## Chương 536: Video Hướng Dẫn
Tần Hoài trả lời tin nhắn của Hoàng An Nghiêu xong chưa được bao lâu, Vương Tuấn đã chủ động nhắn tin cho Tần Hoài, nói chi tiết về chuyện đến Vân Trung Thực Đường giao lưu.
Người đưa ra đề nghị giao lưu này trước đó là Hoàng Thắng Lợi, Hoàng Thắng Lợi cảm thấy tình trạng này của Vương Tuấn nếu cứ ở lại Hoàng Ký thì thực chất là đang hạn chế sự phát triển của cậu ta. Vương Tuấn ở Hoàng Ký chỉ là một đầu bếp thái thớt bình thường, là người có thiên phú kém nhất trong số các đồ đệ của Hoàng Thắng Lợi, bối cảnh thuần người qua đường.
Đại tông môn thì tốt thật, nhưng đại tông môn lại quá cạnh tranh, đi đến một nơi có thể để Vương Tuấn độc đương một mặt ngược lại càng rèn luyện con người hơn.
Và lần này, là Vương Tuấn chủ động đề xuất muốn đến Vân Trung Thực Đường giao lưu.
Có thể nhìn ra Vương Tuấn cũng muốn tạo ra một chút thay đổi rồi.
Đối với sự xuất hiện của Vương Tuấn, Tần Hoài tự nhiên là hoan nghênh, trù nghệ của Vương Tuấn đặt ở Hoàng Ký có thể không tính là gì, nhưng đặt ở Vân Trung Thực Đường tuyệt đối là sự tồn tại miểu sát hai vị sư phụ Hồng án. Nếu Vương Tuấn bằng lòng giao lưu ở Vân Trung Thực Đường một năm rưỡi, các món xào Hồng án của Vân Trung Thực Đường sẽ nhận được sự tăng cường cấp sử thi, Tần Hoài sẽ không bao giờ phải xoắn xuýt xem buổi trưa mỗi ngày nên ăn cà chua xào trứng hay thịt xào ớt nữa.
Trẻ con mới làm bài thi trắc nghiệm, anh là ông chủ, anh ăn hết!
Tần Hoài trò chuyện nông sâu với Vương Tuấn một lúc trên WeChat, bày tỏ sự hoan nghênh của mình, đồng thời biểu thị vấn đề nhà ở rất dễ giải quyết, Vương Tuấn bất cứ lúc nào cũng có thể xách vali đến ở, sau đó liền đi ngủ.
Ngày mai Tần Hoài còn phải dậy sớm làm bữa sáng cho Lạc Lạc nữa.
Chưa tới 3 giờ sáng ngày thứ hai, Tần Hoài đã bị đồng hồ báo thức gọi dậy, làm mới thời gian đi làm sớm nhất, thực sự làm được việc đội sao đội nguyệt đi làm.
Tần Hoài lần đầu tiên trở thành người đi làm sớm nhất ở Vân Trung Thực Đường không có ngoại lệ, còn đến sớm hơn cả An Du Du. Lúc An Du Du đến nhà ăn, phát hiện ông chủ đã đến thì sợ đến ngây người, còn tưởng điện thoại của mình bị lỗi hiển thị sai thời gian nên đến muộn, sau khi thay quần áo xong bước vào nhà bếp, cô hiếm khi đờ đẫn mười mấy giây, mới từ từ đi về phía Tần Hoài để sám hối.
_“Tiểu Tần sư phụ, tôi không phải...”_
_“Du Du đến rồi à, đến đúng lúc lắm, mau đi băm thịt đi. Đói chưa? Đói thì bên kia có Mễ Cao đã hấp chín, có thể ăn trước hai miếng lót dạ.”_ Tần Hoài thấy An Du Du đến thì mừng rỡ.
Tần Hoài đã không còn là người thợ làm bữa sáng chuyện gì cũng phải tự lực cánh sinh ở Tần Gia Tảo Canh Điếm ngày xưa nữa, bây giờ anh là Tần sư phụ, là ông chủ, dưới tay có nhân viên và người phụ việc, rất nhiều việc vặt Tần Hoài đã quen để người khác đi làm. Hôm nay hiếm khi đến sớm như vậy, mọi việc đều phải tự mình làm, Tần Hoài có chút không quen.
