Virtus's Reader
Khủng Bố Sống Lại

Chương 2723: CHƯƠNG 2723: THỦ ĐOẠN CỦA ĐÁM NGƯỜI BÌNH THƯỜNG

Cô biết rằng có một lệ quỷ đáng sợ đang lang thang ở nơi này.

Con quỷ đó đã giết cô vài lần, chỉ là gần đây con quỷ đó biến mất.

Chính sự biến mất của con quỷ đó khiến mọi thứ ở đây đang dần thay đổi theo hướng mất kiểm soát.

Hương Lan cũng nghĩ rằng con quỷ đó có thể đã rời khỏi khách sạn Caesar.

Có vẻ như bây giờ nó vẫn ở đây, chưa từng rời đi.

"Nhanh lên, thời gian ít hơn tôi nghĩ"

Lúc này Hương Lan trở nên lo lắng.

Bởi vì loạt dấu chân này đang mở rộng ra bên ngoài.

Nói cách khác, con lệ quỷ mà cô luôn sợ hãi đang bị thu hút bởi một thứ gì đó, nó bước ra khỏi một nơi nào đó và rời khỏi đây.

Có lẽ kế hoạch của Dương Gian sắp thành công.

"Chúng ta đang đi đâu, còn cô là ai, nơi này là đâu?"

A Nam liên tục hỏi trên đường, hiện tại hắn không biết gì và thậm chí không biết có quỷ ở đây.

Hương Lan nói: “Sau khi đến căn phòng đó, mọi người sẽ hiểu mọi chuyện.

Ở đó cũng có một ký ức của mọi người.

Lúc đó để lại một chiêu này cũng nghĩ rằng sẽ xảy ra tình huống như vậy."

Cô không giải thích quá nhiều, chỉ dành thời gian để hành động.

Cả nhóm nhanh chóng đến một căn phòng không xa lối ra.

Đây là phòng số 10.

Cửa phòng cũng mở nhưng không có động tĩnh hay nguy hiểm bên trong.

"Đi theo tôi."

Hương Lan dẫn nhóm người bước vào, rồi nhanh chóng đi vào phòng ngủ.

Mở giường trong phòng ngủ.

Có bốn bức tranh ẩn bên dưới.

Lần lượt là A Nam, Chu Kiến, Đổng Ngọc Lan nhưng thần sắc, biểu cảm của họ ở trong tranh kỳ lạ và tê liệt.

Họ không giống người sống mà là người chết.

Theo hoàn cảnh bình thường, nơi này phải có bức tranh của năm người.

Bức tranh còn lại thuộc về Hương Lan nhưng cô đã lấy bức tranh đi.

Chính vì vậy mà Hương Lan mới biết nhiều thứ như vậy.

"Bức chân dung của tôi..."

A Nam sững sờ khi nhìn thấy bức chân dung của mình, sau đó hắn giật mình.

Bởi vì A Nam trong bức chân dung cũng đang quay lại và nhìn chằm chằm vào hắn.

"Lấy các bức chân dung của mọi người và sau đó sẽ có thể lấy mọi thứ đã được lưu trữ trước đó ở đây."

Hương Lan nói.

"Thật sao?"

Đổng Ngọc Lan nghi ngờ nhưng cô vẫn đưa tay ra và chọn bức chân dung thuộc về mình.

Ngay sau khi nhặt nó lên, sự bất thường đã xuất hiện.

Bức chân dung nhanh chóng mờ đi, sau đó Đổng Ngọc Lan cảm thấy một luồng khí lạnh đang ăn mòn cơ thể cô dọc theo bức chân dung.

Như thể ai đó đang xâm nhập vào tâm trí, cơ thể cô.

Cảm giác thật kỳ lạ.

Sau đó, một ký ức quen thuộc và xa lạ xuất hiện trong tâm trí Đổng Ngọc Lan.

"A!"

Nhưng đột nhiên, Đồng Ngọc Lan lại hét lên một tiếng.

Toàn thân cô đột nhiên vô cùng đau đớn, huyết mạch bộc phát, khuôn mặt gớm ghiếc, cơ thể vô cùng vặn vẹo.

"Cô ấy không sao, cô ấy đang bị lệ quỷ xâm chiếm, nhưng cô ấy có thể điều khiển lệ quỷ.

Cô ấy đã lấy lại ký ức bị phong ấn trong bức tranh cũng sẽ lấy lại con quỷ bị phong ấn trong bức tranh."

Hương Lan nhìn thấy cảnh này ngay lập tức giải thích, để mọi người không hoảng sợ.

Những người khác ngạc nhiên và rõ ràng là không tin lời của Hương Lan.

Cơn đau của Đổng Ngọc Lan nhanh chóng biến mất, cô cũng dần bình tĩnh lại.

Những vết bầm tím trên người vẫn chưa hề biến mất nhưng cô có thể cảm nhận được mình đã bị quỷ ký sinh.

"Mọi người có thể tin Hương Lan, những gì cô ấy nói không sai."

Đổng Ngọc Lan thở hổn hển, ngước nhìn Hương Lan, ánh mắt lạnh nhạt nhưng có chút tán thành.

Có vẻ như sau khi lấy lại trí nhớ cô cũng hiểu tình hình hiện tại, không cần giải thích quá nhiều với nhau.

"Tôi có thể từ chối không?"

Thấy vậy, Chu Kiến đã có ý định rút lui.

"Nếu từ chối sẽ chết rất thảm.

Nếu không có sự bảo vệ của sức mạnh linh dị ở đây sẽ không thể sống được quá một giờ"

Đổng Ngọc Lan nói: “Thậm chí nếu anh không đồng ý, tôi cũng sẽ ép anh đồng ý.

Sau khi lấy lại được kí ức anh sẽ hiểu ra mọi chuyện, thay vì trách móc anh sẽ phải cảm ơn tôi."

Nói xong, cô nắm lấy tay Chu Kiến, thô bạo đè hắn lên trên bức chân dung thuộc về hắn ta.

Khuôn mặt của hắn được gắn vào bức chân dung, ngay sau đó Chu Kiến hét lên một tiếng.

Cơ thể của hắn đang bị xâm chiếm, người trên bức chân dung đang nhanh chóng biến mất.

"Đừng lãng phí thời gian."

Hương Lan cũng nắm lấy A Nam và ấn lên bức chân dung.

Vương Căn Toàn không nói gì nhiều sau khi nhìn thấy điều này, hắn chọn bức chân dung thuộc về mình một cách rất hợp tác.

Những tiếng la hét đau đớn vang lên nhưng mọi thứ trở lại bình lặng ngay sau đó.

Chỉ trong vài phút, họ đã có được những ký ức trước đó đã bị phong ấn tại đây, thậm chí điều khiển lệ quỷ mới.

"Hóa ra là như vậy, đã đến lúc nguy cấp nhất rồi sao? Tình hình lần này thế nào?"

Vẻ mặt của Chu Kiến trở lại bình tĩnh, nỗi đau dần biến mất, hắn đã hiểu ra mọi chuyện.

Lúc này, hắn hơi ngẩng đầu nhìn vài người khác.

Hương Lan không do dự, nhanh chóng giải thích sự xuất hiện của Dương Gian và tình hình hiện tại của khách sạn Caesar đang vượt quá tầm kiểm soát.

Chương 2724: Lệ Quỷ

"Bây giờ Dương Gian đang di chuyển, tôi không biết hắn sẽ làm gì.

Tất cả những gì tôi biết là đây có thể là cơ hội cuối cùng để chúng ta thoát khỏi chỗ này sau khi mắc kẹt ở đây hàng chục năm."

“Thời gian không còn nhiều, vậy còn chờ gì nữa?"

Chu Kiến quay người bước ra khỏi phòng mà không nói một lời.

Những người khác gật đầu và hành động ngay lập tức.

"Hương Lan"

A Nam hét lên, nhìn Hương Lan với vẻ mặt quan tâm.

"Chúng ta phải trốn khỏi đây, nếu không thì mọi thứ đều vô nghĩa"

Hương Lan nói một cách nghiêm túc.

Đã có vài lần cô và A Nam gặp nhau, họ trở thành người yêu của nhau, họ trở thành vợ chồng.

Tất nhiên họ cũng trở thành kẻ thù của nhau... Vô số lần sống lại khiến họ trải qua quá nhiều điều nhưng mỗi lần chết đi, họ đều phải bắt đầu lại từ đầu.

"Anh hiểu"

A Nam gật đầu và gác tình yêu qua một bên.

Hương Lan nói đúng.

Nếu không thể thoát khỏi lời nguyền và sống sót rời khỏi đây thì mọi thứ chỉ là hư ảo và vô nghĩa.

Dù tình cảm có bền chặt đến đầu, chúng sẽ biến mất chỉ sau một lần chết đi sống lại.

Trên tầng ba của khách sạn Caesar.

Bếp lửa từ từ cháy lại, bóng tối xung quanh đang tiêu tán.

Bếp lửa quái dị kia giống như một ngọn đèn sáng càng lúc càng chói mắt.

Lệ quỷ đang thức tỉnh, nhiệt độ xung quanh bếp lửa tăng lên.

Linh dị đang bị đốt cháy.

Lúc này Dương Gian đã có thể nhìn thấy thi thể bên cạnh lò lửa đang chuyển thành màu đỏ, nó như bốc lên đốm lửa nhỏ, giống như có thể bốc cháy bất cứ lúc nào.

Vài phút chờ đợi đủ để làm cho ngọn lửa bùng cháy lần nữa.

"Tối đa ba phút nữa thì những thi thể xung quanh cũng sẽ bị đốt cháy, đến lúc đó ngọn lửa sẽ không ngừng lan ra cho đến khi các tất cả thi thể đều bị thiếu hết."

Trong lòng Dương Gian đang tính toán tất cả những sự thay đổi này.

Trước mắt, mọi thứ đang diễn ra rất thuận lợi.

Mặc dù chậm trễ thời gian nhưng xung quanh không có nguy hiểm, hắn vẫn đủ kiên nhẫn để chờ đợi.

Nhưng mà may mắn sẽ không kéo dài mãi.

Đúng lúc này, ánh lửa vốn đang dần dần sáng rực đột nhiên nhanh chóng tối dần đi.

Điều khiến người ta cảm thấy kỳ lạ là rõ ràng lửa trong bếp lửa càng cháy càng mạnh nhưng ánh sáng xung quanh lại tối giống như có tồn tại một thứ gì đó đặc biệt hấp thụ hết ánh sáng.

Sự thay đổi này vừa xuất hiện lập tức khiến người ta cảm giác được có gì đó không đúng lắm.

"Hơn phân nửa lệ quỷ tầng ba đã tới gần, tôi cảm giác được vị trí đó, hơn nữa nó rất gần với chúng ta”.

Lúc này Đồng Thiên hạ thấp giọng nói và đưa tay chỉ về một phía.

Vị trí hắn chỉ là một vách tường do thi thể chồng chất tạo thành.

