## Chương 631:?? (Hết) (Dành Cho Phần Thưởng Minh Chủ Của Phân Hinh Lương Dạ)
Sau khi có sự tiếp xúc trực tiếp ngắn ngủi với Tần Uyển, đứa trẻ ăn mày lại trở về trạng thái trước đây, mỗi ngày ăn xin, xoay quanh trạch viện nhà họ Giang, lúc Tần Uyển ra ngoài thì lặng lẽ đi theo cô, thỉnh thoảng đánh nhau với những kẻ tiểu nhân không biết sống chết dám xông vào địa bàn của cậu ta.
Mọi thứ dường như đều không thay đổi, nhưng lại có thứ gì đó đã thay đổi.
Tần Hoài có thể cảm nhận rõ ràng, đứa trẻ ăn mày trở nên rục rịch. Cậu ta không còn giống như trước đây, mỗi ngày đều là một trạng thái triết gia thản nhiên thần du thiên ngoại, thế sự đối với tôi như mây bay, cậu ta bắt đầu giống một người đang sống hơn, cậu ta rất quan tâm Tần Uyển, kéo theo đó sẽ cùng quan tâm đến những đứa con của Tần Uyển còn có cô em chồng Giang Tuệ Cầm của Tần Uyển.
Tần Uyển vui vẻ cậu ta liền vui vẻ, Tần Uyển ưu sầu cậu ta liền không vui, thế giới của cậu ta chỉ có Tần Uyển. Có lúc, Tần Hoài đều cảm thấy đứa trẻ ăn mày sẽ nhịn không được xông vào nhà họ Giang, nắm lấy tay áo Tần Uyển hỏi cô:
Tại sao những năm nay cô lại tặng Bột Bột cho ăn mày? Tại sao năm xưa cô lại tặng tôi áo bông? Tại sao hôm đó cô lại kéo tôi từ dưới gầm bàn lên? Tại sao cô lại nói chuyện nhỏ nhẹ với tôi như vậy? Tại sao cô lại dạy một tiểu ăn mày như tôi đạo lý? Tại sao cô không mắng tôi, không đuổi tôi đi, không khinh thường tôi, không lộ ra vẻ mặt chán ghét đối với tôi?
Tất cả mọi người làm việc đều có nguyên nhân, phần lớn mọi người làm việc tốt đều muốn nhận được báo đáp, tại sao cô không có?
Chỉ vì cô là một người tốt thuần túy sao? Tại sao cô lại là một người tốt thuần túy?
Đứa trẻ ăn mày vẫn luôn không làm như vậy, nhưng Tần Hoài cảm thấy sắp rồi.
Kết quả đứa trẻ ăn mày có thể nhịn hơn anh tưởng tượng, cậu ta cứ thế canh giữ bên cạnh nhà họ Giang năm này qua năm khác, mãi cho đến khi Tần Uyển sinh 6 đứa con. Cô đã không còn trẻ nữa, không còn thích mặc quần áo màu sắc tươi tắn giống như lúc còn trẻ nữa, bước chân không còn nhẹ nhàng, cũng không còn luôn vui mừng, mà là thường xuyên có rất nhiều phiền não.
Khóe mắt Tần Uyển bắt đầu có nếp nhăn, ánh mắt cô bắt đầu trở nên mệt mỏi, lưng cô không còn thẳng như trước, lúc khâu vá quần áo thường xuyên phải dụi mắt.
Năm tháng để lại rất nhiều dấu vết trên người Tần Uyển, điều duy nhất không thay đổi là cứ đến ngày tuyết rơi mùa đông, Tần Uyển đều sẽ đặt một giỏ Bột Bột ở cửa, có lúc còn đặt một hai chiếc áo bông mà các con cô đã không mặc nữa cứng lại, không còn giữ ấm tốt như vậy.
Việc sinh đẻ quá mức khiến Tần Uyển già đi rất nhanh.
Sau khi sinh đứa con trai thứ 6, cơ thể Tần Uyển rõ ràng không bằng trước đây. Số lần cô ra ngoài ít đi, cũng không xách đồ khá nặng nữa, lúc thời tiết tốt cũng chỉ dẫn các con chơi trong sân.
Cứ đến lúc này, đứa trẻ ăn mày sẽ ngồi xổm ở chân tường. Tần Hoài tin rằng với thính lực của đứa trẻ ăn mày, cậu ta có thể nghe rõ từng âm thanh trong sân, cho dù cậu ta không nhìn thấy bên trong xảy ra chuyện gì, cậu ta cũng có thể dựa vào âm thanh tưởng tượng ra được.
Thời gian cứ thế trôi qua nhanh chóng, mãi cho đến một buổi chiều nắng đẹp, Tần Uyển theo thường lệ dẫn các con chơi trong sân, đứa trẻ ăn mày theo thường lệ ngồi xổm ở chân tường nghe, Tần Hoài nhàm chán ngồi bên cạnh đứa trẻ ăn mày ngẩn người chờ đợi màn đêm buông xuống.
Chớp mắt mấy cái, màn đêm không buông xuống.
Tần Hoài có chút ngẩn người.
Trong những ngày tháng nhàm chán giống như phim tài liệu này, tốc độ trôi qua của thời gian là vô cùng nhanh, gần như trong nháy mắt nhắm mắt mở mắt, một ngày đã trôi qua rồi.