_“Du Du, nguyên liệu hôm nay phải xử lý vừa nhiều vừa tạp, lát nữa khoảng hơn 5 giờ chắc sẽ có một lô cua tươi được giao đến, cậu vất vả một chút lấy gạch cua và thịt cua ra nhé, việc này độ khó không cao chỉ cần tỉ mỉ một chút là được.”_
_“Xử lý xong cua, nếu còn việc khác chưa làm xong thì chia những việc đó cho người khác, thời gian còn lại hôm nay cậu cứ đứng bên cạnh tôi xem tôi làm điểm tâm. Hôm nay điểm tâm tôi muốn làm số lượng nhiều và tạp, hơn nữa phần lớn điểm tâm đều rất đơn giản, rất thích hợp cho cậu xem.”_
_“Vâng thưa Tiểu Tần sư phụ!”_ An Du Du vội vàng đi làm việc, ngay cả Mễ Cao cũng chưa ăn.
Đợi đến hơn 6 giờ, Tần Lạc đeo cặp sách, mắt nhắm mắt mở lảo đảo bước vào nhà bếp, nhìn thấy vô số điểm tâm mà Tần Hoài chuẩn bị cho cô trong bếp, đôi mắt vốn không mở ra nổi nháy mắt đã mở to, tròng mắt sắp trố cả ra ngoài.
_“Oa, anh, hôm nay là Tết à? Lát nữa có phải em còn được nhận tiền mừng tuổi không?”_
Tần Hoài lần đầu tiên phát hiện ra em gái mình lại giỏi nằm mơ như vậy.
_“Ăn mau đi, chọn món em thích ăn lúc còn nóng, phần còn lại có thể đóng gói mang đến trường làm bữa trưa hoặc chia cho bạn học.”_ Tần Hoài cười nói, _“Kỳ thi tháng này thi cho tốt vào, bớt để ba mẹ phải bận tâm.”_
_“Mẹ dạo này lo em đi vào con đường vi phạm pháp luật kỷ luật phải ngồi tù, lo đến mức cả đêm không ngủ được đấy.”_
Trong lúc Tần Hoài nói chuyện, trong miệng Tần Lạc đã nhét đầy bánh bao, trên mặt tràn đầy vẻ mờ mịt, hàm hồ hỏi: _“Hả? Ở nước ngoài thi điểm kém sẽ bị bắt đi ngồi tù sao? Nước ngoài nguy hiểm thế à? Anh, em có thể không ra nước ngoài mà cứ ở trong nước được không.”_
Tần Hoài:... Em gái anh có lẽ thực sự không có thiên phú đọc sách gì.
_“Em ăn mau đi.”_
Tần Lạc nghe lời tăng nhanh tốc độ nhai, nhanh chóng tiêu diệt một đĩa bánh bao, sau đó tiêu diệt một đĩa màn thầu, chuyển sang ăn tràng phấn và tiểu long bao, một miếng tràng phấn một miếng tiểu long bao, Tần Hoài cũng không tưởng tượng ra được hai loại thức ăn này hòa quyện trong khoang miệng sẽ có mùi vị gì.
Chỉ có thể nhìn ra đứa trẻ xui xẻo nhà mình sức ăn quả thực rất lớn, 17 tuổi đúng là độ tuổi ăn khỏe.
Bất cứ ai nhìn thấy trạng thái ăn cơm hiện tại của Tần Lạc đều phải khen một câu đúng là tuổi trẻ khẩu vị tốt, sau đó bắt đầu nhớ lại chuyện xưa, bày tỏ lúc mình còn trẻ cũng có thể ăn nhiều như vậy. Ôi, đúng là già rồi, lòng có thừa mà dạ dày không đủ sức a.
Tần Lạc gió cuốn mây tan ăn xong bữa sáng có thể ăn được, đem phần còn lại đóng gói mang đi, vui vẻ lên xe buýt đi học.
