Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 539: Chương 539: Chu Đại Sư

## Chương 539: Chu Đại Sư

_“Để Hứa đại gia ngồi trong nhà bếp ăn một bữa cũng không phải là không thể, đến lúc đó tôi tìm một lý do nói rằng bài bình luận ẩm thực của Hứa đại gia viết rất hay, hy vọng Hứa đại gia có thể ngồi trong nhà bếp giúp tôi bình phẩm tại chỗ là được.”_

Tần Hoài không ngại giúp Chu Hổ cái việc nhỏ này, hoàn thành tâm nguyện kỳ quái của Hứa Đồ Cường. Thực ra, với mối quan hệ giữa Tần Hoài và Hứa Đồ Cường, nếu Hứa Đồ Cường thực sự mở miệng bày tỏ muốn vào nhà bếp ăn một lần, Tần Hoài chắc chắn sẽ đồng ý.

Ngặt nỗi Hứa đại gia có sự kiên trì của ông ấy, ông ấy cứ muốn giống như Vương Căn Sinh, được vào nhà bếp ăn một cách đầy khó hiểu.

Dù sao thì Chu Hổ có xác suất rất lớn là tinh quái thứ 11 trong mục từ điển.

_“Nhưng mà.”_

Ngay khi Chu Hổ đúng lúc lộ ra biểu cảm cảm kích, Tần Hoài liền chuyển hướng câu chuyện, khiến trong lòng Chu Hổ lập tức _“thịch”_ một tiếng.

_“Tôi vẫn muốn biết tại sao.”_ Tần Hoài nói, _“Chu trù hoạch, một tờ bùa của anh chỉ bán 500, tại sao lại sẵn sàng bỏ ra 5000 để Hứa đại gia được ngồi trong nhà bếp ăn.”_

Nếu Chu Hổ thực sự là tinh quái, Tần Hoài cảm thấy đây có thể chính là điểm mấu chốt để mò ra nhiệm vụ liên quan đến Chu Hổ.

Chu Hổ buột miệng thốt lên: _“Tiểu Tần sư phụ, cậu định nhận thật à.”_

Tần Hoài:?

Anh là Tỳ Hưu à người anh em, Cung Lương không phải suy đoán anh là hồ ly sao? Hồ ly các anh keo kiệt thế cơ à, còn tay không bắt giặc hơn cả Triệu Thành An.

_“Chu trù hoạch, anh không định đưa sao?”_

Chu Hổ: ……

Nhìn vẻ mặt đầy vẻ tính sai rồi, vụ này lỗ to rồi của Chu Hổ, Tần Hoài cười nói: _“Nhưng nếu Chu trù hoạch sẵn lòng giải đáp câu hỏi của tôi, tôi không ngại miễn phí đâu.”_

Chu Hổ động lòng rồi.

Tần Hoài cũng nhìn ra Chu Hổ động lòng rồi.

Nếu trước đây Tần Hoài nghe theo suy đoán của Cung Lương, cảm thấy Chu Hổ có 80% xác suất là tinh quái, thì bây giờ xác suất này đã tăng lên 90%.

Có thể làm ra những chuyện kỳ quái, đầu óc không bình thường, cảm giác rất bình thường nhưng dường như lại không bình thường, rất tinh quái.

_“Nguyên nhân cụ thể…”_ Chu Hổ hạ thấp giọng, _“Nói ra có thể hơi phức tạp, không biết Tiểu Tần sư phụ có tiện tìm một nơi yên tĩnh không…”_

_“Đương nhiên là được.”_ Tần Hoài nháy mắt với Thạch Đại Đảm, báo cho ông biết bên này mình phải đi khám phá Chi Tuyến Nhậm Vụ mới trước, mọi người cứ chơi đi.

Thạch Đại Đảm nghe tiếng đàn biết nhã ý, chuyển lời báo tin này cho mọi người. Trần Huệ Hồng vốn định đợi Tần Hoài cùng đi chơi các trò chơi, đối với Trần Huệ Hồng mà nói, lần này thực chất là buổi team building công viên giải trí của nhóm gia đình yêu thương lẫn nhau, mọi người phải đông đủ chỉnh tề mới gọi là team building.

Thấy Tần Hoài đi phát triển thành viên nhóm mới, Trần Huệ Hồng hớn hở đẩy xe lăn của La Quân đi về phía vòng quay ngựa gỗ, chỉ để lại tiếng chửi rủa gần như tức muốn hộc máu của La Quân.

