Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 501: Chương 501: Ngoa Thú (8)

## Chương 501: Ngoa Thú (8)

Tần Hoài vốn dĩ còn muốn xem La Quân mắng người một lát, hết cách rồi, La Quân phá phòng thực sự là quá đặc sắc. Bình thường La Quân đều dùng trạng thái này cuồng mắng Trần Huệ Hồng, hôm nay đối tượng bị phun biến thành Khuất Tĩnh, La Quân trực tiếp mắng ra cảnh giới mới độ cao mới.

Mặc dù Khuất Tĩnh dạo này hơi bị Trần Huệ Hồng dẫn đi chệch hướng, nhưng bản chất của Khuất Tĩnh và Trần Huệ Hồng vẫn khác nhau, trạng thái ứng phó cũng khác nhau.

Khuất Tĩnh là thực sự cảm thấy La Quân là lạ, đối mặt với mưa to gió lớn của La Quân, Khuất Tĩnh vẫn luôn dùng trạng thái của bác sĩ để quan tâm bệnh nhân. Nhiều năm học y và hỏi bệnh đã khiến cảm xúc của Khuất Tĩnh vô cùng ổn định, đã đạt tới cảnh giới tối cao ông mắng phần ông, tôi hỏi phần tôi, suýt chút nữa làm La Quân tức ngất đi.

Mặc dù luyến tiếc cốt truyện đặc sắc như vậy, nhưng Tần Hoài càng muốn xem ký ức của Cung Lương hơn.

Tần Hoài bây giờ đã xuất hiện tật xấu nhận được ký ức/mộng cảnh nhưng không xem ngay lập tức thì cả người khó chịu.

Thấy La Quân vẫn đang trung khí sung túc đam mê mở mic, Tần Hoài cảm thấy Tất Phương này nhất thời nửa khắc cũng không tức chết được, động tác đứng dậy ngắt lời sự xuất ra điên cuồng của La Quân: _“Ngại quá, tôi đi vệ sinh một lát, La tiên sinh ngài tiếp tục.”_

Nói xong Tần Hoài liền bước nhanh rời đi.

Câu nói này của Tần Hoài có ý nghĩa gì các tinh quái đã thức tỉnh có mặt ở đây đều rất rõ ràng, thấy màn biểu diễn vất vả cả ngày của mình đã có thành quả, La Quân lập tức không tức giận như vậy nữa, cũng không mắng nữa. Chuyển sang hai tay khoanh trước ngực, cả người tựa vào lưng ghế, cằm hơi hếch lên, dùng bộ mặt phản diện tiêu chuẩn và ánh mắt khinh thường lại khó chịu chằm chằm nhìn Khuất Tĩnh.

Khuất Tĩnh: ……

Chú chim nhỏ không hiểu, nhưng chú chim nhỏ không nói.

Cung Lương thấy La Quân không mắng nữa, vội vàng khuyên can: _“La tiên sinh ngài cũng bớt giận, lớn tuổi thế này rồi đừng dễ dàng động nộ, đối với cơ thể thực sự không tốt. Uống ngụm trà dịu lại đi, ngài muốn uống trà gì tôi đi rót cho ngài.”_

La Quân liếc nhìn Cung Lương một cái, cũng không diễn nữa, dùng giọng điệu cậu đợi đấy người tiếp theo bị ăn mắng chính là cậu nói: _“Cậu cũng bớt nói đi, nhiều nhất 5 phút nữa, nếu tình hình tốt người tiếp theo bị ăn mắng chính là cậu.”_

Cung Lương:?

Cho dù là quán quân sale huy chương vàng, giờ phút này Cung Lương cũng hơi mờ mịt rồi.

Cung Lương nghĩ: Lời đồn quả nhiên không sai, La tiên sinh quả thực tính khí cổ quái.

Chỉ là tính khí này hơi quá cổ quái rồi, lời nói ra đều khiến người ta nghe không hiểu.

