Hai ngày này Dương Gian an bài một số việc của công ty, chế định cho đám người Phùng Toàn, Đồng Thiến thời gian trực, đồng thời củng cố lực lượng an ninh cho thành phố Đại Xương.
Việc bị người ta đánh đến tận nhà như lần trước tuyệt đối không thể xảy ra thêm lần nữa.
Lưu Tiểu Vũ cũng đã nhanh chóng thích ứng được công việc, mọi thứ đều khôi phục lại trạng thái vận hành bình thường.
Trong lúc đó.
Dương Gian có nghe nói ở công ty Trương Vĩ có thành lập một bộ phận mới, gọi là bộ phận tình báo của thành phố Đại Xương.
Cũng không biết hắn ta từ chỗ nào kiếm được một đám thanh niên lông bông, cung cấp cho bọn họ tiền lương để bọn họ đi dạo lung tung trong thành phố Đại Xương. Theo như lời của hắn ta nói thì là đang thu thập tin tức tức các ngõ ngách của thành phố, âm thầm bảo vệ thành phố Đại Xương.
Tuy nhiên, đối với chuyện này, Dương Gian cũng không có quan tâm nhiều. Dù sao cái này cũng chẳng có gì xấu, vả lại, công ty cũng không để ý chút tiền tài đó.
Hôm nay.
Dương Gian như thường lệ lái xe trở về nhà sau khi tan tầm.
Ở trên xe còn có Trương Lệ Cầm và Lưu Tiểu Vũ.
Lưu Tiểu Vũ chống cằm, nhìn ngó bên ngoài, sau đó đột nhiên hỏi:
- Dương Gian, cậu nói thử xem làn da của Vương San San sao trắng như vậy, lại còn mềm nữa. Cô ấy làm sao được như thế chứ.
- Sao cô lại đột nhiên hỏi cái này làm gì?
Dương Gian không muốn trả lời mấy câu hỏi vớ vẩn này.
Lưu Tiểu Vũ nói:
- Tôi chỉ cảm thấy hứng thú nên thuận miệng hỏi chút thôi.
Dương Gian khẽ suy nghĩ một chút rồi nói:
- Là do lực lượng linh dị ảnh hưởng đến thân thể, thay đổi thể chất của cô ấy. Cô không phát hiện ra thân thể của Vương San San rất lạnh hay sao? Nhịp tim đập cũng rất chậm nữa. Loại cơ năng thân thể như vậy không thể nào duy trì sinh hoạt theo tiêu chuẩn của người bình thường, cũng không đủ đáp ứng nhu cầu cho việc sinh tồn, nhưng mà cô ấy vẫn có thể sống rất tốt.
- Ở trong tình huống như vậy, nếu lực lượng linh dị không xảy ra vấn đề gì, với trạng thái thân thể của Vương San San, cô ấy có thể duy trì một loại tình trạng thân thể đình trệ sinh lý đặc thù.
Lưu Tiểu Vũ lập tức hỏi:
- Nghĩa là gì?
Dương Gian nói:
- Chính là dù thời gian có qua mười năm, hai mươi năm thì Vương San San vẫn giữ nguyên bộ dạng như vậy. Cô ấy sẽ không bị già yếu. Ngoài ra, thọ mệnh cũng sẽ dài hơn so với người bình thường rất nhiều.
Trương Lệ Cầm ở bên cạnh trợn tròn hai mắt:
- Thần kỳ như vậy sao?
Cái này có thể nói là niềm mơ ước của không biết bao nhiêu cô gái.
Dương Gian khẽ nhìn Trương Lệ Cầm một cái:
- Nhưng phải trả giá. Một khi lực lượng linh dị bị mất khống chế, hoặc mất đi hiệu lực, Vương San San lập tức sẽ biến thành một cỗ thi thể. Sinh mạng của cô ấy có một nửa là được duy trì bởi lực lượng linh dị, còn nửa kia là dựa vào thân thể duy trì. Hai cái này đã đạt đến một loại cân bằng vi diệu nào đó. Mà cái điểm cân bằng kia đang nằm trong tay tôi.
Lưu Tiểu Vũ gật đầu nói:
- Cái này thì tôi biết. Tôi từng xem qua tư liệu về quỷ nô. Nếu cậu xảy ra chuyện, Vương San San chắc chắn sẽ mất mạng theo.
Trương Lệ Cầm đột nhiên nói:
- Nếu cái giá chỉ là như vậy, thì bản thân tôi cũng muốn được như thế.
Bất kể là duy trì tuổi trẻ vĩnh viễn hay kết nối với sinh mạng của Dương Gian, đối với cô mà nói đều là chuyện tốt.
Dù sao đi nữa, khi không có bảo vệ, người bình thường mà dính phải chuyện linh dị thì chỉ có một con đường chết. Có thể trói buộc sinh mạng chung một chỗ với Dương Gian, đối với nhiều người mà nói, đó là một cái kỳ ngộ ngàn năm.
Bất chợt.
Trong lúc mấy người đang nói chuyện, Dương Gian đột nhiên đánh tay lái, dừng xe ở bên đường. Sau đó sắc mặt của hắn cũng trở nên cực kỳ ngưng trọng.
- Sao thế?
Lưu Tiểu Vũ thiếu chút nữa tông vào cửa xe.
Dương Gian mở cửa xe, đi xuống:
- Trương Lệ Cầm, cô lái xe đưa Lưu Tiểu Vũ trở về, tôi còn có chút chuyện, tạm thời không thể quay về được. Mặt khác, có lẽ tôi sẽ rời đi mấy ngày, đừng truyền tin tức này ra ngoài, cứ nói là tôi ở nhà chơi game.
- Được, tôi biết rồi.
Trương Lệ Cầm khẽ sững sờ một lúc, sau đó cô lập tức di chuyển từ ghế phụ sang vị trí tài xế.
- Hiện tại liền lái xe rời đi.
Nói xong, Dương Gian không quay đầu lại mà đi đến một con hẻm nhỏ ở bên cạnh.
Lưu Tiểu Vũ vội vàng nói:
- Có việc nhớ báo cho tôi biết.
Trương Lệ Cầm không nhiều lời, chỉ nhìn thoáng qua Dương Gian một cái, sau đó đạp ga phóng xe rời đi.
Cô hiểu rõ tính cách của Dương Gian, lúc này mà nói thêm câu nào đều sẽ khiến thời gian bị chậm trễ mất mấy giây, đó là hành động ngu xuẩn. Mà Dương Gian lại cực kỳ chán ghét những người có hành động ngu xuẩn đó.
Chương 1950: Là Tôi
Cho nên Trương Lệ Cầm mới quả quyết rời đi, không chút dây dưa, dài dòng.
Xe vừa mới rời đi.
Điện thoại di động của Dương Gian liền đổ chuông, bên trong lập tức truyền ra giọng nói của Lý Dương.
- Đội trưởng, đường đến bưu điện quỷ lại xuất hiện, có cần đi vào không?
Lúc này, Lý Dương còn đang đang ở trong tiểu khu Quan Giang.
Dương Gian cầm lấy điện thoại rồi nói:
- Đi, mang theo hai cây quỷ nến.
Lần trước Trầm Lương mang đến cho hắn một nhóm vật tư, trong đó có quỷ nến. Cho nên lần này hắn định dùng đến chúng.
- Được rồi, đội trưởng, chúng ta gặp lại tại bưu điện quỷ.
Nói xong, Lý Dương cũng nhanh chóng cúp điện thoại.
Dương Gian để điện thoại xuống, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào con hẻm nhỏ ở phía trước.
Trong mắt người bình thường, ở đó chỉ là một con hẻm nhỏ, không có ý nghĩa. Nhưng trong mắt của hắn, đó lại là một con đường nhỏ quanh co, khúc khuỷu, hướng về một nơi xa. Ở phía cuối con đường này có một tòa kiến trúc cũ kỹ từ thời kỳ dân quốc. Lúc này ở bên trên cửa chính của tòa kiến trúc kia còn treo bảng hiểu, xung quanh đèn nê ông lấp lóe đủ mọi màu sắc.
Không khí vừa ngột ngạt vừa quỷ dị.
Bưu điện quỷ!
"Đến nhanh thật. Nhiệm vụ lần trước của mình vừa mới được hoàn thành cách đây không lâu. Chỉ mới nghỉ ngơi được mấy ngày mà chưa chi đã xuất hiện nhiệm vụ đưa thư mới rồi?"
Dương Gian cảm thấy nhiệm vụ lần này không hề tầm thường. Dựa theo suy tính, tối thiểu phải qua một hai tháng gì đó nữa thì nhiệm vụ của hắn mới xuất hiện.
Nhưng từ lần kia đến giờ thời gian cũng chỉ mới có hơn tuần chút xíu mà thôi.
Đương nhiên còn có một khả năng nữa, đó là hắn tương đối xui xẻo, mỗi một lần làm nhiệm vụ đều trúng cái nhiệm vụ lên lầu.
Nhanh chân đi về phía trước, Dương Gian đi đến bên cạnh con đường nhỏ không thể quay đầu kia, rồi khẽ đưa tay nắm lấy một cái.
Một cây trường thương màu vàng kìm không biết từ đâu đột ngột xuất hiện ở trong lòng bàn tay của hắn.
Cầm món vũ khí linh dị này trong tay, cùng với việc hiện tại đã trở thành dị loại, Dương Gian tin tưởng bản thân hoàn toàn có thể xử lý được bưu điện quỷ trong vùng đất linh dị kia.
Tiếp tục tiến lên phía trước.
Thân hình hắn dần mơ hồ, sau đó toàn bộ kiến trúc của thành phố Đại Xương cũng dần biến mất, giống như chúng bị hắc ám ở xung quanh cắn nuốt hết vậy.
Ở trước mắt, bưu điện quỷ càng ngày càng lộ ra rõ ràng.
Ánh đèn nê ông cũng trở nên cực kỳ chói mắt.
Bất tri bất giác, Dương Gian đã đi dọc theo con đường linh dị nhỏ này rời khỏi thành phố Đại Xương, tiến vào bên trong một vùng đất linh dị không biết nào đó. Chỗ này tương đối kỳ quái, bởi vì chỉ có mỗi một tòa nhà là bưu điện quỷ. Còn những chỗ khác lại là một mảnh đen kịt, nếu cưỡng ép đi vào trong đó, khả năng sẽ bị lạc bên trong.
Đương nhiên trong thời điểm mấu chốt như hiện tại hắn sẽ không vì tò mò mà đi điều tra những chỗ khác.
- Đội trưởng.
Vừa đi đến cửa, Dương Gian lập tức phát hiện ra ở phía sau lưng, cách đó không xa xuất hiện một bóng người. Sau khi người kia tới gần, hắn mới xác nhận được đó là Lý Dương.
Đường bưu điện quỷ xuất hiện ở nhiều chỗ khác nhau, nhưng lại cùng một đích đến.
- Thả lỏng một chút, ngay cả cổ trạch của Vương gia tại thành phố Đại Đông cậu cũng trải qua rồi, thì cái bưu điện quỷ này cũng không có gì đâu.
Giọng điệu bình thản của Dương Gian khiến cho Lý Dương bớt khẩn trương hơn.
Có thể nhìn ra được, mặc dù Lý Dương đã trưởng thành hơn rất nhiều, nhưng vẫn tỏ ra cực kỳ kiêng kỵ bưu điện quỷ như trước kia.
Có lẽ cái này có một phần là do con lệ quỷ mà hắn ta khống chế, nó có thể cảm nhận được sự tồn tại của lệ quỷ ở bên trong bưu điện quỷ.
Lý Dương gật gật đầu, cũng không nói gì.
Đẩy cửa vào.
- Khụ khụ…
Một tiếng ho khan như của người bệnh sắp chết vang lên.
- Mấy người không nên đến chỗ này.
Giọng nói này tương đối quen thuộc, là của Tôn Thụy, người phụ trách thành phố Đại Hán.
Danh hiệu quỷ bệnh.
Sắc mặt Dương Gian khẽ động, hắn nhớ lại, trước đó Tôn Thụy quyết định canh giữ tại đại sảnh tầng một của bưu điện quỷ. Tính toán thời gian, tối thiểu cũng đã nửa tháng rồi.
Có thể đứng ở chỗ này hơn nữa tháng mà vẫn còn sống? Cái này không chỉ là mỗi năng lực đơn giản nữa, mà còn có đầy đủ ý chí.
- Tôn Thụy, là tôi đây.
Dương Gian đẩy cửa bước vào, giẫm ở trên sàn nhà bằng gỗ cũ kỹ, ngửi thấy mùi không khí ẩm mốc ở xung quanh. Một lần nữa, hắn đã trở lại đại sảnh tầng một của bưu điện quỷ.
Trong đại sảnh này có một quầy hàng cũ kỹ. Hiện tại chỗ kia đang có một người đàn ông, khuôn mặt bệnh trạng, giống như một cỗ thi thể. Người kia cầm lấy một cây gậy bằng vàng, nhắm chặt hai mắt, ngồi yên tại chỗ, thân thể thẳng tắp có chút cứng ngắc.
Chương 1951: Khống Chế Quỷ Bưu Điện
Ở bên cạnh quầy hàng, một ngọn đèn dầu cũ kỹ đang chập chờn, phát ra ánh sáng mờ nhạt.
Chiếc đèn dầu này tương đối kỳ quái, trong quá trình thiêu đốt lại tỏa ra một mùi hôi thối không thể nào xua tan, giống như một cỗ thi thể đang hư thối vậy.
Ngoại trừ cái này ra, ở trên quầy hàng còn có một khẩu sung, tuy nhiên hình như đã hết đạn, bời vì súng không có lên đạn.
Nghe được âm thanh của Dương Gian, Tôn Thụy mở choàng hai mắt. Hai con mắt của hắn chết lặng, mệt mỏi, ảm đạm vô quang, hiện đầy tơ máu.
- Đội trưởng Dương, quả nhiên cậu đã trở về. Tôi còn tưởng là cậu đã chết trong quá trình đưa thư rồi chứ.
Sau khi nhìn thấy Dương Gian, trong mắt Tôn Thụy lộ ra vẻ kinh ngạc cùng vui sướng.
Dương Gian nói:
- Sao lại hỏi như vậy?
Tôn Thụy nói:
- Khả năng bưu điện quỷ đã bị mất khống chế, trở nên cực kỳ đáng sợ. Người đưa thư ở trên lầu đều đang chết dần.
Trên lầu mà y nói ở đây là người đưa thư tầng ba, tầng bốn.
Bởi vì từ khi Dương Gian tiến vào trong bưu điện quỷ, người đưa thư tầng một tầng hai đã chết hết. Ở trên tầng ba vẫn còn một số người đưa thư không tham dự vào nhiệm vụ đưa thư đến phòng 301 lần trước nên vẫn còn sống.
…
Dương Gian nghe được tin tức này, trong lòng liền có cảm giác kinh dị. Bưu điện quỷ đang dần mất khống chế sao?
Mặc dù trước kia hắn cũng đã đoán được cái này, nhưng khi đó bưu điện quỷ đã có thời gian hoạt động mấy chục năm. Trong mấy chục năm kia không sao, mà hiện tại lại đột nhiên bị mất khống chế, điều này khiến cho người ta có chút không hiểu nổi.
Không.
Có lẽ việc mất khống chế đã sớm phát sinh, không phải là hiện tại, mà là từ nửa năm về trước. Chính là lúc ông lão từ thời kỳ dân quốc bị ngã chết từ tầng năm của bưu điện quỷ kia.
- Vì sao cậu lại khẳng định được rằng bưu điện quỷ đã bị mất khống chế?
Dương Gian nhìn chằm chằm Tôn Thụy, hi vọng có thể đạt được một số tin tức quan trọng.
Tôn Thụy nói:
- Trong quãng thời gian cậu rời đi, bên trong bưu điện quỷ xảy ra hai chuyện. Đầu tiên, tầng bốn của bưu điện quỷ khả năng đã bị lệ quỷ xâm lấn. Trong một lần đưa thư, một tiểu đội người đưa thư tầng bốn đã bị đoàn diệt. Chuyện thứ hai chính là đã mất đi hoàn toàn liên lạc với người đưa thư tầng năm. Có người đưa thư tầng bốn nói cho tôi biết, hắn ta tìm thấy thi thể của người đưa thư tầng năm trong bưu điện quỷ.
- Ngoại trừ cái đó ra, tầng bốn và tầng năm đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc.
- Vả lại, cứ đến tối mức độ hung hiểm ở bên trong bưu điện quỷ sẽ gia tăng cực kỳ kịch liệt. Lúc này, bên trong bưu điện quỷ không chỉ là một con lệ quỷ du đãng nữa. Tôi đã đụng phải lệ quỷ tập kích. Nếu không phải có chiếc đèn dầu này, khả năng tôi không thể nào sống cho đến giờ.
Sau khi nghe xong, mặt Dương Gian tối sầm lại.
Theo quy tắc, người đưa thư sẽ chỉ chết trong quá trình đưa thư, hoặc là bị nguyền rủa do xé thư giết chết.
Bọn họ gần như không có khả năng bị giết chết một cách vô duyên vô cớ ở bên trong bưu điện quỷ.
Đối với người đưa thư mà nói, ở một mức độ nào đó, bưu điện quỷ chính là một lớp bảo hộ.
Bảo vệ người đưa thư, giúp họ thoát khỏi các vùng đất linh dị, ngăn cách sự truy sát của lệ quỷ. Với lại, chỉ cần bọn họ không phá hư một số quy củ bên trong bưu điện quỷ, mỗi căn phòng trong các tầng đều cực kỳ an toàn đối với người đưa thư. Nhưng nếu sự cân bằng này bị phá vỡ, như vậy bưu điện quỷ sẽ giống như Tôn Thụy nói, trở nên cực kỳ hung hiểm, đáng sợ.
Dương Gian nói:
- Cho nên hiện tại việc đưa thư đã không còn quá nhiều ý nghĩa nữa, đúng không?
Tôn Thụy nói:
- Mặc dù bưu điện quỷ đã bị mất khống chế, nhưng vẫn còn một ít quy tắc đang vận chuyển. Nơi này còn khủng bố hơn so với tưởng tượng, thay vì mạo hiểm tiêu trừ nó, chi bằng nghĩ cách khiến cho bưu điện quỷ trở về với quỹ đạo vận hành cũ. Cậu cũng biết khả năng trước kia bưu điện quỷ này vẫn tồn tại, chỉ là gần đây mới xảy ra vấn đề mà thôi.
- Điều này nói rõ cái gì? Nó có nghĩa là trước kia bưu điện quỷ bị người khác khống chế. Chỉ là hiện tại người khống chế kia xảy ra vấn đề, khả năng đã chết, cho nên chỗ này mới trở nên nguy hiểm như vậy.
- Tôi đề nghị cậu nên dùng tốc độ nhanh nhất tìm ra phương pháp khống chế bưu điện quỷ. Nếu không có lẽ lệ quỷ ở bên trong bưu điện quỷ sẽ tiến vào thành phố Đại Hán. Đến khi đó cái này sẽ không chỉ là một chuyện linh dị đơn giản như vậy đâu.
- Chúng ta ngay cả nội tình của bưu điện quỷ như thế nào còn chưa thăm dò rõ, thì sao có thể tìm ra cách khống chế nó được. Việc này quá khó khăn.
Chương 1952: Điểm Duy Nhất
Lý Dương lắc đầu, bày tỏ việc này không quá thực tế.
Dương Gian chỉ trầm ngâm không nói, hắn nghĩ đến quỷ gõ cửa.
Nếu như quỷ gõ cửa chính là người đã từng khống chế bưu điện quỷ, như vậy chỉ cần tìm đến chỗ ở lúc còn sống của nó có lẽ sẽ biết được biện pháp.
Tôn Thụy nói:
- Khống chế bưu điện quỷ là việc làm một lần nhàn nhã cả đời. Chúng ta không thể nào tưởng tượng nổi cái tòa nhà này sẽ dính líu đến bao nhiêu chuyện linh dị đâu. Tìm lại cân bằng so với việc phá hư nó còn dễ dàng hơn rất nhiều. Với lại, bản thân tôi không còn chống đỡ được bao lâu nữa. Nếu lại có người mới tiến nhập vào trong này, mọi chuyện sẽ còn bết bát hơn so với trước kia.
- Quỷ bển trong bưu điện quỷ khả năng sẽ bị người mới mang ra bên ngoài.
