## Chương 589: Theo Đuổi Ngược
Ai cũng biết, trí nhớ của Vương Căn Sinh Vương đại gia không được tốt lắm, còn từng có một dạo bị đồn là mắc bệnh Alzheimer, khiến đám người Hứa Đồ Cường lo lắng cho bệnh tình của ông muốn giới thiệu bác sĩ cho ông.
Dưới tiền đề trí nhớ không tốt này, việc Vương Căn Sinh nhất thời không nhớ ra được điểm tâm đặc biệt quan trọng, có ý nghĩa vô cùng đặc biệt đối với ông là chuyện rất bình thường.
Tần Hoài cũng không trông mong Vương Căn Sinh có thể ném cho cậu một Chi Tuyến Nhậm Vụ ngay lập tức.
Nhưng Tần Hoài không ngờ, ngay lập tức và sau đó Vương Căn Sinh cũng không thể ném cho cậu, một vấn đề thực ra không tính là vấn đề như vậy, lại khiến Vương Căn Sinh ròng rã vướng mắc suốt 5 ngày, sau đó xin nghỉ.
Đúng vậy, xin nghỉ.
Vương đại gia cả đời nghiêm cẩn, ngay cả việc không có cách nào đến Vân Trung Thực Đường ăn điểm tâm cũng phải xin nghỉ, trong tình huống bản thân không có cách nào ra mặt xin nghỉ, đã nhờ bà bạn già đặc biệt qua đây một chuyến để xin nghỉ thay.
_“Tiểu Tần sư phụ thật sự ngại quá, Lão Vương nhà tôi mấy ngày nay không biết làm sao, cả người giống như uống nhầm thuốc vậy, ngày nào cũng lẩm bẩm ở nhà điểm tâm gì đó. Sáng nay tôi đi chợ về thấy ông ấy vẫn đang ngồi ở nhà, hỏi ông ấy sao không đến chỗ cậu ăn điểm tâm, ông ấy nói không nghĩ ra đồ nên ngại không dám đến chỗ Tiểu Tần sư phụ cậu, bảo tôi qua đây giúp xin nghỉ một hôm.”_
_“Tôi muốn bịa một cái cớ đau đầu sổ mũi cho Lão Vương nhà tôi để xin nghỉ ốm, ông ấy lại không đồng ý, cứ khăng khăng nói không ốm, chính là không nghĩ ra lại còn ngại, không cho tôi nói dối.”_
_“Còn nói gì mà nếu vẫn không nghĩ ra, mấy ngày tới ông ấy cũng ngại, bảo tôi giúp xin nghỉ dài hạn.”_
_“Cậu nói xem chuyện này làm sao, làm tôi cũng thấy ngại. Ông ấy ngày nào cũng xách cái ghế đẩu nhỏ ngồi trong bếp ăn điểm tâm, làm lỡ việc buôn bán bình thường của Vân Trung Thực Đường các cậu, Tiểu Tần sư phụ ngài còn không thu tiền của ông ấy. Chỉ bảo ông ấy giúp nghĩ một món điểm tâm, mấy ngày trời mà lại không nghĩ ra. Tôi về sẽ giúp Tiểu Tần sư phụ ngài mắng ông ấy, ngài yên tâm, lần này Lão Vương xin nghỉ tuyệt đối sẽ không quá lâu đâu, tôi đảm bảo ông ấy có thể nghĩ ra trong vòng ba ngày.”_ Vợ của Vương Căn Sinh là Trần Quyên đứng ở cửa bếp giải thích với Tần Hoài, vừa nói vừa vỗ ngực, chỉ thiếu điều thề độc tại chỗ, đảm bảo với Tần Hoài Vương Căn Sinh nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ trong vòng ba ngày, không hoàn thành nhiệm vụ thì xách đầu đến gặp.
Tần Hoài không ngờ chuyện này lại mang đến áp lực lớn như vậy cho Vương Căn Sinh, áp lực lớn đến mức xin nghỉ không đến ăn điểm tâm luôn rồi.
