Virtus's Reader
Khủng Bố Sống Lại

Chương 1899: CHƯƠNG 1899: MỤC QUỶ NHÂN

Đây là lần đầu tiên gã chứng kiến thế giới mới này.

Nhưng bất cứ lúc nào, gã ta cũng luôn đề phòng Vương gia đời thứ ba.

Quả nhiên.

Đời thứ ba của Vương gia đúng là một tên phế vật, chỉ việc thủ cổ trạch mà cũng thủ không xong. Qua nhiên, một đời càng tệ hơn so với một đời. Nhớ năm đó, đời thứ hai của Vương gia dựa vào lão quỷ đời thứ nhất hoành hành vô kỵ, không một ai dám đắc tội.

- Chàng trai trẻ, cố mà sống tốt đi. Cậu cứ yên tâm, ân oán giữa chúng ta đã xong rồi, sau này khả năng sẽ không bao giờ gặp lại.

Trần Kiều Dương còn phất phất tay chào tạm biệt với Vương Sát Linh.

Sắc mặt Vương Sát Linh hơi âm trầm, ánh mắt khẽ động, không biết đang suy nghĩ cái gì. Nhưng cuối cùng hắn ta vẫn không ra tay, chỉ trơ mắt nhìn người kia rời đi.

Hắn ta biết người này rất nguy hiểm, một khi rời khỏi cổ trạch sẽ gây ra đại sự.

Phương pháp tốt nhất vào lúc này chính là bóp chết người kia ngay tại chỗ.

Nhưng lý trí lại nói cho hắn ta biết, lúc này bản thân mà một chọ một với người kia sẽ là một hành động không sáng suốt.

Trong lúc hắn ta đang suy nghĩ.

Trần Kiều Dương đã bước ra xa. Lúc này, gã ta vẫn chắp tay ở sau lưng, lộ ra vẻ thong dong, tự tại.

Rất nhanh, gã ta sắp sửa rời khỏi con đường này.

Trần Kiều Dương thầm nghĩ trong lòng.

"Chỗ này là chỗ phiền phức, chỗ nhiều chuyện, mình cần nhanh chóng rời khỏi đây."

Nhân vật cấp đội trưởng đúng là có bản lĩnh. Trước khi số lượng quỷ trong tay gã ta đạt đến số lượng nhất định nào đó, tốt nhất không nên va chạm với những người này. Tránh xảy ra việc người trẻ đánh bậy lại giết chết tiền bối như gã.

Nhưng chỉ ngay sau đó.

Khi Trần Kiều Dương đi đến cuối con đường, gã lập tức dừng chân, sắc mặt khẽ động, trở nên ngưng trọng.

Một cây trường thương màu vàng cắm trên mặt đất, đâm sau vào trong bùn, đồng thời cũng chắn luôn đường đi của gã.

- Ừm?

Vừa nhìn thấy thứ này, Trần Kiều Dương lập tức hiểu ra là chuyện gì.

Đột nhiên.

Bầu trời đêm dần dần bị ánh sáng màu máu bao phủ. Trên mặt đất xuất hiện một cái bóng màu đen lắc lư, giống như một bóng mờ cực lớn, bắt đầu ăn mòn ra bốn phương tám hướng.

Lúc này, toàn bộ thế giới giống như lần nữa bị biến đổi.

Không còn là đô thị phồn hoa, đèn đuốc sáng trưng.

Mà là vùng đất linh dị đỏ tươi như máu, đầy quỷ dị.

Ngay sau đó, một giọng nói lạnh lùng xuất hiện.

- Chưa gì đã rời đi vội vàng như thế sao?

Ở ngã rẽ phía trước xuất hiện bóng dáng của một người thanh niên. Người này chậm rãi đi đến, duỗi cánh tay màu đen, mở bàn tay nắm lấy cây trường thương và rút nó ra khỏi mặt đất.

"Quả nhiên, người họ Dương vẫn là kẻ phiền phức nhất."

Chứng kiến khuôn mặt non nớt có chút quen thuộc kia, vẻ mặt của Trần Kiều Dương lập tức trở nên cực kỳ dữ tợn.

Trần Kiều Dương nhìn chằm chằm vào người thanh niên vừa quen thuộc vừa xa lạ này, sắc mặt trở nên dữ tợn hơn.

Lúc trước, khi ở trong cổ trạch, gã ta đã hỏi qua hai tên sai vặt là Trương Khánh và Vạn Đồng, nên đã biết được khá nhiều tin tức về người thanh niên trẻ tuổi trước mặt. Ví dụ như hắn tên là Dương Gian, danh hiệu mắt quỷ, là nhân vật cấp đội trưởng của tổng bộ. Đồng thời còn là người đầu tiên xử lý được chuyện linh dị cấp S.

Lại nghe nói đến việc lúc trước hắn từng đánh bại Diệp Chân, người tự xưng là đệ nhất trong giới ngự quỷ nhân…

Những tin tức như vậy có rất nhiều, nhiều đến mức ngay cả người nghe như Trần Kiều Dương còn cảm thấy phiền.

Gã ta chỉ biết một chút.

Đầu tiên, người tên Dương Gian này có liên quan với người họ Dương kia, khả năng cao chính là đời sau của người đó.

Dương Gian dùng mắt quỷ thăm dò, sau đó mở miệng hỏi với giọng điệu lạnh lùng.

- Trước đó, ở trong cổ trạch tôi tưng giết rất nhiều người. Nhưng không hề gặp qua người nào như ông. Cho nên, ông là ai?

Hắn không biết gã?

Trần Kiều Dương lập tức chú ý đến tin tức quan trọng này.

Nghĩ kỹ lại.

Cũng đúng.

Gã ta và Dương Gian chưa từng gặp mặt. Mà nghe nói Dương Gian chỉ mới vừa trở thành ngự quỷ nhân, thời gian chưa đầy một năm. Trước khi trở thành ngự quỷ nhân vẫn còn là một học sinh cấp ba, tiến vào giới linh dị khá trễ.

Gã ta nghiêm túc hơn, tự giới thiệu.

- Mục quỷ nhân, Trần Kiều Dương.

Mục quỷ nhân Trần Kiều Dương?

Dương Gian khẽ nhíu mày, thử tìm kiếm mấy chữ đó ở trong đống trí nhớ, nhưng không có bất cứ thu hoạch nào.

Đồng thời cái tên này cũng không có trong kho hồ sơ của tổng bộ. Người này không phải là ngự quỷ nhân thời đại này, bởi vì trong trí nhớ của Liêu Phàm không hề có bất cứ tin tức nào về mục quỷ nhân Trần Kiều Dương.

Dương Gian lập tức hỏi:

- Trước đó chính ông là người không ngừng lắc đồng hồ quả lắc, khiến cho nó khởi động lại?

Chương 1900: Thời Kỳ Dân Quốc

Sách bản đẹp được làm bởi Nhân

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

Trần Kiều Dương mỉm cười:

- Tại sao tôi phải nói cho cậu biết nhiều tin tức như vậy?

- Tôi là người không được kiên nhẫn cho lắm. Nên tốt nhất ông hãy phối hợp một chút, bằng không tôi sẽ nhịn không được mà làm thịt ông ngay.

Trong con ngươi màu đen của Dương Gian lóe lên chút ánh sáng đỏ.

- Đúng là không biết phép tắc. So với mấy tên tiểu tử lúc trước, cậu còn hung hăng hơn. Vừa mới gặp mặt đã định chém chém giết giết, cũng không biết kính già ueye trẻ chút nào cả. Tôi nghe nói thời đại này xã hội đã hòa bình rồi, nếu đánh nhau sẽ phải ngồi tù. Nhưng hiện tại xem ra nó vẫn như lúc trước, không có gì thay đổi cả.

Dương Gian lạnh lùng nói:

- Hòa bình? Giết chết loại người như ông, thế giới tự khắc sẽ hòa bình. Xem ra ông không định nói. Không sao, ông không nói cũng được. Như vậy, trước tiên tôi sẽ làm thịt ông, sau đó lại từ từ tìm kiếm thông tin từ trên thi thể của ông.

Hắn cũng không kiên nhẫn được lâu như vậy.

Với lại, hiện tại bản thân hắn chắc chắn sẽ không hỏi thăm ra được điều gì. Chi bằng cứ áp chế người này, sau đó dùng quỷ ảnh để cưỡng ép đánh cắp trí nhớ.

- Chờ, chờ một chút.

Trần Kiều Dương lập tức giơ tay ra hiệu.

Đây là lần đầu tiên gã ta gặp phải người thanh niên như này. Còn chưa nói chuyện xong đã ra tay, ngay cả lý do cũng không cần, đúng là một quái thai.

Dương Gian bình tĩnh đáp:

- Ông cứ nói đi, cái đó không ảnh hưởng gì đến việc đánh nhau của chúng ta cả.

Lúc này, cuộc giao phong giữa hai bên đã bắt đầu.

Bóng mờ ở dưới chân đã xâm lấn đến bên cạnh Trần Kiều Dương. Vốn Dương Gian định lén lút đánh cắp trí nhớ của gã, nhưng khi quỷ ảnh vừa xâm lấn đến chỗ này liền dừng lại.

Ở xung quanh Tại Trần Kiều Dương hình như có thứ thứ gì đó vô hình cực kỳ kinh khủng đang ngăn chặn quỷ ảnh, không cho nó tiếp tục xâm lấn.

Trần Kiều Dương cũng cảm nhận được sự thăm dò từ Dương Gian. Sắc mặt gã hơi cứng đờ, lập tức nói:

- Tôi chỉ muốn hỏi, cha của cậu, Dương Hiếu Thiên có còn sống không?

Trong lúc nhất thời, sắc mặt Dương Gian khẽ biến:

- Ông biết cha tôi?

Cha hắn đã chết từ rất lâu, đồng thời có liên quan đến giới linh dị. Lúc còn sống, cha của hắn cực kỳ thần bí, người biết tên của cha hắn không hề nhiều. Vậy mà người tên Trần Kiều Dương ở trước mắt lại có thể nói ra tên của cha hắn.

Trần Kiều Dương nói:

- Khuôn mặt này quá quen thuộc, nó giống như đúc với cha của cậu, nên muốn không nhận ra cũng khó. Tại thời điểm tôi còn chưa bị nhốt ở trong cổ trạch của Vương gia cũng từng có quen biết với cha cậu. Cha cậu là một người có tài năng thiên bẩm, không, phải nói là nhân tài trong giới linh dị. Thú thật, tôi cực kỳ khâm phục cha của cậu.

Dương Gian nói:

- Ông ấy chết rồi. Chết cách đây từ rất lâu.

- Tôi cũng đoán ra được.

Trần Kiều Dương hơi cảm khái:

- Nhìn thấy con của hắn ta tiến vào giới linh dị, tôi liền biết ông ta đã chết. Nếu ông ta còn sống, ông ta chắc chắn sẽ không cho phép cậu tiếp xúc với những thứ bẩn thỉu như thế này. Tuy nhiên, tôi cảm thấy khó tin chính là, người như cha của cậu mà cũng có ngày phải tử vong.

Ánh mắt Dương Gian trở nên lạnh lùng, không một chút hoài niệm hay đau thương:

- Là người thì đều sẽ phải chết, không một ai có ngoại lệ.

Giống như một người không có tình cảm vậy.

- Đúng vậy, đã là người thì sẽ có lúc phải chết, không một ai là ngoài lệ. Chỉ là cậu có muốn biết cha mình đã chết như thế nào không? Tôi có quen mấy người, lúc còn sống, cha cậu khá thân với bọn họ. Tôi nghĩ, có lẽ cậu nên đi điều tra nguyên nhân cái chết của cha cậu.

Trần Kiều Dương nói, với ý đồ di chuyển lực chú ý của Dương Gian.

- Nếu cậu có hứng thú, tôi sẽ nói tên bọn họ cho cậu biết, để cậu có cơ hội báo thù cho cha cậu.

- Tôi không có hứng thú đối với những ân oán của thế hệ trước. Người đã chết rồi, giờ có moi móc ra ân oán ngày xưa cũng chẳng có bất cứ ý nghĩa nào nữa. Ngược lại, ông khiến cho tôi cảm thấy có chút kinh ngạc. Vậy mà ông lại quen biết cha của tôi, hơn nữa còn biết đến khá nhiều chuyện trước kia… Ông không phải là ngự quỷ nhân thời đại này.

- Ông là ngự quỷ nhân cùng thời đại với cha của tôi.

Dương Gian nhìn chằm chằm vào Trần Kiều Dương, từ trên xuống dưới, ánh mắt hắn giống như phát hiện ra bảo tàng gì đó vậy.

Nhận biết cha của hắn và là ngự quỷ nhân cùng thời đại với cha hắn là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Trước giờ hắn đang liên tục truy tìm ngọn nguồn của lệ quỷ, phát hiện ra các hiện tượng linh dị đều có dính líu đến thời kỳ dân quốc. Nhưng những tin tức liên quan đến thời kỳ đó mà hắn có được đều bị cắt đứt.

Chương 1901: Không Phải Bảo Vệ

Người duy nhất mà hắn xác nhận là đã sống từ thời kỳ Dân quốc đến nay chỉ còn lại Tần Lão.

Còn có ông nội của La Vĩnh, chính là con lệ quỷ khủng bố có danh hiệu quỷ gõ cửa.

Nhưng những tin tức hắn thu thập được từ lệ quỷ tương đối ít, chỉ có người sống mới biết nhiều thứ.

Cho nên việc tìm hiểu của Dương Gian gặp phải quá nhiều khó khăn. Thời kỳ Dân quốc cách hiện tại gần trăm năm, quá xa xưa, hầu như ngự quỷ nhân thời kỳ đó đã chết sạch. Cho nên khả năng khai quật được thông tin về thời kỳ đó của hắn hầu như bằng không. Vì thế, đối với hắn mà nói, khi gặp phải một người cùng thời đại với cha hắn có lẽ là một cơ hội tốt, nói không chừng có thể nhận được nhiều tin tức quan trọng cũng nên.

Ở thời đại của bọn họ, việc truy tìm thông tin ở thời kỳ dân quốc sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều so với hắn.

Trần Kiều Dương nói:

- So với cha của cậu, thời gian tiến vào giới linh dị của tôi còn sớm hơn một chút. Nhưng cứ coi như là cùng một thời kỳ cũng được. Tuy nhiên, cậu thực sự không có bất cứ hứng thú nào đối với những chuyện khi còn sống và cái chết của cha cậu hay sao? Trong giới linh dị, biết càng nhiều thứ, cơ hội sống sót sẽ càng cao.

Dương Gian nói:

- Không, hiện tại tôi càng cảm thấy hứng thú với ông hơn. Hôm nay, tôi muốn lấy đống trí nhớ ở trong đầu của ông.

Trần Kiều Dương quát lớn với giọng điệu nghiêm khắc.

- Cậu đối xử với trưởng bối như vậy sao? Lúc còn sống cha cậu từng thiếu nợ nhân tình của tôi, vậy mà hôm nay cậu lại dám ra tay với tôi sao?

Dương Gian cười lạnh rồi nói:

- Tôi chưa từng nhìn thấy ông, cũng đã không nhìn thấy cha tôi từ lâu rồi. Cho nên, mối quan hệ giữa hai người như thế nào cũng không phải do mấy câu từ trong miệng của ông là có thể định đoạt được. Chỉ với dăm ba câu mà muốn lừa tôi, coi tôi là đứa trẻ lên ba hay sao? Mà dù ông có thực sự là bạn của cha tôi lúc còn sống thì sao chứ?

- Ở trong cổ trạch của Vương gia, ông đã khống chế đồng hồ quả lắc, hiệu chỉnh thời gian, ý đồ thả ra lệ quỷ ở bên trong. Với hành động đó, đừng nói ông là bạn của cha tôi, dù ông có là ân nhân của cha tôi đi nữa, thì hôm nay tôi vẫn sẽ giết chết ông. Đồng thời tôi sẽ còn ra tay độc ác hơn, bởi vì lúc còn sống cha tôi đã kết bạn nhầm người, lại quen biết với một kẻ gây tai họa như ông.

- Tốt, tốt lắm, nói thì hay lắm. Con cháu nhà họ Dương quả nhiên là loại ngụy quân tử, giả dối đến buồn nôn.

Lúc này, Trần Kiều Dương rốt cục cũng bị chọc giận.

Gã ta vốn định qua loa lấp liếm một chút để qua mặt Dương Gian. Dù sao mấy người trẻ tuổi như hắn cũng chưa đủ kinh nghiệm. Tên Lý Quân kia cũng thế, không đủ kinh nghiệm, lại khá nóng nảy. Còn tên Vương Sát Linh kia lại quá cẩn thận, không đủ bá lực.

Không ngờ Dương Gian này lại cực kỳ tàn nhận và quyết đoán như vậy, không hề giống với tính cách của thanh niên ở lứa tuổi này.

- Ngụy quân tử? Giả dối? Ông sai rồi. Cái mà tôi để ý không phải là việc ông gây chuyện ở trong thành phố Đại Đông, mà chính là trí nhớ của ông. Tuy nhiên, hiện tại xem ra ông cũng không có ý định cho thôi. Vậy thì tôi cứ lấy nó, tiện thể giết ông luôn, kẻo sau này ông lại đi khắp nơi gây sự. Nói gì đi nữa thì tôi cũng là một người đội trưởng, giết được ông tôi sẽ có tiền thưởng từ tổng bộ.

Dương Gian cầm chặt cây trường thương ở trong tay.

Một lần nữa mở mắt quỷ.

Thế giới xung quanh lập tức trở nên cực kỳ quỷ dị, mọi thứ đều bị bao phủ bởi ánh sáng màu đỏ, giống như sắp sửa hòa tan vào nó vậy.

Đây chính là quỷ vực tầng thứ năm.

Ở bên trong quỷ vực tầng năm, xung quanh người Trần Kiều Dương lập tức xuất hiện mấy con lệ quỷ.

Đó là bốn cỗ thi thể kinh khủng. Một cỗ thi thể trắng bệch và sưng vù vì bị ngâm nước, giống như bị chết đuối. Một thi thể thì xuất hiện đầy viết thương, giống như bị ai đó chém chết. Một cỗ thi thể khác lại khô gầy, da thịt chuyển sang màu đen, giống như được hong khô vậy. Cỗ thi thể cuối cùng lại giống như vừa mới chết, không hề bị hư thối, cũng không thiếu khuyết gì. Nhưng quần áo ở trên người lại là từ thời kỳ Dân quốc, chứ không phải của thời đại này.

Bốn cỗ thi thể này chính là bốn con lệ quỷ, chúng chỉ lộ diện ở trong quỷ vực tầng thứ năm.

Điểm khủng bố nhất chính là lúc này bốn con lệ quỷ kia đang quây lại thành một vòng, vây xung quanh Trần Kiều Dương. Chúng vừa ngăn cản sự xâm lấn của quỷ ảnh, vừa ngăn cách quỷ vực tầng năm, giống như đang bảo vệ gã ta vậy.

Không.

Không phải bảo vệ.

Mà bốn con lệ quỷ này đang nắm tay, đứng yên tại chỗ, cái này có vẻ giống với một chiếc nhà giam hơn.

Chương 1902: Giao Cho Quy Luật Mới

Còn Trần Kiều Dương chính là phạm nhân bị giam ở bên trong.

Gã ta bị nhốt ở bên trong, nhưng đồng thời cũng nhận được sự bảo vệ.

- Bất cứ kẻ nào cũng đều dám đối nghịch với Trần Kiều Dương tôi? Từ trước đến giờ Trần Kiều Dương tôi chưa từng bị nhục nhã như này. Muốn đánh cắp trí nhớ của tôi? Thằng nhãi nhà họ Dương cậu xứng sao?

Nếu đã vạch mặt, Trần Kiều Dương cũng không hề khách khí nữa. Gã nhìn chằm chằm vào Dương Gian, đồng thời cổ tay bất chợt chảy máu.

Máu tươi kia có màu đen, hơi sền sệt, tỏa ra một mùi hôi thối, giống như thi thủy vậy.

Máu đen rơi xuống mặt đất, sau đó đột nhiên chuyển động đầy quỷ dị, giống như đang tự động hình thành mấy chữ vậy.

"Giết chết Dương Gian."

