## Chương 637: Phiên Ngoại: Hạ Mục Nhuy Thiên (2)
Triệu Thành An hóa bi phẫn thành thực dục, trên máy bay uống ực sáu cốc Coca lớn, cuối cùng xách một túi điểm tâm, vừa ợ hơi vừa xuống máy bay.
Chương Quang Hàng không có biểu cảm gì đứng ở cửa đón khách đón máy bay, trên tay cầm một tấm biển, trên biển viết năm chữ Tần Hoài, Triệu Thành An, nghiễm nhiên là dáng vẻ của một người đón máy bay chuyên nghiệp. Không ít du khách đi ngang qua đều nhịn không được ngoái lại đánh giá Chương Quang Hàng, trong lòng cảm thán rốt cuộc là nhân viên của công ty nào, phái người đến đón máy bay mà đẹp trai thế này.
_“Chương Quang Hàng, đúng là lâu rồi không gặp! Từ sau khi rời khỏi Bắc Bình lần trước tôi hình như chưa từng gặp cậu, tôi nghe Hạ… Hạ lão sư phụ nói ra Giêng cậu phải đi Nhật Bản giao lưu học hỏi. Khi nào đi? Đi bao lâu? Cậu đi rồi Phân Viên có phải không còn ai khác có thể giúp đỡ nữa không, Hạ lão sư phụ có ý định nhận thêm một đồ đệ nữa không?”_ Triệu Thành An nhiệt tình chào hỏi Chương Quang Hàng, cả người tỏ ra thân thiết đến mức không thể tả.
Chương Quang Hàng không hề lay động, đánh giá Triệu Thành An từ trên xuống dưới một cái, đặt câu hỏi: _“Cậu nghe nói tôi phải đi Nhật Bản lúc mấy giờ?”_
Triệu Thành An: …
_“Đương nhiên là trước mười hai giờ đêm!”_
Chương Quang Hàng cho Triệu Thành An một ánh mắt tên lừa đảo nhà cậu tốt nhất là nói thật, ánh mắt lướt qua điểm tâm và vali hành lý trên tay Triệu Thành An, cuối cùng chọn nhận lấy vali hành lý trên tay Triệu Thành An.
_“Xe ở bãi đỗ xe, đi theo tôi.”_ Chương Quang Hàng sải đôi chân dài, bước đi như bay về phía trước, Triệu Thành An chỉ có thể chạy chậm theo sau.
_“Chương Quang Hàng, tôi nghe nói ngày rằm tháng Giêng cậu muốn làm Vịt hầm mỡ. Vịt hầm mỡ là vịt gì? Ngon không? Trước đây tôi từng xem trên phim truyền hình, là một bộ phim hình sự, bữa cơm cuối cùng người chết ăn trước khi chết chính là Vịt hầm mỡ, nhưng tôi vẫn luôn không biết đó rốt cuộc là món gì? Dầu sao?”_
_“Cậu đói không? Có muốn ăn chút điểm tâm không? Tần Hoài làm đấy, tôi nói cho cậu biết, Tần Hoài dạo này làm điểm tâm cứ như bật hack vậy, so với Sơn Dược Cao làm cho cậu ăn lần trước ít nhất ngon hơn gấp 10 lần. Để tôi xem còn lại gì nào…”_
_“Sơn Dược Cao, Mễ Cao, Lục Đậu Cao, Phù Dung Cao, Bát Trân Cao… Vừa hay còn lại hai miếng Sơn Dược Cao, hay là cậu nếm thử Sơn Dược Cao trước để so sánh xem.”_
_“Không cần đâu, tôi không đói, bây giờ không muốn ăn điểm tâm.”_ Chương Quang Hàng từ chối.
