## Chương 92: Dục Ấu Nhi Đồng Phúc Lợi Viện
Do Trần Huệ Hồng không rành đường và đã đi sai không chỉ một lần, ba người Tần Hoài đến muộn nghiêm trọng, gần 11 giờ mới tới viện phúc lợi trẻ em.
Dục Ấu Nhi Đồng Phúc Lợi Viện.
Một cái tên rất mộc mạc.
Môi trường của viện phúc lợi cũng mộc mạc như tên gọi của nó, một tòa nhà nhỏ, trông cũng tạm được, có lẽ đã được sơn lại bên ngoài trong hai năm gần đây, chỉ có sân được lát xi măng và xử lý cỏ dại qua loa, nhìn là biết đã có tuổi đời và được sửa chữa vá víu không ít lần, cùng với các thiết bị vui chơi đơn giản.
Cũng giống như Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện nơi Tần Hoài lớn lên, đều là những viện phúc lợi bình thường không có nhiều tiền.
Khuất Tĩnh và Khuất Viện Trưởng của viện phúc lợi ra cửa đón ba người.
Trần Huệ Hồng vừa đỗ xe xong, Khuất Viện Trưởng đã nhiệt tình tiến lên: _“Bà Trần, lâu rồi không gặp. Tối qua Tĩnh Tĩnh gọi điện nói với tôi hôm nay bà sẽ đến, tôi vui lắm. Nếu không có sự tài trợ của bà trong những năm qua, Tĩnh Tĩnh cũng không thể học một mạch đến tốt nghiệp tiến sĩ, bây giờ lại có một công việc tốt như vậy, tất cả đều phải cảm ơn bà!”_
Sau khi chào hỏi Trần Huệ Hồng, Khuất Viện Trưởng liền chuyển ánh mắt sang Tần Hoài: _“Là Tiểu Tần sư phụ phải không, cậu chịu đến làm tình nguyện viên tôi vui lắm, bây giờ những người trẻ tuổi nhiệt tình như cậu không còn nhiều nữa.”_
_“Tối qua Tĩnh Tĩnh nói với tôi xong, sáng nay tôi đã đi mua bột mì rồi. Cậu không biết đâu, nhân viên trong viện phúc lợi chúng tôi không rành làm đồ ăn từ bột mì, bình thường quanh năm suốt tháng nhiều nhất cũng chỉ cùng nhau gói vài bữa sủi cảo. Cậu đến thật tốt quá, hôm nay bọn trẻ được ăn bánh bao chắc chắn sẽ rất vui!”_
Nói xong, Khuất Viện Trưởng định chuyển chủ đề sang La Quân, miệng đã mở ra nhưng lại không biết nói gì, ngẩn người một lúc, đột nhiên phản ứng lại.
Ủa, vị lão tiên sinh trước mặt này là ai?
Trong điện thoại hôm qua không nói sẽ có một lão tiên sinh đến mà.
_“La tiên sinh, xem ra hôm nay ngài dậy sớm quá. Sao ngài lại có thời gian đến đây?”_ Khuất Viện Trưởng bị khựng lại, Khuất Tĩnh bước lên một bước nhận nhiệm vụ chào hỏi.
La Quân đang bực mình vì Khuất Viện Trưởng nói một tràng dài với Trần Huệ Hồng và Tần Hoài, đến lượt mình thì lại không nói được chữ nào, bèn bực bội nói: _“Còn không phải do Trần Huệ Hồng nhiều chuyện, nói cô dạo này tăng ca cùng tôi làm vật lý trị liệu vất vả rồi, bảo tôi đến đây ủng hộ sự nghiệp tình nguyện của cô.”_
Khuất Tĩnh thật sự kinh ngạc: _“Ngài muốn làm tình nguyện viên?”_
_“Ai nói ta muốn làm tình nguyện viên?”_ La Quân đánh giá viện phúc lợi một lượt, _“Ta chỉ đến xem qua rồi tiện thể quyên góp ít tiền.”_
Khuất Viện Trưởng:!
Khuất Viện Trưởng lập tức biết phải nói gì rồi.
Khuất Viện Trưởng lập tức nhiệt tình gấp bội tiến lên, chỉ thiếu điều hét lên với ông bác gác cổng rằng còn không mau dâng trà cho quý khách, những lời hay ý đẹp tuôn ra như không cần tiền.
_“La tiên sinh phải không, vừa nghe đã biết ngài là bệnh nhân của Tĩnh Tĩnh nhà chúng tôi. Nhìn dáng vẻ của ngài là biết lúc trẻ ngài nhất định phong độ ngời ngời, nhìn tướng mạo của ngài cũng có thể thấy ngài nhất định nhiệt tình với từ thiện, viện phúc lợi chúng tôi cần nhất những vị tiên sinh nhiệt tình như ngài!”_
_“Tôi dẫn ngài đi tham quan viện phúc lợi của chúng tôi nhé, viện phúc lợi của chúng tôi hiện có… Xin lỗi, tôi đi hơi nhanh, ngài cứ từ từ xem, lô thiết bị vui chơi cho trẻ em này là…”_
Khuất Viện Trưởng trực tiếp dẫn nhà tài trợ tương lai đi tham quan viện phúc lợi.
Khuất Tĩnh thấy quen không lạ, nói: _“Viện trưởng mama lúc nào cũng vậy, viện phúc lợi của chúng tôi ở nơi hẻo lánh, người quyên góp ít, những năm nay về cơ bản đều dựa vào tiền quyên góp của những đứa trẻ từ viện phúc lợi ra đi như chúng tôi, viện trưởng mama trước nay luôn là lừa được người nào hay người đó.”_
Tần Hoài: 6
Tần Hoài cảm thấy Khuất Viện Trưởng hẳn sẽ có rất nhiều tiếng nói chung với Tần Viện Trưởng của viện phúc lợi Tam Mã Lộ.