Tần Hoài trong nhà vệ sinh căn bản không nghe động tĩnh bên ngoài, anh biết từ khoảnh khắc anh đứng dậy tất cả mọi người có mặt sẽ mong đợi sự trở lại của anh, thời gian gấp rút nhiệm vụ nặng nề. Tần Hoài ngay lập tức mở bảng trò chơi, chọn [Một Đoạn Ký Ức của Cung Lương], chọn có.

[Đang tải ký ức].

_“Ngô, ngô vừa mới luộc xong còn nóng hổi đây, ngô vừa thơm vừa dẻo đây!”_

_“Trà Diệp Đản, Trà Diệp Đản tươi mới thấm vị đây!”_

_“Hồng Thự Nướng, Hồng Thự Nướng thơm ngọt ngon miệng rẻ lại còn ăn no bụng đây!”_

Đập vào mắt, là nhà ga xe lửa người đông nghìn nghịt.

Đủ loại người bán hàng rong trực tiếp chen chúc lên sân ga, chào mời bán đồ ăn cho hành khách vẫn còn trên xe lửa, hành khách lên xe xuống xe chen chúc thành một cục, người dắt trẻ con, người vác hành lý, người bị chen tản mát với người đi cùng…

Tiếng huyên náo, tiếng ồn ào, tiếng rao hàng, tiếng khóc lóc, tiếng gọi nhau hội tụ lại với nhau biến thành tạp âm khó phân biệt, Tần Hoài nhìn quanh bốn phía một lúc lâu, mới khóa chặt được Cung Lương đang kéo hai cái bao tải da rắn lớn chen xuống xe lửa trong đám đông.

Đừng nói chứ, Cung Lương lại khá có sức lực.

Kéo hai cái bao tải da rắn lớn, Cung Lương chen ra khỏi nhà ga xe lửa, ở cửa ra tìm thấy Trần Khoa Trưởng đến đón người. So với Trần Khoa Trưởng mà lần trước Tần Hoài nhìn thấy trong ký ức của Cung Lương, Trần Khoa Trưởng lần này rõ ràng đã già đi vài tuổi, không chỉ nếp nhăn trên mặt nhiều hơn, trong mái tóc đen cũng bắt đầu xen lẫn những sợi tóc bạc lưa thưa, nhưng người trông lại tinh thần hơn không ít, có thể thấy mấy năm nay sống không tồi.

_“Trần Khoa Trưởng, sao ngài lại đến đây?”_ Cung Lương nhìn thấy Trần Khoa Trưởng rất là kinh hỉ, rõ ràng không ngờ thế mà lại có người đến nhà ga xe lửa đón mình.

Trần Khoa Trưởng cười ha hả nói: _“Đều nghỉ hưu rồi, gọi tôi là Lão Trần là được, bây giờ Tiểu Cung cậu mới là Khoa trưởng. Tôi đều nghe nói cả rồi, lần này cậu một thân một mình đi Quỳnh Châu đàm phán được một đơn hàng rất lớn. Vừa hay nghỉ hưu rồi không có việc gì làm, nghe nói hôm nay cậu về, liền đến nhà ga xe lửa đón cậu. Quỳnh Châu này là một hòn đảo, cách lại xa, dọc đường đi chắc bị hành hạ không ít nhỉ?”_

Cung Lương lộ ra một nụ cười ngốc nghếch ngọt ngào phảng phất như người mới vừa vào nghề: _“Là hơi bị hành hạ, trước tiên ngồi xe lửa rồi lại ngồi thuyền, vừa đến Quỳnh Châu đã ốm mấy ngày, trong bệnh viện đầu óc choáng váng trực tiếp bỏ lỡ thời gian đã hẹn. Tôi đều tưởng chuyến này công cốc rồi, kết quả ông chủ đối phương nghe nói tôi đặc biệt từ Cô Tô qua đó, thông cảm cho tôi dọc đường vất vả, đặc biệt gia hạn lại đợi tôi thêm mấy ngày, lúc này mới đàm phán được đơn hàng này.”_

_“Trần Khoa Trưởng, ngài đoán xem lần này tôi từ Quỳnh Châu mua cái gì về?”_

_“Cái gì?”_ Trần Khoa Trưởng rất phối hợp hỏi thăm, ánh mắt rơi vào hai cái bao tải da rắn lớn mà Cung Lương đang kéo.

