Virtus's Reader
Khủng Bố Sống Lại

Chương 112: CHƯƠNG 112: TÚI NGỦ BẰNG VÀNG

Nghiêm Lực nhấp vào logo của vũ khí.

- Vũ khí nằm trong đây...

Dương Gian nhìn qua một chút, nhất thời kinh ngạc:

- 10 vạn? Đang đùa nhau hay sao vậy, một viên đạn giá 10 vạn, sao bọn chúng không đi cướp nhỉ.

Sau khi thấy giá của đạn súng lục hắn có chút không thể tiếp nhận. Nghiêm Lực nói:

- Đây là vũ khí đặc chế để đối phó với quỷ, cho nên phải tính thêm chi phí chế tạo cùng công nghệ, cũng không hẳn là đắt, dù sao chúng đều được làm bằng vàng, cậu không thấy giá vàng hiện tại tăng như thế nào sao? Nếu cậu muốn bắt quỷ thì tôi đề nghị với cậu nên mua túi chứa thi thể, nó được làm bằng vàng, mang theo rất thuận tiện nhưng giá hơi cao.

Một vật phẩm giống như túi ngủ xuất hiện trên màn hình máy tính. Chính xác mà nói thì đây là một cái túi được chế tạo bằng vàng, dùng để chứa quỷ còn tốt hơn cả cái hộp của Nghiêm Lực lúc trước, bởi vì quỷ có hình dạng cụ thể.

- Hai ngàn vạn?

Sau khi nhìn thấy giá cả của nó, Dương Gian cũng không khỏi co quắp miệng. Sau đó Nghiêm Lực mở một cái video, là video hướng dẫn sử dụng túi đựng thi thể để nhốt quỷ, làm thế nào để nhét quỷ vào, làm sao để buộc kín lại không để lỗ hổng. Dựa vào video thì cũng hiều được giá cả như vậy là do đâu, rất dễ sử dụng.

Nghiêm Lực bất đắc dĩ nói:

- Thế nên mới nói tôi mua không nổi.

Dương Gian nghĩ một lát, hắn cảm thấy khoản này vẫn nên đầu tư, vì thế lập tức cầm điện thoại, gọi cho Giang Diễm. Giang Diễm đang ngồi đầu tư cổ phiếu ở trong phòng trọ, nghe có tiếng chuông vội vàng tiếp điện thoại:

- Alo, ai thế.

- Tôi, Dương Gian đây, tôi gọi để lấy tiền.

…..

Dương Gian lái xe trở lại căn phòng trọ của Giang Diễm. Hắn vừa mới vào đến cửa đã thấy Giang Diễm đứng chờ ở đó, không chờ hắn mở miệng cô đã hỏi ngay:

- Hơn 2000 vạn đó, đây chính là 2000 vạn đấy, cậu dùng một lần hết luôn sao? Cậu mua thứ gì vậy, đây chính số tiền mà tôi đã phải cực khổ hai ngày mới kiếm được.

Dương Gian nói:

- Không mua gì to tát cả, chỉ mua cái túi ngủ thôi, tôi tính qua hai ngày nữa sẽ đến một ngôi làng ở ngoài thành phố nên chuẩn bị sớm một chút thôi.

Giang Diễm thiếu chút nữa bị hộc máu:

- Một cái túi ngủ mà giá 2000 vạn?

Dương Gian nói:

- Chính xác mà nói nó không tới 2000 vạn đâu, còn mấy trăm vạn kia tôi mua vài thứ lặt vặt thôi, đại khái khoảng ngày mai họ sẽ giao hàng đến.

- Cậu... có bị lừa không đó?

Dương Gian nghĩ nghĩ một hồi, sau đó mới nói:

- Cũng có thể là thế, hiện tại trong lòng tôi đang có cảm giác hơi hối hận muốn chết đây này, hình như tôi bị lừa rồi thì phải.

Giang Diễm nói:

- Cậu biết thế còn không báo cảnh sát hay sao? Yêu cầu họ hoàn lại tiền và trả hàng đi chứ.

Dương Gian hỏi:

- Cũng có lẽ sản phẩm người ta tốt nên có cái giá đó? Với lại... đây là tiền của tôi, tôi muốn làm gì thì kệ tôi chứ, có liên quan gì đến chị đâu. Chị chỉ làm việc thay tôi thôi, tôi sẽ trả lương cho chị... Chuyện đầu tư cổ phiếu chị làm rất tốt, hiện tại trong thẻ còn thừa bao nhiều tiền?

Giang Diễm nói:

- Không đến 500 vạn.

- Cho tôi con số cụ thể đi.

Giang Diễm dùng ánh mắt cổ quái nhìn hắn:

- 130 vạn.

Khóe miệng Dương Gian giật giật mấy cái:

- Tôi làm nhiều vụ làm ăn như thế, không nghĩ đến số tiền tôi cực khổ kiếm được chỉ dùng hết trong chốc lát.

Toàn bộ tiền mà hắn chuẩn bị cho mẹ hắn dưỡng lão đã bị hắn tiêu sạch, chỉ còn không đến 130 vạn. Xem ra sau khi chuyện này kết thúc, hắn phải nghĩ cách khác để kiếm tiền nhưng hiện tại đã có năng lực cho nên kiếm tiền cũng nhanh.

Dương Gian nói:

- Chị cứ giữ lại 100 vạn đó đi, còn 30 vạn thì coi như là lương của chị, chị tự chuyển khoản cho chị đi.

Giang Diễm bĩu môi:

- Tôi kiếm lời cho cậu hơn 1000 vạn mà cậu chỉ thưởng cho tôi có 30 vạn, đúng là quỷ hẹp hòi.

Dương Gian nói:

- Tôi không thích câu nói đó của chị, nếu không có tin tức và tiền vốn của tôi thì đừng nói 1000 vạn mà ngay cả 30 vạn chị cũng không kiếm được, hơn nữa chị đừng quên mạng của chị là do tôi cứu, nếu chị muốn kiếm tiền lời lớn thì chỗ của tôi đang có mấy vụ trị giá khoảng 2 3 trăm triệu, cần phải nói nữa không?

- A?

Đầu tiên Giang Diễm hơi sững sờ một chút, sau đó có chút xấu hổ nói:

- Thôi được rồi, tôi không nói thêm nữa, được chưa?

Dương Gian nhìn cô và nói:

- Chị cứ nói tiếp đi.

Giang Diễm đỏ mặt:

- Vậy tôi đi tắm, cậu không thể ngủ trước nữa đó.

Dương Gian không nói gì chỉ đẩy Giang Diễm ra một bên, đi đến nằm giữa giường.

Ai, con gái đúng là dễ lừa.

Bất chợt, Giang Diễm lò đầu từ trong phòng tắm ra và hỏi:

- Đúng rồi, Dương Gian, cậu có thấy cái hộp phấn trang điểm của tôi đâu không?

Dương Gian nói:

- Tôi tặng cho người khác rồi.

Giang Diễm kinh ngạc hỏi:

- Cái gì, tặng rồi? Cậu tặng hộp phấn trang điểm của tôi cho ai vậy? Là bạn gái à, hay là bồ nhí vậy?

Dương Gian nói:

- Tặng cho một người đàn ông, chị không cần hỏi nhiều làm gì, hôm nào chị tự đi mua cái khác đi.

Cái hộp mà hắn đưa cho Nghiêm Lực lúc nãy là giả. Là thứ hắn đã dùng một số tiền lớn để chế tạo.

Cái hộp thực sự còn nằm trong tay hắn.

Dương Gian sẽ không ngây thơ đến mức chỉ trò chuyện dăm ba câu về hoàn cảnh mà đã đem thứ quan trọng như thế này đưa cho người khác. Nếu Nghiêm Lực đã chuẩn bị tốt cho việc chết còn không bằng giao hi vọng sống sót lại cho hắn. Còn về khoản tiền thỏa thuận lúc trước... Sau này Dương Gian sẽ đền bù cho người nhà anh ta.

Thế nhưng ngay khi hắn đang muốn ngủ thì có tiếng điện thoại vang lên, là chiếc điện thoại di động định vị vệ tinh của Chu Chính. Dương Gian có chút tò mò nhận cuộc gọi.

- Alo?

Một âm thanh trẻ tuổi cùng với chút lạnh lừng vang lên:

- Dương Gian, mở cửa đi, tôi đang ở ngoài cửa nhà cậu.

Dương Gian nhíu mày:

- Anh là ai?

- Cảnh sát mới của thành phố Đại Xương, Triệu Khai Minh.

Sau khi nói xong, anh ta lập tức cúp điện thoại, tiếp đó là tiếng gõ cửa vang lên.

Cảnh sát mới?

Sắc mặt Dương Gian hơi thay đổi, lúc trước hắn đã nghe Lưu Tiểu Vũ nói qua sẽ có cảnh sát quốc tế mới đến nhậm chức ở thành phố Đại Xương, chỉ là hắn không nghĩ tới tên cảnh sát mới này lại chủ động tìm đến mình sớm như thế.

Do dự một lát, hắn vẫn quyết định mở cửa.

Đối phương là một người thanh niên, anh ta còn khá trẻ, nhìn qua có chút âm u, đang mặc một bộ quần áo của cảnh sát, trên tay còn cầm chiếc điện thoại vệ tinh.

Người này tự xưng là Triệu Khai Minh, là cảnh sát mới, vừa gặp mặt anh ta đã mở miệng nói:

- Cậu chính là Dương Gian? Nhân viên cảnh sát quốc tế tạm thời ở thành phố Đại Xương? Tôi tên là Triệu Khai Minh, đúng ra mà nói, tôi là cấp trên của cậu.

Nhân viên tạm thời?

Từ lúc nào hắn lại có một danh hiệu khiến cho người ta sợ hãi như thế?

- Đây là chỗ ở của cậu?

Sau khi đi vào phòng, Triệu Khai Minh quét mắt nhìn xung quanh, nhìn thấy trên bàn có một đống thức ăn nhanh, hơn nữa trên tường còn treo một đống quần áo của con gái, anh ta không khỏi nhíu mày và nói:

- Là một cảnh sát, cho dù là nhân viên tạm thời thì cậu cũng không thể sống sa đọa như thế này chứ.

Chương 113: Triệu Khai Minh

Dương Gian có chút không vui đáp lại:

- Anh dùng giọng điệu dạy dỗ người khác đó để nói chuyện với tôi đấy à? Đừng quên tôi không phải là cảnh sát, ngay cả có là cảnh sát đi nữa cũng có địa vị ngang hàng với anh, không phải cấp dưới của anh đâu, đừng có xen vào chuyện của người khác quá nhiều.

- Còn dám cãi?

Sắc mặt Triệu Khai Minh thay đổi, trở nên lạnh lùng, bất chợt anh ta dùng tay định tát vào mặt Dương Gian. Dương Gian túm lấy cổ tay anh ta, ánh mắt hiện ra ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt, sau đó một con mắt màu đỏ xuất hiện trên mu bàn tay.

- Anh tới để đánh nhau với tôi? Nhưng tôi khuyên anh đừng có xúc động, nếu không, hôm nay... anh sẽ chết ở đây.

Triệu Khai Minh đột nhiên cười rộ lên, thu hồi bàn tay:

- Cảnh sát mắt quỷ... Dương Gian. Tôi đã xem qua hồ sơ của cậu, nhưng phần năng lực của cậu ghi rất mơ hồ, hình như cậu đang có tình giấu diếm thứ gì đó, mục đích đến đây hôm nay của tôi là muốn biết được năng lực lệ quỷ của cậu, để sau này tôi còn làm việc.

Dương Gian nói:

- Anh sẽ tin những gì tôi nói hay sao? Hơn nữa, anh làm việc thì liên quan gì đến tôi chứ.

Triệu Khai Minh nói thẳng vào vấn đề:

- Tôi đang cần trợ thủ, cậu không tệ.

Dương Gian nói:

- Có người nào đi mời chào người khác mà lại biểu hiện như anh chưa?

Triệu Khai Minh nó:

- Tôi không mời chào, đây là điều động, là mệnh lệnh.

- Nếu tôi cự tuyệt thì sao?

Dương Gian rất ghét loại thái độ cao cao tại thượng và hành động cường thế của Triệu Khai Minh. Người này mà so với Chu Chính thì đó là hai thái cực. Triệu Khai Minh nói:

- Cậu không nên cự tuyệt, trở thành trợ thủ của tôi, chờ cho tôi được điều đi nơi khác cậu sẽ tiếp quản trị an ở thành phố Đại Xương, đây là chuyện tốt với cậu.

Dương Gian nói:

- Lúc nào gia nhập vào Cảnh sát Quốc tế thì tôi sẽ tự cân nhắc, không cần anh phải lo nghĩ, tôi cũng rất nghĩ ngờ việc anh có thể quản lý thành phố Đại Xương được bao lâu?

Triệu Khai Minh cười nói:

- Về cái này thì cậu cứ yên tâm, có tôi ở đây chỗ này sẽ không loạn được, nếu như cậu đã không đáp ứng yêu cầu của tôi tôi cũng không ép. Nhưng ba ngày sau cậu sẽ đi xử lý chuyện linh dị ở Thôn Hoàng Cương, cậu có nắm chắc có thể còn sống để trở về không?

Thôn Hoàng Cương?

Đó chính là nơi hắn đang định đi, lúc này sắc mặt Dương Gian thay đổi:

- Làm sao anh biết chuyện này?

Triệu Khai Minh nói:

- Tôi phụ trách trị an của toàn bộ thành phố Đại Xương, có quyền điều động lực lượng cảnh sát ở bất kỳ khu vực nào, muốn điều tra ra chuyện đó không phải là chuyện dẽ dàng hay sao? Nếu cậu trở thành cấp dưới của tôi, tôi sẽ cung cấp cho cậu thêm thông tin về Thôn Hoàng Cương, cái này sẽ rất có lợi cho hành động lần tới của cậu.

Dương Gian nói:

- Không hứng thú.

Làm trợ thủ cho anh ta, không phải làm đầy tớ sao, phải xông pha chiến đấu phía trước, như thế sẽ chết nhanh hơn, hắn không có ngu đến mức như vậy.

- Nếu đã vậy... chúc cậu may mắn.

Triệu Khai Minh nói xong, lập tức xoay người đi ra ngoài.

Lúc này Giang Diễm cũng vừa mới tắm xong, đang trùm khăn tắm bên ngoài, khuôn mặt đỏ bừng, cô đi đến, tò mò hỏi Dương Gian:

- Dương Gian, cậu đang nói chuyện với ai vậy?

