- Chúng ta chỉ có nửa tiếng đồng hồ để hành động. Nửa giờ sau sẽ đến giới hạn khởi động lại của tòa cổ trạch. Khi đó, dù chúng ta có giết chết đám người kia một lần cũng sẽ không có bất cứ ý nghĩa nào.
Ở trong đại sảnh của tòa cổ trạch. Sau khi phát động môi giới của thanh sài đao và xử lý Liễu Bạch Mục, Dương Gian bắt đầu suy tính bước hành động tiếp theo.
Hắn muốn dẫn dắt đồng đội đi tiêu diệt sạch toàn bộ kẻ địch.
Đám người này đều là các mối tai họa ngầm, nên dù có phải hành động thêm lần nữa, Dương Gian cũng không muốn bỏ qua cho bọn chúng.
Giọng điệu khô khốc của Phùng Toàn xuất hiện, hắn ta nói ra một số suy đoán của bản thân cho đám người nghe.
- Ở trong tòa cổ trạch này chắc chắn sẽ có một số mối nguy hiểm không biết nào đó. Nếu không bọn chúng không thể trốn vào trong chỗ sâu của tòa nhà cổ này và chờ chết như vậy được.
Đồng Thiến ở bên cạnh cũng nói:
- Sắp chết đến nơi rồi, nên đám người kia chắc chắn sẽ liều mạng. Trước kia, khi đi bắt tội phạm tôi cũng nhìn thấy cảnh tượng như vậy rất nhiều lần. Khi biết rõ không còn cách nào trốn thoát, bọn chúng sẽ liều mạng phản kháng.
Dương Gian không đáp lại, chỉ hỏi:
- Lý Dương đâu? Sao cậu ta chưa xuất hiện?
Hoàng Tử Nhã nói:
- Không biết cậu ta đã xảy ra chuyện gì nữa, điện thoại đột nhiên không gọi được.
Phùng Toàn nói:
- Có phải cậu ta đã gặp phải nguy hiểm và xảy ra chuyện trong lần tách đội vừa rồi không?
Dương Gian nói:
- Hồi nãy, khi tòa cổ trạch khởi động lại, hai người đuổi theo Lý Dương đã được phục sinh, điều này chứng tỏ lúc trước cậu ta đã giết được hai tên đó. Vì thế Lý Dương chắc chắn không có việc gì. Nhưng hiện tại cậu ta chưa từng xuất hiện, cũng không liên lạc được. Khả năng cậu ta đã bị mất tích ở trong tòa nhà cổ này rồi. Tình hình ở chỗ này chính là như vậy, có một số người sẽ gặp phải một số tình huống quỷ dị, không thể nào hiểu được rồi mất tích ở chỗ này.
- Lý Dương hẳn đã bị mất tích, cho nên tạm thời chúng ta không cần để ý đến hắn ta, cứ làm chính sự trước. Với năng lực của cậu ta hoàn toàn có thể ứng phó được với tình huống này.
Hắn cũng không tạm dừng hành động chỉ vì Lý Dương bị mất tích.
- Đi cùng một chỗ, không nên tách nhau ra. Chúng ta không thể lại mất tích thêm người khác nữa.
Căn dặn mọi người một câu, sau đó Dương Gian lập tức bắt đầu hành động.
Hắn mang theo quỷ đồng đi ở phía trước.
Mấy người còn lại theo ở phía sau.
Phùng Toàn đi cuối cùng, vì bọc hậu, đề phòng nguy hiểm có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Đối với mọi thứ trong đây, Dương Gian cảm thấy tương đối quen thuộc, dường như trước kia hắn từng đến nơi này, không hề có loại cảm giác lạ lẫm.
Phùng Toàn quan sát xung quanh, nhưng không hề thấy bất kỳ một ai.
- Đám người kia đã trốn hết rồi, nên việc tìm ra bọn chúng là tương đối khó. Trong vòng nửa tiếng, chúng ta không nhất định tìm ra được, khi đó sẽ lại đến thời gian giới hạn khởi động lại của tòa nhà. Với lại, ở trong này chắc chắn có tồn tại những mối nguy hiểm khác. Xem ra đối phương đang muốn so tiêu hao với chúng ta cho đến chết hoặc đến khi chúng ta từ bỏ.
Xung quanh chỉ có những vách tường cũ kỹ được xây bằng gạch xanh, nhưng đã biến thành màu đen.
Hoàng Tử Nhã khẽ suy tư một chút rồi noi:
- Có lẽ chúng ta chỉ cần đứng chặn cửa là được rồi. Nếu đường ra chỉ có một, như vậy kiểu gì bọn chúng cũng sẽ phải đi theo đó ra ngoài hoặc chết mòn ở trong này.
Trong lúc đám người đang nói chuyện, Dương Gian đột nhiên dừng chân lại.
Hắn khẽ quay đầu nhìn về phía một bức tường được xây bằng gạch xanh.
Ở đằng sau vách tường là một căn phòng nhỏ, trước kia chỗ này được dùng để cất giấu thứ đồ vật quỷ dị nào đó. Nhưng hiện tại, món đồ kia không còn nữa và chỗ này đang được dùng để cho một người ẩn nấp.
"Dừng chân… Sao Dương Gian lại biết được trong chỗ này sẽ có một căn mật thất? Đây là lần đầu tiên hắn đến chỗ này, đồng thời không thể sử dụng quỷ vực. Theo lý mà nói, hắn không thể nào phát hiện ra chỗ mình ẩn núp mới phải chứ?"
Ở bên trong căn mật thất nhỏ chỉ cách mỗi một bức tường kia là chỗ mà một vị ngự quỷ nhân tên là Từ Minh đang trốn.
Lúc này, hắn ta đang đổ đầy mồ hôi lạnh vì khẩn trương.
Nhưng hắn ta không dám cử động, cũng không dám thở.
Bởi vì, một khi bị Dương Gian phát hiện ra, hắn ta chắc chắn sẽ phải chết.
Mặc dù đã ẩn núp rất tốt, nhưng lúc này hắn ta vẫn cảm nhận được tiếng bước chân dừng lại ở chỗ của hắn ta tương đối lâu. Đồng thời đối phương còn chưa đi tiếp.
Thậm chí hắn ta còn có thể nghe được cuộc nói chuyện giữa Dương Gian và mấy người đồng đội với nhau.
Chương 1850: Cực Kỳ Nguy Hiểm
Trong lòng Từ Minh thầm tự an ủi.
"Căn mật thất này có rất nhiều người biết, vì thế đám kia cảm thấy không an toàn, cho nên mới nhường nó lại cho mình. Nhưng chưa chắc Dương Gian đã biết được nó, vì thế mình ở chỗ này hẳn sẽ an toàn. Hành động kia của Dương Gian hẳn chỉ là trùng hợp, mình không cần thiết phải lo lắng như vậy."
Nhưng ngay khi ý nghĩ này của hắn ta xuất hiện chưa được bao lâu.
Đột nhiên.
"Ầm!"
Vách tường trước mặt hắn ta đột nhiên vỡ vụn.
Ngay sau đó, một bàn tay băng lãnh thò qua đống đổ nát kia và túm chặt lấy cổ của hắn ta.
Từ Minh nhất thời kinh hãi, trợn tròn hai mắt. Hiển nhiên hắn ta không thể nào phản ứng kịp đối với tập kích bất ngờ như vậy. Ngay khi hắn ta muốn phản kháng lại thì phát hiện ra bản thân đã hoàn toàn bất lực.
Bàn tay cứng ngắc âm lãnh đang bóp lấy cổ của hắn ta không phải là tay của người sống, mà nó giống với tay của người chết hơn.
Lực lôi kéo cực lớn khiến thân thể Từ Minh liên tục va đập vào vách tường. Cả người hắn ta giống như bị đống đổ nát chèn ép vậy, toàn bộ xương cốt trong người đều phát ra từng tiếng đứt gãy.
Vách tường bằng gạch xanh lập tức sụp đổ vì không thể tiếp nhận được cỗ lực lượng khổng lồ như vậy.
Người hắn ta dính đầy bụi đất, máu me đầy mặt.
- Chỗ này còn có một căn mật thất?
Đồng Thiến hơi giật mình, không phản ứng kịp đối với hành động đột nhiên của Dương Gian.
- Ẩn núp rất khá,
Con người màu đen của Dương Gian cực kỳ lạnh lùng.
- Buông, buông tôi ra, tôi có thể giúp cậu…
Từ Minh thấy đám người Dương Gian thì lập tức tỏ ra cực kỳ sợ hãi, không thèm quan tâm gì nữa mà mở miệng cầu xin tha thứ.
Hắn ta không muốn chết.
Đó là điều đương nhiên, bởi vì nếu hắn ta muốn chết thì đã chết từ lâu, không thể nào kiên trì được với nguyền rủa của đồng hồ quả lắc như này nữa.
Với lại khi đối mặt với đội ngũ của Dương Gian, hắn ta không dám cược vào việc bản thân có thể khởi động lại và phục sinh sau khi chết.
Dương Gian liền hỏi.
- Mày giúp tao được cái gì?
Từ Minh vội vàng nói:
- Tôi có thể làm người dẫn đường cho cậu. Tôi khá quen thuộc với tình hình ở chỗ này, có thể dẫn cậu đi tìm những người khác, cũng có thể dò đường giúp cậu, chỉ cần cậu tha cho tôi là được.
- Để mày dẫn đường? Tao không yên tâm cho lắm.
Bàn tay quỷ của Dương Gian khẽ dùng lực.
Răng rắc.
Tiếng xương gãy vang lên thanh thúy.
Ngự quỷ nhân tên là Từ Minh kia lập tức trợn tròn hai mắt, trực tiếp chết thảm.
Với lại, đây đã là lần thứ hai hắn ta chết trong vòng một giờ.
Dương Gian ném thi thể vào trong mật thất, không thèm quay đầu mà tiếp tục bước về phía trước:
- Đi thôi, đi tìm người kế tiếp.
Đồng Thiến hỏi:
- Không cần xử lý thi thể sao? Lệ quỷ sẽ khôi phục lại đó.
- Không cần, nếu lệ quỷ quanh quẩn trong tòa cổ trạch này, kiểu gì nó cũng sẽ bị lạc, không thể tạo thành thương tổn đối với thế giới bên ngoài. Với lại, mục đích đến đây của chúng ta là tiêu diệt toàn bộ đám người kia, chứ không phải đến giải quyết hậu quả. Việc xử lý hậu quả cứ để Vương Sát Linh lo liệu. Tôi còn chưa tính sổ việc hắn ta để xảy ra chuyện lớn như vậy trong địa bàn của mình. Vì thế cho hắn ta chịu chút khổ cực cũng đáng.
Dương Gian không muốn tốn thời gian để xử lý thi thể của tên Từ Minh này.
Mà hắn cũng không dư thời gian để làm điều đó.
Nếu cứ để cho Phùng Toàn tiếp tục chôn từng con lệ quỷ một, thì dù hắn ta có khống chế 3 con lệ quỷ đi nữa cũng sẽ chết vì lệ quỷ khôi phục.
Rất nhanh.
Dương Gian tiếp tục đi sâu vào trong cổ trạch, hán đã đi đến trước cửa của một căn phòng.
Cánh cửa cũ kỹ, lung lay sắp đổ đến nơi, thậm chí nó còn không có khóa cửa. Nhưng bên trong lại tối đen như mực, đưa tay không thấy năm ngón, khiến cho người ta cảm thấy cực kỳ quỷ dị.
Chỗ này là một trong những nơi bí ẩn của tòa cổ trạch.
Một căn phòng bị bao phủ trong bóng tối.
Trong bóng tối, dường như không gian của căn phòng được mở rộng đến vô hạn. Một khi có người xâm nhập quá sâu vào bên trong, người đó sẽ bị lạc. Còn kết quả cuối cùng như thế nào thì không có ai biết.
Những thông tin mà Dương Gian biết được về căn phòng này đều đến từ trí nhớ của Liêu Phàm.
Theo như trí nhớ của Liêu Phàm, trước kia từng có người định thăm dò căn phòng này. Người này đã dùng dây thừng cột vào dụng cụ đo đạc, kết quả thiết bị đo đạc đã đi được chừng mấy trăm mét, nhưng chưa đến cực hạn. Đồng thời, sau đó gặp phải nguy hiểm, dây thừng bị đứt, thiết bị đo đạc bị mất.
Cho nên, chỗ này cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng càng là chỗ nguy hiểm thì sẽ càng an toàn.
Trốn ở trong căn phòng này sẽ không thể bị người khác phát hiện ra.
- Phòng như vậy cũng có người trốn? Nó tối như vậy, ngay cả Hùng phụ cũng không dám đi vào.
Chương 1851: Tử Vong Tới Gần
Hùng Văn Văn khẽ nhìn một chút, sau đó lập tức rúc ra phía sau, không dám đi vào.
Dương Gian đẩy nhẹ cánh cửa đang lung lay sắp đổ ra, đứng trước cửa phòng, nhưng không hề đi vào.
Dùng mắt quỷ quan sát, hắn có thể nhìn thấy được mọi thứ bên trong căn phòng. Nhưng tầm nhìn không hề rộng, chỉ chừng mười mét. Nhưng ở trong phạm vi này, hắn nhìn thấy mấy vị ngự quỷ nhân lúc trước đang ẩn nấp.
Bởi vì khoảng cách chừng đó không hề có nguy cơ bị mất tích, cho nên vẫn có người trốn vào bên trong.
Dương Gian cũng không định ra tay, mà nghĩ ra một cách tương đối tốt.
- Đồng Thiến, đến lượt cô ra tay rồi. Đứng trước cửa và khóc vào bên trong, đuổi toàn bộ đám người kia vào sâu trong bóng tối, để bọn chúng vĩnh viễn mất tích ở trong đó.
Đồng Thiến hơi nghi hoặc nói:
- Đuổi bọn chúng vào sâu bên trong?
Dương Gian nói:
- Dường như không gian bên trong căn phòng tối tăm này là vô biên vô hạn. Không ai biết sau khi xâm nhập vào sâu sẽ xảy ra chuyện gì. Đồng thời lối ra của căn phòng chỉ có chỗ này. Đám người kia đang có một ít ẩn núp ở bên trong, nhưng không xâm nhập quá sâu.
- Tôi hiểu rồi.
Nghe Dương Gian nói như vậy, Đồng Thiến lập tức hiểu ra ý tứ của hắn.
Có một số người dựa vào sự quỷ dị của chỗ này để tránh né tập kích của bọn họ. Lúc này, cô không chút do dự tiến đến trước cửa phòng.
Đồng Thiến cũng không đi vào quá sâu, chỉ tiến vào chừng mười bước.
Sau khi tiến lên chừng mười bước, xung quanh Đồng Thiến đã là một khu vực hoàn toàn tối đen, không nhìn thấy gì ở xung quanh nữa. Với lại, mọi thứ yên tĩnh đến lạ thường, dường như tất cả mọi thứ đã bị bóng tôi ngăn cách. Cô chỉ có thể nghe được tiếng hô hấp và tiếng tim đập của bản thân cô mà thôi.
Cổ của cô khẽ chuyển động một cách quái dị.
Theo đó, một khuôn mặt vui vẻ hướng ra phía trước.
Tiếp theo tiếng cười khiến cho người khác phải rùng mình đột ngột xuất hiện ở bên trong căn phòng.
Điểm kỳ quái chính là, mặc dù không gian trong căn phòng tối này nhìn như vô biên vô hạn. Nhưng tốc độ hồi âm của tiếng cười lại cực kỳ nhanh. Giống như diện tích của nó chỉ bằng một căn phòng bình thường, chứ nó không có khổng lồ như đám người tưởng tượng.
Tiếng cười là một loại lực lượng linh dị, cho nên có vẻ như bóng tối kia không thể nuốt hết cỗ lực lượng linh dị này. Vì thế sẽ tồn tại một phần tiếng cười không bị bóng tối ảnh hưởng.
Mà một khi không thể hoàn toàn ngăn cách tiếng cười này, nó sẽ liên tục hồi âm, không ngừng chồng chất và trở thành tồn tại khủng bố.
Rất nhanh.
Trong căn phòng tối tăm vang liên tiếng cười lúc có lúc không, nhưng theo thời gian dần trôi qua, tiếng cười càng ngày càng rõ.
- Tiếng cười… Không xong, đây là tiếng cười của mặt quỷ Đồng Thiến. Chết tiệt, Dương Gian đã phát hiện ra chúng ta ở trong này.
Sau khi nghe được tiếng cười này, có người giật mình kinh hãi.
Cũng có người ở bên cạnh vội vàng hỏi:
- Chúng ta nên làm gì bây giờ? Có nên lao ra ngoài liều mạng với Dương Gian không?
- Lao ra ngoài là chết đó. Ngay cả Liễu Bạch Mục đều phải chuồn, nên một khi chúng ta đi ra căn phòng này tuyệt đối sẽ bị Dương Gian xử lý ngay. Vì thế chúng ta không thể đi ra ngoài. Đồng thời sự xuất hiện của tiếng cười cũng cho thấy Dương Gian khá kiêng kỵ đối với căn phòng này. Hắn không dám xâm nhập vào bên trong. Sở dĩ hắn sai Đồng Thiến qua cười, có lẽ là vì hắn không thể chống đỡ được, sợ lệ quỷ trong người khôi phục.
- Nói không sai, không phải là so tiêu hao hay sao. Chúng ta liều mạng đọ với hắn.
Trong bóng tối, đám người thương lượng với nhau và đưa ra quyết định, có chết cũng không rời khỏi phòng, liều mạng dây dưa với Đồng Thiến.
Dù sao, đã là ngự quỷ nhân thì đều gặp phải vấn đề lệ quỷ khôi phục. Đồng thời, muốn sử dụng được lực lượng linh dị, ngự quỷ nhân sẽ phải trả giá đắt.
Nhưng bọn chúng không biết là hai con lệ quỷ mà Đồng Thiến khống chế đã bị chết máy. Cô đã trở thành dị loại trong ngự quỷ nhân, không sợ việc lệ quỷ khôi phục lại.
Vì thế tiếng cười cứ thế tiếp tục kéo dài, đôi khi còn vang lên một vài tiếng khóc, lúc có lúc không.
Trong căn phòng nhỏ hẹp, tốc độ hồi âm của tiếng cười cực kỳ nhanh.
Chỉ một lát sau, tiếng cười đã hồi âm đến lần thứ tư.
Trong bóng tối, tiếng cười càng ngày càng rõ ràng, giống như đang có lệ quỷ đứng ngay bên cạnh bọn chúng và cười vậy.
Đợt hồi âm thứ năm của tiếng cười đã xuất hiện.
Trong phòng bắt đầu có ngự quỷ nhân tử vong.
Mặc dù tiếng cười đã bị một loại lực lượng linh dị nào đó trong căn phòng tối tăm này suy yếu bớt, không được rõ như bên ngoài. Nhưng vì tốc độ hồi âm quá nhanh, nên hiện tại, nó đã chồng chất đến tầng thứ năm, đã đạt đến mức độ trí mạng.
Chương 1852: Bộn Bề Nhiều Việc
Ngay khi đợt hồi âm thứ sau xuất hiện, gần như đã đạt đến cực hạn của đám người. Lập tức có người sợ hãi kêu la.
- Không được, tôi chịu không nổi, tiếng cười này còn chồng chất cả hồi âm…
Nhưng sợ hãi thì mặc sợ hãi, người kia còn chưa nói xong câu đã lập tức im lặng.
- Trốn.
Có người sớm ý thức được sự khác thường của tiếng cười, liền cắn chặt răng trốn vào sâu trong bóng tối.
Hiện tại, nếu chạy vào trong đó và bị mất tích, có lẽ bọn chúng còn cơ hội sống. Còn chạy ra ngoài, chắc chắn sẽ bị Dương Gian đứng chặn cửa xử lý ngay.
Đồng thời, nếu đứng đợi ở đây thêm nữa cũng không được. Bởi vì mặt quỷ Đồng Thiến vẫn còn đang tiếp tục cười. Dường như cô không hề có ý định dừng lại.
Rất nhanh.
Chưa đầy hai phút sau.
