## Chương 440: Vậy Thì Để Tôi Xem Cậu Ngộ Ra Được Điều Gì
Dưới sự nhắc nhở của Tần Hoài, Trần Huệ Hồng hơi nhớ lại một chút chuyện khi mình vẫn còn là Phong tiểu thư.
_“Ồ, cậu nói là một đầu bếp làm việc vặt trong nhà bếp của Thái Phong Lâu a, chị có ấn tượng, lúc đó chị đã nhận ra cậu ta cũng là tinh quái rồi. Nhưng chị cảm thấy cậu ta đầu óc có chút vấn đề, làm việc không hề lười biếng, lúc đầu chị tưởng cậu ta là đến Thái Phong Lâu làm đầu bếp kiếm cơm ăn nhân tiện trải nghiệm nhân sinh, kết quả cậu ta là thực sự đang học tay nghề đang làm việc, điểm tâm cậu ta làm còn khá ngon.”_
_“Hình như từng ăn một món điểm tâm do cậu ta làm, gọi là gì nhỉ……”_
_“Hình như là Thọ Đào, làm đặc biệt chuẩn mực. Đầu bếp giỏi làm điểm tâm trong Thái Phong Lâu không nhiều lắm, chị nhớ lần đó là hình như là sinh nhật của Bối Lặc nào đó, Lư chưởng quỹ muốn giành đơn hàng, bảo chị qua đó diễn kịch khen tạo hình Thọ Đào đẹp, chị nhớ là Thọ Đào nhân đậu sa, khá ngon.”_
_“Tinh quái đó không phải là Triệu Thành An chứ?”_ Trần Huệ Hồng kinh ngạc.
Tần Hoài gật đầu thật mạnh, Trần Huệ Hồng có ấn tượng với Triệu Thành An thì dễ làm rồi.
_“Vậy Hồng Tỷ ngài còn nhớ chuyện khác liên quan đến kiếp đầu tiên của Triệu Thành An không?”_ Tần Hoài gặng hỏi.
Trần Huệ Hồng suy nghĩ một chút, lắc đầu.
_“Chị với cậu ta không thân, hình như đều chưa từng nói chuyện.”_ Trần Huệ Hồng nói lời này cũng không chắc chắn lắm, _“Hẳn là chưa từng nói chuyện, chị cậu biết mà, chị chính là một tinh quái thảo mộc, cũng không quá muốn kết bạn với các tinh quái. Lúc độ kiếp kiếp thứ nhất, chị luôn là bớt một chuyện không bằng thêm một chuyện, chỉ cần người khác không đến tìm chị, chị nhất định sẽ không chủ động tìm người khác.”_
_“Hơn nữa chị ở Bắc Bình chưa được hai năm đã đi nơi khác rồi, sau đó liền bị thổ phỉ bắn một phát súng chết. Nếu chị nhớ không nhầm, hình như vào mấy tháng trước khi chị rời khỏi Bắc Bình, Triệu Thành An, Trần sư phụ còn có đồ đệ của Trần sư phụ rời khỏi Thái Phong Lâu, đến Lý phủ làm đầu bếp rồi.”_
_“Chị biết chuyện này vẫn là Lư chưởng quỹ than vãn với chị, nói Giang Thừa Đức thật không phúc hậu. Chỉ lo giới thiệu cho Trần sư phụ một công việc tốt, không ngờ đến sự phát triển tương lai của Thái Phong Lâu.”_
_“Trần sư phụ tuổi lớn rồi làm không được mấy năm, trù nghệ của Triệu Thành An bình thường, chỉ có điểm tâm Bạch án hơi coi được cũng không quan trọng. Nhưng đồ đệ họ Hạ kia của Trần sư phụ trình độ và thiên phú là nhất đẳng, nhân tài như vậy không bằng giữ lại Thái Phong Lâu đưa đến Lý phủ thật là lỗ lớn rồi.”_
_“Đồ đệ họ Hạ là Hạ Sinh sao?”_ Tần Hoài lại hỏi.
