## Chương 613: Khách Hàng Bảo Trì Trọng Điểm
Mì nước tương vừa ra khỏi nồi vẫn còn bốc hơi nóng.
Nước mì bởi vì nguyên nhân nước tương nên có màu nâu nhạt, trên mì đậy nấm hương, rau xanh và một quả trứng luộc nước sôi luộc vừa vặn, không phải trứng lòng đào, Tần Viện Trưởng thích ăn chín kỹ.
Trên nước mì nổi lưa thưa váng dầu, đây là dầu mè Tần Hoài đặc biệt nhỏ vào, so với nước mì nước tương bình thường, màu sắc của bát nước mì này cũng thiên về đậm, bởi vì Tần Hoài đặc biệt thêm nhiều một chút nước tương.
Mì nước tương rất chay, nhưng mì nước tương vừa ra khỏi nồi rất thơm, hơi nóng bốc lên mùi thơm của nước tương và dầu mè, bát mì này bất luận đặt trước mặt ai mùi thơm đều là phả vào mặt.
Tần Viện Trưởng nháy mắt quên mất bà lúc nãy đang nói gì, đang nói gì và sắp sửa nói gì, kích động đứng dậy, mắt chằm chằm nhìn mì nước tương.
Mặc dù bây giờ viện phúc lợi giàu có rồi, cũng có đầu bếp toàn thời gian, nhưng Tần Viện Trưởng keo kiệt sao có thể nguyện ý mời một đầu bếp trù nghệ thật sự rất tốt, cái gọi là đầu bếp cũng chẳng qua là biết nấu cơm mà thôi.
Tần Viện Trưởng thế nhưng là đường đường chính chính ăn bánh bao của Tần Hoài mười mấy năm a, hai năm Tần Hoài không ở Cù Huyện này, mới là hai năm cơm nước kém nhất của Tần Viện Trưởng trong mười mấy năm nay.
Càng đừng nói bây giờ Tần Hoài đã kim phi tích tỷ, là một Tần Hoài bản chí trăn Pro max.
Tần Viện Trưởng cứ như vậy đứng trong nhà bếp, bưng mì, bắt đầu từng ngụm lớn từng ngụm lớn ăn, một ngụm tiếp một ngụm, xuy lưu xuy lưu căn bản không dừng lại được.
Rất rõ ràng, bát mì này là Tần Hoài đặc biệt làm cho Tần Viện Trưởng, anh cũng là đặc biệt đem bát mì thứ 1 này cho Tần Viện Trưởng.
Đương nhiên đây không phải là vì dùng mì sợi bịt miệng Tần Viện Trưởng, phòng ngừa bà lúc nhớ chuyện xưa nói ra một vài chuyện xấu hổ lúc nhỏ mà chính Tần Hoài đều không nhớ. Cho dù Tần Viện Trưởng lúc nãy không ngồi trong nhà bếp cùng Xưởng trưởng Hứa nhớ chuyện xưa, Tần Hoài cũng sẽ đưa bát mì thứ 1 cho bà.
Bởi vì dưới tình huống bình thường Tần Viện Trưởng đều là người cuối cùng ăn sáng trong viện phúc lợi.
Lúc nãy Tần đại gia nói Tần Hoài lúc nhỏ rất khó nuôi, ai bế cũng khóc, ai chạm cũng khóc, chỉ có Tần Viện Trưởng và số ít tình nguyện viên có thể bế. Nhưng tình nguyện viên không thể ngày nào cũng ở trong viện phúc lợi, cho nên mới dẫn đến lúc Tần Hoài còn rất nhỏ, Tần Viện Trưởng đút cơm cho những đứa trẻ khác đều phải bế Tần Hoài.
Trong viện phúc lợi những năm nay không chỉ có một đứa trẻ giống như Tần Hoài.