Sau khi tạo thành mấy chữ kia, máu đen lại tản ra, sau đó lần lượt chảy đến cỗ thi thể tàn khuyết, có đầy vết thương.

Vốn cỗ thi thể này đang đứng yên bất động, nhưng lúc này lại đột nhiên hoạt động, giống như vừa thức tỉnh vậy.

Thân thể khẽ lay động, cổ từ từ vặn vẹo.

Con lệ quỷ tàn khuyết, chứa đầy vết thương kia lập tức xoay người lại. Nó nhìn chằm chằm vào bên phải con đường trước mặt, chứ không hề nhìn về phía chỗ Dương Gian đang đứng.

Bởi vì Dương Gian đó là giả… là ảo ảnh do quỷ vực chế tạo thành.

Người sống không thể nào phân biệt được loại ảo ảnh này, nhưng quỷ có thể.

"Gã này đang điều khiển lệ quỷ?"

Thấy cảnh tượng như vậy, con ngươi Dương Gian khẽ co lại.

Không.

Tên Trần Kiều Dương này không phải đang điều khiển lệ quỷ, tuyệt đối không phải. Không một ai có thể điều khiển được lệ quỷ. Cách làm vừa rồi của gã giống như đang dùng lực lượng linh dị của bản thân để ảnh hưởng đến lệ quỷ. Nó giống như việc giao phó cho lệ quỷ một loại quy luật giết người mới. Khiến cho bản thân Dương Gian lập tức trở thành đối tượng phù hợp với quy luật giết người của nó.

Nhưng loại ảnh hưởng này hẳn có thời gian hạn chế, nói cách khác thời gian sở hữu quy luật giết người này của con lệ quỷ kia tương đối ngắn ngủi. Chờ đến khi sự ảnh hưởng của lực lượng lệ quỷ bị biến mất, lệ quỷ sẽ trở về trạng thái bị mất khống chế.

Đây chính là mục quỷ nhân hay sao?

"Động thủ."

Dương Gian chỉ thoáng phân tính tình hình, nhưng cũng không vì thế mà hắn tỏ ra chần chờ. Đối mặt với vị ngự quỷ nhân cùng thời kỳ với cha hắn, hắn không có bất cự sự khinh thường nào.

Trong nháy mắt.

Quỷ vực biến hóa.

Dương Gian đang đứng ở ngã ba và nói chuyện với Trần Kiều Dương đột nhiên biến mất, không thấy đâu nữa. Toàn bộ thế giới lập tức bị bao phủ bên trong ánh sáng màu đỏ.

Hắn đã mở ra quỷ vực tầng thứ sáu.

Ở trong phạm vi của quỷ vực tầng thứ sáu, ngay cả lệ quỷ cũng sẽ bị giam cầm, tạm thời không thể hành động. Mà cái Dương Gian muốn cũng chính là phân ra thắng bại ở trong quãng thời gian này.

Hiệu quả xuất hiện.

Bên trong tầng thứ sáu của quỷ vực, bốn con lệ quỷ ở bên cạnh Trần Kiều Dương đều rơi vào tình trạng đình trệ trong thoáng chốc. Cỗ thi thể bị thay đổi quy luật giết người, vừa mới bắt đầu hành động kia cũng đứng yên bất động.

Nhưng ngay khi Dương Gian đang định ra tay.

Bất chợt.

Trần Kiều Dương đang bị bốn con lệ quỷ nhốt ở giữa lại đột nhiên cử động. Gã ta xoay người lại, nhìn chằm chằm vào Dương Gian với ánh mắt lạnh như băng. Dường như gã ta có thể nhìn thấu thân ảnh của Dương Gian ở bên trong quỷ vực.

Dương Gian lập tức cảm thấy kinh hãi.

"Ngay cả quỷ vực tầng sáu cũng không thể kéo Trần Kiều Dương vào trong hay sao? Rốt cục mấy con lệ quỷ bên cạnh gã ta mạnh đến cỡ nào vậy?"

Nếu đã như vậy, trước tiên cứ xử lý mấy con lệ quỷ bên người Trần Kiều Dương rồi tính.

Ngay sau đó, ánh sáng màu đỏ tan biến.

Quỷ vực tầng sáu biến mất.

Mọi thứ xung quanh lập tức khôi phục bình thường, nhưng ở bên cạnh Trần Kiều Dương lại thiếu mất một con lệ quỷ.

Một cây trường thương nứt nẻ màu vàng kim đã đâm xuyên qua cỗ thi thể tàn khuyết kia và găm vào vách tường ở phía đối diện.

- Thằng nhãi, loại đinh đóng quan tài này tôi cũng không tin cậu còn có thêm cây thứ hai.

Sắc mặt Trần Kiều Dương âm trầm, ánh mắt gã dừng lại trên bàn tay màu đen của Dương Gian.

Đó chính là bàn tay quỷ.

Nghe nói nó có khả năng áp chế năng lực của lệ quỷ khác. Đây là tin tức mà gã nghe được từ miệng tên sai vặt Trương Khánh, cũng không biết có thật không.

Cổ tay Trần Kiều Dương vẫn còn đang chảy máu, nhưng lần này nó đã thay đổi mục tiêu, bắt đầu chảy về phía cỗ thi thể trắng bệch và sưng vù như bị ngâm nước kia.

Con lệ quỷ thứ hai đã bị Trần Kiều Dương giao cho một loại quy luật giết người mới.

Quy luật này cũng là giết chết Dương Gian.

Ngay khi con lệ quỷ để mắt đến Dương Gian, trong không khí lập tức xuất hiện một cỗ khí tức âm lãnh, ẩm ướt.

Chương 1903: Lòng Tham

Thân thể Dương Gian khẽ run vì rét, quần áo cũng bị ướt sũng, sau đó liên tục nhỏ nước xuống dưới. Thực ra đây hoàn toàn không phải là nước, mà là một thứ chất lỏng có xen lẫn máu thịt và da người.

Thân thể hắn đang bị hòa tan.

Rất nhanh.

Dương Gian sắp sửa trở thành một bãi thi thủy ở trên mặt đất.

Cảnh tượng như này khiến cho hắn không khỏi nghĩ đến thi thủy mà quỷ đồng đang khống chế.

Chẳng lẽ thi thủy chính là một phần ghép hình trên người con lệ quỷ này? Còn nữa, con quỷ nước mà Diệp Tuấn khống chế trước kia khả năng có liên quan gì đó với con quỷ này.

Nếu là bộ phần ghép hình, vậy chắc chắn con lệ quỷ mà Trần Kiều Dương thả ra này có độ hoàn thiện cao hơn, cũng nguy hiểm hơn nhiều.

Bởi vì những phần ghép hình khác đều không hình thành lệ quỷ, chỉ có con lệ quỷ bên cạnh Trần Kiều Dương là tương đối hoàn chỉnh.

Lúc này, thân thể Dương Gian đang dần dần biết mất, không phải đang hòa tan, mà là dần chìm vào mặt đất đen sì sì kia. Hắn muốn đi vào bên trong khu vực của quỷ ảnh, nhằm ngăn cản ảnh hưởng đến từ con lệ quỷ kia.

Quỷ ảnh có thể tập kích kẻ địch, cũng có thể bảo vệ hắn.

- Quả nhiên, ông khá mạnh, rất khó đối phó. Nhưng càng như vậy tôi càng không thể để cho ông rời đi.

Lúc này, ở trên mặt đất chỉ còn lại mỗi chiếc đầu của Dương Gian, còn người của hắn đã biến mất, chìm vào trong bóng đen. Chờ đến khi hắn nói xong câu nói kia, ngay cả đầu của hắn cũng bị bóng đen cắn nuốt.

Ngay sau đó.

Đột nhiên.

Ở trên mặt đất đen sì đột nhiên xuất hiện những bàn tay màu đen, vừa cứng ngắc vừa lạnh lẽo. Những bàn tay này không ngừng xuất hiện, lít nha lít nhít, chồng chéo lên nhau, cố giữ chặt cỗ thi thể trắng bệch, sưng vù vù kia.

Lệ quỷ đang giãy dụa, thân thể nó khẽ lay động.

Đồng thời cũng dần bị áp chế.

Sắc mặt Trần Kiều Dương khẽ biến:

"Thằng nhãi con này… rất không bình thường."

Con lệ quỷ thứ hai đang nhanh chóng thoát khỏi khống chế, không, nó đã thoát khỏi rồi.

Gã cứ nghĩ Dương Gian tự cao tự đại như vậy là nhờ có vật phẩm linh dị ở trong tay. Không ngờ lệ quỷ mà hắn khống chế cũng đáng sợ như vậy, lại có thể áp chế được một con lệ quỷ bên cạnh gã ta.

- Bịch!

Cỗ thi thể trắng bệch và sưng vù kia lập tức ngã trên mặt đất, sau đó bị bóng mờ màu đen bao phủ. Cuối cùng, nó bị hằng hà vô số những bàn tay màu đen bấu víu, không thấy rõ hình dạng.

Quỷ đã bị bóng đen và đống bàn tay kia chôn sống.

"Nhân lúc thằng ranh con này đang đối phó với lệ quỷ. Mình nên trốn đi hay là xử lý hắn, giải quyết luôn mối phiền phức này đây?"

Ánh mắt của gã liên tục lấp lóe, đang tự hỏi, cũng đang do dự.

Sau đó, ánh mắt gã hơi liếc, nhìn về phía cây trường thương đang đóng đinh một con lệ quỷ khác trên bức tường kia.

Hiện tại thứ này không có ai cầm, đang bị vứt trơ trọi ở đó.

Vật phẩm linh dị không nhận người, ai cầm thì người đó làm chủ. Chỉ cần gã thành công cầm lấy đinh đóng quan tài, gã chẳng những có thể lấy được nó mà còn tiện thể thả ra con lệ quỷ đang bị áp chế.

"Cơ hội!"

Trần Kiều Dương cảm thấy đây là một cơ hội để gã xoay chuyển tình thế. Gã hoàn toàn có thể lợi dụng cái này để thoát khỏi việc bị đội trưởng truy sát.

Chỉ cần thành công, gã chẳng những có thể xử lý được thằng ranh con nhà họ Dương này, mà còn có thể nghĩ cách giết chết được đời thứ ba của Vương gia.

Tay của gã vẫn còn đang rỉ máu.

Rất nhanh.

Con lệ quỷ thứ ba đã rời khỏi gã.

Cũng ngay thời điểm đó.

Ở bên trong bóng tối, một bóng người đang lắc lư đâu đó quanh đây. Nó giống như một cái bóng, lại giống như một người sống. Ở bên trong bóng tối, thứ này đang dùng một con mắt màu đỏ tươi để dòm ngó mọi thứ.

Sau khi cỗ thi thể thứ ba rời đi, bên cạnh Trần Kiều Dương chỉ còn lại cỗ thi thể khô héo, giống như thây khô mà thôi.

Nhưng cỗ thây khô này lại bị thiếu mất một cánh tay, nhìn không được cân đối cho lắm.

Nhưng cỗ thây khô này lại đang phát ra từng tiếng cười quái dị, đồng thời còn nằm rạp ở trên mặt đất.

Động tác của nó tương đối quái dị.

Nhưng cánh tay còn lại của cỗ thây khô này lại đang túm chặt lấy quỷ ảnh, không chịu buông.

Giờ khắc này.

Trần Kiều Dương lao ra ngoài, chạy thẳng về phía cây trường thương màu vàng kim đang găm trên vách tường kia.

"Cuối cùng lão già này cũng không khống chế được lòng tham."

Chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng Dương Gian thầm cười lạnh một tiếng.

- Trần Kiều Dương.

Đột nhiên, ở sau lưng Trần Kiều Dương đột ngột xuất hiện một tiếng gọi tương đối quen thuộc.

Chương 1904: Thành Công

Trần Kiều Dương đã dùng ba con lệ quỷ để ngăn chặn Dương Gian.

Ít nhất gã ta cho là như vậy.

Thằng nhãi họ Dương này mặc dù có chút lợi hại. Nhưng khi bị mất đinh đóng quan tài và phải áp chế hai con lệ quỷ kia. Hắn đã không còn dư lực để tập kích gã nữa. Với lại, dù cho Dương Gian có còn thủ đoạn nào đó đi nữa, thì gã vẫn còn có một con lệ quỷ cuối cùng để dùng đến.

Mà chỉ cần kiên trì thêm chút nữa, chờ đến khi gã thành công lấy được đinh đóng quan tài, thả ra con lệ quỷ đang bị đóng đinh kia. Tình thế chắc chắn sẽ xoay chuyển.

Gã cần phải hành động thật nhanh.

Bởi vì chỗ này cách cổ trạch không xa, đời thứ ba của Vương gia còn ở gần đây. Một khi tên kia ra tay, khả năng gã sẽ phải ngỏm ở chỗ này.

Vừa mới thoát ra ngoài đã bị giết chết, nếu bị cho người trước kia nghe được, đoán chừng họ sẽ cười đến rụng răng mất.

- Trần Kiều Dương…

Nhưng lúc này, một tiếng gọi tương đối quen thuộc, lại khá lạ lẫm đột ngột xuất hiện ở sau lưng của Trần Kiều Dương, giống như đang có người quen nào đó gọi lên tên của gã ta vậy.

Vốn đang hành động, nhưng lúc này Trần Kiều Dương đột ngột dừng lại.

Tiếng gọi này rất giống với người vợ đã chết đi của gã. Từ đó đến giờ đã bao nhiêu lâu? Ngay cả trí nhớ của gã cũng đã trở nên mơ hồ. Nhưng khi âm thanh kia xuất hiện, nó lại gợi nhớ cho gã, giống như đã được khắc sâu trong tâm khảm vậy. Khiến cho gã nhịn không được mà có ý định quay đầu nhìn.

Đây là lệ quỷ đang gọi người.

Đối với tiếng gọi mà mỗi người nghe được khi hô tên của họ là không hề giống nhau. Ở đây, với Trần Kiều Dương, tiếng gọi của quỷ mà gã nghe được lại giống với tiếng của người vợ đã khuất.

Nhưng ở trong tai của Dương Gian, hắn lại nghe thấy âm thanh non nớt, quỷ dị của quỷ đồng.

Giờ khắc này.

Quỷ đồng đang ẩn giấu bên trong quỷ vực rốt cục đã xuất hiện. Đồng thời nó để mắt đến Trần Kiều Dương tại thời điểm mấu chốt và đang kêu gọi tên của gã.

Trần Kiều Dương vừa dừng lại, đang định quay đầu thì gã lập tức nhìn thấy một cỗ thi thể âm lãnh. Cỗ thi thể này đang mặc quần áo thời dân quốc, hai mắt nhắm chặt, thần thái an tường, nhưng khiến cho người ta cực kỳ sợ hãi.

Đây là con lệ quỷ cuối cùng còn sót lại bên cạnh gã.

Việc nhìn thấy con lệ quỷ này giống như một lời cảnh tỉnh cho Trần Kiều Dương.

Sắc mặt gã lập tức biến đổi:

"Không, không đúng, đây không thể nào là tiếng gọi của vợ mình được, mà là lệ quỷ đang gọi. Đây là thủ đoạn của Dương Gian, trong tay hắn còn có loại lực lượng linh dị khác…"

Sau khi giật mình tỉnh lại, Trần Kiều Dương vội vàng dừng lại hành động vô thức kia của gã.

Gã tỏ ra kinh hãi, mô hồi ướt sũng cả sống lưng, không dám quay đầu nhìn ra sau nữa.

Kinh nghiệm nói cho gã biết, đây là lệ quỷ đang gọi người. Một khi quay đầu, khả năng cao gã sẽ phải chết ngay tại chỗ. Cho nên gã sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy.

- Trần Kiều Dương, Trần Kiều Dương, Trần Kiều Dương...

Nhưng quỷ đồng lại không chịu buông tha, vẫn tiếp tục gọi tên của gã.

Mỗi một lần âm thanh vang lên, nó lại khơi gợi cho Trần Kiều Dương một tiếng gọi quen thuộc của người thân nào đó trong trí nhớ của gã. Mặc dù gã hiểu đây là tiếng gọi của lệ quỷ, nhưng thân thể lại vô ý muốn quay ra sau. Giống như nó không nhận sự khống chế của gã vậy.

- Chết tiệt, câm mồm!

Trần Kiều Dương cố giữ bản thân không quay đầu. Đồng thời chỗ tay của gã vẫn còn đang tiếp tục rỉ máu. Máu đen sền sệt nhỏ giọt xuống mặt đất, hình thành ba chữ nhăn nhăn nhó nhó.

Ba chữ này chính là tên của gã: Trần Kiều Dương.

Đây là một loại ngụy trạng, nhằm sửa đổi quy luật giết người của lệ quỷ trong quãng thời gian ngắn, đồng thời có thể sửa đổi sự tồn tại của bản thân gã.

Khi viết tên xuống đất, thân phận của Trần Kiều Dương tạm thời bị tước đoạt. Khi đó gã sẽ trở thành một tồn tại vô danh, như vậy sẽ không bị quỷ đồng để mắt đến.

Đối với loại lệ quỷ nhắm vào tên và thân phận của người, cách thức này khá hữu dụng.

- Trần Kiều Dương...

Quỷ đồng vẫn còn tiếp tục gọi tên của gã.

Nhưng giờ phút này, Trần Kiều Dương không còn bị ảnh hưởng bởi điều đó nữa. Ba chữ bằng máu đen mà gã lưu lại trên mặt đất dần trở nên mơ hồ, giống như nó muốn tan biến, không thể giữ nguyên dạng chữ.

Đương nhiên loại thủ đoạn tước bỏ thân phận, không thèm quan tâm đến tập kích của lệ quỷ này sẽ không thể nào tồn tại mãi mãi được, mà chỉ duy trì trong một quãng thời gian ngắn ngủi.

Một khi chữ viết trên mặt đất trở nên mơ hồ, hoặc là bị xóa đi, như vậy lực lượng linh dị sẽ mất đi hiệu lực. Một lần nữa ảnh hưởng của quỷ gọi người vẫn sẽ tác động đến gã.

"Thành công."

Chương 1905: Một Cái Đầu Người

Nhân cơ hội này, Trần Kiều Dương đã đi đến bên cạnh cây trường thương nứt nẻ.

Lúc này cây trường thương nứt nẻ đang đâm xuyên qua một cỗ thi thể khủng bố, ghim nó vào vách tường.

Món vật phẩm linh dị này cũng không phải là ảo ảnh do quỷ vực của Dương Gian tạo ra, mà chính là cây trường thương thật. Bởi vì theo như Dương Gian, muốn câu cá thì phải bỏ mồi. Ảo ảnh ở bên trong quỷ vực có lẽ sẽ qua mắt được một số ngự quỷ nhân non kinh nghiệm. Chứ còn đối phó với loại người từng trải, già dặn như Trần Kiều Dương, Dương Gian sẽ không làm ra thủ đoạn ngu ngốc như thế.

"Cho nên, cuối cùng người thắng là mình?"

Lúc này Trần Kiều Dương đã đưa tay túm lấy cây trường thương màu vàng kim, rồi dùng lực định rút nó ra.

Chỉ cần cướp lấy nó và thả ra con lệ quỷ đang bị áp chế ở trên vách tường, dù không sử dụng đến cây đinh đóng quan tài, gã cũng sẽ là người thắng trong cuộc chiến lần này.

Bởi vì theo như suy tính của gã, Dương Gian không thể nào ngăn cản tập kích từ ba con lệ quỷ được. Hiện tại, chống cự được với 2 con lệ quỷ đã là cực hạn của hắn.

"Nhổ không được?"

Nhưng sau đó, sắc mặt Trần Kiều Dương đột biến.

Cây trường thương đang găm ở trên vách tường không hề nhúc nhích, dù gã có dùng bao nhiêu sức lực cũng đều vô dụng, không thể rút ra.

Không thể nào!

Trần Kiều Dương cảm thấy khí lực của bản thân không hề nhỏ chút nào, nên không thể có chuyện gã rút không ra được. Đừng nói thứ này chỉ cắm vào trong vách tường có chừng đó, mà dù nó có chui hẳn vào trong vách tường gã cũng có thể lôi ra ngoài được.

Mà hiện tại lại xuất hiện chuyện như này, như vậy có nghĩa…

"Cạm bẫy!"

Trần Kiều Dương lập tức ý thức được điểm này, trên khuôn mặt khô gầy của gã tỏ ra kinh sợ.

