## Chương 628:?? (3)
Trong một khoảng thời gian tiếp theo, đồng bạn mỗi ngày đều dẫn đứa trẻ ăn mày đến cửa sau Tần Ký Bột Bột Phô ăn xin, mặc kệ gió mưa.
Trong khoảng thời gian này Tần Hoài đã biết tên của đồng bạn, gọi là Thạch Đầu, là một tên ăn mày thâm niên từ khi có ký ức đã đi ăn xin, giỏi nhặt những tên ăn mày mới tấn thăng từng có gia cảnh không tồi, tương đối mà nói khá thật thà giống như Cẩu Tử và đứa trẻ ăn mày làm đàn em.
Tần Hoài cũng cơ bản xác nhận đoạn ký ức này rất dài.
Trong những ngày tháng nhàm chán Thạch Đầu dẫn đứa trẻ ăn mày mỗi ngày đi ăn xin, thời gian của hai người ngoài lúc vào thành và ra khỏi thành đều là tua nhanh. Nói chính xác là, chỉ cần đứa trẻ ăn mày ở một chỗ không nhúc nhích, thời gian liền ở trạng thái tua nhanh, có thể thấy những ngày tháng ăn xin không có cốt truyện gì đáng xem.
Cũng quả thực không có gì đáng xem.
Hai người đi ăn xin đều không có kỹ xảo gì đáng nói, Thạch Đầu tương đối mà nói dẻo miệng hơn một chút, nhưng so với An Du Du và đám đàn em của cô ấy thì cũng chẳng là gì. Hai người này mỗi ngày có thể ăn no, hoàn toàn dựa vào việc Tần Uyển làm nhiều Hắc Diện Bột Bột.
Ăn mày trước cửa sau Tần Ký Bột Bột Phô ngày một nhiều, lượng Hắc Diện Bột Bột Tần Uyển làm cũng ngày một nhiều. Ban đầu Xuân Hà còn xách một giỏ tre ra phát Bột Bột, sau đó biến thành xách hai giỏ, ban đầu trước khi phát Bột Bột còn phải nói hai câu, đến sau này nói cũng lười nói, biến thành cỗ máy phát Hắc Diện Bột Bột vô tình.
Đứa trẻ ăn mày tuân theo giao ước, mỗi lần nhận được Bột Bột đều phải chia một nửa cho Thạch Đầu, Thạch Đầu cũng có qua có lại, có địa điểm ăn xin tốt đều dẫn đứa trẻ ăn mày theo, lúc qua năm mới dẫn đứa trẻ ăn mày dập đầu khắp toàn thành.
Đương nhiên, Tần Hoài từ vẻ mặt của đứa trẻ ăn mày có thể nhìn ra cậu ta không muốn dập đầu cho lắm, thuần túy là nhập gia tùy tục không dập không được.
Tổ hợp ăn xin hai người cứ thế sống sót qua mùa đông.
Mùa xuân đến là chuyện trong nháy mắt, nước sông mùa xuân ấm áp không chỉ vịt biết trước, ăn mày trong thành cũng có thể rất nhạy bén nhận ra.
Gần như ngay khoảnh khắc đầu tiên khi mùa xuân đến trời ấm lên, Thạch Đầu đã không kịp chờ đợi đem chiếc áo bông rách của mình đến tiệm cầm đồ cầm rồi, đi đến sạp bánh nướng rẻ nhất trong thành mua hai cái bánh nướng chay rẻ nhất ăn một bữa sảng khoái.
Đứa trẻ ăn mày rõ ràng không hiểu lắm hành vi kịp thời hưởng lạc này của Thạch Đầu, cậu ta không cầm áo bông, cũng không có tiền mua bánh nướng, cứ lặng lẽ ngồi bên đường nhìn Thạch Đầu cắn bánh nướng ăn ngấu nghiến.
_“Cậu không sợ mấy ngày nữa đột nhiên giảm nhiệt độ chết cóng sao?”_ Đứa trẻ ăn mày hỏi.
