## Chương 94: Một Chút Phương Pháp Khôn Lỏi
La Quân giàu có lặng lẽ chơi xong một ván game.
Thảm bại.
Có lẽ có tiền cũng không phải lúc nào cũng có thể muốn làm gì thì làm.
La Quân lặng lẽ thoát game, phát hiện mọi người đã ăn xong, nói: _“Không phải bánh bao chưa gói xong sao? Đi gói bánh bao đi.”_
Nhà tài trợ lớn nhất của viện phúc lợi đã lên tiếng, mọi người đương nhiên phải hành động, ngoài ông bác bảo vệ ở phòng gác cần trông chừng bọn trẻ không cho chúng chạy ra ngoài, những đứa trẻ lớn hơn và nhân viên đều được huy động đến nhà bếp gói bánh bao.
Trần Huệ Hồng thấy nhiều người gói bánh bao, cảm thấy mình phải gánh vác trọng trách nhào bột, bị Tần Hoài ép xuống.
Khuất Viện Trưởng biết nhào bột một chút, vẫn là để Khuất Viện Trưởng nhào đi.
Khuất Viện Trưởng rõ ràng là một người nói nhiều.
_“Tiểu Tần sư phụ, cậu và Tĩnh Tĩnh quen nhau bao lâu rồi?”_ Khuất Viện Trưởng hỏi.
_“Chắc khoảng một tháng.”_ Tần Hoài nói.
Khuất Viện Trưởng càng nhiệt tình hơn: _“Một tháng đã thân như vậy rồi, cậu và Tĩnh Tĩnh quen nhau như thế nào?”_
_“La tiên sinh là bệnh nhân của bác sĩ Khuất, cũng là khách của tôi, Hồng Tỷ là người tài trợ cho bác sĩ Khuất, cũng là bạn của tôi. Đại khái là mối quan hệ như vậy, bác sĩ Khuất thỉnh thoảng sẽ đến quán tôi mua điểm tâm, tôi thường cùng La tiên sinh đến bệnh viện làm vật lý trị liệu, bác sĩ Khuất cũng thường đi cùng, nói chuyện lâu ngày thì thân.”_
Khuất Viện Trưởng không hiểu, nhưng không sao, bà sẽ trích xuất thông tin quan trọng.
_“Ồ, cậu là cháu ngoại của La tiên sinh phải không.”_
Tần Hoài:? Thông tin này được trích xuất ra như thế nào vậy?
Sao mình lại thành cháu của La Quân rồi?
_“Không phải.”_ Tần Hoài kiên quyết phủ nhận quan hệ, _“Tôi là… họ hàng xa của La tiên sinh, đồng thời cũng là họ hàng xa của Hồng Tỷ.”_
Tần Hoài cảm thấy vẫn nên mượn danh họ hàng xa, anh không muốn giải thích với Khuất Viện Trưởng tại sao La Quân đi bệnh viện làm vật lý trị liệu mà anh lại phải đi cùng.
Khuất Viện Trưởng lại hiểu rồi.
_“Tĩnh Tĩnh nhà chúng tôi không có nhiều bạn bè, hôm qua nó nói với tôi có một người bạn hôm nay muốn đến làm tình nguyện viên, tôi vui lắm.”_ Khuất Viện Trưởng vui vẻ nói, _“Tĩnh Tĩnh từ nhỏ đã nội tâm, ít nói. Hồi nhỏ những đứa trẻ khác khóc lóc om sòm, nó thì im lặng như chết rồi, lúc đó cô Trương bảo mẫu còn chưa nghỉ hưu, dọa cô Trương sợ đến mức ngày nào cũng phải xem mấy lần xem nó còn sống không.”_
Tần Hoài cảm thấy cách diễn đạt của Khuất Viện Trưởng cũng rất đặc sắc, bà nhiều năm không lừa được tiền quyên góp có lẽ cũng có nguyên nhân.
_“Những đứa trẻ trong viện phúc lợi của chúng tôi nếu bị bỏ rơi từ nhỏ mà không để lại tên, thì đều theo họ của tôi, tôi thấy Tĩnh Tĩnh im lặng như vậy nên đặt tên cho nó là Tĩnh. Bây giờ nghĩ lại cũng là đặt tên sai rồi, nên đặt tên là Náo.”_
_“Tĩnh Tĩnh bao nhiêu năm nay chỉ biết cắm đầu vào học, cũng không kết bạn. Ban đầu tôi nghĩ sau khi nó đi làm rồi thì ít nhất cũng sẽ kết bạn với đồng nghiệp, kết quả quan hệ của nó với bệnh nhân còn tốt hơn với đồng nghiệp. Nhưng bệnh nhân của nó đều là người lớn tuổi, ngày nào cũng tiếp xúc với những người lớn tuổi như chúng tôi mà không kết bạn với người cùng tuổi, tôi còn sợ nó sẽ biến thành kẻ giết người biến thái như trong phim truyền hình.”_
Tần Hoài: …
Khuất Viện Trưởng, mỗi câu bà nói đều khiến người ta khó tiếp lời.
