## Chương 607: Con Đường
Hoàng Muộn Ngư Sí trộn cơm tuy xa xỉ, nhưng thực sự ngon.
Do thành tích thi cuối kỳ học kỳ trước của Trương Chi Uẩn không được lý tưởng lắm (không thể lọt vào top 3 của lớp), cố nhiên đau xót mất đi tư cách Hoàng Muộn Ngư Sí trộn cơm, chỉ có thể múc hai thìa rưới lên cơm ăn kèm với các món ăn khác.
Thường Thanh Thanh thi lọt vào top 3 của khối, nhưng con bé không thích cách ăn này, đứa trẻ này thích ăn cơm chan canh, cơm chan canh vịt già đều ăn hai bát.
Dưới sự nhường nhịn của Thạch Đại Đảm, Tần Hoài ăn ba bát lớn Hoàng Muộn Ngư Sí trộn cơm, một bữa cơm ăn xong trực tiếp no căng đến tận cổ họng, vừa mở miệng chính là mùi Hoàng Muộn Ngư Sí, cả người ăn thành một bát Hoàng Muộn Ngư Sí trộn cơm khổng lồ.
Sau khi ăn xong, Thạch Đại Đảm cho dù không nỡ đến mấy cũng phải về nhà. Trước đây không ở tỉnh Việt không về nhà thì thôi, bây giờ về rồi còn không về nhà, Thạch Đại Đảm nếu dám làm như vậy thì không phải là to gan, mà là gan chó.
Đương nhiên, Thạch Đại Đảm là xách theo hai túi phôi sống về nhà.
Phôi sống này không phải ông ăn, là mang về nhà cho vợ con ăn. Sáng mai Tần Hoài phải làm mì gà, Thạch Đại Đảm ngày mai sẽ đến nhà Tào Quế Hương ăn sáng. Có nước dùng gà do Tào Quế Hương đích thân pha chế ở đây, Tần Hoài muốn thử xem mì gà có thể xông lên Cấp S hay không.
Đối với việc Tần Hoài đưa ra hành vi xa xỉ muốn lấy nước dùng gà mà mình tốn vài tiếng đồng hồ dày công ninh nấu để nấu mì, Tào Quế Hương bày tỏ đã hiểu. Cháu trai bà thích lấy Hoàng Muộn Ngư Sí trộn cơm, đồ đệ lấy nước dùng thượng hạng nấu mì không tính là gì.
Trong nhà có điều kiện này.
Ăn cơm xong rửa bát xong, mọi người liền ai về nhà nấy, trong nhà chỉ còn lại ba người Tào Quế Hương, Trương Chử và Tần Hoài.
Thời gian buổi tối, thường là thời gian xem tivi của Tào Quế Hương và Trương Chử. Đài truyền hình phát gì thì xem nấy, phim truyền hình hay thì xem phim truyền hình, phim truyền hình không hay, xem tin tức gameshow cũng được, mục đích không phải là xem thứ gì, mà là để trong nhà có tiếng động.
Tào Quế Hương thích vừa xem tivi vừa đan áo len, Trương Chử quen vừa xem tivi vừa lướt điện thoại, có lúc còn sẽ nghe tiếng tivi trong phòng khách chạy vào phòng làm mộc.
_“Tiểu Tần, mấy cái thớt tôi làm cho cậu cậu băm nát mấy cái rồi?”_ Với tư cách là một thợ mộc xuất sắc, Trương Chử vô cùng quan tâm đến tình trạng của những cái thớt mà ông dày công chế tác.
_“Cái thứ 1... sắp băm nát rồi.”_ Tần Hoài có chút ngại ngùng nói.
Anh thật sự không hay luyện Đao Công, nhân bánh bình thường đều là An Du Du băm. Nói đến, An Du Du năm nay chỉ băm nhân thịt thôi đã băm hỏng hai cái thớt rồi.
