## Chương 496: Hàng Thay Thế
Sau khi xem nhà xong, Cung Lương rất sảng khoái nói rằng muốn ký hợp đồng thuê nhà ngay tại chỗ. La Quân tuy có nhiều bất động sản, một phần cũng đã được luật sư ủy thác cho thuê, nhưng việc cho thuê nhà chưa bao giờ qua tay La Quân, vì vậy La Quân vừa không rõ hợp đồng cũng không rõ giá cả.
Bề ngoài, nhà của Thạch Đại Đảm và Trần Công đều là do La Quân cho thuê, nhưng thực tế La Quân hoàn toàn không lấy tiền, giống như sau khi Khuất Tĩnh tỉnh lại, Trần Huệ Hồng cũng không bao giờ thu tiền thuê nhà của Khuất Tĩnh nữa.
Vì vậy, khi Cung Lương hỏi La Quân giá thuê bao nhiêu, La Quân thuận miệng nói sáu nghìn, bảo Trần Huệ Hồng soạn hợp đồng, trực tiếp khiến Cung Lương càng tin chắc rằng La Quân là một người già neo đơn bề ngoài tính tình nóng nảy, thực chất nội tâm lương thiện, trống rỗng và cô đơn.
Trong buổi tiệc trà chiều, anh ta gần như viết mấy chữ _"tôi phải chăm sóc người già neo đơn"_ lên mặt, đối với La Quân thì đúng là hỏi han ân cần, quan tâm chu đáo.
Mấy năm trước, nhân viên của ủy ban khu phố thực ra cũng theo đường lối này, những người giỏi đường lối này đều bị La Quân mắng cho không dám đến cửa. La Quân ghét nhất là người khác cho rằng ông là người già neo đơn cần được quan tâm, trong mắt La Quân, ông đường đường là Tất Phương mà lại cần sự quan tâm của con người, dù ông sắp chết cũng không cần.
Nhưng Cung Lương lại không phải người, anh ta là một tinh quái chưa tỉnh. La Quân sợ mình một cơn thịnh nộ không kiểm soát được tính tình, mắng cho Cung Lương đạo tâm tan nát, độ kiếp đại thất bại trở thành tội nhân thiên cổ, chỉ có thể nuốt giận, miễn cưỡng chấp nhận sự tốt bụng của Cung Lương, cả buổi chiều sắc mặt cứ như lật đổ bảng màu, thay đổi liên tục.
Trần Huệ Hồng ở bên cạnh hóng chuyện đến mức ăn hết nửa cân hạt dưa.
Nếu không phải Cung Lương phải về thu dọn hành lý, đưa vợ con chuyển đến ở, đi trước, Tần Hoài còn sợ La Quân không kiểm soát được tính tình mà nổi giận tại chỗ.
_"Lão tiên sinh La, tôi còn phải về thu dọn hành lý, xin phép đi trước, lần sau có cơ hội sẽ đến thăm ngài. Chân cẳng của ngài không tiện, làm vật lý trị liệu đúng là có tác dụng, nếu thực sự không thích vật lý trị liệu thì dán chút cao dán nóng cũng tốt. Tôi vừa hay có mang theo ít cao dán, lần sau mang cho ngài hai hộp, hôm nay xin phép đi trước."_ Cung Lương xách theo điểm tâm và trà trần bì đã gói sẵn rời đi, lời nói tuy khách sáo, nhưng sự quan tâm đối với La Quân không phải là giả.
Cung Lương bản chất vẫn là một người tốt bụng, chỉ là sự tốt bụng của anh ta có chọn người, không giống như Trần Huệ Hồng trước đây tốt bụng vô tội vạ.
Sau khi Cung Lương rời đi, La Quân đã kìm nén mấy tiếng đồng hồ cuối cùng cũng không cần phải giả vờ mặt tốt, mặt lập tức đen lại, cao giọng đầy tức giận hỏi Tần Hoài vẫn đang làm điểm tâm trong bếp:
_"Tần Hoài, ngươi vừa kích hoạt nhiệm vụ gì? Có phải của con Ngoa Thú chết tiệt này không? Khi nào nó mới tỉnh, ngươi tốt nhất là để nó tỉnh trước khi ta chết! Nếu kiếp sau ta mới mắng được nó, ta chết cũng không nhắm mắt."_
Mấy chữ cuối cùng có thể nói là nghiến răng nghiến lợi.