_“Dừa!”_

_“Dừa là cái gì?”_ Trần Khoa Trưởng hỏi.

_“Một loại trái cây bên Quỳnh Châu, có thể uống, uống xong nước dừa lại ăn cùi dừa, cùi dừa còn có thể ép dầu, gáo dừa rửa sạch còn có thể làm bát cho trẻ con.”_

Trần Khoa Trưởng vui vẻ: _“Dô, còn có thứ đồ tốt này nữa cơ à. Tiếc là năm ngoái tôi đã nghỉ hưu rồi, nếu không lần này nói thế nào cũng phải đi Quỳnh Châu cùng cậu mở mang kiến thức.”_

Cung Lương cởi dây buộc miệng bao tải da rắn, để lộ ra đầy bao dừa bên trong: _“Không cần đi Quỳnh Châu, tôi đặc biệt mang về cho mọi người rồi. Tôi đã hỏi rồi, dừa này có thể để được một thời gian, hôm nay ngày mai ăn là kịp, sẽ không hỏng.”_

Cung Lương nói xong, lấy hai quả dừa từ trong bao tải da rắn ra nhét cho Trần Khoa Trưởng: _“Trần Khoa Trưởng, dừa này cứng, đục nó có kỹ xảo, đợi về rồi tôi lại dạy ngài cách bổ dừa.”_

_“Đi thôi.”_

Cung Lương xua tay, thở hổn hển mấy hơi thô: _“Không đi được, dừa này bên trong toàn là nước, quá nặng. Hai bao tải dừa này chỉ riêng việc kéo từ trên xe lửa xuống đã lấy đi nửa cái mạng của tôi rồi, mấy ngày trước tôi đã đặc biệt gọi điện thoại bảo người đến đón tôi, đợi người đến đi.”_

_“Tiểu tử cậu, coi thường ông già nghỉ hưu tôi đây đúng không? Chưa nghe nói sao, trước khi vào phòng sale tôi là công nhân bốc vác dỡ hàng trong xưởng, có chính là sức lực, khu khu hai bao trái cây…”_ Trần Khoa Trưởng nói xong, nhận lấy hai bao dừa từ tay Cung Lương định vác lên chứng minh mình bảo đao chưa già.

Vừa xách lên một bao, Trần Khoa Trưởng đã lặng lẽ đặt xuống.

_“Lớn tuổi rồi là không thể làm việc nặng nhọc a, Lão Lý bên hậu cần cậu nghe nói chưa? Tuần trước ở nhà khăng khăng đòi chuyển giường làm trẹo eo, vào bệnh viện không nói nghe nói còn phải phẫu thuật, vừa chịu khổ vừa lãng phí tiền. Tiểu Cung cậu gọi mấy người? Cái này không có ba bốn người thì không vác về được đâu.”_

Cung Lương cười ha hả.

Cung Lương và Trần Khoa Trưởng đợi ở nhà ga xe lửa bảy, tám phút, đợi được người đến vác dừa.

Trịnh Đạt, Hoàng Thắng Lợi và mấy người hàng xóm, hai bao tải dừa là nặng, nhưng đông người chia nhau cùng vác thì cũng chịu đựng được. Trịnh Đạt không hiểu lắm việc Cung Lương đường xá xa xôi vừa ngồi thuyền lại ngồi xe lửa, lại mang hai bao tải trái cây vỏ cứng về, vừa vác vừa phàn nàn:

_“Cung Lương cậu nghĩ thế nào vậy, người khác từ bên ngoài về đều mang radio, tivi, tệ nhất cũng là mang hai bộ quần áo. Cậu thì hay rồi, vác hai bao tải trái cây về.”_