Đột nhiên, Triệu Khai Minh dừng lại, rút súng lục từ bên hông ra, trực tiếp chỉ vào ót của Giang Diễm:

- Nghe trộm bí mật quốc gia? Cô có biết, tôi có quyền bắn chết cô không.

Giang Diễm sững sờ, nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt, đối phương mặc một bộ quần áo cảnh sát, hiện tại đang cầm súng chỉ vào người cô. Lập tức cô lộ ra vẻ sợ hãi, ánh mắt cô tràn ngập nỗi khinh hoàng.

Chuyện này, có chuyện gì đang xảy ra vậy?

Giang Diễm hoảng sợ, trong mắt cô chỉ còn lại khẩu súng lục đang chỉ thẳng vào trán mình.

- Triệu Khai Minh, anh có thể thử xem.

Âm thanh của Dương Gian trở nên âm trầm, hắn cũng đang cầm một khẩu súng lục màu vàng, chỉ thẳng vào đầu Triệu Khai Minh. Triệu Khai Minh vừa mở chốt an toàn, vừa lạnh lùng nhìn hắn và nói:

- Tôi là người chấp hành pháp luật, cậu dám nổ súng với tôi, cậu đang tạo phản à?

Dương Gian nói:

- Tôi chỉ nghe qua người sống mới chấp hành pháp luật chứ chưa nghe đến việc người chết cũng có thể chấp hành pháp luật, nếu anh chết, tôi sẽ thay thế anh, đến khi đó ai là người chấp hành ai là người tạo phản không phải là do tôi quyết định hay sao.

Triệu Khai Minh nói:

- Cứ coi như cậu nổ súng thì tôi cũng có thể giết cô ta trước.

Dương Gian nói:

- Anh có thể giết cô ấy nhưng tôi lại giết anh.

Triệu Khai Minh nói:

- Tôi không tin cậu dùng một khẩu súng lục mà có thể giết được ngự quỷ nhân.

Dương Gian chăm chú nhìn anh ta.

- Tôi không cần anh tin tưởng chuyện đó, tôi chỉ cần anh biết là tôi sẽ nổ súng mà thôi.

Tròng mắt Triệu Khai Minh hơi híp lại, ngón tay đặt trên cò súng, không hề nhúc nhích, hai người giằng co gần 10 giây. Cuối cùng Triệu Khai Minh phải thu hồi súng lục, sau đó cười ha ha:

- Nếu cậu có thể sống sót trở về, tôi sẽ mời cậu ăn lẩu.

Nói xong, anh ta bỏ đi ra ngoài, rời khỏi khu nhà, Triệu Khai Minh vừa đi khỏi.

Cả người Giang Diễm như mất hết sức lực, cô trực tiếp nằm co quắp dưới đất, còn Dương Gian thì chậm rãi cất khẩu súng không có đạn trong tay, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.

Dương Gian nằm co quắp trên giường như thường ngày, Giang Diễm hình như không sợ hắn nữa, cô mặc áo ngủ nằm cuộn tròn ở một bên, hỏi:

- Người lúc nãy cầm súng chỉ vào người của tôi là ai vậy?

Dương Gian nói:

- Anh ta là Cảnh sát Quốc tế vừa mới đến đây để phụ trách trị an ở thành phố Đại Xương, chuyên môn giải quyết chuyện linh dị, không có quan hệ gì với chị hết.

Giang Diễm nói:

- Tại sao không liên quan đến tôi mà anh ta lại cầm súng chỉ vào người tôi, lúc nãy, lúc nãy thiếu tý nữa đã bắn chết tôi.

Nói đến đây, tâm trạng của cô có chút kích động.

Thấy thế, Dương Gian chỉ đáp:

- Đối phương không dám nổ súng, anh ta đang diễn cho tôi nhìn thôi. Từ khi vào đến nhà khi đi ra ngoài, anh ta không thể nào không biết bên trong nhà tắm đang có người nên cầm súng dí vào đầu chị chỉ để uy hiếp tôi... Anh ta rất khó đối phó, là một người khá khó để giải quyết, hơn nữa sau này anh ta sẽ là kẻ dịch của tôi.

Giang Diễm có chút sợ hãi:

- Ở đây nguy hiểm như thế này hay chúng ta chuyển đi chỗ khác đi?

- Có thể chuyển được đi chỗ nào nữa, toàn bộ thành phố Đại Xương đều là địa bàn quản lý của Triệu Khai Minh, trừ phi chị chuyển qua thành phố khác nhưng như thế chị đi một mình đi tôi sẽ không đi.

Dương Gian nói:

- Dựa vào cách thức chào hỏi hôm nay của tên này, sau này chắc chắn tôi sẽ phải tìm cách để giết hắn ta để tiếp nhận chức vụ, thế nhưng đầu tiên cần...

Dương Gian không có nói tiếp nữa, điều kiện tiên quyết của hắn là trước khi trở thành Cảnh sát Quốc tế phải tìm được cách trì hoãn tốc độ khôi phục lệ quỷ. Nếu không, dựa vào tình trạng hiện tại của hắn, một khi trở thành Cảnh sát Quốc tế chỉ còn đường chết mà thôi, hắn vẫn còn nhớ rất rõ cái chết của Chu Chính.

Giang Diễm hỏi:

- Thế cậu có sao không?

Dương Gian nói:

- Không rõ lắm, khuya rồi, tôi muốn ngủ, tốt nhất chị nên ngủ cách xa tôi một tý.

- Ừm.

Cuộc nói chuyện ngắn ngủi kết thúc.

Chương 114: Tới Thôn Hoang Cương

Giữa trưa ngày thứ hai, Dương Gian nhận được chuyển phát nhanh của mấy thứ hắn mua ngày hôm qua. Hắn vừa thay đạn cho súng lục vừa cau mày nhìn tấm da nằm trên giường.

- Ngày mai, tôi sẽ đến Thôn Hoàng Cương nhưng sự xuất hiện của Triệu Khai Minh khiến nội tâm tôi xuất hiện một tầng bóng ma... Hình như chỗ đó rất nguy hiểm. Nhưng để đổi được hi vọng sống sót tôi phải đánh cược, được ăn cả ngã về không, tôi chỉ còn một cách là mạo hiểm hoàn thành vụ giao dịch với Tôn Lệ Hồng, thế nhưng trong đầu tôi lại xuất hiện một ý nghĩ khác. Tôi nên tin tưởng người khác... Hay là tin tưởng tấm da đã chỉ thị cho tôi trốn ra từ trường học? Do dự hồi lâu, tôi quyết định dùng con quỷ phong ấn trong chiếc hộp vàng để giao dịch với tấm da... Nếu giao dịch thành công, tôi sẽ đạt được cách để sống sót. Đó là cách khống chế con lệ quỷ thứ hai, kéo dài thời gian khôi phục của lệ quỷ.

Dương Gian nhìn toàn bộ thông tin trên đó, cười lạnh:

- Có lẽ đây là thủ đoạn cuối cùng của ngươi rồi, hiện tại ta sẽ không tin dù chỉ là một dấu chấm câu xuất hiện từ ngươi.

Hắn muốn nhìn thử xem mảnh da này có định nhắc nhở hay cảnh báo gì hay không nhưng kết quả đã khiến cho hắn phải thất vọng. Thứ này vẫn cứ ngoan cố làm một bản nhật ký bình thường.

Sau khi thay đạn xong, Dương Gian cất tấm da này lại. Ngay khi hắn vừa bỏ nó vào túi, thì trên tấm da lại xuất hiện dòng chữ: Giao dịch lại thất bại...

Dương Gian định kiểm tra súng thử xem, hiện tại số đạn của hắn là 30 viên, mỗi băng đạn 10 phát, hắn đã tốn mất 300 vạn để mua chúng. Một phát bắn 10 vạn, thử một phát súng là mất tiêu 10 vạn, điều này khiến cho hắn đau lòng, khóe miệng không khỏi giật giật mấy cái.

Dương Gian thầm nghĩ trong lòng:

- Tính ra thứ này có tác dụng rất lớn trong việc uy hiếp.

Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã là ba ngày sau. Sáng sớm, Dương Gian lái chiếc xe Mercedes lấy được từ tay La đại sư, chạy dọc con đường vắng vẻ.

Màn hình điện thoại đang hiển thị bản đồ chỉ dẫn đi đến Thôn Hoàng Cương. Trước đó hắn đã dò qua trên internet về Thôn Hoàng Cương, đây là một thôn trang có chút lịch sử. Lúc trước chỗ này còn định triển khai kế hoạch khai thác, cải tạo, để xây dựng danh lam thắng cảnh nhưng vì giao thông không thuận tiện và tình hình kinh tế có chút khó khăn cho nên kế hoạch bị thất bại.

Còn về những vấn đề liên quan đến chuyện linh dị ở nơi này, hắn không thể nào tra ra được dù chỉ một chút. Có lẽ có thông tin, có điều hắn không cách nào tiếp xúc được nhưng hắn cho rằng, mấy thông tin này không có tác dụng lắm, dù sao chuyện linh dị này cũng còn chưa ai giải quyết, có đi nữa thì mấy thông tin đó không có tác dụng lắm.

Dương Gian vừa lái xe, vừa nói:

- Đến cửa thôn tôi sẽ dừng lại, đến lúc đó chị tự lái xe trở về là được. Khi nào xong chuyện tôi sẽ gọi chị đến đón tôi, còn không thì đừng gọi cho tôi, tôi không muốn trong lúc nguy cấp lại bị một cuộc điện thoại hại chết đâu.

Giang Diễm nói:

- Cậu yên tâm, tôi biết phải làm gì.

- Như thế thì tốt.

Sau đó, hai người im lặng ngồi trên xe. Từ đường lớn rẽ vào một con đường nhỏ, sau khi chạy được khoảng 10 phút một ngôi làng nằm dưới chân núi xuất hiện ở phía xa. Nhìn trên bản đồ của điện thoại, phía trước chính xác là Thôn Hoàng Cương.

Dương Gian phanh xe, dừng lại ngay trước cổng thôn. Hắn không tắt máy, chỉ ném chìa khóa xe cho Giang Diễm.

- Nếu trong vòng một tháng mà tôi còn chưa có trở lại, như thế tôi chắc chắn đã chết, chiếc xe này chị cứ giữ cho chọ đi, tôi đã chuẩn bị cho chị một vài thứ ở sau cốp xe, chị cầm lấy sau đó rời đi, sau này không cần tò mò điều tra về chỗ này làm gì. Sau khi tôi chết thì chỗ này có xảy ra chuyện gì thì tôi không biết, tóm lại là chị nên cách xa chỗ này một chút.

Nói xong, hắn lập tức xuống xe.

Thực ra hắn cũng không mang theo nhiều đồ, chỉ có một cái túi đựng thi thể được đặc chế bằng vàng nặng mấy chục cân, một túi thức ăn nhanh và mấy bộ quần áo. Hắn đang đi làm việc, không phải đi du lịch.

"Bíp, bíp bíp!"

Bất chợt, ở phía sau vang lên âm thanh của xe đua, 5 chiếc xe sang trọng đang chạy dần dần đến đây. Bình thường thì thật khó để thấy được cảnh 5 chiếc xe sang trọng cùng chạy ở một noi hẻo lánh như thế này.

Một chiếc xe thể thao dừng lại, cửa mở ra, có người bước xuống, đối phương là Diệp Tuấn, người lúc trước bị hắn đánh cho sứt đầu mẻ trán, hắn ta vừa bước xuống xe đã nhìn chằm chằm Dương Gian, ánh mắt tỏ ra lạnh lùng kèm theo thái độ thù địch.

- Dương Gian, tao còn tưởng rằng mày không dám đến chứ, không nghĩ mày lại dám đi đến đây một mình để giải quyết chuyện linh dị?

- Tao không muốn nói chuyện với thằng không có não.

Dương Gian nhìn liếc qua mấy xe còn lại, hắn biết đây đều là đám người ngự quỷ nhân của câu lạc bộ Tiểu Cường. Chắc lúc nãy bọn chúng đã đứng canh dọc đường, sau khi thấy xe của hắn cho nên mới tới nhanh như thế. Nghe được câu nói của Dương Gian, Diệp Tuấn có cảm giác muốn đánh người.

- Mày nói cái gì? Chuyện lần trước tao còn chưa tìm mày tính sổ, mày cho rằng mọi chuyện như thế là xong sao?

Dương Gian nói:

- Người cũng sắp chết rồi, còn có chuyện gì không bỏ qua được, không phải tên Vương Tiểu Cường đã nói cười với nhau bỏ qua mối hận cũ, cười một tiếng xóa hết mọi ân oán hay sao? Là người trưởng thành, trước khi làm việc thì nên suy nghĩ một chút, đừng nên manh động như vậy, không phải chỉ bắn mày mấy phát? Cùng lắm thì tý nữa tao cho mày chút tiền coi như là tiền thuốc thang.

Sắc mặt Diệp Tuấn trở nên rất khó coi, đang định nổi giận thì Trương Hàn đã mở cửa sau thò đầu hỏi:

- Diệp Tuấn, cậu có đi nữa không vậy, đứng chỗ này làm gì, đi vào thôn đã, còn mấy chuyện khác tý tính sau.

Diệp Tuấn cười lạnh:

- Dương Gian, mày không nên ngông cuồng như vậy, sau khi giải quyết xong chuyện linh dị ở đây, người của câu lạc bộ bọn tao sẽ thay mặt mày giao dịch với phía bên kia, đến lúc đó mày đừng hòng có được cách sống sót. Nói thật, tao còn muốn cảm ơn mày đó, nếu không có mày thì sao chúng tao có thể lấy được thông tin quan trọng như vậy chứ.

Dương Gian nói:

- Có lẽ là tên Vương Tiểu Cường đã sớm biết, chỉ là không nói cho đám người bọn mày mà thôi, ngay cả tao là một người ngoài đều có thể thăm dò được cái này thì hắn là chủ tịch của một câu lạc bộ, không lý nào lại không nghe qua chuyện này hết? Đừng ngu ngốc đến mức bị người ta bán đi còn đếm tiền giùm họ. Gặp lại ở trong thôn.

Ánh mắt Diệp Tuấn khẽ suy tư, không biết hắn ta đang nghĩ gì nữa.

Nổ máy, 5 chiếc xe lần lượt chạy vào trong thôn, chỉ chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt của hắn. Ánh mắt Dương Gian trở nên lạnh lùng cùng chút quỷ dị.

