Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 541: Chương 541: Ngồi Tàu Lượn Siêu Tốc Thật Sự Có Thể Ngộ Ra?!

## Chương 541: Ngồi Tàu Lượn Siêu Tốc Thật Sự Có Thể Ngộ Ra?!

_“Ọe.”_

Chu Hổ lần thứ N ôm thùng rác nôn thốc nôn tháo, cả người gần như hòa làm một với thùng rác, dường như thùng rác đã là một phần cơ thể anh ta, không thể tách rời.

Âu Dương vốn nói ngồi một lát nghỉ ngơi rồi đi giờ đã dính chặt trên ghế dài, cả người trợn mắt há hốc mồm, chìm vào trầm tư, bắt đầu kiểm điểm, kiểm điểm thất bại, tiếp tục trầm tư.

Nhìn Chu Hổ vẫn đang ôm thùng rác nôn mửa, Âu Dương lẩm bẩm: _“Chỗ La tiên sinh phải là đơn hàng lớn cỡ nào, Chu trù hoạch mới liều mạng bồi quân tử đi tàu lượn siêu tốc cùng Tần Hoài như vậy.”_

.

Mười phút sau

_“Cái gì, bà nói Tần Hoài đã đi 9 chuyến tàu lượn siêu tốc rồi?! Lạc Lạc đi 5 chuyến là chịu không nổi phải dừng lại nghỉ ngơi, Du Du đi 6 chuyến là nôn rồi, Chu Hổ đi cùng 3 chuyến liền thành ra như vậy, Tần Hoài bây giờ vẫn đang xếp hàng chờ đi chuyến tàu lượn siêu tốc tiếp theo?!”_ Giọng oang oang của Trần Huệ Hồng gần như xé toạc bầu trời.

Nếu bình thường Trần Huệ Hồng lớn tiếng là vì bà trời sinh đã có giọng oang oang, thì lần này thực sự là vì kinh ngạc.

La Quân có chút ghét bỏ xoa xoa tai, lườm Trần Huệ Hồng một cái, ngồi trên xe lăn ngẩng đầu nhìn thoáng qua chiếc tàu lượn siêu tốc đang chạy, nhạt nhẽo nói: _“Tần Hoài có phải bị kích thích rồi không?”_

Lại năm phút sau

_“Cái gì?! Mọi người nói Tần Hoài bị kích thích nghĩ quẩn muốn tự sát?”_ Triệu Thành An nghe tin Tần Hoài phát điên vội vàng chạy tới phát ra tiếng hét chói tai, _“Tôi mới đi ném vòng một lát, Tần Hoài đang yên đang lành sao lại nghĩ quẩn muốn tự sát rồi?”_

La Quân lạnh lùng nói: _“Ai biết được, không chừng là ở cùng Phù Du lâu quá bị lây bệnh rồi.”_

_“Phù Du gì cơ?”_ Âu Dương vẻ mặt mờ mịt.

_“Không quan trọng.”_ Trần Huệ Hồng ngắt lời, đang định nói chuyện, Thạch Đại Đảm cầm một cây xúc xích nướng hoảng hốt chạy tới, trong giọng nói thật thà chất phác thường ngày mang theo mười phần kinh hãi.

_“Tôi nghe nói Tần Hoài nghĩ quẩn muốn tự sát, cậu ấy làm sao vậy? Vừa rồi cậu ấy không phải vẫn đang yên đang lành đi ăn đồ ngọt sao? Sao lại không muốn sống nữa? Ở quán đồ ngọt đã xảy ra chuyện gì? Cậu ấy bây giờ vẫn ổn chứ? Đưa đến bệnh viện chưa? Tình trạng vết thương ổn định không? Tôi nghe nói cậu ấy nhảy từ trên tàu lượn siêu tốc xuống!”_

Triệu Thành An kinh hãi: _“Cái gì?! Cậu ấy nhảy từ trên tàu lượn siêu tốc xuống! Sao tôi không nhìn thấy máu, cái tàu lượn siêu tốc này sao vẫn chưa tắt?”_

_“Ọe.”_ Chu Hổ ôm thùng rác lại cống hiến một tiếng âm thanh nền.