Cung Lương bực tức trợn một cái xem thường: _“Tôi lại không đi tỉnh Quảng Đông lấy đâu ra radio cho cậu, có dừa cho cậu là cậu nên biết đủ đi, cậu từng thấy dừa chưa? Ngày mai Trung Thu, cậu về nhà ăn hay đến nhà tôi ăn?”_

_“Đến nhà cậu ăn.”_ Trịnh Đạt không cần suy nghĩ nói, _“Bây giờ tôi đều chuyển chính thức rồi, tôi là sư phụ Bạch án, Trung Thu tiệm cơm quốc doanh phải bán Tiên Nhục Nguyệt Bính, lấy đâu ra thời gian về nhà ăn cơm. Hơn nữa, người nhà tôi cũng sẽ không đợi tôi về ăn cơm, ăn Tết đều không đợi tôi càng đừng nói đến Trung Thu.”_

_“Cho dù có phần cơm cũng sẽ không phần cho tôi món gì ngon, thịt kho tàu có thể phần cho tôi chút nước thịt chan cơm là tốt lắm rồi.”_

_“…… Mấy năm trước nếu cậu bớt ăn cắp tem lương thực, tem đường, tem vải của gia đình đi một chút, ba mẹ cậu không chừng sẽ sẵn sàng phần cho cậu hai miếng thịt.”_

_“Lấy đồ của gia đình, sao có thể gọi là ăn cắp chứ?”_

Hoàng Thắng Lợi vẫn luôn lặng lẽ vác dừa nghe Cung Lương và Trịnh Đạt nói suốt dọc đường, cuối cùng không nhịn được nói với Trịnh Đạt: _“Trịnh Đạt, cậu nói chuyện thì nói chuyện có thể bỏ chút sức ra không, tay cậu đều không đặt lên bao tải!”_

Trịnh Đạt cười hắc hắc, không lười biếng nữa qua đó làm việc.

Trần Khoa Trưởng ôm hai quả dừa lớn trong lòng nhìn dáng vẻ cười đùa mắng mỏ của đám thanh niên mà vui mừng từ tận đáy lòng, thấy bên Cung Lương nói chuyện xong mới sáp lại tiếp tục nói chuyện.

Thông qua cuộc trò chuyện khá có nội dung của hai người, Tần Hoài đại khái sờ ra được một chút dòng thời gian. Đây là thời điểm Cung Lương sau khi trải qua đáy vực nhân sinh, sắp đạt đến đỉnh cao đầu tiên.

Cung Lương vào năm ngoái đã hoàn thành hai việc lớn của đời người là thăng chức và kết hôn, bệnh tình của cha Cung Lương cũng có chuyển biến tốt, từ chỗ hoàn toàn liệt trên giường không thể cử động biến thành thỉnh thoảng có thể xuống đất đi hai bước, sinh hoạt vẫn không thể hoàn toàn tự lo liệu, nhưng tình trạng đã tốt hơn trước đây rất nhiều.

Cung Lương và Quách Minh Châu sau khi kết hôn không dọn ra ngoài ở, thời buổi này phân nhà ở căng thẳng, ở ký túc xá đơn vị còn không bằng ở nhà, Cung Lương và Quách Minh Châu là con trai một và con gái một vô cùng hiếm thấy của thời đại này, ở nhà còn rộng rãi hơn.

Do tính chất công việc, Cung Lương một năm 12 tháng thì có 8 tháng đều đi công tác bên ngoài, vợ chồng son mới cưới xa nhau nhiều gần nhau ít, theo lý mà nói đáng lẽ sẽ xuất hiện mâu thuẫn gia đình không nhỏ, nhưng Quách Minh Châu lúc này vừa hay đang trong thời kỳ thăng tiến sự nghiệp. Với tư cách là diễn viên múa, Quách Minh Châu hiện tại đang ở thời kỳ hoàng kim của nghề nghiệp, mặc dù đã kết hôn, nhưng cô không muốn sinh con quá sớm, Cung Lương đi công tác bên ngoài dài hạn đúng ý cô.