Toàn bộ ngự quỷ nhân ẩn núp bên trong căn phòng tối tăm này đã được xử lý sạch sẽ.
Có người chết vì tiếng cười từ mặt quỷ của Đồng Thiến, cũng có người trốn vào sâu trong bóng tối vì sợ hãi, rồi biến mất không thấy gì nữa.
Nhưng vì đảm bảo chắc chắn, Đồng Thiến tiếp tục cười tận ba phút mới dừng lại.
- Căn phòng này cực kỳ cổ quái, có vẻ như tiếng cười đã bị nhốt ở bên trong, không thể thẩm thấu ra ngoài.
Dương Gian khẽ híp mắt, quan sát một hồi lâu, nhưng không nghe thấy tiếng của Đồng Thiến truyền từ bên trong ra ngoài.
Thậm chí còn không nghe thấy cả tiếng khóc, tiếng cười khuếch tán ra.
Tuy nhiên, hắn có thể nhìn thấy Đồng Thiến, lúc này cô đang hành động.
Sau khi tiếng cười dừng lại, Đồng Thiến mới xoay người ra sau, bước mười bước về phía cửa, thuận lợi đi ra ngoài.
- Tình hình thế nào rồi?
Dương Gian nói:
- Đã xử lý xong.
Đồng Thiến khẽ gật đầu.
- Vậy thì tốt.
Dương Gian nói.
- Có một số người đã trốn lên tầng hai, chúng ta qua đó tiếp tục thanh lý.
- Được.
Đám người lại tiếp tục leo lên tầng hai của tòa cổ trạch.
Ngay khi đám người Dương Gian đang tiếp tục truy sát những người bị dính nguyền rủa của đồng hồ quả lắc.
Trong thành phố Đại Đông.
Trên tầng cao nhất của tòa cao ốc Ninh An.
Vương Sát Linh lại đang tiếp kiến một người khách khác.
Là một vị khách quý đến từ tổng bộ.
Vương Sát Linh mỉm cười, rót cho người kia một ly trà.
- Đội trưởng Lý, cậu đến trễ mất một bước rồi. Dương Gian đã dẫn đội của hắn tiến vào bên trong cổ trạch. Hiện tại, khả năng cao đám người kia đã bị Dương Gian giết gần hết. Với lại, lần này qua đó hắn cũng không hề chuẩn bị đầy đủ. Xem ra hắn định ném việc giải quyết hậu quả cho tôi đây mà.
Người đàn ông ở trước mặt mặc đồng phục của tổng bộ, đeo một cặp kính đen, khuôn mặt cương nghị, ăn nói có chừng mực.
Nhưng vẫn có thể nhìn ra được, ánh mắt ở đằng sau chiếc kính râm kia tỏa ra ánh lửa âm u, quỷ dị.
Đấy là quỷ hỏa đang thiêu đốt.
Với lại, màu da trên mặt của Lý Quân tương đối kỳ quái, màu sắc của nó hơi nồng, giống như được nhuộm thuốc vậy. Vừa cứng ngắc, vừa quái dị, lộ vẻ âm u đầy tử khí.
Lý Quân giống như một bộ xác chết, toàn thân cứng ngắc bất động, khẽ mở miệng nói chuyện.
- Mục đích đến đây của tôi không phải là trông chừng Dương Gian. Bởi vì hắn là một người có chừng mực, biết rõ chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm. Biểu hiện trong chuyện linh dị của quỷ chết đói đáng giá tán thưởng. Đối với người như vậy, sự bao dung của tổng bộ là cực kỳ lớn.
Vương Sát Linh khẽ ra hiệu.
- Vậy đội trưởng Lý cũng không phải chạy đến thành phố Đại Đông xa xôi như này để uống trà đó chứ. Vậy thì thử xem, trà này tôi vừa pha đó.
Lý Quân nói:
- Dương Gian biết chừng mực, không có nghĩa là những người khác cũng biết cái đó. Nên mục đích đến đây của tôi là vì tiếp cận một số người không biết giới hạn.
Nụ cười trên mặt Vương Sát Linh cứng đờ, khẽ nói:
- Ý của đội trưởng Lý là tôi sao?
- Không phải cậu, mà là toàn bộ người trong thành phố này. Đương nhiên, trong đó cũng bao gồm cả cậu.
Lý Quân nói, giọng điệu có chút cứng ngắc, cùng thái độ xử lý việc chung.
….
Có vẻ như tổng bộ cũng không tin nhiệm Vương Sát Linh như hắn ta tưởng. Mục đích đến thành phố Đại Đông của Lý Quân không phải khắc chế Dương Gian, mà chính là theo dõi Vương Sát Linh. Điều này khiến cho người ta có chút ngoài ý muốn.
Dựa theo suy đoán của Vương Sát Linh, mục đích Lý Quân đến đây hẳn là để áp chế Dương Gian mới phải.
Dù sao từ trước đến giờ Dương Gian cũng là một người chuyên gây chuyện. Không những khó tiếp xúc, mà tinh thân của hắn cũng không ổn định. Một lời không hợp là động tay động chân, trước kia hắn cũng từng động tay động chân ở trong cuộc họp của tổng bộ rồi.
Tuy nhiên, lúc này Dương Gian cũng không biết rằng Lý Quân và Vương Sát Linh đang ngồi uống trà với nhau.
Hiện tại, hắn đang bề bộn nhiều việc.
Chương 1853: Tan Biến
Sau khi tòa cổ trạch khởi động lại, trong này đang có không ít vị ngự quỷ nhân dính phải nguyền rủa của đồng hồ quả lắc đang ẩn núp.
Sau khi thanh lý toàn bộ tầng thứ nhất của tòa cổ trạch, lúc này Dương Gian đang chuẩn bị tiến lên tầng thứ hai.
Trong vòng 30 phút, hắn muốn xử lý toàn bộ đám người kia một lần nữa.
Kiến trúc tầng thứ hai của tòa cổ trạch tương đối đơn giản, chỉ là một hành lang hình chữ nhất. Hai bên là từng căn phòng cũ kỹ, không được tu sửa. Các căn phòng này đều không có người ở lại, chỉ một vài căn trong đó có đặt mấy món dụng cụ đơn sơ và giường chiếu. Mà phía trên các món đồ kia đều phủ kín đầy bụi bặm, giống như chỗ này đã được bỏ hoang từ rất lâu.
Cho dù đám ngự quỷ nhân kia đã dính phải nguyền rủa của đồng hồ quả lắc, bọn chúng cũng không dám ở trong này quá lâu.
Một khi tiếng chuông của đồng hồ quả lắc vang lên, trong cổ trạch sẽ phát sinh một số chuyện quỷ dị, không tưởng. Khi đó, có ít người sẽ bị mất tích, còn một vài người sẽ chết đi theo một cách không thể hiểu được nào đó.
Nếu không phải là vì nguyền rủa của đồng hồ quả lắc có thể ngăn cản lệ quỷ khôi phục, thì không ai trong đám người lại muốn chờ đợi ở chỗ này.
Công cuộc thanh lý tầng hai bắt đầu.
- Ngừng.
Bất chợt.
Dương Gian khẽ vung tay, ra hiệu cho đám người. Nãy giờ đám người bọn họ nhẹ nhàng càn quét mọi thứ, không gặp phải bất cứ trở ngại nào. Nhưng hiện tại, giọng điệu của Dương Gian đã trở nên tương đối ngưng trọng.
- Hả?
Phùng Toàn, Đồng Thiến, Hoàng Tử Nhã, Hùng Văn Văn còn có bất nhân bất quỷ, quỷ đồng đều đồng loạt dừng lại.
- Có biến…
Không cần nhắc nhở, Phùng Toàn cũng dừng lại, khẽ nhíu mày.
Hắn ta cảm thấy mọi việc hơi khác thường.
Hắn ta cảm nhận được một sự bất an, giống như có một loại hung hiểm nào đó đang ở ngay xung quanh.
Đây là năng lực cảm ứng của ngự quỷ nhân.
Mặc dù mắt quỷ của Dương Gian bị quấy rối, không thể nào sử dụng quỷ vực, nhưng nó vẫn có thể quan sát bốn phía. Hầu như không có góc chết ở trong tầm nhìn của hắn. Ánh mắt hắn nhìn về phía cửa gỗ của một căn phòng nằm phía đối diện.
Trong phòng tối tăm, không thể nhìn rõ.
Nhưng trước cửa của căn phòng này, một người đàn ông âm u đầy từ khí, chỉ có hai màu đen trắng như di ảnh đứng yên ở đó. Đồng thời dùng ánh mắt tĩnh mịch, vô hồn nhìn về phía này.
Không.
Không hẳn người kia đang nhìn về hướng bên này, mà chính là mặt của người này đang hướng về phía đám người Dương Gian.
Loại ánh mắt này của người kia căn bản không giống như đang nhìn, mà chỉ đơn thuần là đưa mặt về phía bọn họ thôi.
Dù vậy, tất cả mọi người vẫn cảm giác được một loại kinh hãi, bất giác rùng mình.
Loại cảm giác này giống như bản thân đang bị một con lệ quỷ vô cùng hung ác để mắt đến vậy.
- Lúc nào… Rõ ràng vừa nãy không có bất cứ thứ gì đứng ở đó mà? Vì sao thứ này lại đột nhiên xuất hiện? Hơn nữa còn đang để mắt đến chúng ta? Có phải là do chúng ta đi lên tầng hai nên đã kích hoạt quy luật giết người của con lệ quỷ nào đó, nên quỷ mới xuất hiện?
Phùng Toàn cảm thấy có chút kinh ngạc.
Bởi vì thứ này đột nhiên xuất hiện ở phía đối diện, cách bọn họ chỉ chừng mười mấy mét.
- Nhìn quần áo mà người kia mặc đi, đó không phải là trang phục thời hiện đại. Điều này chứng tỏ người này không phải là đám ngự quỷ nhân dính nguyền rủa kia chết và lệ quỷ khôi phục. Đồng thời nó cũng không phải là phong cách trang phục từ thời kỳ dân quốc, mà là của những năm tám mươi, chín mươi.
Dương Gian nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên âm u đầy tử khí đang đứng trước cửa. Đồng thời, thông qua một ít thứ đặc thù trên người, hắn thử phân tích xem có tìm ra được thông tin nào không.
Hùng Văn Văn có chút khẩn trương.
- Có cần dự tri không? Lỡ thứ này mà để ý đến chúng ta thật thì sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Dương Gian nói.
- Không cần, trong cổ trạch có lệ quỷ quanh quẩn là một việc cực kỳ bình thường. Chuyện như vậy cũng không phải chỉ xảy ra một hai lần. Nếu chúng ta không bị thứ quỷ quái này để mắt đến, thì cũng không cần quan tâm tới nó làm gì.
Tình hình của tòa cổ trạch tương đối phức tạp, không những là phức tạp đối với người, mà quỷ cũng như vậy.
Quỷ muốn giết người một cách tùy tiện ở trong chỗ này là chuyện không thể nào, trừ phi có người nào đó cực kỳ xui xẻo đụng phải chúng.
Nếu không bản thân tòa cổ trạch này sẽ quấy nhiễu quy luật giết người của các con lệ quỷ ở bên trong.
Điều này không phải do Dương Gian tự kết luận, mà nó có sẵn ở trong trí nhớ của Liêu Phàm.
- Quỷ biến mất… Cánh cửa cũng biến mất.
Bất chợt.
Đúng lúc này, bóng dáng của con lệ quỷ đang đứng trước cửa bị bóng tối ở phía sau lưng cắn nuốt. Thân hình của nó trở nên mơ hồ, rồi dần tan biến vào trong bóng tối. Đồng thời, cánh cửa phía sau lưng của nó cũng biến mất theo.
Chương 1854: Cánh Cửa
Sau khi cánh cửa biến mất, ở phía đằng sau cũng chỉ còn lại một đoạn hành lan cùng vách tường bằng gạch xanh.
Vách tường đen sì, âm u, ẩm ướt, khác biết so với những vách tường khác ở xung quanh.
Dương Gian nói.
- Lại là một loại hiện tượng linh dị không thể giải thích.
- Nếu không còn chuyện gì nữa, vậy chúng ta tiếp tục hành động.
Cùng lúc đó.
Ở tầng ba, trên chiếc cầu thang không tồn tại trong tòa cổ trạch.
Hai người Trương Khánh, Vạn Đồng ôm lấy đầu của Liễu Bạch Mục, cần thận từng li từng tí tiến về phía trước.
Cầu thang này tương đối dốc, ở giữa cực kỳ nhỏ hẹp, chỉ cho phép một người thông qua. Mà khi ngẩng đầu nhìn lên phía trên, cầu thang này giống như được kéo dài đến vô hạn vậy. Vĩnh viễn không thể nào đi đến cuối cầu thang.
- Có gì đó không đúng, cái cầu thang này giống như dài đến vô hạn.
Cho dù có là người phản ứng hơi trì độn đi nữa, thì sau khi đi được một lúc, Trương Khánh cũng lập tức phát hiện ra sự không thích hợp của nó.
- Lực lượng linh dị đã ảnh hưởng đến chỗ này. Chỉ dựa vào phương pháp di chuyển bình thường là không thể nào đi hết cầu thang này được.
Vạn Đồng cũng rơi vào trầm mặc, vẻ mặt trở nên ngưng trọng.
Là ngự quỷ nhân.
Nên bọn chúng sẽ không cảm thấy quá kinh ngạc đối với tình huống này. Mà ngược lại, nếu mọi việc diễn ra cực kỳ thuận lợi thì mới khiến người ta cảm thấy kỳ quái.
Chiếc đầu của Liễu Bạch Mục đã hoàn toàn tái nhợt, không chút huyết sắc. Dù vậy, hắn ta vẫn còn chưa chết. Sau khi bị Dương Gian dùng thanh sài đao chém đứt đầu, hắn ta vẫn có thể sống thêm được một đoạn thời gian. Tuy nhiên trạng thái hiện tại của hắn ta có vẻ như không được tốt. Sắc mặt thường xuyên thay đổi, giống như không bị khống chế vậy. Càng nhìn càng khiến người ta phải cảm thấy sợ hãi.
Hắn ta cố gắng nghĩ lại, hồi tưởng đến những tin tức mà bản thân từng tiếp xúc trước kia.
Nguyền rủa của đồng hồ quả lắc đã tồn tại từ rất lâu, Liễu Bạch Mục cũng không phải là nhóm người đầu tiên có ý định đi tìm nó, cho nên hắn ta từng nhận được một số tin tức nhắc nhở từ tiền nhân.
- Làm sao giờ? Có cần quay đầu trở về không?
Tốc độ di chuyển của Trương Khánh trở nên cứng ngắc, thân thể khẽ lay động, giống như có thể té ngã bất cứ lúc nào vậy, nhưng trong lòng hắn ta bắt đầu nảy sinh ý định rút lui.
Cứ tiếp tục bị vây ở chỗ này thì sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ chết.
Đúng lúc này, Liễu Bạch Mục đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, lập tức nói:
- Mấy người đừng quay đầu, cứ nhắm chặt hai mắt, sau đó thử đi lùi lại ra phía sau xem sao.
Trương Khánh sững sờ.
- Để làm gì?
Liễu Bạch Mục nói:
- Đừng hỏi tôi vì cái gì, bởi vì bản thân tôi cũng không biết. Tôi chỉ biết đây là tin tức do tiền nhân lưu lại, còn cụ thể là ai để lại thì tôi không biết được. Tôi chỉ biết có người từng dùng cách thức này để đi đến một đoạn cầu thang quỷ dị. Tôi nghĩ đoạn cầu thang quỷ dị kia hẳn là cái cầu thang này. Cho nên hai người cứ làm theo phương pháp mà tôi nói đi.
Trương Khánh gật gật đầu.
- Được rồi, vậy cứ thử phương pháp mà cậu nói xem sao.
Hắn ta và Vạn Đồng ở đằng sau lập tức nhắm mắt lại.
Sau đó, hai người không quay người ra sau mà bắt đầu đi lùi lại, dọc theo cầu thang xuống phía dưới.
Mỗi khi bước một bậc, trong lòng bọn chúng lại đếm một số.
Một bậc, hai bậc… Đến khi đếm đến bậc thứ mười, thân thể của Vạn Đồng lập tức dừng lại, sắc mặt cứng đờ.
Bởi vì hắn ta đột nhiên đụng trúng vách tường, vừa cứng rắng vừa lạnh lẽo.
Vách tường này giống như đột nhiên xuất hiện vậy. Trước đó bọn chúng đi cả mấy trăm bậc thang nhưng không hề phát hiện, vậy mà chỉ lùi lại có mười bậc đã đụng trúng nó.
Lại là một loại hiện tượng không thể nào hiểu được.
Chỉ trong chốc lát, Trương Khánh cũng đụng phải người của Vạn Đồng. Còn không đợi cho hắn ta hỏi thăm, Vạn Đồng đã lên tiếng nói:
- Đằng sau tôi có một bức tường, tôi không thể nào tiếp tục lùi lại được nữa.
Trương Khánh lập tức mở mắt và quay người lại.
- Có lẽ đó là đường ra rồi, mở mắt đi.
Hai người lập tức nhìn thấy một cánh cửa sắt loang lổ vết ghỉ, nằm chình ình ở trước mặt.
Ở trên cửa sắt có treo một ngọn đèn vàng ảm đạm, trông bộ dạng của nó giống như có thể dập tắt bất cứ lúc nào vậy. Ánh sáng phát ra từ ngọn đèn chỉ đủ để bao phủ cửa sắt, không cách nào khuếc tán ra xung quanh.
- Tôi chưa bao giờ nhìn thấy qua cánh cửa sắt này. Ở trong cổ trạch, toàn bộ cửa đều được làm bằng gỗ hết mà…
Vạn Đồng khẽ sờ sờ, lập tức tìm thấy chốt cửa. Hắn ta lắc lắc mấy cái, sau đó sắc mặt hắn ta đột nhiên biến đổi.
- Cánh cửa này không bị khóa kín, có thể mở ra được. Với lại trước kia nó từng bị người khác mở ra, khe cửa khép lại không kín.
Chương 1855: Lãng Phí Thời Gian
Liễu Bạch Mục thúc giục:
- Vảo thử xem, không nên chần chờ làm gì, hiện tại đã không còn đường để về nữa. Dù không tìm thấy hội trưởng, chúng ta hoàn toàn có thể ẩn núp ở bên trong, tránh né Dương Gian truy sát.
- Cậu nói không sai, trốn vào trong đó Dương Gian sẽ không thể tìm được chúng ta. Dù hắn có tìm ra được cầu thang, nhưng không biết được quy luật, hắn cũng sẽ bị nhốt trong đó mà không thể tìm thấy chúng ta. Như vậy chúng ta sẽ cực kỳ an toàn khi ở bên trong.
Trương Khánh thầm thở phào một hơi, nhưng sau đó lại bắt đầu có chút khẩn trương.
Nói không chừng bên trong này sẽ ẩn chứa nguy hiểm, không thể nào qua loa như vậy được.
Nhưng bởi vì hiện tại cả bọn không còn đường lui nữa, nên cả hai cũng không có quá nhiều do dự. Cả hai đẩy cánh cửa sắt nặng nề này ra, sau đó đi vào bên trong khu vực không biết.
Đây là một khu vực mà chưa có ai đi vào thăm dò.
…
Hai người dính phải nguyền rủa của đồng hồ quả lắc là Trương Khánh, Vạn Đồng đang ôm lấy chiếc đầu trắng bệch của Liễu Bạch Mục đi qua cầu thang quỷ dị kia và mở ra cánh cửa kia, tiến vào trong căn phòng không biết.
Thay vì nói đây là một căn phòng, chi bằng nói chỗ này là một nơi cực kỳ kỳ lạ.
Một lối nhỏ vắng vẻ và tối tăm.
Hai bên đường đi là hàng rào sắt loang lổ vết rỉ. Những hàng rào sắt này ngăn cách với nhao, tạo thành từng căn phòng nhỏ riêng biệt.
Nhìn qua… Nó giống như một căn phòng giam.
- Tại sao trong tòa cổ trạch này lại có thể có một căn phòng giam?