Mọi người: ……

La Quân nhịn không nổi hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cảm xúc vô cùng muốn nhảy dựng lên chửi người của mình, quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn Trần Huệ Hồng: _“Trần Huệ Hồng ngươi có bệnh à? Lúc ngươi nhắn tin cho bọn họ rốt cuộc đã nhắn cái gì?”_

Trần Huệ Hồng vẻ mặt vô tội: _“Tôi chỉ nói Tần Hoài đi 9 chuyến tàu lượn siêu tốc, bây giờ đã 10 chuyến rồi, vẫn còn muốn đi. Lần trước Tiểu Đàm đi bốn năm chuyến liền nôn đến tối tăm mặt mũi, đều nôn ra viêm dạ dày ruột, nằm viện lâu như vậy, tôi liền hơi phóng đại sự thật một chút nói Tiểu Tần có phải không muốn sống nữa không, đang yên đang lành đi nhiều chuyến tàu lượn siêu tốc như vậy.”_

_“Tôi đâu biết lại truyền thành như thế này.”_

_“Cái gì? Đi tàu lượn siêu tốc sẽ nôn ra viêm dạ dày ruột?”_ Giọng nói yếu ớt của Chu Hổ từ phía thùng rác truyền đến.

Đáng tiếc trong thời khắc quan trọng này đã không còn ai quan tâm đến tấm phông nền nữa, bây giờ mọi người đều rất quan tâm đến Tần Hoài, là thực sự quan tâm. Lần trước Tần Hoài đến công viên giải trí tuy có cùng Tần Lạc đi vài chuyến tàu lượn siêu tốc, nhưng vẫn nằm trong phạm vi người bình thường, bây giờ thậm chí hơi không nằm trong phạm vi tinh quái nữa rồi.

Trần Huệ Hồng đều không dám đảm bảo bản thân lên đó đi liền 10 chuyến tàu lượn siêu tốc còn giữ được mạng xuống hay không.

_“Tần Hoài dạo này làm sao vậy?”_ Trần Huệ Hồng phát ra câu hỏi chất vấn linh hồn, _“Cậu ấy không phải vẫn luôn ở trong thực đường làm điểm tâm sao? Dạo này tôi không mấy khi đến thực đường, tôi đang bận tìm giáo viên dạy kèm cho Tuệ Tuệ nên không mấy khi nói chuyện với Tiểu Tần. Mặc dù thành tích của Tuệ Tuệ cũng không tệ, nhưng các bạn học trong lớp con bé đều học thêm chỉ có Tuệ Tuệ là không học, tôi luôn lo lắng Tuệ Tuệ thua ở vạch xuất phát.”_

La Quân mặt không cảm xúc nói: _“Ta không ra khỏi cửa.”_

Sau đó đưa mắt nhìn về phía Thạch Đại Đảm, Trần Công và Cung Lương ngày nào cũng ngồi trong nhà bếp ăn, trên mặt viết đầy ba người các ngươi cho một lời giải thích đi.

Trần Công đang suy nghĩ, Cung Lương đang cau mày, Thạch Đại Đảm đang sám hối.

_“Tôi thật vô tâm, thật đấy. Mấy ngày nay tôi thực ra luôn cảm thấy Tần Hoài hơi kỳ lạ, nhưng tôi đều không nghĩ kỹ. Trước đây Tần Hoài mỗi ngày đều phải làm rất nhiều loại điểm tâm khác nhau, thường xuyên nói bản thân nếu làm một loại điểm tâm trong thời gian dài, sẽ cảm thấy rất phiền. Cậu ấy cũng sẽ không luôn ở trước bàn bếp, thỉnh thoảng lại qua đây uống ngụm trà nói chuyện với chúng tôi vài câu.”_

_“Mấy ngày gần đây Tần Hoài ngày nào cũng làm Hòe Hoa Man Đầu, không chỉ không mấy khi làm các loại điểm tâm khác, trong giờ làm việc càng là không đến chỗ chúng tôi nói chuyện lần nào. Tôi tuy cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng tôi tưởng đây là vì Tần Hoài dạo trước vừa mới ngộ, trước đây cậu ấy cũng như vậy không tính là gì, nghĩ kỹ lại trước đây cậu ấy căn bản sẽ không như vậy.”_

_“Cậu ấy có phải là làm điểm tâm áp lực quá lớn mắc bệnh trầm cảm rồi không?”_

_“Tôi xem trên mạng nói bệnh trầm cảm đáng sợ lắm, trường học của con trai tôi có học sinh mắc bệnh trầm cảm nhảy lầu đấy.”_

_“Đều tại tôi, đều tại tôi quá vô tâm, nếu tôi quan tâm Tần Hoài nhiều hơn thì cậu ấy đã không đến mức triệu chứng nghiêm trọng như vậy mới bị mọi người phát hiện.”_ Thạch Đại Đảm hối hận không kịp.