Dựa theo cảm giác của hắn, lệ quỷ của tầng ba ở ngay phía sau vách tường này.

Nếu như bây giờ đẩy vách tường ra, có lẽ có thể nhìn thấy lệ quỷ quanh quẩn ở tầng ba.

"Thời gian dài như thế thì lệ quỷ lang thang đến gần cũng không có gì kỳ lạ, nhưng lẽ ra chúng ta vẫn chưa bị quỷ nhắm tới mới đúng"

Lý Dương nhíu mày, trong lòng hắn đã cảnh giác và cũng chuẩn bị ứng phó rồi.

Dương Gian không nói gì, chỉ lắng nghe động tĩnh xung quanh.

Quỷ nhãn không thể nhìn xuyên qua thi thể.

Hắn cũng không nhìn thấy phía sau vách tường này rốt cuộc tồn tại cái gì, chỉ có thể thông qua một vài tiếng động rất nhỏ để phán đoán xung quanh có nguy hiểm đang tới gần.

Trong hoàn cảnh yên tĩnh và áp lực này, một âm thanh nhỏ cũng sẽ bị khuếch đại vô hạn.

Dương Gian nghe thấy tiếng bước chân của một thi thể chân trần bên kia vách tường.

Âm thanh kia rất nặng nề, mỗi một bước chân đều nặng nề giẫm lên mặt đất, dường như không có cả tiếng vọng.

Nhớ lại tình huống lúc trước khi ở trong thang máy có đi ngang qua tầng ba này.

Lúc đó hắn ném một cây quỷ nến ra để xua đuổi lệ quỷ trên tầng ba.

Nhưng vào thời khắc quỷ nến cháy hết, hắn đã nhìn thấy một thi thể đi chân trần lạnh lẽo đứng ở giữa con đường đó, đôi chân kia chắc chắn là của lệ quỷ tầng ba.

"Chờ đã, tiếng bước chân đang nhanh dần."

Dương Gian lắng nghe động tĩnh của tiếng bước chân bên cạnh, lại phát hiện ban đầu tiếng bước chân kia đi không nhanh cũng không chậm nhưng sau đó lại dần dần tăng nhanh tốc độ, nhưng âm thanh lại càng lúc càng xa, nó đang kéo dài khoảng cách với mọi người.

"Lệ quỷ đang bỏ đi sao?"

Đồng Thiên cũng cảm giác được nguy hiểm đang rời xa.

"Không phải, nó đang vòng qua vách tường này chứ không phải đang đi xa chúng ta"

Sắc mặt của Dương Gian nghiêm túc hắn, hắn ngẩng đầu nhìn về phía trước, lại phát hiện bên con đường phía trước có một ngã tư.

Xung quanh ngã tư có thi thể chất đống nhưng đó là con đường duy nhất thông qua bên này.

Trước đó, có lẽ lệ quỷ chỉ đi đường này, nhưng vì giữa đường đi sai đường nên bị động thi thể cản trở, nên đã làm chậm trễ thời gian, bởi vậy lúc này mới bắt buộc phải đi đường vòng.

Dựa theo tình huống bình thường thì những thi thể này không ngăn được một con lệ quỷ.

Hay là lệ quỷ này đang tuân theo một quy luật hành động nào đó nên không thể nào vượt qua vách tường thi thể? Nhưng ngay lúc Dương Gian nghĩ như vậy, suy đoán lúc trước của hắn đã trở thành sự thật.

Chương 2725: Ra Tay

Cuối con đường trước mắt, tại ngã tư đường kia, một thi thể quỷ dị lại đột ngột đứng ở đó không biết từ lúc nào.

Ánh sáng xung quanh thi thể kia rất u ám, dường như tất cả bị bao phủ trong một lớp sương mù màu đen dày đặc, không thể thấy rõ.

Điều duy nhất có thể cảm nhận được là sự quỷ dị và âm u lạnh lẽo truyền đến từ thi thể kia.

"Quỷ tới rồi."

Quỷ nhãn của Dương Gian nhìn chằm chằm lệ quỷ kia, hắn cầm một cây trường thương nứt, chuẩn bị đối phó.

"Thi thể xung quanh sắp bị đốt cháy, xem ra con quỷ này tới không kịp đầu.

Nếu may mắn chúng ta có thể kịp thời lùi lại để tránh đối đầu với quỷ"

Lý Dương hạ thấp giọng nói.

Lúc này, ngọn lửa cơ bản đã hoàn toàn cháy lại.

Thi thể xung quanh bị thiệu đến đỏ rực giống như nung sắt thép đỏ, thậm chí có một ngọn lửa nhỏ bốc lên.

Linh dị của bếp lửa này rõ ràng đã ảnh hưởng đến xung quanh, cháy lan ra các thi thể gần đó làm cho những thi thể quỷ dị này bốc cháy.

Chỉ là bây giờ ngọn lửa còn rất nhỏ, muốn đốt cháy hoàn toàn để hình thành một trận hỏa hoạn linh dị quét sạch tất cả vẫn cần một chút thời gian.

"Thang máy vẫn chưa tới, nhưng tôi đã nghe thấy âm thanh vận hành trong hầm thang máy.

Có lẽ sẽ đến nhanh thôi."

Sau đó Đồng Thiến lại nói một chút tình huống.

Tuy lệ quỷ xuất hiện nhưng tình huống vẫn không quá tồi tệ.

Tất cả mọi thứ đang phát triển theo hướng tốt.

"Không đúng lắm"

Giờ phút này, sắc mặt của Dương Gian hết sức nghiêm trọng.

"Đội trưởng, làm sao vậy?"

Lý Dương hỏi.

Hắn không có quỷ nhãn, hắn không thể nào nhìn thấy lệ quỷ đứng ở đầu đường bên kia.

"Các anh có phát hiện không? Sau khi lệ quỷ xuất hiện thì thi thể đã bị đốt cháy đang bị dập tắt, ảnh hưởng của bếp lửa đối với các thi thể xung quanh đang giảm bớt"

Dương Gian chú ý đến một tình huống thay đổi.

"Đúng là có chuyện như vậy, tình hình xung quanh hình như đang bị đảo ngược."

Khuôn mặt Lý Dương khẽ nhăn lại.

Dương Gian nói: “Không phải bị đảo ngược mà là lệ quỷ xuất hiện rồi quấy nhiễu lò lửa, làm cho bếp lửa linh dị không có cách ảnh hưởng đến xung quanh nữa.

Nói cách khác, nếu quỷ vẫn ở đây không chịu rời đi, bếp lửa sẽ không thể đốt cháy các thi thể xung quanh."

“Đây thật sự là một chuyện phiền phức."

Nghe vậy, trong lòng Đồng Thiên và Lý Dương đều rùng mình.

Tình huống không muốn đối mặt nhất vẫn đã xảy ra.

Hôm nay, chỉ sợ bọn họ không thể nào tránh khỏi việc đối đầu với lệ quỷ này.

Tuy nhiên, ngay sau đó, Dương Gian vốn đứng nguyên tại chỗ, quan sát tình huống lại đột nhiên ra tay.

Trường thương nứt trong tay đột nhiên bị ném đi, như một cây tiêu thương nhanh chóng bay ra, quét qua giữa không trung, sau đó chuẩn xác đánh xuyên qua thi thể quỷ dị đứng sừng sững ở cuối đường.

Hơn nữa, sức mạnh to lớn đã đóng đinh nó vào vách tường phía sau do vô số thi thể chồng chất tạo thành.

Chỉ cần dùng đinh quan tài đóng đinh lệ quỷ ở đây, lệ quỷ có hung ác khủng bố đến đâu cũng sẽ rơi vào trong yên lặng, không thể nhúc nhích.

"Thành công không?"

Dương Gian nhìn chằm chằm thi thể ở cuối con đường kia, không thể xác định được tình huống.

"Ra tay luôn thì quá lỗ mãng, làm như vậy thì có thể cậu sẽ phải bỏ lại vũ khí linh dị này ở đây đó."

Đồng Thiến nhắc nhở.

Dương Gian nói: “Tôi không thể quan tâm nhiều như thế nữa.

Con lệ quỷ này rất đáng sợ.

Tôi có cảm giác nếu như có thể đóng đinh nó ở đây thì chắc chắn là chuyện tốt, còn về phần lấy lại vũ khí linh dị, sau này hẳng nghĩ cách đi."

Đồng Thiến gật đầu, không nhiều lời nữa.

Trong lòng hắn không thể không thừa nhận, sự quyết đoán này Dương Gian thật sự không tầm thường.

Cho dù là định quan tài hay rìu bổ củi đều là vật phẩm linh dị vô cùng quan trọng, một khi mất đi chắc chắn là tổn thất rất lớn.

Tuy nhiên vào thời điểm này Dương Gian lại có thể không hề do dự ném ra ngoài, chỉ xem như là một lần thăm dò và tập kích.

Không biết có phải đinh quan tài thật sự đóng đinh lệ quỷ hay không, ánh sáng ảm đạm xung quanh đang nhanh chóng khối phục.

Lúc này các thi thể xung quanh lại bị thiêu đốt lần nữa.

Lần thiêu đốt này càng mạnh mẽ hơn, đã hình thành một khuynh hướng lan rộng, thế lửa không ngừng lớn lên.

"Xem ra đã thành công rồi.

Bếp lửa hoàn toàn bùng cháy, thế lửa xung quanh cũng bắt đi, có lẽ quỷ đã thật sự bị đóng đinh rồi."

Lý Dương nhìn sự thay đổi xung quanh và nói.

Dương Gian trầm mặc không nói gì.

Chuyện này có thực sự đơn giản như vậy không? Đây là lệ quỷ chiếm giữ một tầng của khách sạn Caesar, ngay cả thang máy linh dị đi ngang qua cũng có thể dễ dàng bị chặn dừng lại.

Mặc dù vừa rồi hắn ra tay đủ nhanh, cũng có khả năng giải quyết dứt khoát trong một lần, nhưng nếu lệ quỷ tầng ba thật sự đã bị giải quyết hết thì trong lòng Dương Gian cũng không có sức mạnh lớn như vậy.

Đương nhiên, nghi ngờ thì nghi ngờ, Dương Gian cũng hy vọng mình may mắn, có thể đóng đinh được lệ quỷ kia.

Nhưng ngay lúc này, vách tường xung quanh do thi thể tạo thành đột nhiên rung chuyển.

Lúc đầu mọi người còn tưởng là ảo giác.

Ngay sau đó lại phát hiện có gì đó không ổn.

Chương 2726: Biển Thi

Vào lúc này, hai bên trái phải của vách tường đột nhiên sụp đổ, vô số thi thể giờ phút này đều lảo đảo lao tới chỗ đám người Dương Gian giống như hai luồng sóng khiến người ta không có sức chống cự.

"Lui ra sau."

Sắc mặt của Dương Gian đột nhiên thay đổi.

