Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 66: Chương 66: Sự Ban Tặng Của Trần Huệ Hồng

## Chương 66: Sự Ban Tặng Của Trần Huệ Hồng

Tần Hoài cảm thấy đầu óc anh hơi rối, anh cần phải sắp xếp lại.

Rất tốt, việc Trần Huệ Hồng không phải là người anh đã có sự chuẩn bị tâm lý từ rất lâu rồi.

Trần Huệ Hồng là thần thụ trong Sơn Hải Kinh, nhập thế độ kiếp, có chút đột ngột, nhưng cũng vẫn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.

Cô ấy độ kiếp thất bại bước vào luân hồi, từ trong mộng cảnh cũng có thể nhìn ra nguyên nhân đại khái, có thể chấp nhận.

Nhưng cơ chế độ kiếp này của họ có phải hơi vô lý không?

Rất không có logic nha.

Theo logic của tiểu thuyết tu tiên, tu luyện đến một mức độ nhất định phải đột phá, cấp độ cao hơn một chút phải bị sét đánh, đánh xong thì thăng cấp, không thành công thì làm lại từ đầu.

Người ta có một bộ quy trình chuẩn mực đàng hoàng.

Cái độ kiếp này của Trần Huệ Hồng không có quy trình nha.

Cảm giác chủ yếu là xem tâm trạng.

Tần Hoài thầm sắp xếp lại ngôn từ trong lòng, nghiêm túc hỏi: _“Vậy chị... bây giờ là Phong tiểu thư của thành Bắc Bình, hay là Trần Huệ Hồng của ủy ban khu phố chúng ta?”_

_“Đều là.”_ Trần Huệ Hồng nói, _“Tôi là tỉnh lại chứ đâu phải bị đoạt xá, tôi vẫn là tôi chỉ là nhớ lại ký ức của mấy kiếp trước.”_

Tần Hoài: _“... Chị còn đọc tiểu thuyết tu tiên nữa à.”_

Trần Huệ Hồng cười sảng khoái: _“Đọc ít lắm, bây giờ lớn tuổi rồi mắt kém, nhìn điện thoại lâu hoa mắt, đều là nghe sách. Dạo trước tôi đặc biệt thích nghe cái gì mà Phó tổng bá đạo kiều thê lạnh lùng, ngại mở loa ngoài nghe đều lén đeo tai nghe bluetooth, đeo đến mức đau cả tai.”_

Tần Hoài:...

_“Hay là, chúng ta vẫn nên nói chuyện gì đó không liên quan đến con người đi.”_ Tần Hoài tê liệt nói, _“Tuệ Tuệ là Huệ Nương đầu thai chuyển kiếp sao?”_

Trần Huệ Hồng lắc đầu.

_“Tôi không biết.”_

Thấy Tần Hoài có chút kinh ngạc, Trần Huệ Hồng bất đắc dĩ cười nói: _“Tôi chỉ là một cái cây, đâu phải là thần thú có khả năng nuốt trời diệt đất như Tất Phương, Thao Thiết, kiếp thứ 1 tôi độ kiếp thậm chí đến lúc chết mới ý thức được tôi độ kiếp thất bại, bản thân đều hồ đồ, chuyện của con người làm sao tôi rõ được.”_

Tần Hoài cảm thấy vậy Trần Huệ Hồng đúng là có chút hồ đồ rồi.

_“Cậu xem ký ức kiếp thứ nhất của tôi, là bắt đầu xem từ đâu?”_ Trần Huệ Hồng rất hứng thú hỏi.

Tần Hoài:...

Câu hỏi đáp thật kỳ dị.

_“Chị chôn trong đất đột nhiên chui ra.”_ Tần Hoài nói ngắn gọn súc tích.