_“Trần Huệ Hồng ngươi có bệnh à? Ngươi muốn chơi vòng quay ngựa gỗ thì tự đi mà chơi, đừng có lôi ta theo!”_

_“Ây da La Quân, tôi biết ông thích chơi vòng quay ngựa gỗ mà, lần trước ông chỉ chơi mỗi trò vòng quay ngựa gỗ này thôi.”_

_“Đó là vì ta chỉ có thể chơi trò này!”_

_“Đã đến rồi thì chắc chắn phải chơi chứ. Yên tâm, tôi sẽ nói với nhân viên, cỗ xe ngựa bí ngô nhất định sẽ để dành cho ông ngồi!”_

_“Ta không ngồi xe ngựa bí ngô!!!”_

Trần Huệ Hồng đẩy La Quân đi xa dần, Tần Hoài hữu nghị thuyết minh: _“La tiên sinh là người như vậy đấy, tôi nghe nói phương án linh đường mà Chu trù hoạch giao cho La tiên sinh đến nay vẫn chưa được thông qua, thực ra anh có thể tìm một bản tinh chỉnh mà ông ấy thích nhất, nỗ lực khuyên bảo, không chừng sẽ có hiệu quả kỳ diệu.”_

Chu Hổ bừng tỉnh đại ngộ.

_“Đi thôi Chu trù hoạch, tôi biết trong công viên giải trí có một quán đồ ngọt buôn bán rất ế ẩm, chúng ta đến đó ngồi xuống nói chuyện, chắc chắn không có ai quấy rầy.”_

Chu Hổ:?

Tần Hoài dẫn Chu Hổ đến quán đồ ngọt mà lần trước anh xem ký ức của Thạch Đại Đảm, điều đáng mừng là quán đồ ngọt này chưa đóng cửa, và buôn bán vẫn vô cùng ế ẩm như cũ.

Tất nhiên giá trên thực đơn cũng không giảm, đá bào vẫn bán với giá kinh người 58 tệ một phần.

Tần Hoài gọi hai phần đá bào, tìm một góc không người ngồi xuống, làm ra vẻ rửa tai lắng nghe.

Chu Hổ hắng giọng bắt đầu kể lại ngọn nguồn sự việc và hành trình tâm lý của mình.

Nói thế nào nhỉ, Tần Hoài đã được nghe một câu chuyện về Chu đại sư phiên bản hoàn toàn mới.

Trong phiên bản câu chuyện mà Cung Lương nghe ngóng được, Chu Hổ tuy gia thế không trong sạch, ba đời làm nghề trộm mộ, cha vào tù ra tội, mất tư cách thi công chức, nhưng vẫn được coi là một thầy bói được khách hàng tin tưởng.

Dù sao thì cũng là gia học uyên bác, chiến tích bày ra ở đây, nhà họ Chu ở Sơn Thị nhiều năm, có một lượng khách hàng vô cùng khổng lồ và ổn định, những khách hàng tin tưởng sâu sắc vào trình độ xem bói của Chu Hổ như Hứa Đồ Cường không hề ít.

Khách hàng rất tin tưởng thầy bói.

Nhưng bản thân thầy bói lại không tin.

Câu đầu tiên Chu Hổ nói với Tần Hoài chính là

_“Tiểu Tần sư phụ, cậu ngàn vạn lần đừng tin mấy thứ phong thủy bói toán gì đó, đều là giả cả đấy. Nếu cậu có hứng thú với phương diện này muốn thử chơi một chút, bỏ ra 50 đến 100 nghe thầy bói bịa chút chuyện, nói vài câu dễ nghe, cứ coi như mua vui là được. Tuyệt đối đừng mua mấy món đồ đã khai quang như bùa, gương bát quái, tháp các loại. Xem phong thủy thì được, nhưng đừng bỏ ra số tiền lớn mời người đến tận nhà bày trận phong thủy.”_

_“Tôi từ nhỏ đến lớn học mười mấy năm phong thủy bát quái, tôi chưa bao giờ tin cái thứ này.”_

Tần Hoài nghe mà ngẩn người.

Trong lời kể của Chu Hổ, Tần Hoài đã nghe được một câu chuyện về thầy bói phiên bản hoàn toàn mới.

Bởi vì gia học uyên bác, và cha của Chu Hổ năm xưa vì ông nội của Chu Hổ chết do trộm mộ, nên đã sinh ra bóng ma tâm lý nghiêm trọng với việc trộm mộ, không định dạy tuyệt học trộm mộ gia truyền cho Chu Hổ, đồng thời lại không muốn tay nghề gia truyền hoàn toàn thất truyền, cho nên Chu Hổ có thể nói là từ nhỏ đã học phong thủy bát quái.

Tiện thể học một chút phân kim định huyệt.