_“Không biết, chị làm sao nhớ bọn họ tên gì. Chị ngay cả Trần sư phụ tên gì cũng không nhớ, chị chỉ nhớ cá chép chua ngọt của Trần sư phụ ngon, một tuyệt kỹ, sau khi rời khỏi Bắc Bình chị chưa từng ăn cá chép chua ngọt nào ngon như vậy nữa.”_
Tần Hoài: _“…… Vậy Lý phủ lại là phủ nào?”_
_“Cái này chị làm sao biết, Bắc Bình nhiều người họ Lý như vậy, hẳn là có một gia đình giàu có nào đó có tiền lại dễ nói chuyện đi.”_ Trần Huệ Hồng nói, cố gắng nhắm mắt lục lọi ký ức trong đầu, lại phun ra một câu, _“Triệu Thành An và Trần sư phụ quan hệ khá tốt, hình như vẫn luôn sống ở nhà Trần sư phụ.”_
Tần Hoài có thể nhìn ra, Trần Huệ Hồng hẳn là thực sự chỉ biết những thứ này rồi, nói thêm nữa thì chỉ có thể bịa chuyện thôi.
Như vậy, Tần Hoài đại khái có thể làm rõ một chút dòng thời gian kiếp đầu tiên của Triệu Thành An.
Tìm việc, gặp Trần Thu Sinh, bám riết không buông, Trần Thu Sinh mềm lòng giới thiệu cậu ta cho Thái Phong Lâu, ứng tuyển thành công, tiếp tục sống ở nhà Trần Thu Sinh. Bởi vì thiên phú không được, không thể được Trần Thu Sinh nhận làm đồ đệ, ngược lại Hạ Sinh trở thành đồ đệ của Trần Thu Sinh, sau đó lại theo Trần Thu Sinh đến một gia đình giàu có khác làm đầu bếp.
Nhìn một cái là biết những ngày tháng trôi qua hẳn là không tồi, ở thời đại đó, thiếu ăn thiếu mặc của ai cũng sẽ không thiếu ăn thiếu mặc của đầu bếp tửu lâu nổi tiếng và gia đình giàu có, Triệu Thành An những cái khác không nói bữa ăn hẳn là được.
Chỉ là không biết độ kiếp làm sao thất bại, nhưng Tần Hoài cảm thấy nguyên nhân độ kiếp thất bại có thể cũng không quan trọng, suy cho cùng Phù Du đến độ kiếp chính là vì thất bại, tinh quái đều có tâm muốn thất bại rồi, tùy tiện một lý do nhảm nhí nào cũng có thể thất bại.
Không chừng cảm thấy bữa cơm cuối cùng trước khi chết mặn rồi không ngon cũng có thể thất bại.
Tần Hoài sau khi phân tích xong một lượt trong đầu, nhìn thoáng qua số người gọi video nhóm, phát hiện tất cả mọi người đều đến rồi, ngay cả Trần Công cũng đến rồi. Tần Hoài lập tức hắng giọng, kể lại chi tiết toàn bộ những nội dung mình vừa nhìn thấy trong mộng cảnh của Triệu Thành An một lần.
Cuối cùng, Tần Hoài cảm thán: _“Thực ra nhìn như vậy a, độ kiếp của Triệu Thành An là phù hợp với tâm ý của cậu ta nhất. Cậu ta kiếp đầu tiên là đầu bếp, học được kỹ năng làm điểm tâm, mãi cho đến kiếp này đều là sư phụ điểm tâm, xem ra cậu ta thực sự rất thích làm điểm tâm, cộng thêm kinh nghiệm của mấy kiếp trước, đợi ngày nào đó cậu ta khai ngộ, không chừng thực sự có thể phá kỷ lục xếp hạng cao nhất của đầu bếp Bạch án trên Danh Trù Lục.”_
La Quân căn bản không quan tâm kỷ lục xếp hạng gì, ông ở Sơn Thị không ăn được điểm tâm tươi mới của Tri Vị Cư.
_“Tần Hoài cậu muốn để Triệu Thành An tỉnh lại sao?”_ La Quân trực tiếp hỏi.