Trong ánh mắt của Trương Khánh lộ rõ vẻ kinh ngạc.
- Trước kia chưa bao giờ tôi nghe nói qua bất cứ lời đồn đại nào về việc trong cổ trạch có phòng giam. Đây chắc chắn là một chỗ bí ẩn, trước giờ chưa ai phát hiện ra. Với lại, dựa theo diện tích ở chỗ này, dường như nó còn lớn hơn cả tòa cổ trạch.
Vị ngự quỷ nhân tên là Vạn Đồng kia khẽ quan sát xung quanh, đồng thời tỏ ra cực kỳ nghi hoặc.
Đương nhiên người có nghi hoặc như vậy cũng không phải chỉ có một mình hắn ta.
Lúc này, bộ dạng của Liễu Bạch Mục cực kỳ kém cỏi. Hắn ta chỉ còn lại mỗi cái đầu, thường xuyên phải nhắm mắt, giống như hắn ta sẽ phải ngủ luôn bất cứ lúc nào vậy. Nhưng sau khi nghe được động tĩnh, hắn ta lập tức mở to hai mắt và quan sát xung quanh.
Sắc mặt tái nhợt của Liễu Bạch Mục khẽ động.
- Đây chính là mật thất trong mật thất, cực kỳ bí ẩn. Người kiến tạo ra chỗ này không hi vọng người khác phát hiện ra. Cho nên chỗ này hẳn không dùng để giam giữ người, mà là… Lệ quỷ.
- Đây là một nhà giam chuyên môn giam giữ lệ quỷ.
- Căn phòng chuyên giam giữ lệ quỷ? Sao có thể được chứ, thứ này không làm từ vàng, cũng không có đồ vật linh dị để áp chế. Loại phòng giam như vậy sao có thể giam giữ quỷ được?
Trương Khánh cảm thấy suy đoán này của Liễu Bạch Mục khá vô lý.
Vạn Đồng nói:
- Theo tôi thấy, căn phòng này từng được dùng để giam giữ người sống. Nói không chừng trước đây chỗ này là một chỗ thí nghiệm gì đó không muốn cho người ngoài biết.
Liễu Bạch Mục lập tức nói:
- Mấy người nhìn mà xem, khoảng cách giữa cách khung hàng rào rất lớn. Nếu bên trong là người sống thì chắc chắn người đó có thể nghiêng người và chui qua một cách dễ dàng. Với lại, toàn bộ phòng đều không hề có cửa.
Nhận được nhắc nhở, hai người lập tức quan sát, liền phát hiện ra những manh mối cực kỳ nhỏ này.
Những căn phòng được bao phủ bởi hàng rào sắt rỉ sét này không hề có cửa. Đồng thời khoảng cách giữa các khung sắt cực kỳ lớn. Một người trưởng thành bình thường hoàn toàn có thể nghiêng người và chui qua một cách dễ dàng.
Như vậy, khả năng căn phòng này dùng để giam giữ người sống đã bị bác bỏ.
Như vậy từng cái lồng giam này có khả năng rất cao là được dùng để giam giữ lệ quỷ.
- Nhưng tôi không thể nào nghĩ ra được, căn phòng giam qua loa như thế này thì sao có thể giam giữ lệ quỷ?
Trương Khánh nhíu mày, hắn ta cầm lấy khung sắt, sau đó khẽ lắc lắc mấy cái.
Toàn bộ hàng rào sắt đều bị lay động theo. Điều này chứng tỏ hàng rào sắt cũng không chắc chắn cho lắm.
- Có lẽ trước kia căn phòng giam này được một cỗ lực lượng linh dị nào đó duy trì. Hiện tại lực lượng linh dị biến mất, những thứ này đã trở nên bình thường.
Liễu Bạch Mục nói;
- Không nên lãng phí thêm thời gian ở chỗ này, tranh thủ thời gian tìm kiếm đi. Thử xem có tìm ra được chiếc đồng hồ quả lắc kia không. Hầu như chúng ta đã tìm tòi hết toàn bộ tòa cổ trạch, số lượng chỗ không bị tìm kiếm là không nhiều. Nói không chừng đồng hồ quả lắc thực sự nằm ở trong này cũng nên.
- Theo suy đoán của tôi, đồng hồ quả lắc chính là thứ đang khống chế, khiến cho tòa cổ trạch có thể khởi động lại. Nếu chúng ta tìm ra nó, chẵng những tôi có thể phục sinh, mà hai người cũng không cần lo bị Dương Gian ở bên ngoài giết chết.
Chương 1856: Nhật Ký
Hai người Trương Khánh và Vạn Đồng lập tức gật đầu.
Bất kể bọn chúng có muốn hay không, hiện tại cả hai không còn đường lùi nữa, chỉ có thể tiếp tục kiên trì.
Hai người lập tức đi dọc theo lối nhỏ giữa hai dãy phòng giam ở hai bên và tiếp tục thăm dò.
ỞI trên đỉnh đầu là ánh đèn mờ mịt, trong không khí thoang thoảng mùi thi thối, lúc có lúc không. Loại mùi vị này cộng thêm cả khí tức ẩm ướt, âm lãnh ở trong đây đập thẳng vào mặt, khiến cho người ta khó mà thích ứng nổi.
Tiến dần lên phía trước, ngoại trừ hành lang được ánh đèn hai bên bao phủ ra, toàn bộ phòng giam đều được ẩn tàng trong bóng đêm.
Xung quanh yên tĩnh, im ắng, có chút kìm nén.
Ở trong hoàn cảnh như vậy, thần kinh của cả ba người đều phải tập trung cao độ.
Bởi vì ở những chỗ như thế này, dù có xảy ra chuyện linh dị cũng không có gì phải ngạc nhiên cả.
Bất chợt, Vạn Đồng khẽ nheo mắt, chỉ tay vào một căn phòng giam bên cạnh, hạ giọng nói:
- Từ từ, mọi người nhìn xem, đó là gì vậy?
Trương Khánh ôm lấy đầu của Liễu Bạch Mục và quay người nhìn qua đó, sắc mặt hắn ta lập tức biến đổi.
Ở bên trong phòng giam, tại khu vực được ánh sáng chiếu vào, xuất hiện một đôi chân của người chết khô gầy, băng lãnh, mọc đầy thi ban. Mặc dù đôi chân này giống như được vứt bỏ ở đây nhiều năm, nhưng không hề có bất cứ dấu hiệu hư thối nào. Mà một đầu khác của đôi chân này lại đang ẩn núp ở trong bóng tối.
Ở khu vực đó hoàn toàn tối tăm, ánh sáng của mấy ngọn đèn không thể nào chiếu vào được. Cho nên không ai trong ba người nhìn rõ được cỗ thi thể đang nằm trong bóng tối kia.
- Không có động tĩnh… Nhưng có thể khẳng định được, đây tuyệt đối không phải là một cỗ thi thể bình thường.
Ánh mắt Trương Khánh hơi lấp lóe.
- Khả năng đây là một con lệ quỷ đang rơi vào trạng thái ngủ say.
Vạn Đồng cũng gật đầu theo, vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng.
- Tôi cũng cho rằng như vậy. Nếu đó là thi thể bình thường thì chắc chắn phải bị hư thối từ lâu. Chỉ có những cỗ thi thể bị lực lượng linh dị ăn mòn qua thì mới có thể duy trì trong thời gian lâu mà không bị hư thối. Hoặc bản thân cỗ thi thể này chính là một con lệ quỷ.
- Nếu nó đã không có động tĩnh trong một quãng thời gian dài như vậy, nên lúc này không có cớ gì để nó hành động cả. Chúng ta tiếp tục đi thôi.
Hai người thu hồi ánh mắt rồi tiếp tục tiến về phía trước.
Càng tiến về phía trước, đám người càng tỏ ra kinh dị.
Bọn họ chứng kiến được rất nhiều chuyện ly kỳ cổ quái ở trong các căn phòng giam.
Có căn phòng giam lại giam giữ một chiếc ghế gỗ sơn màu đỏ đậm. Nhìn qua thì thất nó giống như một món đồ linh dị. Nhưng có lẽ đây là một loại môi giới nào đó của lệ quỷ, việc đặt nó ở trong phòng giam là vì ngăn ngừa, không cho người khác tiếp xúc đến.
Có căn phòng thì ánh đèn bên ngoài không thể chiếu vào, ở phía sau hàng rào sắt là không gian tối đen, cực kỳ quỷ dị.
Còn có một căn phòng giam mà ở bên trong nó hoàn toàn trống rỗng, không có bất cứ thứ gì. Nhưng hàng rào sắt ghỉ sét lại vặn vẹo, biến dạng, thậm chí có một số cây còn bị gãy. Dường như bên trong từng giam giữ thứ gì đó, nhưng hiện tại thứ bên trong đã chạy trốn mất rồi.
Có căn phòng lại truyền ra từng tiếng động kỳ quái, giống như có ai đó đang di chuyển bên trong, nhưng khi nhìn vào lại không nhìn thấy bất kỳ một ai.
….
- Chúng ta đã đi đến chỗ quái quỷ gì vậy?
Trong lòng Trương Khánh cảm thấy ớn lạnh.
Không hề nghi ngờ gì nữa, phần lớn căn phòng ở trong đây đều có một số hiện tượng linh dị kỳ quái, không thể giải thích. Giống như chỗ này có thể xảy ra chuyện linh dị bất cứ lúc nào vậy. Rõ ràng chỗ này có nhiều hiện tượng linh dị như vậy, nhưng từ đầu đến cuối ba người không hề gặp phải lệ quỷ tập kích.
Mặc dù có chút kinh dị, nhưng bọn chúng lại cực kỳ an toàn.
Chẳng lẽ, mấy căn phòng giam này thực sự có thể giam giữ lệ quỷ ở bên trong?
Nhưng mấy thứ này sao có thể làm được điều đó?
Mặc dù có chút nghi hoặc, khó hiểu, nhưng bọn chúng chỉ biết chôn dấu những điều đó ở trong lòng, đồng thời cũng không quên mục đích khi đến đây.
Đó là tìm ra đồng hồ quả lắc, thứ đã nguyền rủa đám người.
Nhưng rất nhanh sau đó.
Bọn chúng đã đi đến đoạn cuối cùng ở chỗ này.
Là một vách tường bằng gạch xanh.
Nhưng ở trước vách tường có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, giống như một cái bàn làm việc.
Trên bàn có một chiếc đèn bàn cũ kỹ. Lúc này chiếc đèn bàn kia vẫn đang sáng, ánh sáng vàng ảm đảm, chỉ soi sáng khu vực xung quanh bàn gỗ.
Trừ cái đó ra, ở trên bàn còn có một bình thủy mặc màu đen và một cây bút máy. Bên cạnh là một quyển nhật ký ổ vàng đang mở, dường như nó chưa được viết xong.
Chương 1857: Đồng Hồ Quỷ Dị
- Có người từng sinh sống ở chỗ này?
Trương Khánh chậm rãi lò dò đi qua đó.
Hắn ta quan sát mọi thứ ở trên bàn một chút.
Cuối cùng, ánh mắt của hắn ta dừng lại ở trên cuốn sổ tay.
Nhưng chữ viết bên trong quyển sổ cực kỳ cổ quái, nó vừa giống như phù văn, lại giống như chữ viết nhưng bị thiếu nét. Nên hắn ta căn bản không thể nào đọc được xem trên đó viết cái gì.
Tuy nhiên hắn ta có thể khẳng định, chữ này là do người sống viết. Mà dự theo nét chữ mới nhất được ghi lại ở trên đó, thì lần cuối cùng mà người kia viết vào trong cuốn sổ hẳng chỉ mới gần đây, thời gian không quá một tháng.
Trương Khánh nhíu mày.
- Là loại người gì mới có thể sống ở trong chỗ này?
- Vạn Đồng, tìm kiếm xem sao. Thử xem có phát hiện ra cái gì đó mới không.
Hai người bắt đầu tiến hành lục lọi ở trên bàn làm việc.
Cùng lúc đó.
Đội ngũ của Dương Gian vẫn tiến hành xử lý đám ngự quỷ nhân bị dính nguyền rủa.
Theo một tiếng kêu thê thảm đầy tuyệt vọng vang lên, vị ngự quỷ nhân cuối cùng lẩn trốn ở trên tầng hai đã bị hắn xử lý.
Quá trình vẫn như cũ, cực kỳ thuận lợi và đơn giản.
Dương Gian khẽ ngẩng đầu nhìn lên trên.
- Tiếp theo sẽ là tầng ba.
Số lượng ngự quỷ nhân còn sót lại đã không nhiều.
Hắn nhớ ngự quỷ nhân tên là Trương Khánh chưa hề xuất hiện, còn có tên Vạn Đồng, có danh hiệu quỷ đụng người kia cũng biến mất.
Mặt khác, hắn chưa tìm thấy thi thể của Liễu Bạch Mục.
Chắc chắn ba người này đã trốn lên tầng ba rồi.
Phùng Toàn bất chợt chỉ tay về phía trước.
- Nhìn kia, con quỷ kia lại xuất hiện.
Lúc này, ở cạnh cầu thang thông lên tầng ba, không biết từ lúc nào lại đột nhiên xuất hiện thêm một cánh cửa. Và ở trước cửa là một người đàn ông trung niên, mặt mũi âm u, đầy tử khí. Sắc mặt của người này khá cứng ngắc, đồng thời dùng ánh mắt chết lặng nhìn về phía bên này.
Ánh mắt Dương Gian khẽ động.
- Lại là con lệ quỷ lúc nãy.
- Con quỷ này đã để mắt đến chúng ta rồi sao?
Đồng Thiến nói:
- Vẫn nên xử lý nó đi, kẻo tý nữa nó lại theo chúng ta rời khỏi chỗ này.
Ngay khi Dương Gian vừa nảy sinh ý nghĩ này, thì hắn thấy người đàn ông trung niên ở trước mặt kia lại đột nhiên biến mất.
Giống như ảo giác vậy, người không thấy đâu cả, cửa phòng cũng không.
Mọi thứ đã khôi phục lại như bình thường.
- Hùng Văn Văn, dùng năng lực dự đoán xem một lúc nữa loại hiện tượng này có xuất hiện thêm không.
Vẻ mặt Dương Gian hơi động, sau đó nói tiếp:
- Kiểm tra xem, nếu nó xuất hiện thì xuất hiện tại thời điểm nào và ở đâu.
Phùng Toàn hỏi.
- Cậu nghĩ đến điều gì vậy?
Dương Gian nói:
- Không có gì, chỉ muốn kiểm chứng một chút mà thôi. Có lẽ đây là một cái tín hiệu chứ không phải là hiện tượng linh dị.
Hùng Văn Văn bắt đầu dị báo.
Nó nhắm mắt lại, bắt đầu nhìn xem những chuyện sẽ xảy ra trong mười phút tiếp theo. Trên thực tế, hiện tại nó đã có được thăm quỷ, hoàn toàn có thể kéo dài thời gian dự tri. Nếu cần thiết, nó hoàn toàn có thể kéo dài quá trình này đến tận một giờ.
Chỉ là thời gian càng lâu, sẽ càng dính líu đến nhiều lực lượng linh dị, kết quả dự đoán càng dễ sai lệch.
Rất nhanh, Hùng Văn Văn mở mắt, chỉ tay về một phía.
- Thứ kia từng xuất hiện ở bên kia, cũng ở bên kia nữa… Nhưng chỗ mà nó xuất hiện nhiều nhất vẫn là trên tầng ba.
- Đi lên tầng ba.
Dương Gian lập tức hành động, hắn mang mọi người đi lên tầng ba.
Hùng Văn Văn lần nữa nói:
- Ở chỗ kia, sau khi xuất hiện ở đó, quỷ sẽ không thay đổi vị trí xuất hiện nữa.
Nó chỉ tay về phía một vách tường, chứ không phải một căn phòng. Nhưng ở trên vách tường kia lại được người ta dùng sơn vẽ hình một cánh cửa.
Dường như ở một thời điểm nào đó, chỗ kia thực sự tồn tại một cánh cửa. Chỉ là hiện tại nó không xuất hiện mà thôi.
Phùng Toàn hỏi lại.
- Chắc chắn là ở chỗ kia đúng không?
- Anh không tin người khác thì thôi, chẳng lẽ ngay cả Hùng phụ mà anh cũng không tin hay sao?
Bộ dạng của Hùng Văn Văn vẫn phách lối như cũ.
Là một người trưởng thành, Phùng Toàn đương nhiên sẽ không đi so đo với một đứa bé làm gì.
Những người khác đều nhìn về phía Dương Gian.
Mà lúc này, Dương Gian lại cúi đầu quan sát chiếc đồng hồ quả quýt ở trong tay.
Sau đó so sánh thời gian trên chiếc đồng hồ này với thời gian trong thực tế.
Chuyện quỷ dị đã xảy ra.
Khi đồng hồ bình thường chạy được hai vòng, tức là hai phút, thì thời gian trên đồng hồ quả quýt mới chạy được có một vòng.
Dương Gian lập tức nói:
- Thời gian ở chỗ này đã bị nhiễu loạn. Thời gian bên trong tòa cổ trạch không đồng nhất với thời gian ở bên ngoài. Bởi vì chúng ta không gặp phải nguyền rủa của đồng hồ quả lắc, cho nên không thể nào nhìn thấy cánh cửa kia.
Chương 1858: Tà Môn
- Nếu tôi đoán không lầm, thì cánh cửa này không phải tồn tại ở hiện tại, mà là ở trong quá khứ.
- Chỉ khi tòa cổ trạch tiến hành khởi động lại thì cửa mới xuất hiện. Mà thời gian xuất hiện cực kỳ ngắn. Một khi thời gian đồng bộ, cửa sẽ lần nữa biến mất.
- Tà môn như vậy sao?
Đám người Phùng Toàn, Đồng Thiến, Hoàng Tử Nhã đồng loạt trợn tròn hai mắt, tỏ ra kinh ngạc.
Một cánh cửa không tồn tại ở hiện tại, mà tồn tại trong quá khứ.
Điều này đúng là khó có thể tưởng tượng.
- Nếu đồng hồ quả lắc thực sự ở trong cổ trạch, theo suy đoán của tôi, nó nhất định ở trong că phòng kia. Không trách được toàn bộ ngự quỷ nhân trong tòa cổ trạch không có ai tìm ra được chiếc đồng hồ quả lắc quỷ dị kia. Bởi vì nó đã can thiệp vào thời gian, khiến bản thân không còn tồn tại ở hiện tại. Cho nên, dù có người biết rõ đồng hồ quả lắc đang ở trong cổ trạch đi nữa, bọn họ cũng không thể nào tìm ra.
- Người hiện tại sao có thể nhìn thấy một thứ đã tồn tại ở trong quá khứ chứ. Điều này cũng giống như bản thân hôm nay không thể ăn được đồ ăn ngày hôm qua vậy.
- Chỉ là, dưới sự tác động của đồng hồ quả lắc, tòa cổ trạch này đã thực hiện việc khởi động lại vô số lần. Hiện tại, không một ai biết được quãng thời gian chính xác mà chiếc đồng hồ quả lắc này từng xuất hiện ở trong tòa cổ trạch nữa. Món đồ linh dị này đã bị lực lượng linh dị của bản thân nó quấy nhiễu, hoàn toàn mất tích ở trong quá khứ. Có lẽ một ngày nào đó, món đồ linh dị kia sẽ tự động xuất hiện. Đương nhiên cũng có khả năng nó vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện.
Dựa trí nhớ của một số người và lý giải của bản thân về lực lượng linh dị, cuối cùng Dương Gian mới táo bạo đưa ra lời kết luận như vậy,
Phùng Toàn trầm mặc.
- Nếu như vậy thì chiếc đồng hồ quả lắc này đúng là đáng sợ, lại có thể can thiệp đến cả thời gian.
Đồng Thiến nói:
- Nếu chúng ta đã không thể tìm ra món đồ kia thì không cần tìm nữa. Không cần thiết phải lãng phí thêm thời gian ở đây. Hiện tại chúng ta đã thanh lý toàn bộ tòa cổ trạch một lần, hẳn sẽ không còn con cá nào lọt lưới nữa. Tiếp theo chúng ta hẳn nên rời khỏi đây, sau đó thông báo cho Vương Sát Linh đến để xử lý đống lệ quỷ khôi phục kia, tránh xảy ra chuyện linh dị.