Nhưng bây giờ tốc độ trôi qua của thời gian hình như trở nên bình thường rồi.
Tần Hoài nháy mắt phấn chấn, điều này có phải chứng tỏ một điểm cốt truyện quan trọng sắp đến rồi không?
Đứa trẻ ăn mày cuối cùng nhịn không được muốn xông vào hỏi Tần Uyển, cô có nguyện vọng gì cần tôi hoàn thành không?
Tinh quái hệ cầu nguyện cuối cùng sắp phát huy tác dụng rồi sao?
Tần Hoài ánh mắt sáng rực chằm chằm nhìn đứa trẻ ăn mày, anh rất muốn xuyên tường vào xem Tần Uyển bây giờ đang làm gì, nhưng anh lại không dám vào, anh sợ bỏ lỡ hành động của đứa trẻ ăn mày.
Đứa trẻ ăn mày không có hành động gì, cậu ta nhắm mắt hình như ngủ thiếp đi rồi.
Thường ngày của triết gia chính là như vậy.
Cho đến khi
_“Nương, bên ngoài có một tiểu khiếu hóa tử, cậu ta hình như đói ngất rồi!”_ Giang Vệ An (con trai thứ tư của Tần Uyển) không biết từ lúc nào từ trong nhà chạy ra, nhìn thấy đứa trẻ ăn mày ở chân tường, coi đứa trẻ ăn mày dựa vào tường nhắm mắt nghỉ ngơi thành người đáng thương đi đến trước cửa nhà mình đói ngất, phát ra tiếng hét chói tai.
Tần Hoài:...
Đứa trẻ ăn mày không có phản ứng, nhắm mắt, hình như thật sự đói ngất rồi.
Giang Vệ An lại phát ra tiếng hét chói tai: _“Nương, cậu ta thật sự đói ngất rồi!”_
Tần Uyển vội vàng bước nhanh chạy ra, bước chân rất vội vã, trên tay còn ôm Giang Vệ Bình (con trai thứ sáu) mới mấy tháng tuổi. Sau khi nhìn thấy đứa trẻ ăn mày, quay người giao Giang Vệ Bình cho Giang Tuệ Cầm, tự mình tiến lên sờ sờ trán đứa trẻ ăn mày, thở phào một hơi.
_“Không sốt, hẳn là trời quá nóng lại đói nên mới ngất đi. Tuệ Cầm, em bế Vệ Bình vào trong phòng đi, Vệ An, con đi múc một bát nước lạnh trong chum nước, tiện thể lại vào bếp xem xem có đồ ăn gì không.”_
Giang Tuệ Cầm và Giang Vệ An nghe xong vội vàng quay vào, chỉ có một mình Tần Uyển ở bên ngoài nhìn đứa trẻ ăn mày, đứa trẻ ăn mày thuận thế từ từ tỉnh lại, kỹ năng diễn xuất tinh trạm của cậu ta làm Tần Hoài ở bên cạnh xem đều không khỏi trợn mắt vỗ tay.
Thấy đứa trẻ ăn mày tỉnh rồi, Tần Uyển nhẹ giọng nói: _“Đừng sợ, cháu ngất xỉu trước cửa nhà ta rồi. Ta bảo con trai ta đi lấy cho cháu chút đồ ăn, cháu ăn xong lại uống chút nước lạnh hẳn là sẽ tốt hơn chút.”_
Đứa trẻ ăn mày rõ ràng chưa chuẩn bị tốt, lần gặp mặt thứ 2, môi mấp máy, cuối cùng nói hai chữ giống nhau: _“Cảm ơn.”_
Tần Uyển cười nói: _“Cháu ngất xỉu trước cửa nhà ta cũng là duyên phận, bây giờ trời nóng, trên người còn mặc ba chiếc áo đơn sẽ chịu không nổi đâu. Nhà ta đông con, có quần áo cũ, cháu nếu không chê ta lấy cho cháu một bộ mỏng nhẹ, sau này đừng ngốc nghếch mặc nhiều như vậy đi dưới trời nắng to nữa.”_
Ánh mắt đứa trẻ ăn mày nhìn Tần Uyển tràn đầy sự hoang mang, rõ ràng lại đang nghi hoặc, nghi hoặc tại sao cô lại nói nhiều như vậy với một tên ăn mày mà cô căn bản không nhận ra.
_“Tần... Tần tiểu thư, cô nhớ tôi sao?”_ Đứa trẻ ăn mày nhịn không được hỏi.
Nghe đứa trẻ ăn mày gọi mình là Tần tiểu thư, Tần Uyển rõ ràng sửng sốt. Cô đã rất nhiều năm không nghe thấy xưng hô này rồi, từ khi cô gả làm vợ người ta, liền không còn ai gọi cô là Tần tiểu thư nữa, mọi người đều gọi cô là Giang phu nhân, đối với cô mà nói đây là một cái tên rất xa xôi.
_“Cháu...”_ Trong ánh mắt Tần Uyển có thêm rất nhiều sự nghi hoặc, theo cô thấy, với tuổi tác của đứa trẻ ăn mày căn bản không thể gọi mình là Tần tiểu thư, lần trước có người gọi cô là Tần tiểu thư đứa trẻ ăn mày hẳn là còn chưa ra đời.
