Dương Gian nhìn lấy cơm trong bát thanh hoa, trong lòng kẽ tính toán phân lượng.
Dường như có thể chống đỡ được đến 12 giờ khuya.
Nhưng đây là lượng cơm trong tay của hắn. Còn chén của Chu Đăng là ít nhất, tựa hồ không đủ. Liễu Thanh Thanh hẳn sẽ đủ dùng, bởi vì hiện tại Ưng Ca không tiếp tục sử dụng.
Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.
"Có tính kỹ đến mấy cũng vô dụng. Quan trọng vẫn phải nhìn xem sau 11 giờ liệu có hay không xảy ra dị thường."
Quỷ sẽ không tuân thủ thời gian giống như tính toán của hắn. Chỉ cần có bất cứ dị thường nào xuất hiện, cân bằng sẽ bị phá vỡ, sau đó mọi chuyện sẽ hoàn toàn mất khống chế.
An toàn sống sót và bị đoàn diệt trong nháy mắt chỉ cách nhau có một đường.
Thời gian tiếp tục trôi qua.
Ưng Ca không bị giết chết. Trước người hắn ta, xúc xắc màu đen đang xoay một cách điên cuồng. Điều này chứng tỏ hắn ta đang đổ xúc xắc với lệ quỷ.
Thời gian nguyền rủa của hộp âm nhạc còn chưa hết, nên hắn ta còn sống.
Cho dù không dùng đến cơm dính máu để xua tan lệ quỷ, Ưng Ca vẫn có thể dựa vào phương pháp đặc thù này để sống sót ở trong cổ trạch.
Có lẽ là do có lòng tin với nguyền rủa của hộp âm nhạc, cho nên Ưng Ca mới nguyện ý chủ động từ bỏ dùng cơm.
Lúc này thời gian đã đến 10 giờ tối.
Lượng cơm trong tay đám người càng ngày càng ít.
Mặc dù một con quỷ chỉ lấy đi một hạt, nhưng như vậy cũng không chịu nổi, vì trong cổ trạch có quá nhiều lệ quỷ. Mà sau sáu giờ tối, lệ quỷ bắt đầu vòng lấy cơm thứ hai, cho nên đoạn thời gian này, cơm trong tay đám người tiêu hao cực kỳ nhanh. Gần như là gấp đôi so với trước. Mà điều này cũng khiến cho chén cơm trong tay Chu Đăng bị hết.
Lượng cơm trong ba bát cơm nhiều ít khác nhau.
Bát cơm trong tay Dương Gian là nhiều nhất, nhưng vì hắn và Lý Dương cùng tiêu hao nên có chút không đủ.
Lượng cơm trong tay Liễu Thanh Thanh cũng không còn nhiều.
Tình cảnh của mấy người dường như không khác nhau bao nhiêu.
Có lẽ sẽ chống đỡ được đến 12 giờ, có lẽ không…
Nhưng tất cả mọi người đều hiểu, nếu xử lý một người, sau đó chia cơm cho ba người còn lại mà nói, lượng cơm nhất định có thể chống đỡ đến 12 giờ.
Liễu Thanh Thanh liên tục nhìn về phía Dương Gian, thi thoảng lại đảo qua cây trường thương nứt nẻ.
Món vũ khí linh dị này rất nguy hiểm.
Liễu Thanh Thanh biết, nếu Dương Gian muốn ra tay mà nói. Bản thân cô ta sẽ ngay lập tức bị đóng đinh trên mặt đất, không chút phản kháng.
…
Thời gian trôi qua càng nhiều, không khí bên trong hành lang càng ngưng trọng.
Giữa Liễu Thanh Thanh và Dương Gian đã bắt đầu đề phòng lẫn nhau.
Mặc dù trước đó, mọi người tương đối đoàn kết, cùng cố gắng sống sót. Nhưng là người đưa thư, trong quá trình đưa thư, cô ta cũng từng gặp không ít người có tâm tính đen tối. Nhưng hiện tại, so với chuyện sắp xuất hiện, những chuyện trước kia lại không là gì, thậm chí còn không đáng để nhắc đến.
Cơm trong tay của đám người đang không ngừng giảm bớt.
Giờ khắc này, Liễu Thanh Thanh đột nhiên đưa ra quyết định. Cô ta lần nữa rạch đứt da tay, máu tươi sền sệt chảy ra, nhỏ vào trong bát cơm, khiến toàn bộ cơm bên trong bị dính máu.
Mặc dù thân thể và cánh tay của cô ta là tượng gỗ. Nhưng phần bàn tay vẫn còn là của thân thể ban đầu. Mặc dù bộ phận cơ thể sống không nhiều, nhưng lấy ra một ít máu tươi vẫn không có vấn đề gì.
- Lượng cơm còn lại ở chỗ này, nếu cậu muốn thì có thể lấy đi.
Giờ khắc này, Liễu Thanh Thanh lựa chọn đập nồi dìm thuyền.
Cô ta không muốn trở thành người bị hi sinh, cho nên cô ta làm ra quyết định như vậy.
Cơm trắng đã dính lấy máu tươi của cô ta nên dù có phân cho người khác cũng không hề có tác dụng.
Dương Gian lập tức nhìn chằm chằm cô ta.
- Lúc này lại chơi thủ đoạn với tôi. Chẳng lẽ cô nghĩ rằng tôi không dám giết cô hay sao?
Liễu Thanh Thanh không hề lùi bước, bình tĩnh nói.
- Lý Dương nguyện ý nghe theo mệnh lệnh của cậu, đó là vì hắn ta là đội viên của cậu, Nhưng tôi không phải. Tất cả mọi người đều là vì đưa thư, vì sống sót. Nếu cậu muốn hi sinh tôi mà nói, tôi tình nguyện đánh cược một lần. Nếu tôi thua, tôi không còn gì để nói, nhưng không thể chết như thế kia.
"Hỏng."
Nghe được lời này của Liễu Thanh Thanh, mí mắt của Lý Dương trực nhảy.
Lúc đầu Dương Gian đã không có hảo cảm đối với người này. Nếu không phải Liễu Thanh Thanh từng ra tay giúp đỡ ở chuyện linh dị phòng 301 mà nói, chỉ sợ hắn đã sớm ra tay động thủ.
Hiện tại đang trong thời điểm mấu chốt, vậy mà Liễu Thanh Thanh lại bắt đầu tự hành động. Đây chẳng khác gì đang đổ dầu vào lừa.
Chu Đăng ở bên cạnh cũng thầm nghĩ.
"Cần gì phải đối nghịch với Dương Gian chứ?"
Mắt quỷ Dương Gian là ai?
Chương 2150: Gặp Ở Tầng Năm
Là mãnh nhân được giới linh dị công nhận. Từ khi xuất đạo đến giờ không biết xử lý bao nhiêu ngự quỷ nhân. Thậm chí Diệp Chân, lão đại của thành phố Đại Hải, chỉ vì khiêu khích mấy lần mà bị Dương Gian đóng đinh trên mặt đất như một con chó chết.
Vốn là người mạnh nhất, là kẻ vô địch, nhưng hiện tại đã trở thành chuyện cười.
Nếu không phải tổng bộ phái Vệ Cảnh đến hòa giải mà nói, khả năng Diệp Chân đã chết.
Trừ chuyện đó ra, lúc trước Dương Gian từng một người đi tiêu diệt Hội anh em, giết chết Phương Thế Minh… Khiến hội phó của Hội anh em là Hạ Thiên Hùng phải trốn ra nước ngoài vì sợ hãi.
Những chuyện tương tự như vậy còn có không ít.
Biết càng nhiều liền càng kiêng kỵ Dương Gian, chứ không phải kiêu khích.
Liễu Thanh Thanh muốn sống sót, đạo lý này không sai.
Nhưng bên trong chuyện linh dị, nói đạo lý có tác dụng sao? Thực tế còn không phải là nắm đấm ai lớn thì nghe theo người đó hay sao?
Giống như Dương Gian nói lúc trước, nếu có bản lĩnh thì sống mái với hắn, người nào thắng, người đó làm lão đại.
Còn làm không được thì nên ngoan ngoãn nghe lời.
Còn nếu không nghe lời, định gây sự, vậy bị xử lý cũng là đáng đời.
Trong lòng Chu Đăng âm thầm đậu đen rau muống, nhưng bề ngoài lại tỏ ra cực kỳ bình tĩnh, chẳng hề nói một câu, chỉ nhìn lấy sự việc tiến triển.
- Tôi hiểu cô rất có quyết tâm. Nhưng tôi hi vọng cô cũng có năng lực để làm điều đó mới được.
Giờ phút này sắc mặt Dương Gian cực kỳ bình tĩnh, không chút tức giận.hắn chỉ thoáng nhìn Liễu Thanh Thanh còn đang nhỏ máu vào trong bát cơm.
Liễu Thanh Thanh nói:
- Sao vậy, muốn động thủ à? Nếu không định động thủ mà nói, chúng ta còn có cơ hội để hợp tác.
Dương Gian đáp.
- Tôi biết cô đang có ý đồ gì. Cô cảm thấy chỗ này cực kỳ hung hiểm, nếu tôi giết cô mà nói, cơm trong tay cô sẽ mất đi hiệu quả. Đến lúc đó toàn bộ lệ quỷ còn lại sẽ đến tìm tôi lấy cơm, gia tăng tiêu hao, mà nhiệm vụ đưa thư vẫn còn cần tiếp tục, nếu thiếu mất một người liền có nghĩa là gia tăng một phần nguy hiểm.
- Cho nên cô không sợ hãi, muốn chơi tôi một vố, để cho tôi ngậm bồ hòn làm ngọt.
Liễu Thanh Thanh trầm mặc một chút.
Cô ta thật sự đang có ý nghĩ như vậy. Với cục diện như hiện tại không cho phép bọn họ nảy sinh xung đột. Chình vì thế cô ta mới dám cược như thế.
Chỉ cần Dương Gian còn lý trí, còn muốn sống sót, hắn sẽ không xử lý cô ta ngay tại chỗ.
Liễu Thanh Thanh nói:
- Tôi không nghĩ như vậy, tôi chỉ không muốn bị người ta tùy tiện sắp xếp mà thôi. Cậu quá cường thế, muốn tất cả mọi người đều phải nghe theo cậu, nếu người khác không chịu liển muốn giết.
Dương Gian lập tức đáp, giọng điệu của hắn cực kỳ lạnh lùng.
- Tôi cũng có thể nghe theo cô. Nhưng cô có thể mang những người còn lại sống sót qua ngày thứ năm hay sao?
Liễu Thanh Thanh nói:
- Nếu nghe theo cậu mà tôi không thể sống sót, vậy dựa vào cái gì để tôi nghe theo cậu.
Dương Gian nói;
- Thế bát cơm trong tay của cô là từ đâu có được? Là từ trên trời rơi xuống trong tay của cô hay sao? Tôi cho cô đồ, hiện tại chẳng qua là muốn thu hồi nó mà thôi. Vậy mà cô không muốn trả, còn cảm thấy là tôi đang hại cô? Sớm biết như vậy tôi liền không cho cô cơm. Khi đó cô còn có thể sống mà đứng ở đây nói chuyện với tôi được sao?
- Chuyện tôi cũng đã làm rồi, cậu muốn nghĩ như thế nào thì nghĩ.
Liễu Thanh Thanh hơi hơi cúi đầu nhìn.
Cơm đã dính lấy máu của cô ta, không thể cho người khác được nữa.
"Sẽ đánh nhau sao?"
Lý Dương nhìn chằm chằm hai người.
Hắn ta biết, nếu đội trưởng thật muốn ra tay mà nói sẽ không có bất cứ dấu hiệu nào. Đừng nhìn hiện tại hai bên đang đứng nói chuyện với nhau, nhưng thực tế, chỉ cần một giây đồng hồ liền có thể phân ra thắng bại.
Dương Gian nói:
- Cô không cần khẩn trương, lần này tôi sẽ không ra tay với cô. Không phải là vì tôi kiêng kỵ nơi này sẽ bị mất khống chế, mà là trả lại một phần nhân tình trên người cô.
Liễu Thanh Thanh nhíu mày nói:
- Cậu không nợ tôi cái gì cả.
Dương Gian sờ sờ vòng ngọc màu đỏ thẫm ở trên cổ tay.
- Đó là vì cô căn bản không biết được trên người bản thân đã xảy ra những chuyện gì. Cô chẳng qua là một quân cờ đáng thương mà thôi, bị người ta dùng để đánh cờ. Lời này của tôi là nói cho cô ta, còn cô chỉ cần biết lần này cô sẽ không chết ở trong tay của tôi là được.
- Tuy nhiên cái này chỉ là tạm thời. Sau khi kết thúc nhiệm vụ đưa thư lần này, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau ở tầng năm. Đến khi đó tôi và cô sẽ kết thúc ân oán.
- Thế thì gặp ở tầng năm đi.
Liễu Thanh Thanh cũng rất cao ngạo. Mặc dù kiêng kỵ Dương Gian, nhưng cô ta cảm thấy bản thân không làm gì sai.
Chương 2151: Liên Thủ
Hai người từng gặp nhau ở tầng ba của bưu điện quỷ, từng có hợp tác, cũng từng mâu thuẫn. Liễu Thanh Thanh từng trợ giúp Dương Gian, mà Dương Gian cũng giúp đỡ Liễu Thanh Thanh. Nhưng không ngờ được, ở nhiệm vụ đưa thư cuối cùng của tầng bốn, hai bên vẫn nảy sinh xung đột, cuối cùng đứng ở thế đối lập nhau.
Nếu hai bên cùng sống sót qua nhiệm vụ đưa thư lần này.
Không khó để biết.
Ở lần gặp mặt sau, hai bên sẽ lập tức động thủ, mà còn là cuộc chiến một mất một còn.
Ưng Ca thầm thở dài trong lòng, cảm thấy rất đáng tiếc.
Những người đưa thư không quá đoàn kết, nên bên trong quá trình đưa thư nảy sinh mâu thuẫn là chuyện thường. Trước kia hắn ta cũng từng gặp phải, nên không cảm thấy kỳ quái. Điều hắn ta cảm thấy đáng tiếc chính là hiện tại sắp sửa đến tầng cuối cùng của bưu điện quỷ. Có thể đi đến hiện tại đã không dễ dàng, nếu chỉ vì ân oán cá nhân khiến bản thân bị chết, vậy quá thua thiệt.
Chu Đăng sờ sờ cằm, trong lòng thầm nghĩ.
"Đặt ân oán ra một bên tính sau hay sao? Như vậy là tốt nhất. Nếu động thủ ở chỗ này, đều không tốt cho bất kỳ ai. Tuy nhiên, cô gái tên Liễu Thanh Thanh này cũng không nên. Đắc tội với người đội trưởng như Dương Gian, cho dù là \thành công leo lên trên bưu điện quỷ cũng sẽ không hề sống khá giả. Chỉ cần tuyên bố một cái lệnh truy nã, cô ta liền trở thành chuốt dưới cống, phải trốn đông trốn tây."
Dương Gian không chỉ có được thực lực và danh tiếng đỉnh phong ở trong giới linh dị, mà người khác còn kiêng kỵ vị đội trưởng của tổng bộ, bởi vì hắn có được sức ảnh hưởng không tưởng.
Nếu không phải như vậy, thì sao lúc trước hắn lại có thể trấn trụ được đám liều mạng xuống khỏi xe buýt quỷ kia chứ?
Sau đó, Dương Gian lại nói:
- Tiếp theo, mấy người định nghe theo tôi, hay là giống Liễu Thanh Thanh, tự mình quyết định.
Chu Đăng cười nói:
- Cậu là đội trưởng của tổng bộ, tôi đương nhiên sẽ nghe theo mệnh lệnh của cậu. Với lại tôi căn bản không có quen biết gì với người đưa thư cả, đội trưởng Dương cậu cũng đừng giận chó đánh mèo. Chu Đăng tôi không có bất cứ ý đồ xấu nào đâu.
Hắn ta vẫn kiên định đứng cùng một phía với Dương Gian.
- Tôi chỉ là một kẻ sắp chết, lời của tôi không quá quan trọng.
Ưng Ca cũng cười cười, bên trong nụ cười xen lẫn một chút bất đắc dĩ.
Lý Dương cũng nói:
- Đội trưởng, anh cũng biết tôi rồi đó.
Sau khi ba người mở miệng, Dương Gian liền hiểu ý nghĩ cửa bọn họ.
Ưng Ca trung lập, Chu Đăng và Lý Dương tiếp tục đi theo Dương Gian, còn Dương Tiểu Hoa đang không rõ sống chết kia chỉ là râu ria.
Sắc mặt Liễu Thanh Thanh khẽ biến.
Cô ta biết, ở một mức độ nào đó mà nói, lời của Dương Gian là không hề sai. Bởi vì những người khác nhờ nghe theo sự sắp xếp của hăn nên mới có thể sống đến bây giờ, mà không phải bị đoàn diệt. Chỉ là hiện tại lại xuất hiện chuyện ngoài ý muốn của cô ta, trong tình huống như này mà Ưng Ca cũng không muốn trở mặt với Dương Gian.
Nhìn về phía Ưng Ca.
Ưng Ca hơi hơi lắc đầu.
Đến giờ hắn ta vẫn chưa quên cảnh tượng xảy ra tại ngày thứ hai, gác đêm. Lúc đó Dương Gian một mình xông vào bên trong hành lang đen tối, đơn độc ngăn chặn toàn bộ lệ quỷ xâm lấn.
Người như thế thực sự có năng lực thay đổi cục diện.
Vừa rồi hắn chỉ là an bài cho tình huống bết bát nhất, cũng không phải cố ý muốn hi sinih một người nào đó.
Giờ phút này, Chu Đăng đột nhiên nói một câu.
- Mười một giờ ba mươi.
- Tôi biết, quỷ còn đang lấy cơm. Tiệc quỷ vẫn còn chưa kết thúc.
Dương Gian cúi đầu nhìn xem cơm ở trong tay.
Hiển nhiên chừng này không đủ dùng.
Đã không còn lại bao nhiêu, nhưng thời gian vẫn còn nửa giờ.
Dương Gian nhìn Chu Đăng:
- Đưa cơm dư của cậu cho tôi.
- Được.
Chu Đăng nhún nhún vai, biểu thị không quan trọng, sau đó đưa bát thanh hoa đang đựng cơm đến.
Trong tay hắn ta còn thừa lại một ít, mà trong chén cũng chỉ có một chút xíu.
Dương Gian không nói lời nào. Sau khi nhận lấy, liền đổ hai chén vào cùng một chỗ rồi nhìn Lý Dương và nói:
- Tiếp theo cậu không cần lại tiêu hao cơm, toàn bộ dồn cho tôi là được.
Lý Dương cũng gật gật đầu:
- Đội trưởng, anh định làm gì?
Hắn ta hiểu được, lúc này cần phải tập trung cơm để cung cấp cho một người. Đây không phải là tham sống sợ chết, mà là tự vệ. Hiện tại cần có một người đứng ra kháng trụ toàn bộ tập kích của lệ quỷ, cố gắng chống đỡ nửa tiếng còn lại.
Dương Gian nói:
- Ngay khi cơm trong tay hai người gần hết, tôi sẽ mở ra năm tầng quỷ vực bao bọc hai người. Đến lúc đó chúng ta lại ở bên trong năm tầng quỷ vực chống đỡ lệ quỷ tập kích, đến khi chuyển sang ngày thứ sáu.
- Ba người chúng ta liên thủ, vẫn còn có cơ hội.
Chương 2152: Sườn Xám Diễm Lệ
Chu Đăng vừa nhìn thời gian vừa gật đầu biểu thị cách này tương đối hiệu quả.
Liễu Thanh Thanh thấy vậy liền nói:
- Cậu đã sớm có đối sách? Lời lúc trước chỉ là đang thử thăm dò chúng tôi?
Dương Gian nói:
- Cô hiểu lầm rồi. Tôi không thăm dò bất cứ ai. Tôi chỉ căn cứ theo tình thế mà đưa ra phương pháp khác nhau thôi. Hiện tại, cơm đã không đủ, nên tôi phải mở ra năm tầng quỷ vực để bảo vệ những người còn lại. Nếu cơm đủ mà nói, tôi sẽ không làm như vậy.
- Tuy nhiên, chuyện tiếp theo không có bất cứ quan hệ nào với cô. Hi vọng chén cơm kia đủ để khiến cô sống qua đêm nay.
Lý Dương lập tức nói:
- Đội trưởng, trong tay của tôi còn năm hạt cơm.