Triệu Thành An chỉ có thể quay đầu nháy mắt với Tần Hoài, sau đó nhỏ giọng phàn nàn: _“Chương Quang Hàng sao lại dầu muối không ăn (cứng đầu) như vậy, mấy anh đẹp trai bọn họ có phải đều thích giữ cái mặt lạnh như vậy không, xem phim thần tượng nhiều quá rồi. Hạ Mục Nhuy sao lại đào tạo ra một đồ đệ như vậy chứ?”_
Tần Hoài: …
Người anh em, trong góc nhìn của Chương Quang Hàng, tên lừa đảo chết tiệt nhà cậu ngày nào cũng ân cần hỏi han sư phụ cậu ta, kéo sư phụ cậu ta nửa đêm nửa hôm trò chuyện không ngủ, mỗi tháng định kỳ lừa gạt số tiền mặt khổng lồ 20,8 triệu. Bây giờ càng là nhân dịp Tết trực tiếp đến tận cửa lừa đảo, chuyến này không chừng còn phải lừa đi bao nhiêu tiền nữa, cậu ta có thể giúp cậu xách vali hành lý đã là rất nể mặt cậu rồi.
Cậu còn muốn thế nào nữa, muốn Chương Quang Hàng mỗi tháng cũng chuyển cho cậu 5 vạn tệ tiền tiêu vặt sao?
Tần Hoài không nói gì, âm thầm đi theo.
Chương Quang Hàng dẫn hai người tìm thấy chiếc Bentley cậu ta lái đến ở bãi đỗ xe, lái xe, suốt dọc đường lầm lì ít nói đưa hai người đến trước cửa Phân Viên, dùng ánh mắt ra hiệu cho hai người xuống xe trước trực tiếp đi vào từ cửa chính, cậu ta phải lái xe đến cửa hông đỗ xe.
Lúc Triệu Thành An vui vẻ xuống xe, Chương Quang Hàng lần đầu tiên chủ động mở miệng: _“Tôi đã tìm thám tử tư điều tra các người.”_
Tần Hoài & Triệu Thành An:!!!
Chương Quang Hàng nhìn Triệu Thành An: _“Cậu quả thực là thân truyền đệ tử của Chu đại sư ở Tri Vị Cư, theo lý mà nói Chu đại sư đức cao vọng trọng, tuyệt đối sẽ không có một thân truyền đệ tử là kẻ lừa đảo.”_
Chương Quang Hàng lại nhìn về phía Tần Hoài: _“Cậu cũng quả thực là một đầu bếp Bạch án xuất thân dã lộ tử (tự học thành tài), thiên phú tuyệt giai, Hứa Thành Hứa tiên sinh đều khen ngợi điểm tâm của cậu không ngớt lời, hơn nữa dạo trước cậu dường như đã thừa kế một khoản di sản khổng lồ.”_
_“Hai người các người đều không giống kẻ lừa đảo, nhưng cũng tuyệt đối không phải là họ hàng xa của sư phụ tôi.”_
_“Tôi không biết mục đích của các người là gì, nhưng dạo này sư phụ tôi quả thực rất vui, tôi chưa từng thấy ông ấy vui như vậy. Cho dù Lý tiên sinh bán Thái Phong Lâu cho ông ấy, tôi nghĩ sư phụ tôi cũng sẽ không vui như vậy.”_
_“Nếu là vì tiền, tôi có thể cho các người, cho dù là một tháng 20 vạn hay 120 vạn, tôi đều có thể cho. Nhưng tôi hy vọng các người đừng lừa sư phụ tôi, muốn vui thì hãy để ông ấy cứ vui vẻ mãi đi, bình thường các người trò chuyện gì với sư phụ tôi trên WeChat tôi không biết, nhưng Triệu Thành An, xin đừng tìm sư phụ tôi trò chuyện sau 12 giờ đêm nữa, ông ấy tuổi cao rồi không thích hợp thức khuya, từ năm ngoái cơ thể ông ấy đã kém xa trước đây rồi.”_
_“Nếu có thể, tôi hy vọng cậu khuyên ông ấy, bảo ông ấy bình thường bớt làm một bàn, mỗi ngày nhận hai bàn khách, buổi trưa một bàn, buổi tối một bàn, hoặc chỉ nhận buổi trưa không nhận buổi tối. Ra Giêng tôi phải đi Nhật Bản học nghề, không có cách nào ở lại bên cạnh sư phụ bầu bạn với ông ấy, tôi hy vọng các người có thể trò chuyện với ông ấy nhiều hơn, ông ấy không có bạn bè gì.”_
_“Xin hãy trò chuyện với ông ấy trước 12 giờ đêm.”_
Tần Hoài và Triệu Thành An đều sững sờ.
