Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 499: Chương 499: Tất Phương Đã Cháy Rụi Rồi

## Chương 499: Tất Phương Đã Cháy Rụi Rồi

Từ sân bay trở về Vân Trung Tiểu Khu, Tần Hoài đi thẳng đến nhà La Quân.

Thời gian tiệc trà đã hẹn là 3 giờ chiều, bây giờ đã là 1 giờ 57 phút rồi. Tần Hoài rất rõ, với thói quen của Cung Lương ông ấy chắc chắn sẽ đến sớm, huống hồ bây giờ Cung Lương sống ngay dưới lầu nhà La Quân, hơn nữa bình thường Cung Lương cơ bản không có việc gì, tiệc trà 3 giờ Cung Lương 2 giờ 30 phút đến đã coi là đến muộn.

Quả nhiên, người mở cửa cho Tần Hoài là Cung Lương.

Thấy Tần Hoài đến sớm như vậy, Cung Lương cũng hơi ngạc nhiên, cười chào hỏi Tần Hoài: _"Tiểu Tần sư phó, hôm nay cậu cũng đến sớm vậy à!"_

Tần Hoài cười cười: _"Làm điểm tâm mà, luôn phải đến sớm chuẩn bị."_

Nói rồi Tần Hoài còn vươn cổ nhìn vào trong một cái, phát hiện phòng khách không có ai khác, chỉ có La Quân ngồi trên sô pha xem tivi, trên tivi đang phát bộ phim La Quân theo dõi gần đây. Trương Thục Mai không có ở đó, ước chừng là bị La Quân bịa đại một lý do đuổi đi rồi.

Trần Công đều chưa đến, có thể thấy trước khi Tần Hoài đến La Quân đang ở riêng với Cung Lương.

_"Triệu Thành An chưa đến sao?"_ Tần Hoài biết rõ còn cố hỏi.

La Quân nghe Tần Hoài nói vậy quay đầu liếc anh một cái, dùng giọng điệu kỳ quái đáp lại một câu: _"Vẫn chưa."_

Tần Hoài cảm thấy La Quân hôm nay là lạ, nhưng không kịp nghĩ nhiều, tưởng vở kịch của ông ấy vẫn chưa diễn xong, chỉ có thể tiếp tục diễn theo: _"Thật sự ngại quá La tiên sinh, tôi giục cậu ấy, hôm nay phải làm nhiều điểm tâm. Ngài yên tâm, chúng tôi chắc chắn sẽ để tất cả điểm tâm lên bàn trước bốn giờ."_

Nói xong Tần Hoài vội vàng đi vào bếp, đóng chặt cửa bếp lại, nhắn tin cho Triệu Thành An giục cậu ta đừng lười biếng nữa mau đến đi, Cung Lương đã đến rồi.

Cửa bếp đóng chặt, Tần Hoài nghe âm thanh bên ngoài không rõ ràng, chỉ có thể lờ mờ nghe được vài câu giao tiếp tương đối lớn tiếng của Cung Lương và La Quân. La Quân nói với Cung Lương hôm nay là lần đầu tiên ông ấy chính thức tham gia tiệc trà, làm nhiều điểm tâm một chút để chiêu đãi Cung Lương, giọng điệu khách sáo bao nhiêu thì khách sáo bấy nhiêu, lời nói hòa ái bao nhiêu thì hòa ái bấy nhiêu.

Chẳng giống La Quân chút nào.

Tần Hoài lúc nhào bột mới chậm chạp phản ứng lại, anh cảm thấy giọng điệu kỳ quái lúc nãy của La Quân kỳ quái ở chỗ nào. Thực ra cũng không kỳ quái, La Quân đang ở trạng thái tiêu chuẩn của một trưởng bối hiền từ dùng giọng điệu và khẩu khí ôn hòa nói chuyện với vãn bối.

Trạng thái này đặt trên người La Quân...

La Quân Trưởng bối hiền từ?