Chu Đăng cũng nói theo:
- Chỗ tôi còn sáu hạt.
- Vậy thì bắt đầu đi, giữ lại mấy hạt cơm để đề phòng tình huống bất ngờ.
Nói xong, Dương Gian lần nữa mở ra quỷ vực, trực tiếp bao phủ Lý Dương và Chu Đăng.
Trong nháy mắt, thân hình của hai người liền biến mất khỏi chúng ta.
Nhưng cách làm này chỉ là đảm bảo an toàn cho hai người bọn họ mà thôi. Đối với Dương Gian mà nói, nguy hiểm vẫn còn như trước. Mặc dù cơm đã tập trung hết lên trên người của hắn, nhưng đổi lại, toàn bộ lệ quỷ cũng sẽ tập trung vào người hắn. Như vậy tốc độ tiêu hao của cơm cũng sẽ gia tăng.
Liễu Thanh Thanh sắc mặt đột biến.
Hiện tại cô ta đã ý thức được ý đồ chân chính từ hành động của Dương Gian.
Hiện tại trong cổ trạch cũng chỉ còn lại cô ta và Dương Gian là còn có cơm, nhưng số lượng lệ quỷ là cố định.
Bởi vậy, cơm trong tay của cô ta cũng bị liên lụy, gia tăng tốc độ tiêu hao.
Nếu tiếp tục như vậy, nói không chừng, vốn dĩ lượng cơm kia đủ khiến cho cô ta sống đến ngày mai lại vì cái này mà sớm hết sạch.
- Dương Gian, cậu…
Liễu Thanh Thanh nhìn về phía Dương Gian, có chút kinh hãi.
Dương Gian nhìn chằm chằm cô ta rồi nói:
- Tôi sẽ không để cô chiếm được tiện nghi. Hiện tại tiêu hao đang tăng lên, nhìn xem ai là người chịu đến cuối cùng. Tôi từng nói sẽ không trả thù cô, nhưng cũng sẽ không giúp cô. Cô cần biết, vốn dĩ lượng cơm trong tay cô đủ, đó là vì có ba người bọn tôi chia sẻ quỷ tiêu hao. Hiện tại giảm bớt hai người Chu Đăng và Lý Dương, cô còn cảm thấy bản thân có thể bình yên vô sự hay sao?
Cơm dính máu ở trong tay hắn đang giảm bớt với tốc độ mà mắt trần có thể thấy được.
Tương tự, cơm trong tay Liễu Thanh Thanh cũng đang nhanh chóng giảm dần. Tốc độ tiêu hao là gấp bốn lần so với trước kia.
Số lượng cơm trong tay hai người đều không khác nhau mấy.
Bởi vì Ưng Ca cũng không dùng quá nhiều cơm bên trong chén cơm của Liễu Thanh Thanh.
Mà bát cơm trong tay của Dương Gian lại là của hai bát.
"Mình liền biết là có thể sẽ như vậy."
Ưng Ca vừa ném xúc xắc, vừa thở dài trong lòng.
Mấy ngày trước Liễu Thanh Thanh không ở bên trong cổ trạch, không trải qua mọi chuyện, nên không thể hiểu rõ cục diện trước mắt. Ở chỗ này, một mình Dương Gian hoàn toản có thể chi phối sự cân bằng của cả tòa cổ trạch.
Mà không có người nào hiểu rõ quy luật của lệ quỷ và tòa cổ trạch này hơn hắn.
Cách làm này của Dương Gian chỉ có hai kết quả.
Hoặc là hắn và Liễu Thanh Thanh cùng bị hết cơm trước giờ, sau đó đối mặt với lệ quỷ bạo phát, hoặc là có thể thành công sống sót đến ngày hôm sau.
Mười một giờ bốn mươi phút.
Trong tay hai người chỉ còn lại một ít.
Mười một giờ năm mươi phút.
Số cơm còn lại trong tay đã có thể đếm được rõ ràng. Nhưng nếu so sánh mà nói, cơm trong tay Liễu Thanh Thanh nhiều hơn một ít.
Mười một giờ năm mươi lăm phút.
Trong tay Dương Gian chỉ còn lại mười mấy hạt, sắp sửa bị hao hết. Liễu Thanh Thanh nhìn thấy cái này, khóe miệng liền lộ ra vẻ tươi cười. Nhưng sau đó, nụ cười trở nên cứng đờ, bởi vì cô ta nhìn thấy cả người Dương Gian bị ánh sáng màu đỏ bao phủ, sau đó biến mất.
Dương Gian đã tiến vào năm tầng quỷ vực.
Ngăn cách phần lớn tập kích của lệ quỷ.
Lệ quỷ còn lại không nhìn thấy Dương Gian, thế là đồng loạt tuôn về phía Liễu Thanh Thanh.
Cơm trong tay Liễu Thanh Thanh lần nữa tăng tốc tiêu hao.
Mười một giờ năm mươi sáu phút, cơm trong tay của cô ta đã bị lệ quỷ ăn hết sạch sẽ.
"Không xong."
Sắc mặt Liễu Thanh Thanh đột biến, cô ta vô ý thức lui lại, muốn tránh né lệ quỷ.
Nhưng sau đó, chiếc sườn xám trên người cô ta trở nên bắt mắt, giống như được ánh sáng màu đỏ chiếu vào vậy, cực kỳ diễm lệ.
Trong mờ hồ, bên trong cổ trạch vang lên tiếng cười của một cô gái.
Giọng điệu của người này có chút giống Liễu Thanh Thanh, nhưng lại tương đối xa lạ.
Lệ quỷ vọt tới, nhưng chúng lại tránh né Liễu Thanh Thanh, không tập kích cô ta.
- Ừm?
Ưng Ca nhìn thấy vậy liền trợn tròn hai mắt.
Chương 2153: Ngày Thứ Sáu Đưa Tang
Suy đoán của Dương Gian là chính xác. Trên người Liễu Thanh Thanh có bí mật. Lệ quỷ bên trong chúng ta thế mà không tập kích cô ta.
Liễu Thanh Thanh cũng choáng váng. Lúc này, cô ta vừa khẩn trương vừa bất an, căn bản không nghĩ đến trên người lại xảy ra chuyện như vậy.
"Quả nhiên, cô gái từ thời kỳ Dân quốc kia có lưu hậu thủ ở trên người Liễu Thanh Thanh. Liễu Thanh Thanh đã được cô gái kia để mắt đến, nên người kia chắc chắn sẽ không để cho cô ta chết dễ dàng như vậy."
Ở bên trong quỷ vực, Dương Gian nhìn thấy rõ mọi thứ.
Trước đó hắn chỉ là suy đoán mà thôi, còn hiện tại đã có thể khẳng định.
Dù sao tòa cộ trạch này cũng là do đám ngự quỷ nhân thời kỳ Dân quốc kia xây dựng. Nếu ở trong nhà của mình mà bị quỷ giết chết, vậy ngự quỷ nhân thời kỳ Dân quốc cũng không khỏi quá kém.
"Đáng tiếc, Liễu Thanh Thanh không hiểu gì, bị mơ mơ màng màng, không chịu tin mình."
Dương Gian lập tức thu hòi ánh mắt.
Bởi vì quỷ đã xâm lấn vào trong năm tầng quỷ vực.
Một bóng đen vặn vẹo dần đi đến. Con lệ quỷ này đang không ngừng xâm lấn quỷ vực. Ánh sáng màu đỏ ở xung quanh không ngừng bị dập tắt, trở nên ảm đạm.
"Giống như mình đã suy đoán, năm tầng quỷ vực không thể nào ngăn cản toàn bộ lệ quỷ tập kích. Cho nên mình còn lưu lại một ít."
Dương Gian không nói gì, chỉ mở bàn tay, trên đó còn lại mười mấy hạt cơm dính máu.
Bất chợt.
Cơm lại bị mất một hạt.
Con lệ quỷ đang xâm nhập vào quỷ vực tầng thứ năm kia chậm rãi lui lại, sau đó biến mất, không thấy gì nữa.
Hắn không có dùng hết toàn bộ cơm, bởi vì như vậy quá ngu xuẩn.
Số lượng lệ quỷ xâm lấn tầng năm quỷ vực cũng không phải chỉ có một con.
Còn có lệ quỷ khác.
Cơm trong tay Dương Gian vẫn đang không ngừng giảm bớt. Đồng thời cơm ở trong tay Chu Đăng và Lý Dương cũng thế. Chỉ là tốc độ tiêu hao rất chậm. Một phút đồng hồ, chỉ giảm mất có một hạt.
Cứ như vậy.
Mười hai giờ đến.
Cổ trạch chuyển sang ngày thứ sáu.
Ngày này, tên của nó là đưa tang.
…
Ngày thứ sáu, đưa tang đã đến.
Đây là cái tên mà Dương Gian đặt cho nó.
Khi ngày này vừa đến, bên trong cổ trạch không có bất cứ dị thường nào phát sinh. Điểm không thích hợp duy nhất chính là lệ quỷ bên trong cổ trạch đã tiêu tán. Những thứ khủng bố này giống như mất đi mục tiêu, bắt đầu tự rời đi.
Nguy cơ đang được tiêu trừ dần dần.
Dương Gian nhìn thấy bóng lệ quỷ mơ hồ ở trên vách tường cũng đã bắt đầu rời đi. Con lệ quỷ này di chuyển ở trên vách tường, đi ra phía bên ngoài cổ trạch, cuối cùng biến mất ở vị trí giếng trời, dường như nó đã rời đi dọc theo lỗ hổng kia.
Mà những hình dáng mơ hồ ở xung quanh cũng đang tiêu tán, bóng dáng khẽ lắc lư, dần dần rời xa chỗ này.
- Quỷ đang rời đi.
Ưng Ca nhìn viên xúc xắc trước mặt.
Sau khi chuyển động thêm mấy vòng, cho ra điểm số, liền không tiếp tục chuyển động.
Lệ quỷ đổ xúc xắc đã rời đi, không biết là con quỷ này cưỡng ép thoát ly trò chơi, hay là do Ưng Ca đã thắng trận này, nên con lệ quỷ kia mới tuân thủ theo quy tắc của trò chơi, lựa chọn rời đi.
Tuy nhiên tất cả những cái đó đều không quan trọng.
Cái quan trọng là ngày khủng bố này đã trôi qua.
Liễu Thanh Thanh nhíu nhíu mày. Cô ta còn sống sót, không bị lệ quỷ tập kích. Trước đó, cơm trong tay cô ta đã bị ăn sạch, nhưng nhờ một loại lực lượng linh dị nào đó che chở nên không bị lệ quỷ tập kích.
Ở bên trong quỷ vực, Dương Gian mở miệng nói:
- Quỷ đã rời đi. Tôi có thể cảm nhận được, lực lượng lệ quỷ quấy nhiễu ở xung quanh càng ngày càng ít.
Năm tầng quỷ vực.
Có thể ngăn cách moi thứ. Trừ phi là lệ quỷ cực kỳ lợi hại mới có thể xâm lấn vào trong.
Nhưng hiện tại, chẳng những không có lệ quỷ xâm lấn vào, mà ngay cả quỷ vực tầng thứ ba cũng không tồn tại lực lượng linh dị.
Thấy vậy, Dương Gian lập tức rời khỏi quỷ vực tầng năm. Hắn không thu hồi quỷ vực ngay, mà từng bước cắt giảm số tầng của quỷ vực, đề phòng chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
- Bên trong quỷ vực tầng thứ hai cũng không thấy lệ quỷ.
Chu Đăng nói:
- Tiệc quỷ kết thúc, lệ quỷ rời đi. Chuyện này hoàn toàn phù hợp với nội dung của ngày hôm nay.
Lý Dương nói:
- Nửa đêm là lúc an toàn, nhưng cũng là thời điểm nguy hiểm. An toàn là vì hung hiểm của ngày trước sẽ biến mất, còn nguy hiểm chính là vì phải nghênh đón khủng bố của ngày mới.
Dương Gian nói:
- Sắp đến ngày thứ bảy, chẳng mấy chốc nữa liền có thể hoàn thành nhiệm vụ đưa thư. Mặc dù quá trình khá hung hiểm, nhưng rốt cục cũng sắp hoàn thành.
Trong lúc nói chuyện, hắn động lại một con mắt quỷ.
Quỷ vực thối lui đến tầng thứ ba.
Một lát sau, quỷ vực đã đến tầng thứ nhất, nhưng vẫn không tìm thấy lực lượng linh dị quấy nhiễu. Đồng thời phạm vi của quỷ vực cũng đã khuếch trương, lần này nó không còn giới hạn trong đại đường nữa, mà nó đã bao phủ đến tận tiền viện. Dù vậy hắn cũng chỉ cảm nhận được một chút ít lực lượng linh dị quấy nhiễu, mà những sự quấy nhiễu này còn đang không ngừng giảm bớt.
Chương 2154: May Mắn
Điều này nói rõ lệ quỷ bên trong cổ trạch đang không ngừng giảm xuống.
Cuối cùng, chừng 12 giờ 20 phút, khi hoàn toàn xác nhận lệ quỷ đã rời đi, Dương Gian mới thu hồi quỷ vực.
Thân hình Chu Đăng và Lý Dương lập tức hiện ra.
Dương Gian nói:
- An toàn, lệ quỷ đã rời khỏi cổ trạch. Tuy nhiên cũng cần chú ý an toàn, vì có một ít lệ quỷ ngay cả tôi cũng không phát hiện ra sự tồn tại của chúng.
- Chuyện này là đương nhiên, trong lòng tôi tự hiểu rõ.
Lúc này Chu Đăng mới kéo tấm mặt nạ da người xuống. Hắn ta lập tức cảm thấy cả người nhẹ nhõm đi không ít, chẩm rãi thở một hơi dài.
Dương Gian nhìn lấy hắn ta rồi hỏi.
- Áp chế của cổ trạch đã biến mất, hẳn cậu sẽ gặp phải nguy cơ bị lệ quỷ khôi phục. Tiếp theo cậu còn có thể sử dụng lực lượng linh dị nữa không?.
Từ đầu đến giờ, Chu Đăng vẫn luôn đeo mặt nạ da người để tự vệ, chưa từng sử dụng lực lượng linh dị lấy một lần. Không phải là hắn ta không muốn dùng, mà là bản thân hắn ta có nguy cơ bị lệ quỷ khôi phục, nếu không cũng sẽ không đến mức phải leo lên xe buýt quỷ để ngồi.
Chu Đăng nói:
- Nếu chỉ sử dụng trong thời gian ngắn hẳn sẽ không thành vấn đề. Tôi không còn cảm thấy xao động do lệ quỷ khôi phục nữa. Tuy nhiên, đây có thể là do tôi chưa từng sử dụng lực lượng lệ quỷ quá mức. Tiếp theo thế nào còn phải nhìn xem mới được.
Dương Gian nói:
- Như vậy là tốt rồi.
Nói xong, hắn liền nhìn lên nóc của cổ trạch.
Bóng bay màu đỏ đậm đang quấn lấy cánh tay của Dương Tiểu Hoa, treo thi thể cô ta lơ lửng giữa không trung, phiêu phiêu đãng đãng, không bay đi, cũng không rơi xuống tới.
- Tôi qua thả cô ta xuống. Có lẽ hôm nay là thời điểm cần dùng đến quả bóng bay màu đỏ đậm.
Đến ngày thứ sáu, Dương Gian quyết định thả Dương Tiểu Hoa xuống. Nhưng điều kiện tiên quyết là cô ta chưa chết. Nếu chết rồi, hắn sẽ không có cách nào mang đi quả bóng bay màu đỏ đậm,
Rất nhanh.
Dương Gian bước lên vách tường, đi mấy bước, đến bên cạnh thi thể của Dương Tiểu Hoa ở giữa không trung. Sau đó đưa tay, trực tiếp gỡ tờ giấy vàng ở trên mặt cô ta xuống.
Tờ giấy vàng này có thể để cho người sống rơi vào trạng thái chết giả, không bị lệ quỷ tập kích. Nhưng đổi lại người đó sẽ không thể hoạt động, đồng thời cần người khác gỡ ra tấm giấy vàng này thì mới có thể tỉnh lại. Nếu không, người này chỉ có thể giữ trạng thái như vậy đến hết đời.
Mất đi tờ giấy vàng che đậy khuôn mặt.
Thân thể Dương Tiểu Hoa không còn bất cứ lực lượng linh dị nào nữa.
Sự trói buộc của bóng bay màu đỏ đậm liền biến mất, cả người cô ta lập tức rơi tư trên không trung xuống đất.
Xuất hiện trọng lượng, cùng với cảm giác đau nhức kịch liệt từ bờ mông truyền đến khiến Dương Tiểu Hoa trong nháy mắt tỉnh lại.
Dương Gian không nói gì, chỉ cầm chặt cây trường thương, đứng ở bên cạnh.
Nếu có dị thường mà nói, hắn sẽ lập tức đóng đinh Dương Tiểu Hoa.
Lúc này, Dương Tiểu Hoa có chút phát điên nói:
- Vì sao đến giờ cậu mới thả tôi xuống. Mấy ngày này bị treo giữa không trung, tôi sắp sửa phát điên đến nơi rồi.
Sắc mặt Dương Gian khẽ động.
- Cô còn có ý thức?
Dương Tiểu Hoa nói:
- Tôi căn bản không hề chết, chỉ là không có cách nào động đậy, còn ý thức vẫn cực kỳ thanh tỉnh.
Dương Gian nhìn Chu Đăng.
Chu Đăng nói:
- Tình hình có hơi khác so với tôi lúc trước. Có lẽ là do tờ giấy vàng bị khuyết, cho nên hiệu quả ngủ say không được hoàn mỹ, khiến người dùng vẫn giữ được ý thức thanh tỉnh. Xem ra giấy vàng càng hoàn chỉnh thì hiệu quả phong cấm người càng tốt.
Dương Gian nhìn xem tờ giấy vàng ở trong tay, phía trên nó bị cháy mất một phần, xuất hiện lỗ hổng cực lớn.
Có lẽ cái này chính là nguyên nhân khiến Dương Tiểu Hoa rơi vào trạng thái ngủ say nhưng vẫn còn có thể bảo trì ý thức thanh tỉnh.
Chu Đăng cười cười.
- May chỉ là mấy ngày, nếu là quá lâu mà nói, chờ đến lúc gỡ ra giấy vàng, cô ta khả năng cũng đã phát điên.
Có thể tưởng tượng, một người bị treo giữa không trung, không thể động đậy, thân thể cũng mất đi cảm giác, nhưng bản thân lại duy trì tỉnh táo. Không cần nghĩ cũng biết được loại cảm giác này có bao nhiêu khủng bố.
Dương Tiểu Hoa coi như không tệ, có thể tiếp tục sống.
Dương Gian nói:
- Ý thức của cô thanh tỉnh, vậy cô có thể nghe được hay thấy được động tĩnh từ bên ngoài không?
- Không. Tôi giống như đang bị nhốt bên trong một căn phòng tối vậy. Không nghe không thấy bất cứ thứ gì.
Dương Tiểu Hoa vẫn còn bộ dạng như muốn phát điên, tinh thần uể oải, cực kỳ thống khổ, giống như đã chịu rất nhiều tra tấn cùng thống khổ.
Lý Dương nói:
- Nếu cô biết mấy ngày này phát sinh những chuyện gì, cô hẳn sẽ cảm thấy may mắn vì bản thân vẫn còn sống. Nhìn thử một chút xem hiện tại bên cạnh chúng tôi còn lại bao nhiêu người.
Chương 2155: Bảy Căn
Dương Tiểu Hoa nghe hắn ta nói như vậy, lúc này mới chú ý đến, bên trong hành lang của cổ trạch đã hoàn toàn trống rỗng.
So với thời điểm cô ta dùng tờ giấy vàng kia có khá nhiều khác biệt.
Hiển nhiên, những người bị giảm bớt kia đều đã chết ở chỗ này.
Tuy nhiên khi nhìn về phía Liễu Thanh Thanh, cô ta tỏ ra có chút kinh ngạc. Bởi vì cô ta nhớ rõ, Liễu Thanh Thanh là bị mất tích tại thời điểm ngày đầu tiên đến ngày thứ hai. Người này không hề tiến vào bên trong cổ trạch, không ngờ lúc này lại xuất hiện. Xem ra vận khí của Liễu Thanh Thanh cực kỳ tốt.
Dương Tiểu Hoa thu hồi ánh mắt, sau đó hỏi.
- Hiện tại đã là ngày thứ mấy, đến ngày thứ bảy rồi sao?