Sau khi Tần Lạc đi, An Du Du mới tò mò hỏi: _“Tiểu Tần sư phụ, ở nước ngoài thành tích học tập không tốt thực sự sẽ bị bắt đi ngồi tù sao?”_
Tần Hoài:... Không phải, các người từng người một đều làm sao thế...
_“Gần đây cậu lại lướt video ngắn gì rồi?”_ Tần Hoài vẫn rất hiểu phương thức giải trí của An Du Du, An Du Du thích tất cả các phương thức giải trí không tốn tiền, đọc tiểu thuyết trên trang web lậu và lướt video ngắn đều là sở thích lớn nhất của cô.
_“Gần đây tôi đang xem Tổng thống Mỹ yêu tôi - người làm lao công ở Nhà Trắng.”_ An Du Du nói, _“Lúc đầu tôi còn tưởng là video ngắn quay bừa, lẽ nào là thật?”_
Tần Hoài: _“... Bớt lướt video ngắn đi, lúc rảnh rỗi có thể xem chút video hướng dẫn làm điểm tâm, có lúc rảnh rỗi xem hướng dẫn cũng có thể tiến bộ.”_
_“Đúng rồi, Du Du cậu biết quay video không? Tay có vững không? Hay là hôm nay cậu cứ đứng bên cạnh quay video hướng dẫn tay tôi, tôi vừa làm vừa thuyết minh, cậu về nhà có thời gian thì mở ra xem.”_
Tần Hoài càng nói càng cảm thấy ý tưởng này của mình khá hay, rất nhiều lúc sự tiến bộ của anh chẳng phải là nhờ xem video hướng dẫn của Giang Thừa Đức mà tiến bộ sao?
An Du Du cũng vui vẻ chấp nhận.
Nếu là người làm công bình thường, nghe thấy ông chủ đưa ra loại yêu cầu đi làm thì phải làm việc, về nhà rồi còn phải nâng cao bản thân này, đã sớm trợn trắng mắt chửi ông chủ 800 câu trong lòng rồi.
Nhưng An Du Du là thực sự muốn tiến bộ.
Cô quá muốn tiến bộ rồi, quá muốn ăn chiếc bánh vẽ mà ông chủ vẽ ra, quá muốn thăng chức tăng lương, có một ngày mua đứt toàn bộ căn nhà mình đang ở hiện tại.
Lúc An Du Du quay video vô cùng nghiêm túc, quay cận cảnh cũng khá rõ ràng. Cộng thêm cô không phải là một kẻ ngoại đạo thuần túy, ngược lại, An Du Du thực ra bây giờ đã coi như nhập môn rồi. Lúc Tần Hoài làm điểm tâm thủ pháp nào là then chốt, thủ pháp nào rất quan trọng, thủ pháp nào cần tinh tế thưởng thức học đi học lại An Du Du thực ra đều biết.
Do đó video cô quay lại bất ngờ khá ổn.
Cắt ghép một chút ghép thêm phụ đề, có thể đưa lên mạng làm khóa học hướng dẫn điểm tâm trực tuyến để bán, 5800 một khóa, người mua khóa học còn phải khen một câu đúng là giáo viên có lương tâm a, dạy tỉ mỉ như vậy.
Lúc Tần Hoài nghỉ trưa vẫn luôn xem video An Du Du quay, cảm thấy quả thực không tồi, cũng lười cắt ghép, trực tiếp gửi video gốc cho Tào Quế Hương và Chu sư phụ.
Hai vị này đều là sư phụ của Tần Hoài, Tần Hoài cũng muốn để hai vị sư phụ xem trình độ hiện tại của anh như thế nào.
Khoảng thời gian này Tần Hoài và Tào Quế Hương giao lưu luôn rất ít, Tào Quế Hương thực ra được coi là sư phụ Hồng án của Tần Hoài. Tần Hoài ngoại trừ có một khoảng thời gian khắc khổ luyện tập Hỏa Hầu và Đao Công ra, ngày thường rất ít luyện tập về phương diện Hồng án. Anh suy cho cùng là một sư phụ Bạch án thuần túy, không thể đặt quá nhiều tinh lực vào Hồng án.