Tần Hoài đang nặn bánh trái cây trong bếp, nghe thấy tiếng gầm của La Quân vội vàng chạy ra, giảng hòa: _"Lão tiên sinh, ngài đừng giận, người không biết không có tội."_
_"Cung tiên sinh tuy thích nói mấy lời khách sáo, thích tạo ra những cuộc gặp gỡ tình cờ, thích dùng đủ mọi cách để ăn chực điểm tâm ngon, nhưng lòng của anh ta chắc chắn là tốt, sự quan tâm của anh ta đối với ngài chắc chắn cũng là thật. Tuy tôi không hiểu lắm, tại sao anh ta lại quan tâm đến ngài như vậy."_
_"Luận tích bất luận tâm mà, Cung tiên sinh bất kể là tích hay tâm đều tốt, ngài cứ chịu khó một chút. Món bánh trái cây này ngài muốn ăn bánh cam hay bánh chuối? Bây giờ tạo hình bánh chuối của tôi không được, khẩu vị có vấn đề, tạo hình bánh cam thì được, hương vị có vấn đề, ngài muốn ăn cái nào?"_
La Quân hừ lạnh một tiếng, lộ ra vẻ mặt của một NPC phản diện tiêu chuẩn: _"Ta muốn ăn bánh táo."_
Tần Hoài:... Không hổ là La Quân, giữa A và B lại chọn C.
Thôi được, không chọn _"và"_ là tốt rồi.
_"Trong bếp có một cái bánh cam tôi vừa làm xong, hay là ngài ăn trước cái này? Bánh bướm của Triệu Thành An còn hai phút nữa là ra lò, cái bánh trái cây trên tay tôi chắc cũng còn hai ba phút nữa là làm xong, ngài đợi thêm mấy phút nữa, lúc đó vừa ăn, tôi vừa kể cho mọi người nghe nhiệm vụ tôi kích hoạt, ngài thấy thế nào?"_
Tần Hoài biết, La Quân hôm nay vì Cung Lương đã rất nể mặt rồi. Với tính tình của La Quân, có thể nhẫn nhịn mấy tiếng đồng hồ không nổi giận có thể coi là kỳ tích.
Phải biết rằng, chỉ cần Trần Huệ Hồng ở nhà La Quân, trung bình cứ 20 phút trong phòng lại vang lên một câu: Trần Huệ Hồng ngươi có bệnh à.
Trần Huệ Hồng vừa nghe có nhiệm vụ, lập tức hành động, thành thạo kéo ngăn kéo đựng các loại trà của nhà La Quân, tìm ra một gói hồng trà.
_"Nói chuyện chính sự à, nói chuyện chính sự phải uống hồng trà, tôi đi pha trà."_
_"Tôi đi gọt ít hoa quả."_ Thạch Đại Đảm vui vẻ nói.
Thấy mọi người đều có việc làm, Trần Công cũng không tiện ngồi không, suy nghĩ một chút rồi nhìn La Quân: _"Lão tiên sinh, hay là tôi ngồi nói chuyện với ngài hai phút?"_
_"Cút."_ La Quân nói ngắn gọn, _"Đừng ép ta đánh ngươi."_
_"Lão tiên sinh nói chuyện vẫn thẳng thắn như vậy."_ Trần Công cười nói, ngồi phịch xuống sofa bên cạnh La Quân, ra vẻ chỉ cần có thể làm lão tiên sinh vui, ngài đánh tôi cũng không sao.
La Quân:...
Tần Hoài quay lại bếp tranh thủ từng giây làm bánh cam, Triệu Thành An đã ăn hoa quả trong bếp đến mức hơi ợ, liếc nhìn bánh trái cây trên tay Tần Hoài, nói: _"Bánh trái cây này của cậu làm cũng được, khá giống quả cam."_
Triệu Thành An đang ăn cam.
_"Ăn ít thôi, lát nữa nói chuyện chính sự có nhiều thời gian ăn mà."_ Tần Hoài nói.