Cô ta không tiếp tục xoắn xuýt về chuyện lúc trước.
So với những người khác, bản thân cô ta chỉ là một người bình thường, có thể sống đến giờ đã là vạn hạnh.
Dương Gian nói;
- Ngày thứ sáu. Có lẽ hôm nay sẽ sử dụng đến quả bóng bay màu đỏ đậm kia, cho nên tôi mới thả cô xuống. Đi ăn uống, nghỉ ngơi một chút, sau đó chuẩn bị đối mặt với sự việc của ngày hôm nay.
Dương Tiểu Hoa giật mình, sau đó nói:
- Ngày thứ sáu, đã trôi qua bốn ngày? Hôm nay cần làm cái gì?
- Đưa tang.
Lúc này Dương Gian đã trở lại bên trong phòng, đem ba lô của mấy người Đại Mạnh, Vương Phong, Ưng Ca mang ra, sau đó vứt trên mặt đất.
Bên trong ba lô có đèn pin, quần áo, thức ăn, nước uống cùng với một số đồ y tế khẩn cấp.
- Ăn no uống tốt, chuẩn bị lên đường. A, còn có rượu? Không tệ, không tệ, đám người kia không dùng được lại vô cớ có lợi cho tôi.
Chu Đăng không chút khách khí, trực tiếp đi qua, mở ba lộ ăn uống.
Dương Tiểu Hoa lập tức mang ba lô của cô ta đến, lấy ra thức ăn nước uống mà bản thân đã chuẩn bị sẵn, ăn uống no nên xong rồi lại tính.
- Cũng đúng. Hiện tại chỉ mới bắt đầu ngày thừ sáu, là thời điểm an toàn nhất. Nên ăn uống nghỉ ngơi một chút.
Ưng Ca cũng đi đến, tự mở lấy ba lộ của bản thân, mọi thứ bên trong vẫn còn tồn tại.
Cũng không phải hắn ta sợ có người trộm đồ của hắn ta, mà muốn xác nhận một chút.
- Hôm nay đi đưa tang, sẽ phải rời khỏi cổ trạch, tiến đến khu rừng phía sau kia. Cho nên đèn pin hay que huỳnh quang gì gì đó cần phải mang đi một ít. Thức ăn và nước uống thì xem tình hình. Còn những thứ khác liền bỏ lại chỗ này. Dù sao hết đầu thất, chúng ta cũng sẽ rời đi, không cần mang vác theo mấy thứ này làm lãng phí thể lực.
Ưng Ca rất đói, nhưng hắn ta ăn uống rất chậm, tránh lại khiến cho thân thể xảy ra vấn đề vì ăn uống quá no.
Liễu Thanh Thanh đứng ở một bên, sắc mặt cô ta có chút mất tự nhiên khi nhìn đám người Dương Gian ăn uống.
Tuy nhiên cô ta không cần ăn uống, không cần nghỉ ngơi, cũng không cần bổ sung thể lực.
Hiện tại, thân thể của cô ta phần lớn là vật phẩm linh dị, dựa vào lực lượng linh dị là có thể sống sót. Ở trong giới linh dị mà nói, cô ta là dị loại. Bởi vì từ đầu đến giờ, cô ta một đường thông suốt, chưa từng xuất hiện vấn đề bị lệ quỷ khôi phục.
Một giờ sau, đám người ăn uống xong xuôi, bắt đầu nghỉ ngơi.
Cho dù không ngủ được, chỉ cần dựa vào vách tường nhắm mắt một lát cũng tốt.
Dương Gian là dị loại, nên hắn không ngủ. Chỉ ngồi cạnh vách tường, cầm chặt cây trường thương nứt nẻ. Mặc dù hai mắt đang nhắm chặt, nhưng trên trán của hắn lại có một con mắt quỷ dị đang chuyển động, dòm ngó mọi thứ ở xung quanh.
Đêm hôm nay thế mà cực kỳ yên tĩnh.
Ở bên ngoài, ngay cả một chút tiếng gió cũng không có, chớ nói gì đến âm thanh quỷ gõ cửa.
Bên trong cổ trạch cũng không còn âm lãnh.
Một số cỗ khí tức quỷ dị đột nhiên tiêu tán, thậm chí cổ trạch có hơi sáng rõ, không còn vẻ âm trầm.
"Chỉ sợ sau khi đầu thất qua đi, tòa cổ trạch này coi như phế bỏ. Toàn bộ lệ quỷ đều rời đi."
Dương Gian thầm nghĩ trong lòng. Hắn sử dụng mắt quỷ thăm dò hai bên trái phải của hành lang.
Bên trong hành lang không còn hắc ám.
Mấy căn phòng ở hai bên trái phải cũng không có động tĩnh. Quan trọng nhất chính là hiện tại hắn đã có thể nhìn thấy điểm cuối của hành lang.
Nếu là trước đó, hai đoạn hành lang này không hề có điểm cuối, mà mấy căn phòng kia cũng như vậy.
"Trái bốn phòng, phải ba phòng, như vậy bên trong cổ trạch có tổng cộng bảy căn phòng."
Dương Gian thoáng tính toán mấy căn phòng một chút sau khi không còn bị lực lượng linh dị quấy nhiễu.
Không nhiều không ít, vừa vặn đúng bảy căn.
"Điều này nói rõ, trước đó bên trong cổ trạch hẳn có bảy người, hoặc nó được kiến tạo cho bảy người ở."
"Bảy? Đây là quy mô của một tiểu đội. Nhưng vì sao phía sau khu rừng chỉ có năm ngôi mộ? Dù tính thêm cả ông lão này nữa cũng mới chí có sáu ngôi mộ mà thôi, vẫn còn thiếu mất một người."
Chương 2156: Cõng
Dương Gian lại đang suy nghĩ miên man.
Tiểu đội bảy người, sáu ngôi mộ.
Tiểu đội từ thời kỳ Dân quốc này dường như còn có một người không biết tung tích.
Là do sau đó thoát khỏi đội ngũ hay là người kia vẫn chưa chết?
Dương Gian nhắm mắt lại, trong đầu không ngừng tự hỏi vấn đề này.
Rất nhanh.
Trong đầu hắn hiện ra thân ảnh khủng bố của bà lão bên trong phòng 301 tại thành phố Đại Xuyên.
Bà lão này sẽ không phải là người thứ bảy đó chứ?
Trước đó hắn từng nhìn thấy bà lão khi phát động môi giới. Chỉ là cho đến giờ, bà lão kia còn chưa từng xuất hiện trở lại.
Thời gian từng giờ trôi qua.
Một giờ, hai giờ…
Mọi người thấy không có nguy hiểm, tinh thần liền buông lỏng không ít, đều nghỉ ngơi. Ngay cả Chu Đăng cũng nằm co quắp trên mặt đất, ngáp lấy ngáp để, sắc mặt hắn ta có chút đỏ, dường như đã uống say.
Nồng độ của đống rượu kia rất cao, không biết là của người đưa thư nào mang đến. Khả năng là muốn ở thời điểm nào đó uống một chút để lấy can đảm, hoặc là để thư giãn tinh thần, không ngờ lại bị Chu Đăng uống sạch.
- Như vậy cũng có thể ngủ.
Lý Dương nhìn nhìn một chút, trong lòng có chút khâm phục.
Mà khoảng chừng 4 giờ rưỡi sáng.
Bên trong cổ trạch đột nhiên xuất hiện một chút xíu dị thường.
Két!
Cửa hậu đường không biết là do bị gió thổi hay là bị người nào đó đẩy, đột nhiên phát ra tiếng động.
Chút động tĩnh này khiến cho tất cả mọi người lập tức tỉnh táo.
Ngay cả người đang ngủ vì uống say như Chu Đăng cũng lập tức mở mắt, trực tiếp xoay người ngồi dậy. Ánh mắt hắn ta trở nên cực kỳ sắc bén, không chút nào tùy tiện hay phóng túng.
Lý Dương lập tức nhìn về phía Dương Gian.
- Cửa sau mở ra, đây là một tín hiệu.
Chu Đăng đứng dậy.
- Đội trưởng Dương, nên đi đưa tang.
Dương Gian cầm chặt cây trường thương trong tay cũng chậm rãi đứng dậy. Hắn không nói lời nào, chỉ chậm rãi đi về phía Ưng Ca.
Ưng Ca ngồi dựa vào vách tường, hai mắt nhắm chặt, giống như ngủ quên. Tgrong tay hắn ta vẫn cầm sẵn hai viên xúc xắc đỏ đen, chuẩn bị ném ra bên ngoài bất cứ lúc nào.
Sau khi đi đến, Dương Gian cúi người, cầm lấy hai viên xúc xắc trong tay Ưng Ca, rồi bỏ vào trong túi.
- Cậu làm cái gì vậy?
Liễu Thanh Thanh lập tức đi đến, trên mặt lộ ra vẻ cảnh giác.
Dương Gian lạnh lùng nói:
- Hắn ta chết rồi. Chết từ nửa tiếng trước, vì nguyền rủa của hộp âm nhạc.
Cái gì?
Liễu Thanh Thanh thoáng giật mình, sau đó nhìn về phía Ưng Ca. Lúc này Ưng Ca không có động tĩnh, thấy thế cô ta liền ngồi xuống, sờ sờ cổ của hắn ta.
Không còn mạch đập, thân thể băng lãnh, đã là một cỗ thi thể.
- Suy đoán của tôi sẽ không sai. Nguyền rủa của hộp âm nhạc đã trở lại trên người của tôi, nguyên nhân của nó chỉ có một, đó là nguyền rủa đã bộc phát.
Vừa nói, Dương Gian vừa nhìn về phía Lý Dương.
- Hiện tại tôi sẽ dùng thi thể của Ưng Ca để giúp cậu khôi phục tay chân.
Liễu Thanh Thanh lập tức quát to.
- Dương Gian, cậu điên rồi, ngay cả thi thể của Ưng Ca cũng không buông tha.
Dương Gian nhìn chằm chằm Liễu Thanh Thanh rồi nói:
- Để thi thể hắn ta ở chỗ này cũng sẽ bị hư thối, trở thành bộ xương khô. Nếu tồi tệ hơn một chút mà nói, khả năng sẽ bị lực lượng linh dị xâm lấn, trở thành lệ quỷ, du đãng trên thế gian. Bất kể là tình huống nào mà nói, đều không phải là kết quả tốt. Thay vì như vậy, chi bằng lại giúp tôi một tay, để Lý Dương khôi phục hành động.
Liễu Thanh Thanh ngăn cản Dương Gian:
- Anh ấy đã trợ giúp cậu, cậu hẳn phải để cho người ta chết một cách yên ổn. Không nên động đến thi thể của anh ấy, tôi sẽ mang thi thể rời khỏi cổ trạch, tìm một chỗ mai táng.
Nói xong, cô ta trực tiếp cõng lấy thi thể của Ưng Ca.
Dương Gian híp mắt, sau đó nói:
- Quả nhiên cô đã sớm quen biết hắn ta.
Liễu Thanh Thanh nói;
- Tôi và Ưng Ca từng nhận biết nhau ở tầng hai. Tư lịch của anh ta già hơn tôi, cho nên đi lên tầng bốn trước tôi. Lúc đó tôi từng nhận được sự giúp đỡ cùng chiếu cố của anh ta.
- Cho nên cô đang dùng lại hành vi vô năng này đi báo đáp hắn ta? Đúng là buồn cười. Nếu cô thật sự muốn báo đáp hắn ta mà nói, cần phải cố gắng để cho hắn ta không chết ở chỗ này.
Giọng điệu của Dương Gian cực kỳ băng lãnh. Nhưng hắn vẫn xoay người, không mạnh mẽ bắt lấy thi thể của Ưng Ca để hoàn thiện ghép hình cho Lý Dương.
Mặc dù quyết định này của hắn là sai lầm. Nhưng đúng là ở trong lần hành động này, Ưng Ca đã xuất lực khá nhiều, vì thế hắn mới từ bỏ suy nghĩ vừa rồi.
Dương Gian nói:
- Dương Tiểu Hoa, cô cõng Lý Dương, tôi và Chu Đăng sẽ khiêng quan tài.
- Được, được.
Dương Tiểu Hoa không hề từ chối. Cô ta đi đến bên cạnh Lý Dương, sau đó cõng hắn ta lên.
Chương 2157: Từ Chối
Bị thiếu mất hai chân cùng một tay nên Lý Dương không quá nặng, vì thế dù là một cô gái, Dương Tiểu Hoa cũng có thể nhẹ nhàng cõng lấy.
Dương Gian và Chu Đăng đi đến phía trước cỗ quan tài đỏ đậm.
Hai người đều là ngự quỷ nhân, khí lực không phải người bình thường, trực tiếp nhấc bổng cỗ quan tài lên.
Nhưng bất ngờ chính là.
Cỗ quan tài màu đỏ đậm này cực kỳ nhẹ.
Giống như bên trong quan tài là rỗng, không có thi thể vậy.
Hai người nhìn nhau, đều có thể chứng kiến rõ vẻ kinh ngạc từ phía đối phương.
Chu Đăng nói:
- Có muốn mở ra xem không?
Dương Gian lập tức từ chối.
- Một khi ông lão này chui ra khỏi quan tài sẽ khiến rất nhiều người phải chết. Không cần thiết. Cứ để thế mang đi chôn.
…
Trước đó bọn họ cũng từng nhấc cỗ quan tài màu đỏ đậm này lên. Nhưng ở lần trước, nó cực kỳ nặng, nặng vượt quá lẽ thường. Mà lần này, hai người Dương Gian và Chu Đăng hầu như không mất chút sức lực nào liền có thể nhấc bổng cỗ quan tài này lên.
Quan tài cực kỳ nhẹ, cứ như bên trong hoàn toàn trống rỗng vậy.
Chu Đăng nói:
- Nhưng trọng lượng của cỗ quan tài này không thích hợp. Nếu không xác nhận mà cứ mang nó đi chôn, nửa đường mà xảy ra vấn đề thì coi như phiền phức to.
Dương Gian vẫn tiếp tục từ chối.
- Hiện tại đã là ngày thứ sáu, lệ quỷ của ông lão bên trong quan tài có hơn phân nửa là đã khôi phục. Lúc này mà mở nó ra cũng chẳng khác gì tự tay phóng thích một con lệ quỷ khủng bố. Dù trong tay tôi có nắm giữ đinh đóng quan tài đi nữa cũng không nhất định có thể đối phó. Với lại mục đích khi đến chỗ này của chúng ta cũng không phải là chôn cất cho ông lão này, mà chính là chờ ở bên trong cổ trạch bảy ngày.
- Còn việc trong bảy ngày này, chúng ta dùng phương pháp gì để sống sót đều không quan trọng.
- Bởi vậy, dù cỗ thi thể của ông lão này có biến dị hay không, hoặc là xuất hiện dị thường gì đó, chúng đều không có liên quan đến chúng ta. Lời này của tôi cậu có hiểu không?
Sắc mặt Chu Đăng hơi động.
- Thì ra là như vậy.
Dương Gian nhưng không quên mục đích khi đến đây của hắn. Đám người đưa thư bọn họ chỉ cần sống sót ở bên trong cổ trạch bảy ngày là được. Sau bảy ngày đưa thư cho người nhận là có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Còn cái gì nhập liệm, gác đêm, báo tang… Đều là quá trình sống sót, mà không phải kết quả.
Nếu muốn, hắn hoàn toàn có thể giống như Dương Tiểu Hoa, nằm giả chết ở bên trong cổ trạch bảy ngày, không cần làm gì. Chờ hết bảy ngày lại tỉnh, sau đó đưa thư. Nếu có thể đưa thư thành công, như vậy bưu điện quỷ cũng sẽ coi như bọn họ hoàn thành nhiệm vụ.
Vì thế Dương Gian mới cự tuyệt không muốn mở ra cỗ quan tài này.
- Xuất phát, mang cỗ quan tài này đến khu rừng phía sau hạ thổ.
Dương Gian bắt đầu hành động.
Hắn đưa mắt nhìn mấy người ở bên cạnh.
Liễu Thanh Thanh đang cõng thi thể của Ưng Ca, còn Dương Tiểu Hoa cõng người tàn tật Lý Dương.
Cho đến hiện tại, chỗ này của bọn họ cũng chỉ còn lại có mấy người sống sót. Số lượng người may mắn sống sót này quả thực rất ít. So với số lượng người đi vào từ ngày đầu tiên mà nói, ít đến đáng thương.
Mà mọi chuyện vẫn còn chưa kết thúc.
Không chừng sau đó sẽ còn có người phải chết ở chỗ này.
Dương Gian nhìn hai người Dương Tiểu Hoa cùng Lý Dương thật sâu.
Nếu tiếp theo xuất hiện thương vong mà nói, người kia chắc chắn sẽ là một trong hai người bọn họ. Bởi vì Dương Tiểu Hoa là người bình thường, còn Lý Dương lại bị tàn tật, không thể tự hành động.
Dương Tiểu Hoa cũng nhìn thấy ánh mắt ngưng trọng của Dương Gian, trong lòng cô ta càng cảm thấy bất an hơn.
Mọi người chẳng hề nói với nhau một câu. Liễu Thanh Thanh cũng không tiếp tục tranh chấp với Dương Gian. Bất kể hai bên có ân oán gì, hiện tại đều phải buông bỏ.
Nếu không thể sống sót mà rời đi tòa cổ trạch này, vậy bất cứ thứ gì cũng không còn quan trọng nữa.
Dương Gian trực tiếp hành động. Hắn khiêng cỗ quan tài màu đỏ đi ở phía trước, mà Chu Đăng thì đi đằng sau.
Một đoàn người nối đuôi nhau đi vào hậu đường.
Cửa ở hậu đường đã bị mở. Ở bên ngoài, phía dưới bầu trời đen, yên tĩnh là một con đường đất nho nhỏ mơ hồ, quanh co uốn lượn, một mực kéo dài đến khu rừng quỷ dị ở chỗ sâu.
Hai người khiêng quan tài, đi ra khỏi tòa cổ trạch.
Giống như Ưng Ca từng phân tích trước đó. Cửa sau của tòa cổ trạch này dường như đã được tính toán sẵn từ trước, vừa khéo có thể mang một cỗ quan tài đi qua. Chỉ cần quan tài to thêm mấy centimet nữa sẽ không thể nào mang ra ngoài.
Đúng lúc này, Lý Dương đột nhiên mở miệng nói:
- Đội trưởng, trước đó quỷ đã rời khỏi cổ trạch, điều này có nghĩa bên trong này đang an toàn. Nhưng loại an toàn này chỉ là tương đối, mặc dù quỷ không ở bên trong chúng ta, nhưng chiếc quan tài này lại ở bên trong này. Chúng ta không thể nào ở cùng một chỗ với cỗ quan tài này, cho nên hôm nay cần phải mang nó ra ngoài chôn chất cho thật kỹ.
Chương 2158: Khu Rừng Quỷ Dị
- Ý nghĩa của việc đưa tang chính là ở chỗ này. Điều này cực kỳ phù hợp với quy luật sinh tồn của cổ trạch. Nhưng hiện tại, chúng ta cần mang thứ này đến khu rừng phía sau… Trên đường đi nhất định sẽ gặp phải nguy hiểm.
Dương Gian nói:
- Tôi biết. Hiện tại nguy hiểm không còn ở bên trong cổ trạch, mà chính là cỗ quan tài màu đỏ đậm này. Trước đó tôi vẫn muốn mọi người cùng chờ đợi ở bên trong cổ trạch, hi vọng có thể kéo dài thêm một chút thời gian, tranh thủ cho mấy người nghỉ ngơi dưỡng sức, điều chỉnh trạng thái. Thế nhưng điều kiện không cho phép chúng ta ở lại bên trong chúng ta quá lâu.
- Tôi có dự cảm, đưa tang càng trễ, cỗ quan tài này sẽ càng nguy hiểm. Vừa rồi cửa sau cổ trạch bị mở ra, đó là một tín hiệu báo cho chúng ta biết cần phải đưa tang. Không biết cậu có tin hay không, nếu chúng ta lại chờ ở bên trong cổ trạch thêm chừng 6 tiếng nữa, khả năng cao cỗ quan tài này sẽ biến thành một cỗ quan tài hung hiểm. Mức độ nguy hiểm của nó sẽ còn vượt qua mấy ngày trước đó.
- Lời phân tích này rất có lý. Tôi cảm thấy mọi thứ ở chỗ này đã được sắp xếp từ trước. Chúng ta cần phải làm việc theo những trình tự kia. Một khi xuất hiện sai lầm, khả năng sẽ bị đoàn diệt.