_“Cái này là cậu không có kinh nghiệm rồi, đều sang xuân rồi giảm nhiệt độ có thể lạnh đến mức nào a, không chết cóng được đâu.”_ Thạch Đầu cắn bánh nướng vui vẻ vô cùng.
_“Cậu mỗi năm trước khi vào đông gom tiền đến tiệm cầm đồ chuộc lại chiếc áo bông cậu cầm vào mùa xuân, sang xuân lại phải đến tiệm cầm đồ cầm áo bông. Bán thì rẻ, mua thì đắt, chỉ vì lúc này ăn hai cái bánh nướng?”_ Đứa trẻ ăn mày rõ ràng không hiểu hành vi của Thạch Đầu.
_“Cái này thì cậu không hiểu rồi, bây giờ trời ấm rồi cần áo bông vô dụng. Mặc trên người không được, ôm trên tay dễ bị người ta cướp, giấu trong miếu hoang lại bị người ta ăn trộm, chắc chắn là đem đến tiệm cầm đồ cầm đổi chút tiền là có lợi nhất.”_ Nói rồi, Thạch Đầu nhìn thoáng qua chiếc áo bông bẩn thỉu trên người đứa trẻ ăn mày, _“Chiếc này trên người cậu cũng mau đem cầm đi, chắc chắn đáng giá hơn của tôi.”_
Đứa trẻ ăn mày không nói gì.
Thạch Đầu đã quen với hành vi thỉnh thoảng lại không để ý đến mình này của đứa trẻ ăn mày. Không phải chỉ là thu nhận một tên đàn em phản nghịch sao? Không sao, hắn có thể bao dung, dù sao tên đàn em này mỗi lần xin được Bột Bột đều sẽ chia cho hắn một nửa.
Thạch Đầu tự mình chia sẻ bát quái: _“Nghe nói chưa? Tần tiểu thư và Giang thiếu gia, chính là cựu thiếu đông gia của Thái Phong Lâu định thân rồi, cuối năm nay sẽ thành thân.”_
_“Tôi nghe thấy rồi.”_
_“Ây, đợi Tần tiểu thư thành thân rồi chúng ta sẽ không có Bột Bột ăn nữa, không biết Bột Bột này còn có thể ăn được bao lâu. Cậu nói xem Tần tiểu thư gả đến nhà họ Giang rồi, cô ấy còn có thể mỗi ngày làm Bột Bột phát cho chúng ta không? Chúng ta có nên đến canh giữ trước cửa sau trạch viện nhà họ Giang không, tôi biết trạch viện nhà họ Giang ở đâu.”_
Đứa trẻ ăn mày không chút biểu cảm nhìn Thạch Đầu một cái, hỏi: _“Không phải cậu nói Tần tiểu thư mỗi ngày làm Bột Bột phát cho chúng ta, là vì để kiếm cho mình một danh tiếng tốt, thuận tiện bàn chuyện cưới hỏi với Giang thiếu gia sao? Bây giờ hai người đều đã định thân rồi, Tần tiểu thư cũng không cần cái danh tiếng tốt này nữa, tại sao cô ấy còn phải làm Bột Bột cho chúng ta? Tại sao cậu cảm thấy cô ấy sau khi thành thân vẫn sẽ làm Bột Bột cho chúng ta?”_
Thạch Đầu không biết là bị lời của đứa trẻ ăn mày làm nghẹn họng, hay là thật sự ăn bánh nướng bị nghẹn, ho sặc sụa mấy cái, mặt đỏ bừng, hoãn lại rất lâu mới nói: _“Tôi... tôi nghĩ một chút cũng không được sao?”_
_“Tôi liền cảm thấy Tần tiểu thư người khá tốt, là một người tốt, trong thành chưa từng có gia đình nào giống như cô ấy phát Bột Bột cả một mùa đông, còn đặc biệt phát cho đám tiểu ăn mày chúng ta.”_
_“Cậu không phát hiện sao? Lúc Xuân Hà phát Bột Bột, cho đám tiểu ăn mày chúng ta mới phát hai cái, đám lớn đó đều chỉ cho một cái, cho chúng ta cái to, cho bọn họ cái nhỏ.”_
Đứa trẻ ăn mày nhìn Thạch Đầu: _“Cho nên bây giờ cậu cảm thấy, Tần tiểu thư tại sao lại phát Bột Bột cho chúng ta?”_
Thạch Đầu trợn trắng mắt: _“Này, cậu đều đã hỏi tôi cả một mùa đông vấn đề này rồi, còn chưa hỏi chán a! Tôi làm sao biết Tần tiểu thư tại sao lại phát Bột Bột cho chúng ta, có thể nhà cô ấy có nhiều lương thực, có thể Tần tiểu thư là Bồ Tát chuyển thế chính là thích làm việc thiện.”_
_“Chúng ta chính là hai tên ăn mày thối, cậu nghĩ nhiều như vậy làm gì, có cái ăn là được rồi.”_
Đứa trẻ ăn mày không nói gì.