Rất nhiều lúc Tần Hoài và Tào Quế Hương trò chuyện thực ra là đang chia sẻ chuyện thường ngày, Tào Quế Hương là một người rất giỏi chia sẻ, nhỏ đến chuyện Trương Chử hôm nay đi chợ lại không mua được thức ăn tươi, Trương Chi Uẩn thi thành tích không tồi. Lớn đến chuyện Tào Quế Hương đột nhiên nảy ra ý tưởng nghiên cứu một món ăn mới, sau khi ăn thử cảm thấy mùi vị cũng được, gửi thực đơn cho Tần Hoài, để Tần Hoài giúp tham mưu một chút, đều là chuyện trò chuyện thường ngày của hai người.
Chỉ là chuyện thường ngày mà Tần Hoài có thể chia sẻ không có gì, chuyện phong phú nhất trong cuộc sống của Tần Hoài chính là những chuyện ở cùng với các tinh quái, đáng tiếc những chuyện thường ngày này định sẵn là không thể chia sẻ cho Tào Quế Hương - một người thuần túy. Loại bỏ phương diện tinh quái, chuyện thường ngày của Tần Hoài liền rất đơn điệu tẻ nhạt, toàn bộ đều là làm điểm tâm, thỉnh thoảng xen lẫn một chút Thạch Đại Đảm ăn điểm tâm.
Bây giờ hiếm khi có một chuyện mới mẻ, Tần Hoài đương nhiên phải gửi cho Tào sư phụ thân yêu của anh đầu tiên.
Còn về phía Chu sư phụ, do Chu sư phụ vô cùng không thích trò chuyện trực tuyến, dùng lời của Triệu Thành An mà nói thì Chu sư phụ con người này không thích chơi điện thoại, Triệu Thành An luôn nghi ngờ sư phụ thân yêu của cậu ta bị dị ứng với điện thoại.
Tương truyền, Chu sư phụ ở thời đại điện thoại còn chưa có điện thoại thông minh, chỉ biết nghe điện thoại không biết cúp điện thoại, nếu người khác gọi điện cho Chu sư phụ thì nhất định phải để đối phương cúp trước, do đó đã gây ra không ít chuyện cười.
Có thể là vì có bóng ma tâm lý, cho nên Chu sư phụ cực kỳ bài xích vật dụng điện thoại này, có thể gặp mặt nói chuyện thì đừng trực tuyến. Triệu Thành An chính là biết rõ thói quen này của sư phụ, chỉ cần vừa ra khỏi cửa là trực tiếp bốc hơi khỏi nhân gian, tin nhắn cũng không gửi, điện thoại cũng không gọi, lấy danh nghĩa mỹ miều là sư phụ tôi không thích, hoàn toàn buông thả bản thân.
Chỉ có thể nói Chu sư phụ chèn ép Triệu Thành An, một năm chỉ cho cậu ta đi du lịch hai tuần là có nguyên nhân cả.
Hơn 20 phút sau khi Tần Hoài gửi video cho hai vị sư phụ, Tào Quế Hương đã gọi một cuộc gọi video đến, Tần Hoài bắt máy trong giây lát.
Tào Quế Hương trong video đang đeo kính lão, đang đan áo len, bối cảnh là phòng khách ở nhà, Trương Chử ngồi ở đầu kia của ghế sofa tập trung tinh thần xem tivi, trên bàn trà trong phòng khách đặt hai tách trà và một đĩa hạt dưa nhỏ, những nơi ống kính điện thoại có thể quay tới toàn bộ đều sạch sẽ ngăn nắp đâu ra đấy.
_“Tiểu Tần, tay nghề lại tiến bộ rất nhiều rồi, quả thực là tiến bộ vượt bậc. Chỉ e vài năm nữa tôi đều không thể gọi cậu là Tiểu Tần được nữa, gặp cậu phải cung cung kính kính gọi một tiếng Tần sư phụ rồi.”_ Tào Quế Hương trêu đùa.