_“May mà có người bạn cùng tuổi như Tiểu Tần, tôi cũng yên tâm hơn nhiều.”_ Khuất Viện Trưởng mặt đầy vẻ hài lòng.
Tần Hoài khó khăn lắm mới nắm được thông tin trong những lời nói không có thông tin của Khuất Viện Trưởng: _“Bác sĩ Khuất nói tôi là bạn của cô ấy sao?”_
_“Đúng vậy, Tiểu Khuất nói sáng nay bạn của nó đến giúp làm tình nguyện viên mà.”_
Tần Hoài gật đầu, tức là trong lòng Khuất Tĩnh mình đã là bạn rồi.
Nhưng người bạn này vẫn chưa đủ sức nặng, hoặc nói là bạn bè cộng với điểm tâm vẫn chưa đủ sức nặng, khiến cô không có nhiều động lực đi xa mua điểm tâm.
Tần Hoài nhìn Khuất Viện Trưởng.
Khuất Viện Trưởng:?
_“Khuất Viện Trưởng.”_ Tần Hoài đột nhiên nghĩ ra một phương pháp khôn lỏi để hoàn thành nhiệm vụ, _“Bà và bác sĩ Khuất quan hệ tốt không?”_
_“Tĩnh Tĩnh chính là con gái của tôi.”_ Khuất Viện Trưởng mặt đầy tự hào nói.
_“Vậy tôi có thể nhờ bà một việc được không?”_
_“Việc gì?”_ Khuất Viện Trưởng hỏi.
_“Tôi có một người bạn, cậu ấy ở cùng tiểu khu với tôi, thường đến quán ăn cộng đồng của tôi ăn cơm.”_
_“Rồi cậu ấy, vì tính chất công việc nên trong các hoạt động thăm hỏi đã gặp bác sĩ Khuất. Cậu ấy rất có cảm tình với bác sĩ Khuất, nhưng bác sĩ Khuất trông hơi khó gần, người cũng chậm nhiệt, cậu ấy lại không tìm được cơ hội và cớ để bắt chuyện với bác sĩ Khuất.”_
_“Vừa hay bác sĩ Khuất dạo này thỉnh thoảng đến quán tôi mua điểm tâm, cậu ấy sẽ ở trong quán đợi bác sĩ Khuất đến, nói chuyện vài câu với bác sĩ Khuất.”_
_“Nhưng tần suất bác sĩ Khuất đến quá ít, hai người không có tiến triển gì cả.”_
_“Vậy phải làm sao?”_ Khuất Viện Trưởng hơi sốt ruột, _“Bây giờ các chàng trai sao lại không chủ động như vậy, hồi tôi còn trẻ, các chàng trai thích cô gái nào là tỏ tình trực tiếp, không tỏ tình thì cô gái làm sao biết được?”_
_“Khuất Viện Trưởng, bà nói nhỏ một chút.”_
_“Ồ ồ ồ.”_ Khuất Viện Trưởng không chỉ nói nhỏ, mà còn cúi người xuống, giống như nhân viên tình báo đang đối ám hiệu.
_“Cho nên phải tạo cơ hội, bà có thể giúp tôi khuyên bác sĩ Khuất, bảo cô ấy đến quán của tôi mua điểm tâm nhiều hơn, tốt nhất là ngày nào cũng đến. Cứ nói là quán của tôi buôn bán không tốt, bảo cô ấy nể tình bạn bè mà chiếu cố công việc kinh doanh của tôi nhiều hơn, để tôi cũng tiện kiếm chút tiền.”_
Khuất Viện Trưởng: …
Khuất Viện Trưởng không hiểu, nhưng Khuất Viện Trưởng chọn tôn trọng.
Khuất Viện Trưởng do dự một chút: _“Được, tôi sẽ khuyên Tĩnh Tĩnh.”_
_“Bảo nó mua nhiều một chút, Tiểu Tần cậu giúp vun vào nhiều vào.”_
_“Bà cứ yên tâm!”_ Tần Hoài mặt đầy chân thành.
Âu Dương, xin lỗi cậu.
Việc gấp phải dùng quyền biến, dù sao Khuất Viện Trưởng cũng không biết cụ thể là ai, cậu cứ hy sinh làm diễn viên tạm thời đi!
Trong lúc nghỉ tay nhào bột, Tần Hoài lấy điện thoại ra nhắn tin cho Âu Dương.
Tần Hoài: Ngày mai muốn ăn điểm tâm gì?
Âu Dương:?
Âu Dương: Ăn gì cũng được?
Âu Dương: Lạc Lạc, có phải em lấy điện thoại của anh em không?
Tần Hoài: Lạc Lạc đang làm bài tập ở nhà, sao có thể lấy được điện thoại của anh, anh và Hồng Tỷ đang làm tình nguyện viên ở viện phúc lợi.
Âu Dương:! Tôi muốn ăn Giải Xác Hoàng, Tứ Hỷ Giảo, bánh nướng, bánh Bạch Ngọc Sương, bánh Lục Đậu Băng, Hòe Hoa Man Đầu và ba túi Tửu Nương Man Đầu!
