Virtus's Reader
Khủng Bố Sống Lại

Chương 12: CHƯƠNG 12: ĐẠI THỤ KỲ LẠ

Mắt hắn sáng lên ánh sáng hi vọng, trong lòng Dương Gian mừng như điên.

Ngay lúc đó, di động trong tay bất chợt rung lên, màn hình phát sáng với dòng thông báo.

"Tự động tắt máy"

Tuy pin vẫn còn nhưng đây là cơ chết hoạt động của di dộng, vì thế nó vẫn tắt nguồn.

Ngay tại lúc màn hình điện thoại tắt, Dương Gian cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo bao phủ cơ thể hắn, tiếng bước chân nhanh chóng tới gần...

Trước đó nữ quỷ còn cách hắn khoảng 1 mét nhưng chỉ trong nháy mắt đã tiếp cận sau lưng hắn.

Tuy Dương Gian không thể nhìn thấy trong bóng tối nhưng hắn cảm nhận có một bàn tay lạnh buốt, trắng bệch đang đưa về phía mình.

Bàn tay lướt qua tai của hắn, chộp tới cổ của hắn.

Mặc kệ hắn chạy trốn kiểu gì đều không có thoát được.

- Mình phải chết ở đây thật sao....

Dương Gian cảm giác bàn tay lạnh buốt kia sắp chạm đến da cổ của mình.

Nó như một khối băng, trong nháy mắt cảm giác lạnh lẽo truyền đi khắp toàn bộ thân thể hắn, làm cho hắn nổi da gà.

Sau đó mùi hôi thối của thi thể bao phủ mũi của Dương Gian.

Đã không còn đường thoát.

Ánh sáng màu đỏ trong bóng tối ngày càng rõ rệt.

Bất ngờ, tiếng bước chân vang lên phía sau bỗng dừng lại, sau đó biến mất không còn nữa, còn bàn tay lạnh lẽo kia vừa với chạm đến làn da ở trên cổ của Dương Gian lại đột nhiên bị cứng đờ, không nắm lấy cổ của hắn nữa

Cố lấy can đảm, hắn đi về phía trước mấy bước, Dương Gian cảm giác được khoảng cách giữa mình và con quỷ đang dãn rộng ra.

Hình như con quỷ kia không đuổi theo nữa.

- Vừa rồi, nó bị sao vậy nhỉ...

Tiếp tục chạy thêm một đoạn, lúc chạy không nổi nữa, Dương Gian mới dừng lại thở không ra hơi, cả ngoài toát đầy mồ hôi lạnh, chưa ổn định được tinh thần.

Nhớ lại chuyện kinh hãi vừa rồi.

Hắn có thể khẳng định, hiện tại mình còn sống không phải là do may mắn, mà là con quỷ đó đã buông tha hắn, không đuổi giết hắn nữa nhưng vì sao lại như vậy hắn lại không biết.

Lắng tai nghe xung quanh một chút.

Không còn nghe tiếng bước chân lúc nãy, hiện tại hắn tạm thời được an toàn.

- Kệ đi, con quỷ đó không đuổi theo mình nữa chứng tỏ hiện tại mình tạm thời an toàn, mặc kệ có chuyện gì xảy ra, cứ rời khỏi đây trước rồi nói.

Dương Gian thở gấp, hắn nhìn về phía ánh sáng màu đỏ, sau đó quyết định đi qua đó.

Chỉ chốc lát hắn đã đi đến nơi phát ra ánh sáng.

- Là bóng đèn? Hạt châu này làm bằng thuỷ tinh?

Dương Gian ngây người một lúc, hắn cũng không biết đây là cái gì, vì quá tối.

Hắn lấy tay sò sờ vào vật kia, nó đang phát ra ánh sáng màu đỏ.

- A A A! !! !! !! !! !!

Dương Gian cảm giác một sự đau đớn kịch liêt trong chốc lát, hắn liền nhanh chóng thu tay lại

- Đây, đây không phải là bóng đèn.

Nhưng điều làm cho hắn sợ hãi là luồng sáng màu đỏ kia, hiện tại lại dính trên tay mình, hạt châu màu đỏ nhấp nháy điên cuồng.

Sau đó, nó xé ra một lỗ và chui vào giữa mu bàn tay Dương Gian.

Lạnh lẽo, đau đớn là cảm giác hiện tại bao phủ toàn thân của hắn.

Dương Gian ngã trên mặt đất, hắn run rẩy vì đau đớn, đau như bị lột da rút gân, đau đến nỗi cứ như linh hồn bị nghiền nát.

Nhưng trong lúc giãy dụa vì đau đớn, Dương Gian phát hiện được xung quanh đã thay đổi.

Bóng tối ở xung quanh đã không còn như trước.

Mình đã thấy...

Mình có thể thấy được mọi thứ xung quanh.

Giống như là mình có khả năng nhìn ban đêm vậy.

Đau đớn đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.

Khoảng 3 phút sau, Dương Gian sắp bắt đầu quen với đau đớn thì nó rút lui giống như thuỷ triều vậy.

Hắn mất hết sức lực, nằm run rẩy trên mặt đất vì cơn đau vừa rồi, thở phì phò từng ngụm từng ngụm.

- Chuyện gì đang xảy thế này.

Phải mất một lúc sau, Dương Gian mới khôi phục lại được một chút sức lực sau khi tìm đường sống trong chỗ chết, hắn cố gắng ngồi dậy.

Nhưng sau khi nhìn thấy rõ ràng xung quanh, mắt hắn bỗng co lại vì sợ hãi.

Trước mặt hắn là một thân cây.

Một thân cây trắng xám, nó giống như một bộ xương, cái cây rất là lớn.

Vỏ của thân cây lộ ra bên ngoài, lớp vỏ giống như da người bị rách vậy, hơn nữa trên thân cây còn treo mảnh vải hôi thối, còn có một cái đầu lâu treo trên thân cây và cành cây nhưng nó thật kỳ lạ.... Càng làm cho hắn sợ hãi chính là bên trên thân cây có một người cao khoảng 4 mét.

Không, không phải là người.

Mà đó chỉ là một cái bóng màu đen, nó chỉ là giống với hình dạng của con người, nó giống như được bóng tối ngưng tụ lại với nhau mà thành vậy.

Cái bóng đen không có nhúc nhích, nó vẫn giữ tư thế treo ngược trên thân cây, đầu nó hướng xuống đất.

Nhìn kỹ lại, trên ngực của cái bóng có một cây đinh, cây đinh to bằng cánh tay được làm từ sắt.

Không, đúng ra mà nói, theo cách gọi của dân gian là đinh đóng quan tài.

Cái đinh kia không biết đã đóng trên thân cây này bao nhiêu năm, trên mình nó có những vết loang lổ giống như sắp gãy tới nơi.

"Tí tách, tí tách…!"

Máu chảy ra từ bóng đen kia, máu cũng có màu đen mà chảy từ chỗ bị cây đinh kia đâm.

Trước đó, trên đường chạy tới đây, tiếng nước rơi mà hắn nghe thấy lại chính là máu của cái bóng màu đen này.

Thế nhưng, khi Dương Gian nhìn đến đầu của cái bóng màu đen, lập tức cả cơ thể như rơi vào hầm băng vậy.

Cái đầu của bóng đen kia, không có đầy đủ các bộ phận của một gương mặt bình thường.

Chỉ có một lỗ bị lõm vào, cái lỗ này nằm ở chỗ con mắt của bóng đen, thứ phát ra ánh sáng màu đỏ trước đó giống như là tròng mắt của nó.

Dương Gian nhìn xuống mu bàn tay của mình.

''Uc ục''

Da mu bàn tay bị rách ra một chút, bên trong lộ ra một con mắt màu đỏ, đồng thời, điều kỳ lạ đã xảy ra, hắn giống như có một con mắt mới.

Hắn lại có thể nhìn thấy mặt của chính mình.

Giống như hắn có thể nhìn thấy mọi thứ bằng con mắt nằm trên mu bàn tay vậy.

Đúng là kỳ dị, quái lạ hoặc là một loại năng lực nào đó chăng.

Dương Gian nhìn thấy một cái cây màu trắng bằng xương cốt, vỏ cây lại không khác gì da người, bên trên cây còn có một thi thể bị đinh đóng dính lại.

- Nơi này thật là kỳ lạ, mặc kệ cái cây này là thứ gì đi chăng nữa, tốt nhất vẫn nên rời khỏi trước đã.

Hắn có cảm giác, thi thể bị đinh đóng ở trên thân cây còn đáng sợ hơn lão già lúc trước.

Hơn nữa hắn có cảm giác cái hốc mắt trống rỗng của thi thể màu đen trên thân cây kia đang nhìn mình chăm chú.

Một cảm giác muốn dựng tóc gáy đang trào ra trong lòng hắn.

Nhìn con mắt đang lộ ra ở trên mu bàn tay, một sự lo lắng hiện lên trong lòng hắn, không kìm nén được.

Hiện tại cũng không phải là lúc suy nghĩ về cái hốc mắt này.

Hiện tại xung quanh cũng không còn bị bóng tối bao phủ nữa, Dương Gian có thể thấy rõ mọi thứ xung quanh.

Ở khoảng không màu đen xung quanh, không hề có một cái gì hết, có chăng cũng chỉ là cái cây màu trắng mà thôi.

Giống như đây là một thế giới khác chứ không phải trường học của mình nữa nữa rồi.

Chương 13: Quỷ Anh

* linh hồn thai nhi không được siêu thoát

Sau đó hắn nhìn lại phía sau, là một cánh cửa, cánh cửa mà lúc trước hắn muốn tìm kiếm, đó là..... cửa của nhà vệ sinh.

Thì ra nó lại cách gần như thế, tại sao trước đây mình không có phát hiện ra nhỉ.

- Con quỷ lúc nãy hiện tại đã không thấy đâu nữa rồi.

Trước mắt Dương Gian cẩn thận đi theo lối cũ để trở về thế nhưng không thấy con quỷ đã đuổi theo mình hồi nãy đâu nữa.

Chuyện nãy có lẽ có thể gọi là đại nạn không chết ắt có hậu phúc đây mà.

Hắn mở cánh cửa ra rồi đi vào, thế nhưng cảnh trước mắt lại làm hắn ngẩn ngơ.

Cái hành lang này thật quá quen thuộc.

Quay đầu nhìn lại phía sau, phía sau hắn là căn phòng mà lúc trước hắn mới trốn.

Mình thế mà trở lại cửa của phòng học ở tầng 5.

- Không thể như thế được, cái cửa này không phải cùng với WC nối liền với nhau hay sao!

Dương Gian không thể tưởng tượng nổi là đang xảy ra chuyện gì nữa.

- Khụ, khụ khụ ~!

Đột nhiên, bên trong phòng học vang lên tiếng ho vừa yếu ớt lại có chút khổ sở.

- Là em, người làm như thế nào mà có thể đi ra từ trong phòng học được cơ chứ.

Một nam tử người gầy guộc, sắc mặt tái nhợt, khoác bên ngoài một chiếc áo khoác gió.

Hắn tựa người vào hành lang, cảnh giác nhìn Dương Gian, đôi mắt của gã mang theo tơ máu dày đặc.

- Thầy Chu?

Dương Gian có chút sửng sốt kêu lên.

- Em không biết chuyện gì đang xảy ra, trước đó đang lúc em theo mấy người kia rời đi thì bị một con quỷ bắt vào WC, phải vất vả lắm ta mới tìm được đường ra, thế nhưng sau khi mở cửa thì ta liền phát hiện chính mình lại đi đến đây.

Chu Chính khẽ di chuyển ánh mắt:

- Thế nhưng mỗi cái Quỷ Vực chỉ có thể có một lệ quỷ, lão nhân mặc áo dài màu đen kia chính là lệ quỷ nhưng trước đó lão đã rời đi rồi. Con quỷ mà ngươi gặp được trước kia hẳn là quỷ nô.

- Quỷ nô là cái gì?

Dương Gian đi đến bên cạnh, thắc mắc.

Chu Chính giải thích:

- Những người bị giết chết ở bên trong Quỷ Vực sẽ bị một loại nguyền rủa gì đó, bị vu chủ điều khiển, vô điều kiện làm theo những gì mà lệ quỷ sai khiến, giống như nô bộc với địa chủ ở thời xưa nên được gọi là quỷ nô. Thế nhưng chúng nó không mạnh như lệ quỷ, dù là thế, đối với những người bình thường vẫn có sự uy hiếp không hề nhẹ. Đại...... khụ khụ, cái Quỷ Vực này hình thành bao lâu rồi mà có thể xuất hiện quỷ nô, người có thể còn sống mà đi tới đây, ngươi mạng lớn lắm đó.

- Nhưng hiện tại cũng không phải là lúc nói chuyện này, em xuất hiện ở đây cũng khá đúng lúc.

Hắn lấy ra từ trong túi ra một vật gì đó giống như bộ đàm.

- Đây là điện thoại vệ tinh của cảnh sát quốc tế, em cầm lấy rồi chạy nhanh đi. Nếu em có thể đi ra khỏi nơi này sẽ có người liên lạc với em, lúc đó chỉ cần kể cho họ nghe hết toàn bộ chuyện xảy ra ở trong này là được.

Chu Chính nói, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ.

- Cảnh sát, vậy còn ngươi thì sao?

Dương Gian hỏi.

Chu Chính nói:

- Lúc nãy đánh nhau với lão nhân kia thầy đã dùng lực lượng quá lớn so với mức mà lệ quỷ cho phép cho nên hiện tại cạn kệt hết sức lực rồi, lệ quỷ kia có thể lập tức sống lại, cho nên em mau đi đi. Những người có thể sử dụng sức mạnh của quỷ đều được gọi là người điều khiển quỷ, thế nhưng cuối cùng đều sẽ bị quỷ khống chế, không còn là người nữa. Cũng giống như thầy, không phải người cũng không phải quỷ, không thể tồn tại ở thế gian. Đây vốn dĩ là một loại tra tấn.... A~!