Tần Hoài bị Tào Quế Hương nói đến mức có chút ngại ngùng, hơi cúi đầu: _“Sư phụ, bác xem bác nói gì vậy, đây đều là do các bác dạy tốt, cháu cũng là học theo các bác thôi.”_
_“Vẫn là Tiểu Tần cậu dẻo miệng, nếu lão Trương nhà tôi nói chuyện dễ nghe được bằng một nửa cậu, đời này tôi không biết sống thoải mái đến mức nào.”_ Tào Quế Hương nói rồi liếc Trương Chử một cái, Trương Chử vội vàng cầm điều khiển tivi vặn nhỏ âm thanh xuống một chút.
_“Đúng rồi Tiểu Tần, cậu định khi nào về Cù Huyện vậy?”_
_“Chắc phải đợi đến trước Tết.”_ Tần Hoài nói, _“Năm nay sẽ về sớm hơn một chút, hôm qua ba mẹ cháu còn nói với cháu chuyện này, nói năm ngoái về quê ăn Tết muộn quá, năm nay cố gắng về trước ngày ông Công ông Táo.”_
_“Vậy được a, định xong ngày rồi đừng quên nói với tôi một tiếng, xuống máy bay thì đến nhà tôi ăn cơm nhớ dẫn cả em gái cậu theo nữa.”_ Tào Quế Hương cười nói, _“Lão Thạch có ở chỗ cậu không?”_
Tần Hoài hướng ống kính về phía Thạch Đại Đảm một chút, quay được bóng lưng Thạch Đại Đảm đang lặng lẽ ăn điểm tâm.
_“Dô, lão Thạch béo lên không ít nha. Tôi thấy ông ấy ở chỗ cậu ăn điểm tâm đến mức vui quên lối về rồi, Tiểu Tần cậu phải để mắt đến ông ấy một chút, ông ấy tuổi cũng không còn nhỏ nữa không thể suốt ngày ăn như vậy, lỡ như ăn ra bệnh ba cao sau này có ông ấy chịu khổ đấy.”_
Tào Quế Hương lại lải nhải, nói một số chuyện vặt vãnh thường ngày, cuối cùng nói vài câu: _“Được rồi, tôi cũng không có chuyện gì khác, chính là gọi video xem tình trạng của Tiểu Tần cậu thế nào.”_
_“Trù nghệ của cậu tiến bộ nhanh như vậy, tôi có chút lo lắng dạo này cậu có phải quá mức khắc khổ, phế tẩm vong thực, người đều tiều tụy gầy gò rồi không. Thấy tình trạng của cậu rất tốt tôi cũng yên tâm rồi, Tiểu Tần, điểm tâm là luyện không hết đâu, con người ngoài làm điểm tâm cũng nên có chút cuộc sống giải trí bình thường và giao tiếp xã hội của riêng mình.”_
_“Tôi cũng không dài dòng nữa, tôi biết trong lòng cậu tự có tính toán, lát nữa Tào sư phụ tôi sẽ cho cậu một bất ngờ, đợi nhé.”_
Nói xong, Tào Quế Hương không cho Tần Hoài cơ hội truy hỏi bất ngờ là gì, quả quyết cúp máy cuộc gọi video.
Tần Hoài có chút không hiểu ra sao, cũng không nhắn tin hỏi, mà là kết thúc giờ nghỉ ngơi tiếp tục làm điểm tâm.
Hôm qua Tần Hoài đã làm toàn bộ những điểm tâm theo thực đơn có buff mà anh có thể làm, hôm nay Tần Hoài làm Giải Hoàng Thiêu Mại, không có gì bất ngờ cũng là Cấp A+.
Đáng tiếc thực đơn của Giải Hoàng Thiêu Mại là Cấp S-, làm ra Cấp A+ cũng không kích hoạt được buff.
Cấp Đại Sư kép của Điều Hãm và Phát Diện, ở loại điểm tâm độ khó cao vô cùng chú trọng Điều Hãm và hơi chú trọng vỏ bánh như Giải Hoàng Thiêu Mại vẫn có ưu thế.
Bây giờ Tần Hoài có phán đoán vô cùng chuẩn xác về trình độ của mình.
Điểm tâm cực đoan chú trọng Phát Diện và cực đoan chú trọng Điều Hãm, đều không phải là tốt nhất, tốt nhất là loại chú trọng một bên, đồng thời lại có thể phân ra một số trọng tâm ở bên còn lại, và bản thân điểm tâm có độ khó nhất định.