Dương Gian nói:
- Nếu muốn biết được càng nhiều chuyện thì cần phải lên đến tầng thứ năm của bưu điện quỷ, Chỉ có người đưa thư tầng năm mới biệt được càng nhiều bí mật. Bất kể là loại bỏ bưu điện quỷ, hay khống chế nó, thì đều phải đi đến tầng thứ năm. Nhưng nghe cậu nói như vậy, tôi không có quá nhiều lòng tin vào việc có thể lên đến tầng thứ năm.
Tôn Thụy nói:
- Đúng vậy, nếu chỗ này đã thực sự bị mất khống chế, thì ở tầng bốn, nhiệm vụ đưa thư sẽ có độ khó cực kỳ cao. Thậm chí là nhiệm vụ đưa thư hẳn phải chết.
Trong khoảng thời gian này, y nhận được không ít tin tức tình báo.
Dương Gian nói:
- Trực tiếp xé bỏ thư thì sao?
Tôn Thụy lập tức nói:
- Đội trưởng Dương, tốt nhất cậu không nên làm như vậy. Nếu xé bỏ thư tín của tầng bốn, nói không chừng toàn bộ quỷ bên trong bưu điện quỷ sẽ xuất hiện và giết chết cậu. Đến lúc đó bưu điện quỷ đã không còn cần thiết phải tồn tại nữa, bởi vì nó đã hoàn toàn bị mất khống chế.
Lý Dương kinh ngạc nói:
- Sẽ không đến mức như vậy chứ.
Tôn Thụy nhìn một chút rồi nói:
- Có lẽ mọi việc sẽ còn tồi tệ hơn, xé bỏ thư cũng tương đương với việc bưu điện quỷ khởi động quy tắc mạt sát người đưa thư. Nhưng năng lực của đội trưởng Dương quá mạnh, muốn xóa bỏ được người như đội trưởng Dương, khả năng bưu điện quỷ sẽ phải phá vỡ cân bằng, hoàn toàn mất khống chế. Mà quỷ sẽ không chỉ nhằm vào mỗi mình đội trưởng Dương, nói không chừng đến khi đó nó sẽ quét sạch toàn bộ bưu điện.
- Ở trong tình huống như vậy, không có một ai có thể chống cự nổi.
Nói xong, y lại nhìn Dương Gian một cái.
Dương Gian cũng hơi lắc đầu.
Việc tiếp tục xé bỏ thư, để quỵt nợ đã không thể thực hiện được nữa. Nếu không khả năng toàn bộ bưu điện quỷ sẽ thực sự truy sát hắn. Khi đó, dù hắn có trở thành dị loại đi nữa cũng không thể chịu nổi.
Với lại, dù hắn có chịu nổi đi nữa, hắn cũng không còn dư lực để leo lên tầng năm.
Cho nên ở trên tầng bốn, hắn tuyệt đối không thể lại xé bỏ thư, dù không làm được cũng phải làm. Bởi vì hắn cần phải lên tầng năm.
Dương Gian hỏi:
- Lên tầng bốn chúng ta vẫn phải đi đưa thư. Chỉ là lúc trước cậu bảo tầng bốn có đoàn đội bị diệt sạch. Vậy hiện tại tầng bốn còn người đưa thư không?
Tôn Thụy nói với giọng điệu cực kỳ chắc chắn:
- Có, tầng bốn vẫn còn người đưa thư, nhưng hẳn không còn nhiều. Với lại, tầng bốn khả năng đã có một con lệ quỷ trà trộn vào. Nghe một người đưa thư tầng bốn phân tích thì hình như trong quá trình đưa thư, có người đã bị lệ quỷ xâm lấn, sau đó con quỷ kia ngụy trang thành người đưa thư và đi vào bưu điện quỷ. Cũng chính vì như vậy, tầng bốn mới xảy ra vấn đề.
- Dường như bưu điện quỷ cũng muốn giết chết con lệ quỷ kia, nhưng quỷ không thể bị giết chết, cho nên…
Dương Gian tiếp lấy lời của y:
- Cho nên, chỉ có thể không ngừng đề cao độ khó của việc đưa thư. Đến khi nào toàn bộ người đưa thư tầng bốn chết sạch mới thôi, đúng không?
Tôn Thụy nói:
- Không sai biệt lắm. Cho nên trước mắt tầng bốn đang cực kỳ nguy hiểm. Nhưng điểm chết người nhất vẫn là tầng năm, đã có người đưa thư tầng năm chết một cách ly kỳ, không rõ nguyên nhân.
Dương Gian nhìn y một cái rồi hỏi:
- Cậu còn có thể chống đỡ được bao lâu?
Tôn Thụy nói:
- Tình huống hiện tại của tôi tương đối đặc thù. Tôi dừng lại ở trong quá trình tiến lên tầng hai. Trước mắt tôi không phải là người đưa thư tầng một, mà cũng chưa trở thành người đưa thư tầng hai, mà là ở giữa hai khu vực đó. Đây là một lỗ thủng của bưu điện quỷ. Tôi không phải đưa thư, nhưng vẫn giữ nguyên thân phận người đưa thư, đồng thời còn không lo bị lực lượng linh dị của bưu điện quỷ quấn lấy.
- Điểm duy nhất chính là tôi phải chống đỡ mười hai giờ, chính là quãng thời gian mà bưu điện quỷ tắt đèn. Hiện tại, lượng dầu bên trong cây đèn kia của tôi không còn nhiều. Tuy nhiên, khá may là không phải mỗi ngày tôi đều gặp nguy hiểm. Chỉ là gần đây, mỗi khi đêm xuống, tiếng bước chân ở xung quanh cũng trở nên nhiều.
Chương 1953: Di Chúc
- Đây là một quá trình gia tăng cái gì đó, theo suy đoán, tôi hẳn chỉ có thể chống đỡ được mười ngày nữa.
Dương Gian nhíu mày.
Hắn nhìn ra được tình trạng của Tôn Thụy rất tồi tệ. Cũng nhờ vào việc y đã khống chế hai con lệ quỷ, cùng với ngọn đèn quỷ dị kia mới có thể chống đỡ được thêm mười ngày.
- Nếu có thêm cái này thì sao?
Nghĩ nghĩ một hồi, Dương Gian lại lấy ra một cây quỷ nến màu đỏ và đưa cho y.
- Quỷ nến?
Tôn Thụy có chút kinh ngạc, sau đó nói:
- Nếu dùng tiết kiệm mà nói, một cây quỷ nến có thể giúp tôi chống đỡ thêm được hai ngày. Thường thì nguy hiểm sẽ xuất hiện lúc mười hai giờ đêm. Còn những thời điểm khác không quá nguy hiểm, nên có thể tắt nến.
Dương Gian nghiêm túc nói:
- Vậy tôi sẽ đưa cho cậu cây quỷ nến này, chờ đến khi tôi đến tầng năm, cậu sẽ rời khỏi bưu điện quỷ, không nên chết ở chỗ này. Một khi tôi lên đến tầng năm, hoặc là nhổ bưu điện quỷ, hoặc là khống chế nó, không có kết quả thứ ba.
- Được, vậy chờ đến khi cậu xuất hiện, tôi sẽ rời khỏi chỗ này.
Tôn Thụy cố nặn ra vẻ tươi cười, mặc dù khá khó coi, nhưng rõ ràng tốt hơn một chút.
Mặc dù y đã chuẩn bị kỹ cho việc chết ở chỗ này. Nhưng nếu đã có cơ hội sống sót thì y cũng không muốn chết.
Dương Gian nói:
- Vậy cứ quyết định như thế đi.
Tôn Thụy gật gật đầu, tiếp lấy cây quỷ nến màu đỏ đậm.
Mà ngay thời điểm đó, cửa chính của bưu điện quỷ lại mở ra, có hai người tiến vào bên trong bưu điện quỷ.
Một người thanh niên trẻ tuổi và một cô gái chừng hai mươi, vóc người khá nhỏ nhắn, xinh xắn.
Vương Thiện, Dương Tiểu Hoa.
Đây là hai người sống sót từ nhiệm vụ đưa tin lần trước.
Vương Thiện là người đưa thư tầng một, nhưng một đường lăn lộn theo Dương Gian đến giờ. Dương Tiểu Hoa là người đưa thư tầng hai, tham gia vào chuyện linh dị phòng 301 lần trước, nhưng may mắn sống sót.
Ngoại trừ hai người ra còn có một cô gái tên là Liễu Thanh Thanh nữa.
Cô gái kia khả năng đã trở thành ngự quỷ nhân, cũng là người đưa thư tầng ba.
Nói như vậy, tại tầng một, tầng hai, tầng ba, ngoài Dương Gian và Lý Dương ra, mỗi tầng chỉ có một người sống sót.
Hiện tại bọn họ tề tụ, hiển nhiên là đường đến bưu điện quỷ đã xuất hiện. Bọn họ cũng giống Dương Gian, cần phải lên tầng bốn.
- Dương Gian.
Vương Thiện lập tức nhiệt tình chào hỏi.
Vận khí của hắn ta là tốt nhất, ở nhà ăn nhậu xem truyền hình liền có thể thành công sống sót qua chuyện linh dị phòng 301.
- Dương Gian, Lý Dương.
Dương Tiểu Hoa cũng chào hỏi, cô ta khẽ vuốt tóc, lộ ra khuôn mặt trang điểm, khí sắc khá kém cỏi. Hiển nhiên, trong quãng thời gian này, cô ta sống cũng không tốt lắm.
Dương Gian gật gật đầu xem như chào lại.
- Không nên lãng phí thêm thời gian, qua tầng bốn xem đi.
- Anh làm chủ là được, tôi nghe anh tất.
Vương Thiện cười cười, hạ quyết tâm tiếp tục ôm bắp đùi.
Dương Tiểu Hoa chủ động đi đến, sau đó nhìn Dương Gian với ánh mắt nghi ngờ.- Trong khoảng thời gian này tôi đã đến thành phố Đại Xương một lần, nhưng vì sao không tìm kiếm được bất cứ tin tức nào về cậu hết vậy? Tôi cảm thấy cậu căn bản không phải là người ở thành phố Đại Xương. Bởi vì những tin tức có liên quan đến cậu đều đã bị xóa đi. Tôi chỉ tìm được một người tên là A Vĩ thôi.
Dương Gian còn chưa nói chuyện, Lý Dương ở bên cạnh đã cười lạnh một tiếng rồi đáp:
- Cô chỉ là một luật sư mà dám chạy đến chỗ đó điều tra tin tức về đội trưởng cửa chúng tôi? Cô cho rằng bản thân là lính đặc chủng sao? Hồ sơ tư liệu về những người như chúng tôi đều được bảo mật ở cấp độ cao. Nếu cô có thể điều tra ra được thì đám người ở bộ tin tức có thể nghỉ việc được rồi.
Dương Gian vừa đi vừa hỏi:
- Quá trình như thế nào không quan trọng, cái quan trọng chính là kết quả. Cô điều tra tin tức của tôi là vì muốn gia nhập vào đội ngũ của tôi sao?
Con ngươi Dương Tiểu Hoa khẽ động:
- Sống sót mới là cái quan trọng nhất hiện tại. Nếu cậu có thể giúp tôi thoát khỏi bưu điện quỷ, muốn tôi làm gì cũng được.
- Tôi cũng thế.
Vương Thiện vội vàng bổ sung một câu.
Dương Gian bình tĩnh nói:
- Chỉ sợ hai người sẽ không sống sót nổi khi tiếp nhận nhiệm vụ đưa thư tầng bốn. Nếu quy tắc của bưu điện quỷ mà còn hoàn thiện, đối với những người lên lầu trái phép như mấy người chắc chắn sẽ làm ra các quy tắc tương ứng để hạn chế.
- Mà ở trong chuyện linh dị, mạng người chính là thứ không đáng giá nhất.
Dương Tiểu Hoa nói:
- Mặc dù đã viết xong di chúc, nhưng tôi vẫn muốn giãy dụa một chút. Đã leo lên đến tầng bốn, tôi cũng không muốn chết đi một cách không cam tâm như vậy. Trước đó cậu cũng đã đáp ứng tôi, muốn mang tôi còn sống rời khỏi bưu điện quỷ.
Chương 1954: Ánh Đèn Lấp Lóe
Dương Gian nhìn cô ta rồi nói:
- Là chuyện lần trước à? Đúng là có chuyện như vậy. Nhưng hẳn cô biết rõ cái giá chứ?
Dương Tiểu Hoa hơi cắn môi, nói:
- Cái giá chính là bản thân tôi. Cậu có thể coi tôi như một nhân viên, cũng coi tôi như người phụ nữ của cậu, chỉ cần cậu cao hứng là được.
- Tôi…
Vương Thiện muốn nói gì đó, nhưng vừa mới mở miệng đã tự giác dừng lại.
Bởi vì hắn ta nhớ ra bản thân không thể làm được điều kia.
Dương Gian nói:
- Không tệ, nhưng dường như cô đã không làm như vậy.
- Tôi có đến thành phố Đại Xương, nhưng lại không tìm kiếm được bất cứ tin tức nào về cậu. Vì thế tôi cảm thấy là cậu đang lừa tôi, chỉ là tạm thời dùng tôi như một tấm bia đỡ đạn, dùng xong thì tiện tay vứt bỏ. Lần trước tôi đã may mắn sống sót, mà cậu căn bản không muốn thực hiện hứa hẹn, nếu không cậu sẽ dùng một tin tức giả để lừa tôi.
Dương Gian lạnh nhạt nói:
- Đừng có tỏ ra bộ dạng ủy khuất như vậy. Giống như Lý Dương nói, cô không tìm thấy tin tức của tôi không có nghĩa là tôi lừa cô. Cô cũng đừng tự coi mình là những lính đặc chủng như vậy chứ. Không có ai lại nhớ rõ xem cây cỏ dại mà mình tiện tay nhổ đã ném đi chỗ nào rồi.
Cỏ dại?
Vương Thiện nhìn Dương Tiểu Hoa.
Thì ra Dương Gian đỗi đãi với cô ta như vậy, khó trách.
Lúc này, Lý Dương chợt lên tiếng nhắc nhở:
- Sắp đến tầng bốn rồi.
Cầu thang bằng gỗ nối liền một đường thông thẳng lên trên, không gian xq giống như nổi sương mù vậy. Cực kỳ nồng đậm, che kín con đường phía trước, cũng bao phủ không gian đằng sau.
Trong không khí tràn ngập một cỗ khí tức quỷ dị, không nói nên lời.
Ở cuối con đường mơ hồ hiện ra một tầng lầu nào đó.
Một tầng lầu xếp hình chữ nhật, xung quanh có mấy gian phòng. Bộ dạng của chúng dần dần lộ ra khi đám người tiến lên trước.
Khi đi đến bậc thang cuối cũng, đám người đã đến tầng thứ tư của bưu điện quỷ.
Nhưng vừa đến nơi.
Dương Gian đã chứng kiến một cảnh tượng tương đối quỷ dị.
Ở trong hành lang, một cỗ thi thể đàn ông đang treo lơ lửng vào chiếc đèn phát vàng.
Cỗ thi thể khẽ lay động, ánh đèn liên tục lấp lóe, giường như nó đã được treo ở đó từ rất lâu rồi.
Bởi vì da thịt của cỗ thi thể kia đều khô héo, nhăn nhúm, lộ ra màu vàng đen như nến.
Lý Dương trợn tròn hai mắt:
- Một người treo cổ chết? Cái này cũng không quá thực tế đi. Nếu có thi thể ở trong hành lang, nó hẳn biến mất vào ngày hôm sau mới phải, không thể nào có chuyện treo ở đây mãi như thế này được.
- Bình thường thi thể chắc chắn sẽ bị bưu điện quỷ thanh lý mất. Nhưng nếu nó là một tồn tại không thể bị thanh lý thì sao đây?
Dương Gian híp mắt, dùng mắt quỷ dòm ngó với ý đồ quan sát rõ mọi thứ.
Một việc không thể nào hiểu nổi đã xuất hiện.
Ngay khi hắn đi đến gần, cỗ thi thể kia cũng khẽ chuyển động, luôn luôn đưa lưng về phía hắn, khiến hắn không thể nào nhìn rõ mặt của nó.
Lý Dương cũng lập tức phát hiện ra điểm này. Vì thế hắn ta đi đến từ bên khác, nhưng cũng không thể nào thấy mặt của nó. Ở trong tầm mắt của hắn ta, cỗ thi thể kia khẽ chuyển động, cuối cùng vẫn hướng lưng về phía hắn ta.
- Đội trưởng, tôi cũng không nhìn thấy mặt của nó.
Dương Gian nói:
- Như vậy chứng tỏ cái này cũng không phải do tầm nhìn, mà chính là hiện tượng linh dị. Cho dù bốn người đứng ở bốn phía khác nhau cũng không thể nào nhìn thấy rõ khuôn mặt của cỗ thi thể này được. Thú vị. Chỉ là tầng bốn của bưu điện quỷ đã hung hiểm đến mức này sao? Hiện tượng linh dị đã trở thành một việc bình thường.
Nhìn quanh một lượt.
Hắn phát hiện ra chỗ này đúng là cực kỳ dị thường. Có một căn phòng dán đầy giấy viết thư màu đen ở trước cửa. Những tờ giấy viết thư này giống như nhựa cao su vậy, dính chặt lấy cửa, không một chút khe hở, giống như đang xâm lấn cái gì đó.
Có căn phòng lại không có cửa, dường như đã bị hủy, bên trong phòng tối đen như mực, không thể thấy bất cứ cái gì.
Còn nữa, ở trên hành lang xuất hiện đầy những dấu chân dính bùn đất. Những dấu chân này giống như được xuất hiện đột ngột từ hư không vậy, không có đầu cũng chẳng có cuối. Với lại nó nằm rất lộn xộn, chỉ xuất hiện ở một khu vực nhất định.
Cuối cùng, Dương Gian nhìn thấy một căn phòng có cửa màu xám trắng, hình như phía trên nó rải đầy vôi.
Nhưng nếu quan sát kỹ có thể thấy được, cái này không phải vôi, mà là tro cốt.
Một loại tro cốt linh dị nào đó, mang theo không biết năng lực.
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, một chút xíu âm thanh cũng không có, chỉ có từng tiến đèn lấp lóe vang lên thi thoảng.
Mà ánh đèn lấp lóe kia lại chính là ngọn đèn đang treo cỗ thi thể khô héo ở phía dưới kia.
Chương 1955: Phòng 402
- Cái tầng bốn của bưu điện quỷ này không khỏi có chút đáng sợ quá đi.
Trong lòng Vương Thiện có chút rụt rè, hắn ta cảm giác giống như bản thân đang đi vào vùng đất chết chóc khủng bố nào đó vậy.
Từ những cái này có thể nhìn ra được, phía trước mỗi một cánh cửa đều phát sinh ra chuyện gì đó cực kỳ kinh khủng.
Những dấu vết cổ quái kia đều là người làm, hiển nhiên là bọn họ sử dụng những thủ đoạn linh dị cổ quái nào đó để đối kháng với lệ quỷ.
Còn việc liệu bọn họ có đối kháng thành công không thì hắn không biết.
Nhưng từ cỗ thi thể treo ở phía dưới bóng đèn kia có thể thấy được, nơi này đã cực kỳ hung hiểm. Hung hiểm đến mức khó có thể tưởng tượng.
- Nhiệm vụ đưa thư lần này cực kỳ xuất hiện. Đường đến bưu điện quỷ đã xuất hiện ở trước mặt chúng ta, như vậy hiện tại chúng ta chắc chắn có liên quan với nhiệm vụ này. Tuy nhiên trước đó chúng ta hẳn sẽ có dư thời gian để suy tính. Theo như quy tắc bình thường, tiếp đến bưu điện quỷ sẽ tắt đèn và thư xuất hiện vào sáng ngày mai. Hiện tại mấy giờ rồi?
Dương Gian vẫn rất bình tĩnh, không có bất cứ biểu hiện nào.
- Đã… Đã là 5 giờ 40 phút rồi.
Dương Tiểu Hoa nói, trong giọng nói của cô ta có chút run rẩy.
Sáu giờ tối, bưu điện quỷ sẽ tắt đèn. Đó là thời điểm lệ quỷ xuất hiện. Đây là điều mà ai ai cũng đều biết.
- Trong vòng hai mươi phút, chúng ta nhất định phải đi vào trong phòng. Nếu không sẽ gặp phải nguy hiểm khi đèn tắt.
Lý Dương nhìn chằm chằm vào những cánh cửa phòng ở phía trước mặt.