Chương Quang Hàng không cho Tần Hoài và Triệu Thành An thời gian phản ứng, đóng cửa sổ xe, lái rời khỏi cửa Phân Viên.
Tần Hoài nhìn bóng lưng ô tô rời đi, không khỏi cảm thán: _“Chương Quang Hàng đây có tính là không hiểu nhưng dung túng, không tôn trọng nhưng cho tiền không.”_
Triệu Thành An thì lẩm bẩm một mình: _“Tôi rất giống kẻ lừa đảo sao? Rõ ràng cậu lừa nhiều hơn chứ, mấy chục tỷ di sản của La Quân đều cho cậu rồi!”_
Tần Hoài: …?
Hai người nhìn nhau, cuối cùng đồng loạt phát ra tiếng cảm thán: _“Hạ Mục Nhuy đúng là nhận được một đồ đệ tốt.”_
Triệu Thành An cảm thán thêm một câu: _“Đợi tôi chết rồi cũng phải để lại di sản cho Chương Quang Hàng.”_
Tần Hoài: … Khoan nói đến việc những di sản xanh lè đó của cậu có sự cần thiết gì để thừa kế không, Phù Du, cậu sờ lương tâm mà nói, cậu cảm thấy cậu có thể sống thọ hơn Chương Quang Hàng không?
Tần Hoài và Triệu Thành An bước vào Phân Viên, quen đường quen nẻo đi về phía phòng ăn. Phòng ăn trống rỗng, chỉ để lại một cái bàn, những cái bàn khác đều dọn đi rồi, có thể thấy Phân Viên dạo này quả thực không mở cửa mấy.
Hạ Mục Nhuy không ở phòng ăn, chắc chắn ở trong bếp. Hai người lại mò về phía nhà bếp, quả nhiên, cửa nhà bếp đang mở toang, bên trong có mùi thơm của thức ăn bay ra, nghe âm thanh Hạ Mục Nhuy chắc là đang chiên món gì đó.
Ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, Triệu Thành An lập tức không thấy no nữa, cũng không ợ hơi nữa, vui vẻ chạy vào: _“Hạ sinh, ông làm món gì ngon vậy? Bây giờ không phải giờ cơm mà.”_
Tần Hoài bước nhanh theo sau, trong khoảnh khắc bước vào bếp chạm phải ánh mắt của Hạ Mục Nhuy. Hạ Mục Nhuy vẫn như cũ, lúc không có biểu cảm gì trông rất dữ, nhưng bây giờ trên mặt Hạ Mục Nhuy đang nở nụ cười nhạt, Tần Hoài biết, đây có lẽ là nụ cười hiền hòa nhất mà Hạ Mục Nhuy có thể lộ ra thường ngày rồi.
Tần Hoài cũng cười với Hạ Mục Nhuy.
_“Tính được thời gian này các cậu sẽ đến, canh thời gian chiên Hương Tô Bình Quả. Tôi bảo Tiểu Hàng đưa các cậu đến xong thì ra sân sau kiểm tra phòng chuẩn bị cho hai cậu, thằng bé nhất thời không đến được đâu, cậu và Tần Hoài mau nhân lúc này ăn hết Hương Tô Bình Quả đi.”_
Nói xong, Hạ Mục Nhuy liền nhanh tay lẹ mắt vớt Hương Tô Bình Quả chiên vừa đúng độ trong nồi ra, để ráo dầu, bày ra đĩa, đưa đĩa cho Triệu Thành An.
Triệu Thành An cũng vô cùng tự nhiên nhận lấy, cầm đũa, gắp một miếng Hương Tô Bình Quả lên thổi mười mấy cái, sau đó nhét vào miệng mang vẻ mặt thỏa mãn ăn ngấu nghiến.
Cảnh tượng này Tần Hoài từng thấy vô số lần trong Thái Phong Lâu, lúc Hạ Mục Nhuy hoặc Trần sư phụ mở bếp nhỏ cho Triệu Thành An cơ bản đều như thế này, nếu Tần Hoài ở bên cạnh, họ còn tiện tay nhét cho Tần Hoài một chút, để Tần Hoài cũng ăn hai miếng coi như phí bịt miệng.
Triệu Thành An đưa đĩa cho Tần Hoài, ra hiệu Tần Hoài cũng ăn.
