## Chương 421: [Tart Trứng Thơm Ngon]
_"Cái gì, Tiểu Tần cậu mấy ngày trước ở Tri Vị Cư không luyện điểm tâm gì cả, bây giờ đang làm Tart trứng?"_
_"Làm ngon không?"_
_"Cũng không tồi, Đàm Duy An ăn liền 3 cái, uống một bát trà quay lại bị đuổi đi rồi lại quay lại ăn tiếp 4 cái, tôi biết rồi, bây giờ tôi đặt vé ngay, sao cậu biết tôi thích ăn Tart trứng nhất?"_
_"Thứ tôi thích ăn nhất không phải là bánh bao, màn thầu, Thiêu Mại... đều giống nhau, Tart trứng tôi cũng thích ăn. Vừa hay khoảng thời gian này ở Cô Tô cũng ăn đủ rồi, đúng rồi, lần trước cậu nói không sai chút nào. Trịnh Đạt quả thực không thể liên tục làm điểm tâm quá ba ngày ở Hoàng Ký, cậu đi rồi Trịnh Đạt làm điểm tâm hai ngày, sau đó liền nghỉ ngơi, biến thành làm một nghỉ một, hôm nay đến ước chừng ngày mai lại không đến."_
_"Tâm trạng Trịnh Đạt thế nào?"_
_"Cái này tôi ăn không ra a, Tứ Hỷ Hoa Tiêu ông ấy làm khá ngon, và Tứ Hỷ Hoa Tiêu cậu làm về cơ bản là giống hệt nhau. Rất nhiều khách hàng đều không ăn ra, không biết cậu đi rồi."_
_"Ồ, còn nữa, mấy ngày nay lúc tôi và Khuất Tĩnh trò chuyện, Khuất Tĩnh nói La Quân hơi buồn chán, ước chừng là xem xong phim truyền hình rồi, ngày nào cũng đến bệnh viện tìm người gây rắc rối, dọa những bệnh nhân y náo (gây rối ở bệnh viện) khác đều không dám y náo nữa."_
_"Ông ấy còn nhắc đến An Du Du hai câu, nhưng tôi và con bé đó không quen lắm, cụ thể nói gì tôi không nhớ nữa. Cậu xem xem khi nào cậu có thời gian, chúng ta gọi video call họp một cái đi, lâu rồi không gặp La Quân nhớ ông ấy quá, tôi gọi video call cho ông ấy ông ấy chưa bao giờ nghe, nhắn tin ông ấy cũng không trả lời."_
_"Vốn dĩ đã không còn sống được mấy ngày nữa rồi, gặp một lần ít đi một lần, có đôi khi tôi đều muốn mua vé máy bay về thăm Lão La. Nhưng tôi cảm thấy ông ấy xác suất cao không muốn nhìn thấy tôi, haizz, Tiểu Tần cậu biết đấy, tôi là thật sự quan tâm ông ấy, hung thú bọn họ độ kiếp không dễ dàng."_
Những lời trên đều đến từ nội dung cuộc gọi của Thạch Đại Đảm và Tần Hoài, cuối cùng cuộc gọi này kết thúc bằng tiếng thở dài và tiếng nuốt ực của Thạch Đại Đảm.
Đúng vậy, Thạch Đại Đảm lúc gọi điện thoại đều đang ăn đồ ăn.
Niềm vui của Đương Khang chính là mộc mạc giản dị như vậy.
Tối hôm đó, Thạch Đại Đảm liền xách theo ba cái vali tập kích bất ngờ Hàng Thành, vào lúc 8 giờ 37 phút tối đến căn nhà Tần Hoài ở.
Để chào đón sự xuất hiện của Thạch Đại Đảm, Tần Hoài đặc biệt đóng gói 4 chiếc Tart trứng của Chu sư phụ, 4 chiếc Tart trứng của mình.
