## Chương 45: Cậu Gọi Đây Là Trà Giải Nhiệt? (Cầu Vé Tháng!)
Tiểu Tần sư phụ có chút không hiểu ra sao quyết định kết thúc việc lười biếng đến thực đường xem thử, tiện thể nghe ngóng xem tình hình là thế nào, cậu không tin sẽ vô duyên vô cớ mọc ra một nhiệm vụ muốn uống trà giải nhiệt.
Trước khi đến thực đường, Tần Hoài đi đến cửa hàng tiện lợi bên ngoài tiểu khu mua một cây xúc xích nướng, thấy ông chủ cửa hàng tiện lợi sắc mặt kỳ lạ Tần Hoài còn rất quan tâm hỏi ông một câu có phải bụng không thoải mái không, sau khi ông chủ năm lần bảy lượt phủ nhận và kiên định bày tỏ cơ thể mình vô cùng khỏe mạnh tuyệt đối sẽ không xin nghỉ đóng cửa tiệm mới gặm xúc xích nướng rời đi.
Trong thực đường, hai vị đầu bếp đều đã lên tầng 2 tìm một chỗ mát mẻ nằm sấp ngủ nghỉ ngơi, Hoàng Tịch đang xem điện thoại, An Du Du và hai nhân viên phục vụ trải thực đơn lên bàn lau thực đơn.
Tần Tòng Văn và Triệu Dung không có ở đây, ước chừng là về ngủ rồi, Tần Lạc cầm chiếc điện thoại không biết xin xỏ từ đâu đang vui vẻ ngồi xổm trong bụi cỏ trong hẻm núi.
_“Điện thoại ở đâu ra vậy?”_ Tần Hoài lặng lẽ không một tiếng động lướt đến phía sau Tần Lạc, làm Tần Lạc giật mình một cái, điện thoại trực tiếp ném đi.
_“Anh, anh làm gì cố ý dọa người a, em đang ngồi xổm trong bụi cỏ bắt người đấy!”_ Tần Lạc vội vàng nhặt điện thoại lên, đầu cũng không ngẩng lên oán trách, _“Anh hôm nay buổi sáng không có ở đây rất nhiều người hỏi anh có phải bị ốm rồi không, ba sợ buổi trưa mọi người không có điểm tâm ăn không quen, gói thêm rất nhiều bánh bao.”_
_“Em trộn nhân cả một buổi sáng, ít nhất gói 600 cái bánh bao! Tay sắp gãy rồi, mẹ nói em hôm nay vất vả rồi thưởng cho em buổi chiều chơi điện thoại không giới hạn thời gian, anh đừng làm phiền em, anh muốn nói chuyện với em em chơi điện thoại sẽ bị phân tâm đấy!”_ Tần Lạc mặc dù tay sắp gãy rồi, nhưng vẫn kiên trì dùng tay chơi điện thoại, tinh thần đó thật khiến người ta cảm động.
Tần Hoài:...
Đây chính là lý do buổi trưa em không ngủ, buồn ngủ đến mức ngáp chảy cả nước mắt?
_“Nếu thực sự buồn ngủ thì mau về ngủ đi, nếu để mẹ biết em vì chơi game không ngủ ngày mai chắc chắn đánh em.”_ Tần Hoài để lại một câu dặn dò chu đáo, đi đến bàn số 3 tìm Hoàng Tịch.
Hoàng Tịch từ lúc nhìn thấy Tần Hoài bước vào tiệm đã bỏ điện thoại xuống, thấy Tần Hoài đi về phía mình trực tiếp đứng dậy.
_“Tịch tỷ, chị ngồi đi.”_ Tần Hoài xua xua tay, _“Tôi chính là muốn hỏi một chút, trong kho của tiệm chúng ta có giảo cổ lam không?”_
_“Giảo cổ lam?”_ Hoàng Tịch ngẩn người một chút, có chút chần chừ lắc đầu, _“Chắc là không có, bây giờ tôi đi xem danh sách nhập hàng một chút, là điểm tâm ngày mai cần cái này sao?”_
_“Không vội.”_ Tần Hoài nói, _“Hai hôm nay trời nóng, tôi định làm chút trà giải nhiệt.”_
Tần Hoài suy nghĩ một chút, cảm thấy chỉ làm Trà Trần Bì đơn giản thì có vẻ rất không có thành ý, quyết định tăng thêm chút độ khó.
