## Chương 507: Quà Tặng Của Cung Lương
_“Hồi đó tin tức Hứa Nặc chết cũng khá ồn ào, vì Hứa Nặc chết có chút không rõ ràng. Mọi người đều biết Hứa Nặc đã chết, nhưng không ai biết cụ thể cậu ta chết như thế nào. Theo lời Lão Thạch, Hứa Nặc bị ông ta lái xe tông chết, xe tải của ông ta bị người khác động tay động chân, vậy thì đây là một vụ án, về lý thuyết nên báo cảnh sát.”_
_“Cho dù người gây tai nạn là Lão Thạch vì áy náy, không đợi được Xưởng trưởng Hứa báo cảnh sát đã tự sát tạ tội, thì đây cũng không phải là sự thật không thể nói ra ngoài.”_
_“Nhưng sự thật là, chúng ta không hề biết những điều này. Ngược lại, cái chết của Hứa Nặc bị đồn thổi rất ghê gớm, mấy tháng đầu toàn là những cách chết bôi nhọ cậu ta.”_
_“Nào là cậu ta đầu cơ trục lợi bị xã hội đen thanh toán, nào là ở trong thôn tán tỉnh góa phụ bị dân làng phát hiện, trên đường bỏ chạy rơi xuống ao chết đuối, còn có nào là tình sát, nợ tiền, cờ bạc, nói chung về cơ bản đều không quang minh chính đại. Hứa Nặc tuy không đáng tin cậy lắm, danh tiếng cũng không tốt, nhưng không có vấn đề về nhân phẩm, những tin đồn này nghĩ kỹ lại thực ra rất vô lý.”_
_“Xưởng trưởng Hứa đau buồn quá độ, gần như bạc trắng đầu sau một đêm, không ai dám chọc vào lúc ông ấy đang xui xẻo, cộng thêm tang sự của Hứa Nặc cũng được giải quyết qua loa, mọi người đều cho rằng Hứa Nặc chết không vẻ vang nên không dám hỏi.”_
_“Khoảng một năm sau, không còn ai quan tâm đến cái chết của Hứa Nặc nữa, vì đã xảy ra một chuyện còn giật gân hơn.”_
Tần Hoài lập tức nắm được trọng điểm: _“Chuyện gì?”_
_“Phó xưởng trưởng Vương của nhà máy dệt bị người ta tố cáo đích danh, tội xâm chiếm tài sản nhà nước, buôn bán đầu cơ hàng hóa trong nhà máy, lấy hàng kém chất lượng thay hàng tốt, nhận hối lộ, mua bán vị trí công nhân chính thức của nhà máy dệt, bằng chứng xác thực. Ngay ngày bị tố cáo, phó xưởng trưởng Vương đã bị tạm giam, ngày thứ hai từ nhà ông ta lục soát ra hơn hai trăm nghìn tiền mặt, mười mấy thỏi vàng, gây chấn động một thời.”_
_“Một loạt người của phó xưởng trưởng Vương lần lượt bị điều tra ra tham nhũng, Xưởng trưởng Hứa ra tay sấm sét, còn tuyên bố nhà máy dệt tuyệt đối không dung một hạt cát. Vì tình tiết nghiêm trọng, phó xưởng trưởng Vương và mấy người dưới tay có tình tiết nghiêm trọng hơn, đều bị xử bắn theo nguyên tắc xử nặng, xử nhanh, xử nghiêm.”_
_“Xưởng trưởng Hứa vẫn làm việc ở nhà máy dệt cho đến khi nghỉ hưu, ba năm sau khi Xưởng trưởng Hứa nghỉ hưu thì nhà máy dệt đóng cửa. Kế toán Vương chắc là được Xưởng trưởng Hứa đề cử điều đến Sơn Thị trước khi ông ấy nghỉ hưu, bao nhiêu năm nay tôi vẫn luôn cho rằng việc điều tra tham nhũng ở nhà máy dệt là do một mình Xưởng trưởng Hứa chủ đạo, mãi đến hôm nay tôi mới biết hóa ra chủ yếu là công lao của kế toán Vương.”_