Nghe Tần Hoài nói đến chuyện này, Triệu Thành An chỉ cảm thấy buồn bã, phẫn uất nói: _"Cậu còn nói, rõ ràng buổi trưa nói là đến nhà La Quân mở tiệc trà, tôi tưởng buổi chiều được nghỉ, kết quả mở tiệc trà cũng phải làm điểm tâm trong bếp. Lần trước còn được ăn buffet, lần này thì thành làm điểm tâm."_
_"Lần sau thành cái gì tôi không dám nghĩ nữa."_
Tần Hoài chỉ có thể an ủi: _"Năng giả đa lao, điểm tâm của tiệc trà vốn dĩ phải có người làm, cậu là đầu bếp Bạch án, tôi cũng là đầu bếp Bạch án, hai chúng ta không làm thì ai làm? Hoa quả và địa điểm này còn là do một mình La Quân lo liệu, có tiền góp tiền, có sức góp sức. Về lương năm, cậu là người thấp nhất trong chúng ta, còn thấp hơn Khuất Tĩnh mấy vạn, tài sản thì càng không cần nói, cái phần mềm chứng khoán của cậu tôi chưa thấy nó đỏ bao giờ. Đợi La Quân chết, di sản của ông ấy tôi chia cho cậu một ít, không thiệt đâu."_
Triệu Thành An:? Ngươi có tin bây giờ ta gọi điện cho Hạ Mục Nhuế bảo hắn chuyển cho ta mấy chục vạn xem thực lực không?
_"Có thể chia cho tôi căn nhà này không? Căn nhà này tôi thực sự rất thích."_
_"Cái này phải hỏi lão tiên sinh, lỡ như ông ấy ở quen căn nhà này, đầu thai thành người rồi vẫn muốn ở thì sao?"_
_"Tôi có thể ở trước 20 năm mà, đến lúc đó trang trí lại trả lại cho ông ấy."_
Giọng nói cao vút của La Quân lại vang lên từ phòng khách: _"Hai người các ngươi, ta còn chưa chết đâu, lần sau bàn chuyện chia di sản của ta thì đóng cửa bếp lại rồi hãy nói! Còn nữa, căn nhà này không được cho người khác cũng không được có ai ở, kiếp sau ta còn muốn ở!"_
Triệu Thành An chỉ có thể lộ vẻ tiếc nuối mà gặm táo.
Thạch Đại Đảm vẫn đang rửa hoa quả ở bồn rửa, rửa táo tàu, hỏi: _"Tần Hoài, cậu muốn ăn mấy quả chuối? Có ăn kiwi không? Nếu ăn thì tôi gọt cho mấy quả, kiwi gọt xong đều bị tôi ăn hết rồi."_
_"Một quả chuối là được, còn lại không ăn nữa."_ Tần Hoài nói, tô thêm nét màu cuối cùng cho quả cam trên tay, hài lòng ngắm nghía một lúc rồi đặt xuống.
Tần Hoài cảm thán: _"Haizz, nếu như làm xong quả cam này, đồng thời trong đầu vang lên tiếng thông báo game là: Ting, chúc mừng kỹ năng Phát Diện của bạn đã lên cấp Đại sư thì tốt rồi. Nhưng kỹ năng lên cấp cũng không có tiếng thông báo game, mấy quả bánh trái cây làm hôm nay cũng không thể làm Phát Diện lên cấp, tiếc thật."_
Triệu Thành An chắc chắn Tần Hoài đã phát điên vì muốn lên cấp, nuốt miếng cam cuối cùng, cùng lúc đó lò nướng kêu _"ting"_ một tiếng, bánh bướm bên trong đã đến giờ ra lò. Mọi người bày bánh ngọt, bánh nướng, trà, hoa quả lên bàn, tất cả quây quần lại, nghe Tần Hoài kể về nhiệm vụ chi tuyến mới được kích hoạt.
Nghe Tần Hoài đọc xong chi tiết nhiệm vụ, Thạch Đại Đảm là người đầu tiên cảm thán: _"Không ngờ Cung Lương lại thích loại phim truyền hình này, vợ tôi cũng thích xem loại này, nhưng cô ấy thích xem chuyện gia đình, con cái bất hòa rồi đoàn tụ."_
Trần Huệ Hồng vẫn đang cắn hạt dưa, chén trà trước mặt không động đến một giọt.
Triệu Thành An chuyên tâm ăn hoa quả, ra vẻ thảo luận nhiệm vụ khó nhằn này là chuyện của các người, liên quan gì đến Phù Du ta, ta đã làm điểm tâm cả buổi chiều rồi bây giờ không được ngồi hưởng thụ sao.