Chu Đăng khẽ gật đầu. Sau khi trải qua mấy ngày vừa rồi, suy nghĩ của hắn ta đã trở nên rõ ràng hơn.
Tòa cổ trạch này cùng với ông lão đã chết kia, tất cả đều đã được bố trí từ trước, đã được định sẵn kế hoạch.
Chỉ cần làm việc theo trình tự, sẽ không có người phải chết.
Cho nên đây không phải là một chuyện linh dị đơn thuần hay một nhiệm vụ đưa thư đơn giản, mà phía sau nó còn ẩn giấu rất nhiều thứ phức tạp.
Chu Đăng không muốn suy nghĩ nhiều. Hắn ta đến đây đơn giản là trùng hợp. Hiện tại mục đích của hắn ta chỉ là sống sót và rời khỏi đây, rời khỏi chỗ quỷ quái này. Việc đưa thư không có bất cứ quan hệ nào đối với hắn ta cả.
Trên đường di chuyển, mọi người vừa khiêng quan tài vừa nói chuyện, thảo luận với nhau.
Rất nhanh.
Đám người đã rời xa tòa cổ trạch kia, dọc theo con đường đất nhỏ kia dần dần tiến vào khu rừng già quỷ dị.
Vừa tiếng vào khu rừng.
Bọn họ lập tức cảm nhận được một cỗ khí tức âm lãnh bao phủ. Ở chỗ sâu của khu rừng già cứ như đang xuất hiện sương mù vậy, âm trầm, tối tăm cùng một cảm giác tà tính nói không nên lời.
- Phía dưới khu rừng này đều chôn lấy một đống thi thể. Những thi thể này không phải là thi thể bình thường, khả năng đều là lệ quỷ đang ngủ say. Những thi thể mà chúng ta đào được lúc tìm tang phục sau đó cũng đã tràn ra… Hi vọng lúc này tang phục còn phát huy tác dụng.
Dương Gian sử dụng mắt quỷ thăm dò xung quanh.
Nhưng không thấy gì cả.
Tầm mắt của hắn bị ngăn cả, không có cách nào nhìn xuyên qua khu rừng để thấy rõ mọi thứ bên trong.
Loại tình huống này rất bình thường. Ở phía dưới mỗi gốc cây bên trong khu rừng đều chôn một con lệ quỷ. Trong tình trạng bị nhiều lực lượng linh dị quấy nhiễu như vậy, không thể thăm dò cũng là điều đương nhiên.
Nhưng việc tầm mắt bị ngăn cản lại nhắc nhở cho Dương Gian biết chỗ này rất nguy hiểm.
"Quỷ vẫn chưa xuất hiện."
Hắn khiêng lấy cỗ quan tài màu đỏ đậm, không chút hoang mang đi về phía trước. Con đường vẫn còn rất dài, còn một chút thời gian. Cho nên hiện tại dù có sốt ruột cũng vô dụng. Đến lúc cần xuất hiện, nguy hiểm sẽ xuất hiện, nếu là thời điểm không cần xuất hiện cũng không phải dựa vào việc đi nhanh thêm một chút liền có thể tránh né.
Với lại, nếu lúc này mà vội vàng hấp tấp, lỡ trên đường đi không cẩn thận làm rơi quan tài xuống thì phải làm sao bây giờ?
Năm người cứ thế khiêng lấy một cỗ quan tài màu đỏ đậm di chuyển trên đường.
Tiếp tục đi thêm một lát.
Mọi người hoàn toàn chui vào bên trong khu rừng già kia. Phía sau lưng đã không còn nhìn thấy vị trí của cổ trạch. Toàn bộ đều đã bị khu rừng hai bên che kín tầm mắt.
Kể từ đó, khu rừng già liền trở nên càng u ám.
Cây cối ở xung quanh dường như đang chập chờn.
Rõ ràng xung quanh không có gió, nhưng cây cối tự lay động, phát ra từng tiếng xào xạc. Âm thanh này nghe giống như có người nào đó đang cố ý lay động thân cây, mà tần suất lay động rất có quy luật, một lần lại một lần.
- Không thích hợp.
Chu Đăng nhíu mày. Hắn ta vừa khiêng quan tài di chuyển vửa nói.
Dương Gian nói:
- Không cần để ý đến chúng, chờ khi nào nguy hiểm xuất hiện hẵng tính. Việc xuất hiện một số hiện tượng linh dị cũng là chuyện bình thường, dù sao bên dưới chỗ này cũng chôn lấy vô số lệ quỷ. Đương nhiên cũng không bài trừ khả năng những lệ quỷ rời khỏi cổ trạch lúc trước vẫn còn đang lảng vảng quanh đây, chưa hề đi xa. Hiện tại chúng ta xuất hiện, nói không chừng lại hấp dẫn lệ quỷ tiến đến.
Chương 2159: Có Thể Di Chuyển
- Nhưng trước khi lệ quỷ thật sự xuất hiện. Nhiệm vụ của chúng ta chính là khiêng cỗ quan tài này đi chôn. Còn những chuyện khác không cần lãng phí thời gian đi quản.
Chu Đăng gật gật đầu, cảm thấy đây là cách làm chính xác nhất.
Nghi thần nghi quỷ ngược lại càng dễ xảy ra chuyện.
Mặc dù nói như vậy, nhưng cước bộ của Dương Gian vẫn vô ý nhanh thêm một chút. Đây là hành vi trong vô thích, nhưng lại gián tiếp để lộ rõ sự bất an trong lòng của hắn.
Lúc này cỗ quan tài trên vai họ nhẹ tênh, một tay là có thể nhấc được.
Không trách lúc trước Chu Đăng lại muốn mở quan tài để kiểm tra. Hiện tại ngay cả bản thân Dương Gian cũng có ý định này.
Trong lòng hắn thật sự không yên tâm.
Bởi vì trong đầu Dương Gian đột nhiên nảy sinh một suy đoán tương đối đáng sợ.
Đó chính là liệu có phải cỗ thi thể của ông lão bên trong quan tài đã rời khỏi nó vào một thời khắc nào đó rồi hay không? Lúc này cỗ quan tài này chỉ là một quan tài rỗng, không có thi thể?
Mặc dù từ đầu đến cuối đám người đều bồi ở bên cạnh quan tài. Nhưng không phải mọi người nhìn nó chắm chằm, sẽ có lúc lơ đãng bỏ qua không chú ý đến. Mặc dù quan tài không hề động, nhưng thi thể bên trong thì chưa chắc.
Quỷ là có thể di chuyển.
Tuy nhiên, mọi việc đã đến nước này rồi, dù trong lòng có hiếu kỳ, có chần chừ đi nữa, Dương Gian cũng sẽ không dừng lại mở quan tài ra để nhìn.
Dọc theo con đường nhỏ đầy bùn đất kia tiếp tục đi tới.
Lúc này dị thường rốt cục đã xuất hiện.
Dương Gian nhìn thấy một gốc cây nằm chắn ngang con đường nhỏ. Gốc cây này giống như bị gió thổi ngã vậy, trực tiếp nằm ngang đường đi.
- Một gốc cây bị đổ?
Dương Tiểu Hoa giật mình, lập tức đưa mắt nhìn những người khác, tỏ vẻ hơi nghi hoặc.
Cô ta không tham gia ngày thứ ba báo tang nên không biết được ý nghĩa thực sự của mấy gốc cây này.
Lý Dương trầm mặt nói:
- Cây ở chỗ này sẽ không đổ một cách vô duyên vô cớ. Dương Tiểu Hoa, cô cõng tôi qua đó xác minh một chút. Nhớ kỹ, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra đều không được rời xa đoạn đường đất này. Khu rừng già trước mặt cực kỳ khủng bố. Một khi tiến vào bên trong sẽ bị lạc, không thể đi ra ngoài.
Nghe vậy, trong lòng Dương Tiểu Hoa thầm run. Cô ta trịnh trọng gật đầu, cõng Lý Dương đi về phía trước mấy bước, vượt qua hai người Dương Gian và Chu Đăng, đi đến bên cạnh gốc cây bị ngã.
Cô ta di chuyển cực kỳ cẩn thận, đứng ở trên con đường đất, không dám tiến lên trước dù chỉ một bước.
Lý Dương thò đầu ra nhìn, sau đó quay đầu nói:
- Đội trưởng, không thấy thi thể chôn phía dưới gốc cây.
Dương Gian nói;
- Có lệ quỷ đã chạy ra ngoài rồi sao? Cũng có thể hiểu được. Cả một khu rừng rộng lớn này, có một hai con lệ quỷ khôi phục lại là điều bình thường. Chúng ta chỉ cần chú ý một chút là được. Có lẽ con quỷ kia đã sớm rời đi, không còn ở quanh đây.
Lý Dương gật gật đầu, lại để cho Dương Tiểu Hoa cõng bản thân lui trở về.
Mọi người không thèm quan tâm đến gốc cây chắn đường, trực tiếp vượt qua nó, tiếp tục tiến lên dọc theo con đường đất. Tuy nhiên trên đường, tâm tình của đám người lại nặng nề hơn không ít.
Bởi vì trên đường đi đến, bọn họ nhìn thấy một dấu chân đặc biệt.
Dấu chân này rất lớn. Mà khi giẫm lên trên con đường đất này, nó lưu lại dấu chân rất sâu, cực kỳ bắt mắt.
Lúc trước khi báo tang, đám người từng đi qua nơi này. Nhưng khi đó trong bọn họ không có ai có được dấu chân lớn như vậy, cũng không có ai nặng đồng thời có thể lưu lại dấu chân sâu như này… Cho nên dấu chân này không phải của một trong đám bọn họ để lại, mà là của một người không tồn tại nào đó.
Dương Gian hạ giọng nói;
- Có lệ quỷ đã đặt chân lên trên con đường đất này.
Giờ khắc này hắn có chút xúc động muốn sử dụng thanh sài đao để chém rời con lệ quỷ này. Bởi vì dấu chân chính là thứ phát động môi giới tốt nhất. Một đao hạ xuống, con lệ quỷ này sẽ không thể nào tạo ra uy hiếp đối với bọn họ trong thời gian ngắn.
Tuy nhiên Dương Gian lại trấn áp được cỗ xúc động này.
Hiện tại ra tay không có bất cứ ý nghĩa nào.
Ai biết sẽ còn có chuyện gì phát sinh. Nguy hiểm là không thể đề phòng. Chi bằng giữ lại chút sức lực, đến lúc gặp phải nguy hiểm lại đưa ra liều mạng sẽ ổn thỏa hơn một chút.
- Thật là không thể bớt lo. Chỗ này rốt cục có bao nhiêu lệ quỷ. Đi trên đường đều có thể nhìn thấy dấu chân quỷ để lại.
Chu Đăng cảm thấy rất xui xẻo, nhưng sau khi nhìn ngó một lúc liền bỏ qua, không thèm để ý.
Hắn ta đã nhìn thấy quá nhiều lệ quỷ, không thể nào để ý được nhiều như vậy nữa.
Sau khi tiếp tục đi lên phía trước một đoạn, dấu chân cực lớn này lại biến mất.
Chương 2160: Đúng Lúc Này
Đương như nó chỉ đi ở trên con đường đất này một đoạn, sau đó lại tiến vào bên trong khu rừng già, chứ không có đi mãi trên đường này. Bởi vì trên đường xuất hiện mấy dấu chân sát mép đã có thể chứng minh con lệ quỷ này đã rời đi.
Đây có thể coi như là một tin tức tốt. Chí ít ở trên đường khiêng quan tài đi chôn, bọn họ sẽ không phải đồng hành cùng lệ quỷ.
Càng đi về phía trước.
Cảnh vật xung quanh càng trở nên tối tăm, ánh sáng kém dần, chỉ có con đường đất phía dưới chân là giống như còn có một chút ánh sáng, những chỗ khác đều là tối đen. Ngay cả khu rừng ở gần đó đều không thể nhìn rõ, chỉ có thể thầy một hình dạng màu đen.
Liễu Thanh Thanh cõng lấy thi thể của Ưng Ca, chậm rãi nói:
- Lực lượng linh dị đang quấy rầy hoàn cảnh xung quanh.
Đây không phải là trời tối, cũng không phải do ánh sáng không tốt, mà do bị hoàn cảnh xung quanh ảnh hưởng.
Dương Tiểu Hoa thấy vậy liền vội vàng bật đèn pin.
Tia sáng xuất hiện, chiếu về phía trước, nhưng nó không thể nào soi sáng xung quanh. Nó chỉ có thể chiếu dọc theo con đường đất nho nhỏ phía trước mặt.
Vì đảm bảo cho mọi người có thể nhìn thấy con đường phía trước, cô ta liền rọi đèn pin ở phía trước mặt, tránh cho cả đám lại đi lệch hướng.
Tuy nhiên cái ý nghĩ này của cô ta có hơi dư thừa.
Dù ở trong bóng đêm, mắt quỷ của Dương Gian vẫn có thể nhìn thấy rõ mọi thứ.
Càng tiến về trước, khung cảnh xung quanh càng tối, trong lòng mọi người cũng dần trở nên kinh hàng cùng bất an.
Liễu Thanh Thanh không khỏi có chút khẩn trương. Cô ta cảm thấy thi thể Ưng Ca càng ngày càng nặng. Cảm giác âm lãnh, cứng ngắc khi tay đụng vào thi thể đã trở nên rõ ràng, thậm chí còn ngửi được một mùi thi thối như có như không.
Thời gian chết của Ưng Ca không lâu, nhưng thân thể chuyển biến xấu lại cực kỳ nhanh.
Khẽ cắn môi.
Cô vẫn không đem thi thể Ưng Ca thả xuống, tiếp tục cõng.
Nhưng đúng lúc này.
Dương Gian và Chu Đăng đột nhiên dừng bước, thân thể hơi lay động, kém chút không đứng vững phải ngã xuống đất.
Lý Dương lập tức cảnh giác.
- Đội trưởng, chuyện gì xảy ra, sao lại dừng?
- Vừa rồi quan tài có hơi lắc một cái. Đội trưởng Dương, cậu cũng cảm giác được đúng không?
Trong bóng tối truyền đến âm thành trầm thấp của Chu Đăng.
Dương Gian híp mắt nói:
- Chỉ sợ ông lão bên trong quan tài đã tỉnh. Dù không tỉnh lại đi nữa cũng không kém quá nhiều. Nhất định phải nhanh chóng mang nó đi chôn. Nếu không cỗ quan tài màu đỏ này sẽ trấn áp không nổi.
- Mau, mọi người đi nhanh lên một chút.
Chu Đăng nói:
- Ta cũng cảm thấy như thế.
Hai người lập tức đẩy nhanh tốc độ, không khỏi có chút lo âu.
Trước đó cỗ quan tài này không có bất cứ dị thường nào. Nhưng hiện tại nó đột nhiên xuất hiện động tĩnh, điều đó chứng tỏ khoảng cách đến lúc hạ thổ đang càng ngày càng gần.
Mặc dù đã gia tốc.
Nhưng con đường phía trước mặt giống như không có điểm cuối vậy. Đoạn đường đất này cứ mãi hiện ra phía trước mặt bọn họ, giống như đi không hết, không thể nhìn thấy điểm cuối. Mà khu đất trống quen thuộc trước đó cũng không hề xuất hiện.
Bất kể bọn họ đi như thế nào, rẽ đi đâu, phía trước mặt đều luôn luôn có đường.
- Không phải chúng ta bị lạc đường rồi đó chứ? Trước đó tôi cũng cảm thấy có chút không thích hợp. Vì sao đi lâu như vậy rồi còn chưa đến nơi?
Giọng nói của Dương Tiểu Hoa có chút run rẩy. Không gian xung quanh càng trở nên âm trầm.
Ngay cả ánh sáng từ đèn pin cũng trở nên ảm đạm.
Khi mọi người khiêng lấy cỗ quan tài màu đỏ giống như đã đi vào một vùng đất quỷ dị không thể hiểu, hoàn toàn bị lạc trong đó.
Mắt quỷ của Dương Gian khẽ quét một vòng. Trong tầm mắt của hắn, tất cả mọi thứ đều bình thường. Đường vẫn là đường, rừng vẫn là đường, xung quanh không xuất hiện bóng dáng của lệ quỷ.
Tuy nhiên, dù Dương Tiểu Hoa không nói, bản thân hắn cũng cảm giác được bất thường.
Sắc mặt Chu Đăng khẽ biến.
- Theo lý mà nói chúng ta không thể nào lạc đường. Từ đầu đến giờ chúng ta vẫn luôn đi dọc theo con đường đất này để tiến lên, không hề rời xa nó nửa bước. Với lại cũng chưa từng bị lực lượng linh dị nào quấy nhiễu.
- Tiếp tục đi về phía trước một đoạn xem thế nào.
Dương Gian cũng không thể nào hiểu nổi.
Cứ như con đường này và con đường trước đó bọn họ từng đi không phải là một vậy.
Nhưng phía sau của cổ trạch cũng chỉ có mỗi con đường này này, không thể nào nhầm được.
Nhưng đám người vừa tiến lên phía trước không được bao xa. Sắc mặt Liễu Thanh Thanh đột nhiên có chút mê mang, ma xui quỷ khiến lại mở miệng nói một câu.
- Cô ta đến rồi, chúng ta không thể tiếp tục đi về phía trước.
- Hả?
Dương Gian vô ý thức dừng lại, nhìn về phía Liễu Thanh Thanh.
Cùng lúc đó, đèn pin trong tay Dương Tiểu Hoa vừa chiếu về phía trước. Cảnh tượng khiến cho đám người kinh hãi đã phát sinh. Dưới sánh sáng của đèn pin, một đôi giày vải cũ kỹ đột ngột xuất hiện. Đèn pin trong tay Dương Tiểu Hoa khẽ di chuyển lên trên, là một bà lão mặt mũi nhăn nheo, âm u đầy tử khí, trong tay cầm một chiếc giỏ trúc đựng thức ăn.
Bà lão này đứng vững vàng trên đường đất, không chút nhúc nhích, ngăn cản không cho đám người tiến lên.
Chương 2161: Tiên Hạ Thủ Vi Cường
Khiêng cỗ quan tài màu đỏ, di chuyển trên con đường đất nhỏ.
Đám người cứ như bị mất tích ở bên trong khu rừng già này. Nhưng không ngờ bọn họ lại gặp phải một chuyện khủng bố. Đó là bà lão ở trên xe buýt quỷ đã xuất hiện, đồng thời còn đứng chắn ở phía trước, ngăn cản không cho bọn họ đi tiếp.
Ở chỗ này là không thể nào tồn tại đường vòng.
Bởi vì hai bên đường đều là rừng già, một khi đi vào đó sẽ không còn đường quay trở lại.
Trước đó Chu Đăng từng đích thân thể nghiệm qua, nên trong lòng mọi người đều hiểu.
Mà trên con đường nhỏ này không hề có ngã rẽ, nên bọn họ không thể nào đi đường vòng để tránh né.
Dưới ánh sáng tối tăm của đèn pin hiện ra bà lão với vẻ mặt âm u đầy tử khí. Mặc dù vẫn còn cách bà lão tương đối xa nhưng đám người đã cảm thấy được sự bất an cùng run rẩy.
Chính là con lệ quỷ Dương Gian từng gặp trước đây.
Khả năng là chủ nhân của phòng 301 thành phố Đại Xuyên, từng thiếu chút nữa xóa bỏ Dương Gian khỏi hiện thực. Chỉ là lần đó, bà lão này là một cỗ thi thể chết từ lâu, nằm ở trên giường, tỏa ra mùi thi thối. Nhưng trước mắt, bộ dạng của bà lão này còn chưa chuyển biến nghiêm trọng, mà giống như ông lão bên trong cổ trạch, mới vừa chết không lâu.
- Chúng ta, chúng ta nên làm gì bây giờ?
Lúc này Dương Tiểu Hoa cực kỳ sợ hãi. Cô ta vội vàng nhìn về phía Dương Gian, không dám tiến lên trước.
Sắc mặt Dương Gian trở nên âm trầm.
- Lại là bà lão này. Quả nhiên bà ta đã tiến vào bên trong cổ trạch. Mấy ngày trước tôi tìm hoài không thấy, không nghĩ lần này lại xuất hiện ở đây. Con đường này không có lối rẽ, nếu không nghĩ ra cách xử lý mà nói, chúng ta không thể nào mang cỗ quan tài này đi chôn.