_“Lát nữa chị kiểm kê thì, chị xem lại trong kho có kim ngân hoa, cúc trắng Hàng Châu, hoa đậu ván, hoa đại, hoa gạo, thổ phục linh tươi, ý dĩ, hạt bo bo, kỷ tử, cúc hoài, phục linh, dành dành, khiếm thực, cam thảo không, có thể chuẩn bị nhiều một chút.”_ Tần Hoài bày tỏ nấu trà giải nhiệt tốt, một lần nấu một nồi lớn, nhẹ nhàng hơn làm điểm tâm nhiều.
Hoàng Tịch bị một chuỗi tên dài này làm cho choáng váng, không nghĩ ngợi gì liền buột miệng thốt ra: _“Tiểu Tần sư phụ, có phải cậu đã xem tin nhắn trong nhóm ghép đơn rồi không.”_
_“Nhóm ghép đơn gì?”_ Tần Hoài hỏi.
Cậu luôn là mỗi sáng lấy tờ đơn xem một cái, xác nhận Ngũ Đinh Bao và Tam Đinh Bao có cần làm thêm một mẻ không, nhóm căn bản chưa từng vào.
Hoàng Tịch đưa điện thoại cho Tần Hoài.
Tần Hoài dành bảy tám phút đồng hồ đại khái quét qua một lượt 999+ tin nhắn trong nhóm.
Phá án rồi.
Người tên La Quân bí ẩn này chắc chắn ở trong nhóm.
Để cậu xem xem trong nhóm này đều có những thành viên nào!
Tần Hoài nhìn kỹ, nhóm 1 500 người đã đầy.
Nhóm 2 227 người.
Khu khu 727 người, trừ đi nhân viên trong tiệm chỉ còn 719 người, chút người này muốn tìm ra La Quân quả thực chính là
Mò kim đáy biển.
Tần Hoài bắt đầu suy nghĩ về khả năng để thực khách gọi món bằng tên thật.
_“Thực đường chúng ta có khách quen nào tên là La Quân không?”_ Tần Hoài suy nghĩ một lúc sau, chọn cách trực tiếp hỏi cửa hàng trưởng.
Hoàng Tịch càng ngơ ngác hơn, nghĩ thầm Tiểu Tần sư phụ hai hôm nay luôn không được bình thường lắm, hôm nay không bình thường cũng khá bình thường, suy nghĩ một chút nói: _“Trong trí nhớ của tôi... hình như không có.”_
_“Vậy mấy ngày nay chị chú ý quan sát một chút.”_ Tần Hoài nói xong, liền đi đến chiếc bàn bên cạnh ngồi xuống bắt đầu tìm kiếm thực đơn Trà Trần Bì.
Biết đâu trên mạng có thực đơn đặc sắc hơn phong phú hơn thì sao?
Hoàng Tịch lúc này hoàn toàn vẻ mặt ngơ ngác rồi, cô là một cửa hàng trưởng của thực đường cộng đồng, quan sát tên của khách đến ăn cơm, cái này quan sát thế nào a?
Nhìn chằm chằm vào thẻ nhân viên của họ sao?
Nhưng có rất nhiều khách thẻ nhân viên không đeo bên ngoài, mà nhét vào trong túi a.
Tần Hoài đang xem thực đơn nguyên liệu phong phú đa dạng đến mức căn bản không giống Trà Trần Bì, Tần Lạc bên kia một ván game đã kết thúc, cầm điện thoại nhảy nhót chạy đến bên cạnh Tần Hoài.
_“Anh, anh muốn bán Ngũ Hoa Trà và Thất Vị Khư Thấp Trà a?”_ Tần Lạc chỉ nghe tên Tần Hoài báo là biết Tần Hoài muốn làm trà giải nhiệt gì, _“Đến lúc đó trà giải nhiệt là anh nấu hay mẹ nấu a? Anh ngàn vạn lần đừng để mẹ nấu Ngũ Hoa Trà, mẹ nấu Ngũ Hoa Trà một chút đường cũng không cho khó uống chết đi được!”_
_“Lẽ nào mẹ nấu Thất Vị Khư Thấp Trà thì không khó uống?”_ Tần Hoài phát ra câu hỏi linh hồn.
