn về việc cụ thể khảo sát cái gì, có khảo sát được hay không...
Đó đều là ẩn số.
Dùng lời của Thạch Đại Đảm mà nói, ông mà không chạy nữa, đợi vợ ông đánh bọn trẻ chán rồi, người tiếp theo bị đánh sẽ là ông.
Quan hệ vợ chồng có thể nói là vô cùng hòa thuận, thân thiện.
Thạch Đại Đảm không có ở đây, những bữa sáng này đành phải để Tần Hoài, Đàm Duy An, Cổ Lực và Tô Càn bốn người giải quyết.
Vì lần này Trịnh Đạt chơi trò bất ngờ, Tần Hoài trước đó hoàn toàn không biết, cho nên mọi người đều đã ăn sáng rồi mới đến ga tàu.
Tần Hoài đặt các hộp đồ ăn lên chiếc bàn nhỏ, lần lượt mở ra.
Một bữa sáng vô cùng đẹp mắt.
Tiểu Long Bao Quán Thang cái nào cái nấy nhỏ nhắn tinh xảo, hình dáng chuẩn mực, từng nếp gấp đều được nặn vô cùng đẹp, vỏ mỏng, ở trạng thái bán trong suốt vô cùng hoàn hảo. Cho dù chưa dùng đũa gắp lên cắn một miếng, cũng có thể tưởng tượng ra cảm giác nước súp của chiếc Tiểu Long Bao Quán Thang này bùng nổ trong miệng.
Vỏ Thiêu Mại Vỏ Giấy thì càng không cần phải nói, điểm tâm đúng như tên gọi, vỏ Thiêu Mại thật sự mỏng như vỏ giấy. Nhân của Thiêu Mại Vỏ Giấy do Trịnh Đạt làm là gạo nếp trộn với thịt thái hạt lựu và măng thái hạt lựu, vị mặn, vô cùng tươi ngon, từng hạt gạo nếp đều được nhuộm màu thịt của nước thịt, dính dính dẻo dẻo, tuyệt đối là cực phẩm trong số các cực phẩm.
Hai món điểm tâm này hiện tại là món ăn sáng yêu thích nhất của Tần Hoài.
Tần Hoài không chút do dự gom hai hộp điểm tâm này về phía mình, chỉ vào 4 hộp còn lại hỏi Đàm Duy An: _"Bốn hộp này cậu muốn ăn hộp nào?"_
Đàm Duy An suy nghĩ một chút: _"Há Cảo Tôm."_
Tần Hoài khá thích ăn Há Cảo Tôm, các học đồ của Tri Vị Cư đều biết điều này, ngặt nỗi trong lứa học đồ này không có ai đặc biệt giỏi làm Há Cảo Tôm. Cho dù sau này Tri Vị Cư lại cử thêm một học đồ biết làm Há Cảo Tôm không có tên tuổi đến, Há Cảo Tôm làm ra cũng rất bình thường.
Chắc chắn là không thể so sánh với Trịnh Đạt được.
Tần Hoài đưa hai hộp còn lại cho Tô Càn và Cổ Lực ở phía trước, còn tiện tay nhét cho họ hai đôi đũa dùng một lần.
Trịnh Đạt cũng không biết nghĩ thế nào, 5 hộp đồ ăn lại chỉ kèm theo 5 đôi đũa, đôi đũa đó nhìn là biết đũa dùng một lần _"chôm"_ từ Hoàng Ký.
Tần Hoài gắp một chiếc Thiêu Mại Vỏ Giấy lên, cắn một miếng.
Ưm, thỏa mãn.
Chiếc Thiêu Mại Vỏ Giấy này tuy là Thiêu Mại gạo nếp, nhưng ăn vào lại giống hương vị của Thiêu Mại thịt tươi hơn, đồng thời lại có đặc điểm dẻo dính của Thiêu Mại gạo nếp. Nước thịt đã hoàn toàn ngấm vào trong gạo nếp, mỗi miếng gạo nếp đều có thể ăn ra vị thịt, măng thái hạt lựu trộn lẫn trong đó càng đóng vai trò điểm nhãn.