Thạch Đầu không có sắc mặt tốt tiếp tục cắn bánh nướng, đợi bánh nướng của Thạch Đầu ăn xong rồi, muốn đi tìm ngụm nước uống, đứa trẻ ăn mày đột nhiên đứng lên nói với hắn: _“Về mặt lý thuyết, nếu mùa đông lúc tôi một mình đi ăn xin trên phố, chỉ mặc hai chiếc áo đơn, tôi nhất định sẽ chết cóng.”_
Thạch Đầu đắc ý gật đầu.
_“Biết là tốt, cậu có thể sống đến bây giờ đều dựa vào tôi.”_
_“Nhưng nếu không phải cậu bị người khác đánh, bọn họ tưởng tôi và cậu là cùng một bọn, bọn họ căn bản sẽ không đánh tôi, tôi cũng sẽ không đánh bọn họ, cậu sẽ không bám lấy tôi khăng khăng đòi dẫn tôi đi miếu hoang, tôi cũng sẽ không làm ăn mày.”_
Thạch Đầu:...
Thạch Đầu la lối: _“Cái gì gọi là tôi khăng khăng bám lấy cậu dẫn cậu đi miếu hoang, tôi không dẫn cậu đi miếu hoang cậu ngay cả một chỗ đặt chân cũng không có. Cậu không làm ăn mày có thể làm gì? Trông cậy vào việc đi trên đường lớn được gia đình giàu có nào đó nhặt về nhà làm thiếu gia a, bớt nằm mơ giữa ban ngày đi.”_
_“Cho nên theo lẽ thường, cậu có ân cứu mạng đối với tôi.”_ Đứa trẻ ăn mày nhìn Thạch Đầu.
Thạch Đầu lại đắc ý lên: _“Biết là tốt, sau này xin được đồ tốt chia cho tôi một nửa, báo đáp tôi cho tốt.”_
_“Nếu bây giờ tôi có thể thực hiện cho cậu một nguyện vọng, bất kỳ nguyện vọng nào cũng được, chỉ cần cậu cầu nguyện với tôi, cậu muốn cầu nguyện điều gì?”_ Đứa trẻ ăn mày hỏi.
Thạch Đầu lại dùng ánh mắt cậu không có bệnh chứ nhìn đứa trẻ ăn mày, nhìn một lúc cười nhạo ra tiếng: _“Này, cậu không phải là nghe tiên sinh kể chuyện kể cái câu chuyện cô tiên ốc gì đó, còn có câu chuyện báo ân gì gì đó tưởng thật rồi chứ? Cầu nguyện? Cậu tưởng cậu là cái gì, thần tiên a?”_
_“Nếu thật sự có thể cầu nguyện, tôi liền cầu nguyện làm hoàng đế, mỗi ngày nằm đó không cần làm gì cũng có người hầu hạ tôi, có ăn có uống. Hắc Diện Bột Bột, không, Bạch Diện Bột Bột tôi ăn một cái vứt một cái, còn có cái gì thịt đầu heo, canh dê, ngày nào cũng ăn đến nôn!”_
Đứa trẻ ăn mày dùng ánh mắt cậu căn bản không hề nghiêm túc cầu nguyện nhìn Thạch Đầu.