_“Hả? Cháu?”_ Tần Hoài bị câu hỏi này trực tiếp hỏi ngơ ngác, cái này là anh muốn để Triệu Thành An tỉnh lại là có thể tỉnh lại sao.
_“Phù Du là một loại tinh quái rất đặc biệt, tuyệt đại đa số tinh quái đều chưa từng thấy Phù Du độ kiếp thành công, nhưng điều này không có nghĩa là không có.”_ La Quân nói, _“Mọi người không nhìn thấy là bởi vì Phù Du cho dù độ kiếp thành công, cũng sẽ giống như trước đây ngủ say mấy chục năm lại tỉnh táo vài ngày. Trong tình huống bình thường tỷ lệ nhìn thấy Phù Du đã rất nhỏ rồi, càng đừng nói là người thành công.”_
_“Cho nên Phù Du thực ra là có độ kiếp thành công.”_ Tần Hoài hiểu rồi.
_“Rất ít, có một số kẻ xui xẻo kiếp đầu tiên không thể thất bại, vì một số tai nạn chết rất sớm, không để lại nuối tiếc gì liền thành công một cách khó hiểu. Sau khi trở về vô cùng ảo não, cả ngày buông xuôi, hận không thể ngủ mấy trăm năm mới tỉnh lại một lần căn bản không muốn tỉnh lại.”_
Tần Hoài: …… Nghe như vậy độ kiếp thành công đối với Phù Du mà nói thực sự không phải là một chuyện tốt.
_“Cho nên tôi hỏi cậu có muốn giúp Triệu Thành An độ kiếp thành công không, nếu cậu thực sự để cậu ta độ kiếp thành công rồi, việc đầu tiên cậu ta tỉnh lại có thể là tìm mọi cách thất bại thêm một lần nữa.”_ La Quân mặt không cảm xúc nói.
Tần Hoài thở dài một hơi, thực lòng cảm thấy chuyện độ kiếp này đúng là kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra. Có tinh quái muốn độ kiếp thành công làm sao cũng không thực hiện được, có tinh quái dùng hết thủ đoạn cũng không thể thất bại.
_“Cái này thuận theo tự nhiên đi.”_ Tần Hoài nói, _“Bên cháu hiển thị Triệu Thành An còn hai đoạn mộng cảnh, không biết xem xong toàn bộ mộng cảnh có thể biết tâm kết của Triệu Thành An là gì không. Nếu mò ra được có gợi ý, bảo cháu làm ra cho cậu ta ăn sẽ có công thức bất ngờ, cháu sẽ không làm cho cậu ta ăn trước, suy cho cùng Phù Du quả thực… hơi đặc biệt.”_
Nghe Tần Hoài nói như vậy, Trần Huệ Hồng liền yên tâm rồi: _“Tiểu Tần cậu có tâm thái này thì rất tốt, thứ độ kiếp này không thể cưỡng cầu. Tất nhiên, chị là rất muốn độ kiếp thành công, nhưng nếu độ kiếp không thành công, chị cảm thấy cũng không sao, dù sao chị đời này là phải ở bên Tuệ Tuệ mà sống.”_
_“Em cũng muốn thành công.”_ Khuất Tĩnh nhỏ giọng nói, _“Có thể nhớ lại gia gia, em rất vui, ít nhất em không quên ông. Có thể tìm lại ba mẹ em cũng rất vui, ít nhất em còn có cơ hội bù đắp nuối tiếc, nếu em không tỉnh lại cứ thế độ kiếp thất bại chết rồi, em sẽ cảm thấy hơi đáng tiếc.”_
Trần Huệ Hồng điên cuồng nháy mắt với Khuất Tĩnh, ra hiệu cô những lời này có thể lúc tiệc trà lén lút nói riêng, đừng nói ở đây.
Tần Hoài: …… Hồng Tỷ, chúng ta đang gọi video, chị cảm thấy chị nháy mắt trước ống kính em không nhìn thấy sao?