401,402,403… Dường như hắn ta muốn chọn ra một căn phòng tốt tốt một chút. Không.
Là hắn ta muốn chọn một căn phòng tương đối an toàn mới phải.
Lý Dương chỉ chỉ tay vào căn phòng có dán đầy giấy viết thư màu đen ở trước cửa:
- Đội trưởng, anh cảm thấy căn phòng kia thế nào?
Vương Thiện gật đầu nói:
- Có người dùng giấy viết thư phong tỏa cửa phòng, điều này nói rõ có người từng ở bên trong. Khả năng căn phòng này sẽ là một căn phòng an toàn.
Dương Gian híp mắt nhìn qua:
- Giấy viết thư dán ở ngoài cửa phòng. Nếu bên trong phòng có người ở, thì giấy viết thư chắc chắn phải dán bên trong, chứ không thể nào dán bên ngoài như vậy được.
- Ý của anh là việc dùng giấy viết thư dán ở ngoài cửa như vậy không phải vì bảo hộ căn phòng, mà là ngăn ngừa thứ gì đó ở bên trong đi ra?
Trong lòng Vương Thiện khẽ run, đột nhiên toát ra một ý nghĩ khủng bố như vậy.
Đúng vậy.
Thiếu chút nữa hắn ta đã quên mất một cái khả năng.
Có lẽ trong căn phòng kia có quỷ, nên người đưa thư tầng bốn mới dùng giấy viết thư phong kín cửa phòng, nhốt lệ quỷ ở bên trong.
Lý Dương lại nói:
- Căn phòng kia thì sao? Mặc dù trong hành lang có nhiều dấu chân dính bùn đất, nhưng hình như bên trong phòng không có.
Dương Gian nhíu nhíu mày:
- Có dấu chân dính bùn, cũng có nghĩa là tại một lúc nào đó, ở bên ngoài phòng có lệ quỷ quanh quẩn. Căn phòng kia có an toàn hay không không quan trọng, cái quan trọng là vì sao quỷ lại chỉ quanh quẩn ở chỗ kia? Dù căn phòng kia có an toàn đi nữa, nó cũng rất dễ bị lệ quỷ để mắt đến.
- Đi qua phòng 402, chính là căn phòng rải đầy tro cốt màu xám ở phía trước.
Hắn đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, trong lòng có chút tự tin.
…
Từ những dị thường ở bên trong này có thể thấy được, tại một đoạn thời gian nào đó, bên trong tầng bốn bưu điện quỷ đã xảy ra chuyện linh dị khó có thể tưởng tượng. Điều này khiến cho những người đưa thư ở trên tầng bốn không thể không dùng một số thủ đoạn để đối kháng với lệ quỷ.
Chỉ là đến cuối cùng không ai biết được liệu mấy cái thủ đoạn đó có thành công hay không.
Nhưng từ tình huống quỷ dị của tầng bốn trước mắt thì xem ra kết quả không mấy lạc quan.
Hiện tại sinh tồn của người đưa thư tầng bốn không còn được đảm bảo, nhưng bọn họ vẫn còn phải nghĩ cách hoàn thành nhiệm vụ đưa thư. Có thể nói, chuyện này là một cơn ác mộng đối với bọn họ.
Cho nên xuất hiện việc đoàn diệt cũng không quá khó hiểu.
Lúc này, Dương Gian đã đi đến trước cửa của một căn phòng trên tầng bốn.
Phòng 402.
Đây là bảng số treo trước cửa phòng.
So với những căn phòng khác, cửa của căn phòng này cũng không hề bình thường. Bất kể là trên cửa hay là mặt đất trước cửa đều được rải đầy một thứ bột màu xám trắng. Thứ bột này giống như vôi, nhưng thực tế thứ này là tro cốt, một loại tro cốt đặc biệt.
Loại tro cốt này có được năng lực thần bí nào đó, hẳn có thể ngăn cách lực lượng linh dị cùng lệ quỷ xâm lấn.
Sở dĩ Dương Gian lựa chọn căn phòng 402 là vì hắn từng nhìn thấy qua loại tro cốt này.
Là thời điểm hắn trở về quê ăn tết và gặp được một đám người đưa thư. Trong đám người kia có một người dẫn đầu tên là Lâm Dược. Trong tay người này có cầm một hũ gốm, bên trong đựng đầy tro cốt.
Chương 1956: Sử Dụng Sài Đao
Thông qua việc vãi tro cốt lên trên mặt đất có thể ngăn cản lệ quỷ tập kích.
Là một món đồ linh dị tiêu hao.
"Mình nhớ được, lúc trước tên Lâm Dược kia cực kỳ tiết kiệm khi sử dụng tro cốt, sợ dùng hết. Nhưng trước mắt, bộ dạng này với việc tiết kiệm đã không còn liên quan với nhau. Như vậy hẳn có thể chứng minh được một điều."
"Tại lúc sử dụng tro cốt đã là thời điểm sinh tử tồn vong, cho nên bọn họ phải sử dụng hết mọi thủ đoạn đê đối kháng với lệ quỷ."
Dương Gian khẽ nhíu mày, nhưng hắn vẫn đưa tay định mở cửa phòng.
Tro cốt bên ngoài cửa không tiêu tán, nên hẳn lệ quỷ vẫn còn chưa xâm lấn vào trong phòng. Vì thế hiện tại căn phòng số 402 này hẳn là đang an toàn, có thể tiến vào tạm thời nghỉ ngơi.
Thế nhưng khi tay hắn vừa tiếp xúc với cánh cửa rải đầy tro cốt liền nảy sinh phản ứng mãnh liệt.
Bên trên chốt cửa lệ quỷ bốc khói, giống như vôi gặp nước vậy. Với lại bên trong làn khói kia có mang theo một mùi khét, đồng thời bàn tay hắn cũng truyền đến từng cơn nhoi nhói.
Dương Gian lập tức thu tay lại.
Hắn cúi đầu nhìn, bàn tay của hắn đã thiếu mất một mảng thịt, thậm chỉ có thể nhìn thấy rõ xương cốt trắng hếu ở bên bên trong, cực kỳ quỷ dị.
Vả lại vết thương này rất khó chữa lãnh, giống như là loại thương tổn vĩnh viễn. Muốn chữa trị nó là điều không hề dễ dàng.
"Ngay cả mình mà đều bị thương? Xem ra loại tro cốt này không chỉ có tác dụng với lệ quỷ, mà cả ngự quỷ nhân cũng vậy."
Mắt quỷ của Dương Gian lập tức tòa ra ánh sáng, không đến một giây, toàn bộ vết thương trên bàn tay hắn liền biến mất.
Không cần phải tiết kiệm, hắn đã trực tiếp khởi động lại.
Hắn cũng chỉ vừa mới bị thương, thời gian còn chưa trôi qua quá lâu, chỉ chừng hai ba giây đồng hồ. Nên hắn chỉ cần thoáng khởi động lại một cái là được.
Lý Dương kinh ngạc nói:
- Thứ này không thể đụng vào sao?
Dương Gian nói:
- Trước mắt có lẽ là như vậy. Loại tro cốt này coi ngự quỷ nhân thành lệ quỷ, đều xử lý như nhau, ngăn cách hết mọi lực lượng linh dị. Dương Tiểu Hoa, cô đến mở cửa.
Tiếp đó hắn lùi ra sau một bước, rồi để cho người bình thường như Dương Tiểu Hoa đến thử.
Dương Tiểu Hoa hơi chần chờ, mở miệng hỏi Dương Gian.
- Nếu tôi gặp phải nguy hiểm cậu sẽ ra tay chứ?
- Ừm.
Vẻ mặt Dương Gian cực kỳ bình tĩnh.
Dương Tiểu Hoa gật gật đầu, cô ta tin tưởng lời Dương Gian nói, chỉ là vẫn muốn xác minh lại cho chắc chắn mà thôi.
Không chút do dự.
Dương Tiểu Hoa đi thẳng đến phía trước cửa, sau đó đưa tay túm lấy chốt cửa.
Lần này cô ta không có bị thương, cũng chẳng cảm thấy có gì bất thường.
Dương Tiểu Hoa nói:
- Tôi không sao.
"Quả nhiên, người bình thường sẽ không chịu ảnh hưởng."
Vương Thiện thấy vậy liền thầm thở phào một hơi.
Nếu ngay cả người bình thường mà cái này cũng có thể ăn mòn.
Như vậy theo như tình trạng vừa nãy của Dương Gian, cái tay này của Dương Tiểu Hoa coi như bỏ.
Dương Tiểu Hoa định mở cửa, nhưng không cách nào xoay chốt cửa, thử đẩy đẩy mấy cái cũng chẳng có ích gì.
- Không được, hình như cửa đã bị khóa bên trong, không thể nào tùy tiện mở ra. Hẳn là bên trong cửa đang bị cái gì đó chặn lại.
Lý Dương nói:
- Đội trưởng, khả năng bên trong còn có người.
Vương Thiện đề nghị:
- Có nên đi tìm một căn phòng khác không? Nhìn qua căn phòng này cũng rất nguy hiểm.
Dương Gian nhìn Lý Dương một cái, rồi hỏi:
- Cậu cảm giác thử xem liệu bên trong có quỷ không?
Lý Dương ra hiệu cho Dương Tiểu Hoa tránh ra, sau đó đưa tay nắm lấy chốt cửa.
Sau một giây.
Lý Dương cảm giác được một trận đau đớn, tro cốt màu trắng ở trên tay nắm cửa bắt đầu bốc khói, toàn bộ cánh cửa liền chấn động kịch liệt.
Lực lượng linh dị đang nảy sinh xung đột với tro cốt trên cửa, tiến hành đối kháng lẫn nhau.
Lý Dương lắc lắc đầu.
- Không cảm giác được, bị tro cốt ảnh hưởng.
Dương Tiểu Hoa nói:
- Tôi có thể tốn chút thời gian lau đi lớp tro cốt bên trên?
- Không cần thiết, đống tro cốt bên trên này vừa là một loại cản trở, nhưng đó cũng là một lớp bảo hộ, lưu nó lại còn có lúc cần dùng. Nếu cửa đã bị khóa, vậy trực tiếp dùng chút lực là được.
Ánh mắt Dương Gian lấp lóe, đột nhiên giơ cánh tay đang cầm cây trường thương màu vàng kim kia lên.
Không cần phát động môi giới, chỉ cần dùng quỷ dị đụng vào chuôi của thanh sài đao là được.
Điều kiện sử dụng thanh sài đao đã đạt được, sau đó hắn trực tiếp chém một nhát vào cánh cửa gỗ cũ kỹ trước mặt.
Đối với những vật phẩm linh dị mà nói, khi bị thanh sài đao này chạm trúng, đều sẽ bị tách rời.
Rầm!
Cửa phòng lập tức bị chém ra một lỗ hổng. Tro cốt ở bên trên không có cách nào ngăn cản nhát chém này của thanh sài đao.
Chương 1957: Ưng Ca
Theo cửa phòng bị phá hư, ở bên trong phòng lập tức truyền ra chút động tĩnh.
Giống như là một loạt tiếng bước chân gấp rút.
- Nếu còn tiếp tục phá cửa, tao sẽ trực tiếp xử lý mày. Người đưa thư tầng ba, làm người thì đừng nên quá ngông cuồng, hiểu chút quy củ đi. Bên trong phòng này đã có người, muốn ở thì đi qua chỗ khác.
Từ bên trong lỗ bị chém rách kia lòi ra một nòng súng, đồng thời cũng truyền đến tiếng cảnh cáo.
Hiển nhiên, căn phòng này đã có người đưa thư ở.
Dương Gian lạnh lùng nói:
- Ngoài phòng có việc tên của mày sao? Tao muốn ở trong căn phòng này còn phải cần có sự đồng ý của mày nữa à? Với lại, tao không có quá nhiều hứng thú đối với những người đưa thư tầng bốn như mày. Nếu cần thiết, tao cũng không ngại quét sạch đống người đưa thư tầng bốn.
Thái độ của hắn vẫn không có thay đổi.
Muốn tiêu diệt toàn bộ người đưa thư của bưu điện quỷ.
Người cầm súng ở bên trong cười lạnh một tiếng:
- Vậy mày cũng cần phải sống sót cho đến sáng ngày mai mơi được.
- Mày thử nổ súng một chút xem, xem liệu tao có giết mày hay không.
Dương Gian không muốn nói nhảm, lần nữa giơ cây trường thương nứt nẻ trong tay lên, chuẩn bị bổ thêm một nhát vào cánh cửa trước mặt.
Nếu bên trong đã có người, như vậy có thể chứng minh được, căn phòng này tạm thời an toàn.
Tạm thời hắn cũng không có ý định muốn đi động vào những căn phòng khác.
Điều này cũng không phải do hắn e ngại. Mà ở thời điểm hiện tại, hắn không muốn lãng phí thời gian với lệ quỷ ở trong những căn phòng kia.
- Muốn chết…
Dường như người cầm súng ở bên trong đã bị chọc giận, liền định động thủ.
Nhưng lại bị một giọng nói khác ngăn cản.
- Từ từ, đừng động thủ. Tôi nhận biết người ở bên ngoài. Mở cửa ra để hắn vào đi, nếu không đám người chúng ta thực sự sẽ bị hắn giết sạch.
Là giọng nói của một cô gái, hơi quạnh quẽ, nhưng có chút quen thuộc.
Dương Tiểu Hoa cúi đầu, nhỏ giọng nói:
- Là giọng nói của Liễu Thanh Thanh.
Chút trí nhớ đó cô ta vẫn còn có. Lần trước ở thành phố Đại Xuyên, cô ta từng nghe qua giọng nói của Liễu Thanh Thanh nên nhận ra được.
Có vẻ như lời nói của Liễu Thanh Thanh rất có trọng lượng.
Rất nhanh.
Cửa phòng 402 được mở ra.
Phía sau cảnh cửa phòng lộ ra bóng dáng của hai người, một người đàn ông, khuôn mặt âm trầm. Tuổi người này chừng ba mươi, dáng vẻ hơi gầy gò, trên cằm có râu ngắn. Bộ dạng của kẻ này khiến cho người ta có cảm giác hung ác, quyết đoán.
Mà người ở bên cạnh đương nhiên không cần phải giới thiệu nhiều. Là một cô gái mang giày cao gót, mặc một bộ sườn xám màu đỏ. Dáng người tho thả, gợi cảm, mặt trang điểm rất xinh đẹp, bộ dạng khá tỉnh táo.
- Không ngờ cô lại đến bưu điện quỷ sớm như vậy. Trong lần đưa thư đến thành phố Đại Xuyên lần trước cô đúng là che giấu đủ sâu.
Dương Gian nhìn chằm chằm vào Liễu Thanh Thanh, trong lòng có chút xúc động muốn dùng đinh đóng quan tài.
Bởi vì cô gái này khiến cho hắn cảm giác được sự bất an.
Liễu Thanh Thanh nói:
- Dương Gian, chúng ta đều như nhau thôi. Ai có thể nghĩ đến, trước đó đại danh đỉnh đỉnh mắt quỷ Dương Gian của giới linh dị lại là một người đưa thư mới lên từ tầng thứ hai. Loại nhân vật như cậu mà còn cảm thấy hứng thú với bưu điện quỷ này sao?
Hiển nhiên cô ta đã điều tra qua Dương Gian, nên biết được chút tin tức về hắn.
Dù sao, có nhiều thứ chỉ những người dính líu đến lực lượng linh dị mới đủ khả năng đi tiếp xúc. Còn loại người bình thường như Dương Tiểu Hoa, cho dù cô ta có điều tra cả một đời cũng không thể nào biết được thông tin của Dương Gian.
Dương Gian nói:
- Tôi không có hứng thú gì với bưu điện quỷ cả. Tôi chỉ hứng thú với việc tiêu diệt bưu điện quỷ thoi. Đương nhiên còn kể cả những người đưa thư ở bên trong nó.
Người đàn ông ở bên cạnh cực kỳ cảnh giác, nghe Dương Gian nói như vậy, hắn ta liền có chút xúc động muốn lập tức tiên hạ thủ vi cường.
Liễu Thanh Thanh trực tiếp khuyên bảo:
- Ưng Ca, anh tốt nhất đừng có động thủ với hắn. Những vị ngự quỷ nhân đỉnh phong như này đều đã trở thành dị loại. Dù cho toàn bộ người đưa thư tầng bốn gộp lại cũng không đủ cho hắn giết. Cho nên anh vẫn nên tiết kiệm chút đạn đi. Dù sao mọi người cũng không có ai muốn chết ở trong chỗ này cả.
Người đàn ông trung niên này tên là Ưng Ca.
Hiển nhiên cái này là tên giả, là vì che giấu tin tức thực tế, tránh cho cuộc sống ở bên ngoài bị ảnh hưởng.
- Người có bản lãnh như cậu thì càng không nên tranh giành phòng 402 với chúng tôi.
Người tên Ưng Ca kia mở miệng nói, ánh mắt cực kỳ sắc bén, không chút nơi lỏng cảnh giác.
Dương Gian nói:
- Vì thế… Tôi nên đi qua những căn phòng khả năng có quỷ bên trong kia để ở lại? Cách tư duy logic của cậu rất kỳ quái. Đúng ra phải nói là người càng lợi hại thì càng phải chiếm lấy chỗ an toàn nhất mới phải.
Chương 1958: Có Thủ Đoạn
- Nếu đã tiến vào thì hôm nay bọn tôi sẽ ở lại đây một đêm.
Hắn không thèm quan tâm người tên Ưng Ca và Liễu Thanh Thanh, mà trực tiếp dẫn theo mấy người Lý Dương, Dương Tiểu Hoa, Vương Thiện liền vào bên trong gian phòng.
Sắc mặt Ưng Ca âm trầm, hắn ta nhanh chóng đóng cửa phòng lại. Nhưng khi nhìn thấy lỗ hổng ở trên cánh cửa, ánh mắt liền lộ ra một chút kinh ngạc.
- Cậu mang theo hai người vướng chân vướng tay đi lên tầng bốn như vậy có phải là rất không thích hợp hay không?
Liễu Thanh Thanh mặc sườn xám, chân đeo giày cao gót, lộ ra bắp đùi trắng nón, chậm rãi tiến về phía trước. Ánh mắt cô ta khẽ quét qua hai người Dương Tiểu Hoa và Vương Thiện.
- Nếu tôi đoán không nhầm thì bọn họ hẳn là người đưa thư tầng hai. Dựa theo năng lực hiện tại, hẳn bọn họ nên ở tại tầng hai mới phải. Cậu mạnh mẽ kéo họ lên tầng bốn như vậy có lẽ sẽ là một việc vô cùng nguy hiểm.
Dương Gian ra hiệu cho Lý Dương đi kiểm tra xung quanh phòng một chút. Sau đó nhìn chằm chằm Liễu Thanh Thanh rồi nói:
- Mấy người ở tầng bốn thì sẽ không có nguy hiểm hay sao? Gì mà khẩn trương như vậy, khả năng cô cũng không dám chắc bản thân có thể sống sót đúng không?
- Nếu đã như vậy, người đưa thư tầng hai cùng người đưa thư tầng ba như cô có khác nhau cái gì đâu. Trong mắt của tôi, mấy người bất quả là kẻ tám lạng người nửa cân mà thôi.
- Đội trưởng, không có người.
Lý Dương đi đến, hắn ta đã xác nhận được an toàn ở chỗ này.
Liễu Thanh Thanh nói:
- Ít ra chúng tôi cũng không có yếu ớt như vậy.
Dương Gian hỏi:
- Nghe nói tầng bốn đã có một con lệ quỷ trà trộn vào, khả năng là một người đưa thư nào đó. Hiện tại, ngoại trừ mấy người chúng ta ra, ở trên tầng bốn còn lại bao nhiêu người đưa thư?
Liễu Thanh Thanh nói:
- Chuyện này tôi không rõ lắm, cậu hẳn nên hỏi Ưng Ca.
Ưng Ca có vẻ hơi trầm mặc:
- Chu kỳ đưa thư của người đưa thư tầng bốn rất dài, nửa năm mới phải đi gửi một lần. Điều này khiến cho số lượng người đưa thư tầng bốn có không ít. Trước đó tôi có quen biết với một số người. Tuy nhiên, đó là thời điểm trước khi xảy ra chuyện. Còn hiện tại cũng chỉ có hai căn phòng khác là còn người.
- Hai căn phòng này theo thứ tự là phòng 406 và 407. Còn việc trong phòng có mấy người sống sót thì tôi chịu, không thể biết được. Tuy nhiên, tôi có thể khẳng định, người đưa thư bên trong bốn căn phòng 401,403,404,405 đều đã chết sạch.