Tần Lạc: _“... Mẹ nấu cái đó không cho đường thực sự là quá khó uống, mẹ ít nhiều cũng sẽ cho một chút.”_
Nếu nói Ngũ Hoa Trà là loại trà giải nhiệt nổi tiếng thanh nhiệt giải độc, tiêu thử lợi thấp vào mùa hè, thì Thất Vị Khư Thấp Trà chính là sáng tạo độc quyền của Triệu Dung, nói chính xác hơn là sáng tạo độc quyền của thôn Triệu Dung.
Trà Khư Thấp không có công thức cố định, thuộc về nhà nhà đều biết làm, nhà nhà đều khác nhau. Thất Vị Khư Thấp Trà nhà Tần Hoài vì có 7 loại nguyên liệu, cho nên lấy cái tên này, lại vì Triệu Dung nấu thực sự là không được ngon lắm hàng xóm láng giềng đều không mua, cho nên ở Tần Ký Tảo Canh Điếm doanh số luôn ế ẩm.
Đúng vậy, tiệm ăn sáng nhà Tần Hoài bình thường cũng sẽ làm chút nghề phụ bán chút trà giải nhiệt.
Mặc dù không ngon, nhưng Triệu Dung nhiều năm nay luôn kiên trì cho rằng thuốc đắng dã tật, trà giải nhiệt càng không ngon càng có công hiệu. Cứ cách một khoảng thời gian lại phải nấu một nồi, để Tần Hoài và Tần Lạc cảm nhận tình yêu của mẹ.
Tần Hoài vẫn đang xem thực đơn, Tần Lạc lại không tiếp tục chơi game, mà nhìn Tần Hoài toét miệng lộ ra nụ cười ngốc nghếch.
_“Có việc nói việc.”_ Tần Hoài tắt một thực đơn không đáng tin cậy.
_“Anh, anh đều muốn làm trà giải nhiệt rồi, hôm nay cũng làm một chút đi.”_
Tần Hoài:...
_“Em muốn uống...”_
_“Anh hiểu mà.”_
An Du Du đang lau thực đơn không đúng lúc lên tiếng: _“Tiểu Tần sư phụ cậu muốn nấu trà giải nhiệt sao? Tôi có thể uống một cốc không? Tôi chưa từng uống trà giải nhiệt.”_
_“Đương nhiên.”_ Tần Hoài gật đầu, đếm đếm số người trong tiệm, _“Muốn uống đều có.”_
20 phút sau, mỗi người trong tiệm đều được uống do chính tay Tần Hoài chế tác
Thủ Đả Nịnh Mông Trà!
Tần Lạc uống một ngụm lớn, trong miệng ngậm đá viên, ậm ờ cảm thán: _“Cuối cùng cũng tìm được lúc ba mẹ không có ở đây anh lại bằng lòng làm trà chanh rồi. Quả nhiên, mùa hè vẫn là phải uống trà chanh!”_
Hoàng Tịch:...
Mặc dù cô không phải người tỉnh Việt cũng không hiểu lắm về trà giải nhiệt, nhưng Thủ Đả Nịnh Mông Trà là cái gì...
Thôi bỏ đi, Thủ Đả Nịnh Mông Trà ông chủ làm còn khá ngon, ngon hơn quán trà sữa chuyên bán trà chanh trong trung tâm thương mại nhiều.
_“Tịch tỷ, nói với nhà cung cấp ngày mai giao thêm chút chanh.”_ Tần Hoài vừa uống trà chanh vừa nói.
Nếu ngày mai không tìm thấy La Quân bí ẩn, doanh số của Ngũ Hoa Trà, Trà Trần Bì và Thất Vị Khư Thấp Trà cũng ế ẩm, ít nhất còn có thể có Thủ Đả Nịnh Mông Trà lót đáy.
Còn về việc nếu bán được rất nhiều ai sẽ là người giã...
Tần Hoài liếc nhìn Tần Lạc một cái.
Lạc Lạc nhà cậu mặc dù từ nhỏ thành tích học tập đã không tốt, nhào bột không tốt, trộn nhân không tốt, gói bánh bao cũng không tốt lắm, nhưng có một ưu điểm là ai cũng thấy rõ, không thể nghi ngờ.
Đứa trẻ này từ nhỏ sức ăn đã lớn, sức lực lớn!
Sức lực cực kỳ lớn.
Đã đến lúc để Tần Lạc tỏa sáng phát nhiệt trên đường đua thuộc về con bé một chút rồi.