Không phải mỗi người đều có sự kiên nhẫn như Tần Viện Trưởng, nói chính xác, Tần Viện Trưởng lúc còn trẻ thực ra cũng không có sự kiên nhẫn tốt như bây giờ. Những năm trước các học sinh tốt nghiệp còn sẽ hẹn nhau vào ngày ông Công ông Táo về viện phúc lợi thăm Tần Viện Trưởng, Tần Viện Trưởng phàn nàn với mọi người nhiều nhất chính là trẻ con bây giờ khó nuôi hơn lúc trước nhiều rồi. Trước đây loại như Tần Hoài này là cá biệt, bây giờ loại như Tần Hoài này là trạng thái bình thường, Tần Viện Trưởng chỉ có một đôi tay căn bản không thể đồng thời bế được nhiều đứa trẻ như vậy.
May mà bây giờ nhân viên trong viện phúc lợi nhiều, nếu không Tần Viện Trưởng đã sớm không trụ nổi mà nghỉ hưu rồi.
Mặc dù bây giờ nhân viên trong viện phúc lợi tăng lên rồi, Tần Viện Trưởng cũng vẫn như cũ là người cuối cùng ăn cơm mỗi ngày, bà nhất định phải đem mỗi một đứa trẻ đều đút xong rồi dỗ dành xong rồi mới có thời gian ăn cơm. Hoặc là ăn cuối cùng, hoặc là liền ăn trước, nhưng rất nhiều lúc ăn trước lại không thực tế, dù sao làm gì có nhiều thời gian ăn trước như vậy chứ?
Hôm nay nếu không phải bởi vì Tần Hoài đến sớm, Tần Viện Trưởng thức dậy sớm, bà cũng không thể có thời gian đứng trong nhà bếp ăn trước bát mì nước tương này.
Tần Viện Trưởng ăn cơm rất nhanh, thời gian hơn hai phút một chút, Tần Viện Trưởng liền đem một bát mì nước tương nóng hổi, cả mì lẫn nước toàn bộ nuốt vào bụng.
_“Tần mụ mụ, có muốn thêm một bát nữa không?”_ Tần Hoài hỏi.
Mì nước tương của những người khác không cần đặc biệt pha chế, Tần Hoài toàn bộ nấu chung một nồi rồi.
_“Không cần, qua vài phút nữa là đến thời gian rời giường của bọn trẻ rồi, tôi phải qua đó rồi.”_ Tần Viện Trưởng xua xua tay, _“Lạc Lạc ngủ ở phòng nào? Lát nữa tôi nói với bọn trẻ, bảo chúng đừng ồn đến Lạc Lạc.”_
_“Không cần đặc biệt dặn dò, tiếng ồn ào bình thường căn bản không thể đánh thức Lạc Lạc. Cho dù trên lầu đang sửa chữa, chỉ cần không khoan điện Lạc Lạc đều có thể ngủ được.”_ Tần Hoài nói.
Tần Lạc chính là một đứa trẻ giống như heo con sở hữu giấc ngủ chất lượng siêu cao như vậy, trong thời gian đi học càng khoa trương hơn, bất luận giáo viên trên bục giảng giảng gì, lớn tiếng bao nhiêu, trong lớp có ồn ào bao nhiêu, đều không thể ảnh hưởng đến giấc ngủ của đứa trẻ.
Tần Viện Trưởng cười rửa bát, phong phong hỏa hỏa rời khỏi nhà bếp, trước khi đi còn không quên nói với Xưởng trưởng Hứa lát nữa tiếp tục trò chuyện với ông.