Cung Lương kể xong những thông tin mình biết, cuối cùng tổng kết: _“Nếu Hứa Nặc bị người ta hại chết, vậy thì cái chết của Hứa Nặc chắc chắn không thoát khỏi liên quan đến phó xưởng trưởng Vương.”_
_“Phó xưởng trưởng Vương đã cắm rễ ở nhà máy dệt nhiều năm, phụ trách hành chính và điều động nhân sự, là người có quyền lực lớn nhất trong ba phó xưởng trưởng của nhà máy. Một năm sau khi Hứa Nặc chết, Xưởng trưởng Hứa đột nhiên ra tay, một đòn chí mạng, nhổ tận gốc phe phái của phó xưởng trưởng Vương, khả năng cao là để báo thù cho Hứa Nặc.”_
_“Nhưng Hứa Nặc có thể kết oán với phó xưởng trưởng Vương đến mức phải ra tay giết người, bản thân chuyện này đã rất vô lý. Hồi đó Hứa Nặc danh tiếng không tốt, nguyên nhân chủ yếu là vì cậu ta không có công việc chính thức, tốt nghiệp cấp ba xong cũng không đi học, cả ngày lêu lổng, không làm gì, còn phá gia chi tử tiêu tiền lung tung, thích ăn uống.”_
_“Phần lớn tiền lương của Lão Thạch đều bị Hứa Nặc lừa đi, chuyện này cũng rất nổi tiếng, cũng là một trong những nguyên nhân khiến danh tiếng của Hứa Nặc không tốt.”_
Thạch Đại Đảm không nhịn được biện giải cho người anh em tốt của mình là Hứa Nặc: _“Không phải lừa đi, là tôi tự nguyện đưa cho Hứa Nặc, đó là tiền ăn tôi trả cho Hứa Nặc.”_
Cung Lương nói tiếp: _“Nếu nhất định phải nói cậu ta đầu cơ trục lợi, thì Hứa Nặc thực ra cũng không kinh doanh, chưa bao giờ đến chợ đen, mọi người đều biết tiền phá gia của cậu ta là lừa từ bà nội.”_
_“Cậu ta chính là một cậu ấm hư hỏng tiêu chuẩn, một phú nhị đại, không dính dáng đến bất kỳ công việc cụ thể nào của nhà máy dệt. Số tiền phó xưởng trưởng Vương xâm chiếm tài sản nhà nước lớn đến mức, một khi bị phát hiện chắc chắn là tử hình, ông ta dám mạo hiểm xé rách mặt mũi với Xưởng trưởng Hứa để ra tay với Hứa Nặc, chắc chắn là vì Hứa Nặc đã làm chuyện gì đó đe dọa đến tính mạng và tài sản của ông ta.”_
_“Nhưng Hứa Nặc có thể làm gì chứ?”_
Câu hỏi này của Cung Lương không ai có thể trả lời, có lẽ Vương Căn Sinh có thể trả lời, nhưng trước khi Vương Căn Sinh tỉnh lại, khả năng cao là rất khó nghe được câu trả lời từ miệng ông.
Tần Hoài rất hiểu tính cách của Vương Căn Sinh, Vương đại gia không bao giờ nói dối, nhưng ông sẽ chọn không nói, thiện cảm của ông ấy có vẻ dễ lấy, nhưng thực ra rất khó.
Vương đại gia rất dễ có thiện cảm với người thân thiện, nhưng cũng chỉ là thiện cảm. Ông là một người rất có nguyên tắc, nguyên tắc này khiến cho việc giao tiếp xã hội của ông có ranh giới rất rõ ràng, ông sẽ không vì chiều lòng người khác hoặc muốn có được thứ gì đó mà làm những việc trái với lòng mình.
Trần Huệ Hồng cũng rất hiểu Vương Căn Sinh.