_“Ồ, tôi đại khái biết là lúc nào rồi.”_ Trần Huệ Hồng gật đầu, _“Là thế này, hoa cỏ cây cối chúng tôi do cơ bản đều không có khả năng tự bảo vệ mình, khi hóa thành hình người đến nhân gian độ kiếp thường cũng rất nguy hiểm.”_

_“Đôi khi những tiền bối độ kiếp thành công sẽ chia sẻ kinh nghiệm cho chúng tôi, nói với chúng tôi nhân gian luôn đại loạn, không phải chiến tranh thì là nạn đói, còn thỉnh thoảng có dịch bệnh.”_

_“Gặp phải thời loạn lạc như vậy, độ kiếp là rất nguy hiểm.”_

_“Càng đừng nói tôi còn là Bạch, Bạch chúng tôi độ kiếp gặp phải năm hạn hán, bị nạn dân quân phản loạn chia nhau ăn, thậm chí bị trói lại mỗi ngày khoét thịt coi như kho lương thực di động, nếm đủ mọi đau khổ, đầy bụng oán hận, cuối cùng sa vào vũng bùn thù hận càng lún càng sâu độ kiếp thất bại nhiều không đếm xuể.”_

_“Lúc tôi mới đến nhân gian đã ăn trộm quần áo, ở tỉnh thành nghe ngóng tình hình, nghe nói đại hạn ba năm khắp nơi đều là nạn dân sợ muốn chết, muốn trong đêm trốn vào rừng sâu núi thẳm.”_

_“Kết quả đất Tấn hạn hán quá nghiêm trọng, tôi ngay cả rừng sâu núi thẳm cũng không tìm thấy, hết cách chỉ có thể tự chôn mình vào trong đất.”_

Tần Hoài:...

_“Trốn trong đất một thời gian sau tôi lại cảm thấy như vậy không được, tinh quái trong Sơn Hải Kinh chúng tôi nhập thế độ kiếp tuy không có quy trình quy định, nhưng cứ mù quáng trốn tránh trốn cả đời không gặp người thì chắc chắn sẽ độ kiếp thất bại. Cho nên tôi vừa trốn vừa muốn tìm xem có người nào đi lạc, trông có vẻ gầy yếu để tiếp xúc một chút hay không.”_

_“Cậu cũng biết đấy, lần đầu tiên tôi làm người nhìn cái gì cũng mới mẻ, cũng không làm tốt, sơ hở trăm bề.”_ Nói rồi, trên mặt Trần Huệ Hồng lộ ra vẻ hoài niệm, _“Nếu không phải gặp được Huệ Nương, con bé dọc đường dạy tôi nên làm người như thế nào, sau này vào thành Bắc Bình lại cơ duyên xảo hợp bị người ta coi thành Phong tiểu thư, tôi e là đã sớm bị người ta phát hiện ra điểm bất thường trói lại thiêu sống rồi.”_

_“Nhưng trói lại thiêu sống không chừng lại độ kiếp thành công, cách độ kiếp thành công nhanh nhất của hoa cỏ cây cối chúng tôi chính là không giả vờ tốt, bị người ta coi thành yêu quái trói lại thiêu sống độ kiếp kết thúc, cho nên chúng tôi thường không học quy củ của nhân gian mấy.”_

Tần Hoài không biết nói gì, gãi gãi đầu thôi bỏ đi.

Trần Huệ Hồng cười cười: _“Có phải cảm thấy chúng tôi khá khó hiểu không?”_

Tần Hoài gật đầu: _“Một chút.”_

_“Nhưng đây cũng là chuyện hết cách, cậu đi lật xem Sơn Hải Kinh sẽ biết, đại yêu lợi hại suy cho cùng vẫn là số ít, loại cỏ cây không có năng lực đặc biệt gì, không phải để ăn thì là dùng làm thuốc như chúng tôi mới là bình thường. Ngoại trừ số ít thiên phú dị bẩm, tâm lý độ kiếp của phần lớn tinh quái đều là sống qua ngày là được, dù sao không qua được thì chết thật.”_

_“Hơn nữa lúc độ kiếp kiếp thứ 1, chúng tôi còn có thể lựa chọn hóa ảo diện mạo và tuổi tác ở nhân gian, nếu kiếp thứ nhất thất bại lại vào luân hồi, thì thực sự là đầu thai chuyển kiếp bắt đầu lại từ đầu, sự không chắc chắn quá lớn.”_

_“Phần lớn tinh quái kiếp thứ nhất độ kiếp thất bại, về sau cũng rất khó thành công nữa.”_

_“Ví dụ như tôi, kiếp thứ nhất ở nhân gian 7 năm cuối cùng bị mã tặc bắn một phát súng.”_