Tần Hoài chỉ có thể gật đầu, khuyên nhủ: _“Trần dì dì cũng không cần về tạo áp lực cho Vương đại gia đâu, cháu chỉ là nghĩ Vương đại gia hồi trẻ ở Cô Tô chắc là từng ăn không ít đồ ngon, muốn hỏi xem ông ấy có gì đặc biệt muốn ăn không. Nếu không nghĩ ra thì thôi, không vội, không cần phải có áp lực tâm lý quá lớn. Vương đại gia chỉ cần mỗi ngày đến Vân Trung Thực Đường ăn điểm tâm bình thường, giúp cháu ăn thử, chính là sự ủng hộ lớn nhất đối với cháu rồi.”_
Trần Quyên mặt đầy vẻ tán đồng: _“Được, tôi về sẽ nói ông ấy như vậy!”_
_“Đúng rồi Tiểu Tần sư phụ, bên ngài có cần Lão Vương nhà tôi giúp kiểm kê sổ sách không, dù sao mấy ngày nay ông ấy ở nhà rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, giúp ngài làm chút việc cũng tốt.”_
Tần Hoài: _“... Tạm thời không cần đâu, sổ sách của Vân Trung Thực Đường chúng cháu khá rõ ràng, bên Hoàng Ký... đợi khi nào Vương đại gia có thời gian đi Cô Tô, thì tiện thể qua đó giúp xem sổ sách sau vậy.”_
Trần Quyên hiểu rõ: _“Đã rõ, ra Tết tôi sẽ cùng Lão Vương về Cô Tô thăm bạn cũ một thời gian.”_
Ngày thường Tần Hoài rất ít khi tiếp xúc với Trần Quyên, trước đây lúc Tần Hoài và Vương Căn Sinh chưa thân, hai vợ chồng đến Vân Trung Thực Đường mua điểm tâm Trần Quyên đều không mấy khi nói chuyện. Sau này Vương Căn Sinh được ăn nấu riêng, Trần Quyên liền không mấy khi đến Vân Trung Thực Đường nữa, đều là bảo Vương Căn Sinh mua điểm tâm mang về nhà.
Nói ra thì, Tần Hoài thật sự chưa từng trò chuyện với Trần Quyên mấy, cũng là lần đầu tiên nghe Trần Quyên nói nhiều lời như vậy.
Cậu không ngờ tính cách của Trần Quyên lại sảng khoái hơn Vương Căn Sinh nhiều như vậy, quả nhiên một gia đình có người chủ ngoại thì phải có người chủ nội, Trần Quyên rất rõ ràng là người chủ ngoại.
Ngay lúc Trần Quyên cảm thấy mình đã hoàn thành nhiệm vụ, định quay đầu về nhà, Tần Hoài gọi Trần Quyên lại, bảo Trần Quyên nếu có thời gian thì đợi thêm mười mấy phút nữa.
Mười mấy phút nữa là Giải Xác Hoàng ra lò rồi, Tần Hoài cũng có thể lắc thêm một ít Ngẫu Phấn Hoàn Tử, để Trần Quyên đóng gói mang về, đỡ cho hôm nay trong nhà không có điểm tâm ăn.
Trần Quyên nghe vậy lập tức bày tỏ bà lão đã nghỉ hưu như bà có thừa thời gian, đừng nói là mười mấy phút, dù là một hai tiếng cũng có thể đợi.
Trong lúc chờ đợi, Trần Quyên ngồi ở bàn số 9 trò chuyện với Hứa Đồ Cường. Hứa Đồ Cường biết được Vương Căn Sinh lại vì lý do này mà xin nghỉ không đến ăn điểm tâm, lập tức lộ ra vẻ mặt hâm mộ ghen tị hận và khinh bỉ, bày tỏ không phải chỉ là điểm tâm muốn ăn thôi sao? Hứa Đồ Cường ông một tiếng đồng hồ có thể liệt kê ra 80 món!
Vương Căn Sinh thật sự là không ra thể thống gì, một yêu cầu nhỏ bé như vậy của Tiểu Tần sư phụ mà cũng không thể thỏa mãn, thật sự là hổ thẹn với cái vị trí đó của ông ta trong bếp.
Trần Quyên không đánh giá cũng không phản bác, chỉ giải thích đơn giản Lão Vương nhà bà chính là người có tính cách như vậy, bao nhiêu năm rồi có muốn sửa cũng không sửa được.
Lúc lấy điểm tâm, Tần Hoài thuận miệng hỏi thêm một câu: _“Trần dì, cháu còn chưa hỏi dì, dì là người Sơn Thị hay người Cô Tô vậy?”_
_“Tôi á? Tôi là người Cô Tô, Lão Vương trước đây là kế toán của xưởng dệt bông, tôi là nữ công nhân của xưởng dệt bông, tôi theo đuổi ông ấy đấy.”_ Trần Quyên tự hào nói.