Việc cây trường thương nằm lẻ loi ở chỗ này không thể nào là trùng hợp, cũng không thể là do Dương Gian chủ quan, mà là hắn cố tình làm như thế. Cố ý đứng cách gã một đoạn vừa đủ, không xa không gần. Có thể nói, ngay từ lần động thủ đầu tiên hắn đã chôn xuống một cạm bẫy.

Nhưng vì sao? Vì sao hắn có thể đoán ra được rằng gã sẽ đi đoạt lấy món vũ khí này?

Nếu lỡ gã không đi cướp cây vũ khí này, vậy chẳng phải là Dương Gian đã phạm phải một sai lầm cực kỳ to lớn khi từ bỏ đi lợi thế hay sao?

Trừ phi… Hắn có thể đoán trước được tương lai.

Không.

Có lẽ cái này không phải là năng lực của thằng nhãi con Dương Gian kia, mà hắn có người khác giúp đỡ.

"Chết tiệt!"

Trong đầu Trần Kiều Dương không ngừng loạn chuyển. Thoáng chốc, gã đã lập tức hiểu ra được rất nhiều chuyện, Hiện tại, trong đầu gã không còn bất cứ ý tưởng nào, chỉ còn lại một chữ duy nhất.

"Trốn!"

Nhất định phải chuồn khỏi đây. Nếu còn tiếp tục đánh nhau, gã chắc chắn sẽ phải chết. Kể từ khi xuất hiện, thằng nhãi Dương Gian này đã tính toán xong hết mọi thứ rồi.

Trần Kiều Dương buông tay, gã định nhanh chóng rời khỏi vách tường, nơi cây trường thương đang găm vào. Sau đó, gã sẽ mang theo con lệ quỷ cuối cùng rồi rời khỏi thành phố Đại Đông.

Nhưng đúng ngay lúc này.

Vách tường ở bên cạnh đột nhiên buông lỏng.

Theo đó cây trường thương màu vàng kim kia cũng chuyển động theo.

Lúc này, từ đằng sau cỗ thi thể bị áp chế kia lộ ra một bóng người cao lớn màu đen.

Bóng đen bao phủ, giống như một cánh tay, quấn xung quanh cây trường thương nứt nẻ kia.

Trong bóng tối.

Một con mắt màu đỏ tươi đang dòm ngó mọi thứ.

Con ngươi của Trần Kiều Dương đột nhiên co lại. Bởi vì gã nhìn thấy bóng đen kia túm chặt cây trường thương màu vàng kim kia rồi nhanh chóng chém về phía gã. Lúc này, gã đã có thể nhìn thấy rõ một thanh sài đao loang lổ những vết rỉ đang được gắn ở đầu cây thương.

Không ổn! Không ổn!

Trong lòng gã biết rõ hậu quả khi bị thanh sài đao kia chém trúng. Chỉ là nguyền rủa của thanh sài đao này quá mạnh, tác dụng phụ cũng rất lớn, nên không phù hợp cho người sống sử dụng. Với lại nó chỉ có thể tách rời lệ quỷ, chứ không hoàn toàn giết chết. Cho nên, theo gã thấy, thanh sài đao này chỉ là loại mặt hàng hạng tầm thường, kém xa so với đồng hồ quả lắc của Vương gia.

Nhưng lúc này, Trần Kiều Dương đã không thể nào né tránh khỏi cú chém này của thanh sài đao nữa.

Gã không có quỷ vực, không thể nào làm ra chuyện dịch chuyển tức thời.

Thanh sài đao đột nhiên xẹt qua.

Lưỡi của thanh sài đao loang lổ này rất cùn, ngay cả chặt gỗ cũng chặt không nổi. Nhưng một khi dính líu đến lực lượng linh dị, nó sẽ sắc bén đến không ngờ, chém sắt mà như cắt đậu phụ vậy. Nó cứ thế chém qua thân thể âm lãnh của Trần Kiều Dương.

- Bịch!

Có tiếng thứ gì đó rơi xuống đất, sau đó lăn lông lốc ở bên vệ đường.

Đó là một chiếc đầu người.

Chương 1906: Thứ Hắn Kiêng Kỵ Nhất

Con lệ quỷ lúc trước mặc trên người bộ quần áo thời dân quốc đã đứng ra ngăn cản nhát chém trí mạng cho Trần Kiều Dương vào thời khắc mấu chốt nhất.

Con lệ quỷ thứ tư, cũng là con lệ quỷ kinh khủng nhất. Vỗn dĩ gã định dùng con lệ quỷ này như một lá bài tẩy, có thể phát huy tác dụng vào thời điểm then chốt. Nhưng hiện tại, nó còn chưa phát huy ra giá trị đã bị thanh sài đao chém đứt. Đúng là cực kỳ thiệt thòi.

Trần Kiều Dương cực kỳ đau lòng, vừa tức vừa giận. Nhưng giận thì giận, gã cũng xoay đầu bỏ chạy không một chút do dự, ngay cả mấy lời thoại hung ác gì gì đó cũng không có thời gian để nói.

Chỉ cần còn sống sót, mục quỷ nhân gã sẽ có lúc ngóc đầu trở lại.

Hiện tại là cơ hội cuối cùng để gã bỏ chạy. Bởi vì sau khi chém ra nhát dao kia, Dương Gian chắc chắn sẽ phải tiếp nhận nguyền rủa từ thanh sài đao. Dù hắn không chết bởi nguyền rủa, thì cũng sẽ cảm thấy rất khó chịu.

Nhưng sau khi xoay người, Trần Kiều Dương còn chưa chạy được mấy bước, thậm chí còn chưa chạy ra khỏi con đường trước mặt. Gã đã phải trợn tròn hai mắt vì cảm thấy kinh ngạc.

Một lần nữa, bóng dáng của Dương Gian lại xuất hiện ở trước mặt gã.

- Tôi nói rồi, đừng đi vội như vậy chứ. Cuộc chiến giữa hai chúng ta chưa kết thúc mà. Hiện tại sẽ đến hiệp thứ hai.

Cả người của hắn không có bất cứ vết thương nào. Những dấu vết bị thi thủy hòa tan lúc trước đã hoàn toàn biến mất. Trạng thái cơ thể của hắn tốt đến lạ thường.

- Thằng nhãi này.

Trần Kiều Dương cực kỳ kinh hãi, gã nhìn chằm chằm vào cổ của Dương Gian.

Theo lý mà nói, sau khi chém, nguyền rủa của thanh sài đao bộc phát, cổ của hắn sẽ phải đứt đôi mới phải. Nhưng hiện tại, vì sao hắn lại không hề hấn gì vậy?

Có vẻ như Dương Gian đọc được ý nghĩ của gã, hắn khẽ sờ sờ cổ rồi nỏi:

- Hẳn ông đang cảm thấy rất kỳ quái đúng không? Thực ra chuyện này cũng không quá khó hiểu. Nó cũng giống với việc ông làm ở trong cổ trạch vậy. Tôi đã tự hiệu chỉnh một chút thời gian lên trên người của tôi. Lúc này bản thân tôi chính là tôi của một phút đồng hồ trước. Ở một phút đồng hồ trước, tôi vẫn còn rất hoàn hảo, không có tổn hại gì.

- Tôi gọi loại hiện tượng này chính là tự khởi động lại bản thân.

- Tự khởi động lại bản thân?

Trần Kiều Dương không ngốc, nên lập tức hiểu được lời Dương Gian nói. Gã quát lớn:

- Không thể nào, dựa vào bản thân cậu làm sao có thể làm ra được chuyện như vậy. Tại thời điểm còn sống, ngay cả cha cậu cũng không thể nào làm được. Cậu chỉ mới tiếp xúc với giới linh dị, thời gian chưa đầy một năm thì sao đi đến bước này…

Giờ khắc này, gã đã thực sự sợ hãi.

Bổi vì gã phát hiện ra, thằng nhãi Dương Gian này đã đạt đến một độ cao mà không một ai có thể tưởng tượng ra được.

Đây chính là loại năng lực độc quyền của những con lệ quỷ kinh khủng nhất, lệ quỷ cấp S.

Người sống gần như không thể nào sở hữu nó. Trong trí nhớ của gã, từ trước đến giờ chỉ có một người làm được việc này, chính là ông lão thần bí họ Tần kia. Nghe nói lão ta chính là ngự quỷ nhân sống sót từ thời kỳ dân quốc đến giờ.

- Có một số việc tôi không thể nào giải thích được với ông. Mà thôi, chúng ta nên vào vấn đề chính đi, thời gian của tôi không có nhiều, vẫn nên trực tiếp một chút thì tốt hơn.

Ánh mắt Dương Gian dần trở nên ngưng trọng.

Đánh đến hiện tại, có thể nói hắn đã dùng hết toàn bộ sát chiêu.

Năm tầng quỷ vực bị ngăn cản, hắn phải sử dụng quỷ vực tầng sáu cùng đinh đóng quan tài để xử lý một con lệ quỷ của đối phương. Sau đó, ngay cả quỷ vực tầng bảy và khởi động lại bản thân hắn cũng dùng đến.

Quỷ ảnh hoàn chỉnh, bàn tay quỷ, đinh đóng quan tài, tất cả những cái đó đều đang đối kháng với lệ quỷ. Nếu một đao cuối cùng mà hắn không thể tách rời con lệ quỷ cuối cùng ở bên cạnh Trần Kiều Dương, thì cuộc chiến này khả năng hắn còn không thể thắng.

Ánh mắt Dương Gian khẽ liếc nhìn chiếc đầu của lệ quỷ đang bị chém rơi kia.

Lúc này, con lệ quỷ kia không có bất cứ động tĩnh nào.

Điều này cũng tương đối bình thường.

Sau khi bị thanh sài đao chém đứt, lệ quỷ sẽ rơi vào trạng thái ngưng trệ một quãng thời gian. Bởi vì việc ghép hình bị phá vỡ, cấp độ khủng bố giảm xuống, nên cũng sẽ bớt nguy hiểm hơn. Nhưng nếu để lâu thêm một chút, con lệ quỷ bị tách rời kia vẫn sẽ có thể đứng dậy và tiếp tục hành động.

Mà thứ hắn kiêng kỵ nhất cũng chính là con lệ quỷ này.

Bởi vì nó bị Trần Kiều Dương mang theo ở bên người từ đầu đến cuối, chưa từng sử dụng đến.

Dù là người ngu đi nữa cũng có thể nhìn ra nó là con lệ quỷ kinh khủng nhất trong bốn con. Vì thế thanh sài đao của Dương Gian nhất định phải giữ lại cho nó. Nếu có cơ hội chém nó, hắn sẽ không hề do dự.

Chương 1907: Áp Chế

Lúc này, trán của Trần Kiều Dương đã đổ đầy mồ hôi lạnh.

Mặc dù Dương Gian cứ thế đứng yên tại chỗ, nhưng áp lực gây ra cho gã lại cực kỳ lớn.

Thằng nhãi này, thế mà lại còn gai góc hơn cả cha hắn năm đó. Điểm ngoài ý muốn nhất chính là hắn không hề kế thừa lực lượng linh dị từ cha hắn.

"Hỏng, hỏng rồi!"

Sau đó, Trần Kiều Dương đột nhiên phát hiện ra, hai chân của gã đang nhanh chóng bị mất đi tri giác. Gã cảm thấy một cỗ khí tức âm lãnh đang ăn mòn thân thể gã.

Mặc dù quỷ ảnh bị áp chế, nhưng áp chế này cũng không có triệt để.

Lúc này, ở bên cạnh Trần Kiều Dương không còn 4 con lệ quỷ nữa, cho nên gã không thể nào chống cự lại sự xâm lấn của quỷ ảnh.

Một khi quỷ ảnh xâm lấn đến đầu Trần Kiều Dương, toàn bộ trí nhớ của gã sẽ bị đánh cắp. Thậm chí, nếu Dương Gian muốn, hắn hoàn toàn có thể xóa bỏ trí nhớ của gã ta.

Loại năng lực này không phải của quỷ ảnh, mà là đến từ tờ báo cũ bị nhuốm máu kia.

- Thắng, thắng rồi. Tiểu Dương, anh cũng đừng có quên công lao của Hùng phụ đó. Không có Hùng phụ, anh sẽ không thể nào là đối thủ của lão già này đâu. Sau khi trở về anh cần phải tăng tiền lương cho tôi đấy.

Thấy kết cục đã được định đoạt, Hùng Văn Văn lập tức nhảy ra từ ngóc ngách nào đó, đứng chống nạnh, tỏ ra cực kỳ phách lối.

"Đứa bé này có thể dự đoán được tương lai?"

Thân thể Trần Kiều Dương đang dần mất đi khống chế. Gã nhìn chằm chằm vào Hùng Văn Văn, hận không thể xé nát đứa bé này ra thành từng mảnh.

Một vị ngự quỷ nhân đỉnh phong đã cực kỳ khó đối phó. Nếu lại còn phối hợp thêm năng lực dự đoán này nữa, có thể nói đây chính là tổ hợp khó giải.

Trần Kiều Dương bị áp chế.

Gã đứng yên không nhúc nhích ở trên đường phố trống rỗng, giống như một bức tượng gỗ.

Ở dưới chân gã là một mảng bóng mờ cực lớn đang bao phủ. Bóng mờ đen nhánh, đầy quỷ dị, không hề giống với bóng của các công trình kiến trúc ở xung quanh. Đồng thời, theo thời gian trôi qua, thân thể Trần Kiều Dương dần dần bị bóng mờ này bao phủ.

Xâm lấn của quỷ ảnh còn đang tiếp tục, có thể nói quá trình diễn ra cực kỳ thuận lợi.

Nhưng vì thân thể của Trần Kiều Dương đã bị một loại lực lượng linh dị nào đó ăn mòn, nên tốc độ xâm lấn không nhanh.

Tuy nhiên, hiện tại Trần Kiều Dương đã không thể nào phản kháng lại, bởi vì bốn con lệ quỷ của gã đều bị Dương Gian vô hiệu hóa.

"Như vậy, hiệp thứ hai người thắng là mình?"

Dương Gian nhìn chằm chằm gã, mắt quỷ chuyển động một cách không an phận.

Dưới ánh mắt của hắn, Trần Kiều Dương muốn chạy thoát khỏi tình cảnh này là chuyện không tưởng.

- Thằng nhãi, nếu không phải vì tôi còn chưa mang hết được những con lệ quỷ bên trong cổ trạch của Vương gia ra, thì cậu nghĩ cậu có thể là đối thủ của tôi sao?

Trần Kiều Dương nghiến răng nghiến lợi, trên mặt mang theo mấy phần dữ tợn.

Gã không cam tâm, một thân bản lãnh còn chưa kịp phát huy đã bị áp chế. Với lại kẻ mà gã gặp hôm nay lại là kẻ quái thai. Có thể nói là gã đã cực kỳ xui xẻo.

- Ông thấy nói mấy lời này ra thì được gì? Thắng là thắng, thua là thua, không có lý do này nọ. Đối kháng với lực lượng linh dị không hề tồn tại thứ gọi là may mắn.

Dương Gian vẫn cực kỳ cảnh giác, chờ đợi quá trình xâm lấn của quỷ ảnh kết thúc.

Sắc mặt Trần Kiều Dương âm trầm, nhưng không nói lời nào.

Mà từ lâu, những động tĩnh trong đó đã hấp dẫn sự chú ý của Vương Sát Linh ở bên ngoài cổ trạch.

Trước đó Dương Gian đánh nhau với Trần Kiều Dương ở trong quỷ vực, nhưng hiện tại hắn đã thu hồi, không còn quỷ vực nữa, nên người bên ngoài có thể phát hiện ra.

Lúc này.

Vương Sát Linh vội vàng chạy đến. Nhưng khi hắn ta chạy đến nơi, cuộc chiến giữa Dương Gian và Trần Kiều Dương đã kết thúc. Hiện tại cả hai bên đang đọ tiêu hao với nhau, lộ ra cục diện tương đối bế tắc.

Tuy nhiên lúc này Trần Kiều Dương đang bị quỷ ảnh xâm lấn, cục diện có hơi nghiêng về phía Dương Gian hơn.

- Đội trưởng Dương…

Vương Sát Linh dừng chân, hắn ta không tiếp tục tiến về phía trước, mà dừng ở bên ngoài phạm vi bao phủ của bóng mờ màu đen.

Dương Gian cũng đã nhìn thấy hắn ta. Hắn khẽ quay đầu quan sát một chút:

- Vương Sát Linh, cậu làm cho tôi cảm thấy cực kỳ thất vọng. Một người cứ thế nghênh ngang đi ra khỏi cổ trạch mà cậu không hề ra tay, sao vậy? Hai con lệ quỷ đằng sau lưng cậu chỉ để trang trí hay sao? Hay là cậu chỉ biết bo bo giữ mình, không muốn bị cuốn vào cuộc tranh đấu này?

Vương Sát Linh bình tĩnh nói:

- Đánh nhau với ông ta rất nguy hiểm. Lý Quân đã chết rồi, cho nên một mình tôi không có khả năng thắng. Nếu cậu chịu xuất hiện sớm một chút, chúng ta liên thủ với nhau, có lẽ mọi việc sẽ khác.

Chương 1908: Xóa Bỏ

Dương Gian lạnh lùng nói:

- Vì thế cậu đang trách móc tôi sao? Đánh không lại và không dám đánh là hai việc hoàn toàn khác nhau. Hiện tại xem như tôi đã hiểu, với phong cách làm việc này, dù cậu có đánh mất quyền khống chế với cổ trạch cũng chẳng có gì kỳ quái cả.

Ánh mắt Vương Sát Linh khẽ động, không phản bác lời Dương Gian nói, chỉ hỏi:

- Hiện tại cậu định làm gì?

Dương Gian nói:

- Đương nhiên là xử lý ông ta.

Vương Sát Linh nói:

- Hình như mấy người không thể cầm cự nổi.

Dương Gian nói:

- Việc gã ta bị xâm lấn chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi, gã không chịu được lâu nữa đâu. Trừ phi gã ta còn có thủ đoạn nào khác chưa sử dụng đến.

Vương Sát Linh lại quan sát Trần Kiều Dương.

Lúc này gã ta không còn bất cứ động tĩnh nào. Cả người gã bị đoàn bóng mờ quỷ dị bao phủ, dường như đã hoàn toàn mất đi năng lực hành động.

Vương Sát Linh nói:

- Cẩn thận một chút. Gã này không đơn giản như vậy đâu. Nếu cần giúp đỡ gì thì cậu cứ nói.

Nhưng lúc này, Trần Kiều Dương đột nhiên cười rộ một tiếng:

- Đời thứ ba của Vương gia cũng tới, ha ha, đúng là đã nghèo lại còn gặp cái eo. Ai có thể ngờ được, Trần Kiều Dương tôi vừa mới ra ngoài đã phải đối mặt với ba vị đội trưởng thời nay. Đồng thời cả ba đều còn là người đã từng có quen biết. Hôm nay, tôi rơi vào tình thế như này chỉ có thể trách bản thân quá xui xẻo.

- Tôi cứ tưởng người tên Lý Quân ở bên trong cổ trạch đã đủ hung hãn rồi, không ngờ ở bên ngoài còn có người còn hung ác hơn.

Nói xong, gã ta nhìn về phía Dương Gian.

Chính khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ này lại gợi cho gã nhớ về mối ân oán lúc xưa.

- CHỉ là, thủ đoạn của tôi không chỉ có nhiêu đó đâu. Tính toán thời gian, hiện tại cũng sắp đến lúc rồi.

Khóe miệng Trần Kiều Dương lộ một nụ cười băng lãnh.

- Ông lảm nhảm nhiều quá.

Sắc mặt Dương Gian khẽ động, cảm thấy có gì đó không đúng.

Trong nháy mắt, quỷ vực được mở.

Mọi thứ xung quanh lại bị ánh sáng màu đỏ bao phủ.

Đây là quỷ vực tầng thứ năm, cách ly với thế giới hiện thực. Mục đích của hắn là nhằm ngăn cản đường lui của Trần Kiều Dương.

- Thằng ranh con nhà họ Dương, xem ra năng lực dự đoán tương lai của cậu cũng không đủ dài. Nếu không cậu sẽ không sử dụng đến chiêu thức đề phòng vô dụng như này. Lá bài tẩy mà tôi lưu lại không phải ở đây, mà là chỗ kia.