Tần Hoài dùng đũa gắp một miếng Hương Tô Bình Quả lên, không thổi, cứ gắp như vậy để nó hơi nguội đi một chút, cười chào hỏi Hạ Mục Nhuy:
_“Hạ sinh, chúc mừng năm mới.”_
Lúc mới bắt đầu ở Bắc Bình, Triệu Thành An lập một group cho ba người, Tần Hoài còn không hiểu tại sao Hạ Mục Nhuy lại đổi tên mình thành Hạ sinh, Triệu Thành An lại đổi tên mình thành Trần sinh. Lập group này lại không có ai nói chuyện trong group, Triệu Thành An tìm Hạ Mục Nhuy trò chuyện đều là nhắn tin riêng.
Đợi sau khi Tần Hoài thức tỉnh anh mới phản ứng lại, thực ra đây là gợi ý hai người dành cho mình.
Lúc ba người họ quen biết nhau, chính là ba cái tên này.
_“Mau ăn đi, vốn dĩ tôi định ngày rằm tháng Giêng làm Hương Tô Bình Quả cho các cậu. Sau đó nghĩ lại mới phản ứng ra, không thể làm cho Tiểu Hàng, nói chính xác là, không thể để Tiểu Hàng biết món này là Hương Tô Bình Quả. Nhân lúc Tiểu Hàng chưa qua đây, hai cậu mau ăn hết nó đi.”_
_“Tại sao không thể để Chương Quang Hàng biết vậy? Cậu ta dị ứng với táo sao?”_ Triệu Thành An hỏi.
_“Chuyện này liên quan đến chuyện từ rất lâu trước đây rồi, lát nữa có thời gian tôi sẽ kể cho các cậu nghe.”_
Hạ Mục Nhuy đã nói như vậy rồi, Tần Hoài và Triệu Thành An tự nhiên phải đẩy nhanh tốc độ ăn Hương Tô Bình Quả, ăn lấy ăn để.
Một đĩa Hương Tô Bình Quả trôi xuống bụng, Triệu Thành An mới phát ra tiếng cảm thán: _“Quả nhiên ăn Tết là phải ăn Hương Tô Bình Quả, trước đây lúc ở Thái Phong Lâu, mỗi năm ăn Tết Giang sư phụ đều chiên rất nhiều Hương Tô Bình Quả cho chúng ta làm đồ ăn vặt.”_
_“Đúng vậy.”_ Tần Hoài gật đầu, _“Lúc Tần mụ mụ còn sống, bữa cơm tất niên nhà họ Giang rất phong phú, món khai vị nhất định có Hương Tô Bình Quả. Sau này Tần mụ mụ qua đời, bữa cơm tất niên nhà họ Giang liền rất đơn giản, ngoại trừ mỗi năm nhất định có Kim Ngọc Bạch Thái ra, những món khác đều phải xem Giang sư phụ có bận hay không.”_
_“Kim Ngọc Bạch Thái rốt cuộc là mùi vị gì vậy?”_ Triệu Thành An phát ra âm thanh khao khát, _“Tám kiếp rồi, tôi chưa bao giờ được ăn Kim Ngọc Bạch Thái. Tần Hoài, cậu nói xem ban đầu sao tôi lại không nghĩ đến việc đêm ba mươi Tết bưng bát đũa chạy thẳng đến nhà Giang sư phụ, gắp một đũa Kim Ngọc Bạch Thái rồi chạy nhỉ?”_
Tần Hoài: …
Tần Hoài cảm thấy Triệu Thành An sau khi gặp Hạ Mục Nhuy chỉ số thông minh giảm sút nhanh chóng, Trần sinh trực tiếp đăng nhập. Bình thường Triệu Thành An vì muốn tỏ ra giống một con người còn phải giả vờ một chút, trước mặt sư huynh cậu ta căn bản không giả vờ, chỉ muốn làm một kẻ ngốc.
Có thể Phù Du chính là thích làm kẻ ngốc.
_“Bên này tôi còn làm một phần món ăn nhỏ lót dạ, các cậu trên máy bay chắc cũng ăn chút rồi bây giờ không đói lắm, ăn chút món ăn nhỏ trước, buổi tối lại ăn món chính.”_ Hạ Mục Nhuy rất bao dung với kẻ ngốc, đi đến bên cạnh một cái bếp lò khác, mở nắp nồi đất đang hầm trên bếp ra, bên trong rõ ràng là Bào Ngư Kê Bảo.