Cân nhắc đến sức ăn của Thạch Đại Đảm, Tần Hoài trong tình huống chỉ gọi đồ ăn ngoài vào ngày đầu tiên, hoàn toàn không rõ xung quanh có quán ăn ngon hay đồ ăn ngoài nào, mở ứng dụng đồ ăn ngoài đặt hàng ngẫu nhiên, dùng 8 phần đồ ăn ngoài chào đón Thạch Đại Đảm.
8 phần đồ ăn ngoài bày kín một bàn, có thể nói là nghi thức đón tiếp cao nhất rồi.
Thạch Đại Đảm vô cùng nghe theo tiếng gọi con tim sau khi cất vali, chọn ăn Tart trứng đã nguội lạnh trước chứ không ăn đồ ăn ngoài còn nóng hổi.
Chỉ thấy Thạch Đại Đảm ăn một chiếc Tart trứng của Chu sư phụ, lại ăn một chiếc Tart trứng của Tần Hoài, trải qua sự lựa chọn không hề khó khăn, Thạch Đại Đảm chỉ vào Tart trứng của Tần Hoài nói: _"Tiểu Tần, tôi cảm thấy Tart trứng của cậu cũng rất ngon!"_
Tần Hoài nghe mà nước mắt sắp rơi xuống rồi, mặc dù người hay nâng đỡ như Thạch Đại Đảm cũng không nói ra được câu trái lương tâm là Tart trứng của cậu ngon hơn Tart trứng của Chu sư phụ, nhưng hai chiếc Tart trứng này đặt cùng nhau Thạch Đại Đảm có thể nói ra câu này...
Câu này Tần Lạc và Âu Dương nhắm mắt lại đều không nói ra được, hai người bọn họ chỉ biết nhắm mắt lại điên cuồng ăn Tart trứng.
_"Mấy chiếc Tart trứng này đều là mẻ ra lò khoảng 5 giờ chiều, để lâu như vậy đã nguội không còn ngon như lúc vừa ra lò nữa. Bây giờ tôi ở Tri Vị Cư là sư phụ giao lưu, cũng không tiện trắng trợn mở bếp nhỏ cho Lão Thạch anh."_
_"Thế này đi, khoảng 3 giờ chiều ngày mai anh cứ đến cửa sổ bán đồ mang đi của Tri Vị Cư xếp hàng sớm một chút. Khoảng thời gian này khách hàng của Tri Vị Cư đều truyền tai nhau rồi, nói mỗi buổi chiều Chu sư phụ đều sẽ tung ra một mẻ nhỏ Tart trứng do đích thân ông nướng, khoảng thời gian buổi chiều khách hàng xếp hàng mua Tart trứng mở hộp mù đặc biệt đông, anh cứ xếp hàng bình thường."_
_"Tôi chào hỏi người ở cửa sổ một tiếng, giữ lại cho anh vài chiếc, đến lượt anh thì chuyển Tart trứng của Chu sư phụ cho anh."_
_"Được được được."_ Thạch Đại Đảm vừa ăn to Tart trứng, vừa điên cuồng gật đầu, trên mặt tràn ngập niềm vui sướng hạnh phúc.
_"Đúng rồi Tiểu Tần, lúc gọi điện thoại buổi chiều tôi quên hỏi, cậu không phải đến Tri Vị Cư học Vân văn sao? Sao lại biến thành học Tart trứng rồi, cậu còn học Vân văn không?"_
_"Có phải Chi Tuyến Nhậm Vụ của tôi quá khó rồi không, Tứ Hỷ Quyển cậu làm không ra. Haizz, thật sự là ngại quá, tôi cũng không ngờ tôi lại nghĩ ra một món điểm tâm khó như vậy, thực ra lúc đó tôi nghĩ đến rất nhiều điểm tâm, nhưng hệ thống trò chơi đó của cậu lại chọn Tứ Hỷ Quyển."_
_"Bây giờ có thể đổi không? Tôi nói điểm tâm tôi muốn ăn căn bản không phải là Tứ Hỷ Quyển, điểm tâm tôi muốn ăn là Tart trứng có tác dụng không?"_
Tần Hoài không ngờ trọng điểm Thạch Đại Đảm quan tâm lại là cái này, nói thật, Tần Hoài với tư cách là người sở hữu thực sự của hệ thống trò chơi, nam chính văn hệ thống nợ một đống nhiệm vụ chưa hoàn thành, bản thân cậu cũng không quá để ý đến những nhiệm vụ này.
