Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 611: Chương 611: Bừng Tỉnh

## Chương 611: Bừng Tỉnh

Sau khi xác định một đám bạn bè đến đó chính là Trần Huệ Hồng mấy người, Tần Hoài gọi Tần Lạc xuống xe, để Tần Lạc giúp đem nguyên liệu nấu ăn trên xe chuyển xuống, sau đó nhờ Tần đại gia đưa Tần Lạc đến một căn phòng trống sạch sẽ có thể ngủ bù để Tần Lạc ngủ bù vài tiếng đồng hồ trước, bản thân đi đến nhà bếp làm việc.

Tần đại gia muốn giúp đỡ, Tần Hoài liền để Tần đại gia giúp rửa rau cắt rau, đánh chút việc vặt đơn giản nhất. Dù sao trù nghệ của Tần đại gia Tần Hoài là biết, bất phân bá trọng với Tần Viện Trưởng, nếu dùng trù nghệ viết sơ yếu lý lịch chỉ có thể viết thành thạo tinh thông sử dụng nồi cơm điện, lò vi sóng, nồi hấp đều không thể tính là tinh thông sử dụng.

Tần Viện Trưởng và Tần đại gia đều từng làm qua chuyện đem đồ vật đặt trong nồi hấp hấp, giữa chừng đi bận việc khác đem nồi hấp quên mất nước bốc hơi cạn, lúc phát hiện thì trong nhà bếp đã là khói đặc cuồn cuộn suýt chút nữa làm nổ tung nhà bếp.

Chỉ có thể nói Tần Viện Trưởng không hổ là họ hàng với Tần đại gia, điểm thiên phú về mặt trù nghệ của hai người đều là giống nhau.

Bữa sáng không cần làm quá phức tạp, Tần Hoài nếu đã lựa chọn ngày ông Công ông Táo đến viện phúc lợi, chính là ôm quyết tâm trong vài ngày này làm đủ lượng điểm tâm cần thiết cho ba bữa một ngày của toàn thể nhân viên và những đứa trẻ của viện phúc lợi mà đến, tự nhiên không cần vội vàng nhất thời.

Trong kế hoạch của Tần Hoài, sáng hôm nay chỉ cần làm Tửu Nương Man Đầu và mì nước tương. Tửu Nương Man Đầu Cấp S- là điểm tâm cấp bậc cao nhất mà anh hiện tại có thể độc lập làm ra, còn có buff, làm nổi bật thực lực của anh.

Mì nước tương đơn giản dễ ra món lại nóng hổi, Tần Viện Trưởng thích ăn.

Tần Viện Trưởng chính là thích ăn chút mì chay, lúc Tần Hoài còn rất nhỏ, Tần Viện Trưởng liền thường xuyên đến siêu thị nhỏ mua mì sợi rẻ tiền tích trữ, dăm ba bữa làm bữa chính ăn. Lúc đó Tần Hoài chỉ coi Tần Viện Trưởng là vì tiết kiệm tiền hơn nữa trù nghệ quá kém, dù sao bà nấu mì sợi chính là mì nước trong thuần túy, ngay cả trứng gà cũng không thêm một quả loại đó.

Sau này Tần Hoài lớn lên được Tần Tòng Văn hai vợ chồng nhận nuôi, ngày tháng của viện phúc lợi cũng dễ chịu hơn một chút, bữa chính thường ngày của Tần Viện Trưởng cũng từ mì sợi nước trong biến thành mì sợi thêm trứng gà, Tần Hoài mới ý thức được Tần Viện Trưởng là thật sự rất thích ăn mì.

Tần Hoài không biết kéo mì lắm, mì xoa tay cũng là sau khi sờ ra thực đơn của Trường Thọ Diện mới làm khá nhiều, cộng thêm mì xa không dễ bảo quản thời gian dài như bánh bao màn thầu, dẫn đến Tần Hoài thực ra chưa từng làm mì trong viện phúc lợi.