Trần Công phớt lờ những động tác nhỏ trong các khung chat, chia sẻ suy nghĩ của mình theo kiểu báo cáo công việc: _“Tôi cũng cảm thấy không nhất định phải cưỡng cầu độ kiếp thành công, cho dù là kiếp cuối cùng, chỉ cần sống thoải mái tự tại, không để lại nuối tiếc là được. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nghĩ không chịu bất kỳ trách nhiệm nào của một tinh quái đã độ kiếp thành công như tôi phát biểu, đối với những người chưa độ kiếp thành công, tôi vẫn hy vọng cậu ta có thể độ kiếp thành công.”_
Trần Công nói xong, mắt liền nhìn chằm chằm vào điện thoại.
La Quân tại chỗ phá phòng, mắng mỏ: _“Văn Dao Ngư ngươi có ý gì? Ngươi cũng là kiếp thứ nhất thất bại, ngươi có tư cách gì ở đây âm dương quái khí ta? Ta đây mới kiếp thứ nhất đâu, ngươi làm sao biết ta tiếp theo có tự mình thành công hay không? Ta nói cho ngươi biết, ngươi có thể tự mình độ kiếp thành công ta cũng có thể, ta căn bản không cần dựa vào Tần Hoài!”_
Nói xong La Quân liền cúp máy gọi thoại, phẫn nộ thoát khỏi nhóm chat.
Tần Hoài: ……
Mọi người lại tùy tiện trò chuyện vài câu, lúc này mới triệt để kết thúc. Tần Hoài đặt điện thoại xuống, nhìn về phía Thạch Đại Đảm từ đầu đến cuối đều không nói một câu nào, vẫn luôn cúi đầu tắt tiếng chơi điện thoại, hỏi:
_“Lão Thạch, bác thấy thế nào?”_
_“Tôi?”_ Thạch Đại Đảm mờ mịt ngẩng đầu, _“Tôi cảm thấy bây giờ khá tốt a, thuận theo tự nhiên, Tiểu Tần cậu ngày mai còn làm Đản tháp không?”_
_“Có thể làm, buổi sáng làm Bạch diện man đầu, buổi chiều làm Đản tháp, bác còn muốn ăn gì khác không?”_
Thạch Đại Đảm chép chép miệng: _“Nếu có thể thì làm chút Mễ Cao đi, tôi có một khoảng thời gian không ăn Mễ Cao rồi, hôm nay đột nhiên nghe cậu nhắc tới hơi muốn ăn.”_
_“Được.”_ Tần Hoài sảng khoái nhận lời.
.
Chín giờ sáng ngày hôm sau, Tần Hoài giống như thường lệ ôm hai cuốn sách đến Tri Vị Cư đi làm. Đối với hành vi ôm sách vào bếp này của Tần Hoài mọi người đều đã thấy nhiều không trách, Chu sư phụ cười híp mắt đợi anh ở bên bàn bếp của Tần Hoài, trên bàn bếp rõ ràng đặt bữa sáng hôm nay của Tần Hoài.
Mì kéo thịt bò do Hoa sư phụ làm, Tiểu Long Bao nhân súp do Chu sư phụ làm và một quả trứng lòng đào do Trương sư phụ chiên, mặc dù không hợp nhau lắm, nhưng cũng coi như đội hình toàn sao rồi.
Tần Hoài theo lệ thường đặt sách xuống, vừa xem Chu sư phụ nhào bột vừa ăn sáng.
Có thể là bởi vì tối hôm qua xem video hướng dẫn mây trôi nước chảy của Giang Thừa Đức xem quá nhiều, cho dù trong video hướng dẫn của Mễ Cao Giang Thừa Đức căn bản không hề nhào bột, Tần Hoài hôm nay xem Chu sư phụ nhào bột cũng cảm thấy chỉ số của ông không được kéo đầy.
Kém rất nhiều điểm.
Không đủ mây trôi nước chảy, không đủ sảng khoái đầm đìa, không có vẻ đẹp của chỉ số kéo đầy.