Chủ yếu là nhiệm vụ bây giờ không cấp bách như trước đây.
Tần Hoài lúc làm Chi Tuyến Nhậm Vụ của Khuất Tĩnh là thật sự rất cấp bách, lúc đó trạng thái tinh thần của Khuất Tĩnh không tốt, La Quân và Trần Huệ Hồng lại thường xuyên nhắc đến trước mặt Tần Hoài, cảm thấy Khuất Tĩnh qua vài năm nữa cỏ trên mộ sẽ cao hơn Tần Hoài.
Đó đại khái là lúc Tần Hoài khao khát muốn hoàn thành nhiệm vụ nhất, cậu sợ Chi Tuyến Nhậm Vụ hoàn thành muộn, Khuất Tĩnh không trụ được đến ngày tỉnh lại đã đi trước một bước.
Bây giờ Tần Hoài nhìn nhận những nhiệm vụ này rất thoáng, là bởi vì trạng thái của những tinh quái này đều khá tốt, bất luận là Cung Lương, Vương Căn Sinh hay An Du Du, đều không phải là kiếp cuối cùng, hơn nữa thanh trạng thái của bọn họ đều thể hiện ra dáng vẻ tích cực hướng lên, có thể dựa vào bản thân để thức tỉnh.
Thạch Đại Đảm thì càng không cần phải nói, người anh em trực tiếp tỉnh rồi, Chi Tuyến Nhậm Vụ của ông quả thực giống như cho không, giống như một nhân vật tác giả không bịa tiếp được cốt truyện nên nhét bừa vào.
Cho nên Tần Hoài khoảng thời gian này tuy luôn luyện tập điểm tâm yêu cầu trong Chi Tuyến Nhậm Vụ và nhiệm vụ chính tuyến, nhưng trạng thái của cậu thực ra khá nhàn nhã, ở trong trạng thái có thể luyện thì luyện, thật sự luyện không ra bỏ đó cũng không sao.
Bất luận là luyện câu khiếm cày Đao Công, hay là học Vân văn kết quả làm Tart trứng đều có thể chấp nhận. Học cái gì mà chẳng là học? Lỡ như sau này mò ra một Chi Tuyến Nhậm Vụ yêu cầu cậu làm Tart trứng thì chẳng phải là kiếm lời rồi sao?
Nhưng Tần Hoài không ngờ Thạch Đại Đảm lại để ý đến Chi Tuyến Nhậm Vụ của cậu như vậy, thậm chí còn để ý hơn cả bản thân cậu.
Tần Hoài suy nghĩ một chút, nói: _"Tôi cảm thấy anh có thể thử xem."_
Thạch Đại Đảm đặt Tart trứng xuống, vô cùng nghiêm túc nói: _"Điểm tâm tôi thực sự muốn ăn căn bản không phải là Tứ Hỷ Quyển, tôi không có ký ức gì về Tứ Hỷ Quyển, cũng không có ấn tượng gì, tôi căn bản không muốn ăn, điểm tâm tôi muốn ăn là Tart trứng, hôm nay ăn được chiếc Tart trứng này tôi mới phát hiện Tart trứng lại ngon như vậy!"_
_"Thạch Đại Đảm tôi bây giờ điểm tâm muốn ăn là Tart trứng thơm ngon!"_
Thạch Đại Đảm vừa dứt lời, âm báo của trò chơi liền vang lên trong đầu Tần Hoài.