Sự quan tâm đặc biệt này khiến Tần Hoài không khỏi nhỏ giọng hỏi một câu: _“Xưởng trưởng Hứa, hôm qua ông có phải nói với Tần mụ mụ ông muốn quyên tiền cho viện phúc lợi không?”_ Xưởng trưởng Hứa khẽ gật đầu: _“Có ý hướng về mặt này, hôm qua Tần Viện Trưởng dẫn chúng tôi tham quan viện phúc lợi một chút, giới thiệu tình hình của từng đứa trẻ một chút, quả thực rất không dễ dàng. Cho dù hai năm nay nhận được khoản quyên góp lớn, nhưng quyên góp không ổn định, việc nuôi dưỡng và giáo dục những đứa trẻ này là đầu tư dài hạn, tôi cũng muốn đóng góp chút sức lực mọn của mình.”_
_“Nếu ông có lòng, mỗi tháng quyên góp vài trăm tệ là được có thể không cần quyên góp quá nhiều, viện phúc lợi nếu như thật sự thiếu tiền cháu sẽ quyên góp.”_ Tần Hoài nói, _“Tần mụ mụ chính là như vậy, bao nhiêu năm nay nghèo sợ rồi, theo thói quen bán thảm, trên sổ sách có tiền cũng không nỡ tiêu.”_
_“Bà ấy người đặc biệt tốt, tuyệt đối sẽ không tiêu xài bừa bãi tiền quyên góp, Tần đại gia muốn từ viện phúc lợi cuỗm thêm một thùng dầu đi, Tần mụ mụ đều phải từ nhà Tần đại gia chuyển mấy chục cân rau về, một đi một về Tần đại gia ước chừng còn phải lỗ mấy tệ.”_ Nhân lúc Tần Viện Trưởng đi bận việc, Tần Hoài cũng là cái gì cũng dám nói, tranh thủ thời gian nói lớn nói nhiều.
_“Trước đây viện phúc lợi vẫn luôn thiếu nhân thủ chỉ có thể dựa vào tình nguyện viên, nhưng tình nguyện viên lại rất không ổn định, dù sao chăm sóc trẻ con xác định rất mệt, cho dù không để tình nguyện viên chăm sóc trẻ con cũng sẽ đối mặt với rất nhiều công việc phức tạp. Lúc đầu viện phúc lợi ở Tam Mã Lộ, còn có khá nhiều tình nguyện viên nhiệt tâm nguyện ý cuối tuần định kỳ đến viện phúc lợi giúp đỡ, ngày làm việc thỉnh thoảng qua đây, sau này chuyển đến ngoại ô, khoảng cách quá xa rất nhiều người liền không nguyện ý đến nữa.”_
_“Tần Viện Trưởng vì lừa thêm chút tình nguyện viên đến giúp đỡ, ngày nào cũng kêu gọi những đứa trẻ của viện phúc lợi vẽ tranh, làm thủ công, viết thư cảm ơn. Gần đây khá thịnh hành quay video, Tần Viện Trưởng vốn dĩ cũng muốn quay, nhưng sau này bà ấy cảm thấy không tốt lắm, bởi vì quay video phải để bọn trẻ xuất hiện trên ống kính.”_
_“Dùng lời của Tần Viện Trưởng mà nói, sự đền đáp như vậy không tốn quá nhiều tiền, còn có thể dẫn bọn trẻ cùng nhau chơi, bồi dưỡng năng lực thực hành và sở thích hứng thú của bọn trẻ, đồng thời lại có thể mang lại giá trị cảm xúc cho những tình nguyện viên đến giúp đỡ.”_
_“Mấy năm viện phúc lợi thu không đủ chi nhất đó, Tần Viện Trưởng đều kiên trì mỗi năm gửi quà năm mới cho các tình nguyện viên. Quà có thể không đáng giá lắm, nhưng có người sau này đi nơi khác rồi, phí bưu điện còn khá đắt.”_