Khuất Tĩnh vội vàng an ủi: _“Lão Thạch, Tần Hoài chắc không phải bệnh trầm cảm đâu. Triệu chứng của bệnh trầm cảm và trạng thái hiện tại của cậu ấy không giống lắm, cậu ấy bây giờ khá giống… giống……”_

Khuất Tĩnh nói nửa ngày cũng không nói ra được, cô chỉ là bác sĩ khoa Thần kinh nội khoa, không phải bác sĩ tâm lý, chuyên môn không đúng.

Triệu Thành An nhìn quanh bốn phía một chút, hỏi: _“Lạc Lạc và An Du Du đâu?”_

_“Hai đứa đi chơi tháp rơi tự do rồi, đúng không Âu Dương. Lúc Lạc Lạc và Du Du xuống Tần Hoài vẫn chưa đi nhiều chuyến tàu lượn siêu tốc như vậy, hai đứa không biết chuyện này, tôi sợ Lạc Lạc lo lắng nên cũng không nói với con bé.”_ Trần Huệ Hồng nói.

Âu Dương đã hoàn toàn nghe cuộc đối thoại của mọi người đến ngây ngốc đờ đẫn gật đầu, trong lòng tràn ngập: Có nghiêm trọng như vậy sao?

Khoa trương rồi, Tần Hoài chỉ là đi liên tục 10 chuyến tàu lượn siêu tốc, chứ có phải đi tham gia thử thách Red Bull đâu.

Âu Dương ngồi ngây ra ở đây, hoàn toàn là muốn xem Tần Hoài rốt cuộc có thể đi bao nhiêu chuyến mới nôn, sau đó lúc Tần Hoài nôn sẽ khen ngợi một câu người anh em trâu bò, tiện thể hỏi cậu ấy làm sao có thể trong thời gian ngắn như vậy khiến số chuyến tàu lượn siêu tốc của mình tăng lên nhiều như thế.

Có phải lén lút đi tập gym rồi không, có bí kíp gì không.

Kết quả sao qua miệng mọi người lại biến thành Tần Hoài trầm cảm rồi, không muốn sống nữa.

Âu Dương rất muốn yếu ớt nói một câu, mọi người có phải nghĩ nhiều rồi không, có một khả năng nào Tần Hoài chỉ đơn thuần là thích chơi tàu lượn siêu tốc, nhưng cậu không dám.

Cậu sợ mình vừa mở miệng La Quân sẽ chửi cậu đến mức cậu không muốn sống nữa.

Tần Hoài trên tàu lượn siêu tốc không biết chuyện xảy ra bên dưới, anh chỉ cảm thấy gió rít bên tai, cảm giác không trọng lượng khiến anh vô cùng thư giãn tận hưởng.

Thạch Đại Đảm nói thực ra không sai, trạng thái mấy ngày nay của Tần Hoài quả thực không đúng lắm, bản thân Tần Hoài cũng rất rõ.

Kể từ khi Phát Diện thăng lên Đại Sư Cấp, Tần Hoài liền ở trong một trạng thái tinh thần vô cùng kỳ diệu. Trước đây Tần Hoài luyện tập điểm tâm đều có mục đích vô cùng rõ ràng, bất luận là Lạc Lạc muốn ăn, hay là để hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ của các tinh quái, Tần Hoài đều có một phương hướng và mục tiêu rõ ràng.

Tần Hoài luôn cảm thấy như vậy rất tốt.

Lúc anh còn ở Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện, Tần Viện Trưởng đã dạy dỗ những đứa trẻ trong cô nhi viện làm người nhất định phải có mục tiêu, có phương hướng, phải xác định rõ chí hướng của mình, sau đó nỗ lực hướng tới chí hướng đó, đừng tự sa ngã.