Còn chưa nói xong hết, ông bỗng nhiên bị té trên mặt đất nằm giãy dụa, kêu lên thật thảm thiết.

Trong lúc còn đang giãy dụa thì cái áo khoác gió của Chu Chính bị bung ra.

Dương Gian cảm thấy hoảng sợ bởi vì phía dưới áo khoác gió, bụng của Chu Chính lồi lên một cục có kích cỡ còn to hơn so với phụ nữ mang thai.

Cái bụng trong suốt, bên trong còn thấy rõ một vật giống như bàn tay của đứa trẻ bốn năm tuổi đung đưa.

Toàn bộ người đứa trẻ kia có màu đen, trên bàn tay còn mọc ra móng tay, nhìn qua rất sắc bén.

Con mắt màu đen nhưng lại không có tròng mắt.

Nó ở bên trong cái bụng lượn lờ như muốn xé bụng để đi ra vậy.

- Đây, đây là cái gì?

- Hình như nó được gọi là quỷ.. quỷ anh!

Chu Chính cố nến sự đau đớn:

- Ban đầu, ở trong bụng thầy, nó chỉ nhỏ bằng móng tay. Thế nhưng cứ mỗi lần thầy sử dụng sức mạnh của quỷ thì nó lại lớn lên một lần. Cho dù không sử dụng nó vẫn sẽ lớn lên, mọi thứ trong bụng của thầy: ruột, nội tạng.. đều bị nó ăn sạch sẽ, mỗi ngày thầy đều phải chịu đựng sự đau đớn khi bị nó gặm nội tạng. Mỗi đêm đều không thể ngủ yên được vì nó gặm đau quá...... Nếu như người bình thường chắc chắn đã muốn tự tử nhưng thầy vẫn chưa thể chết được. Đối với Chu Chính thầy mà nói, chết là một loại giải thoát, sống chỉ làm gia tăng sự đau đớn và thống khổ mà thôi.

- Cầm cái điện thoại di động này và đi đi.

Chu Chính lấy tay ném cái điện thoại ra ngoài:

- Nếu không đi, khi đó có quỷ anh đến, nơi đây sẽ có hai con lệ quỷ. Lúc đó các em muốn thoát cũng khó.

Dương Gian nhặt di động lên, nhìn thấy bộ dáng thống khổ của đối phương liền không khỏi sờ mu bàn tay của chính mình, trước đây hắn cũng chịu nỗi thống khổ như vậy.

Người điều khiển quỷ?

Chẳng lẽ mình cũng biến thành loại người giống như Chu Chính.

- Thật xin lỗi, làm cho các em thất vọng rồi. Cấp độ của lão nhân đó quá cao, ta không phải đối thủ của lão, chỉ có thể tranh thủ cho các ngươi một lúc. Nhân lúc này các ngươi hãy dẫn bạn học của ngươi đi ra ngoài đi, tiếp theo các ngươi chỉ có thể dựa vào chính mình.

Chu Chính nhìn thấy Dương Gian nhặt di động lên, nụ cười khổ hiện rõ trên khuôn mặt của ông.

Dương Gian nói:

- Thầy biết nhiều như vậy, vì sao lúc đầu tầy lại ở lại. Nếu lúc trước thầy rời khỏi đây, chắc chắn thầy nhất định có thể an toàn ra khỏi đây, không cần thiết phải lưu lại đây chết chung với bọn em.

- Bởi vì thầy là một cảnh sát, cũng là người điều khiển quỷ, cũng chỉ có chúng ta mới có thể đối phó với quỷ. Nếu chúng ta cũng sợ chết, thế giới này chắc chắn là xong rồi.... Ta làm việc này không phải chỉ vì đất nước, vì người dân mà cũng là vì người nhà của ta, cũng vì bản thân ta nữa.

Khoé miệng Chu Chính có chút run run, đau đớn kịch liệt, hắn cảm giác chính mình đã chịu dựng không nổi nữa, đột nhiên quát:

- Còn đứng ở đây làm gì, mau đi đi, đi mau.

Dương Gian trong lòng cảm thấy sợ hãi, bèn nắm chặt điện thoại trong tay lại, sau đó quay đầu bỏ chạy.

- Đúng rồi, em nên cẩn thận với Phương Kính, bạn học cùng lớp với em đó. Lúc trước thầy có gặp cậu, cậu ta có điều gì đó khá là kỳ lạ, không được bình thường..... giống như không phải người, thầy cũng không chắc lắm. Để cho an toàn em cũng nên tránh xa người này một chút, chuyện của cậu ấy thầy đã báo cáo với cảnh sát rồi, chắc sẽ có người đi điều tra. Em cũng đừng tin cậu ta nói những chuyện ma quỷ linh tinh, cái này trước giờ chưa có ai thấy, khoa học cũng không chứng minh được.

Chương 14: Quỷ Anh (2)

Chu Chính giãy dụa trong đau đớn kêu lên một câu.

- Cái gì?

Dương Gian nghe xong kinh ngạc quay đầu lại nhìn một chút.

- A~!

Mới vừa quay đầu lại hắn đã bắt gặp tiếng hét thảm thiết của Chu Chính, cái bụng của thầy Chu lúc bị một bàn tay màu đen vạch ra một lỗ, sau đó cái lỗ càng ngày càng lớn....

Bên trong lò ra cái đầu của quỷ anh, nhìn qua nhìn lại xung quanh, giống như một đứa trẻ mới sinh.

Một bộ dạng tò mò hết nhìn đông lại nhìn tây.

Con mắt đen thui, không có tròng của nó lộ ra vẻ quỷ dị cùng tà dị.

Đi!

Dương Gian sợ hãi trong long, bèn vội vàng bỏ chạy.

- Oa cạc cạc........

Mới vừa đi xuống cầu thang hắn đã nghe phía sau hành lang tiếng kêu của con quỷ anh kia giống như nó đang tuyên cáo với thế giớ là nó đã xuất hiện.

Quỷ anh chậm rãi đi ra từ người Chu Chính mà cái bụng của thầy ấy cũng từ từ khô quắt lại.

Không có máu chảy ra, cũng không thấy tý nội tạng nào, chỉ còn một ít da màu đen thui.

Giống như thầy ấy nói trước đây, nội tạng đã bị quỷ anh ăn hết không còn một tý gì.

- Con xin lỗi ba, mẹ....

Ánh mắt Chu Chính dần mất đi thần thái mà trở nên ảm đạm, đầu nghiêng về một bên, sự sống biến mất. Thế nhưng ánh mắt vẫn dõi theo quỷ anh đang chậm rãi đi về hương mà Dương Gian vừa rời đi.

Tầng thứ tư, tầng thư ba,...

- May quá, không bị lạc đường.

Hiện tại Dương Gian đang chạy xuống dưới cầu thang, trong lòng có chút mừng.

Bởi vì hắn phát hiện cầu thang không còn bị bóng tối bao phủ, tuy vẫn còn chút u ám nhưng vẫn nhìn được mọi thứ một cách rõ ràng, cũng không thấy những đoạn tường bị quỷ đánh vỡ như trước.

Nếu như không bị bóng đen bao phủ, không có bị lạc đường thì hắn chỉ cần một vài phút là có thể ra khỏi trường học.

Tại thời điểm hắn đi vào tầng hai lại thấy Trương Vĩ, Miêu Tiểu Thiện đang cùng mấy học sinh đi qua đi lại ở hành lang, trên mặt còn mang theo vẻ lo lắng.

Trong tay bọn họ đang cầm điện thoại di động để chiếu sáng, bọn hắn đi dọc hành lang, từ đầu này đến đầu kia rồi lại vòng trở lại.

Bọn hắn đi đi lại lại cũng đã vài lần.

Giống như bị ảo cảnh mê hoặc, vĩnh viễn không đi ra khỏi.

- Không, không đúng, không phải Quỷ vực biến mất, cũng phải bóng đen đã lui đi, mà là ta đã có thể nhìn thấy hết toàn bộ mọi thứ....

Dương Gian biến sắc, nhìn xuống mu bàn tay, bên trên mu bàn tay có một con mắt màu đỏ.

Chẳng lẽ đây là năng lực của người điều khiển quỷ?

Nếu là như vậy, con mắt này cũng là.... một con quỷ.

Hắn nhớ tới lời nói trước kia của Chu Chính, ban đầu bụng của hắn chứa con quỷ anh chỉ nhỏ bằng móng tay, thế nhưng sau đó nó lớn đến như vậy.

Nếu là như thế, con mắt này sau khi lớn lên sẽ có hình dạng như thế nào đây?

Cũng sẽ biến thành một con lệ quỷ, sau đó cắn nuốt hắn?

Nghĩ đến tình trạng trước đây của Chu Chính, Dương Gian chợt cảm thấy lạnh cả sống lưng, có cảm giác không rét mà run, chỉ có hoảng sợ nhìn con mắt nằm trên mu bàn tay.

Trước đó niềm vui nhìn thấu được Quỷ Vực trong nháy mắt đã biến mất sạch sẽ.

- Cho dù bị con mắt này giết chết thì đó cũng là chuyện sau nay, hiện tại vẫn là tìm đường rời khỏi đây trước đã.

Dương Gian cắn chặt răng, cố không để cho mình suy nghĩ miên man, sau đó nhanh chóng đi đến bọn người Trương Vĩ.

Tại trong mắt của mấy người Trương Vĩ, xung quanh toàn bộ đều là bóng đêm.

Ánh đèn từ điện thoại di động chỉ soi sáng được một khu vực phía trước mặt, khảng cách chỉ có một một thước, xa hơn hữa là bóng tối, không thấy rõ được.

- Trương Vĩ, chúng ta cũng đi gần 30 phút rồi vẫn không có đi ra khỏi đây, liệu có thể bị vây ở đây cả đời không?

Miêu Tiểu Thiện ở bên cạnh cũng có chút khẩn trương.

- Chu Chính có nói nơi này là Quỷ Vực. Các cậu có biết Quỷ Vực là cái gì hay không? Có phải là thật sự có quỷ, trước kia có phải là xảy ra chuyện kỳ quái gì đó? Phải chăng vì quỷ giống như Chu Chính nói cho nên đến giờ chúng ta vẫn chưa đi ra khỏi đây.

Bên cạnh cậu ta, có một nam sinh cẩn thận nói.

Trương Vĩ mang theo vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc đáp lời:

- Các ngươi yên tâm, làm gì có chuyện cả đời không đi ra khỏi đây, đó là khả năng không thể xảy ra, các ngươi cứ tin tưởng ở ta, chỉ cần vài ngày là chúng ta chết đói hết ở trong này rồi, làm gì còn chuyện cả đời ở đây.

-.........

Phía sau đồng loạt cho hắn một đống ánh mắt khinh bỉ.

Bất chợt.

"Cộp, cộp, cộp cộp~!"

Tiếng bước chân từ trong bóng tối truyền đến.

- Ai, ai ở phía trước vậy?

Trương Vĩ có chút khẩn trương, những người khác cũng đang thần hồn nát thần tính, nghe được tiếng bước chân vang lên, khiến cho ai cũng bị doạ đến run rẩy.

- Không cần khẩn trương, là tôi, Dương Gian đây.

Trong bóng tối truyền đến âm thanh của Dương Gian.

- Đứng lại, cậu đừng có qua đây, cậu nói ngươi là Dương Gian, thế cậu có chứng minh được không? Vạn nhất cậu là quỷ thì sao!

Trương Vĩ hoảng sợ nói.

Dương Gian nói:

- Trương Vĩ từ khi nào cậu trở nên dong dài như vậy? Nơi này rất nguy hiểm, tôi có thể dẫn các ngươi ra ngoài, đi theo hướng dẫn của tôi các cậu sẽ không lạc đường.

Mục đích chủ yếu khi hắn tới đây là muốn cứu mấy người Trương Vĩ, nếu chính mình không cứu thì bọn họ chắc chắn chết ở đây.

Tuy hắn có thù với Phương Kính nhưng mấy người còn lại thì không có.

Hơn nữa hiện tại Quỷ Vực xuất hiện con lệ quỷ thứ hai, sự khủng bố so với trước đó là không thể hình dung.

- Đợi đã, nếu ngươi thật sự là Dương Gian vậy tôi hỏi cậu, tên tiếng anh của tôi là gì? Chỉ trả lời một lần, trả lời sai cậu chắc chắn không phải là người.

Trương Vĩ nói.

- Ward Jill! Rất là Tây...

Dương Gian nói

Trương Vĩ thở phào nhẽ nhõm:

- Xem ra đúng là cậu rồi, không phải quỷ a, làm cho tôi sợ thót tim, may mà tôi đã học xong ám hiệu.

…..

- Nắm tay nhau và đi theo ta, đừng có tách nhau ra, tôi có thể mang mấy người ra khỏi khu nhà này.

- Trương Vĩ, tay cậu như thế nào lại nhiều mồ hôi như vậy?

Dương Gian hỏi.

Trương Vĩ mang theo vẻ mặt nghiêm túc:

- Mồ hôi? tay tôi làm gì có mồ hôi, cậu suy nghĩ quá nhiều đó Dương Gian. Đây rõ ràng là nước tiểu đồng tử mà, cậu không biết nước tiểu đồng tử có tác dụng trừ tà à. Tôi vừa mới đi, nó còn đang nóng đây này, cậu chịu khó một chút đi.

Nói xong, hắn cầm lấy tay Dương Gian vẽ loạn lên không hề kiêng nể gì hết.

- Định mệnh, cậu cũng ghê tởm thật đấy.

Dương Gian nói:

- Đừng có nắm tay ta, cút sang một bên đi.

- Không cần phải như vậy chứ, tôi còn không có chê cậu đâu này, cậu lại dám ghét bỏ tôi? Một chút nước tiểu mà thôi, đâu có gì to tát đâu chứ, cùng lắm tý ra ngoài tôi quay lại cho cậu tiểu lại.

Trương Vĩ có chút mặt dày nói.