Nói xong, hắn hơi quay đầu nhìn về phía Chu Đăng.
Vẻ mặt Chu Đăng trở nên nghiêm túc, sau đó chậm rãi buông cỗ quan tài màu đỏ đậm ra.
- Rầm!
Quan tài rơi xuống đất, hai người đều nhìn chằm chằm vào bà lão phía trước, bộ dạng giống như đang liều mạng.
Chu Đăng nghiêm túc nói:
- Nhất định phải xử lý con quỷ này một cách triệt để, đồng thời còn không thể dùng quá nhiều thời gian. Nếu không sẽ không kịp chôn cất cỗ quan tài kia. Đến lúc đó thứ mà chúng ta đối mặt không phải chỉ có mỗi bà lão cản đường này.
"Không thể phát động môi giới để chém con lệ quỷ này, nếu không sẽ bị dính phải nguyền rủa, bản thân bị xóa bỏ. Cho nên chỉ có thể dùng đinh đóng quan tài hạn chế hoặc là trực tiếp chém đứt."
Mắt quỷ của Dương Gian chuyển động một cách không an phận, hắn đang tham dò bà lão kia, đồng thời nghĩ cách xử lý.
Lúc này Liễu Thanh Thanh dường như đã khôi phục. Cô ta cõng lấy thi thể của Ưng Ca, từ từ lùi ra phía sau, không dám đến gần.
- Mấy người chúng ta có thể liên thủ đối phó với bà ta.
Cô ta cũng chủ động biểu thị muốn giúp một tay.
Lý Dương nói:
- Đây là lệ quỷ của chuyện linh dị phòng 301, trước đó từng xuất hiện ở trên xe buýt quỷ. Theo suy đoán của tôi, bà lão này hẳn không thuộc về hiện tại mà là đang ở trong quá khứ. Còn thực tế, bà lão này đã chết rồi. Chính mắt mấy người bọn tôi nhìn thấy. Ngay cả thi thể cũng bị hư thối ở trên giường. Với lại, thi thể của bà ta là nằm ở thành phố Đại Xuyên, chứ không phải ở đây.
Hắn nhìn về phía Dương Gian, nói ra suy đoán của bản thân.
- Ý của cậu chính là bà lão này đã từng thành công xâm lấn đến hiện thực. Cho nên mới có thể rời khỏi thành phố Đại Xuyên, đồng thời leo lên xe buýt quỷ?
Dương Gian lập tức hiểu ý tứ trong lời nói của Lý Dương.
Khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra.
Dù sao linh dị chính là như vậy, không thể suy luận theo lẽ thường.
Mà loại xâm lấn này có thể hiểu theo một nghĩa khác chính là khởi động lại.
Chu Đăng hạ giọng nói;
- Bà ta không có động tĩnh.
Từ khi gặp mặt đến giờ, bà lão kia vẫn đứng yên trên con đường đất, không hề nhúc nhích. Giống như một cỗ thi thể đã chết từ lâu, cứng ngắc, chết lặng. Trên người bà ta mặc một chiếc áo vải cũ kỹ, thân hình ẩn nặc trong bóng đêm.
Nếu không phải vì vị trí xuất hiện của bà ta tương đối đặc thù mà nói, khả năng đám người sẽ không phát hiện ra.
- Có lẽ là do không có người nào phát động quy luật giết người của nó, cho nên hiện tại nó mới đứng yên. Nếu đã như vậy, tiên hạ thủ vi cường.
Dương Gian cầm chặt cây trường thương, tiến lên phía trước một bước.
Ngay cả quỷ ảnh hắn cũng thu hồi lại, không dám tùy tiện bao phủ trên mặt đất, tránh vô duyên vô cớ phát động môi giới, bị con lệ quỷ này xâm lấn.
"Nhanh chóng đóng đinh bà ta."
Trong đầu Dương Gian chỉ còn lại ý nghĩ như vậy, cực kỳ kiên quyết, cũng rất quả quyết.
Chương 2162: Thất Bại
Hắn lập tức hành động.
Mắt quỷ mở ra, ánh sáng màu đỏ tươi xuất hiện ở phía trước, xua tan hắc ám ở xung quanh.
Vừa ra tay liền sử dụng đến quỷ vực tầng thứ năm.
Năm tầng quỷ vực có thể đưa đi một số lệ quỷ không quá mạnh, có thể giam giữ lệ quỷ ở bên trong, hoặc bảo vệ người sống, ngăn cách với quỷ không để họ bị chúng chú ý đến. Nhưng bản thân Dương Gian cũng không cho rằng chỉ năm tầng quỷ vực là có thể đưa đi bà lão kia, cho nên hắn trực tiếp mở ra quỷ vực tầng thứ sáu.
Ánh sáng màu đỏ bao phủ đến, toàn bộ thế giới giống như đang đứng im vậy.
Nhưng bản thân bà lão kia vốn dĩ đang đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích. Cho nên Dương Gian không thể biết được liệu là do quỷ vực tầng sáu tác dụng nên bà ta mới đứng yên hay là bà ta thực sự đang đứng yên.
Nhưng mà cái này không ảnh hưởng đến việc hắn ra tay.
Cây trường thương trong tay nương theo quỷ vực tầng thứ sáu bay thẳng ra ngoài.
Bên trong thế giới đứng im không thể nào ảnh hưởng đến cây trường thương kia, nó vẫn tiếp tục bay.
Bởi vì món vũ khí linh dị này là do Dương Gian chế tạo từ thanh sài đao, đinh đóng quan tài và vàng, cho nên quỷ vực không thể ảnh hưởng đến nó.
Một giây sau.
Trường thương xuyên qua thân thể của bà lão kia.
Nhưng quỷ dị chính là bà lão kia cũng không hề bị đóng đinh ở trên mặt đất, mà vẫn đứng yên tại chỗ như cũ, không hề nhúc nhích. Cứ như đinh đóng quan tài không thể nào chạm đến thân thể của bà ta. Đồng thời thứ đang hiện ra trước mắt bọn họ chỉ là một hình bóng chứ không phải thực thể.
- Thành công?
Dương Tiểu Hoa có chút vừa mừng vừa sợ.
- Không, là thất bại.
Giọng điệu của Lý Dương có chút trầm thấp, lộ vẻ ngưng trọng.
- Bà lão kia vẫn còn đứng yên ở đó.
Trên mặt Dương Tiểu Hoa lộ ra vẻ kinh sợ.
- Nhưng rõ ràng đã đâm trúng nó…
Lý Dương nói:
- Nếu đâm trúng tình huống sẽ không phải như này.
Chu Đăng cũng nhìn hắn ta một cái.
- Tình huống gì? Chẳng lẽ bà lão này cũng giống như hình bóng trên vách tường bên trong cổ trạch trước đó, không thể đụng vào sao?
Sắc mặt Dương Gian cực kỳ âm trầm.
- Không, so với cái kia còn đáng sợ hơn. Chỉ sợ suy đoán của Lý Dương là đúng. Bà lão này là lệ quỷ xâm lấn từ quá khứ đến hiện tại… Nhưng loại xâm lấn này không triệt để, vẫn còn tồn tại chút khác biệt.
- Cho nên?
- Cho nên, con quỷ này không ở hiện tại, mà đang ở quá khứ. Bởi vậy chúng ta không thể nào tạo thành ảnh hưởng đối với nó, nhưng nó lại có thể tùy tiện ra tay với chúng ta.
- Không phải chứ, như thế cũng được? Đây không phải là đang chơi xấu hay sao? Như vậy không phải là mấy người chúng ta chết chắc rồi, dù có liều mạng cũng vô dụng?
Chu Đăng minh bạch ý tứ trong lời nói của Dương Gian.
Có lẽ con lệ quỷ trước mắt và bọn họ tồn tại chênh lệch cực lớn.
- Cũng không phải hoàn toàn không có cách. Chỉ cần có thể lần nữa thiết lập thời gian, mang con lệ quỷ này từ quá khú đến hiện tại là chúng ta có thể đối phó.
Giờ khắc này Dương Gian đột nhiên nghĩ đến Vương Sát Linh và đồng hồ quả lắc bên trong cổ trạch của thành phố Đại Đông.
Chiếc đồng hồ quả lắc này có thể sửa đổi thời gian, khởi động lại thời gian của một khu vực.
Chỉ cần chiếc đồng hồ quả lắc này đổ chuông một lần là có thể kéo hắn và con lệ quỷ trước mắt đến cùng một đoạn thời gian. Khi đó hắn hoàn toàn có thể chạm vào bà ta.
Mặt Chu Đăng tối sầm:
- Cách này có khác gì chưa nói đâu. Cậu nghĩ cậu là chúa hay sao mà có thể khởi động lại?
- Ngoại trừ cái này ra còn có một biện pháp khác, chỉ là nó càng không thực tế…
Nói đến đây, Dương Gian bắt đầu trầm mặc.
Một biện pháp khác đó chính là tiến đến thành phố Đại Xuyên, tiến vào phòng 301, tìm ra ngọn nguồn của con lệ quỷ này, chính là bà lão đã chết kia. Chỉ cần xử lý ngọn nguồn, như vậy lệ quỷ ở chỗ này đương nhiên cũng có thể xử lý.
Nhưng hiện tại nói ra cách này chẳng khác gì đang đánh rắm, cho nên hắn mới không nói tiếp.
Đây chính là hai biện pháp duy nhất mà hắn có thể nghĩ ra.
Một là lợi dụng đồng hồ quả lắc để khởi động lại, hai là xử lý ngọn nguồn.
Lý Dương vội vàng nói:
- Đội trưởng, quỷ động.
Vốn dĩ bà lão đứng yên ở phía trước không có động tĩnh, lúc này đột nhiên có động tác. Bà ta di chuyển từng bước chậm chạp, cứng ngắc, chậm rãi tiến về phía đám người.
Bà ta vừa động, hắc ám ở xung quanh lập tức tuôn trào, trở nên càng âm u.
Mọi người vô ý thức lùi ra sau mấy bước, có xúc động muốn quay đầu bỏ chạy khỏi đây.
Nhưng Dương Gian không hề động, ánh mắt hắn lấp lóe, đang tự hỏi biện pháp.
Chương 2163: Không Thể Nói Lý
Nhất định là có thủ đoạn nào có thể đối phó với con lệ quỷ này. Nếu không có mà nói, nhiệm vụ đưa thư này sẽ trở thành một nhiệm vụ hẳn phải chết. Nhiệm vụ như thế là không thể nào đưa thư. Bưu điện quỷ cũng sẽ không đưa cho hắn bức thư màu đỏ đậm.
"Trừ phi lại tiếp tục mở thêm một tầng quỷ vực mới có thể khởi động lại xung quanh. Đến lúc đó, chỉ cần kiên trì đủ lâu là hoàn toàn có thể kéo bà lão kia trở về… Tám tầng quỷ vực, phải chăng quá mạo hiểm?"
Dương Gian cũng đang do dự.
Trực tiếp mở ra tám tầng quỷ vực mà nói, một khi thời gian khởi động lại quá dài khiến cho lệ quỷ khôi phục lại, vậy thì coi như hắn xong đời.
Hiện tại quỷ ảnh của hắn đã chết máy, ý thức của hắn đang thay thế quỷ ảnh. Thế nhưng mọi thứ chỉ có như vậy mà thôi. Nếu mắt quỷ khôi phục, chỉ sợ là hắn sẽ trực tiếp bị nhốt ở bên trong quỷ vực. Đến lúc đó, dù hắn không chết cũng khó mà thoát thân.
"Thử dùng cách cũ một lần, nếu không được nữa liền phát động môi giới xem sao."
Dương Gian lập tức đưa ra quyết định, nhanh chân tiến về trước, nghênh đón bà lão kia.
Vũ khí linh dị còn ở phía trước, hắn không thể vứt bỏ vũ khí mà xoay người bỏ chạy được.
Trong quá trình di chuyển, hắn lập tức mang ra một con búp bê gỗ cũ kỹ. Trên người của con búp bê gỗ này dính đầy vết rách, cứ như bị ai đó dùng dao chặt thành mấy khúc, sau đó gắn lại với nhau vậy. Mà tròng mắt của con búp bê gỗ này lại nằm ngược, có chút kỳ quái.
Lúc trước hắn cũng từng dùng con búp bê gỗ này để tập kích bào lão kia, tạo ra xung đột linh dị, không cho bà lão xâm lấn thực tế.
Hiện tại có lẽ có tác dụng, tối thiểu cũng để cho con búp bê gỗ này ngăn cản một lát.
Dương Gian lập tức cầm ngược con búp bê gỗ, hướng đầu nó xuống dưới.
Vừa mới xoay ngược, hai mắt của búp bê gỗ giống như sống lại. Nó bắt đầu chuyển động bốn phía, có chút quỷ dị cùng tà tính. Loại tình huống như vậy khiến cho không một ai dám đối mặt. Một khi bị con búp bê gỗ này để mắt đến, nó sẽ lập tức hóa thành lệ quỷ truy sát người kia. Đến khi nào hoàn toàn giết chết người kia mới thôi.
Lúc này mục tiêu mà con búp bê gỗ này nhìn chằm chằm là bà lão trước mặt.
Hai mắt của bà lão tro lạnh, ảm đạm, không một tia thần thái. Tuy nhiên chỉ cần bà ta mở mắt là được, như vậy có thể phát động quy luật giết người của con búp bê gỗ.
Lập tức.
Hai con mắt màu đen giống như hai viên pha lê lập tức khóa chặt bà lão trước mặt.
Có mục tiêu.
Con búp bê gỗ trong tay Dương Gian bắt đầu hành động.
Búp bê gỗ nhanh chóng giãy dụa, phát ra tiếng thé quái dị, lực lượng lớn đến đáng sợ. Dương Gian cảm thấy, nếu hắn còn cưỡng ép ngăn cản mà nói, khả năng nó sẽ giết luôn cả hắn.
Hắn mau tranh thủ thời gian buông tay, thả ra con búp bê gỗ kia.
Vừa rơi xuống đất, búp bê gỗ lập tức bò về phía bà lão. Chỉ bò được mấy cái nó liền lập tức biến mất.
Đúng thế, là biến mất.
Người bình thường không nhìn thấy, nhưng mắt quỷ của Dương Gian lại có thể thấy rõ ràng.
Con búp bê gỗ này đang bò xung quanh bà lão kia, giống như đã để mắt đến bà ta. Nhưng từ đầu đến cuối nó không hề tập kích bà ta.
"Nó cũng không có cách nào đột phá tầng ngăn cách kia để tập kích bà lão. Bản thân nó biết rõ mục tiêu ở chỗ kia, nhưng không thể nào chạm vào."
Dương Gian hít sâu một hơi, cảm thấy phương pháp này không có hiệu quả.
"Vậy liền phát động môi giới thử xem. Hấp dẫn lệ quỷ chủ động tập kích mình, xem có phát sinh thay đổi gì không."
Hắn lập tức đẩy nhanh cước bộ, xông về phía trước.
Khoảng cách với bà lão càng ngày càng gần.
Không khí xung quanh cũng trở nên càng âm lãnh.
Sau một giây.
Hắn đi đến trước mặt bà lão này, gần như chỉ cần đưa tay là có thể chạm vào.
Nhưng Dương Gian lại định né qua, muốn đi đến sau lưng bà lão nhặt lại cây trường thương.
Đột nhiên.
Cảnh tượng khủng bố phát sinh.
Bà lão âm u đầy tử khí kia lại dùng một cạnh tay già nua, tràn đầy nếp nhăn bắt lấy cổ tay của Dương Gian.
Giờ khắc này, cảnh tượng tương tự với chuyện linh dị phòng 301 trước đó lại tái hiệu.
Chỉ là lúc này còn hung hiểm hơn so với trước.
Bởi vì chỗ này không có đường trốn, ngay cả cơ hội lùi ra phía sau cũng không có.
Con lệ quỷ này rõ ràng không tồn tại ở hiện tại, nhưng giờ phút này lại đang nắm chặt lấy cổ tay của Dương Gian, không chịu thả.
Quả nhiên.
Đúng như suy đoán lúc trước của Dương Gian, mặc dù con lệ quỷ này không tồn tại ở thực tại, nhưng lực lượng linh dị của nó có thể ảnh hưởng đến hiện thực.
Đúng là không hề nói lý.
Dương Gian cảm giác cổ tay không phải bị một bàn tay túm lấy, mà là một cỗ lực lượng linh dị âm lãnh trói buộc, không thể tránh thoát.
Chương 2164: Không Thể Đụng Vào
Hắn định tránh thoát, nhưng cỗ lực lượng kia cứ như cắm rễ vào trong tay hắn vậy, không có cách nào rung chuyển.
- Không xong.
Chu Đăng nhìn thấy vậy vội vàng xông lên.
Mặc dù không biết liệu bản thân có phát huy được chút tác dụng nào không. Nhưng kiểu gì cũng phải thử một lần mới được. Nếu Dương Gian ngỏm ở chỗ này, vậy bọn họ cũng không thể tránh thoát.
Dương Gian lập tức quát.
- Đừng đến đây.
Chu Đăng sững sờ một chút.
Sau đó một cảnh tượng khiến hắn ta cảm thấy kinh dị đã xảy ra. Thân thể của hắn ta nhanh chóng phai màu. Kế đó, bộ dạng của một bà lão đột nhiên phác họa giữa không trung, giống như muốn hiện ra… Mà đổi lại, thân thể của hắn ta dần dần mở nhạt, giống như bị xóa bỏ khỏi thế giới này vậy.
"Quả nhiên."
Dương Gian thấy vậy liền nhíu mày.
Trước đó hắn cũng vì sợ chuyện này nên mới dùng búp bê gỗ. Hiện tại hắn không bị xóa đi như lần trước, là vì mục tiêu tập kích đã bị di chuyển.
Tập kích kia không xuất hiện vì nó đã được búp bê gỗ gánh chịu.
Thế nhưng giờ phút này, Chu Đăng lại đến gần và dường như đã bị bà lão để mắt đến.
Con quỷ này hình như không chỉ tập trung vào mục tiêu trước mặt.
- Một khi cậu bị xóa đi, bà lão thứ hai sẽ xuất hiện. Đến khi đó chúng ta sẽ phải đổi mặt với hai bà lão.
Dương Gian không chút chần chờ liền lựa chọn khởi động lại bản thân.
Hắn muốn khởi động lại đến thời điểm bà lão chưa đụng vào tay của hắn.
Sau một giây.
Hắn tránh thoát trói buộc, nhanh chóng túm lấy cây trường thương nứt nẻ.
- Tôi có thể ngăn cản được loại xỏa bỏ này.
Liễu Thanh Thanh lập tức đi qua, chiếc sườn xám màu đỏ trên người cô ta nên diễm lệ.
Sau khi đến gần người cô ta cũng phai màu, nhưng có thể ngăn cản.
Giống như lần trước.
Liễu Thanh Thanh túm lấy Chu Đăng, nhanh chóng lùi ra sau, hi vọng có thể tránh khỏi ảnh hưởng của lệ quỷ.
Mà Chu Đăng cũng lập tức đeo mặt nạ da người.
Thân phận thay đổi, hiện tại hắn ta là lệ quỷ.
…
Mức độ kinh khủng của bà lão quỷ dị kia đã nằm ngoài tưởng tượng. Là ngự quỷ nhân, nhưng Chu Đăng vừa đến gần liền lập tức bị lực lượng linh dị ăn mòn, thân thể bị xóa bỏ. Nhưng cái này còn chưa tính, ngay khi Chu Đăng bị xóa, ở bên cạnh hắn ta lần nữa hiện ra một thân ảnh mơ hồ.
Cứ như ở một không gian linh dị nào đó đang nhanh chóng xâm lấn đến hiện thực.
Một khi Chu Đăng bị xóa bỏ hoàn toàn, vậy bà lão thứ hai sẽ xuất hiện.
Lúc này ngay cả một người mà bọn họ đều đối phó không được, huống hồ là hai.
Loại tình huống như vậy, một khi xuất hiện, gần như là sẽ phải đoàn diệt, không tồn tại khả năng nào khác.
Trước đó Liễu Thanh Thanh từng tiếp xúc với chuyện linh dị phòng 301, nên có kinh nghiệm. Choi nên cô ta không chút do dự đi lên phía trước lôi Chu Đăng lùi về sau.
Dưới sự ảnh hưởng của chiếc sườn xám màu đỏ, cô ta thành công kéo Chu Đăng trở về.
Trên mặt Chu Đăng là một tấm mặt nạ da người, đã thay đổi thân phận, hóa thành lệ quỷ.