_“Cháu nhận ra ta?”_ Tần Uyển cẩn thận đánh giá đứa trẻ ăn mày một chút, cố gắng nhìn ra khuôn mặt quen thuộc từ lông mày ánh mắt của cậu ta, không có kết quả, _“Cháu từ ngoài quan ải đến?”_
Tần Uyển chỉ có thể suy đoán lai lịch của đứa trẻ ăn mày từ những cố hữu ngoài quan ải, gặng hỏi: _“Cha mẹ cháu là ai? Là cố hữu của ta sao? Bọn họ bảo cháu đến nương tựa ta?”_
Đứa trẻ ăn mày lắc lắc đầu.
Đứa trẻ ăn mày lắc đầu, Tần Uyển chỉ coi như cậu ta không muốn nói, càng thêm kiên định đứa trẻ ăn mày hẳn là con của một vị cố hữu nào đó trước đây của mình. Trong nhà gặp bất trắc, đến Bắc Bình nương tựa cô, tìm kiếm mấy phen mới nghe ngóng được chỗ ở của cô, cuối cùng ngất xỉu ngoài cửa.
Suy đoán vô cùng hợp tình hợp lý.
Tần Uyển nắm lấy tay đứa trẻ ăn mày: _“Trong nhà có nước nóng, cũng có quần áo cũ thích hợp với cháu. Tắm rửa trước đã, sau đó ăn chút đồ, những chuyện còn lại từ từ nói.”_
Đứa trẻ ăn mày do dự một chút, cuối cùng không phản kháng đi theo Tần Uyển bước vào trạch viện.
Đây là lần đầu tiên đứa trẻ ăn mày vào trạch viện nhà họ Giang, bất luận là trạch viện lớn ngoài quan ải, hay là trạch viện nhỏ sau này, hay là trạch viện ở kinh thành này. Đứa trẻ ăn mày đi theo bên cạnh Tần Uyển nhiều năm như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên cậu ta bước vào.
Đứa trẻ ăn mày giống như một đứa trẻ chưa từng thấy việc đời, bị Tần Uyển dắt đi, vừa đi vừa nhịn không được nhìn ngó xung quanh, dường như muốn xác nhận dáng vẻ trong trạch viện có giống như trong tưởng tượng của cậu ta hay không.
Trạch viện này thực ra rất bình thường, Tần Hoài đã vào xem vô số lần rồi.
Trong sân chất rất nhiều đồ lặt vặt, Tần Uyển mấy năm trước còn có thể dọn dẹp nhà cửa ngăn nắp gọn gàng, hai năm nay cơ thể không bằng trước đây, kéo theo nhà cửa cũng lộn xộn hơn nhiều. Vì đông con, trong nhà có rất nhiều đồ chơi của trẻ con, những đứa trẻ lớn đã đến tuổi đi học biết chữ, những đứa trẻ nhỏ vẫn đang bò trên đất, vì vậy trong nhà có thể nói là đồ dùng của trẻ con ở mọi lứa tuổi đều có.
Quần áo cũng có.
Tần Uyển đổ đầy nước nóng vào bồn tắm, để đứa trẻ ăn mày tự mình tắm rửa sạch sẽ trước, cô thì đi tìm quần áo thích hợp với đứa trẻ ăn mày trong tủ phòng, rất nhanh đã tìm ra mấy bộ.
Những đứa trẻ lớn, ví dụ như Giang Vệ Trạch, Giang Vệ Kim, Giang Vệ Minh đã đến Thái Phong Lâu giúp đỡ rồi, những đứa trẻ ở lại trong nhà rất tò mò sao mẹ lại dẫn tiểu ăn mày bên ngoài vào, lại không dám hỏi nhiều, chỉ có thể bám vào khung cửa nhìn trộm.
Đứa trẻ ăn mày nhìn thấy Giang Vệ An đang nhìn trộm cậu ta tắm.
Đứa trẻ ăn mày không có phản ứng gì, bình tĩnh gội đầu, phát hiện đầu mình đã gội không sạch nữa liền xin Giang Vệ An một cái kéo, vô cùng quả quyết cắt bỏ tóc của mình, còn lại mái tóc ngắn lởm chởm như chó gặm, lúc này mới gội sạch sẽ.
Giang Vệ An ngốc nghếch hỏi: _“Cậu cứ thế cắt tóc đi, nương cậu sẽ không mắng cậu sao?”_
_“Không đâu.”_ Đứa trẻ ăn mày nhạt nhẽo nói.
_“Nương tôi đang tìm quần áo cho cậu, cậu sau này sẽ sống ở nhà tôi sao?”_ Giang Vệ An lại hỏi.
Câu hỏi của Giang Vệ An làm đứa trẻ ăn mày im lặng, đứa trẻ ăn mày trên tay cầm kéo, rõ ràng đã cắt xong tóc rồi vẫn theo bản năng hư không cắt một cái, khựng lại mười mấy giây nhỏ giọng nói: _“Tôi không biết.”_
_“Cậu lớn hơn tôi, nếu cậu sống ở nhà tôi, tôi phải gọi cậu là ca sao? Tôi đã có rất nhiều ca ca rồi, tôi không muốn có thêm một ca ca, tôi muốn có thêm một đệ đệ.”_ Giang Vệ An tiếp tục nói.