Chu Hổ từ nhỏ đã là một đứa trẻ thông minh, thành tích học tập từ nhỏ đã rất tốt, nếu không cha của Chu Hổ cũng sẽ không cảm thấy con trai có khả năng lên bờ, bảo Chu Hổ thi điểm cao vào chuyên ngành tang lễ, hy vọng anh lên bờ.

Bởi vì là một đứa trẻ thông minh, cho nên Chu Hổ từ nhỏ đã biết tiền trong nhà có nguồn gốc hơi không bình thường.

Mặc dù cha của Chu Hổ thích ăn uống chơi bời cờ bạc, rất nhanh đã phung phí hết tài sản trong nhà, dẫn đến việc Chu Hổ hồi nhỏ thường xuyên ở trong tình trạng nghèo túng bền vững, nhưng Chu Hổ luôn cảm thấy tiền trong nhà dường như không đủ để cha anh phung phí như vậy.

Chu Hổ cảm thấy theo lý thuyết thì trong nhà không nên là nghèo túng, mà nên là nợ nần chồng chất. Kết quả là căn nhà nát của gia đình vẫn luôn không bị người đòi nợ thu mất, do đó Chu Hổ thông minh đã nhạy bén nhận ra cha anh có những khoản thu nhập khác không rõ ràng.

Lúc đó tiểu thuyết trộm mộ và phim truyền hình trộm mộ còn chưa thịnh hành, Chu Hổ hoàn toàn không biết trộm mộ là cái gì, anh chỉ đơn thuần cho rằng cha mình trong lúc xem bói đã tiện thể làm chút lừa đảo.

Do đó Chu Hổ mặc dù từ nhỏ đã học xem bói, nhưng anh rất bài xích việc xem bói, anh cảm thấy đây chính là đang làm lừa đảo.

Anh cảm thấy cha mình thật sự không có lương tâm, lại đi lừa tiền của hàng xóm láng giềng để cung phụng cho bản thân phung phí. Do đó Chu Hổ luôn ở trong một trạng thái vô cùng mâu thuẫn để học phong thủy bát quái. Anh một mặt vô cùng có thiên phú, học rất nhanh, thường xuyên được cha khen ngợi, một mặt lại rất bài xích, nhưng lại thực sự học rất khá.

Vốn dĩ Chu Hổ định bằng mặt không bằng lòng, chỉ học không dùng, học thì học, nhưng kiên quyết không làm thầy bói phong thủy. Thành thật làm việc, đi con đường chân chính, đường đường chính chính kiếm tiền, trong sạch làm người.

Kết quả là cha anh vào tù ra tội.

Cùng lúc vào tù thì tài sản trong nhà cũng bị tịch thu toàn bộ, thậm chí còn nợ một khoản tiền phạt lớn, Chu Hổ hồi nhỏ là nghèo túng, lúc học đại học thì trực tiếp nợ nần chồng chất. Lúc vừa tốt nghiệp đại học, Chu Hổ thậm chí đã từng cân nhắc hay là phạm chút chuyện rồi trực tiếp vào ngồi tù vài năm cho xong, cuộc sống còn ổn định hơn chút, ít nhất mỗi ngày đều có cơm ăn.

Rồi vào lúc này, tay nghề của Chu Hổ đã mang lại cơm ăn cho anh.

Trước đó đã nói, tệp khách hàng của nhà họ Chu rất ổn định, nhà họ Chu từ đời ông cố của Chu Hổ đã tích lũy được một lượng khách hàng xem bói khổng lồ. Mặc dù khách hàng sẽ không cần xem bói mỗi ngày, nhưng luôn có khách hàng có nhu cầu liên quan.

Động thổ, dời đất, hợp bát tự, tính nhân duyên, tính sự nghiệp, tính học hành... Tiền không nhiều, nhưng muỗi nhỏ cũng là thịt, tóm lại là có thể cho Chu Hổ một miếng cơm ăn.

Dưới sự tin tưởng của các khách hàng cũ, Chu Hổ đã vượt qua khoảng thời gian khó khăn nhất, còn thành công có được một sự nghiệp là trù hoạch tang lễ.

Vốn dĩ Chu Hổ định sau khi có công việc chính đáng thì sẽ rửa tay gác kiếm không làm nữa, Chu Hổ cũng thực sự đã rửa tay gác kiếm được một năm rưỡi.

Rồi anh mua nhà.

Thu nhập từ việc trù hoạch tang lễ không thấp, nhưng cũng không ổn định, khách hàng lớn tài khí thô bạo như La Quân, có thể gặp mà không thể cầu. Hai năm nay ngành này cạnh tranh khá gay gắt, và tệp khách hàng của trù hoạch tang lễ còn không ổn định bằng xem bói.

