## Chương 456: Sinh Sinh (7)
Giang Tuệ Cầm ở trong nhà bếp đợi đến lúc nhìn thấy bước cuối cùng Sơn Dược Cao cho lên nồi hấp, cô ấy vốn dĩ muốn đợi đến lúc Sơn Dược Cao ra lò, ngặt nỗi đại tiểu thư đến sớm, cô ấy phải ra sảnh trước đón người.
Tuân thủ nguyên tắc đã đến thì cũng đến rồi, Giang Tuệ Cầm trước khi đi nếm thử một miếng Đậu Sa Bột Bột do Triệu Thành An làm, để lại một câu nhận xét:
_“Quá ngọt, còn hơi cứng.”_
Tức giận đến mức Triệu Thành An bất mãn giậm chân tại chỗ, nhỏ giọng lẩm bẩm: _“Bột Bột tôi làm cứng ở đâu chứ? Tuệ Cầm đây là vu khống!”_
Đều học được cách dùng từ vu khống rồi, xem ra Triệu Thành An hai năm nay đã học được chút văn hóa.
Trần Thu Sinh u u nói: _“Anh trai cô ấy là Giang Thừa Đức, chị dâu cô ấy là Tần Uyển. Bảng hiệu của Tần Ký Bột Bột Phô chính là các loại Bột Bột, cô ấy cảm thấy Bột Bột cậu làm không ngon không phải rất bình thường sao?”_
Triệu Thành An không nói gì nữa, chuyển sang nhìn chằm chằm vào Sơn Dược Cao trong nồi, hỏi: _“Trần sư phụ, một phần Sơn Dược Cao lớn như vậy Phân tiểu thư một cô bé ăn không hết đâu nhỉ, tối nay tôi phải ra ngoài thành ăn trộm đồ không có thời gian ngồi xổm. Ngài có thể giúp tôi ngồi xổm một chút không, trong khoảnh khắc đầu tiên Sơn Dược Cao bị ném xuống đất nhặt nó lên, buổi tối mang về cho tôi ăn.”_
Trần Thu Sinh:...
Tần Hoài cảm thấy Trần Thu Sinh đã đang hoài nghi nhân sinh rồi.
Trần Thu Sinh cũng quả thực đang hoài nghi nhân sinh, trầm mặc trọn vẹn hơn 5 phút, mới chậm rãi hỏi: _“Năm nay... sớm như vậy sao?”_
_“Đúng vậy, hôm qua tôi vừa nhận được tin tức, tối hôm qua ngoài thành đã có rất nhiều bọn buôn người tụ tập ở đó bán người rồi, đổi chỗ rồi, nhưng đổi chỗ tôi cũng có thể tìm được, cho dù đem khoai lang chôn dưới đất tôi cũng có thể đào lên được.”_
_“Tôi đã xin phép quản sự xong rồi, trời vừa tối liền ra khỏi thành, tranh thủ trước giờ Tý trở về. Trần sư phụ ngài có thể giúp tôi nhặt...”_
_“Không thể nào.”_ Trần Thu Sinh chém đinh chặt sắt từ chối.
Triệu Thành An thất vọng quay người, nhìn Hạ Sinh ôm hai cây cải thảo trở về lại sáng mắt lên, đón lấy: _“Hạ Sinh tối nay cậu có rảnh giúp tớ nhặt Sơn Dược Cao không?”_
_“Không có.”_ Hạ Sinh không quá hiểu Triệu Thành An đang nói gì, hiển nhiên cậu cũng không muốn hiểu, trực tiếp từ chối, mặt không cảm xúc tiếp tục làm việc.
Triệu Thành An chỉ đành thất vọng lười biếng.
Cậu là sư phụ điểm tâm đặc thù nhất trong nhà bếp này, làm công việc của sư phụ điểm tâm đồng thời chỉ nhận tiền lương của người làm công. Bởi vì tiền nhận không tính là nhiều, đồng thời cậu lại là người của Trần Thu Sinh, cho nên công việc không thuộc về cậu cũng sẽ không có ai thấy cậu rảnh rỗi mà cưỡng chế bắt cậu làm việc.