Nghe xong lời của Cung Lương, Trần Huệ Hồng hiếm khi nghiêm túc suy nghĩ vấn đề rồi cảm thán một câu: _“Nếu là như vậy, muốn biết Hứa Nặc rốt cuộc chết như thế nào, phải đợi Vương Căn Sinh tỉnh lại thôi.”_
Sau đó Trần Huệ Hồng nhìn về phía Tần Hoài: _“Tiểu Tần, cậu phải cố gắng lên rồi. Ký ức của Du Du là không hoàn thành nhiệm vụ thì không mở khóa được, ký ức của Vương Căn Sinh thì nhiệm vụ còn chưa kích hoạt, không biết mở khóa thế nào, cậu phải nhanh lên, tiến độ hiện tại hơi chậm.”_
_“Dùng lời của cô chủ nhiệm lớp Tuệ Tuệ mà nói, là nói thế nào nhỉ? Bây giờ chính là thời điểm quan trọng, một bước lỡ là lỡ cả đời, bây giờ mà tụt lại phía sau thì sau này muốn đuổi kịp sẽ rất khó.”_
Tần Hoài:?
Là ảo giác của anh sao? Sao anh lại cảm thấy mình bây giờ là một học sinh có thành tích lẹt đẹt ở giữa, còn các vị ngồi đây đều là phụ huynh của anh.
Có kiểu nghiêm khắc như La Quân, chuyên mắng.
Có kiểu âm thầm quan tâm như Thạch Đại Đảm, không gây áp lực nhưng đặt nhiều kỳ vọng.
Có kiểu có vẻ không đáng tin cậy nhưng thỉnh thoảng lại rất có trách nhiệm như Trần Huệ Hồng, bình thường không quan tâm việc học của con, đến lúc quan trọng thì lại muốn quản một chút.
Có kiểu yếu đuối im lặng như Khuất Tĩnh, không nói gì chỉ một mực gật đầu phụ họa.
Còn có kiểu người đứng sau giật dây như Trần Công, tuy từ đầu đến cuối ông không tham gia cũng không nói một lời, nhưng Tần Hoài luôn cảm thấy Trần Công đã sớm âm thầm tham gia sâu, và lặng lẽ điều khiển tất cả.
Đừng hỏi tại sao, hỏi thì chính là trực giác.
_“Tôi… tôi cố gắng?”_ Tần Hoài phiên bản học sinh đột nhiên có thêm rất nhiều bài vở, đồng thời phải học bù mấy môn ngơ ngác nói.
Chết tiệt, vậy mà lại đồng cảm với Lạc Lạc.
Nói chuyện xong về Hứa Nặc, Cung Lương lại uống liền mấy cốc nước, có thể thấy lưỡi đúng là bị bỏng rồi.
Thạch Đại Đảm vẫn còn chìm đắm trong việc cái chết của người anh em tốt Hứa Nặc lại phức tạp đến thế, trong đầu toàn là mình thật quá ngốc, sớm biết kiếp trước tự sát muộn một chút, đợi chuyện điều tra rõ ràng rồi hẵng chết, biểu cảm trên mặt cứ thay đổi như bảng pha màu, trực tiếp rơi vào trạng thái suy nghĩ miên man nhưng lại không nghĩ ra được.
Trần Huệ Hồng thì hóa thân thành phụ huynh lo lắng, bắt đầu quan tâm Tần Hoài nên làm thế nào để tăng độ thành thạo và moi ra nhiệm vụ phụ tuyến từ Vương Căn Sinh. Nhưng cả hai phương hướng này Trần Huệ Hồng đều không giỏi, vì vậy tuy bà lo lắng, cũng chỉ có thể lo lắng, suốt quá trình chỉ nhíu mày cắn hạt dưa.
Khuất Tĩnh thì hoàn toàn không biết mình nên nói gì trong tình huống này, cô vừa mới nói sai, bây giờ vô cùng cẩn thận, căn bản không dám mở miệng chỉ có thể cúi đầu nhìn điện thoại.