_"Đinh, chúc mừng ngài phát hiện một Chi Tuyến Nhậm Vụ, vui lòng xem trong bảng trò chơi."_
Tần Hoài:???
Cái quái gì vậy? Thế này cũng được sao? Trước đây cậu dùng chiêu này chưa bao giờ có tác dụng a, tại sao Thạch Đại Đảm nói thì được, chỉ vì ông ấy là thụy thú sao? Đương Khang tùy hứng như vậy sao?
Tần Hoài đều ngây người rồi, sững sờ mất bảy, tám giây mới đưa tay mở bảng trò chơi, xem Chi Tuyến Nhậm Vụ mới nhận được.
[Tart Trứng Thơm Ngon]: Thạch Đại Đảm với tư cách là Đương Khang đã thức tỉnh, hai kiếp đã ăn vô số điểm tâm thơm ngon, điểm tâm có thể khiến ông phát ra từ nội tâm khao khát muốn ăn không nhiều, Tart trứng hôm nay tính là một món. Còn về Tart trứng như thế nào là Tart trứng thơm ngon, thì phải xem định nghĩa của Thạch Đại Đảm về Tart trứng thơm ngon rồi, xin người chơi làm ra Tart trứng khiến Thạch Đại Đảm cảm thấy ngon, thỏa mãn tâm nguyện của ông.
Phần thưởng nhiệm vụ: [Một Đoạn Mộng Cảnh Của Triệu Thành An]
Tần Hoài:?
??
???
Mộng cảnh của ai?
Triệu Thành An?
Tần Hoài chỉ cảm thấy Triệu Thành An tính cách bộp chộp, nhưng làm điểm tâm cứng nhắc, con người rất hài hước dí dỏm, không phải là một người thích bị nhốt trong nhà bếp chật hẹp, nhưng đối với điểm tâm lại là thật sự đam mê, và trong thời gian làm việc công việc vô cùng nghiêm túc có trách nhiệm, một người tương đối mà nói khá mâu thuẫn và có cảm giác tương phản.
Nhưng cậu chưa từng nghĩ Triệu Thành An là tinh quái a.
Người anh em là thật sự không giống tinh quái, những tinh quái đó có một tính một, ngoại trừ An Du Du tương đối mà nói giống người hơn một chút, những người khác là thật sự có thể nhìn ra không được bình thường lắm.
Nhưng Triệu Thành An...
Người anh em thật sự rất bình thường.
Lúc hóng chuyện phiếm thì gọi là tai nghe sáu đường, mắt nhìn tám hướng, và cực kỳ có năng lực phán đoán, tinh thông nhân tình thế cố, quen thuộc các mối quan hệ xã hội.
Với sự hiểu biết của Tần Hoài về những tinh quái này, nguyên nhân tinh quái độ kiếp thất bại phần lớn đều là nhập thế rồi, nhưng không hoàn toàn nhập thế. Bọn họ đang cố gắng học cách làm người, nhưng chưa bao giờ hiểu được thế nào mới là con người thực sự, cho nên mới thất bại.
Triệu Thành An loại này căn bản không giống như là thất bại, anh ta giống như là đại thành công.
Thạch Đại Đảm thấy Tần Hoài hư không chỉ chỉ trỏ trỏ, liền biết Tần Hoài đang xem bảng trò chơi. Thấy Tần Hoài nửa ngày không nói chuyện, ông cũng không hỏi, tự lo mở hết tám phần đồ ăn ngoài ra, bắt đầu ăn cơm, sau khi ăn được mấy miếng, thấy Tần Hoài rõ ràng đã xem xong rồi, nhưng lại chìm vào sự trầm mặc dài đằng đẵng mới hỏi:
_"Sao vậy?"_
_"Chi Tuyến Nhậm Vụ của tôi là đổi rồi sao?"_
Tần Hoài gãi gãi đầu.