Trương Chử có chút thất vọng, nhưng cũng không nói gì, chỉ hơi mang theo tiếc nuối nói: _“Tháng trước tôi vừa có được mấy khối gỗ tốt, đặc biệt thích hợp làm thớt. Nếu như thớt lần trước làm cho cậu cậu băm gần xong rồi, đúng lúc có thể làm cái mới, nếu như là như vậy...”_
_“Những khuôn mẫu trước đây tôi làm cho cậu dùng thế nào rồi?”_ Trương Chử lại hỏi.
Nhắc đến khuôn mẫu, Tần Hoài càng ngại ngùng hơn: _“Cháu dùng ít, đều là nhân viên khác trong tiệm đang dùng, dùng rất tốt. Bánh bao đậu đỏ hình động vật của thực đường chúng cháu đặc biệt được các bạn nhỏ hoan nghênh, lúc trường mẫu giáo gần đó tổ chức hoạt động, thường xuyên đặt số lượng lớn bánh bao động vật từ thực đường chúng cháu.”_
Chuyện trường mẫu giáo đặt cơm Tần Hoài không nói dối, chẳng qua là những bánh bao này thường do Trần An hoặc An Du Du phụ trách, Tần Hoài chưa từng tham gia. Thậm chí rất nhiều lúc anh đều không biết Vân Trung Thực Đường có đơn đặt cơm của trường mẫu giáo, là nhìn thấy trên báo cáo hàng tháng.
Trương Chử tâm mãn ý túc gật gật đầu, với tư cách là một thợ mộc xuất sắc, ông không quan tâm ai đã dùng khuôn mẫu của ông, ông chỉ muốn biết khuôn mẫu ông làm có dễ dùng hay không, nghe thấy dễ dùng, hơn nữa thường dùng thì ông yên tâm rồi.
_“Ông ngồi xích ra bên cạnh đi, ngồi giữa tôi và Tiểu Tần làm gì? Cản trở tôi và Tiểu Tần trò chuyện.”_ Tào Quế Hương có chút ghét bỏ dùng tay vỗ Trương Chử một cái, _“Đi pha ấm trà, tôi phải trò chuyện chính sự với Tiểu Tần.”_
Trương Chử vội vàng đứng dậy đi pha trà, Tần Hoài cũng nhìn về phía Tào Quế Hương đang đan áo len, ngồi nghiêm chỉnh.
Tào Quế Hương cười với Tần Hoài: _“Đừng căng thẳng, không phải khảo hạch, chính là nói chuyện phiếm.”_
_“Người nói như vậy con càng căng thẳng, người thích đào hố đợi con nhảy nhất.”_
Tào Quế Hương cười không nói, cúi đầu liếc nhìn áo len mình đan, phát hiện mũi kim lúc nãy sai rồi, vội vàng tháo ra đan lại, thong thả hỏi: _“Trước đây cậu nói cậu xác định được cậu muốn làm một đầu bếp Bạch án như thế nào? Bây giờ còn xác định không?”_
_“Xác định.”_ Tần Hoài kiên định nói.
_“Tại sao lại xác định như vậy? Rất nhiều người làm đầu bếp cả đời đều không biết mình nên trở thành một đầu bếp như thế nào, có người thực ra không thích hợp làm đầu bếp, nhưng bởi vì trưởng bối trong nhà làm nghề này nên hồ đồ làm đầu bếp. Có người thực ra trời sinh chính là hạt giống làm đầu bếp, nhưng vẫn luôn khổ nỗi không có cơ hội tiếp xúc, có thể phải đợi đến ba bốn mươi tuổi mới phát hiện mình có thiên phú về mặt này.”_
_“Có người thiên phú trác tuyệt, nhưng căn bản không thích nghề này, chỉ có thể cầm thiên phú lãng phí, lại mờ mịt không biết mình còn có thể làm gì. Có người về mặt này không có chút thiên phú nào, lại có bầu nhiệt huyết, cho nên vẫn luôn kiên trì, cả đời vô vi.”_
_“Tiểu Tần cậu cảm thấy cậu là loại nào?”_
Tần Hoài nghiêm túc suy nghĩ một chút.