Thêm vào đó Triệu Thành An thực tế là sư phụ điểm tâm độc quyền của lão thái thái, Bột Bột cậu làm chỉ có lão thái thái thích ăn, các chủ tử khác vị giác đều khá bình thường cảm thấy quá ngọt, muốn ăn điểm tâm cũng phải đặc biệt nói rõ không cần Ê làm, điều này liền dẫn đến việc Triệu Thành An thực ra rất rảnh rỗi.
Tần Hoài có thể nhìn ra Triệu Thành An lúc lười biếng khá muốn ăn trộm chút gì đó, nhưng đạo đức nghề nghiệp của cậu khiến cậu nhịn được.
Triệu Thành An ăn trộm đồ có một nguyên tắc rất tốt...
Đồ của đông gia không ăn trộm.
Rảnh rỗi không có việc gì làm cũng không muốn làm thêm việc, Triệu Thành An liền ở bên cạnh Hạ Sinh xem Hạ Sinh làm việc.
Hạ Sinh và Triệu Thành An quả thực chính là hai thái cực.
Hai người nhận cùng một mức tiền công, Hạ Sinh không nghi ngờ gì là một con trâu ngựa mười hạng toàn năng, không chỉ việc gì cũng làm, việc gì cũng đều phải làm. Không có việc làm tạo điều kiện cũng phải làm, có một đôi mắt giỏi phát hiện công việc.
Triệu Thành An cứ ở bên cạnh nhìn Hạ Sinh không ngừng thái phối, nhóm lửa, thêm củi, thỉnh thoảng còn phải nấu gia vị, cầm muôi, canh chừng hỏa hầu, nhìn đến mức Triệu Thành An đều nhịn không được mà hỏi: _“Hạ Sinh cậu không mệt sao?”_
Hạ Sinh vô cùng cạn lời nhìn Triệu Thành An một cái, trong giọng điệu thậm chí mang theo một chút khổ tâm khuyên bảo của việc dạy trẻ con: _“Nhân lúc còn có thể học tay nghề học thêm một chút thứ, sao có thể mệt?”_
_“Bây giờ cậu sống những ngày thoải mái, là bởi vì có sư phụ đang chăm sóc chúng ta, nhưng nếu sư phụ tuổi cao muốn về Quan Ngoại thì sao? Con người luôn phải nghĩ đến sau này.”_
_“Đợi Trần sư phụ về Quan Ngoại tớ liền không cần đưa tiền công cho ông ấy nữa, lúc đó Bình An chắc là đã thi đỗ đại học có thể đi chính phủ đi làm, liền đến lượt Bình An nuôi tớ rồi.”_
Hạ Sinh:...
Hạ Sinh nhịn không được nói: _“Nếu Bình An không thi đỗ đại học thì sao? Nếu Bình An không đi chính phủ đi làm thì sao? Nếu có một ngày chúng ta cũng giống như nhà tớ năm xưa, hạn hán liên tục ba năm, bán hết đất đai trong nhà vì để tiết kiệm một miếng lương thực chỉ có thể dùng dây thừng treo cổ mình lên thì sao?”_
_“Sẽ không đâu.”_ Triệu Thành An tự tin tràn đầy nói, _“Hạ Sinh cậu yên tâm, tạm thời không bàn đến việc chúng ta căn bản không có đất. Cho dù có một ngày chúng ta nghèo đến mức Trần sư phụ đem củi trong phòng chứa củi bán hết, cũng tuyệt đối sẽ không đói đến mức phải treo cổ mình lên, tớ có tay nghề, tớ có thể đi ăn trộm cho các cậu!”_
_“Thực ra nhà giàu có tớ cũng có thể ăn trộm, trước khi tớ quen biết cậu tớ đã đi Bối Lặc...”_
Hạ Sinh trực tiếp bịt miệng Triệu Thành An lại, ra hiệu cậu những lời không nên nói thì đừng nói.