Lúc này, ánh mắt Trần Kiều Dương nhìn về phía cổ trạch.

Giống như vì chứng minh cho lời của gã nói.

"Đông! Đông! Đông!"

Ở bên trong cổ trạch lập tức xuất hiện tiếng chuông.

Đây là tiếng chuông của đồng hồ quả lắc.

"Là do đồng hồ quả lắc bên trong cổ trạch tự động khởi động lại sao?"

Dương Gian cúi đầu nhìn đồng hồ, lúc này đã hơn 9 giờ, nhưng vẫn chưa đến mười giờ.

Đây không phải là đồng hồ quả lắc tự khởi động lại.

- Lệ quỷ đang bị mất khống chế.

Trần Kiều Dương cười:

- Cổ trạch nhà họ Vương đã bị tôi công phá. Hiện tại mấy người nên làm gì thì làm đi. Ha ha.

- Tôi sẽ giết ông trước tiên.

Mặt Dương Gian tối sầm, hắn đã hiểu đại khái hậu chiêu của Trần Kiều Dương.

Gã sợ không thể nào rời khỏi thành phố Đại Đông một cách an toàn, nên đã khống chế đồng hồ quả lắc. Để nó tự hành khởi động lại tại thời điểm nào đó, nhằm lôi kéo toàn bộ lệ quỷ bên trong cổ trạch đến thế giới hiện thực, tạo ra một cuộc bạo loạn. Sau đó gã sẽ nhân lúc loạn lạc này mà chuồn khỏi đây.

Chỉ một giây sau.

Hắn xuất hiện ở bên cạnh Trần Kiều Dương, đưa tay bóp lấy cổ của gã.

Hắn dùng lực khẽ bóp.

Cổ gã lập tức phát ra từng tiếng xương gãy răng rắc.

- Muốn bóp chết tôi sao? Tôi không dễ giết như vậy đâu. Vả lại cũng đến lúc tôi nên rời đi rồi.

Trần Kiều Dương nghiêng cổ nói, da thịt trên người gã nhanh chóng nứt nẻ, máu rướm ra bên ngoài.

Máu tươi màu đen sền sệt không ngừng tuôn ra, kèm theo nó là một loại lực lượng linh dị đáng sợ nào đó.

Giờ khắc này, quỷ ảnh đã thành công xâm lấn, đang đánh cắp trí nhớ của Trần Kiều Dương.

Một phần trí nhớ không phải của Dương Gian xuất hiện trong đầu hắn.

Lúc này, Trần Kiều Dương trợn tròn hai mắt, nhìn chằm chằm vào Dương Gian. Gã ta đột nhiên cảm thấy trí nhớ dần trở nên mơ hồ, đột nhiên lại quên đi một số việc.

Dương Gian đang đánh cắp trí nhớ, nhưng đồng thời hắn cũng sủa đổi trí nhớ của gã.

Cách thức bạo lực nhất chính là sửa đổi toàn bộ trí nhớ thành không.

Cũng chính là xóa bỏ.

Chỉ cần thành công, Trần Kiều Dương chắc chắn sẽ phải chết.

- Thằng nhãi, mày muốn xỏa bỏ tao?

Giờ phút này, Trần Kiều Dương đã thực sự cảm thấy sợ hãi. Gã kêu to, đồng thời tốc độ nứt nẻ của da thịt cũng nhanh hơn. Máu tươi màu đen sền sệt nhanh chóng bao phủ toàn bộ thân thể của gã.

- Lắm lời.

Chương 1909: Dự Đoán Sai Lầm

Dương Gian không thèm quan tâm, hắn cảm nhận được, tình hình bên ngoài cổ trạch rất không bình thường. Dường như có một mối hung hiểm nào đó đang nhanh chóng tiếp cận, thậm chí quỷ vực của hắn cũng dần xuất hiện dấu hiệu bị xâm lấn.

Nhưng như vậy thì đã sao.

Hắn cũng không vì thế mà dừng lại, tiếp tục xâm lấn Trần Kiều Dương.

Một khi Dương Gian từ bỏ, nói không chừng hắn sẽ không còn cơ hội để xử lý Trần Kiều Dương.

Hắn có thể cảm nhận ra được, Trần Kiều Dương không phải là loại ngự quỷ nhân sống dựa vào thân thể, mà là dị loại về ý thức. Muốn giết chết gã chỉ có thể làm như thế này.

- Dương Gian, cẩn thận.

Bất chợt.

Ở bên ngoài quỷ vực truyền đến tiếng nhắc nhở của Vương Sát Linh.

Lúc này.

Năm tầng quỷ vực của Dương Gian đột nhiên bị xâm lấn.

Một loại hiện tượng linh dị khủng bố khiến cho người ta phải rùng mình đột nhiên xuất hiện.

Đó là một chiếc kiệu hoa, hình như được làm từ giấy. Nhưng lúc này, nó đang bị bốn cỗ người giấy xanh xanh đỏ đỏ khiêng trên vai, đột ngột xuất hiện bên cạnh hắn.

Chỉ trong nháy mắt.

Dương Gian bị chiếc kiệu hoa quỷ dị bằng giấy này đụng bay ra ngoài. Đồng thời Trần Kiều Dương cũng bị nó đụng trúng. Nhưng khác với Dương Gian, gã không bay ra ngoài, mà là rơi vào bên trong kiệu hoa, sau đó bị khiêng đi.

Kiệu hoa vừa rời đi không được bao xa, nó đã dần trở nên mơ hồ, sau đó biến mất khỏi quỷ vực của Dương Gian.

Theo đó, Trần Kiều Dương cũng không thấy.

"Là lệ quỷ từ trong cổ trạch chạy ra sao?"

Dương Gian lập tức đứng dậy, thân thể hắn hơi vặn vẹo, lồi lõm, như một cỗ thi thể. Nhưng sau đó hắn dùng quỷ ảnh bao phủ, nhanh chóng chữa trị nó.

Chỉ là sắc mặt hắn không được tốt cho lắm.

Bởi vì, Trần Kiều Dương còn chưa chết.

Ánh sáng quỷ dị đang bao phủ bầu trời nhanh chóng tan biến, sau đó bóng đen bao trùm mặt đất cũng biến mất theo.

Sau khi kiệu qua được bốn cỗ người giấy khiêng xuất hiện, Trần Kiều Dương cứ thế chạy thoát khỏi sự bao phủ của năm tầng quỷ vực. Việc như vậy khiến cho Dương Gian có cảm giác bất lực. Bởi vì chuyện này xảy ra quá đột ngột, mà khi đó toàn bộ lực lượng linh dị của hắn còn đang tập trung đối kháng với những con lệ quỷ khác.

Đồng thời trạng thái bản thân cũng không được tốt.

Chờ đến khi kịp phản ứng lại, chiếc kiệu hoa được người giấy khiêng kia đã biến mất không thấy.

Trần Kiều Dương cũng theo đó biến mất luôn.

Lệ quỷ có thể xâm lấn được năm tầng quỷ vực không thể nào là loại lệ quỷ tầm thường được. Hiện tại nó đã rời đi, nên dù Dương Gian có muốn tìm cũng cực kỳ khó.

"Chỉ miễn cưỡng xóa bỏ đi một nửa trí nhớ của gã ta. Điều này có nghĩa mình chỉ lấy trộm được một nửa trí nhớ. Mặc dù không thành công, nhưng cũng không có hoàn toàn bị thất bại. Cuộc giao phong lần này xem như ngang tay."

Ánh mắt Dương Gian lộ ra ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt, tay cầm chặt cây trường thương nứt nẻ, đứng sừng sững tại chỗ.

Sở dĩ hắn không cho rằng bản thân thắng, là vì hắn biết mục quỷ nhân Trần Kiều Dương còn có tiềm lực rất lớn để khai phá.

Một khi gã tìm được lệ quỷ khủng bố, mức độ nguy hiểm của gã sẽ tăng lên cực kỳ nhanh.

Ngoài ra, điều khiến hắn cảm thấy đau đầu nhất chính là tên Trần Kiều Dương này không sợ thanh sài đao.

Dù cho hắn có dùng thanh sài đao chém gã cũng chưa chắc đã giết được. Biện pháp duy nhất để tiêu diệt người này là xóa đi ý thức.

- Trời ạ! Tiểu Dương, anh bất cẩn quá rồi đấy. Thế mà để cho ông ta chạy được. Xong, xong, xong rồi. Vừa nãy ông ta đã nhìn thấy mặt của Hùng phụ, chắc chắn sau này ông ta sẽ tìm tôi trả thù. Tiểu Dương, mau, anh mau liên hệ với Liễu Tam, bảo hắn ta làm giúp tôi một cỗ người giấy. Lần này cần phải đẹp trai hơn một chút.

Hùng Văn Văn chứng kiến Trần Kiều Dương rời đi, lập tức tỏ ra lo lắng.

Dù sao vừa rồi Trần Kiều Dương cũng cực kỳ tức giận, muốn ăn tươi nuốt sống nó. Vì thế nó cần phải thay đổi hình dạng, trở thành một người khác mới được.

Dương Gian nói:

- Dự đoán của cậu xuất hiện sai lầm. Chút thời gian đó chưa phải là cực hạn của cậu đúng không?

- Chuyên liên quan đến lực lượng linh dị thì sao tôi có thể dự đoán chuẩn xác như trăm phần trăm được chứ. Lại nói, hai chúng ta đã cố hết sức rồi. Anh nhìn Tiểu Vương mà xem. Hắn ta chỉ đứng yên tại chỗ nhìn, không chịu ra tay. Hắn ta chỉ thiếu chút bỏng ngô nữa là hợp cảnh.

Con ngươi Hùng Văn Văn khẽ đảo một vòng, sau đó trực tiếp chối đây đẩy, đổ lỗi sang cho Vương Sát Linh đang đứng cách đó không xa.

Ánh mắt Vương Sát Linh khẽ động. Mặc dù cách nói chuyện của Hùng Văn Văn tương đối khó nghe. Nhưng hiện tại, hắn ta mà ra tay thì chẳng khác gì khơi mào mâu thuẫn.

- Trong kế hoạch của chúng ta không có hắn ta. Cho nên vấn đề ở đây vẫn là dự đoán xuất hiện sai lầm. Cái này và việc đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Chương 1910: Khó Giải

Nói xong, Dương Gian lại quay đầu nhìn Vương Sát Linh.

- Vương Sát Linh, cậu đang nghĩ gì vây? Đang chờ tôi và Trần Kiều Dương đồng quy vu tận với nhau sao?

Vương Sát Linh nói:

- Tôi không hề hay biết chuyện ở bên trong quỷ vực. Với lại tôi cũng cho rằng cậu đã thắng. Nếu lúc này tôi mà tùy tiện nhúng tay vào, có lẽ cậu sẽ cảm thấy là tôi đang tranh công. Cho nên tôi mới chờ đợi một chút. Nhưng không ngờ Trần Kiều Dương lại phản công nhanh như thế. Ngay cả quỷ vực của cậu cũng có thể xâm lấn được. Có thể nói chiếc kiệu hoa được khiêng bởi bốn cỗ người giấy kia không tầm thường chút nào.

- Nhắc đến người giấy, có lẽ mấy cái đó có lệ quỷ đến Liễu Tam. Khả năng hắn ta sẽ biết được chút gì đó.

Người giấy Liễu Tam?

Dương Gian nhíu mày.

Đúng thế.

Chiếc kiệu hoa bằng giấy và bốn cỗ người giấy kia đúng là rất giống với phong cách lực lượng linh dị của Liễu Tam.

Chỉ là theo hắn thấy, mối quan hệ giữa hai bên cũng không lớn. Bởi vì con lệ quỷ này chạy từ trong cổ trạch ra. Cho nên con lệ quỷ mà Liễu Tam đang khống chế có lẽ chỉ là một phần ghép hình của con lệ quỷ này.

- Có liên quan với người giấy Liễu Tam hay không không quan trọng. Quan trọng là cậu không hề giúp đỡ tôi ngăn cản lệ quỷ dù chỉ một con. Khả năng cậu cũng không hề giúp cho Lý Quân trong cuộc chiến với Trần Kiều Dương. Như vậy, cái mà cậu bảo là liên thủ chính là như này sao? Hiện tại tôi rất muốn biết, cậu thực sự là một tên phế vật thật hay là đang giấu dốt đây?

Dương Gian lạnh lùng nói, sau đó vung cây trường thương nứt nẻ ở trong tay.

Cỗ thi thể bị đinh đóng quan tài cố định lập tức bay ra ngoài, văng về phía Vương Sát Linh.

Cỗ thi thể với hàng đống vết sẹo như bị chém chết kia là một con lệ quỷ. Vừa nãy nó bị đinh đóng quan tài áp chế nên mới không biểu hiện gì, cũng chẳng có bất cứ nguy hiểm nào. Nhưng hiện tại, nó đã thoát khỏi sự áp chế của đinh đóng quan tài, như vậy nó sẽ ngay lập tức khôi phục. Còn việc quy luật giết người của nó là gì, giết người như thế nào thì không một ai biết.

Tuy nhiên, nếu nó đã được Trần Kiều Dương giữ lại bên người thì chắc chắn nó sẽ không thể là lệ quỷ bình thường.

Chứng kiến cỗ thi thể kia bay về phía này, sắc mặt Vương Sát Linh lập tức thay đổi. Hắn ta biết đây là Dương Gian đang bất mãn với biểu hiện vừa rồi của hắn ta, nên đang thử thách.

Nhưng chỉ ngay sau đó.

Hai ông bà lão âm u đầy tử khí, giống như đã chết từ lâu, khuôn mặt chứa đầy nếp nhăn xuất hiện quỷ dị ở trước mặt Vương Sát Linh.

Hai ông bà lão này có vẻ như là một đôi vợ chồng.

Thân thể của lệ quỷ còn chưa rơi xuống đất đã bị hai ông bà lão kia giơ tay lên bắt lấy.

Một người túm lấy đầu, một người túm lấy chân của cỗ thi thể.

Lệ quỷ đang thức tỉnh, cỗ thi thể không ngừng giãy dụa. Tuy nhiên, nó không thể nào thoát khỏi sự trói buộc của hai ông bà lão kia. Cuộc chiến giữa quỷ và quỷ đã ngay lập tức có được đáp án.

Con lệ quỷ bị Dương Gian ném ra ngoài vừa mới thức tỉnh đã bị áp chế.

Nhưng điều khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi nhất chính là.

Bóng dáng khủng bố của hai ông bà lão kia vẫn túm chặt cỗ thi thể, sau đó chậm rãi kéo ra.

Cỗ thi thể của lệ quỷ với chằng chịt vết thương cứ thế bị kéo dài ra, hình thể biến dạng. Đến cuối cùng, cỗ thi thể kia đột nhiên phát ra tiếng thét đầy quái dị. Nó gióng như tiếng thét của một người tỉnh lại từ mộ, lại giống như một loại lực lượng linh dị nào đó mà ngay cả lệ quỷ cũng cảm thấy nguy hiểm.

Đột nhiên.

Cỗ thi thể kia bị kéo đứt thành hai đoạn, đồng thời lệ quỷ cũng không còn tiếp tục giãy dụa nữa.

Ghép hình của lệ quỷ đã bị phá vỡ, lực lượng linh dị bị áp chế, thậm chí nó còn không đủ để giúp lệ quỷ khôi phục. Với trạng thái như hiện tại của nó, người bình thường thậm chí còn có thể khống chế được. Có thể nói, mức độ nguy hiểm của con lệ quỷ này đã bị hạ thấp xuống đến một mức độ không tưởng.

"Hả?"

Thấy vậy, con ngươi của Dương Gian khẽ co lại, nhìn chằm chằm vào hai ông bà lão âm u đầy tử khí kia.

Lúc này, hai con lệ quỷ khủng bố ở phía trước người của Vương Sát Linh đã làm xong chuyện. Sau đó thân hình của cả hai trở nên mờ nhạt, dần dần biết mất.

"Chỉ dựa vào lực lượng của hai con lệ quỷ mà có thể xé nát một con lệ quỷ khác. Đồng thời còn áp chế nó, cưỡng ép phá giải ghép hình. Có thể nói, loại áp chế này đã gần như đạt đến mức độ không hề có uy hiếp."

Dương Gian cầm chặt cây trường thương ở trong tay.

Hắn cảm thấy cực kỳ nguy hiểm cùng khó tin.

Sự phối hợp lực lượng linh dị giữa hai con lệ quỷ này đã đạt đến mức độ khó giải, không thể tưởng tượng.

Chương 1911: Thiếu Một Cánh Tay

Loại chuyện như vậy khiến Dương Gian nhớ đến Cảnh sát quỷ, cùng cỗ thi thể cao lớn cầm thanh sài đao trong tay… Hai con lệ quỷ này, đừng nói là người, dù là những con quỷ khác cũng không thể nào đối kháng được với họ.

"Đây tuyệt đối là lệ quỷ cấp S."

Kinh nghiệm nói cho Dương Gian biết, một khi hai ông bà lão ở bên người Vương Sát Linh bị mất khống chế, chắc chắn sẽ gây ra chuyện linh dị cấp độ S.

Vương Sát Linh nghiêm túc nói:

- Đội trưởng Dương, chuyện này không phải do tôi không muốn ra tay, mà là cá nhân tôi phán đoán tình thế sai lầm. Cậu cũng thấy mục quỷ nhân kia rồi đó, gã ta có lẽ khống chế được cả lệ quỷ. Nếu tôi lại đưa cho gã ta một con lệ quỷ khác, thì cậu cảm thấy cuộc chiến vừa rồi cậu còn có thể thắng sao? Tôi có sự lo lắng riêng của tôi, cậu không cần phải nghi ngờ tôi.

Giờ khắc này, hắn ta đã thể hiện ra được sự đáng sợ của lệ quỷ đời thứ nhất Vương gia.

Hai đoạn thi thể, máu me tùm lum, tạm thời không có động tĩnh kia chính là bằng chứng tốt nhất.

Dương Gian nói:

- Cậu sợ bị mất khống chế? Vậy cậu cảm thấy Trần Kiều Dương sẽ không sợ chết sao? Nếu gã ta có khả năng cướp lấy lệ quỷ bên người của cậu, gã ta chắc chắn sẽ động thủ chứ không phải lựa chọn cách rời đi.

Vương Sát Linh tỏ ra lý trí, nói:

- Tôi không muốn đánh cược. Bởi vì, nếu không đánh cược, tôi sẽ không bao giờ thua. Với lại, sao tôi phải đánh cược với Trần Kiều Dương chứ? Tôi dùng tích lũy của ba đời Vương gia để đánh cược tính mạng với một người? Lỡ tôi thua, lệ quỷ Vương gia bị mất khống chế, cậu cảm thấy hậu quả sẽ như thế nào? Vả lại, hiện tại Lý Quân chết rồi, nếu hắn ta mà còn sống thì tôi chưa chắc đã phải bị động như này.

Dương Gian lạnh lùng nói:

- Có lý, không đánh cược sẽ không thua. Nếu đã như vậy, không đánh cược thì cậu sẽ được gi?

Vương Sát Linh nói:

- Tôi không cần phải được cái gì hết. Tôi và cậu không giống nhau. Số mạng của Vương gia nằm ở chỗ này, việc mà tôi cần làm chỉ là giữ vững phần cơ nghiệp này. Còn mọi thứ cứ để cho thời gian xử lý.

Dương Gian lập tức hiểu được ý tứ của tên này.

Nói đúng ra, tên Vương Sát Linh này là một tên phú nhị đại trong giới linh dị. Hắn ta kế thừa lực lượng linh dị từ gia tộc. Chỉ cần hắn ta không chết, cỗ lực lượng linh dị này sẽ tồn tại mãi mãi.

Dương Gian nói:

- Nhưng hiện tại cổ trạch của Vương gia đã bị mất khống chế. Đồng hồ quả lắc đã khởi động lại, toàn bộ lệ quỷ bên trong được thả ra. Thành phố Đại Đông không còn an toàn nữa.