Dưới áp lực vay mua nhà khổng lồ, Chu Hổ chỉ có thể cúi đầu trước hiện thực, tái xuất giang hồ, làm chút nghề phụ nhỏ kiếm tiền vào những lúc kẹt tiền không trả nổi tiền nhà.

Đây cũng là lý do tại sao Chu Hổ chỉ nhận khách hàng cũ, anh thực sự không muốn phát triển khách hàng mới nữa, lương tâm cắn rứt.

_“Cho nên anh một mặt lương tâm cắn rứt, một mặt lại bán mười mấy tờ bùa chuyển vận giá 500 tệ một tờ?”_ Tần Hoài sau khi nghe xong hành trình tâm lý của Chu Hổ liền phát ra câu hỏi chất vấn linh hồn, tiện thể ăn một miếng đá bào.

Chu Hổ sám hối: _“Tôi cũng không muốn đâu, nhưng đầu năm nay công ty làm ăn thực sự không tốt, một tháng chỉ nhận được ba đơn, mà đều không phải đơn lớn.”_

_“Công ty tôi tuy quy mô không lớn, dưới tay chỉ có 5 nhân viên, nhưng tiền lương tháng này cũng phải phát không ít. Tháng đó thu không đủ chi đến mức đừng nói là trả tiền nhà, tiền lương của nhân viên dưới tay cũng không phát nổi.”_

_“Tiền vay mua nhà khu học chánh thực sự quá đắt!”_

_“Tiểu Tần sư phụ tôi thề, tháng đó tôi bán đủ tiền trả tiền nhà là dừng tay rồi. Bình thường tôi thực sự rất ít bán bùa, nhiều nhất là bán chút bùa chuyển vận, bùa bình an loại này. Lần đó nếu không phải thiếu tiền cũng sẽ không bán bùa chuyển vận 500 một tờ, bình thường thiếu tiền tôi đều bán bùa bình an 100 một tờ.”_

_“Bản thân công việc của tôi đã mang tính chất bán hàng, tôi rất hiểu tâm lý của những khách hàng như Hứa Đồ Cường tiên sinh. Rất nhiều lúc họ xem bói không phải là muốn một kết quả, chỉ là muốn một sự an ủi tâm lý, muốn chúng tôi nói ra những lời họ muốn nghe, củng cố suy nghĩ của họ, xem phong thủy cũng vậy.”_

_“Rất nhiều lúc tôi đến tận nhà xem phong thủy sửa bố cục cho người ta, chỉ là để nhà họ trông sáng sủa hơn.”_

_“Nhưng tôi không ngờ Hứa Đồ Cường tiên sinh lại tin thật!”_

_“Trạng thái hiện tại của ông ấy thực sự rất nguy hiểm, tôi đã khuyên rất nhiều khách hàng suýt bị các thầy bói khác lừa mất mấy vạn, mấy chục vạn, Hứa Đồ Cường tiên sinh hội tụ đủ mọi đặc điểm của những khách hàng này, hơn nữa ông ấy lại có nhiều tiền nhất.”_

_“Ông ấy không mua được bùa chuyển vận ở chỗ tôi, thời gian lâu chắc chắn sẽ đi mua ở chỗ các thầy bói khác, đến lúc đó có thể không phải là mấy vạn một tờ nữa.”_

_“Đây là tình huống tôi không muốn nhìn thấy nhất, cũng là lý do tôi không muốn làm cái nghề phụ này, thực sự là lương tâm cắn rứt. Vậy tôi lại không có cách nào khác, chỉ có thể thông qua các thủ đoạn khác, dốc hết khả năng của mình hoàn thành nhu cầu của họ với mức giá rẻ nhất, tránh để họ càng lún càng sâu bị mắc lừa.”_

Tần Hoài bị những lời nói chân thành của Chu Hổ làm cho cảm động, mặc dù Chu Hổ thỉnh thoảng ra ngoài lừa tiền, nhưng nghe có vẻ thực sự rất chân thành, là một kẻ lừa đảo chân thành.

_“Vậy Chu đại sư trước đây anh còn hoàn thành nhu cầu ly kỳ nào nữa?”_ Tần Hoài ngồi thẳng người lên, kéo theo cách xưng hô cũng trở nên cung kính hơn.

Chu Hổ:?

Trọng tâm của Tiểu Tần sư phụ thực sự rất kỳ lạ.