Mà ba mẹ Cung Lương cũng không vội giục sinh, Cung phụ đang ở thời kỳ phục hồi quan trọng, toàn bộ tinh lực của Cung mẫu đều đặt lên Cung phụ, nếu lúc này Quách Minh Châu mang thai sinh con, hai ông bà cũng không có thời gian chăm sóc đứa trẻ.

Ba mẹ Quách Minh Châu vốn dĩ đã coi con gái như bảo bối, con gái không muốn sinh con sớm như vậy, con rể và bên thông gia lại không vội, hai người họ cũng vui vẻ nhìn thấy điều đó. Cộng thêm lúc Cung Lương không ở Cô Tô thì Quách Minh Châu sẽ về nhà ở, Quách phụ Quách mẫu vui mừng còn không kịp, căn bản không nhớ ra việc giục sinh.

Cặp vợ chồng kỳ diệu này, cứ như vậy mà trải qua cuộc sống nhàn nhã mà mấy chục năm sau các cặp vợ chồng trẻ mới có thể trải qua.

Trần Khoa Trưởng nghe xong không khỏi chậc chậc kêu kỳ lạ: _“Tôi nói chứ, hai người các cậu yêu nhau cũng được mấy năm rồi, từ năm ngoái kết hôn đến bây giờ, bụng Minh Châu một chút động tĩnh cũng không có hai nhà cũng không vội. Tôi còn đang suy nghĩ trong lòng, có phải một bên trong hai vợ chồng các cậu cơ thể có chút vấn đề không, còn định xem có cần giúp các cậu giới thiệu bác sĩ không.”_

_“Thanh niên bây giờ thật sự là khiến người ta không hiểu nổi.”_ Trần Khoa Trưởng lắc đầu.

Cung Lương cười nói: _“Cái này chủ yếu trách tôi, quanh năm suốt tháng đều đi công tác bên ngoài. Mẹ tôi cũng từng nói với tôi bảo tôi ở nhà nhiều hơn, nhưng tôi đây không phải là vừa mới lên làm Khoa trưởng sao? Ngài và Lý Phó Xưởng Trưởng ban đầu đã gạt bỏ mọi ý kiến phản đối để tiến cử tôi với lãnh đạo như vậy, tôi cũng không muốn làm các ngài thất vọng, luôn phải làm ra chút thành tích.”_

_“Cậu a…”_

Trong lúc Cung Lương và Trần Khoa Trưởng nói chuyện, Tần Hoài chú ý tới Trịnh Đạt luôn nháy mắt với Hoàng Thắng Lợi, dường như muốn dùng ánh mắt ra ám hiệu gì đó, nhưng Hoàng Thắng Lợi hoàn toàn không để ý đến Trịnh Đạt một lòng vác dừa. Dẫn đến cậu thanh niên cùng vác dừa không rõ sự tình hỏi Trịnh Đạt có phải mí mắt bị chuột rút rồi không, tức đến mức Trịnh Đạt suốt dọc đường không nói một câu nào với Hoàng Thắng Lợi.

Nhà ga xe lửa cách nhà Cung Lương không tính là quá xa, Cung Lương về đến nhà xong, dặn dò những người khác đừng quên tối đến nhà ông lấy dừa, ông ngoại trừ dừa còn mang theo chút đặc sản Quỳnh Châu khác, đến lúc đó đưa luôn cho mọi người một thể.

Cung mẫu đang dọn dẹp vệ sinh trong nhà, thấy Cung Lương về rồi cười đón ra, trước tiên là rất hiếm lạ cầm quả dừa nhìn đông nhìn tây nửa ngày, còn lấy quả dừa gõ gõ xuống đất, phát hiện loại trái cây này quả thực cứng mới bỏ lại vào bao tải da rắn lấy bếp than đun nước cho Cung Lương.