Vương Sát Linh nói:

- Tôi sẽ xử lý chuyện này. Những con lệ quỷ ở bên trong cổ trạch là do các đời Vương gia giam giữ. Vương gia tôi có thể giam giữ chúng một lần, đương nhiên cũng có thể giam giữ lần thứ hai. Trần Kiều Dương đi rồi, nhưng người gặp phải nguyền rủa của đồng hồ quả lắc trước đó đã chết. Thú thực, đối với tôi mà nói, lần hành động này coi như đã thành công mỹ mãn.

- Hẳn tôi cần phải cảm ơn cậu, còn có Lý Quân nữa.

Dương Gian nói:

- Hiện tại cậu nói ra những lời này mà không sợ bị đánh sao?

Vương Sát Linh đáp:

- Tôi nghĩ điều đó sẽ không xảy ra đâu. Mặc dù tôi không giúp được gì, nhưng từ đầu đến cuối tôi và cậu cũng không có bất cứ xung đột nào cả. Với lại, tiếp theo tôi sẽ phải xử lý việc cổ trạch mất khống chế. Nếu chỉ vì chuyện này mà hai vị đội trưởng đánh nhau thì cái này có chút trẻ con quá.

Dương Gian nói:

- Cho nên, cậu mới chính là kẻ thẳng lợi cuối cùng, đúng không? Lý Quân tự đặt bản thân vào nguy hiểm, tôi phải đánh nhau một trận với Trần Kiều Dương. Còn cậu, chỉ cần đứng xem, không cần làm gì cả, chỉ chờ đợi và tiếp nhận cổ trạch.

Vương Sát Linh nói:

- Không thể nói như vậy được. Chuyện này là do tôi không nghĩ đến mọi việc sẽ diễn biến nhanh như thế thôi.

Hắn ta đã đánh giá thấp sự hung hãn và nóng nảy của Dương Gian cùng Lý Quân.

Dựa theo ý nghĩ của hắn ta, ba người bọn họ sẽ cùng hành động với nhau. Cứ thế, hắn ta sẽ có thể dùng cách thức ổn thỏa nhất để thu hồi lại tòa cổ trạch.

- Này, Tiểu Dương, Tiểu Vương, hai người đừng lảm nhảm nữa, mau nhìn thứ kia xem. Có phải thứ kia đang nhìn chằm chằm vào chúng ta không vậy?

Đúng lúc này, Hùng Văn Văn vội vàng chạy đến, vừa chỉ tay vào một cỗ thi thể gầy còm đang nằm trên mặt đất vừa nói.

Cỗ thây khô này bị thiếu mất một cánh tay. Lúc này nó đang hơi ngẩng đầu, con mắt khô cạn của nó khẽ chuyển động quỷ dị, dường như đang nhìn về phía Dương Gian và Vương Sát Linh.

Con lệ quỷ này cũng là một trong bốn con lệ quỷ của Trần Kiều Dương.

Trước đó nó đang đối kháng với quỷ ảnh. Hiện tại Dương Gian đã thu hồi quỷ ảnh, con lệ quỷ không còn bị áp chế, nên có dấu hiệu hoạt động trở lại.

Chương 1912: Biến Sắc

Vương Sát Linh nói:

- Tôi sẽ xử lý.

Hắn ta vừa dứt lời, bên cạnh lập tức xuất hiện bóng dáng âm u đầy tử khí của một ông lão. Ông lão này đi về phía cỗ thây khô, sau đó vươn bàn tay âm lãnh, cứng ngắc ra túm lấy nó. Trông bộ dạng của ông lão giống như nhặt một món ve chai vậy, sau đó quay người rời đi.

Ngoại trừ con lệ quỷ vừa bị xé thành hai đoạn ra. Đây chính là con lệ quỷ thứ hai bị Vương Sát Linh áp chế.

Hiện tại, ở xung quanh chỉ còn lại một cỗ thi thể không đầu đang đứng yên tại chỗ và một cỗ thi thể đang bị vô số bàn tay màu đen bao phủ.

Ánh mắt Dương Gian khẽ động. Hắn đi đến bên cạnh cỗ thi thể đang bị vô số bàn tay màu đen bao phủ, sau đó dùng trường thương đâm một phát.

Bàn tay quỷ dần dần biến mất.

Chỗ kia dần dần xuất hiện hình dạng của một con lệ quỷ trắng bệch, sưng vù như bị ngâm nước.

Dương Gian nói:

- Tôi khá hứng thú với con lệ quỷ này, tôi sẽ mang nó đi.

Vương Sát Linh nói:

- Nếu cậu có hứng thú thì cứ tùy tiện lấy. Dù sao bọn chúng cũng do cậu xử lý. Nếu cậu cần thì cứ nói, tôi sẽ đóng gói và tặng cho cậu mấy con lệ quỷ khác luôn.

Dương Gian nói:

- Không cần, nhưng thứ quỷ quái đó vẫn nên lưu lại trong cổ trạch Vương gia nhà cậu đi. Tôi không muốn thành phố Đại Xương của tôi biến thành nơi tụ tập của lệ quỷ.

Mặc dù lệ quỷ rất giá trị. Nhưng hiện tại, đối với Dương Gian mà nói, chúng mang đến hại nhiều hơn lợi.

Bởi vì trong tay càng có nhiều lệ quỷ, phong ấn càng lâu, càng dễ xảy ra việc bị mất khống chế.

Dương Gian không mong muốn điều đó diễn ra. Cho nên phân nửa những con lệ quỷ mà hắn giam giữ được đều bị hắn chuyển cho tổng bộ. Chỉ khi gặp phải một số con lệ quỷ đặc biệt thì hắn mới giữ lại.

- Nếu đã vậy, mọi chuyện dừng ở đây thôi. Tôi cần phải đi xử lý hậu quả. Chuyện bên ngoài còn nhờ cậu trông chừng cho một lúc.

Vương Sát Linh nói, sau đó ông lão khủng bố kia lại tiếp cận và mang đi cỗ thi thể không đầu kia.

Dương Gian nói;

- Chờ đến khi cậu xử lý xong chuyện của cổ trạch. Tôi sẽ tìm một đoạn thời gian phù hợp, đến và lấy đi chiếc đồng hồ quả lắc kia. Ở trong tay cậu, thứ này không phát huy được tác dụng, chi bằng cứ đưa nó cho tôi.

Sắc mặt Vương Sát Linh khẽ đổi.

Dương Gian lạnh nhạt nói:

- Tốt nhất cậu nên đồng ý. Không đồng ý tôi cũng sẽ cướp. Đến lúc đó, nếu cậu dám cản, tôi giết luôn cả cậu.

Dương Gian tỏ ra cực kỳ cường thế ở trước mặt Vương Sát Linh khi trực tiếp bảo rằng sau này sẽ đến và lấy đi chiếc đồng hồ quả lắc kia.

Trước mắt nó chính là đồ vật duy nhất mà hắn biết được rằng có thể khởi động lại. Cho nên giá trị của chiếc đồng hồ quả lắc ở bên trong cổ trạch Vương gia như thế nào không cần nói cũng biết. Nếu chiếc đồng hồ quả lắc này mà nằm ở trong thực tế thì chắc chắn đã bị ngự quỷ nhân lấy đi rồi. Căn bản không thể nào còn để chờ đến lúc Dương Gian tiến vào giới linh dị nữa.

- Đội trưởng Dương, yêu cầu này của cậu có chút quá đáng.

Lúc này, sắc mặt của Vương Sát Linh có chút âm trầm.

Ở trong cổ trạch, thứ giá trị nhất chính là chiếc đồng hồ quả lắc kia. Nếu nó bị Dương Gian lấy đi, như vậy chẳng phải việc hắn ta thu hồi cổ trạch sẽ mất đi hơn phân nửa ý nghĩa hay sao.

Dương Gian nói:

- Cậu cảm thấy mạng của bản thân quan trọng hay chiếc đồng hồ quả lắc kia quan trọng hơn?

Vương Sát Linh nói:

- Giao thủ với tôi là một lựa chọn không sáng suốt. Dù có giết được tôi, cậu cũng không tiện bàn giao lại cho tổng bộ.

Dương Gian lạnh nhạt nói:

- Giữa một người đội trưởng đã chết và một người đội trưởng còn sống, cậu cảm thấy tổng bộ sẽ lựa chọn như thế nào? Cậu là người thông minh, nên hẳn không cần tôi giải thích.

- Cậu không sợ tôi lập tức giết chết cậu ngay ở đây luôn hay sao?

Sắc mặt Vương Sát Linh âm trầm, dường như đã bị Dương Gian chọc giận.

- Nếu cậu làm được thì cứ thử đi.

Ánh mắt Dương Gian cực kỳ bình thản, không có chút ba động nào.

- Nếu tôi không nhìn nhầm, hiện tại cậu cũng không được tính là ngự quỷ nhân, mà chỉ là một người bình thường. Cho nên hai con lệ quỷ kia luôn luôn ẩn mình ở bên cạnh cậu. Mục đích của hai con lệ quỷ kia chính là bảo vệ an toàn cho sinh mạng của cậu. Đồng thời còn giao cho cậu năng lực chống lại đội trưởng.

- Nhưng người bình thường quá yếu ớt. Đối với tôi mà nói, giết một người bình thường là một việc cực kỳ đơn giản. Một cái tên, một tấm hình, một chiếc điện thoại… Có lẽ đều có thể trở thành một loại môi giới cho lực lượng linh dị nào đó. Cậu cảm thấy bản thân có thể đỡ được sao?

Vương Sát Linh biến sắc.

Chương 1913: Xử Lý Tốt Hậu Quả

Hắn ta đương nhiên biết được một số loại lực lượng linh dị có thể thông qua môi giới để giết người. Đó là những loại lệ quỷ vừa kinh khủng vừa khó giải. Khi đối mặt với những thứ này, người bình thường sẽ phải chết bất đắc kỳ tử. Có lẽ chưa nhìn thấy gì đã chết mất rồi.

Chỉ khi trở thành ngự quỷ nhân, bản thân bị lực lượng linh dị ăn mòn, may ra mới có thể tránh khỏi nguy cơ bị loại môi giới này phát động.

Nhưng ngự quỷ nhân lại có nguy cơ bị lệ quỷ khôi phục. Vương Sát Linh không phải là không có cơ hội để trở thành ngự quỷ nhân, mà là hắn ta không muốn đi lên con đường kia thôi.

Nếu là người bình thường, trong trường hợp không bị bệnh hay tai nạn, hắn ta có thể dễ dàng sống đến bảy tám chục tuổi. Mà hiện tại, toàn bộ ngự quỷ nhân chưa có ai làm được điều này. Đây chính là ưu thế lớn nhất của hắn ta, nên hắn ta không muốn từ bỏ đi cái ưu thế này. Để đi lên con đường đoản mệnh, không có lối vế.

- Nếu cậu lấy đi đồng hồ quả lắc, cổ trạch chắc chắn sẽ bị mất khống chế, khi đó thành phố Đại Đông sẽ xong đời.

Cuối cùng Vương Sát Linh đã phải nhượng bộ, không còn cứng rắn nữa.

Dương Gian nói:

- Trước khi lấy đi tôi sẽ thay đổi thời gian, đem toàn bộ lệ quỷ mang đến một quãng thời gian không ai biết.

Vương Sát Linh nói:

- Vô dụng thôi, chỉ cần đồng hồ quả lắc rời khỏi cổ trạch, sớm muộn gì lực lượng linh dị của lệ quỷ cũng sẽ xâm nhập đến thế giới hiện thực. Chỉ bằng việc thay đổi thời gian một lần là không thể nào duy trì được hiệu quả lâu dài. Nhất định phải để cho đồng hồ quả lắc không ngừng khởi động lại thì mới được. Đây chính là mối cân bằng do Vương gia chúng tôi thiết kế ra, không thể phá bỏ.

Dương Gian nói:

- Nếu đã như vậy, cổ trạch của Vương gia sẽ do tôi tiếp quản.

"..."

Vương Sát Linh nghẹn lời.

Sự cường thế của Dương Gian đã nằm ngoài dự tính của hắn ta. Hắn ta cứ nghĩ như vậy sẽ khiến cho Dương Gian từ bỏ ý định lấy đi đồng hồ quả lắc. Không ngờ hắn lại càng được nước lấn tới, thậm chí còn muốn khống chế luôn cả cổ trạch.

- Cướp tổ trạch của người khác, cậu thấy việc này có quá đáng lắm không?

Vương Sát Linh có chút tức giận, nhìn chằm chằm Dương Gian, hận không thể trở mặt ngay lập tức.

Dương Gian nói:

- Cậu giữ không được chỗ này, thì tôi giúp cậu thủ, vậy sao gọi là cướp được? Nếu cậu cảm thấy như vậy quá thiệt thòi thì cứ ra giá đi, tôi sẽ thu mua theo giá thị trường. Chỗ này cũng chừng mấy mẫu đất đó.

Khóe miệng Vương Sát Linh giật giật, nhìn bộ dạng này của Dương Gian, hắn thật sự muốn ép mua ép bán.

- Được rồi, mọi việc dừng lại ở đây. Tôi không muốn bàn bạc với cậu về chuyện này nữa. Nếu không nguời ta lại tưởng rằng là tôi không đánh được cậu, phải cò kè mặc cả.

Dương Gian không cho hắn ta có cơ hội để mặc cả, trực tiếp định đoạt chuyện này.

Hắn dám ăn chắc tên Vương Sát Linh này, bởi vì hắn ta quá cẩn thận, không đủ quyết đoán.

Mặc dù làm mất cổ trạch là một tổn thất lớn.

Nhưng nếu đánh nhau với hắn, nói không chừng mạng hắn ta cũng sẽ bị mất.

Cái nào nặng cái nào nhẹ, trong lòng hắn ta chắc chắn biết rõ.

Vương Sát Linh nhìn chằm chằm Dương Gian, sắc mặt có chút khó coi. Kể từ khi trở thành đội trưởng đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn ta phải chịu nhục nhã như thế này.

"Tên Dương Gian này làm như vậy là vì cảm thấy mình sẽ không trở mặt hay sao? Nếu hiện tại mình trực tiếp động thủ với hắn, liệu có thêm được chút phần thắng nào không?"

Trong lòng của hắn ta thầm tự hỏi, cũng đang do dự.

Dường như cộng hưởng được ý nghĩ của hắn ta, ở phía sau hai ông bà lão quỷ dị, âm u, mặt mũi nhăn nheo lần nữa xuất hiện.

Thấy cảnh tượng này, dù sắc mặt Dương Gian vẫn đang rất bình tĩnh. Nhưng tay khẽ cầm chặt cây trường thương hơn, đồng thời hơi nghiêng nói về phía trước một chút.

Cái này giống như hắn đang muốn động thủ vậy.

"Không có phần thắng. Trong tay của Dương Gian có đinh đóng quan tài, có thể áp chế một con lệ quỷ bên cạnh mình… Với lại tên Dương Gian này đã chuẩn bị kỹ để giết mình. Hắn nói thật, chứ không phải đang hù dọa mình.

Vương Sát Linh cẩn thận thăm dò, thử xem thái độ và phản ứng của Dương Gian như thế nào.

Nhưng kết quả khá là bi quan.

Nếu lúc này mà động thủ, bản thân hắn ta hẳn sẽ phải chết không thể nghi ngờ, không có bất cứ cơ hội thắng nào.

- Tôi muốn xử lý tốt hậu quả. Sau này, có cơ hội chúng ta sẽ còn hợp tác.

Hắn ta lập tức thay đổi đề tài, cũng chỉ lưu lại một câu như vậy, sau đó dẫn hai con lệ quỷ khủng bố ở đằng sau lưng rời đi.

Nếu đã đánh không lại, cũng không giữ được cổ trạch, thì thôi, không thể khiến cho mâu thuẫn giữa hai bên trở nên gay gắt được. Kẻo lại đắc tội với người khác mà không được lợi lộc gì. Như vậy chẳng bằng dứt khoát chịu thua, chừa lại cơ hội để sau này còn gặp nhau.

Chương 1914: Địa Điểm Vây Nhốt Quỷ Họa

"Đến cuối cùng cũng còn muốn thăm dò mình?"

Mặt Dương Gian vẫn bình tĩnh như cũ.

Lần giao phong này, hắn là người thắng.

Từ giờ trở về sau, cổ trạch của Vương gia sẽ do hắn khống chế.

Mặc kệ Vương Sát Linh không cam tâm như thế nào, chỉ cần hắn ta không có dũng khí giao thủ với Dương Gian, vậy hắn ta sẽ luôn là người thua.

Dương Gian thầm nghĩ trong lòng:

"Tuy nhiên, nếu ngày nào đó tên Vương Sát Linh trở thành ngự quỷ nhân. Đồng thời mang theo bốn con lệ quỷ, là Vương gia đời thứ nhất và đời thứ hai, có lẽ mình sẽ không phải là đối thủ của hắn ta."

"Đáng tiếc, hắn ta vĩnh viễn không thể nào đi ra một bước kia. Đây chính là sự khác biệt giữa người và người."

Thú thực, hắn cũng rất hâm mộ tên Vương Sát Linh này.

Là một người bình thường, nhưng lại có thể khống chế bốn con lệ quỷ. Nếu tại thời điểm một năm về trước, Vương Sát Linh có lẽ là một trong mười vị ngự quỷ nhân đứng đầu thế giới, là đỉnh phong trong đỉnh phong.

Phải biết, ở thời điểm một năm về trước, bản thân Dương Gian còn đang phải nhức đầu vì vấn đề mắt quỷ khôi phục. Thậm chí lúc đó hắn còn không thể sử dụng quỷ vực một cách tùy tiện.

- Tiểu Dương ơi là Tiểu Dương. Anh làm như vậy là không đúng. Đang yên đang lành, tự dưng anh lại đắc tội một vị đội trưởng làm gì? Là anh đang ngại bản thân chết chưa đủ nhanh hay sao? Ở bên người hắn ta toàn bộ đều là lệ quỷ, một mình hắn ta cũng được coi như một tiểu đội. Nếu lỡ ngày nào đó hắn ta tìm đến đánh nhau, mà cậu đánh không lại thì phải làm sao đây? Không phải lúc nào Hùng phụ cũng ở bên cạnh mà chiếu cố cho anh được.

Lúc này, Hùng Văn Văn không biết lại chui ra từ đâu, nó thở dài một hơi, tỏ ra bộ dạng cao lạnh.

Lúc này xung quanh không có kẻ địch, chính là lúc nó có thể huênh hoang.

- Tôi cảm thấy sớm muộn gì cậu cũng sẽ bị đánh.

Dương Gian nhìn nó, tỏ ra cực kỳ chăm chú.

Hùng Văn Văn nói:

- Nói bậy bạ, người ta là một đứa trẻ ngoan, không bao giờ đánh nhau với người khác thì sao bị đánh được.

Dương Gian nói:

- Bởi vì miệng của cậu quá thúi.

- Miệng tôi thối chỗ nào. Người ta cực kỳ lễ phép đấy. Bình thường gặp ai tôi cũng chào hỏi hết.

Lời lẽ của Hùng Văn Văn cực kỳ hùng hồn, dường như không biết vấn đề của bản thân đang nằm ở đâu.

Dương Gian cũng lười tranh luận với nó về vấn đề này.

Ánh mắt hắn dừng lại ở trên tòa cổ trạch của Vương gia cách đó không xa.

Mặc dù Trần Kiều Dương đã chạy, nhưng chuyện ở chỗ này còn chưa được xử lý. Lý Quân bị mất tích ở trong đó, đồng thời đó cũng là chỗ mà Lý Dương bị mất tích. Hiện tại, mặc dù việc khởi động lại của đồng hồ quả lắc đã ngừng, nhưng cái này vẫn là do bị Trần Kiều Dương khống chế. Cho nên lúc này bên trong cổ trạch đang cực kỳ nguy hiểm. Chỉ sợ số lượng lệ quỷ bồi hồi ở bên trong sẽ không hề ít.

Lúc này, Vương Sát Linh đang xử lý, nhưng dựa theo hiệu suất làm việc của hắn ta, có lẽ việc này sẽ tiêu tốn một quãng thời gian tương đối dài.

"Ừm?"

Nhưng đúng lúc này.

Tại cổ trạch cách đó không xa đột nhiên lóe lên ánh lửa, sau đó bốc cháy. Chỉ là màu sắc của ngọn lửa tương đối quỷ dị. Nó có màu xanh lục âm u, đồng thời khogn có nhiệt độ, mà tỏa ra khí tức âm lãnh.