_“Vệ An.”_ Giọng của Tần Uyển từ ngoài phòng truyền đến, trong giọng nói mang theo vài phần nghiêm khắc, _“Đừng làm ồn đến ca ca mới đến, ca ca mới đến rất mệt cần nghỉ ngơi, vào trong phòng chơi đi.”_
Giang Vệ An đành phải không tình nguyện chạy ra, sau đó lại tiện thể bị Tần Uyển sai bảo mang quần áo vào cho đứa trẻ ăn mày, lúc này mới chạy chậm vào trong phòng, vừa chạy vừa hét: _“Cô cô, nương không cho cháu chơi với ca ca mới đến.”_
Đứa trẻ này, đúng là từ nhỏ giọng đã lớn.
Tần Uyển bất đắc dĩ cười cười, đứng bên ngoài đợi đứa trẻ ăn mày tắm rửa thay quần áo xong.
Khoảng mười mấy phút sau, đứa trẻ ăn mày ngay cả cát bùn trong kẽ ngón tay mình cũng rửa sạch sẽ rồi, thay quần áo mới, cả người thoạt nhìn rất trắng trẻo, đội một mái tóc ướt sũng lởm chởm như chó gặm từ trong phòng bước ra.
Tần Uyển lại đánh giá đứa trẻ ăn mày từ trên xuống dưới một phen, muốn nhận ra cậu ta rốt cuộc là con của vị cố hữu nào, nhìn rất lâu vẫn không nhớ ra, cười như tự giễu, nói: _“Trong bếp có một ít cháo kê thừa buổi trưa hôm nay, còn có dưa muối nhà tự muối. Cháu ăn chút đồ nóng lót dạ trước, ta lại đi tìm cho cháu một ít bánh ngọt.”_
Nói xong, Tần Uyển lại nắm lấy tay đứa trẻ ăn mày, dẫn cậu ta vào bếp.
Trong bếp có một chiếc bàn nhỏ, trên bàn bày một bát cháo đặc và hai đĩa dưa muối, còn có một miếng đậu phụ rưới dầu mè.
Bát đũa Tần Uyển cũng đã bày sẵn cho đứa trẻ ăn mày rồi, đứa trẻ ăn mày có chút luống cuống tay chân ngồi xuống, gượng gạo cầm đũa lên cố gắng gắp đậu phụ trên bàn, nhưng vì dùng đũa không tốt lắm gắp thế nào cũng không gắp được.
Điều này cũng bình thường, đứa trẻ ăn mày từ khi độ kiếp đến nay ước chừng chưa từng dùng qua bộ đồ ăn cao cấp như đũa, trong những ngày tháng đi ăn xin, cậu ta ăn cơm cơ bản đều dùng tay bốc, thìa đều chưa từng dùng.
Hành vi không biết dùng đũa của đứa trẻ ăn mày trong mắt Tần Uyển là trên đường bôn ba tay bị thương, cho nên không có sức. Tần Uyển đưa tay nắm lấy tay đứa trẻ ăn mày, ra hiệu cậu ta đặt đũa xuống, nhét thìa vào tay cậu ta, nhẹ giọng nói với cậu ta: _“Dùng thìa ăn cũng giống nhau, đừng vội, từ từ thôi.”_
Lời của Tần Uyển giống như có ma lực, đứa trẻ ăn mày đặt đũa xuống, cầm thìa lên bắt đầu vụng về dùng thìa ăn cháo.
Tần Uyển vốn dĩ định vào phòng lấy bánh ngọt cho đứa trẻ ăn mày, thấy trạng thái ăn cơm này của đứa trẻ ăn mày không dám rời đi cho lắm, dứt khoát ngồi bên cạnh đứa trẻ ăn mày, cứ thế nhìn cậu ta ăn.
Hai người một người ăn từng ngụm lớn, một người lặng lẽ nhìn, giống như người mẹ đợi con ăn xong bữa sáng đưa con đi học vậy.
Đứa trẻ ăn mày ăn rất nhanh, một bát cháo nhanh chóng thấy đáy, ngay lúc Tần Uyển hỏi cậu ta có muốn thêm chút cháo không, đứa trẻ ăn mày đặt thìa xuống, nhìn Tần Uyển, giống như đã hạ quyết tâm, rất nghiêm túc hỏi: _“Cô có nguyện vọng gì không?”_
Tần Uyển sửng sốt.
Tần Hoài:! Đến rồi, cuối cùng cũng đến rồi, trời mới biết anh đợi câu nói này bao lâu rồi.
Tần Uyển rõ ràng không nghe hiểu, cô bắt đầu nghi ngờ đứa trẻ này có phải hơi sốt, não sốt đến hồ đồ rồi không.
_“Tần tiểu thư, cô có nguyện vọng gì không?”_ Đứa trẻ ăn mày hỏi, _“Bất kỳ nguyện vọng nào cũng được, chỉ cần cô muốn, cho dù là làm hoàng đế, đều có thể cầu nguyện với tôi.”_
Tần Uyển bị lời của đứa trẻ ăn mày chọc cười: _“Bây giờ làm gì còn hoàng đế nữa, đứa trẻ này.”_
_“Tôi là nghiêm túc.”_ Đứa trẻ ăn mày nói, _“Tôi không phải là người.”_
Tần Uyển:?