- Năm chiếc xe? Như thế là 5 vị ngự quỷ nhân, đúng là bọn giàu có, mấy cỗ xe đều rất sang trọng, xem ra sau khi thành ngự quỷ nhân bọn chúng rất hưởng thụ... Nhưng trong mắt của Dương Gian này, đám người kia đều chỉ là bia đỡ đạn mà thôi, đến càng nhiều càng tốt, chỉ sợ người đến không đủ, không giúp mình giải quyết xong chuyện linh dị ở đây.

Chương 115: Tang Lễ

Lấy đồ, đóng cốp xe xong Dương Gian nói:

- Giang Diễm, chị về đi.

Giang Diễm ngồi trên ghế lái, thò đầu nhìn Dương Gian, sắc mặt cô có chút nặng nề, cô nói:

- Cậu sẽ không sao chứ?

Dương Gian đeo mấy thứ lên người, chuẩn bị đi.

- Khi đối mặt với lệ quỷ, không một ai có thể đảm bảo rằng bản thân có thể an toàn hay không, tôi cũng thế.

Giang Diễm nói:

- Cậu sẽ không sao hết, tôi tin tưởng cậu.

- Chị tin vào tôi làm gì, chính tôi còn không có lòng tin vào bản thân của tôi.

Sau đo hắn phất phất tay.

- Đi đi.

Không có nói gì thêm nữa, đây không phải cái gì gọi là sinh ly tử biệt hết.

Dương Gian vác đồ đi theo con đường nhỏ thẳng vào Thôn Hoàng Cương. Sau khi hắn đi, Giang Diễm cũng không có chờ ở đây nữa, vội vàng lái xe rời đi nơi này. Dù sao chỗ này... Có quỷ hoành hành.

- Chỗ này có quỷ hay không vậy? Nhìn qua chả có gì khác thường hết.

Dọc đường đi tới, hắn vừa quan sát xung quanh, vừa nhíu mày suy tư.

Hai bên con đường là vườn rau, ruộng lúa. Nhìn qua thì hẳn là có người thường xuyên chăm sóc.

Ngoài ra còn có từng bầy gà đi dạo, mà nhìn nhà cửa thì vẫn còn nguyên vẹn, không hề có chút nào gọi là rách nát, tiêu điều hết.

Toàn bộ những gì hắn nhìn thấy, đều chỉ ra đây là một thôn làng rất bình thường.

Chỉ là hơi vắng vẻ một tý mà thôi nhưng đây cũng là chuyện bình thường, ngày nay ở trong thôn đa số là người già và trẻ nhỏ, thanh niên thì đi ra ngoài làm ăn hết cả rồi.

Mà ở trong thôn có 5 chiếc xe sang trọng đang đậu ở ven đường.

Năm sáu người xuống xe đứng cụm lại một chỗ, đang tò mò quan sát xung quanh.

Trương Hàn buồn bực nói:

- Đây là thôn đã xảy ra chuyện linh dị? Sao tôi nhìn không thấy giống gì hết, không có tý nào gọi là không khí khủng bố, tôi lại cảm thấy giống như chúng ta đang đi du lịch.

Diệp Tuấn nói:

- Dựa theo tư liệu mà Tôn Lệ Hồng đưa, bọn chúng bảo chỗ nãy có quỷ thì chắc chắn chỗ này sẽ có quỷ, không phải cứ là quỷ thì đều giết người lung tung, có một số con quỷ rất thích an ổn, không gây ảnh hưởng quá nhiều đến xung quanh... Nên loại quỷ này bình thường đều được đánh giá cấp bậc rất thấp, không nằm trong danh sách bắt buộc xử lý.

Có người ở bên cạnh tiếp lời:

- Mức độ nguy hại cũng không phải là trình độ khủng bố, nếu như tư liệu đã nói nơi này có quỷ, chắc chắn sẽ có quỷ.

- Lừa gạt chúng ta đến đây cũng không có ích lợi gì cho bọn chúng, cho nên hiện tại có ai sợ thì có thể quay đầu đi về.

- Trước đó chúng ta đã bàn bạc kỹ rồi, cùng nhau giải quyết xong chuyện linh dị ở đây rồi cùng bàn điều kiện với Tôn Lệ Hồng, thời gian của tôi không nhiều nữa, tôi không muốn tiếp tục chờ chết.

Cả đám người, ngươi một câu ta một câu, nhao nhao thương lượng với nhau nhưng không có một ai chủ động tiến lên.

….

Thôn Hoàng Cương?

Ánh mắt Dương Gian khẽ nhìn lướt qua toàn bộ thôn làng, từ con đường cho đến nhà ở. Toàn bộ thôn Hoàng Cương cho hắn một cảm giác nửa cũ nửa mới.

Ở phía trước mấy gian nhà là một cái biệt thự nhỏ, nhìn qua thấy khá đẹp, nhưng phía sau lại rất cũ kỹ, không những có mấy căn nhà bằng đất thậm chí còn có mấy căn nhà gỗ được làm từ mấy trăm năm trước, mấy nhà gỗ có người già ở lại, chỉ là nó quá cũ, cửa sổ bị tróc ra, cửa chính chỉ mở một cánh, bên trong lộ ra một không gian tối tăm, ngay cả ánh nắng mặt trời cũng không thể nào chiếu vào trong mang theo một bầu không khí âm u.

Thế nhưng, những thứ này không phải là thứ khiến cho người ta kỳ quái, bởi vì mỗi ngôi làng ở nông thôn đều sẽ như thế. chỉ là nó lại liên quan đến ma quỷ nên mói khiến cho người ta rất sợ hãi.

- Alo, Lưu Tiểu Vũ hả?

Dương Gian quyết định hỏi thăm mọi chuyện trước đã, thế là hắn dùng điện thoại vệ tinh gọi cho Lưu Tiểu Vũ. Ở bên kia, Lưu Tiểu Vũ đang cầm tư liệu của Triệu Khai Minh.

- Dương Gian phải không, cậu gọi rất đúng lúc, lần trước còn có chút tư liệu tôi chưa kịp nói với cậu, liên quan đến người Cảnh sát Quốc tế mới tới quản lý thành phố Đại Xương, dựa theo hiệp ươc tinh thần của Triệu Khai Minh, tinh thần anh ta có chút vấn đề, chắc sẽ rất khó để sinh hoạt chung nên cậu chú ý một chút, không nên xung đột với anh ta, dù sao sau này hai người cũng là đồng đội.

Dương Gian nói:

- Đến giờ cô mới nói cái này thì đã muộn rồi, tên Triệu Khai Minh đã leo lên đầu tôi ngồi rồi, hơn nữa tôi không dám nhận hai chữ đồng đội này đâu. Hiện tại tôi đang ở thôn Hoàng Cương nằm ở ngoại ô thành phố Đại Xương, nơi này có xảy ra chuyện linh dị, không biết bên chỗ cô có hồ sơ về nó không?

Lưu Tiểu Vũ nói:

- Tôi sẽ cố giúp cậu nhưng tôi không có quyền gì để điều động khu vực đó, chỉ có thể nhờ đồng nghiệp của tôi xem sao.

Dương Gian hỏi:

- Ai mới có quyền lợi này?

Lưu Tiểu Vũ nói:

- Đương nhiên là cậu, chỉ cần cậu trở thành Cảnh sát Quốc tế, cậu sẽ có quyền hạn để xem hồ sơ, không chỉ là hồ sơ về chuyện linh dị mà hồ sơ về cảnh sát cậu cũng có thể xem.

Dương Gian nói:

- Vậy cô cố gắng giúp tôi chuyện này, nếu tìm được thì gửi cho tôi, ngoài ra, sau khi kết thúc chuyện ở đây, tôi muốn trở thành Cảnh sát Quốc tế, bên chỗ của cô có thể sắp xếp chuyện này không?

Mặc dù trở thành Cảnh sát Quốc tế thì phải đi giải quyết chuyện linh dị, rất nguy hiểm nhưng nếu lần này hắn tìm được cách khống chế con quỷ thứ hai, kéo dài thời gian khôi phục của lệ quỷ, đấy cũng là một lựa chọn không tồi. Quyền lợi khi làm cảnh sát quá lớn, hơn nữa rất thuận tiện cho hành động, đáng giá với công sức bỏ ra.

Lưu Tiểu Vũ nghe Dương Gian nói muốn trở thành Cảnh sát Quốc tế thì trở nên hưng phấn, nói:

- Chỉ cần cậu đồng ý là được, bên chỗ của tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp người đến tiếp xúc với cậu, tiến hành tập huấn, thành lập hiệp ước tinh thần là cậu có thể nhận chức, thời gian mất khoảng... Một tuần trở lại mà thôi.

Dương Gian nói:

- Thế thì tốt nhưng tôi muốn tiếp nhận công việc của Triệu Khai Minh, trở thành người quản lý của thành phố Đại Xương.

Lưu Tiểu Vũ nói:

- Chuyện này, chuyện này thì tôi không quyết định được, phải nhìn sự sắp xếp của cấp trên.

Dương Gian nói:

- Nếu thành phố Đại Xương không có Cảnh sát Quốc tế thì sao?

Lưu Tiểu Vũ nói:

- Nếu thành phố Đại Xương không có Cảnh sát Quốc tế, đương nhiên sẽ ưu tiên cho người địa phương quản lý.

Mới nói đến đây, cô đã kinh hãi, vội vàng nói:

- Cậu cũng đừng có manh động, dù không biết giữa cậu và Triệu Khai Minh có nảy ra xung đột gì nhưng không nên dùng lý do này để tranh giành chức vụ, toàn bộ phải suy nghĩ cho đại cuộc.

Dương Gian nói:

- Cô yên tâm, tôi sẽ suy nghĩ mọi thứ cho đại cuộc, nhớ là giúp tôi điều tra hồ sơ đó. Chuyện linh dị này là chuyện của các cô, hiện tại tôi đang giúp các cô xử lý nó miễn phí thì các cô phải giúp đỡ tôi đấy.

Lưu Tiểu Vũ gật gật đầu và nói:

- Cậu nói rất đúng, tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp cậu, chuyện cấp bách hiện tại là giải quyết chuyện linh dị.

- Được rồi, lần sau lại nói chuyện tiếp, còn nữa... Nếu không có chuyện gì thì đừng gọi cho tôi, hiện tại tôi đã đi vào thôn Hoàng Cương, lúc nào cũng có thể gặp được quỷ.

Dương Gian nói xong, lập tức cúp điện thoại.

Chương 116: Tiếng Ho Khan

Bấy giờ, Lưu Tiểu Vũ nhíu mày suy tư, sau đó đem mọi chuyện báo cáo lại cho Triệu Kiến Quốc. Nghe xong, Triệu Kiến Quốc cười nói:

- Chuyện này có gì mà phải suy nghĩ? Chờ cho Dương Gian trở thành cảnh sát thì điều chuyển Triệu Khai Minh đi chỗ khác là được. Dương Gian chắc chắn quản lý thành phố Đại Xương tốt hơn Triệu Khai Minh, dù sao thì cậu ta là người địa phương. Nhiệm vụ chủ yếu bây giờ của cô là giúp đỡ hắn cậu ta giải quyết chuyên linh dị ở thôn Hoàng Cương, còn thông tin cụ thể thì để đó tôi điều tra giúp cho. Nếu cậu ta có thể giải quyết hai chuyện linh dị thì cho cậu ta một chút ngoại lệ cũng không sao.

Nghe Triệu Kiến Quốc nói như thế, Lưu Tiểu Vũ an tâm hơn một chút.

- Sống sót được thì mọi chuyện đều được xử lý, không sống sót thì cái gì cũng vô dụng.

Dương Gian nhìn chiếc điện thoại vệ tinh trong tay, trong đầu hắn lại hiện lên khung cảnh thê thảm trước khi chết của Chu Chính.

Đây sẽ là kết cục của hắn trong tương lai?

Không nghĩ nữa.

Khi vào trong thôn, Dương Gian thấy Trương Hàn, Diệp Tuấn cùng mấy ngự quỷ nhân của câu lạc bộ Tiểu Cường đang đứng ở đó, sắc mặt bọn họ rất căng thẳng, giống như đã phát hiện ra cái gì đó, đến mức ngay khi hắn đến bên cạnh mà không có ai quan tâm đến hắn, chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua một chút.

Khi nhìn về hướng đó, con ngươi của Dương Gian chợt co lại. Hắn thấy ở có phía trước một tòa biệt thự, cửa lớn mở ra, hai bên đặt đầy vòng hoa, có một đám người đang đốt vàng mã, một số người phụ nữ cùng trẻ nhỏ đang quỳ dưới đất khóc sướt mướt với một chêc quan tài màu đỏ thắm.

Hiển nhiên là trong thôn có người chết, hiện tại đang làm tang lễ. Dương Gian nhìn qua tấm ảnh thờ đặt trước quan tài.... Là một người đàn ông tuán tú, mặc một bộ âu phục. Cách đó không xa, Trương Hàn đang cau mày hút thuốc, tâm tình ông ta không tốt lắm.

- Thật sự là xui xẻo đủ đường, làm tang lễ cho người chết lúc nào không được, sao phải làm lúc này chứ, đây không phải kiếm thêm phiền phức cho chúng ta sao?

Vừa vào thôn đã gặp phải quan tài đặt trước đại sảnh, cả đống người đang đốt vàng mã, khóc sướt mướt, đây thực sự là một dấu hiệu không may.

Có người đề nghị:

- Để phòng tránh mọi chuyện xảy ra, chúng ta phải đốt cái quan tài này, ai biết được nửa đêm thi thể trong đó có chạy loạn khắp nơi hay không.

Diệp Tuấn nhìn người này và hỏi:

- Ai đi đốt đây? Nếu cậu làm chuyện này trước mặt người dân, bọn họ chắc chắn sẽ tức giận, đến lúc đó đừng nói là xử lý chuyện linh dị mà chuyện chúng ta có thể ở trong thôn được không thì đó còn là cả một vấn đề, hơn nữa... nếu như đây chỉ là một thi thể bình thường thì không cần quan tâm nhiều đến nó, loại người như chúng ta gặp thi thể còn ít hay sao?

- Không cần ngạc nhiên, chỉ là một người chết mà thôi, cần gì sợ người chết, cái cần sợ là con quỷ ở trong thôn.

- Có điều hiện tại chúng ta không biết gì hết, tôi đề nghị mọi người nên đi điều tra một chút, tốt nhất là tìm người dân ở đây hỏi thử xem có cái gì lạ không. Bằng vào khả năng của chúng ta cho dù đụng phải quỷ thì không chết trong chốc lát được. Đến khi đó chỉ cần chúng ta cùng xông lên, ngay cả là quỷ thật sự đi nữa thì cũng có thể đối phó được.