Dương Gian nghĩ đến mấy căn phòng vừa nãy.
Quả nhiên mấy căn phòng để cho hắn sinh ra kiêng kỵ kia đã không còn người sống nữa.
Dương Gian hỏi:
- Là do chuyện kia xảy ra nên tầng bốn mới bắt đầu mất khống chế hay sao?
- Từ khi hai người đưa thư tên Lâm Dược và Triệu Lệ từ tầng ba đi đến tầng bốn, thì tình hình trở nên không thích hợp. Đầu tiên là nhiệm vụ đưa thư phát sinh dị biến khiến cho toàn bộ người đưa thư phòng 401 bị đoàn diệt. Sau đó tầng bốn bắt đầu có người đưa thư chết một cách ly kỳ. Lại nói, những đêm tiếp theo, sau khi bưu điện quỷ tắt đèn, bên trong tầng bốn bắt đầu xuất hiện lệ quỷ khủng bố. Con lệ quỷ này xâm nhập vào trong phòng 403, phá hỏng luôn cửa chính… Còn chuyện sau đó như thế nào thì tôi không rõ lắm.
- Bởi vì để đảm bảo an toàn nên tôi đã rời khỏi bưu điện quỷ, cho đến khi nhiệm vụ đưa thư xuất hiện tôi mới trở lại.
Người đàn ông tên là Ưng Ca rất phối hợp, trực tiếp nói ra những gì mà hắn ta biết, không chút giấu diếm.
- Tôi nghi ngờ trong hai người đưa thư tên Lâm Dược và Triệu Lệ kia có một người là quỷ. Quỷ trở thành người đưa thư, xâm nhập đến tầng bốn, nên khiến nó bị mất khống chế.
Dương Gian nói:
- Hai người đó còn sống?
Ưng Ca nói:
- Nếu còn sống thì tốt, tiếc là bọn họ đã chết, chết ở trong phòng 403. Cho nên thân phận con quỷ kia vẫn còn là một điều bí ẩn. Nhưng có thể khẳng định, con quỷ kia cũng chưa hề rời khỏi tầng này, vẫn còn tồn tại. Với lại nó đã có được thân phận mới. Cho nên, hiện tại, bất cứ người đưa thư còn sống sót nào đều có thể là quỷ.
- Điều này cũng khiến cho người đưa thư tầng bốn nghi kỵ lẫn nhau, từ chối hợp tác.
Dương Gian hỏi:
- Tro cốt ở cửa và khẩu súng trong tay cậu là chuyện gì? Từ đâu đến?
Ưng Ca nhìn chằm chằm hắn rồi nói:
- Là nhặt được từ thi thể của người tên Lâm Dược kia. Sao vậy? Cậu muốn cướp?
Dương Gian nói:
- Không hứng thú, tôi chỉ thuận miệng hỏi mà thôi.
Ưng Ca cảnh cáo nói:
- Không nên coi thường người đưa thư tầng bốn. Có thể sống sót mà đi lên đến tầng này thì ít nhiều gì cũng sẽ có một chút thủ đoạn.
Dương Gian lạnh nhạt nói:
- Nếu bọn họ có thủ đoạn thì sẽ không đến mức bị đoàn diệt cả một phòng như vậy. Chỉ là một đám người thành sự không có, bại sự thì có thừa mà thôi. Tôi chỉ có một chút hứng thú đối với người đưa thư tầng năm.
Chương 1959: Đèn Tắt
- Cỗ thi thể treo ngoài hành lang kia là chuyện gì xảy ra?
Ưng Ca nói:
- Nếu chúng ta có thể hợp tác thì tôi sẽ tiếp tục giảng giải tình huống ở chỗ này cho cậu biết, Cậu là người đưa thư tầng ba, nên ít nhất tôi có thể xác định được mấy người không phải là quỷ. Mà nhiệm vụ đưa thư lần này rất đặc biệt. Bởi vì tôi phát hiện ra, toàn bộ người đưa thư đều đến, chứ không phải chỉ có chúng ta.
Hắn ta là kẻ thức thời, cầm được thì bỏ được. Mặc dù trước đó hai bên nảy sinh xung đột. Nhưng hiện tại liền muốn hợp tác với Dương Gian.
Cho dù bộ dạng của Dương Gian khiến cho hắn ta cảm thấy rất khó chịu.
Nhưng tại thời điểm sống chết như hiện tại, tính khí của cá nhân không quá quan trọng.
Dương Gian nói:
- Chỉ có những người ngang hàng mới đủ tư cách bàn chuyện hợp tác. Cậu và Liễu Thanh Thanh có cộng lại cũng chưa đủ cân lượng.
Ưng Ca nhíu mày, hắn ta nhìn ra người thanh niên tên Dương Gian này cực kỳ tự tin, rất có can đảm. Với lại, thái độ của Liễu Thanh Thanh đối với người này cũng rất đặc biệt. Hiển nhiên người này cũng không phải đang càn quấy, làm xằng làm bậy.
- Vậy cậu cảm thấy như thế nào thì mới hợp tác được?
Dương Gian nói:
- Nếu mấy người muốn phối hợp, vậy tôi có thể cho mấy người gia nhập vào tiểu đội tạm thời của tôi. Liễu Thanh Thanh, cô cảm thấy thế nào?
Liễu Thanh Thanh nói thẳng:
- Nếu cậu nguyện ý dẫn đội, vậy thì không còn gì bằng.
"Đáp ứng sảng khoái như vậy?"
Dương Gian nhìn chằm chằm cô ta.
Ưng Ca nói:
- Tôi cũng không có ý kiến. Tuy nhiên tôi cũng muốn nhìn xem cậu có bao nhiêu bản sự. Bởi vì người không có bản lĩnh là không đủ tư cách để làm đội trưởng đâu.
Lúc này, Lý Dương ở bên cạnh mở miệng nhắc nhở:
- Đội trưởng, thời gian đến rồi.
- Roẹt! roẹt!
Chỉ sau một giây, ở bên trong phòng, ánh đèn màu vàng kia đột nhiên tỏa ra những ánh sáng yếu ớt.
Đồng thời, toàn bộ đèn ở ngoài hành lang đồng loạt tắt ngúm. Xung quanh chìm vào trong bóng tối.
Sáu giớ vừa đến, bưu điện quỷ tắt đèn.
Nhưng đèn vừa mới tắt, ở bên ngoài cửa liền truyền đến động tĩnh.
- Cụp cụp! Cụp cụp!
Đây là tiếng va đập ngột ngạt, giống như có ai đó đang đập đầu vào tường vậy.
- Nguy hiểm đến rồi.
Ưng Ca hít sâu một hơi, bắt đầu cảm thấy bất an.
…
Dương Gian cũng biết được tình hình ở bên trong bưu điện quỷ sau khi tắt đèn.
Lúc trước hắn từng trải qua một lần hung hiểm sau khi tắt đèn. Lúc đó, hắn đụng phải lệ quỷ ở bên trong bưu điện quỷ tập kích. Chỉ là khi đó hắn có thể dựa vào năng lực của bản thân để chống đỡ.
Mặc dù sau khi bưu điện quỷ tắt đèn, ở bên ngoài sẽ rất nguy hiểm. Nhưng chỉ cần ở yên trong phòng, khả năng người đưa thư gặp phải nguy hiểm là cực kỳ ít.
Lúc này, ở bên trong phòng 402 có không ít người, có Dương Gian, Lý Dương, Dương Tiểu Hoa, Vương Thiện, Ưng Ca cùng Liễu Thanh Thanh.
Tổng cộng là sáu người.
Với con số này chắc chắn đã vượt quá tiêu chuẩn nhân số của một căn phòng.
Dựa theo suy đoán lúc trước, ở trong căn phòng càng có nhiều người, thì xác suất gặp phải nguy hiểm sau khi tắt đèn sẽ càng lớn.
Dường như bưu điện quỷ có ý định muốn cân bằng số lượng người trong mỗi gian phòng, không muốn để cho toàn bộ người đưa thư cùng chen chúc vào một phòng.
- Về bản chất, tình hình của tầng thứ tư và các tầng phía dưới không giống nhau. Đêm nay, ngoài cửa nhất định sẽ có quỷ, với lại con quỷ này còn khá hung hãn. Hiện tại căn phòng đã không thể xem là chỗ an toàn. Một khi bị quỷ để mắt đến, nói không chừng nó sẽ xâm lấn vào phòng và giết người không chút do dự.
- Việc chúng ta có thể làm lúc này chính là dùng hết mọi phương pháp để ngăn cách quỷ ở bên ngoài, không cho nó xâm lấn vào.
Giọng điệu của Ưng Ca cực kỳ nghiêm túc.
Bởi vì chuyện này có liên quan đến sự sống chết. Sau khi trở thành người đưa thư, hắn ta đã một đường xông tới, còn sống leo lên đến tầng bốn, đã chứng kiến quá nhiều hung hiểm. Nhưng hôm nay là đêm đặc biệt nhất.
Không có đường để chạy, không có đánh cược, chỉ có thể đối kháng trực diện với hung hiểm.
Người và quỷ cùng đối kháng? Không cần nghĩ cũng biết cơ hội thắng của bọn họ có bao nhiêu.
Đèn vừa tắt.
Cộp! Cộp! Cộp!
Từ trong không gian yên tĩnh, đen kịt ở phía bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng va đập ngột ngạt. Loại va đập này khá đặc biệt, nó giống như có người nào đó đang dùng đầu gõ vào tường vậy.
Ngột ngạt, kìm nén.
Đám người dễ dàng phân biệt ra được vị trí của âm thanh kia, hẳn là trong căn phòng ở ngay bên cạnh.
Nếu bọn họ đoán không sai thì chỗ phát ra âm thanh kia chính là căn phòng không có cửa.
- Đây là tiếng gì vậy?
Thân thể Vương Thiện lập tức căng cứng.
Chương 1960: Sườn Xám
Hắn ta chỉ là người đưa thư tầng một, là một người bình thường hàng thật giá thật. Hiện tại vèo một cái leo lên tận tầng bốn, nên không có bất cứ thủ đoạn nào để đối kháng với lực lượng linh dị cả. Một khi có chuyện gì đó ngoài ý muốn xảy ra, người chết đầu tiên chắc chắn là hắn ta, còn có Dương Tiểu Hoa nữa.
- Là quỷ.
Ưng Ca trả lời một cách quả quyết.
- Cũng chính là con quỷ đã đụng vào cánh cửa của căn phòng 404 kia. Nó dùng đầu đụng vào cánh cửa nguyên một đêm, đến sáng hôm sau bọn tôi liền phát hiện ra cửa đã bị đụng nát. Mà khi đó, toàn bộ người đưa thư ở bên trong phòng đều chết sạch. Tôi có một người bạn tên là Chu Lỗi cũng bị mất tích bí ẩn ở trong căn phòng 404 kia.
Lý Dương khẽ nhíu mày:
- Nhưng hiện tại thứ kia cũng không có đụng cửa, mà là đang đụng tường… Chẳng lẽ con quỷ kia còn có thể đụng nát tường hay sao?
Ưng Ca nói:
- Tôi cũng không biết. Nhưng tóm lại căn phòng kia đã cực kỳ nguy hiểm, không thể đi vào. Ai đi vào, người đó sẽ chết. Tuy nhiên tôi cũng không lo lắng việc liệu con quỷ kia có đụng vỡ tường trong bưu điện quỷ hay không, mà là đang sợ nó sẽ đi ra ngoài du đãng.
- Một khi nó để mắt đến cửa của căn phòng nào đó, hậu quả sẽ khó có thể tưởng tượng.
Dương Tiểu Hoa lẩm bẩm một câu:
- Hẳn là sẽ không xui xẻo như vậy chứ?
- Nếu không phải là nhiệm vụ đưa thư xuất hiện, tôi cũng không muốn đến bưu điện quỷ. Trước kia gặp phải chuyện linh dị còn có thể chạy đến chỗ này, tránh né lệ quỷ tập kích. Nhưng hiện tại chỗ này đã trở thành vùng đất linh dị cực kỳ khủng bố.
Mặc dù Ưng Ca đem chuyện này nói rất nghiêm trọng, nhưng thực tế hắn ta lại đang cực kỳ tỉnh táo.
Không chút kinh hoảng, thậm chí vẫn còn biết quan sát mọi thứ xung quanh.
Điều này là đủ hiểu, việc hắn ta có thể sống sót và đi đến tầng thứ tư cũng không phải là do may mắn.
Liễu Thanh Thanh nhẹ nhàng đi đến:
- Nếu theo như quy luật trước đây, ít nhất cũng phải đến 10 giờ khuya thì chúng mới ra sân. Mà hiện tại bưu điện quỷ chỉ vừa mới tắt đèn, mà lệ quỷ đã bắt đầu hoạt động. Điều này có nghĩa là gì chắc Dương Gian cậu đã hiểu rồi chứ.
- Điều này có nghĩa là mười hai giờ tiếp theo, chúng ta sẽ đối mặt với nguy hiểm trí mạng. Đám người chúng ta chưa chắc đã có thể sống sót đến sáng ngày mai.
Dương Gian nói:
- Ý cô muốn nói là gì?
- Tôi biết cậu không tin tưởng tôi. Tại thời điểm đưa thư đến thành phố Đại Xuyên, đúng là tôi đã giấu diếm cậu một số thứ. Tuy nhiên cái đó không quan trọng, điều quan trọng là hôm nay chúng ta cần phải đoàn kết lại thì may ra mới có thể tiếp tục sống sót.
Nói xong, Liễu Thanh Thanh lại nhìn cây trường thương màu vàng kim ở trong tay Dương Gian.
- Nếu tôi đoán không sai thì vừa rồi hẳn là cậu đang định động thủ với tôi đúng không?
Tròng mắt Dương Gian khẽ híp:
- Trực giác của cô rất chuẩn. Vừa nãy tôi đúng là tôi nhịn không được, thiếu chút nữa muốn chặt đầu cô xuống.
Hắn không hề phủ nhận, mà thừa nhận một cách thoải mái.
Lời này vừa ra lập tức khiến cho Ưng Ca ở một bên cảm thấy kinh ngạc. Hắn ta nhìn chằm chằm vào Dương Gian.
Ngay cả Vương Thiện và Dương Tiểu Hoa cũng có chút ngơ ngẩn.
Vừa rồi Dương Gian trầm mặc không nói gì, không ngờ hắn lại có chủ ý như vậy.
Dương Tiểu Hoa nói, cô ta có chút nghi hoặc không hiểu:
- Đây là vì cái gì? Không phải chúng ta và Liễu Thanh Thanh không hề có xung đột hay sao? Trước đó tại thành phố Đại Xuyên, Liễu Thanh Thanh cũng từng giúp đỡ cậu mà.
- Nếu đã là nhân tố không xác định thì nên mạt sát. Trong chuyện lần này, tôi không muốn có chuyện gì đó ngoài ý muốn xảy ra. Bởi vì một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn cũng đồng nghĩa với cái chết. Chiếc sườn xám ở trên người Liễu Thanh Thanh là một món đồ linh dị, ngoại trừ cái đó ra, bức tượng gỗ ở trong căn phòng 301 tại thành phố Đại Xuyên hẳn cũng đang nằm trên người của cô ta.
- Không một tiếng động liền có thể khống chế hai con lệ quỷ, hơn nữa còn trở thành người đưa thư tầng bốn. Cô ta có đủ tiềm lực để leo lên tầng năm. Mà đúng lúc tôi cũng muốn leo lên đó. Sau này, giữa tôi và cô ta hẳn sẽ nảy sinh xung đột, cho nên hiện tại loại bỏ cô ta là cách làm tốt nhất. 0
Dương Gian nói ngay trước mặt của Liễu Thanh Thanh, không có chút nào gọi là kiêng kỵ.
Hiện tại hắn đã trở thành dị loại, có đủ năng lực để nói ra chuyện này.
Liễu Thanh Thanh cũng không có phản bác:
- Nếu đứng ở góc độ của cậu thì ý nghĩ này đúng là không hề sai.
- Nhưng tôi không thể tạo thành bất cứ uy hiếp nào đối với cậu cả. Chiếc sườn xám này là tôi lột xuống từ một cỗ thi thể trong một lần đưa thư. Kể từ đó về sau, tôi liền bị nó ảnh hưởng. Còn chuyện phòng 301 kia chỉ là một lần ngoài ý muốn.
Chương 1961: Thứ Tạo Ra Dấu Chân
Nói xong, cô ta khẽ lôi ống tay áo màu đỏ đậm lên.
Ở phía dưới lớp áo kia không phải cánh tay bẳng da bằng thịt, mà là một cánh tay bằng gỗ, hiện ra đường vân. Hiện tại, trên cánh tay của cô ta chỉ còn hai bàn tay là của người sống mà thôi.
Cách gán ghép này cực kỳ quỷ dị, nhưng không hề ảnh hưởng đến hành động của Liễu Thanh Thanh.
Thấy cảnh tượng như vậy.
Con ngươi của hai người Vương Thiện và Ưng Ca ở bên cạnh khẽ co lại, vô ý thức lùi ra sau, cách xa cô ta.
Hiện tại thân thể của Liễu Thanh Thanh đã không còn được coi là người sống, mà khả năng nó đã bị lệ quỷ ăn mòn.
Không trách được Dương Gian lại có ý định muốn chém giết cô ta.
Có một người như vậy ở bên cạnh đúng là khiến cho người ta cảm thấy rùng mình. Nhưng Lý Dương lại cảm thấy chuyện này rất bình thường, không có gì kỳ quái. Bởi vì ngự quỷ nhân chính là như vậy. Bộ dạng như này của Liễu Thanh Thanh đã được coi là tốt, đổi lại là Phùng Toàn, Hùng Văn Văn, bộ dạng của bọn họ mới gọi là thảm. Bọn họ đã hoàn toàn không có thân thể nữa, mà chỉ dựa vào một số vật linh dị hợp thành hình người.
Dương Gian không yên lòng, không phải vì thân thể của Liễu Thanh Thanh, mà là vì cô ta không hiểu rõ bản thân.
Sau một hồi suy nghĩ, Lý Dương lên tiếng khuyên giải:
- Đội trưởng, tôi cảm thấy hiện tại chưa phải là lúc nhắm vào Liễu Thanh Thanh. Tôi cho rằng, trước tiên chúng ta cứ nghĩa cách vượt qua đêm nay đã rồi hẵng nói sau.
Đương nhiên cái này cũng không phải là khuyên giải, mà hắn ta nhìn ra được Dương Gian cũng không có ý định muốn xử lý Liễu Thanh Thanh.
Nếu hắn muốn, vừa nãy đã ra tay động thủ chứ không còn chờ đến giờ.
"Con quỷ trong phòng 301 vẫn còn tồn tại…"
Sự lo lắng ở trong lòng Dương Gian đương nhiên là sự tồn tại của con lệ quỷ khủng bố trong phòng 301 ở thành phố Đại Xuyên.
Trên người Liễu Thanh Thanh có một chiếc sườn xám, trong thân thể lại chứa bức tượng gỗ, cả hai thứ này có dính líu với con lệ quỷ khủng bố kia. Nếu lỡ lúc này mà ra tay lại khiến cho con lệ quỷ khủng bố kia xâm lấn đến, như vậy không phải là hắn tự lấy đá đập chân hay sao?
- Chuyện của cô tạm thời bỏ qua. Trước khi nhiệm vụ đưa thư lần này kết thúc, tôi sẽ không lại ra tay với cô. Nhưng hi vọng cô cũng thu hồi chút tâm tư kia đi, tuyệt đối không nên khiêu chiến sự kiên nhẫn của tôi.
Dương Gian không muốn trêu chọc vào một con lệ quỷ khủng bố ở thời điểm như hiện tại, nên mới đưa ra lời cảnh cáo.
Liễu Thanh Thanh bình tĩnh nói:
- Cậu cứ yên tâm đi, tôi có thể có tâm tư gì được chứ.
Cuộc tranh chấp tạm thời lắng lại.
Trong quãng thời gian ngắn ngũi, đám người xem như đã thống nhất được ý kiến.
Đó chính là nghĩ cách vượt qua tối nay.
Ngoài cửa, âm thanh đầu đụng vào tường kia vẫn còn vang lên. Đồng thời âm thanh này còn càng lúc càng lớn.
Mà thời gian chỉ mới là 6 giờ 30 phút.