Dương Gian nhíu mày.

"Là quỷ hỏa của Lý Quân? Là do Lý Quân vẫn còn sống, hay là Lý Quân chết rồi và quỷ hỏa đang bị mất khống chế?"

Mắt quỷ của hắn bị ảnh hưởng, không thể nào thăm dò tình hình bên trong cổ trạch, nên chỉ có thể dựa vào việc suy đoán.

Nhưng rất nhanh sau đó.

Một cảnh tượng không tưởng đã xuất hiện. Hắn nhìn thấy ở bên trong ngọn quỷ hỏa kia xuất hiện một tòa cao ốc âm u đầy tử khí, được bao phủ bên trong thế giới tối tăm.

Tòa cao ốc này giống như đang chồng lên cùng cổ trạch, nhưng hai bên lại không hề ảnh hưởng đến nhau.

Đây là do quỷ vực chồng lên nhau.

"Cao ốc Bình An? Chính là tổng bộ của hội anh em?"

Dương Gian lập tức nhận ra tòa cao ốc này. Thậm chí hắn còn nhìn thấy mấy tầng nằm trên cao bị phá hủy.

Đó chính là hậu quả do cuộc giao tranh giữa hắn và Phương Thế Minh của hội anh em tạo thành.

"Không, đây không phải là tòa cao ốc bình an, mà là thế giới của quỷ họa."

Mắt quỷ của hắn dường như bị một loại lực lượng linh dị nào đó quấy nhiễu, nhịn không được sắp sửa đóng lại, không có cách nào nhìn thẳng.

Sắc mặt Dương Gian khẽ động, lập tức hiểu ra được thứ đang ẩn chứa bên trong ngọn quỷ hỏa âm u kia là gì.

Từ trước đến giờ.

Chỉ có quỷ họa mới có khả năng áp chế mắt quỷ một cách triệt để, khiến cho nó tự động nhắm lại, không thể nào mở ra.

Dương Gian thầm nghĩ trong lòng:

"Lúc trước, theo như tin tức mà tổng bộ bên kia tiết lộ thì chuyện linh dị quỷ họa đã được xử lý. Mặc dù bọn họ không thể áp chế hoàn toàn, nhưng đã thành công hạn chế được nó. Chẳng lẽ quỷ họa đang bị vây nhốt ở bên trong toà cao ốc Bình An?"

Chương 1915: Lựa Chọn Tốt Nhất

Khả năng này rất lớn.

Lúc trước, quỷ họa bị mất khống chế, toàn bộ thành phố đều bị quỷ họa kéo vào bên trong, tình hình cực kỳ nguy hiểm.

Nếu muốn hạn chế được quỷ họa, bọn họ nhất định phải lựa chọn ra được một khu vực phù hợp. Sau đó dùng khu vực này để ngăn cách ảnh hưởng từ lực lượng linh dị của quỷ họa đối với bên ngoài.

Cao ốc Bình An là một lựa chọn không hề tệ.

Chỗ đó vừa đủ lớn, lại vì trận giao tranh giữa hắn và Hội anh em nên đã bị phong tỏa, bên trong không có một ai. Như vậy bọn họ có thể giảm bớt tổn thất đến mức nhỏ nhất.

"Nhìn bộ dạng này… Hẳn là quỷ hỏa đã liên thông với tòa cao ốc Bình An rồi kết nối với thế giới quỷ họa…"

Mặc dù mắt quỷ không thể nào thăm dò, nhưng Dương Gian lại có thể quan sát bằng ánh mắt bình thường.

Chỉ là ngay sau đó.

Loại hiện tượng linh dị kia lập tức biến mất.

Quỷ hỏa đang bị dập tắt, đồng thời tòa cao ốc Bình An ở trong nó cũng biến mất theo.

Mọi thứ lại đang nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình tĩnh như lúc đầu.

Ngoại trừ cái đó ra, tòa cổ trạch phía xa xa dường như cũng đã yên tĩnh trở lại, một số thân ảnh kinh khủng biến mất, một vài chuyện dị thường cũng tan biến. Dường như việc cổ trạch bị mất khống chế đã được xử lý xong.

"Lý Quân vẫn còn sống, vừa rồi là do hắn ta ra tay."

Thấy cảnh tưởng như vậy, trong lòng Dương Gian đã có chút suy đoán.

- Đi với tôi nhìn thử xem.

Hắn không chần chờ nữa, lập tức dẫn theo quỷ đồng và Hùng Văn Văn tới gần cổ trạch.

Nếu Lý Quân chết, quỷ hỏa bị mất khống chế, chắc chắn cổ trạch sẽ rơi vào trạng thái bị thiêu đốt liên tục, không thể nào có chuyện quỷ hỏa tự động dập tắt như này được.

Vừa rồi quỷ hỏa đột nhiên xuất hiện, sau đó lại nhanh chóng biến mất, điều này hiển nhiên là đang có người khống chế nó.

Quả nhiên.

Khi Dương Gian tiến đến cửa của cổ trạch một lần nữa, hắn lập tức nhìn thấy Lý Quân đi ra từ bên trong mà không có hao tổn gì. Tuy nhiên sắc mặt hắn ta khá quái dị, có một vài chỗ bị thiếu khuyết. Giống như có ai đó dùng ngón tay bôi gì gì đó lên mặt vậy. Ngoài ra, màu da của hắn ta cực kỳ nồng đậm, giống như được người nào đó dùng phấn trang điểm vẽ ra vậy. Khiến cho người ta có cảm giác tương đối cổ quái, không được chân thật.

- Dương Gian?

Lúc này Lý Quân không còn đeo kính râm nữa. Nên khi hắn ta quay lại, lập tức lộ ra hốc mắt trống rỗng, thi thoảng còn lóe lên ánh lửa âm u màu xanh lúc, khiến cho người ta cảm thấy cực kỳ sợ hãi.

Dương Gian nói:

- Tôi còn tưởng rằng cậu đã chết rồi đây.

Lý Quân lập tức hỏi:

- Người tên là Trần Kiều Dương đâu rồi?

Dương Gian nói:

- Cổ trạch bị mất khống chế, có con quỷ nào đó đã bị Trần Kiều Dương khống chế được, nên gã chạy mất rồi.

- Ngay cả cậu cũng không thể xử lý gã ta sao?

Trong giọng nói của Lý Quân để lộ ra một tia kinh ngạc.

Dựa theo thực lực và khả năng của Dương Gian, xác suất của việc Trần Kiều Dương chạy thoát khỏi tay của hắn là không hề lớn. Nếu muốn chạy được, thì ít nhất gã ta phải giết chết Dương Gian. Nếu không, không thể nào có chuyện Dương Gian lại không đuổi giết gã ta được.

- Gã ta rất lợi hại, tôi chỉ miễn cưỡng mới thắng được.

Dương Gian chỉ lạnh nhạt nói một câu, cũng không nói quá nhiều lời.

Chạy cũng đã chạy rồi, có nói lý do ra cũng không được gì. Chỉ cần nói cho Lý Quân biết, hắn đã đánh thắng là được rồi.

Chút tin tức đó rất quan trọng.

Lý Quân cũng đã hiểu ra đại khái, chuyện này chính là Dương Gian thắng hiểm. Nên dù Trần Kiều Dương đã thất bại, nhưng cuối cùng gã ta vẫn chạy được.

Nếu lúc đó Dương Gian mà còn dư lực, thì lúc này hắn ta đại khái đã có thể nhìn thấy thi thể của Trần Kiều Dương.

Lý Quân nói:

- Tạm thời không cần quan tâm đến gã. Vừa rồi, đồng hồ quả lắc đã khởi động lại một lần cuối cùng, quá trình hiệu chỉnh thời gian đã hoàn thành. Cổ trạch đột nhiên xuất hiện rất nhiều lệ quỷ, kiểu gì điều này cũng sẽ ảnh hưởng đến bên ngoài. Cho nên hiện tại chúng ta cần phải xử lý một chút, nếu không đêm nay thành phố Đại Đông cũng thể nào yên ổn được. Ở bên trong, tạm thời tôi đã xử lý được một chút, nhưng tôi không biết là có bao nhiêu con lệ quỷ đã chạy ra ngoài nữa.

Vừa rồi hắn ta đã mở ra bức họa kia một lần nữa và đưa toàn bộ lệ quỷ bên trong cổ trạch vào trong thế giới của quỷ họa.

Không cần phải đối kháng trực diện với lệ quỷ, chỉ cần ném toàn bộ chúng vào trong quỷ họa là được.

Mặc dù việc này sẽ lưu lại tai họa ngầm, nhưng đây đã là lựa chọn tốt nhất vào lúc này rồi.

Sau đó, Lý Quân lại hỏi:

- Vương Sát Linh đâu rồi?

- Có lẽ là đã đi xử lý chuyện linh dị rồi. Hôm nay hắn ta có khá nhiều việc, không cần để ý đến hắn ta… Hả? Đó là gì vậy?

Chương 1916: Thêm Tiền

Dương Gian bất chợt nhìn thấy hai người đi ra khỏi cổ trạch.

Một nam một nữ, nhìn bộ dạng cũng phải hơn bốn mươi tuổi, nhưng lại âm u đầy tử khí. Đồng thời khuôn mặt cả hai khá cứng ngắc, di chuyển cũng giống như hai cỗ thi thể.

Sau đó, trong đầu Dương Gian lập tức xuất hiện trí nhớ có liên quan đến hai người này.

"Đời thứ hai của Vương gia, vợ chồng Vương Lục?"

Rõ ràng lúc trước hắn chưa từng gặp, cũng không quen biết gì với hai người kia, nhưng lúc này lại có thể lập tức nhận ra được.

Cái này có vẻ như việc đánh cắp trí nhớ của Trần Kiều Dương đã phát huy tác dụng.

Lý Quân nói:

- Cậu biết thứ này sao? Tôi chỉ nghe Lý Dương bảo, hai con lệ quỷ này không hề tập kích hắn ta. Mà ngược lại còn chỉ đường, dẫn hắn ta tìm thấy đồng hồ quả lắc ở trong cổ trạch. Tôi đoán hẳn hai người này có liên quan gì đó với Vương Sát Linh, cho nên cũng không có ra tay với chúng nó.

Dương Gian nói:

- Đây là cha mẹ của Vương Sát Linh, trước kia từng là ngự quỷ nhân, sau đó hình như bọn họ gặp phải một loại nguyền rủa nào đó của gia tộc nên đã trở thành lệ quỷ. Tuy nhiên có vẻ như Vương Sát Linh có thể khống chế bọn họ, tạm thời chưa xảy ra bất cứ sai lầm nào.

- Đúng rồi, cậu bảo cậu nhìn thấy Lý Dương. Vậy cậu ta đâu rồi?

Lý Quân quay đầu nhìn ra đằng sau lưng.

Lúc này, Lý Dương cẩn thận đi ra.

Hắn ta sợ ra bên ngoài sẽ gặp phải nguy hiểm, nên mới để cho Lý Quân đi ra trước, quan sát tình hình, rồi hắn ta sẽ đi ra sau.

- Đội trưởng, là tôi đây. Tôi không sao, vẫn còn sống.

Khi thấy người ở bên ngoài là Dương Gian, Lý Dương lập tức thở phào một hơi.

Xem ra tình hình bên ngoài cũng không có bết bát như trong tưởng tượng.

- Tôi còn định đi truy vết những chuyện linh dị khác, sẽ không nói chuyện phiếm với hai người nữa.

Lý Quân là một người ưa thích hành động, hắn ta không muốn bị chậm trễ thời gian. Sau khi qua loa mấy câu liền lập tức rời đi.

Đừng thấy hiện tại hắn ta đã xử lý xong bên trong cổ trạch mà nghĩ là đã xong. Vừa nãy, dù Trần Kiều Dương chỉ khởi động lại cổ trạch chỉ có mấy phút thời gian, nhưng lượng lệ quỷ được thả ra ngoài là không hề ít một chút nào.

Chỉ là khi đó Dương Gian cũng không có rảnh để mà chú ý đến thôi.

Lý Quân vừa đi.

Cha mẹ của Vương Sát Linh, hai vợ chồng lệ quỷ kia cũng chậm rãi biến mất, không thấy gì nữa.

Mà hiện tại, mặc dù cổ trạch không có bất cứ biến hóa nào, nhưng cũng đã khuyết thiếu một loại khí tức âm u, quỷ dị.

- Ở trong cổ trạch, cậu đã tìm ra được chiếc đồng hồ quả lắc kia rồi?

Lúc này Dương Gian nhìn chằm chằm vào Lý Dương, trong ánh mắt có chút kinh ngạc.

Hắn biết đồng hồ quả lắc đang ở trong cổ trạch, nhưng vẫn không thể biết được nó nằm ở đâu.

Chỉ khi biết được thời gian chính xác, vị trí chính xác thì mới có thể tìm thấy được đồng hồ quả lắc.

Trong đầu Dương Gian toát ra một ý nghĩ như vậy.

Nhưng hiện tại, hắn chỉ biết thời gian chính xác, chứ không biết được vị trí chính xác.

Trí nhớ bị khuyết thiếu.

Đây chính là hậu quả do việc đánh cắp trí nhớ của Trần Kiều Dương không được hoàn chỉnh.

- Tôi từng nhìn thấy chiếc đồng hồ quả lắc kia, nó đang không ngừng khởi động lại. Mặc dù có nhìn thấy, nhưng chỉ là thoáng qua. Nhưng khi đó, tôi thực sự đã nhìn thấy một chiếc đồng hồ cao chừng một người đặt ở trong cổ trạch…

Vốn Lý Dương định nói tiếp, nhưng lại bị Dương Gian cắt ngang.

Dương Gian nói:

- Không cần vội, cứ trở về đã rồi hãy nói.

Lý Dương cũng lập tức ý thức được sự quan trọng trong việc giữ bí mật, nên vội vàng ngậm miệng lại.

Dương Gian nói:

- Nếu không còn chuyện gì nữa thì trở về đội ngũ đi. Chúng ta tranh thủ thời gian rời khỏi thành phố Đại Đông trước mười hai giờ. Tôi không muốn ở lại đây lâu. Đêm nay, chỗ này sẽ không bình tĩnh. Nhưng nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành, những việc còn lại không liên quan gì với chúng ta nữa.

Hắn và những đội trưởng khác không hề giống nhau.

Những đội trưởng khác như Lý Quân, Vương Sát Linh, hay Lý Nhạc Bình đều là những đội trưởng vừa có được thận phận và quyền lợi.

Nhưng Dương Gian thì khác, hắn có được thân phận đội trưởng, nhưng lại chỉ có quyền lợi của một người phụ trách thành phố Đại Xương mà thôi.

Sự chênh lệch này là cực kỳ lớn.

Đương nhiên việc quyền lợi bị thiếu cũng mang đến một chút chỗ tốt. Đó chính là hắn chỉ cần thực hiện tốt trách nhiệm của một người phụ trách là được, không cần phải gánh trách nhiệm như những người đội trưởng khác.

Chuyện linh dị ở thành phố Đại Đông, Dương Gian có thể không cần phải xử lý.

Tổng bộ cũng không thể nào ra nhiệm vụ cho hắn.

Trừ phi bọn họ bỏ thêm tiền.

- Tạm thời cứ để chiếc đồng hồ quả lắc này ở đây đi. Chờ thêm một đoạn thời gian ngắn nữa, nghĩ ra cách lại đến đây lấy. Hiện tại muốn lấy nó đi vẫn còn có chút miễn cưỡng.

Chương 1917: Nắm Giữ Được Cơ Hội

Dương Gian thu hồi ánh mắt khỏi cổ trạch, sau đó mang theo Lý Dương, Hùng Văn Văn và Quỷ Đồng rút lui.

Cùng lúc đó.

Sau khi rời đi, Vương Sát Linh cũng không có vội vàng đi xử lý chuyện linh dị, mà hắn ta dẫn theo lệ quỷ thứ nhất đến một căn phòng an toàn cực kỳ bí ẩn ở trong thành phố Đại Đông.

Là đội trưởng, việc hắn ta có được phòng an toàn riêng là điều hợp tình hợp lý.

Mà ở trong phòng an toàn này, trên một chiếc ghế, là một con lệ quỷ cực kỳ khủng bố.

Thân thể con lệ quỷ này có màu xanh đen, bụng hơi nhô lên, trên trán đang gắn một chiếc đinh đóng quan tài.

"Chính xác thời gian, chính xác vị trí mới có thể tìm thấy đồng hồ quả lắc. Nhưng cái này thực sự có thể khởi động lại được không đây?"

Vương Sát Linh nhìn chằm chằm vào con lệ quỷ đang ngồi yên bất động ở trong phòng an toàn này, ánh mắt liên tục lấp lóe, không biết đang suy nghĩ gì.

Con lệ quỷ đang được giam giữ ở trong phòng an toàn này chính là ngọn nguồn của chuyện linh dị cấp S.

Danh hiệu: Quỷ chết đói.

Vương Sát Linh nhìn chằm chằm vào quỷ chết đói đang ngồi trên ghế trong phòng an toàn, ánh mắt liên tục lấp lóe, đồng thời không ngừng tuôn ra các ý nghĩ.

Hắn ta dám cam đoan rằng ở bên ngoài không có một ai biết được quỷ chết đói của tổng bộ là do hắn ta trộm. Cho nên sau khi mục quỷ nhân Trần Kiều Dương xuất hiện, hắn ta muốn xác nhận thử xem liệu quỷ chết đói mà hắn ta đặt trong phòng an toàn có bị Trần Kiều Dương mang đi không.

Mặc dù khả năng đó không cao, nhưng mà hắn ta vẫn muốn xác nhận một chút.

"Đây là con lệ quỷ duy nhất ở thời điểm hiện tại được giới linh dị công nhận là con lệ quỷ bị giam giữ có năng lực khởi động lại. Bất kể là giá trị của bản thân quỷ chết đói, hay là chiếc đinh đóng quan tài kia đều cực kỳ lớn. Đối với mình mà nói, hai thứ này càng quan trọng hơn. Nếu không phải vậy, lúc trước mình đã không mạo hiểm lẻn vào tổng bộ để trộm con quỷ chết đói này ra ngoài."

Nhớ về quyết định hành động ngày hôm đó, bản thân Vương Sát Linh vẫn còn có chút sợ hãi ở trong lòng.

Một khi chuyện này bị thất bại hoặc là để lọt manh mối ra ngoài, hắn ta chắc chắn sẽ bị tổng bộ truy sát.

Dù vậy hắn ta vẫn cảm thấy, mặc dù việc này khá mạo hiểm nhưng nó còn nằm trong phạm vi chịu đựng của hắn ta.

Đầu tiên, người hành động lần này không phải hắn ta, mà là ông bà nội đã hóa thành lệ quỷ của hắn ta.

Quỷ sẽ không thể bị giết chết.

Cho nên dù chuyện này có bị thất bại đi nữa hắn ta cũng không có việc gì. Với lại lúc đó tổng bộ còn đang bận xử lý chuyện linh dị của quỷ họa, toàn bộ cao thủ đã bị điều động đi hết, không còn ai. Những người còn lại bên trong tổng bộ hầu như không đủ khả năng để ngăn cản lệ quỷ đời thứ nhất của Vương gia hắn ta.

Kết quả cũng rất rõ ràng.

Hắn ta thành công.

Quỷ chết đói cứ thế bị hắn ta mang ra khỏi tổng bộ, đồng thời chuyển đến thành phố Đại Đông và cất ở trong phòng an toàn cho đến hôm nay.

Tạm thời Vương Sát Linh cũng chưa động đến cây đinh đóng quan tài kia.

Hắn ta đã nghiêm túc nghiên cứu qua hồ sơ tư liệu của chuyện linh dị cấp S, quỷ chết đói. Nên hắn ta hiểu rõ, đối với loại lệ quỷ cấp độ này, bất cứ sự khinh thường nào đều sẽ tạo ra một trận tai nạn mang tính hủy diệt.

Dù sao con lệ quỷ này cũng có khả năng khởi động lại.