_“Cô vào rất nhiều năm trước, lúc còn chưa xuất giá, có một năm ngoài quan ải đặc biệt lạnh. Nha hoàn của cô tên là Xuân Hà, ngày rơi trận tuyết lớn đầu tiên năm đó, Xuân Hà ra ngoài phát Hắc Diện Bột Bột cho ăn mày xong, nói với cô bên ngoài có một tiểu ăn mày trên người chỉ mặc ba chiếc áo đơn, cô đã tìm quần áo cũ của đệ đệ cô ra, bảo Xuân Hà thưởng cho tên ăn mày đó, cô còn nhớ không?”_
Tần Uyển lại sửng sốt, rơi vào hồi ức, có thể nhìn ra cô có chút ấn tượng nhưng không nhiều lắm, có chút chần chừ hỏi: _“Cháu là con của tên ăn mày đó?”_
_“Tôi là tên ăn mày đó.”_
Tần Uyển ngây ra rồi.
_“Tôi đã nói rồi, tôi không phải là người.”_
Rất rõ ràng, lời nói của đứa trẻ ăn mày quá mức thẳng thắn và có sức công kích, Tần Uyển ngây ngốc nhìn cậu ta nửa ngày không biết nói gì.
_“Năm đầu tiên cô gả cho Giang Thừa Đức, Tần Ký Bột Bột Phô kinh doanh không tốt, đệ đệ cô đến cửa mượn tiền, đập cửa sau nhà cũ nhà họ Giang hơn nửa canh giờ, tôi lúc đó đang ăn xin ở chân tường.”_
_“Lúc cô mang thai đứa con đầu tiên, đặc biệt thích ăn táo chua của một cửa tiệm ở phía đông thành, Xuân Hà mỗi ngày đều đi mua, tôi mỗi ngày đều có thể nhìn thấy Xuân Hà ra ngoài.”_
_“Có một năm cô bế Giang tiểu thư ra ngoài, Giang tiểu thư cứ ầm ĩ đòi ăn kẹo hồ lô, kết quả lúc ăn kẹo hồ lô bị nghẹn, cô sợ đến mức vừa đánh con bé vừa khóc.”_
_“Lúc ở ngoài quan ải, có một khoảng thời gian Giang Thừa Đức về đặc biệt muộn, cô luôn xách đèn lồng đứng ở cửa đợi anh ta, đợi đến đêm khuya, kết quả bị lạnh trúng gió ốm nửa tháng mới khỏi.”_
_“Còn có, cô thích...”_
_“...”_
Đứa trẻ ăn mày lải nhải kể lại chi tiết tình hình theo dõi quan sát của cậu ta những năm nay, ánh mắt Tần Uyển từ lúc đầu ngây ra đến chấn động chuyển sang nghi ngờ, sau đó hoài nghi nhân sinh, mờ mịt, cuối cùng trong sự chấn động dường như lại có chút chấp nhận.
Tần Uyển biết, người có thể nói ra những lời này nhất định rất hiểu mình hoặc là đi theo bên cạnh mình rất nhiều năm.
Ít nhất phải là tận mắt nhìn thấy mới có thể nói chi tiết như vậy.
Mà với tuổi tác của đứa trẻ ăn mày, cậu ta căn bản không thể biết những điều này.
Đợi đứa trẻ ăn mày nói xong, Tần Uyển rơi vào sự im lặng hồi lâu, hoãn lại rất lâu mới từ trong sự chấn động hoãn lại được, ánh mắt nhìn đứa trẻ ăn mày không có sự kinh khủng, cũng không có sự sợ hãi, chỉ có sự tò mò sâu sắc: _“Cháu... thật sự không phải là người?”_
_“Không phải.”_ Đứa trẻ ăn mày lắc đầu, _“Tôi là tinh quái, tinh quái đến nhân gian độ kiếp, cô coi tôi là yêu tinh cũng được.”_
_“Cô là kiếp nạn của tôi.”_
Câu nói này của đứa trẻ ăn mày lại làm Tần Uyển giật mình, Tần Uyển sợ đến mức trực tiếp đứng lên, có chút hoảng loạn, cũng có chút luống cuống tay chân: _“Ta... ta đã làm gì? Có phải ta không cẩn thận chạm vào quy tắc gì của cháu rồi không, hay là cái gì... ta có cần phải...”_
_“Tôi chỉ là cảm thấy như vậy.”_ Đứa trẻ ăn mày nhìn Tần Uyển, _“Tôi ban đầu không muốn đi ăn xin, tôi chỉ là muốn biết làm người như thế nào, muốn độ kiếp thành công.”_
_“Nhưng tôi cũng biết không thể cái gì cũng nói cho con người, nếu không sẽ chết rất thảm, tôi có rất nhiều tiền bối đều bị luyện thành đan dược rồi.”_
_“Những năm nay mỗi một người tôi gặp làm việc đều có nguyên nhân.”_