Điều này cũng có nghĩa, buổi tối dài đằng đẵng chỉ vừa mới bắt đầu.
- Tiếng động càng ngày càng không thích hợp, Âm thanh này giống như được truyền đến từ căn phòng sát bên cạnh vậy.
Dương Tiểu Hoa nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm vào bức tường cạnh nhà vệ sinh.
Dường như chỗ phát ra tiếng va đập kia là ở ngay đằng sau bức tường này.
- Tôi cũng cảm giác được.
Cái cổ cứng ngắc của Vương Thiện khẽ gật gật.
- Xuỵt, yên tĩnh một chút.
Lúc này, Ưng Ca đột nhiên lên tiếng bảo hai người yên lặng.
Hai người lập tức ngậm miệng.
Trong nháy mắt, căn phòng trở nên an tĩnh.
Cùng lúc đó, ở bên ngoài hành lang đen kịt đột nhiên truyền đến tiếng bước chân liên tiếp. Tiếng bước chân này rất đặc biết, giống như khẽ dừng một cái, sau đó lại nhanh chóng chạy lộc cộc về phía trước. Sau đó lại dừng, giống như đang quay người, rồi lại chạy lộc cộc trở về.
Có người nào đó đang chạy tới chạy lui ở trong hành lang đen kịt.
Mỗi một lần chạy, cũng giống như một lần khiêu chiến tâm thần của đám người, khiến cho lòng ai nấy đều cảm thấy căng cứng.
Trong thời điểm này, hoàn cảnh như hiện tại, người bình thường sao có thể chạy tới chạy lui ở bên ngoài như vậy được.
Không hề nghi ngờ gì nữa, thứ chạy tới chạy lui ở bên ngoài không thể là người, mà là.. Quỷ.
Tròng mắt Dương Gian khẽ híp, bình tĩnh nói:
- Chính là chỗ mà lúc trước chúng ta đã nhìn thấy dấu chân đầy bùn đất, nhưng lại không nhìn thấy người. Hiện tại xem ra, những dấu chân kia là do thứ quỷ quái này lưu lại. Tính cả con lệ quỷ đang đụng tường kia, hiện tại có thể xác định, trong này có hai con lệ quỷ.
- Không, hẳn là ba con lệ quỷ. Cỗ thi thể lúc trước treo phía dưới ngọn đèn trong hành lang hẳn cũng là một con lệ quỷ.
- Vừa mới tắt đèn liên có ba con lệ quỷ xuất hiện. Tầng bốn đúng là cực kỳ hung hiểm.
Chương 1962: Hẳn Là
Ưng Ca khẽ trầm mặc một chút rồi nói:
- Chỉ cần chúng không tiến vào trong phòng thì mọi chuyện đều yên ổn. Qua đêm nay, lại đưa thư thành công, như vậy tối thiểu chúng ta sẽ có nửa năm an toàn.
Dương Gian hỏi:
- Cậu đã đưa được mấy bức thư?
Ưng Ca nói:
- Tôi đã đưa được một bức, hiện tại là bức thứ hai. Tuy nhiên dựa theo quy luật đưa thư của tầng bốn, người mới lên sẽ không hành động với tôi, trừ phi xảy ra trường hợp đặc biệt.
- Yên tĩnh…
Đúng lúc này, Dương Gian đột nhiên khoát tay, ra hiệu mọi người im lặng.
Hả?
Đám người lập tức bị Dương Gian hấp dẫn.
- Bụp! bụp!
Ở phía ngoài cánh cửa phòng đột nhiên truyền đến dị thường, là từng tiếng va đập rất nhỏ, giống như có thứ gì đó đang gõ cửa.
Nhưng cái này cũng không giống như tiếng gõ cửa.
Xuyên qua cái lỗ mà lúc nãy bị Dương Gian chém ra, đám người mơ hồ có thể nhìn thấy vật gì đó đang lắc lư ở bên ngoài cửa.
Dương Gian trầm trọng nói:
- Trước cửa có cái gì đó.
- Không phải chứ.
Dương Tiểu Hoa lập tức che miệng, chủ yếu là cô ta sợ bản thân phát ra động tĩnh, khiến cho tình hình tệ thêm.
- Tôi đi xem một chút.
Dương Gian cũng không chần chờ, lập tức đi đến trước cửa. Sau đó ngồi xổm xuống, liếc mắt nhìn qua lỗ hổng kia. Hắn mở ra mắt quỷ, rồi dòm ngó ở bên ngoài.
"Người này, thế mà không kiêng kỵ gì cả."
Trong lòng Ưng Ca khẽ run rẩy.
Lại dám kề đầu sát cửa dòm ra bên ngoài như vậy, nếu không có can đảm và tố chất tâm lý cứng rắn là không thể làm được.
Lý Dương nhỏ giọng hỏi:
- Đội trưởng, có thấy cái gì không?
Hắn ta không nhìn thấy gì hết.
Bởi vì bên ngoài đang tối đen như mực, dù cho là ngự quỷ nhân, nếu không có thủ đoạn đặc biệt sẽ không thể nào nhìn thấy.
Ánh mắt của mắt quỷ là một màu đỏ tươi, hình thành nên một loại tầm nhìn đặc biệt. Nhờ đó Dương Gian có thể nhìn thấy rõ ràng, cực kỳ rõ ràng.
Thứ đụng vào cửa phòng là một đôi chân khô gầy đang treo giữa không trung.
Chính là cỗ thi thể treo lơ lửng dưới ngòn đèn kia. Lúc này không biết vì sao nó lại đột nhiên xuất hiện trước cửa phòng. Sau đó nó nhẹ nhàng lay động, khiến cho chân của cỗ thi thể kia thi thoảng lại đụng vào cánh cửa phòng 402. Cho nên mới sinh ra tiếng động kỳ quái như vừa nãy.
Mà vị trí treo của cỗ thi thể này tương đối quỷ quyệt, dường như có thể ngăn trở tầm mắt của Dương Gian, khiến hắn không thể nào thằm dò những chỗ khác.
Dương Gian thu hồi ánh mắt, sau đó nói:
- Cỗ thi thể kia đang treo ở phía ngoài cửa phòng của chúng ta.
Đám người lập tức giật mình, cảm thấy lạnh sống lưng.
Cỗ thi thể kia lại bị di chuyển?
- Bị để mắt đến rồi sao?
Ưng Ca hít sâu một hơi, cảm thấy đêm nay sẽ cực kỳ gian nan.
- Với lại ánh đèn này cũng có gì đó không thích hợp.
Đúng lúc này, Liễu Thanh Thanh khẽ ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.
Ở trên đỉnh đầu, ngọn đèn càng ngày càng trở nên ảm đảm. Cái này cũng không phải là ảo giác, mà thực sự có một sự biến hóa quỷ dị không nói nên lời. Giờ phút này, bốn phía của căn phòng đều bị bịt kín một lớp hắc ám. Thậm chí ánh sáng đã bắt đầu có chút không thể bao phủ toàn bộ căn phòng.
- Bụp! bụp! bụp!
Âm thanh va đập ở chỗ nhà vệ sinh trở nên kịch liệt hơn, thậm chí bắt đầu có chút gấp rút.
Lý Dương đi qua nhìn một chút, nhất thời sắc mặt hắn ta đột biến.
- Không xong, thứ kia thực sự đang ở ngay bên cạnh và đụng vào vách tường của căn phòng này.
Hắn ta nhìn thấy trên vách tường cạnh nhà vệ sinh bắt đầu có mấy chỗ nhô lên. Gạch men ở hai bên chỗ đó đều đã nứt nẻ. Nếu mọi chuyện còn tiếp diễn như này, như vậy thứ gì đó ở bên kia nhất định có thể gõ vỡ vách tường và chui qua bên này.
- Rầm!
Nhưng sự dị thường có vẻ như cũng không chỉ có nhiêu đó. Đúng lúc này, cửa của phòng khách đột nhiên phát ra tiếng động cực lớn, sau đó tự đóng lại.
Cánh cửa kia đột nhiên đóng khiến cho tim đám người trực nhảy một cái.
Dương Gian nhìn Ưng Ca.
- Trong phòng này có thứ gì đó không sạch sẽ?
Ưng Ca lập tức nói:
- Không thể nào, trước đó tôi đã đi kiểm tra toàn bộ rồi, cực kỳ an toàn. Với lại, lần trước tôi cũng ở trong căn phòng này.
Dương Gian nói:
- Lần trước? Như vậy có nghĩa là trong khoảng thời gian này nó phát sinh chuyện gì cậu cũng không thể biết?
Ưng Ca nói:
- Tro cốt rải đầy ngoài cửa, hẳn là lệ quỷ sẽ không thể nào xâm lấn vào trong.
Dương Gian lạnh lùng nhìn hắn ta một cái:
- Hẳn là? Cậu lại tin vào hai chữ hẳn là kia?
Ưng Ca cũng đã ý thức được vấn đề, nhắm mắt tỏ ra bất đắc dĩ nói:
- Không tin tưởng không được. Đây đã là kết quả tốt nhất. Ngoại trừ nơi này ra không còn chỗ nào để lựa chọn nữa.
Chương 1963: Không Đến Ba Giây
- Đội trưởng, chúng ta nên làm gì bây giờ? Căn phòng này không còn an toàn nữa, có nên đối cứng không?
Lý Dương đi đến, hắn ta đã chuẩn bị sẵn sàng động thủ.
Dương Gian nói:
- Nếu đối cứng với nó, khả năng cuối cùng chỉ còn mình tôi sống sót. Cái này so với việc đoàn diệt không có gì khác nhau. Số lượng lệ quỷ đang gia tăng, với lại con lệ quỷ đang quấy rối bên trong bưu điện quỷ cũng chưa hề lộ diện.
Khi ở dưới tầng một, hắn đụng phải một con lệ quỷ có quy luật giết người là mở cửa hẳn phải chết.
Danh hiệu: Quỷ mở cửa.
Lúc này, Dương Gian đột nhiên hỏi:
- Lúc trước cậu nói người của mấy căn phòng đều chết vì xảy ra chuyện ngoài ý muốn đúng không? Bọn họ đều chết ở trong phòng?
Ưng Ca nói:
- Trên cơ bản là như vậy.
Dương Gian nói:
- Tôi biết rồi.
Sau đó, hắn lần nữa đi qua, cầm lấy chốt cửa, chủ động mở nó ra.
Liễu Thanh Thanh lập tức quát to một tiếng, muốn ngăn cản:
- Dương Gian, cậu đang làm cái gì vậy?
Nhưng mọi thứ đều đã muộn.
Cửa phòng được mở ra.
Ngọn đèn ở trong căn phòng giờ phút này giống như một ngọn nến ở trong gió vậy, có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào. Trong nháy mắt, xung quanh lập tức trở nên ảm đạm một mảng lớn.
Hắc ám ở bên ngoài dường như muốn xâm nhập vào.
Lúc này đám người có thể mơ hồ thấy được một cỗ thi thể đang bị treo lơ lửng trước cửa khẽ đung đưa.
Còn tiếng bước chân đang chạy ở trong hành lang đột nhiên dừng lại, sau đó gấp rút chạy về bên này.
- Két.
Ở sau lưng, cửa phòng khách đột nhiên mở ra một nửa, dường như có thứ gì đó đang ẩn núp ở trong bóng tối. Nó mở cửa ra để thăm dò.
- Ầm!
Lúc này từ vị trí vách tường cạnh nhà vệ sinh vốn đang truyền đến tiếng gõ không ngừng đột nhiên xuất hiện biến hóa.
Tường đã bị gõ sụp, bọn họ có thể nghe tiếng gạch đá rơi trên mặt đất.
- Không muốn chết thì theo tôi đi ra khỏi phòng.
Dương Gian lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cỗ thi thể đang treo lơ lửng ở trước mắt.
Vẫn là bóng lưng quỷ dị như trước, không thể nào nhìn thấy được mặt mũi của nó.
Không nghi ngờ gì nữa, thứ này là một con lệ quỷ.
Nhưng cho đến hiện tại hắn hẳn không phát động quy luật giết người của nó, cho nên quỷ chỉ là du đãng đến chỗ này, chứ không động thủ giết người.
Cho dù hiện tại đang ở bên trong bưu điện quỷ, quỷ cũng có thể hành động theo quy luật giết người của nó.
Hắn không đụng vào đôi chân cứng ngắc, thẳng tắp kia, mà khẽ nghiêng người lách sang một bên, rồi trực tiếp đi ra khỏi phòng.
- Cái này…
Những người khác thấy vậy đều trợn tròn hai mắt.
Chỗ an toàn duy nhất là căn phòng thì không chịu ở, chủ động ra bên ngoài, như vậy có khác gì đi chịu chết đâu?
Lý Dương không chút do dự, khẽ nói một câu, sau đó đuổi theo.
- Đuổi theo.
Hắn ta lựa chọn tin tưởng Dương Gian.
Nếu chờ ở trong phòng mà an toàn hơn bên ngoài, thì kẻ ngu cũng biết chọn như thế nào.
Dương Gian sẽ ngu sao?
Tuyệt đối không thể nào.
Cho nên, lúc này hắn đi ra ngoài chắc chắn phải có nguyên nhân gì đó.
- Liều.
Dương Tiểu Hoa cắn răng một cái, không thèm đếm xỉa gì nữa, lập tức đi theo phía sau Lý Dương. Sợ hãi lách qua cỗ thi thể đang treo lơ lửng giữa không trung rồi đi ra khỏi căn phòng.
Trong lòng cô ta thầm cầu nguyện lựa chọn lần này của Dương Gian sẽ không sai.
Nếu là sai lầm, như vậy cô ta sẽ không thể nào sống cho đến sáng mai.
Lúc này, ở trong phòng chỉ còn lại ba người Liễu Thanh Thanh, Ưng Ca, Vương Thiện.
- Còn do dự cái gì, mau tranh thủ thời gian đóng cửa lại. Tôi không muốn bị hại chết.
Ưng Ca khẽ gầm một tiếng, giờ khắc này hắn ta cũng đã hoảng.
Bởi vì, cỗ thi thể đang treo lơ lửng giữa không trung kia đã có hơn phân nửa người thò vào trong phòng.
Quỷ đã xâm nhập vào trong phòng.
Lúc này, Liễu Thanh Thanh đột nhiên túm lấy tay của Ưng Ca, ngăn cản hắn ta.
- Chờ một chút, anh hẳn nên bình tĩnh lại.
Vừa rồi Vương Thiện có chút do dự, nhưng hiện tại, hắn ta cũng cắn răng, kiên trì lao ra ngoài.
Hắn ta không biết sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ biết so với hai người Liễu Thanh Thanh và Ưng Ca, hắn ta càng tin tưởng Dương Gian hơn.
Liễu Thanh Thanh nói:
- Tin tưởng vào suy đoán của hắn đi. Mắt quỷ Dương Gian không có đơn giản như vậy đâu.
Ưng Ca khẽ giật mình, sau đó kinh ngạc nhìn lấy cô ta. Sắc mặt hắn ta biến hóa liên tục, giống như não đang nhanh chóng suy nghĩ cùng phán đoán vậy.
- Chết tiệt, đi.
Không đến ba giây.
Ưng Ca lập tức thay đổi chủ ý, bỏ qua căn phòng an toàn 402 kia mà lao ra ngoài.
Liễu Thanh Thanh theo sát phía sau.
Mọi người đều lựa chọn rời phòng, không một ai ở lại bên trong.
Chương 1964: Thăm Dò
Ở trên tầng bốn của bưu điện quỷ, thời gian còn chưa đến 6 giờ 35 phút.
Thời gian tắt đèn chỉ mới nhiều hơn 30 phút một chút, vậy mà căn phòng an toàn 402 kia đã bị lực lượng linh dị xâm lấn. Hơn nữa, cũng không phải chỉ có một loại lực lượng linh dị xâm lấn, mà là ba chỗ, nhà vệ sinh, phòng khách cùng cỗ thi thể treo trước cửa…
Trong khi nguy hiểm sắp sửa ập đến, Dương Gian cũng không ngu mà lựa chọn ở lại bên trong phòng để đối kháng với lệ quỷ. Ngược lại, hắn chủ động mở cửa, đi ra khỏi phòng.
Căn phòng nhìn như còn khá an toàn kia đã bị Dương Gian bỏ qua. Không những thế, hắn còn mang theo đám người Lý Dương đi ra ngoài.
Thậm chí đến cuối cùng, ngay cả Liễu Thanh Thanh và Ưng Ca cũng đều lựa chọn tin tưởng Dương Gian, đi ra ngoài với hắn.
Ở ngoài hành lang, mọi thứ đều đen như mực.
Đồng thời, từ một phương hướng khác đang truyền đến tiếng bước chân gấp rút.
Từng tiếng bước chân ngột ngạt, giống như có người nào đó đang nhanh chóng chạy từ bên kia qua vậy. Loại âm thanh này khiến cho người ta cảm thấy rùng mình, bởi vì ở bên ngoài hành lang đen sì sì này không thể nào có người sống.
Đây cũng là một con lệ quỷ đang không ngừng đến gần.
Dương Gian dùng mắt quỷ thăm dò, nhưng không thể nào nhìn thấy bóng dáng của lệ quỷ, chỉ nghe thấy tiếng chân.
Tuy nhiên hắn lại nhìn thấy rõ ràng, ở trên mặt đất xuất hiện một đống dấu chân liên tiếp. Dấu chân kia dính đầy bùn đất, lộ ra cực kỳ rõ ràng, thậm chí còn có thể nhìn thấy các đường vân của dấu chân.
- Đi bên này.
Dương Gian không muốn đi đến gần tiếng bước chân gấp rút kia, cho nên lựa chọn một phương hướng khác.
Lý Dương nghe thấy tiếng bước chân, đang ở phía sau lưng. Hắn ta không nhìn thấy rõ cảnh tượng xung quanh, nhưng vẫn nghe thấy được giọng nói của Dương Gian ở đằng trước, cùng với một chút ánh sáng màu đỏ không thể xua tan.
Ánh sáng màu đỏ này là do mắt quỷ phát ra.
Sau khi trở lại hành lang, Dương Gian liền tiến về phía trước. Không đi được bao lâu, Dương Gian lập tức dừng lại ở trước cửa của căn phòng số 401.
Ở phía sau, Dương Tiểu Hoa cấp tốc bám sát. Tốc độ của cô ta khá nhanh, cũng khá sốt ruột, lại có một phần vì không nhìn thấy tình hình phía trước, nên đã đâm sầm vào lưng của Lý Dương.
Lý Dương nói:
- Được rồi, cô không cần tiến lên trước nữa, dừng lại đi.
Cả người Dương Tiểu Hoa hơi run, cô ta vội vàng dừng lại.
- Không phải chúng ta muốn chuyển qua căn phòng khác hay sao?
Theo suy doán của cô ta, loại hành vi này của Dương Gian là định từ bỏ phòng 402, qua phòng khác để ở lại.
Lý Dương trầm giọng nói:
- Đội trưởng đã dừng lại, nếu cô muốn tiếp tục sống thì không nên hỏi han nhiều như thế.
Lòng Dương Tiểu Hoa khẽ run, mặc dù lúc này cô ta đang hãi hùng khiếp vía, nhưng vẫn quyết tâm dừng chân, không tiếp tục đi về phía trước.
Cô ta khẽ đưa tay sờ sờ lấy vách tường ở bên cạnh, trong lòng dần cảm thấy bất an.
Bởi vì cô ta không nhìn thấy Lý Dương ở phía trước, càng không thể nhìn thấy Dương Gian, chỉ nghe thấy giọng nói. Thậm chí ở xung quanh có những vật gì cô ta cũng không thấy rõ được.
Loại cảm giác bản thân từ trên xuống dưới đang bị bóng đêm cắn nuốt như vậy khiến cho người ta phải run rẩy.
- Ai?
Đột nhiên.
Dương Tiểu Hoa đột nhiên nghe thấy động tĩnh truyền đến từ phía sau, giống như có người đang không ngừng tiến lại gần.
- Là tôi, Vương Thiện, tôi cũng chạy ra ngoài.
Vương Thiện cũng mò mẫm lấy vách tường. Hắn ta cũng giống như Dương Tiểu Hoa, trong lòng cực kỳ sợ hãi, tâm thần bất an. Bọn họ không biết loại lựa chọn này là đúng hay sai, sợ bản thân sẽ biến mất trong màn đêm.
- Dương Gian đã dừng lại, hình như hắn đang đứng trong hành làng. Hành vi này có chút kỳ quái.
