## Chương 449: Thái Phong Lâu
Triệu Thành An nghiêm túc quan sát ba ngày, xác định Tần Hoài không giống như trước đó giống như ăn nhầm linh đan diệu dược gì đó mà đột nhiên tiến bộ vượt bậc, lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
May quá, người anh em chỉ là khiến người ta cảm thấy cậu ấy ngộ ra rồi, chứ không phải thật sự ngộ ra rồi.
Người anh em mà thật sự dăm ba bữa lại ngộ ra một cái lớn, thì để những thiên tài bình thường như chúng tôi sống sao? Có từng cân nhắc đến sự sống chết của những thiên tài bình thường chúng tôi không?
Nếu Tần Hoài biết được suy nghĩ trong lòng của Triệu Thành An, đại khái sẽ vỗ vai anh ta an ủi: Yên tâm, chỉ là tiểu ngộ bình thường thôi, sẽ không ngộ ra cái lớn đâu.
Đợi một thời gian nữa độ thuần thục cày đầy rồi, lại một lần nữa cho anh một cái lớn.
Trong sự cày độ thuần thục bình đạm, thời gian rất nhanh đã đến ngày 14 tháng 7.
Nhân tiện nhắc tới, thành tích thi cuối kỳ của Tần Lạc là ngày mùng 7 tháng 7 có, thi cũng tạm được, không phải là thành tích đội sổ, khiến Tần Tòng Văn và Triệu Dung vô cùng vui mừng, vui mừng đến mức ngay tối hôm đó đã gọi điện thoại cho Tần Hoài, cảm thán con gái thật sự đã lớn đã hiểu chuyện rồi, thi cử cuối cùng cũng không phải là đứng thứ mười từ dưới đếm lên nữa!
Là đứng thứ mười ba từ dưới đếm lên!
Cân nhắc đến việc lớp của Tần Lạc tổng cộng chỉ có 30 học sinh, cũng có thể nói là đứng thứ mười tám từ trên đếm xuống.
Tần Hoài cũng cảm thấy rất vui mừng, có những lúc thành tích học tập của trẻ con có so sánh mới có tổn thương. Thành tích của Tần Lạc mặc dù vẫn hơi kém, nhưng so với hai đứa con của Thạch Đại Đảm thì quả thực là phẩm học kiêm ưu.
Ngoài sự vui mừng, Tần Hoài sâu sắc cảm thấy giáo viên dạy kèm mà Cung Lương giới thiệu quả nhiên có tác dụng, dưới sự tấn công bằng tiền đã mời được giáo viên dạy kèm đến Sơn Thị, nhân tiện còn đóng gói Hà Thành gửi đến Sơn Thị, cùng Tần Lạc học kèm.
Tần Hoài tỏ vẻ cậu với tư cách là anh họ của Hà Thành, cũng không có gì có thể làm cho em họ. Anh họ hai năm nay cũng kiếm được chút tiền lẻ, thứ khác không cho được, tiền học kèm anh họ bao!
Từ việc Tần Lạc đã 5 ngày không đăng vòng bạn bè có thể nhìn ra, đứa trẻ này khoảng thời gian này hiệu quả học kèm chắc là không tồi.
Ngại quá nói hơi xa rồi, hãy để chúng ta quay lại chủ đề chính.
Thời gian Bát Bảo Trai tổ chức hội giao lưu là ngày 15 tháng 7 và 16 tháng 7, 9 giờ sáng ngày 15 tháng 7 đã bắt đầu họp, Tần Hoài và Triệu Thành An chiều ngày 14 đã phải xuất phát.
Với tính cách của Triệu Thành An, đã là chiều ngày 14 phải ra sân bay, thì không thể nào trông cậy vào việc sáng anh ta còn đến Tri Vị Cư làm điểm tâm. Dưới lời mời chân thành của Triệu Thành An, Tần Hoài cũng lựa chọn sáng ngày 14 ngủ nướng nhân tiện sắp xếp hành lý, buổi chiều mới cùng Triệu Thành An xuất phát ra sân bay.
Đã cày độ thuần thục lâu như vậy rồi, Tần Hoài trong toàn bộ thời gian cày độ thuần thục chỉ xin nghỉ có một ngày, ngày xin nghỉ đó còn là ở nhà làm điểm tâm cho Thạch Đại Đảm, có thể nói là một khắc cũng chưa từng dừng lại.