- Mặc dù thôn này không lớn, nhưng nó không hề nhỏ, nếu hành động tập thể thì hơi chậm, chúng ta cứ chia ra hai người thành một nhóm, điều tra cho rõ ràng trước đã.

- Thế cũng được, cứ làm như thế đi.

Đám người của câu lạc bộ Tiểu Cường thương lượng với nhau một hồi, cả bọn đều cảm thấy nên cùng nhau điều tra đã, sau đó dựa vào tình huống để hành động.

Dương Gian không đi cùng nhóm với bọn họ nên không quan tâm đến.

Hắn đứng một bên quan sát kỹ cỗ quan tài rồi cầm điện thoại chụp ảnh. Sau đó gửi cho Lưu Tiểu Vũ để cho cô ta đi điều tra xem người chết là ai, vì sao mà chết, có dấu hiệu nào khả nghi hay không.

Chuyện linh dị cũng không dễ dàng có được dấu vết như vậy.

Nếu nguyên nhân chết của người này có gì đó khác thường thì chắc chắc chỗ này có quỷ, thông qua nguyên nhân chết cũng có thể tìm ra được phương thức giết người đại khái của quỷ.

Cái đó rất quan trọng.

Theo Dương Gian, ngoại trừ hắn ra, đám người câu lạc bộ Tiểu Cường không ai có ý nghĩ này hết, không biết là không nghĩ đến hay ỷ lại vào nhiều người nên không quan tâm đến.

Hắn nghĩ thầm trong lòng.

- Đi lòng vòng quanh thôn nhìn xem sao, sau đó tìm chỗ để nghỉ ngời.

Lúc này, hắn cõng hành lý, đứng lên, đi làm quen với địa hình trong thôn đồng thơi nhìn xem có chỗ nào khác thường hay không.

Ngay lúc này, Trương Hàn tách khỏi đám người của câu lạc bộ Tiểu Cường, đuổi theo mở miệng nói:

- Dương Gian, tôi muốn nói mấy câu, cậu không ngại chứ?

Dương Gian quay đầu nhìn ông ta một chút, có chút tò mò hỏi:

- Trương Hàn, có chuyện gì thế?

Trương Hàn cười cười:

- Một mình cậu chắc chắn không đủ năng lực để giải quyết chuyện này, nếu không tôi sẽ giúp cậu một tay, chúng ta hợp tác với nhau, cậu thấy thể nào?

Dương Gian vừa đi vừa hỏi:

- Ông là người của câu lạc bộ, tại sao không đi tìm người của câu lạc bộ để hợp tác, tìm tôi làm gì chứ?

Trương Hàn tỏ ra vô cùng thành khẩn nói:

- Tôi muốn hợp tác với người có năng lực, bọn họ so với cậu thì quá chênh lệch, tôi cảm thấy nếu chúng ta hợp tác thì xác suất thành công sẽ lớn nhất.

Dương Gian nói:

- Hiện tại nói những lời này có chút sớm quá, chỗ này chỉ là nghe đồn có chuyện linh dị mà thôi, thật sự có hay không còn chưa biết biết được, có lẽ con quỷ kia đi khỏi thôn Hoàng Cương rồi cũng nên, quỷ có thể di chuyển mà. Nếu như có quỷ tôi lại tìm ông hợp tác.

Trương Hàn ngượng ngùng cười:

- Chuyện này cũng đúng.

- Khụ khụ khụ..

Ngay khi Dương Gian đang trò chuyện cùng với Trương Hàn, đột nhiên có một tiếng ho khan truyền đến, tiếng ho nằm sau lưng bọn hắn, gần trong gang tấc, gần như dính vào người mà âm thanh có chút suy yếu cùng bất lực, giống như bệnh tình đã đến mức nguy kịch vậy.

- Ai?

Trong nháy mắt, Trương Hàn kinh hãi hô to một tiếng, ông ta quay đầu nhìn lại nhưng không có ai ở phía sau.

Chỉ có âm thanh truyền đến từu căn nhà cũ kỹ phía xa. Căn nhà giống như đã bị vứt bỏ, ngói trên nóc đã thủng gần một nửa, cánh cửa cũng gãy mất một nửa, bên trong rất tối tăm và ẩm ướt, ngay cả chó mèo chắc không dám chạy vào đó.

Trương Hàn lẩm bẩm nói:

- Không xui xẻo đến mức này chứ.

Ánh mắt Dương Gian khẽ đảo qua xung quanh, hắn sải bước đi đến rồi giơ chân đạp một cái vào cánh cửa.

- Rầm!

Bời vì do cánh cửa đã bị biến chất nên cú đá vừa rồi của Dương Gian khiến cho nó bị vỡ tung tóe, khung cảnh ở bên trong hiện ra trước mắt bọn hắn. Ngoại trừ cỏ dại ra, thì không còn cái gì khác.

- Không có ai hết?

Sắc mặt Dương Gian bắt đầu có chút căng thẳng. Trương Hàn hỏi:

- Là... Là quỷ phải không?

Dương Gian nói:

- Không biết, không cảm giác được nguy hiểm, có thể là có ông lão nào đó đi ngang qua rồi ho một tiếng, dù sao đường trong thôn này khá nhỏ, có người đi ngang qua cũng là điều bình thường. Không cần hoảng sợ, sẽ tự dọa bản thân mà thôi, ông có muốn đi theo tôi vào kiểm tra thử không, nếu ở đây có quỷ thật thì ông cứ nói cho tôi biết, đến lúc đó tôi sẽ thử cân nhắc xem có nên hợp tác với ông.

Chương 117: Đêm Đầu Tiên

Căn bản hắn cũng không có ý định sẽ đối phó với con quỷ này một mình, cho nên hắn cố ý thả ra tin tức này, để đám người câu lạc bộ đến xử lý, khi đó hắn chỉ cần làm chim sẻ đứng sau bọ ngựa bắt ve là được.

Vì vậy hắn không định ra tay trước. Trương Hàn cảm thấy chỗ này không an toàn, thế là ông ta vội vàng bỏ chạy.

- Nếu như cậu đã nói như thế thì tôi không ép buộc cậu nữa, chúc cậu may mắn.

Sau khi đi dạo một vòng xung quanh thôn, Dương Gian không hề phát hiện ra có cái gì đó đặc biệt.

Toàn bộ mọi thứ đều rất bình thường nhưng chính sự bình thường này lại khiến cho lòng của Dương Gian cảm thấy bất an.

Theo như tư liệu, dù sao chỗ này cũng tồn tại chuyện linh dị, công ty kia tuyệt đối sẽ không bao giờ sử dụng một tin tức giả để lừa Dương Gian và đám người của câu lạc bộ Tiểu Cường đến đây.

Chỉ lừa gạt như vậy sẽ không mạng lại lợi ích gì cho bọn chúng, chỉ khiến bọn chúng càng thêm phiền phức mà thôi.

Dương Gian nghĩ thầm trong lòng:

- Ở đây chắc chắn có chỗ không bình thường, chỉ là hắn không phát hiện ra mà thôi, vẫn nên tìm người dân hỏi thử thì tốt hơn.

Bất tri bất giác hắn đi đã đến cuối thôn. Lúc này đang có một ông lão khoảng 60 tuổi đang đứng nhổ cỏ ở giữa vườn rau nhà ông ta. Dương Gian đi qua, sau đó chào hỏi:

- Chào ông, ông đang nhổ cỏ phải không vậy?

Ông lão chỉ quay đầu nhìn hắn một chút, sau đó lại tiếp tục công việc của mình.

Dương Gian hỏi:

- Ông ơi cho cháu hỏi, cháu là người thành phố đến đây để du lịch, sau cháu thấy thôn của ta lại vắng vẻ như thế, hơn nữa còn có người làm tang lễ ở cửa thôn... Có chuyện gì xảy ra vậy ạ?

- Cút!

Thái độ của ông lão hình như không được tốt lắm, chỉ nói với hắn một từ như vậy.

-...

Khóe miệng Dương Gian hơi giật một cái, hắn không tức giận mà hỏi tiếp:

- Ông à, ông có biết vì sao người kia lại chết không vậy? Tuổi anh ta còn trẻ với tướng mạo cũng rất đoan chính, cứ như thế mà chết đi thì có chút đáng tiếc.

- Cút!

Ông lão này lại tiếp tục nói, chữ cút này rất trầm ổn, rõ ràng, giống như đã nói qua nhiều lần rồi.

Dương Gian hỏi:

- Ông à, thái độ của ông sao căng thẳng như vậy? Chẳng lẽ ông chỉ biết có mỗi một chữ này hay sao?

Ông lão liếc mắt nhìn Dương Gian, thái độ không phải là không thân thiện mà đây chính là thái độ ác liệt.

- Mấy tên tiểu tử các cậu cút hết cho tôi, không thấy tôi đang bận việc hay sao.

Dương Gian nghĩ nghĩ một hồi, sau đó móc từ túi quần ra một trăm đồng:

- Một trăm đồng, hỏi ba câu, thế nào?

Ông lão này nhìn thấy 100 đồng, đầu tiên sững sờ một lát, sau đó vứt xuống mọi thứ trong tay chạy nhanh đến trước mặt Dương Gian, dùng tốc độ phi thường rút tờ 100 đồng từ tay Dương Gian, cuối cùng đứng trước mặt hắn, tủm tỉm cười nói:

- Con cái nhà ai mà có tương lai như thế chứ, cậu muốn hỏi gì thì hỏi đi, tất cả mọi chuyện trong thôn Hoàng Cương, không có chuyện gì là tôi không biết.

Sức mạnh của đồng tiền quả nhiên mạnh mẽ. Dương Gian thở dài trong lòng, sau đó hỏi:

- Tôi muốn hỏi ông, vì sao thôn Hoàng Cương lại vắng vẻ như thế, cùng với gần đây có chuyện gì xảy ra không?

Ông lão nói:

- Trong thôn vẫn luôn như thế, người trẻ tuổi đều đi vào thành phố sinh sống hết cả rồi, trong thôn cũng chỉ có mấy người quá tuổi sinh sống mà thôi, bình thường đều là do mấy lão già chúng tôi quản lý thôn mà thôi.

Dương Gian tiếp tục hỏi:

- Gần đây thôn Hoàng Cương có xảy ra chuyện gì kỳ quái không?

Ông lão lắc đầu và nói:

- Không có chuyện gì hết.

Dương Gian nói:

- Vậy người được đặt trong quan tài ở cửa thôn là ai?

Ông lão nói:

- Không biết, trong thôn không có người nào như thế, có lẽ là người thân của gia đình nào đó.

Không biết?

Dương Gian sững sờ một lát, có một người chết ở trong thôn, hiện tại đang làm đám tang cho người đó mà ông lão này lại không biết gì, chuyện này có gì đó không được phù hợp cho lắm.

Dựa theo quy tắc bình thường ở trong thôn, nhà nào có người chết thì chắc chắn sẽ được lan truyền khắp thôn.

Cuối cùng Dương Gian vẫn phải đi thẳng vào vấn đề chính.

- Thật ra cái tôi muốn hỏi là, gần đây trong thôn Hoàng Cương của ông có... quỷ xuất hiện không?

Quỷ?

Rõ ràng ông lão hơi giật mình một chút, hình như đang cảm thấy khó tin, nhưng sau đó ông ta lại xoa xoa hai ngón tay, đưa ra ám chỉ cho Dương Gian.

-...

Thiếu chút nữa thì hắn quên mất một chuyện, đây đã là câu hỏi thứ 4, không nghĩ tới lão già này lại thực tế đến như vậy.

Dương Gian lại rút ra một tờ 100 đồng đưa cho ông ta. Lúc này ông lão mới mở miệng trả lời:

- Hằng nằm đều có người nói trong thôn có quỷ, đã mấy chục năm rồi nhưng chả thấy được cái gì, nhìn bộ dạng của cậu cũng là người có học, sao lại đi tin mấy chuyện này? Chẳng lẽ người trẻ tuổi hiện tại lại chuyển sang ưa thích tìm hiểu chuyện ma quỷ hay sao?

Dương Gian thuận miệng nói:

- Không hẳn là vậy, thuận miệng nên hỏi thăm một chút mà thôi.

Hiện tại Dương Gian cảm thấy có chút thất vọng, hỏi nãy giờ mà hắn không thể hỏi ra được thông tin nào có tác dụng hết. Thật sự thôn Hoàng Cương có chuyện linh dị hay sao?

Dương Gian hỏi:

- Đúng rồi, thôn của ông có chỗ nào cho người khác ở nhờ hay không, tôi muốn ở lại đây vài ngày.

- Nhà tôi còn một phòng trống, 100 đồng 1 đêm, cậu có ở hay không?

Ông lão nói, thấy Dương Gian có ý định ở lại lão vội vàng bàn chuyện làm ăn với hắn.

Thôi cứ thế đi, tạm thời cứ ở nhờ, không, hẳn là ở thuê trong nhà ông lão này đã rồi tính tiếp.

Ông lão này có tên là Lưu Căn Vinh, là một trong những người quản lý thôn.

Nghe lão nói thì lão có hai đứa con trai nhưng cả hai đứa đều sinh sống trong thành phố Đại Xương cả rồi, chỉ khi nào trong nhà có chuyện gì quan trọng thì bọn họ mới trở về, còn người bạn già của lão đã mất từ năm ngoái.

Dương Gian nằm trong phòng ngủ của nhà ông lão Lưu Căn Vinh tiếp tục suy tính.

- Ba ngày, mình chỉ ở đây ba ngày, nếu như ba ngày này không có chuyện kỳ quái nào xảy ra mình sẽ quay lại thành phố Đại Xương, tìm Tôn Lệ Hồng tính sổ. Cứ cho là chỗ này có chuyện linh dị đi nữa, nếu con quỷ kia có ý định ẩn giấu thật sâu, không muốn lộ mặt mình không thể nào dư thời gian để tìm kiếm nó được.

Mắt quỷ khôi phục khiến cho hắn không thể nào ngủ ngon được. Lúc nào cũng bị tra tấn trong thống khổ, cả cơ thể tê liệt như thường ngày mà Dương Gian cảm nhận được con quỷ trong cơ thể đang dần dần tiếp nhận thân thể của hắn.

Loại cảm giác này rất quỷ dị, không thể nào diễn tả được. Thế nhưng ngay khi Dương Gian chuẩn bị ngủ.

Bất chợt xuất hiện một tiếng ho khan vô cùng suy yêu, có chút bất lực vang lên từ dưới tầng.

- Khụ, khụ khụ.

Thanh âm tựa như xuất hiện ở ngoài cửa chính của căn nhà. Trong nháy mắt nghe được âm thanh này khiến cho Dương Gian vốn đang nằm co quắp trên giường phải mở mắt ra.