_“Con cảm thấy con là thiên phú trác tuyệt, hơn nữa nhiệt ái ngành nghề này, lại đúng lúc từ nhỏ làm ngành nghề này, đồng thời sẽ luôn kiên trì, đạt được thành tựu to lớn loại đó.”_ Tần Hoài nói.
Tào Quế Hương trực tiếp bật cười thành tiếng: _“Thật dám nói.”_
Trương Chử bưng trà đã pha xong tới, tiện thể còn bưng tới một chậu quýt đường và một đĩa hạt dưa, ngồi bên cạnh bắt đầu ăn quýt đường.
_“Ông ăn ít quýt thôi, sáng hôm nay tôi đã nghe giọng ông nói chuyện hơi khàn rồi, ăn nhiều bốc hỏa.”_ Tào Quế Hương nói, _“Trong nhà bếp có lê chưng đường phèn tôi hầm cho ông, 9 giờ là gần như có thể ăn rồi, đến lúc đó Tiểu Tần cậu cũng ăn một bát, nhuận phổi.”_
_“Ồ ồ, tôi chỉ ăn hai quả.”_ Trương Chử vội vàng bỏ quýt xuống, tự rót cho mình một chén trà chiến thuật uống trà.
_“Sư phụ người cảm thấy con nói không đúng sao?”_ Tần Hoài hỏi.
Tào Quế Hương thu lại nụ cười, vô cùng nghiêm túc nhìn về phía Tần Hoài: _“Rất đúng.”_
_“Thiên tài chính là phải có sự tự tin này, đây không phải là ngạo khí, chính là tự tin. Lúc tôi còn trẻ không có thiên phú như cậu, nhưng còn tự tin hơn cậu, tôi kiên tín tất cả các món ăn tôi đều có thể học được, kỹ thuật khó đến mấy đối với tôi mà nói cũng chỉ là vấn đề thời gian, không có gì là tôi không làm được, cũng không có gì là tôi không học được.”_
_“Ông Trương của cậu cũng như vậy, không tin cậu hỏi ông ấy. Sư phụ của ông ấy năm xưa là thợ mộc có tiếng nhất trong thành Bắc Bình, lúc ông ấy còn là học đồ liền cảm thấy mình có thể thay thế, lúc yêu đương với tôi không ít lần vẽ bánh vẽ, nói đợi ngày nào đó ông ấy trở thành thợ mộc có tiếng nhất trong thành Bắc Bình đóng một món đồ nội thất phải thu bao nhiêu tiền, với tay nghề của ông ấy chắc chắn phải thu nhiều hơn sư phụ của ông ấy.”_
Trương Chử mặt già đỏ lên: _“Đó đều là chuyện lúc còn trẻ, tuổi trẻ ngông cuồng không hiểu chuyện.”_
_“Vậy trước đây người là cảm thấy con không đủ tự tin sao?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Cái đó thì không có.”_ Tào Quế Hương tiếp tục đan áo len, _“Tôi chính là cảm thấy cậu không đủ cuồng, thanh niên thực ra vẫn là cuồng vọng một chút thì tốt, cuồng vọng mới có thể ngã nhào chịu khổ. Cậu không cuồng làm sao ngã nhào? Không ngã nhào làm sao chịu giáo huấn? Không chịu giáo huấn làm sao bị hiện thực đánh đập? Không bị hiện thực đánh đập làm sao phấn đấu quên mình?”_
Tần Hoài: ……
Nghe có vẻ Tào Quế Hương những năm nay cũng không ít lần đọc tiểu thuyết sảng văn.
_“Vậy cậu bây giờ xác định phong cách của cậu chưa?”_ Tào Quế Hương lại hỏi về câu hỏi thứ 1.
_“Xác định rồi.”_
_“Là gì?”_ Tào Quế Hương là thật sự rất tò mò, trước đây Tần Hoài trong cuộc gọi video từng nói cho Tào Quế Hương phong cách kiểu sách giáo khoa mà anh xác định, nhưng Tào Quế Hương thực ra không hiểu lắm phong cách này cụ thể là gì.