_“Kiếp thứ hai sống đến ba tuổi, chết đói, tôi thậm chí ngay cả mình sinh ra ở khu vực nào cũng không có cách nào phán đoán.”_

_“Kiếp thứ ba càng xui xẻo hơn, còn đang trong tã lót đã bị bọn buôn người bắt trộm, lúc kiểm hàng phát hiện là bé gái không bán được trực tiếp ném xuống đất ngã chết.”_

_“Kiếp thứ tư còn tạm, sinh ra ở thành phố trong nhà có 4 anh chị em cuộc sống hòa thuận vui vẻ. Nhưng lúc đó tôi đã cơ bản quên mất mình là ai, chỉ cảm thấy trong lòng có chấp niệm muốn để mọi người đều có thể sống những ngày tháng tốt đẹp được ăn no. Sau này thi đỗ đại học nông nghiệp, nghiên cứu hạt giống, chưa đến 30 tuổi ngày nào cũng thức khuya làm việc quá vất vả đột tử.”_

_“Sau đó chính là bây giờ.”_

Tần Hoài chỉ có thể cảm thán: _“Chấp niệm của chị lại là để nhân dân cả nước đều có thể ăn no, chấp niệm vĩ đại quá.”_

Trần Huệ Hồng bị lời của Tần Hoài chọc cười, vội vàng lắc đầu: _“Chắc là không phải đâu, nhưng bản thân tôi thực ra cũng không rõ chấp niệm của tôi rốt cuộc là gì.”_

_“Lúc kiếp thứ nhất chết tôi mới ý thức được, điều tôi luôn không buông bỏ được trong lòng, lại là Huệ Nương đến lúc chết cũng không được ăn bát Trường Thọ Diện 15 tuổi cập kê mà tôi đặt cho con bé.”_

_“Có thể trong lòng tôi, điều thực sự oán hận là chính bản thân tôi.”_

_“Tôi hận tôi không đủ tinh tế, tôi biết rõ bột ngô mốc là không thể ăn được, nhưng lại không cực lực khuyên can Huệ Nương đến cùng.”_

_“Tôi hận tôi quá lạnh lùng, tối hôm đó tôi đã đoán được Huệ Nương là ăn bột ngô bị đau bụng, nhưng lại không kiên quyết đi y quán gọi lang trung.”_

_“Tôi còn hận tôi quá ích kỷ nhát gan, nếu ngày hôm đó tôi gọi xe kéo đưa Huệ Nương đến bệnh viện ở nội thành, tìm Lư chưởng quầy mượn tiền, con bé có lẽ sẽ không chết. Tôi không sợ người khác biết tôi không phải là Phong tiểu thư, nhưng tôi sợ tôi giả vờ không tốt người khác phát hiện tôi không phải là người.”_

_“Lúc đó tôi đang chơi đến lúc cao hứng nhất, tôi cảm thấy nhân gian rất vui, thành Bắc Bình thú vị hơn nhân gian mà mỗi vị tiền bối miêu tả với tôi. Tôi sợ có người trói tôi lại thiêu sống độ kiếp kết thúc, tôi cũng sợ tôi trong lòng có sự lưu luyến với nhân gian độ kiếp thất bại, cho nên cuối cùng tôi lựa chọn bớt một chuyện không bằng thêm một chuyện, trơ mắt nhìn Huệ Nương chết.”_

_“Trước đó tôi luôn không ý thức được, cho đến khoảnh khắc chết đi, trong lòng tôi nghĩ lại là thật sự quá tiếc nuối, nếu Huệ Nương ngày hôm đó có thể ăn được bát Trường Thọ Diện đó không chừng đã có thể khỏe mạnh trường thọ rồi, tôi mới ý thức được độ kiếp của tôi đại khái là thất bại rồi.”_

_“Cho nên nói.”_ Biểu cảm của Trần Huệ Hồng có chút bất đắc dĩ, _“Chấp niệm của tôi, đại khái là không nhìn thấy Huệ Nương khỏe mạnh vui vẻ đi.”_