Lớp vỏ Thiêu Mại ngoài cùng không chỉ có tác dụng bao bọc và định hình, kết cấu hơi cứng kết hợp với nhân gạo nếp đầy ắp nước cốt, dẻo dính, dùng đũa gắp lên sẽ rớt xuống từng cục như hồ dán quả thực là sự kết hợp hoàn hảo.
Hộp này có tới 6 chiếc Thiêu Mại Vỏ Giấy, nhét đầy ắp. Tần Hoài ăn liền hai chiếc đã hơi no, đành chuyển sang Tiểu Long Bao Quán Thang để chèn khe hở.
Tiểu Long Bao Quán Thang đúng như Tần Hoài dự đoán, vỏ mỏng và nước súp tràn trề, nhưng trong khi vỏ mỏng lại không dễ bị chọc thủng, sẽ không vừa gắp lên vỏ đã rách, khiến nước súp chảy ra để lại sự tiếc nuối.
Một miếng cắn xuống, nước súp vẫn còn chút hơi ấm, có chút vị ngọt, nhưng vẫn lấy vị mặn làm chủ đạo bùng nổ trong khoang miệng, mang lại cảm giác vô cùng thỏa mãn.
Tần Hoài lại ăn thêm hai chiếc Tiểu Long Bao Quán Thang để chèn khe hở, hoàn toàn không ăn nổi nữa, đặt đũa xuống nhìn Đàm Duy An ăn.
Sức chiến đấu của Đàm Duy An còn kém hơn Tần Hoài một chút, ăn ba chiếc Há Cảo Tôm đã không ăn nổi nữa, chỉ đành nhìn điểm tâm mà thở dài.
_"Tần Hoài, cậu nói xem Trịnh sư phụ hôm nay bị làm sao vậy? Sao tự nhiên sáng sớm lại làm nhiều điểm tâm như vậy đặc biệt mang đến ga tàu cho cậu, bình thường tôi chưa từng thấy Trịnh sư phụ làm loại đồ ăn sáng này, tôi luôn nghe Trịnh Tư Nguyên nói Trịnh sư phụ căn bản không thèm làm loại điểm tâm đơn giản này."_ Đàm Duy An cảm thán.
_"Trịnh sư phụ bình thường không làm loại điểm tâm này, hôm nay..."_ Tần Hoài khựng lại, _"Có lẽ là muốn tiễn tôi đi."_
_"Tiễn đi?"_ Đàm Duy An không hiểu, _"Từ Cô Tô đến Hàng Thành đi tàu động cơ chỉ mất một tiếng, tôi nhớ Trịnh sư phụ còn có một xưởng ở Hàng Thành, bình thường ông ấy cũng thường xuyên đi Hàng Thành, chuyện này có gì đáng để tiễn chứ."_
_"Ý nghĩa không giống nhau."_ Tần Hoài chỉ có thể nói như vậy.
Tần Hoài thực ra có chút hiểu được hoạt động tâm lý của Trịnh Đạt.
Lần trước Tần Hoài rời khỏi Hoàng Ký là về nhà, lần này Tần Hoài rời khỏi Hoàng Ký là đi học nghề. Mặc dù Tần Hoài từ đầu đến cuối đều không bái Trịnh Đạt làm sư phụ, nhưng Trịnh Đạt muốn nhận Tần Hoài làm đồ đệ đến mức nào thì ai cũng có thể nhìn ra, về tình về lý Tần Hoài đều là vãn bối của Trịnh Đạt.
Bây giờ vãn bối mà Trịnh Đạt thích nhất lại sắp đến nơi mà ông ghét nhất để học nghề, đối tượng học nghề xác suất cao lại là Chu sư phụ mà ông ghét nhất. Cho dù trong lòng Trịnh Đạt có muôn vàn khó chịu, ông cũng không thể không thừa nhận trong chuyện Chỉ Pháp, Chu sư phụ giỏi hơn ông rất nhiều.