Tất nhiên, lúc đó Tần Viện Trưởng nói như vậy, chủ yếu là để bọn trẻ ngoan ngoãn nghe lời, chăm chỉ học hành. Không cầu trở thành người có ích cho xã hội, nhiều năm sau áo gấm về làng báo đáp Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện, để Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện thống nhất Cù Huyện, ít nhất cũng phải làm được việc không làm mất mặt cô nhi viện.

Tần Viện Trưởng không muốn mình đã lớn tuổi rồi còn nghe tin những đứa trẻ từng tốt nghiệp cô nhi viện vào tù ra tội, nghe người khác bàn tán nói, haiz, đứa trẻ từ cô nhi viện này ra đúng là không được, không ai quản giáo.

Đây là sự sỉ nhục đối với sự nghiệp của Tần Viện Trưởng.

Khác với ước mơ vĩ đại hồi nhỏ của phần lớn các bạn nhỏ là làm nhà khoa học, phi hành gia, giáo viên, bác sĩ, luật sư, chí hướng từ nhỏ của Tần Hoài là mở quán ăn sáng bán bánh bao ở cạnh Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện, bán bánh bao cho cô nhi viện với giá gốc, tránh để sau này bọn trẻ trong cô nhi viện phải ăn tay nghề tồi tệ của Tần Viện Trưởng.

Ước mơ này sau khi Tần Hoài được vợ chồng Tần Tòng Văn nhận nuôi đã thành hiện thực.

Mục tiêu Tần Hoài đặt ra cho mình luôn được thực hiện rất nhanh. Bất luận là điểm tâm Lạc Lạc muốn ăn, hay là nhiệm vụ liên quan đến tinh quái, nếu tính theo khoảng thời gian thì đều không dài. Tần Hoài rất ít khi dành quá nhiều thời gian và công sức cho một món điểm tâm, điều này dẫn đến việc anh hình thành thói quen có mới nới cũ. Chỉ cần chinh phục được một mục tiêu nhỏ, anh sẽ hoàn toàn không còn hứng thú với món điểm tâm đó nữa, rất nhiều món điểm tâm anh đều là làm biết rồi thì không làm nữa, thời gian lâu thậm chí sẽ quên mất mình còn biết làm món điểm tâm này.

Chỉ có Hòe Hoa Man Đầu là ngoại lệ.

Hòe Hoa Man Đầu là món từng chinh phục, nhưng chưa hoàn toàn chinh phục, bây giờ lại nhặt lên lại.

Nhưng Tần Hoài cảm thấy Hòe Hoa Man Đầu là khác biệt.

Thực ra anh không hề muốn trong thời gian ngắn làm Hòe Hoa Man Đầu lên Cấp S tạo ra buff, điều này chủ yếu là vì Tần Hoài có tự tri chi minh, anh vẫn có chút tự biết mình đối với thực lực của bản thân.

Trong thời gian ngắn làm Hòe Hoa Man Đầu thành Cấp S...

Nằm mơ cũng không mơ như vậy.

Bây giờ vẫn chưa đến phần luyện tập Hòe Hoa Man Đầu, theo tiến trình cốt truyện bình thường, bây giờ Tần Hoài nên chuyên tâm vào Thổ Đậu Giảo Tử, hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ của Vương Căn Sinh, sau đó xem ký ức mò ra công thức.

Nếu may mắn, mò ra một công thức Cấp A+ trở xuống rất phù hợp với kỹ năng hiện tại của Tần Hoài, trực tiếp làm điểm tâm lên Cấp A+ một bước hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến là tốt nhất. Nếu không thể, vậy nhiệm vụ của Tần Hoài sau khi chinh phục xong Thổ Đậu Giảo Tử là tìm một món điểm tâm phù hợp, cố gắng làm nó lên Cấp A+ hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến.

Cân nhắc đến việc Tần Hoài là nam chính truyện hệ thống, tình huống bình thường chỉ cần tác giả không muốn gượng ép câu giờ câu chữ, đều sẽ phát triển theo hướng suy nghĩ trước.

Dù nhìn thế nào, Hòe Hoa Man Đầu cũng không nên là điểm cốt truyện hiện tại, một cái màn thầu Cấp S nhìn thế nào cũng nên là trùm cuối cùng chinh phục.

Nhưng Tần Hoài bây giờ chính là rất thích con trùm cuối này.