Hùng Văn Văn kinh ngạc nói.
- Kết thúc rồi à? Không đánh nữa?
Hoàng Tử Nhã khẽ nhìn nó:
- Đánh từ nãy đến giờ rồi, người cũng đã chết sạch, còn đánh đám gì nữa chứ?
- Chưa, đám người kia còn chưa chết hết. Chúng ta vẫn để lọt hai người, không, hẳn là ba người, còn chưa thấy thi thể của Liễu Bạch Mục.
Dương Gian nhìn chằm chằm vào cánh cửa được vẽ ra bằng sơn ở trên bức tường kia.
Trong lòng hắn có một cảm giác khá mơ hồ.
Ở đằng sau cánh cửa không tồn tại trong thực tế kia đang cất giữ một bí mật động trời nào đó.
Thậm chí, đó còn là bí mật quan trọng nhất của tòa cổ trạch.
Ba người mà bọn họ không tìm thấy kia khả năng đã tiến vào bên trong cánh cửa này rồi.
- Tiếp tục liên lạc với Lý Dương, sau khi tìm được cậu ta, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này. Nếu không tìm thấy, chúng ta chờ tiếng chuông đợt tiếp theo để xác định xem những người khác có còn tiếp tục sống lại hay không. Sau đó chúng ta sẽ rời đi.
Dương Gian thu hồi ánh mắt, áp chế sự hiếu kỳ cùng xúc động muốn đi mở ra cánh cửa kia để tìm hiểu.
- Được.
Người khác gật đầu, cảm thấy như vậy là ổn thỏa nhất.
Dương Gian cũng không muốn mạo hiểm. Hắn là đội trưởng, nên cần phải cân nhắc cho đại cục. Hiện tại mọi chuyện đã xử lý hòm hòm rồi, nên đương nhiên phải biết đủ mà dừng lại.
Nếu không, cứ tiếp tục điều tra, khiến cả đám gặp phải nguy hiểm, tổn hao đồng đội thì đó sẽ là lỗ to.
Dương Gian khẽ nhìn thời gian.
- Lần khởi động tiếp theo sẽ là 10 phút nữa.
Đây là thời gian của tòa cổ trạch.
Thứ duy nhất có thể ghi chép được thời gian chuẩn xác ở chỗ này chỉ có chiếc đồng hồ quả quýt mà Vương Sát Linh đưa cho Dương Gian.
Đồng hồ mang vào từ bên ngoài, hay điện thoại di động chỉ tính được thời gian bình thường ở bên ngoài tòa cổ trạch mà thôi.
Nếu không biết được thời gian trong tòa nhà cổ, sẽ không thể biết rõ thời điểm mà nó tiến hành khởi động lại.
…
- Có tìm ra thứ đặc biệt nào không?
- Không, tôi đã kiểm tra mọi thứ trên bàn rồi. Ngoại trừ mấy món đồ ở trên mặt bàn ra, không còn thứ gì đáng giá chú ý nữa.
Trương Khánh và Vạn Đồng cẩn thận tìm tòi chiếc bàn làm việc này.
Ngoại trừ những chỗ khả nghi ra, ánh mắt của bọn chúng lại lần nữa tụ tập vào cuốn nhật ký ở trên bàn.
Chữ viết ở trên đó giống như phù văn, nên dù đọc như thế nào, hai người bọn chúng cũng không thể hiểu được nội dung bên trong.
Chương 1859: Ẩn Núp
Nhưng vì cẩn thận, cả hai không dám chạm vào bất cứ món đồ nào ở trên bàn. Sợ sẽ đánh vỡ cân bằng, khiến cục diện trở nên ác liệt.
Vạn Đồng nói:
- Nếu đã không phát hiện ra gì, vậy chúng ta cũng không cần thiết phải lãng phí thời gian ở chỗ này. Chúng ta hẳn nên đi tìm đường khác, nghĩ cách rời khỏi chỗ quỷ quái này đi.
- Không vội, hiện tại mà đi ra ngoài chúng ta chắc chắn sẽ đụng phải Dương Gian. Chỗ này cực kỳ bí ẩn, có lẽ sẽ tránh né được tập kích của Dương Gian. Cho nên tạm thời chúng ta cứ chờ ở đây thêm mấy ngày. Chờ cho mọi chuyện lắng lại, chúng ta hẵng đi ra ngoài.
Trương Khánh lại có ý nghĩ ngược lại, hắn ta cho rằng chỗ này là một nơi tốt để ẩn núp.
Mặc dù xung quanh khá quỷ dị, nhưng lại tương đối an toàn.
Dương Gian tuyết đối sẽ không thể tìm ra chỗ này.
- Thế cũng được, đúng rồi, Liễu Bạch Mục thế nào rồi. Bộ dạng này của hắn ta hẳn sẽ không thể sống thêm được bao lâu nữa.
Vạn Đồng nhìn về phía chiếc đầu người trắng bệch đang đặ trên mặt bàn kia.
Hai mắt Liễu Bạch Mục đang nhắm chặt, khí tức băng lãnh, không có động tĩnh, giống như một người chết.
- Tôi sống không được bao lâu nữa. Không còn thân thể, tôi chỉ có thể dựa vào nguyền rủa của đồng hồ quả lắc để kéo dài thời gian tử vong. Tên Dương Gian kia đúng là hung ác, trực tiếp sử vật phẩm linh dị đối phó tôi, không cho tôi bất cứ cơ hội phản kháng nào…
Hắn ta cảm thấy bản thân thua rất oan uổng.
Nhưng cũng cảm thấy bản thân không thể làm gì.
Ngự quỷ nhân đánh nhau chính là như vậy, ai cũng có thể có cơ hội giết chết đối phương. Còn giết được hay không thì còn phải coi bản thân có biết tận dụng cơ hội hay không.
Trương Khánh khẽ do dự một chút, nhìn lấy chiếc đầu người kia và hỏi:
- Hiện tại cậu có ý tưởng nào tốt không?
Lúc trước, chiếc đầu của Liễu Bạch Mục nhắm mắt, cũng là đang tự hỏi về chuyện này.
Chỉ là, theo như tình hình trước mắt, hắn ta có lẽ đã lành ít dữ nhiều rồi, hơn phân nửa là phải chết ở chỗ này.
- Không có ý tưởng gì.
Nói xong câu đó, hắn ta liền trầm mặc.
Có lẽ đã tiếp nhận hiện thực tàn khốc này.
Im lặng chờ chết.
Hai người Trương Khánh và Vạn Đồng đưa mắt nhìn nhau, không ngờ người như Liễu Bạch Mục cũng có thời điểm cùng đường mạt lộ như vậy.
Dương Gian có thực sự đáng sợ như vậy ư?
Sau khi khởi động lại, hai người bọn chúng bị mất đi trí nhớ nửa giờ trước, cho nên không giao thủ trực diện với đội ngũ của Dương Gian. Nên đương nhiên bọn chúng sẽ không trải nghiệm được loại cảm giác thúc thủ vô sách kia.
Thời gian từng giờ từng phút trôi qua.
Khi thời gian trong tòa cổ trạch tiến đến một thời điểm nào đó, tiếng chuông quỷ dị lại lần nữa xuất hiện.
"Đông! Đông! Đông!"
Từng tiếng chuông ngột ngạt, vang dội truyền ra khắp toàn bộ ngõ ngác trong tòa cổ trạch. Thậm chí, ở bên ngoài tòa cổ trạch cũng có thể nghe thấy tiếng chuông của đồng hồ quả lắc.
- Tiếng chuông của đồng hồ quả lắc lại xuất hiện.
Đang chờ đợi ở trên tầng ba của tòa cổ trạch, khi nghe thấy âm thanh này, trong lòng Dương Gian khẽ run một cái.
Hắn lập tức lôi đồng hồ quả quýt ra, sau đó chú ý kỹ thời gian bên trong tòa cổ trạch.
Giờ khắc này, chuyện không tưởng một lần nữa lại xảy ra.
Lúc này kim phút trên chiếc đồng hồ quả quýt giống như bị một cỗ lực lượng vô hình nào đó kích thích, nhanh chóng tiến về phía trước.
Thời gian cũng không lùi lại như ba mươi phút trước, mà tăng tốc tiến lên.
Ánh mắt Dương Gian khẽ động.
Hắn bắt đầu hành động lúc 6 giờ và giết chết toàn bộ ngự quỷ nhân bên trong cổ trạch trước 6 rưỡi. Hiện tại thời gian đã là 7 giờ.
Lúc này, theo tiếng chuông vang lên, thời gian bên trong tòa cổ trạch lập tức nhanh chóng tiến lên phía trước.
Chỉ trong nháy mắt, thời gian trên chiếc đồng hồ quả quýt đã biến thành bảy rưỡi.
Nhưng thời gian ở bên ngoài lại không có bất cứ biến hóa nào. Bởi vì lực lượng linh dị của đồng hồ quả lắc chỉ ảnh hưởng đến tòa cổ trạch. Còn ở bên ngoài, dù có nghe thấy tiếng chuông cũng không có bất cứ ảnh hưởng nào.
Một lát sau, tiếng chuông quanh quẩn trong tòa cổ trạch nhanh chóng biến mất.
- Không có động tĩnh, mọi việc cực kỳ bình thường. Đám người vừa bị giết chết kia cũng không sống lại.
- Chúng ta cũng không gặp phải bất cứ chỗ nào không thích hợp.
- Khoan, có tín hiệu, đã tìm được vị trí của Lý Dương rồi.
Mấy người Phùng Toàn, Đồng Thiến, Hoàng Tử Nhã đều phụ trách các nhiệm vụ khác nhau. Có người cảnh giác xung quanh, có người tự kiểm tra tình huống bản thân, có người đảm nhận nhiệm vụ tìm kiếm Lý Dương. Cuối cùng, khi tiếng chuông kết thúc, bọn họ đột nhiên nhận được tín hiệu của Lý Dương.
- Tốt rồi, những người kia không hề phục sinh. Liên lạc với Lý Dương đi, chúng ta chuẩn bị rút lui khỏi cổ trạch. Còn mấy con cá lọt lưới kia thì tạm thời chưa cần quan tâm đếm. Thời gian ở chỗ này đúng là đã bị nhiễu loạn, tôi sợ đợi thêm chút nữa bản thân chúng ta cũng sẽ bị lạc.
Chương 1860: Mạo Hiểm
Sau khi biết được đám người kia không thể phục sinh khi tòa cổ trạch khởi động lại, Dương Gian liền chuẩn bị rút lui.
Những người khác cũng gật đầu đồng ý.
Hiệu quả của lần hành động này đã có, mạo hiểm thêm nữa là hành động không đáng.
Tuy nhiên, ngay khi bọn họ chuẩn bị rời đi, vừa đi ngang qua cầu thang tần ba, cánh cửa gỗ lúc trước biến mất đã xuất hiện quỷ dị trước mắt bọn họ.
Cánh cửa gỗ cũ kỹ hơi rộng mở, bên trong là một bậc thang hướng lên trên.
Cầu thang tương đối nhỏ hẹp, tối tăm, chỉ cho phép một người đi vào.
Phùng Toàn đột nhiên dừng lại.
- Là cánh cửa biến mất lúc trước, vừa rồi con quỷ kia cũng tiến vào bên trong đó.
Dương Gian khẽ quan sát một chút, tay nắm chặt thanh trường thương màu vàng kim, trầm mặc một lát rồi nói:
- Không cần quan tâm, tôi không muốn lại xảy ra chuyện tương tự chuyện linh dị phòng 301.
Lần trước, chuyện linh dị phòng 301 ở thành phố Đại Xuyên đã khiến hắn suýt nữa chết. Hiện tại hắn đang dẫn theo đội ngũ, nên không thể tùy tiện xâm nhập vào bên trong căn phòng cổ quái này.
Lỡ cánh cửa lại biến mất trong lần tiếng chuông xuất hiện sau, như vậy chẳng phải là toàn bộ đội của của hắn sẽ bị vây chết ở bên trong hay sao?
- Cũng đúng, chúng ta không cần thiết phải đặt mình vào nguy hiểm.
Phùng Toàn gật đầu, thu hồi ánh mắt.
Không hề tò mò đối với chỗ này.
Thế nhưng khi bọn họ muốn rời khỏi chỗ này.
Từ bên trong bậc thang đột nhiên truyền ra tiếng bước chân, dường như có ai đó đang chậm rãi đi từ trên kia xuống.
Tiếng bước chân nặng nề, ngột ngạt, rất đều đặn, khiến cho người ta cảm thấy tương đối cứng nhắc.
- Người sống không thể nào di chuyển được như vậy.
Dương Gian khẽ đưa tay ra hiệu, để cho mọi người cách xa chỗ này một chút.
- Nếu con quỷ ở bên trong đi ra, đích thân tôi sẽ xử lý nó.
Hắn quyết định dừng lại quan sát một chút.
Nhưng sau đó.
Dương Gian nhìn thấy một cỗ thi thể không đầu, mặc quần áo thời hiện đại, từng bước từng bước đi ra khỏi cầu thang tối tăm, chật chội kia.
Đây là… Thi thể của Liễu Bạch Mục.
Nhưng thi thể ở đây, còn đầu ở đâu thì không biết.
Cỗ thi thể cứ thế đi tới.
Dương Gian khẽ dùng cây trường thương ở trong tay đâm qua.
Áp chế của đinh đóng quan tài lập tức được hình thanh, không có bất cứ cơ hội nào cho cỗ thi thể phản kháng.
Thi thể lập tức mất đi động tĩnh, sau đó ngã xuống đất.
- Đây là thân thể của Liễu Bạch Mục, nó đang trong giai đoạn lệ quỷ khôi phục lại.
Dương Gian lập tức hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Vừa rồi Liễu Bạch Mục bỏ chạy, hắn ta đã đi vào trong chiếc cầu thang này. Nhưng mới đi được nửa đường thì bị hắn sử dụng thanh sài đao xử lý.
- Nhưng đúng ra trong này không thể nào chỉ có một mình Liễu Bạch Mục mới phải chứ?
Dương Gian suy tư một lát, sau đó dùng quỷ ảnh bao trùm xung quanh, định phát động môi giới để kiểm tra xem có bao nhiêu người đã tiến vào cầu thang này.
Ngay khi môi giới được phát động, hắn lập tức nhìn thấy Liễu Bạch Mục, Trương Khánh ngồi trên xe lăn và tên Vạn Đồng kia.
Ngoại trừ ba người này ra, hắn còn chứng kiến một người đàn ông trung niên âm u đầy tử khí. Người này cũng đang đứng ở trên bậc thang.
Chờ chút.
Đột nhiên.
Môi giới giống như bị một thứ lực lượng nào đó quấy nhiễu, Một loại chất lỏng sền sệt như mực chậm rãi thẩm thấu ra từ cầu thang, rồi dần dần ăn mòn hình ảnh trong môi giới.
Môi giới lập tức bị gián đoạn, hình ảnh biến mất.
Dương Gian vô ý thức lùi ra đằng sau một bước, cảm thấy một loại hung hiểm nói không nên lời.
- Môi giới của thanh sài đao không thể nào tiếp tục kéo dài, dường như có một cỗ lực lượng linh dị đáng sợ hơn nào đó đang quấy nhiễu nó.
Cùng lúc đó.
Theo tiếng chuông vang lên ở trong tòa nhà cổ.
Ở phía sau bàn làm việc trong căn phòng tối tăm, âm trầm kia.
Không biết từ lúc nào, ở chỗ đó đột nhiên xuất hiện một bóng người quỷ dị. Bóng người này ngồi trước bàn, hơi cúi đầu viết viết cái gì đó. Đồng thời đống chữ viết giống như phù văn kia dần dần hiện ra một nửa nội dung còn lại của nó.
Việc này giống như đang hoàn thiện đống chữ viết bị thiếu nét, khiến cho người ta có thể đọc được chúng vậy.
Nhưng Trương Khánh và Vạn Đồng vẫn còn hồn nhiên không hề hay biết. Bọn chúng còn đang quan sát xung quanh, tìm kiếm ngọn nguồn của tiếng chuông.
Nhưng đương nhiên bọn chúng không thể tìm ra được vị trí của đồng hồ quả lắc.
Soạt soạt soạt!
Sau khi tiếng chuông biến mất, mọi thứ khôi phục lại vẻ bình tĩnh. Nhưng vào lúc này, tiếng động nho nhỏ ở phía sau lại khiến cho hai người chú ý.
Đó là tiếng ma sát của bút máy lên giấy.
Âm thanh cực kỳ nhỏ, nhưng vì xung quanh quá yên tĩnh, nên nó trở nên khá rõ ràng.
Trong nháy mắt, tâm trạng của hai người lập tức trở nên căng cứng.
"Trên bàn đằng sau lưng có người?"
Trong đầu hai người không hẹn mà cùng toát ra ý nghĩ như vậy.
Chương 1861: Người Lạ
Hai người Trương Khánh và Vạn Đồng đang ở trong căn phòng giam, lắng nghe tiếng chuông lần thứ hai. Chỉ là sau khi tiếng chuông thứ hai xuất hiện, tòa cổ trạch không thực hiện khởi động lại, mà là tăng tốc tiến về phía trước.
Nhưng có vẻ như việc tăng tốc thời gian này không thay đổi gì, cho nên hai người cũng không bị mất trí nhớ.
Nhưng sau khi tiếng chuông này vang lên, bên trong phòng giam lại xuất hiện một số biến hóa quỷ dị mà bọn chúng không thể ngờ.
Vốn dĩ lúc trước chỗ kia chỉ là một bàn sách trống rỗng, nhưng lúc này lại xuất hiện thêm một bóng người quỷ dị.
Người này hơi cúi đầu, giống như đang ghi cái gì đó vào cuốn nhật ký. Dưới sự dịch chuyển của bút máy, từng nét mực màu đen, sền sệt dần xuất hiện, hình thành các chữ viết. Đồng thời phát ra từng tiếng xào xạc trong bóng đêm yên tĩnh.
Tiếng động này lập tức hấp dẫn sự chú ý của hai người kia.
Toàn thân hai người lập tức căng cứng, sau đó cẩn thận từng li từng tí xoay người lại.
- Là người à? Rõ ràng vừa nãy không có bất kỳ một ai. Hẳn người này xuất hiện sau khi tiếng chuông vang lên…
Cổ họng Vạn Đồng khẽ đọng, hắn ta nhìn chằm chằm vào bóng người đang ngồi trước bàn làm việc.
Trương Khánh cũng quan sát một cách tỉ mỉ.
Người đang ngồi trước bàn làm việc kia chừng bốn mươi, năm mươi tuổi gì đó. Tóc của người này đã bạc màu, hai cánh tay ố vàng có chút gầy guộc. Toàn thân người này duy trì động tác viết tương đối cứng ngắc. Nếu chỉ nhìn sơ qua thì có lẽ sẽ cảm thấy tương đối bình thường, nhưng một khi quan sát kỹ càng sẽ phát hiện ra người này cực kỳ quỷ dị.
Hơn nữa, theo như tình hình, có vẻ như người này đã ở đó từ rất lâu. Thậm chí hai người còn có cảm giác, dường như người kia vẫn luôn ngồi ở đó, chưa từng rời đi.
Thế nhưng hoàn cảnh ở trong tòa cổ trạch này không hề phù hợp cho người sống ở lại. Dù cho người đó có dính phải nguyền rủa của đồng hồ quả lắc đi nữa, cũng chỉ dám lưu lại bên trong tòa cổ trạch một quãng thời gian ngắn mà thôi. Khi gặp phải nguy hiểm, người kia vẫn cần phải rời đi.
- Bất kể có phải là người hay không, thì kẻ này đều không hề bình thường, chúng ta vẫn nên rời khỏi chỗ này thì hơn.
Vẻ mặt Trương Khánh cực kỳ nghiêm túc.
Ở trong hoàn cảnh như hiện tại, người kia không thể nào là người bình thường được, mà toàn bộ đều có liên quan đến lực lượng linh dị.