Vừa mới hét lên, hắn lập tức cảm nhận được từng đợt thi thể đập vào người mình.

Những thi thể này vô cùng nặng nề, số lượng rất nhiều.

Cho dù hắn là người đầu tiên phản ứng lại đẩy ra đám đông nhưng những thi thể tiếp theo vẫn nuốt chửng hắn.

"Chết tiệt."

Sắc mặt Lý Dương và Đồng Thiên cũng thay đổi, bọn họ đều kinh ngạc.

Bọn họ muốn chống lại nhưng lại bất lực.

Dù có sức mạnh linh dị trên người nhưng họ cũng không thể loại bỏ tất cả những thi thể bình thường trong nháy mắt.

Huống chi, những thi thể này không phải là thi thể bình thường mà là thi thể linh dị.

Dưới ánh lửa chập chờn, đám thi thể không ngừng lao tới, lấp đầy con đường vừa rồi, chôn vùi ba người ở dưới cùng.

Sau đó đợi đến lúc thi thể đổ xuống dừng lại, tất cả mọi thứ mới khôi phục bình thường.

Thi thể đổ xuống giống như thủy triều, lập tức nuốt chửng Dương Gian, chỉ còn lại Lý Dương và Đồng Thiến.

Sau khi bị thi thể chèn ép họ mới cảm giác được số lượng thi thể dường như còn nhiều hơn so với khi nhìn bằng mắt thường.

Giống như tất cả thi thể tập trung cùng một chỗ tạo thành một cái hố sâu, vùi lấp người ở trong đó, hoàn toàn không thể nhìn thấy bên ngoài.

Điều đáng sợ là những thi thể này không phải là thi thể bất động.

Sau khi bị đập lên người, Dương Gian mới cảm giác được những thi thể này giống như là có ý thức, không ngừng áp sát về phía mình.

Vô số tay chân không biết từ chỗ nào vươn ra tóm chặt, quấn lấy hắn.

Hơn nữa chúng còn khiến những khe hở xung quanh hắn càng ngày càng nhỏ đi.

Thi thể ở gần đó đang ngọ nguậy và sử dụng một lực chèn ép cực lớn.

Loại cảm giác này giống như là bản thân đang bị đổ bê tông vào trong tường, không cho hắn cơ hội phản kháng nào.

"Muốn vùi sống mình vào trong đống thi thể này sao?"

Dương Gian rùng mình, trong đầu lại nảy ra ý nghĩ này.

Giờ phút này, thân thể hắn đã bị thi thể xung quanh chèn ép đến mức biến dạng, cảm giác hít thở không thông và nghiền ép mãnh liệt vọt tới, giống như một người sống bị chôn vùi thật sâu dưới lòng đất.

Cảm giác này rất khó chịu.

Nhưng hắn là dị loại, không cần hô hấp cũng có thể sinh tồn, thân thể cho dù bị tàn phá cũng sẽ không chết.

Chỉ là Dương Gian tuyệt đối không cho phép bản thân bị một đống thi thể chôn vùi ở chỗ này như thế.

Hắn đã cố gắng chống lại.

Nhưng sức lực có mạnh mẽ hơn nữa cũng vô ích.

Thi thể xung quanh luôn có thể dùng sức mạnh đáng sợ hơn để nghiền ép lại đây, làm cho hắn không có cách nào giãy dụa.

Muốn đẩy những thi thể này ra thì phải dựa vào sức mạnh linh dị mới được.

Lúc này quỷ ảnh đang lảo đảo giống như một đoàn hắc ám nồng nặc, lấy Dương Gian làm trung tâm khuếch tán ra xung quanh.

Hễ là thi thể bị quỷ ảnh bao phủ sẽ lập tức mất đi sức mạnh linh dị nào đó, lập tức buông lỏng, không còn linh hoạt cũng không thể đến gần Dương Gian nữa.

Xung quanh buông lỏng dần giống như vách tường gạch đang từng chút từng chút bị cậy phá.

Nhưng thi thể ở nơi khác rất nhiều, nơi này vừa buông lỏng thì thi thể ở gần đó lập tức vọt tới lần nữa, muốn lấp đầy một phần khe hở xuất hiện kia.

Quỷ ảnh khuếch tán, ngăn cản những thi thể kia đến gần Cuộc giao chiến linh dị chính thức bắt đầu.

Quỷ ảnh của Dương Gian hiển nhiên chiếm ưu thế.

Mặc dù thi thể gần đó hình như là vô hạn nhưng quỷ ảnh vẫn có thể lan ra xung quanh, chỉ là tốc độ lan ra hơi chậm.

"Ít nhất sẽ không có nguy cơ bị vây chết hoàn toàn, nhưng có lẽ Đồng Thiên và Lý Dương sẽ gặp phải nguy hiểm, cho nên mình nhất định phải mau chóng thoát khỏi sự bao vây này."

Sắc mặt hắn khẽ thay đổi, đẩy những thi thể xung quanh ra và duỗi tay chân ra từ những khe hở trong đống thi thể nhưng vẫn bị thi thể chất đống vây chặt.

"Cho nên vừa rồi có lẽ mình ném định quan tài ra nhưng không hoàn toàn đóng đinh tên lệ quỷ kia, nếu không thi thể ở đây sẽ không khó chơi như thế? Lúc này, thân thể Dương Gian đang dần dần chảy ra vệt nước.

Hắn vận dụng linh dị của quỷ hồ, quyết định đưa những thi thể này vào trong quỷ hồ.

Những thi thể này không phải quỷ thật sự, cho dù số lượng nhiều hơn nữa cũng không cách nào lấp đầy quỷ hồ, bởi vậy hắn cũng không lo lắng quỷ hồ sẽ đạt tới cực hạn, không thể tiếp nhận lệ quỷ nữa.

Nước nhỏ giọt thấm ra dần dần từ ít đến nhiều hơn, dần dần ngấm vào những thi thể xung quanh.

Đến cuối cùng, thi thể bắt đầu tan chảy không ngừng.

Không, đó không phải là tan chảy mà là chân tay dần dần chìm trong nước đọng giống như bị nuốt chửng vậy.

Chẳng bao lâu, thi thể gần đó hoàn toàn biến mất, lúc này Dương Gian mới có không gian hoạt động nhất định.

Nhưng vẫn chưa đủ, thi thể còn rất nhiều.

Nước đọng cần phải tiếp tục nuốt chửng thi thể, quỷ ảnh cũng cần tiếp tục khuếch tán để ngăn cản thi thể xung quanh lại vọt tới.

Mọi thứ đang diễn ra rất thuận lợi.

Chương 2727: Thi Thể Đáng Sợ

Hắn tin rằng trong chốc lát hắn có thể thoát khỏi sự trói buộc của những thi thể này.

Nhưng ngay lúc này, một thi thể không được để mắt tới lại đột nhiên mở mắt ra.

Sau đó thi thể này thay đổi nhanh chóng, chỗ thối rữa kia chuyển đổi khôi phục lại bộ dáng lúc mới chết không lâu, làn da biến thành màu đen kịt cũng hơi lộ ra vẻ tro tàn, phía trên còn sót lại những đốm thi thể... Thi thể vô hồn bỗng trở nên kỳ lạ, thậm chí còn giơ cánh tay lên để hoạt động.

Dường như trong một khoảnh khắc nào đó, một lệ quỷ đáng sợ vô hình đã bám vào nó và đưa thi thể này trở lại cuộc sống mới.

Lúc này, thi thể quỷ dị sống lại bị thi thể xung quanh thúc đẩy, đang tới gần Dương Giang Sự gặm nhấm của quỷ ảnh có thể ngăn cản thi thể khác nhưng lại không có cách nào chặn lại thi thể này.

Thi thể này không để ý đến sự gặm nhấm của quỷ ảnh, đột nhiên rơi xuống từ trên đỉnh đầu của Dương Gian.

"Cái gì?"

Dương Gian lập tức phát hiện nhưng thi thể không để ý đến sự ăn mòn của quỷ ảnh mà lao tới với tốc độ cực nhanh.

Một phút sau, nó rơi xuống, chợt vươn cánh tay ra bắt lấy Dương Gian.

Dương Gian phản ứng rất nhanh, cũng đưa tay nắm lấy cổ tay của thi thể này, ngăn cản nó tới gần.

Bàn tay quỷ đen kịt có được khả năng áp chế một con lệ quỷ.

Bình thường có thể dùng nó để đối phó với một số lệ quỷ không mấy kinh khủng.

Nhưng cái thi thể đột nhiên sống lại trước mắt này rõ ràng không phải lệ quỷ bình thường.

Dưới tình huống bị bàn tay quỷ bắt được, thi thể này vẫn chậm rãi đứng lên từ trên mặt đất.

Sức mạnh khủng bố truyền tới từ cánh tay kia khiến Dương Gian cảm thấy kinh ngạc.

"Thứ này đã không để ý đến sự ảnh hưởng của bàn tay quỷ sao?"

Dương Gian cảm thấy sợ hãi, hắn hận không thể lập tức cầm lấy rìu bổ củi chém đứt con lệ quỷ trước mắt này.

Thế nhưng đáng tiếc là rìu bổ củi đã không còn ở bên cạnh mình, lúc trước đã bị chính mình ném ra ngoài, lúc này vẫn chưa thu hồi lại.

Thi thể quỷ dị cứ như vậy chống lại sự áp chế của bàn tay quỷ, hoàn toàn đứng ở trước mặt Dương Gian.

Hơn nữa thi thể này cũng không giống như lệ quỷ lúc trước hắn nhìn thấy.

Hình ảnh đã thay đổi sao? Nhưng Dương Gian có thể kết luận đây chính là lệ quỷ khủng bố quanh quẩn ở tầng ba.

Cho nên Dương Gian có lý do để tin tưởng, lệ quỷ này gần như có thể thay đổi thân thể, nhập thân vào bất kỳ một thi thể chết nào chỗ này.

"Bây giờ quỷ tìm đến mình là tại vì mình kích động quy luật giết người của nó hay sao? Hay là mình đã thiêu rụi quá nhiều thi thể cho nên mới hấp dẫn quỷ lại đây."

Lúc này, sắc mặt Dương Gian rất nghiêm trọng, bởi vì hắn không có đường lui.

Trong không gian chật hẹp chỉ có hắn cùng với lệ quỷ trước mắt này.

Xung quanh đều là thi thể chất đống, nhưng nếu suy đoán của hắn là đúng, những thi thể này đều có thể biến thành thân thể lệ quỷ bất cứ lúc nào, có thể thức tỉnh lần nữa và trở thành một vật khủng bố.

Nhưng không đợi Dương Gian suy nghĩ nhiều.

Thi thể quỷ dị đứng trước mắt này đột nhiên vươn tay còn lại ra, một tay bóp cổ Dương Gian.

Sức lực bàn tay cũng không lớn lắm nhưng lại có một loại sức mạnh khiến hắn không thể nào giãy dụa được.