Mặc dù Dương Tiểu Hoa đang rất sợ hãi, nhưng cô ta cũng không vì thế mà mất đi lý trí, có thể duy trì được sự trấn định.
Dù sao cô ta cũng là người đưa thư, từng trải qua chuyện linh dị.
Khẽ trầm mặc một lúc, sau đó Vương Thiện khẽ cắn răng nói:
- Chúng ta không còn lựa chọn. Nếu quỷ đi vào trong phòng, không có sự bảo hộ của Dương Gian, không nghi ngờ gì nữa, chúng ta sẽ phải chết. Có lẽ khi đi ra ngoài mọi chuyện sẽ tốt hơn một chút.
- Đúng thế. Cho nên tôi mới lựa chọn đi theo Dương Gian.
Ở trong bóng tối, Dương Tiểu Hoa đáp lại, đồng thời cố trấn an, không để cho bản thân kinh hoảng.
Ở phía sau cùng.
Ưng Ca và Liễu Thanh Thanh cũng đã nhanh chóng đi ra ngoài. Bọn họ lách qua cỗ thi thể băng lãnh treo trước cửa, sau đó cấp tốc đuổi theo những người khác. Nhưng chân trước vừa mới đi, hai người liền nghe thấy tiếng bước chân đang nhanh chóng đến gần từ một bên khác.
Ở trong phòng vẫn còn đang tỏa ra ánh đèn màu vàng nhạt.
Thậm chí Ưng Ca vừa mới liếc mắt nhìn thoáng qua đã nhìn thấy đống dấu chân dính dầy bùn đất đột ngột xuất hiện trên mặt đất.
Giờ phút này, đống tro cốt đang rải ở trước cửa đã phát huy một chút tác dụng nhất định. Dấu chân đầu tiên giẫm ở trên tro cốt màu xám trắng liền trực tiếp biến mất một nửa, chỉ còn lại một cái gót chân.
Còn phần trước của dấu chân đã không có.
Ở bên trên lớp tro cốt cũng không hiện ra dấu chân, giống như bị lực lượng linh dị của nó triệt tiêu mất.
Giờ phút này, tiếng bước chân gấp rút này đã bị tro cốt ngăn lại.
Quỷ.
Đã đình chỉ, không tiếp tục tiến lên.
Nhưng chuyện như vậy cũng không tiếp tục kéo dài được bao lâu, chỉ một lát sau, dấu chân lần nữa xuất hiện.
Một dấu chân hoàn chỉnh đột ngột hiện ra ở trước cửa phòng 402.
Nhưng đây đã là dấu chân cuối cùng, tiếp đó ở xung quanh không còn dấu chân mới xuất hiện.
Chương 1965: Đồ Tốt
Dường như dấu chân này là dấu chân cuối cùng của quỷ.
Quỷ đang bồi hồi ở trước cửa phòng 402, không đi vào, cũng không hề rời đi, giống như đang đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Nhưng không ai có thể nhìn thấy lệ quỷ.
Ngay cả mắt quỷ của Dương Gian cũng không thể thăm dò.
- Thiếu chút nữa…
Lúc này Ưng Ca khẽ thờ dài một hơi, cảm thấy hữu kinh vô hiểm.
Chỉ hắn ta quyết định chậm thêm một hai giây liền phải đối mặt với dấu chân dính đầy bùn đất kia.
Đến lúc đó khống chế hắn ta sẽ bị con lệ quỷ kia giết chết.
Tuy nhiên loại cảm giác cùng lệ quỷ sượt ngang qua này cũng thực sự khiến cho hắn ta cảm thấy kinh hồn bạt vía.
Sau khi tất cả mọi người rời đi, ở bên trong phòng đột ngột xuất hiện một bóng mờ quỷ dị.
Không biết từ lúc nào, cỗ thi thể treo lơ lửng giữa không trung kia đã tiến vào bên trong phòng, đồng thời treo ở phía dưới ngọn đèn trong phòng khách.
Thi thể che khuất hơn phân nửa ánh đèn, khiến cho trong phòng trở nên tối tăm đáng sợ.
Cỗ thi thể cứng ngắc, âm lãnh hơi hơi lung lay, giống như một người đang treo cổ tự sát vậy.
- Két!
Cùng lúc đó, cửa phòng ngủ cũng phát ra dị thường. Khi thì mở ra, khi thì đóng lại, cứ thế lặp đi lặp lại loại động tác kia.
Ở chỗ nhà vệ sinh lại không có động tĩnh, âm thanh đụng tường đã biến mất, dường như con lệ quỷ kia không có động tác nữa.
Nhưng có thể khẳng định được, con lệ quỷ kia đã phá tan vách tường và tiến vào trong nhà vệ sinh.
Hiện tại, nhà vệ sinh là một chỗ cực kỳ nguy hiểm.
Có vẻ như lựa chọn của Dương Gian là chính xác. Tại thời khắc tối hậu đã thành công tránh đi việc bị bốn con lệ quỷ bao vậy. Nếu hiện tại mà bọn họ còn ở bên trong phòng, như vậy rất nhiều người sẽ bị lệ quỷ giết chết.
"Không tiếp tục tiến tới nữa sao?"
Dương Gian híp mắt, nhìn chằm chằm cửa phòng 402.
Ở chỗ cửa phòng, cỗ thi thể treo lơ lửng kia cũng không tiếp tục du đãng ra ngoài.
Dấu chân ở cửa cũng không đi theo.
Loại hình tượng này đủ để chứng minh, suy đoán của hắn là chính xác.
Lúc này, Dương Gian liền phân phó:
- Lý Dương, thắp quỷ nến, để cho đám người tụ tập lại, tránh bị mất mạng.
Lý Dương kinh ngạc nói:
- Hiện tại sao?
Như vậy liền tùy tiện sử dụng đến quỷ nến sao?
Dương Gian nói:
- Đúng, không nên tiết kiệm. Loại vật phẩm linh dị tiêu hao này lúc nên dùng thì cứ dùng, không nên keo kiệt, phải đảm bảo bản thân an toàn.
Ở trong bóng tối, Lý Dương nghe vậy cũng không chần chừ, lập tức thắp quỷ nến.
Vừa bị thắp lửa, ngọn nến màu đỏ đậm liền tỏa ra ánh nến âm u màu lục. Loại ánh sáng này giống như quỷ vực của Lý Quân vậy, hoặc ở một mức độ nào đó mà nói hai bên cũng khá giống nhau.
Ánh nến vừa xuất hiện, bóng tối ở phụ cận lập tức giống như thủy triều, cấp tốc lui lại.
Cảm giác âm lãnh, đè nén nhanh chóng biến mất, không còn sót lại chút gì.
- Loại tốc độ thiêu đốt này hình như vẫn còn ổn.
Lý Dương khẽ nhìn cây quỷ nến ở trong tay, hắn ta phát hiện ra tốc độ thiêu đốt cũng khong tính là nhanh. Nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, cháy được nửa tiếng là không thành vấn đề.
Ánh sáng vừa xuất hiện, ở đằng sau lưng, Dương Tiểu Hoa, Vương Thiện, thậm chí là Ưng Ca và Liễu Thanh Thanh lập tức liền cảm thấy an toàn.
Bọn họ nhìn thấy ánh nến bao phủ xung quanh Dương Gian và Lý Dương liền vội vàng đi qua.
Mọi người vây quanh ánh sáng của quỷ nến, trông thấy mọi người đều còn sống, trong lòng liền thở phào một hơi, ít nhiều có chút cảm giác an toàn.
Ánh mắt Ưng Ca sáng rực, nhìn chằm chằm vào ngọn nến màu đỏ đậm kia.
- Đây là ngọn nến gì, vậy mà có thể xua tan bóng đêm của tầng bốn.
Cây nến này giống như những cây nến mà mọi người thường dùng để thắp vào những ngày có tiệc ở thôn quê vậy, nó chỉ hơi đỏ tươi hơn một chút, đồng thời ánh lửa cũng quỷ dị vô cùng.
Lý Dương giải thích:
- Đây là quỷ nến, là vật phẩm linh dị, một khi thắp sáng, người ở bên trong ánh nến sẽ tránh được tập kích của lệ quỷ. Nói một cách khác, nếu ánh nến không tắt, người ở bên trong sự bao phủ của ánh nến sẽ tuyệt đối an toàn.
Mặc dù đây chỉ là lần đầu tiên hắn ta sử dụng quỷ nến, nhưng những tin tức chi tiết về nó hắn ta vẫn hiểu rõ.
Liễu Thanh Thanh hỏi:
- Thứ này vậy mà có tác dụng như thế? Không phải trả giá gì sao?
Những vật phẩm linh dị bình thường đều cần phải trả giá đắt, phải gánh chịu nguy cơ bị lực lượng linh dị ăn mòn.
Lý Dương nói:
- Không phải trả giá.
- Đồ vật tốt như thế lại không phải trả giá, vậy nó chắc chắn sẽ cực kỳ quý giá.
Dương Tiểu Hoa nhìn chằm chằm vào ánh nến âm u kia, đồng thời yên lặng tiếp cận gần chỗ của Dương Gian. Bởi vì cô ta nhìn thấy tốc độ thiêu đốt của ngọn nến này không giống với nến bình thường. Hình như tốc độ cháy của nó hơi nhanh, cô ta cảm thấy thứ này chống đỡ không được bao lâu.
Chương 1966: Lựa Chọn
Cho nên, quan trọng nhất vẫn phải dựa sát Dương Gian thì may ra có thể sống sót.
Lý Dương nói với giọng điệu cứng ngắc:
- Đâu chỉ quý giá thôi đâu. Nếu đưa nó đi bán, giá trị tối thiểu cũng phải trăm triệu.
- Cái này cũng có quý giá quá.
Ưng Ca nghe vậy cũng cảm thấy có chút rung động.
Đổi lại là hắn ta, nếu có được một cây nến như vậy, khẳng định hắn ta sẽ đưa đi bán, không bao giờ thắp như vậy.
Dương Gian bình thản nói:
- Toàn bộ quỷ đã đi vào phòng 402, không đi theo chúng ta. Vì thế tốc độ thiêu đốt của quỷ nến rất bình thường, như vậy suy đoán của tôi là đúng.
Tốc độ thiêu đốt của quỷ nến chính là bằng chứng có giá trị nhất.
Khẽ trầm mặc một lúc, Ưng Ca vẫn không nhịn được mở miệng hỏi:
- Cậu đột nhiên mở cửa mang chúng tôi rời khỏi phòng, chắc chắn có phát hiện gì đó? Có thể nói một chút không?
Dương Gian nói:
- Là đèn, nếu cẩn thận chú ý đèn tầng bốn, có thể phát hiện ra vừa rồi phía dưới ngọn đèn kia có treo một cỗ thi thể.
Đèn?
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, có người quay đầu nhìn về phía phòng 402.
Lý Dương cầm lấy quỷ nến, mở miệng hỏi:
- Đội trưởng, đèn có cái gì không đúng sao?
Dương Gian nói:
- Sáu giờ tối, đèn trong hành lang của bưu điện quỷ sẽ tắt. Sau đó đèn trong phòng lập tức sáng. Đây là quy luật bình thường của bưu điện quỷ tầng bốn. Nhưng bất kể là tầng một, tầng hai, thậm chí là tầng ba, chỉ cần đèn sáng lên, người ở bên trong phòng sẽ tương đương với việc đang ở trong khu vực an toàn.
Liễu Thanh Thanh nói:
- Đúng thế, cho nên nói những nơi có ánh đèn mới là chỗ an toàn. Như vậy lần này có cái gì không đúng hay sao?
- Ở tầng bốn quy luật này liền không đúng. Lúc ban ngày, đèn ở trong hành lang sáng, nếu theo quy luật ở trong phạm vi của ánh đèn là an toàn, vậy cỗ thi thể kia tuyệt đối không thể nào treo phía dưới đèn được. Lại thêm vừa nãy ở trong phòng tôi phát hiện ra lệ quỷ đang không ngừng tiếp cận lại chỗ này. Vì thế tôi có đủ lý do để đạt được kết luận này.
- Chính là quy luật tắt đèn, sáng đèn của tầng bốn đã bị sửa đổi.
- Đèn ở tầng bốn không những không bảo vệ người đưa thư, mà ngược lại chúng còn sẽ hấp dẫn những con lệ quỷ có năng lực khủng bố đến gần.
Dương Gian dùng giọng điệu bình tĩnh nói ra mộ cái bí mật kinh thiên động địa.
Ánh đèn lại có thể hấp dẫn lệ quỷ đến!
- Cái này sao có thể chứ?
Dương Tiểu Hoa vô ý thức kinh hô, sắc mặt trắng bệch.
Cả người Vương Thiện cũng run rẩy.
- Không, không phải chứ, tại sao có thể có suy đoán như vậy. Nếu cái này là thật, vừa rồi chúng ta ở trong phòng chẳng phải là…
Cái này mà là thật, vậy vừa rồi bọn họ ở trong phòng cũng chẳng khác gì nằm im chờ quỷ đến giết.
Liễu Thanh Thanh nhìn chằm chằm hắn rồi nói:
- Chỉ bằng hai mắt mà cậu có thể kết luận như vậy? Đồng thời còn bắt đầu hành động?
Dương Gian nói:
- Còn nhớ rõ cửa phòng dán đầy giấy viết thư màu đen không? Giấy viết thư che kín cửa. Nhưng tôi nhớ được, giấy viết thư không có năng lực ngăn cản lực lượng linh dị xâm lấn.
Liễu Thanh Thanh gật đầu nói:
- Đúng vậy, giấy viết thư chỉ dùng để nhóm lửa hiện đường đến bưu điện quỷ, giúp đỡ người đưa thư thoát khỏi vùng đất linh dị. Chứ nó cũng không có bất cứ lực lượng linh dị nào khác.
Dương Gian nói:
- Như vậy liền có thể hiểu rõ được tác dụng của giấy viết thư rồi. Giấy viết thư màu đen có thể ngăn cản, không cho ánh sáng xuyên qua. Vì thế ý định khi dùng giấy viết thư che kín khe cửa cũng khá đơn giản, đó chính là không cho ánh đèn lọt ra ngoài… Xem ra không phải chỉ mình tôi, đã có người đưa thư khác biết rõ ánh đèn có vấn đề, bắt đầu ra tay với phương diện này.
- Nếu điều này là thật, vậy người đưa thư ở trong hai căn phòng 406,407 kia chẳng phải cũng sẽ gặp nguy hiểm hay sao?
Ưng Ca lập tức bừng tỉnh, cảm thấy suy đoán của Dương Gian có khả năng là thật.
Có lẽ ánh đèn trên tầng bốn thực sự có năng lực hấp dẫn lệ quỷ.
- Ai biết được.
Dương Gian khẽ liếc mắt nhìn về phía kia.
Cửa phòng 406,407 đang đóng chặt, không có động tĩnh. Nhưng cửa phòng lại không có bất cứ tổn hao nào. Đồng thời ở xung quanh chúng cũng không có đồ vật kỳ quái nào cả.
Mọi thứ dường như cực kỳ bình thường.
Nhưng đây cũng là điểm bất thường.
Nếu như trong hai phòng này còn có người đưa thư, bọn họ không thể nào không làm ra một chút chuẩn bị.
Với lại, vừa rồi toàn bộ quỷ đều tập trung đến phòng 402, mà không thèm quan tâm đến hai căn phòng kia. Điều này đã lộ rõ sự bất thường của nó.
- Tôi đoán trong hai căn phòng này hẳn là không có người. Người đưa thư có lẽ đã chui vào các căn phòng khác để trốn tránh. Chỗ này có bảy căn phòng, ngoại trừ phòng 402,406,407 ra còn có bốn căn phòng để cho bọn họ lựa chọn.
Chương 1967: Phải Làm Sao
Dương Tiểu Hoa nói:
- Nhưng trong phòng khác không phải cũng đang có quỷ sao?
Dương Gian nói:
- Có quỷ thì sẽ nguy hiểm sao? Đừng quên, ban ngày ở bên trong bưu điện quỷ sẽ không hành động. Chỉ khi đèn tắt, các loại hiện tượng linh dị mới bắt đầu phát sinh. Chút quy tắc đó, tầng bốn vẫn không hề thay đổi.
Căn phòng 401 yên tĩnh, im ắng.
Phòng 404 không có cửa.
Căn phòng 403 dán đầy giấy viết thư màu đen.
Cùng căn phòng 405 có một đống dấu chân dính bùn trước cửa.
Bốn căn phòng này nhìn như cổ quái, nhưng thực chất đó mới là những noi có thể ẩn thân.
Chỗ càng nguy hiểm càng an toàn.
Chợt, Lý Dương vốn đang chú ý quỷ nến ở trong tay vội vàng nói:
- Đội trưởng, tốc độ thiêu đốt của quỷ nến không thích hợp.
Đám người kinh ngạc nhìn lại.
Đám người phát hiện ra, quỷ nến ở trong tay Lý Dương đang dùng tốc độ mà mắt trần có thể nhìn thấy dần ngắn lại.
Nếu tiếp tục như vậy, đừng nói là nửa giờ, có thể chống đỡ được năm phút đồng hồ đã coi là tương đối tốt.
- Có quỷ đến.
Dương Gian sầm mặt nói:
- Loại tốc độ thiêu đốt này, thứ đến không phải là lệ quỷ bình thường. Ở trong tình cảnh như vậy còn có lệ quỷ khác, như vậy chỉ còn một khả năng…
- Ban đêm, quỷ mở cửa du đãng bắt đầu xuất hiện/
Lúc này, hắn sử dụng mắt quỷ thăm dò bốn phía. Hắn phát hiện ra, ở trên vách tường cách đó không xa, không biết từ lúc nào đột nhiên nhiều hơn một cầu thang màu đen.
Trên bậc thang đang có một bóng người quỷ dị chậm rãi bước xuống.
Đó là một bóng người mặc áo vải màu đen, thân thể khô gầy, hơi nghiêng mặt nên không thấy rõ bộ dạng. Nhưng bóng người này lại khiến cho người ta có cảm giác tựa như một cỗ thi thể leo ra từ trong quan tài.
- Tắt quỷ nến, không cần thiết phải lãng phí. Toàn bộ đứng sát vào tường, không nên ngăn trở đường đi của nó.
Dương Gian trực tiếp há mồm thổi một cái, quỷ nên lập tức dập tắt.
Ngọn lửa âm u đột nhiên tắt ngúm, xung quanh lại rơi vào hắc ám.
Nhưng tại khoảnh khắc nến vừa tắt, đám người lại có chút hoảng sợ khi nhìn thấy, con lệ quỷ khủng bố kia đột nhiên thay đổi phương hướng, đi về phía bọn họ.
Không phải chứ?
Vì sao hết lần này tới lần khác thứ này lại muốn đi về phía bọn họ? Nó không thể chuyển hướng đi qua chỗ khác hay sao?
Nhưng mà loại ý nghĩ này lại có chút buồn cười.
Cái hành lang này có hình chữ nhật, thẳng một đường, quỷ lại xuất phát từ đầu hành lang. Vì thế bất kể là quỷ đi đâu, nó chắc chắn phải đi ngang qua đám người. Đây là một sự thực không thể nào tránh khỏi.
Bố cục ở trên tầng bốn cũng giống như tầng hai, ở giữa là sân vườn, không tồn tại loại bình đài như tầng ba.
Cho nên bọn họ không có chỗ nào để trốn.
"Mình có thể xử lý nó."
Lúc này, mắt quỷ của Dương Gian đang liên tục lấp lóe ánh sáng màu đỏ.
Đối mặt với con lệ quỷ đang đâm đầu đi về phía này, hắn có chút xúc động muốn ra tay.
…
Quỷ nến vừa tắt, chút ánh sáng cuối cùng ở trong hành lang cũng biến mất. Xung quanh lần nữa bị bóng tối bao phủ.
Nhưng tại thời điểm trước khi quỷ nến thực sự tắt hẳn, đám người đã nhìn thấy một bóng người vừa quỷ dị vừa kinh khủng đứng trên hành lang cách đó không xa. Thứ kia đi từ một cầu thang không biết đi vào tầng bốn. Giờ phút này, nó lại du đãng về phía bên này.
Ánh sáng âm u màu xanh lục chiếu rọi trên thân của bóng người kia. Bọn họ mơ hồ nhìn thấy đó là một ông lão, thân thể khô gầy, mặc trường bào màu đen, giày cũng màu đen.
Trông người này giống như người chết, sau đó hoàn hồn, đội mồ sống lại vậy.