Bây giờ Tần Hoài có trình độ này, trong nhà cũng có điều kiện này, Trường Thọ Diện Cấp S Tần Viện Trưởng chắc chắn là không ăn được rồi, nhưng mì nước tương mỹ vị học sinh tốt nghiệp xuất sắc vẫn là có thể cung cấp kiểu bão hòa.

Tần Hoài trong nhà bếp tĩnh lặng nhào bột.

Tần đại gia vừa rửa rau, vừa trò chuyện với Tần Hoài, lớn giọng cảm thán nói: _“Năm ngoái cháu đi Sơn Thị, tôi và Tần mụ mụ của cháu còn lo lắng cháu ở nơi đất khách quê người không quen biết ai không có bạn bè, đứa trẻ cháu từ nhỏ tính cách đã độc lập, hôm qua những người bạn đó của cháu đến viện phúc lợi, Tần mụ mụ của cháu không biết có bao nhiêu vui vẻ, nếu không phải biết hôm nay cháu về, hôm qua đã dẫn bọn họ đến văn phòng xem tranh cháu vẽ lúc nhỏ rồi.”_

Tần Hoài: ……

Tần Hoài bắt đầu suy nghĩ bây giờ cạy khóa lẻn vào văn phòng Tần Viện Trưởng, đem tranh tiêu hủy khả năng cao bao nhiêu.

0.

Tần Hoài chỉ có thể thở dài một hơi thật sâu.

Mặc dù anh là do Tần Viện Trưởng một tay nuôi lớn, tốt nghiệp bao nhiêu năm như vậy cũng vẫn như cũ sẽ gọi Tần Viện Trưởng là Tần mụ mụ, nhưng Tần Hoài là thật sự không hiểu tại sao Tần Viện Trưởng lại cố chấp với việc sưu tầm những bức tranh xấu xí anh vẽ lúc nhỏ như vậy, mỗi một bức đều sưu tầm.

Rõ ràng tranh của những học sinh tốt nghiệp khác Tần Viện Trưởng là không hay sưu tầm.

Lẽ nào Tần Viện Trưởng từ 20 năm trước đã rất coi trọng mình, cảm thấy mình sau này nhất định sẽ thừa kế mấy chục tỷ di sản, cho nên nắm thóp trước, phòng ngừa mình sau khi tốt nghiệp không quyên tiền vào viện phúc lợi sao?

Tần Hoài chỉ có thể chuyển chủ đề: _“Tần đại gia, cháu rõ ràng từ nhỏ nhân duyên đã rất tốt được không, khi nào tính tình độc lai độc vãng rồi.”_

Tần đại gia cười ha hả: _“Cháu còn nhân duyên rất tốt, đứa trẻ cháu từ nhỏ đã không có bạn bè.”_

Tần Hoài mở miệng liền muốn phản bác, muốn nói ra một hai người bạn nhỏ chơi rất thân trong viện phúc lợi để chứng minh mình từ nhỏ nhân duyên đã tốt, sau khi mở miệng phát hiện mình lại không nói ra được tên.

Tần Hoài ngây người rồi.

Anh đột nhiên ý thức được, anh thậm chí không nói ra được tên của một người bạn nhỏ từ nhỏ trong viện phúc lợi đã chơi rất thân, anh thậm chí không nhớ lắm tên của những người bạn nhỏ khỏe mạnh năm xưa cùng anh ở trong viện phúc lợi lần lượt được các gia đình khác nhận nuôi.

Mọi người dường như chỉ là quan hệ từng cùng ở một viện phúc lợi, những năm nay cũng không có giao thoa gì, mấy năm trước còn sẽ cùng nhau vào ngày ông Công ông Táo về viện phúc lợi, có thể gặp mặt còn sẽ chào hỏi. Mấy năm nay không gặp được mặt sau đó, Tần Hoài không chỉ không nhớ bọn họ trông như thế nào rồi, thậm chí ngay cả bọn họ tên là gì cũng không nhớ rồi.

Ế, học sinh tốt nghiệp xuất sắc vào tù trước đó tên là gì nhỉ?

Tần Hoài phát hiện anh ngay cả người anh em họ gì cũng không nhớ.