Tần Hoài chỉ nghĩ thôi đã không nhịn được run rẩy vài cái, căn bản không dám nghĩ kỹ xem lần trước rốt cuộc La Quân đã moi lời từ miệng Cung Lương như thế nào, chỉ cảm thấy Tất Phương thực sự đã trả giá quá nhiều cho việc độ kiếp của các tinh quái khác.

Phái diễn xuất thực sự căn bản không phải là Ngoa Thú, là Tất Phương, suy cho cùng Tất Phương đã diễn lừa cả Ngoa Thú vào tròng rồi.

2 giờ 7 phút, Triệu Thành An khoan thai đến muộn, việc đầu tiên khi vào bếp là lôi một miếng sầu riêng đông lạnh từ trong tủ lạnh ra gặm, vừa gặm vừa lôi nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn xách từ Vân Trung Thực Đường ra khỏi túi, hỏi Tần Hoài có nhào bột giúp cậu ta không.

Tần Hoài chỉ vào những cục bột được xếp thành một hàng trên kệ đang lên men kiểm soát nhiệt độ: _"Đều chuẩn bị xong rồi, bánh dẻo hạt dẻ hôm nay vẫn do cậu làm. Dừa nạo mang đến chưa? Đưa cho tôi."_

_"Được."_ Triệu Thành An đưa dừa nạo cho Tần Hoài, tò mò nhỏ giọng hỏi, _"Sao lúc nãy tôi cảm thấy La tiên sinh là lạ?"_

Tần Hoài cũng hạ thấp giọng: _"Cảm thấy lạ là đúng rồi, lát nữa bất luận xảy ra chuyện gì cậu cũng đừng lộ ra biểu cảm ngạc nhiên. Nhớ kỹ, La tiên sinh luôn là người như vậy, hòa ái dễ gần, đức cao vọng trọng, thấu tình đạt lý, dưới vẻ ngoài có vẻ khó chọc giấu một trái tim chân thành như vàng, hiểu không?"_

Triệu Thành An:?

Trên khuôn mặt mờ mịt của Triệu Thành An viết đầy sự không hiểu.

_"Muốn hôm nay sống sót ra khỏi đây thì hiểu."_

Triệu Thành An hiểu rồi.

Tần Hoài và Triệu Thành An trong bếp nhanh nhẹn làm điểm tâm, hai người hận không thể làm việc bằng sáu người. Điểm tâm từng mẻ từng mẻ ra lò, Tần Hoài dựa vào việc để nguội sau đó mùi vị sẽ ngon hơn, để nguội một thời gian không ảnh hưởng đến kết cấu và tốt nhất là ăn lúc còn nóng để điều chỉnh các mẻ điểm tâm ra lò, thể hiện trọn vẹn khả năng điều phối của một sư phó tiệm ăn sáng xuất sắc.

Các tinh quái khác cũng lần lượt đến.

Trần Công và Thạch Đại Đảm đến cùng nhau, đến lúc 2 giờ 27 phút, đi tay không đến, Thạch Đại Đảm vừa đến đã vào bếp cắt một đĩa trái cây mang ra ngoài.

Trần Huệ Hồng đến lúc 2 giờ 32 phút, không phải đi tay không đến, lúc đến trên tay ôm một âu salad rau củ do chính tay bà trộn. Sốt mayonnaise rõ ràng là cho quá nhiều, hơn nữa không biết tại sao trong salad rau củ lại đồng thời cho cả sốt mayonnaise, sốt trứng gà và tương cà, có thể là dạo trước Trần Huệ Hồng nghiên cứu trù nghệ mua nhiều sốt quá, muốn tìm cơ hội đổ hết tất cả các loại sốt vào.

Vương Căn Sinh 3 giờ đến đúng giờ, do ông là lần đầu tiên đến nhà La Quân, Vương Căn Sinh rất lịch sự mua một ít trái cây, đến nơi mới phát hiện ông mua trái cây đến nhà trước mặt bậc thầy mua trái cây thực sự là La Quân quả thực là múa rìu qua mắt thợ.