_“Thạch Đầu dẫn tôi đi ăn xin, muốn làm đại ca của tôi, là muốn để tôi đánh nhau thay hắn, cho hắn Bột Bột. Những phú hộ khác ngoài quan ải phùng năm qua tiết phát cháo, là muốn có được một danh tiếng tốt, hoặc là vì tín ngưỡng của bản thân.”_
_“Các cửa tiệm dọc phố thỉnh thoảng sẽ bố thí thức ăn thừa cho ăn mày, là vì một lúc thiện tâm.”_
_“Hỏa kế xua đuổi ăn mày, là vì việc buôn bán và giữ lấy bát cơm của mình.”_
_“Xuân Hà mỗi ngày phát Bột Bột cho chúng tôi, là vì đây là phân phó của cô.”_
_“Tôi có thể hiểu cô tại sao lại phát Bột Bột cho ăn mày, bởi vì cô là một người tốt. Mùa đông giá rét, mỗi năm mùa đông ngoài quan ải đều phải chết rất nhiều tiểu ăn mày, cô lúc có năng lực thì phát nhiều, lúc không khá giả thì phát ít, cô là muốn tận khả năng của mình để những tiểu ăn mày này sống qua ngày đông.”_
_“Nhưng tôi không hiểu cô tại sao lại cho tôi áo bông.”_
_“Cô tại sao ngày hôm đó ở Tần Ký Bột Bột Phô lại nắm lấy tay tôi, nói cho tôi biết không thể ăn xin như vậy. Cô tại sao lại mở hộp thức ăn chia Bạch Diện Bột Bột bên trong cho tôi, cho ăn mày không phải cho Hắc Diện Bột Bột là đủ rồi sao?”_
_“Cô tại sao lại quan tâm tôi có phải hôm nay ngất xỉu trước cửa nhà cô không dẫn tôi vào, cho tôi tắm rửa, cho tôi quần áo mới, cho tôi cháo uống. Cô không sợ tôi là kẻ xấu sao?”_
Đứa trẻ ăn mày liên tiếp hỏi vô số câu hỏi, cứ thế nhìn Tần Uyển, rất rõ ràng muốn Tần Uyển cho cậu ta một đáp án. Những câu hỏi này đã làm cậu ta bối rối rất nhiều năm, cậu ta càng đi theo Tần Uyển, càng quan sát cô, câu hỏi liền càng nhiều, liền càng nghi hoặc không hiểu.
_“Theo lẽ thường, tôi nên sau khi mùa đông năm đó kết thúc liền tìm đến cô, hỏi cô có nguyện vọng gì. Cô đã cho tôi một chiếc áo bông, về mặt lý thuyết đã giúp tôi sống qua mùa đông đó. Tôi cũng nên báo đáp cô, thực hiện nguyện vọng của cô, nhưng tôi không có.”_
_“Bởi vì tôi không hiểu cô tại sao lại làm như vậy, tôi muốn biết nguyên nhân. Nếu tôi giúp cô thực hiện nguyện vọng, tôi liền không thể đi theo cô như vậy nữa.”_
Tần Uyển lặng lẽ nghe, Tần Hoài có thể nhìn ra Tần Uyển có những thứ thực ra nghe không hiểu lắm, ví dụ như cô đến bây giờ cũng không hiểu đứa trẻ ăn mày rốt cuộc là cái gì? Là thần tiên hay là yêu tinh, nhưng điều này không cản trở Tần Uyển hiểu sự bối rối của đứa trẻ ăn mày.
_“Cho nên, cháu đến nhân gian độ kiếp vì không hiểu ta tại sao lại làm như vậy mà cảm thấy bối rối, ta làm lỡ việc độ kiếp của cháu rồi.”_ Tần Uyển nói ra cách hiểu của mình, _“Có phải ta cầu nguyện với cháu, việc độ kiếp của cháu sẽ thuận lợi không?”_
Đứa trẻ ăn mày gật gật đầu, lại lắc đầu: _“Tôi không biết.”_
Tần Uyển cười cười: _“Tất cả những điều này nghe có vẻ quả thực rất hoang đường, nhưng ta tin những lời cháu nói.”_
_“Nếu để ta cầu nguyện, ta có thể sẽ...”_ Tần Uyển nghĩ nghĩ, mắt sáng lên, _“Ta hy vọng các con của ta đều có thể khỏe mạnh vui vẻ, không bệnh không tật, hạnh phúc sống trọn một đời.”_
Một nguyện vọng rất bình thường, rất chất phác, rất phù hợp với thân phận người mẹ.
Đứa trẻ ăn mày nhìn Tần Uyển, có chút không vui.
_“Sao vậy? Nguyện vọng này không được sao?”_ Tần Uyển hỏi.
_“Cô căn bản không hề cầu nguyện.”_ Đứa trẻ ăn mày nói, _“Cầu nguyện với tôi, phải cô thật sự tin tưởng cầu nguyện với tôi có thể thành sự thật mới gọi là cầu nguyện, cô căn bản không tin tưởng tôi có thể thực hiện nguyện vọng của cô.”_
Tần Uyển có chút ngại ngùng cười cười.