Tần Hoài bắt đầu nhớ lại bạn học bao nhiêu năm nay của mình.

Bạn học tiểu học.

Không nhớ nữa, không liên lạc.

Bạn học cấp hai.

Không nhớ nữa, cũng không liên lạc.

Bạn học cấp ba.

Cũng không nhớ lắm nữa, tương tự không có liên lạc.

Bạn học đại học.

Mẹ kiếp, lại chỉ có liên lạc với Âu Dương, hơn nữa Âu Dương thậm chí không phải bạn cùng lớp của Tần Hoài, Âu Dương là đàn anh.

Vào khoảnh khắc này, Tần Hoài đột nhiên ý thức được, anh không phải là cậu bé tỏa nắng cởi mở, dẻo miệng, giỏi giao tiếp, biết nhìn sắc mặt người khác, Hoang Ngôn Đại Sư Cấp, nhân duyên cực tốt trong tưởng tượng của mình.

Anh là tên lừa đảo chết tiệt với tất cả mọi người đều chỉ giữ khoảng cách giao tiếp lịch sự, không có bạn nối khố, không có bạn thân, không có bạn bè chơi cùng từ nhỏ đến lớn, chỉ có em gái bị lừa từ nhỏ đến lớn.

Anh và Âu Dương quan hệ tốt, cũng chỉ là lúc học đại học và sau khi chuyển đến Sơn Thị quan hệ tốt, sau khi Tần Hoài tốt nghiệp đại học về Cù Huyện bán bữa sáng hai năm đó, Tần Hoài và Âu Dương cũng không có tiếp xúc gì, chỉ là bạn bè thả tim trên vòng bạn bè.

Nếu không phải Tần Hoài thừa kế di sản đi Sơn Thị, mà Âu Dương lại đúng lúc sống ở Vân Trung Tiểu Khu hai người một lần nữa nảy sinh giao thoa, có thể vài năm sau bọn họ ngay cả bạn bè thả tim cũng không phải rồi.

Tần Hoài đột nhiên ý thức được anh từ nhỏ đến lớn không có bạn bè, anh vẫn luôn cảm thấy mình nhân duyên tốt là bởi vì anh là làm bữa sáng tay nghề tốt, các bạn học đều thích ăn bữa sáng của Tần Gia Tảo Canh Điếm, trông cậy vào anh mỗi ngày mang bữa sáng.

Bạn bè ý nghĩa thực sự của anh thực ra là đám tinh quái Trần Huệ Hồng này.

Mặc dù hơi ly phổ, nhưng từ thời thiếu niên đến lớn, vẫn luôn ở bên anh, đóng vai trò bạn nối khố bạn thân bạn bè của anh vẫn luôn là Tần Lạc.

Tần Hoài bao nhiêu năm nay vẫn luôn không cảm thấy mình rất cô độc, không có bạn bè, là bởi vì anh có em gái.

Đây chính là số mệnh của nam chính truyện hệ thống sao?

Tần Hoài vẫn đang chấn động, Tần đại gia bắt đầu lẩm bẩm lải nhải giống như tự nói một mình: _“Đứa trẻ cháu, lúc bế trên tay liền không thân thiết với người ta, chỉ thân cận với vài người, những người khác chạm đều không cho chạm. Từ nhỏ đã không thích chơi cùng những đứa trẻ khác trong viện phúc lợi, trồng trọt đều tự mình một người trồng. Lúc đi học ở trường cũng không kết giao được bạn bè, cộng thêm mỗi lần có người muốn nhận nuôi cháu cháu liền khóc lóc om sòm, có lúc lại kỳ kỳ quái quái giống như một kẻ ngốc. Nếu không phải cửa hàng bữa sáng của ba cháu liền mở ở đối diện viện phúc lợi chúng ta, từ nhỏ nhìn cháu lớn lên biết rõ gốc gác, tôi và Tần mụ mụ của cháu đều không nghĩ ra cháu có thể được gia đình nào nhận nuôi.”_

_“Cháu cũng không có khoa trương như ông nói chứ.”_ Tần Hoài yếu ớt biện giải.

