Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 510: Chương 510: Bằng Hữu (Thêm Chương Cho Minh Chủ Hảo Nhất Cá Nật Xưng)

## Chương 510: Bằng Hữu (Thêm Chương Cho Minh Chủ Hảo Nhất Cá Nật Xưng)

Thạch Đại Đảm đi sân bay nhanh, về cũng nhanh, Tần Hoài nhắn tin cho Triệu Thành An bảo không cần mang cơm trưa nữa, mình về Vân Trung Thực Đường ăn cơm xong sẽ đợi Thạch Đại Đảm ở cổng Vân Trung Tiểu Khu.

Lúc Thạch Đại Đảm xuống xe không có hành lý xách tay, chứng tỏ ông ta còn chưa kịp thu dọn hành lý, đã đặt ngay chuyến bay đến Ma Đô gần nhất.

Tần Hoài vốn tưởng Phù Du đã là đỉnh cao của phe cấp tiến trong giới tinh quái, không ngờ thụy thú cũng không kém cạnh. Về mặt hành động, Triệu Thành An tuyệt đối không thể sánh bằng.

Thạch Đại Đảm vừa xuống xe thấy Tần Hoài, vẻ mặt áy náy không giấu được, sự áy náy của ông ta khác với sự áy náy của Khuất Tĩnh lần trước khi thú nhận với Tần Hoài rằng mình đã lén liên lạc với cha mẹ kiếp trước. Khuất Tĩnh là biết mình làm sai, nhưng cô vẫn cứ làm, có cảm giác như một đứa trẻ không đâm đầu vào tường thì không chịu quay lại, là sự áy náy của một đứa trẻ làm sai.

Thạch Đại Đảm đây hoàn toàn là nói dối bị cha mẹ bắt quả tang, sự áy náy của việc nói dối.

Đừng hỏi tại sao Tần Hoài lại hiểu rõ như vậy.

Hỏi thì chính là những biểu cảm này anh đều đã thấy trên mặt Tần Lạc.

Thạch Đại Đảm biết hôm nay mình đã có chút quá khích, liền mở lời giải thích trước: _“Tôi không phải hành động bốc đồng muốn đến Cô Tô tìm Xưởng trưởng Hứa hỏi sự thật về cái chết của Hứa Nặc, tôi chỉ muốn đến gặp Xưởng trưởng Hứa, xem sức khỏe ông ấy thế nào.”_

Biểu cảm rất chân thành, nhưng Tần Hoài tỏ vẻ anh nghĩ quần chúng nhân dân sẽ tin lời nói vớ vẩn của ông sao.

_“Có muốn uống gì không?”_ Tần Hoài hỏi.

Thạch Đại Đảm suy nghĩ nghiêm túc: _“Trà chanh thủ công của Tiểu Âu?”_

Tần Hoài trực tiếp dẫn Thạch Đại Đảm đến quán trà chanh thủ công của Âu Dương ở bên kia đường mua đồ uống, giờ này trong quán không có nhiều khách, nhưng nhìn tốc độ pha chế của Âu Dương và máy in đơn hàng liên tục nhả ra đơn có thể thấy là đang quá tải.

Không biết tại sao, Tần Hoài cảm thấy cánh tay của Âu Dương hình như lại to hơn một chút, có lẽ là do lắc trà sữa.

Thấy Tần Hoài đến, Âu Dương mừng rỡ: _“Tần Hoài sao cậu lại đến đây? Lão Thạch cũng đến à? Muốn uống gì? Uống bao nhiêu? Tôi cho các cậu chen ngang.”_

Tần Hoài rất hiểu Thạch Đại Đảm: _“Trà sữa cậu làm, bao gồm tất cả các loại trà chanh thủ công vị bình thường, mỗi loại một ly.”_

Âu Dương:? Trà chanh vị bình thường? Anh bạn, cậu coi thường ai thế?

Âu Dương bắt đầu điên cuồng lắc trà sữa.

Thạch Đại Đảm ghé sát vào Tần Hoài nhỏ giọng lẩm bẩm: _“Tôi không cố ý lừa cậu, tôi chỉ là không muốn lừa cậu nên mới không nói.”_

_“Tần Hoài cậu phải tin tôi, tôi làm việc có chừng mực. Tôi thật sự muốn đi xem một chút, không xem tôi không yên tâm.”_

_“Lát nữa về nhà tôi nói.”_ Tần Hoài nói.

Đợi Âu Dương lắc xong toàn bộ trà sữa, Tần Hoài và Thạch Đại Đảm xách 13 ly trà sữa vào tiểu khu như shipper. Chỉ có thể nói Âu Dương thật sự rất muốn chứng tỏ bản thân, trong nhận thức của anh ta, quán trà chanh thủ công của Tiểu Âu vậy mà có đến chín loại trà chanh bình thường.