- Đây là... Âm thanh vang lên lúc ban ngày?

- Khoan đã, không đúng, có người đang lên đây.

Chương 118: Đụng Quỷ

Sắc mặt của Dương Gian thay đổi, hắn nghe được tiếng bước chân nặng nề đang từ từ trèo lên cầu thang.

Căn nhà của Lưu Căn Vinh có hai tầng, hắn ở trên tầng hai mà phòng ngủ của Lưu Căn Vinh cũng nằm cạnh phòng hắn.

Như vậy, tầng một không thể nào có người được.

Mà hiện tại, trời đã tối mù tối mịt rồi, cửa đều bị khóa lại hết rồi, dù có người đi nữa thì cũng không thể đi lại trong nhà được. Trán Dương Gian toát hết mồ hôi lạnh.

- Sẽ không xui xẻo như vậy chứ, đến lúc nào không đến, cứ phải đến vào lúc này.

Hiện tại thân thể hắn còn đang bị tê liệt, không thể nào động đậy được.

"Cộp, cộp, cộp!"

Từng tiếng bước chân nặng nề vang vọng khắp hành lang.

Từ xa đến gần.

Dựa vào tiếng bước chân vạng vọng xác định được có người đang đi từ cầu thang lên tầng hai.

Một bước một bậc thang, không thừa không thiếu. Hình như người này hành động rất khoan thai, chậm rãi.

Mặc dù đầu hắn không thể động đậy nhưng mắt hắn vẫn có thể động đậy, Dương Gian thử liếc nhìn về phía cửa phòng xem sao.

Bất chợt, tiếng bước chân nặng nề bỗng dưng ngừng lại, thứ kia đã đi lên tầng hai.

Lúc này Dương Gian không có quan tâm đến việc thứ đó là thứ gì, hắn chỉ quan tâm một việc, đó là thứ này đến để tìm Lưu Căn Vinh hay là đến tìm hắn.

Đương nhiên, cũng có khả năng là thứ này sẽ chọn một cách ngẫu nhiên.

Thế nhưng lối cấu trúc của nhà nông ở nông thôn rất đơn giản, hai căn phòng ở tầng hai sẽ có cửa nằm đối diện nhau.

Nếu như thứ kia chọn ngẫu nhiên thì xác suất chọn trúng hắn sẽ là 50%.

- Từ từ, hình như thứ kia không có ý định đi vào.

Đột nhiên hắn lại nghe được tiếng bước chân ở ngoài cửa. Hình như có người đang bồi hồi ở ngoài cửa, trong bóng tối tiếng bước chân kia cứ vang lên, quanh đi quẩn lại trước cửa.

- Khụ, khụ khụ.

Tiếng ho giống như người bị bệnh nguy kịch vậy, tựa như lúc nào người này cũng có thể chết.

Thứ ở bên ngoài không chịu rời đi.

Ở trong phòng, Dương Gian nhìn chằm chằm vào cánh cửa, trong lòng căng như dây cung, hắn sợ thứ kia sẽ đi vào.

Bởi vì với tình trạng hiện tại, hắn không thể chạy trốn được nên chỉ nằm trên giường và cầu nguyện.

- Hẳn là nó sẽ không đi vào.

Sau một lát, hắn nghe vẫn nghe được tiếng bước chân đi qua đi lại trước cửa phòng, hình như nó cũng không có ý định đi vào, nghĩ vậy trong lòng hắn thở phào một hơi.

Thế nhưng, lỡ như con quỷ kia giết người mà không cần phải mở cửa thì sao?

Hắn loại bỏ suy nghĩ này ngay lập tức:

- Không, tuyệt đối không có chuyện này, nếu như thứ ngoài cửa là quỷ và nó có năng lực tương tự như quỷ gõ cửa thì nguyên cả cái làng này sẽ không còn một ai sống sót nữa mới đúng.

Nhưng ngay lúc này, tiếng bước chân ngoài cửa đột nhiên dừng lại.

- Két...

Trong bóng tối chợt vang lên một tiếng mở cửa, trái tim của Dương Gian chợt co thắt lại.

Con quỷ đứng ngoài cửa nãy giờ, chẳng lẽ nó định đi vào?

Không may, chuyện này đúng là không may mắn chút nào.

Nếu lúc này Dương Gian có thể mở miệng thì chắc chắn hắn đã mở mồm ra mắng rồi.

Trong thôn nhiều người như thế, không chịu tìm người nào khác lại chạy đến tìm hắn, hắn cũng chưa có làm được cái gì, thế nhưng hết lần này tới lần khác lại tìm đến trên đầu hắn.

Có tìm tới hắn thì cũng không sao, sao lại tìm đúng ngay lúc hắn đang bị như thế này.

Từ khi có được mắt quỷ, mỗi ngày hắn đều bị tê liệt hai tiếng đồng hồ, mà số lần sử dụng mắt quỷ càng nhiều thì thời gian tê liệt lại càng tăng.

Nhưng chút tác dụng phụ ấy hắn còn có thể tiếp nhận được, dù sao mỗi người bình thường đều sẽ ngủ 8 tiếng một ngày.

Thế nhưng điều hắn không thể tiếp nhận được là quỷ đã tới mà hắn vẫn đang trong khoảng thời gian không thể khống chế bản thân.

Mặc dù không nhìn thấy gì trong bóng tối, âm thanh mở cửa lại rõ ràng hơn bao giờ hết.

Hình như hắn có thể thấy được có một bóng dáng màu đen, khá to lớn đang đứng trước cửa phòng của hắn, không hề nhúc nhích.

Từ bóng dáng mơ hồ của người này hắn có thể khẳng định, đây không thể nào là Lưu Căn Vinh được... Mà là một người khác, một người xa lạ.

Hơn nữa trông người này cũng không hề giống như người ở trong thôn, giống như là một người xa lạ đột nhiên xuất hiện ở đây vậy.

Sau khi cửa phòng được mở ra, bóng dáng mơ hồ kia không có tiếp tục đứng bồi hồi ở ngoài cửa nữa mà từng bước nặng nề đi vào trong.

Loại âm thanh nặng nề này không giống như tiếng bước chân của người sống mà giống một bộ thi thể, như một con cương thi cứng ngắc đang đi đến.

Lúc này, Dương Gian đã trở nên căng thẳng đến tột độ, hắn nhìn chằm chằm vào phương hướng của tiếng bước chân kia, hồ hôi lạnh bắt đầu chảy đầy mặt.

Hắn muốn đứng dậy, nhưng hiện tại mắt quỷ đã khống chế cơ thể của hắn rồi, hắn không thể nào nhúc nhích được.

- Bình tĩnh, phải bình tĩnh lại... Cứ cho là nó thật sự là quỷ đi nữa, chưa chắc nó đã định ra tay với mình, chưa có hội tụ đủ điều kiện giết người của con quỷ này, nó sẽ không ra tay, cùng lắm nó chỉ đi ngang qua mà thôi.

Hiện tại đã không thể động đậy nữa rồi, vì thế Dương Gian bắt buộc bản thân hắn phải cố gắng tỉnh táo, giữ vững bình tĩnh.

Lệ quỷ cấp độ cao hơn con này thì hắn cũng đã từng gặp rồi, chỉ cần may mắn, chưa chắc hắn phải chết.

- Nó, dừng lại rồi.

Bất chợt, Dương Gian nghe được tiếng bước chân kia dừng lại.

Nó dừng lại ngay ở đầu giường của hắn, cách hắn không đầy hai mét.

Thậm chí hắn còn có thể cảm giác được một cỗ khí tức âm lãnh đang dần dần lan tới đây, hắn đã hít được một ngụm không khí có kèm theo mùi vị hôi thối và ẩm ướt.

Loại khí tức này và mùi vị này.,, không nghi ngờ gì nữa... Thứ này tuyệt đối là một con quỷ.

- Sao nó lại dừng, nó dừng để làm gì? Là đang chờ thời cơ, hay mình chưa đáp ứng đủ điều kiện để giết...

Dương Gian cảm giác được cơ thể của hắn đang run rẩy, nếu không phải trước đó hắn cũng đã từng gặp qua quỷ rất nhiều lần, có lẽ hắn đã ngất đi rồi.

Không đến hai mét, hắn không ngờ hắn lại cách con quỷ khủng bố này một khoảng cách gần như vậy, càng chết người hơn là hiện tại hắn không thể nào động đậy được.

Hiện tại, dù là một con quỷ có cấp bậc cực kỳ thấp đi nữa cũng dễ dàng kết thúc hắn một cách nhẹ nhàng.

Trong phòng tối mù tối mịt này, chỉ có Dương Gian nằm co quắp trên giường và con quỷ đang giằng co với nhau, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.

Chỉ có âm thanh hít thở vô cùng nặng nề của Dương Gian, ngoài cái đó ra không còn âm thanh nào hết, thế nhưng yên lặng, yên tĩnh cũng không đồng nghĩa với an toàn.

Chỉ cần con quỷ kia vẫn còn đứng ở trong phòng, không có rời đi thì tính mạng của Dương Gian vẫn còn treo trên sợi tóc.

Ngay cả khi hắn trở thành ngự quỷ nhân thì hắn vẫn không thể nào tự bảo vệ được chính bản thân hắn.

- Mục đích của nó khi đến đây là gì? Giết mình? Không, không phải, nếu nó muốn giết mình chắc chắn đã ra tay rồi, hẳn mình không phải là mục tiêu đầu tiên của con quỷ, nếu thế, chỉ có thể là nó đến đây để giám sát?

Mồ hôi lạnh chảy đến khóe mắt của hắn khiến Dương Gian phải nháy mắt mấy cái.

- Chuyện này cũng có thể có khả năng xảy ra, nếu là một con quỷ thực sự thì nó không thể nào rảnh rổi đến mức đi làm mấy chuyện như thế này được. Trừ phi nó là quỷ nô. Nếu con này là quỷ nô thì con quỷ đang lẩn trốn trong thôn chắc chắn phải có quỷ vực.

Chương 119: Ba Khả Năng

- Đây là loại quỷ có mức độ khủng bố cấp A, ngang với con quỷ gõ cửa lúc trước. Nếu thật sự là cập bậc này, mình nhất định phải từ bỏ ý định xử lý chuyện linh dị ở thôn Hoàng Cương, bởi vì đây là thứ mình không thể nào đối phó được.

Nhưng, trong khi Dương Gian đang suy nghĩ lung tung, căn phòng lại vang lên tiếng bước chân, con quỷ kia lại tiếp tục hành động.

- Cộp, cộp, cộp...

Nó không đi về hướng giường của Dương Gian mà đi quanh quẩn xung quanh ở phía cuối giường mấy vòng, sau đó mở tủ quần áo ra.

Ánh mắt Dương Gian đột nhiên co lại, cẳng thẳng tột độ.

- Cái đó là....

Bên trong tủ quần áo không có thứ gì hết, toàn bộ chỉ là những thứ mà hắn đã chuẩn bị cho lần xử lý chuyện linh dị ở thôn Hoàng Cương thôi. Mặc dù mấy thứ đó rất đắt nhưng lại không có tác dụng nào với quỷ hết.

Vậy nó đến đây, mở tủ quần áo để làm gì?

Ngay lập tức, trong đầu Dương Gian nảy ra một ý nghĩ hoang đường.

- Chẳng lẽ là đám ngự quỷ nhân của câu lạc bộ Tiểu Cường đến cướp đồ của mình?

Nếu như thế thì đây cũng không phải là chuyện gì xấu, bởi vì ít ra đối thủ chỉ là ngự quỷ nhân chứ không phải quỷ.

- Leng keng!

Đột nhiên có một âm thanh va chạm của kim loại, hình như có thứ kim loại nào đó đã rơi xuống sàn nhà.

Âm thành này khá lớn, giống như thứ vừa rơi rất nặng.

Âm thanh này là...

Dương Gian nhớ lại xem trong những thứ hắn mang theo thì có thứ gì khác nữa không... Thứ có thể phát ra âm thanh như thế và nằm trong balo của hắn thì chỉ có thể là... cái hộp giam giữ con quỷ không đầu.

Nghĩ vậy, trong lòng hắn tỏ ra hoảng sợ, nỗi sợ hãi này tuôn ra trong nháy mắt, sau đó lan tỏa ra khắp người của hắn.

- Tuyệt đối không được để nó thả ra con quỷ không đầu, nếu không mọi chuyện sẽ chấm dứt ở đây, mình cũng thế, cũng kết thúc luôn.

Chính tay hắn bắt giữ con quỷ không đầu đó nên năng lực của nó như thế nào thì hắn phải nắm rõ như lòng bàn tay, một khi thả nó ra, chắc chắn nó sẽ cướp lấy thân thể của hắn.

Nếu con quỷ không đầu lấy được mắt quỷ của hắn, chả khác gì nó có được quỷ vực, hơn nữa nó không phải là con quỷ sở hữu quỷ vực bình thường, quỷ vực của nó là vô cùng vô tân.

Khi đó, mức độ kinh khủng của nó sẽ tăng mạnh, chả khác gì con quỷ gõ cửa thứ hai.

Toàn bộ người trong thôn Hoàng Cương đừng hòng hi vọng có một ai đó sẽ sống sót, ngay cả mấy tên ngự quỷ nhân của câu lạc bộ Tiểu Cường cũng vậy đều trở thành mồi của quỷ không đầu.

Nếu vậy, khả năng nó có thể gom góp được đầy đủ một cơ thể lệ quỷ, khi đó Dương Gian không dám nghĩ đến việc thế giới này sẽ đối mặt với nó bằng cách nào.

- Nhất định, mình nhất định phải nghĩ ra cách để ngăn cản tên kia, không cho tên này phá cái hộp.

Hắn nghiến răng muốn chống chọi lại con quỷ trong cơ thể, cố gắng giành lấy kiềm kiểm soát cơ thể từ mắt quỷ.

Chỉ cần hắn có thể động đậy được sẽ nhanh chóng cướp lấy cái hộp bằng vàng kia ngay, sau đó dùng quỷ vực, rời xa chỗ này.

Bất kể là xảy ra chuyện gì, dù phải trả giá nào đi nữa, Dương Gian cũng không thể nào để con quỷ không đầu này thoát ra ngoài được.

- Bịch, bịch!

Nhưng mà âm thanh con quỷ kia đang cố đấm vào cái hộp bằng vàng vẫn vang lên không ngừng.

Dương Gian cảm thấy âm thanh này còn kinh khủng hơn cả tiếng gõ cửa của quỷ gõ cửa, hắn không biết được cái hộp kia có thể còn chịu được bao nhiêu cú nện của con quỷ kia nữa.