Thạch Đầu hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của đứa trẻ ăn mày, vừa nói vừa tự mình nói đến mức thấy đẹp đẽ: _“Có điều những thứ này đều là hư ảo, bây giờ cũng không có hoàng đế nữa rồi, muốn làm cũng không làm được.”_
_“Để tôi nghĩ xem, nếu thật sự có thần tiên có thể cho tôi cầu nguyện.”_
_“Tôi muốn có cha mẹ.”_
_“Cha mẹ?”_ Đứa trẻ ăn mày không hiểu lặp lại.
_“Có cha mẹ tốt biết bao a.”_ Thạch Đầu lộ ra vẻ mặt khao khát, _“Lúc Cẩu Tử có cha mẹ, không lo ăn không lo mặc, có thể đi học, có người bắt nạt hắn về nhà mách cha mẹ, sẽ không bị người ta đánh.”_
_“Mẹ hắn sẽ may quần áo cho hắn, lúc ốm đau chăm sóc hắn, lúc sấm sét ôm hắn, lúc hắn khóc dỗ dành hắn.”_
_“Cha hắn sẽ mua kẹo mạch nha cho hắn, mua tò he cho hắn, dẫn hắn đi dạo hội miếu.”_
_“Tôi mà có cha mẹ, cha mẹ có thể đối xử tốt với tôi như vậy thì tốt rồi. Đáng tiếc tôi không cha không mẹ, từ khi có ký ức đã không có, ngay cả tên gọi là gì cũng không biết. Cẩu Tử trước đây còn có tên thật đấy, gọi là Vương Thư Cẩn gì đó, líu lưỡi muốn chết, tôi thì không có tên rồi, cái tên Thạch Đầu này vẫn là tôi tự đặt cho mình đấy.”_
_“Giống như cậu.”_
_“Này, trước đây rốt cuộc cậu tên là gì a?”_
_“Tôi đã nói rồi, tôi không có tên.”_ Đứa trẻ ăn mày nhạt nhẽo nói, _“Tôi biết rồi, cậu không phải muốn có cha mẹ, cậu là muốn có cha mẹ đối xử tốt với cậu giống như cha mẹ của Cẩu Tử.”_
Thạch Đầu hừ lạnh một tiếng: _“Cậu còn thật sự coi mình là thần tiên rồi, cậu nếu thật sự là thần tiên cầu nguyện cái gì cũng linh nghiệm, tôi bây giờ liền dập đầu bình bịch bình bịch ba cái dập đầu vang dội cho cậu, không, 30 cái cũng được.”_
Đứa trẻ ăn mày không nói gì, đi theo Thạch Đầu cùng đi tìm nước uống rồi.
Tần Hoài đứng bên cạnh cẩn thận quan sát vẻ mặt của đứa trẻ ăn mày, trực giác nói cho anh biết đứa trẻ ăn mày hẳn không phải là tùy miệng hỏi, dù sao đứa trẻ ăn mày không phải là một người nói nhiều, cậu ta thậm chí không mấy khi nói chuyện.
Cả một mùa đông, nếu không phải đứa trẻ ăn mày rất cố chấp với việc Tần Uyển tại sao lại làm Bột Bột bố thí cho ăn mày, tại sao lại đặc biệt cho cậu ta một chiếc áo bông, đứa trẻ ăn mày đều không mấy khi nói chuyện.
Rất nhiều lúc cậu ta giống như một triết gia, suy nghĩ tôi là ai, tôi từ đâu đến, sẽ đi về đâu.