Hắn ta có được đặc tính của lệ quỷ.
Đó là không thể bị giết chết.
Việc xóa bỏ bị tạm ngừng.
Bóng người mơ hồ kia nhanh chóng tiêu tán, màu da xám trắng của Chu Đăng cũng dần dần khôi phục.
Mặc dù trong quá trình bị xóa bỏ không hề đau đớn, cũng không tạo thành bất cứ sự mất mát gì có thân thể. Nhưng loại cảm giác giống như muốn biến mất khỏi thế gian khiến cho người ta không thể không sợ hãi.
- Làm sao thứ quỷ quái này có thể để mắt đến tôi? Chỉ vừa đến gần liền bị nó tập kích sao? Hẳn không phải như vậy. Trước đó, khi xe buýt quỷ chết máy, nó không hề giết chết bất kỳ ai.
Chu Đăng chưa thực sự hoàn hồn, nhưng vẫn rất tỉnh táo, nhanh chóng bắt đầu phân tích tình hình.
- Nhất định là có điều kiện nào đó mới kích hoạt quy luật giết người của con lệ quỷ này. Còn đến gần chỉ là một phương diện mà thôi.
Hắn ta định phân tích ra quy luật giết người của con lệ quỷ này.
Vì sao con lệ quỷ kia lại lựa chọn xóa bỏ hắn ta mà không phải xóa bỏ tất cả mọi người.
Điểm này cực kỳ quan trọng.
Nếu như có thể tìm ra mà nói, khả năng bọn họ có thể tránh khỏi việc bị con lệ quỷ này giết chết.
Nhưng hiện tại thời gian đang cực kỳ cấp bách, chỉ sợ quỷ sẽ không chờ cho hắn ta phân tích xong xuôi.
- Một con lệ quỷ tồn tại trong quá khứ, không thể bị đụng vào. Loại lệ quỷ như vậy chúng ta có thể đối phó sao?
Lúc này Lý Dương nắm chặt chùy gỗ nhuốm máu ở trong tay, mặt lộ ra vẻ lo lắng.
Hắn ta vốn định thử ra tay.
Nhưng tình trạng của Chu Đăng khiến hắn ta lập tức từ bỏ ý nghĩ này.
Bất luận lực lượng linh dị nào đều không thể tiếp xúc đến con lệ quỷ kia. Cho nên món vật phẩm linh dị này của hắn ta cũng không có cơ hội đụng đến thân thể của quỷ.
Chương 2165: Khởi Động Lại
Mà giờ phút này Dương Gian đã hoàn thành khởi động lại bản thân, thành công tránh thoát trói buộc, đồng thời lấy lại cây trường thương.
Mặc dù lần nữa thu hồi vũ khí linh dị, nhưng cái này cũng không khiến cho hắn cảm thấy an tâm.
Bởi vì.
Quỷ đã xoay người.
Lúc này bà lão xách theo giỏ thức ăn đã hướng khuôn mặt nhăn nheo, âm u đầy tử khí về phía Dương Gian.
Cũng giống với phần lớn lệ quỷ, con mặt của bà ta hoàn toàn chết lặng, tro lạnh, trống rỗng, không một tia thần thái.
"Thử phát động môi giới một lần nữa."
Dương Gian biết bản thân không có cách nào đụng vào lệ quỷ, nhưng thanh sài đao này lại khác. Thứ mà thanh sài đao chém là môi giới, bất kể con lệ quỷ này đang ở đâu, kết quả đều sẽ giống nhau.
Nhưng đối mặt với con lệ quỷ này, phát động môi giới là một việc cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng hắn vẫn làm không một chút do dự.
Quỷ ảnh lắc lư, trực tiếp bao phủ mặt đất.
Mặc dù con lệ quỷ này không tồn tại ở hiện tại, nhưng nó vẫn lưu lại dấu chân trên mặt đất. Không biết là vì con đường nhỏ này tương đối đặc biệt, hay là do con lệ quỷ này đã ảnh hưởng đến hiện thực tương đối toàn diện, mà nó gần như không khác gì một con lệ quỷ sở hữu thực thể.
Lập tức.
Ánh mắt Dương Gian xuất hiện biến hóa, bóng dáng của một bà lão quỷ dị hiện ra trước mắt.
Môi giới xuất hiện.
Nhưng không thể tin chính là, bà lão ở bên trong môi giới hoàn toàn khác biệt với bà lão bên ngoài. Cổ của bà lão bên trong môi giới hơi chuyển, lập tức nhìn chằm chằm vào Dương Gian, dường như đã đột phá một loại trở ngại linh dị nào đó.
Đến!
Dương Gian bị bà lão bên trong môi giới để mắt đến, tập kích vẫn có thể hình thành như cũ.
Hắn đang bị xóa đi.
Hiện tại trong tay hắn không còn con búp bê gỗ thứ hai. Con búp bê gỗ đầu tiên đã di chuyển một lần tập kích. Hiện tại hắn không có cách nào sử dụng nó lần thứ hai.
Cho nên Dương Gian cần phải tự ngạnh kháng tập kích của bà lão từ bên trong môi giới.
Thân thể hắn nhanh chóng phai nhạt, thành hai màu đen trắng, xám tro. Thân thể cũng dần trở nên không chân thật, giống như sắp sửa biến mất khỏi thế giới này vậy. Mà ở bên trong môi giưới, thân thể của bà lão kia càng lúc càng trở nên rõ ràng, hiện ra mồn một ở trước mặt.
Loại hiển hiện này không phải chỉ mình Dương Gian nhìn thấy mà những người khác cũng có thể trông thấy.
Thấy vậy, Chu Đăng vội vàng hỏi:
- Dương Gian đang làm cái gì vậy? Hắn bị lệ quỷ để mắt đến lần thứ hai? Hắn đang bị xóa bỏ… Xong, xong đời, con lệ quỷ thứ hai sắp sửa xuất hiện.
"Lần trước, tại thời điểm mình phát động môi giới liền bị con lệ quỷ này truy sát, không thể sử dụng thanh sài đao. Nhưng lần này đã khác, dù gánh lấy tập kích của quỷ, mình cũng phải tách nó ra làm đôi."
Dương Gian lập tức dùng thanh sài đao trong tay chém xuống.
Một đao này chém rất ác.
Trực tiếp chém từ đầu xuống chân, chẻ bà lão kia thành hai nửa.
Nhưng sau khi bị chém, bà lão bên trong môi giới không hề biến mất, vẫn hiện ra như cũ.
Đồng thời việc Dương Gian bị xóa bỏ không đạt được nghịch chuyển, vẫn tiếp tục bị xóa.
Dường như quá trình này không thể bị nghịch chuyển, không thể bị tạm dừng, cho dùng thanh sài đao đã thành công chém trúng môi giới cũng vô dụng.
- Sao, sao có thể chứ?
Dương Gian trợn tròn hai mắt, lộ ra vẻ không thể tin nổi.
Lần thứ nhất.
Đây là lần đầu tiên thanh sài đao thành công tách rời lệ quỷ mà lại không có cách nào ngăn cản tập kích của lệ quỷ.
Đồng thời, bà lão ở bên cạnh đang đi về phía hắn cũng không chịu bất cứ ảnh hưởng nào.
Cứ như nguyền rủa của thanh sài đao đã bị ngăn cách, không có cách nào ảnh hưởng đến những môi giới khác.
Hoặc là, mỗi một bà lão ở đây đều là một cá thể đơn độc. Thanh sài đao của Dương Gian chỉ có thể tách rời con quỷ bên trong môi giới trước mặt, chứ không thể nào ảnh hưởng đến những con lệ quỷ khác.
"Khởi động lại!"
Dương Gian kinh tâm động phách. Hắn không dám tiếp tục liều. Bởi vì nếu đấu tiếp nữa mà nói, hắn nhất định sẽ bị xóa bỏ. Mặc dù hiện tại hắn đang là quỷ ảnh, sẽ không thể bị xóa bỏ. Nhưng một khi quỷ xóa bỏ được thân thể hắn, bà lão bên trong môi giới sẽ thành công xâm lấn hiện thực.
Hắn tuyệt đối sẽ không để cho chuyện như vậy xảy ra.
Chỉ đối mặt với một con quỷ hắn đã không tìm ra cách ứng phó, huống hồ là hai con lệ quỷ.
Thực hiện khởi động lại.
Trạng thái thân thể lập tức lùi lại.
Nguyền rủa của thanh sài đao vừa mới xuất hiện trên người của Dương Gian lập tức biến mất. Dấu hiệu bị xóa bỏ cũng tạm dừng, đồng thời đang khôi phục trở về. Trên người hắn, màu da dần dần trở lại với vẻ bình thường. Đồng thời, bà lão bên trong môi giới ở trước mặt cũng đang nhanh chóng biến mất.
Chương 2166: Không Ảnh Hưởng
Bởi vì việc xóa bỏ thất bại, nên môi giới không có cách nào xâm lấn đến thế giới hiện thực.
Nói theo cách khác thì hiện tại Dương Gian đang chuẩn bị làm lại từ đầu sau khi bị thất bại.
Tất cả dị thường đều biến mất.
Dương Gian đứng yên tại chỗ, trên thân không có bất cứ tổn thương nào. Mọi thứ đều khôi phục lại bộ dáng trước khi động thủ.
"Không thể dùng thanh sài đao phát động môi giới. Mà dù có sử dụng đến thanh sài đao cũng không xử lý được tình huống hiện tại. Đinh đóng quan tài khả năng có tác dụng, nhưng nó lại không thể chạm đến thân thể của quỷ…"
Giờ phút này, Dương Gian đã bắt đầu cảm thấy chuyện này cực kỳ khó xử lý.
Hắn cảm thấy, toàn bộ thủ đoạn của bản thân đều không thể tạo thành ảnh hưởng đối với bà lão kia.
Lúc này, Dương Gian không tự chủ được mà nghĩ đến thời điểm ở bên trong căn phòng kia của cổ trạch. Khi đó cô gái thời kỳ Dân quốc kia đã từng đánh giá qua hắn.
Chính là cấp bậc của hắn vẫn còn quá thấp.
Hiện tại xem ra, có lẽ lời của cô gái từ thời kỳ Dân quốc kia là đúng.
Đối mặt với lệ quỷ có trình độ khủng bố ở cấp độ này, hắn không hề có bất cứ thủ đoạn nào. Cho dù là những vật phẩm linh dị mà hắn hay ỷ lại cũng đã bị mất đi hiệu lực.
Dù sao rất nhiều vật phẩm linh dị mà ngự quỷ nhân thời này sử dụng cũng đều do ngự quỷ nhân thời kỳ Dân quốc chế tạo.
Những người có thể chế tạo ra những vật phẩm linh dị kia, sau khi chết, lệ quỷ khôi phục. Mức độ nguy hiểm của chúng chắc chắn vượt qua thời điểm khi bọn họ còn sống.
"Làm sao bây giờ?"
Trên trán Dương Gian lập tức đổ đầy mồ hôi lạnh. Hắn đang lùi lại, bởi vì bà lão ở trước mặt đang tiến về phía hắn, không ngừng, không ngừng tiếp cận.
"Hành động thí nghiệm bị thất bại sao?"
Những người khác cũng đã chứng kiến từ đầu đến cuối. Mặc dù rất nhiều hiện tượng linh dị không biểu hiện ra quá rõ. Nhưng thông qua việc bà lão thứ hai vừa có ý đồ xâm lấn đến thế giới hiện thực, sau đó biến mất liền biết, Dương Gian chắc chắn định làm cái gì đó. Chỉ là cuối cùng, hiệu quả của nó tạo ra không lớn, hắn không thể không từ bỏ.
Thần sắc của Dương Tiểu Hoa hơi căng cứng, cô ta cẩn thận từng li từng tí nói.
- Cậu thử dùng quả bóng bay màu đỏ đậm này xem có được không?
Lý Dương lập tức nói:
- Vô dụng thôi. Quả bóng bay màu đỏ đậm này cần phải chạm vào lệ quỷ mới phát huy được tác dụng. Nhưng hiện tại bà lão này căn bản không thể bị chạm vào. Nếu đội trưởng có cách chạm vào bà ta mà nói, cũng không cần thiết phải dùng đến bóng bay màu đỏ đậm. Chỉ cần dùng đinh đóng quan tài là có thể cố định con lệ quỷ này ngay.
- Chết tiệt, vì sao nhiệm vụ đưa thư lần này xuất hiện nhiều biến số như vậy/ Lần trước là lệ quỷ phòng 301, lần này cũng thế.
Bọn họ đều biết, với thủ đoạn trước mắt không thể nào đối phó được con lệ quỷ phòng 301. Cho nên sau lần đưa thư trước, bọn họ liền lập tức rời khỏi thành phố Đại Xuyên. Đồng thời phong tỏa toàn bộ khu vực kia, đề phòng lệ quỷ chui ra ngoài.
Nhưng lần trước, vì điều kiện cho phép nên bọn họ có thể không cần va chạm trực diện với lệ quỷ.
Nhưng hiện tại thì không được.
Quỷ đã chắn ngang đường đi, thi thể bên trong quan tài cũng đã bắt đầu xuất hiện dị thường, trở nên không an phận. Nếu còn trì hoàn thời gian, không nhanh mang cỗ quan tài này đi chôn mà nói, mức độ nguy hiểm của nó sẽ trở nên lớn dần.
Liễu Thanh Thanh trầm mặc một lúc, sau đó đứng ra.
- Tôi có thể đi qua ngăn chặn con lệ quỷ này một lúc. Nhưng thời gian sẽ không quá lâu.
- Trong khoảng thời gian này, mấy người nhất định phải tìm ra biện pháp, nếu không, tất cả chúng ta sẽ chết ở chỗ này.
Cô ta cảm thấy, hiện tại bản thân cần đứng ra tranh thủ thời gian. Nếu không bọn họ sẽ không còn cơ hội.
Một khi Dương Gian bị xóa bỏ, nhiệm vụ đưa thư lần nảy chắc chắn sẽ thất bại.
Cái này cũng không phải do thư đang ở trên người Dương Gian. Mà quan trọng nhất chính là, với tình huống hiện tại, người có thể ứng phó hung hiểm cũng chỉ có mình Dương Gian. Những người khác, chỉ có thể đứng ở bên cạnh giúp một tay.
Liễu Thanh Thanh đi qua.
Ở trong hoàn cảnh tối tăm, bộ sườn xám trên người cô ta trở nên diễm lệ, giống như đang tỏa ra ánh sáng màu đỏ. Giờ phút này cô ta không chút sợ hãi, chủ động tiếp cận bà lão kia.
Dương Gian đang bị ép lui.
Liễu Thanh Thanh lựa chọn xuất thủ trì hoãn thời gian.
Sau một giây.
Bà lão kia dừng bước, xoay mặt hướng về phía Liễu Thanh Thanh đang ở gần ngay trong gang tấc.
Chiếc sườn xám đỏ đậm trở nên cực kỳ bắt mắt, dáng người cao gầy, thướt tha trở nên hoàn mỹ. Phía bên kia là một bà lão lưng còng, mặt mùi nhăn nheo, âm u đầy tử khí.
Chương 2167: Động Tĩnh Cực Lớn
Bà lão không có động tác.
Liễu Thanh Thanh cũng không động.
Nhưng sự biến hóa linh dị đã xuất hiện.
Màu đỏ đậm của bộ sườn xám trên người Liễu Thanh Thanh lập tức thay đổi, trở nên ảm đạm, cũ kỹ… Giống như nó đang bị oxi hóa, không còn tươi đẹp nữa.
Bà lão lựa chọn xóa bỏ Liễu Thanh Thanh.
Nhưng tốc độ xóa bỏ rất chậm.
Chiếc sườn xám kia rất đặc biệt, có thể chống đỡ lực lượng linh dị ăn mòn. Như vậy nó có thể giúp Liễu Thanh Thanh chống đỡ được một hồi.
"Lựa chọn ra tay vào lúc này sao?"
Dương Gian dừng lại, có chút suy tư đối với hành vi này của Liễu Thanh Thanh.
Cũng không hề cảm động.
Tất cả mọi người đều đang vì sống sót mà liều mạng.
Trước mắt chỉ là hợp tác tạm thời. Nếu lúc này mà chần chừ, do dự, muốn lùi bước mà nói, kết quả đương nhiên sẽ là tất cả mọi người cùng chết.
Đều đi đến bước này, những người sống sót không thể nào có tầm nhìn hạn hẹp như vậy.
Dương Gian hỏi:
- Cô có thể chống đỡ bao lâu?
- Không rõ, có lẽ ba phút, có lẽ năm phút đồng hồ. Cậu nhất định phải nghĩ ra biện pháp trước khi tôi bị chết. Nếu không, một khi tôi bị xóa bỏ, cậu cũng biết hậu quả sẽ như thế nào rồi đó.
Liễu Thanh Thanh hít một hơi sâu, mặc dù cô ta không động. Nhưng việc đứng trước mặt bà lão kia đã là phát huy tác dụng lớn nhất.
Di chuyển mục tiêu tập kích của bà lão, tranh thủ thời gian giúp Dương Gian.
Dương Gian không nói thêm gì, lập tức lách qua bà lão và Liễu Thanh Thanh.
Ngay khi lách qua, hắn liền cúi xuống đất nhặt về một thứ.
Là một con búp bê gỗ cũ kỹ, phai màu.
Thứ này dường như đã rơi vào trạng thái ngủ say. Hai mắt đều nhắm chặt. Khả năng trong thời gian ngắn, nó sẽ không thể nào mở ra.
Hiển nhiên.
Con búp bê gỗ này đã đạt đến giới hạn. Nếu không vừa rồi Dương Gian cũng sẽ không bị bà lão kia để mặt đến một lần nữa.
Dương Gian nhanh chóng lùi lại gần cỗ quan tài màu đỏ, tụ tập lại với mấy người Chu Đăng, Dương Tiểu Hoa, Lý Dương.
- Đội trưởng.
Lý Dương hô một tiếng, trong ánh mắt đã toát ra rất nhiều tin tức.
Dương Gian không nói gì, chỉ nhìn quả bóng bay màu đỏ đậm trong tay Dương Tiểu Hoa, sau đó nhìn cỗ quan tài màu đỏ, rồi nhìn nhìn Chu Đăng…
Hắn đang gắn ghép toàn bộ tin tức lại với nhau, nhanh chóng suy tư, muốn tìm ra biện pháp ứng đối.
- Vô dụng thôi. Nãy giờ tôi đang suy nghĩ biện pháp, nhưng không tìm ra được cách nào hay. Lực lượng linh dị của tôi cũng không thể nào ảnh hưởng đến lệ quỷ không tồn tại. Có lẽ chúng ta sẽ bị con lệ quỷ này cản ở đây cho đến chết.
Chu Đăng biết ý tứ của Dương Gian, liền lắc lắc đầu, biểu thị bản thân cũng không có cách.
- Ầm!
Trong lúc nói chuyện, cỗ quan tài đỏ đậm trên mặt đất đột nhiên truyền đến tiếng động cực lớn. Tiếng va đập khiến cho quan tài khẽ lung lay.
Thi thể bên trong càng lúc càng không an phận.
Dương Tiểu Hoa nhìn một chút, con ngươi co rụt, cảm giác thân thể đang phát lạnh.
Đúng là đã nghèo còn gặp cái eo.
Còn chưa xử lý được lệ quỷ cản đường, cỗ quan tài này đã không an phận.
- Nếu có người chủ động dẫn con lệ quỷ này đi mà nói, đây có lẽ là một cách.
Ánh mắt Dương Gian khẽ động, nói ra một phương án cực kỳ tàn khốc.
Cần hi sinh một người để hấp dẫn lệ quỷ rời khỏi con đường nhỏ, tránh phải đối kháng trực tiếp với nó.
Nhưng tình huống như hiện tại, gần như không có người nào nguyện ý đứng ra làm chuyện đó.
Chu Đăng sờ sờ cằm rồi nói:
- Biện pháp này cũng không tệ.
Hắn ta không cảm thấy biện pháp này có vấn đề.
Với tình huống như hiện tại, việc hi sinh là điều có thể lý giải.
Dương Gian lạnh lùng nói:
- Nhưng phương pháp này cần một người cực kỳ quan trọng đi chấp hành. Dương Tiểu Hoa không được, cô ta chỉ là người bình thường, vừa bước đến liền bị xóa bỏ, cử cô ta đi chẳng khác gì chịu chết. Lý Dương không thể hành động cũng không được. Như vậy chỉ còn lại tôi, cậu và Liễu Thanh Thanh, từ ba chúng ta chọn ra một người.