Có lẽ nó nện thêm mấy chục cái là mở được cái hộp kia, có lẽ lâu hơn một chút nhưng chỉ cần cái hộp kia nứt ra một tý thôi, dù là khe hở rất nhỏ thôi thì con quỷ không đầu kia đã có thể thoát khỏi đó rồi, chuyện sau đó ra sao thì cũng chính là chuyện mà Dương Gian lo lắng nãy giờ.

Hắn giãy dụa muốn đứng lên, có điều thực tế lại tàn khốc hơn những gì hắn tưởng tượng.

Không kể là hắn giãy gụa ra sao, giãy dụa cách nào, cũng chẳng thể nào khôi phục hành động được.

Ý chí cùng tinh thần mạnh mẽ của con người, dù mạnh đến cỡ nào thì khi đứng trước mặt quỷ đều là thứ yếu ớt.

Thời gian chưa hết thì mắt quỷ sẽ không chịu trao trả thân thể lại cho Dương Gian được.

Thế nhưng, trong căn phòng này cũng không phải chỉ có 3 con quỷ.

Mà còn có một con khác....

Chiếc tủ quần áo bị mở ra.

Một tấm da chợt bay lên một cách chậm rãi, mặc kệ hiện tại trong phòng kín như bưng, không một tý gió, sau đó nó rơi xuống chậm rãi từ không trung. Không biết trùng hợp hay là do nó cố ý mà khi nó rơi xuống, nó chuẩn xác trùm vào cái hộp bằng vàng kia.

Âm thanh đập phá của con quỷ dừng lại, trong căn phòng tối tăm lại khôi phục sự yên tĩnh vốn có của nó.

- Dừng lại, nó dừng lại rồi? Sao nó lại ngừng chứ?

Dương Gian không hề biết là có chuyện gì đang xảy ra, hắn chỉ biết một điều là tiếng đập của con quỷ kia không còn vang lên nữa.

Không phải là nó mở được cái hộp rồi đó chứ?

Hắn không có tý vui vẻ nào khi biết âm thanh đập phá kia đã ngừng lại mà còn tỏ ra hoảng sợ hơn.

Nếu cái hộp kia đã bị mở thì hiện tại con quỷ không đầu đang đứng cạnh giường của hắn.

Tiếng đập hộp không còn nữa, cũng không hề vang lên lại.

Như vậy, chỉ có hai khả năng xảy ra mà thôi, một là con quỷ kia bị mệt nên nó đang nghỉ ngơi... Nhưng khi nghĩ đến lý do này hắn lại cảm thấy hoang đường hơn... quỷ không thể nào bị mệt được.

Còn khả năng thứ hai là con quỷ không đầu đã được thả ra.

Khả năng thứ ba... Dương Gian nghĩ mãi mà không thể nào nghĩ ra được.

Lúc này, căn phòng lại khôi phục sự yên tĩnh, không có tiếng đập hộp, không có tiếng bước chân, cái gì cũng không có.

Khác với lần trước, lần này sự yên tĩnh kéo dài rất lâu, rất lâu.

Hơn nữa... Tiếng ho khan cũng không hề vang lên nữa, không biết đây có phải là đầu mối quan trọng gì không.

- Con quỷ kia đang đứng bất động... Quỷ không đầu cũng không xuất hiện, có chuyện gì đang xảy ra vậy?

Trước đó, Dương Gian đã chuẩn bị mọi thứ, đã sẵn sàng đón nhận kết cuộc rồi nhưng hiện tại hắn lại cảm thấy hắn còn có cơ hội sống sót.

Bởi vì thời gian tê liệt sắp hết, mấy con mắt quỷ trong cơ thể hắn không còn xao động nữa, chúng đang yên tĩnh dần dần, thân thể hắn đã bắt đầu khôi phục lại cảm giác.

Có thể con quỷ kia đã biết được Dương Gian sắp sửa khôi phục hành động hoặc nó bị cái gì đó hạn chế về thời gian mà thời gian này đã kết thúc.

Tiếng bước chân lại vang lên, con quỷ bắt đầu đi khỏi tủ quần áo, sau đó đi dần ra cửa, tiếp đến nó chậm rãi đi ra hành lang và đi xuống cầu thang, đi xuống tầng 1, từng bước, từng bước chậm rãi... mó muốn rời khỏi đây.

Ngay khi nó vừa đi xuống tầng một, trong nháy mắt Dương Gian khôi phục lại được hành động.

Hắn lập tức phóng từ trên giường xuống, sau đó chạy đến vách tường, mò công tắc đèn, lập tức căn phòng sáng trưng.

Trong chớp mắt, ánh đèn xua tan đi toàn bộ bóng tối trong căn phòng, xung quanh trở nên rõ ràng.

Ngay lập tức, hắn nhìn về phía tủ quần áo. Lúc này chiếc tủ đã bị mở toang ra, hộp bằng vàng đã bị biến dạng rồi, ở giữa bị lõm vào một lỗ, gần như sắp sửa bị nứt.

Chương 120: Chim Bay Trứng Vỡ

Nhưng vàng lại là thứ có tính dẻo khá tốt, hơn nữa khi chế tạo Nghiêm Lực cũng không có ý định cắt xén nguyên liệu. Cho nên cuối cùng cái hộp vẫn không bị đập nứt.

- Phù!

Thấy vậy, Dương Gian không khỏi thở phào một hơi, cảm thấy nhẹ nhõm cả người.

Kết quả tốt nhất mà hắn có thể nghĩ đã xảy ra, cái hộp không bị mở ra, con quỷ không đầu ở bên trong cũng không chạy thoát. Còn việc cái hộp bị méo mó thì không sao hết, con quỷ mới quan trọng, cái hộp chỉ để đựng nó mà thôi, xấu hay đẹp không liên quan.

Thế nhưng, có một chuyện khá kỳ quái... Vì sao tấm da lại trùm cái hộp lại.

Đây là tấm da hắn mang từ trong trường học ra ngoài, mặc dù trong lòng có chút nghi ngờ nhưng Dương Gian không quan tâm lắm, vì hiện tại không phải là lúc nghĩ mấy chuyện như thế này. Hắn lập tức thu dọn một số thứ sau đó cầm vũ khí lao thẳng ra ngoài.

- Mặc dù chuyện này đối với mình là một mối nguy hiểm nhưng đây cũng là một cơ hội... Ít ra, khi con quỷ kia xuất hiện trở lại, coi như mình không có đối đầu trực tiếp với nó đi nữa cũng đã biết được bộ dạng của nó, vị trí của nó, và thân phận chân thật của nó là gì... Nếu lần này để cho nó chạy thoát, lần sau sẽ không còn có cơ hội nào tốt như lần này.

Mặc cho trong lòng hắn vẫn còn rất hoảng sợ cùng băn khoăn nhưng hắn vẫn đuổi theo con quỷ kia ra ngoài. Dù sao lần này hắn đến thôn Hoàng Cương chủ yếu là vì tranh thủ giành giật lấy cơ hội sống sót, nếu sợ chết thì hắn đã không đi đến chỗ này rồi.

Cửa chính của tầng 1 đang đóng chặt nhưng bên ngoài lại truyền đến tiếng bước chân.

Đương nhiên hiện tại con quỷ kia đang rời khỏi nhà của Lưu Căn Vinh và bắt đầu chuyển qua chỗ khác.

- Đuổi theo!

Dương Gian mở cửa ra, sau đó lập tức chạy ra ngoài, đồng thời trên trán hắn xuất hiện một con mắt quỷ màu đỏ.

Thông qua con mắt màu đỏ, hắn nhìn thấy một thế giới khác, một thế giới được bao phủ bởi màu đỏ, không hề có chút tối tăm nào.

Ánh mắt của mắt quỷ có thể nhìn trong bóng đêm và nhìn xuyên qua được thế giới quỷ vực hư ảo. Mặc dù hiện tại hắn không mở ra quỷ vực nhưng trong tình trạnh này thì cái này cũng được coi la một năng lực khá đặc biệt.

- Ở phía trước.

Dương Gian vừa đuổi theo phía sau vừa dùng mắt quỷ để quan sát nó xem hình dạng của nó ra sao nhưng con quỷ lại lập tức đi vào một lối rẽ khác, khiến cho tầm mắt hắn bị che khuất, có điều tiếng bước chân thì vẫn còn đó.

- Nếu như sử dụng quỷ vực mình có thể đến đó trong nháy mắt, có thể đuổi kịp con quỷ kia... Nhưng không thể sử dụng quỷ vực khi mình còn chưa tìm hiểu rõ con quỷ phía trước, bởi vì như thế là một hành động rất ngu xuẩn.

Mặc dù trong lòng hắn rất muốn biết được bộ mặt thật của con quỷ này, một khi nhớ đến hậu quả khi sử dụng quỷ vực thì hắn lại đè ép sự ham muốn trong lòng của hắn.

Dù sao, hắn không chắc sau khi xông lên hắn có thể giam giữ con quỷ kia lại được hay không.

Tiếp tục chạy về phía trước, tiếng bước chân ở phía trước cách hắn càng ngày càng gần, chỉ cần rẽ vào lối nhỏ phía trước là hắn có thể thấy được con quỷ, nhưng sau khi chạy đến đó, Dương Gia lại hết sức sửng sốt.

Người trước mắt hắn không phải là quỷ mà chính là đám ngự quỷ nhân của câu lạc bộ Tiểu Cường đã đi vào thôn Hoàng Cương lúc sáng... Là Trương Hàn.

Khi thấy Dương Gian, Trương Hàn lại càng kinh ngạc hơn cả hắn, sau đó mở miệng hỏi:

- Dương Gian? Sao lại là cậu?

Dương Gian nhíu mày, hắn cầm chặt khẩu súng lục màu vàng trong tay.

- Đáng ra phải để tôi hỏi ông câu này mới đúng chứ, tôi đang đuổi theo tiếng bước chân của con quỷ, sau khi chạy đến lối rẽ này lại thấy ông, ông có thật sự là Trương Hàn không vậy?

Hắn lập tức lên đạn, không phải để giết quỷ mà chỉ là hành động theo ý thức để tự vệ mà thôi.

Trương Hàn thở hổn hển nói:

- Đương nhiên tôi là Trương Hàn, chính cậu mới là người có vấn đề đó, tôi cũng đang đuổi theo tiếng bước chân đến đây, cũng nghĩ rằng cậu là quỷ đó, may mà tôi đã thấy rõ bộ dáng của cậu, nếu không bị dọa đến chết mất.

Nghe giọng điệu của ông ta, trong lòng Dương Gian chợt run lên:

- Chúng ta đều bị lừa hay sao? Nói cách khác, quỷ không phải chỉ có một con... Con mà ông đuổi theo cũng không phải là con mà tôi gặp được.

Sắc mặt Trương Hàn trở nên nghiêm túc hẳn:

- Không rõ lắm, nhưng tiếng bước chân biến mất ở xung quanh đây, hiện tại lại không thấy đâu nữa.

"Cộp, cộp, cộp..."

Bất chợt có tiếng bước chân truyền đến từ con hẻm nhỏ ở bên cạnh.

- Đoàng!

Chỉ trong chớp mắt, trên đầu của Dương Gian mọc ra một con mắt màu đỏ, sau đó giơ súng bắn về phía đó mà không cần nghĩ ngợi chút nào.

- A!

Một tiếng kêu đau đớn vang lên, nhờ vào mắt quỷ hắn có thể thấy có một người vừa tỏ ra đau đớn sau đó ngã xuống đất, máu tươi từ người này chảy ào ào ra ngoài.

Trương Hàn giật mình hỏi:

- Dương Gian, sao cậu lại bắn lung tung vậy, lỡ bắn trúng người thì sao?

Dương Gian cau mày:

- Người ở trong thôn đã ngủ từ sớm rồi, đã muộn như thế này rồi, ngay cả chó cũng chả thèm sủa nữa, tự dưng lại xuất hiện tiếng bước chân, ai biết được đó có phải là quỷ hay không, cứ bắn trước đã rồi nói sau.

Trương Hàn có chút sợ hãi khi nghĩ đến cảnh lúc nãy gặp mặt Dương Gian.

- May mà lúc nãy cậu nhìn thấy tôi trước, nếu không chắc cậu cũng sẽ cho tôi một viên đạn rồi.

Đến lúc này, ông ta mới nhìn được, trong tay Dương Gian đang cầm một khẩu súng lục.

Dương Gian nói:

- Hình như tên kia là người của câu lạc bộ các ông, chắc ông biết người này, không biết phát súng hồi nãy có bắn chết người này không nữa.

Một lát sau, trong một tòa biệt thự được đám người của câu lạc bộ Tiểu Cường thuê tạm thời.

Một người đàn ông che vết thương còn rỉ máu, sắc mặt hắn ta tái nhợt, Trương Hàn đamg đứng băng bó vết thương cho hắn ta ở bên cạnh.

Ngoại trừ ba người bọn hắn thì mấy tên ngự quỷ nhân còn lại đều có mặt hết, việc có quỷ xuất hiện lúc nãy đã kinh động đến đám người.

Trương Hàn tỏ ra bộ dạng tôi hiểu cậu, nói với giọng thông cảm:

- Âu Dương Thiên, có một chuyện rất tồi tệ mà tôi phải nói cho cậu biết, cái đó của cậu đã không còn nữa. Chim bay trứng vỡ, rất gọn gàng, tôi nghi ngờ rằng Dương Gian cố ý bắn vào chỗ đó của cậu.

Dương Gian liếc mắt nhìn hắn ta:

- Nói bậy, rõ ràng tôi đã ngắm bắn vào đầu rồi nhưng không biết vì sao viên đạn lại bay đến chỗ đó, cái này phải trách viên đạn chứ sao lại trách tôi. Cơ mà chuyện này cũng một phần lỗi do tôi mà ra, Âu Dương Thiên, tôi thành thật xin lỗi anh, thật xin lỗi.

Hắn vừa nói vừa tỏ ra bộ dạng chân thành và áy náy, mặt Âu Dương Thiên trở nên lạnh lùng, giận dữ nói:

- Mày bắn tao một phát súng, chỉ định nói một câu xin lỗi là định xong chuyện hay sao?

Dương Gian nói:

- Tôi cũng đã xin lỗi rồi, anh còn muốn cái gì nữa? Nếu không anh cứ báo cảnh sát đến bắt tôi đi. Đêm hôm khuya khoắt, trong thôn lại xuất hiện quỷ, anh lại đi lung tung trong thôn mà không chịu bật đèn, tôi bắn nhầm anh cũng là chuyện bình thường mà thôi.