Loại điểm tâm này trăm phần trăm có thể lên Cấp A+, xác suất nhỏ bùng nổ lên Cấp S-.
Khoảng cách hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ còn thiếu một món ăn, muốn hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ, còn phải cày cấp một kỹ năng.
Bây giờ Phát Diện và Điều Hãm của Tần Hoài đều là Cấp Đại Sư, Cấp Đại Sư cần 1 triệu điểm kinh nghiệm mới có thể thăng cấp, trong thời gian ngắn hai kỹ năng này tuyệt đối không có khả năng thăng cấp.
Đao Công là Trung Cấp, nhìn qua Đao Công dễ thăng cấp nhất, nhưng Đao Công đối với Tần Hoài ở giai đoạn hiện tại là vô dụng nhất, thăng lên Cao Cấp cũng rất khó nâng cao thêm nhiều thứ. Hơn nữa thứ Tần Hoài không am hiểu nhất chính là Đao Công, thứ không am hiểu nhất cho dù kinh nghiệm cần thiết ít nhất, thăng cấp lên cũng là chậm nhất, nếu không nó cũng sẽ không phải là thứ không am hiểu nhất.
Hỏa Hầu và Chỉ Pháp đều là Cao Cấp, tương đối mà nói Chỉ Pháp là kỹ năng đúng chuyên môn Bạch án, và độ thuần thục của Chỉ Pháp cao hơn một chút, nhưng Tần Hoài có khuynh hướng cày kinh nghiệm Hỏa Hầu hơn.
Điểm tâm có yêu cầu đối với Chỉ Pháp đều rất cực đoan.
Nói chính xác hơn, điểm tâm có yêu cầu đối với Chỉ Pháp hệ số độ khó đều cực kỳ cao. Nếu điểm tâm đã cuốn đến mức tạo hình rồi, có thể thấy những chỗ khác đã không còn gì để cuốn chỉ có thể cuốn tạo hình.
Nhưng nếu cày Hỏa Hầu...
Có vết xe đổ cày Hỏa Hầu trước đó, Tần Hoài rất lo lắng kết cục của việc cày Hỏa Hầu là Đao Công thăng cấp.
Việc cày cấp của Game Hệ Thống này luôn không được như ý người.
Nếu cày Hỏa Hầu mà Đao Công thăng cấp thì cũng thôi, Tần Hoài càng lo lắng cày Hỏa Hầu mà Hoang Ngôn thăng cấp.
Khoảnh khắc Tần Hoài kích hoạt bảng trò chơi, kỹ năng ban đầu cao nhất chính là Hoang Ngôn.
Về lý thuyết kỹ năng Cấp Đại Sư rất khó thăng cấp, suy cho cùng 1 triệu điểm độ thuần thục thực sự không dễ cày như vậy, nhưng không chịu nổi độ thuần thục Hoang Ngôn cày lên quá nhanh.
Bây giờ độ thuần thục Hoang Ngôn của Tần Hoài đã là (934817/1000000) rồi.
Nếu Hoang Ngôn thăng cấp trước Đao Công và Hỏa Hầu, Tần Hoài thực sự có chút không kìm nén được nữa. Anh tự nhận mình không phải là một người thích nói dối, chuyện đáng giữ bí mật như hệ thống anh đều thẳng thắn đối đãi rồi, độ thuần thục Hoang Ngôn này sao lại tăng nhanh như vậy.
Tần Hoài quyết định mặc kệ, cày độ thuần thục Hỏa Hầu trước đã.
Còn về việc cày cụ thể như thế nào...
Tần Hoài chọn xào cải thảo.
Trong lúc rảnh rỗi làm điểm tâm thì xào một chút cải thảo, làm điểm tâm một lúc thì xào một đĩa cải thảo, một là có thể thư giãn, hai là có thể luyện tập Hỏa Hầu, ba còn có thể để Âu Dương ăn nhiều cải thảo bổ sung chất xơ.
Quan trọng nhất là, Tần Hoài có video hướng dẫn cải thảo xào nhạt, không xào thì phí.