_“Cháu là không biết cháu lúc nhỏ có bao nhiêu khó nuôi, ngoài Tần mụ mụ của cháu còn có một thanh niên lúc đó thường xuyên đến viện phúc lợi làm tình nguyện viên, những người khác ai chạm vào cháu cháu đều khóc, ở một mình cũng khóc. Tần mụ mụ của cháu lúc đút cơm cho những đứa trẻ khác đều phải bế cháu, nếu không tiếng khóc đó của cháu có thể làm điếc tai mọi người, tôi bây giờ lãng tai chính là bị cháu lúc nhỏ khóc đấy.”_

Tần Hoài: …… Tần đại gia, bây giờ nói những lời này, lát nữa Trần Huệ Hồng bọn họ tỉnh rồi thì không thể nói nữa nha.

_“Tần mụ mụ của cháu cũng coi như là ở trong viện phúc lợi chăm sóc trẻ con cả đời, lúc đó chúng tôi đều cảm thấy cháu là đứa trẻ khó nuôi nhất, nhưng sau này đợi Hoài Hoài cháu lớn lên rồi, mới phát hiện cháu là đứa trẻ dễ nuôi nhất.”_

_“Nghe lời, hiểu chuyện, trong mắt có việc.”_

_“Trong viện phúc lợi điều kiện không tốt, nói câu khó nghe một chút, cho dù là đứa trẻ khỏe mạnh, nếu như không có người tài trợ trong viện phúc lợi cũng rất khó đi ra sinh viên đại học. Gia đình điều kiện tốt đều muốn nhận nuôi đứa trẻ tuổi nhỏ không nhớ chuyện, cũng có thể hiểu được, đứa trẻ nhớ chuyện biết mình không phải do ba mẹ nuôi sinh ra, ba mẹ nuôi cũng sợ đứa trẻ nuôi không thân.”_

_“Lúc đó Tần mụ mụ của cháu ngày nào cũng sầu đến mức buổi tối ngủ không được, vừa muốn tìm cho cháu một gia đình tốt, để cháu rời khỏi viện phúc lợi có môi trường tốt hơn, có lối thoát tốt hơn. Lại sợ không tìm được gia đình tốt, bị loại gia đình tốt giả vờ đó lừa, nhận nuôi cháu chỉ là vì đợi cháu tốt nghiệp cấp hai liền cho cháu bỏ học đi làm kiếm tiền.”_

_“Cũng không phải là chưa từng xảy ra chuyện như vậy.”_

_“Thực ra ba mẹ cháu năm xưa sẽ nhận nuôi cháu, là Tần mụ mụ của cháu đến tận cửa cầu xin. Bà ấy đem những gia đình biết rõ gốc gác trong huyện chúng ta toàn bộ điều tra nghiên cứu một lượt, cuối cùng cảm thấy ba mẹ cháu người không tệ, thích hợp nhất, hơn nữa cháu cũng thích hợp. Lúc đó Tần mụ mụ của cháu đều nghĩ xong rồi, nếu như ba mẹ cháu không muốn nhận nuôi cháu, cũng phải để cháu và bọn họ tạo quan hệ tốt, như vậy cháu tốt nghiệp cấp ba nếu thi không đậu đại học, có thể trực tiếp đến cửa hàng bữa sáng của bọn họ làm thuê bán bánh bao.”_

Tần Hoài không ngờ Tần Viện Trưởng năm xưa lại còn có plan B.

Tần Hoài trong lúc nhất thời không biết nên nói chút gì, âm thầm nhào bột một lúc, nhìn Tần đại gia vẫn đang híp mắt rửa rau hỏi: _“Tần đại gia, tại sao trước đây cháu không biết những chuyện này?”_

_“Cái này có gì đáng để cháu biết chứ, chuyện cháu không biết còn nhiều lắm. Lúc cháu vừa lên tiểu học, trong lớp cháu có phụ huynh học sinh không biết từ đâu nghe nói cháu là một kẻ ngốc, chạy đến trường học làm loạn nói muốn cho cháu chuyển lớp, không muốn để con mình và một kẻ ngốc của viện phúc lợi học cùng một lớp, Tần mụ mụ của cháu còn chạy đến trường học đánh nhau một trận với phụ huynh đó cơ.”_

Tần Hoài chỉ cảm thấy trong lòng ngũ vị tạp trần.