An Du Du hơi đến muộn một chút, 3 giờ 9 phút mới đến. Nhưng thực ra cô cũng không tính là đến muộn, vì bên Vân Trung Thực Đường 2 giờ 40 phút mới tan làm. An Du Du là tiểu lĩnh ban của phụ bếp, sau khi tan làm còn phải bàn giao công việc phụ bếp với Hoàng Tịch để xác định công việc ngày hôm sau, giờ này có thể đến đã là kết quả của việc chạy chậm qua đây rồi, lúc An Du Du bước vào cửa còn đang thở hổn hển, vừa vào đã đi thẳng vào bếp giúp Tần Hoài và Triệu Thành An làm việc vặt.

Người thực sự đến muộn là Khuất Tĩnh.

Khuất Tĩnh hôm nay làm ca ngày, 6 giờ chiều tan làm. Để tham gia tiệc trà buổi chiều, Khuất Tĩnh đặc biệt nhờ đồng nghiệp tiếp quản phòng khám của cô, xin bệnh viện nghỉ vài tiếng định về sớm. Kết quả con đường bắt buộc phải đi qua lúc về xảy ra vụ đâm xe liên hoàn tắc đường lớn, Khuất Tĩnh trực tiếp bị kẹt trên đường không biết khi nào mới đến được, chỉ có thể nhắn tin trong nhóm giải thích tình hình.

Tần Hoài cảm thấy vấn đề không lớn, thông báo cho Khuất Tĩnh không cần quá lo lắng, mặc dù tiệc trà định là 3 giờ, nhưng điểm tâm ít nhất phải đến 4 giờ mới làm xong toàn bộ, đến được là được.

3 giờ 52 phút, Phiên Bà Bính và Giải Xác Hoàng cần ăn lúc còn nóng sắp ra lò.

Bên Triệu Thành An đã kết thúc toàn bộ công việc, bắt đầu ăn sầu riêng. Không chỉ tự mình ăn, còn nhét cho An Du Du một miếng.

An Du Du lần đầu tiên ăn sầu riêng, cắn một miếng xong liền vì vấn đề khẩu vị mà đeo lên chiếc mặt nạ đau khổ. Nhưng An Du Du lại rất rõ sầu riêng giá cả đắt đỏ, tuân thủ nguyên tắc lãng phí sầu riêng chính là lãng phí tiền, An Du Du chỉ có thể ép buộc bản thân gặm từng miếng nhỏ sầu riêng đông lạnh.

_"Tiểu Tần sư phó, trước đây anh nói với tôi La tiên sinh tính tình rất cổ quái, nhưng lúc nãy tôi bước vào cảm thấy La tiên sinh khá hòa ái mà. Dáng vẻ cười ha hả của ông ấy gần như giống hệt những ông lão hiền từ diễn trên tivi, tôi chưa từng thấy ông lão nào ngoài đời cười hòa ái như vậy."_ An Du Du nhỏ giọng nói.

Tần Hoài lại phát hiện ra một ưu điểm của An Du Du, trực giác nhạy bén.

Cảm giác rất đúng, vì La Quân chính là đang diễn.

Chỉ có thể nói phim truyền hình La Quân xem bao nhiêu năm nay thực sự không uổng phí, thực sự đã học được lúc xem phim.

Tần Hoài chỉ có thể nói mơ hồ: _"La tiên sinh... có rất nhiều mặt, con người cũng rất đa biến, bây giờ cô tiếp xúc với ông ấy ít, tiếp xúc nhiều rồi cô sẽ biết."_

_"Phàm là chuyện gì cứ thuận theo ông ấy là đúng rồi."_

An Du Du cái hiểu cái không gật đầu.

3 giờ 57 phút, Phiên Bà Bính và Giải Xác Hoàng ra lò. Khoảnh khắc lò nướng mở ra, mùi thơm nức của hỗn hợp đường dầu và dừa nạo của Phiên Bà Bính qua quá trình nướng lập tức lan tỏa trong bếp, cho dù cửa bếp đóng chặt cũng từ khe hở rỉ ra phòng khách, khiến Cung Lương không kìm được hít sâu một hơi.