Liễu Thanh Thanh cắn răng nói:
- Dương Gian, tôi không biết làm chuyện như vậy. Tôi có thể giúp cậu trì hoãn thời gian, nhưng tuyệt đối sẽ không đi chết giúp cậu.
Hiển nhiên cô ta nghe được lời mấy người nói ở sau lưng.
Dương Gian nhìn Chu Đăng rồi nói:
- Như vậy chỉ còn tôi và cậu thôi.
Người đi hấp dẫn lệ quỷ nhất định phải là người tự nguyện.
Không thể bị ép buộc.
- Ném xúc xắc quyết định đi. Như vậy người nào đi cũng không thể đổi ý..
Dương Gian đưa ra một viên xúc xắc màu đỏ đậm.
Chu Đăng lắc đầu nói:
- Không cần, để tôi đi cho. Đội trưởng Dương cậu là nhân vật cấp đội trưởng, sao có thể chôn thây ở nơi quỷ quái này được. Chu Đăng tôi chỉ là một tên tiểu nhân vật, có chết cũng không đáng tiếc.
Thái độ của hắn ta tương đối khác thường, lại chủ động đáp ứng chuyện này.
Chương 2168: Đối Mặt
Quyết định của Chu Đăng có hơi nằm ngoài dự kiến của Dương Gian. Tên này vậy mà chủ động đi nhận lấy nhiệm vụ gần như phải chết, hấp dẫn lệ quỷ rời đi.
Dương Gian cực kỳ kinh ngạc, ngay cả Dương Tiểu Hoa và Lý Dương ở bên cạnh cũng lộ ra vẻ khó có thể tin.
Bọn họ đều cảm thấy, với tính cách và biểu hiện từ đầu đến giờ của Chu Đăng, rất có khả năng tên này sẽ không chịu tiếp lấy nhiệm vụ. Với lại, nhiệm vụ đưa thư lần này cũng không liên quan gì với hắn ta cả. Nếu muốn mà nói, hắn ta hoàn toàn có thể quay đầu rời đi, không sao hết.
Nhưng hắn ta vẫn làm như vậy.
Dương Gian nhíu mày.
- Vì sao?
Chu Đăng tỏ ra kinh ngạc đối với câu hỏi của Dương Gian.
- Sao chăng cái gì? Ở chỗ này, tôi là người thích hợp nhận nhiệm vụ này nhất, đúng không? Người đưa thư tên là Liễu Thanh Thanh kia không thể chống đỡ được quá lâu. Hiện tại, đừng nói cô ta không muốn, dù muốn nhận nhiệm vụ cũng không thể đi được quá xa. Người thực sự thích hợp mạo hiểm làm mồi nhử cũng chỉ có đội trưởng Dương cậu cùng với tôi.
- Hai chọn một mà nói, tôi chết ở chỗ này không phải sẽ có giá trị cao hơn hay sao? Dù sao bên phía tổng bộ cũng không cho phép một nhân vật cấp đội trưởng đi làm mồi nhử để cứu một đám ngự quỷ nhân bình thường. Đây không phải là muốn hay không muốn, mà chính là có giá trị hay không?
- Theo tôi thấy, dù cậu đi làm mồi nhử, mấy người bọn tôi có thể sống sót qua ngày hôm nay. Nhưng ngày mai thì sao? Không có cậu mà nói, khả năng mấy người còn lại có thể rời khỏi chỗ quỷ quái này là không lớn.
- Cho nên, bất kể về tình hay về lý, tôi đều là người thích hợp nhất.
Dương Gian nói:
- Cậu không có một chút ý kiến nào hay sao?
- Tôi có gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn hay không không quan trọng. Điều quan trọng chính là những người còn lại liệu có sống sót được không. Tôi cũng từng trải qua không ít lần phải hi sinh thành viên để cứu vớt đoàn đội… Cái thế giới này chính là tàn khốc như vậy. Không ngộ ra được điều này sẽ không có tư cách sống sót. Đội trưởng Dương cậu không phải cũng tự nguyện ném xúc xắc với tôi để quyết định ai là người hi sinh hay sao?
Nói đến chỗ này, Chu Đăng hơi trầm mặc, thần sắc có chút thương cảm.
Hắn ta dường như đã trải qua chuyện tương tự.
Khi phải đối mặt với chuyện linh dị, không thể không có người hi sinh.
Chỉ là một lần kia, Chu Đăng không phải là người bị hi sinh, hắn ta là người sống sót.
Chu Đăng cười nói:
- Ngay tại thời điểm cậu đưa ra xúc xắc tôi liền biết, chúng ta cùng là một loại người. Tại thời điểm cần chết sẽ không chút do dự xông ra chết. Chỉ là còn cần phải xem xem liệu có đến lúc hay không.
- Tôi đã đọc qua hồ sơ về chuyện linh dị quỷ chết đói của thành phố Đại Xương. Đội trưởng Dương cậu rất xuất sắc. Nếu vì cứu một nhân vật như cậu mà phải hi sinh, thì cái chết này của tôi cực kỳ đáng giá. Dù sao ngự quỷ nhân sớm muộn gì cũng có ngày phải chết. Cho nên, nếu có thể chết một cách có giá trị như này, thì có gì phải phàn nàn chứ.
Nói xong, Chu Đăng liền gỡ tấm mặt nạ da người xuống, sau đó đưa cho Dương Gian.
- Thứ này tôi không cần nữa, cậu giữ lấy đi.
- Không cần, đối với tôi mà nói, nhiều hay ít đi một món vật phẩm linh dị không có quá nhiều tác dụng. Cậu đã quyết định làm mồi nhử, vậy tiếp tục đeo nó, phối hợp thêm giấy vàng, khả năng cậu còn có cơ hội ngủ say lần thứ hai.
Dương Gian đưa mắt nhìn về phía khu rừng già.
Chỉ là ngủ say ở bên trong khu rừng kia, có lẽ cả một đời đều không có cơ hội tỉnh lại.
Nhưng ít ra đây cũng là một hi vọng.
Chờ đến khi hắn có năng lực, nói không chừng có thể chém đứt toàn bộ khu rừng, tìm đến Chu Đăng đang ngủ say, cứu hắn ta trở về.
Đương nhiên, đây chỉ là một suy đoán.
Có cơ hội làm được việc này không còn phải nhìn đằng sau.
- Hiểu.
Chu Đăng không nói thêm gì nữa, đeo lên mặt nạ da người, sau đó xuất phát.
Tốc độ di chuyển của hắn ta rất nhanh, đi rất gấp gáp, không muốn lãng phí thời giờ, thậm chí còn không có thời gian để nói một vài câu cảm khái.
Còn di ngôn.
Khi ở trên xe buýt quỷ Chu Đăng đã viết xong. Hiện tại không phải là lúc đi thảo luận mấy chuyện vụn vặt đó.
Hắn ta khẽ quát một tiếng.
- Liễu Thanh Thanh, cô lập tức rời đi, tôi qua dẫn con lệ quỷ kia tiến vào khu rừng.
Giờ phút này, bộ sưởn xám đỏ thắm trên người Liễu Thanh Thanh giống như đã bị oxi hóa, không còn màu đỏ tươi nữa, mà hiện ra màu xám trắng. Đồng thời mái tóc màu đen cửa cô ta cũng bị phai màu, hai chân trở nên mơ hồ. Nhưng phần lớn thân thể của cô ta không phải người sống, đó là một khuôn mặt không ngũ quan cùng cánh tay bằng gỗ.
Chương 2169: Cố Gắng
Quỷ không thể tùy tiện xóa bỏ bức tượng gỗ kia, cũng không dễ xóa đi bộ sườn xám.
Chỉ là dưới sự ảnh hưởng của lực lượng linh dị, thân thể Liễu Thanh Thanh đang dần biến mất.
Mặt cô ta trở nên mơ hồ, ngũ quan đã không còn nhìn rõ. Một khi mặt cô ta biến mất, vậy cũng là hoàn toàn chết đi. Thân thể dù còn lưu lại cũng không để làm gì. Đây chẳng qua là thân thể do lực lượng linh dị xây dựng nên, nó không có liên quan gì với cô ta hết.
Mà ở bên cạnh của bà lão kia, thân hình của bà lão thứ hai càng lúc càng rõ ràng.
Liễu Thanh Thanh nói đúng, cô ta chỉ có thể chống đỡ một lúc, không thể kéo dài quá lâu.
Giờ phút này, nghe được lời Chu Đăng nói, Liễu Thanh Thanh vội vàng lùi ra sau, không chút do dự rời xa khỏi phạm vi ảnh hưởng của lệ quỷ.
Nhưng bà lão âm u đầy tử khí kia vẫn không chịu buông tha Liễu Thanh Thanh. Cô ta vừa lui, bà lão kia liền tiến đến.
Nhưng Chu Đăng lại vượt qua Liễu Thanh Thanh, trực tiếp đứng chắn trước mặt của cô ta.
Quỷ lập tức dừng bước.
Giờ phút này, mục tiêu tập kích đã bị di chuyển. Lực lượng linh dị muốn xóa bỏ Liễu Thanh Thanh tiêu tán, nhưng Chu Đăng lại bị ảnh hưởng.
Chu Đăng không dám chần chờ, lập tức quay đầu rời khỏi con đường đất nhỏ, tiến về phía khu rung bên cạnh.
Quỷ cũng đi theo, tự động rời khỏi con đường đất, đuổi theo phương hướng Chu Đăng rời đi.
- Thành công. Chuyện còn lại giao cho đội trưởng Dương cậu.
Chu Đăng khẽ quay đầu nhìn, để lại một câu, sau đó thân hình liền nhanh chóng bị sương mù u ám bên trong khu rừng cắn nuốt, biến mất không còn thấy tăm hơi.
Khu rừng già này có gì đó quái lạ, rất dễ khiến cho người ta mất tích, xem như ngự quỷ nhân đi vào cũng không tìm thấy đường ra.
Nhưng biến mất không chỉ mỗi Chu Đăng, còn có bà lão đang bám theo phía sau hắn ta.
Một người một quỷ cứ thế đi vào trong khu rừng.
Trên con đường đất nhỏ, không còn ai ngăn cản đường tiến lên của đám người nữa.
Những người còn lại chứng kiến hết mọi thứ, đều trầm mặc không nói.
Không thể đối phó với quỷ, bọn họ chỉ có thể dùng hạ sách, hi sinh một người hấp dẫn lệ quỷ rời đi.
- Lập tức xuất phát, không nên lãng phí thời gian.
Dương Gian hít một hơi thật sâu, lập tức điều chỉnh trạng thái. Sau đó cúi người nhấc cỗ quan tài màu đỏ đậm lên.
Quỷ ảnh cũng hiện ra phía dưới quan tài, đề phòng nó rơi xuống.
Không còn thời gian để cảm khái cho sự hi sinh cùa Chu Đăng.
Hắn lập tức xuất phát.
Bởi vì trong lòng Dương Gian hiểu, dù cho Chu Đăng dẫn quỷ rời đi, đó cũng chỉ là tạm thời. Một khi con lệ quỷ kia xử lý xong Chu Đăng, nó sẽ lập tức quay trở về nơi này.
Bà lão kia cực kỳ quỷ dị.
Hành động của bà ta hoàn toàn không giống với lệ quỷ bình thường. Đó không phải là du đãng một cách không có mục đích, mà là có một loại ý thức đặc thù nào đó đang chi phối hành động của nó.
Có lẽ giống như suy đoán lúc trước của hắn.
Người đang khống chế quỷ, quỷ cũng đang khống chế người.
Con lệ quỷ này khả năng đã có được một ít đặc thù của người sống.
Liễu Thanh Thanh cũng nhìn về phía Chu Đăng đang biến mất sau khu rừng. Cô ta không nói chuyện, chỉ lần nữa cõng lấy thi thể của Ưng Ca rồi đẩy nhanh tốc độ.
Thoát ly khỏi sự ăn mòn của lực lượng linh dị.
Thân thể cô ta đang dần dần khôi phục. Vốn dĩ chiếc sườn xám bị phai màu lần nữa trở nên tươi đẹp.
Dương Gian chứng kiến hết mọi thứ, trong lòng không ngừng tự hỏi.
"Lực ảnh hưởng của bà lão này không đủ hoàn toàn. Nếu đổi lại là bà lão bên trong căn phòng 301 kia mà nói, sau khi bị ảnh hưởng, thân thể không thể nào khôi phục. Mà là một loại ảnh hưởng không thể nào nghịch chuyển. Xem ra khi con quỷ này không ở hiện tại, mức độ khinh khủng của nó giảm đi ít nhiều."
Hắn đã trải qua hai lần bị xóa bỏ, nên ít nhiều trong lòng cũng có chút hiểu biết.
Giờ phút này Dương Tiểu Hoa có chút thở phì phà phì phò. Cõng Lý Dương đi đường dài như vậy, cô ta đã bắt đầu có chút mệt mỏi.
Mặc dù thể lực của cô ta không tệ, sau khi trở thành người đưa thư, cô ta từng chú ý rèn luyện thân thể.
Thế nhưng thân thể bình thường là có cực hạn.
Thể lực của cô ta đã sắp đến cực hạn, gần như không thể đi chuyển.
Tuy nhiên, Dương Tiểu Hoa vẫn cắn răng kiên trì. Loại mệt mỏi thân thể này không tính là gì. Bởi vì cô ta biết, bản thân vẫn còn sống, còn có thể cảm nhận được mệt mỏi. So với những người khác mà nói, cái này đã rất may mắn.
Lý Dương thấy đầu cô ta đổ đầy mồ hôi lạnh liền nói:
- Thả tôi xuống đi. Mặc dù tôi không thể di chuyển, nhưng có thể nằm ở trên quan tài.
Dương Tiểu Hoa lập tức cự tuyệt.
- Không, không cần, tôi còn có thể kiên trì.
Lý Dương thấy vậy cũng không nói gì thêm.
Đám người càng ngày càng ít.
Chương 2170: Có Vấn Đề
Vừa rồi hao tổn thêm một lần, hiện tại đám người Dương Gian chỉ còn lại có bốn.
Cùng với bộ thi thể của Ưng Ca.
- Sắp đến.
Sau khi đi thêm được một đoạn, hắc ám ở xung quanh dần dần thối lui. Phía trên con đường nhỏ, đám người đã nhìn thấy điểm cuối.
Đó là một bãi đất trống lớn hình tròn.
Bãi đất trống nằm giữa khu rừng, bị người cẩn thận dọn dẹp qua. Ở trên bãi đất trống chỉ có mấy ngôi mộ, không nhiều không ít, vừa vặn năm tòa mộ.
Nhưng trong đó, ngôi mộ thứ hai đã bị sụp, chỉ còn lại một bãi phế tích.
Bởi vì trước đó đã đến một lần, cho nên vừa liếc qua là Dương Gian có thể nhận ra.
Trong quãng thời gian này, cỗ quan tài màu đỏ đậm cũng không tiếp tục phát sinh dị thường.
Cái này có lẽ được xem như là một tin tức tốt.
Dương Gian thấy vậy liền không thể tự chủ mà đẩy nhanh cước bộ, muốn tranh thủ thời gian mang cỗ quan tài đi chôn, tránh đêm dài lắm mộng.
Nhưng ngay khi hắn sắp sửa đi hết con đường đất, chuẩn bị tiến vào khu đất trống.
Ở ngay cuối đường, một bóng người quỷ dị đi ra từ khu rừng già bên cạnh.
Đó là... Một bà lão mặt mũi nhăn nheo, âm u đầy tử khí, xác theo giỏ thức ăn.
Bà ta đi ra từ trong khu rừng già, dường như khu rừng quỷ dị kia không có cách nào khiến bà ta bị lạc. Bà ta có thể đi vào, cũng có thể tùy tiện rời khỏi.
Đi một vòng bên trong khu rừng già, cuối cùng bà lão kia lại lần nữa trở về con đường nhỏ.
Bà lão âm u đầy tử khí kia vẫn giống như trước, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Nhưng lại ngăn cản đường tiến lên của đám người, không cho bọn họ tiến vào khu đất trống, chôn cất quan tài.
- Sao có thể như vậy?
Liễu Thanh Thanh thấy vậy, thân thể không tự chủ run lên. Hai mắt mở to, trên mặt lộ vẻ kinh sợ cùng một chút tuyệt vọng.
Nãy giờ mới bao lâu?
Còn chưa đủ mười phút đồng hồ?
Vất vả lắm mới có một người chịu hi sinh hấp dẫn lệ quỷ. Thế mà hiện tại nó lại đi vòng trở về, lần nữa ngăn cản đường đi của bọn họ.
Chẳng lẽ lần này lại phải hi sinh thêm một người nữa để hấp dẫn lệ quỷ rời đi hay sao?
Dương Gian cầm chặt cây trường thương nứt nẻ, sắc mặt cực kỳ khó coi. Mắt quỷ của hắn khẽ quét qua, sau đó giống như phát hiện ra điều gì, vội vàng xoay người nhìn ra sau lưng.
Ở phía sau lưng cũng có một bà lão âm u đầy tử khí đi ra khỏi khu rừng, giống ý đúc với bà lão phía trước. Sau khi xuất hiện, bà lão này cũng đi vào con đường nhỏ, chắn ngang đường lui của đám người.
- Con quỷ thứ hai xuất hiện, Chu Đăng chết rồi.
Lý Dương cũng quay đầu lại, ngay khi nhìn thấy bà lão thứ hai, hắn ta liền nói ra một sự thật kinh người.
Bởi vì chỉ khi Chu Đăng bị xóa bỏ, bà lão thứ hai mới có thể xuất hiện.
Nếu có người thứ ba bị xóa, vậy sẽ có bà lão thứ ba xuất hiện… Cứ thế mà tính.
Cho nên đây là một chuyện linh dị cấp S thực sự, gần như khó giải.
- Vì sao, vì sao lại như vậy. Theo lý mà nói, độ khó của nhiệm vụ đưa thư lần này không thể nào đạt đến trình độ này mới đúng chứ.
Liễu Thanh Thanh bắt đầu có chút hoài nghi thực tế.
Cô ta đã tham gia khá nhiều lần đưa thư. Cho dù lần trước gặp phải chuyện linh dị khủng bố như phòng 301 cũng đều có khả năng thành công.
Mà lần này.
Kể từ ngày đầu tiên nhập liệm cho đến giờ, độ khó khăn của nó đã cực kỳ đáng sợ. Hiện tại là ngày thứ sáu, thế mà xuất hiện một bà lão như này. Đây đơn giản là muốn cho toàn bộ người đưa thư phải tuyệt vọng.
Mà thực tế cũng là như vậy.
Người đưa thư lần lượt chết đi. Ở trong nhiệm vụ lần này, người đưa thư tầng bốn không hề có lực chống trả.
Đây là nhờ có sự dẫn dắt của Dương Gian nên mới phát triển theo một kết quả tốt nhất.
Nếu không có Dương Gian mà nói, chỉ sợ ngày đầu tiên bọn họ đã chết sạch.
Liễu Thanh Thanh có chút phát điên, cô ta nghiến răng nghiến lợi nói.
- Nhất định là do bưu điện quỷ xảy ra vấn đề. Nhiệm vụ đưa thư lần này chính là một nhiệm vụ hẳn phải chết. Bưu điện quỷ muốn giết hết toàn bộ người đưa thư tầng bốn. Cái này cùng với việc bưu điện quỷ tầng bốn bị lệ quỷ xâm lấn có liên quan rất lớn.
Sắc mặt Dương Gian âm trầm nói.
- Không, cái này không phải do bưu điện quỷ xảy ra vấn đề. Mà là thành viên trong đội của chúng ta có vấn đề.
Hắn nghi ngờ cô gái thời kỳ Dân quốc kia xuất hiện đã khiến cho độ khó của nhiệm vụ đưa thư lần này gia tăng.
Vì cái gì bà lão kia đã xuống xe nhưng lại biến mất cho đến giờ mới xuất hiện.
Bởi vì Liễu Thanh Thanh xuất hiện.
Là do cô ta còn sống, đồng thời tham gia vào nhiệm vụ đưa thư lần này.
Tuy nhiên hiện tại nói về chuyện này cũng không có bất cứ ý nghĩa nào.
Lý Dương lập tức nhìn qua.