Trịnh Đạt có thể nói là vừa khó chịu, lại vừa cảm thấy Tần Hoài nên đến Tri Vị Cư, đồng thời lại rất muốn thể hiện thực lực, khoe cơ bắp với Tần Hoài. Dưới tâm lý mâu thuẫn như vậy, Trịnh Đạt chọn làm một số thứ mà bình thường ông căn bản không thèm làm, nhưng Tần Hoài lại thích ăn, đồng thời có thể khiến Tần Hoài nhận ra thực lực của Trịnh sư phụ thân yêu của cậu thật sự rất mạnh.
Tần Hoài đang suy nghĩ xem nên nhắn tin cho Trịnh Đạt như thế nào.
Cảm ơn chắc chắn là phải cảm ơn rồi, Trịnh Đạt đặc biệt làm bữa sáng cho mình, chỉ riêng tâm ý này đã xứng đáng để Tần Hoài viết một bài văn nhỏ cảm ơn Trịnh sư phụ. Nhưng bài văn nhỏ này nên viết như thế nào, viết từ góc độ nào, thì lại rất đáng bàn.
Ngay lúc Tần Hoài đang soạn bài văn nhỏ, cậu đột nhiên nhớ ra một chuyện phiếm mà cậu muốn hỏi từ lâu. Tần Hoài liếc nhìn Đàm Duy An bên cạnh, phát hiện cho dù cậu ta đã ăn Há Cảo Tôm đến no căng bụng, nhưng vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ đang khó nhọc gặm Thiêu Mại Vỏ Giấy.
_"Đàm Duy An, tôi có chuyện muốn hỏi cậu."_ Tần Hoài vẻ mặt nghiêm túc.
Đàm Duy An nhìn Tần Hoài.
_"Tôi nghe nói Chu sư phụ đặc biệt thích nói móc người khác, là thật sao?"_
Đàm Duy An suýt chút nữa bị Thiêu Mại Vỏ Giấy làm nghẹn chết.
_"Khụ khụ khụ khụ khụ..."_
Ho liên tục mấy tiếng, lại tu ực nửa chai nước, Đàm Duy An mới vẻ mặt kinh hoàng hỏi: _"Ai nói? Trịnh sư phụ nói? Hay là người khác nói?"_
Tần Hoài vô cùng thành thật đáp: _"Tô Càn nói."_
_"Khụ khụ khụ khụ."_ Đàm Duy An lại suýt chút nữa bị sặc nước chết, hận không thể trực tiếp nhảy lên phía trước chất vấn Tô Càn, cậu không phải là đệ tử chân truyền chắc như đinh đóng cột của Chu sư phụ trong truyền thuyết sao? Chu sư phụ có biết cậu ở bên ngoài bôi nhọ... nói sự thật về ông ấy như vậy không?
Tô Càn giống như có thuật đọc tâm, vô cùng bình tĩnh quay đầu, xoay người, nửa đứng lên, trên tay vẫn bưng hộp đồ ăn đựng Tam Đinh Bao, nói: _"Là tôi nói, Chu sư phụ bình thường quả thực có sở thích nói móc người khác."_
Đàm Duy An:...