Trần Công ra vẻ là một người ngoài cuộc, chỉ nghe, không tham gia, không nói, không bình luận, còn rất chu đáo hỏi Cung Lương vết bỏng có nghiêm trọng không, có cần mua thuốc không.
Cung Lương tỏ vẻ chút bỏng cỏn con này có đáng gì, sau đó điên cuồng uống nước.
Còn về La Quân…
La Quân đã ngồi xuống ghế sofa bắt đầu dùng điều khiển tua lại tiến độ bộ phim truyền hình trên TV. Trước đó Trần Huệ Hồng xem chính là bộ phim La Quân đang xem, La Quân ngồi ở bàn ăn không xem, bộ phim của ông bị Trần Huệ Hồng xem mất hơn một tập, khiến La Quân tức đến mức chỉ muốn tịch thu hết hạt dưa trên tay Trần Huệ Hồng.
Tần Hoài cũng không nói gì, Tần Hoài đang sắp xếp lại suy nghĩ.
Cung Lương đã cung cấp rất nhiều thông tin hữu ích, khiến cái chết của Hứa Nặc càng thêm rối rắm, đồng thời lại làm nổi bật tầm quan trọng của Vương Căn Sinh. Tần Hoài rất muốn tăng thiện cảm của Vương Căn Sinh, nhưng quả thực không biết nên bắt đầu từ đâu, ngoài việc mỗi ngày làm cho Vương Căn Sinh món Giải Xác Hoàng ông thích nhất, Tần Hoài thật sự không nghĩ ra cách nào khác để tăng thiện cảm.
Khen bài bình luận ẩm thực của Vương đại gia viết hay sao?
Vương Căn Sinh thực ra cũng khá tự biết mình, bài bình luận của ông không có nội dung gì, quá khô khan, hành văn cũng không tốt, thật sự không thể gọi là hay, chỉ có thể khen một câu chân thật.
Tần Hoài suy đi nghĩ lại, cảm thấy chỉ có thể rủ Vương Căn Sinh đến tham gia tiệc trà nhiều hơn. Hôm nay Vương Căn Sinh và Cung Lương vừa gặp đã thân, chắc là không phản cảm việc tham gia tiệc trà.
Nhiều lúc mối quan hệ muốn tiến triển cần có cơ hội, tiếp xúc nhiều, trò chuyện nhiều, uống trà chiều nhiều, biết đâu lại moi ra được nhiệm vụ phụ tuyến.
Ngay lúc nhà La Quân đang chìm trong im lặng, Triệu Thành An nuốt miếng chuối cuối cùng, có chút nghi hoặc hỏi: _“Nói xong rồi à?”_
_“Thế này là xong rồi à?”_
_“Tần Hoài, thứ quan trọng nhất cậu còn chưa nói mà!”_
_“Thứ gì?”_ Tần Hoài nghiêm túc hỏi.
Triệu Thành An từ lúc tỉnh lại thường xuyên không đáng tin cậy lắm (tuy trước đó cậu ta cũng không đáng tin cậy hơn là bao), nhưng theo tư duy của Phù Du, có thể khiến Triệu Thành An bất ngờ đưa ra mấu chốt phá vỡ thế cục ở một góc độ mà mọi người đều không tưởng tượng được, Tần Hoài cảm thấy lời của Triệu Thành An vẫn rất đáng để lắng nghe.
_“Quà tặng đó!”_ Triệu Thành An nói, _“Lúc tôi tỉnh lại, Hạ Mục Nhuế đã giúp tôi tặng cậu một căn tứ hợp viện và một căn nhà trong khu vực trường điểm ở Bắc Kinh. Bây giờ Cung Lương cũng tỉnh rồi, ông ấy không nên tặng cậu chút gì sao?”_
_“Làm việc lâu như vậy đến lúc lĩnh lương rồi, sao cậu lại không đòi lương?”_
Tần Hoài: …
Không hổ là ngươi, Phù Du.