Chỉ mới nhìn qua một cái cũng đã khiến cho lòng đám người phát lạnh, thân thể nhịn không được khẽ run rẩy.
Con lệ quỷ này cực kỳ hung hãn.
Động tác thổi tắt quỷ nến của Dương Gian cũng đã là minh chứng tốt nhất.
Nếu quỷ nến có thể chống được con lệ quỷ này, như vậy hắn căn bản không cần thiết phải thổi tắt quỷ nến. Vì thế, lúc này, việc quỷ nến bị dập tắt đã đủ chứng minh sự hung hãn của nó. Hung hãn đến mức dù quỷ nến có tiếp tục thiêu đốt cũng không làm nên chuyện gì, không ngăn cản nổi con lệ quỷ đáng sợ kia.
"Tuyệt đối không nên chết ở chỗ này."
Giờ phút này, Vương Thiện đang nhắm chặt hai mắt, gắt gao dán vào tường, cố gắng duy trì sự tỉnh táo.
Nhưng trên trán và phía sau lưng hắn ta đã đổ đầy mồ hôi lạnh.
"Mình sẽ bị nó để mắt đến sao?"
Trong lòng Dương Tiểu Hoa thực sự sợ hãi. Giống như Vương Thiện, cô ta cũng dính sát vào vách tường. Đồng thời, một cánh tay vô ý túm lấy góc áo của Dương Gian.
Lúc này, cô ta đã không còn cầm mạng của mình trong tay nữa, mà nó nằm ở trong tay của Dương Gian.
Hắn ra tay thì cô ta mới có cơ hội để sống sót. Nếu hắn mặc kệ cô ta, vậy cô ta sẽ không thể nào sống sót qua đêm nay.
- Đội trưởng, tôi nên làm gì giờ?
Chương 1968: Động Tác Quỷ Dị
Trong bóng tối, Lý Dương vội vàng hỏi, giọng điệu có hơi lo lắng.
Đối mặt với lệ quỷ ở cấp độ này, hắn ta cũng không thể nào duy trì sự trấn định.
- Cái gì cũng không cần làm, đứng sát vào tường là được. Không nên di chuyển ở trước mặt thứ đồ chơi này, cứ giao cho tôi là được.
Nói xong câu đó, Dương Gian lập tức tiến lên phía trước.
Dương Tiểu Hoa cảm giác tay nắm góc áo bị hụt. Ở trong bóng tối, Dương Gian đã có hành động, đang cách xa cô ta.
Không còn thứ dựa vào, cô ta liền nhanh chóng thu hồi tay, giống như chạm phải bàn là vậy. Cô ta sợ bản thân sờ trúng thứ gì đó, vì thế thu tay lại, sau đó dính chặt vào vách tường.
Vách tường cứng rắn, băng lãnh ít nhiều sẽ khiến cho cô ta cảm thấy an toàn một chút.
Bởi vì vách tường không thể nào xuất hiện quỷ được. Với lại vách tường của bưu điện quỷ sẽ rất khó bị hư hao. Cho dù con lệ quỷ dùng đầu để gõ kia cũng không thể nào phá hủy trong một đoạn thời gian ngắn.
Giờ phút này, Liễu Thanh Thanh và Ưng Ca cũng im lặng dựa sát vào tường.
Bọn họ hiểu rõ, đối kháng với lệ quỷ, tỷ lệ sống sót sẽ không cao. Nếu đã như vậy, vì cái gì lại không đánh cược một chút vận may.
Có lẽ quỷ cũng sẽ không để mắt đến bản thân.
Đứng tại phía cuối cùng, giờ phút này, Ưng Ca cũng đã nghe thấy tiếng bước chân nặng nề tiến lại gần. Không khí xung quanh khẽ động, còn mang theo một mùi thi thối không thể nào xua tan được.
Trong bóng tối, dù không thể nào nhìn thấy, nhưng dựa vào một vài chi tiết, cũng có thể đánh giá được một chút.
Quỷ đang ở trước mặt hắn ta.
Nếu lúc này Ưng Ca mà đưa tay ra, khả năng hắn ta sẽ sờ trúng lệ quỷ.
Tuy nhiên trong tay Dương Gian đang cầm một cây trường thương màu vàng kim, khẽ vận lực, tùy thời xuất thủ nhất kích.
"Bộ dạng của thứ này khá giống với quỷ gõ cửa. Đây chính là con lệ quỷ khủng bố luôn du đãng ở trong bưu điện quỷ vào ban đêm sao?"
Dương Gian nắm chặt cây trường thương, đứng yên ở trong hành lang, chắn ngang đường tiến lên của con lệ quỷ kia.
Trong bóng tối, mắt quỷ tỏa ra ánh sáng màu đỏ, giống như một đốm lửa nhỏ đang đung đưa.
Hắn nhìn thấy rất rõ.
Con quỷ trước mắt này, bất kể là phong cách ăn mặc, hay trạng thái thi thể đều cực kỳ giống với quỷ gõ cửa mà hắn đã giam giữ.
Chỉ là con lệ quỷ trước mắt này càng hung hãn hơn. Trước đó, theo như suy đoán của Dương Gian, con lệ quỷ này có hai loại quy luật giết người hẳn phải chết.
Mở cửa hẳn phải chết và tắt đèn hẳn phải chết.
Suy nghĩ tỉ mỉ một chút có thể thấy được, cách thức giết người của thứ này đúng là khắc tinh của những người đưa thư trốn ở bên trong phòng. Nếu không phải lần trước có Lý Dương ngăn cửa, đoán chừng bọn họ sẽ không thoát thân dễ dàng như vậy.
Dương Gian đang không ngừng tự hỏi:
"Hiện tại mình đang ở ngoài hành lang, không có đèn, cũng không có cửa. Như vậy hẳn là không thể nào phát động quy luật giết người của con quỷ này."
Nếu thực sự là như vậy, hắn có thể không cần thiết phải đối kháng trực diện với con lệ quỷ trước mắt.
Dù sao cũng chỉ mới bắt đầu tối, chỉ thăm dò quy luật của quỷ hẳn mức độ nguy hiểm cũng sẽ không cao.
Quỷ tiếp tục tiến lên phía trước. Ngay khi nó đi ngang qua Ưng Ca, nó không thèm nhìn, cũng chẳng giết chết người đang cách nó gần trong gang tấc kia.
Điều này nói rõ Ưng Ca cũng không phát động quy luật giết người của con lệ quỷ này. Nhìn qua thì thấy như nguy hiểm, nhưng thực tế rất an toàn.
Quỷ lại đi về phía trước.
Liễu Thanh Thanh đang mặc bộ sườn xám đỏ tươi kia cũng không bị để ý đến. Con lệ quỷ khủng bố này vẫn như trước, không có nhắm vào người đã trở thành ngự quỷ nhân như cô ta.
"Bình an vô sự sao?"
Dương Gian thấy vậy, khẽ suy nghĩ một chút, có ý định nhường đường cho nó.
Tối nay cũng không thích hợp để ra tay.
Nếu con lệ quỷ này có thể tiếp tục như vậy, cứ du đãng một vòng sau đó rời đi thì không còn gì tốt hơn. Mọi người không ai phạm ai, bình an vô sự vượt qua tối nay là được.
Dù sao đinh đóng quan tài cũng chỉ có thể áp chế được một con lệ quỷ. Nếu dùng nó ở chỗ này, như vậy tối nay, nếu có lệ quỷ tập kích, Dương Gian liền không có cách nào lại sử dụng đinh đóng quan tài.
Tuy nhiên hắn cũng không vì thế mà buông lỏng cảnh giác, làm tốt chuẩn bị để có thể động thủ bất cứ lúc nào.
Mà giờ khắc này.
Ngay khi con lệ quỷ này chậm rãi đi đến vị trí của Vương Thiện, lại phát sinh ra dị thường không thể nào hiểu được.
Giờ phút này, quỷ đột nhiên dừng lại, đồng thời khẽ duỗi chiếc cổ cứng ngắc, âm lãnh, nâng chiếc đầu âm u đầy tử khí lên.
Hả?
Thấy vậy, Dương Gian khẽ giật mình một chút. Đối với loại động tác quái dị của con quỷ này, đầu tiên hắn có hơi nghi hoặc. Sau đó ánh mắt của hắn vô ý thức quan sát chỗ mà con lệ quỷ đang ngầng đẩu nhìn kia.
Chương 1969: Ngọn Lửa
Ở chỗ của con quỷ này, trên đỉnh đầu chỉ có một chiếc đèn.
Không.
Nói đúng ra thì đó là một bóng đèn nằm trên trần của hành lang.
Hiện tại đang là buổi tối, cho nên ngọn đèn này đang tắt.
Nhưng chuyện không thể tin đã xảy ra, ngay khi con quỷ này ngẩng đầu, dùng con mắt trống rỗng, hốc mắt lõm vào trong nhìn chằm chằm vào bóng đèn đang tắt kia, bóng đèn này lại bắt đầu từng chút từng chút một sáng lên. Tốc độ sáng lên này không nhanh, không phải là loại bộ dạng trực tiếp sáng tỏ như khi trực tiếp bật công tắc. Mà ngược lại giống như việc làm nóng dây kẽm, dần dần phát sáng.
Con quỷ này có thể ảnh hưởng đến đèn bên trong bưu điện quỷ?
Con ngươi Dương Gian khẽ co lại. Lúc này hắn đã bắt đầu cảm giác được sự nghiêm trong của vấn đề.
Đèn vừa sáng, khả năng mấy con lệ quỷ mới tiến vào trong phòng 402 cũng sẽ bị hấp dẫn ra ngoài một lần nữa. Với lại, điểm trí mạng nhất chính là, như vậy thì con lệ quỷ này lại có thể phát động được quy luật giết người của nó.
Tắt đèn hẳn phải chết.
"Động thủ."
Giờ khắc này, Dương Gian cũng không tiếp tục do dự nữa. Vốn đang đứng im không cử động, lúc này Dương Gian giống như đột nhiên nổ máy vậy, trong nháy mắt lao ra ngoài.
Mắt quỷ thăm dò, nhìn chằm chằm vào con lệ quỷ trước mặt.
Kế đó hắn liền đâm cây trường thương phần có chứa cây đinh đóng quan tài ra ngoài.
Động tác rất đơn giản.
Không thể nào tồn tại sai lầm. Chỉ cần đâm trúng con lệ quỷ này, sự đáng sợ của đinh đóng quan tài liền có thể hiển lộ ra. Đến lúc đó, con quỷ mở cửa này sẽ bị áp chế trong nháy mắt, trở thành một cỗ thi thể không thể hoạt động.
"Đâm trúng."
Dương Gian tận mắt nhìn thấy đinh đóng quan tài đã đâm trúng vào thân thể của lệ quỷ.
Nhưng trong lòng hắn lại có một loại cảm giác không được chân thật.
Nhìn qua thì thấy đâm trúng, nhưng lại không có loại phản ứng quen thuộc như khi bị đâm trúng giống mấy lần trước.
Dường như lực lượng linh dị vẫn còn, không bị áp chế.
Trên đỉnh đầu của nó, ngọn đèn vẫn như trước, tiếp tục sáng, quỷ cũng không rủ đầu xuống.
Dương Gian nheo mắt.
"Con quỷ này có gì đó không thích hợp…"
Bóng tối đã tiêu tan không ít, những người khác lần nữa nhìn thấy ánh sáng. Bóng dáng của mấy người ở xung quanh lại tiếp tục xuất hiện.
Vốn đang tưởng rằng là mọi chuyện đang có chuyển biến tốt đẹp.
Nhưng khi thấy cảnh tượng đối kháng của Dương Gian và lệ quỷ ở trước mắt, tất cả đều lộ ra vẻ kinh sợ.
Lý Dương hô to một tiếng:
- Đội trưởng.
Dương Gian nói:
- Lập tức thắp quỷ nến, con lệ quỷ này đang ảnh hưởng đèn trong hành lang.
Trong lúc nói chuyện, động tác của hắn cũng không hề dừng lại. Dưới chân, hắc ảnh nồng đậm nhanh chóng tràn qua, trực tiếp bao phủ dấu chân của con lệ quỷ ở trước mặt. Hắn chuẩn bị phát động nguyền rủa của thanh sài đao, nhằm tách rời con lệ quỷ này.
Thế nhưng khi môi giới vừa mới phát động.
Ở trong hành lang của tầng bốn liền hiện ra một đống người, lít nha lít nhít, muôn hình muôn vẻ.
Tuổi tác của những người này không giống nhau, nam nữ đều có.
Đều là người đưa thư lúc trước của tầng bốn.
Ở bên trong môi giới, Dương Gian nhanh chóng tìm ra được bóng dáng của con lệ quỷ kia. Sau đó rút ra đinh đóng quan tài, thay đổi đầu thương, dùng thanh sài đao chém xuống.
Ở bên trong môi giới, bóng dáng lệ quỷ lập tức bị hắn chém thành hai đoạn.
Năng lực khủng bố của thanh sài đao thực sự bạo phát.
Toàn bộ tầng bốn đều bị ảnh hưởng to lớn, dường như là do sự va chạm giữa linh dị với linh dị mà sinh ra xung đột cự đại, khiến cho toàn bộ bóng đèn trong hành lang lập tức nổ tung.
Chiếc bóng đèn vừa mới sáng lên kia cũng bị dập tắt.
Tại thời khắc này, quy luật tắt đèn hẳn phải chết cũng được phát động.
Toàn bộ người ở dưới ánh đèn bao phủ đều phải gánh chịu nguy cơ, không thể tránh né.
Nhưng tại thời điểm then chốt, ngọn nến ở trong tay Lý Dương lần nữa sáng lên, tỏa ra ánh nến âm u màu xanh lục.
…
Dương Gian phát động môi giới của thanh sài đao, tập kích con lệ quỷ trước mắt. Mà loại công kích linh dị này ở thời điểm này hình như tạo ra một loại xung đột nào đó, sinh ra phản ứng dây chuyền. Cho nên toàn bộ bóng đèn bên trong hành lang của tầng bốn đều đồng loạt nổ tung.
Mà ngọn đèn vừa bị lệ quỷ ảnh hưởng, sắp sửa sáng lên cũng trong nháy mắt dập tắt.
Đồng thời cái này dường như cũng có thể phát động được quy luật giết người của con lệ quỷ kia.
Tắt đèn hẳn phải chết.
Ngay khi bóng tối sắp sửa bao phủ, cây quỷ nến vừa bị thổi tắt lại được thắp sáng một lần nữa.
Nhưng giờ phút này, cây quỷ nến ở trong tay Lý Dương lại tỏ ra hơi khác thường. Nó đang rút ngắn lại với một tốc độ cực kỳ kinh người. Giống như quỷ nến đang ở trong không gian gia tốc vậy.
Một giây, hai giây, ba giây... Chỉ mới cháy được chừng hơn năm giây mà quỷ nến đã thiêu đốt hơn phân nửa.
Với lại ngọn lửa bành trướng cực lớn, giống như được thúc giục vậy.
Chương 1970: Vận Khí
- Loại tốc độ thiêu đốt này… Đúng là không thể tưởng tượng. Ai chịu cho nổi chứ?
Lý Dương thấy vậy cũng thầm hít một hơi lạnh, trong nháy mắt liền có loại xúc động muốn thắp thêm cây nữa.
Nếu không thắp nhanh một chút, khả năng ánh sáng không thể nào duy trì được liên tục.
Nhưng bởi vì, tại thời điểm vừa mới tiến vào bưu điện quỷ bọn họ đã đưa cho Tôn Thụy một cây quỷ nến, cho nên hiện tại trong tay hắn ta chỉ còn lại một cây này.
"Quỷ biến mất?"
Nhưng giờ phút này Dương Gian lại nhìn thấy, sau khi bị hắn dùng thanh sài đao tập kích, con lệ quỷ khủng bố đứng ở bên cạnh Vương Thiện cũng chưa từng xuất hiện bất cứ biểu hiện nào. Mà lại đột nhiên biến mất không thấy gì nữa ngay khi bóng đèn bị nổ tung.
Dường như một đao kia của hắn cũng không mang đến hiệu quả như tưởng tượng. Ở bên trong bưu điện quỷ vẫn còn tồn tại thứ gì đó đáng sợ hơn. Đồng thời con lệ quỷ trước mặt này cũng không có đơn giản như vậy. Dường như nó còn có liên quan đến thứ gì đó, chứ không phải tồn tại đơn thể độc lập.
Lúc này, Lý Dương đột nhiên hô to một tiếng:
- Đội trưởng, quỷ nến sắp chịu không nổi rồi.
Ánh mắt Dương Gian nhất động:
- Tôi đã thấy rồi. Mặc dù lệ quỷ bị tôi đẩy lùi, nhưng lực lượng linh dị vẫn còn, nguyền rủa tắt đèn hhẳn phải chết cũng chưa bị biến mất. Lúc này hẳn nó vẫn còn đang tồn tại trên người của chúng ta. Ánh nến của quỷ nến đang thay thế cho ánh đèn vừa bị dập tắt, đồng thời đang đối kháng lại cùng nguyền rủa tắt đèn hẳn phải chết.
- Đúng là tốc độ thiêu đốt của nó có chút kinh người. Nhưng chúng ta chỉ có thể yên lặng quan sát tình hình. Nếu cây quỷ nến này không chống đỡ nổi nguyền rủa tắt đèn hẳn phải chết, như vậy mấy người chúng ta sẽ phải gặp nguy hiểm.
Hắn chỉ liếc mắt là lập tức nhận ra vấn đề.
Loại tình huống này cũng giống như việc lúc trước hắn đùng quỷ nến để đối kháng với nguyền rủa của thanh sài đao ở khách sạn Caesar vậy. Điểm khác biệt duy nhất chính là tốc độ thiêu đốt của hai lần này có hơi khác nhau một chút.
Khi chống đỡ nguyền rủa của thanh sài đao, quỷ nến cháy sạch toàn bộ chỉ trong vòng một nốt nhạc, mà lần này nó lại thiêu đốt với một tốc độ rất nhanh.
"Sau khi ngọn nến này cháy sạch, toàn bộ mọi người sẽ chết?"
Đối mặt với kết luận khiến cho người ta phải rùng mình như vậy, những người khác lập tức mở to hai mắt rồi nhìn chằm chằm vào cây nến đang thiêu đốt một cách nhanh chóng ở trong tay Lý Dương.
Nãy giờ thời gian mới chỉ trôi qua chừng mười giây.
Vậy mà cây quỷ nến ở trong tay Lý Dương đã cháy hơn phân nữa, chỉ còn lại một đoạn ngắn. Mặc dù tốc độ thiêu đốt lúc này của nó không còn kịch liệt như trước, nhưng vẫn còn khiến cho đám người cảm thấy hãi hùng khiếp vía.
Bởi vì một đoạn nến ngắn ngủn kia vẫn còn đang tiếp tục cháy.
Tốc độ thiêu đốt chậm lại, có vẻ như đã qua thời điểm hung hiểm nhất, chỉ còn lại một chút ít lực lượng linh dị cuối cùng đang đối kháng với quỷ nến.
Nhưng dù loại nguyền rủa hẳn phải chết này chỉ còn sót lại một chút xíu cũng khá trí mạng. Tối thiểu giết chết hai người bình thường như Vương Thiện và Dương Tiểu Hoa là không thành vấn đề.
Quỷ nến một lần nữa ngắn lại, lúc này chiều dài của nó không đầy 3 cm.
Thế nhưng ánh nến vẫn không hề bị ảnh hưởng bởi điều này, nó vẫn tiếp tục thiêu đốt một cách sung mãn.
Chỉ là loại thiêu đốt này khiến cho quỷ nến tiêu hao có chút nhanh.
Ưng Ca lo lắng nói:
- Vẫn còn tiếp tục sao? Sắp ngăn không được rồi, không có biện pháp nào nữa à?
Biện pháp?
Lúc này còn có thể có biện pháp gì.
Tập kích của quỷ đã hình thành, điều kiện hẳn phải chết đã được kích hoạt, hiện tại toàn bộ đều là nhờ quỷ nến chống đỡ. Mà quỷ nến là vật phẩm tiêu hao, đốt sạch là không còn nữa. Đồng thời, trong tay Dương Gian cũng không còn quỷ nển để dùng tiếp nữa.
"Nếu quỷ nến đốt cháy sạch, đồng thời con lệ quỷ vừa nãy không chịu lùi, với khả năng hiện tại của mình hẳn đã có thể chống đỡ được loại quy luật hẳn phải chết này sao?"