Thạch Đại Đảm theo Tần Hoài về nhà, Tần Hoài vào nhà trước tiên đặt trà sữa lên bàn trà, lại vào bếp rửa ít trái cây cho Thạch Đại Đảm, lấy mấy thanh phô mai, rồi mới kể lại những lời mọi người đã nói ở nhà La Quân lúc nãy cho Thạch Đại Đảm nghe.

_“Lão Thạch, tôi biết tôi không có tư cách can thiệp vào hành động của ông, và tôi thường cũng không can thiệp vào hành động của các vị.”_ Tần Hoài chân thành nói, _“Giống như tôi thật sự hy vọng La tiên sinh kiếp này có thể độ kiếp thành công, mọi người đều rất hy vọng, nhưng không ai ép La tiên sinh nhất định phải nghĩ thoáng, nhiều nhất là nói bóng nói gió kích động ông ấy một chút.”_

_“Từ lúc Hồng Tỷ tỉnh lại, bà ấy đã nói với tôi, độ kiếp là chuyện của mỗi tinh quái, người ngoài không thể can thiệp. Kể cả là tôi, cũng không thể quyết định và thay đổi ý chí của tinh quái.”_

_“Khuất Tĩnh và cha mẹ kiếp trước nhận nhau chúng tôi không can thiệp, Triệu Thành An và Hạ Mục Nhuế liên lạc chúng tôi cũng không can thiệp, theo lý mà nói ông muốn quay về tìm Xưởng trưởng Hứa tôi cũng không nên can thiệp.”_

_“Hôm nay Cung Lương phản ứng lớn như vậy, là vì Cung Lương thực ra không quen với cách làm việc của chúng tôi. Lúc mở tiệc trà, La tiên sinh thực ra không quan tâm lắm, nhưng tôi rất quan tâm.”_

_“Lão Thạch, tôi thật sự coi ông là một người bạn rất tốt.”_

_“Tôi thấy tính cách ông rất tốt, ông cũng rất hiểu tôi. Ông là tinh quái, là bạn, là bậc cha chú, đồng thời cũng rất giống bạn bè cùng trang lứa của tôi, tôi cũng không ngại nói cho ông biết, từ nhỏ đến lớn tôi thực ra không có nhiều bạn bè.”_

_“Người bình thường đều có bạn thân từ nhỏ, nhưng tôi không có, tôi chỉ có bạn học.”_

_“Còn có em gái và em họ.”_

_“Phần lớn thời gian tôi đều ở cùng gia đình và làm điểm tâm, tôi không có nhiều kinh nghiệm kết bạn. Cho đến nay bạn bè của tôi cũng không nhiều, Trịnh Tư Nguyên là bạn tôi, Âu Dương cũng là, Đàm Duy An cũng vậy, rồi đến ông.”_

_“Hồng Tỷ và những người khác, thực ra giống bậc cha chú hơn.”_

_“Tôi không biết nếu tinh quái độ kiếp thành công rồi lại thất bại, xác suất thành công lần nữa cao bao nhiêu, nhưng tôi có thể đoán được xác suất chắc là rất nhỏ.”_

_“Tôi hy vọng ông bình an, tôi hy vọng mỗi một tinh quái tôi quen biết đều có thể bình an độ kiếp thành công, nhưng tôi đặc biệt hy vọng ông có thể.”_

_“Đây là lời thật lòng của tôi.”_

Tần Hoài nhìn Thạch Đại Đảm, phát hiện Thạch Đại Đảm đang vừa ăn trái cây vừa uống trà sữa, mắt có chút đỏ hoe.

Thạch Đại Đảm sụt sịt mũi: _“Tiểu Tần, tôi cũng thật sự coi cậu là bạn.”_

_“Cho nên tôi thật sự không muốn lừa cậu.”_

_“Nhưng tôi quả thực rất muốn gặp Xưởng trưởng Hứa, tôi chỉ muốn biết bây giờ sức khỏe ông ấy thế nào, còn sống được bao lâu.”_

_“Sức khỏe Xưởng trưởng Hứa rất tốt, ít nhất Cung Lương nói như vậy.”_

_“Cho tôi chút thời gian, đợi Vương đại gia tỉnh lại, chúng ta hỏi rõ ràng, ông sắp xếp lại tâm trạng, có đủ điều kiện để đối mặt với tất cả, rồi hãy đến Cô Tô tìm Xưởng trưởng Hứa được không?”_

Thạch Đại Đảm im lặng mười mấy giây, gật đầu thật mạnh: _“Được.”_

_“Nhưng tôi còn có một yêu cầu quá đáng.”_

_“Tiểu Tần cậu mới làm Giải Hoàng Trư Nhục Bao một lần, tôi thực ra rất thích ăn Giải Hoàng Trư Nhục Bao, cậu có thể làm lại một lần nữa không?”_

_“Sắp đến mùa cua rồi, tôi biết bây giờ có thể không có gạch cua tươi, dùng sốt gạch cua làm cũng được.”_

Tần Hoài không ngờ Thạch Đại Đảm lại thích ăn Giải Hoàng Trư Nhục Bao đến vậy, lần trước chỉ ăn một lần đã nhớ mãi không quên, suốt thời gian qua không hề nhắc đến.