Bị Triệu Thành An nói vậy, Cung Lương lập tức vỗ ngực nói: _“Tiểu Tần, cậu muốn gì cứ nói!”_
_“Chỉ cần không phải toàn bộ tài sản, dù có như Trần Công cho một nửa tài sản cũng được. Thực ra tôi không sao cả, chủ yếu là nếu thật sự cho cậu toàn bộ tài sản, không có cách nào ăn nói với vợ con. Nếu Minh Châu nghi ngờ cậu là con riêng của tôi, tôi thật sự có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.”_
_“Tiểu Tần, cậu có thích gì không? Vàng bạc, châu báu, đồ cổ, nhà đất, cửa hàng cứ tùy ý chọn, hoặc có thích thứ gì tôi mua cho cậu cũng được.”_
Cung Lương trong việc tặng quà có thể nói là vô cùng hào phóng, hào phóng đến mức khiến Tần Hoài có chút ngại ngùng.
Đối với việc nhận quà tặng của tinh quái, Tần Hoài không có gì ngại ngùng. Như Triệu Thành An đã nói, trước đó Tần Hoài hoàn thành nhiệm vụ, xem ký ức, nấu ăn, cũng là một loại công việc theo một nghĩa nào đó. Tần Hoài nhận đơn hàng giúp tinh quái này thức tỉnh, bây giờ đã hoàn thành đơn hàng, nhận chút thù lao cũng không có gì đáng trách.
Nhưng Tần Hoài cảm thấy việc Cung Lương thức tỉnh không có quan hệ lớn với mình.
Bản thân Cung Lương đã cho ra rất nhiều thứ, ba đoạn ký ức cho ra 8 công thức nấu ăn, trong đó còn có không ít món cấp S-, giá trị trực tiếp tăng vọt. Cộng thêm bản thân Cung Lương đã ở trạng thái sắp thức tỉnh, Tần Hoài chỉ có thể coi là đẩy một cái, Cung Lương chủ yếu vẫn dựa vào Tỉnh sư phụ và chính mình.
Lúc này mà còn đòi hỏi quá đáng thì Tần Hoài có chút hổ thẹn.
Hơn nữa Tần Hoài cũng không thiếu tiền, bên La Quân còn có một khoản di sản kếch xù đang chờ anh kế thừa.
_“Ngài hỏi tôi như vậy, thực ra tôi cũng không biết mình muốn gì, bây giờ tôi cũng không thiếu tiền.”_ Tần Hoài nói thật, _“Hay là vẫn theo quy trình cũ, ngài quyên góp một khoản tiền cho Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện, tôi gửi WeChat của Tần Viện Trưởng cho ngài nhé?”_
Tần Hoài cảm thấy cứ theo tiến độ này quyên góp, Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện sắp trở thành viện phúc lợi kiểu mẫu toàn quốc rồi.
Cung Lương cảm thấy không đủ: _“Quyên góp cho viện phúc lợi thì được bao nhiêu tiền? Thật sự quyên góp mấy trăm vạn, mấy triệu, viện phúc lợi dám nhận tôi còn không dám quyên, để tôi nghĩ xem bây giờ tôi có thứ gì thích hợp với Tiểu Tần cậu.”_
Cung Lương chìm vào suy tư.
La Quân khinh thường bĩu môi, cảm thấy mấy người có gia đình này thật phiền phức. Xem ông đây dứt khoát biết bao, trực tiếp liệt Tần Hoài vào danh sách người thừa kế duy nhất, căn bản không cần nghĩ, tất cả đều cho Tần Hoài.