- Dương Gian, cậu thật sự có biện pháp dẫn chúng tôi ra khỏi nơi này?

Miêu Tiểu Thiện ở phía sau hỏi.

Chương 15: Huyết Nhãn

Dương Gian mang theo bọn họ đi xuống dọc theo cầu thang, cũng không thấy một chút dấu hiệu nào cho thấy hắn đang lạc đường, hắn nói:

- Tất nhiên rồi, tôi đã thăm dò được một chút về cái gọi là Quỷ Vực này rồi, trong này bị bóng tối bao phủ làm cho người tôi khi đi vào sẽ dễ bị ảo giác, những vật mà họ nhìn thấy đều là do ảo giác tạo thành. Mọi người đã hiểu chưa, nếu như không có chuyện gì xảy ra, thì rời khỏi đây cũng không phải là việc gì khó khăn...... Dừng lại một chút, phía trước có chuyện xảy ra.

Bất chợt, hắn lập tức ngừng lại và hô to một tiếng.

Ở phía trước, ngay tại cầu thang của tầng một, hắn thấy có một vài bạn học của hắn bị lạc, bọn họ giống như tượng gỗ vậy, đứng ở một chỗ không nhúc nhích, thân thể cứng ngắc.

Là những người trước đó rời đi cùng với Phương Kính.

Thế nhưng ở chỗ này cũng chỉ có một phần, không phải là toàn bộ người đều ở đây.

- Là Triệu Cường?

Dương Gian nhìn xung quanh, sau đó dừng lại trên người của một học sinh nam.

Triệu Cường chính là một trong những hung thủ đã đẩy mình vào Quỷ Vực, mấy người còn lại gồm có Phương Kính, Đoạn Bằng, Trịnh Phi.

- Phương Kính không có ở đây, Chắc có lẽ là hắn đã bị Phương Kính vứt bỏ chăng?

Dương Gian nhíu nhíu chân mày:

- Nếu như vậy đây cũng chỉ là mánh khoé cũ của Phương Kính mà thôi, cậu ta muốn dùng tính mạng của mấy người này để ngăn cản lệ quỷ, nhằm giúp cho cậu ta thoát khỏi nơi đây.

Nếu mọi chuyện đúng là như vậy thì đó cũng chỉ là báo ứng cho việc bọn họ đã đẩy mình vào Quỷ Vực mà thôi.

Dương Gian tính đi đến để hỏi xem chuyện gì đã xảy ra nên đi lại và vỗ vai của Triệu Cường.

Thế nhưng thân thể cứng ngắc của Triệu Cường vẫn đưa lưng về phía của Dương Gian, không nhúc nhích chút nào hết.

Ấy vậy mà đầu hắn chuyển động một cách kỳ dị nhìn về phía Dương Gian với ánh mắt của người chết, điều đáng sợ nhất là thân thể hắn không có chuyển động, vậy mà đầu lại có thể xoay 180 độ.

Dương Gian bị doạ đến độ phải giật mình, phải lui lại mấy bước.

Chết, đã chết?

Thế nhưng chết rồi làm sao còn có thể động đậy đây?

Chẳng lẽ hắn cũng bị biến thành lệ quỷ?

Dương Gian trong lòng không thể không khẩn trương, mặt đầy cảnh giác nhìn về phía trước.

Nếu lại xuất hiện thêm mấy con lệ quỷ nữa, chắc chắn hắn sẽ xong đời luôn.

Thế nhưng thi thể của Triệu Cường vẫn đứng một chỗ ở đó, không hề có một động tác nào hết.

Chỉ có xoay đầu quay trở lại và tiếp tục như trước kia, vẫn đưa lưng về phía bọn hắn, vẫn không nhúc nhích đứng một chỗ ở đó.

- Không có phản ứng gì sao........... xem ra tạm thời mấy người này sẽ không có uy hiếp gì đối với mình.

Hắn nhìn một lúc sau, mới thở phào nhẹ nhõm.

- Trương Vĩ, đi hướng bên này, phía trước có một ít vật cản, chúng ta phải luồn lách một chút.

Sau đó hắn mang theo mấy người khác luồn lách qua những thi thể này.

Triệu Cường cũng đã chết rồi vậy thì chuyện trước kia bị mấy người kia đẩy vào Quỷ Vực hắn cũng không tính toán làm gì.

Người đã chết rồi thì ân oán cũng tiêu tan.

Thế nhưng đầu sỏ của chuyện này là Phương Kính thì hắn phải tính toán.

"Oa cạc cạc ~!"

Bất ngờ, phía trên cầu thang vang lên tiếng kêu kỳ quái, âm thanh được truyền ra từ trong bóng tối, nó vang lên quanh quẩn bên tai mọi người, lúc xa lúc gần, bất chấp quy tắc của Quỷ Vực.

- Đây là âm thanh gì vậy? Giống như là tiếng trẻ con khóc nhưng có vẻ không giống lắm.

Có bạn học sinh hoảng sợ, dùng âm thanh run rẩy hỏi.

Trương Vĩ nói:

- Có lẽ là mẹ cậu gọi cậu về ăn cơm.

- Chỉ có mẹ của cậu mới kêu như vậy a, tôi xem ra chắc chắn là quỷ rồi.

- Đã biết rồi, cậu còn hỏi cái beep?

Trương Vĩ nói:

- Không phải quỷ chẳng lẽ là mỹ nữ tìm cậu hẹn hò? Chúng tôi đang diễn phim kinh dị à. Cậu còn nghĩ rằng chúng tôi vẫn đang đi học à.

Hiện tại Trương Vĩ đang nóng nảy cho nên ai hỏi hắn liền chửi người đó.

- Đừng có lãng phí thời gian nữa, đi mau đi, tiếng kêu lúc nãy là của Quỷ anh, hắn đang đuổi theo chúng ta.

Sắc mặt của Dương Gian có chút trầm xuống.

Đó chính là Quỷ anh từ trong bụng Chu Chính chui ra và đuổi theo đến đây.

Tuy rằng hiện tại không biết mức độ nguy hiểm ra sao nhưng hắn chắc chắn sắp tới rất là nguy hiểm.

- CMN, đến thắt cổ còn phải thở hổn hển vài giây, vậy mà nói đến nó liền đến.

Trương Vĩ bị doạ cả người run bần bật, vội vàng bỏ chạy.

Tất cả mọi người đi theo hướng dẫn của Dương Gian, dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi trường học.

Thật vất vả mới đi đến lỗ hổng trên bức tường mà lúc trước bị quỷ đập vỡ, tất cả những người còn lại, ai cũng cảm thấy hi vọng tràn trề.

Nhưng cũng tại giây phút này.

Một bóng dáng màu đen có hình dạng giống với đứa trẻ con đang theo vách tường lao về phía này với một tốc độ khủng bố.

Dùng cặp mắt tối đen theo dõi mọi người, trong ánh mắt không có một chút cảm tình nào mà mang đầy vẻ chết chóc, quỷ dị.

Nó tựa hồ nhận ra Dương Gian ở phía trước, bất chợt kêu lên một tiếng quái dị, sau đó vươn cánh tay chụp về phía Dương Gian.

Một cánh tay trẻ con được kéo dài ra một cách kỳ lạ, len lỏi trong bóng tối nhanh chóng chộp về phía Dương Gian.

Hiện tại Dương Gian đi phía trước, cho nên hắn không có chú ý tới chuyện này.

Bất ngờ!

Dương Gian chợt cảm thấy ở phía sau hắn có một luồn khí âm hàn đang nhanh chóng lao tới, loại cảm giác này hắn cảm thấy...... cùng với cảm giác bị con quỷ đánh lén ở trong Quỷ Vực là hai cảm giác giống nhau như đúc.

Đang muốn quay đầu lại để nhìn thì một cảm giác đau nhói từ phía sau truyền đến, mảnh da phía sau ót bị xé ra một mảnh, một con mắt đỏ như máu chuyển động vài vòng sau đó lộ ra ngoài ót của hắn.

- A~!

Đau đớn làm cho hắn phải dừng lại, dùng tay tựa vào tường, cố làm cho mình không bị ngã.

Một tiếng kêu quái dị, bất chợt vang lên, cánh tay trẻ con ở trong bóng tối thò ra đến cái ót của Dương Gian thì bỗng dưng dừng lại.

Một con mắt màu đỏ xuất hiện ở bên ngoài cái ót của Dương Gian đang liều mạng nhìn chằm chằm vào quỷ anh, ánh mắt phát ra những gợn sóng màu đỏ, giống như nó đang cố ngăn cản con quỷ anh tấn công.

Quỷ anh giống như suy nghĩ một lúc.

Nó dung ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn lấy Dương Gian, sau đó chậm rãi thu hồi cánh tay.

- Dương Gian, cậu dừng lại làm cái gì vậy.

Có người hỏi.

Sau khi bớt đi đau đớn một chút, Dương Gian thở hổn hển:

- Không có việc gì, vừa rồi bị con quỷ anh đánh lén, may mà không xảy ra chuyện gì.

Theo bản năng hắn đưa tay lên sờ ót của mình.

Bất chợt hắn rung mình một cái.

Hắn sờ trúng một con mắt.

Giờ phút này, khi sờ vào con mắt bên trong đầu của hắn truyền đến một hình ảnh, hắn có thể nhìn thấy mọi việc xảy ra ở phía sau.

- Là con mắt này đã cứu mình sao?

Chương 16: Quyết Định

Dương Gian nhớ tới lời trước kia Chu Chính đã nói, thầm nghĩ trong lòng:

- Con mắt này cũng là một con quỷ, dưới sự kích thích không ngừng, nó đang dần dần sống lại. Tại một thời điểm nào đó, khi nó đạt đến cực hạn, nó sẽ giết mình. Mình cũng sẽ giống với Chu Chính....

Đây là cái gọi là người điều khiển quỷ?

Người khống chế lực lượng của ác quỷ thì cũng sẽ bị ác quỷ khống chế.

Nghĩ đến cái giá phải trả khi điều khiển được lực lượng của ác quỷ.

Trên khoé miệng Dương Gian lộ ra một nét cười khổ, chuyện này còn có thể làm được gì nữa?

Trước mắt vẫn phải sống đã.

Quỷ anh đánh lén Dương Gian thất bại, thế nhưng nó giống như không muốn buông tha, nó nhanh chóng chạy theo cầu thang một đường đi xuống, sau đó nhảy lên lao về phía một bạn nữ với một tốc độ mà người bình thường không có khả năng bắt kịp, dùng hai tay ôm lấy cổ của bạn kia.

Cùng nhau lăn lộn trên mặt đất.

Bạn nữ kia trong phút chốc hoảng sợ, mở to hai mắt, điên cuồng thét lên trong sự sợ hãi vội vàng dùng tay bắt lấy cánh tay của quỷ anh muốn gỡ cánh tay của nó ra khỏi cái cổ của mình.

- Vương San San, cậu.... bị làm sao vậy?

Có học sinh bên cạnh sợ hãi vô cùng, bèn cầm điện thoại soi về phía Vương San San.

Dưới ánh sáng của điện thoại, hiện lên trong mắt mọi người là một cái đầu có chút xiêu xiêu vẹo vẹo của trẻ con, cánh tay của nó hơi mảnh khảnh nhưng mang theo lực lượng kinh khủng.

Nó đang cố định trên cổ của Vương San San, giống như là muốn cắt đứt cổ của cô vậy, hiện tại Vương San San không thể nói chuyện được, cô cố giương cao đâu của mình lên.

Gần như là phải nín thở, mặt mày có chút đỏ vì nghẹn, thập phần thống khổ.

Hơn nữa làm cho người tôi khó có thể tưởng tượng là khi da của con quỷ anh cùng với da của Vương San San chạm vào nhau, chúng dần dần dính vào với nhau.

Hiện ra dưới ánh đèn là một đứa bé màu đen đang nằm sấp trên người của Vương San San.

Lúc này tất cả mọi người đều bị doạ đến sụp đổ vì ánh mắt màu đen đang nhìn chằm chằm vào họ.

- A….

Cả bọ thét lên vì quá sợ hãi, theo bản năng mọi người đều tránh xa Vương San San.

- Quỷ anh đáng chết, đánh lén ta không được, không ngờ lại đi đánh lén những người khác.

Một cảm giác bất lực cứ thế trào lên trong lòng Dương Gian.

Hắn muốn cứu cô ấy, nhưng hắn lại không đủ dũng cảm để đến đó.

Con mắt kia của mình chỉ có năng lực nhìn thấy rõ mọi chuyện bên trong Quỷ Vực mà thôi, lúc nãy, nó bảo vệ mình chỉ là hành động theo bản năng, hắn căn bản không có năng lực để đối phó với con quỷ anh này.

- Đi.

Cắn chặt hàm răng của minh, hắn liền đứng lên bỏ chạy.

- A, khặc khặc, cứu, cứu cứu ta.....

Ngay lúc này, trên mặt Vương San San lộ rõ vẻ thống khổ, hiện tại cô giống như một cá nằm trên thớt bất lực đưa tay về phía Dương Gian, giống như cố gắng bám lấy một tia hi vọng xa vời, không ngừng phát ra tiếng kêu cứu gian nan.

Dương Gian tuy không có quay đầu lại nhưng cảnh tượng xảy ra ở phía sau hắn có thể quan sát được hết.

Thấy bộ dáng cầu cứu trong đau đớn của Vương San San, Dương Gian liền dừng lại theo bản năng của mình.

Khung cảnh hiện tại cùng với lúc Phương Kính đẩy chính mình vào Quỷ Vực không khác nhau là mấy.

Lúc này Vương San San vẫn chưa mất ý thức, tuy trong lòng sợ hãi vô cùng nhưng thời điểm tuyệt vọng, cô vẫn hi vọng có ai đó trợ giúp mình một tay.

- Hiện tại, nếu như ta bỏ đi thì ta cùng với Phương Kính có khác gì nhau đâu, dùng tính mạng của bạn học để giữ chân lệ quỷ, vì mạng sống của chính mình?