Anh trước đây vẫn luôn cảm thấy mình khá thông minh, nhưng ngay lúc nãy, anh cảm thấy mình là một người vượn chưa khai trí, vừa mới khai trí.

_“Vậy sao ông bây giờ đột nhiên nói với cháu những chuyện này?”_

_“Bởi vì Hoài Hoài lớn rồi a.”_ Tần đại gia cười híp mắt nói, _“Lớn rồi, đi học rồi, đổi môi trường rồi, còn kết giao được đủ loại bạn bè thật lòng muốn tốt cho cháu.”_

_“Hôm qua Tần mụ mụ của cháu và bạn bè của cháu trò chuyện vui vẻ lắm.”_

Tần Hoài chỉ có thể ngẩn ngơ tiếp tục nhào bột.

Cục bột của Tửu Nương Man Đầu vừa nhào xong, lúc Tần Hoài dự định trong thời kỳ cục bột lên men liền mạch làm mì xoa tay, ngoài nhà bếp truyền đến chút âm thanh nói chuyện.

Âm thanh rất nhỏ, nghe không rõ nói cái gì, âm thanh càng đến gần nghe càng rõ.

_“Tĩnh Tĩnh, có phải em dùng dầu gội đầu không đúng không? Chị cảm thấy trước đây chất tóc của em không kém như vậy, sao hôm nay em ngủ một giấc dậy tóc em liền xù thành như vậy rồi, năm ngoái chị mua chung một lô dầu xả bây giờ trong nhà còn mấy thùng cơ, đợi về chị lấy cho em hai chai.”_

_“Hồng Tỷ, em chắc là không phải chất tóc kém, chỉ đơn thuần là không chải đầu, trong căn phòng đó của em không có lược.”_

_“Không có lược sao không nói với chị a? Trong túi chị có, lát nữa về chị lấy cho em.”_

_“Bọn trẻ vẫn đang ngủ, em ở bên đó không dám nói chuyện lắm. Em cũng là lớn lên ở viện phúc lợi, biết những căn nhà cũ này cách âm đều rất kém, tiếng bước chân nặng một chút trong phòng đều có thể nghe thấy, sớm như vậy đánh thức bọn trẻ cũng không tốt.”_

Trần Huệ Hồng và Khuất Tĩnh không chải đầu, dẫn đến tóc xù lông đi ở phía trước nhất.

Khuất Tĩnh không chỉ không chải đầu, cũng không ngủ ngon, người thoạt nhìn có chút tiều tụy, sắc mặt tái nhợt, cộng thêm đèn của nhà bếp không sáng lắm, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt vốn dĩ đã rất trắng của Khuất Tĩnh có vẻ cô không có chút huyết sắc nào, khiến Tần Hoài hơi ảo thị Khuất Tĩnh trước khi độ kiếp chưa thành công.

_“Hồng Tỷ, trước đây không phải trong nhóm nói ngày hai mươi chín tết mới đến sao, mọi người sao đến sớm như vậy, còn không nói trước với tôi.”_ Tần Hoài cười nói, không có bất kỳ ý trách móc nào.

_“Ế, đây cũng không phải là chủ ý của tôi, tôi đến sớm là có chính sự. La Quân năm ngoái và năm kia không phải đã quyên góp mấy khoản tiền cho viện phúc lợi sao? Ông ấy trước khi chết đặc biệt dặn dò tôi, bảo tôi trước năm mới đến viện phúc lợi thay ông ấy kiểm tra sổ sách, kiểm tra xem tiền ông ấy quyên góp có bị tiêu xài bừa bãi không, viện phúc lợi Tĩnh Tĩnh ở tôi trước năm mới cũng đi kiểm tra sổ sách rồi. Đúng không Tĩnh Tĩnh?”_

Khuất Tĩnh vô cùng phối hợp gật gật đầu.