Chương 121: Tiếng Súng

Sắc mặt Âu Dương Thiên trở nên xanh lè xanh lét, hắn ta rút ra một khẩu súng lục chỉ thẳng vào Dương Gian và nói:

- Phải để cho tao bắn mày một phát, chuyện này coi như xong, mày thấy thế nào?

Dương Gian nói:

- Cứ cho là anh làm như thế thì cũng không thể lấy lại cái kia của anh được, anh định oan oan tương báo đến bao giờ, hơn nữa tôi vẫm còn nhỏ, sao anh lại đi tính toán chi ly với một đứa trẻ nhỉ, anh không thể nhường nhịn tôi một chút hay sao?

- Nhường con mẹ mày ấy.

Âu Dương Thiên nổ súng không chút do dự, hắn nhắm thẳng vào đầu Dương Gian.

Chỉ là mọi việc không như hắn ta tưởng tượng, đầu của Dương Gian không hề nở hoa. Dương Gian đã sớm đoán được nên đã nghiêng người né khỏi viên đạn.

Trên trán Dương Gian lại xuất hiện con mắt quỷ.

- Hiện tại được coi là hòa rồi chứ?

- Khi nào tao nói là hòa thì mới được tính là hòa.

Âu Dương Thiên lại muốn bắn thêm phát nữa nhưng Dương Gian đã cầm sẵn súng chỉ thẳng vào đầu hắn ta:

- Một phát thì đổi một phát, chuyện đó rất công bằng, nếu mày muốn chơi tiếp thì tao bồi mày chơi nguyên đêm nay, thử xem thằng nào chết trước.

Trương Hàn ở bên cạnh thấy tình hình có vẻ cẳng thẳng, vội vàng xông lên giữ tay Âu Dương Thiên lại.

- Được, được rồi, mọi chuyện cũng nên kết thúc đi là hơn, Âu Dương Thiên, cậu đã bắn một phát rồi thì coi như hòa rồi. Nếu hai cậu cứ tiếp tục như thế này thì sẽ xảy ra đánh nhau đấy, hiện tại trong thôn còn có một con quỷ đang chờ chúng ta giải quyết nữa. Hiện tại không phải là lúc nội bộ chúng ta xảy ra lục đục, hơn nữa đâu phải là cậu mất luôn cái đó đâu, chỉ cần người không sao là được rồi, vài bữa nữa khi xong xuôi chuyện này thì sử dụng lực lượng lệ quỷ khôi phục lại là được mà.

Dương Gian và Âu Dương Thiên không tiếp tục gây chuyện nữa, cũng không phải Âu Dương Thiên có thể nhịn được sự nhục nhã này mà như lời Trương Hàn nói, nếu hai người tiếp tục đánh nhau thì chẳng ai được lợi hết.

Dương Gian vừa mới trở thành ngự quỷ nhân, khoảng cách đến khi lệ quỷ khôi phục sẽ còn lâu hơn rất nhiều so với hắn ta, cho nên hắn ta không đủ vốn liếng để đấu cùng Dương Gian. Nỗi nhục nhã này, hắn không muốn nhịn thì cũng phải nhịn, một khi không nhịn được thì đó chính là cái chết.

- Nếu như anh không muốn đánh nhau nữa thì thôi, chuyện này kết thúc ở đây, mặc dù vậy tôi vẫn rất tiếc nuối đối với việc cái đó của anh không còn nữa... Phì! Ha ha...

Khuôn mặt nghiêm túc của Dương Gian lúc nãy đã thay đổi 180 độ, hắn không nhịn được phải cười rộ lên. Sắc mặt Âu Dương Thiên trở nên khó coi:

- Mày thử cười lại lần nữa xem?

Dương Gian nói:

- Thật sự xin lỗi, xin lỗi, không phải tôi đang cười anh, chỉ là nhớ đến chuyện trước kia nên có chút hơi hưng phấn.

Đối với loại lý do kiểu này của Dương Gian, có cho tiền thì Âu Dương Thiên cũng không thể nào tin nổi được. Bất chợt Dương Gian thu hồi vẻ cười cợt lúc nãy, hắn khẽ híp mắt và nói:

- Mặc dù chuyện lúc nãy là do tôi sai nhưng tôi cũng đã xin lỗi anh rồi, hơn nữa còn cho anh có cơ hội bắn tôi một phát. Một phát súng lúc nãy anh hoàn toàn có thể bắn nổ đầu tôi nhưng anh lại không thể làm được điều đó... Với lại anh cũng không thể nào trách tôi về chuyện lúc trước được, anh phải biết tình huống lúc đó, lệ quỷ còn có khả năng ở xung quanh tôi nên khi nghe được tiếng bước chân tôi lập tức nổ súng về phía đó là chuyện hợp tình hợp lý, chứ không hề có ý định nhắm vào anh. Chỉ là do cảnh giới của anh quá kém, hoặc là anh không nỡ sử dụng lực lượng lệ quỷ của anh nên mới trúng đạn. Nếu không, chỉ bằng việc tôi mới tập tành bắn súng thì sao có thể bắn trúng anh được.

Trương Hàn ở một bên cũng chen lời vào:

- Dương Gian nói đúng đó, tình huống lúc đó đúng là rất nguy hiểm, tôi giống với cậu ta, đều đuổi theo tiếng bước chân của con quỷ nhưng đến chỗ đó lại biến mất không còn chút dấu vết nào, lúc đó thiếu chút nữa chúng tôi đã đánh nhau rồi nên khi nghe tiếng bước chân của cậu xuất hiện ngay bên cạnh. Chúng tôi phải ra tay trước, bình thường đều như thế hết, không thể nào để cho lệ quỷ bắt đầu tấn công rồi mới phản kích lại được.

Bất chợt, Diệp Tuấn ở một bên chen lời vào, trông mặt hắn ta lúc này khá âm trầm:

- Trương Hàn, Âu Dương Thiên, Dương Gian, gần như là ba người các anh cùng đuổi theo con quỷ kia, hơn nữa kết quả đều giống nhau, đều biến mất ở chỗ ngã rẽ, thiếu chút nữa đã đánh nhau, như vậy các anh có nghĩ rằng con quỷ này đang cố ý dẫn dắt chúng ta đến đó để chúng ta nội chiến với nhau hay không?

Mặc dù hắn ta rất hận Dương Gian nhưng hắn ta hiểu được, lúc này không phải là lúc ra tay lung tung. Nếu lỡ bị con quỷ kia nắm lấy được cơ hội thì sẽ phải có người chết. Trương Hàn gật đầu nói:

- Có khả năng như thế.

Dương Gian lại nói, hắn rất bình tĩnh:

- Không thể nào có chuyện như thế xảy ra được, tôi cảm thấy mục đích của con quỷ kia không phải là giết người, ít ra mục đích chính của nó không phải giết chúng ta mà mục đích thật sự của nó là muốn phóng thích những con quỷ ở trong người chúng ta ra. Nhưng chúng ta đã là ngự quỷ nhân, đã hòa hợp làm một với lệ quỷ, để phóng thích được con quỷ ra ngoài nó chỉ còn một cách... Giết chúng ta.

- Đây chính là mục đích của con quỷ ở thôn Hoàng Cương.

Diệp Tuấn hỏi:

- Cậu căn cứ vào cái gì để nói như vậy?

Dương Gian trả lời:

- Không có căn cứ, nhưng đây là suy đoán của tôi và tôi khá chắc về nó.

Đương nhiên là hắn có căn cứ, đó chính là lúc hắn nằm co quắp trên giường những mấy tiếng đồng hồ nhưng con quỷ kia lại không giết hắn mà mở cái hộp bằng vàng giam giữ quỷ không đầu, chỉ dựa vào mấy cái đó là đã đủ để suy đoán rồi.

Âu Dương Thiên âm trầm nói:

- Ở đây không phải là nhà trẻ, nếu không có căn cứ mà đi suy đoán lung tung, không cẩn thận sẽ chết như chơi đó, không thể giỡn với những chuyện như thế này được đâu.

Thực tế, thương tổn do một phát súng kia của Dương Gian gây ra thì không là gì so với hắn ta nhưng cái bị tổn thương ở đây chính là tôn nghiêm của hắn ta.

Dương Gian nói:

- Nếu như các anh có suy nghĩ nào khả thi hơn thì cứ nói ra, nhưng, trước đó tôi muốn hỏi là... Có bao nhiêu vị ngự quỷ nhân của câu lạc bộ Tiểu Cường đã đến đây?

Trương Hàn nói:

- Tổng cộng có 6 người, 5 người là ngự quỷ nhân, thế nhưng cậu hỏi cái này làm gì?

Dương Gian nói:

- Không có gì to tát, chỉ là tôi muốn hỏi, ba người các anh ở đây rồi vậy thì hai người kia đâu? Có tiếng súng nổ ở trong thôn nhưng hai người kia lại không nghe được? Là do nghe được nhưng còn chưa đuổi đến kịp hay là... Không thể nào nghe được?

Hắn vừa nói xong, sắc mặt ba người Trương Hàn, Diệp Tuấn, Âu Dương Thiên lập tức thay đổi.

Trương Hàn đột nhiên đứng dậy:

- Không hay rồi, Hạ Thắng và Trương Nhất Minh, chắc hai người bọn họ xảy ra chuyện rồi.

- Đi, đi xem thử.

Sau khi mấy người phản ứng lại, không do dự tý nào, lập tức chạy ra ngoài, sau đó đi về phía chỗ ở của hai người Hạ Thắng và Trương Nhất Minh.

Chương 122: Con Mồi

- Sao lại xuất hiện thêm một người phụ nữ? Lúc trước, khi ở câu lạc bộ tôi có thấy người phụ nữ nào là ngự quỷ nhân đâu?

Trương Hàn nói:

- Là bồ nhí của Hạ Thắng, đây chỉ là một trong số những người phụ nữ của hắn ta mà thôi, bên ngoài còn nhiều nữa nhưng cô ta là người mà Hạ Thắng coi trọng nhất, cho nên hắn ta đã bỏ ra 500 vạn để yêu cầu người chồng kia của cô ta ly hôn, lần này hắn ta cảm thấy chuyện linh dị ở đây cũng chả có gì cho nên mang cô ta tới đây cùng.

Dương Gian lắc đầu:

- Hắn ta coi đây là một chuyến du lịch hay sao mà mang theo phụ nữ tới vậy.

Thế nhưng, tên ngự quỷ nhân gọi là Hạ Thắng này cũng khá ác độc. Nếu là người bình thường, khi bị cuốn vào chuyện này thì chỉ có một sống, hai là chết. Nếu hắn ta sống thì chả còn gì để nói nhưng nếu hắn ta chết thì khi đó phụ nữ cùng lắm chỉ là thứ đồ hắn ta mang theo bên người mà thôi nên hắn ta căn bản không để ý đến sống chết của cô gái này.

Ngay khi bốn người đi lên tầng hai thì thấy có một cỗ thi thể đang nằm trong phòng khách. Đúng ra mà nói đây là đống có hình dáng giống thi thể. Bên ngoài thi thể bị bọc một lớp giấy bằng vàng, được gói ghém rất kỹ càng, giống như kén tằm vậy, bên cạnh còn có một người đàn ông khoảng 30 tuổi đang hút thuốc, trông khuôn mặt anh ta khá cẳng thẳng.

Diệp Tuấn đi đến hỏi:

- Trương Nhất Minh, Hạ Thắng đâu rồi?

Trương Nhất Minh nói nhỏ:

- Chết rồi, chính là cỗ thi thể nằm trên mặt đất đó.

- Cái gì?

Nghe được câu nói của hắn ta, sắc mặt mấy người còn lại đột nhiên thay đổi.

Chết rồi?

Một vị ngự quỷ nhân đã chết?

Chuyện này sao có thể chứ, ngay cả con cóc trước khi chết nó cũng phải nhảy được một hai cái mà, với lại tên Hạ Thắng này không thể nào không bằng một con cóc chứ.

Vừa đi vào thôn Hoàng Cương đã chết ngay ngày đầu tiên?

Ngay cả cơ hội để kêu cũng không có.

Diệp Tuấn hỏi:

- Hắn ta chết như thế nào?

Trương Nhất Minh hút một hơi thật sâu:

- Không rõ lắm, lúc tôi chạy đến đây thì hắn ta đã chết rồi, vì sợ con quỷ trong người hắn ta chạy ra, hơn nữa để cho an toàn nên tôi đã dùng vàng lá bọc người hắn ta lại... Nhưng đó chỉ là cách nghĩ lạc quan của tôi mà thôi, chứ tôi cảm thấy con quỷ đã không còn ở trong người hắn ta nữa rồi. Đây là ảnh chụp lúc trước khi chết của hắn ta, do tôi sợ mấy người hiểu lầm nên đã chụp lại.

Nói xong, Trương Nhất Minh rút điện thoại, mở ra mấy bức ảnh và đưa cho ba người kia coi. Trong điện thoại là những bức ảnh chụp tình trạng của Hạ Thắng sau khi chết. Từ mấy tấm hình có thể thấy được, lúc đó thi thể Hạ Thắng đang nằm trên mặt đất, thi thể cứng ngắc, miệng hắn ta mở ra rất lớn, gần như bị rách ra. Bên trên ngực giống như có thứ gì đó xé toang ra, nội tạng trào ra một đống... Máu me chảy đầm đìa, trông rất khủng bố.

- Trước khi xảy ra chuyện Hạ Thắng ở trên này chơi gái còn tôi phụ trách gác đêm bên dưới. Sau đó tôi có nghe được tiếng bước chân xuất hiện ở gần đây cho nên đuổi theo, thế nhưng đi được một lúc thì tôi mới biết đây là cái bẫy, con quỷ kia muốn điệu hổ ly sơn. Tiếp đó tôi nghe được tiếng kêu thảm thiết của cô ta, là bồ của Hạ Thắng.

Trương Nhất Minh vừa nói vừa chỉ tay vào một cô gái đang ngồi run rẩy trong góc tường, quần áo cô ta không chỉnh tề, tóc tai bù xù. Từ dung mạo của cô ta thì cũng được xem là một mỹ nữ chính hiệu, nhưng nhìn tình trạng bây giờ của cô ta, chắc tinh thần đã bị sụp đổ rồi, cũng thành người điên, không biết lúc trước cô ta nhìn thấy cái gì mà khủng bố đến như vậy. Lúc này, Trương Hàn đi về phía cô ta:

- Có thể dò hỏi được cái gì đó?