_“Có rồi!”_ Cung Lương hưng phấn nói, _“Trong tay tôi thật sự có một thứ Tiểu Tần cậu nhất định sẽ thích!”_
_“Cổ phần của Hoàng Ký cậu có muốn không?”_
_“Hồi đó Thắng Lợi muốn mua lại nhà hàng quốc doanh để mở lại, 95% tiền đều là tôi bỏ ra. Toàn bộ Hoàng Ký tôi là góp vốn bằng tiền, Thắng Lợi là góp vốn bằng kỹ thuật, tôi chiếm 65% cổ phần, Thắng Lợi chiếm 35%.”_
_“Tuy bề ngoài Hoàng Ký là của Thắng Lợi, nhưng thực tế tôi mới là cổ đông lớn nhất, mỗi năm chia cổ tức cũng theo tỷ lệ này.”_
_“Hoàng Ký tuy mấy năm nay hiệu quả kinh doanh bình thường, mỗi năm doanh thu cũng không nhiều, nhưng dù sao cũng là một tửu lâu có tiếng. Tiểu Tần cậu lại là đầu bếp, thường xuyên đến Hoàng Ký giao lưu, cũng quen thuộc với người và việc ở Hoàng Ký. Món quà này thế nào? Có thích không?”_
_“Đến lúc đó tôi nói với Thắng Lợi một tiếng, tùy tiện bịa một lý do nói là tôi bán cổ phần cho cậu, Tiểu Tần cậu ở Sơn Thị này mở quán ăn cộng đồng chán rồi, cũng muốn tiếp xúc với nghiệp vụ của tửu lâu cao cấp, Thắng Lợi chắc chắn sẽ không có ý kiến.”_
_“Như vậy sau này Tiểu Tần cậu đến Hoàng Ký giao lưu cũng tiện, cậu không còn là đầu bếp từ nơi khác đến nữa, cậu trực tiếp là cổ đông. Nếu cậu muốn tham gia vào việc kinh doanh của Hoàng Ký, tôi tin Thắng Lợi cũng sẽ không từ chối, thằng bé An Nghiêu chắc còn mừng không hết.”_
Tần Hoài nghe mà ngây người.
Anh không ngờ mình mới mấy hôm trước ở Bắc Bình bị Hoàng An Nghiêu bắt đi làm chân sai vặt, đại diện cho Hoàng Ký tham gia hội thảo giao lưu, bây giờ đã sắp trở thành đại diện thực sự của Hoàng Ký, cổ đông lớn nhất của Hoàng Ký Tửu Lâu.
Hóa ra Hoàng An Nghiêu là nhà tiên tri.
Nhưng Tần Hoài không thể không thừa nhận, món quà này của Cung Lương chọn thật sự rất tốt, vô cùng thích hợp với mình, không chỉ đúng chuyên môn, mà anh còn quen thuộc.
Là một món quà tốt khó có thể từ chối.
Như vậy, Tần Hoài đến Hoàng Ký chẳng phải là như về nhà sao.
Đã là cổ đông lớn của Hoàng Ký rồi, một năm chẳng phải nên ở Hoàng Ký mấy tháng sao.
Chẳng phải nên làm chút điểm tâm sao.
Chẳng phải nên ở trong tiểu khu đối diện Hoàng Ký sao.
Chẳng phải nên ở cạnh nhà Cung Lương sao.
Không hổ là Ngoa Thú, tính toán hay thật!
Tần Hoài gật đầu: _“Chỉ cần Hoàng sư phụ không phiền, tôi rất thích món quà này.”_
Cung Lương cười nói: _“Tiểu Tần cậu thích là được rồi, chỉ tặng cổ phần của Hoàng Ký thì hơi ít, căn nhà cậu ở Cô Tô không phải tôi mua, là Trịnh Đạt mua. Tìm cơ hội tôi mua lại từ tay Trịnh Đạt, trang trí lại rồi tặng cho Tiểu Tần cậu, hai thứ cộng lại là gần đủ rồi.”_
_“Tiệc trà hôm nay của chúng ta đến đây thôi hay là nói chuyện tiếp, lần sau tiệc trà là khi nào?”_
_“Có thể dời lại mấy ngày không? Cái lưỡi này của tôi mấy ngày nay ăn uống chắc cũng không nếm ra vị gì.”_
Có chút việc bị chậm trễ, đăng muộn hơn.