Cái miệng vốn dĩ đã ngậm lại của Tần Hoài nháy mắt há ra, nếu không phải vì để nghe ngóng tin tức, thì thuần túy là vì hóng hớt: _“Năm xưa là dì theo đuổi Vương đại gia sao?”_
Trần Quyên cười nói: _“Nếu không phải tôi theo đuổi ông ấy, ông ấy ước chừng phải ế cả đời. Lúc đó lãnh đạo công đoàn của chúng tôi vì vấn đề kết hôn của ông ấy mà sầu chết đi được, sắp xếp cho ông ấy rất nhiều buổi xem mắt đều không thành, sau này lại xảy ra chuyện đó, đều không ai dám sắp xếp xem mắt cho ông ấy nữa, lúc tôi theo đuổi ngược ông ấy còn có rất nhiều người tưởng tôi điên rồi.”_
_“Chuyện... chuyện đó?”_ Tần Hoài lộ ra biểu cảm chần chừ, không biết có nên hỏi hay không.
_“Thực ra cũng không phải chuyện gì lớn, theo tôi thấy là chuyện tốt.”_
_“Lão Vương nhà chúng tôi thực ra điều kiện khá tốt, sinh viên đại học, tiền đồ không tồi, lương lúc vào xưởng cũng cao. Ngoại trừ gánh nặng gia đình hơi lớn, cuộc sống trôi qua hơi eo hẹp một chút ra thì không có vấn đề gì quá lớn. Lúc đầu ông ấy không nói chuyện yêu đương được là vì ông ấy là người ngoại tỉnh, gánh nặng gia đình lại lớn, kết hôn xong hai vợ chồng đều không biết nên ở đâu, người này tính cách lại khá cứng nhắc.”_
_“Bây giờ ông ấy lớn tuổi rồi tính cách còn đỡ một chút, hồi trẻ thì đúng là rập khuôn máy móc, không được người ta thích.”_
_“Nhưng đây thực ra cũng không phải vấn đề gì quá lớn, ông ấy năng lực làm việc giỏi, lãnh đạo lại coi trọng ông ấy, thiếu gì cô gái trẻ sẵn lòng xem mắt với ông ấy, lúc đó là bản thân ông ấy không có ý định về phương diện này. Nói cái gì mà gánh nặng gia đình lớn, tạm thời không muốn cân nhắc chuyện kết hôn.”_
_“Sau này...”_
_“Sau này Lão Vương đã báo cáo đích danh lãnh đạo trong xưởng, bao gồm cả chủ nhiệm khoa của ông ấy.”_
_“Hình như là tham ô nhận hối lộ, biển thủ tài sản trong xưởng gì đó, chuyện làm ầm ĩ đặc biệt lớn, chủ nhiệm khoa của Lão Vương bị kết án 10 năm, phó xưởng trưởng và mấy lãnh đạo lớn quản lý vật tư đều bị xử bắn.”_
_“Sau chuyện này có người khen Lão Vương công bằng, nhưng nhiều người hơn cảm thấy ông ấy quá không nể tình người. Theo tôi thấy đám người đó chính là đứng nói chuyện không đau lưng, sau khi phó xưởng trưởng bị xử bắn, số tiền ông ta tham ô và đầu cơ trục lợi vật tư trong xưởng được truy thu về, lúc Xưởng trưởng Hứa phát tiền thưởng cho chúng tôi sao họ không nói những lời đó?”_
_“Tóm lại là tôi cứ thích tính cách của Lão Vương nhà tôi, sau chuyện đó tôi liền nhắm trúng ông ấy, vẫn luôn theo đuổi ngược. Tiểu Tần sư phụ cậu không biết đâu, lúc đó tôi mỗi tháng một bức thư tình không hề lay chuyển, viết hơn hai năm Lão Vương mới nhả ra đồng ý nói chuyện yêu đương với tôi.”_
_“Cho nên cậu cũng đừng cảm thấy Lão Vương nhà tôi tính cách trục trặc hay là khó ở, hồi trẻ ông ấy còn trục trặc còn khó ở hơn. Ông ấy đối với ngài tuyệt đối không có bất kỳ ý kiến gì, hoàn toàn là vấn đề cá nhân của ông ấy, tôi về sẽ giúp ngài mắng ông ấy.”_
Tần Hoài đã nghe đến ngây người.
Vương đại gia bác làm sao vậy? Quá khứ đặc sắc như vậy không nhớ lại chuyện xưa, ngày nào cũng nhớ lại mấy thứ mọi người không thích nghe.
Trần Quyên nói xong liền vui vẻ xách điểm tâm về, để lại Tần Hoài ở Vân Trung Thực Đường chờ đợi tin tốt mà bà mang đến.
Một ngày trôi qua, Vương đại gia xin nghỉ chưa đi làm lại.
Hai ngày trôi qua, Vương đại gia vẫn xin nghỉ chưa đi làm lại.