Sau khi sang xuân những nơi có thể đi ăn xin liền nhiều lên, Thạch Đầu rất là tận tâm tận trách dẫn đứa trẻ ăn mày đi khắp mọi nơi trong thành mà năm ngoái hắn đã thăm dò cảm thấy khá thích hợp để ăn xin, giữa chừng đánh nhau ba trận với những ăn mày khác để giành địa bàn, bị chưởng quỹ và hỏa kế của các cửa tiệm dọc phố xua đuổi 4 lần, trong thời gian đó còn tiện thể dẫn đứa trẻ ăn mày đi xem Thái Phong Lâu trong truyền thuyết một cái.
Khá là khí phái, Tần Hoài cảm thấy Thái Phong Lâu ngoài quan ải này so với Thái Phong Lâu ở Bắc Bình thì kẻ tám lạng người nửa cân, hơn nữa bảng hiệu dường như là cùng một tấm.
Thái Phong Lâu buôn bán rất tốt, khách đến như mây, ra vào đều là đạt quan hiển quý, Thạch Đầu dẫn đứa trẻ ăn mày đi xem Thái Phong Lâu đều chỉ dám nhìn từ xa, không dám đến gần.
_“Thấy rồi chứ, đời này của tôi nếu có thể ăn một bữa trong này, chết cũng đáng.”_ Thạch Đầu phát ra cảm thán.
_“Đời này của cậu có thể vào trong Tần Ký Bột Bột Phô ăn một bữa chết cũng đáng, có thể ăn 10 xâu kẹo hồ lô chết cũng đáng, có thể ăn thịt đầu heo chết cũng đáng, có thể uống canh dê chết cũng đáng, đời này của cậu phải chết rất nhiều lần.”_ Đứa trẻ ăn mày vô tình nhả rãnh.
Thạch Đầu:...
Vì hôm đó cầm áo bông có tiền mua bánh nướng, Thạch Đầu không dẫn đứa trẻ ăn mày đến cửa sau Tần Ký Bột Bột Phô ăn xin. Đương nhiên, những ngày tháng tốt đẹp này chỉ có thể qua một ngày, ngày thứ 2 tổ hợp ăn xin hai người liền quay lại ăn xin.
Xuân Hà vẫn phát Bột Bột.
Việc Tần Uyển định thân thành công không khiến cô ngừng làm việc thiện, nhưng vì đã sang xuân, Xuân Hà không còn phát cho mỗi tiểu ăn mày hai cái Bột Bột nữa, mà đổi thành phát một cái. Đám ăn mày cũng không có nước nóng để uống, thay vào đó là Xuân Hà mỗi buổi trưa sẽ múc một thùng nước giếng đặt ở cửa sau, ai muốn uống nước thì tự mình qua múc.
Thạch Đầu sau khi uống được nước giếng, từ tận đáy lòng phát ra cảm thán:
_“Tần tiểu thư đúng là người tốt, người tốt có báo đáp tốt, cô ấy nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi!”_
Đứa trẻ ăn mày không nói gì, không đưa ra đánh giá.
Tổ hợp ăn xin hai người cứ thế sau khi sang xuân lại đi ăn xin một tuần.
Sau đó Thạch Đầu liền được một hộ nông dân nhận nuôi.
Trải nghiệm được nhận nuôi rất là truyền kỳ, hộ nông dân vào thành mua đồ, Thạch Đầu dẫn đứa trẻ ăn mày theo thường lệ dập đầu ăn xin ở điểm ăn xin, vốn dĩ vợ của hộ nông dân chỉ là hảo tâm muốn nhét cho Thạch Đầu một củ khoai lang, sau khi nhìn thấy mặt của Thạch Đầu đột nhiên khóc rống lên.