Lúc này, Dương Gian đang chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, đồng thời cũng đang tự ước định năng lực của bản thân.
Nhưng hiển nhiên, bản thân hắn cũng không biết được kết quả.
Trước kia hắn cũng từng đụng phải loại quy luật hẳn phải chết này, chỉ là lúc đó có búp bê thế mạng, hoặc là còn nguyền rủa của hộp âm nhạc, nên có thể chống đỡ.
Hiện tại.
Dương Gian trở thành dị loại, nhưng cũng chưa từng đích thân nếm thử qua loại tập kích hẳn phải chết này.
Dù gì đi nữa, nếu sau khi thử mà chết thật, vậy chẳng phải là hắn đang tự tìm đường chết hay sao.
Hai centimet.
Cây quỷ nến ở trong tay Lý Dương đã đạt đến cực hạn, thời điểm nó đốt rụi chỉ còn lại một chút mà thôi.
Nhưng có vẻ như vận khí lần này của đám người cũng không bết bát đến mức đó.
Chương 1971: Khí Tức Quỷ Dị
Sau khi kiên trì được mười mấy giây, tại thời điểm chỉ còn lại chừng 2 cm, nó đột nhiên khôi phục lại tốc độ thiêu đốt bình thường. Không còn mãnh liệt và nhanh chóng như lúc trước.
- Dừng rồi, tốc độ tiêu hao của nến đã thay đổi.
Vốn Dương Tiểu Hoa đang nhìn chằm chằm vào ngọn nến, thấy cảnh tượng như vậy lập tức tỏ ra kinh hỉ.
- Không có việc gì, hiện tại là không có việc gì nữa đúng không?
Vương Thiện suy nghĩ có chút xuất thần, đồng thời có cảm giác không được chân thực.
Thần kinh hắn ta căng cứng đến cực điểm, hiện tại có chút hơi mơ hồ không rõ.
- Dương Gian, loại tình huống như vậy đại biểu cho điều gì?
Ưng Ca vẫn duy trì sự lãnh tĩnh như cũ, hắn ta khẽ quan sát, sau đó hỏi Dương Gian.
- Khá đơn giản, quỷ nến tiêu hao nhiều như vậy, đến cuối cùng nó đã thành công ngăn cản loại quy luật giết người hẳn phải chết kia. Lần tập kích này đã bị nó triệt tiêu, không còn rơi xuống đầu chúng ta nữa. Cũng may vừa nãy tôi kịp thời thổi tắt quỷ nến, không để cho nó tiêu hao nhiều hơn một chút. Nếu không, tình hình hiện tại thế nào cũng khó mà nói.
Dương Gian bình tĩnh nói, trên trán hắn xuất hiện một vết nứt màu máu cực kỳ dữ tợn. Vết rách này kéo dài, dọc theo khuôn mặt, xuống cổ, đến ngực, … giống như cả người hắn như muốn bị xẻ làm đôi vậy.
Một ít máu hơi sền sệt lập tức xuất hiện.
Tác dụng phụ sau khi sử dụng thanh sài đao đã lộ ra.
Nguyền rủa cũng tương tự bộc phát ở trên người của hắn.
Loại vết thương như này không chỉ xuất hiện ở trên thân thể của hắn, mà ngay cả quỷ ảnh ở dưới chân cũng dính phải.
Giờ khắc này, hắn không lựa chọn khởi động lại để chữa trị bản thân.
Bởi vì tối nay quá nguy hiểm, cho nên Dương Gian cảm thấy bản thân cứ để cho quỷ ảnh tự lành là tốt rồi. Nếu hiện tại sử dụng đến khởi động lại, như vậy sau đó gặp phải nguy hiểm hắn sẽ không dễ đối kháng.
Dù sao năng lực khởi động lại của hắn tối đa chỉ khiến bản thân trở lại thời gian vài phút trước mà thôi.
Mặc dù chưa thử sử dụng đến cực hạn, nhưng hắn có thể khẳng định loại năng lực này không thể sử dụng tùy tiện. Nếu không sẽ khiến cho mắt quỷ bị kích thích, khôi phục thêm một bước, như vậy dù có là dị loại hắn cũng gặp phải phiền phức.
- Mặt của cậu…
Liễu Thanh Thanh lập tức chú ý đến tình huống của Dương Gian.
- Không sao, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi.
Dương Gian không thèm để ý đến loại vết thương như vậy.
Chỉ là đoạn thời gian tiếp theo, hắn cũng không thể sử dụng thanh sài đao một cách tùy tiện được nữa. Nếu không, đợt nguyền rủa thứ hai bộc phát, khiến cho quỷ ảnh bị xé rách, vậy tốc độ khôi phục sẽ càng chậm hơn nữa.
Nhưng hắn còn giữ năng lực khởi động lại, có thể triệt tiêu một lần nguyền rủa của thanh sài đao bất cứ lúc nào.
Phải lần lượt sử dụng các loại năng lực, như vậy mới khiến cho hắn không rơi vào tình thế bị động trong thời gian ngắn.
Sau đó Lý Dương lại hỏi:
- Vừa nãy con quỷ kia chỉ là tạm thời biến mất. Tiếp theo chúng ta nên làm gì bây giờ?
Chỉ cần quỷ không bị giam giữ, nó liền có khả năng sẽ lại xuất hiện thêm lần nữa.
Bởi vì quỷ không thể bị giết chết.
Cho dù thanh sài đao có thể tách rời lệ quỷ, nhưng chỉ cần thêm chút thời gian, lệ quỷ vẫn có thể tự động khôi phục lại như cũ.
Chút quỷ nến còn sót lại vẫn đang thiêu đốt, khiến cho xung quanh còn lưu giữ chút ánh sáng, không đến mức phải rơi vào bóng tối một lần nữa.
Mọi người tụ tập ở trong vòng sáng của ánh lửa, mặt mũi ai nấy đều tỏ ra cực kỳ ngưng trọng.
Dương Gian nhìn thời gian, hiện tại chỉ mới 6 giờ 57 phút.
Nói cách khác, kể từ lúc tắt đèn, thời gian còn chưa qua một giờ.
Nhưng khoảng cách đến lúc trời sáng còn có 11 giờ lận.
Quãng thời gian dài dằng dặc này khiến cho đám người cảm thấy ngạt thở cùng tuyệt vọng.
Dương Gian nói:
- Chúng ta cần tìm một căn phòng không sáng đèn, đồng thời cửa phải còn nguyên vẹn. Tình hình ở trong hành lang chỉ tốt hơn so với phòng 402 một chút thôi. Với lại, hiện tại đèn của tầng bốn đã bị nổ, liệu quỷ ở bên trong phòng 402 có bị mất khống chế không tôi cũng không dám chắc.
Lúc này là thời điểm cần đến năng lực quỷ chặn cửa của Lý Dương.
Quỷ chặn cửa có thể ngăn cách lực lượng linh dị, vì thế ở trong phòng sẽ an toàn hơn.
Điều kiện tiên quyết là căn phòng đó không thể lại sáng đèn, nếu không nó sẽ hấp dẫn lệ quỷ đến. Cái này chẳng khác gì so với việc tự tìm đường chết cả.
Liễu Thanh Thanh lập tức hỏi:
- Chỉ còn lại mấy căn phòng, cậu cảm thấy căn phòng nào là phù hợp nhất?
Dương Gian tiếp tục dùng mắt quỷ thăm dò, ánh mắt khẽ đảo qua những căn phòng đang lộ ra cỗ khí tức quỷ dị kia.
Chương 1972: Cách Đây Không Lâu
Những căn phòng này đều có thể có lệ quỷ.
Nếu xui xẻo chọn trúng một chỗ đang có lệ quỷ ở bên trong, như vậy khả năng sẽ phải có người chết.
Mặc dù nói, hiện tại Dương Gian đang là dị loại, không dễ bị quỷ giết chết. Thế nhưng bên trong bưu điện quỷ quá hung hiểm, số lượng lệ quỷ khủng bố quá nhiều, nên không thể nói chắc được.
Tất cả mọi người đều nhìn Dương Gian, chờ đợi hắn đưa ra quyết định.
Cảnh tượng vừa rồi bọn họ đều chứng kiến rõ ràng.
Dương Gian có đầy đủ năng lực trợ giúp bọn họ sống sót.
…
Dương Gian cảm thấy chờ qua đêm ở bên ngoài hành lang sẽ không an toàn. Con lệ quỷ vừa bị hắn đánh lui kia có khả năng xuất hiện lần nữa. Đồng thời, ban đêm, ở trong bưu điện quỷ sẽ xuất hiện rất nhiều hiện tượng linh dị kỳ quái.
Nhưng những căn phòng đang sáng đèn lại không thể đi vào, bởi vì chúng sẽ hấp dẫn lệ quỷ đến.
Sau khi đi một vòng, cuối cùng, ánh mắt của hắn dùng lại trước cửa phòng 404.
Phòng số 404 không có cửa phòng, có lẽ đã bị lệ quỷ dùng đầu đụng nát. Ở bên trong hoàn toàn là một mảng không gian đen kịt, không hề có ánh đèn.
Nhưng trước đó, con quỷ đập đầu vô tường kia đã tiến vào phòng 402.
Cho nên hiện tại, căn phòng này hẳn đang an toàn.
- Nhân lúc quỷ nến còn chưa bị dập tắt, tất cả đi theo tôi.
Dương Gian hành động cực kỳ quyết đoán, không chút dây dưa dài dòng. Lập tức tiến thẳng vào bên trong căn phòng kia.
Mọi người thấy vậy thì nào dám trì hoãn, vội vàng đuổi theo, sợ bị tụt lại đằng sau.
Dương Gian không quay đầu lại, mà định đi vòng quanh một vòng đến phòng 404. Bởi vì nếu quay đầu lại liền phải đi ngang qua căn phòng 402 vừa nãy. Lúc này ở trong phòng kia thế mà đang có mấy con lệ quỷ đang bồi hồi đây, nếu bị chúng để mắt đến thì phiền to.
Hành lang không dài, nên dù đi vòng quanh một vòng cũng không mất bao nhiêu thời gian.
Quỷ nến vẫn còn đang tỏa ra ánh sáng.
Trong tình trạng không bị lực lượng linh dị quấy nhiễu, cây quỷ nến này có thể thiêu đốt rất lâu. Thậm chí nó còn cháy được lâu hơn cả một cây nến bình thường.
Dưới ánh nến chập chờn màu xanh lục, đám người cẩn thận tiến lên.
Trên đoạn đường ngắn này, đám người di chuyển cực kỳ thuận lợi, dường như không gặp phải nguy hiểm gì.
Nhưng, đi ở phía sau cùng, Ưng Ca đột nhiên nói:
- Dương Gian, đằng sau tôi hình như có tiếng bước chân. Có vẻ như tôi đang bị thứ gì đó đuổi theo.
Lời này vừa ra, mấy người Liễu Thanh Thanh, Dương Tiểu Hoa, Vương Thiện lập tức giật mình.
- Đừng có ngừng, quỷ nến vẫn còn, dù thực sự có lệ quỷ, chúng cũng sẽ không tập kích chúng ta. Chỉ cần đi vào bên trong một căn phòng tương đối an toàn, chúng ta sẽ có thể vượt qua đêm nay.
Lý Dương phản ứng khá nhanh, lập tức quát một tiếng, để cho đám người đi vào, không muốn lãng phí chút thời gian còn lại.
Quỷ nến ở trong tay hắn ta sắp sửa bị đốt sạch rồi.
Lúc này, Dương Gian cũng đã nghe thấy.
Trong đám người bọn họ có xen lẫn vào một tiếng bước chân lộn xộn.
Tiếng bước chân kia rất gấp gáp, giống như ai đó đang chạy. Nhưng từ đầu đến cuối, người kia lại không hề tới gần. Giống như nó chạy một đoạn thì dừng, sau đó chờ đám người đi thêm một quãng lại chạy tiếp.
Có vẻ như thứ kia e ngại ánh nến, không muốn tiếp xúc quá gần.
- Xem bộ dạng vẫn là bị một con lệ quỷ nào đó đuổi theo. Lúc trước, cửa phòng 402 xuất hiện một đống dấu chân dính đầy bùn đất, Hiện tại xem ra con lệ quỷ kia cũng không đi vào phòng, mà chỉ bồi hồi phía trước cửa. Còn nguyên nhân vì sao nó lại đi theo chúng ta, hẳn là do vừa nãy bên trong hành lang có đèn sáng.
- Ánh đèn kia đã dẫn nó đến, và hiện tại nó đang để mắt đến chúng ta.
Dương Gian tăng tốc độ, đồng thời khẽ nhíu mày. Bởi vì quỷ sẽ không vô duyên vô cớ đi theo một người. Nếu nó bám theo sát, không chịu rời đi, điều đó có nghĩa là…
Đã có người phát động quy luật giết người của nó, nên mới đi theo không thả như vậy.
Lý Dương lập tức báo cáo tình hình:
- Đội trưởng, quỷ nến còn chịu đựng được. Có vẻ như mức độ nguy hiểm của con lệ quỷ này cũng không cao như tưởng tượng. Với lại nó cũng không tới gần, vì thế quỷ nến thiêu đốt không nhanh, còn có thể đỡ được vài phút.
- Vài phút.
Chỉ đi có nửa vòng hành lang, sao có thể dùng nhiều thời gian như vậy được.
Rất nhanh.
Mấy chục giây sau, Dương Gian đã đi đến trước cửa phòng 404.
Mặc dù bên trong đen như mực, nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấy mọi thứ một cách rõ ràng.
Bên trong phòng rất lộn xộn, đồ đạc nằm lung tung. Đồng thời ở trên vách tường còn lưu lại một số vết máu đã khô, cùng dưới đất còn sót lại mấy mảnh da, tóc.
Dường như tại quãng thời gian nào đó cách đây không lâu, ở trong này đã xảy ra chuyện gì đó.
Chương 1973: Lực Lượng Linh Dị
Mặc dù cửa chính đã biến mất, nhưng khi nhìn vào trong, các cửa phòng còn lại đang đóng chặt, đồng thời hoản hảo, không chút tổn hao.
- Qua bên này.
Dương Gian chỉ nói một câu. Sau khi đã xác định bên trong không có nguy hiểm, hắn lập tức đi vào trong phòng ngủ của phòng 404.
Đám người lập tức bám sát, sợ bị thụt lại phía sau.
Nhưng phía sau lưng, tiếng bước chân gấp rút kia lại xuất hiện, đồng thời vượt qua cửa, tiến vào bên trong phòng.
Quỷ vẫn còn đi theo bọn họ.
Tuy nhiên quỷ nến vẫn còn đang cháy, tỏa ra ánh sáng chập chờn màu xanh lục. Mặc dù nó khá quỷ dị, nhưng lại khiến cho đám người cảm thấy an tâm hơn.
Dường như cửa phòng ngủ đã bị khóa lại, Dương Gian túm lấy chốt cửa nhưng không thể mở ra.
Thấy thế, hắn không do dự, trực tiếp vận dụng đến quỷ ảnh. Bắt đầu bao phủ, dọc theo khe cửa thẩm thấu vào bên trong.
- Răng rắc!
Chốt cửa chuyển động, cửa phòng lập tức bị mở ra.
Vừa mở, một cỗ khí tức mốc meo cùng hôi thối phả vào mặt.
- Đều tiến vào hết đi.
Dương Gian nhanh chóng đi vào, đồng thời ra hiệu cho đám người.
Lý Dương cầm chặt quỷ nến, đứng yên trước cửa. Vì sợ quỷ trà trộn vào theo đám người nên hắn ta đang dùng quỷ nến để ngăn cản lệ quỷ.
Mấy người Dương Tiểu Hoa, Vương Thiện, Liễu Thanh Thanh lập tức xông vào. Ưng Ca ở đằng sau cũng nhanh chóng vào theo.
Bởi vì hắn ta đã nhìn thấy một dấu chân dính đầy bùn đất xuất hiện ngay bên cạnh bản thân.
Cũng may cuối cùng mọi việc đều hữu kinh vô hiểm, Ưng Ca đã chạy được vào bên trong.
Dấu chân kia nhanh chóng đuổi theo, nhưng khi đến trước cửa phòng, nó liền dừng lại. Bởi vì quỷ nến vẫn còn cháy, tỏa ra ánh sáng, khiến cho con lệ quỷ này không thể nào tiếp tục đi vào.
- Rầm!
Cửa phòng đột ngột đóng lại.
Không chờ Dương Gian phân phó, Lý Dương nhanh chóng đứng trước cửa, dùng thân thể chắn ngang.
Lực lượng linh dị của quỷ chặn cửa xuất hiện, căn phòng đã được ngăn cách với bên ngoài.
Tiếng chân ở bên ngoài lập tức biến mất, xung quanh trở nên cực kỳ yên tĩnh.
Dương Tiểu Hoa cẩn thận hỏi:
- Hiện tại đã an toàn rồi sao?
Dương Gian nói:
- An toàn? Hiện tại nói chuyện này còn quá sớm. Chỉ mới bảy giờ tối thôi, tiếp theo còn có chuyện gì xảy ra không một ai biết được. Trước tiên tạo chút ánh sáng đi.
Ưng Ca hỏi:
- Liệu nó có hấp dẫn lệ quỷ đến không?
Dương Gian nói:
- Cậu cho rằng bất cứ ánh sáng nào đều sẽ hấp dẫn lệ quỷ hay sao. Chỉ có loại ánh đèn mang theo lực lượng linh dị của bưu điện quỷ tầng bốn mới hấp dẫn thôi. Còn ánh đèn bình thường không có loại năng lực này.
Ưng Ca vẫn tỏ ra cực kỳ cẩn thận.
- Lỡ suy đoán này là sai thì sao? Sẽ chết người đó.
- Dù có sai cũng là do tôi và Lý Dương chống đỡ, không cần mấy người phải hao tâm tốn sức.
Dương Gian không thèm quan tâm đến ý kiến của người này.
Nếu không phải hắn còn cần lấy một số tư liệu tình báo về tầng bốn từ người này, hắn sẽ không rảnh rổi đến mức chiếu cố hắn ta.
Ưng Ca không nói thêm gì nữa.
Mà ngay lúc này, Dương Tiểu Hoa cũng lấy ra mấy que huỳnh quang, sau khi lắc lắc mấy cái liền ném về các góc hẻo lánh trong phòng. Tiếp đó lại mở ra đèn pin mang theo ở bên người.
Bên trong phòng ngủ lập tức xuất hiện ánh sáng. Mặc dù không được sáng rõ, nhưng ít nhất có thể khiến cho đám người có thể khôi phục tầm nhìn.
Giờ phút này.
Ánh nến của quỷ nến cũng đã càng ngày càng nhỏ, đến cuối cùng hầu như không thể nhìn thấy, hoàn toàn dập tắt.
Thấy vậy, khóe miệng Dương Gian không nhịn được phải giật giật mấy cái.
Một cây quỷ nến cứ thể tiêu hao không còn. Vả lại không có bất cứ thu hoạch nào hết. Đồng thời hắn đã sử dụng đến thanh sài đao, nhưng không thể xử lý sạch con lệ quỷ kia.
Thành công duy nhất chính là đám người đều còn sống, không một ai bị toi mạng.
Nhưng đối với hắn mà nói, cái này không có quá nhiều ý nghĩa.
- Ầm!
Bất chợt.
Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên chấn động một cái. Giống như đang bị thứ gì đó hung hăng đụng vào, suýt chút nữa thì đã bị mở toang ra.
Nhưng rất nhanh, cửa phòng đã bị đóng lại gắt gao.
Một loại lực lượng linh dị đặc thù nào đó đã xuất hiện trên cánh cửa, ngăn chặn sự dị thường đến từ bên ngoài.
Lý Dương cố chặn cửa phòng, đồng thời nhỏ giọng nói:
- Quỷ đang đạp cửa.
- Ầm!
Quỷ ở ngoài cửa lại tiếp tục đạp, mặc dù lực lượng lớn đến mức khó tin, nhưng cửa vẫn có thể chống đỡ được.
- Không còn quỷ nến, nên con lệ quỷ kia bắt đầu tập kích chúng ta. Cậu không cần phải cố quá, nếu lệ quỷ cứ tiếp tục đạp như vậy nữa, tôi sẽ đích thân xử lý nó.
Dương Gian lạnh lùng nhìn chằm chằm cánh cửa.
Hắn sẽ không để cho con lệ quỷ kia cứ thế tiếp tục tiêu hao lực lượng linh dị của Lý Dương.