Tần Hoài cầm điện thoại: …
Gọi nhiều màn thầu như vậy cậu ăn hết được không?
Âu Dương: Lấy một túi về cho mẹ tôi, tôi chắc chắn có thể lấy được cái thẻ massage lần trước không lấy được!
Tần Hoài: Được, làm hết, tặng cậu thêm một món Viên Mộng Thiêu Bính.
Âu Dương:!!!
Âu Dương đang nằm trên sofa ở nhà lướt video ngắn cảm thấy mình có lẽ đã xuyên không đến thế giới song song.
Chẳng lẽ ở thế giới song song, ba mẹ cậu đi du lịch Quảng Đông đã nhận nuôi Tần Hoài?!
Tuyệt vời!
Dựa theo thực đơn Âu Dương gửi, Tần Hoài nhắn tin cho Trần An bảo cậu sáng mai đi làm thì chuẩn bị trước những nguyên liệu có thể chuẩn bị.
Trần An gần như trả lời ngay lập tức, nói không vấn đề gì.
Thời gian còn lại, Tần Hoài cố gắng nhào bột trộn nhân, dưới sự nỗ lực của mọi người, một buổi chiều đã gói được lượng bánh bao đủ cho viện phúc lợi ăn trong hai tuần.
Lúc Tần Hoài đi, bọn trẻ quyến luyến không rời, một cậu bé đi hơi khập khiễng còn kéo vạt áo Tần Hoài hỏi anh bao giờ anh trai bánh bao lại đến.
Tần Hoài rất muốn nói anh họ Tần.
Nhưng không quan trọng, anh đã quen rồi. Vì Tần Hoài rất rõ, chỉ cần anh đến thêm vài lần nữa, tất cả bọn trẻ sẽ nghĩ anh họ Bao.
Nếu gói thêm vài lần sủi cảo, anh có lẽ sẽ họ Giảo.
Đường về do Tần Hoài lái xe.
Trần Huệ Hồng lái xe mọi người đều không yên tâm, sợ lại đi sai đường.
Khi còn cách Vân Trung Tiểu Khu chỉ 10 phút đi xe, tiếng thông báo của game vang lên trong đầu Tần Hoài.
_“Đinh, chúc mừng người chơi hoàn thành chi tuyến nhậm vụ [Khuất Tĩnh Đích Phiền Não], nhận được phần thưởng nhiệm vụ: [Sự khẳng định của Khuất Tĩnh], [Một Đoạn Ký Ức của La Quân].”_
Tần Hoài đã hoàn thành nhiệm vụ nhiều lần, bình tĩnh nói: _“Tôi có một tin tốt và một tin xấu, La tiên sinh ngài muốn nghe tin nào trước?”_
La Quân vẫn ngồi ở ghế phụ lái nói: _“Tin xấu.”_
_“Hay là nghe tin tốt trước đi, chi tuyến nhậm vụ đã hoàn thành.”_
La Quân lập tức quay đầu nhìn Tần Hoài: _“Hôm nay cậu nói chuyện với Khuất Tĩnh vài câu đã thành bạn rồi?”_
Ý tứ là, nhóc con, có phải lúc trước cậu toàn lười biếng không chịu nói chuyện nghiêm túc không?
_“Không, tôi dùng một chút phương pháp khôn lỏi, lừa Khuất Viện Trưởng để bà ấy khuyên Khuất Tĩnh ngày nào cũng đến quán tiêu thụ.”_ Tần Hoài nói, _“Nhưng tôi nghĩ vẫn phải tiếp tục tăng độ hảo cảm, để tiện cho việc triển khai các nhiệm vụ sau này.”_
Trên người Khuất Tĩnh chắc chắn còn có chi tuyến nhậm vụ chưa được kích hoạt.
_“Thấy chưa, tôi đã nói rồi, Tiểu Tần lừa người rất giỏi!”_ Trần Huệ Hồng vui vẻ nói.
Tần Hoài: …
_“Tin xấu là gì?”_ La Quân hỏi, _“Cậu kích hoạt chi tuyến nhậm vụ của tôi rồi phát hiện không hoàn thành được?”_
_“Không phải vậy.”_ Tần Hoài nói, _“Tin xấu là phần thưởng của chi tuyến nhậm vụ này là ký ức của ngài.”_
La Quân:???
_“Xét đến việc tôi hoàn toàn không biết gì về quá khứ của ngài, ngài có đánh giá sơ bộ nào về đoạn ký ức đầu tiên mà tôi có thể thấy không, có thể kể cho tôi một chút bối cảnh không?”_
_“Rồi đợi xe về đến nơi, tôi sẽ đến thẳng nhà ngài xem ký ức.”_
La Quân: …
Không biết tại sao, La Quân cảm thấy mình lại hơi muốn phun lửa.
Lần này không chỉ muốn thiêu chết Tần Hoài, mà còn muốn tiện thể thiêu chết cả mình.
Mệt rồi, hủy diệt đi, đầu thai đi.