Nếu không phải vì tìm kiếm đồng hồ quả lắc và tránh né tập kích của Dương Gian, bọn chúng sẽ không bao giờ đến chỗ như này.
Lúc này đầu người của Liễu Bạch Mục tỉnh táo lại, hắn ta quan sát người đang ngồi trước bàn làm việc, sau đó mở miệng nhắc nhở Trương Khánh.
- Cậu hẳn nên đi qua xem xét tình hình một chút. Có lẽ người này là ngự quỷ nhân từng bị mất tích trước kia. Nếu phát hiện ra được một số manh mối, có lẽ chúng sẽ giúp đỡ được rất nhiều cho hai cậu.
Trương Khánh do dự một chút rồi nói:
- Dù cho người kia có là ngự quỷ nhân mất tích trước kia đi nữa, thì hiện tại chắc chắn đã chết rồi. Nói không chừng hiện tại đó là một con lệ quỷ, nếu đến gần sẽ gặp phải nguy hiểm cực lớn.
- Nếu không tìm được manh mối thì thôi, chỉ cần tránh né được sự truy sát của Dương Gian là đủ rồi.
Dã tâm của hắn ta không lớn, không dám yêu cầu xa vời.
Liễu Bạch Mục nói:
- Đúng là ngây thơ. Tranh đấu giữa các ngự quỷ nhân luôn luôn là ngươi sống ta chết. Nếu cậu không nghĩ cách nắm giữ bí mật của tòa cổ trạch này, vậy cậu cũng sẽ không có đủ vốn liếng để đối kháng với Dương Gian. Ngày nào đó rời đi khỏi đây, Dương Gian vẫn sẽ như cũ đuổi giết mấy người. Hắn đã giết mấy người một lần, như vậy mấy người đã nằm trong danh sách tử vong của hắn rồi.
- Nói không chừng, vừa bước chân ra khỏi đây, mấy người lập tức trở thành tội phạm bị truy nã trên toàn câu. Đến lúc đó, việc mấy người bị giết chết chỉ còn là chuyện sớm muộn.
- Lời Liễu Bạch Mục nói có lý.
Vạn Đồng gật đầu tán thành.
Sắc mặt Trương Khánh khẽ biến. Hắn ta cũng từng cân nhắc qua vấn đề này. Chỉ là khi đó hắn ta không nghĩ đến quá nhiều mà thôi. Với lại hắn ta cũng hiểu, sỡ dĩ Liễu Bạch Mục không để cho hai người bọn chúng tự tại, là vì tên này cũng muốn lợi dụng bọn chúng và tìm ra đồng hồ quả lắc, nhằm khởi động lại và phục sinh.
Ai cũng đều có tư tâm cả.
Tuy nhiên mục đích của mỗi người lại giống nhau, đó chính là sống tiếp.
- Vậy chúng ta thử một chút.
Trương Khánh hít sâu một hơi, bị hai người Liễu Bạch Mục và Vạn Đồng thay đổi ý nghĩ.
- Nếu quả thực bị lệ quỷ tập kích, vậy chúng ta sẽ lập tức xoay người bỏ chạy.
Vạn Đồng gật gật đầu.
Còn cái đầu của Liễu Bạch Mục lại không nói thêm gì.
Một khi thực sự gặp được nguy hiểm, không thể đối kháng, đương nhiên là phải chạy trốn để giữ mạng rồi.
Sau khi tới gần.
Người đàn ông quỷ dị đang ngồi ghi chép nhật ký ở trên bàn làm việc đột nhiên có hành động. Người này khẽ dừng lại, hơi ngẩng đầu và nhìn về phía ba người.
Chương 1862: Đôi Mắt Nhắm Chặt
Khiến cho người ta cảm thấy kinh dị chính là, dù người đàn ông này đang ngẩng đầu và nhìn về phía bọn chúng, nhưng hai mắt của ông ta lại đang nhắm chặt.
Sắc mặt người này hơi tái nhợt, nhưng dưới sự chiếu rọi của áng sáng màu vàng từ ngọn đèn bàn bên cạnh, nó không lộ ra quá rõ ràng.
"Dừng lại."
Trong lòng hai người kia khẽ run, lập tức ngừng di chuyển.
Dường như động tĩnh của bọn chúng đã hấp dẫn người đàn ông quỷ dị đang nhắm mắt kia. Hiện tại, việc bọn chúng ngừng hành động khiến cho người đàn ông kia cũng rơi vào bình tĩnh.
Tuy nhiên khoảng cách hai bên đang rất gần.
Trương Khánh thậm chí còn có thể nhìn thấy rõ được nội dung bên trong cuốn sổ mà người đàn ông nhắm mắt kia đang ghi chép.
Vốn dĩ từng dòng chữ đứt quãng, như mật mã lúc này đã trở nên nguyên vẹn, có thể đọc được.
Trên cuốn sổ kia có ghi một câu như sau:
"Nếu có người nhìn thấy cuốn nhật ký này, hãy gấp nó lại. Đây là một quyển nhật ký khiến cho người ta gặp phải nguyền rủa. Đừng nên mở nó ra."
Câu nói này giống như một loại ám chỉ, cũng giống với một lời cầu xin.
Ngay khi nhìn thấy câu nói này, tim hai người Trương Khánh và Vạn Đồng đều khẽ đập liên hồi, không khỏi có chút tâm thần bất định.
Bởi vì vừa rồi bọn chúng đã tương đối táo bạo khi quay qua quay lại loạn xạ trên bàn làm việc. Không ngờ cuốn nhật ký này lại là một món đồ linh dị, có thể khiến cho người ta gặp phải nguyền rủa.
Mặc dù không biết nguyền rủa của quyển nhật ký này là gì, nhưng chắc chắn nó không phải là một chuyện tốt.
Liễu Bạch Mục khẽ nhắc nhở.
- Cứ làm theo lời nhắn trên cuốn sổ đi, thử một chút xem sẽ có chuyện gì xảy ra.
- Làm như vậy quá lỗ mãng. Có lẽ đây là một cạm bẫy. Vừa nhìn qua là biết người này không hề bình thường. Lỡ khi chúng ta đụng vào cuốn nhật ký, lệ quỷ sẽ tập kích chúng ta thì sao?
Trương Khánh có chút do dự, không muốn làm ra hành động mạo hiểm như vậy.
Nói trắng ra là hắn ta tham sống sợ chết.
Tuy nhiên, bất kể người nào dính phải nguyền rủa của đồng hồ quả lắc mà còn sống sót đến giờ thì đều sợ chết, làm việc luôn sợ đầu sợ đuôi. Chính vì thế bọn chúng mới không có bất cứ thành tựu nào.
Liễu Bạch Mục lạnh lùng nói:
- Mấy người là ngự quỷ nhân, nên dù có bị lệ quỷ tập kích đi nữa mấy người chưa chắc đã phải chết. Sợ cái gì chứ. Gấp cuốn sổ lại, nhìn xem là chuyện gì đang xảy ra. Mục đích của chúng ta là tìm kiếm bí mật của tòa cổ trạch. Nếu cứ sợ sệt không dám làm gì như vậy, thì vĩnh viễn không thể nào chưởng khống được tòa cổ trạch.
- Nếu không phải tôi bị mất thân thể, tôi căn bản chẳng cần đến sự hỗ trợ của hai người. Xem ra quyết định của Dương Gian là cực kỳ chính xác. Đầu tiên xử lý tôi, sau đó cứ từ từ chậm rãi mà tiêu diệt mấy người là được. Bởi vì hắn biết mấy người chẳng làm nên trò trống gì, không chút uy hiếp. Trương Khánh nói.
- Liễu Bạch Mục, cậu đừng khích tôi. Không phải là tôi sợ bị lệ quỷ tập kích, mà tôi không muốn bản thân rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan.
Mặc dù hắn ta sợ đầu sợ đuôi, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn ta ngu.
Liễu Bạch Mục nói.
- Vậy cậu làm hay là không đây?
Ánh mắt Trương Khánh lấp lóe, vẫn do dự như cũ.
Vạn Đồng ở bên cạnh lập tức nói:
- Đều đã đi đến bước này rồi, cứ thử một chút xe sao. Liễu Bạch Mục nói cũng không sai. Một khi gặp phải nguy hiểm chúng ta cứ chuồn là được. Chúng ta cũng không phải là người phụ trách nên không cần chịu trách nhiệm, không cần phải xử lý chuyện linh dị. Nếu cảm thấy đánh không lại thì chúng ta chuồn.
Trong lúc nói chuyện, hắn ta đã bắt đầu hành động.
Cẩn thận đưa tay chạm vào cuốn bút ký ở trước mặt người đàn ông quỷ dị đang nhắm chặt hai mắt, sau đó khép nó lại.
Cuốn nhật ký này cực kỳ âm lãnh, cầm trong tay mà có cảm giác như đang chạm vào một cỗ thi thể băng lãnh vậy.
Rất nhanh.
Vạn Đồng lập tức buông cuốn bút ký xuống, không dám có ý định muốn cầm nó đi.
Sau khi cuốn sổ được khép lại.
Người đàn ông đang cầm bút máy kia lập tức mở to hai mắt.
Ánh mắt người này có vẻ hơi ngây ngốc, nhưng theo thời gian dần trôi qua, nó từ từ khôi phục thần thái.
Một nụ cười quỷ dị xuất hiện ở trên khuôn mặt cứng ngắc của người này.
- Chết tiệt, quả nhiên không được đụng vào cuốn nhật ký này.
Sắc mặt Trương Khánh lập tức biến đổi. Thậm chí hắn ta còn chuẩn bị kỹ càng, chỉ chờ lệ quỷ tập kích.
- Sai, cậu hẳn nên đụng vào cuốn nhật ký này. Chứ nếu cậu không đụng vào nó thì sao tôi có thể trở về đây.
Nhưng ngay sau đó, người đàn ông quỷ dị kia đột nhiên mở miệng nói chuyện. Trong giọng nói của hắn ta có kèm theo một chút vui sướng.
Mở miệng nói chuyện?
Như vậy đây hẳn là người sống.
Chương 1863: Run Rẩy
Đầu tiên Trương Khánh khẽ thở phào một hơi, sau đó hỏi:
- Ông là ai vậy?
- Chỉ là một người xui xẻo, bị mất tích ở trong tòa cổ trạch này mà thôi. Cuốn bút ký này và chiếc bàn này là một cạm bẫy, bất cứ người nào tiến vào đây và tò mò đọc bản bút ký này sẽ bị nó hút vào bên trong và giam cầm, không thể tránh thoát. Chỉ khi nào gặp được chính xác một người, tại một thời điểm chính xác nào đó, thì mới có thể thoát khỏi loại trói buộc này.
Người đàn ông trung niên kia chậm rãi đứng dậy.
Có vẻ như hắn ta đã ngồi ở trên ghế cực kỳ lâu, nên vừa đứng dậy, xương cốt hắn ta phát ra từng tiếng lốp bốp, giống như đang thư giãn gân cốt.
Hai người Trương Khánh và Vạn Đồng lập tức tỏ ra cảnh giác, vô ý thức cách xa người đàn ông kia.
Bởi vì nhìn qua, bọn chúng cảm thấy người này không hề phù hợp với người thời hiện đại. Từ cách ăn mặc có thể thấy được, người này giống như một người sống ở thời đại của những năm 80.
Nếu điều đó là thật.
Vậy tối thiểu người này cũng bị nhốt ở đây… mấy chục năm.
Nhưng người bình thường có thể sống được lâu như vậy sao?
Dù cho có là ngự quỷ nhân đỉnh phong đi nữa cũng không thể nào sống sau khi bị nhốt mấy chục năm như vậy được.
- Ừm?
Bất chợt.
Ánh mắt của người đàn ông trung niên quái dị này khẽ động, đưa mắt nhìn về phía đầu của Liễu Bạch Mục.
- Anh bạn này thú vị thật. Có thể dựa vào nguyền rủa của đồng hồ quả lắc để thay đổi thời gian của bản thân, kéo dài thời gian chết? Tuy nhiên, chỉ còn lại mỗi cái đầu, cậu không thể sống thêm được bao lâu nữa, cuối cũng vẫn phải chết. Có điều, vết thương ở trên cổ của cậu…
Người đàn ông trung niên này nhanh chân đi đến, đoạt lấy đầu của Liễu Bạch Mục, sau đó quan sát cổ của hắn ta.
Bất chợt.
Người đàn ông trung niên này phát ra tiếng cười lạnh.
- Thú vị, là vết thương do thanh sài đao kia chém. Cuối cùng thứ đồ chơi này vẫn bị người khác lấy mất sao?
Liễu Bạch Mục lập tức nói:
- Là do một người tên là Dương Gian lấy đi. Hắn có danh hiệu là mắt quỷ, là người phụ trách của thành phố Đại Xương. Hiện tại bọn tôi đang bị hắn và tiểu đội của hắn truy sát.
- Nếu ông có thể cứu tôi, tôi sẽ giúp ông đoạt lại món đồ linh dị đó.
Nhìn tình hình, có vẻ như người vừa thoát khốn này biết được rất nhiều chuyện linh dị. Người này lại có thể liếc qua miệng vết thương mà biết được là do thứ gì tạo thành.
- Dương Gian? Tên cũng không tệ. Trước kia tôi cũng biết một người họ Dương, là một gia hỏa khó chơi. Không biết hiện tại hắn ta đã chết chưa nữa.
Người đàn ông trung niên kia giống như đang nhớ lại một số việc không vui. Sau đó ông ta nói:
- Cậu muốn mượn đao giết người. Ý nghĩ không hề tệ. Đáng tiếc, hiện tại tôi còn có chuyện quan trọng hơn cần làm.
- Hiện tại Vương gia đã đến đời thứ mấy rồi?
Liễu Bạch Mục lập tức trả lời, không hề có ý định giấu diếm.
- Đời thứ ba, tên là Vương Sát Linh, là người phụ trách của thành phố Đại Đông, là nhân vật cấp đội trưởng.
Lúc này mà phối hợp thì xác suất sống sót sẽ càng lớn hơn.
- Quả nhiên tên gia hỏa đi ra nước ngoài du học kia vẫn đi theo con đường của cha hắn ta, trở thành đời thứ ba của Vương gia. Tuy nhiên chỉ mới truyền đến đời thứ ba, xem ra thời gian ngủ say của tôi cũng không có lâu như tưởng tượng.
Trong lòng Liễu Bạch Mục khẽ run.
Quả nhiên.
Suy đoán của hắn ta đã đúng, người này không phải là ngự quỷ nhân ở thời đại này, mà là của thời đại trước còn sót lại.
Hắn ta cũng từng thu thập được một số tin tức và biết được, mặc dù việc lệ quỷ khôi phục chỉ diễn ra cách đây một vài năm, nhưng cách đây gần 20 năm về trước cũng đã xuất hiện người tiếp xúc với lệ quỷ. Chỉ là khi đó mọi chuyện không diễn ra quá rầm rộ, nên không được người khác coi trọng. Đồng thời chúng cũng trở thành những câu chuyện truyền miệng trong dân gian, nửa thật nửa giả.
Nhưng những câu chuyển đó chỉ có thể trở thành những câu chuyện xưa, dùng để kể cho con, cho cháu nghe, chứ không thể nào coi thành chứng cứ được.
Trong giọng nói của người đàn ông trung niên kia mang theo một chút đùa cợt.
- Mấy người đúng là thú vị thật đó, vì tìm ra đồng hồ quả lắc mà chạy đến chỗ quỷ quái này. Chỗ này chính là phòng giam của Vương gia, trước đây được dùng để giam giữ lệ quỷ. Tuy nhiên, nhìn bộ dạng của mấy người là biết mấy người chưa tìm ra chiếc đồng hồ quả lắc kia.
Trương Khánh vội vàng hỏi:
- Ông biết chiếc đồng hồ quả lắc kia nằm ở đâu sao?
Người đàn ông trung niên nói:
- Đương nhiên biết. Nó đang nằm ở trong tòa cổ trạch này.
"..."
Lời này không phải là đang nói nhảm hay sao?
Người đàn ông trung niên kia lại nói:
- Nếu không đủ năng lực sẽ không thể nào tiếp xúc đến chiếc đồng hồ quả lắc kia của Vương gia. Bởi vì nó không nằm ở hiện tại, mà là ở trong quá khứ. Chỉ có những người nắm giữ được năng lực khởi động lại, hoặc có thể dựa mượn được năng lực khởi động lại của lệ quỷ thì mới tìm ra chỗ trú của đồng hồ quả lắc.
Chương 1864: Động Đất
- Thì ra là như vậy.
Nghe ông ta nói như vậy, nhưng người khác lập tức trợn tròn hai mắt.
Bọn họ tìm kiếm nó cả nửa ngày, thì ra là đang làm chuyện vô ích.
Liễu Bạch Mục nói:
- Ông đã biết rõ như vậy, thì chắc ông cũng sẽ biết được làm sao có thể lấy được chiếc đồng hồ quả lắc này đúng không?
- Tôi cũng muốn tìm ra món đồ kia. Nhưng đối với tôi mà nói, nó cũng không phải là thứ đặc biệt gì. Hiện tại, điều tôi muốn làm chính là thả toàn bộ lệ quỷ trong chỗ này ra ngoài.
Người đàn ông trung niên kia nói một cách bình thản, nhưng ý tứ trong câu nói lại lộ rõ vẻ điên cuồng cùng tàn khốc.
Những người khác lập tức tỏ ra kinh ngạc.
Người này lại muốn thả toàn bộ lệ quỷ đang bị giam giữ ra ngoài.
- Sớm muộn gì căn địa lao này cũng sẽ không thể giam giữ được lệ quỷ. Rất nhiều người đều biết đến điều này.
Vừa nói chuyện, hắn ta vừa đi sang một phía khác của tòa ngục giam.
Đó là một khu vực tối tăm, giống như ở trong khu vực này có bí mật để mở ra căn phòng giam.
"Lần này xong rồi."
Lúc này Trương Khánh trợn tròn hai mắt, lộ rõ vẻ khó tin. Hắn ta cứ tưởng là sau khi cứu người này thì sẽ nhận được một ít trợ giúp, thậm chí là giết Dương Gian giúp bọn họ.
Nhưng không ngờ, người này là một người điên, lại có ý định thả ra toàn bộ lệ quỷ ở trong phòng giam mà mấy đời Vương gia đã tốn công giam giữ.
Mặc dù bọn chúng không biết chỗ này có bao nhiêu con lệ quỷ, nhưng rõ ràng số lượng này sẽ không hề ít.
Nếu thả toàn bộ những thứ đó ra ngoài, vậy thành phố Đại Đông sẽ phải xong đời.
Rốt cục người này đang muốn cái gì vậy?
Ngay cả loại việc hại người không lợi mình như vậy mà cũng muốn đi làm.
Nếu đổi lại là bọn chúng, bọ chúng tuyệt đối sẽ không thả những con quỷ kia ra. Bởi vì như vậy sẽ mang đến cho bọn chúng phiền phức cực lớn.
"Đây là một người điên…"
Đó chính là ý nghĩ ở trong đầu của ba người.
Sau một hồi trầm mặc, Trương Khánh tỏ ra có chút bất đắc dĩ cùng hối hận.
- Làm sao bây giờ? Có vẻ như chúng ta vừa thả một người điên ra ngoài?
- Rầm! rầm! rầm!
Còn chưa nói xong, ở bên trong phòng giam tối tăm lập tức truyền đến từng tiếng va đập.
Toàn bộ hàng rào ở gần đó đều đồng loạt lắc lư, giống như sắp ngã.
…
- Đội trưởng, anh nói xem, ở phía cuối của cầu thang này sẽ là thứ gì vậy? Có vẻ như hiện tượng linh dị không ngừng xuất hiện trước đó cũng là dẫn dụ chúng ta đi vào trong này.
Ở trên tầng ba của tòa cổ trạch, Hoàng Tử Nhã dùng tay cầm và ve vẩy ngọn tóc đen, từ đầu đến cuối, ánh mắt của cô đều dừng lại ở trên đoạn cầu thang nhỏ hẹp, tối tăm kia.
Một loại hiếu kỳ nào đó thúc đẩy khiến cho cô nảy sinh ý định muốn thăm dò.