_“Tiểu Tần sư phụ, tôi dẫn cậu đến nhà bếp nhé. Hồng Tỷ, hôm nay chị…?”_
_“Tôi cũng đến nhà bếp!”_ Trần Huệ Hồng đầy tự tin, _“Lần trước Tiểu Tần dạy tôi làm điểm tâm xong, tôi cảm thấy như nhâm đốc nhị mạch đều được đả thông. Dạo này tôi thỉnh thoảng lại làm điểm tâm ở nhà, Tuệ Tuệ ăn xong đều khen ngon, hơn nữa lần trước vì ngày hội nấu ăn tôi còn khổ luyện một thời gian làm món nguội, món nguội làm cũng rất ngon.”_
Tần Hoài: …
Liệu có khả năng nào là Tuệ Tuệ khá khoan dung với đồ ăn mẹ mình làm không.
Tần Hoài cảm thấy với mức độ bao dung của Trần Tuệ Tuệ đối với Trần Huệ Hồng, chỉ cần Trần Huệ Hồng không tự chém mình bị thương lúc nấu ăn, món nào Trần Tuệ Tuệ cũng có thể chấp nhận.
Khuất Tĩnh không rõ tình hình còn cảm thán: _“Oa, Hồng Tỷ, không ngờ tài nấu nướng của chị lại tiến bộ lớn như vậy.”_
_“Đó là đương nhiên, tôi thấy mình vẫn rất có thiên phú về bạch án!”_ Trần Huệ Hồng tự tin ngẩng đầu.
Khuất Tĩnh dẫn hai người đến nhà bếp, trong bếp có hai nhân viên của viện phúc lợi đang bận rộn, một người đang thái rau, một người đang xào rau.
Tần Hoài liếc qua, các món ăn đều rất đơn giản, cải thảo, đậu que, cà tím, cà rốt, chủ yếu là món nào rẻ thì ăn món đó.
Tài nấu nướng của người xào rau rất bình thường, rau trong chảo trông không tươi ngon, hơn nữa còn cho nhiều dầu. Nhưng nhiều dầu không làm hỏng món ăn, Tần Hoài dựa vào kinh nghiệm xào rau thất bại nhiều năm để phán đoán, món này sẽ không ngon, nhưng cũng không đến mức khó ăn.
Cũng tàm tạm.
Hơn tài nấu nướng của Tần Viện Trưởng nhiều.
_“Tiểu Tần, tôi giúp cậu nhào bột nhé?”_ Trần Huệ Hồng đã hăm hở muốn thử.
Tần Hoài do dự giữa việc để Trần Huệ Hồng nhào bột và để Trần Huệ Hồng cầm dao thái rau, cuối cùng vì sự an toàn của Trần Huệ Hồng mà chọn để cô nhào bột.
Cứ để cô ấy nhào một cục bột nhỏ thôi, nếu không được thì lấy cục bột đó làm bánh nướng, rắc chút hành lá ăn tạm.
Khuất Tĩnh rất biết mình biết ta, đứng bên cạnh băm nhân.
Đừng nói, đao công của Khuất Tĩnh cũng khá, nhìn là biết người thường xuyên thái rau, hơn Tần Hoài một chút.
Khuất Tĩnh dù làm việc cũng trang bị đầy đủ, trên lớp găng tay sẵn có lại đeo thêm hai lớp găng tay dùng một lần, mọi người trong bếp đều thấy quen không lạ.
Tần Hoài và Trần Huệ Hồng bắt đầu nhào bột.
Trong hồng án, thái rau có thể thấy được công phu cơ bản của một đầu bếp. Những đầu bếp hồng án có kinh nghiệm thậm chí không cần xem đối phương xào rau, chỉ cần xem cách họ thái rau là có thể phán đoán công phu cơ bản của đầu bếp này có vững chắc không, là tay ngang hay có sư phụ truyền dạy.
Tương tự, bạch án xem nhào bột cũng có thể nhận ra.
Hơn nữa nhào bột là công phu cơ bản, ở một mức độ nào đó còn khó hơn đao công của hồng án.
Ngưỡng cửa của việc nhào bột khá cao.
Ngưỡng cửa nhập môn là tam quang, chỉ riêng điều này đã có thể chặn 99% người mới ở ngoài.
Trần Huệ Hồng bị chặn rất triệt để.
Khuất Tĩnh có chút nghi hoặc nhìn cục bột do Trần Huệ Hồng và Tần Hoài nhào ra, nói thế nào nhỉ, tuy hai cục bột trông đều là cục bột, nhưng cục bột trong tay Trần Huệ Hồng hình như sắp không xong rồi.
Cục bột như đang rên rỉ trong tay cô, gào thét cứu tôi! Cứu tôi!
_“Hồng Tỷ, hay là chị qua thái rau đi?”_ Khuất Tĩnh rất chu đáo nói.
Tần Hoài vội vàng ngăn cản: _“Không cần không cần, Hồng Tỷ, chị đợi nhào xong cục bột này… thì đi giúp trộn nhân, tôi thấy nguyên liệu khá nhiều, nhân này chắc phải trộn tám chậu lớn. Đợi tôi nêm nếm gia vị cho nhân xong chị sẽ giúp trộn, cuối cùng còn cần chị giúp gói nữa, nhào xong cục bột này chị cứ nghỉ ngơi dưỡng sức trước, việc còn ở phía sau.”_
Trần Huệ Hồng gật đầu: _“Hay là tôi đập thêm hai đĩa dưa chuột?”_
_“Không cần không cần!”_