Rắc rắc! Tiếng gãy xương thanh thúy vang lên, cổ Dương Gian bị thi thể quỷ dị này cứng rắn bẻ gãy, đầu hắn vô lực rũ xuống một bên bả vai.

"Thứ đồ chơi này..."

Sắc mặt Dương Gian lạnh như băng, hắn nhìn chằm chằm lệ quỷ trước mắt này.

Quỷ nhãn không an phận mở ra.

Quỷ vực cấp năm lập tức mở ra, cố gắng đưa lệ quỷ này rời khỏi trước mắt.

Nhưng dưới năm tầng quỷ vực bao trùm, cỗ thi thể trước mắt này vẫn thờ ơ đứng sừng sững tại chỗ giống như không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.

Dương Gian thậm chí cũng không có cách nào thoát khỏi sự trói buộc của cô thi thể này.

"Lệ quỷ này rất đáng sợ, còn đáng sợ hơn rất nhiều so với tưởng tượng của mình."

Dương Gian cảm thấy tim mình đập nhanh.

Bởi vì lúc này hắn cũng nhìn thấy hai chân của thi thể quỷ dị này đang giẫm lên trên mặt nước, chẳng những không có bị quỷ vực tầng năm đưa đi mà còn không có bị quỷ hồ khống chế.

Tuy rằng hắn chỉ lấy được bốn mươi phần trăm linh dị của quỷ hồ, nhưng quỷ hồ là sự kiện linh dị cấp S, cho dù chỉ là chiếm được bốn tầng linh dị cũng đủ để nuốt chửng tuyệt đại đa số lệ quỷ.

Hô! Không nghĩ nhiều.

Lúc này, một cây quỷ nến đỏ đang được thắp sáng.

Dương Gian không có lựa chọn phản kháng, hắn biết trong hoàn cảnh này hắn sẽ không chịu đựng nổi, nhất định phải mượn một ít sức mạnh của vật phẩm linh dị.

Ở nơi tràn ngập linh dị này, quỷ nến vừa được đốt lên lập tức nổ tung.

Một ngọn lửa u ám bành trướng mạnh mẽ, vẻn vẹn chỉ trong vài giây, ngọn nến lập tức bị thiêu đốt không còn.

Nhưng trong nháy mắt, sức mạnh bùng cháy của quỷ nến bộc phát rất đáng sợ.

Thi thể buông Dương Gian ra, đồng thời lui về phía sau một bước.

Những ngọn lửa đến nhanh và đi cũng nhanh.

Ba giây sau, ngọn nến lập tức bị dập tắt.

Chương 2728: Cửa Sinh Duy Nhất

Thế nhưng bắt lấy thời cơ này, sau khi Dương Gian thoát khỏi sự trói buộc đã xông thẳng ra khỏi những thi thể xung quanh và cố gắng bò ra khỏi chúng.

Quỷ nên chẳng những xua tan lệ quỷ mà còn làm cho những thi thể xung quanh mất đi linh dị, cộng thêm sự gặm nhấm của quỷ ảnh lúc trước mới có cơ hội cho hắn trốn thoát.

Đứng ở trên đồng thi thể dày đặc chằng chịt, Dương Gian nhìn trái phải mới phát hiện từng mảnh thi thể rơi xuống chất đống không biết bao nhiêu tầng ở đây.

Hắn không nhìn thấy Đồng Thiên cũng không thấy Lý Dương đâu.

Chỉ nhìn thấy giữa một đống thi thể, có một ngọn lửa bốc lên, những ngọn lửa này không sáng rực giống như bị cái gì đó ảnh hưởng.

Đó chắc là bếp lửa đặt ở tầng ba lúc trước.

Dưới tình huống này, bếp lửa cũng không thể nào thuận lợi đốt những thi thể này.

Còn về vũ khí linh dị của hắn.

Lúc này cũng không biết bị chôn dưới đồng thi thể kia, đã không có cách nào tìm được nữa.

Ngay lúc Dương Gian chữa suy nghĩ xong.

Trong vô số thi thể chất đống lại có một cỗ thi thể quỷ dị đứng lên, cô thi thể kia nhanh chóng nảy sinh thay đổi nào đó, sừng sững u ám không nhúc nhích.

"Lệ quỷ ở tầng ba quả nhiên có thể thay thế thi thể."

Sắc mặt Dương Gian tối sầm, hắn biết muốn đối phó với lệ quỷ này cũng chỉ có một cách.

Phóng thích hoàn toàn bếp lửa, đốt sạch sẽ tất cả nơi này.

hỉ có như vậy, cấp bậc khủng bố của lệ quỷ này mới có thể giảm xuống.

Nếu không Dương Gian ở nơi quỷ quái này hoàn toàn không chống lại được thứ này.

---- Những xác chết chất đống bao phủ tầng ba của khách sạn Caesar.

Tất cả các con đường đều bị chúng chặn cứng...

Lúc này Dương Gian đang đứng trên đầu những xác chết, vẻ mặt hắn rất nghiêm túc bởi vì lệ quỷ đối diện đang nhìn chằm chằm hắn.

Lệ quỷ này đứng dậy giữa vô số xác chết, khác hoàn toàn với diện mạo trước đó.

Lần này, lệ quỷ trông như một ông già vô hồn với mái tóc mỏng.

"Con lệ quỷ này không thể giết mình trong thời gian ngắn được, nhưng nếu mình chống lại lệ quỷ trong thời gian dài, chắc chắn mình sẽ là người chịu thiệt, vì vậy..."

Dương Gian nhìn nơi có ánh sáng duy nhất ở đây.

Đó là nơi có bếp lửa.

Mặc dù bị lệ quỷ ảnh hưởng những ngọn lửa trong bếp vẫn cháy, chỉ là nó không đủ để đốt cháy đống xác này thôi.

"Không thể lãng phí thời gian thêm nữa, phải hành động càng sớm càng tốt."

Hắn không nói lời nào, nhanh chóng sải bước về phía bếp lửa.

Lệ quỷ đứng cách đó không xa, đầu khẽ quay lại theo chuyển động của Dương Gian.

Hành động của Dương Gian vẫn không dừng lại, hắn nhanh chóng đạp lên từng xác chết một và tiếp tục tiến lại gần bếp lửa.

Nhưng lúc này, chân hắn loạng choạng và suýt nữa thì ngã xuống đất.

Hắn nhìn xuống dưới.

Một nữ thi đã chết từ lâu đang nắm chặt lấy mắt cá chân của hắn, ngăn cản hắn tiến về phía trước.

Nữ thi vẫn đang chìm dần, như thể nó muốn dìm Dương Gian theo mình.

Xác chết xung quanh đang tràn lên, dần dần đến gần Dương Gian.

Cùng lúc bị dìm xuống, vô số xác chết muốn lặp lại cảnh tượng trước đó để chôn vùi Dương Gian, khiến hắn không thể thoát ra được.

Quỷ ảnh dưới chân Dương Gian vùng vẫy, thoát khỏi xiềng xích của nữ thi, tiếp tục đi về phía trước.

Tuy nhiên, không chỉ nữ thi này, những xác chết khác dường như vẫn còn sống.

Hắn nhìn thấy một cái hố được bao quanh bởi những xác chết dày đặc.

Hố này không đáy, như thể được kết nối với địa ngục, không có điểm kết thúc.

Dương Gian dừng lại khi hắn sắp ngã.

Hắn mở mắt quỷ của mình, quỷ vực lan rộng, buộc hắn phải rời khỏi nơi linh dị này và bước vào quỷ vực của chính mình.

Nhưng dù vậy, Dương Gian vẫn không cảm thấy dễ chịu, bởi vì hiện tại quỷ vực của hắn dường như đang bị quấy rầy, có cảm giác thất bại liên miên.

"Là do con quỷ đó sao?"

Hắn lạnh lùng nhìn cái xác già cách đó không xa.

Cái xác giả cũng đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Người và quỷ nhìn nhau.

Nhưng lệ quỷ vẫn không tấn công Dương Gian, có vẻ như là vì cuộc tấn công trước đó.

Vì vậy, đây là cơ hội cho Dương Giang Mặc dù quỷ vực của hắn đã bị quấy nhiễu nhưng nó vẫn có thể sử dụng được ở đây.

Hắn nhanh chóng lao vào bên cạnh cái bếp.

Chỉ là hiện tại trên bếp ngập tràn xác chết, chôn sâu trong đó.

Lúc này nếu muốn đụng vào bếp, hắn phải loại bỏ hết những cái xác này, nếu không chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn.

Dương Gian không chút do dự, hắn cúi xuống túm lấy một cái xác dưới chân rồi lập tức nhặt lên.

Bàn tay quỷ không thể trấn áp lệ quỷ trên tầng ba nhưng có thể trấn áp xác linh dị.

Cái xác bị hắn ném sang một bên mà không hề chống cự hay vùng vẫy.

Sau đó, hắn nhanh chóng nắm lấy cái xác thứ hai và ném nó sang một bên.

Dương Gian đang sử dụng phương pháp nguyên thủy nhất để loại bỏ từng cái xác một cho đến khi bếp được đào lên.

Không biết có phải do bếp đang cháy hay không nhưng những xác chết xung quanh đây bình tĩnh một cách đáng kinh ngạc và không có dấu hiệu sắp lấn tới.

Khi các xác chết lần lượt bị loại bỏ, ánh sáng của ngọn lửa bị chôn vùi dưới các xác chết càng lúc càng sáng.

Chỉ là độ sáng này không gây cảm giác nóng nực mà ngược lại là sự lạnh lẽo khó tả.

"Vẫn nhìn mình chằm chằm?"

Dương Gian liếc nhìn.

Chương 2729: Hội Tụ

Cái xác già quái dị đó vẫn đứng trên vô số xác chết, quay mặt về phía này, như thể đang theo dõi từng cử động của Dương Gian.

"Không, xác chết đã không di chuyển một thời gian, có lẽ quỷ không còn ở trên cái xác đó nữa."

Dương Gian không quan tâm, hắn nghi ngờ quỷ thật đã di chuyển rồi, chuyển đến một xác khác.

Có lẽ cái xác bị lệ quỷ chiếm hữu đang ở xung quanh, có lẽ ở ngay dưới chân hắn.

Da đầu hắn hơi tế nhưng Dương Gian hiểu rằng mình không có lợi khi đối phó với lệ quỷ này.

Chỉ bằng cách đốt cháy tất cả tầng ba bằng ngọn lửa trong bếp thì hắn mới có thể chiến đấu chống lại những sinh vật linh dị ở đây, đồng thời, hắn có thể quét sạch tất cả xác chết trên tầng ba.

Nghĩ đến đây, hắn nhanh chóng hành động.

Sức mạnh của Dương Gian rất lớn và cái xác nặng nề trên tay hắn như thể nó không có trọng lượng.

Nếu mọi việc suôn sẻ, hắn sẽ chỉ mất vài phút để đào ra cái lò chôn dưới xác chết.