- Trước đó người ngự quỷ nhân ngồi xe lăn tên Trương Khánh cùng quỷ đụng người, Vạn Đồng và tên Liễu Bạch Mục đã tiến vào bên trong. Tôi có một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm khi đứng cạnh thứ này. Cho nên chúng ta không nhất thiết phải mạo hiểm như thế chỉ vì giết chết hai người kia. Chúng ta thu tay thôi, trở về chào hỏi Vương Sát Linh một tiếng rồi rời khỏi thành phố Đại Đông.
- Dù gì đi nữa thì thành phố Đại Xương mới là địa bàn của chúng ta. Chúng ta rời đi lâu như vậy cũng không phải là chuyện gì hay ho.
Dương Gian xách theo cỗ thi thể không đầu của Liễu Bạch Mục rồi khởi hành rời khỏi đây.
Hắn cần dùng cỗ thi thể không đầu này để biểu thị cho người trong giới linh dị biết, Liễu Bạch Mục, kẻ dính nguyền rủa của đồng hồ quả lắc đã bị hắn xử lý.
Mọi người đồng loạt gật đầu, không hề có ý kiến đối với quyết định này của hắn.
Lúc này, bọn họ cũng bắt đầu lui khỏi tòa cổ trạch.
Ngay khi trở lại tầng một, Hoàng Tử Nhã đột nhiên nói:
- Đội trưởng, tín hiệu của Lý Dương xuất hiện ở chỗ này, nhưng không thấy ai ở đây cả.
Dương Gian nói:
- Liên tục gửi tin nhắn cho cậu ta, bảo cậu ta rời khỏi tòa cổ trạch. Nguyên nhân mất tích của cậu ta có lẽ là do thời gian bị đảo loạn khi tiếng chuông vang lên. Bất cứ loại lực lượng linh dị nào đều có thể sẽ gây ra ảnh hưởng đối với việc khởi động lại của tiếng chuông. Có lẽ tín hiệu là đúng, nhưng cậu ta không ở đây vào khoảng thời gian này.
- Để tôi gửi tin nhắn cho cậu ta.
Hoàng Tử Nhã lập tức viết tin nhắn rồi chuẩn bị gửi cho Lý Dương.
Nhưng đúng lúc này, ở bên trong tòa cổ trạch lại xuất hiện từng tiếng va đập ngột ngạt. Tiếng động này giống như tường nhà sắp sập vậy, khiến cho tòa bộ tòa cổ trạch phải chấn động theo.
Trên đỉnh đầu của mọi người xuất hiện một ít bụi đất rơi xuống từ nóc nhà.
- Động đất?
Hùng Văn Văn lập tức ôm đầu, chuẩn bị ngồi xổm xuống.
Nhưng Phùng Toàn và Đồng Thiến lại hơi cau mày, ngẩng đầu quan sát nóc nhà.
Chương 1865: Giam Giữ Nó
Sau đó lại nhanh chóng cúi đầu xuống.
Dương Gian lập tức nói:
- Tiếng động không phải truyền từ trên xuống, mà là ở phía dưới lên. Nhưng nó không phải động đất, mà giống như có ai đó đang phá vỡ vách tường.
- Rời khỏi đây, chúng ta không cần phải ở lại đây thêm nữa. Tôi có một dự cảm không lành, dường như sắp có chuyện gì đó không hay xảy ra.
Đám người lập tức biến sắc, vội vàng rời khỏi cổ trạch. Bọn họ muốn rời khỏi đây trước khi chuyện dị thường kia xảy ra. Không muốn bị cuốn vào bên trong chuyện kỳ quái nào đó.
Lúc này.
Dương Gian dành lại chút thời gian để quan sát chiếc đồng hồ quả quýt.
Lúc này hắn phát hiện, tiếng chuông còn chưa vang lên, nhưng thời gian trên đồng hồ quả quýt lại xuất hiện hiện tượng kỳ dị, không thể giải thích. Lúc thì kim đồng hồ điên cuồng tiến về trước, lúc thì lại nhanh chóng lùi về sau, giống như bị mất khống chế, không thể hoạt động bình thường.
Nhưng thời gian trên chiếc đồng hồ quả quýt này có thay đổi cỡ nào, thì nó đều qua lại trong vòng nửa tiếng, không thể nào vượt qua giới hạn này.
Mà giới hạn này chính là thời gian cực hạn khởi động lại của tòa cổ trạch.
Dương Gian nhíu mày:
"Trong trí nhớ của Liêu Phàm, chỗ này chưa từng xảy loại hiện tượng kỳ dị như vậy."
"Lúc này không còn tiếng chuông vang lên nữa. Chẳng lẽ mấy người Trương Khánh đã tìm ra đồng hồ quả lắc và đang khống chế thời gian trong cổ trạch?"
"Không, khả năng xảy ra trường hợp này cực kỳ nhỏ. Bởi vì chiếc đồng hồ quả lắc không tồn tại ở thời điểm này. Với năng lực của mấy người đó chắc chắn không thể nào tìm ra được."
"Như vậy chỉ còn lại hai khả năng. Đó là bản thân đồng hồ quả lắc bị mất khống chế, hoặc người kích thích đồng hồ quả lắc là một người khác."
Hắn lập tức thông qua một ít tin tức vụn vặt để suy diễn mọi chuyện.
Nhưng kết quả suy diễn này của Dương Gian đã gần tiếp cận với chân tướng của vụ việc.
Người ảnh hưởng đến thời gian của đồng hồ quả lắc không phải Trương Khánh, cũng không phải Liễu Bạch Mục, mà chính là người được bọn chúng thả ra ngoài ý muốn.
Toàn bộ dị thường ở chỗ này chính là do người kia gây ra.
Rất nhanh.
Dương Gian mang theo những người khác đi ra khỏi cổ trạch, không thèm quan tâm đến những động tĩnh ở bên trong.
Nhưng vừa ra khỏi cổ trạch, hắn đã nhìn thấy thân ảnh màu trắng xám của một người đàn ông, giống như di ảnh, âm u đầy tử khí. Người này đứng yên tại chỗ trước cổng chính, dùng ánh mắt vô thần nhìn về phía bên này.
Phùng Toàn nói.
- Là con quỷ trước kia, nó lại xuất hiện. Lần này dường như nó muốn cản chúng ta, không muốn chúng ta rời khỏi đây.
Ý đồ của con quỷ kia cũng không khó đoán.
- Càng như vậy chúng ta càng cần phải rời khỏi đây. Tòa cổ trạch xuất hiện dị biến, thời gian trở nên hỗn loạn, quỷ xuất hiện hiện chắn đường, chỗ này đã không thể ở lại đươc nữa. Cho dù không tìm thấy Lý Dương, chúng ta cũng phải rời đi khỏi đây trước đã.
- Nếu con lệ quỷ này ngăn cản, chúng ta sẽ giam giữ nó lại.
Ánh mắt Dương Gian khẽ động, con ngươi màu đen lóe lên chút ánh sáng đỏ.
Chỗ này không còn ở bên trong cổ trạch, quỷ vực không bị can thiệp, có thể sử dụng bình thường.
Tuy nhiên, lúc này đinh đóng quan tài đang bận áp chế thi thể của Liễu Bạch Mục, tạm thời không thể sử dụng. Nhưng cũng không sao, bởi vì hiện tại tiểu đội bọn họ đang đầy đủ người, có thể ra tay bất cứ lúc nào.
Hắn không hề do dự hay chần chừ, nhanh chân đi đến trước cánh cửa sắt, đối mặt với con lệ quỷ không biết kia.
Dương Gian tự tin, dù bản thân có kích hoạt quy luật giết người của con quỷ kia, bị nó để mắt đến, hắn cũng có thể chống đỡ được. Dù sao hiện tại hắn cũng đã trở thành dị loại, không còn là ngự quỷ nhân đơn thuần nữa.
Nhưng mọi chuyện lại không hề xảy ra như những gì hắn tưởng tượng.
Khi đám người Dương Gian đến gần, con quỷ đang đứng chắn trước cửa sắt đột nhiên di động. Nó đi sang bên cạnh, giống như đang nhường đường cho đám người.
- Tránh ra, là cố ý hay trùng hợp?
Thấy vậy, ai nấy cũng đều tỏ ra kinh ngạc.
Từ lúc nào lệ quỷ sẽ chủ động tránh né người vậy?
Dương Gian khẽ nhíu mày, nếu con lệ quỷ này đã không chắn đường nữa, vậy hắn cũng không cần thiết phải lãng phí thời gian ở trên thân của một con lệ quỷ không biết. Với lại, hắn mơ hồ có cảm giác, con quỷ này có liên quan mật thiết với tòa cổ trạch. Nếu không nó sẽ không xuất hiện thường xuyên ở trong tòa cổ trạch như vậy.
Tuy nhiên, ở trong trí nhớ của Liêu Phàm lại không có bất cứ chút ấn tượng nào với con lệ quỷ này cả.
Điều này khiến cho người ta cảm thấy khá là kỳ quái.
Chừng tám giờ tối, đám người Dương Gian rời khỏi cổ trạch, tiến vào đường phố của thành phố Đại Đông.
Chương 1866: Sử Dụng Quỷ Vực
Điều này cũng có nghĩa là đám người đã thoát khỏi khu vực linh dị, mọi thứ ở xung quanh đang khôi phục bình thường.
- Cuối cùng cũng đi ra, mệt chết Hùng phụ rồi. Đã hơn tám giờ rồi, cần phải về ngủ. Mẹ tôi bảo trẻ con phải ngủ sớm thì mới phát triển tốt được.
Hùng Văn Văn nhảy cẫng, vỗ tay hoan hô. Người nhát gan, sợ phiền phức như nó không thích ở trong tòa cổ trạch.
Phùng Toàn hạ giọng nói:
- Bên trong nhà vẫn còn có động tĩnh, đúng là không thích hợp.
Tiếng động trong cổ trạch cực kỳ lớn, dù đã đứng ở bên ngoài những bọn họ vẫn có thể nghe được. Nó giống như tiếng phá cửa, đồng thời cũng khiến cho không ít người đi đường chú ý đến.
Dương Gian khẽ ngẩng đầu.
- Đi tìm Vương Sát Linh trước, có vẻ như hắn ta đang che giấu rất nhiều chuyện.
Ánh mắt của hắn nhìn về phía một tòa nhà lớn ở đằng xa.
Dường như hắn có thể nhìn xuyên qua không gian, xuyên qua các lớp ngăn cách để nhìn thấy được mọi thứ bên trong tầng cao nhất của tòa nhà kia.
Hắn chuẩn bị dùng quỷ vực để mang mọi người đến đó.
Nhưng lúc này, ở trong cổ trạch có thứ gì đó được ném ra ngoài, nện trúng thân thể của một cô gái đang đi trên đường.
- Hự.
Người kia kêu một tiếng đầy đau đớn, vì bị thứ kia ném trúng và phải ngã nhào trên mặt đất.
Ở bên cạnh, một cô gái khác lên tiếng phàn nàn.
- Là ai ném đồ lung tung trúng người bọn tôi vậy?
Thế nhưng khi thứ kia lăn ra giữa đường, được ánh đèn đường chiếu rọi vào, vẻ tức giận của người kia lập tức biến thành sợ hãi, không dám phàn nàn thêm câu nào.
Bởi vì thứ này là một chiếc đầu người với sắc mặt tái nhợt…
- A!
Một tiếng thét chói tai xuất hiện, khiến cho đám người ở xung quanh chú ý đến. Không ít người tỏ ra kinh ngạc, nhao nhao dừng lại, quay đầu nhìn sang.
Nhưng cảnh tượng mà bọn họ nhìn thấy chỉ là hai cô gái cuống cuồng bỏ chạy.
- Hả?
Dương Gian lạnh lùng xoay người. Khẽ dùng mắt quỷ để thăm dò, lập tức nhìn thấy một chiếc đầu người chết vừa được ném ra khỏi tòa cổ trạch kia.
Đầu người chết này là của… Liễu Bạch Mục.
Hắn ta đã chết.
Đầu bị người khác ném ra khỏi cổ trạch, thi thể bị Dương Gian dùng cây trường thương nứt nẻ xuyên qua, xách ở trong tay.
Cùng lúc đó, tiếng động ở trong cổ trạch dừng lại.
Tầng ba của cổ trạch.
Bên cạnh cửa sổ tàn khuyết, một bóng dáng quỷ dị đang đứng yên, dường như dang dòm ngó cái gì đó ở bên ngoài.
"Đông! Đông! Đông!"
Đồng thời, ngay lúc này, bên trong cổ trạch lại truyền ra tiếng chuông. Đây chính là tiếng chuông của đồng hồ quả lắc, chỉ là lần này khác với những lần trước. Nó không còn là tiếng chuông theo thời gian đúng chuẩn của tòa cổ trạch nữa, mà là tiếng chuông trong thời điểm thời gian của tòa cổ trạch đang hỗn loạn.
Dương Gian lập tức hạ lệnh cho quỷ đồng.
- Đi lấy chiếc đầu kia về.
Một đứa bé giống như người chết trốn ở trong đám người lập tức tức chạy về phía trước. Sau đó nó nhặt chiếc đầu của Liễu Bạch Mục lên rồi mang trở về.
Dương Gian khẽ nhìn một cái.
Đầu của Liễu Bạch Mục cũng không hoàn chỉnh. Trên mặt của hắn ta có thêm một dấu tay, khiến cho xương sọ bị lõm sâu vào trong.
Nói cách khác, đầu của Liễu Bạch Mục đã bị người ta bóp nát.
Lực lượng của người sống căn bản không thể nào đủ lực để bóp nát xương sọ được, cho nên người này chỉ có thể là lệ quỷ hoặc ngự quỷ nhân.
Nhưng Dương Gian lại thiên về khả năng sau hơn.
Bởi vì lệ quỷ sẽ không cố ý vứt đầu người ra ngoài.
- Từ bộ dạng đầu của Liễu Bạch Mục, sau khi bị tôi chặt một nhát, hắn ta vẫn chưa chết. Mà là sau này mới chết, vì thế trong cổ trạch chắc chắn còn có người khác.
Dương Gian nhìn về phía cánh cửa sổ bị tàn phá ở trên tầng ba của cổ trạch, ở đó đang có một bóng người.
Hắn không nhìn thấy rõ lắm, bởi vì lực lượng linh dị của tòa cổ trạch quấy nhiễu, cho nên không thể quan sát được ở bên trong.
Không phải vì như vậy thì hắn đã sớm thăm dò xong tòa cổ trạch, cũng không còn phải kiêng kỵ và rút lui như này.
Phùng Toàn cũng chú ý đến bóng mờ này.
- Đó là cái gì vậy?
Đồng Thiến nói:
- Quỷ?
Dương Gian nói:
- Không, là người. Quỷ sẽ không đứng yên và nhìn chằm chằm vào tôi như vậy đâu. Tuy nhiên, tôi có thể cảm giác được, người kia là một kẻ cực kỳ nguy hiểm.
Lúc này, người đàn ông trung niên đứng trên tầng ba đang quan sát Dương Gian ở bên ngoài.
Dường như lực lượng linh dị của tòa cổ trạch không thể nào ảnh hưởng đến ông ta.
- Người này là Dương Gian sao? Đúng là một tên vãn bối không tệ, cũng khá thông minh. Hắn lại biết kết hợp thanh sài đao và đinh đóng quan tài lại làm một để tạo thành một món vũ khí thuộc về bản thân. Nhờ đó có thể khiến cho quy tắc sử dụng món đồ này trở nên phức tạp hơn. Dù người bình thường lấy được nó cũng khó tìm hiểu ra được quy tắc sử dụng. Đồng thời hắn lại có thể lấy được hai món đồ linh dị này, đúng là tuổi trẻ tài cao.
Chương 1867: Người Bí Ẩn
- Chỉ tiếc là, tên hậu bối này giống ai không giống, lại đi giống với bộ dạng của một kẻ mà tôi chán ghét nhất.
- Không cần vội, đã bắt đầu thời gian đếm ngược, chẳng mấy chốc nữa tôi sẽ qua tìm hắn và hỏi thăm một vài chuyện.
Phía sau lưng ông ta truyền đến từng tiếng tí tách đầy thanh thúy, âm thanh này là âm thanh hoạt động của kim đồng hồ.
Chỉ là lúc này, thời gian đang bị tua nhanh, kim nhảy rất gấp gáp.
Mà ở bên cạnh người này, Trương Khánh và Vạn Đồng tỏ ra hãi hùng khiếp vía, không dám thở mạnh dù chỉ một chút.
Bởi vì vừa rồi người này đã bóp nát đầu Liễu Bạch Mục và ném ra ngoài.
Theo như lời của người này, hiện tại Liễu Bạch Mục chỉ còn mỗi đầu, không thể khống chế lệ quỷ, nên dù có phục sinh cũng đã trở thành kẻ vô dụng.
Cho nên Liễu Bạch Mục phải chết, vì hắn ta không còn giá trị để phục sinh.
Người đàn ông trung niên nguy hiểm kia xoay người lại, mỉm cười nói:
- Tôi cần hai cậu làm chân chạy, nên hai cậu cố mà làm tốt chuyện của bản thân đi. Đổi lại, tôi sẽ cho hai người tiếp tục sống sót, đồng thời còn là sống rất tốt.
Một nụ cười tương đối bình thường, nhưng lại khiến cho hai người bọn chúng cảm thấy ớn lạnh.
Người này tuyệt đối là một đại nhân vật của thời kỳ trước. Chỉ là không biết vì nguyên nhân gì mà gã bị thua, để rồi bị nhốt trong ngục tại cổ trạch của Vương gia. Đồng thời còn bị nhốt ròng rã nhiều năm.
Trương Khánh đáp:
- Tốt nhất ông không nên làm loạn. Tình huống hiện tại đã khác xa so với thời đại của ông. Tổng bộ vẫn còn, đội trưởng vẫn còn, nếu đem chuyện này làm lớn sẽ rất phiền phức. Với lại, ông hắn cũng sẽ có người thân, có hậu nhân, nên tôi nghĩ ông cần nghĩ cho bọn họ một chút.
- Việc mà tôi muốn làm mấy người không hiểu được đâu. Đúng và sai không hề quan trọng, cái quan trọng ở đây chính là kết quả. Với lại, đúng là tôi cũng đang muốn gặp lại một số người bạn cũ, nếu bọn họ vẫn còn sống.
- Còn nữa, tôi tên là Trần Kiều Dương, cũng không có cái gọi là danh hiệu kia. Mà trước đây bị người ta gán cho một ngoại hiệu, tôi nhớ không lầm thì nó là…Mục quỷ nhân.
- Mục quỷ nhân, Trần Kiều Dương.
- Hai người có thể gọi tôi là Mục quỷ nhân, cũng thể gọi là Trần Kiều Dương, tôi đều không ngại, nhưng tuyệt đối đừng nhớ nhầm.
Trên khuôn mặt của người đàn ông trung niên nguy hiểm này mang theo một chút hồi tưởng, lại có một chút cảm khái. Đồng thời nói ra một cái tên, một cái ngoại hiệu.
Đây là một cái ngoại hiệu đã bị lãng quên, không có ai nhớ, cũng không ai biết đến.
Giống như cha của Dương Gian vậy, không một ai sẽ đi nhớ đến tên của một người chết vì chuyện linh dị là gì.
"Mục quỷ nhân, Trần Kiều Dương?"
Trương Khánh và Vạn Đồng thầm lẩm bẩm nó ở trong lòng, cố gắng ghi nhớ, chuẩn bị nhờ người tìm hiểu một chút khi ra ngoài.
Hiện tại là thời đại công nghệ số, chỉ cần một cái tên là có thể tra ra được bối cảnh, một cái danh hiệu là có thể tìm ra hồ sơ linh dị.
Trong lúc ba người kia đang nói chuyện với nhau.
Ở trên đường phố, Dương Gian đã thu hồi ánh mắt. Hắn mang theo đội ngũ rời khỏi chỗ này, trực tiếp biến mất.
Mà gã tên là Trần Kiều Dương kia cũng quay người trở đi vào sâu trong cổ trạch.
Ở trong cổ trạch.