_"Đây là... Phiên Bà Bính!"_ Mắt Cung Lương sáng rực lên, _"Tiểu Tần sư phó còn biết làm Phiên Bà Bính!"_

_"Phiên Bà Bính là gì?"_ Kỹ năng diễn xuất giả ngu giả ngơ của Thạch Đại Đảm cũng đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh.

_"Chính là..."_ Cung Lương vừa định giải thích, cửa bếp đã mở ra, mùi thơm của các loại điểm tâm hòa quyện vào nhau tràn ra ngoài, nhiều nhất vẫn là mùi thơm nức của bột mì, đường, dầu, sữa sau khi nướng.

_"La tiên sinh, điểm tâm đều đã làm xong rồi. Lúc nãy bác sĩ Khuất nhắn tin nói cô ấy vẫn đang kẹt trên đường, ước chừng ít nhất phải 40 phút nữa mới đến được, cô ấy bảo chúng ta không cần đợi cô ấy, nếu điểm tâm xong rồi thì cứ ăn trước, ngài xem..."_ Tần Hoài bưng điểm tâm bước ra, Triệu Thành An theo sát phía sau.

Triệu Thành An vừa bưng điểm tâm, còn không quên vừa nhét Phiên Bà Bính vừa ra lò còn nóng hổi bỏng miệng vào miệng.

La Quân thong thả đứng dậy, nghiễm nhiên là dáng vẻ của một ông lão hiền từ tính tình rất tốt, rất dễ nói chuyện: _"Mọi người ăn trước đi, Tĩnh Tĩnh cũng nói với tôi rồi, chừa cho con bé vài món điểm tâm con bé thích ăn là được."_

Cho dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, Tần Hoài vẫn bị dáng vẻ, khẩu khí cũng như hai chữ Tĩnh Tĩnh trong lời nói của La Quân làm cho nổi da gà, không khỏi thầm cảm thán các vị đang ngồi đây thực sự ai nấy đều là phái diễn xuất.

Chỉ có Triệu Thành An là không phải.

Triệu Thành An bị kinh hãi đến mức suýt bị Phiên Bà Bính làm sặc chết.

Bàn ăn nhà La Quân chính là bàn ăn gia đình bình thường, bên bàn chỉ có 6 chỗ ngồi.

Nhiều người như vậy toàn bộ tụ tập lại với nhau chắc chắn là không ngồi vừa, ngồi bên bàn ăn đồng nghĩa với việc sẽ đóng vai trò đậm nét trong cốt truyện tiếp theo, có ngồi vào chỗ hay không đã trở thành một việc cần phải lựa chọn thận trọng.

La Quân ngồi vào chỗ vì tiếp theo bất luận diễn thế nào ông ấy cũng là nhân vật xuất hiện chính, hơn nữa ông ấy phải ngồi bên bàn ăn uống Trần Bì Trà, diễn lâu như vậy rồi, chỉ có Trần Bì Trà ấm áp mới có thể an ủi tâm hồn bị tổn thương của ông ấy, vả lại lúc uống Trần Bì Trà không cần diễn, trong miệng nhét đồ ăn không nói chuyện được.

Thạch Đại Đảm ngồi vào chỗ vì ông ấy ăn nhiều nhất, không có ông ấy ngồi bên bàn ăn, hôm nay nhiều điểm tâm như vậy rất khó để tiêu diệt hết. Thạch Đại Đảm sau khi ngồi xuống không nói một lời, cắm đầu chính là ăn.

Trần Công ngồi vào chỗ vì anh ta nhìn ra La Quân đã cháy rụi rồi, nếu không có ai tiếp quản công việc của La Quân thì La Quân sẽ không diễn tiếp được nữa.

Tần Hoài ngồi vào chỗ vì anh phải ngồi vào chỗ, anh là người sở hữu hệ thống game, nếu anh muốn đình công không diễn La Quân sẽ là người đầu tiên xé xác anh.

Cộng thêm Cung Lương cùng ngồi vào chỗ với La Quân, bên bàn ăn chỉ còn lại vị trí cuối cùng.