Bào Ngư không lớn, đều là bào ngư nhỏ, khía hoa vô cùng đẹp mắt. Dù là bào ngư hay gà đều nhuốm màu nước sốt đồng nhất, có thể thấy chắc là đã hầm được một thời gian rồi, thịt gà hút đầy nước sốt, khi ăn vào nhất định vô cùng mềm nhừ.
Tần Hoài và Triệu Thành An cũng không khách sáo, trực tiếp bê ghế đẩu nhỏ ngồi xuống bắt đầu ăn phần món ăn nhỏ này.
Hạ Mục Nhuy cũng bê ghế đẩu nhỏ ngồi xuống, ngồi bên cạnh nhìn hai người ăn.
Tần Hoài biết Hạ Mục Nhuy vẫn chưa nghe qua những câu chuyện đặc sắc mấy kiếp này của mình cũng không biết chấp niệm của mình là gì, cho dù ông đã nghe Triệu Thành An kể lại, với bản tính của Triệu Thành An chắc chắn cũng là thêm mắm dặm muối, hoặc là bớt xén nguyên liệu.
Anh rất cần thiết phải kể lại một lần nữa.
Tần Hoài cứ thế kể nhanh một bản tóm tắt, Hạ Mục Nhuy ở bên cạnh lặng lẽ nghe, đại khái kể xong Chương Quang Hàng cũng vẫn chưa quay lại, Tần Hoài liền nhân cơ hội này hỏi trước những câu hỏi mình muốn hỏi.
_“Hạ sinh, năm ngoái tôi nói với ông tôi đã gặp Vệ Quốc và hậu duệ của ông ấy ở thành phố Z, bảo ông liên hệ Lý tiên sinh, có thể giao Thái Phong Lâu cho Vệ Quốc, ông nói ông vẫn chưa chuẩn bị xong, là thực sự chưa chuẩn bị xong, hay là ông sợ ảnh hưởng tôi độ kiếp, nên không dám đi tìm.”_ Tần Hoài hỏi.
Lúc đó lý do của Hạ Mục Nhuy đã thuyết phục được Tần Hoài, đúng như Hạ Mục Nhuy nói, Thái Phong Lâu từng là đệ nhất tửu lâu Bắc Bình, chấp niệm của Hạ Mục Nhuy đối với Thái Phong Lâu chính là chấp niệm của quá khứ. Bao nhiêu năm nay ông vẫn luôn cố gắng mua lại Thái Phong Lâu từ tay hậu nhân nhà họ Lý, cũng chính là con trai của Lý Minh Nhất, vẫn luôn bị từ chối, hậu nhân nhà họ Lý kiên quyết muốn tuân theo di chúc của Giang Tuệ Cầm, để lại Thái Phong Lâu cho người nhà họ Giang thừa kế.
Bây giờ Tần Hoài đã tìm thấy Giang Vệ Quốc, về lý thuyết là đã tìm thấy người thừa kế của Thái Phong Lâu, Thái Phong Lâu có thể mở cửa trở lại rồi.
Nhưng mở lại tửu lâu không phải là chuyện nhỏ.
Đội ngũ quản lý các loại thì dễ giải quyết, đầu bếp là khó giải quyết nhất.
Những năm trước Hạ Mục Nhuy vô cùng bức thiết muốn mua lại Thái Phong, mấy năm nay dần dần không còn bức thiết như vậy nữa, là vì Hạ Mục Nhuy vô cùng rõ ràng mình đã già rồi. Ngay cả kinh doanh Phân Viên ông cũng không có cách nào duy trì mở cửa bình thường mỗi ngày, vả lại một ngày chỉ có thể tiếp đón 3, 4 bàn, huống hồ là kinh doanh một tòa tửu lâu.
Ông không có cách nào làm chủ trù được nữa.
Trù nghệ của Giang Vệ Quốc trong số các đầu bếp bình thường coi như không tồi, nhưng con trai ông ấy trù nghệ bình thường, không có người kế thừa.
Tửu lâu quan trọng nhất là truyền thừa.