Nói thế nào nhỉ, hơi quá trừu tượng rồi.
Với tư cách là một đầu bếp rất có đặc điểm và phong cách cá nhân, phong cách của đầu bếp mà Tào Quế Hương hiểu là làm ra thứ không giống với người khác, nhưng phong cách kiểu sách giáo khoa mà Tần Hoài gọi, lại chính là không có bất kỳ phong cách và đặc điểm nào.
_“Người có từng nghe nói tinh thần con không được bình thường lắm không?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Có thể nhìn ra, có lúc cậu sẽ lẩm bẩm tự nói độ thuần thục, nhiệm vụ các loại lời nói, trước đây lúc cậu ở chỗ tôi luyện Đao Công, thường xuyên luyện luyện liền hư không điểm thứ gì đó, bất quá cũng không tính là không bình thường.”_
_“Lúc lượng luyện tập lớn áp lực tinh thần liền sẽ rất lớn, lúc đó cậu không có vừa luyện vừa khóc, tôi cảm thấy mức độ chịu đựng tâm lý của cậu đã rất không tệ rồi.”_
_“Tôi và các sư huynh của tôi lúc nhỏ khi luyện cơ bản công đều là vừa luyện vừa khóc, có lúc ngủ nằm mơ, mơ thấy mình đang luyện cơ bản công, trong mơ đều phải khóc.”_
_“Gối của cậu chưa từng ướt.”_
Tần Hoài: _“…… Con từ nhỏ đã ảo tưởng mình có một hệ thống, hệ thống này đại khái là như thế này, nó có bảng thuộc tính, sẽ ban bố nhiệm vụ, sẽ...”_
Trước đây lúc Tần Hoài giới thiệu hệ thống của anh với người khác, đều giới thiệu rất chung chung, chỉ là dăm ba câu đơn giản khái quát một nét, thông báo cho đối phương có món đồ này, anh có thể sẽ thỉnh thoảng phát bệnh mở bảng trò chơi là đủ rồi. Nhưng kể từ lần trước ở trong viện dưỡng lão ở Cô Tô hướng Xưởng trưởng Hứa giới thiệu chi tiết hệ thống của mình sau đó, Tần Hoài liền cảm thấy sự giới thiệu trước đây quá không tôn trọng hệ thống rồi.
Phải giới thiệu chi tiết.
Tần Hoài lải nhải nói ba phút, làm cho Tào Quế Hương và Trương Chử đều nghe ngây người, Trương Chử ném cho Tào Quế Hương một ánh mắt mờ mịt, trong ánh mắt viết đầy bà chắc chắn đứa trẻ này áp lực không lớn? Tôi cảm thấy áp lực này có thể lớn hơn vừa luyện vừa khóc nhiều rồi.
Tào Quế Hương dùng trọn vẹn hai phút mới chấp nhận sự thật Tần Hoài đã ảo tưởng ra một hệ thống chi tiết như vậy.
_“Cho nên... phong cách cậu tìm được là bởi vì hệ thống tưởng tượng ra này?”_ Tào Quế Hương hỏi.