Thích đáng lười biếng nửa ngày cũng là hợp tình hợp lý.
Chu sư phụ đối với việc lười biếng của Tần Hoài tỏ vẻ vô cùng thấu hiểu, làm việc và nghỉ ngơi kết hợp mới là phương thức luyện tập tốt nhất, không chỉ chu đáo chuẩn bị cho Tần Hoài bánh xốp có thể mang lên máy bay ăn, còn cười ha hả nói với Tần Hoài nếu một ngày ở Bắc Bình chơi không đủ thì có thể chơi thêm vài ngày.
Ở Phân Viên nếu một bữa cảm thấy ăn chưa đã thèm thì cứ gọi điện thoại báo cho ông ấy bất cứ lúc nào, Chu sư phụ sẽ lập tức động dụng toàn bộ nhân mạch của mình để đặt thêm cho Tần Hoài một bàn nữa.
Triệu Thành An hỏi Chu sư phụ nếu anh ta hai bữa cũng chưa ăn đủ, có thể ăn bữa thứ 3 không.
Chu sư phụ bảo anh ta cút.
Triệu Thành An ngoan ngoãn cút lên máy bay, nhân tiện kiểm kê điểm tâm Chu sư phụ nhét cho Tần Hoài.
_“Đệt, bánh xốp lòng đỏ trứng, bánh xốp hoa đào, bánh xốp hoa sen, bánh xốp đào, bánh xốp nhân táo, bánh tart trứng, bánh ngàn lớp, Sơn Dược Cao, Bát Trân Cao, kẹo râu rồng... Cái này nhìn một cái là biết Hoa sư phụ kẹp hàng lậu nhét vào, không phải, trước đây lúc tôi ra nước ngoài chơi sao không có đãi ngộ này?”_
_“Sư phụ tôi chưa bao giờ nhét cho tôi nhiều điểm tâm như vậy, đều là tôi mặt dày đòi! Đòi cũng chỉ tùy tiện làm cho tôi một hai món, sư phụ tôi làm cho cậu nhiều như vậy cũng không sợ cậu nghẹn chết! Ồ đúng rồi, trên máy bay có nước có thể uống không nghẹn chết được.”_ Triệu Thành An vừa nói, vừa từ trong một đống điểm tâm khô khốc chuẩn xác chọn ra bánh tart trứng cần phải ăn lúc còn nóng, nhân tiện vẫy tay bảo tiếp viên hàng không cho anh ta thêm một ly nước cam.
Nhìn Triệu Thành An không nói một lời đã bắt đầu ăn, Tần Hoài chỉ cảm thấy vô cùng quen thuộc, có một loại cảm giác quen thuộc như Thạch Đại Đảm đang ngồi ngay bên cạnh mình.
Tiếp viên hàng không hiển nhiên cũng là người kiến thức rộng rãi, đối với loại hành khách như Triệu Thành An lên máy bay dây an toàn còn chưa thắt xong đã bắt đầu ăn cơm này tiếp nhận rất tốt, không chỉ rót thêm một ly nước cam, còn nhân tiện đưa thực đơn đồ uống cho Triệu Thành An.
Triệu Thành An giúp Tần Hoài gọi một ly trà xanh, nhân tiện uống luôn giúp Tần Hoài.
_“Có một khả năng nào đó Chu sư phụ đặc biệt chuẩn bị nhiều điểm tâm như vậy, có một nửa là chuẩn bị cho anh không.”_ Tần Hoài nói.
Tần Hoài đã sớm phát hiện ra, Chu sư phụ mặc dù thường xuyên ngoài miệng ghét bỏ Triệu Thành An, trong lòng cũng ghét bỏ Triệu Thành An, nhưng trong ba người đồ đệ Chu sư phụ thích nhất vẫn là Triệu Thành An.
Triệu Thành An cười hì hì, tiếp tục ăn bánh tart trứng.
_“Chúng ta đi Bắc Bình lần này lịch trình thế nào?”_ Lên máy bay, Tần Hoài mới bắt đầu quan tâm đến lịch trình hai ngày tới.