_“Tôi nghe lão Tam nói Tiểu Tần cậu hôm qua nhìn trúng một bức tranh, hôm qua xem triển lãm có cảm ngộ gì không?”_ Chu sư phụ cười ha hả hỏi.
_“Có.”_ Tần Hoài rất trịnh trọng gật đầu, _“Chu sư phụ, cháu hình như hơi hiểu tại sao điểm tâm cháu làm ra không đủ đẹp mắt, điểm tâm cháu và Triệu Thành An làm ra không đủ có nét đặc sắc cá nhân rồi.”_
Chu sư phụ hơi kinh ngạc nhìn Tần Hoài một cái, không ngờ anh thực sự xem triển lãm xem ra được tâm đắc thể hội.
Lời này của Tần Hoài vừa nói ra, Triệu Thành An cũng dừng động tác trên tay, trên mặt viết đầy chuyện này có liên quan gì đến tôi.
_“Tại sao?”_ Chu sư phụ hỏi.
_“Bởi vì kỹ thuật của chúng cháu chưa tới nơi tới chốn.”_ Tần Hoài dõng dạc nói, _“Nói trắng ra, phong cách và thẩm mỹ làm điểm tâm của cháu và Triệu Thành An rất giống nhau, hai chúng cháu đều rất thích loại điểm tâm đoan chính kiểu sách giáo khoa đó, chúng cháu đều rất thích bắt chước.”_
_“Chỉ là kỹ thuật của Triệu Thành An mạnh hơn cháu một chút, thiên phú của cháu cao hơn anh ấy một chút, cho nên hai chúng cháu mỗi người có ưu khuyết điểm riêng.”_
Chu sư phụ hài lòng gật đầu, một biểu cảm trẻ nhỏ dễ dạy.
_“Cho nên cậu cảm thấy các cậu bây giờ nên làm thế nào?”_ Chu sư phụ hỏi.
_“Luyện.”_ Tần Hoài nói, _“Phương hướng của chúng cháu không sai, chúng cháu thực ra cũng có phong cách cá nhân của riêng mình, nhưng chúng cháu quá kém.”_
_“Mù quáng bắt chước sách giáo khoa đương nhiên không được, nhưng nếu chúng cháu trở thành sách giáo khoa, chuyện này liền không có vấn đề gì rồi.”_
Chu sư phụ:?
Triệu Thành An:??
Đàm Duy An qua chơi tiện thể đưa điểm tâm:???
Đàm Duy An: Không phải người anh em, cậu điên rồi! Cậu ở trước mặt Chu sư phụ khoác lác lớn như vậy, cậu có biết người trước đó ở trước mặt Chu sư phụ khoác lác lớn như vậy bị mắng thành……
Chu sư phụ sau khi chấn động qua đi, lộ ra nụ cười vô cùng đầy ẩn ý, sau đó biến thành cười như không cười, hỏi: _“Cho nên… cậu và lão Tam làm sao để trở thành sách giáo khoa đây?”_
_“Cháu không biết.”_ Tần Hoài thành thật nói, anh ngay cả video hướng dẫn Hòe Hoa Man Đầu của Giang Thừa Đức cho đến nay đều hơi xem không hiểu, đương nhiên không biết làm sao trở thành sách giáo khoa như Giang Thừa Đức.
Nhưng anh bây giờ có mục tiêu, có phương hướng, anh biết thẩm mỹ của mình thực ra không có vấn đề, anh chỉ đơn thuần là kém.
Phương hướng là đúng, là thực lực có vấn đề, chỉ số không đủ cao.
_“Nhưng cháu biết năng lực hiện tại của cháu không được, chỉ số các kỹ năng của cháu đều chưa cày đến trình độ có thể trở thành sách giáo khoa.”_
_“Ngài cũng không có, cho nên cháu không biết nên hình dung trình độ thế nào mới có thể đạt đến dáng vẻ mà cháu nói.”_
Chu sư phụ cười lớn: _“Tôi tưởng năm xưa lão Tam đã đủ ngông cuồng rồi, lúc nó bái tôi làm thầy nói với tôi mục tiêu của nó là trước 35 tuổi vượt qua tôi. Cậu còn ngông cuồng hơn, cậu trực tiếp nói tôi bây giờ cũng không được.”_
Đàm Duy An đã bắt đầu cúi đầu nhìn chiếc đĩa mình bưng trên tay, suy nghĩ xem miếng bánh hoa quế này cuối cùng sẽ xuất hiện trong miệng Tần Hoài, hay là trên mặt anh.