Ba ngày trôi qua...
Khi kỳ nghỉ của Vương đại gia kéo dài đến ngày thứ 5, Tần Hoài hơi ngồi không yên rồi.
Cùng với Tửu Nương Man Đầu, Tam Đinh Bao và Kê Thang Diện ra lò, Tần Hoài bưng Kê Thang Diện ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ, nhìn Âu Dương vừa lướt điện thoại, vừa ừng ực uống Thủ Đả Nịnh Mông Trà, hỏi: _“Âu Dương, cậu nói xem Vương đại gia đây là tình huống gì?”_
Âu Dương còn chưa phản ứng lại Tần Hoài đang hỏi mình, sửng sốt một chút phát hiện Tần Hoài đang nhìn chằm chằm mình thì mừng rỡ: _“Hỏi tôi?”_
Tần Hoài:? Người anh em, cậu làm sao vậy? Dạo này tập gym nhiều quá, tập hỏng cả não rồi à?
Âu Dương hớn hở giải thích: _“Tần Hoài cậu đã lâu lắm rồi không hỏi tôi câu nào, đột nhiên bị hỏi ý kiến thế này còn hơi không quen. Hay là cậu cứ để tôi thích ứng một chút, tôi đi pha cho cậu một ly Thủ Đả Nịnh Mông Trà trước, rồi cậu lại hỏi nhé?”_
Nói xong, Âu Dương không cho Tần Hoài cơ hội từ chối, trực tiếp đứng dậy đi pha Thủ Đả Nịnh Mông Trà.
Tần Hoài chỉ có thể nói: _“Ít đá!”_
Tần Hoài đành phải dời ánh mắt dò hỏi sang Thạch Đại Đảm.
Thạch Đại Đảm đáp lại Tần Hoài một ánh mắt cậu biết đấy, tôi là Đương Khang, loại việc động não này không thích hợp với tôi, tôi cũng lực bất tòng tâm.
Không hiểu sao, Tần Hoài hơi nhớ La Quân rồi, sáng nay Tần Hoài xem trạng thái của La Quân, vẫn đang xếp hàng đầu thai.
Vài phút sau, Âu Dương cầm hai ly trà chanh tươi mới pha xong đưa lên bàn, Tần Hoài một ly, Thạch Đại Đảm một ly, trong tình huống chưa được sự đồng ý của Thạch Đại Đảm, đã cưỡng ép kéo Thạch Đại Đảm vào tiểu đội hiến kế, ba tên thợ da thối chưa chắc đã bằng một Gia Cát Lượng.
_“Nói đi, tình huống gì gì?”_ Âu Dương vừa mở miệng đã là một câu líu lưỡi.
_“Chính là tình huống hiện tại của Vương đại gia đấy.”_ Câu trả lời của Tần Hoài cũng có thể gọi là người ra câu đố.
_“Là tình huống Lão Vương đã xin nghỉ 5 ngày, không nghĩ ra điểm tâm sao?”_ Chỉ có Thạch Đại Đảm là người thành thật thực sự.
_“Đúng.”_ Tần Hoài gật đầu thật mạnh, _“Tôi cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi, không ngờ Vương đại gia lại để trong lòng như vậy, chuyện này khiến ông ấy vướng mắc như vậy.”_
Âu Dương nhìn Tần Hoài, trong mắt viết đầy người anh em, tôi còn không hiểu cậu sao, cậu mới không phải là thuận miệng nói đâu.
Tần Hoài hỏi: _“Hai người nói xem Vương đại gia là có điểm tâm muốn ăn, nhưng quên mất là gì rồi, hay là đơn thuần không nghĩ ra nên đang trốn tránh?”_
Âu Dương chìm vào trầm tư.
Thạch Đại Đảm uống một ngụm lớn Thủ Đả Nịnh Mông Trà, cảm thấy hơi lạnh, lặng lẽ đặt xuống tiếp tục ăn mì, ăn được nửa bát mới nói: _“Tôi cảm thấy Lão Vương là có điểm tâm muốn ăn, đồng thời đang trốn tránh.”_
_“Với tính cách của Lão Vương, nếu ông ấy chỉ đơn thuần là không nghĩ ra, không đến mức không thèm đến. Ông ấy chắc chắn là nghĩ ra rồi nhưng nghĩ đến điểm tâm đó ông ấy không muốn nói, lại không nghĩ ra được một điểm tâm khác có thể thay thế, không muốn lừa người, đồng thời cũng không muốn mở miệng, rất vướng mắc, cho nên mới không đến.”_
Sự phân tích của Thạch Đại Đảm làm Tần Hoài và Âu Dương khiếp sợ, trên mặt Âu Dương viết đầy Lão Thạch, tôi vốn tưởng ông cũng giống tôi chỉ là mỗi ngày ở đây vui vẻ ăn uống, không ngờ ông trong lúc ăn uống lại còn thông minh như vậy.