Tần Hoài im lặng, hồi lâu, anh mới hỏi: _“Cho nên, tôi vẫn là câu hỏi đó.”_

_“Tuệ Tuệ là Huệ Nương đầu thai chuyển kiếp sao?”_

_“Tôi không biết.”_ Trần Huệ Hồng cười lắc đầu, _“Có lẽ là phải, có lẽ không phải, biển người mênh mông luôn có người lạ mặt mũi giống nhau, càng đừng nói đã trôi qua gần trăm năm.”_

_“Trước đây tôi từng nghe nói, khi tinh quái đến kiếp cuối cùng ông trời sẽ cho chúng tôi cơ hội độ kiếp thành công cuối cùng, đây là cơ hội của ông trời, cũng là cơ hội tự cứu cuối cùng của chúng tôi.”_

_“Có lẽ Tuệ Tuệ chính là cơ hội ông trời ban cho tôi.”_

_“Tôi mặc kệ con bé có phải là Huệ Nương hay không, con bé đều là Tuệ Tuệ do tôi nuôi lớn từ nhỏ, tôi hy vọng con bé mãi mãi khỏe mạnh bình an vui vẻ.”_

_“Tiểu Tần sư phụ, cậu còn gì muốn hỏi nữa không?”_ Trần Huệ Hồng hỏi.

Tần Hoài lắc đầu, anh cảm thấy những gì anh muốn biết đã biết hòm hòm rồi.

_“Vậy tôi có một câu hỏi muốn hỏi cậu rồi.”_

_“Cậu có muốn gì không?”_

_“Theo truyền thống của tinh quái chúng tôi, nếu có người giúp chúng tôi độ kiếp thành công, chúng tôi nên tặng người này một món quà lớn để bày tỏ sự cảm ơn.”_

Tần Hoài lập tức ngồi thẳng lên.

_“Theo cốt truyện bình thường của tiểu thuyết, ơn một giọt nước phải báo đáp bằng một dòng suối, tôi trần truồng mà đến, trần truồng mà đi, cái gì cũng không mang đi được, theo lý nên dùng toàn bộ gia tài để báo đáp.”_

Tần Hoài ngồi càng thẳng hơn.

_“Nhưng toàn bộ gia tài của tôi là phải để lại cho Tuệ Tuệ.”_

Tần Hoài:...

Nhớ lại ký ức của Phong tiểu thư đúng là không giống nhau, Hồng Tỷ chị thay đổi rồi.

_“Nhưng có một món quà tặng cho cậu, cậu chắc chắn sẽ rất thích.”_ Trần Huệ Hồng lấy điện thoại ra tìm kiếm, mở trang web tuyển sinh của Song Hải Cao Trung.

_“Tôi có thể bảo em trai tôi quyên góp một khoản tiền cho Song Hải Cao Trung, cải tạo lại sân điền kinh hoặc làm phong phú thêm thiết bị giảng dạy, như vậy em trai tôi có thể tiến cử một học sinh năng khiếu nhập học miễn học phí.”_

_“Mà con gái của em trai tôi, cháu gái Gia Hải của tôi đã là học sinh khối cấp hai của Song Hải, không cần suất học sinh năng khiếu này, suất này tự nhiên có thể nhường cho Lạc Lạc đang có nhu cầu.”_

_“Song Hải Cao Trung cách chỗ chúng ta không xa, Lạc Lạc thậm chí không cần ở nội trú, Triệu Tỷ cũng không cần phải xa cách hai cha con các cậu về quê cùng Lạc Lạc học cấp ba. Quan trọng nhất là, công ty của em trai tôi cũng có thể tài trợ cho học sinh năng khiếu xuất sắc của Song Hải Cao Trung, ví dụ như ba năm sau tài trợ Lạc Lạc ra nước ngoài du học.”_

_“Nói một câu thật lòng, tôi cảm thấy Lạc Lạc thực sự rất thích hợp tập thể thao, các người thực sự không cân nhắc cho con bé đi theo con đường học sinh năng khiếu thể thao sao?”_

_“Tiểu Tần sư phụ, món quà này cậu thấy thế nào?”_

Tần Hoài im lặng một lát, nói: _“Số tiền này, chị đúng là một xu cũng không bỏ ra a.”_

Để em trai chị bỏ ra hết.

Thảo nào bị kẻ lừa đảo lừa 20 vạn, bình thường ở nhà chắc không ít lần bị chị gái lừa nha.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!