"Lợi dụng năng lực khởi động lại của quỷ chết đói, mình hẳn có thể triệt tiêu được việc cổ trạch khởi động lại. Chỉ cần thành công, mình hoàn toàn có thể đi vào và thu hồi lại chiếc đồng hồ quả lắc kia. Sau đó mình sẽ cưỡng ép quỷ chết đói tiến vào chu kỳ khởi động lại, chế tạo ra một vòng tuần hoàn. Thời gian khởi động lại của quỷ chết đói là 40 phút, của đồng hồ quả lắc là 30 phút, cộng lại chính là 70 phút."

"Thực hiện một vòng tuần hoàn là có thể khiến thời gian bên trong cổ trạch trở lại 70 phút đồng hồ. Nếu mọi chuyện diễn ra thuận lợi, mình hoàn toàn có thể để cho cổ trạch trở về bất cứ thời điểm nào ở trước kia."

"Thậm chí có thể trở về đến ngày đó…"

Vương Sát Linh đưa tay cọ xát lấy cánh cửa chắc chắn của phòng an toàn, trong lòng khẽ tuôn ra một cỗ kích động.

Bởi vì hắn ta đã nắm giữ được cơ hội này ở trong tay.

Là có khả năng hoàn thành, chứ không phải là hoàn toàn không có hi vọng.

Chỉ còn thiếu một chút lực khống chế mà thôi, chính là khống chế quỷ chết đói.

Dù sao, quỷ chết đói cũng không thể nào khởi động lại liên tục dựa theo ý tứ của hắn ta được. Bởi vì nó sẽ giết người.

Vương Sát Linh cũng biết rõ quy luật giết người của quỷ chết đói.

Chương 1918: Thật Thong Dong

Đối với loại hồ sơ bí mật này mà nói, cấp độ đội trưởng như hắn ta hoàn toàn có tư cách để đọc.

Mà hiện tại…

Vương Sát Linh buông tay xuống, trên mặt lộ ra vài phần bất đắc dĩ.

Hắn ta còn chưa nghĩ ra được biện pháp để khống chế quỷ chết đói thì chuyện ở cổ trạch đã hấp dẫn sự chú ý của Dương Gian. Đồng thời Dương Gian còn để mắt đến đồng hồ quả lắc bên trong cổ trạch…

Nói cách khác, nếu trong thời gian ngắn, hắn ta không thể nào thực hiện việc khởi động lại vô hạn. Chờ đến khi đồng hồ quả lắc bị Dương Gian lấy đi, mọi việc sẽ không còn bất cứ ý nghĩa nào nữa.

Cho nên hắn ta cần phải hoàn thành được kế hoạch này trước khi Dương Gian đến và lấy đi đồng hồ quả lắc mới được.

"Hiện tại hẳn Dương Gian vẫn còn chưa đủ năng lực để lấy đi đồng hồ quả lắc. Nếu không, với tính cách của hắn chắc chắn sẽ không để đến sau này mới lấy. Muốn tiếp xúc được với đồng hồ quả lắc còn cần tiến đến quãng thời gian chính xác. Trước đó, khi động thủ với Trần Kiều Dương, khả năng Dương Gian đã sử dụng đến năng lực khởi động lại. Chỉ là thời gian khởi động lại của hắn tương đối ngắn ngủi."

"Thời gian khởi động lại của hắn cùng lắm là ba phút đồng hồ. Với lại nó còn có khá nhiều hạn chế."

Vương Sát Linh lập tức đưa ra phán đoán.

Hắn ta dám chắc rằng, trước mắt Dương Gian còn chưa có cách nào để tiếp xúc được với đồng hồ quả lắc.

"Nhưng bất kể là gì, thời gian của mình cũng không còn nhiều nữa. Mình cần phải nhanh chóng nghĩ ra một phương án hợp lý, để thực thi kế hoạch mới được."

Trong lòng Vương Sát Linh bắt đầu có một chút cảm giác gấp gáp.

Dựa theo kế hoạch của hắn ta, nếu tất cả mọi việc đều diễn ra một cách thuận lợi. Cổ trạch bị hắn ta khống chế, lại nắm giữ quỷ chết đói ở trong tay, hắn ta chỉ cần từ từ hoàn thiện phương án, chờ đợi thời cơ mà thôi.

Dù sao hắn ta cũng là người bình thường, không phải ngự quỷ nhân nên có thể sống được rất lâu.

Dù hiện tại không được, hắn ta có thể chờ đến mấy năm, mấy chục năm sau.

Thời gian khá dư dả nên Vương Sát Linh không nóng nảy, hắn ta chờ được.

"Nếu chỗ này đã không còn chuyện gì, vậy mình cũng nên đi ra ngoài xử lý một vài chuyện rồi."

Sau khi xác nhận được rằng quỷ chết đói không xảy ra chuyện gì, hắn ta không muốn tiếp tục chờ ở đây nữa, mà xoay người rời đi.

Căn phòng an toàn trống rỗng lần nữa khôi phục lại vẻ yên tĩnh.

Đằng sau cánh cửa dày trịch kia là một cỗ thi thể màu xanh đen với cái bụng nhô cao. Cỗ thi thể này ngồi ở bên trong giống như một bức tượng gỗ, không có động tĩnh. Trên trán còn cắm một cây đinh đóng quan tài.

Nhưng không một ai chú ý đến.

Theo thời gian dần trôi qua, cây đinh đóng quan tài găm trên trán của quỷ chết đói dần bong tróc ra từng mảnh nhỏ màu đen. Nó giống như những vết rỉ sét ở trên đinh đóng quan tài vậy.

Cùng lúc đó, đôi mắt chết lặng, tro lạnh của con lệ quỷ cứng ngắc bất động kia đột nhiên cử động một cách chậm rãi.

Con ngươi quỷ dị này nhìn về phía cửa ra vào của phòng an toàn.

Giống như có có thể nhìn xuyên qua lớp cửa vừa dày vừa nặng kia để thấy Vương Sát Linh đang dần đi xa vậy.

Nhưng rất nhanh, đôi mắt quỷ dị kia lại trở nên bình tĩnh.

Mọi thứ giống như chưa hề có gì xảy ra hết vậy.

Chỉ thi thoảng nhìn thấy mấy tia màu đen nho nhỏ không ngừng bong tróc ra khỏi đinh đóng quan tài.

Cùng lúc đó.

Ở phía trước tòa cao ốc Ninh an của thành phố Đại Đông.

Lúc này Dương Gian đã triệu tập đầy đủ thành viên trong đội và đang chuẩn bị rời khỏi tòa thành phố này.

Lúc này, Phùng Toàn đột nhiên đi đến. Từ nãy đến giờ hắn ta luôn chú ý đến mọi dị thường bên trong tòa cao ốc. Vừa đi đến, hắn ta vừa lắc đầu, tỏ vẻ bất lực.

- Chuyện linh dị ở bên trong cao ốc đã bị mất khống chế. Tình hình bên phía cậu thế nào rồi?

- Tạm thời chuyện bên phía cổ trạch đã được xử lý. Nhưng vẫn để cho một kẻ cực kỳ nguy hiêm tên là Trần Kiều Dương chạy thoát, sau này mọi người cần phải chú ý một chút.

Dương Gian đáp, sau đó chú ý đến tòa cao ốc Ninh An của Vương Sát Linh ở đằng sau.

Ghế gỗ màu đỏ đã xuất hiện đến tận cửa của tòa cao ốc.

Ở bên trong, toàn bộ ánh đèn đều tắt ngúm, chỉ còn một số chỗ chưa bị lực lượng linh dị bao phủ mới có thể sáng đèn. Ngoại trừ điều này ra, thi thoảng bên trong còn truyền ra một vài tiếng kêu thảm thiết.

Phùng Toàn nói:

- Nếu chuyện này còn tiếp diễn như vậy, tòa cao ốc này chắc chắn sẽ phải xong đời.

Dương Gian khẽ nhíu mày.

- Vương Sát Linh không xử lý sao?

Phùng Toàn nói:

- Chưa thấy hắn ta xuất hiện.

Dương Gian nói:

- Tên gia hỏa này cũng thong dong thật đấy. Nhà hắn ta xảy ra chuyện mà bỏ mặc, không biết chạy đi đâu, khiến cho chúng ta phải đi chùi đít cho hắn ta.

Chương 1919: Nghĩ Cách

Trước đó, khi hắn giao thủ với Trần Kiều Dương, Vương Sát Linh cũng đứng ở bên cạnh xem kịch.

Hồi nãy còn bảo là đi xử lý chuyện linh dị của thành phố Đại Đông, vậy mà mới thoáng cái đã biến mất đâu không thấy nữa.

Phùng Toàn hỏi:

- Nếu bên kia đã kết thúc, như vậy hẳn nên xử lý chuyện ở đây chứ?

Dương Gian nói:

- Cậu quan sát lâu như vậy đã nghĩ ra được biện pháp nào hay chưa?

Nếu có thể nghĩ ra được một biện pháp tốt, hắn cũng không ngại mà tiện tay xử lý luôn chuyện linh dị của ghế gỗ màu đỏ.

Phùng Toàn nói:

- Theo như quan sát của tôi. Khi số lượng người chết trong cao ốc gia tăng, số lượng ghế gỗ màu đỏ sẽ càng nhiều. Nếu có một người chết, ghế gỗ màu đỏ sẽ tăng thêm một cái. Nhưng tôi đoán, trong đống ghế gỗ màu đỏ này hắn sẽ có một thứ là môi giới lúc đầu. Cũng chính là chiếc ghế mà con lệ quỷ đang ngồi.

- Nếu chúng ta có cách tìm ra được chiếc ghế gỗ màu đỏ bị che giấu kia, nói không chừng chúng ta sẽ xử lý được chuyện này.

Dương Gian lập tức nói ra ý kiến của bản thân.

- Không phải, môi giới đã khuếch tán. Mục đích của lệ quỷ là thông qua chiếc ghế gỗ màu đỏ để giết người. Hiện tại nó đã bị mất khống chế, không còn giới hạn ở trong chiếc ghế lúc đầu nữa. Bất cứ chiếc ghế gỗ màu đỏ nào cũng đều có khả năng xuất hiện lệ quỷ.

Sau đó, Dương Gian lại dựa vào những việc lúc trước, rồi đưa ra một phương pháp.

- Muốn giải quyết chuyện này, chúng ta chỉ còn một cách. Đó chính là kiếm ra được một cái gì đó đặc biệt. Sau đó để cho nó ngồi vào ghế gỗ. Thứ kia không thể quá mạnh, kẻo lại khiến cho ghế gỗ màu đỏ bị vỡ, nhưng lại phải có thể tiếp nhận được tập kích của lệ quỷ. Chỉ cần thành công, những ghế gỗ màu đỏ khác hẳn sẽ mất đi tác dụng. Bởi vì quỷ chỉ có một, trong thời điểm nó tập kích mục tiêu, nó không thể đi tập kích những người khác được.

Nhưng phương pháp này khá khó để thực hiện, có thể nói là rất khó.

Nói trắng ra chính là bọn hắn phải tìm ra được một thứ, để cho nó bị động tiếp nhận tập kích từ lệ quỷ. Đồng thời thứ kia còn không được quá mạnh, nếu không nó sẽ khiến cho vật môi giới là ghế gỗ màu đỏ bị hủy hoại, khiến cho quỷ dừng tập kích.

- Xem ra tên Trần Kiều Dương kia đã cho chúng ta một vấn đề hơi khoai. Gã ta muốn dùng tính mạng của một tòa cao ốc để ngăn chặn chúng ta, tạo cơ hội cho gã có thời gian hoàn thành việc hiệu chỉnh thời gian. Chỉ là gã không ngờ được

Chúng ta sẽ bỏ qua chuyện này, đi đến cổ trạch xử lý gã trước, rồi mới quay lại xử lý ghế gỗ màu đỏ sau.

Dương Gian lộ ra một nụ cười lạnh lẽo.

Kế hoạch này của Trần Kiều Dương không hề tồi, gã biết lợi dụng trách nhiệm, sự đồng tình của một người phụ trách để di chuyển lực chú ý.

Nếu đổi lại là một người phụ trách khác, có lẽ đã bị gã lừa.

Nhưng kịch bản lại không diễn ra theo như những gì Trần Kiều Dương nghĩ, cho nên lần này gã mới bị thất bại.

Lúc này, Hoàng Tử Nhã và Đồng Thiến đã đi đến.

- Đội trưởng, rời đi à? Bên này chúng tôi đã hoàn thành việc phong tỏa. Xem ra chuyện phía bên kia cũng đã xong rồi, mọi người không có việc gì thì tốt.

Đồng Thiến hỏi:

- Lý Dương, cậu không sao chứ?

Lý Dương lắc đầu nói:

- Hữu kinh vô hiểm, không có vấn đề gì lớn.

Hùng Văn Văn ngáp một cái rồi nói:

- Vậy còn chờ gì nữa, đi về ngủ thôi. Tôi buồn ngủ lắm rồi.

Nhưng, nó là người giấy, có thể hoạt động 24/24, không cần ngủ nghỉ.

Dương Gian nói:

- Chuyện của ghế gỗ màu đỏ chưa xử lý được, mà Vương Sát Linh lại mất tích, không biết đã đi đâu. Chờ xử lý xong chuyện này đã rồi hẵng đi.

Đồng Thiến lộ ra vẻ kinh ngạc.

- Thay Vương Sát Linh xử lý chuyện linh dị? Cái này không giống với tác phong của anh lắm.

Dương Gian vẫn bình thản nói:

- Thực ra tôi không muốn quản. Nhưng trước đó đã đáp ứng với Lý Quân là sẽ xử lý chuyện linh dị ở chỗ này, nên cần phải làm. Gì chứ chút tín dụng đó tôi vẫn phải có.

Đồng Thiến khẽ gật gật đầu.

Mặc dù tính cách của Dương Gian có chút vấn đề, nhưng là một người biết giữ chữ tín. Chí ít, trước giờ hắn chưa từng làm ra việc gì trái với lời hứa hẹn. Đây cũng là nguyên nhân vì sao tổng bộ lại muốn mời Dương Gian ra tay.

Bởi vì Dương Gian sẽ không chơi xấu. Mặc dù giá cả của hắn có hơi đắt một chút, nhưng cái giá đó lại có thể để cho bọn họ có thể yên tâm.

Đồng Thiến nói:

- Vậy thì mau chóng xử lý xong chuyện này rồi về thành phố Đại Xương. Mọi người đã nghĩ ra cách gì hay chưa?

Ánh mắt của cô nhìn về phía mọi người, xẹt qua người Lý Dương, Phùng Toàn, nhưng lại bỏ qua Hùng Văn Văn và quỷ đồng có vẻ ngây thơ vô số tội.

Chương 1920: Ngồi Xuống

Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại, có chút chờ mong nhìn vào người Dương Gian.

Muốn xử lý được chuyện linh dị, không những cần phải có can đảm, mà quan trọng hơn còn cần đến trực giác, cùng một loại tư duy đặc biệt.

Mọi người lập tức rơi vào trầm mặc, đều đang tự hỏi nên làm gì thì mới có thể xử lý được chuyện linh dị của ghế gỗ màu đỏ.

Cũng may hiện tại bọn họ không còn ở bên trong cao ốc, bản thân được đảm bảo an toàn, nên có dư dả thời gian để phân tích chuyện này và tìm ra đối sách.

- Lúc này chắc chắn sẽ phải dựa vào Hùng phụ.

Hùng Văn Văn thấy mọi người không ai có động tĩnh gì, liên lập tức đứn ra, muốn tạo khí thế.

- Chỉ cần dự đoán mấy lần là tìm ra được phương pháp.

Dương Gian nhìn nó một cái rồi nói:

- Nhiều ghế gỗ màu đỏ như vậy, có vô số môi giới, như vậy sẽ tạo thành vô vàn biến số. Cậu định dự đoán đến khi nào mới xong.

Hùng Văn Văn lập tức nói với giọng điệu hùng hồn:

- À không, tôi không cần dự đoán thứ đồ chơi kia, chỉ cần dự đoán anh là được. Tôi chỉ cần nhìn xem trong tương lai anh xùng cách gì để xử lý nó. Sau đó tôi sẽ nói lại phương án hành động của anh trong tương lại cho anh trong hiện tại biết. Cái này còn không được sao?

Dương Gian nói:

- Không cần, tôi đã nghĩ ra được một cách.

Phùng Toàn kinh ngạc nói:

- Nhanh thế? Phương án của cậu là gì vậy?

Dương Gian nói:

- Tôi cần một mồi nhử để chủ động kích hoạt quy luật giết người của con quỷ kia.

Đồng Thiến lập tức nói mà không hề có một chút suy nghĩ.

- Để tôi làm mồi nhử cho.

Ở trong chuyện linh dị, việc cần có người làm mồi nhử là điều hoàn toàn bình thường. Chỉ là vấn đề này nghe thì thấy hơi tàn nhẫn, nên rất nhiều người không chịu tiếp nhận nó.

Nhưng thực tế, đây là một khâu không thể thiếu trong mỗi lần hành động.

Cũng giống như ở trên chiến trường, trước khi bắt đầu trận chiến, kiểu gì mỗi bên cũng sẽ phái quân đi tấn công thử để thăm dò tình hình quân địch.

Dương Gian nói:

- Dính líu đến lực lượng linh dị, không một ai có thể đảm bảo. Nếu cô làm mồi nhử, một khi xuất hiện sai lầm, cô chắc chắn sẽ chết. Đến lúc đó, chỗ này sẽ lại có thêm một chuyện linh dị mới. Không cần thiết phải làm vậy, để cho một người bình thường làm đi.

Đồng Thiến lắc đầu nói:

- Không ai muốn làm chuyện như vậy đâu.

- Chỉ cần cô đưa ra đủ điều kiện, tự nhiên sẽ có người tự nguyện bán mạng cho cô thôi.

Nói xong, ánh mắt Dương Gian lập tức nhìn ra khu vực trung tâm của thành phố Đại Đông.

Ánh sáng màu đỏ khẽ lóe lên một cái rồi biến mất. Trong nháy mắt, quỷ vực liền bao phủ về phía đó.

Quỷ vực đến nhanh, nhưng đi cũng nhanh.

Sau một giây.

Một người thanh niên trẻ tuổi mặc quần áo bệnh nhân, đi chân đất xuất hiện trước mặt Dương Gian.

Dương Gian lạnh lùng nói:

- Trương Chí Đông, cậu đang bị bệnh, trong đầu xuất hiện một ít thứ không nên xuất hiện. Dựa theo kinh nghiệm của tôi, khả năng thành công sẽ không cao, cậu chắc chắn sẽ chết ở trên bàn mổ. Chỉ bằng hiện tại cậu giao mạng cho tôi, sau khi thành công, tôi sẽ giúp cậu phẫu thuật, xác suất ít nhất cũng phải chín phần trở lên.

Người thanh niên trẻ tuổi tên Trương Chí Đông này vẫn còn đang ngơ ngác. Bởi vì một giây trước hắn ta còn đang ở trong bệnh viện, nhưng chỉ một giây sau đã xuất hiện ở phía trước tòa cao ốc Ninh An.

- Nếu cậu không phản đối, như thế cũng có nghĩa là đã đồng ý.

Dương Gian lập tức đi qua, túm lấy vạt áo của hắn ta rồi kéo về phía trước.

Mấy người Phùng Toàn, Đồng Thiến, Lý Dương, Hoàng Tử Nhã, Hùng Văn Văn bình thản nhìn cảnh tượng này xảy ra.

- Anh… Anh là ai vậy?

Lúc này, người thanh niên Trương Chí Đông kia mới kịp phản ứng, lắp bắp hỏi, nhưng không hề phản kháng.

Bởi vì hắn ta không dám phản kháng.

Một khi trên người hắn ta phát sinh hiện tượng siêu tự nhiên, biểu hiện đầu tiên đương nhiên sẽ là sợ hãi.

- Tôi là Dương Gian.

Trương Chí Đông lại hỏi:

- Anh định mang tôi đi đâu thế?

Dương Gian dẫn theo người này, lần nữa đi đến trước cổng chính của tòa cao ốc Ninh An, ở cách đó không xa, chừng một trăm mét có một chiếc ghế gỗ màu đỏ.

Hắn lập tức rạch cánh tay của người này, khiến nó cháy máu tươi.

Máu tươi liền nhỏ xuống từ cánh tay, rơi vào thân thể của một con búp bê vải tương đối quỷ dị.

Đây chính là con búp bê thế mạng cuối cùng ở trong tay Dương Gian.

- Ngồi xuống.