_“Tôi cũng không rõ lắm.”_ Triệu Thành An móc điện thoại ra xem một cái, _“Tô lão bản gửi cho tôi một tệp tin, tôi chưa xem kỹ.”_
_“Tôi chỉ nhớ sáng mai 9 giờ họp ở Bát Bảo Trai, buổi trưa ăn cơm ở Bát Bảo Trai, ngày mốt hình như là đi lấy cảnh hay gì đó, đi Trường Thành chơi đi.”_
_“Bao ăn bao ở, ngay cả vé máy bay khứ hồi cũng bao, lần này đi tham gia hội giao lưu chắc chắn người rất đông! Quả nhiên vẫn là tửu lâu Hồng án kiếm được nhiều nha, Bát Bảo Trai thật sự là tài đại khí thô, Tri Vị Cư chúng ta trước đây mở hội giao lưu, nhiều nhất là thanh toán tiền vé xe, còn chỉ thanh toán ghế hạng hai đường sắt cao tốc.”_
_“Vậy 9 giờ sáng mai hội giao lưu giao lưu cái gì? Tâm đắc nấu ăn sao?”_ Tần Hoài tò mò hỏi.
_“Không biết nha.”_ Triệu Thành An hiển nhiên là cái gì cũng không biết, trong mắt chỉ có sự khao khát được đi Bắc Bình chơi một chuyến và ăn Phân Viên, căn bản không quan tâm đến hội giao lưu, _“Có thể là đi dạo một vòng trong nhà bếp của Bát Bảo Trai? Tôi không rõ Hồng án bọn họ giao lưu thế nào, nếu là hội giao lưu của Tri Vị Cư chúng ta, chính là đi dạo một vòng trong nhà bếp, các sư phụ trực tiếp bắt tay vào làm điểm tâm, sau đó nếm thử điểm tâm của đối phương.”_
Tần Hoài: Được, cái này rất Tri Vị Cư.
Cho dù là sư phụ Bạch án đến tham gia hội giao lưu, cũng phải vào bếp làm hai món điểm tâm rồi mới được đi.
Thấy không hỏi ra được tình hình gì của hội giao lưu, cộng thêm bản thân Tần Hoài đối với hội giao lưu cũng không quá hứng thú. So với hội giao lưu của Bát Bảo Trai, Tần Hoài hứng thú với việc cùng Triệu Thành An đi Bắc Bình hơn.
_“Tôi đã tra xem Thái Phong Lâu ở đâu rồi.”_ Tần Hoài nói không đầu không đuôi, _“Chuyến bay của chúng ta là 4 giờ chiều hạ cánh, thời gian vẫn còn sớm, đến lúc đó chúng ta đến Thái Phong Lâu dạo một vòng chụp ảnh check-in trước, rồi hẵng đi ăn cơm nhé.”_
Triệu Thành An vẫn đang ăn điểm tâm từng miếng lớn, nghe Tần Hoài nói vậy gật đầu phụ họa, lại ăn thêm một miếng mới chậm chạp phản ứng lại.
Thái Phong Lâu là cái gì?
Ồ đúng rồi, tửu lâu đóng cửa mà Tần Hoài từng nhắc tới trước đó.
Tửu lâu đóng cửa thì có gì mà check-in, lại không phải là điểm tham quan.
Thôi bỏ đi, không hiểu nổi, không quan trọng, Tần Hoài thích đi đâu thì đi đó đi, có khi đây lại là nhiệm vụ do cái hệ thống trò chơi rách nát kia của cậu ấy ban bố, thần kinh mà, muốn đi đâu cũng có thể hiểu được.
Triệu Thành An cảm thấy mình thật sự là một người đồng nghiệp tốt chu đáo.
.
Triệu Thành An cứ như vậy ăn uống suốt cả chuyến bay, uống hết tất cả các loại đồ uống trên thực đơn, giữa chừng còn không quên cùng Tần Hoài phàn nàn kỹ thuật pha trà của tiếp viên hàng không chuyến bay này quá kém, trà xanh, trà đen này pha còn không bằng An Du Du mới học pha trà.
Cái giá của việc ăn uống thỏa thuê là máy bay còn chưa hạ cánh, Triệu Thành An đã no căng rồi.
Người biết thì biết anh ta đến để đi máy bay, người không biết còn tưởng anh ta đến để ăn buffet trên không.