Tần Hoài thì khiếp sợ vì hóa ra tiểu đội này không phải là ba tên thợ da thối không bằng một Gia Cát Lượng, mà là hai tên thợ da thối và một Gia Cát Lượng.
_“Muốn ăn thì cứ nói thẳng ra, chuyện này có gì mà phải vướng mắc?”_ Âu Dương hơi không hiểu.
_“Có thể Vương đại gia chính là một người khá thích vướng mắc như vậy đi.”_ Tần Hoài nói, trong lòng đại khái đã có tính toán.
Nếu là như vậy, điểm tâm mà Vương Căn Sinh không muốn mở miệng, nhất định là điểm tâm nhiệm vụ.
Hiện nay, khoảng cách mò ra Chi Tuyến Nhậm Vụ của Vương Căn Sinh chỉ còn thiếu bước cuối cùng.
Tần Hoài nhìn Âu Dương.
Âu Dương:?
Âu Dương đột nhiên có một dự cảm chẳng lành.
_“Âu Dương, cậu nói xem chúng ta quen biết Vương đại gia lâu như vậy mà chưa từng đến nhà ông ấy thăm ông ấy, có phải là hơi không tốt lắm không. Theo lý mà nói, Vương đại gia lâu như vậy không đến, có thể không phải đơn thuần là có việc không muốn đến, cũng có khả năng là ốm thật rồi. Hay là ngày mai chúng ta chọn một thời gian đến nhà Vương đại gia xem ông ấy thế nào nhé?”_
_“Cậu mang Thủ Đả Nịnh Mông Trà cậu làm, tôi mang điểm tâm tôi làm.”_
Âu Dương:? Tại sao cậu muốn đi thăm Vương đại gia lại còn phải kéo theo tôi? Là vì băng nhóm lừa đảo xuất động, nhất định không được hành động đơn lẻ sao?
Ê, tại sao tôi lại mặc định chúng ta là băng nhóm lừa đảo?
Âu Dương nghĩ nghĩ, cảm thấy mình rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, mỗi ngày đều không có việc gì, cùng Tần Hoài đến nhà Vương Căn Sinh thăm hỏi một chút cũng được.
_“Được thôi.”_ Âu Dương vui vẻ đồng ý, sau đó không nhịn được hỏi thêm một câu.
_“Tần Hoài, thực ra có một chuyện tôi thắc mắc lâu lắm rồi.”_
_“Tôi không nhắm vào cậu đâu nhé, tôi chỉ là có cảm giác này, không hiểu sao, từ rất lâu trước đây tôi đã cảm thấy... cậu hình như đang làm công việc lừa đảo.”_
_“Có những lúc nghe cậu gọi điện thoại, còn có lúc nói chuyện phiếm với người khác gì đó...”_
_“Chắc là ảo giác của tôi.”_
_“Có những lúc cậu nói chuyện với Vương đại gia, tôi cứ luôn cảm thấy cậu muốn lừa tiền dưỡng lão của ông ấy.”_
Tần Hoài không ngờ người anh em tốt Âu Dương của cậu, trong lúc mỗi ngày âm thầm ăn điểm tâm lại còn phát hiện ra nghề tay trái ẩn giấu của mình.
_“Âu Dương, sao cậu có thể nghĩ tôi như vậy chứ?”_ Tần Hoài vẻ mặt nghiêm túc, _“Tình hình kinh tế của tôi cậu còn không rõ sao? Tôi vừa mới thừa kế di sản của La Quân, tôi cần phải đi lừa đảo những người già khác nữa sao?”_
Âu Dương: Nữa?
_“Triệu Thành An thì cậu có thể quan sát kỹ một chút, tôi cảm thấy cậu ta có khả năng đang thử nghiệm trên ranh giới pháp luật đấy. Trước đây tôi cũng từng khuyên cậu ta muốn cậu ta biết đường quay lại, nhưng cậu ta dường như hơi khăng khăng làm theo ý mình, có thể là vì số tiền cậu ta cần bù lỗ thật sự quá nhiều.”_
_“Không nói nữa, Thủ Đả Nịnh Mông Trà hôm nay cậu làm thật không tồi, có thể cho tôi thêm một ly nữa không?”_
_“Được người anh em, cứ giao cho tôi!”_