Hóa ra là con trai độc nhất của hộ nông dân năm ngoái rơi xuống nước chết đuối rồi, mà Thạch Đầu trông giống con trai của hộ nông dân đến năm phần, tuổi tác lại xấp xỉ, vợ của hộ nông dân nói gì cũng phải dẫn tiểu ăn mày này về nhà nhận làm con nuôi, hộ nông dân cũng đồng ý, Thạch Đầu cứ thế có cha mẹ rồi.
Thạch Đầu đều ngây ra rồi.
Ban đầu hắn tưởng hộ nông dân là bọn buôn người muốn bắt cóc hắn, hô to cứu mạng, sau khi hộ nông dân dẫn hắn đến cửa tiệm mà hắn ngày đêm mong nhớ ăn một bữa thịt đầu heo, uống một bát canh dê thì không hô nữa, dùng lời của Thạch Đầu mà nói, bữa cơm này đều ăn rồi chết cũng đáng, cho dù là bọn buôn người muốn băm vằm hắn ra làm tám mảnh làm thịt hắn cũng cam lòng.
Còn về đứa trẻ ăn mày, hộ nông dân không có ý định nhận nuôi hai đứa trẻ.
Thạch Đầu lấy cớ muốn nói hai câu với người anh em cùng đi ăn xin, trước khi cùng hộ nông dân về đã chạy đến miếu hoang, đem toàn bộ gia tài hắn tích cóp được tiền thừa từ việc bán áo bông toàn bộ nhét cho đứa trẻ ăn mày, sau đó dập đầu bình bịch 30 cái cho đứa trẻ ăn mày.
Không phải dập đầu vang dội, nếu dập 30 cái dập đầu vang dội đầu của Thạch Đầu sẽ vỡ mất.
Thạch Đầu dập đầu xong, người có chút choáng váng, nói chuyện cũng có chút choáng váng, ánh mắt nhìn đứa trẻ ăn mày đều thay đổi rồi, rất là kính sợ hỏi: _“Cậu là thần tiên sao?”_
_“Không phải.”_ Đứa trẻ ăn mày nói.
_“Vậy cậu là yêu tinh.”_
_“Không tính là vậy.”_ Đứa trẻ ăn mày nói, _“Cậu có cha mẹ rồi, tôi báo đáp cậu rồi.”_
Ánh mắt Thạch Đầu nhìn đứa trẻ ăn mày tràn đầy sự tôn kính.
_“Vậy ngài... còn đi ăn xin không? Tôi có phải mỗi năm cúng bái đồ cho ngài không? Là thắp hương cho ngài là được hay là...”_
_“Không cần.”_ Đứa trẻ ăn mày nói, _“Cậu đã nói tâm nguyện của cậu với tôi, tôi cũng đã hoàn thành tâm nguyện của cậu, như vậy là đủ rồi.”_
_“Cậu cứu tôi, tôi cũng cứu cậu.”_
_“Cẩu Tử chết rồi, cậu sẽ không chết.”_
Thạch Đầu không nghe hiểu, nhưng hình như lại hơi hiểu một chút, hắn dập đầu bình bịch thêm ba cái dập đầu vang dội cho đứa trẻ ăn mày, đi rồi, cùng cha mẹ mới của hắn về nhà rồi.
Tần Hoài ở bên cạnh đều xem đến ngây người.
Lúc này trong lòng Tần Hoài chỉ có hai chữ.
Đệt.
Đệt đệt đệt đệt đệt!
Tình huống gì đây? Đứa trẻ ăn mày là tinh quái gì? Lợi hại như vậy! Tinh quái hệ cầu nguyện?
Loan Điểu?
Loan Điểu có lợi hại như vậy sao?
Thảo nào người anh em mỗi ngày một bộ dáng triết gia suy nghĩ nhân sinh, thế sự đối với tôi như mây bay, hóa ra là có tự tin như vậy a.
Không hiểu sao, Tần Hoài đột nhiên cảm thấy Thạch Đầu lỗ rồi.
Hắn không cầu nguyện làm hoàng đế.