_“Ợ.”_ Triệu Thành An ợ một cái đầu tiên sau khi hạ cánh xuống Bắc Bình, tìm kiếm trên bản đồ một chút, _“Ê, Tần Hoài, cái Thái Phong Lâu cậu muốn đến cách Bát Bảo Trai và khách sạn chúng ta sắp ở khá gần đấy, đều ở trong vành đai 2.”_
_“Vậy sao.”_ Tần Hoài gật đầu, _“Vậy chúng ta đến khách sạn cất hành lý trước, sau đó đi thẳng đến Thái Phong Lâu. Vừa nãy tôi đã nhắn tin báo bình an cho Chu sư phụ nói máy bay chúng ta hạ cánh rồi, anh nhắn tin chưa?”_
Triệu Thành An:... Lại còn phải báo bình an, đáng ghét, lại thua một bước.
Sau khi đến khách sạn, Tần Hoài đối với việc Bát Bảo Trai tài đại khí thô trong miệng Triệu Thành An quả nhiên lại có nhận thức hoàn toàn mới.
Phòng suite hành chính của khách sạn cao cấp trong vành đai 2, Tần Hoài cho dù chưa từng đến Bắc Bình chơi cũng có thể đoán được mức giá đại khái, vị ông chủ mới Lăng Quảng Chiêu của Bát Bảo Trai này thật sự là rất nhiệt tình với việc rải tiền.
Mức độ giàu có của Hồng án hàng đầu thật sự khiến những người làm Bạch án như Tần Hoài nhìn mà cắn nát cả răng.
Triệu Thành An cũng bị chấn động nho nhỏ: _“Đệt, cái Bát Bảo Trai này một năm rốt cuộc kiếm được bao nhiêu tiền, cái này cũng quá là nhà giàu mới nổi rồi, làm nổi bật Tri Vị Cư chúng ta giống như bọn ăn mày nghèo kiết xác từ dưới quê lên vậy.”_
_“Đừng nói như vậy.”_ Tần Hoài an ủi, _“Chỉ có anh là của Tri Vị Cư, tôi không phải.”_
Triệu Thành An:?
Khách sạn cách Thái Phong Lâu chỉ có 2.4 km, Triệu Thành An trên máy bay ăn no căng đang cần tiêu thực gấp, tra nhiệt độ một chút, cảm thấy khu vực 30℃ vấn đề không lớn, to gan đề nghị: _“Hay là hai chúng ta đi bộ qua đó luôn đi?”_
Tần Hoài:?
Phù Du các anh chính là trải nghiệm nhân sinh bách thái như vậy sao?
Tần Hoài không hiểu, nhưng tôn trọng, gật đầu đồng ý rồi.
Hai người cứ như vậy một người dám nói, một người dám làm, hùng dũng oai vệ khí thế hiên ngang xuất phát từ khách sạn đi bộ đến Thái Phong Lâu. Dọc đường đi, Tần Hoài cảm thấy những đoạn đường này về mặt lý thuyết cậu hẳn là đều đã đi qua trong ký ức của Triệu Thành An và Trần Huệ Hồng, dù sao năm xưa Phong tiểu thư ngày ngày citywalk trong nội thành, gần như đã dạo qua mọi ngóc ngách của nội thành.
Đoạn đường 2 km gần Thái Phong Lâu, chắc chắn là phạm vi hoạt động thường trú của Phong tiểu thư.
Trăm năm thời gian, khiến nội thành của thành Bắc Bình hoàn toàn thay đổi diện mạo, những tòa nhà cao tầng thay thế cho những ngôi nhà trệt thấp bé, đường nhựa trải phẳng con đường đất vàng năm xưa, những người bán hàng rong rao bán dọc đường biến thành những cửa hàng mặt tiền ở vị trí đắc địa. Rõ ràng bầu trời không còn xanh như trước thậm chí còn vì chất lượng không khí không tốt mà có vẻ hơi xám xịt, nhưng Tần Hoài lại cảm thấy sáng sủa hơn trong ký ức rất nhiều.