Cùng lúc đó, Đồng Thiến, người bị chôn dưới đống xác chết, trông không được tốt cho lắm.

Hiện tại hắn vẫn ổn.

Tiếng khóc của mặt quỷ vang dội và những xác chết đang tiến về phía hắn đã bị chặn lại.

Ngay cả khi đến gần chúng cũng sẽ mất đi sức mạnh linh dị và không thể hoàn toàn chôn hắn.

Nhưng Đồng Thiến không phải là dị loại.

Cơ thể của hắn là của một người bình thường, hắn không thể trèo ra ngoài khi bị chôn bởi nhiều xác chết như vậy.

Vì vậy, giờ hắn bị mắc kẹt.

Lý Dương cũng ở trong hoàn cảnh tương tự.

Hắn cũng bị mắc kẹt dưới xác chết và trong một thời gian ngắn không thể thoát ra được.

Còn về phía bên kia, Hương Lan và những người khác đã nhanh chóng di chuyển.

Họ đã thành công lên đến tầng bốn của khách sạn Caesar, rời khỏi hành lang và căn phòng.

"Phải tìm được Dương Gian và ngăn hắn chặn khách sạn Caesar.

Người này rất nguy hiểm.

Hắn sở hữu sức mạnh linh dị phi thường, nhưng ở đây cũng tiềm ẩn rất nhiều nguy hiểm.

Có lẽ hành động của hắn sẽ không suôn sẻ như vậy.

Điều này sẽ cho chúng ta thời gian để hành động."

A Nam nói.

Hắn lấy lại ký ức từ quá khứ, vì vậy hắn đã không còn là một người mới sống lại nữa.

"Trước đây, tôi và Dương Gian đã xảy ra mâu thuẫn vì sự tồn tại của Chu Kiến.

Chúng tôi đi theo Hương Lan để tìm lại ký ức.

Về phần nhóm của hắn, họ đã lên tầng ba của khách sạn."

Đổng Ngọc Lan nói.

Vương Căn Toàn cho biết: "Có một lệ quỷ rất đáng sợ đang lang thang trên tầng ba.

Lệ quỷ đó chiếm mất một tầng.

Nếu chúng ta muốn xuống tầng hai, chúng ta chỉ có thể sử dụng thang máy linh dị.

Nếu chúng ta đi cầu thang, chúng ta rất có thể sẽ bị lệ quỷ ở tầng ba giết.

Nếu Dương Gian phải lên tầng ba trong tình huống này, thì chỉ có một khả năng."

“Cánh cửa thông với bên ngoài của khách sạn Caesar được giấu trên tầng ba”.

Chu Kiến nheo mắt nói.

Đổng Ngọc Lan nói: "Phân tích cũng có lý, lẽ ra tôi phải nghĩ đến điều này từ lâu.

Trước khi A Nam sống lại, hắn đã lên tầng hai và tầng một.

Chúng tôi cũng đã tìm kiếm tầng bốn nhưng không tìm được lối ra.

Nơi duy nhất mà chúng ta không tìm là tầng ba ở đây.

Có vẻ như hy vọng của chúng ta đang bị che giấu ở nơi nguy hiểm nhất."

“Ai đó đã cố tình mở cửa tầng ba nguy hiểm nhất.

Người đó không muốn ai rời khỏi đây, ngay cả quỷ cũng không muốn thả ra ngoài, vì vậy lệ quỷ ở tầng ba đã trở thành người gác cổng giỏi nhất."

Hương Lan nói.

"Vậy chúng ta sẽ lên tầng ba?"

A Nam nhìn về phía thang máy.

Đi thang máy, họ cũng có thể lên tầng ba.

"Tầng ba có quỷ, cũng có Dương Gian và những người khác.

Tất nhiên, cũng có khả năng có một cánh cửa để đi ra, nguy hiểm và hy vọng cùng tồn tại, vì vậy chúng ta phải đi và còn phải nhanh chóng lên.

Nếu để Dương Gian tìm thấy cánh cửa trên tầng ba trước thì hắn sẽ rời khỏi đây trước, sau đó phong tỏa hoàn toàn từ bên ngoài, đến lúc đó sẽ quá muộn."

Chu Kiến dứt khoát nói.

"Đây là hy vọng cuối cùng cho năm người chúng ta.

Nếu thất bại, chúng ta sẽ tiếp tục chết ở đây, sống lại và không bao giờ dừng lại."

"Còn chờ gì nữa."

Hương Lan ngay lập tức đi về phía thang máy, cô ấn vào thang máy và sẵn sàng đi thang máy linh dị này lên tầng ba.

"Đi thôi."

Chu Kiến cũng nói ngay lập tức.

Không một chút sợ hãi, năm người họ bước lên thang máy dẫn lên tầng ba với tinh thần quyết tâm.

Chiếc thang máy linh dị này cũng rất nể tình, đến rất nhanh, không phải đợi lâu như Dương Gian vừa rồi.

"Tìm thấy rồi."

Vào lúc này, khi các xác chết lần lượt được dọn đi, một cái bếp lửa cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt Dương Gian.

Cái bếp được bao phủ bởi một cái xác.

Cái xác cháy đỏ nhưng nó không bị bắt lửa, thay vào đó nó đã chặn ngọn lửa cháy, không để ngọn lửa ảnh hưởng đến xung quanh.

Khi Dương Gian muốn dọn cái xác đó ra, hắn đã dừng lại giữa chừng.

Hắn nhìn chằm chằm vào cái xác nóng rực, đôi mắt khẽ chuyển động, trầm ngâm.

"Cái xác này nằm trên bếp lâu như vậy mà vẫn chưa được châm lửa, hơn nữa, bếp không thể tiếp tục cháy.

Xác chết này không phải là lệ quỷ ở tầng ba chứ... Không phải chứ, lệ quỷ ở tầng ba đã tấn công mình trước đây, không thể nào xuất hiện trên bếp một lần nữa."

Chương 2730: Mạo Hiểm

Dương Gian hơi ngẩng đầu lên và liếc nhìn cái xác gia kỳ lạ cách đó không xa.

Cái xác cũ vẫn đứng đó, quay mặt về phía này.

"Không có lựa chọn nào khác."

Mặc dù trong lòng Dương Gian rất băn khoăn nhưng hoàn cảnh không cho phép hắn lựa chọn, hắn phải làm điều đó.

Đưa tay ra và nắm lấy, hắn nhấc cái xác nóng đỏ lên.

Ngay khi ra tay, biểu cảm của hắn đã thay đổi.

Rất nặng.

Cái xác này nặng đến khó tin, nó có cảm giác hoàn toàn khác với cái xác trước đó.

Dưới sự trấn áp của bàn tay quỷ, linh dị mất hiệu lực, theo lý mà nói thì xác chết phải nhẹ đi mới đúng.

Nhưng xác chết này không có gì khác thường.

Lời giải thích duy nhất là... bàn tay quỷ không thể trấn áp linh dị trên cái xác này.

Và sau khi xác được di chuyển khỏi lò, vết đỏ trên người nó nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một thứ tro tàn, ảm đạm và lạnh lẽo.

Cảm giác này giống hệt như khi hắn đối mặt với lệ quỷ ở tầng ba trước đó.

"Xác chết này quả nhiên là quỷ"

Sắc mặt của Dương Gian đột ngột thay đổi.

Phỏng đoán của hắn nhanh chóng được xác nhận.

Lúc này cái xác trong tay hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, đối mặt với Dương Gian, nhìn hắn một cách kỳ lạ.

Cảnh tượng này rất giống với cái xác già đứng cách đó không xa.

"Con quỷ trên tầng ba có thể không tồn tại một cách riêng lẻ.

Đinh quan tài của mình trước đây vốn đóng trung."

Lúc này, trong đầu Dương Gian nổi lên một suy nghĩ.

Bởi vì đây là cách duy nhất để giải thích tại sao lại có ba xác chết tầng ba, ba con lệ quỷ.

Thậm chí, con số 'ba' cũng không chính xác, biết đâu số lượng lại không tưởng được.

--- Lúc này Dương Gian đã hiểu, trước đó định quan tài của hắn đúng là đã ghim vào lệ quỷ, nhưng cũng chỉ là một trong số những lệ quỷ ở tầng ba thôi.

Cái xác già đứng cách đó không xa đang nhìn chằm chằm vào hắn là quỷ.

Cái xác vừa lấy ra khỏi bếp cũng là quỷ.

Không dám do dự thêm, Dương Gian nắm lấy cái bếp đang cháy, thả xác chết vừa hồi sinh xuống và nhanh chóng lùi lại.

Hắn không thể mở được quỷ vực.

Bếp đang bốc cháy, một luồng nhiệt nóng như thiêu đốt xông tới.

Mọi thứ xung quanh dường như đều có cảm giác bị đốt cháy.

Lúc này quỷ vực bị can thiệp mạnh, không thể mở ra bình thường nên hắn chỉ có thể dùng cách ngu ngốc nhất để lấy cái bếp lửa này đi.

Lệ quỷ trên tầng ba thật đáng sợ, cái bếp đang cháy này cũng vậy.

Không có sự trấn áp của chiếc rìu cộng thêm việc xác chết trên bếp được dọn đi, lúc này Dương Gian đã cầm trên tay cái bếp và có ảo giác rằng toàn bộ cơ thể sắp bị đốt cháy.

Cả người giống như đang ở trong một cái lò luyện thép và sẽ tan chảy ngay lập tức.

Da hắn lập tức đỏ lên, sau đó xuất hiện tia lửa, thậm chí ngọn lửa còn nhảy ra khỏi một số bộ phận trên cơ thể hắn, toàn bộ cơ thể hắn dường như đang bốc cháy.

"Nếu mình tiếp tục cầm nó trong tay, mình sẽ bị thiêu sống."

Trái tim của Dương Gian như đông cứng lại, cảm giác rằng tình trạng của bản thân đang nhanh chóng xấu đi.

"Nhưng mình không thể để thứ này lại, nếu không sẽ không thể thiếu xác chết trên tầng ba.

Khi lệ quỷ tấn công, chính mình lại là người xui xẻo."

Sau khi nhận ra điều này, Dương Gian cố gắng cầm cự chống lại sự bốc cháy của bếp trong một thời gian ngắn.

Cơ thể hắn đang rỉ nước nhanh chóng.

Sức lan tỏa linh dị của quỷ hồ bắt đầu ăn mòn cơ thể.

Dương Gian cố gắng sử dụng sức mạnh linh dị của quỷ hồ để chống lại sự đốt cháy của bếp lửa.

Hiệu quả rất tốt.

Ngọn lửa từ trong cơ thể hắn bắn ra ngoài, làn da đỏ rực cũng dần khôi phục, nhưng như thế này vẫn chưa đủ, không có cách nào trở lại trạng thái ban đầu.