_"Tôi là nói cho Tiểu Tần sư phụ biết, có đôi khi Chu sư phụ nói móc người khác có thể không phải là có ý kiến với cậu ấy, chỉ là Chu sư phụ quen rồi. Đương nhiên, Chu sư phụ phần lớn thời gian nói móc Trịnh sư phụ, là thật sự muốn nói móc ông ấy."_
Tần Hoài nhìn Đàm Duy An: _"Là vậy sao?"_
Đàm Duy An mang vẻ mặt _"chuyện này có thể nói sao"_ , vô cùng ngập ngừng nói: _"Hình như... là vậy."_
_"Chu sư phụ bình thường... quả thực có sở thích và thói quen về mặt này."_
_"Mỗi ngày đều đi làm đúng giờ, có đôi khi sẽ đến muộn, bởi vì tôi cũng không quan tâm lắm đến việc bị trừ lương. Về cơ bản Chu sư phụ nhìn thấy tôi đến muộn, đều sẽ rất thuận miệng nói một câu: Ây dô, ở đối diện mà cũng tắc đường à, xem ra tình hình giao thông gần Tri Vị Cư này thật sự không tốt."_
Tần Hoài vẻ mặt đầy nghi ngờ nhìn Đàm Duy An: _"Có phải cậu từng lấy tắc đường làm cái cớ để đến muộn không?"_
Đàm Duy An: _"... Chỉ một lần, lần đó thật sự là không bịa ra được lý do nên thuận miệng nói vậy thôi."_
Tần Hoài gật đầu, tỏ vẻ lại hiểu thêm một chút về Chu sư phụ, Chu sư phụ không chỉ thích nói móc người khác, trí nhớ còn rất tốt.
_"Tôi còn một câu hỏi nữa."_ Tần Hoài tiếp tục nói.
_"Tôi nghe nói Lưu sư phụ và Hoa sư phụ quan hệ không tốt, là bởi vì con cái của hai người họ trước đây từng xem mắt hẹn hò, sau đó cãi nhau chia tay, cho nên hai vị sư phụ cũng cạch mặt nhau, ngày nào cũng đấu khí trong hậu trù, là thật sao?"_
Nghe Tần Hoài nhắc đến chuyện này, Đàm Duy An lập tức hăng hái hẳn lên, vỗ đùi một cái, giọng nói cũng cao lên: _"Đó đương nhiên là thật rồi!"_
_"Đâu chỉ là đấu khí trong nhà bếp. Cậu không biết đâu, hồi đó con gái của Lưu sư phụ và con trai của Hoa sư phụ lúc chia tay, hai người có một lần lái xe trên đường tình cờ gặp nhau, kết quả cậu đoán xem thế nào? Hai bên đều chèn ép xe của đối phương, không cho đối phương vượt, sau đó con gái của Lưu sư phụ tức giận liền muốn trực tiếp lách qua từ bên cạnh, kết quả xe của con trai Hoa sư phụ không phanh lại, đạp một cước chân ga đâm xe cô ấy lên dải phân cách, đè gãy hai cái cây nhỏ của thành phố, phải đền rất nhiều tiền đấy!"_
_"Lúc đó tôi đang mua bánh bao ở ngã tư đó, còn quay video lại, cậu đợi tôi tìm xem, tìm thấy sẽ gửi cho cậu."_
Tô Càn kinh ngạc: _"Còn có chuyện này sao?"_
Đàm Duy An đắc ý nói: _"Đó là đương nhiên, hàng thật giá thật, tôi chính là nhân chứng tận mắt nhìn thấy. Tô Càn cậu còn nhớ thực ra lúc đầu Lưu sư phụ và Hoa sư phụ không hề đấu khí vì chuyện của con cái không? Chính là từ sau chuyện đó, hai bên mới bắt đầu đối đầu gay gắt trong nhà bếp, quả thực là vương bất kiến vương (vua không gặp vua)."_
_"Kết quả của vụ tai nạn xe đó tôi vẫn còn nhớ, con gái Lưu sư phụ vượt xe chịu hoàn toàn trách nhiệm. Không chỉ phải đền tiền dải phân cách và cây nhỏ của thành phố, còn phải đền tiền sửa xe cho con trai Hoa sư phụ, tôi đã đặc biệt nghe ngóng rồi."_
Tần Hoài nhìn vẻ mặt hớn hở của Đàm Duy An, đột nhiên lại càng mong đợi chuyến đi Tri Vị Cư lần này hơn.
Hóa ra trước đây Đàm Duy An chỉ là hóng hớt bình thường, là bởi vì tác chiến sân khách không có ưu thế bẩm sinh, bây giờ trở về sân nhà của Đàm Duy An.
Chắc chắn sẽ vô cùng đặc sắc.