_“Nếu cậu ăn trộm đồ bị bắt được thì sao?”_ Hạ Sinh hỏi.
Triệu Thành An chưa từng nghĩ đến vấn đề này, cẩn thận nghĩ nghĩ: _“Nếu lúc đó tớ lớn rồi bị đánh chết ngược lại không lỗ, nhưng nếu vẫn giống như bây giờ cứ như vậy bị đánh chết, là có hơi đáng tiếc. Đúng, Hạ Sinh cậu nói có lý, muốn ăn trộm vẫn là chỉ có thể ăn trộm bọn buôn người ngoài thành đó, nhà giàu có dễ dàng không thể ăn trộm được.”_
_“Hạ Sinh cậu con người thật tốt, suy nghĩ cho tớ như vậy.”_
Hạ Sinh không nghe hiểu, nhưng cậu cũng quen rồi, căn bản không để ý đến Triệu Thành An tiếp tục làm việc của mình.
Triệu Thành An cứ như vậy lười biếng đến lúc mặt trời lặn, trong lúc đó nha hoàn của lão thái thái qua truyền lời, thông báo cho Triệu Thành An điểm tâm ngày mai lão thái thái muốn ăn, bảo Triệu Thành An chuẩn bị nguyên liệu trước.
Triệu Thành An gần như là canh thời gian, trước khi mặt trời lặn hoàn toàn ăn xong cơm đậu, sau đó thần thái sáng láng chạy như điên về phía ngoài thành.
Ăn trộm cả một đêm.
Đúng vậy, Tần Hoài cứ như vậy xem Triệu Thành An ăn trộm cả một đêm.
Nếu cứ bắt Tần Hoài đánh giá kỹ thuật ăn trộm của Triệu Thành An, Tần Hoài chỉ có thể nói dưới sự gia trì của bóng đêm Triệu Thành An ở lĩnh vực này chắc là khó gặp đối thủ, kỹ thuật ăn trộm của cậu cao hơn trình độ làm điểm tâm của cậu nhiều.
May mà Trần Thu Sinh và Hạ Sinh những năm nay quản được Triệu Thành An, nếu không thành Bắc Bình sau Phong tiểu thư, lại sẽ có một đoạn truyền thuyết về thần trộm thành Bắc Bình.
Trải qua sự nỗ lực và phấn đấu của một đêm, Triệu Thành An có thể nói là thu hoạch tràn đầy. Có lẽ là ăn trộm nhiều rồi tầm mắt mở rộng rồi, không giống như trước đây cái gì cũng ăn trộm, Triệu Thành An bây giờ ăn trộm đồ nhiều hơn là vì mài giũa kỹ thuật và không để tay nghề mai một, trong việc chọn đồ khá khắt khe.
Thịt chắc chắn là phải lấy, bất luận là nội tạng hay thịt đầu lợn, Triệu Thành An đều ai đến cũng không từ chối. Cám gạo thỉnh thoảng tiện tay lấy một chút, khoai lang tùy tình hình chọn củ to, rau dại nếu có loại tươi thì lấy vài nắm, đậu đen, đậu nành, kê, ý dĩ các loại ngũ cốc tạp hạt tùy sức mà lấy.
Hơn nữa bây giờ Triệu Thành An sẽ không giống như trước đây túm lấy một tên buôn người vặt lông đến chết, lúc ăn trộm đồ luôn sẽ chừa lại chút đường sống, tránh làm người ta sợ chạy mất năm sau không có chỗ luyện tập.
Cuối cùng, Triệu Thành An thành công trước giờ Tý kéo một bao tải đầy ắp trở về.
Trần gia không ai ngủ, đều thắp đèn ngồi ở chính phòng đợi Triệu Thành An trở về.
Lão bộc của Trần gia đã không còn, ước chừng là tuổi cao qua đời rồi, Trần Bình An cũng từ trẻ con lớn thành thiếu niên, dáng người không cao chỉ có hơn 1m6, màu da rất trắng, thậm chí có chút tái nhợt vẻ mặt bệnh tật, nhìn một cái là biết cơ thể không được tốt.