Tần Hoài cứ vui vẻ vừa xào cải thảo, vừa làm điểm tâm cho đến lúc tan làm về nhà.
Nhân tiện nhắc tới, cải thảo xào Tần Hoài tự mình một miếng cũng không ăn.
Trình độ của anh có thể xào ra cải thảo gì trong lòng Tần Hoài vẫn tự biết, có những lúc con người không cần thiết phải làm khó chính mình.
Sau khi về nhà, Tần Hoài nằm trên ghế sofa vui vẻ nghịch điện thoại, quyết định hôm nay rửa mặt nghỉ ngơi sớm một chút, đang lướt điện thoại, video của Tào Quế Hương đã gửi đến.
Bấm vào xem, là video hướng dẫn do Tào Quế Hương quay. Tay người quay video hơi run, cũng không quá biết quay cận cảnh, toàn bộ video hướng dẫn thoạt nhìn hơi thô, nhưng đích thực là hướng dẫn.
Gửi cùng với video còn có tin nhắn thoại của Tào Quế Hương.
_“Tiểu Tần, tôi cảm thấy ý tưởng quay video này của cậu đặc biệt tốt. Trước đây tôi đưa cho cậu nhiều công thức như vậy, nhưng tôi biết những công thức đó chưa chắc cậu đã xem hiểu, video này mạnh hơn công thức nhiều.”_
_“Chỉ là kỹ thuật quay phim của lão Trương nhà tôi không được, ông ấy lúc quay tay cứ run, bảo ông ấy quay ba bốn lần chỉ có một đoạn này là xem được. Tôi bảo lão Trương mấy ngày nay luyện tập thêm, luyện tốt rồi quay thêm vài đoạn video cho cậu.”_
_“Vẫn là người trẻ các cậu đầu óc linh hoạt, có thể nghĩ ra phương pháp tốt như quay video này.”_
Tần Hoài nghe xong tin nhắn thoại liền cảm thấy trong lòng ấm áp, còn chưa kịp trả lời tin nhắn cho Tào Quế Hương, tin nhắn của Chu sư phụ đã gửi đến.
Cũng là video.
Bấm vào xem, video giảng dạy cùng kiểu, giảng dạy Chỉ Pháp.
Gửi cùng với video cũng là tin nhắn thoại.
_“Tiểu Tần, video này của cậu quay khá tốt, tôi bảo Tiểu Đàm học theo dáng vẻ của cậu mà quay, video cậu ta quay này thì không được lắm.”_
_“Cậu đừng vội, tôi bảo Tiểu Đàm về luyện tập thêm, vài ngày nữa quay video rồi gửi cho cậu.”_
_“Có gì không hiểu bất cứ lúc nào cũng có thể nhắn tin cho Tiểu Đàm, bảo cậu ta nói cho tôi biết. Trù nghệ của cậu tiến bộ nhanh như vậy, khoảng thời gian này chắc hẳn đã hạ không ít khổ công, điểm này cậu phải học lão tam, đi theo cậu ta chơi nhiều vào.”_
_“Nhân tiện cũng để mắt đến lão tam một chút, bảo cậu ta bớt chơi đi. Hơn nửa tháng nay tôi đoán tâm trí cậu ta đều chơi đến hoang dã rồi, Tiểu Tần cậu nhọc lòng thêm một chút, thực sự không quản được thì bảo lão tam về sớm, đừng để cậu ta làm phiền cậu.”_
Tần Hoài không ngờ Chu sư phụ lại có cùng suy nghĩ với Tào Quế Hương, hơn nữa Chu sư phụ là một người phái hành động tuyệt đối, không nói một lời đã quay video rồi.
Tần Hoài suy nghĩ một chút, thiên ngôn vạn ngữ hóa thành hai gói biểu tượng cảm xúc, lần lượt gửi cho hai vị sư phụ.
[Sư phụ, đã nhận!]
Gói biểu tượng cảm xúc là một người nhỏ đang chào nghiêm.
Chu sư phụ trả lời một dấu chấm.
Tào Quế Hương trả lời một biểu tượng cảm xúc cười bẽn lẽn.