La Quân không nói gì, đang suy nghĩ.
Phòng ăn nhất thời im lặng, cuối cùng vẫn là Trần Công phá vỡ sự im lặng này, bắt đầu phân tích của mình: _"Không ngờ Cung tiên sinh lại là người có tính cách như vậy, chẳng trách hôm nay anh ta lại đặc biệt nhiệt tình và thân thiện với lão tiên sinh La."_
_"Ý gì?"_ La Quân hỏi, giọng điệu và ánh mắt nhìn Trần Công đều đầy vẻ khó chịu, ông vốn đã không ưa Trần Công, ở chỗ La Quân, Trần Công thở thôi cũng có thể là sai.
_"Cung tiên sinh thích cốt truyện gia đình đoàn viên, thậm chí không cần bất kỳ lý do gì chỉ cần gia đình đoàn viên là được. Cộng thêm hai đoạn ký ức trước đó của Cung tiên sinh đều liên quan đến vị Tỉnh sư phụ mà các vị nói, cho thấy Tỉnh sư phụ có vị trí cực kỳ cao trong lòng Cung tiên sinh ở kiếp này, mà Tỉnh sư phụ cũng là một người già, một người già trông có vẻ rất hung dữ nhưng thực chất lại rất lương thiện và hiền lành."_
Trần Công vừa nói xong, tất cả mọi người đều phản ứng lại, đồng loạt nhìn về phía La Quân.
La Quân chính mình cũng nghe mà ngớ người, giọng nói đầy vẻ không thể tin được: _"Vậy nên, Cung Lương hắn bị điên đến mức coi ta là hàng thay thế của Tỉnh Ly Hương à?!"_
_"Cũng không thể nói là hàng thay thế."_ Trần Công tiếp tục phân tích một cách bình tĩnh, _"Dù sao Tỉnh sư phụ cũng đã qua đời nhiều năm như vậy, Cung tiên sinh có thể chỉ đơn giản là xúc cảnh sinh tình, cảm thấy lão tiên sinh ngài ở nhiều phương diện rất giống Tỉnh sư phụ, nên vô thức muốn đối tốt với ngài."_
Vẻ mặt của La Quân còn khó coi hơn cả ăn phải ruồi.
_"Và cách bố trí nhân sự cũng như không khí của buổi tiệc trà hôm nay của chúng ta, thực ra cũng rất phù hợp với không khí gia đình hạnh phúc mà Cung tiên sinh thích. Không có lý do gì, cũng không cần bất kỳ logic nào, một nhóm người tưởng chừng không liên quan, tụ tập lại vui vẻ bên nhau, trong đó còn có một người già neo đơn rất giống với trưởng bối mà anh ta rất kính trọng, một gia đình hạnh phúc như vậy có lẽ mới là nguyên nhân chính kích hoạt nhiệm vụ chi tuyến của Cung tiên sinh."_
Tần Hoài ngộ ra: _"Vậy nên, chi tiết nhiệm vụ thực ra không chỉ cho tôi gợi ý về buổi tiệc trà, mà còn cho tôi gợi ý về hướng hỏi về điểm tâm."_
Trần Công gật đầu: _"Có thể khiến Cung Lương xúc cảnh sinh tình, cho thấy món điểm tâm từng khiến anh ta ấn tượng sâu sắc cũng xuất hiện trong những dịp tương tự, dịp đó rất có thể là dịp có Tỉnh sư phụ."_
Trần Huệ Hồng cũng bừng tỉnh: _"Nếu vậy thì phạm vi đã thu hẹp rất nhiều rồi, Tần Hoài có thể hỏi thẳng."_
_"Thực ra cũng không thu hẹp nhiều lắm."_ Thạch Đại Đảm trong lúc mải mê ăn điểm tâm đã chen vào một câu, _"Kiếp trước của tôi tuy không thân với Cung Lương lắm, chỉ gặp vài lần biết có người này, nhưng tôi biết anh ta là hàng xóm của Tỉnh sư phụ và quan hệ với Tỉnh sư phụ rất tốt. Nếu ăn uống cùng Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi được coi là một cuộc tụ họp gia đình hạnh phúc, thì một năm họ có thể tụ họp ít nhất 100 lần."_
Tần Hoài:? Cung Lương trước đây ăn ngon thế à?