Bởi vì Dương Gian cũng lo lắng quỷ hồ sẽ vượt tầm kiểm soát hoàn toàn ăn mòn cơ thể của hắn nên việc giải phóng sức mạnh linh dị của quỷ hồ cũng tương đối bảo thủ.

"Vậy là đủ rồi, mình không cần phải hoàn toàn chống lại bếp lửa, mình chỉ cần chịu được sự thiêu đốt của bếp mà không bị thiêu chết."

Dương Gian hít một hơi thật sâu và lùi sang một bên.

Hắn nhìn thẳng về phía trước.

Tại nơi hắn vừa đứng, thi thể lúc trước đó được đặt lên bếp lửa, lúc này cũng đã đứng lên.

Cái xác đứng đó bất động, giống như cái xác già trước đây.

Tất cả đều quay mặt về phía này một cách kỳ lạ, như thể đang quan sát Dương Gian, nhưng không có bất kỳ hành động nào.

Điều này khiến Dương Gian cảm thấy vừa may mắn vừa lo lắng.

Quỷ trên tầng ba sẽ không bao giờ để cho hắn đốt cháy nơi này dễ dàng như vậy, nó sẽ không bao giờ để hắn đi dễ dàng.

Ngay cả khi Dương Gian không kích hoạt quy luật giết người của lệ quỷ, nhưng trước lệ quỷ cấp độ này, bất kỳ điều gì bất thường đều có thể xảy ra.

Dù sao thì không ai trong giới linh dị đảm bảo rằng không kích hoạt quy tắc giết người của lệ quỷ là tuyệt đối an toàn.

"Nhân lúc quỷ không di chuyển, phải nhanh chóng đốt xác chết"

Dương Gian hơi thu lại ánh mắt, sau đó nhìn chằm chằm vào ngọn lửa trong bếp.

Ngọn lửa rất mạnh, cháy sáng rực, tỏa ra sức nóng đáng kinh ngạc.

Loại nóng này rất đặc biệt, có thể khiến người có sức mạnh linh dị cảm thấy bỏng rát, nhưng đối với người bình thường không có linh dị, ngọn lửa này không đáng sợ như trong tưởng tượng.

Chương 2731: Bị Quỷ Bóp Cổ

Nhìn chằm chằm vào ngọn lửa kỳ lạ, đôi mắt của Dương Gian khẽ nhúc nhích, rồi trong lòng hạ quyết tâm.

Hắn đặt bếp xuống, dứt khoát nghiến răng chọc thằng bàn tay quỷ vào đó.

Ngay khi bàn tay quỷ chạm vào ngọn lửa trong bếp, nó phát ra âm thanh xèo xèo như thịt nướng.

Lúc này, bàn tay quỷ co rút không kiểm soát được, co giật, năm ngón tay vặn vẹo biến dạng kỳ lạ, đồng thời, cơn đau dữ dội ập đến.

Nhưng lúc này, cái xác trước mặt Dương Gian đột nhiên rơi xuống đất, đồng thời, cái xác già ở đằng xa cũng mất đi một lực chống đỡ linh dị nào đó mà rơi xuống đất.

Ngay sau khi hai xác chết rơi xuống, một xác chết nằm bất động bên cạnh đột nhiên mở mắt tỉnh dậy.

Sau khi xác chết này tỉnh dậy, nhiệt độ xung quanh dường như giảm xuống vài độ.

Không khí lạnh ngay lập tức tràn vào.

Cái xác đứng dậy và đứng sau Dương Giang Lúc này, bàn tay quỷ của Dương Gian thò vào trong bếp đã bị ngọn lửa thiêu rụi.

Cơn đau dữ dội khiến hắn không còn chú ý vào những lệ quỷ xung quanh, đến nỗi có một xác chết đáng sợ đứng sau lưng hắn cũng không phát hiện ra.

Xác sống đáng sợ đã được đánh thức này tiếp tục nặng nề tiến đến Dương Giang Khoảng cách giữa họ rất gần, chỉ sau hai ba bước, cái xác đáng sợ này đứng ngay sau lưng Dương Giang Cái xác đáng sợ từ từ giơ cánh tay lên, cánh tay lạnh có những vết tím đỏ trên đó, rất cứng ngắc.

Những cánh tay cứng ngắc này đã túm lấy cổ Dương Gian từ phía sau.

Sức mạnh lớn đáng kinh ngạc, cổ của Dương Gian ngay lập tức nghe thấy tiếng rắc, răng rắc.

Và chỉ trong tích tắc, chiếc cổ vốn đã được quỷ ảnh sửa lại một lần nữa bị gãy và biến dạng.

Nhưng cuộc tấn công của lệ quỷ không đơn giản chỉ là cắt gãy hắn.

Nếu chỉ là vặn cổ thôi thì Dương Gian sẽ không lo bị quỷ ma giết chết, vì hầu hết các ngự quỷ nhân hàng đầu đều không còn dựa vào các chức năng của cơ thể để tồn tại, cho dù cơ thể có bị thương nặng đi chăng nữa cũng không chết.

Tuy nhiên, lần này Dương Gian cảm thấy cơ thể nặng nề bất thường sau khi bị siết cổ.

Không.

Nó không chỉ là nặng mà chính là cơ thể mất kiểm soát.

Dường như hắn chỉ còn một cái đầu, không còn cơ thể, không còn ý thức và điều đáng sợ nhất là ngay cả quỷ ảnh cũng vậy.

Giầy tiếp theo, Dương Gian mất thăng bằng và ngã xuống đất, không thể di chuyển.

Nhìn lại, hắn thấy xác chết phía sau mình.

"Mình vừa bị quỷ tấn công"

Lúc này hắn đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Và bây giờ, bởi vì cơ thể của Dương Gian đã ngã xuống, bàn tay quỷ của hắn cũng rút khỏi bếp lửa.

Bàn tay quỷ nắm lấy một mảnh xương cháy đen, mảnh xương này giống như than bắt lửa trong bếp than, có một ngọn lửa bập bùng trên nó.

Tuy nhiên, bàn tay quỷ vặn vẹo không thể cầm chắc phần xương đó.

Cái xương này lập tức lăn như quả cầu lửa vào cái xác bên cạnh, rồi rơi xuống khe hở trên cái xác, cuối cùng biến mất ngay trước mắt.

Sau khi quỷ ngoạm chặt cổ Dương Gian thì không tiếp tục làm phiền hắn nữa.

Thay vào đó, nó tiếp tục đi về phía trước vài bước, sau đó thân thể đột nhiên ngã xuống, đè thẳng lên bếp lửa vẫn còn đang cháy cấp trên.

Cái bếp có vẻ không còn cháy mạnh mẽ như trước nữa.

Ngay khi bị xác chết đè lên, ngọn lửa biến mất ngay, ngay cả cảm giác bỏng rát cũng biến mất.

Bầu không khí xung quanh lại trở nên u ám và lạnh lẽo.

"Thì ra quỷ ngăn cản việc đốt lửa, không muốn cái bếp này đốt xác chết, nhưng quỷ không có nhiều trí tuệ, ngọn lửa đã bị mình lấy ra rồi.

Ngọn lửa của một tia lửa cũng đủ để bắt cháy cả rừng.

Mình không tin tất cả xác chết ở đây đều là quỷ, chỉ cần họ không phải là quỷ thật, những xác chết này là nhiên liệu tốt nhất cho ngọn lửa."

Dương Gian nghiêng đầu nhìn chằm chằm cảnh này, hắn lặng lẽ chờ đợi giây phút ngọn lửa bùng lên.

"Nhưng vừa giờ sau khi bị tấn công mình không thể di chuyển, mình cũng không thể cứ nằm ở đây.

Mình phải tìm cách tiếp tục hành động"

Ngay lập tức, hắn cố gắng tiếp tục hành động.

Tuy nhiên, lần bị siết cổ này hoàn toàn khác với lần trước.

Lần đầu tiên sau khi bị quỷ siết cổ, cơ thể của Dương Gian vẫn có thể cử động, nhưng lần này, không biết tại sao có thể không còn cử động được nữa.

Cảnh này khiến Dương Gian nhớ lại khi đầu hắn bị cắt bởi chiếc kéo quỷ.

Chỉ là lúc đó quỷ ảnh của hắn khôi phục và tự hành động, nhưng lúc này quỷ ảnh không hề di chuyển.

"Có nghĩa là một cuộc tấn công của quỷ làm cho tất cả linh dị trong cơ thể mình trầm lại, như thể nó bị phân mảnh bởi rìu quỷ vậy."

Đôi mắt của Dương Gian khẽ chuyển động.

Không phải là hắn không cố gắng khởi động lại.

Mắt quỷ cũng im lặng và hắn không thể mở quỷ vực cấp bảy để tự khởi động lại.

Tuy nhiên, quỷ hồ vẫn còn.

Lúc này, cơ thể của Dương Gian lại trở nên ướt át.

"Chỉ có thể sử dụng sức mạnh linh dị của quỷ hồ để chống lại sự tấn công của lệ quỷ ở tầng ba.

Quả nhiên, sức mạnh linh dị cấp S mới có thể phát huy tác dụng.

Quỷ ảnh vẫn tệ hơn một chút khi đối mặt với quỷ ở cấp độ này.

Rốt cuộc thì quỷ ảnh chỉ là một cái bóng của lệ quỷ, vốn dĩ nó đã không được hoàn chỉnh."

Chương 2732: Hi Vọng

Hắn dần nhận ra thứ hắn có thể dựa vào lúc này chỉ có quỷ hồ, thứ mà hắn không thể hoàn toàn kiểm soát.

Nước của quỷ hồ ngâm qua mình, Dương Gian cảm thấy cảm giác mất mát hoàn toàn trên cơ thể mình đang dần tan biến.

Chỉ là tốc độ biến mất hơi chậm.

Cũng giống như phục hồi vết thương, nó chỉ có thể chữa lành từ từ.

Nhưng hoàn cảnh không đợi người.

Lúc này, Dương Gian nhìn thấy một tia lửa bùng lên từ cái xác bên cạnh.

Đó là nơi mảnh xương cháy rơi xuống trước đó.

Ngọn lửa chuyển từ nhỏ thành lớn, lúc đầu tốc độ rất chậm, nhưng càng ngày ngọn lửa càng lớn, tốc độ bành trướng của ngọn lửa này càng ngày càng nhanh.

Rõ ràng, kế hoạch trước đó của Dương Gian đã thành công, hắn phóng hỏa đốt đống xác chết trên tầng ba.

Nhưng điều tồi tệ hơn bây giờ là hắn đang ở rất gần vị trí xảy ra đám cháy.

Nếu không có gì thay đổi, hắn rất có thể sẽ bị thiêu sống bởi ngọn lửa đang lan rộng trước khi hắn tiếp tục hành động.

"Liệu có kịp không?"

Vẻ mặt của Dương Gian khẽ đổi, hắn không thể làm gì bây giờ, chỉ có thể bất lực nhìn cảnh này.