_“Bình An sao em còn chưa ngủ? Ngày mai em không phải còn phải đến trường đi học sao?”_ Triệu Thành An kéo chiến lợi phẩm đầy ắp trở về, hưng phấn đổ đồ trong bao tải xuống đất, _“Hôm nay anh ăn trộm được một món đồ tốt, một gói thịt đầu lợn!”_
_“Ngày mai em mang đến trường học ăn nha.”_
Trần Bình An không nói gì, vô cùng cẩn thận xem hết tất cả đồ trong bao tải một lượt, phát hiện toàn bộ đều là đồ ăn không có tiền tài, càng không có trang sức vàng bạc, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
_“Cha, đều là đồ ăn.”_ Trần Bình An nói.
Trần Thu Sinh lúc này mới gật đầu.
_“Mọi người lo lắng tớ ăn trộm thứ khác sao?”_ Triệu Thành An to gan lớn mật hỏi, _“Tớ sẽ không ăn trộm thứ khác nha, Trần sư phụ không phải đã nói với tớ rồi sao, nếu tớ muốn ăn trộm bọn buôn người luyện tay thì ăn trộm chút đồ ăn, tuyệt đối không được ăn trộm tiền.”_
_“Tôi không có nói.”_ Trần Thu Sinh biện bạch cho mình, _“Tôi nói là nếu đã ăn trộm rồi, chỉ ăn trộm đồ ăn tổng tốt hơn ăn trộm thứ khác.”_
_“Tối hôm nay Bối Lặc phủ bị trộm rồi.”_ Hạ Sinh nói, _“Nghe nói mất không ít đồ có giá trị, còn mất hai viên Đông Châu. Cục cảnh sát đều loạn cào cào rồi, khắp thành bắt trộm, cậu mãi không về chúng tôi lo lắng cậu bị cảnh sát bắt đi rồi, cho nên vẫn luôn ở nhà đợi cậu.”_
_“Hả? Tớ nói sao cảm thấy tối hôm nay náo nhiệt như vậy, cứ nghe thấy bên ngoài có âm thanh, may mà tớ là tránh âm thanh mà đi.”_ Triệu Thành An chợt hiểu, có chút khổ não, _“Như vậy, mấy ngày này tớ không phải không thể ra ngoài thành ăn trộm đồ sao? Tối hôm nay tớ ra ngoài thành xem rồi, hàng của bọn buôn người đó đặc biệt ít, cảm giác không mấy ngày là có thể bán hết. Tớ còn nghe bọn họ nói làm ăn gì đó ngày càng khó làm, rất nhiều nơi thu thuế quá nặng người đều chạy hết rồi, đã không còn hàng tốt gì nữa rồi.”_
Nghe Triệu Thành An nói vậy, Trần Thu Sinh chỉ thở dài một hơi, lắc đầu: _“Haizz, bây giờ thế đạo là không tốt, chúng ta sống tốt những ngày của mình là được. Đã bên ngoài loạn thì cậu ít ra ngoài thành, ăn trộm đồ là một môn tay nghề, nhưng cũng là dưới tình huống vạn bất đắc dĩ mới dùng, bình thường ít ăn trộm.”_
_“Không đúng, là không thể ăn trộm.”_
_“Đúng vậy, hôm nay Hạ Sinh đã nói với tớ rồi. Mọi người yên tâm, đợi sau khi tớ thi đỗ đại học đi chính phủ đi làm, tớ nuôi cậu và Hạ Sinh ca.”_ Trần Bình An cười nói.
_“Đương nhiên phải là em nuôi bọn anh nha, bây giờ là ba người bọn anh nuôi em. Tiền thuốc đó của em quá đắt rồi, tiền công một tháng của anh và Hạ Sinh đều không đủ trả tiền thuốc của em, nếu không phải Trần sư phụ không cho anh ăn trộm, anh đều muốn đi ăn trộm Lư chưởng quỹ, ông ấy trả tiền công cho anh cũng quá thấp rồi.”_
Trần Thu Sinh & Trần Bình An:...