Đập vào mắt đâu đâu cũng thấy xe cộ tấp nập, tắc đường đến mức nhìn đèn hậu xe một cái không thấy điểm dừng, không còn nhìn thấy những người ăn mày xin ăn dọc đường nữa. Quần áo người đi đường mặc trên người bất luận là áo mới hay áo cũ, cũng sẽ không phải là áo rách vá chằng vá đụp hay áo vải thô. Ngồi xổm ở góc tường không phải là những người dân nghèo bệnh tật sắp chết, mà là những thanh niên cảm thấy ánh nắng quá gắt tìm một chỗ râm mát để bấm điện thoại.
Nội thành vẫn phồn hoa náo nhiệt, nhưng không phải là cùng một loại phồn hoa và náo nhiệt.
Tần Hoài trong ký ức đã nhìn thấy Bắc Bình rất nhiều lần, Bắc Bình mùa đông, mùa thu, mùa hè đều đã thấy, Bắc Bình như thế này vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.
_“Vừa nãy tôi nói đùa thôi, Tần Hoài sao cậu làm như thật sự là lần đầu tiên lên thành phố vậy?”_ Triệu Thành An thấy Tần Hoài vẫn luôn nhìn đông ngó tây, trêu chọc nói.
_“Tôi quả thực là lần đầu tiên đến Bắc Bình nha.”_ Tần Hoài cười nói, _“Quả nhiên giống như trong truyền thuyết, tắc đường nghiêm trọng.”_
Triệu Thành An cảm xúc sâu sắc: _“May mà hai chúng ta đi tàu điện ngầm không gọi xe, nếu không bây giờ vẫn còn đang tắc trên đường đấy. Bản đồ hiển thị phía trước 100 mét rẽ trái là đến Thái Phong Lâu rồi, cậu nói xem có kỳ lạ không, tửu lâu này đều đóng cửa mấy chục năm rồi, trên bản đồ vậy mà vẫn có thể tìm thấy.”_
_“Không đúng, hẳn là vị trí này, vậy mà có thể có tửu lâu đóng cửa mấy chục năm, cái này mà cho thuê một năm phải thu được bao nhiêu tiền thuê nha.”_
Nói xong, Triệu Thành An dẫn Tần Hoài đi về phía trước, rẽ trái, Thái Phong Lâu đập vào mắt.
Tần Hoài dừng bước.
Cậu không ngờ, cách biệt gần trăm năm, Thái Phong Lâu cậu nhìn thấy vậy mà lại có dáng vẻ này.
Gần như giống hệt với những gì cậu nhìn thấy trong ký ức của Trần Huệ Hồng.
Ngoại hình giống hệt nhau, bảng hiệu giống hệt nhau, ngay cả hoa văn chạm khắc trên khung cửa sổ, bậc thềm trước cửa, cây cột bên cạnh bức hoành phi, đều giống hệt với những gì Tần Hoài nhìn thấy trong ký ức.
Vào khoảnh khắc thực sự nhìn thấy tòa tửu lâu này, Tần Hoài mới ý thức được, ấn tượng của cậu đối với Thái Phong Lâu rất sâu sắc.
Cậu nhớ rất nhiều chi tiết của Thái Phong Lâu, nhớ bức hoành phi rất có cảm giác niên đại của nó, nhớ cây cột sau khi sơn lên có vẻ đặc biệt cao lớn hoa quý trước cửa, nhớ hoa văn chạm khắc trên khung cửa sổ bên cửa sổ tầng một, nhớ hoa văn chạm khắc đường đôi ở mép chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ, nhớ kiểu dáng bộ trà cụ mỗi lần tiểu nhị dâng trà, nhớ đôi đũa ngà voi đặc cung của Phong tiểu thư, nhớ trên bàn tính của phòng thu ngân có một hạt châu bị khuyết một miếng.
Tần Hoài đặc biệt nhớ, năm xưa Thái Phong Lâu hai tầng độc lập sừng sững ở vị trí này, trong những ngôi nhà trệt nhà thấp xung quanh quả thực là hạc trong bầy gà.
Bây giờ con hạc năm xưa, nằm ở vị trí CBD, bị những tòa nhà cao tầng xung quanh bao bọc, có vẻ giống như một kiến trúc cổ được bảo vệ.