Trần Huệ Hồng theo bản năng ngồi xuống.

Sau khi ngồi xuống Trần Huệ Hồng mới ý thức được ngồi là phải đảm nhiệm vai trò quan trọng, phải có lời thoại. Gần như ngay giây tiếp theo sau khi ngồi xuống Trần Huệ Hồng đã hối hận, sau khi nhìn đông ngó tây một phen phát hiện chỉ chuẩn bị hồng trà, lục trà, trà chanh, không chuẩn bị trà hoa cúc, lập tức đứng dậy bày tỏ điểm tâm phong phú như vậy sao có thể không có trà hoa cúc chứ, chuồn vào bếp pha trà rồi.

Sau khi Trần Huệ Hồng bỏ chạy, chỗ ngồi lại trống ra.

An Du Du chắc chắn sẽ không ngồi, An Du Du rất có tự tri chi minh trong chuyện này, cô thậm chí còn cảm thấy mình không phải đến tham gia tiệc trà mà là đến giúp đỡ tiện thể ăn chực uống chực.

Vương Căn Sinh cũng sẽ không ngồi, trong lúc tán gẫu lúc nãy Vương Căn Sinh gần như không nói chuyện, Vương đại gia nhiệt tình nhớ lại chuyện xưa cũng biết khi nào có thể nhớ, khi nào nên ngậm miệng. Vương Căn Sinh định vị bản thân hôm nay rất chính xác.

Ông chính là đến để ăn điểm tâm.

Vương Căn Sinh sau khi điểm tâm lên bàn, tự giác lấy một cái đĩa không nhỏ mỗi thứ gắp một ít, liền ngồi trên sô pha vui vẻ ăn điểm tâm rồi.

Trong tình huống bình thường, chỗ ngồi cuối cùng nếu Trần Huệ Hồng không ngồi thì nên để Khuất Tĩnh ngồi. Trong phiên bản câu chuyện Tần Hoài bịa ra, Khuất Tĩnh với tư cách là bác sĩ của La Quân, có một chỗ ngồi là chuyện rất bình thường.

Nhưng Khuất Tĩnh không phải vẫn đang kẹt trên đường sao.

Bây giờ chỉ còn lại...

Tất cả mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Triệu Thành An đang đứng ở cửa bếp âm thầm gặm sầu riêng.

Triệu Thành An:...?

Không phải đã nói hôm nay không có cốt truyện của tôi, tôi chỉ cần làm điểm tâm là được rồi sao? Tôi là Phù Du mà, ngồi cùng một bàn với Tất Phương, nhìn dáng vẻ đó của Tất Phương tôi thực sự không gồng nổi đâu.

Trần Công lên tiếng: _"Triệu sư phó vất vả hơn một tiếng đồng hồ rồi, cậu đừng đứng ở cửa bếp nữa, mau ngồi xuống đi."_

_"Đúng vậy đúng vậy, Tiểu Triệu sư phó hôm nay cũng vất vả rồi, mau ngồi xuống đi. Lát nữa tôi và lão Vương cùng ngồi sô pha là được, tôi ngồi đâu cũng giống nhau!"_ Giọng nói như trút được gánh nặng và vui vẻ của Trần Huệ Hồng từ trong bếp truyền ra.

Vương Căn Sinh:? Từ khi nào Trần Huệ Hồng quen thuộc với ông như vậy, đều gọi lão Vương rồi?

Triệu Thành An miễn cưỡng nặn ra một nụ cười ngượng ngùng, cố gắng ngụy trang chứng sợ xã hội, hai chân run rẩy đi về phía bàn ngồi xuống.

Tần Hoài nhìn cảnh tượng trên bàn một chút.

Hơi xấu hổ.

Chỉ là không biết Cung Lương có cảm thấy xấu hổ hay không.