Nội tâm của Dương Gian phân vân vô cùng:

- Vương San San, cậu ấy khác với Đoạn Bằng và Trịnh Phi. Hai người kia là chết cũng không hết tội, bởi vì bọn họ vì mạng sống mà ra tay hãm hại mình.

- Hơn nữa hiện tại ta đã là người điều khiển quỷ, có được lực lượng của lệ quỷ, không còn là người bình thường, hơn nữam nếu cứu cậu ấy chưa chắc mình sẽ phải chết.

Chỉ trong nháy mắt mà lòng hắn suy nghĩ đến rất nhiều chuyện.

Nhờ con mắt phía sau đầu mà hiện tại Dương Gian vẫn nhìn thấy tình trạng của Vương San San, nhìn thấy cô khổ sở cầu cứu, cánh tay lúc nãy đưa ra hiện giờ cũng dần dần hạ xuống vì đuối sức.

Nếu còn không ra tay, Vương San San nhất định sẽ bị quỷ anh bóp cổ chết.

- Con mẹ nó.

Dương Gian chửi thề một tiếng, sau đó không chút do dự chạy trở về, giơ tay đấm một phát vào đầu của quỷ anh đang bám vào Vương San San.

Nếu chuyện này bị người nào đó quay phim lại và tung lên mạng, chắc chắc hắn sẽ bị các anh hùng bàn phím ném gạch chết tươi vì tội bạo hành trẻ em.

Cái đầu của quỷ anh bị Dương Gian đấm một phát, chỗ bị đấm lõm vào, thế nhưng không có chuyện gì xảy ra, nó không hề bị thương, ngược lại nó còn nhìn về phía Dương Gian với ánh mắt kỳ quái, không hiểu chuyện gì xảy ra.

- Oa, cạc cạc....

Nó kêu một tiếng, giống như bị chọc giận, quỷ anh nhanh chóng buông lỏng Vương San San rồi lao về phía Dương Gian, mở rộng cái miệng to tướng mà cắn một miếng, nuốt mất non nửa cánh tay của kẻ vừa "bạo hành" mình.

Một cảm giác lạnh lẽo, nhớp nháp dinh dính trên cánh tay Dương Gian, cánh tay hắn lúc cứnhư bị hút vào một cái hắc động vậy, không cach nhúc nhích được, chẳng những thế toàn bộ cơ thể còn đang dịch về phía cái miệng kia một cách khá là quỷ dị.

- Khụ, khụ khụ.

Vương San San chỉ có thể ngồi co quắp trên mặt đất, thở hổn hển.

- Nó đang ăn ta?

Dương Gian cảm giác cánh tay mình có dấu hiệu bị hoà tan, giống như máu thịt toàn thân đều chảy vào cái miệng của quỷ anh.

Hắn cảm giác rất nhanh bản thân sẽ bị ăn sạch sẽ.

Nhưng mà, một cảm giác đau đớn từ cánh tay truyền đến.

Giống như cảm giác da thịt bị xé rách, lại có cảm giác giống như linh hồn đang bị nghiền nát.

Giờ phút này, quỷ anh bỗng nhiêu rú lên một tiếng đầy thống khổ và nhả ra cánh tay của Dương Gian, tiếp đến giống như bị mất hết sức lực mà rơi xuống đất.

Tiếp đến, quỷ anh cứ như sợ hãi điều gì, nó chạy trốn về phía sau, rất nhanh biến mất về hướng tầng trên.

- Con mẹ nó, lại là cảm giác này. A..

Dương Gian đổ mồ hôi lạnh, đau đến run rẩy cả người, nhịn không nổi phải kêu lên thảm thiết.

Cánh tay bị quỷ anh nuốt hiện tại đã phát ra ánh sáng màu đỏ.

Da thịt giống như bị cái gì đó vạch ra một đường, sau đó một con mắt màu đỏ hiện ra.

Ban đầu trên mu bàn tay hắn có một con mắt, sau khi bị quỷ anh đánh lén con mắt thứ 2 mọc ở sau ót.

Thế nhưng hiện tại sau khi bị cắn số lượng mắt lại tăng lên thành bốn.

Số lượng con mắt màu đỏ tăng lên nhanh chóng.

Chắc chỉ có thế mới doạ quỷ anh bỏ chạy được.

- Dương Gian, cậu có bị gì không?

Vương San San tìm được đường sống trong chỗ chết, tuy vẫn chưa bình tĩnh lại, còn sợ hãi nhưng cô biết vừa rồi là Dương Gian đã cứu mình.

Chương 17: Thoát Hiểm

Vì thế, khi nhìn thấy Dương Gian đau khổ nằm lăn lộn trên mặt đất, Vương San San vội vàng quan tâm đến hắn, đồng thời đưa tay ra muốn đỡ hắn đứng dậy.

Bất chợt Dương Gian dừng giãy dụa, hắndùng tay nắm lấy tay của Vương San San, khiến người ta sợ hãi chính là khớp xương cánh tay của hắn có thể bẻ ngược lại, chuyện này là chuyện mà không một người bình thường nào có thể làm được.

Năm con mắt ở trên cánh tay hắn, đồng loạt đều nhìn về phía nàng.

- A! !!

Vương San San sợ quá phải thét lên một tiếng đồng thời ngồi bệt xuống đất.

Nhưng mấy con mắt trên cánh tay cũng khép lại rất nhanh.

Phía sau truyền đến tiếng của Dương Gian:

- Tôi không có bị gì hết, quả nhiên làm người tốt không có dễ chút nào, vì cứu cậu mà tý nữa tôi cũng ngỏm luôn rồi, cuối cũng vẫn không học được sự độc ác của Phương Kính.

Đau đớn cũng bớt đi một chút, cả người hắn run rẩy đứng tựa lưng vào tường, sắc mặt có chút tái đi vì đau đớn.

- Bị nó cắn có một miếng mà cảm thấy như thể toàn bộ cơ thể đều bị nó ăn luôn ấy, nó chính là con quỷ anh chui ra từ trong bụng của Chu Chính, lực lượng con quỷ này thật đáng sợ,..... Hơn nữa nó cứ như đang lớn lên vậy.

Dương Gian nhìn cánh tay của hắn một chút, hắn cảm giác được ở bên dưới lớp da tay có một số chỗ đang nhúc nhích, cứ như chớp mắt một cái chúng sẽ xuất hiện bất kỳ lúc nào.

Hắn cảm giác được sự tồn tại của mấy con mắt ngày càng rõ ràng.

Đúng là nó đang khôi phục.

- Thật xin lỗi, là tôi đã làm liên luỵ đến cậu.

Vương San San thấp giọng nói.

- Không liên quan, đó là lựa chọn của chính tôi mà thôi, tôi không muốn trở thành người giống Phương Kính, một người chỉ vì mạng sống của mình mà dùng mọi thủ đoạn. Hơn nữa tôi đã chết từ lúc bị bọn họ đẩy vào Quỷ Vực rồi, hiện tại ta cũng chỉ là dùng lực lượng của quỷ để kéo dài mạng sống của chính mình. Kéo dài thêm được một phút là sống thêm được một phút, cho dù không có cứu ngươi, cũng sống không được bao lâu!

Dương Gian nói.

Đã trải qua tất cả những chuyện vừa rồi, hắn cũng đã hiểu được tình trạng của chính mình hiện giờ.

Nhịn đau đớn, hắn lại nói tiếp:

- Đi thôi, đừng có đứng sừng sững ở đó nữa, nếu nó quay lại thì chúng ta sẽ xong đời ở chỗ này đó.

Vương San San khóc nức nở:

- Hiện tại ta…ta không có chút sức lực nào nữa. Ta đi không nổi.

- Đúng là giống như trên phim, phụ nữ lúc nào cũng là kẻ cản trở, giúp đỡ thủ phạm giết người ở những thời khắc nguy hiểm.

Dương Gian có chút trách móc nhưng sau đó hắn lại thấy phía sau gáy của Vương San San có hai cai bớt hình dấu tay màu đen.

Là do con quỷ anh vừa nãy làm, hiện tại nó đã dính vào da giống như là hình xăm rồi, hơn nữa nó còn không ngừng lan ra xung quanh, giống như là bệnh truyền nhiễm.

Mặc dù trong lòng có chút rùng mình nhưng Dương Gian cũng không nhắc nhở Vương San San.

Bởi vì hiện tại hắn chỉ tạm thời đuổi đi quỷ anh đi, không một ai biết nó còn quay lại hay không.

Nếu nó quay lại, Dương Gian cảm thấy chính mình cũng sẽ nối gót theo Chu Chính, bị lệ quỷ ăn sạch rồi giết chết.

- Ta dìu ngươi, có thể đi được không.

Đỡ Vương San San đứng dậy, hắn cảm thấy cả người cô nàng vẫn còn đang run run.

Đó cũng chỉ là triệu chứng của việc sợ hãi quá mức.

Ngoài miệng có thể nói rằng mình không sao nhưng phản ứng của cơ thể thì thành thật vô cùng

- Có.. có thể đi được.

Vương San San nói.

Theo bản năng cô dựa người vào Dương Gian, thân thể mềm mại của thiếu nữ cọ cọ trong ngực hắn, không một chút ái ngại, ngược lại thêm vài phần thân mật.

Này không phải cô cố ý dụ hoặc Dương Gian, mà là một loại bản năng của phụ nữ.

Khi gặp nguy hiểm, người phụ nữ đều có xu hướng tìm kiếm một người đàn ông mạnh mẽ để bảo hộ mình.

Mà hiện tại Dương Gian lại phù hợp với điều kiện này.

Bên ngoài trường học là sân thể dục.

Sân thể dục rất rộng, đèn xung quanh đều tắt hết, không gian bị bóng tối bao phủ, thế nhưng vẫn tốt hơn rất nhiều so với trường học.

Bởi vì bóng tối kia giống như muốn nhấn chìm tất cả mọi thứ, còn ở đây thì khác, dù vẫn còn tối tăm nhưng mà có thể nhìn thấy một số thứ ở xung quanh.

Sau khi chạy đến đây, tất cả mọi người mới bình tĩnh một chút.

Cả người đều tê liệt, ai ai cũng nằm la liệt dưới đất thở phì phò, hầu như không ai còn đứng được.

Nguyên do không phải thể lực của bọn họ yếu mà vì bị nhốt ở bên trong quá lâu khiến tâm lý của họ sinh ra cảm giác sợ hãi, dưới trạng thái tâm lý này phải chạy trốn sẽ rất tốn sức.

- Trời đất, làm tôi sợ muốn chết, chuyện vừa rồi thật là kinh khủng, hơn nữa lúc nãy tôi đứng gần nó quá, gần như nó ở trước mặt tôi luôn. Nó ôm lấy cổ của Vương San San còn quay lại nhìn chằm chằm vào tôi,.... Cũng không biết đứa bé kia là sao có thể chạy tới đó.

Một học sinh nam vẫn còn nói trong sự sợ hãi.

- Chắc chắn là quỷ, đứa bé kia chắc chắn là quỷ, khắp nơi ở đây đều có quỷ, chỗ nào cũng có, chúng ta chắc chắn sẽ chết, chết chắc rồi..

Một bạn nữ với sắc mặt tái mét, giờ phút này vẫn chưa ổn định được tinh thần đang nói loạn xạ.

- Chậm đã, Vương San San bị con quỷ kia bắt được thì không nói nhưng vì cái gì hiện tại cũng không thấy Dương Gian đâu cả.

Đột nhiên, Miêu Tiểu Thiện mở miệng hỏi.

Trước đây cô ngồi cùng bàn với Dương Gian, hơn nữa bắt đầu từ cấp hai đã ngồi cùng bàn với cậu ấy, thế nên vẫn thường hay chú ý đến Dương Gian.

Trương Vĩ nhìn lại xung quanh cũng không thấy bóng dáng của Dương Gian đâu hết.

Hắn không nhịn nổi lau khoé mắt:

- Tôi thật tự hào về Dương Gian, cái chết của cậu thật vĩ đại, vì cứu chúng tôi mà anh dũng hi sinh, cậu ấy là đứa con của mọi nhà. Tôi sẽ không bao giờ quên Dương Gian, sau này đến ngày lễ tết hay ngày giỗ của cậu ấy, tôi sẽ đốt thật nhiều vàng mã cho, đóng góp thật nhiều tiền làm tang lễ thật lớn, thật hoành tráng, dù sao khi còn sống cậu ấy cũng là bạn thân của ta.

- Miêu Tiểu Thiện, cậu cũng đừng đau khổ, người chết không thể sống lại, các cậu nghỉ ngơi chỗ này một chút, tôi quay lại nhìn xem Dương Gian đã chết thật hay chưa. Nếu như cậu ta chết rồi, chúng tôi lại nghĩ cách làm thế nào để thoát khỏi đây.

Sau khi nói xong, Trương Vĩ cắn chặt hàm răng của mình, quyết tâm quay trở lại nhìn xem chuyện gì đã xảy ra.

- Trương Vĩ, dựa vào câu nói này của cậu, tôi có thể biết được tình bạn của chúng tôi bền chặt giống như cao su vậy. Lần sau nếu có gặp được quỷ, tôi chắc chắn sẽ bỏ mặc cậu, cho cậu tự sinh tự diệt thì hay hơn.

Đột nhiên, phía sau vang lên tiếng nói của Dương Gian.

Hắn đang đỡ Vương San San đi về phía này.

- Dương Gian, cậu không có xảy ra chuyện, thật sự tốt quá.

Miêu Tiểu Thiện có chút vui vẻ.

Những người khác đều thấy Vương San San và Dương Gian chưa có chết, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, xem ra đây là tin tốt duy nhất trong ngày.

Chương 18: Chim Trong Lồng

Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, bạn học của bọn hắn cũng đã chết rất nhiều.

- May mắn nhặt được mạng mình về.

Dương Gian gật gật cái đầu mà nói.