Không nấu cơm, toàn sang nhà hàng xóm ăn à?
Ngay lúc mọi người lại rơi vào im lặng, La Quân nãy giờ không nói gì đã lên tiếng, giọng điệu hơi cao, có chút đắc ý, đây là giọng điệu tiêu chuẩn khi ông đã có kế hoạch.
_"Bốn người ở cùng nhau ăn uống qua loa mà cũng gọi là gia đình sum họp, ba chữ 'gia đình sum họp' này cũng quá rẻ mạt rồi."_
_"Chuyện này Tần Hoài không giải quyết được."_
Tần Hoài mở miệng: _"Tôi có thể trực tiếp..."_
La Quân không chút nể nang ngắt lời Tần Hoài: _"Ngươi hỏi thẳng? Ngươi tưởng Ngoa Thú là loại tinh quái thực vật đầu óc không linh hoạt như Trần Huệ Hồng à, chủ đề đột ngột đến mấy nó cũng chấp nhận không chút nghi ngờ, ngươi hỏi thẳng thế nào? Nếu thực sự là tần suất 100 lần một năm thì làm sao hỏi thẳng?"_
_"Ngươi không hỏi ra được, phải để ta hỏi."_
_"Tối nay hắn không phải đến nhà ta ký hợp đồng sao? Trần Huệ Hồng tìm một tiệm in in hợp đồng ra, tối nay các ngươi đừng ở nhà ta nữa, ai về nhà nấy, đừng lượn lờ trước mặt ta cho ngứa mắt."_
_"Tối nay Cung Lương chắc chắn sẽ xách đồ đến nhà ta, hắn thích ăn gì? Tần Hoài ngươi làm thêm vài món hắn thích, điểm tâm để lại người đi, trà trần bì nấu một nồi tối nay ta uống, còn lại giao cho ta."_
Thấy La Quân tự tin như vậy, Triệu Thành An vẫn luôn đứng ngoài cuộc, thậm chí đã bắt đầu ngang nhiên nghịch điện thoại, không nhịn được hỏi: _"Lão tiên sinh, ngài định dùng cách gì để hỏi ạ?"_
La Quân lườm Triệu Thành An một cái: _"Liên quan gì đến ngươi? Tưởng ta cũng giống như các ngươi Phù Du, tám kiếp đều sống vô ích, tỉnh lại còn bị tay nghề kiếp đầu tiên kéo lùi, tám kiếp cộng lại không bằng kiếp đầu tiên của ta. Ngươi thật sự tưởng ta 90 năm nay ăn chay à?"_
Lần đầu tiên bị La Quân công kích bằng lời nói, Triệu Thành An chỉ cảm thấy có lúc Tần Hoài và Đàm Duy An nói chuyện thực ra cũng không khó nghe đến thế.
Hai người họ công kích cá nhân ít nhiều còn có lý, La Quân công kích cá nhân là công kích thuần túy.
Triệu Thành An lặng lẽ im miệng.
Thấy La Quân không muốn nói, Tần Hoài cũng không hỏi thêm, làm một mẻ bánh cuốn tứ hỷ, lại gói một mẻ bánh trôi tứ hỷ rồi về nhà đợi tin.
Những người còn lại cũng ai về nhà nấy, Trần Huệ Hồng trước khi đi không chỉ gói hoa quả, mà còn mang cả hạt dưa chưa ăn hết đi.
Tần Hoài cứ thế ở nhà đợi đến 10 giờ tối, trong thời gian đó nhóm chat [Gia Đình Yêu Thương] đã có hơn 999 tin nhắn, Trần Huệ Hồng @ La Quân hơn 30 lần, hỏi ông đã moi được thông tin chưa, La Quân vẫn luôn không trả lời.
Cuối cùng, vào lúc 10 giờ 3 phút tối, La Quân gửi cho Tần Hoài một danh sách.
Trên danh sách có 12 món điểm tâm.
Kèm theo danh sách còn có một câu: Chắc chắn là trong 12 món này, nếu làm hết mà không hoàn thành nhiệm vụ thì có nghĩa là ngươi làm không đúng.
Tần Hoài:!
Các bạn ơi, quả nhiên gừng càng già càng cay!
Tất Phương đúng là khác biệt, giá trị của kiếp này đúng là cao hơn tám kiếp của Phù Du.