Chương 2171: Bị Xóa Bỏ
- Đội trưởng, nên làm sao bây giờ? Nếu đối kháng trực diện mà nói, chúng ta không hề có cơ hội thắng. Chỉ có thể như vừa rồi, chủ động hấp dẫn lệ quỷ rời đi, tranh thủ thời gian chôn cất quan tài. Có thể dùng thi thể của Ưng Ca để chữa trị cho tôi, sau khi khôi phục hành động, tôi sẽ mang đi một con lệ quỷ.
Lúc này hắn ta cũng bắt đầu lựa chọn hi sinh.
- Nhưng kế hoạch này cần có sự phối hợp của Liễu Thanh Thanh. Cô ta nhất định phải dẫn đi một con lệ quỷ. Chỉ có như vậy đội trưởng anh mới có thể còn sống. Sau đó một mình hoàn thành nhiệm vụ đưa thư, leo lên tầng thứ năm của bưu điện quỷ.
Liễu Thanh Thanh lập tức nói:
- Tại sao người sống sót là hắn mà không phải tôi?
Lý Dương lập tức quát.
- Câm mồm. Cô là cái thá gì, chỉ là một nhân vật cỏn con. Có sống hay chết đều chỉ là râu ria. Còn đội trưởng, anh ấy không thể chết ở chỗ này. Một mình anh ấy có thể ảnh hưởng đến sự cân bằng của cục diện bên ngoài. Còn cô, cô làm được cái gì? Còn sống, ở thế giới ngoài kia cũng chỉ tăng thêm một người dân mà thôi. Cô sẽ trở thành người phụ trách sao? Cô sẽ đi xử lý chuyện linh dị à?
- Cô ngay cả bưu điện quỷ cũng không thể xử lý. Không chừng chỉ là một vị ngự quỷ nhân có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Liễu Thanh Thanh cũng tỏ ra cực kỳ tức giận.
- Cậu nói cái gì? Mạng của hắn là mạng, còn mạng của Liễu Thanh Thanh tôi không phải là mạng hay sao? Nếu cậu cảm thấy tôi là một người có cũng được không có cũng chẳng sao, như vậy mọi người dứt khoát đứng ở đây chết sạch là xong. Dù sao tôi cũng không nợ nần gì ai, không cần thiết phải dùng mạng đi giúp hắn.
Lý Dương nhìn chằm chằm cô ta với ánh mắt đầy sát khí.
- Đội trưởng nói đúng, cô chính là nhân tố không ổn định. Hẳn nên xử lý cô trước tiên. Xem ra trước đó tâm tính của tôi chưa đủ cứng rắn, nếu không hẳn tôi sẽ tự mình ra tay giết chết cô.
Đúng lúc này, Dương Gian đột nhiên nói.
- Không cần thiết phãi cãi nhau. Hiện tại chỉ còn một phương pháp chính là phóng thích nguyền rủa của hộp âm nhạc, sau đó phối hợp với xúc xắc quỷ, có lẽ sẽ ngăn cản được một con lệ quỷ.
- Nếu sử dụng thêm bóng bay màu đỏ đậm thì sao? Không, phương pháp này không được. Dương Tiểu Hoa vừa xuất hiện sẽ bị lệ quỷ xỏa bỏ ngay. Cô ta xông lên chỉ khiến lệ quỷ thêm quân số. Đến lúc đó dù bóng bay màu đỏ đậm có thành công đưa đi một con quỷ cũng không có tác dụng gì.
Lý Dương cũng đang nhanh chóng suy nghĩ.
Trên trán hắn ta đổ đầy mồ hôi.
Bởi vì thời gian lưu lại cho bọn họ không còn nhiều.
Quỷ chắn ngang ở hai đầu, bọn họ rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Khoảng cách càng ngày càng gần.
Dương Tiểu Hoa cũng cảm thấy cả người lạnh lẽo. Tay cô ta trở nên trắng bệch, nắm chặt bóng bay màu đỏ đậm ở trong tay. Nhưng bản thân cô ta cũng hiểu, chỉ sợ hôm nay sẽ là ngày cuối cùng.
Liễu Thanh Thanh không đồng ý làm mồi nhử, phương pháp của Lý Dương liền không có cách nào thực hiện.
Mà đối với con lệ quỷ này, toàn bộ phương pháp đều vô dụng…
Lý Dương lại nói:
- Nếu hiện tại mà có một cây quỷ nến màu trắng thì tốt. Có lẽ chúng ta sẽ còn cơ hội.
Dương Gian trầm mặc một lúc, sau đó buông quan tài xuống rồi nói:
- Dù mang theo quỷ nến màu trắng đến thì có tác dụng gì. Ở chỗ này nhiều lệ quỷ như vậy, ai dám đốt nó lên. Nếu thắp quỷ nến ở chỗ này mà nói, sau đó chúng ta không phải chỉ đối kháng với hai bà lão kia, mà là nhận lấy tập kích của một đám lệ quỷ.
Lý Dương nói;
- Cũng đúng. Thật sự không còn cách nào sao?
Dương Gian không trả lời, hắn đang tự hỏi.
Nhưng quỷ lại không cho bọn họ thời gian để suy nghĩ.
Mặc dù con lệ quỷ kia hành động không nhanh, nhưng nó đang không ngừng tiến gần.
Ở gần đó, Liễu Thanh Thanh lần nữa bị phai màu. Trừ cái đó ra, là người bình thường, Dương Tiểu Hoa cũng đã bị ảnh hưởng. Thân thể cô ta đang trở nên mơ hồ, dần biến mất… Cô ta đang bị xóa bỏ.
Thậm chí quả bóng bay màu đỏ đậm ở trong tay cũng đang phai màu.
…
Sau khi hóa thành lệ quỷ, bà lão âm u đầy tử khí kia càng trở nên đáng sợ.
Dưới sự quấy nhiễu của lệ quỷ, bất kể là bộ sưởn xám màu đỏ trên người Liễu Thanh Thanh hay là bóng bay màu đỏ đậm trong tay Dương Tiểu Hoa, tất cả đều dùng tốc độ mà mắt thường có thể thấy để phai màu.
Điều này chứng tỏ, vật phẩm linh dị đã bị áp chế.
Tuy nhiên bóng bay màu đỏ đậm vẫn không thể nào bị xóa bỏ, nó vẫn còn tồn tại. Chỉ là tạm thời mất đi một loại lực lượng linh dị nào đó. Sau khi bị phai màu, vốn nó đang trôi nổi giữa không trung đột nhiên hạ xuống. Cuối cùng rơi trên mặt đất, không có cách nào tiếp tục bay lên.
Chương 2172: Quá Muộn
Nhưng hiện tại không phải là lúc quan tâm đến điều này.
Hai con lệ quỷ trước và sau đều đang đến gần, đám người gặp phải tập kích khó có thể tưởng tượng.
- Dương, Dương Gian…
Dương Tiểu Hoa mở to hai mắt, nhìn về phía Dương Gian. Cô ta chỉ hô lên tên của hắn, không hề nói thêm gì nữa. Bởi vì hiện tại cô ta đã biến mất. Loại biến mất này giống như một loại ban ơn, bởi vì cô ta không hề cảm thấy thổng khố, đau đớn. Từ đầu đến cuối thân thể chỉ hơi nhạt dần, sau đó bị xóa khỏi thế gian.
Đồng thời, trước mắt của cô ta, thân ảnh của con lệ quỷ thứ ba xuất hiện.
Vẫn là bà lão âm u đầy tử khí kia.
Thân thể của cô ta chỉ là thân thể của người bình thường, cho nên bị xóa bỏ rất nhanh. Nếu là ngự quỷ nhân mà nói, có thể dựa vào lệ quỷ bên trong thân thể để kháng cự thêm một hồi, làm chậm tốc độ xóa bỏ.
Từ đầu đến cuối chỉ chừng mười giây.
Thân thể Dương Tiểu Hoa liền trở nên mơ hồ, không rõ hình dạng. Vài giây tiếp sau đó, chút hình dạng cuối cùng cũng đã biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, hoàn toàn bị lực lượng linh dị của lệ quỷ xóa bỏ.
Con lệ quỷ thứ ba trống rỗng xuất hiện, thay thế cho sự tồn tại của Dương Tiểu Hoa, thành công xâm lấn đến thực tế.
Ở chỗ vừa rồi của Dương Tiểu Hoa, một quả bóng bay đã mất đi màu sắc nằm yên, không chút động tĩnh.
- Xong đời, quá muộn.
Dương Tiểu Hoa biến mất, thân thể Lý Dương lập tức bị rơi xuống đất. Đồng thời thân thể của hắn ta cũng nhạt dần, mà tốc độ bị xóa bỏ lại trở nên nhanh hơn. Bởi vì bên cạnh lại có thêm một con lệ quỷ.
Sự ảnh hưởng của lực lượng linh dị đang tăng mạnh, mức độ kinh khủng cũng gia tăng.
Lý Dương nhìn về phía Dương Gian, sau đó nói:
- Đội trưởng, xé thư đi. Tôi tin tưởng, với năng lực của anh hoàn toàn có thể kháng trụ nguyền rủa do đưa thư thất bại. Đồng thời cũng có thể tránh né tập kích của quỷ và rời khỏi đây. Anh không cần thiết phải tiếp tục tiêu hao ở chỗ này.
Hắn ta biết, Dương Gian hoàn toàn có năng lực để rời khỏi chỗ này.
Chỉ cần hắn muốn, số lượng lệ quỷ có thể giết được Dương Gian là cực kỳ ít. Mặc dù con lệ quỷ trước mặt rất đáng sợ, nhưng chắc chắn chưa đủ để xóa bỏ hắn.
Nếu có thể mà nói, lần trước con lệ quỷ này đã tập kích thành công.
Dương Gian nhìn về phía Dương Tiểu Hoa biến mất, sau đó nhìn lại Lý Dương.
- Cậu nói đúng, đã quá muộn. Số lượng lệ quỷ lúc này đã là ba con, nhiệm vụ đưa thư xem như thất bại. Lúc này dù tôi có xé bỏ thư cũng không có quá nhiều ý nghĩa. Quỷ mà chúng ta đang phải đối mặt cùng với nhiệm vụ đưa thư không hề có liên quan gì với nhau. Cho nên xé hay không xé thư thì kết quả đều giống như nhau.
Lý Dương lại nói tiếp, trong giọng nói của hắn ta có chút không cam lòng.
- Nếu Liễu Thanh Thanh chịu hi sinh mà nói, tình huống sẽ không trở nên bết bát như hiện tại.
Đều là chết, vì sao lại không lựa chọn một cái chết cho hợp lý, cho có ích.
Nếu Liễu Thanh Thanh chịu phối hợp hành động mà nói. Dương Gian và Dương Tiểu Hoa hoàn toàn có thể tiếp tục sống sót. Khả năng cao nhiệm vụ đưa thư lần này cũng có thể thành công. Mặc dù cái giá phải trả là rất nhiều người chết. Nhưng ít ra những sự hinh sinh đó đều là đáng giá.
Nhưng hiện tại...
Tuy nhiên, hiện tại tất cả mọi thứ đều không có ý nghĩa gì nữa.
Ba con lệ quỷ xuất hiện, những người còn lại không có cách nào ứng phó nổi.
Thân thể Lý Dương đang mờ dần, hắn ta cũng nhìn thấy thân thể Liễu Thanh Thanh biến mất. Chỉ là Liễu Thanh Thanh biến mất không phải toàn bộ thân thể, mà là một ít bộ phận. Gồm hai tay cùng với khuôn mặt.
Phần lớn thân thể của cô ta vẫn còn tồn tại như cũ.
Lúc này Lý Dương đã có thể thấy rõ, phía dưới chiếc sườn xám kia căn bản không phải một cơ thể sống của con người, mà là một bức tượng gỗ. Bức tượng gỗ kia không có cánh tay, không có mặt.
Cho nên sau khi xóa bỏ một phần thân thể của Liễu Thanh Thanh, con quỷ kia cũng không có hoàn toàn xâm lấn đến thực tế.
Chỉ là ở bên cạnh lưu lại khuôn mặt quỷ dị của một bà lão phiêu phù giữa không trung cùng với thân thể mơ hồ, không rõ.
Tương tự, sau khi xóa bỏ Lý Dương, lệ quỷ cũng không hiện ra hoàn chỉnh.
Nó không có hai chân cùng một tay, chỉ có nửa người trên trôi nổi giữa không trung.
Bộ dạng này khá giống với bộ dáng tàn tật của Lý Dương.
- Đội trưởng, đi đi, anh không cần phải lưu lại ở chỗ này.
Cuối cùng, Lý Dương hô to một tiếng, sau đó ném cho Dương Gian một chiếc tay nắm cửa cũ kỹ bằng gỗ.
Đó là đồ vật quan trọng để mở ra quỷ môn. Thông qua chiếc chốt cửa này, bất cứ ai cũng đều có thể mở ra một cánh cửa không tồn tại, trực tiếp rời khỏi đây.
Chương 2173: Vẫn Còn
Sau khi làm xong việc cuối cùng này, Lý Dương hoàn toàn biến mất. Thi thể không còn sót lại chút gì, chỉ lưu lại một số vật phẩm quỷ dị.
Tương tự.
Liễu Thanh Thanh cũng đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Mặt và hai tay của cô ta không thấy, chỉ còn lại một chiếc sườn xám mặc trên thân của tượng gỗ, cùng với đôi giày cao gót phía dưới chân.
Đến tận cuối cùng, cô ta đều không hé miệng nói nửa lời.
Không biết liệu cô ta có hối hận vì không đáp ứng phương án của Lý Dương, để cho bản thân chết một cách có giá trị hay không nữa.
Nhưng lúc này, những cái đó đã không còn quan trọng.
Ở chỗ này chỉ còn lại một mình Dương Gian.
Tay hắn cầm chặt cây trường thương nứt nẻ, đứng trên con đường đất. Bên cạnh chỉ còn lại một cỗ quan tài màu đỏ đậm làm bạn.
Tất cả mọi người đều đã chết.
Kể từ ngày đầu tiên tiến vào cổ trạch đến giờ, hắn đã cố gắng rất lâu. Mặc dù liên tục có người phải chết, nhưng ít ra cũng còn người sống, nhìn thấy hi vọng có thể sống sót rời khỏi chỗ này. Hiện hiện tại, tia hi vọng này đã bị dập tắt ở đây.
Toàn bộ ngự quỷ nhân tiến vào cổ trạch, bao gồm của người đưa thư tầng bốn, ngoại trừ Dương Gian ra, tất cả đều đã bị đoàn diệt khi ngày thứ sáu đến.
Người đã chết.
Nhưng quỷ vẫn còn.
Mà số lượng quỷ ở đây đã đạt đến một con số cực kỳ kinh người. Sau khi xóa bỏ Chu Đăng, Dương Tiểu Hoa, Lý Dương, Liễu Thanh Thanh, bên trên con đường đất nhỏ, số lượng quỷ đã là năm con.
Mặc dù Lý Dương và Liễu Thanh Thanh biến mất không đủ khiến cho hai bà lão hoàn toàn xâm lấn đến hiện thực.
Thế nhưng trước mặt cái đó không còn quá quan trọng nữa.
Mức độ kinh khủng của quỷ đã vượt qua cực hạn mà Dương Gian có thể đối phó. Cho nên dù thiếu một con hay nhiều thêm một con cũng không có quá nhiều khác biệt.
Chứng kiến tất cả mọi người đều biến mất.
Dương Gian lộ ra vẻ trầm mặc. Tay cầm chặt cây trường thương màu vàng kim, đứng yên bất động. Nhưng giờ phút này, trong lòng của hắn lại cuộn trào mãnh liệt. Đối mặt với chốt cửa gỗ rơi trên mặt đất, nhưng hắn căn bản không hề muốn đi qua nhặt lấy.
Bởi vì hắn biết rõ, một khi nhặt nó lên, cũng có nghĩa là mọi thứ đã kết thúc.
Đưa thư thất bại, không lên nổi tầng năm của bưu điện quỷ, mà những người đã chết đi kia cũng không có bất cứ ý nghĩa nào.
"Không thể đi, mình còn chưa có thua. Mình còn có thể nghịch chuyển mọi thứ. Chỉ cần mình mở ra quỷ vực tầng thứ tám là có thể khởi động lại cả khu vực. Giống như đồng hồ quả lắc ở thành phố Đại Đông vậy, có thể để những người đã chết lần nữa xuất hiện. Dù sao lúc này cũng cách thời điểm bọn họ chết đi rất ngắn, còn có khả năng cứu kéo trở về."
"Nhưng chỉ mở ra quỷ vực tầng thứ tám là không đủ. Dù cho mình có khởi động lại thành công đi nữa, lệ quỷ vẫn còn tồn tại. Khi đó, bi kịch cũng sẽ tiếp tục xảy ra, đồng thời trình diễn lại một lần nữa."
"Khởi động lại cả khu vực chỉ là điều kiện cơ bản, cái quan trọng nhất vẫn là xử lý con lệ quỷ trước mặt."
Hai mắt Dương Gian phát ra ánh sáng màu đỏ quỷ dị. Tại thời khắc này, mắt quỷ giống như đang khôi phục.
Phía sau lưng hắn, bóng dáng màu đen cao lớn của quỷ dị khẽ lắc lư, lộ ra vẻ nôn nóng cùng bất an.
Giờ khắc này, hắn đã hiểu được. Với tình huống trước mắt không phải chỉ một lần khởi động lại là có thể giải quyết. Nếu có thể mà nói, hiện tại hắn đã khởi động lại rồi. Căn bản sẽ không để ý đến việc liệu sau khi mở ra quỷ vực tầng thứ tám, bản thân có khiến mắt quỷ khôi phục hay không.
Điều thực sự đang làm khó Dương Gian ở đây chính là sau khi khởi động lại, hắn cần làm gì để đối phó con lệ quỷ trước mặt.
Cũng giống như Liễu Bạch Mục ở bên trong tòa cổ trạch tại thành phố Đại Đông vậy, bị hắn giết một lần, sau khi khởi động lại vẫn bị hắn giết thêm lần nữa. Mặc dù quá trình có hơi khác biệt một chút, nhưng kết quả hoàn toàn giống nhau.
Cho nên nếu Dương Gian muốn nghịch chuyển kết quả mà nói, hắn cần tìm ra phương pháp xử lý lệ quỷ.
Nếu không, dù hắn có khởi động lại thêm bao nhiêu lần đi nữa, kết quả cũng sẽ giống nhau, đều không có ý nghĩa.
Quỷ còn đang tiếp cận.
Thân thể Dương Gian đang bị lực lượng linh dị ảnh hưởng. Thân thể hắn nhanh chóng trở nên mơ hồ, cũng sắp sửa biến mất. Dường như cả người của hắn chuẩn bị giống như những người khác, bị xóa bỏ hoàn toàn.
Đồng thời, bóng dáng của một bà lão quỷ dị lại dần dần hiện ra ở trước mặt…
- Rầm!
Nhưng đúng lúc này, cỗ quan tài đỏ đậm đột nhiên truyền đến tiếng va đập. Lần này tiếng va đập rất lớn, khiến quan tài phải lay động. Cứ như ở bên trong đó đang có thứ gì thức tỉnh.
Giờ khắc này.
Thân thể mơ hồ của Dương Gian nhìn ngược lại về phía quan tài màu đỏ.
Hai con mắt màu đỏ hỏn không hề bị ảnh hưởng, vẫn tồn tại chân thực, rõ ràng.
Quỷ không thể nào xóa bỏ mắt quỷ.
Thứ biến mất chỉ là phần thân thể của người sống.
"Mình đã có cách."
Thân thể Dương Gian lập tức lóe lên ánh sáng màu đỏ, trực tiếp khởi động lại bản thân, khôi phục lại thân thể. Nhưng loại khôi phục này chỉ là tạm thời, chỉ có tác dụng trì hoàn thời gian bị xóa bỏ mà thôi.
Tuy nhiên, chút thời gian đó đối với hắn mà nói, đã đây đủ.
Lúc này, hắn trực tiếp túm lấy nắm quan tài, sau đó mở ra.
- Nếu lão đã chết, vậy liền cho tôi mượn dùng thân thể một lát. Quỷ của thời kỳ Dân quốc nên để nhân vật của thời kỳ Dân quốc đi đối phó.
Sau lưng Dương Gian, quỷ ảnh đứng lên, thoát khỏi cỗ thân thể này, chậm rãi hướng về phía quan tài màu đỏ.
Bên trong quan tài màu đỏ.
Một cỗ thi thể mọc đầy thi ban, mặt mùi nhăn nheo đang nằm yên tại chỗ, không hề nhúc nhích. Trên mặt lão ta còn mang theo vẻ an tường đầy quỷ dị.