Sự yêu thích không có mục đích, Tần Hoài chính là muốn làm, muốn luyện, sự yêu thích thuần túy đối với Hòe Hoa Man Đầu. Sự yêu thích này còn không phải là sự yêu thích xuất phát từ tố chất nghề nghiệp cơ bản của sư phụ làm bữa sáng lúc làm bánh bao màn thầu ở quán ăn sáng trước đây. Đối với Hòe Hoa Man Đầu, Tần Hoài là thuần túy, không thêm bất kỳ tính mục đích nào, không đặt ra bất kỳ mục tiêu nào.

Cái cảm giác bản thân và Hòe Hoa Man Đầu kiếp trước có duyên, kiếp này đi một vòng cuối cùng lại tương phùng.

Sự yêu thích này không có bất kỳ sự vụ lợi nào, trước đây Tần Hoài làm điểm tâm ít nhiều đều có mục đích muốn chinh phục món điểm tâm này, làm ra cấp bậc như thế nào. Nhưng lúc làm Hòe Hoa Man Đầu, Tần Hoài chưa bao giờ nghĩ món Hòe Hoa Man Đầu này nếu có thể làm đến Cấp S- thì tốt biết mấy, nếu có thể làm đến Cấp S thì tốt biết mấy.

Chỉ cần làm Hòe Hoa Man Đầu Tần Hoài sẽ rất vui vẻ.

Vui vẻ đến mức ngâm nga điệu nhạc.

Tần Hoài biết trạng thái mấy ngày nay của mình không đúng lắm, nhưng anh lại cảm thấy sự không đúng này thực ra mới là đúng. Trước đây anh luôn ở trong một trạng thái cảm giác rõ ràng, nhưng dường như lại hơi mờ mịt, lúc ngồi lên tàu lượn siêu tốc cảm thấy sương mù dường như bị gió bên tai thổi tan đi một chút.

Cảm giác này vô cùng kỳ diệu.

Nói một câu hơi trừu tượng, Tần Hoài cảm thấy mình dường như đã tìm thấy chân lý của việc làm điểm tâm.

Trên tàu lượn siêu tốc, trong môi trường kỳ diệu này, dưới cảm giác không trọng lượng, Tần Hoài nhắm mắt lại, trong đầu hết lần này đến lần khác hiện lên những chi tiết trong video hướng dẫn Hòe Hoa Man Đầu.

Trước đây anh cảm thấy mình đã xem hiểu video hướng dẫn Hòe Hoa Man Đầu rồi, nhưng ngồi trên tàu lượn siêu tốc, Tần Hoài mới phát hiện thực ra anh cũng chưa hoàn toàn xem hiểu.

Trong đầu hiện lên không chỉ có Hòe Hoa Man Đầu.

Còn có Tửu Nương Man Đầu, Tam Đinh Bao, Giang Mễ Niên Cao, Kiềm Hoa Cung Đăng Bao và một loạt video hướng dẫn công thức khác, thậm chí thỉnh thoảng còn lóe lên vài cảnh video hướng dẫn Niên Cao Thang mà sợ xem nhiều sẽ nhớ thật.

Tần Hoài cảm thấy có rất nhiều thứ từng phân tán, bây giờ đang từng chút một tụ tập lại, những mảnh ghép vỡ vụn đang từng mảnh từng mảnh trở về đúng vị trí.

Trước đây anh luôn nói đùa mình ngộ rồi, nhưng đó đều không tính là ngộ, chỉ có lần này, Tần Hoài mới thực sự cảm thấy mình dường như đã ngộ rồi.

Dung hội quán thông mới gọi là ngộ.

Còn về việc tại sao Tần Hoài có thể đi liên tục 10 lần tàu lượn siêu tốc phá kỷ lục cao nhất của nhà họ Tần...

Tần Hoài cảm thấy có thể là vì lần trước trong ký ức của Triệu Thành An, đã trải qua một màn đại đào sát trong bệnh viện còn kích thích hơn cả tàu lượn siêu tốc.

Thân thủ nhanh nhẹn của Bắc Bình tặc vương trong thời kỳ toàn thịnh còn đáng sợ hơn cả tàu lượn siêu tốc, Tần Hoài bây giờ nghĩ lại đoạn trải nghiệm trong bệnh viện bị bức tường không khí tông cho tối tăm mặt mũi, cảm giác bốn phương tám hướng đều là bức tường không khí, đầu váng mắt hoa, người hoàn toàn bị bức tường không khí đánh cho đi đó đều cảm thấy tim đập chân run.