Tần Hoài từ sau khi luyện xong Song Giải Bao thì không làm điểm tâm loại gạch cua nữa, không phải là lại mắc bệnh cả thèm chóng chán, chủ yếu là chưa đến mùa cua. Điểm tâm loại gạch cua ít nhiều cũng theo mùa, gạch cua tươi luôn có hiệu quả tốt hơn sốt gạch cua.

_“Được chứ, Lão Thạch nếu ông chịu đợi thì bây giờ tôi đến Vân Trung Thực Đường làm cho ông. Trước đây làm Song Giải Bao, tôi đã bảo Tịch Tỷ đặt rất nhiều sốt gạch cua, bây giờ trong kho của nhà ăn chắc vẫn còn tồn khá nhiều.”_

_“Vừa hay Trịnh Tư Nguyên ngày mốt mới đi, cậu ấy hầm sốt gạch cua giỏi hơn tôi, hôm nay nhất định cho ông ăn được Bánh bao nhân gạch cua thịt heo.”_

Thạch Đại Đảm vui vẻ xách trà sữa theo Tần Hoài đến Vân Trung Thực Đường ngồi chờ Giải Hoàng Trư Nhục Bao.

Lúc Tần Hoài quay lại Vân Trung Thực Đường, Triệu Thành An đang ngồi ở sảnh lớn lướt điện thoại.

Vẫn là vừa gặm màn thầu vừa lướt điện thoại, có thể thấy đúng là không có điểm tâm ăn nhưng lại muốn ăn gì đó.

_“Về rồi à, rốt cuộc là chuyện gì, Lão…”_ Triệu Thành An còn chưa nói xong đã thấy Thạch Đại Đảm hớn hở, cảm thấy trạng thái của Thạch Đại Đảm không phù hợp với dự đoán, biểu cảm dần trở nên ngơ ngác.

_“Một chút tình huống đột xuất nhỏ thôi.”_ Tần Hoài nói lấp lửng, _“Tôi phát hiện ra rồi, các người không phân biệt chủng loại, ai cũng là phe cấp tiến.”_

Triệu Thành An:?

_“Đừng lười nữa, ở Tri Vị Cư giờ này cậu đã làm việc được một tiếng rồi. Tôi muốn làm Giải Hoàng Trư Nhục Bao, phiền cậu giúp tôi băm thịt, đao công của tôi vẫn còn kém.”_

_“Xem cậu nói kìa, đao công của cậu đâu phải là kém, đao công là tệ nhất của cậu.”_ Triệu Thành An buột miệng.

Tần Hoài:?

_“Sao đột nhiên lại làm Giải Hoàng Trư Nhục Bao? Bánh bao này là gì vậy?”_

_“Công thức moi ra từ Lão Thạch, công thức là nhân, làm bánh bao vừa hay.”_

_“Lão Thạch muốn ăn, vừa hay độ khó của Giải Hoàng Trư Nhục Bao vừa phải, dùng để cày độ thành thạo cũng không tệ, một công đôi việc.”_

Triệu Thành An kinh ngạc: _“Lúc này mà cậu còn nhớ cày độ thành thạo?”_

Tần Hoài mặt đầy khó hiểu: _“Đương nhiên phải nhớ cày độ thành thạo, bây giờ chuyện quan trọng nhất chính là cày độ thành thạo.”_

_“Tối qua về nhà, tôi đã nghiêm túc xem xét lại, tất cả vấn đề thực ra đều là do thực lực không đủ. Tôi cảm thấy bên Vương đại gia không moi ra được nhiệm vụ phụ tuyến, cũng có thể là vì điểm tâm tôi làm hiện tại chưa đủ kinh diễm, kinh diễm đến mức khiến Vương đại gia đột nhiên muốn ăn một thứ gì đó, nhiệm vụ chính tuyến thì càng không cần phải nói.”_

_“Cho nên buông xuôi là không nên, cày độ thành thạo mới là vương đạo.”_

_“Câu này tôi cũng tặng cho cậu, cậu cũng không muốn một tháng sau về Tri Vị Cư, bị Chu sư phụ phát hiện cậu ở Vân Trung Thực Đường không những không tiến bộ, mà còn vì buông xuôi mà thực lực có phần thụt lùi chứ.”_

Triệu Thành An rất muốn nói tôi không sợ, dù sao sư phụ tôi cũng không đánh chết tôi.

Nhưng Triệu Thành An vẫn rất thành thật với cơ thể mình, theo Tần Hoài vào bếp bắt đầu băm thịt, vừa băm thịt vừa lẩm bẩm:

_“Tất cả vấn đề đều là do thực lực không đủ.”_

_“Tần Hoài có phải lại ngộ ra rồi không?”_

_“Không phải chứ, đi ra ngoài một chuyến cũng có thể ngộ.”_

_“Tôi chỉ không tham gia một buổi tiệc trà, cậu ta lại ngộ rồi?”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!