Dương Gian nhấn vào bả vai của người kia, khiến hắn ta phải ngồi xuống chiếc ghế gỗ màu đỏ.

Vẻ mặt Trương Chí Đông có chút mờ mịt, hơi luống cuống, nhưng vì không thể phản kháng nên đành ngồi xuống.

Nhưng ngay sau đó, hắn ta phát hiện ra, thân thể đang nhanh chóng mất đi tri giác. Đồng thời, một việc khiến cho hắn ta sụp đổ đến mức tuyệt vọng đã xảy ra.

Chương 1921: Bóng Dáng Khủng Bố

Vốn dĩ bên trên chiếc ghế gỗ màu đỏ này không có ai. Nhưng sau khi hắn ta ngồi xuống, ở bên cạnh lập tức xuất hiện một bóng người quỷ dị.

Đó là một cỗ thi thể có vẻ đã chết từ rất lâu, âm u đầy tử khí, âm lãnh quỷ dị, quần áo khá cũ kỹ. Đồng thời, hai chân của người này lại đang dính ở trên ghế, dường như đang hòa cùng một thể với ghế.

"Đây là... Quỷ?"

Lông tơ trên người Trương Chí Đông dựng ngược, da đầu tê dại. Hắn ta muốn hét to, nhưng lại phát hiện ra bản thân không thể làm được.

Dương Gian đứng ở bên cạnh, tỏ ra khá thờ ơ, trong tay hắn vẫn đang cầm chặt con búp bê thế mạng.

Lúc này búp bê thế mạng đã hoạt động, nó đang giãy dụa ở trong tay Dương Gian. Nó đấm đá lung tung vào tay của Dương Gian, như muốn thoát khỏi sự trói buộc và chạy khỏi đây.

Nhưng tất cả đều vô dụng.

Dương Gian vẫn nắm chặt búp bê thế mạng, không để nó rời đi.

- Thì ra là vậy. Dương Gian để cho một người bình thường phát động môi giới, dẫn dụ lệ quỷ xuất hiện. Sau đó lại dùng búp bê thế mạng để dịch chuyển tập kích của lệ quỷ. Lúc này, một hiện tượng thú vị sẽ phải xảy ra. Con lệ quỷ kia sẽ tập kích người ngồi trên ghế, hay là tập kích con búp bê thế mạng ở trong tay Dương Gian đây?

- Quả nhiên, đối với việc va chạm giữa linh dị và linh dị, sự xung đột giữa các quy tắc, Dương Gian vẫn làm rất khá. Giống như hắn được sinh ra để làm những việc như này vậy.

Giọng nói Phùng Toàn đột ngột vang lên, bên trong có kèm theo một chút thán phục và sợ hãi.

Đồng Thiến khẽ gật đầu rồi nói:

- Nếu quỷ muốn tập kích con búp bê thế mạng ở trong tay của Dương Gian, nó chắc chắn sẽ phải rời khỏi ghế gỗ. Khi đó hẳn là nó sẽ từ môi giới xâm lấn đến thế giới hiện thực.

- Một khi nó xuất hiện trong thực tế, thì chúng ta hoàn toàn có thể ra tay và giam giữ nó.

Mặc dù chỉ nhìn qua là bọn họ hiểu ngay ra được nguyên lý, nhưng lại không thể nghĩ ra cách này trong một đoạn thời gian ngắn được.

Đây đúng là một cách thức hoàn mỹ.

Vốn dĩ con lệ quỷ ngồi trên ghế gỗ cực kỳ khó giải, nhưng lúc này nó lại bị Dương Gian dùng búp bê thế mạng dẫn dụ ra ngoài.

Đương nhiên, trong chuyện này cũng sẽ có chút mạo hiểm.

Dù sao cũng tồn tại khả năng lệ quỷ sẽ không tập kích búp bê thế mạng.

"Đúng là làm ăn lỗ vốn. Chỉ xử lý chuyện linh dị ghế gỗ màu đỏ này mà phải tốn mất một con búp bê thế mạng cuối cùng."

Nhưng lúc này, trong lòng Dương Gian lại có cảm giác bản thân đang phải chịu thiệt thòi.

Đây là đồ vật giữ mạng, còn dễ dùng hơn cả quỷ nến. Nên việc phải tiêu hao ở chỗ này hoàn toàn không có lời.

Chỉ ngay sau đó.

Ghế gỗ bình tĩnh bắt đầu có phản ứng, chấn động kịch liệt.

Dường như có một loại lực lượng linh dị vô hình nào đó đang quấy nhiễu toàn bộ mọi thứ.

Nhưng, ngồi ở trên ghế, Trương Chí Đông trợn tròn hai mắt, tràn đầy vẻ sợ hãi. Hắn ta nghiêng đầu nhìn về một bên, vẻ mặt giống như đang nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ sợ hãi vậy.

Sự xung đột giữa quy tắc và quy tắc xuất hiện.

Nhưng vật môi giới là ghế gỗ lại không hề bị hủy hoại.

Bởi vì bản thân Trương Chí Đông là người bình thường, nên hắn ta không hề có lực lượng linh dị, vì thế không thể chống cự được tập kích của quỷ. Thứ mà hắn ta có chỉ là một giọt máu ở trên búp bê thế mạng.

Mà tác dụng của búp bê thế mạng lại là dịch chuyển tập kích của lệ quỷ.

Vốn dĩ quỷ muốn tập kích Trương Chí Đông, thì nay lại biến thành quỷ tập kích búp bê thế mạng.

Nhưng lúc này búp bê thế mạng lại không ngồi trên ghế gỗ màu đỏ, không tiếp xúc với môi giới. Cho nên hiện tại, thứ mà lệ quỷ muốn giết chết hiện tại là búp bê thế mạng ở bên ngoài môi giới chứ không phải Trương Chí Đông ở trong môi giới.

Lúc này, môi giới lại trở thành một loại hạn chế, hạn chế quy luật giết người của quỷ.

Quỷ đang cử động, dường như nó muốn tránh thoát khỏi sự trói buộc của ghế gỗ, rồi từ thế giới linh dị xâm lấn đến hiện thực.

"Nó sẽ xuất hiện ư?"

Dương Gian cầm chặt cây trường thương ở trong tay, chuẩn bị ôm cây đợi thỏ.

Ghế gỗ màu đỏ lay động càng kịch liệt, thậm chí có nhiều lần nó sắp sửa ngã trên mặt đất. Nhưng cuối cùng, nó vẫn không có ngã xuống.

Ở trên ghế gỗ, Trương Chí Đông không thể bỏ chạy, hắn ta chỉ có thể tiếp nhận mọi sự khủng bố này mà thôi.

Thời gian dần trôi qua.

Một loại hiện tượng linh dị dần xuất hiện.

Ở trên ghế gỗ, một bóng dáng khủng bố dần xuất hiện.

Đó là một con lệ quỷ, nó đang giãy dụa, lung lay chiếc ghế gỗ màu đỏ kia. Nó muốn thoát ra khỏi sự trói buộc của chiếc ghế gỗ và giết chết búp bê thế mạng đang ở cách đó không xa.

Chương 1922: Quy Tắc

Dương Gian dùng một người bình thường như Trương Chí Đông để làm mồi nhử, sau đó dùng búp bê thế mạng để dịch chuyển mục tiêu tập kích của lệ quỷ, tạo ra một cuộc xung đột về quy tắc linh dị. Mục đích của hắn chính là khiến cho con lệ quỷ ngồi trên ghế gỗ màu đỏ phải tự chủ động thoát khỏi trói buộc và xâm nhập vào thế giới hiện thực.

Chỉ cần lệ quỷ xuất hiện, với điều kiện hiện tại của hắn hoàn toàn có thể giam giữ được nó.

Quả nhiên.

Sau khi quy tắc linh dị phát sinh xung đột, chiếc ghế gỗ màu đỏ bắt đầu lay động kịch liệt, một hình bóng quỷ dị và khủng bố dần xuất hiện.

Đó chính là bóng dáng của lệ quỷ.

Chỉ là bóng dáng kia tương đối mơ hồ, giống như bị sương mù bao phủ. Bọn họ chỉ nhìn thấy một hình bóng mơ hồ bên ngoài, hơn nữa bóng mờ này còn đang vặn vẹo đến biến dạng, giống như nó đang giãy dụa vậy.

Bởi vì Trương Chí Đông đã kích hoạt quy luật giết người của quỷ, nên nó muốn giết chết hắn ta. Nhưng vì búp bê thế mạng đã dịch chuyển mục tiêu nên lúc này thứ mà lệ quỷ muốn giết là con búp bê vải này.

Nhưng lệ quỷ lại không thể nào đi ra khỏi môi giới là ghế gỗ màu đỏ.

Chuyện này sẽ tạo ra xung đột về quy tắc linh dị. Đến cuối cùng, thứ mà đám người Dương Gian chờ xem chỉ là muốn biết quỷ sẽ làm gì để giết chết được búp bê thế mạng.

Mắt Dương Gian hơi híp lại, cầm chặt con búp bê vải vừa bẩn vừa cũ ở trong tay, âm thầm chờ đợi mọi chuyện phát sinh.

Trong quá trình xung đột linh dị sẽ phát sinh ra chuyện gì thì không một ai có thể đoán trước được. Thứ mà hắn dựa vào lúc này chỉ là kinh nghiệm từ những lần trước cùng với suy đoán táo bạo của bản thân mà thôi.

- Quỷ xuất hiện…

Ánh mắt Phùng Toàn cũng nhìn chằm chằm vào bóng dáng quỷ dị trên chiếc ghế gỗ màu đỏ.

- Không, còn chưa tính là xuất hiện. Đây chỉ là dấu hiệu cho thấy lực lượng linh dị bắt đầu ảnh hưởng đến thế giới hiện thực mà thôi. Chứ lệ quỷ vẫn chưa thực sự đi ra khỏi môi giới. Sự xung đột quy tắc linh dị vẫn còn đang tiếp diễn.

Đồng Thiến cũng đang quan sát một cách tỉ mỉ, cô liền nhận ra bóng dáng kia của lệ quỷ còn chưa thực sự ổn định.

Quỷ vừa muốn tập kích con búp bê thế mạng ở trong tay Dương Gian, nhưng lại không chịu rời khỏi ghế gỗ màu đỏ.

Môi giới đang trói buộc lệ quỷ.

Đồng thời, quy luật giết người của lệ quỷ đang cưỡng ép, bắt buộc nó phải hành động.

Dưới tình huống như vậy, lệ quỷ đang phải tự đối kháng với quy tắc của bản thân. Mà Dương Gian lại giống như một tay thợ săn có kinh nghiệm già dặn, không ngừng đùa bỡn với lệ quỷ.

Thứ có thể đối phó được với quỷ cũng chỉ có quỷ.

Dường như câu nói kia đã được Dương Gian lĩnh ngộ cực kỳ thấu đáo. Hắn chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ dùng lực lượng của người sống để chống đối với lệ quỷ, mà luôn luôn tư duy theo phương hướng dùng lực lượng linh dị khác để tạo ra xung đột, thậm chí là tạo ra vòng lặp xung đột vô hạn.

- Nhìn bên kia, những chiếc ghế gỗ màu đỏ khác đã bắt đầu vỡ vụn.

Lý Dương bất chợt chỉ tay về phía đại sảnh của tòa cao ốc, ở đó có một hàng ghế gỗ màu đỏ quỷ dị.

Giờ phút này, những chiếc ghế ghế gỗ màu đỏ kia giống như bị mất đi một loại lực lượng nào đó chèo chống, bắt đầu xuất hiện vết rách, rồi trực tiếp vỡ nát. Ngay sau đó, những mảnh vở rơi xuống đất kia lại tiếp tục rạn nứt rồi vỡ thành một đống gỗ vụn. Cuối cùng, đống vụn gỗ kia lại hóa thành từng cỗ khí tức âm lãnh, tiêu tan theo cơn gió.

Phùng Toàn lập tức nói:

- Ghế gỗ màu đỏ chỉ là môi giới của quỷ. Hiện tại lệ quỷ muốn rời khỏi ghế gỗ, đương nhiên chúng sẽ không còn nhận được sự chèo chống từ lực lượng linh dị nữa. Đã không còn lực lượng linh dị, những môi giới này không còn cần thiết phải tồn tại.

Sau đó, ánh mắt hắn ta lại nhanh chóng chuyển đến chiếc ghế gỗ ở trước mặt.

Lúc này, bóng dáng của lệ quỷ càng ngày càng hiện ra rõ ràng.

Thậm chí đám người còn có thể nhìn thấy được bộ quần áo cũ kỹ không phải của thời đại này ở trên người lệ quỷ và một khuôn mặt mơ hồ, tương đối âm lãnh.

Chỉ là, con lệ quỷ này lại không có chân.

Không.

Quỷ có chân, nhưng hai chân của nó đang dính chặt vào ghế gỗ màu đỏ, phảng phất chân nó và chân ghế cùng là một thứ vậy.

Quỷ không thể hành động và ghế gỗ màu đỏ là thứ chống đỡ lệ quỷ.

Quỷ phải thông qua sự xuất hiện của ghế gỗ để giết chết người ngồi ở trên ghế.

Nhưng giờ phút này, lệ quỷ lại dang cố gắng đứng dậy và rời khỏi đó. Cỗ thân thể cứng ngắc kia liên tục giãy dụa, vặn vẹo, dần dần thoát ly khỏi sự trói buộc của ghế gỗ.

Ở những chỗ khác trong tòa cao ốc.

Đống ghế gỗ màu đỏ xuất hiện quỷ dị lúc trước đang liên tục nứt nẻ rồi vỡ nát với một tốc độ không tưởng, cuối cùng chúng đều hòa thành từng đống vụn gỗ và biến mất theo gió.

Chương 1923: Chết Máy

Số lượng môi giới đang giảm xuống với tốc độ cực kỳ nhanh.

Một khi lệ quỷ thành công rời khỏi chiếc ghế gỗ màu đỏ trước mắt, như vậy toàn bộ môi giới sẽ biến mất.

Đồng thời quỷ cũng thành công xâm lấn đến thế giới hiện thực.

Là mồi nhử, lúc này Trương Chí Đông đã sợ hãi đến mức gần như ngất đi. Những người khác không thấy rõ lệ quỷ, nhưng hắn ta thì khác, lại có thể nhìn thấy cực kỳ rõ ràng.

Một con lệ quỷ khủng bố, một cỗ thi thể cứng ngắc đang giãy dụa ở bên cạnh hắn ta.

Khuôn mặt mơ hồ, ánh mắt trống rỗng, dường như có thể giết chết hắn ta bất cứ lúc nào. Nhưng không biết vì sao, lần này con lệ quỷ kia giống như bị thứ gì đó hấp dẫn, nên nó chỉ nhìn chăm chăm về một phương hướng khác. Đồng thời, có vẻ như hai bên đang tiến hành một cuộc giao tranh vô hình nào đó.

Trương Chí Đông không phải người ngu, hắn ta có thể cảm giác được. Một khi con lệ quỷ đáng sợ kia tập kích hắn ta, như vậy hắn ta chắc chắn sẽ phải chết. Chuyện như vậy không có gì để phải nghi ngờ cả.

Bởi vì hiện tại hắn ta không thể nào cử động, thân thể đã mất khống chế. Dù cho hắn ta có muốn chạy trốn đi nữa cũng hoàn toàn bất lực.

Theo thời gian, xung đột quy tắc linh dị càng diễn ra, các loại biến hóa không ngừng phát sinh.

Ngoại trừ chiếc ghế gỗ màu đỏ mà Trương Chí Đông đang ngồi ra, nhưng chiếc ghế gỗ làm môi giới khác hầu như đã bị biến mất sạch sẽ. Hiện tượng linh dị trong tòa cao ốc Ninh An đã được thanh lý xong xuôi.

Thậm chí bản thân Dương Gian cũng có thể cảm giác được, quỷ vực của hắn không còn bị cản trở nữa, đã có thể mở rộng ra xung quanh.

Đây là một tin tức tốt, nhưng cũng là một tin tức xấu.

Không có sự trói buộc của môi giới, rất dễ xuất hiện chuyện gì đó ngoài ý muốn. Nói không chừng chuyện này sẽ khiến tình hình càng thêm trầm trọng và nguy hiểm hơn.

Dương Gian khẽ nhíu mày.

- Dường như tình hình cũng không được thuận lợi như tưởng tượng.

Hắn phát hiện ra, giờ phút này biên độ lay động của bóng dáng lệ quỷ trên ghế gỗ càng ngày càng nhỏ, không còn kịch liệt như trước. Đồng thời bóng dáng này cùng lần nữa trở nên mơ hồ, dường như nó lại phải biến mất vậy.

Phùng Toàn nói, trong giọng nói có kèm theo một chút kinh ngạc.

- Chẳng lẽ kế hoạch bị thất bại sao? Có vẻ như sự trói buộc của môi giới mạnh hơn một chút. Quy tắc của búp bê thế mạng không thể nào dụ con lệ quỷ kia đi ra ngoài.

Con búp bê thế mạng ở trong tay Dương Gian vẫn còn đang liều mạng giãy dụa.

Điều này chứng tỏ nó vẫn còn đang có tác dụng.

Mặc dù thứ này chỉ là vật phẩm linh dị dùng một lần, nhưng từ trước đến nay nó chưa từng xuất hiện chuyện ngoài ý muốn. Chẳng lẽ lần này búp bê thế mạng cũng không thể nào dịch chuyển mục tiêu tập kích của con lệ quỷ trên ghế ghỗ hay sao?

- Có phải mất hiệu lực hay không thì chúng ta còn phải nhìn xem liệu tên Trương Chí Đông ngồi trên ghế kia có bị giết chết không. Nếu hắn ta chết, điều này chứng tỏ búp bê thế mạng bị mất tác dụng. Trong cuộc đối kháng giữa hai lực lượng linh dị, con quỷ kia mạnh hơn một chút.

Nhưng kỳ quái chính là Trương Chí Đông cũng không chết.

Mặc dù hắn ta đang khá sợ hãi, nhưng vẫn còn sống rất tốt.

Lúc này bóng dáng của lệ quỷ đã trở nên mơ hồ, chỉ còn lại một hình bóng quỷ dị. Đồng thời nó cũng đã dừng giãy dụa, ghế gỗ màu đỏ lập tức ngừng lắc lư. Nhưng Trương Chí Đông lại không bị lệ quỷ tập kích.

Xảy ra sai lầm, chuyện như dự tính của Dương Gian không hề xuất hiện.

Hùng Văn Văn nhịn không được liền nói:

- Ê, Tiểu Dương, có phải là anh đã làm cho nó hỏng rồi phải không? Sao nó không có động tĩnh gì nữa vậy?

Phùng Toàn khẽ châm một điếu thuốc rồi từ tốn nói:

- Quỷ không giết người, cũng không rời khỏi ghế gỗ màu đỏ để giết búp bê thế mạng, đồng thời không hề biến mất… Cái này giống như quy luật của nó đã bị thay đổi.

Lý Dương nhìn Dương Gian.

- Chết máy?

- Không phải là chết máy. Nếu là lệ quỷ chết máy, chiếc ghế gỗ màu đỏ làm môi giới kia chắc chắn sẽ phải biến mất mới đúng. Nhưng thứ này cũng không hề biến mất. Có lẽ phải đợi đến khi con búp bê thế mạng này chết đi thì quỷ mới xuất hiện biến hóa khác. Chẳng qua, hiện tại cái này cũng coi như một chuyện tốt. Quỷ hình như đã dừng hoạt động, rơi vào một trạng thái đặc thù nào đó.

Dương Gian cảm thấy, con quỷ này tự xung đột rồi tiến vào một loại cân bằng quỷ dị nào đó.

Mà thứ duy trì sự cân bằng kia chính là con búp bê thế mạng ở trong tay hắn.

Nhưng con búp bê thế mạng này không thể tồn tại vĩnh viễn, nó sẽ tiêu hao dần.

Đồng Thiến nói:

- Mang chiếc ghế gỗ màu đỏ này đi, sau đó kiểm tra xem bên trong tòa cao ốc có còn chiếc ghế nào nữa không. Nếu không còn, như vậy cũng coi như chuyện linh dị này đã được giải quyết. Chỉ cần người bình thường không tiếp xúc được với môi giới, bọn họ sẽ không xảy ra chuyện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!