Chỉ có thể nói cảm ơn Triệu Thành An, nếu không có đoạn ký ức đó của Triệu Thành An, bây giờ Tần Hoài có muốn ngồi trên tàu lượn siêu tốc để ngộ cũng không có điều kiện.

Lại một chuyến tàu lượn siêu tốc kết thúc.

Tần Hoài từ từ xuống xe, cảm thấy hơi trời đất quay cuồng, nhân viên đều biết Tần Hoài rồi, mang theo sự kính sợ tiến lên đỡ Tần Hoài xuống tàu lượn siêu tốc, ân cần hỏi một câu: _“Soái ca, vẫn ổn chứ?”_

Biểu cảm của nhân viên đã bộc lộ lời nói chân thật trong lòng anh ta: Ngàn vạn lần phải ổn nha, nếu xảy ra chuyện gì chắc không tìm công viên giải trí chúng tôi đòi bồi thường chứ?

_“Cũng được.”_ Tần Hoài từ từ nói, rời đi từ lối ra.

Tần Hoài vừa ra, mọi người liền ùa lên, Thạch Đại Đảm thân thủ nhanh nhẹn nhất, chen lên phía trước nhất lại không dám chạm vào Tần Hoài, chỉ có thể vẻ mặt ân cần hỏi:

_“Tần Hoài cậu không sao chứ? Có phải gặp phải vấn đề gì, gặp phải khó khăn gì không? Có khó khăn nhất định phải nói nha, đừng kìm nén trong lòng, chúng tôi đều sẽ giúp cậu, tôi nhất định sẽ giúp cậu!”_

Triệu Thành An đều không chen vào được.

Tần Hoài thấy phản ứng của Thạch Đại Đảm mãnh liệt như vậy hơi không hiểu ra sao, mờ mịt hỏi: _“Khó khăn? Khó khăn gì? Cháu không có khó khăn nha.”_

_“Vậy Tần Hoài sao cậu đang yên đang lành lại đi nhiều chuyến tàu lượn siêu tốc như vậy, cậu bây giờ vẫn ổn chứ? Có triệu chứng chóng mặt, tức ngực không?”_ Khuất Tĩnh trực tiếp bắt đầu chẩn bệnh.

_“Vẫn ổn, lúc vừa xuống hơi chóng mặt một chút bây giờ đỡ nhiều rồi.”_ Tần Hoài nói thật, phản ứng lại mọi người có thể là quan tâm quá mức nghĩ nhiều rồi, vội vàng giải thích, _“Tôi không sao.”_

_“Tôi chỉ là ngộ rồi.”_

_“Tôi phát hiện Triệu Thành An nói không sai, ngồi tàu lượn siêu tốc thực sự rất thích hợp để khai ngộ. Vừa rồi tôi đi nhiều lần tàu lượn siêu tốc như vậy, chính là vì cảm thấy nắm bắt được một loại cảm giác rất huyền diệu.”_

_“Tôi cảm thấy sau này tôi cày độ thuần thục kỹ năng sẽ không bị kẹt thăng cấp nữa.”_

_“Cái gì?!”_ Tiếng hét chói tai của Triệu Thành An xé toạc bầu trời.

Mặc dù người anh ta không chen vào được, nhưng giọng nói của anh ta đã chen vào được.

_“Cậu lại ngộ rồi?! Ngồi tàu lượn siêu tốc thật sự có thể ngộ ra? Đàm Duy An nói nhiều lời ma quỷ như vậy, chỉ có câu này là thật sao?”_

Triệu Thành An để lại câu này, kiên quyết dứt khoát đi về phía lối xếp hàng tàu lượn siêu tốc, đi chưa được hai bước lại khựng lại, quay đầu hỏi thêm một câu: _“Cậu là đi đến lần thứ bao nhiêu thì bắt đầu ngộ?”_

_“Càng nhiều càng tốt, lượng sức mà làm.”_ Tần Hoài nói.

_“Ọe.”_ Chu Hổ ôm thùng rác, lại cống hiến một tiếng âm thanh nền.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!