- Không cần phải phí công vô ích, cô gái này đã điên mất rồi, có hỏi cũng chẳng được gì đâu.

Trương Nhất Minh vừa hút thuốc vừa nói, trên mặt hắn ta tỏ ra vẻ lo lắng.

- Mục địch của con quỷ ở Thôn Hoàng Cương không phải là người, mà là ngự quỷ nhân... Không, chính xác hơn thì phải nói là mấy con quỷ trên người chúng ta. Tôi cảm thấy được, nhiệm vụ lần này rất đặc thù, không thể nào là chuyện linh dị bình thường được, tôi đề nghị... Chúng ta nên từ bỏ nhiệm vụ này, rời khỏi thôn Hoàng Cương.

Tin tức thiếu thốn cùng với việc chết một vị ngự quỷ nhân ngay trong ngày đầu tiên đi vào thôn Hoàng Cương, việc này khiến trong lòng đám người đều lưu lại một tầng bóng ma.

Ngự quỷ nhân chết do lệ quỷ khôi phục là chuyện bình thường nhưng có thể giết một ngự quỷ nhân mà không ai hay biết, từ đó đoán ra chuyện linh dị ở đây không hề tầm thường chút nào.

Không cần suy nghĩ gì sâu xa, chỉ lấy ví dụ đơn giản như thế này.

Mức độ khủng bố của con quỷ ở thôn Hoàng Cương còn cao hơn rất nhiều so với bất kỳ vị ngự quỷ nhân nào trong đây, nếu không nó không thể giết Hạ Thắng một cách dễ dàng như vậy được.

Sau khi nghe được suy đoán của Trương Nhất Minh, toàn bộ đám người đều trầm mặc. Trương Hàn hít một ngụm khí lạnh, nói:

- Thứ mà cậu phân tích ra trùng với suy đoán lúc nãy của Dương Gian, lúc nãy hắn cũng đã nói, mục tiêu của con quỷ kia không phải là con người, mà là con quỷ bên trong cơ thể của chúng ta.

Trương Nhất Minh là một người trầm ổn, khá thông minh cho nên những gì hắn ta nói cũng không khác với những gì mà Dương Gian nói lúc trước. Lúc trước sẽ không có ai tin lời Dương Gian nói nhưng từ miệng Trương Nhất Minh thì đám người này lại tin tưởng.

Hơn nữa còn có sẵn ví dụ ở ngay đây luôn, Hạ Thắng chết nhưng cô bồ nhí của hắn ta không chết.

Như vậy, con quỷ buông tha cho người bình thường, nó chỉ ra tay với ngự quỷ nhân là Hạ Thắng, cho nên cô gái này mới có thể sống sót.

Trương Nhất Minh hơi ngẩng đầu lên, nhìn về phía Dương Gian.

- Đúng chứ? Dương Gian cũng đã nói như vậy mà? Lúc trước nghe mấy người bảo cậu là một tên điên không có não nhưng chắc hiện tại tôi phải thu hồi lại gì tôi đã nghĩ về cậu nãy giờ đó chàng trai.

Ông ta phải dựa vào cái chết của Hạ Thắng thì mới có thể suy đoán ra được mục đích của con quỷ này mà Dương Gian lại có thể phát hiện ra cái này trước cả hắn ta, điều này cho thấy năng lực của Dương Gian còn cao hơn cả Trương Nhất Minh? Nếu như Dương Gian là một người điên, không suy nghĩ sao có thể biết được chuyện này.

Trương Hàn nói:

- Đúng là cậu ta nói như vậy nhưng chúng ta không tin, có điều hiện tại cậu đã nói thế này, vậy chúng ta không thể không tin được nữa.

Lúc này Dương Gian đang quan sát mọi thứ xung quanh, sau khi nghe được câu nói này của Trương Hàn, hắn lập tức nhún nhún vai:

- Mấy chuyện của người lớn các ông, một đứa trẻ con như tôi nên tránh ra xa mới tốt, lúc nãy còn có người muốn thi bắn súng với tôi nữa này, thiếu chút nữa là tôi đã đi ra quần vì sợ rồi.

Cơn giận của Âu Dương Thiên vẫn còn chưa hết, nghe Dương Gian nói thế, hắn ta lập tức lên tiếng:

- Dương Gian, mày đang lảm nhảm cái gì hả?

Trương Nhất Minh vừa hút thuốc vừa nói:

- Tôi nghĩ chúng ta nên rời khỏi đây, Dương Gian, còn cậu thì sao, cậu thấy ý này thế nào? Con quỷ kia chỉ quan tâm đến lệ quỷ của chúng ta, loại cấp bậc này chúng ta không trêu chọc nổi, nhiệm vụ này không đơn giản như chúng ta tưởng tượng. Cái công ty kia giao nhiệm vụ cho chúng ta chắc phải có mục đích gì đó, bằng không họ sẽ không ra cái giá là cách không chế con quỷ thứ hai.

Chương 123: Lưu Lại Hay Rời Đi

Dương Gian nhếch miệng cười cười:

- Lợi ích càng lớn thì nguy hiểm càng cao, xem ra câu này không sai. Mấy người các ông còn có đường lui sao? Không có cách khống chế con quỷ thứ hai để kéo dài thời gian lệ quỷ khôi phục, các ông còn sống được bao lâu?

Câu này đã đâm trúng tim đen của mấy người này, chắc chắn bọn chúng biết được ở đây rất nguy hiểm nhưng vẫn tới, đương nhiên bọn chúng cũng có ý nghĩ được ăn cả ngã về không.

Hiên tại việc sáng suốt nhất là bỏ dở giữa chừng nhưng điều này lại đồng nghĩa với việc bọn chúng phải từ bỏ hi vọng sống sót.

Diệp Tuấn cãi lại:

- Chết do lệ quỷ sống lại vẫn còn tốt hơn chết do lệ quỷ bên ngoài giết, Dương Gian, cậu không sợ chết không có nghĩa là người khác giống cậu, chúng tôi không muốn chết một cách vô nghĩa ở chỗ này.

Dương Gian nói:

- Chuyện đó không quan trọng, nếu mấy người đã muốn đi, vậy thì đi đi, trở về câu lạc bộ tiếp tục uống rượu, nói chuyện phiếm, sau đó mong chờ người mới đến và tiếp túc bắt chẹt bọn chúng... Cuối cùng ngồi chờ chết, nhớ chuẩn bị một cái bình đựng tro cốt thật tốt, tiện thể chọn một mảnh đất tốt luôn. Không biết loại người như chúng ta mà chết đi thì có ai đến thắp hương không nữa.

- Mày...

Diệp Tuấn tức đến mức không thở được, gã muốn cãi lại Dương Gian, nhưng lại không tìm ra được câu nào để nói.

Lời nói của Dương Gian mặc dù nghe qua thì thấy như tùy ý nhưng ý nghĩa của nó lại không tùy tiện, hắn nói không sai tý nào, giờ mà trở về là chỉ có chờ chết mà thôi. Trương Nhất Minh vứt tàn thuốc xuống, sau đó nói:

- Là bỏ đi hay ở lại thì mọi người hãy biểu quyết đi, tôi đề nghị mọi người nên rời khỏi đây.

Diệp Tuấn:

- Tôi thì muốn rời đi nơi này.

Trương Hàn có chút do dự, nói:

- Tôi cho rằng chúng ta nhiều người như vậy, nếu như hợp tác với nhau chưa chắc không còn cơ hội. Từ đầu đến giờ do chúng ta thiếu thốn thông tin về con quỷ đó cho nên xảy ra thương vong cũng là chuyện bình thường, tôi nghĩ chúng ta nên ở lại.

Dương Gian cười nói:

- Tôi cũng vậy, không biết ý kiến của tôi có được chấp nhận hay không vậy?

Trương Nhất Minh nhìn Âu Dương Thiên và hỏi:

- Âu Dương Thiên, cậu thì sao? A, cậu bị thương à, sau ống quần lại rỉ máu vậy?

Sắc mặt Âu Dương Thiên có chút khó coi:

- Không, không vấn đề gì đâu, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi.

Vết thương nhỏ?

Anh giai à, cái đó của anh đã mất rồi, vậy mà còn nhỏ được sao?

Dương Gian có chút bội phục Âu Dương Thiên, đúng là đại trượng phu co được giãn được. Mặc dù Âu Dương Thiên không thích Dương Gian lắm nhưng hắn ta rất quý trọng tính mạng của bản thân.

- Tôi cảm thấy chúng ta vẫn nên ở lại, dù sao thời gian của mọi người đều không còn nhiều nữa, có bỏ đi thì cũng không sống được bao lâu? Chuyện duy nhất mà chúng ta phải làm hiện tại là giải quyết chuyện này, sau đó đi đổi lấy cách khống chế con quỷ thứ hai để kéo dài thời gian sống sót. Chỉ cần không phải là cục diện phải chết thì chúng ta đều phải nếm thử, dù chỉ là một chút hi vọng mong manh.

- Lối suy nghĩ của dân cờ bạc?

Thấy chuyện như vậy, Trương Nhất Minh lại châm một điếu thuốc, trong lòng anh ta đang thầm tính toán tỷ lệ sống sót của chuyện linh dị lần này nhưng nó không hề cao. Có điều, cho dù có vực sâu nằm trước mặt anh ta đi nữa thì anh ta cũng phải tìm cách để vượt qua, bởi vì anh ta không còn đường lùi.

- Nếu có ba người đồng ý thì chúng ta lưu lại... thử một chút xem sao. Từ tình huống lúc nãy đã cho chúng ta một tin tức quan trọng, con quỷ này chỉ quan tâm đến mấy người ngự quỷ nhân chúng ta mà thôi. Cho nên hiện tại, nếu chúng ta lại tách ra thì đó là hành vi ngu ngốc, vì thế bắt đầu từ bây giờ, chúng ta nhất định phải ăn, phải ngủ, phải sinh hoạt cùng một chỗ với nhau. Cho dù giữa các cậu có ai có ân oán gì với nhau thì hiện tại phải bỏ qua hết, mấy chuyện đó sau này hãy tính.

Dương Gian có chút lo lắng nói:

- Một đám đàn ông ở với nhau rất dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Trương Nhất Minh nhả ra một làn khói, sau đó nói:

- Hiện tại là thời gian đặc thù, các cậu cũng biết con quỷ kia có thể giết một ngự quỷ nhân mà không ai phát hiện ra được.

Dương Gian chỉ chỉ thi thể của Hạ Thắng đang nằm trên mặt đất và nói:

- Anh nói đúng nhưng hiện tại anh lại bỏ sót một điều, hiện tại, ở chỗ này, không chỉ có một con quỷ.

Trương Nhất Minh nói:

- Cậu nói đúng, tám chín phần là con quỷ của Hạ Thắng đã chạy thoát ra ngoài, hiện tại trong thôn có tới hai con quỷ.

Dương Gian hỏi:

- Các ông có hiểu rõ năng lực con quỷ của Hạ Thắng không? Các ông hiểu được bao nhiêu?

Trương Hàn lắc đầu nói:

- Không rõ lắm, lúc trước hắn ta làm bảo tiêu của một tên tổng giám đốc nên rất ít khi ở trong câu lạc bộ, cũng chưa bao giở sử dụng lực lượng lệ quỷ trước mặt bọn tôi cả, vì vậy mà không có ai đoán được.

Dương Gian cười cười:

- Lại càng thú vị hơn nữa rồi, bây giờ lại lòi ra thêm một con quỷ mà chúng ta không biết gì về nó. Cơ mà thôi, không cần suy nghĩ nhiều về cái đó, chỉ cần hắn ta không chết vì lệ quỷ khôi phục thì con quỷ này sẽ không quá khủng bố. Cho nên việc cần làm của chúng ta hiện tại là phải tìm cho ra con quỷ kia ở trong thôn Hoàng Cương, à, trước tiên nên cho nó một cái danh hiệu đã để dễ nói chuyện, kẻo lại tội dịch giả, hay là chúng ta gọi nó là... Quỷ bệnh đi, mấy người hẳn là đã nghe được tiếng ho khan của nó rồi chứ.

Không ai có ý kiến gì hết.

- Đây là bản đồ của thôn Hoàng Cương, mặc dù chỉ vẽ bằng tay nhưng nhìn qua chắc mấy người cũng hiểu được. Dương Gian lấy ra một tờ giấy, sau đó trải rộng ra, đây là bản đồ do hắn vẽ ra, bên trên chủ yếu được tạo bởi mấy đường cong cùng mấy cái hình lập phương, trông rất đơn giản.

Trương Hàn ngơ ngác nhìn hắn, sau đó hỏi:

- Cậu vẽ cái này lúc nào thế?

Dương Gian kinh ngạc hỏi:

- Chẳng lẽ mấy người không ai vẽ hết hay sao? Phải vẽ để nhớ đường đi chứ, không nhớ được đường đi thì bắt quỷ thế nào?

Trương Hàn có chút lúng túng:

- Không, không có, chúng ta không có ai vẽ cả.

Mấy người còn lại cũng có chút hổ thẹn, bọn chúng không có ai nghĩ nhiều được như thế. Dương Gian chỉ vào tấm bản đồ của hắn và nói:

- Đường cong ở trong này là đường, còn mấy cái hình lập phương này là nhà, chỗ này, chỗ này và chỗ này đều là những nơi mà chúng ta vừa đuổi theo tiếng bước chân. Mà ở giữa ba vị trí này chính là căn nhà này, đây chính là nơi con quỷ kia biến mất. Căn nhà này hẳn mấy người cũng nhận ra được đúng không.

Tay của Trương Nhất Minh hơi run rẩy, tàn thuốc theo đó rơi lả tả.

- Đây là căn phòng làm tang lễ hồi sáng, nó nằm ở cửa thôn phải không? Lúc sáng còn có một cỗ quan tài đặt trong đó.

Dương Gian chỉ chỉ vào tấm bản đồ và nói:

- Đúng thế, đây chính là nhà tổ chức tang lễ, vị trí đứng lúc sáng của chúng ta hẳn là ở phía sau nhà, nếu đi đến phía trước căn nhà chắc có thể thấy được cỗ quan tài kia.

Trương Hàn nhịn không được phải chửi đổng:

- Mẹ nó, lúc sáng tôi đã nói là có chuyện không hay rồi, vừa vào thôn đã gặp phải đám tang, lại để một cỗ quan tài trong sảnh chính, nhìn qua là đã biết có chuyện không bình thường rồi.

- Qua đó xử lý tên này?

Diệp Tuấn nói:

- Còn cần phải nói hay sao, cả đám chúng ta mà hung ác thì đến Jesus cũng phải quỳ xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!