Chu Hổ nghĩ nghĩ: _“Vậy thì nhiều lắm.”_

_“Có đứa trẻ thành tích học tập đột nhiên sa sút muốn cầu tháp Văn Xương, tôi đến cổng trường con anh ta ngồi xổm nửa tháng, phát hiện ra là con anh ta sau khi tan học lén lút đến căn tin thuê điện thoại chơi, tôi liền tố cáo căn tin đó, đứa trẻ không có điện thoại chơi thành tích học tập lại khôi phục.”_

_“Có người muốn theo đuổi lại người yêu cũ, cứ nằng nặc đòi mua bùa hoa đào gì đó. Tôi âm thầm lật tung tất cả các tài khoản mạng xã hội của người yêu cũ anh ta, thông qua những dấu vết để lại phát hiện ra người yêu cũ của anh ta luôn bắt cá nhiều tay, đã ngoại tình từ lâu, liền sắp xếp bằng chứng rõ ràng, dùng tài khoản phụ gửi nặc danh cho anh ta, để anh ta tỉnh ngộ từ bỏ việc theo đuổi lại.”_

_“Tất nhiên, cũng có rất nhiều việc tôi không làm được. Những việc không làm được thì chỉ có thể nói chuyện nhiều hơn, an ủi nhiều hơn, khuyên nhủ nhiều hơn, thời gian lâu về cơ bản đều có thể khuyên tốt.”_

_“Nếu không phải tiền nhà phải trả 30 năm, tôi thực sự không muốn làm cái nghề phụ xem bói này.”_

Tần Hoài nghe mà động lòng, thầy bói có tỷ lệ p/p cao như vậy đi đâu tìm chứ, cũng khó trách Hứa Đồ Cường và những người khác lại tin tưởng sâu sắc vào năng lực nghiệp vụ của Chu Hổ.

Chu đại sư đã âm thầm cống hiến quá nhiều ở sau lưng, quá không dễ dàng rồi!

Bây giờ Tần Hoài cảm thấy Chu Hổ có 99% khả năng là tinh quái, người bình thường không làm ra được chuyện này.

Tần Hoài dùng ánh mắt chân thành nhìn Chu Hổ, giọng điệu giống như đang tán gẫu bình thường, hỏi: _“Chu đại sư anh có tâm nguyện gì không?”_

_“Hả?”_ Chu Hổ ngẩn người.

_“Chính là có tiếc nuối, nguyện vọng gì đó không, tán gẫu mà, cứ nói đại đi.”_

Chu Hổ:? Tán gẫu nói cái này sao?

Thấy Chu Hổ ngẩn người nửa ngày không nói gì, Tần Hoài định tiếp tục chủ đề của Hứa Đồ Cường nói tiếp. Anh cũng không mong đợi có thể trực tiếp hỏi ra được gì, chỉ là thuận miệng nói một câu, việc mò nhiệm vụ trò chơi này chính là phải rải lưới rộng, nhỡ đâu có thì sao.

Chuyện thuận miệng, cùng lắm thì bị người ta coi là bệnh thần kinh thôi mà, Tần Hoài đã quen rồi.

Hơn nữa với mối quan hệ hiện tại giữa Tần Hoài và Chu Hổ, cho dù Chu Hổ cảm thấy Tần Hoài là bệnh thần kinh, Chu Hổ cũng phải tiếp xúc với Tần Hoài, khoản tiền đuôi bên phía La Quân còn phải để Tần Hoài thanh toán cơ mà.

Trời đất bao la, tiền đuôi là lớn nhất.

_“Chuyện của Hứa đại gia thì giao cho…”_

Tần Hoài còn chưa nói hết câu, âm thanh nhắc nhở của trò chơi đột nhiên vang lên trong đầu anh.

_“Đinh, chúc mừng người chơi phát hiện Chi Tuyến Nhậm Vụ mới 【Chu Hổ Đích Khát Vọng】, vui lòng kiểm tra trong bảng trò chơi.”_

Tần Hoài:!

Hồ ly, vẫn là anh thành thật nha, hỏi là có.

Chu đại sư không hổ là đại sư thực sự, đúng là một kẻ lừa đảo đức cao vọng trọng. Không chỉ tận tâm tận lực với khách hàng, mà cho Chi Tuyến Nhậm Vụ cũng cho rất hào phóng, hỏi là có.

_“Chu đại sư.”_ Tần Hoài ngay cả giọng điệu cũng trở nên ân cần hơn, _“Ngài còn có tâm nguyện nào khác không?”_

Chu Hổ:???

Sao anh ta lại cảm thấy vấn đề của Tiểu Tần sư phụ hình như không phải là không nắm bắt được trọng tâm, mà là đầu óc có chút vấn đề.

Loại người giàu có thể kế thừa khối di sản khổng lồ đều như vậy sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!