Tần Hoài tin tưởng Trần Huệ Hồng không nói dối, bởi vì đây quả thực là phong cách của La Quân, cho dù ông ấy đi địa phủ xếp hàng đầu thai rồi, tiền ông ấy quyên góp trước đây cũng không thể bị người ta tiêu xài bừa bãi.

_“Tôi vốn dĩ dự định một mình đến sớm, kiểm tra sổ sách xong liền đi quê cậu. Kết quả chủ nhiệm khoa của Tĩnh Tĩnh nghe nói con bé năm nay muốn nghỉ phép năm đi nơi khác, còn tưởng Tĩnh Tĩnh có việc, đặc biệt điều chỉnh thêm cho con bé rất nhiều ngày nghỉ, tôi liền dẫn Tĩnh Tĩnh cùng đến.”_

_“Trần Công nghe nói cũng muốn đến sớm, muốn xem thử viện phúc lợi cậu ở lúc nhỏ là hình dạng gì.”_

_“Lão Vương thấy Trần Công trong nhóm nhắc tới, cũng muốn đến xem, Cung Lương là không có thời gian đến, Tiểu Triệu ngược lại muốn đến nhưng cậu ta vẫn chưa được nghỉ phép năm. Lão Thạch... tôi hỏi ông ấy rồi, ông ấy nói phải ra khơi câu cá hôm nay không đến được.”_

_“Vốn dĩ Lão Vương và Du Du là phải đi Ma Đô đón Xưởng trưởng Hứa cùng qua đây, nhưng Lão Vương không phải muốn đến sớm sao? Ông ấy liền hỏi Xưởng trưởng Hứa một chút, Xưởng trưởng Hứa nguyện ý qua đây sớm, Xưởng trưởng Hứa đều nguyện ý đến sớm, Du Du đương nhiên cũng nguyện ý. Được rồi, cô ấy thực ra không nguyện ý lắm, cô ấy muốn ở Vân Trung Thực Đường làm thêm hai ngày kiếm thêm hai ngày tiền, nhưng cô ấy không muốn đến cuối cùng.”_

_“Chúng tôi hôm kia đặc biệt đi Ma Đô chuyển chuyến bay, ở Ma Đô một ngày, đón Xưởng trưởng Hứa cùng mang qua đây.”_

_“Nếu mọi người đều đến rồi... lại tìm một cái cớ đem Chu Hổ gọi qua đây sớm.”_

Tần Hoài:??? Mọi người rốt cuộc đến bao nhiêu người? Tại sao ngay cả Xưởng trưởng Hứa cũng đến rồi???

Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện có đáng để tham quan check-in như vậy sao?

Hôm qua miệng của Tần Viện Trưởng và Tần đại gia còn kín không? Buổi chiều + buổi tối mọi người trò chuyện vui vẻ đó rốt cuộc đã nói những gì?

Không biết tại sao, Tần Hoài đột nhiên cảm thấy mặc dù La Quân đã đang xếp hàng đầu thai rồi, nhưng La Quân thực ra đã tham gia lần team building này, người thực sự không tham gia lần team building này thực ra là Triệu Thành An không xin nghỉ được ở Tri Vị Cư.

Trong lòng Tần Hoài tràn đầy dấu chấm hỏi, nhưng anh vẫn nắm bắt được điểm thông tin mấu chốt nhất trong chuỗi lời nói lúc nãy của Trần Huệ Hồng.

_“Nói trong nhóm? Tôi sao không nhìn thấy Trần Công trong nhóm nói muốn qua đây sớm? Hồng Tỷ, mọi người còn có nhóm khác?”_

Trần Huệ Hồng sửng sốt, sau đó gật gật đầu: _“Đương nhiên, tôi và Trần Công còn có Cung Lương có một nhóm nhỏ mua chung.”_

_“Bọn họ kênh rộng, giá mua chung lấy được thấp hơn tôi lấy.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!