Mấy bóng người quỷ dị du dãng lung tung.
Giống như đang nhắm vào gã ta.
- Vợ chồng của Vương gia đời thứ hai, cùng sinh cùng chết một chỗ, thú vị đấy. Tiếc là lá gan của Vương gia đời thứ ba quá nhỏ. Nếu là lão quỷ, Vương gia đời thứ nhất đến, có lẽ tôi còn kiêng kỵ một chút.
Trần Kiều Dương cười lạnh một tiếng, sau đó, bóng dáng gã dần dần biến mất trong màn đêm.
…
Ngay khi đám người Dương Gian rời khỏi cổ trạch.
Một bức ảnh chụp đã được nhanh chóng lan truyền trong giới linh dị. Nội dung bên trong bức ảnh là hai tay của Dương Gian đang xách hai phần thi thể của Liễu Bạch Mục. Một tay cầm đầu, một tay xách thi thể băng lãnh.
Ngoại trừ hắn ra, bên trong tấm hình còn có bóng dáng của Phùng Toàn, Đồng Thiến, Hoàng Tử Nhã, …
- Liễu Bạch Mục ở trong cổ trạch tại thành phố Đại Đông đã bị Dương Gian xử lý. Chà chà, đúng là thú vị. Kể từ khi Dương Gian lên tiếng đến giờ hẳn thời gian chưa quá hai tiếng nhỉ.
Đây là lời bình luận của một người nào đó ẩn danh ở trên trang web của giới linh dị.
Một người khác có nickname là: "Ta có một kế" cũng bình luận.
- Đắc tội với mắt quỷ Dương Gian mà còn muốn chạy? Ngay cả Phương Thế Minh của hội anh em đều bị Dương Gian giết, Liễu Bạch Mục tính là gì. Loại tiểu nhân vật như hắn ta có thể chống đỡ được hai tiếng đồng hồ coi như đã khá lắm rồi.
Chương 1868: Diệp Sư Phụ
- Một người hình như là Trương Hàn, trước đó từng bị Liêu Phàm cùng Hứa Phong xử lý. Một người khác là Lý Dương, nhưng hiện tại không thấy, xem ra lần giao thủ này Dương Gian cũng có hao tổn.
Cũng có một ít người biết được chút nội tình thảo luận với nhau.
Khó mà tưởng tượng nổi, chuyện hôm nay còn chỉ mới xảy ra cách đây nửa ngày đã được lan truyền rỗng rãi trên trang web của giới linh dị.
Tuy nhiên, việc có những tin tức tình báo này cũng không có gì lạ. Hiện tại, mức độ chú ý của ngự quỷ nhân có thể nói là trước nay chưa từng có. Đối với những đại nhân vậy như Dương Gian, một khi có động tác gì đó, ở trên đầu hắn chắc chấn không thể thiếu vệ tinh giám sát. Đồng thời còn có các nhân viên tình báo chui vào thành phố Đại Xương để điều tra.
- Đúng là nhàm chán, muốn tìm người đánh nhau, có ai đánh không? Thoải mái chọn địa điểm, lượng người không giới hạn.
Người comment câu này có nickname là: Diệp sư phụ, thành phố Đại Hải.
Nhưng, ngay khi nhìn thấy nickname này, toàn bộ người trong giới linh dị đều im bặt, không một ai đáp lại hắn ta.
Giờ phút này.
Ở trên tầng cao nhất của tòa cao ốc Ninh An, thành phố Đại Đông.
- Ầm!
Một tiếng động lớn vang lên, chiếc đầu người vặn vẹo biến dạng của Liễu Bạch Mục rơi trên mặt đất. Sau đó nó lăn về phía trước, lăn đến dưới chân của người thanh niên mặc giày da.
Vương Sát Linh hơi xoay người, nhìn về chỗ tối tăm ở phía trước.
Ở trong bóng tối, một đoàn người đang lưu động. Dương Gian từ trong bóng tối đi ra, con ngươi màu đen của hắn lấp lóe từng tia sáng màu đỏ.
Dương Gian lập tức nói với giọng điệu lãnh đạm.
- Cậu còn có chuyện lừa tôi. Cậu đã biết tòa cổ trạch kia có thể khởi động lại thời gian, cho nên mới cố tình đưa chiếc đồng hồ quả quýt này cho tôi đúng không.
Vương Sát Linh mỉm cười nói:
- Nhưng đối với đội trưởng Dương mà nói, không phải Liễu Bạch Mục đã chết ở trong tay của cậu rồi hay sao?
- Tôi biết, với năng lực của đội trưởng Dương, việc bọn chúng bị xử lý chỉ là việc sớm muộn. Chỉ là tôi không ngờ được động tác của đội trưởng Dương lại nhanh như vậy.
Dương Gian nói:
- Đã để cậu thất vọng rồi?
Vương Sát Linh đáp:
- Không, là vượt quá dự đoán của tôi, tôi vẫn đánh giá quá thấp về đội trưởng Dương.
Dương Gian cầm chiếc đồng hồ quả quýt và ném ra ngoài.
- Thứ này trả lại cho cậu. Ngoài ra, hiện tại cổ trạch đã xảy ra chuyện, tự cậu đi xử lý đi. Tôi còn có chuyện quan trọng hơn cần xử lý, không có thời gian để chơi ở chỗ này với cậu.
Vương Sát Linh tiếp nhận chiếc đồng hồ quả quýt, khi nhìn thấy thời gian ở phía trên, sắc mặt hắn ta khẽ đổi một chút.
- Cậu định đi, nếu cậu đi thì người đồng đội kia của cậu phải làm sao bây giờ?
Nói đến đây, hắn ta lại ném trả chiếc đồng hồ quả quýt.
- Có lẽ cậu nên đi vào và mang theo người đồng đội kia ra rồi hẵng rời đi.
Dương Gian nói:
- Bản thân cậu ta tự có năng lực để sống sót, nên tôi không lo lắng lắm.
Năng lực tự vệ của Lý Dương là cực kỳ mạnh. Chỉ cần tìm một căn phòng rồi núp vào trong là có thể tránh né tập kích của lệ quỷ.
Vương Sát Linh nói:
- Tôi thấy cậu nên lo lắng là vừa, bởi vì cổ trạch đã đại biến, không còn an toàn nữa, mà trở nên cực kỳ nguy hiểm. Do có người phá vỡ đi cân bằng của tòa cổ trạch, nên hiện tại nó không còn là việc của một mình cậu nữa.
Dương Gian nhíu mày.
- Cậu cảm thấy đây là trách nhiệm của tôi?
- Ít nhất cũng phải chờ đến khi mọi chuyện được tìm hiểu rõ ràng rồi hẵng rời đi chứ. Dù sao chuyện này cũng liên luy rất lớn. Một khi cổ trạch bị mất khống chế, không đơn giản chỉ là người đồng đội kia của cậu sẽ chết. Mà toàn bộ thành phố Đại Đông sẽ gánh chịu linh dị tập kích không tưởng. Đó là điều mà không một ai muốn thấy.
Vương Sát Linh thở dài, trong giọng nói có chút bất đắc dĩ.
- Cậu cũng biết, tôi chỉ là một kẻ phế vật. Ở phương diện này, năng lực của tôi kém xa so với đội trưởng Dương.
"..."
Một nhân vật cấp đội trưởng lại tự bảo bản thân là phế vật? Đây không còn là vấn đề khiêm tốn nữa, mà chính là thân kinh của hắn ta có vấn đề.
Vương Sát Linh đột nhiên nói thêm:
- Còn nữa, Lý Quân đã đến. Trước đó tôi đã nói chuyện qua với đội trưởng Lý. Hiện tại hắn ta cũng đã rất chú ý đến chuyện của cổ trạch.
Lời này vừa ra khiến cho Dương Gian phải nhíu mày.
Hiển nhiên, bất kể là Vương Sát Linh, hay Lý Quân vừa được tổng bộ phái đến, cả hai đều hiểu rõ chuyện của cổ trạch nhiều hơn cả hắn, cho nên bọn họ mới coi trọng vấn đề này như vậy.
Chương 1869: Lý Quân Ở Đâu
- Hiện tại Lý Quân đang ở đâu?
- Tôi chỉ biết hắn ta đang ở trong thành phố Đại Đông. Còn ở chỗ nào, đang làm gì thì tôi không thể biết. Dù sao tôi cũng không quản được hắn ta.
Vừa nói, Vương Sát Linh vừa xoay người nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Từ tòa cao ốc của thành phố Đại Đông, ánh mắt hắn ta nhìn về phía cổ trạch.
Sỡ dĩ Vương Sát Linh lựa chọn tòa cao ốc này làm trụ sở cũng là vì đứng ở chỗ này có thể quan sát thấy cổ trạch. Tiện cho hắn ta có thể giám sát động tĩnh của tòa cổ trạch bất cứ lúc nào.
Lúc này, ánh mắt của hắn ta khẽ động, cảm giác bất an ở trong lòng bất chợt được phóng đại.
- Nhìn, toàn độ đèn đường bên ngoài tòa cổ trạch đã bị tắt.
Dương Gian xoay người nhìn.
Đúng vậy.
Giờ phút này, con đường bên ngoài tòa cổ trạch đã bị tắt đèn. Nhưng cũng không tắt hết toàn bộ, đầu đường và cuối đường vẫn còn sáng đèn. Điều này chứng tỏ, việc đèn đương bị tắt không phải do vấn đề về đường truyền, cũng không phải do bị mất điện. Mà là đoạn đường gần cổ trạch đang bị thứ gì đó quấy nhiễu, khiến cho đèn đường không thể sáng lên.
Vương Sát Linh nói:
- Lực lượng linh dị đang khuếch tán. Cổ trạch đã không vây nhốt được những thứ kia. Chuyện mà tôi lo lắng nhất đã xảy ra.
Dương Gian hỏi:
- Ở bên trong cổ trạch, ngoài đám người Liễu Bạch Mục ra vẫn còn có người khác. Cậu biết chuyện này là gì không?
Lần này có vẻ như Vương Sát Linh cũng không còn ý định giấu diếm nữa.
- Trước đó hình như tôi đã nói với cậu rồi, mặc dù tòa cổ trạch này là của Vương gia, nhưng tôi lại không thích ở trong này. Nguyên nhân cũng tương đối đơn giản, bên trong tòa cổ trạch có quỷ. Dồng hồ quả lắc can thiệp vào thời gian trong ngôi nhà cổ, hình thành một cái nhà tù. Mà tác dụng của nhà tù này chính là vây nhốt quỷ, khiến chúng phải quanh quẩn trong cổ trạch, không thể đi ra ngoài được.
- Tôi lo chính là có người sẽ tìm ra chiếc đồng hồ quả lắc kia, sau đó khởi động lai thời gian trong ngôi nhà cổ, khiến lệ quỷ từng bị giam giữ chạy ra ngoài. Vì thế tôi mới để cho cha tôi đi vào tìm đồng hồ quả lắc.
- Đương nhiên, cha tôi có tìm thấy nó hay không cũng chẳng sao cả. Ít nhất chỉ cần không để cho người khác tìm ra nó là được. Nhưng đồng hồ quả lắc lại vượt qua dự tính của tôi, nó đã khiến cha tôi bị mất tích, không thể trở về.
- Tuy nhiên, có vẻ như hiện tại tôi không cần phải lo lắng về chuyện này nữa. Bởi vì tôi có thể khẳng định, đã có người tìm ra đồng hồ quả lắc, đồng thời khôi phục lại thời gian trong ngôi nhà cổ. Cậu nhìn chiếc đồng hồ quả quýt này mà xem, mặc dù thời gian của nó tương đối hỗn loạn, nhưng có phải là thời gian trong đó đang dần tiếp cận với thời gian trong hiện thực hay không?
Dương Gian lần nữa mở chiếc đồng hồ quả quýt ra và quan sát.
Đúng vậy.
Bất kể là thời gian trên chiếc đồng hồ quả quýt này thay đổi như thế nào, thì nó đều đang tiếp cận với thời gian trong thực tế.
Vương Sát Linh nói:
- Một khi thời gian trong cổ trạch giống với thực tế, mọi vật bên trong cổ trạch sẽ chồng vào thực tế. Đến khi đó, tôi nghĩ hẳn đội trưởng Dương cũng biết là chuyện gì sẽ xảy ra rồi.
Lúc này Dương Gian mới hiểu được, vì sao thời gian trên chiếc đồng hồ quả quýt lại liên tục nhảy.
Dương Gian nói:
- Có người khống chế đồng hồ quả lắc và thay đổi thời gian của tòa cổ trạch. Người này muốn cho thời gian trùng khớp với hiện thực nhằm mang lệ quỷ từ trong quá khứ đến hiện tại?
Vương Sát Linh cười cười:
- Nói chuyện cùng đội trưởng Dương đúng là thoải mái. Tình huống này đúng là như vậy. Bởi vì thi thoảng đồng hồ quả lắc sẽ xảy ra chuyện bị mất khống chế và khởi động lại, cho nên nên khi giam giữ lệ quỷ nhất định phải tránh né quãng thời gian khởi động lại kia. Cụ thể hơn mà nói, thì hiện tại đang là 8 giờ đúng, lúc này trong cổ trạch sẽ không có lệ quỷ. Nếu cậu cho thời gian tiến về trước hay sau một phút, không, thậm chí chỉ cần mười giây thôi, nói không chừng sẽ có lệ quỷ xuất hiện.
- Chỉ có thời gian chính xác mới gặp được lệ quỷ đặc biệt, đây chính là bí mật về tòa cổ trạch của Vương gia.
Lời này vừa ra, không những Dương Gian mà mấy người đồng đội đằng sau lưng của hắn đều cảm thấy sợ hãi.
Đây đâu phải là một tòa cổ trạch, nó đơn giản là một nhà giam của quỷ. Chỉ là Vương gia đã lợi dụng lực lượng linh dị của đồng hồ quả lắc, nhằm thay đổi thời gian trong ngôi nhà cổ và nhốt chúng ở trong từng quãng thời gian khác nhau.
Hiện tại đang có người sửa đổi lại thời gian, như vậy những con lệ quỷ bị vây trong từng quãng thời gian khác biệt kia sẽ có thể đến hiện thực.
- Chỗ đó có bao nhiêu con lệ quỷ?
Chương 1870: Chuyện Gì Đã Xảy Ra
Vương Sát Linh nói:
- Trong vòng một giờ, ngoại trừ một chút thời gian để điều chỉnh lúc giờ đúng và giờ rưỡi, cậu còn có thể chia nó ra được bao nhiêu đoạn thời gian?
Lúc này, Hùng Văn Văn, người yêu thích làm toán bắt đầu tính nhẩm.
Một giờ có 60 phút, tổng cộng là 3600 giây. Ngoại trừ lược bớt một chút thời gian để hiệu chỉnh lúc giờ đúng và giờ rưỡi ra. Nếu cứ một giây chia làm một đoạn thời gian thì có tận 3558 cái.
Hùng Văn Văn kinh hô:
- Trời ạ, 3558 đoạn thời gian.
- Đương nhiên Vương gia tôi không thể nào giam giữ lệ quỷ đầy hết toàn bộ phân đoạn thời gian. Nhưng số lượng lệ quỷ ở trong cổ trạch chắc chắn sẽ không hề ít. Với lại, hiện tại thời gian ở bên trong cổ trạch đã được sửa đổi, tôi không biết là ai đang cầm đồng hồ quả lắc. Nhưng tôi hi vọng đội trưởng Dương có thể liên thủ với tôi để xử lý tên kia, đồng thời ngăn ngừa không cho chuyện linh dị cấp S này xảy ra.
- Không, nếu nó hoàn toàn bị mất khống chế, thì đây có lẽ là một chuyện linh dị cấp SS.
Nói xong, Vương Sát Linh đi đến, giơ tay về phía Dương Gian.
Ánh mắt Dương Gian khẽ động, cuối cùng vẫn đưa tay lên nắm:
- Việc liên thủ không thành vấn đề. Nhưng tôi sẽ không đi làm những chuyện mà bản thân không có nắm chắc. Huống hồ chuyện này bị mất khống chế có một phần là do sự thất trách của cậu. Nếu cậu sớm tiêu diệt đám người Liễu Bạch Mục, chuyện này như này chắc chắn sẽ không xảy ra.
- Có lẽ cậu vẫn còn tồn tại tư tâm.
Vương Sát Linh cười nói:
- Mỗi người đều có tư tâm. Nhưng trên thế giới này vẫn không thiếu những người cao thượng, đội trưởng Dương cảm thấy thế nào? Hi vọng lần hợp tác này của chúng ta sẽ diễn ra tốt đẹp.
Dương Gian nói:
- Muốn hợp tác thì phải thể hiện ra thành ý, tôi đã mang toàn bộ tiểu đội của tôi đến rồi, người cửa cậu đâu?
Vương Sát Linh nói:
- Ba đời Vương gia tôi tổng cống có 5 người, cũng không ít hơn đội ngũ của cậu.
Nói xong.
Trên tấm kính đằng sau lưng hắn ta xuất hiện hình bóng của hai ông bà lão. Mặt mũi của cả hai đều khô gầy, âm u đầy tử khí, trông khá kinh dị.
Dương Gian nói:
- Còn chưa đủ. Đồng hồ quả lắc tồn tại trong quá khứ, kẻ có thể kích thích nó chắc chắn sẽ khởi động lại, hoặc nói là làm gì đó có hiệu quả tương tự khởi động lại. Cho nên nhân số chỉ mang tính hỗ trợ, không có tác dụng trực tiếp trong việc quyết định.
- Nếu tính thêm tôi nữa thì sao?
Bất chợt một âm thanh quái dị vang lên, dường như cuống họng của người nói đã bị bỏng, nên nó khá khàn khàn, hơi chói tai, làm cho người nghe cảm thấy không được thoải mái.
Một người cao lớn, khí tức quỷ dị, được bao bọc mới ánh sáng màu lục đi đến.
Người này xuất hiện rất đột ngột, giống như đột nhiên biến ra vậy.
- Lý Quân?
Dương Gian nhìn chằm chằm vào người kia:
- Sau chuyện linh dị của quỷ họa, cậu dường như đã thay đổi khá nhiều.
Khuôn mặt chết lặng của Lý Quân khẽ đáp:
- Vẫn được, cậu cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều so với trước.
Hai người đã từng gặp qua nhau, chính xác hơn mà nói thì cả hai đã quen biết nhau từ rất lâu.
Dương Gian hỏi:
- Hiện tại chuyện linh dị của quỷ họa thế nào rồi? Hẳn vẫn chưa xử lý xong bức tranh kia đúng không.
Lý Quân nói:
- Đã khống chế được, như vậy là đủ rồi.
Vương Sát Linh nói:
- Ba vị đội trưởng liên thủ với nhau. Dương Gian, cậu cảm thấy tỷ lệ thắng như thế nào?
- Có lẽ sẽ bị đoàn diệt.
Dương Gian nói:
- Người có thể sử dụng khởi động lại rất khó đối phó. Huống hồ, cổ trạch còn đang bị mất khống chế. Nguy hiểm mà chúng ta sắp phải đối mặt còn nhiều hơn so với tưởng tượng.
Lý Quân nói:
- Cậu vẫn như vậy, cực kỳ cẩn thận. Được rồi, không cần lãng phí thêm thời gian nữa, bắt đầu hành động, cố gắng xử lý xong chuyện này trước khi nó khuếch tán ra ngoài.
Dương Gian trầm giọng nói:
- Càng vội vàng càng dễ phạm phải sai lầm. Ở chuyện linh dị của quỷ họa lần trước tôi cũng đã cảnh cáo mấy người rồi.
Lý Quân nói:
- Vậy cậu có đề nghị gì không?
Dương Gian nói:
- Tối thiểu nhất cũng phải chuẩn bị đầy đủ vật phẩm cần thiết để cất chứa lệ quỷ và phòng tỏa toàn bộ khu vực kia.
Vương Sát Linh nói:
- Tôi sẽ cho người đi làm chuyện này ngay, nó sẽ không làm chậm trễ hành động của chúng ta đâu.
Đúng lúc này, Phùng Toàn từ trong bóng tối đi ra, sắc mặt hắn ta có chút ngưng trọng.