_“Đúng.”_ Tần Hoài nặng nề gật đầu, _“Hệ thống này đối với các kỹ năng cơ bản của con đều có hiển thị chỉ số cụ thể và định nghĩa cấp bậc, ví dụ như Phát Diện, Điều Hãm của con bây giờ đều là Đại Sư Cấp, hơn nữa điểm kinh nghiệm của Điều Hãm cao hơn Phát Diện rất nhiều.”_
_“Hỏa Hầu là Cao Cấp, Chỉ Pháp cũng là Cao Cấp, mặc dù thời gian Hỏa Hầu thăng Cao Cấp dài hơn Chỉ Pháp, nhưng bởi vì con hơn nửa năm nay đều không có cày điểm kinh nghiệm của Hỏa Hầu, cho nên điểm kinh nghiệm của Chỉ Pháp kẻ đến sau vượt lên trước, đã vượt qua Hỏa Hầu.”_
_“Đao Công là Trung Cấp, không tăng điểm kinh nghiệm lắm. Theo mô thức hiện tại của con, có thể năm sáu năm sau Đao Công của con vẫn là Trung Cấp.”_
Tào Quế Hương không hiểu lắm gật gật đầu: _“Đánh giá cấp bậc này ngược lại rất xác đáng, nhưng phong cách của cậu và đánh giá cấp bậc này lại có quan hệ gì?”_
_“Con cảm thấy phong cách thích hợp nhất với con không phải là phải làm điểm tâm thành hình dạng gì, cũng không phải là phải gán cho một số điểm tâm ý nghĩa đặc biệt và màu sắc cá nhân nồng đậm của con, con người con từ nhỏ đến lớn thực ra không có đặc điểm gì, đặc điểm lớn nhất của con chính là làm điểm tâm ngon.”_
_“Chu sư phụ của Tri Vị Cư nói điểm tâm của con làm rất tiêu chuẩn, tiêu chuẩn kiểu sách giáo khoa. Các ông các bà của Vân Trung Tiểu Khu chúng con đối với đánh giá điểm tâm của con cũng là điểm tâm phù hợp với tưởng tượng của bọn họ, điểm tâm tiêu chuẩn nhất ngon nhất mà bọn họ có thể tưởng tượng ra là hình dạng gì, điểm tâm của con chính là hình dạng đó. Đương nhiên, có thể sẽ tốt hơn bọn họ tưởng tượng.”_
_“Trước đây Trịnh sư phụ cảm thấy trong điểm tâm con làm luôn có bóng dáng của người khác, nhưng ông ấy không biết rốt cuộc là bóng dáng của ai. Dù sao con trước đây quả thực không có sư phụ, tay nghề của con đều là xem thực đơn tự học.”_
_“Sau này con phát hiện, trên người con có thể không phải là bóng dáng của người khác, mà là con vẫn luôn đang bắt chước thực đơn. Con không có sư phụ sở hữu phong cách cá nhân mãnh liệt chỉ đạo con, con là dựa theo sách giáo khoa học điểm tâm, cho nên phong cách của con vẫn luôn là kiểu sách giáo khoa.”_
_“Đây chưa chắc không phải là một loại phong cách, làm ra điểm tâm phù hợp với nhận thức và tưởng tượng của đại chúng, đồng thời tốt hơn bọn họ tưởng tượng, đây lẽ nào không phải là phong cách của con sao?”_
_“Có sư phó điểm tâm theo đuổi sự đổi mới, có sư phó điểm tâm theo đuổi sự độc đáo, có sư phó điểm tâm điểm tâm nồng đậm, có sư phó điểm tâm điểm tâm thanh nhã. Mỗi người đều có loại hình mình am hiểu, con cũng vậy, chẳng qua là con am hiểu rất tạp. Con am hiểu tất cả các loại bánh bao màn thầu thuộc loại bữa sáng, am hiểu Mễ Cao, Sơn Dược Cao, Lục Đậu Cao, mì xoa tay những thứ tương đối mà nói không dễ định nghĩa thể loại này, nhưng nếu đem chúng dùng chỉ số để thể hiện ra, thứ con am hiểu thực ra là điểm tâm mà con tích lũy chỉ số cao.”_
_“Phong cách của con chính là đem chỉ số cơ bản cày đến cực hạn mà con có thể cày được, sau đó dựa theo chỉ số để làm điểm tâm mà con am hiểu nhất.”_
Tào Quế Hương nghe hiểu rồi.
Mặc dù Tần Hoài đang dùng một thứ mà bà không có cách nào hiểu được để miêu tả, nhưng bà quả thực nghe hiểu rồi.