_"Không đổi, nhưng anh đã cho tôi một Chi Tuyến Nhậm Vụ mới, bây giờ đầu óc tôi hơi rối."_
_"Không sao Lão Thạch anh cứ ăn trước đi, tôi gọi một cuộc video call trong nhóm."_
.
_"Ây dô, đây là ai vậy? Đây không phải là khách quý Tiểu Tần sư phụ trong [Gia đình yêu thương nhau] của chúng ta sao. Lúc đi Cô Tô còn có chút âm tín, sau khi đến Hàng Thành thì bặt vô âm tín, cũng không biết Hàng Thành rốt cuộc có cái gì, điểm tâm không làm nữa, trà trần bì cũng không nấu nữa, ngay cả trò chuyện trong nhóm cũng không tham gia nữa, tôi suýt chút nữa tưởng cậu quên mất còn có cái nhóm này rồi."_
Người đầu tiên tham gia cuộc gọi video là La Quân với mức độ nói móc kéo đầy, Tần Hoài có một khoảng thời gian không gặp La Quân, lúc nhìn thấy mặt ông không biết là do quá lâu không gặp cảm thấy có chút xa lạ hay là La Quân thật sự già rồi, Tần Hoài cảm thấy rõ ràng La Quân hình như già nua hơn trước một chút.
Giọng nói hình như cũng khàn hơn một chút, ngay cả giọng điệu nói móc này cũng không đặc biệt chói tai, nhưng trung khí cũng không đủ như trước.
Phải biết rằng, trước đây La Quân nổi giận mắng Trần Huệ Hồng bà có phải có bệnh không, trung khí đủ đó căn bản không giống như một ông lão hơn 90 tuổi, người không biết còn tưởng là một ông lão trẻ tuổi hơn 60 tuổi đấy.
Trần Huệ Hồng là người thứ 2 tham gia cuộc gọi video, Khuất Tĩnh theo sát phía sau, Trần Công ước chừng là đang làm việc, không thể kịp thời tham gia trò chuyện nhóm.
_"Tiểu Tần, cậu ở bên Hàng Thành đó thế nào? Cậu định khi nào thì về? Bọn Hứa Đồ Cường đều bóng gió hỏi tôi rất nhiều lần rồi, nếu không phải mấy ngày trước Tiểu Trịnh đột nhiên quay lại làm điểm tâm rồi, tôi nghi ngờ bọn họ đều muốn chạy đến Hàng Thành mua thêm một căn nhà."_
Tần Hoài:...
Các ông các bà ở Vân Trung Thực Đường thật đúng là nhiệt tình như cũ a.
_"Trịnh Tư Nguyên mấy ngày nay ở Vân Trung Thực Đường vẫn ổn chứ?"_ Tần Hoài hỏi.
Cậu mấy ngày nay về cơ bản đều ở Tri Vị Cư nghe chuyện phiếm, không mấy khi nhắn tin WeChat trò chuyện với Trịnh Tư Nguyên, Trịnh Tư Nguyên cũng không phải là người thích chủ động trò chuyện, hai người không có giao lưu gì.
_"Nhiệt tình làm việc cao lắm, mỗi sáng hơn 7 giờ đến nhà ăn, làm điểm tâm một mạch đến 7 giờ tối mới về. Hai ngày trước không biết là ai đồn, nói Tiểu Trịnh thích ăn sầu riêng, sầu riêng ở mấy cửa hàng hoa quả cao cấp gần đó đều sắp bị cướp sạch rồi, ngay trong ngày Tiểu Trịnh đã nhận được hơn 60 quả sầu riêng, hết cách đành nướng mấy mẻ bánh sầu riêng xốp."_
_"Theo tôi thấy Tiểu Trịnh cũng là không có kinh nghiệm, quầy hàng đó sao có thể làm loại điểm tâm này a, ngày thứ 2 cậu ấy lại nhận được hơn 80 quả sầu riêng."_
Tần Hoài:...
Thật là khổ cho Trịnh Tư Nguyên rồi.