_“Wow.”_ Triệu Thành An phát ra tiếng cảm thán, _“Thảo nào Tần Hoài cậu muốn qua đây check-in, hóa ra cái Thái Phong Lâu này là một điểm tham quan à!”_
_“Chỉ là không biết có thể vào không.”_
_“Không thể vào.”_ Một giọng nam trong trẻo từ phía sau Tần Hoài và Triệu Thành An truyền đến, hai người quay đầu lại, phát hiện người trả lời câu hỏi của họ là một anh chàng đẹp trai người nước ngoài trẻ tuổi ước chừng chiều cao trên 185.
_“Đây không phải là điểm tham quan, thuộc sở hữu tư nhân, không mở cửa cho bên ngoài.”_
Anh chàng đẹp trai giải thích rõ ràng rành mạch, nhả chữ rõ ràng xong, chụp vài bức ảnh về phía Thái Phong Lâu rồi rời đi.
Tần Hoài: _“Wow, người nước ngoài ở Bắc Bình nói tiếng Trung tốt thật, nói tiếng phổ thông còn chuẩn hơn cả ông nội tôi.”_
Tần lão gia tử với tư cách là một người gốc tỉnh Việt, đi thi tiếng phổ thông cấp 2B cũng chưa chắc đã lấy được.
Triệu Thành An nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh chàng đẹp trai sững sờ một chút: _“Ê, người này, cái đó, vừa nãy... người này hình như là Chương... Chương gì ấy nhỉ?”_
_“Gọi là Chương gì ấy nhỉ...”_
_“Anh quen à?”_ Tần Hoài tò mò hỏi.
Cậu không ngờ Triệu Thành An ở Bắc Bình còn có người quen, lại còn là bạn bè quốc tế.
_“Tôi không quen, tôi nghe nói qua, nói chính xác là tôi từng xem ảnh. Gọi là Chương gì ấy nhỉ, aida, không nhớ ra được. Anh ta là đồ đệ của Hạ lão tiên sinh!”_
_“Hạ lão tiên sinh của Phân Viên?”_
_“Đúng!”_
Nghe Triệu Thành An nói vậy, Tần Hoài liền biết là ai rồi, lúc Đổng Sĩ hóng hớt từng nhắc tới với Tần Hoài.
_“Tôi từng nghe nói về anh ta, anh ta bây giờ không phải đang học nghề ở Nhật Bản sao?”_
Triệu Thành An lắc đầu: _“Không rõ, có thể Hạ lão tiên sinh dạo này sức khỏe không tốt nên về rồi. Tôi nghe nói anh ta chưa đến mười tuổi đã theo Hạ lão tiên sinh học nghề rồi, hình như là đứa trẻ nhà họ hàng của Hạ lão tiên sinh hay gì đó, Hạ lão tiên sinh không con không cái, nếu thật sự sức khỏe không tốt anh ta chắc chắn phải về chăm sóc.”_
_“Hạ lão tiên sinh còn có họ hàng người nước ngoài?”_
_“Anh ta là con lai Trung - Pháp, ba anh ta là danh trù người Pháp.”_
Tần Hoài vươn dài cổ muốn nhìn thêm một cái đồ đệ của Hạ lão tiên sinh trong truyền thuyết, phát hiện anh chàng đẹp trai dáng cao chân dài đi quá nhanh, đã sớm mất hút rồi.
_“Vậy anh ta đến Thái Phong Lâu chụp ảnh làm gì?”_ Tần Hoài lẩm bẩm.
_“Không biết, có thể giống cậu, coi Thái Phong Lâu như điểm tham quan để chụp.”_ Triệu Thành An nói, lấy điện thoại ra hướng về phía Thái Phong Lâu tách tách chụp ảnh, _“Tửu lâu độc lập ở vị trí tốt thế này vậy mà lại là của tư nhân, còn không mở cửa cho bên ngoài, cái này chỉ riêng tiền bảo trì hàng năm đều phải tốn không ít tiền đi, đúng là có tiền tùy hứng.”_
Triệu Thành An vừa dứt lời, âm báo của hệ thống trò chơi đã vang lên trong đầu Tần Hoài.
_“Đinh, chúc mừng ngài phát hiện một Chi Tuyến Nhậm Vụ ẩn, vui lòng xem trong bảng nhiệm vụ.”_
Hả?
Nhiệm vụ ẩn.
Cái hệ thống trò chơi này vậy mà còn có nhiệm vụ ẩn.