_“Ta là không tin lắm.”_ Tần Uyển nói, _“Ta bây giờ một mặt có chút tin tưởng những lời cháu nói, một mặt lại cảm thấy đây chỉ là lời nói bậy bạ của một đứa trẻ.”_
_“Ta không tin quỷ thần, ta cũng không xa cầu làm việc tốt sẽ nhận được báo đáp, phúc trạch tích lũy kiếp này có thể kéo dài đến kiếp sau. Cháu nói cháu không hiểu ta tại sao lại tặng cháu áo bông, thực ra rất đơn giản. Mặc dù bây giờ ta đã không biết ta của năm xưa nghĩ như thế nào nữa rồi, nhưng ta nghĩ bất kỳ một người nào trên tay có một chiếc áo bông dư thừa, nhìn thấy một tiểu ăn mày trong mùa đông giá rét chỉ mặc ba chiếc áo đơn đi ăn xin, đều sẽ sẵn lòng đem chiếc áo bông trên tay tặng cho cậu ta.”_
_“Không phải tất cả mọi chuyện đều cần nguyên nhân, cũng không phải làm tất cả việc tốt đều cần nhận được báo đáp. Có lúc chỉ là muốn làm như vậy, cảm thấy làm như vậy là đúng, lại có điều kiện này, liền làm rồi.”_
_“Cháu nói không hiểu tại sao ngày hôm đó ta lại kéo cháu từ dưới gầm bàn ra.”_ Tần Uyển vừa nói, vừa cười xoa xoa đầu đứa trẻ ăn mày, _“Bởi vì cháu chỉ là một đứa trẻ a.”_
_“Một đứa trẻ trong năm mất mùa, cả người bẩn thỉu, sớm tối không giữ nổi, ăn không đủ no, không có cha mẹ che chở a.”_
_“Bố thí cho ăn mày, có lẽ cho Hắc Diện Bột Bột là đủ rồi nhưng cho một đứa trẻ đáng thương một cái Bạch Diện Man Đầu nóng hổi, không phải rất hợp lý sao?”_
Tần Hoài và đứa trẻ ăn mày giống nhau, đều nghe đến ngẩn người.
Tần Hoài cứ thế ngây ngốc nhìn Tần Uyển, dường như trong lòng có thứ gì đó sắp tràn ra rồi.
_“Cháu nói ta không thật sự đang cầu nguyện, ta quả thực không có.”_
_“Ta không phải không tin cháu, mà là ta có chút tin cháu.”_
_“Ta không tín phụng quỷ thần, nhưng ta cũng từng nghe người ta nói, ta cũng từng xem thoại bản. Tú tài thư sinh trong đó cứu yêu tinh, yêu tinh muốn báo đáp bọn họ, đều phải trả giá.”_
_“Ta chẳng qua chỉ cho cháu mấy cái Bột Bột, một chiếc áo bông, liền phải cầu một nguyện vọng lớn như vậy, ta không dám cầu.”_
_“Nếu cháu thật sự là yêu tinh, vậy cháu tu luyện đến bây giờ cũng không dễ dàng. Ta không cho cháu cái gì, lại muốn cháu làm cho ta nhiều như vậy, ta sẽ ngại ngùng.”_
Đứa trẻ ăn mày ngây ra rồi.
_“Nhưng...”_ Đứa trẻ ăn mày không biết mình còn có thể nói gì nữa, _“Cô có thể cầu nguyện với tôi, tất cả nguyện vọng đều được.”_
_“Ta tin cháu.”_ Tần Uyển cười nói, _“Chính vì tin tưởng ta mới không cầu ra được nguyện vọng, ta hy vọng các con ta bình an khỏe mạnh, nhưng cháu cũng là một đứa trẻ, cha mẹ cháu cũng sẽ hy vọng cháu bình an khỏe mạnh.”_
Đứa trẻ ăn mày hoàn toàn ngây ra rồi.
Lúc này đến lượt Tần Uyển hỏi ngược lại đứa trẻ ăn mày: _“Cầu nguyện với cháu ta có thể không làm được, ta còn có thể làm chút gì khác cho cháu không?”_
Đứa trẻ ăn mày không ngờ cậu ta lấy hết can đảm thú nhận tất cả những điều này với Tần Uyển, nhận được không phải là cậu ta hoàn thành nguyện vọng của Tần Uyển, mà là Tần Uyển muốn hoàn thành nguyện vọng của cậu ta.
Đứa trẻ ăn mày im lặng rất lâu rất lâu, Tần Uyển cũng lặng lẽ ngồi đối diện cậu ta đợi cậu ta rất lâu rất lâu.
_“Tôi... tôi muốn cô đặt cho tôi một cái tên.”_ Đứa trẻ ăn mày mở miệng nói, _“Tôi không có tên.”_
_“Nhưng tên đối với chúng tôi rất quan trọng.”_
Tần Hoài ở bên cạnh lặng lẽ nhìn, không hiểu sao, anh cảm thấy cảnh tượng trước mắt hơi quen mắt, dường như đã từng quen biết.
_“Tại sao tên đối với các cháu rất quan trọng?”_ Tần Uyển có chút không hiểu, _“Thực ra ta còn một câu hỏi muốn hỏi cháu.”_
_“Tại sao cháu lại đi theo ta nhiều năm như vậy?”_
_“Từ ngoài quan ải đi đến Bắc Bình rất mệt đấy, mệt hơn cả đi ăn xin.”_
Hốc mắt đứa trẻ ăn mày đỏ lên.
Mắt Tần Hoài cũng đỏ lên.
Tần Hoài lần đầu tiên biết, hóa ra lúc anh xem ký ức là có thể rơi nước mắt.