_"Hồng tỷ, chị không nhắc nhở Trịnh Tư Nguyên sao?"_ Tần Hoài hỏi.
Cậu rất hiểu tính khí của Trịnh Tư Nguyên, càng hiểu trình độ dỗ dành người khác của các ông các bà ở Vân Trung Thực Đường. Trịnh Tư Nguyên quả thực là kiểu sư phụ điểm tâm sẽ bị các ông các bà dỗ dành, một ngày làm điểm tâm 12 tiếng đồng hồ.
_"Tôi định trước tiên để Tiểu Trịnh làm bánh sầu riêng xốp vài ngày, qua hai ngày nữa mới nhắc nhở cậu ấy."_ Trần Huệ Hồng nói, _"Bánh sầu riêng xốp cậu ấy làm khá ngon."_
Khuất Tĩnh hùa theo gật đầu thật mạnh.
Tần Hoài:... Được rồi, Trần Huệ Hồng và Khuất Tĩnh cũng không buông tha cho Trịnh Tư Nguyên.
_"Đúng rồi Tiểu Tần, hôm nay cậu tìm chúng tôi có chuyện gì vậy?"_ Trần Huệ Hồng hỏi.
La Quân đã cạn lời một lúc lâu cuối cùng cũng tìm được cơ hội xen vào, âm dương quái khí nói một câu: _"Ây dô, hóa ra Trần Huệ Hồng bà còn biết cuộc gọi video hôm nay là do Tần Hoài gọi a, tôi suýt chút nữa tưởng là bà gọi để tán gẫu trong nhóm đấy."_
Tần Hoài kể từ khi đến Tri Vị Cư, ngày nào cũng nghe Chu sư phụ nói móc người khác, đối với kiểu nói móc vô cùng trực tiếp và cực kỳ mang tính công kích này của La Quân đã hoàn toàn miễn dịch, thậm chí thỉnh thoảng sẽ cảm thấy La Quân nên tu luyện trình độ nói móc một chút, đừng đơn giản rõ ràng như vậy.
_"Chuyện là thế này, vừa nãy Lão Thạch lại ban bố cho tôi một Chi Tuyến Nhậm Vụ."_ Tần Hoài quay ống kính điện thoại về phía Thạch Đại Đảm một chút, để mọi người nhìn thấy Thạch Đại Đảm vẫn đang ăn đồ ăn ngoài, biểu thị cậu và Thạch Đại Đảm đang ở cùng nhau.
Sau đó Tần Hoài liền kể lại toàn bộ những chuyện xảy ra ở Tri Vị Cư khoảng thời gian này, quá trình quen biết Triệu Thành An, đặc điểm tính cách của Triệu Thành An và nội dung cụ thể của Chi Tuyến Nhậm Vụ một lượt.
Đây là chính sự tuyệt đối, lúc Tần Hoài nói những nội dung trên, La Quân vẻ mặt nghiêm túc, Trần Huệ Hồng cũng không xen vào, Khuất Tĩnh nghe rất chăm chú, Thạch Đại Đảm thì càng giảm tốc độ ăn cơm ở bên cạnh toàn tâm toàn ý lắng nghe.
Nói mất khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ, Tần Hoài mới nói xong toàn bộ, sau đó đưa ra câu hỏi của mình.
_"La tiên sinh, tôi cảm thấy tình huống của Triệu Thành An và Vương đại gia bọn họ vẫn có chút không giống nhau. Hơn nữa anh ta hẳn là không có bao nhiêu hoặc nói là căn bản không có ký ức liên quan đến tinh quái rồi, tôi không chắc chắn lắm rốt cuộc anh ta có phải là kiếp cuối cùng hay không."_
_"Cậu không phải có bảng trò chơi sao? Không chắc chắn mở ra xem một cái chẳng phải là biết rồi sao."_ La Quân nói.