Đối với Cung mẫu mà nói, những thứ mới lạ chưa từng thấy này, cho dù là trái cây cũng là thứ quý giá, nếu va đập hỏng thì chính là lãng phí tiền, có thể không chạm vào thì không chạm vào.

_“Tiểu Lương, Minh Châu vẫn chưa tan làm, lát nữa con đừng quên đi đón Minh Châu tan làm. Con đi Quỳnh Châu chuyến này là hơn một tháng, trong tủ có điểm tâm Tỉnh sư phụ làm dạo trước, con cầm điểm tâm đi đón Minh Châu, nói chút lời dễ nghe. Phòng của hai đứa mẹ đã dọn dẹp xong cho hai đứa rồi, tối ăn thịt kho tàu và Bản Lật Thiêu Kê.”_ Cung mẫu thần thái sáng láng nói, _“Tối mai chúng ta đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm.”_

_“Đến tiệm cơm quốc doanh ăn?”_ Cung Lương có chút kinh ngạc, _“Cho dù là Trung Thu… cũng không cần thiết phải đến tiệm cơm quốc doanh chứ.”_

_“Tỉnh sư phụ mời khách.”_ Cung mẫu nói, _“Trịnh Đạt và Thắng Lợi không phải đã đến nhà ga xe lửa đón con sao? Hai đứa nó không nói với con a, Tỉnh sư phụ nghỉ hưu rồi.”_

_“Tỉnh sư phụ nghỉ hưu rồi?!”_ Cung Lương kinh hãi, _“Đang yên đang lành sao đột nhiên lại nghỉ hưu rồi, lúc ăn Tết Tỉnh sư phụ không phải còn nói ông ấy muốn làm thêm hai năm nữa mới nghỉ hưu sao?”_

_“Cũng chính là chuyện nửa tháng trước, nửa tháng trước Tỉnh sư phụ bị cảm nhẹ, vốn dĩ cũng không có gì, kết quả ho mười mấy ngày đều không thấy khỏi. Sau đó đến bệnh viện bác sĩ nói là ở trong nhà bếp lâu rồi, không tốt cho cổ họng hay là không tốt cho cái gì đó. Đây không phải Thắng Lợi và Trịnh Đạt đều chuyển chính thức rồi sao? Hai đứa nó liền khuyên Tỉnh sư phụ nghỉ hưu sớm ở nhà dưỡng bệnh cho tốt, Tỉnh sư phụ liền nghỉ hưu sớm.”_

_“Nhưng cũng không hoàn toàn nghỉ hưu, khoảng thời gian này vẫn ngày ngày đến tiệm cơm quốc doanh, chỉ là không mấy khi đứng bếp nữa.”_

_“Tỉnh sư phụ nói ông ấy làm đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh nhiều năm như vậy, luôn chỉ có một mình, những năm nay nhận được không ít sự chiếu cố của bà con lối xóm. Bây giờ nghỉ hưu, muốn tụ tập bà con lối xóm lại với nhau, mời mọi người ăn một bữa cơm đoàn viên ở tiệm cơm quốc doanh.”_

_“Vốn dĩ bữa cơm này nửa tháng trước đã đáng lẽ phải ăn rồi, nhưng con vẫn luôn ở Quỳnh Châu chưa về, Tỉnh sư phụ nói đợi con về rồi hẵng ăn bữa cơm. 4 ngày trước con gọi điện thoại về nhà nói hôm nay về đến nhà, vừa hay ngày mai Trung Thu, liền định vào ngày mai.”_

_“Mẹ còn tưởng Trịnh Đạt và Thắng Lợi sẽ nói với con chuyện này cơ, các con dọc đường về này đều nói chuyện gì vậy? Theo mẹ thấy Trịnh Đạt cũng không còn nhỏ nữa, bây giờ công việc chuyển chính thức rồi, cũng nên tìm một đối tượng ổn định lại đừng cả ngày không đàng hoàng như vậy nữa.”_