Anh cảm giác nước mắt dần dần chiếm cứ hốc mắt anh, anh nhìn đồ vật trước mắt bắt đầu có chút mờ ảo, kéo theo đó âm thanh trở nên càng thêm rõ ràng, nhưng khi anh muốn nhìn rõ đồ vật trước mắt thì lại không hề mờ ảo, bởi vì những hình ảnh này dường như đã in sâu vào trong lòng anh.
Đứa trẻ ăn mày nói: _“Không mệt.”_
_“Tôi không biết tại sao tôi lại muốn đi theo cô, nhưng tôi chính là muốn đi theo cô.”_
_“Tôi rõ ràng có rất nhiều cơ hội có thể hỏi cô những câu hỏi này, nhưng tôi chính là không muốn hỏi, tôi chính là muốn đi theo cô.”_
_“Đứa trẻ ngốc.”_ Tần Uyển cười xoa xoa đầu đứa trẻ ăn mày, _“Đúng là một đứa trẻ, giống như mấy đứa con của ta vậy.”_
_“Vậy tại sao cháu lại đánh nhau với những ăn mày, tên trộm nhỏ đó?”_
_“Tôi không biết, tôi không muốn để bọn họ tiếp cận cô.”_
Trong nụ cười của Tần Uyển có thêm vài phần bất đắc dĩ, lúc cô đối mặt với đứa trẻ ăn mày trên mặt luôn mang theo nụ cười, chỉ là ý nghĩa trong nụ cười thường xuyên thay đổi.
Tần Hoài nghe thấy Tần Uyển nói: _“Nếu đã như vậy, ta thực ra có một nguyện vọng.”_
_“Ta sinh 6 đứa con, nhưng 6 đứa con này đều không mang họ ta.”_
_“Nếu cháu muốn ta đặt tên cho cháu, cháu có thể mang cùng họ với ta không?”_
Tần Hoài cứ thế ngẩn ngơ nhìn Tần Uyển.
Đứa trẻ ăn mày gật đầu thật mạnh, Tần Hoài cũng gật đầu thật mạnh.
_“Lúc ta ở ngoài quan ải liền thường nghe người ta nói, thành Kim Lăng có một con sông gọi là sông Tần Hoài, từ xưa đã là khu vực phong hoa tuyết nguyệt, nơi hội tụ phấn son. Ta họ Tần, đối với nơi có chữ Tần này có vài phần hảo cảm khó hiểu. Bọn họ nói phong cảnh sông Tần Hoài rất đẹp, đến mùa đông nước sông cũng sẽ không đóng băng, thuyền đèn qua lại không ngớt, ta vẫn luôn không dám nghĩ đó nên là một cảnh tượng đẹp đến mức nào.”_
_“Ta không biết đặt tên, nếu cháu bằng lòng.”_
_“Tần Hoài thì sao?”_
_“Tôi cảm thấy đây là một cái tên rất hay.”_
Tần Hoài chỉ cảm thấy, thời gian đột nhiên chậm lại.
Anh nhìn Tần Uyển, nhìn đứa trẻ ăn mày trước mắt, lớp sương mù vẫn luôn che phủ trong lòng anh, che khuất trước mắt anh, đột nhiên tan biến rồi.
Anh giống như một người mất trí nhớ rất nhiều năm, đột nhiên bị người ta gõ mạnh một cái vào đầu, trong lúc hoảng hốt vô số ký ức ùa về trong lòng, vô số hình ảnh quen thuộc giống như đèn kéo quân hiện lên trước mắt anh.
Anh nhìn Tần Uyển, nước mắt cứ thế chảy xuống.
Anh nhìn đứa trẻ ăn mày, không, nói chính xác hẳn là nhìn chính mình, vừa khóc vừa cười.
Anh sao có thể ngay cả, mình là ai cũng quên mất rồi.
Tần Hoài nhìn chính mình, lẩm bẩm: _“Tần Hoài, mày đúng là một kẻ ngốc, không bảo vệ tốt con của Tần mụ mụ, cũng không bảo vệ tốt chính mình.”_
_“Không chỉ không nhận ra Tần mụ mụ, còn không nhận ra chính mình.”_
Tần Hoài nhìn Tần Uyển, muốn nhìn rõ lông mày ánh mắt của cô, nhìn mái tóc được búi rất tinh xảo của cô, nhìn chiếc trâm bạc có chút oxy hóa ngả đen cài trên đầu cô, nhìn đôi mắt mang theo nụ cười và dịu dàng của cô, nhìn từng nụ cười từng cái nhíu mày, từng cử chỉ hành động của cô.
Tần Hoài biết, thời gian để lại cho anh xem không còn nhiều nữa.
Anh đang xuyên qua thời gian trăm năm, nhìn người đã sớm qua đời đó.
Môi Tần Hoài hơi mấp máy.
Cùng lúc mở miệng với đứa trẻ ăn mày.
Hai giọng nói chồng lên nhau, một thiếu niên, một thanh niên.
_“Vậy tôi có thể gọi cô là.”_
_“Tần mụ mụ không?”_
Tần Uyển cười gật gật đầu.
Tần Hoài lại nhẹ giọng nói một câu: _“Tần mụ mụ.”_
_“Xin lỗi, con lại quên mất người rồi.”_
Tần Hoài rời khỏi ký ức.