Cung Lương rõ ràng không cảm thấy xấu hổ, ông ấy trước tiên nhiệt tình chào hỏi Vương Căn Sinh đừng ngồi trên sô pha nữa, ông ấy nhường chỗ của mình cho Vương Căn Sinh, ông ấy đứng ăn là được. Vương Căn Sinh câu nệ xua tay bày tỏ hôm nay ông cũng có thể sợ xã hội, ngồi trên sô pha rất tốt.

Sau đó Cung Lương lại nhiệt tình chào hỏi An Du Du ngồi, ông ấy cũng có thể nhường chỗ cho An Du Du. An Du Du liên tục xua tay từ chối, bày tỏ cô là đến giúp đỡ, ngồi trên sô pha ăn chút trái cây là được.

Cuối cùng vẫn là Trần Công định tính cho việc hôm nay không đủ chỗ ngồi.

_"Hôm nay vẫn là lần đầu tiên có nhiều người đến tham gia tiệc trà của La tiên sinh như vậy."_ Trần Công cười nói, _"La tiên sinh nói lần trước trò chuyện với Cung tiên sinh rất vui vẻ, lần này đặc biệt nhờ Tiểu Tần sư phó làm nhiều điểm tâm Cung tiên sinh thích ăn như vậy. Chuẩn bị nhiều điểm tâm như vậy, nếu giống như trước đây ít người thì hơi lãng phí, tôi liền tự tiện gọi thêm vài người, không ngờ mọi người đều rảnh."_

_"Nói thật, tôi rất ít khi thấy La tiên sinh trò chuyện vui vẻ với người không quen thuộc, lần trước ở đây tôi đã cảm thấy Cung tiên sinh ngài và La tiên sinh khá có duyên."_

_"La tiên sinh người này vừa thích náo nhiệt, lại vừa thích ở một mình, bình thường thoạt nhìn tính cách rất cô độc, nhưng những người thực sự hiểu ngài ấy như chúng tôi đều biết ngài ấy thực ra rất nhiệt tình cũng rất nhiệt tâm."_

_"Cung tiên sinh nếu bình thường ngài rảnh rỗi, có thể đến nhà La tiên sinh nhiều hơn trò chuyện cùng ngài ấy."_

_"Nhất định nhất định."_ Cung Lương vội vàng nói, _"Chỉ cần La tiên sinh không chê tôi là được."_

_"Không cần."_ La Quân nuốt Trần Bì Trà trong miệng xuống, nhỏ giọng nói, ý thức được giọng điệu lúc nãy của mình hơi lạnh nhạt liền vội vàng tìm cách bù đắp, _"Không cần phiền phức như vậy."_

Trần Công cười nói: _"La tiên sinh chính là như vậy, ngoài lạnh trong nóng, khẩu thị tâm phi."_

La Quân:...

Mặc dù biểu cảm trên mặt La Quân vẫn ôn hòa, nhưng Tần Hoài cảm thấy răng La Quân sắp cắn nát rồi.

Tần Hoài vội vàng nhảy ra hòa giải: _"Điểm tâm hôm nay làm hơi nhiều, không biết mọi người có thích không. Cung tiên sinh, La tiên sinh đặc biệt dặn dò tôi bảo tôi làm bánh nước cốt dừa, Phiên Bà Bính, đậu hũ sữa những món điểm tâm ngài thích ăn, những điểm tâm khác đều dễ nói, chỉ có Phiên Bà Bính là tôi mới học mới làm. Ngài nếm thử mùi vị xem có vấn đề gì không, nếu có vấn đề thì cứ nói, tôi cũng dễ sửa."_

Tần Hoài vừa dứt lời, Cung Lương thực sự cảm động rồi.

_"La tiên sinh, không phiền phức. Con gái tôi tuần sau mới chính thức bắt đầu thi đấu, khoảng thời gian này tôi đều rảnh, bắt đầu từ ngày mai mỗi ngày tôi đều đến nhà ngài và trò chuyện cùng ngài!"_

La Quân:...

La Quân miễn cưỡng nặn ra vài chữ nghe có vẻ tương đối ôn hòa từ kẽ răng:

_"Thực sự không cần phiền phức như vậy đâu."_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!