_“Con không biết đâu, khoảng thời gian này cái Tửu Nương Man Đầu đó của Trịnh Đạt làm ra đúng là tiếng oán than dậy đất. Con có thời gian cũng an ủi Trịnh Đạt nhiều hơn, một đứa trẻ khá lạc quan, đừng đến lúc đó bị mắng trầm cảm rồi.”_

Từ lúc Cung Lương về nhà, Cung mẫu đã luôn líu lo líu ríu nói, so với dáng vẻ trầm mặc ít nói, than vắn thở dài, sầu não ủ dột trước đây quả thực như hai người khác nhau. Tần Hoài cũng bây giờ mới biết, hóa ra Cung mẫu là một người lắm lời.

Quả nhiên, cặp vợ chồng trầm mặc không nuôi ra được nhân viên sale huy chương vàng nói nhiều.

_“Con biết rồi mẹ.”_ So với Cung mẫu lúc này, Cung Lương lại tỏ ra trầm mặc ít nói như vậy.

Cung Lương vừa dứt lời, ngoài cửa truyền đến tiếng la hét líu lo líu ríu của Trịnh Đạt: _“Cung Lương, sư phụ tôi bảo tôi mang Tiên Nhục Nguyệt Bính vừa mới nướng xong đến cho cậu. Dừa cậu mang về có thể bổ cho tôi một quả không? Vừa nãy tôi hỏi sư phụ tôi, sư phụ tôi nói ông ấy từng ăn dừa tươi, nước dừa uống khá ngon. Cho tôi uống hai ngụm trước, tôi sắp phải đi làm rồi.”_

Cửa nhà Cung Lương khép hờ, Trịnh Đạt đẩy nhẹ một cái đã đẩy cửa ra, vô tư lự bước vào, siêu cấp lơ đãng nói: _“Đúng rồi, còn có một tin tốt tôi vừa nãy quên nói cho cậu biết.”_

_“Sư phụ tôi ngày mai chính thức nghỉ hưu, mời mọi người ăn cơm. Trung Thu năm nay tôi không cần đến nhà cậu ăn chực, đến lượt cậu đến tiệm cơm quốc doanh chúng tôi ăn cơm, ăn Tiên Nhục Nguyệt Bính tôi làm!”_

_“Ồ.”_ Cung Lương không hề lay động.

Trịnh Đạt sửng sốt, lập tức phẫn nộ: _“Cậu biết rồi? Chuyện quan trọng như vậy cậu thế mà lại biết rồi? Tôi đã dặn đi dặn lại, nói với họ chuyện này tuyệt đối không được nói trước cho cậu biết, nhất định phải để tôi nói với cậu. Ai nói cho cậu biết? Có phải Hoàng Thắng Lợi không? Tôi đã biết cậu ta chắc chắn sẽ lén nói cho cậu biết mà, cậu ta vừa nãy có phải lén đến đây rồi không? Tôi đi tìm cậu ta!”_

Trịnh Đạt nói xong liền xắn tay áo, đùng đùng nổi giận chạy ra ngoài, dừa cũng không uống nữa, vừa chạy vừa lải nhải: _“Tôi ăn cơm Trung Thu ở nhà cậu bao nhiêu năm như vậy, vất vả lắm mới đến lượt cậu đến chỗ tôi ăn một lần, thế mà lại không phải tôi nói trước, quá…”_

Cung mẫu: ……

_“Lão Cung, hôm nay bên ngoài nắng đẹp, hay là tôi đẩy ông ra ngoài đi dạo thêm chút nhé.”_ Cung mẫu nhìn trời râm mát bên ngoài mở mắt nói mò, _“Nhân tiện mang hai quả dừa qua cho đứa trẻ Trịnh Đạt này.”_

_“Đứa trẻ này thật là, làm việc hấp tấp vội vàng, vừa nãy nói muốn uống dừa, vào cửa chưa ở được hai giây, dừa còn chưa nhìn một cái đã đi rồi.”_

_“Đi, mang dừa qua cho Trịnh Đạt.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!