Với tuổi tác của Giang Vệ Quốc, cho dù ông ấy có thể làm chủ trù cũng không làm được bao nhiêu năm. Đợi Giang Vệ Quốc và Hạ Mục Nhuy đều không làm nổi nữa Thái Phong Lâu phải làm sao? Đóng cửa sao? Hay là giao cho đầu bếp khác, hay là để Chương Quang Hàng đến kinh doanh?
Hậu nhân nhà họ Lý kiên quyết muốn để lại Thái Phong Lâu cho hậu nhân nhà họ Giang, vậy thì Thái Phong Lâu do Chương Quang Hàng gánh vác còn là Thái Phong Lâu của nhà họ Giang không?
Tửu lâu không có dòng máu mới định sẵn sẽ đi đến sự mục nát.
Tần Hoài ban đầu tưởng Hạ Mục Nhuy là không muốn để Thái Phong Lâu cứ thế qua loa khai trương rồi lại qua loa đóng cửa, cho nên mới do dự có nên đi tìm Giang Vệ Quốc không, nhưng bây giờ…
Tần Hoài cảm thấy Hạ Mục Nhuy chỉ đơn thuần là sợ ảnh hưởng mình độ kiếp.
Nghe Tần Hoài hỏi như vậy, Hạ Mục Nhuy lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt hơi chần chừ: _“Tôi… không biết.”_
_“Ban đầu tôi là sợ làm lỡ cậu độ kiếp, nên đã bàn bạc với Trần sinh một chút, bịa ra lý do đó để trì hoãn chuyện này.”_
_“Bây giờ cậu thức tỉnh rồi, tôi lại thực sự không biết nên làm thế nào.”_
_“Tôi hơi làm không nổi nữa rồi.”_
_“Thất thiếu gia tuổi tác cũng không nhỏ, cho dù ông ấy có thể làm chủ trù cũng không làm được bao nhiêu năm, huống hồ ông ấy cũng không học nghề với Giang sư phụ được mấy năm.”_
_“Tôi có thể để Tiểu Hàng đến Thái Phong Lâu giúp họ, nhưng tiền đề là Thái Phong Lâu phải là một tửu lâu có hy vọng, tôi không muốn vì tôi mà nhốt Tiểu Hàng ở một nơi thằng bé không muốn ở.”_
_“Tôi quả thực rất muốn gặp Thất thiếu gia, nhưng tôi sợ mọi chuyện sẽ…”_
Hạ Mục Nhuy vô cùng hiếm thấy bắt đầu lo trước tính sau rồi.
Triệu Thành An vừa ăn bào ngư vừa nói không rõ chữ: _“Chuyện này có gì mà phải lo lắng, đến lúc đó nếu gia đình Giang Vệ Quốc không gánh vác nổi Thái Phong Lâu, Chương Quang Hàng cũng không gánh vác nổi, thì để Tần Hoài đến giúp đỡ thôi. Với tay nghề làm điểm tâm hiện tại của cậu ấy, còn có sản lượng của cậu ấy, tuyệt đối có thể biến Thái Phong Lâu thành tửu lâu Bạch án đệ nhất toàn quốc, đánh gục cả Tri Vị Cư chúng tôi.”_
Tần Hoài: …
Tô lão bản mà nghe được những lời này của cậu, người đầu tiên đánh gục là cậu đấy.
Tần Hoài phớt lờ Triệu Thành An, nói: _“Hạ sinh, có lúc ông thực sự phải học hỏi tính cách vô tâm vô phế này của Triệu Thành An. Ông đã đến tuổi này rồi, hai chúng tôi ngay cả người cũng không phải, còn có gì mà phải sợ, nếu ông có băn khoăn không dám trực tiếp đi gặp, dù sao chúng ta cũng biết Giang Vệ Quốc bây giờ đang ở đâu, lén lút đi gặp mà.”_
_“Ra Giêng hẹn một thời gian, ba chúng ta lén lút đi gặp, nếu Triệu Thành An không xin nghỉ được thì tôi và ông lén lút đi gặp, mang cả An Du Du theo. Ông cứ đứng từ xa lén lút nhìn một cái trước, nhìn xong rồi lại xác định xem có nên nhận nhau không.”_
_“Nếu ngay cả gặp cũng không gặp, thì tiếc nuối biết bao.”_