- Lý Quân, Dương Gian, Vương Sát Linh, mấy người chờ một chút. Tôi có câu này không biết nên nói ra không?
Lý Quân hỏi:
- Phùng Toàn, là chuyện gì vậy?
Phùng Toàn chỉ chỉ vào cửa:
- Chiếc ghế này hẳn không phải là đồ dùng ở chỗ này đúng không?
Lúc này, cửa chính đang rộng mở, còn đèn trong hành lang thì không biết vì nguyên nhân gì mà tắt ngúm một loạt. Chỉ còn lại những ánh đèn ở phía xa xa liên tục nhấp nháy.
Chương 1871: Chiếc Ghế Màu Đỏ
Hả?
Ba người đồng loạt nhìn về phía chiếc ghế gỗ lim cũ kỹ kia.
Hiển nhiên nó không phải là vật dụng ở bên trong tầng này. Đồng thời, khí tức của chiếc ghế gỗ này tương đối quỷ dị, giống như có liên quan đến lực lượng linh dị.
- Bên này cũng có.
Hoàng Tử Nhã bất chợt chỉ tay ra sau lưng.
Ở phía sau lưng của cô là một lối nhỏ đi về phía WC. Cái này cũng không tính là đường đi, nhưng lúc này lại có một chiếc ghế nhỏ màu đỏ đậm đặt ngang, ngăn trở đường đi.
- Chỗ này cũng có.
Ở trên tầng này, tại giữa một đoạn hành lang cũng có một chiếc ghế màu đỏ đậm khác xuất hiện. Tương tự mấy cái gác, nó đặt giữa trung tâm của hành lang. Đồng thời sự xuất hiện của nó tương đối lý kỳ, không có tiếng động, cũng không ai cảm ứng được.
Sắc mặt Lý Quân khẽ động.
- Chuyện linh dị đã ăn mòn đến chỗ này?
- Tòa cao ốc này có quỷ, hơn nữa còn là một con lệ quỷ không tầm thường.
Tròng mắt Dương Gian khẽ híp, bắt đầu cảnh giác cao độ.
Chuyện linh dị có thể khiến cho ba vị đội trưởng không phát hiện ra thì không thể nào là chuyện linh dị tầm thường được.
- Sẽ không xui xẻo như vậy chứ? Thành phố Đại Đông lớn như vậy, hơn nữa chỗ này còn là tầng thứ một trăm của tòa cao ốc, vì sao chuyện linh dị lại xuất hiện ở đây? Sẽ không phải là trùng hợp đó chứ?
Đồng Thiến liếc nhìn hai bên, trong ánh mắt có chút kinh ngạc.
Vương Sát Linh chậm rãi nói:
- Có lẽ sau khi lệ quỷ rời khỏi tòa cổ trạch, đã bị người nào đó đuổi đến chỗ này.
Lý Quân lập tức nói:
- Cũng giống như hiệu quả của quỷ nến màu trắng à?
Vương Sát Linh đáp:
- Có lẽ là thủ đoạn mạnh mẽ hơn.
Dương Gian hỏi:
- Cậu biết được gì sao?
Vương Sát Linh chậm rãi lắc đầu:
- Khó nói, hiện tại tôi còn chưa thể khẳng định.
- Trước tiên không cần bàn bạc mấy chuyện này, cứ xử lý chuyện linh dị trước mắt đã.
Lý Quân nhanh chân đi đến gần chiếc ghế gỗ màu đỏ đậm ở cửa ra vào.
Hai người Dương Gian và Vương Sát Linh đứng nhìn, không nói tiếng nào.
Bởi vì bọn họ hiểu, Lý Quân đang thăm dò.
Chuyện linh dị chính là như vậy, cần phải có một người mạo hiểm để thăm dò, sau đó mới bắt đầu triển khai hành động.
Nếu cứ tùy tiện xúm vào hành động mà không thèm tìm hiểu sẽ rất dễ bị quỷ tập kích, tạo thành tổn thất không cần thiết.
Dưới ánh đèn tối tăm, chiếc ghế gỗ tỏa ra màu sắc tươi đẹp, đỏ tươi như máu, giường như bản thân nó có thể phát ra ánh sáng màu đỏ, cực kỳ bắt mắt.
Sau khi ngang nhiên đi qua, Lý Quân cũng không xảy ra chuyện gì, dường như hắn ta không gặp phải bất cứ nguy hiểm nào vậy.
Hắn ta khẽ nhíu mày, dùng chân đá vào chiếc ghế gỗ.
Cú đá này của hắn ta cực mạnh, khiến cho chiếc ghế gỗ màu đỏ bay thẳng ra ngoài, rồi rơi trên hành lang, không có động tĩnh.
Lý Quân nói:
- Tương đối kỳ lạ, không có lệ quỷ cũng không gặp phải tập kích.
Dương Gian nói:
- Đó là vì cậu chưa phát động quy luật giết người của lệ quỷ. Cậu thử nhìn kỹ xung quanh mà xem.
Đến lúc này Lý Quân mới phát hiện ra, ở trong góc số lượng ghế gỗ lại xuất hiện nhiều hơn.
Bất tri bất giác, không một chút dấu hiệu.
Chiếc ghế gỗ màu đỏ đậm nằm ở đó lộ ra vẻ đột ngột.
Lúc này, mắt quỷ của Dương Gian mở ra, quỷ vực khuếch tán, thăm dò quỷ dị ở xung quanh. Hắn muốn nhìn xem những chiếc ghế đỏ này rốt cục là cái gì.
Một tầng quỷ vực, hai tầng quỷ vực, ba tầng, bốn tầng... Vừa mới bắt đầu hắn đã sử dụng đến tầng quỷ vực thứ tư.
Nhưng, dưới sự bao phủ của quỷ vực tầng bốn, chiếc ghế gỗ kia vẫn không có sự biến hóa nào, vẫn là một chiếc ghế màu đỏ đậm cũ kỹ.
Năm tầng quỷ vực.
Không chút do dự, hắn mở ra quỷ vực tầng thứ năm. Ở tầng này, quỷ vực đã có thể loại bỏ một số lệ quỷ không quá khủng bố.
Nhưng chiếc ghế kia vẫn không biến hóa.
Trong đầu Dương Gian lập tức có một suy đoán đại khái.
"Có lẽ chiếc ghế gỗ này không phải lệ quỷ… Mà chính là một loại môi giới."
…
Chứng kiến ghế gỗ màu đỏ xuất hiện càng ngày càng nhiều, mọi người đều có thể hiểu được, chỗ này đã bị một loại lực lượng linh dị không biết nào đó xâm lấn.
Thậm chí có thể lệ quỷ đang quanh quẩn đâu đó ở chỗ này.
Vả lại điểm quan trong nhất chính là, loại lực lượng linh dị này có thể xâm lấn một cách vô thanh vô tức. Chỗ này có nhiều ngự quỷ nhân như vậy mà không một ai phát giác ra. Chỉ đến khi Phùng Toàn thấy có chiếc ghế gỗ màu đỏ nằm chắn trước cửa thì mới lên tiếng nhắc nhở.
- Không nên tốn quá nhiều thời gian cho chuyện linh dị này, nó chỉ khiến chúng ta bị chậm trễ thời gian mà thôi. Dương Gian, để người của tiểu đội các cậu xử lý chuyện ở đây đi. Còn mấy người chúng ta đi qua cổ trạch một chuyến.
Chương 1872: Chia Ra Hành Động
Chuyện linh dị ở đây mà bộc phát thì cùng lắm là một tòa cao ốc sẽ bị phong tỏa.
Nhưng nếu cổ trạch ở phía bên kia xảy ra chuyện, vậy toàn bộ thành phố Đại Đông sẽ gặp tai họa.
Dương Gian nói:
- Tôi từ chối quyết định này của cậu. Tôi cho rằng chuyện linh dị ở chỗ này không hề đơn giản như cậu nghĩ đâu. Ngược lại, tôi có một đề nghị, cậu và Vương Sát Linh đi đến cổ trạch dò đường trước. Tôi sẽ dẫn dắt đồng đội của tôi xử lý tình hình ở đây. Nếu hai người cần giúp đỡ thì cứ báo tin cho tôi biết.
- Thế cũng được.
Lý Quân cũng không từ chối.
Dù sao khoảng cách giữa hai bên cũng khá gần. Đồng thời, Dương Gian có quỷ vực, nên tốc độ di chuyển cũng là cực kỳ nhanh.
Sau đó Lý Quân quay qua hỏi Vương Sát Linh.
- Vương Sát Linh, cậu có ý kiến gì không?
- Tôi không có ý kiến gì cả, hai vị cứ quyết định là được.
Vương Sát Linh mỉm cười, có vẻ như hắn ta rất dễ nói chuyện.
- Hi vọng đội trưởng Dương tranh thủ thời gian xử lý xong chuyện ở đây rồi tụ họp với bọn tôi. Dù gì đi nữa cậu cũng không muốn có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, đúng không?
Dương Gian không nói gì.
Lý Quân nói:
- Vậy chúng ta chia ra để hành động.
Nói xong, hắn ta sử dụng quỷ vực mang Vương Sát Linh chuẩn bị rời đi.
Nhưng ngay khi quỷ vực của Lý Quân bắt đầu khuếch tán, một chiếc ghế gỗ màu đỏ đột nhiên lắc lắc một cách quỷ dị.
Ngay lập tức, ánh lửa chuẩn bị khuếch tán bị nó cản lại, giống như bị ngăn cách vậy. Ánh sáng của quỷ hỏa chỉ chiếu rọi được ở bên trong căn phòng, không thể nào truyền qua chỗ khác. Điều này khiến cho quỷ vực của Lý Quân chỉ có thể bao phủ tầng này, thậm chí còn không thể bao phủ hết toàn bộ tầng này nữa.
Sắc mặt Lý Quân khẽ biến.
- Bị quấy nhiễu, quỷ vực của tôi bị ảnh hưởng.
Vương Sát Linh nói:
- Xem ra suy đoán của đội trưởng Dương không hề sai. Chuyện linh dị ở chỗ này không đơn giản, chỉ sợ chúng ta sẽ không thể nào nhẹ nhàng rời đi khỏi đây được.
- Chỉ là quỷ vực bị ảnh hưởng mà thôi, chúng ta chỉ cần dùng thang máy đi xuống dưới là được. Không có gì đáng ngại hết.
Lý Quân nói, đồng thời hắn ta cũng không hề dừng lại, vẫn muốn dùng tốc độ nhanh nhất để rời khỏi đây, tiến về tòa cổ trạch.
Rất nhanh.
Lý Quân đi đến thang máy chuyên môn dành cho Vương Sát Linh và ấn nút mở cửa.
Cửa thang máy lập tức mở ra.
Lúc này, ánh đèn bên trong thang máy đã bị tắt, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ một chiếc ghế ghỗ màu đỏ đang đặt bên trong. Vừa bắt mắt vừa quỷ dị.
- Lại là ghế gỗ màu đỏ?
Lý Quân tiếp tục nhấn nút, nhưng lúc này thang máy không hề có phản ứng.
Mất tác dụng.
Mặt Lý Quân đen lại, quay đầu nhìn về phía Dương Gian.
- Dương Gian, quỷ vực của cậu có bị quấy nhiễu không?
Tại phương diện quỷ vực, có thể nói Dương Gian là đầu tàu.
Mặc dù số lượng ngự quỷ nhân có được quỷ vực không hề ít. Nhưng có thể đạt đến trình độ như Dương Gian thì chỉ có thể đếm được ở trên đầu ngón tay.
Dương Gian nói:
- Quỷ vực của tôi không bị can thiệp quá nhiều, nhưng vẫn bị ảnh hưởng. Hiện tại loại ảnh hưởng này đang dần tăng lên. Nếu tôi đoán không sai, con lệ quỷ ở chỗ này đang sắp sửa thức tỉnh.
- Tôi sẽ đưa hai người xuống tầng khác, tránh xảy ra trường hợp cả đám bị nhốt ở chỗ này, lãng phí quá nhiều thời gian. Mặt khác, hai người cầm theo chiếc đồng hồ quả quýt này đi.
Nói xong, hắn lần nữa sử dụng đến mắt quỷ.
Quỷ vực bao phủ, trong nháy mắt ánh sáng màu đỏ bao trùm toàn bộ tầng này. Đồng thời bao trùm luôn cả ánh sáng màu xanh lục của quỷ hỏa. Sau đó nó bắt đầu khuếch tán ra bên ngoài. Từ chỗ này, tầng cao nhất của tòa cao ốc xuống phía dưới mặt đất.
Nhưng sau đó, Dương Gian nhanh chóng cảm giác được.
Ở trong quỷ vực của hắn đột nhiên xuất hiện một chiếc ghế gỗ màu đỏ. Chiếc ghế gỗ này cản trở tầm nhìn của mắt quỷ, khiến quỷ vực không được hoàn chỉnh, có cảm giác bị tàn phá.
Nhưng Dương Gian vẫn có thể đưa hai người Lý Quân và Vương Sát Linh ra bên ngoài.
Trong nháy mắt.
Lý Quân và Vương Sát Linh đã đột ngột xuất hiện ở dưới tòa nhà.
- Xem ra quỷ vực của Dương Gian cũng bị quấy rối, nếu không phạm vi dịch chuyển không chỉ có chừng này.
Lý Quân khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn chằm chằm cửa ra vào của đại sảnh tầng một.
Lúc này ở trước lối vào của đại sảnh đột nhiên xuất hiện một chiếc ghế gỗ màu đỏ, chắn ngang giữa lối đi.
Xung quanh vắng vẻ, không một bóng người, hoàn toàn khác với vẻ phồn hoa của đô thị.
Có vẻ như người ở trong tòa cao ốc này đã bị mất tích một cách ly kỳ vào lúc nào đó.
Chương 1873: Chắn Đường
- Dương Gian không muốn bị cuốn vào trong chuyện linh dị của cổ trạch. Mục đích đến đây của hắn chỉ là muốn báo thù, cho nên chuyện linh dị lần này vừa trùng hợp để cho hắn lấy cớ.
Lý Quân nói:
- Không có gì đáng ngại. Huống hồ gì chuyện ở đây cũng phải có người đi xử lý, mà bên kia cũng cần có người đi dọn dẹp. Có tiểu đội của Dương Gian ở chỗ này tôi yên tâm được rồi. Đi thôi, chúng ta đi qua bên kia.
Ánh mắt Vương Sát Linh ánh khẽ động, nhưng cũng không từ chối.
Bởi vì hắn ta cũng rất muốn biết xem cổ trạch đã xảy ra chuyện gì. Vì sao sau khi cha mẹ của hắn ta tiến vào bên trong cổ trạch lại hoàn toàn không có tin tức. Chẳng những không tìm ra đồng hồ quả lắc, mà bản thân hai người bọn họ cũng không thể trở về. Trước đó hắn ta vốn định nhân lúc Dương Gian tiến vào cổ trạch để cho mẹ hắn ta tiến vào đó tìm kiếm cha hắn ta.
Nhưng sau khi Dương Gian đi ra, cha mẹ hắn ta vẫn không hề đi ra ngoài.
Nếu còn không nghĩ cách xử lý, vậy ba đời Vương gia của hắn ta sẽ phải xảy ra chuyện.
Lúc này Dương Gian bắt đầu an bài công việc.
- Mấy người đi nghỉ trước đi, chuyện ở đây cứ để cho tôi và Phùng Toàn xử lý là được.
Hắn để cho những người khác ở lại đây, không nên đi loạn xạ.
Đồng Thiến kinh ngạc nói:
- Chỉ hai người? Như vậy có ổn không?
Dương Gian nói:
- Việc số lượng người nhiều hay ít không có bất cứ ý nghĩa nào. Nếu có thể xử lý được thì tôi đương nhiên sẽ xử lý. Còn không thể xử lý, dù mấy người có tham gia vào cũng chỉ càng dễ gặp nguy hiểm mà thôi. Với lại, năng lực của mấy người không quá thích hợp cho việc xử lý chuyện này. Lần hành động trước đó mấy người đã sử dụng đến lực lượng linh dị rồi, nếu còn tiếp tục dùng đến nữa sẽ khiến lệ quỷ đẩy nhanh tốc độ khôi phục.
- Cho nên hiện tại mấy người chỉ cần tự đảm bảo an toàn cho bản thân là được.
- Vậy thì anh mau đi xử lý đi. Làm xong sớm về nhà sớm. Mẹ tôi vừa gửi tin nhắn cho tôi hỏi lúc nào thì về để ăn cơm.
Hùng Văn Văn phất phất tay, ra hiệu cho Dương Gian mau đi xử lý.
Hoàng Tử Nhã nói:
- Quỷ đồng thì sao? Anh không định mang nó theo à?
- Không cần.
Nói xong, Dương Gian khẽ ra hiệu một cái, Phùng Toàn lập tức đi theo.
Hai người rời khỏi khu nghi ngơi, đi dọc theo hành lang, tiến đến lối thoát hiểm. Mà trước khi rời đi, Dương Gian còn cẩn thận đóng kín cửa.
Ngay khi hắn vừa đóng cửa và rời đi không được bao lâu.
Ở phía sau cánh cửa, không biết từ lúc nào chỗ đó đột nhiên xuất hiện một chiếc ghế gỗ màu đỏ. Nó đặt chắn ngang cửa, không cho ai ra vào.
Trên đường, Phùng Toàn hỏi:
- Với năng lực của mấy người bọn tôi hẳn đủ để xử lý được chuyện linh dị ở chỗ này mà. Vì sao cậu không cùng hành động với đám người Lý Quân và Vương Sát Linh? Mức độ nghiêm trọng của cổ trạch hẳn đã vượt quá chỗ này.
- Tôi đương nhiên biết được điều đó. Nhưng nếu trước khi hành động mà còn có chút mập mờ thì tôi sẽ không hành động. Tên Vương Sát Linh kia chắc chắn còn có chỗ nào đó giấu diếm, nên tôi không yên tâm đối với hắn ta. Với lại, bên trong tòa cổ trạch kia cực kỳ nguy hiểm. Trong tình huống như vậy, trước tiên cứ chờ xem tình hình là ổn thỏa nhất. Trước đó tôi cũng phải vất vả lắm mới có thể sống lại, nên hẳn cậu cũng không muốn tôi lại chết nhanh như vậy chứ.
Giọng điệu Dương Gian có chút lãnh đạm.
Mặc dù hiện tại hắn đã trở thành dị loại, nhưng vẫn cực kỳ cẩn thận.
Khi đối đầu với ngự quỷ nhân, hắn có thể cuồng vọng một chút. Nhưng thứ mà hắn đang chống lại lúc này là bí mật của cổ trạch từ thời dân quốc, nên hắn không thể không cẩn thận được.
Trước lối vào của cầu thang.
Lại có một chiếc ghế gỗ màu đỏ đang chắn đường.
Chiều dài của chiếc ghế gỗ này dường như có thay đổi, nó vừa vặn chắn ngang lối đi vào cầu thang, cực kỳ kín kẽ.
Nhưng chiều cao của chiếc ghế này không đủ, tùy tiện nhảy một cái là có thể nhảy qua. Nó căn bản không thể nào ngăn chặn được người khác.
Dương Gian nhìn chằm chằm vào ghế gỗ và hỏi:
- Cậu có ý tưởng gì không?
Phùng Toàn nói:
- Những chiếc ghế gỗ liên tục xuất hiện này hẳn chỉ được hình thành từ lực lượng linh dị, chứ không phải lệ quỷ thực sự. Cho nên khi Lý Quân đụng vào chúng, hắn ta không gặp bất cứ nguy hiểm nào. Bởi vì thứ mà hắn ta tiếp xúc không phải là lệ quỷ thực sự. Theo suy đoán của tôi, mấy chiếc ghế gỗ màu đỏ này là một loại môi giới liên kết với lệ quỷ. Cần phải sử dụng một loại phương pháp đặc biệt, hoặc là thủ đoạn nào đó thì mới có thể kích hoạt được quy luật giết người của lệ quỷ.
Hắn ta tiến về phía trước, đặt tay lên trên chiếc ghế gỗ màu đỏ đậm.