_“Đói chưa?”_ Trần Thu Sinh hỏi.
Triệu Thành An nghĩ nghĩ: _“Không đói, nhưng có thể ăn.”_
Trần Thu Sinh cho Hạ Sinh một ánh mắt, Hạ Sinh đi vào nhà bếp bưng Sơn Dược Cao vẫn luôn đặt trên bếp hâm nóng ra, cũng không nhiều, chỉ hai miếng.
Bề ngoài đặc biệt đẹp, nhìn một cái là biết không phải là ném rơi xuống đất, sau đó lại nhặt lên.
_“Sơn Dược Cao!”_ Triệu Thành An kinh hỉ lên tiếng, _“Trần sư phụ ngài đi giúp tôi nhặt rồi nha!”_
Trần Thu Sinh:...
_“Phân tiểu thư hôm nay khẩu vị không tốt, chỉ ăn hai miếng Sơn Dược Cao, tôi bảo Hạ Sinh đi tìm Tuệ Cầm, nhờ Tuệ Cầm đặc biệt chừa lại cho cậu hai miếng.”_
_“Có thứ muốn ăn, không nhất định cứ phải đi ăn trộm, cứ phải đi nhặt, có thể nói ra. Cơm thừa canh cặn, vốn dĩ chính là những người bên dưới chúng ta thương lượng chia nhau. Cơm ngon canh ngọt, chủ tử của Lý phủ phần lớn đều hòa thiện dễ nói chuyện, bất luận là lão thái thái hay Lý phu nhân đều là người tốt, càng đừng nói đến Tuệ Cầm thiếu phu nhân này còn quen biết chúng ta nhiều năm như vậy.”_
_“Có thứ muốn thì nói ra, với đầu óc của cậu nghĩ không ra chuyện có thể hỏi Hạ Sinh, Hạ Sinh xử lý không được cũng có thể đến hỏi tôi. Đừng tự mình tự chủ trương, lúc thì nhặt đồ lúc thì nghe trộm, Lý phủ là nhà tốt, nhưng không phải ở đâu cũng là nhà tốt.”_
_“Tình cảm giữa chúng ta và Tuệ Cầm có thể dùng vào những chuyện nhỏ nhặt này, nhưng không cần thiết toàn bộ dùng vào những chuyện nhỏ nhặt này. Hôm nay tôi bảo Hạ Sinh đi nhờ Tuệ Cầm chừa lại cho cậu hai miếng Sơn Dược Cao, đồng thời cũng bảo Hạ Sinh mang phương thuốc hầm cá của tôi cho Tuệ Cầm, nhân tiện đi dò hỏi khẩu vị của Phân tiểu thư để tiện ngày sau làm đồ ăn trẻ con thích ăn.”_
_“Cái đầu óc này của cậu, có lúc thông minh có lúc không linh hoạt, trước khi làm việc suy nghĩ nhiều một chút, hỏi người khác nhiều một chút.”_
_“Bình An từ nhỏ đến lớn không mấy khi để tôi phải bận tâm, cậu ngược lại để tôi bận tâm không ít.”_
Đối mặt với sự lải nhải như người cha già của Trần Thu Sinh, Triệu Thành An chỉ vui vẻ ăn hết hai miếng Sơn Dược Cao, hỏi: _“Trần sư phụ, trong bao tải còn có nửa bộ nội tạng, chúng ta là luộc ăn hay là kho ăn?”_
_“... Kho ăn.”_
Triệu Thành An ăn xong Sơn Dược Cao, thấy mọi người vẫn chưa có ý định rời đi, liền biết tối nay chắc chắn còn có lời khác muốn nói, hỏi: _“Là còn có chuyện gì quan trọng sao?”_
Trần Bình An rất vui vẻ nói: _“Cha, con nói rồi mà. Ê một chút cũng không ngốc, anh ấy chắc chắn có thể đoán được.”_
Triệu Thành An nhìn về phía Hạ Sinh, nhạy bén từ trên khuôn mặt không có thần tình gì của Hạ Sinh nhìn ra chút ít sắc thái vui sướng và đắc ý, hỏi: _“Cậu được tiền thưởng rồi?”_
_“Sư phụ đặt cho tớ một cái tên mới.”_ Hạ Sinh nói, ngữ điệu hơi cao lên.