Lúc này, ngọn lửa đã hoàn toàn bùng phát từ những xác chết chất đống, những xác chết gần đó đang bốc cháy xèo xèo, có mùi khét trong không khí.

Lửa càng lớn thì sức mạnh linh dị càng mạnh, sức mạnh linh dị càng mạnh thì tốc độ cháy càng kinh hoàng.

Lúc này, ngọn lửa có nguy cơ vượt khỏi tầm kiểm soát.

Ngay cả lệ quỷ trên tầng ba cũng không thể dập được lửa nữa.

Chỉ khi tất cả các xác chết ở đây đều bị thiêu rụi, linh dị thiếu phương tiện lan truyền, ngọn lửa lắng xuống thì mọi thứ mới có thể trở lại như cũ.

Cùng lúc đó, một chuyện khác đã xảy ra.

Gần lối vào thang máy trên tầng ba, một chiếc thang máy linh dị sáng đèn và đột ngột quay trở lại đây.

Nhưng ngay khi cửa thang máy mở ra, tất cả đều bị chặn lại bởi đống xác chết.

Sau thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, các xác chết chất đống đã được dọn đi.

Ai đó đã trèo ra khỏi thang máy dọc theo đống xác.

Đó là mấy người Hương Lan, A Nam, Chu Kiến.

"Đây là tình huống ở tầng ba sao? Xác chết chất đống như núi, đến cả thang máy cũng bị chặn.

Nếu như bị quỷ bắt, chúng ta sẽ chết thảm"

Chu Kiến cau mày, vẻ mặt rất ngưng trọng, hắn đứng trên đống xác chết, cảm thấy rùng mình.

Nhưng hắn nhanh chóng bị thu hút bởi ánh lửa.

Giữa những xác chết cách đó không xa, có một ngọn lửa đang thiêu đốt, nó đang không ngừng lan rộng ra xung quanh.

"Đó là Dương Gian, tôi đã nhìn thấy người đó, hắn đang nằm ở đó."

Ngọn lửa tỏa ra ánh sáng, Đồng Ngọc Lan lập tức nhìn thấy Dương Gian đang nằm giữa những xác chết.

Dương Gian quá rõ ràng.

Vì hắn không hợp với những xác chết khác.

"Hình như hắn không thể động đây, bị quỷ tấn công rồi à?"

A Nam đoán.

"Lửa sẽ sớm lan sang hắn, nên để hắn chết cháy ở đây thì tốt hơn, để không gây rắc rối cho chúng ta."

Chu Kiến bình tĩnh nói.

"Đúng vậy."

Những người khác gật đầu đồng ý.

Bây giờ họ và Dương Gian là kẻ thù chứ không phải bạn bè, giữa họ luôn có những mâu thuẫn và xung đột không thể hòa giải.

Mặc dù họ không muốn chiến đấu với Dương Gian, nhưng họ cũng rất sẵn lòng nhìn thấy Dương Gian chết trong sức mạnh linh dị của tầng ba.

"Không, không đúng"

Hương Lan quan sát tình hình xung quanh: "Ngọn lửa này là do Dương Gian châm ngòi, hắn muốn thiêu rụi những xác chết ở tầng ba, sau đó tìm ra cánh cửa được giấu giữa tầng ba.

Đây là một cách tiếp cận rất cực đoan, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, nó đã thành công! "Chúng ta không thể ở trên tầng ba, chúng ta phải sơ tán tạm thời, nếu không ngọn lửa ngoài tầm kiểm soát sẽ thiêu rụi cả chúng ta."

“Hả?"

Khi những người khác nghe thấy điều này, biểu cảm của họ đột nhiên thay đổi.

Họ cho rằng Dương Gian lên tầng ba để tìm lối thoát, nhưng không ngờ Dương Gian đã lên tầng ba để phóng hỏa phi tang xác.

"Quay lại"

Chu Kiến hành động nhanh chóng, lập tức quay người rời đi.

Nhưng ngay sau đó hắn đã dừng lại.

Thang máy sau lưng không còn ở đó nữa.

Thang máy linh dị không nằm trong tầm kiểm soát của họ và sẽ không ở trên tầng ba mãi mãi.

"Sơ ý rồi."

Vẻ mặt của Chu Kiến rất khó coi.

"Tiếp tục ấn thang máy, lửa không cháy nhanh như vậy đâu."

A Nam quay lại ấn thang máy.

Tuy nhiên, thang máy vừa đi rõ ràng không đến nhanh như vậy, giống như tình huống mà Dương Gian và những người khác gặp phải trước đó.

"Trước hết hãy im lặng, xung quanh có động tĩnh"

Đột nhiên, Hương Lan ra hiệu cho mọi người giữ im lặng.

Họ ngừng nói chuyện ngay lập tức và lắng nghe.

Một tiếng khóc vang lên từ một xác chết không rõ danh tính và vang vọng trên tầng ba.

Chẳng mấy chốc, những tiếng kêu vang vọng chồng lên nhau, khiến âm thanh càng lúc càng lớn.

"Ai đó đang khóc?"

Chu Kiến cố gắng tìm vị trí của giọng nói.

Nhưng không thể khóa mục tiêu.

"Là quỷ ở lầu ba sao?"

A Nam thấp giọng hỏi.

"Tôi không nghĩ như vậy, tôi nghĩ nó được điều khiển bởi người tên Đồng Thiên bên cạnh Dương Gian.

Hắn có ba khuôn mặt, một hoặc hai trong số đó là khuôn mặt khóc.

Tất nhiên cũng không loại trừ khả năng người tên Đồng Thiên đó đã chết."

Đổng Ngọc Lan nói cô đã gặp Đồng Thiến và phân tích một số thông tin.

Chương 2733: Lựa Chọn

Không đợi những người khác nói.

Lúc này, một xác chết được nhấc lên khỏi đống xác cách đó không xa.

Đồng Thiến bò ra khỏi đống xác chết một cách vô cùng khó khăn.

Hắn thở hổn hển, cuối cùng cũng thoát khỏi.

"Chắc chắn rồi, đó là Đồng Thiến bên cạnh Dương Gian.

Chúng ta phải làm gì, chúng ta có nên giết hắn không? Nếu chúng ta giết một vài người trong số họ, sẽ không ai ngăn chúng ta tìm được lối ra."

Chu Kiến liếc nhìn tại Hương Lan.

Những người khác im lặng và suy nghĩ.

Cũng đang cân nhắc xem có nên lợi dụng việc Dương Gian bọn họ đang đối đầu với lệ quỷ mà thêm dầu vào lửa hay không.

Ai cũng nhìn ra, đám người Dương Gian yếu thế hơn trong quá trình chiến đấu với lệ quỷ ở tầng ba.

Lúc này không chỉ Dương Gian nằm im ở đó không thể động đậy, Đồng Thiến ở bên cạnh cũng vừa mới trào ra khỏi đống xác chết, Lý Dương dường như vẫn mất tích, xung quanh cũng không có bóng dáng của hắn.

Ai nhìn thấy hoàn cảnh như vậy cũng không khỏi xúc động.

Họ đã tìm lại được ký ức trước đây của mình, tâm lý của họ không còn là tâm lý của một người mới nữa, vì vậy họ hiểu rằng cơ hội này là rất hiếm.

"Chỉ cần ra tay, nếu có chuyện ngoài ý muốn xảy ra và ta không giết được họ, có thể họ sẽ từ bỏ việc chiến đấu với lệ quỷ và quay sang đối phó với chúng ta.

Lúc đó tình hình có thể trở nên tồi tệ hơn.

Nếu bây giờ chúng ta giúp đỡ họ, có lẽ còn có khả năng hợp tác trở lại, và khi hai bên kết hợp với nhau, chúng ta không chỉ có thể chống lại lệ quỷ trên tầng ba, mà còn có thể tìm thấy cửa ra một cách thuận lợi."

Vương Căn Toàn tương đối im lặng bày tỏ ý kiến của mình.

Hắn không thực sự ủng hộ việc bỏ đá xuống giếng mà đề xuất hợp tác đôi bên cùng có lợi.

Bởi vì hắn luôn cảm thấy lựa chọn động thủ là một quyết định sai lầm, người tên Dương Gian đó không đơn giản như vậy.

Và xung đột giữa hai bên không phải là không thể hòa giải, kẻ thù chung của họ phải là lệ quỷ ở đây, chứ không phải là chiến đấu với nhau.

"Họ không phải là một nhóm với chúng ta.

Khi chúng ta cứu họ, họ có thể quay lưng lại với chúng ta.

Đôi khi, con người còn hung ác hơn cả những con quỷ.

Tôi nghĩ chúng ta nên xử lý họ để tránh đêm dài lắm mộng.

Xác chết đã bị đốt cháy, ngọn lửa ngày càng lớn, việc còn lại là tìm vị trí của cánh cửa.

Hiệu quả khi hợp tác với họ không lớn như tưởng tượng đầu."

Thái độ của Chu Kiến cũng cho thấy họ phải giải quyết bằng được nhóm Đồng Thiến.

"A Nam, Đổng Ngọc Lan, hai người đang nghĩ gì vậy?"

Lúc này Hương Lan đang nhìn hai người họ với vẻ mặt lạnh lùng.

Ánh mắt A Nam khẽ động.

Lúc trước khi đi trên đường, hắn đã nghe Đổng Ngọc Lan nói lần sống lại cuối cùng của hắn có khả năng đã chết trong tay Dương Gian này.

Mặc dù sau lần sống lại này, hắn và Dương Gian hoàn toàn là người lạ nhưng sau khi nghe tin bản thân đã chết một lần, hắn cũng rất cảnh giác với người tên Dương Gian này.

"Lúc này không thể mềm lòng.

Tôi đề nghị hành động, giết những người này, sau đó tìm vị trí của cánh cửa rồi cùng nhau rời khỏi đây.

Chu Kiến nói đúng.

Nếu như sau khi chúng ta giúp họ, họ lại quay lưng lại với chúng ta, thì điều đó thật tệ."

"Tuy rằng tôi không nghĩ động thủ là chuyện tốt, nhưng nhóm họ quả thực rất nguy hiểm.

Chúng ta không có tư cách nói trước mặt họ, nhưng hiện tại trạng thái của họ rất tệ, tôi nghĩ không cần để ý đến họ, cứ làm tốt việc của mình là được.

Dù sao thì, quỷ trên tầng ba vẫn ở đó, chúng có thể theo dõi chúng ta bất cứ lúc nào, nếu chúng ta dành thời gian cho việc khác, chúng ta có thể sẽ gặp tai nạn"

Đổng Ngọc Lan nói một cách nghiêm túc.

Rõ ràng, cô đang giữ thái độ trung lập.

Nhưng đây cũng là một lựa chọn tốt.

Đôi mắt của Hương Lan khẽ chuyển động.

Bây giờ A Nam và Chu Kiến đề nghị ra tay nhưng Vương Căn Toàn muốn giúp đỡ, và Đổng Ngọc Lan chọn bàng quan mặc kệ.