_“Nhưng ngông cuồng là cần có vốn liếng, thiên phú hiện tại của Tiểu Tần cậu vẫn chưa có vốn liếng ngông cuồng như vậy. Tuy nhiên cậu đã có thể nói lời này, tôi tin rằng cậu hẳn là lúc xem triển lãm thực sự ngộ ra được chút gì đó. Cho nên, cậu bây giờ có thể thể hiện cho tôi xem cậu ngộ ra được điều gì không?”_ Chu sư phụ nhìn chằm chằm Tần Hoài.
Tần Hoài đương nhiên có thể thể hiện, anh mặc dù không ngộ ra được đồ vật lúc xem triển lãm, nhưng lúc xem video hướng dẫn Mễ Cao của Giang Thừa Đức thực sự ngộ ra được rất nhiều.
Đây là lần đầu tiên anh xem hiểu video hướng dẫn của Giang Thừa Đức, nói thật, tối hôm qua Tần Hoài xem video hướng dẫn của Giang Thừa Đức vẫn luôn xem đến 2 giờ sáng.
Loại xem đi xem lại lặp đi lặp lại ấy.
Tần Hoài rất có lòng tin gật đầu, nhìn nhìn bên cạnh, khóa chặt Đàm Duy An thích hợp chạy vặt nhất: _“Đàm Duy An, giúp tôi lấy chút gạo nếp và gạo tẻ đã ngâm được không?”_
_“Tôi muốn làm Mễ Cao.”_
_“Mễ Cao?”_ Đàm Duy An phát ra âm thanh khó tin, _“Cậu dạo này không phải đang luyện Chỉ pháp và Khai Tô sao?”_
_“Nhưng tôi muốn làm Mễ Cao.”_ Tần Hoài đã không kịp chờ đợi muốn thể hiện, anh mặc dù không làm được mây trôi nước chảy như Giang Thừa Đức, nhưng anh có thể bắt chước ra một chút thần vận.
_“Lão Tam con đi lấy.”_ Chu sư phụ nói, Triệu Thành An lập tức bỏ công việc trong tay xuống rời đi, Đàm Duy An theo sát.
_“Hôm qua các cậu rốt cuộc đi triển lãm tranh làm gì vậy? Tôi rất ít khi nhìn thấy Tần Hoài tự tin như vậy, trên mặt viết đầy tôi muốn thể hiện cho các người xem một vố lớn.”_ Đàm Duy An vừa theo sát đã không kịp chờ đợi nghe ngóng.
Triệu Thành An cũng rất mờ mịt: _“Tôi làm sao biết, hôm qua chúng tôi liền dạo một vòng ở triển lãm tranh, mua một bức tranh rẻ tiền liền giải tán rồi, tôi còn cảm thấy khó hiểu một cách kỳ lạ đâu.”_
_“Tần Hoài có phải hôm qua trên đường về nhà đập đầu vào đâu điên rồi không? Cậu ta trước đây có từng như vậy không?”_
Đàm Duy An suy nghĩ một chút: _“Từng có một lần, nhưng cậu ta đó là liên tục ngồi mấy chuyến tàu lượn siêu tốc về liền ngộ rồi.”_
_“Tôi chưa từng nghe nói xem triển lãm cũng có thể ngộ a, mấy năm nay cậu vẫn luôn kiên trì xem triển lãm, là bởi vì xem triển lãm thực sự có thể ngộ?”_
Triệu Thành An: ……
Tôi không biết a!
Tôi xem triển lãm không phải để ngộ, tôi xem triển lãm là để xin nghỉ, đầu tư lại nhân tiện lừa chút tiền a.