_“Viện phúc lợi có thể kiên trì đến ngày hôm nay, chủ yếu cũng dựa vào mô thức vận hành này của Tần Viện Trưởng. Những tình nguyện viên có tình cảm với viện phúc lợi cho dù đã rời khỏi Cù Huyện, cũng sẽ thỉnh thoảng quyên tiền, đặc biệt là trong khoảng thời gian đón năm mới này, mỗi lần Tần Viện Trưởng gửi xong quà năm mới đều có thể nhận được không ít khoản quyên góp.”_
_“Những đứa trẻ rời khỏi viện phúc lợi chúng cháu, cơ bản đều là có tiền xuất tiền, có sức xuất sức, tiền và sức đều không xuất được, liền nhờ người mang chút trái cây, đồ ăn và kẹo các loại vật tư rẻ tiền. Lì xì 50 tệ có thể có vẻ rất keo kiệt, nhưng 50 tệ mua kẹo cân ký mà nói có thể mua khá nhiều, chỗ Tần mụ mụ có một bảng vật tư cần thiết hàng tháng, bà ấy sẽ định kỳ đăng trên vòng bạn bè, mọi người quyên góp theo nhu cầu.”_
_“Bất quá hai năm nay không hay đăng nữa.”_
_“La tiên sinh quyên góp thực sự là quá nhiều rồi.”_
Tần Hoài nói xong sau đó, đột nhiên một cái cảm thấy đánh giá của mọi người đối với La Quân trên đám tang của La Quân không có vấn đề gì, La Quân quả thực là nhiệt tình làm từ thiện a!
_“Hôm qua tôi xem sổ sách một chút, Tần Viện Trưởng quả thực không tiêu xài bừa bãi tiền, Lão Hứa ông có thể yên tâm quyên góp.”_ Trần Huệ Hồng chèn kim vào khe hở mà nói, _“Tôi không chỉ xem sổ sách quyên góp của La Quân, còn xem sổ sách quyên góp của Tĩnh Tĩnh. Tần Viện Trưởng tiêu tiền khá có kế hoạch, không phải có quyên góp liền nghĩ cách tiêu sạch, mà là đem phần lớn tiền gửi lại dùng vào y tế, giáo dục dài hạn của bọn trẻ. Trường học đặc biệt cơ bản là miễn phí, nhưng những đứa trẻ của viện phúc lợi phần lớn tình trạng quá mức đặc biệt không thích hợp lắm với loại trường học này, còn có một số cần điều trị chi phí tương đối mà nói khá cao, càng đừng nói đủ loại chi tiêu lặt vặt khác. Hôm qua Tần Viện Trưởng nói với tôi hơn hai tiếng đồng hồ, tôi đều cảm thấy tiền La Quân và Tĩnh Tĩnh quyên góp hơi không đủ dùng, tôi đều muốn quyên góp 10 vạn tệ.”_
Khuất Tĩnh cũng gật gật đầu là: _“Tôi cũng cảm thấy lần trước tôi quyên góp tiền ít rồi, nhưng tôi bây giờ trên sổ sách không có tiền gì, tôi chỉ quyên góp 2 vạn tệ.”_
Trần Công nói: _“Tôi quyên góp 5 vạn.”_
Vương Căn Sinh kinh hãi: _“Tôi tưởng chỉ có tôi quyên góp rồi, tôi quyên góp 10 vạn.”_
Chu Hổ: _“…… 2000 tôi quyên góp có phải hơi ít không?”_
An Du Du: _“? Ít? Tôi mua hai túi trái cây và một thùng sữa.”_
Tần Hoài: ……
Được rồi, anh biết mình giỏi lừa gạt như vậy là học từ ai rồi, anh cũng biết tại sao Tần Viện Trưởng hôm nay chỉ trọng điểm trò chuyện với Xưởng trưởng Hứa rồi.
Làm nửa ngày những người khác đều đã quyên góp qua rồi, chỉ có Xưởng trưởng Hứa vẫn đang cân nhắc quyên góp bao nhiêu, là khách hàng bảo trì trọng điểm.
Còn về Trần Huệ Hồng...
Chị ấy là chuyên viên kiểm tra sổ sách.
Tin xấu: Định nghĩa lại ban ngày
Tin tốt: Không kẹt văn nữa
Lát nữa còn có