Trương Vĩ có chút kích động:

- Dương Gian, tôi biết cậu không thể nào xảy ra chuyện gì được mà, vừa rồi tôi giỡn chơi mà thôi, cậu không nên để ở trong lòng nha. Sau này cậu cũng không thể bỏ rơi tôi đâu đấy, mạng của tôi đã trong cậy hết vào cậu rồi.

- Tôi không có hứng thú với con trai, mỹ nữ tôi còn cứu, vì mỹ nữ còn có thể lấy thân báo đáp, nếu không thì về sau cũng có người làm công giúp ta, con trai cứu về để làm gì? đấu thương à?

Dương Gian nói.

Bên cạnh hắn Vương San San nghe nói như thế cũng có chút xấu hổ đến đỏ cả mặt.

- Đừng có tuyệt tình như vậy chứ, tất cả của tôi đều cho cậu được chưa, một chút cũng không giữ lại, mọi người đều là đồng chí thì nên chiếu cố lẫn nhau đúng không, dù sao thì cũng đều đã từng cùng chung hoạn nạn cả mà.

Trương Vĩ nói:

- Khoan đã, có chút không đúng, với tình cảnh như lúc nãy làm thế nào cậu cùng với Vương San San có thể trốn ra được.

Sắc mặt hắn thay đổi có chút đột ngột, nhìn về phía Dương Gian với ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác.

- Tất nhiên là đấm cho nó một phát, đánh cho nó văng ra rồi lôi Vương San San chạy ra đến đây. Không như vậy cậu nghĩ tôi có thể làm được gì hơn nữa.

Dương Gian nói.

Trương Vĩ vẫn không có chút trượng nghĩa nào:

- Người anh em, đây là chuyện ma quỷ đấy, Võ Tòng đả hổ tôi còn tin tưởng được một chút, cậu dám đánh ma quỷ à? Thôi dẹp đi, hiện tại tôi hoài nghi cậu không phải là Dương Gian, rất có thể là quỷ biến thành, đang muốn trà trộn vào chúng ta, sau đó giết chết toàn bộ bọn ta, chuyện này trên phim thường xảy ra quá mà.

Vừa nghe vậy.

Vốn còn chưa ổn định tinh thần của mình, tất cả mọi người đều sợ hãi nhìn về phía Dương Gian.

Cứ như hắn thật sự bị quỷ nhập.

- Lại cái bộ dạng này, đầu óc cậu có thể dùng để suy nghĩ theo hướng bình thường một chút không được à? Lúc nào cũng hoài nghi người này là quỷ, người kia là quỷ. Nếu tôi mà là quỷ lúc này cậu đã sớm chầu ông bà rồi, còn có thể đứng đó nói chuyện được sao?

Dương Gian đáp.

- Đã như thế thì tôi hỏi cậu một chuyện, tên tiếng anh của tôi là gì? Khoan, từ từ, đổi câu hỏi, câu này tôi đã hỏi trong phòng học, ai biết được tai vách mạch rừng, câu trả lời đã bị quỷ nghe được, để tôi hỏi lại, tên tiếng anh của Triệu Lỗi là gì?

Trương Vĩ tỏ ra bộ dạng mình rất khôn ngoan, hắn cảm thấy vô cùng tự hào về sự cẩn thận của mình.

- Tôi không có biết a!

Dương Gian đáp.

- Quả nhiên, cậu có vấn đề, tên tiếng anh của Triệu Lỗi là: Word Sabi, mọi người cách hắn xa xa một chút a.

Trương Vĩ vội vàng lui ra phía sau, bộ dạng giống như lúc nào cũng có thể chạy trốn.

Dương Gian hỏi lại:

- Từ từ, vừa rồi cậu nói cái gì vậy, tôi nghe không có rõ, có thể nói lại không.

- Ha ha, không biết được đúng không, tên tiếng anh của Triệu Lỗi là: Word Sabi.

Trương Vĩ cười khẩy.

- Tôi là cái gì?

Dương Gian đáp vội:

- Word Sabi.

Dương Gian gật gật đầu mình, nói:

- Xem ra cậu vẫn còn biết đánh vần a, không ngu đến độ không thể sửa.

-.....

Trương Vĩ.

Vương San San, Miêu Tiểu Thiện đều là một bộ dạng ái ngại vì sự thiển cận của hắn.

Vừa rồi Trương Vĩ so dũng khí với Dương Gian, điều này rất ngu ngốc, đem hắn so sánh cùng với Dương Gian thì liền giống với đem Đồng Đoàn đi so với Thách Đấu vậy.

Dù sao bọn họ có thể sống là nhờ Dương Gian dẫn đường, đồng thời còn cản con quỷ ở phía sau.

- Con bà nó, tôi không bị thiểu năng.

Trương Vĩ đang quyết liệt phản bác lại ý kiến mọi người.

- Ôi trời ơi, hắn có thể đọc được ý nghĩ của tôi từ ánh mắt kìa.

Có bạn học mở to hai mắt nhìn Trương Vĩ, trong lòng rất kinh ngạc.

- Tôi....

Lúc này Trương Vĩ có cảm giác thật sự muốn khóc.

Thế nhưng hiện tại cũng không phải là lúc nghỉ ngơi.

Dương Gian nói:

- Tôi không đeo đồng hồ, có ai biết hiện tại đã là mấy giờ rồi không?

- Đồng hồ của tôi hình như bị hư rồi, hiện tại nó chỉ bốn giờ sáng.

Miêu Tiểu Thiện nhìn chiếc đồng hồ trên tay có chút kinh ngạc.

- A, di động của tôi cũng là 4 giờ 5 phút sáng, lúc nãy tôi nhìn thì mới có hơn 8 rưỡi à.

- Từ lúc nào mà thời gian trôi nhanh đến vậy.

Mọi người phát hiện thời gian hiện tai có chút gì đó không đúng.

Dương Gian quay đầu nhìn về phòng học ở phía xa xa, hiện không gian đang bị bao trùm trong bóng tối:

- Mấy giờ cũng không có quan trọng, tôi chỉ muốn nói, ở đây xảy ra chuyện lớn như thế mà sao đến tận bây giờ, những người ở bên ngoài đều không làm một cái gì để cứu viện cả?

- Đúng a, từ lúc xảy ra chuyện thì tôi đã báo cảnh sát rồi mà.

- Tôi còn gọi điện thoại cho mẹ của tôi nữa.

- Ở xung quanh quá yên ắng, bên ngoài của trường học vốn dĩ là đường quốc lộ, lúc nào cũng có tiếng xe chạy qua, thế mà hiện tại không nghe được chút tiếng động nào hết, cũng không nhìn thấy ánh đèn của ô tô nào hết.

Dương Gian ngẩng đầu nhìn lên trời.

Bâu trời bị một tầng u ám bao phủ hết, giống như bị một tầng khói mù bao trùm vậy.

Không có thấy ánh sáng của ánh trăng chiếu tới, chuyện này không phù hợp với bình thường.

- Dương Gian, đây là chuyện gì a.

Trương Vĩ cũng có cảm giác bất an, trong lòng nổi lên sự sợ hãi.

- Còn có thể sao được nữa..... Chắc chắn chúng vẫn còn ở bên trong Quỷ Vực.

Dương Gian trầm trọng nói:

- Hơn nữa chúng tôi trước giờ đều chưa đi ra khỏi Quỷ Vực, phạm vi của nó không chỉ có ở phòng học mà còn bao phủ cả sân thể dục nữa, cũng không biết nó còn có thể lớn hơn nữa không. Lúc trước dãy phòng học kia là khu vực trung tâm của Quỷ Vực, còn ở đây chắc là bên rìa mép mà thôi. Hoặc là... con quỷ kia đang di chuyển, phạm vi của Quỷ Vực tuỳ vào vị trí của lão già kia mà thay đổi theo. Bất quá ở xung quanh chúng tôi cũng không nhìn thấy lão đâu cả, cho nên chắc là bị ảnh hưởng không lớn lắm.

- Nhưng mà tôi cảm giác giống như Quỷ Vực là một cái không gian đặc biệt, nó bị bịt kín rồi, bất kể là khu vực trung tâm hay bên rìa của nó, tất cả đều sẽ bị ảnh hưởng. Muốn thoát ra ngoài thì mức độ khó khăn đều giống nhau, hơn nữa cũng không phải cách nó càng xa thì càng dễ thoát khỏi Quỷ Vực.

- Nói cách khác, hiện tại chúng ta bị nhốt rồi, giống như chim trong lồng vậy. Bên ngoài lồng sắt di chuyển cho nên con chim di chuyển như thế nào thì cũng không đụng đến vách lồng sắt. Chỉ có thế này chúng ta mới không có phát hiện ra được.

- Vậy, hiện tại chúng ta nên làm gì bây giờ?

Vương San San run rẩy ở bên cạnh, dùng bàn tay nắm chặt lấy cánh tay của Dương Gian, toàn bộ thân thể giống như đang tựa vào người của hắn, xem hắn như là chúa cứu thế của đời mình.

Chương 19: Cậu Không Cần Lừa Tôi

Đời này nàng không muốn chuyện ở cầu thang xảy ra lần thứ hai.

Những người khác cũng sợ hãi nhìn về phía Dương Gian với ánh mắt hi vọng, mong chờ hắn có thể nghĩ ra cách gì đó có thể thoát khỏi cái địa phương quỷ quái này.

Dương Gian trầm mặc không nói chuyện, sờ sờ lên mấy con mắt ở mu bàn tay của mình.

Nếu muốn rời khỏi nơi này, chỉ còn biện pháp cuối cùng là sử dụng lực lượng của ác quỷ.

Thế nhưng Chu Chính đã nói, dùng lực lượng của lệ quỷ một lần, thì thời gian lệ quỷ sống lại lại ngắn đi một phần. Mình cũng cách cái chết không xa, liền không khác với uống thuốc độc giải khát.

- Không trách được Chu Chính nói người điều khiển quỷ không hẳn là vì người khác mà đó cũng là vì chính bản thân mình nữa. Bởi vì đôi khi không hẳn là để cứu người khác, mà cũng là tự cứu mình khi gặp phải lệ quỷ.

Dương Gian nghĩ thầm ở trong lòng.

- Thế nhưng trước tiên, tôi phải làm cho rõ ràng một chuyện, cũng tiện thể chấm dứt luôn ân oán của mình, nếu không có chết cũng không cam tâm.

Đã quyết định là như thế, Dương Gian liền nói:

- Trong mấy người, ai có số điện thoại của Phương Kính, cho tôi mượn. Nếu tôi đoán không sai thì chắc chắn hắn vẫn còn giống như chúng ta, đều bị nhốt trong này chưa có ra được.

Đúng là Phương Kính vẫn chưa ra khỏi trường học được.

Nhưng hiện tại cậu đang bị mất phương hướng, tuy nhờ Chu Chính trợ giúp mà trốn khỏi phòng học được nhưng không có khả năng thoát khỏi nơi đây, thế nên hiện tại vẫn còn bị nhốt trong Quỷ Vực.

Hơn nữa, vì trốn tránh lão già kia, Phương Kính liền chạy vào rừng cây bên ngoài sân thể dục.

Đây là khu vực trồng cây của trường học nên diện tích của nó cũng không lớn lắm.

Tuy nhiên, sau khi bị bóng tối bao phủ, mặc dù chỗ này chỉ khoảng mấy chục cây mà thôi nhưng hiện tại lại giống như một mảnh rừng rậm nguyên thuỷ rộng vô cùng vô tận, càng khiến Phương Kính và một số ít người còn sót lại bị nhốt bên trong.

Cho dù họ đi đâu, đi về hướng nào thì vẫn luôn luôn ở trong rừng cây, không cách nào ra ngoài được.

- Con bà nó, tóm lại là vì cái gì. Vì cái gì mà lão nhân kia vẫn luôn đi theo ta, không phải lão ta nên đi tìm Dương Gian sao?

Phương Kính giờ phút này cũng có chút sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy đầy trên mặt.

- Chắc chắn Dương Gian đã chết nên lão quỷ này mới lựa chọn mình làm mục tiêu mới, chắc chắn như thế, nhất định là vậy.

- Tương lai đã bị thay đổi, hiện tại mình thay thế Dương Gian trở thành mục tiêu mới của lão quỷ kia.

- Thế nhưng mình lại không phải Dương Gian, sao mình biết được làm cách nào có thể sống sót từ tay của lão quỷ này được chứ?

Hiện tại Phương Kính vô cùng hối hận, nếu biết trước như thế cậu ta nên lừa Dương Gian khiến cho hắn đứng phía trước làm bia đỡ đạn là được, khi đó Phương Kính không cần liều chết, chỉ cần ở phía sau lthôi.

Chính cậu lại vội vàng, quên mất Dương Gian cũng không phải là địch nhân lớn nhất lúc này mà lão già kia mới là kẻ địch mạnh nhất, mới là trùm ở màn này.

- Phương…Phương Kính, ngươi nghe thấy không, lại có tiếng bước chân.

Bỗng nhiên bên cạnh phát ra âm thanh run rẩy của một người.

- Thế nào lại nhanh như vậy? Mỗi người ít ra phải trụ được vài phút mới đúng mà.

Phương Kính ngẩng đầu lên, cắn răng, nhìn về vài người còn lại ở xung quanh.

Mấy người còn lại hiện tại né Phương Kính cứ như né tránh ác quỷ vậy.

Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, bắt đâu là việc đẩy Dương Gian vào Quỷ Vực, tiếp đến là bỏ rơi Triệu Cường, vứt bỏ Vạn Phong, ngáng đường Hạ Thu Yến,....

Dọc đường đến đây đã có mười mấy người bị hắn bỏ lại, dùng mạng sống của họ để cản chân lệ quỷ.

Sau đó cũng có một số người không chịu được sự an bài của Phương Kính, quyết định chạy trốn nhưng khi họ biến mất trong bóng tối, đến giờ vẫn chưa có ai gặp lại.

Hiện tại cũng chỉ còn lại năm sáu người.