_“Trước đây tôi sao lại cảm thấy cậu một chút cũng không cuồng vọng chứ.”_ Tào Quế Hương nhìn Tần Hoài, _“Cậu cuồng hơn bất kỳ một thiên tài nào mà tôi quen biết, bao gồm cả chính tôi.”_
_“Lúc tôi còn trẻ đều không dám nói ra lời đem cơ bản công luyện đến cực hạn này.”_
Tần Hoài học theo nụ cười ngây ngô của Thạch Đại Đảm, cười bẽn lẽn một cái.
Đừng nói, Tần Hoài phát hiện nụ cười này của Thạch Đại Đảm còn khá thâm tàng công dữ danh.
Tào Quế Hương lại cúi đầu đan hai mũi áo len, không hài lòng lắm, tháo ra đan lại.
Trương Chử lén lút ăn thêm một quả quýt đường.
Tần Hoài bưng chén trà lên uống một ngụm trà.
Tào Quế Hương đột nhiên thở dài một hơi, Tần Hoài và Trương Chử đồng loạt nhìn về phía bà.
_“Tôi đột nhiên hơi hối hận, tối hôm nay không hấp hai cái màn thầu Tiểu Tần cậu mang đến, nếm thử Tửu Nương Man Đầu hiện tại của cậu là trình độ gì rồi.”_
_“Lão Trương, gọi điện thoại cho Xích Viễn, hỏi xem Tửu Nương Man Đầu của Tiểu Tần có ngon không.”_
_“Bây giờ gọi sao? Bây giờ mới 8 giờ 40 phút, vừa ăn xong bữa tối chưa được bao lâu, không đến mức bây giờ liền ăn vụng chứ.”_ Trương Chử hỏi.
_“Con trai tôi đẻ ra đức hạnh gì tôi có thể không biết sao? Chắc chắn vừa về nhà liền hấp lên rồi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì Tư Vũ bọn họ bây giờ cũng đang ở nhà Xích Viễn.”_
Trương Chử gọi điện thoại cho Trương Xích Viễn, điện thoại đổ chuông bảy tám tiếng mới bắt máy.
_“Alo, ba, chuyện gì vậy ạ?”_ Giọng nói ậm ờ của Trương Xích Viễn từ đầu dây bên kia truyền đến.
_“Không có chuyện gì, chính là mẹ con bảo ba hỏi con, màn thầu của Tiểu Tần mang đến ngon không?”_
_“Ngon, quá ngon rồi, so với lần trước... Ba, màn thầu gì vậy ạ? Con sao có thể ăn màn thầu Tiểu Tần mang đến chứ? Màn thầu này không phải trước tiên để trong tủ lạnh nhà con, giữ lại qua vài ngày mọi người cùng nhau ăn sao?”_
_“Đừng giả vờ nữa, ngon không? Tư Vũ có ở nhà con không?”_
_“…… Ba.”_ Giọng của Trương Tư Vũ từ đầu dây bên kia truyền đến, _“Quá ngon rồi.”_
_“Ăn mấy cái rồi?”_ Tào Quế Hương hỏi.
_“Chỉ... 1 cái.”_
_“Nói bậy! Mẹ, Tư Vũ em ấy bây giờ đã đang ăn cái thứ 3 rồi!”_
_“Mẹ, anh ấy cũng ăn ba cái rồi!”_
_“Uẩn Uẩn đều cũng ăn 3 cái rồi, Thanh Thanh mới ăn 1 cái, thật sự là 1 cái!”_
_“Đó là bởi vì Thanh Thanh thật sự ăn không nổi nữa rồi!”_
Tào Quế Hương dùng ánh mắt ra hiệu Trương Chử cúp điện thoại.
_“Tư Vũ và Xích Viễn ăn cơm xong còn có thể ăn ba cái...”_ Tào Quế Hương như có điều suy nghĩ, _“Tiểu Tần, cậu đây là thật sự tìm được con đường của cậu rồi a.”_
Tần Hoài: ……
Sư phụ, cách người phán đoán con có tìm được con đường của con hay không, là thông qua hai đứa con xui xẻo của người ăn cơm xong sau đó còn có thể ăn mấy cái màn thầu để phán đoán sao?