_“Biết nha, chiều nay tớ muốn nói với cậu lời tớ nghe trộm được, chính là cậu sắp có một cái tên mới rồi.”_ Triệu Thành An không cảm thấy cái này có gì, _“Hay không?”_
Trần Bình An trực tiếp từ trong phòng mình lấy ra giấy bút, viết tên mới của Hạ Sinh ngay ngắn chỉnh tề lên giấy.
Tần Hoài có thể đoán được Trần Bình An viết chắc là chữ phồn thể, nhưng vô cùng trùng hợp, chữ phồn thể và chữ giản thể của ba chữ này đều giống nhau.
Hạ Mục Nhuy.
_“Hạ... Mục... Chữ này đọc thế nào vậy?”_ Triệu Thành An đã học một chút văn hóa, nhưng không nhiều.
_“Hạ Mục Nhuy.”_ Hạ Sinh nói, _“Lý thiếu gia giúp đặt tên, nói Mục ngụ ý nhã nhặn ôn hòa, nho nhã lễ độ. Nhuy là một loại cỏ nói trong sách cổ, ngụ ý chương minh, hiển trứ. Trong tên của tớ vốn dĩ có một chữ Sinh, là cha mẹ tớ hy vọng tớ giống như cỏ dại sinh cơ bừng bừng, sống sót, trong tên mới cũng nên có kỳ vọng trước đây của cha mẹ đối với tớ, cho nên Lý thiếu gia dùng chữ Nhuy này.”_
_“Wow.”_ Triệu Thành An phát ra âm thanh chưa từng thấy qua việc đời, _“Nghe có vẻ tuyệt quá nha, Lý thiếu gia có thể giúp tớ đặt tên không?”_
_“Tớ chính là muốn loại tên dùng rồi sẽ không hối hận này.”_
Tần Hoài nhìn thấy ba chữ Hạ Mục Nhuy trên bàn lúc này đã hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người rồi, căn bản không rảnh quản những người khác nói gì.
_“Thực ra tớ cũng nghĩ cho cậu một cái tên.”_ Hạ Mục Nhuy nói, _“Trước đây mọi người đặt tên cho cậu cậu đều không hài lòng, cậu cảm thấy những cái tên đó hoặc là quá đơn giản, hoặc là quá phức tạp, hoặc là không hay, hoặc là hơi líu lưỡi.”_
_“Cậu muốn một cái tên cậu cảm thấy có ý nghĩa.”_
_“Bây giờ tớ có tên mới rồi, có thể đem tên trước đây của tớ tặng cho cậu. Cậu không có cha mẹ, tớ có cha mẹ, cũng có sư phụ, tớ đem tên trước đây của tớ tặng cho cậu, cũng đem kỳ vọng cha mẹ dành cho tớ tặng cho cậu.”_
_“Cậu cảm thấy cái tên như vậy cậu thích không?”_
Triệu Thành An siêu lớn tiếng nói: _“Tớ quá thích rồi, vậy tớ sau này liền gọi là Hạ Sinh sao?”_
Hạ Mục Nhuy: _“... Cũng không cần thiết phải theo họ tớ, cậu có họ không?”_
_“Không có, nhưng tớ có thể theo họ Bình An, dù sao sau này Bình An là phải nuôi tớ, tớ theo họ Bình An!”_
_“Tuyệt quá rồi, tớ có tên rồi, tớ sau này liền gọi là Trần Sinh rồi!”_
Cùng với tiếng hét lớn hưng phấn của Triệu Thành An, Tần Hoài rời khỏi mộng cảnh.