Không phải là bon họ không muốn bỏ trốn mà là không dám bỏ chạy, đi theo Phương Kính còn có thể sống đến hiện tại, những người bỏ chạy trước kia có khi chết hết rồi cũng nên.

Hiện tại Phương Kính lnhờ dựa vào việc mình biết được mốt số thứ mà có thể trở thành người dẫn đầu, cũng trở thành bạo chúa, làm cho tất cả mọi người phải sợ hãi.

- Mẹ nó, những thằng này cũng học khôn rồi, chắc chắn không ai chịu lưu lại cản phía sau cho mình, nếu lần nữa lại để bọn họ ngăn cản ở phía sau, chắc chắn bọn họ sẽ cùng nhau bỏ trốn.

Cảm nhận được những người khác đang cảnh giác nhìn mình giống như kẻ thù, Phương Kính không khỏi chửi thề một tiếng.

- Đi mau.

Cậu ta cũng không dám mở miệng bắt người khác phải ở lại cản đường mà tiếp tục chọn một phương hướng sau đó chạy trốn.

Nhưng mà chưa có chạy được bao lâu thì điện thoại của Phương Kính đột nhiên vang lên.

Khi nhìn tên bên trên là Trương Vĩ, Phương Kính do dự một chút, vẫn lựa chọn bắt máy.

Đám người Trương Vĩ chạy ra trước, nói không chừng có tiến triển gì đó, cho nên gọi báo cho mình biết.

- Phương Kính, là ta, Dương Gian.

Tiếng của Dương Gian truyền đến ở đầu kia điện thoại.

- AAA! !! !!

Phương Kính bị doạ nhảy dựng, thiếu chút nữa là quăng chiếc điện thoại trong tay của mình.

- Cậu, không phải là cậu đã chết rồi sao? Rốt cục cậu là người hay quỷ?

- Nhờ hồng phúc của cậy nên còn chưa có chết được. '

Bên trong điện thoại truyền đến tiếng nói lạnh như băng của Dương Gian.

Sắc mặt Phương Kính thay đổi không ngừng, chính tay cậu đã đẩy Dương Gian vào Quỷ Vực, thế mà hắn còn chưa chết, nếu là người bình thường chắc chắn sống không nổi, hắn làm thế nào mà còn sống đến tận giờ vậy?

- Hiện tại ngươi gọi điện cho ta làm cái gì? '

Phương Kính cố gắng trấn an mình một chút, sau đó mở miệng nói.

Dương Gian nói:

- Cậu còn muốn giữ mạng không? Muốn rời khỏi trường học không?

- Cậu có biện pháp?

Phương Kính có chút mừng rỡ hỏi.

- Tôi trở thành người điều khiển quỷ, cậu nói xem tôi có biện pháp hay không?

Dương Gian đáp.

Phương Kính lại nói:

- Thật là tốt quá, cậu mau cứu tôi ra ngoài đi.

- Ha ha

Dương Gian cười mang theo một chút giễu cợt.

- Chuyện trước kia cũng không phải là tôi muốn như thế, tôi làm vậy chỉ vì giữ tính mạng của mình mà thôi, mọi người đều là bạn học với nhau cả, chút hiểu lầm cỏn con không lẽ không bỏ qua được? Chỉ cần cậu dẫn tôi ra khỏi đây, cậu muốn gì cũng được, cùng lắm tôi cho cậu tát một cái.

Phương Kính vội vàng nói.

Dương Gian nói:

- Những lời vô dụng như thế cậu cũng thốt ra được, muốn tôi dẫn ngươi ra ngoài thì cho tôi một lý do làm tôi vừa lòng, nếu không thì chuẩn bị chết ở đây đi.

- Thế, cậu muốn tôi làm như thế nào?

- Trước kia tôi đã gặp qua Chu Chính, thầy ấy nói cậu có chút cổ quái, tôi muốn biết nó là gì, hơn nữa khi còn trong phòng học cậu có nói qua, cậu biết trước tương lai, điều này có phải thật hay không? '

Dương Gian nói.

- Đúng, đúng vậy, tôi quả thật biết một ít về tương lai, tôi đọc được những thứ đó từ trên người cậu, trong đó nói hết tất cả những việc xảy ra trong tương lai.

Phương Kính không ngừng giải thích:

- Nếu cậu dẫn tôi ra khỏi đây, tôi sẽ đem tất cả những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai nói cho cậu nghe, cậu đã trở thành người điều khiển quỷ, chắc chắn không sống được mấy ngày. Thế nhưng tôi có phương pháp giúp cho cậu sống sót, chỉ cần cậu làm theo phương pháp của tôi chẳng những có thể sống sót mà còn làm chủ được sức mạnh của quỷ.

- Việc điều khiển quỷ là một trong những phương pháp của trung tâm nghiên cứu quốc tế, hiện tại còn đang ở trong giai đoạn thử nghiệm, phải sau ba tháng nữa mới công bố ra ngoài.

- Cậu biết được tin tức này chắc chắn là biết trước một bước so với những người điều khiển quỷ, về sau chắc chắn đạt được thành tựu càng cao.

- Cậu dám lừa tôi, Chu Chính nói không một ai có thể biết trước tương lai, thầy Chu cũng từng nhắc tới một số cở sở nghiên cứu đang thì nghiệm này, cho nên chắc chắc không có chuyện cậu biết trước tương lai.

Chương 20: Lật Lọng

Lúc này Phương Kính nghe thấy tiếng bước chân phát ra càng ngày càng gần mình liền rùng mình một cái, cố gắng chạy nhanh hơn, cậu ta vừa chạy vừa thở hổn hển:

- Tôi không có khả năng biết trước được tương lai, những tin tức mà tôi biết đều được ghi trong tấm da dê, đó là vật ở tương lai, tôi không biết ai đã dùng cách gì để gửi tới đây, tất cả tin tức tôi biết đều ghi ở trên tấm da dê. Từ nội dung bên trên tôi liền biết được những chuyện sẽ xảy ra vào 10 năm sắp tới, Dương Gian, mau cứu tôi, tôi mà chết thì ngươi cũng sẽ không biết một chút tin tức nào hết.

Nghe tới ấm da dê ghi lại những chuyện ở tương lai, Dương Gian đang gọi điện thoại cũng có chút động tâm.

(DG: bí kíp là đây chứ đâu:)))

Nếu nói không ai biết trước tương lai, cũng chưa chắc.

Nhưng nếu nó thật sự tồn tại thì làm sao đây?

- Cậu phải đưa tấm da dê đó cho tôi.

Dương Gian lập tức nói.

- Không, cái đó là của tôi, không thể cho cậu được. '

Phương Kính cự tuyệt một cách kiên quyết.

- Cậu không có lựa chọn nào khác, thứ kia đang đến rất gần, cậu cũng sống không được bao lâu nữa, biết trước được tương lai thì có ích gì? Nếu chết rồi, thì có biết nhiều hơn nữa cũng vô dụng.

Dương Gian nói.

Nghe được lời đó Phương Kính lại có chút do dự.

Thế nhưng tình huống trước mắt không cho phép cậu ta suy nghĩ được nhiều, bởi vì tiếng bước chân càng ngày càng gần.

- Cho, cho cậu, tôi sẽ đưa cho cậu.

Phương Kính thở hồng hộc, mặc dù đang chạy nhưng giống như đang đứng, giữa cánh rừng tối tăm này, cậu ta chạy kiểu gì cũng chỉ thấy xung quanh đều là cây.

Chạy mãi mà vẫn không thể nào đi ra ngoài được.

Phương Kính không muốn chết nên chỉ có thể thoả hiệp với Dương Gian.

- Thế nhưng, Dương Gian, tôi có thể đưa ra nhưng làm sao tôi biết cậu có khả năng cứu tôi ra ngoài hay không?

Tuy rằng Phương Kính rất sợ chết, vẫn không có ngu lắm.

Dương Gian nói:

- Phía sau cậu có một con quỷ, tôi có thể giúp cậu thoát khỏi nó, bất quá cơ hội của cậu chỉ có một lần thôi, nếu cậu còn giám giở trò tôi sẽ không do dự huỷ bỏ giao dịch nay.

- Được, vậy cậu muốn tôi làm như thế nào đây? '

Phương Kính nói.

- Đi về phía bên trái đi.

Dương Gian đáp.

Lúc này, Phương Kính cắn răng, lập tức đổi hướng chạy về phía bên trái.

- Tiếp đến chạy theo hướng bên phải.

Dương Gian tiếp tục nói.

Phương Kính yên lặng chạy theo hướng dẫn nhưng trong lòng lại mừng như điên.

Tiếng chân ở phía sau cũng không nghe thấy nữa, mình đã bỏ rơi con quỷ rồi.

Có tác dụng!

Dương Gian này đúng là có khả năng cứu được mình.

- Đưa vật kia giao ra đây!

Dương Gian nói.

Phương Kính ánh mắt có chút mập mờ nói:

- Hiện tại tôi đưa cho cậu, cậu không cứu tôi nữa thì tppo biết phải làm sao, cậu dẫn tôi ra khỏi đây, chỉ cần ra khỏi trường học, tôi sẽ đưa cho cậu.

- Như thế, giao dịch của chúng ta bị huỷ bỏ ở đây? Cậu hãy cẩn thận một chút, nó sắp đuổi đến rồi đấy.

Dương Gian nói.

"Tút tút....."

Điện thoại bị dập máy.

Cũng tại lúc này, phía sau lưng của Phương Kính lại vang lên tiếng bước chân khiến cậu ta không thể không run rẩy.

Nhìn lại xung quanh cũng không thấy mấy người bạn học lúc nãy nữa, hiện tại chỉ có mình mình.

….

Phương Kính cũng không ngờ Dương Gian lại quyết đoán đến như vậy, trực tiếp cúp luôn điện thoại, không hề cho cậu ta cơ hội giải thích, dù là một giây.

Phương Kính nghĩ thầm trước tiên hợp tác với Dương Gian cho có lệ, sau khi mình an toàn rời khỏi trường học, lúc đó sẽ trở mặt không đưa tấm da dê cho Dương Gian.

Thế nhưng, sự quyết đoán của Dương Gian làm Phương Kính có chút trở tay không kịp.

Càng chết hơn nữa là tiếng bước chân lại xuất hiện ở sau lưng cậu ta rồi.

Trước kia Dương Gian cũng chỉ là chỉ dẫn cho mình tạm thời bỏ rơi con quỷ ở phía sau mà thôi.

- Làm sao bây giờ đây, làm sao đây? Rốt cuộc phải làm sao bây giờ, không có Dương Gian chỉ đường, chắc chắn mình không thể ra khỏi đây, như vậy mình sẽ chết trong tay của lệ quỷ. Mình không muốn chết, tương lai của mình mới vừa được nhen nhóm, có được trợ giúp của tấm da dê, chắc chắn tương lai sẽ vô cùng vinh quang, nhất định có thể trở thành người đứng đầu thế giới này, mình không cam lòng a.

- Mình sẽ chết ở đây sao?

Trong lòng Phương Kính dâng lên một nỗi sợ hãi, mồ hôi ứa ra, theo bản năng cậu ta tiếp tục đứng lên và bỏ chạy thật xa, hi vọng có thể cách tiếng bước chân kia xa một chút.

Nhưng mặc cho Phương Kính có làm gì đi nữa, tiếng bước chân vẫn vang lên, hơn nữa càng ngày càng gần.

Xung quanh giống như tối thêm vài phần như muốn nuốt cậu ta vào trong vậy.

- Không, không được, mình không thể chết được, đưa tấm da dê cho Dương Gian, cậu ta nói đúng, chết rồi thì biết nhiều hơn nữa cũng vô dụng, hơn nữa những gì viết trong đó mình cũng đã nhớ được đại khái, tấm da dê cũng không còn quá quý trọng nữa, thôi thì đưa cho cậu ta để đổi mạng vậy.

Dưới sự đe doạ của cái chết, không thứ gì là không thể từ bỏ.

Phương Kính run rẩy cầm lấy điện thoại, bấm số Trương Vĩ và gọi.

Reng, reng...

Đâu bên kia đã bắt máy.

- Tôi cho cậu tấm da dê, tôi sẽ đưa cho cậu, chỉ cần cậu hứa sẽ giúp tôi rời khỏi đây.

Không chờ đối phương mở miệng, Phương Kính đã nói trước.

Đầu bên kia điện thoại truyền đến âm thanh của Dương Gian:

- Đặt tấm da dê xuống đất, tôi sẽ đến lấy.

Phương Kính giờ phút này cũng không dám giở trò nữa, cậu lấy tấm da dê màu xám từ trong túi và đặt ngay xuống đất không hề có một chút do dự.

- Tôi đã làm theo lời cậu nói, mau giúp tôi, giúp tôi, tôi không muốn chết.

Dương Gian nói:

- Trước tiên tôi sẽ giúp cậu thoát khỏi con quỷ kia, cậu chạy về bên phải đi.

- Được, cám ơn, cám ơn cậu.

Phương Kính có chút hoảng hốt, vội vàng chạy theo lời của Dương Gian.

- Chạy theo hướng bên phải.

Nghe Dương Gian tiếp tục hướng dẫn, Phương Kính làm theo lập tức liền có tác dụng. Không còn nghe tiếng bước chân phía sau nữa, Phương Kính vừa mừng vừa sợ, cậu biết tạm thời mình đã an toàn.

- Ngu ngốc.

Dương Gian cất di động, trên khoé miệng mang theo một nụ cười mỉa mai, sau đó hắn dừng lại và nhìn về phía Phương Kính đang như con ruồi bay loạn xạ trong rừng cây, hơn nữa còn mang theo bộ dạng vừa mừng vừa sợ làm cho hắn không nhịn được phải bật cười.

Tiếng bước chân đi theo phía sau Phương Kính cũng không phải là ma quỷ gì hết.

Chính là hắn.

Đúng thế, không có ma quỷ gì đi theo Phương Kính hết, chỉ có Dương Gian đi theo phía sau cậu ta mà thôi.