Tần Hoài lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ: _"Đây chính là điểm tôi cảm thấy kỳ lạ nhất."_
_"Sau khi xem xong Chi Tuyến Nhậm Vụ tôi đã vào mục đồ giám xem rồi, không hề mở khóa đồ giám mới, trong mục đồ giám căn bản không có Triệu Thành An."_
La Quân nhíu mày: _"Cái hệ thống trò chơi rách nát gì của cậu vậy, thời khắc mấu chốt lại tuột xích."_
Tần Hoài cảm thấy La Quân mắng rất hay, cho nên cậu không nói chuyện.
_"Tôi chính là cảm thấy hơi quá kỳ lạ, hơn nữa theo tôi thấy Triệu Thành An thật sự rất không giống tinh quái. Hôm nay mới muốn hỏi trong nhóm, xem anh ta có phải là tinh quái rất đặc biệt tương tự như Lão Thạch này không, hoặc anh ta đang ở trong trạng thái khá đặc biệt."_
Trong tình huống bình thường, chỉ cần tuyên bố nhiệm vụ, và trong nhiệm vụ xuất hiện ký ức và mộng cảnh liên quan của tinh quái tương ứng, mục đồ giám nhất định sẽ mở khóa.
Nhưng trong mục đồ giám của Tần Hoài, có một tinh quái là đặc biệt.
Trần Tuệ Tuệ.
Trần Tuệ Tuệ là Loan Điểu đã tiêu tán, từ một ý nghĩa nào đó mà nói Trần Tuệ Tuệ của kiếp này không phải là tinh quái mà là con người thực sự, Tần Hoài là sau khi xem xong toàn bộ ký ức của Trần Huệ Hồng mới mở khóa đồ giám của Trần Tuệ Tuệ.
Cho nên Tần Hoài có chút nghi ngờ Triệu Thành An có phải cũng là tình huống này không, nhưng cậu lại không dám nói thẳng.
La Quân nhíu nhíu mày: _"Cái này sao tôi biết được, tôi chỉ là một con Tất Phương sắp chết, lại không phải bách khoa toàn thư."_
_"Tinh quái nhiều như vậy, có loài tôi cũng chưa chắc đã biết. Cậu mau chóng hoàn thành nhiệm vụ của Thạch Đại Đảm, làm Tart trứng ra xem mộng cảnh chẳng phải là biết rồi sao."_
_"Tập hợp chúng tôi lại chỉ vì chuyện này? Tần Hoài cậu có phải cảm thấy tôi sống quá thọ có rất nhiều thời gian có thể lãng phí không, chiều nay tôi mới vừa phát hiện một bộ phim truyền hình vẫn chưa xem xong, ngày mai còn phải cùng Trần Huệ Hồng đi xem đất nghĩa trang."_
_"Mấy ngôi mộ bà ấy chọn cho tôi trước đây thật sự không được, chôn ở đó còn không bằng trực tiếp chôn ở vành đai xanh trong khu dân cư của chúng ta. Nếu tôi chôn ở những nơi đó, kiếp sau lúc đến tảo mộ cho mình nhìn thấy tấm bia đó tôi sẽ không vui đâu."_
Tần Hoài:... Phát ngôn thật kỳ lạ nhưng lại rất hợp lý.
_"Cái... cái đó..."_ Khuất Tĩnh yếu ớt giơ tay, _"Nếu chuyện của Tần Hoài nói xong rồi, bên tôi thực ra có một chuyện muốn nói, là liên quan đến An Du Du."_
_"Khoảng thời gian này tôi vẫn luôn trò chuyện với An Du Du trên WeChat, tôi cảm thấy con bé hẳn là có thể thông qua một số phương pháp bàng môn tả đạo để tăng tốc độ thức tỉnh."_
Ngày mai tôi phải đi ngoại tỉnh tham gia tiệc đính hôn của bạn (mặc dù tôi cũng không biết tại sao tiệc đính hôn tôi lại phải đi, có thể vì tôi là phù dâu chăng)
Cho nên chương ngày mai có thể cũng sẽ cập nhật khá muộn