Cậu ta bị quỷ doạ cho sợ chết khiếp rồi, hơn nữa bản thân trong Quỷ Vực nên không thể nào nhìn rõ xung quanh, vì thế Phương Kính không biết được đi theo phía sau mình không phải là quỷ mà là người.

- Đây là tấm da dê có ghi lại những chuyện xảy ra trong tương lai

Dương Gian nhặt từ dưới đất lên và xem.

Nó được làm từ da, có màu nâu, có chút mềm mại lại mang theo một chút lạnh giá, giống như vừa mới lấy ra từ hầm băng, làm cho người cầm cảm thấy có chút khó rõ cùng kì quái.

Chương 21: Tiên Đoán Tương Lai

Vừa cầm nó vào tay, con mắt nằm ở trên mu bàn tay của hắn bỗng dưng mở ra, tản ra những quầng sáng màu đỏ.

- Nó không phải được làm từ da dê..... Là da người, hơn nữa có cái gì không đúng lắm

Dương Gian cảm thấy có chút rùng mình, một ý nghĩ cứ như vậy hiện ra trong đầu của hắn.

Mở ra tấm da người ra, bên trên tấm da có ghi một hàng chữ.

- Tôi tên là Phương Kính, lúc anh xem được lá thư này thì tôi đã chết, không cần thấy kỳ lạ, tôi chính là anh ở 10 năm sau, hiện tại tôi đang sử dụng một phương pháp đặc thù gửi cho ngươi những thông tin ở tương lai, điều đầu tiên anh cần làm lúc này, là ghi nhớ hết những gì tôi ghi trên này, nhớ là phải nhớ hết đấy.

- Thế giới này đã xuất hiện quỷ, đây không phải là trò đùa đâu, khi anh biết được điều này cũng đã chậm rồi.

- Chậm so với những người điều khiển quỷ khác ít nhất là nửa năm.

- Cẩn thận với Dương Gian, bạn học của anh, tương lai cậu ta rất là đáng sợ....... Chính cậu ta đã giết tôi nên trước hết anh phải giết Dương Gian, nếu không tương lai anh sẽ chết trong tay hắn, nhớ kỹ phải giết chết Dương Gian.

- Vào ngày 20 tháng 6, lớp tự học vào buổi tối, anh sẽ gặp Chu Chính, đây là cảnh sát quốc tế, ông ta sẽ giảng giải cho ngươi một ít kiến thức đặc thù, những tin tức này rất trọng yếu. Chu Chính là một người điều khiển quỷ ở khu vực Châu Á có danh hiệu quỷ anh Chu Chính, dù vậy ông cũng chỉ là một người qua đường mà thôi, không cần để ý nhiều.

- Điều anh cần chú ý chính là quỷ anh chui ra từ thân thể ông ta, con quỷ anh này sẽ lớn lên, qua mấy tháng nó sẽ trở thành..... Anh cần phải tránh xa nó...... mếu không ngươi sẽ chết.

- Phải mau chóng gia nhập tổ chức cảnh sát quốc tế....

- Nhớ kỹ..... Tờ giấy...... Màu vàng.

- Tránh xa....... Trốn.

-...... Quỷ....

Ngay lúc Dương Gian nhìn đến chỗ này lại phát hiện chữ trên tấm da bỗng dưng bị nhoè.

Sau đó hoàn toàn biến mất, giống như nó đang bị một lực lượng gì đó huỷ diệt, trên tấm da hiện tại không còn một chữ nào hết.

Cú như phù chú bỗng dưng biến mất không thấy chút gì nữa.

Dương Gian thậm chí còn không đọc được tin tức nào có tác dụng thì toàn bộ chữ đã biến mất.

- Này là chuyện gì đang xảy ra?

Hắn đứng suy nghĩ một hồi, lật qua lật lại tấm da dê xem sao.

Tuy nhiên, toàn bộ chữ đều biến mất hết, một chút dấu vết đều không có để lại.

Sự việc này khiến cho Dương Gian không khỏi nhớ đến một thứ trên phim hay nhắc đến, khi thay đổi quá khứ một chút thì tương lai cũng sẽ thay đổi theo một chiều hướng khác.

Chẳng lẽ hiện tại mình cướp tấm da dê ghi lại tin tức của Phương Kính nên thứ này mới biến mất?

Nhưng không để Dương Gian suy nghĩ được nhiều, tấm da đã phát sinh biến hoá.

Những chữ viết không ngừng hiện ra trước mắt hắn, giống như có một người đang tàng hình, cầm bút viết vào tấm da dê hắn đang cầm vậy.

- Tên tôi là Dương Gian, lúc anh xem được thư này thì tôi đã chết rồi, ta là người từ tương lai 10 năm sau, đang sử dụng một phương pháp đặc thù để gửi những tin tức này cho anh.....

Dương Gian thấy vậy, cả người chợt ớn lạnh, nhìn vào tấm da dê, tròng mắt liền co lại:

- Đây rốt cuộc là thứ quỷ quái gì đây,......

Cái này không phải là tấm da dê ghi lại tin tức ở tương lai.

Hắn cảm thấy được sự kì dị và tà ác của tấm da dê này, vừa rồi chữ viết bị biến mất cũng không phải là do Phương Kính xoá đi mà do tấm da dê này tự xoá.

Hiện tại nó thay đổi chủ nhân, cho nên phải xoá đi những tin tức của chủ nhân trước, sau đó viết lên tin tức của chủ nhân bây giờ.

- Không thể tin tưởng những gì viết trên đó, không thể tin tưởng nó.

Dương Gian cảm nhận được một sự sợ hãi không tên đang trào lên trong lòng mình.

Hắn nhìn xung quanh, muốn kiếm một cái cống nước để vứt nó đi, cho biến mất vĩnh viễn.

Nhưng những chữ viết xuất hiện liên tục trên tấm da dê:

- Ngàn lần không nên, không nên làm như vậy...... Tôi có thể giúp đỡ cậu....... Không có tôi cậu sẽ chết....... sẽ chết.

Sau đó những chữ kia biến mất, thay vào đó chỉ còn lại:

- Giữ tôi lại, giữ tôi lại.

Ba chữ này không ngừng hiện ra, nằm lung tung trên tấm da dê, có lớn có nhỏ, che kín tấm da dê.

….

Nhìn những chữ này, hắn không khỏi do dự một lúc, cuối cùng cũng quyết định giữ tấm da lại.

Nguyên nhân khá là đơn giản, hắn không muốn giống Chu Chính bị lệ quỷ ăn tươi nuốt sống.

Tuy tấm da này khá kỳ quái, còn rất tà ác nhưng với Dương Gian mà nói, đây cũng là cơ hội, có lẽ nó có thể tiết lộ một chút tin tức quan trọng cho mình biết hoặc tấm da đoán trước được tương lai cũng nên.

Hắn cảm thấy giữ lại tấm da dê này chưa chắc là chuyện xấu….

Tuy nhiên, hiện tại Dương Gian không có cơ hội để lựa chọn đường sống cho mình, dù chọn thế nào cũng vậy, cùng lắm thì chết thôi, như thế so ra vẫn tốt hơn chết mà bị lệ quỷ ăn thịt.

Hơn nữa, nếu hắn cẩn thận đề phòng chưa chắc có kết cuộc xấu.

Dương Gian cắn răng nhét tấm da vào túi.

Sau đó, điện thoại của Trương Vĩ mà hắn đang cầm trong tay đột nhiên rung lên, số hiển thị trên màn hình là Phương Kính.

Dương Gian nhanh chóng lấy lại tinh thần, vừa nhìn thấy tên của Phương Kính hắn mới nhận ra thiếu chút nữa đã quên Phương Kính còn xung quanh.

Suy nghĩ một lúc, Dương Gian lựa chọn bắt máy.

- Ê, Dương Gian, đồ tôi cũng cho cậu rồi, cậu không thể cúp điện thoại được, mau nói tôi biết hiện tại làm thế nào để rời khỏi.

Phương Kính nói, cậu tôi vẫn có chút hoảng sợ, bởi vì hiện tại cậu chỉ có một mình, mấy bạn học cũng không biết đi đâu hết cả rồi.

Tuy thoát được tiếng bước chân nhưng Phương Kính vẫn không quên bản thân còn ở trong Quỷ Vực, chỉ cần chưa đi ra ngoài cậu vẫn chưa an toàn.

Dương Gian trầm ngâm một lát, trong đầu không ngừng suy nghĩ.

Hắn quyết định dùng Phương Kính làm thí nghiệm cho suy luận của mình.

Sau đó, Dương Gian liền lên tiếng:

- Phương Kính, tôi sẽ không dẫn cậu ra khỏi đây nhưng tặng cậu một phương pháp, tôi cũng đã làm theo mới có thể sống sót đến hiện tại.

- Phương pháp gì vậy, mau nói cho tôi biết, mau đi.

Phương Kính hối thúc.

Dương Gian nói:

- Điện thoại di động của cậu có mạng không? Hiện tại tôi gửi cho cậu một đường link, cậu mở diễn đàn lên, kiếm một bài viết của người tên Pháp Vương sấm sét.

Nói xong, hắn mở ra diễn đàn và gửi đường link cho Phương Kính.

Chỉ trong chốc lát đã thu được tin tức của Phương Kính:

- Tôi đã tìm được bài viết của Pháp Vương sấm sét rồi, nó nằm ngay đầu diễn đàn.

Chương 22: Phương Kính

Chỉ trong chốc lát đã thu được tin tức của Phương Kính:

- Tôi đã tìm được bài viết của Pháp Vương sấm sét rồi, nó nằm ngay đầu diễn đàn.

- Click vào, ẩn comment của người khác rồi kéo xuống phía dưới.

Ngón tay của Phương Kính đổ đầy mồ hôi, cậu ta chạm vào màn hình, mở bài viết kia ra, làm theo lời Dương Gian nói và kéo xuống dưới cùng.

Vừa kéo xuống, cả người Phương kính liền run rẩy không ngừng.

Mở ảnh ra.

Bên trong ảnh chụp một lão già mặc một cái áo dài, thi ban nổi đầy trên người, con mắt lão tro lạnh, trống rỗng, mặt không có một chút khí sắc.

Ông lão này đang đứng bên ngoài cửa sổ thuỷ tinh, cứ như chỉ đi ngang qua mà thôi.

Đúng thế.

Đây chính là ông lão đã đứng gõ cửa ở bên ngoài phòng học.

- Nhìn ảnh chưa, lưu cái ảnh lại đi.

- Được.

Phương Kính nuốt nước miếng, mang theo cảm giác sợ hãi lưu lại cái ảnh này.

Một phút, hai phút, ba phút,.....

Ông lão cũng không xuất hiện, dường như đã rời đi nơi này rồi, không biết đi đâu.

Nhưng Dương Gian lại biết, chỉ cần Quỷ Vực còn tồn tại thì chắc chắn lệ quỷ đó vẫn chưa có rời đi, chỉ là chẳng ở trong tầm nhìn của họ mà thôi.

Dù sao trường học cũng rất lớn, không thể quan sát hết thảy cũng là chuyện bình thường.

- Dương Gian, Dương Gian, tôi đang nói chuyện với cậu đấy, tôi đã làm theo lời của cậu nhưng mà không có chuyện gì xảy ra cả.

Bên kia điện thoại vang lên âm thanh của Phương Kính.

- Tôi đoán sai sao? Nguyên nhân ông lão kia đến đây cũng không phải là do tôi nhìn ảnh của lão.

Dương Gian nhíu mày.

Trước đó hắn có 3 suy đoán.

Pháp Vương Sấm Sét, người viết bài viết trên diễn đàn ở bệnh viện của tỉnh khác.

Khoảng cách từ đó đến đây cũng phải mấy trăm cây số.

Tỷ lệ gặp quỷ khi nó ở ngoại tỉnh có bao nhiêu phần trăm?

Dương Gian không cần tính cũng biết sẽ rất nhỏ, vô cùng nhỏ, hơn nữa gần như là không thể.

Như vậy, vì sao ông lão kia lại chạy đến đây, trừ khi có cái gì đó dẫn dắt lão đến.

Cần phải có một tín hiệu, điều kiện hoặc một người nào đó.

Cho nên, đầu tiên hắn đoán việc này có liên quan với Chu Chính.

Mục tiêu của ông lão là tìm kiếm Chu Chính, dù sao Chu Chính cũng là người điều khiển quỷ, có ân oán với quỷ.

Nhưng Chu Chính chết rồi, hơn nữa hắn là người đầu tiên nhìn thấy ông lão, cho nên giả thiết này có thể loại trừ.

Người thứ hai là Phương Kính.

Tuy nhiên, từ lúc ông lão xuất hiện đến giờ, Phương Kính vẫn chưa chết nên có thể loại bỏ.

Như vậy chỉ còn một khả năng.... Mục tiêu của ông lão chính là mình.

Nếu đúng là như thế, mối quan hệ của bọn họ chỉ là người nghe chuyện ở trên diễn đàn, hắn nhìn tấm ảnh kia và nghe âm thanh gõ cửa được Pháp Vương Sấm Sét ghi âm lại mà thôi....

- Nếu không phải ảnh, chỉ có thể là tiếng gõ cửa.

Nghĩ là thí nghiệm ngay, Dương Gian tiếp tục nói:

- Phương Kính, cậu kéo xuống phía dưới, có một đoạn âm thanh, hãy mở nó ra, đó là cơ hội để cậu rời khỏi đây.

- Được.

Phương Kính mở đoạn ghi âm kia.

" Cốc, cốc cốc, cốc cốc,......"

Âm thanh nặng nề vang lên, như gõ vào tâm khảm người nghe.

Phương Kính cầm điện thoại soi xung quanh một vòng, sau đó nói:

- Dương Gian, không có chuyện gì xảy ra cả....

Nhưng ở đầu bên kia, tròng mắt Dương Gian co rúm lại, lộ ra vẻ hoảng sợ.

Một ông lão mặc một chiếc áo dài, ánh mắt trống rỗng, cả người đều bị thi ban che kín, không biết xuất hiện từ lúc nào, hiện tại đang đứng ở trên lối nhỏ đi vào rừng cây.

Sau đó lão bước từng bước cứng ngắc, đi một cách chậm chạp, huớng dần về phía Phương Kính.

Quả nhiên, đã xuất hiện.....

Hơn nữa, lão cứ như đã đứng đó từ trước.

- Con mẹ nó, tôi đoán không sai chút nào, ông lão kia là tới tìm tôi, bởi vì tôi đã nghe tiếng gõ cửa.....

Cảm giác lạnh lẽo bao phủ toàn bộ Dương Gian.

- Dương Gian, ê, Dương Gian, tôi đang nói chuyện với cậu đấy.

Phương Kính còn không biết rằng ông lão đang đi về phía mình, vẫn tiếp tục hô lên.

Dương Gian chậm rãi lui về phía sau tránh khỏi tầm mắt của ông lão, rời đi một cách cẩn thận:

- Tiếp tục nghe đoạn ghi âm kia, đừng có ngừng lại.

- Nó có tác dụng sao?

Phương Kính lại mở đoạn ghi âm ra.

''Cốc, cốc cốc, cốc cốc,.."

Điện thoại di động trong tay hắn không ngừng phát ra tiếng gõ cửa.

Tuy nhìn qua không thấy hiệu quả gì nhưng Phương Kính lại phát hiện tiếng bước chân đã biến mất, cách này dù nhìn qua có vẻ vô dụng nhưng không có hiểu nó không hiệu quả.

- Phương pháp này của Dương Gian chắc chắn có tác dụng.

Nghĩ vậy, Phương Kính thở phào một chút, cảm giác nhẹ nhõm hơn hẳn.

Nhưng mà cậu ta lại không có biết, phía sau lưng mình, ông lão mặc áo dài màu đen bị thi ban che kín hết cả người vẫn đang bước từng bước lại gần.

Hiện tại, Dương Gian lập tức rời khỏi khu rừng, rời xa ông lão kia, đi về phía sân thể dục.

Đã đi được vài trăm mét, khi không nhìn thấy Phương Kính, hơn nữa còn bị lá cây che chắn xung quanh, Dương Gian mới đột nhiên hỏi:

- Phương Kính, còn sống nữa không vậy?

- Vớ vẩn, đương nhiên là tôi còn sống.

Dương Gian nói:

- Thật sự xin lỗi, xin lỗi cậu, tôi đã lừa cậu.

Phương Kính có chút sửng sốt, khó hiểu hỏi lại:

- Cậu lừa tôi cái gì?

- Trước kia tôi không biết, hiện tại tôi mới biết được, tôi là người làm cho ông lão xuất hiện ở đây, điều kiện làm cho ông lão xuất hiện có liên quan đến đoạn ghi âm, là tiếng gõ cửa mà cậu vừa nghe đấy.

- Cái gì?

Phương Kính bị doạ thót tim, kinh hãi.

Tiếng đập cửa có thể dẫn ông lão kia xuất hiện, như vậy nãy giờ mình mở nhiều lần như vậy có phải là........

Sợ hãi lan ra toàn bộ cơ thể của hắn, theo bản năng hắn lùi về phía sau mấy bước.

Rầm ~!

Người hắn đụng vào một cái gì đó, lạnh như băng, cứng ngắc.

Quay lại nhìn, ánh mắt lão ta trống rỗng, kẻ cả người đều là thi ban đang nhìn lấy cậu ta.

Cả người Dương Kính..... cứng nhắc.

Một cánh tay già nua, gầy guộc, lạnh giá đang giơ lên một cách chậm rãi, sau đó dần dần bao trùm lấy khuôn mặt của Phương Kính..... mạnh quá, Phương Kính cảm thấy xương mặt đang bị nghiền nát.

- Dương, Dương Gian,....

Đầu bên kia truyền đên tiếng la hét đầy sợ sãi cùng căm hận của Phương Kính.

Dương Gian không chút nao núng, nói:

- Đây là điều cậu đã dạy tôi, làm người đừng có khờ khạo quá.

Nói xong, hắn liền cúp điện thoại.

….

Buông điện thoại xuống, Dương Gian nhìn về phía rừng cây với ánh mắt vô cùng kiêng kị và sợ hãi.

Ông lão này thật là đáng sợ.

Mặc kệ có tiếp xúc với lão hay không, chỉ cần đứng nhìn từ đằng xa liền có cảm giác sởn tóc gáy, sợ hãi tận cùng.

- Chắc là Phương Kính đã chết?

Dương Gian khẽ đảo ánh mắt:

- Việc cấp bách trước mắt là phải rời khỏi quỷ vực, rời xa lão quỷ này. Nếu bị lão tóm được thì cho dù là mình, Trương Vĩ hay mấy người Vương San San cũng sẽ có kết cục giống nhau, đều phải chết, khó mà thoát được.

Chương 23: Địa Ngục

Trở thành người điều khiển quỷ thì làm sao?

Không phải Chu Chính cũng chết do sử dụng lực lượng của lệ quỷ quá nhiều, khiến cho lệ quỷ sống lại hút cạn tinh huyết hay sao?

Mà nguyên nhân chết của Chu Chính chắc chắc là do lão quỷ kia quá mạnh.quá đáng sợ, đáng sợ hơn cả con quỷ anh kia nữa.

Quỷ anh không thể áp chế ông lão nên mới buông tha người điều khiển để bỏ chạy.

Một lát sau….

Trương Vĩ thấy Dương Gian trở về cũng có chút an tâm, nhẹ nhàng thở ra:

- Dương Gian, cậu đi đâu vậy, đã tìm được Phương Kính chưa? Trường học đang xảy ra chuyện quỷ quái này cũng chỉ có cậu mới dám đi lại lung tung, nếu là tôi, tôi chẳng dám đi nửa bước.

- Tôi đã gọi điện được cho cậu ta nhưng chắc chắn Phương Kính đã gặp quỷ rồi. Hơn nữa lúc nãy tôi thấy lão quỷ kia đi phía trước, khả năng cao hiện tại không nên tới gần khu vực rừng cây. Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, nều còn chờ đợi, tôi cũng không biết sẽ có bao nhiêu người phải chết ở chỗ này.

Nghe Dương Gian nói đến đây.

Mọi người đều trầm ngân không nói gì, trên khuôn mặt còn mang theo vẻ sợ hãi.

Đúng vậy, từ lúc xảy ra chuyện đến giờ cũng chỉ có mấy tiếng đồng hồ, thế mà lúc đầu toàn bộ hơn 40 người bao gồm cả giáo viên cùng chạy trốn, bấy giờ\ chỉ còn lại mấy người ở đây.

Còn những người khác đều mất tích.

Mà mất tích đồng nghĩa với kết quả thế nào, trong lòng cả bọn đều rõ.

Đây không phải đang mơ, cũng không phải đóng phim mà là sự thật...... người chết không thể sống lại.

- Dương Gian, cảm ơn cậu đã dẫn chúng tôi đi, nếu không có cậu chắc chắn chúng tôi chết hết cả rồi.

- Đúng vậy, cảm ơn cậu, hơn nữa chuyện trước kia cho bọn tôi xin lỗi, lúc Phương Kính đẩy cậu vào WC chúng tôi không ngăn cậu ta lại, sau này mới biết Phương Kính chẳng khác nào ác ma, dọc đường bỏ trốn cậu ta đã dùng Triệu Cường, Vương Cương để cản chân quỷ, ngay cả bạn nữ Phương Kính cũng không buông tha....

- Đúng là súc vật.

Mấy học sinh đứng phía sau đồng loạt lên tiếng, bọn họ mắng Phương Kính, đồng thời biểu thị sự hối lỗi với Dương Gian.

Những người vừa nói là mấy người lúc trước Dương Gian mang ra từ rừng cây, những người đã chạy trốn chung với Phương Kính.

Hắn thấy chỉ có Phương Kính đáng chết, những người khác thì không, đã gặp được bọn họ vậy thuận tay dẫn dẫn theo mà thôi, việc này đối với Dương Gian mà nói chỉ như một cái nhấc tay, đều là bạn học với nhau không cần phải tuyệt tình đến như thế.

- Lời cảm ơn của các cậu có phải là hơi sớm không? Các cậu thấy đó, hiện tại chúng ta vẫn còn ở trong trường, trong phạm vi của Quỷ Vực, có thể sống sót đi ra hay không, đến cả tôi cũng còn không có biết nữa là.

Dương Gian vừa lắc đầu vừa nói:

- Tuy hiện tại các cậu rất mệt nhưng bây giờ không phải lúc nghỉ ngơi, tình hình thực tế của quỷ cực tôi không rõ lắm nhưng tôi vẫn muốn thử xem, mọi người hãy đi theo tôi, tôi muốn xem có thể ra khỏi trường học hay không.

Hiện tại Dương Gian là đầu tàu của cả đám, hắn nói xong mọi người đã đứng lên hết.

- Một, hai, ba, bốn,..... Một lớp có hơn 40 người hiện tại chỉ còn có 13 người, tỷ lệ sống sót có 30%, chỉ có trời mới biết tiếp theo còn có người chết nữa hay không. Biết thế hôm nay tôi nên xin nghỉ học, học hành cái gì, người tôi đến trường chỉ phải đóng tiền học là được, còn chúng tôi lại phải nộp cái mạng của mình vào.

Tâm tình của Trương Vĩ lúc này cũng có chút nóng nảy.

Những người khác cũng chỉ nhìn hắn một cái, rồi cúi đầu không ai lên tiếng hết, cảm xúc mọi người đều bị tụt xuống, tinh thần đều sắp bị vỡ.

Nếu không có nhìn thấy hi vọng, Dương Gian chắc chắn bọn họ sẽ phát điên, có một số bạn nữ đã xám hết cả mặt, bắt đầu lầm bầm một cách khó hiểu.

- Đi thôi.

Dương Gian không quản xem có ai bị điên hay không, cũng không tính tìm cách giải quyết.

Vấn đề hắn quan tâm là có thể sống sót ra khỏi đây hay không mà thôi.

Có hắn dẫn đường, mọi người không sợ bị lạc, hơn nữa phương hướng có vẻ đang ra khỏi quỷ vực.

Khung cảnh xung quanh không còn tối tăm như trước, tuy vẫn tối nhưng có thể nhìn thấy mặt đường, thấy một vài thứ xung quanh.

Rất nhanh, mọi người đã đi đến cổng trường.

Phòng bảo vệ vắng tanh không một bóng người.

Bên ngoài đường lớn cũng yên ắng, yên tĩnh đến khủng khiếp.

Đèn hai bên đường không có sáng, xung quanh cũng không có một chiếc xe nào qua lại hết.

Khung cảnh thật sự quỷ dị, ngoài âm thanh của bọn họ ra thì không còn có một âm thanh nào khác.

Dương Gian nhìn thoáng qua phòng bảo vệ, cửa phòng đang đóng, hắn bắt đầu có chút cảnh giác.

Dương Gian không dám đi tới gần cửa, ai biết sau khi mở cửa ra có cái gì đó lao ra hay không.

Hơn nữa.....

Nhìn thấy ngoài đường vắng tanh, hắn liền biết cho dù có đi ra khỏi trường học cũng chẳng có tác dụng gì mấy.

Chỉ cần bọn họ còn ở trong quỷ vực, có đi đâu cũng như nhau mà thôi

- Bên ngoài sao lại như thế, không có ai cả? Bình thường ngoài cổng trường phải có cha mẹ học sinh đến đón con mình mới đúng chứ.

Miêu Tiểu Thiện tò mò nhìn ra bên ngoài, lời nói mang theo vài phần sợ hãi.

Chính xác mà nói, bình thường bên ngoài cổng của trường này đều là xe và người nhộn nhịp.

Thế nhưng hiện tại lại vắng tanh, trừ bọn họ ra thì xung quanh một bóng người cũng không có.

- Tôi ra ngoài xem sao.

Trương Vĩ tự đứng ra, lách qua hàng ray, đi ra bên ngoài.

Hắn nhìn qua bên trái, bên phải, nhìn gần rồi nhìn xa cũng không có phát hiện thêm được một ai, chỉ nhìn thấy một màn đên bao phủ ở phía xa xa như đi tới địa ngục.

Mà địa ngục cũng bị bóng tối bao phủ, cả khu vục đều bị bao trùm bởi bóng tối.

Dương Gian nói:

- Vô dụng thôi, chỉ bằng cách này không thể đi ra được, chẳng cần tốn sức lực làm gì.

- Như vậy chúng ta sẽ bị nhốt ở đây, bị giam cầm tới chết hay sao? Tôi còn chưa có muốn chết a.

Một nữ sinh như sắp sửa bị điên, cô nàng ngồi sụp xuống đất vừa khóc vừa than vãn.

Tuy mấy nam sinh chưa đến mức như vậy nhưng nếu còn không thoát khỏi đây thì bọn họ không đảm bảo bản thân sẽ trấn tĩnh được bao lâu.

Bên cạnh Dương Gian, Vương San San vừa kéo tay hắn vừa cầu xin.

- Dương Gian, cậu nghĩ xem còn có biện pháp gì có thể thoát ra khỏi đây nữa không, tôi, tôi không muốn gặp lại con quỷ kia.

Dương Gian trầm mặc:

- Để tôi suy nghĩ lại.

Lúc này, Dương Gian không có ý định đi tiếp, hắn chọn lấy một tảng đá rồi ngồi xuống định nghỉ ngơi một lát đã, chạy nãy giờ hắn cũng cảm thấy mệt.

Đột nhiên, hắn cúi đầu nhìn xuống chiếc điện thoại của Trương Vĩ đang nằm trong tay mình.

- Trước đó các cậu đã thử gọi điện kêu cứu chưa?

Một người bạn học nói:

- Tôi, tôi đã thử rồi, điện thoại gọi được, nhưng mà…

- Nhưng cái gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!