Mỗi người đều có những ý tưởng khác nhau và mỗi người đều có những đánh giá riêng.

Vì vậy, quyết định của Hương Lan vào lúc này là rất quan trọng.

"Không còn thời gian nữa rồi, không thể nghĩ về nó quá nhiều, phải quyết định càng sớm càng tốt"

Chu Kiến trầm giọng nói, rồi nhìn Đồng Thiến ở cách đó không ха.

Lúc này Đồng Thiên đang đứng trên đống xác chết, hắn quan sát tình hình xung quanh và nhận thấy sự xuất hiện của đám Hương Lan, nhưng hắn phớt lờ và nhìn Dương Gian bên cạnh đống lửa.

"Có vấn đề."

Vẻ mặt của hắn thay đổi, ngay lập tức lao đến vị trí của Dương Gian.

Dù không biết chuyện gì đã xảy ra những ngọn lửa thiêu rụi xác chết rất kinh hoàng, nếu Dương Gian không kịp chạy thoát thân.

nếu bị cuốn vào lửa thì có lẽ sẽ bị thiêu sống.

Vì vậy, những gì Đồng Thiên phải làm bây giờ là đưa Dương Gian, người đang nằm bất động ở đó, tránh xa ngọn lửa.

Chương 2734: Chọn Sai? ??

"Bên kia đã hành động rồi.

Hắn muốn cứu Dương Gian.

Còn không đưa ra quyết định thì sẽ không thể quyết định được nữa rồi."

Chu Kiến nói.

"Tuyệt đối không để tên Dương Gian này được cứu, nếu không hắn sẽ làm chủ nơi này mất."

A Nam nói ngay lập tức, hắn rất hiểu tầm quan trọng của Dương Gian.

Hành động của Đồng Thiến đã gây áp lực lên họ, khiến họ không còn thời gian để đắn đo và suy nghĩ.

Hương Lan lập tức nói: "Ngăn hắn lại"

Ngay sau khi cô nói điều này, chắc chắn cô đã chọn đứng về phía A Nam và Chu Kiến, quyết định giết Dương Giang Mặc dù trước đó Dương Gian đã cứu có nhưng cô không quên sức mạnh của Dương Gian này.

Một khi người như vậy bình phục, mạng của họ sẽ do đối phương quyết định.

"Đúng rồi, năm người chúng ta liên thủ lại còn phải sợ không đối phó nổi một người sao?"

Chu Kiến lập tức bật cười.

"Hy vọng mọi thứ suôn sẻ."

Hương Lan lạnh lùng nói.

Lúc này, tuy Đồng Thiến biết Hương Lan và những người khác đang thảo luận điều gì nhưng hắn không để ý đến.

Tất nhiên, hắn cũng cần cảnh giác với sự xuất hiện của lệ quỷ xung quanh mình.

"Quỷ, không tấn công tôi."

Đồng Thiến hành động cũng không chậm, hắn nhanh chóng tiến đến bên người Dương Giang Đúng lúc này, ngọn lửa bùng phát trở lại.

Những xác chết xung quanh đều bị đốt cháy, ngay cả những xác chết gần đó cũng chuyển sang màu đỏ do ngọn lửa thiêu đốt, giống như than nóng đỏ, ngọn lửa nhanh chóng nổi lên.

Bóng tối của toàn bộ tầng ba đã bị xua tan.

Ánh sáng của ngọn lửa đã chiếu sáng hoàn toàn nơi này.

Ngọn lửa đã lan nhanh ra xung quanh theo xu hướng không thể ngăn cản.

Dương Gian ở ngay bên cạnh ngọn lửa, thậm chí một tay đã chạm vào ngọn lửa.

Cánh tay đang bốc cháy.

Điều tốt duy nhất là cơ thể hắn không bị bắt lửa, vì cơ thể hắn lúc này đang ướt và sức mạnh linh dị của quỷ hồ đã bảo vệ hắn.

"Dương Gian, cậu không sao chứ?"

Đồng Thiến đến, nhưng hắn không bị ảnh hưởng nhiều.

Ngọn lửa này có thể đốt cháy linh dị, dùng xương trong xác chết làm củi đốt, nhưng tác động đến người sống là rất nhỏ.

Đây cũng giống như ngọn lửa quỷ của Lý Quân.

Nếu không như vậy, Đồng Thiến tiếp cận một cách hấp tấp như thế này sẽ dễ dàng bị bắt lửa vào mình.

Lúc này Dương Gian mới tỉnh táo, hắn nhìn thấy Đồng Thiến đi tới: "Tôi bị quỷ tấn công, cơ thể tôi mất khả năng cử động.

Nhưng đây chỉ là tạm thời, một lát nữa là tôi có thể khôi phục lại, chỉ là vị trí nằm không tốt lắm, sẽ sớm bị ngọn lửa bùng cháy nhấn chìm.

Cô đưa tôi ra khỏi đây, tôi sẽ mau chóng khỏe lại."

Hiện tại hắn đang dựa vào sức mạnh linh dị của quỷ hồ để tích cực ăn mòn chính mình, cố gắng bù đắp những ảnh hưởng mà lệ quỷ để lại trước đó.

Tuy rằng rất hiệu quả, nhưng hắn ở quá gần ngọn lửa, linh dị của quỷ hồ cũng bị xáo trộn, dẫn đến hiệu quả rất chậm.

"Không sao là tốt rồi, nhưng tôi không tìm thấy Lý Dương.

Tôi không biết liệu hắn có còn bị chôn vùi dưới những cái xác này hay không.

Hành động lần này của chúng ta có vẻ không suôn sẻ, nhưng nó vẫn bình thường.

Quỷ ở tầng ba đáng sợ quá, sống sót được là tốt rồi...”.

Đồng Thiến gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên, vào lúc này, đôi mắt quỷ của Dương Gian nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Đồng Thiến, một bóng người mờ ảo đột nhiên xuất hiện.

Hình dáng gần như hư ảo, nó chỉ còn lại dấu vết dưới ánh sáng của ngọn lửa.

Và lúc này, bóng dáng gần như hư ảo chạy thẳng về phía Đồng Thiến.

"Đây chắc chắn không phải là quỷ ở tầng ba."

Đôi mắt của Dương Gian khẽ chuyển động, hắn nhận ra điều gì đó và ngay lập tức nói: "Đồng Thiến, cẩn thận phía sau."

"Cái gì?"

Đồng Thiến vô thức quay đầu lại và nhìn về phía sau với khuôn mặt khóc.

Nhưng thay vì nhìn thấy hình bóng huyễn hoặc, hắn lại nhìn thấy một xác chết kỳ lạ sau lưng mình.

Đó chính là lệ quỷ đã bước ra khỏi phòng trước đó, nó luôn theo sát Đồng Thiến, chỉ cần hắn quay đầu thì sẽ nhìn thấy điều này.

Hình bóng ảo ảnh sau đó biến mất.

Đồng Thiến dừng lại, sau đó vẻ mặt trở nên bàng hoàng, hắn loạng choạng ngã xuống đất, rồi máu bắt đầu chảy ra từ mũi và tai.

"Đó là một đòn tấn công linh dị do con người tạo ra."

Đôi mắt của Dương Gian nheo lại, nhìn chằm chằm vào nhóm người cách đó không xa.

"Thành công"

Giọng nói trầm thấp của Chu Kiến vang lên.

"Hắn đã chết?"

Đổng Ngọc Lan hỏi.

Chu Kiến nói: "Chưa chết, vừa mới ngất đi.

Tên này vừa quay đầu lại, vẻ mặt nhăn nhó chặn hầu hết các đòn tấn công linh dị, nếu không chắc bây giờ đã chết rồi."

"Mấy con chuột này, rốt cuộc cũng dám làm điều đó vào lúc này?"

Đôi mắt Dương Gian u ám nhìn chằm chằm vào họ.

Một vài người họ thì nhìn Dương Gian, còn một số thì im lặng.

"Cậu chưa chết thì chúng tôi không thể sống sót rời khỏi đây.

Để có thể sống sót, đừng trách chúng tôi lợi dụng lúc mấy người lâm nguy"

A Nam tiến lên vài bước và nhìn Dương Gian, người đang bị bị ngọn lửa nuốt chửng.

Vào lúc này, ngọn lửa đã nhấn chìm một trong những cánh tay của Dương Gian, những xác chết xung quanh đã bùng cháy, như thể chúng sắp bị nhấn chìm.

"Đó là một lựa chọn tốt, nhưng tiếc là anh đã chọn sai con đường"

Dương Gian nói.

"Lúc này rồi mà cậu vẫn cứng đầu."

Chu Kiến lạnh lùng nói.

"Bản thân sắp bị thiêu chết rồi.

Tôi không tin là cậu còn có cách nào khác."

Chương 2735: Chết! !!

Lúc trước hắn đã quan sát Dương Gian, nếu tên này thật sự có biện pháp nào khác thì hắn đã sớm dùng nó rồi, cũng không phải đợi đến tận bây giờ.

"Nhiều nhất là vài chục giây nữa, hắn sẽ bị biển lửa nhấn chìm hoàn toàn."

Đổng Ngọc Lan nói với vẻ mặt nhẹ nhõm: “Tuy nhiên, còn một người khác tên là Lý Dương chưa xuất hiện, chúng ta nên cảnh giác."

"Đã quá muộn, Lý Dương dù xuất hiện cũng không cứu được nữa rồi, chúng ta chỉ cần ngăn hắn lại một chút.

Xem ra chúng ta đã quyết định đúng.

Đây là cơ hội tốt nhất để đối phó với những người này, nếu thật sự bỏ lỡ rồi, kết cục của chúng ta nhất định sẽ rất tồi tệ"

A Nam nói.

"Tệ đến mức nào, cùng lắm là đánh nhau, chúng ta cũng không chết được, chết cũng có thể sống lại, họ một khi chết là chết thật sự"

Chu Kiến bất mãn nói.

Nói như vậy nhưng sự cảnh giác của hắn vẫn không hề giảm sút.

Phải tận mắt chứng kiến Dương Gian bị thiêu chết mới có thể thanh thản mà thực hiện hành động tiếp theo.

Dương Gian lạnh mặt không nói, lúc này cơ thể hắn bắt đầu đỏ lên rất nhanh, sau đó một ngọn lửa bùng lên, sắp bốc cháy.

Những cánh tay còn lại thì ướt như thể vừa được vớt lên khỏi nước, thậm chí còn có thể nhỏ giọt.

Trong môi trường này, quỷ hồ không đủ nhanh để ăn mòn toàn bộ cơ thể, vì vậy có thể không cần thiết phải ăn mòn một phần tử chi.

Giầy tiếp theo.

cánh tay còn lại của hắn co giật, lấy lại được khả năng vận động.

Sức mạnh linh dị của bàn tay quỷ được phục hồi.

--- Hương Lan và mọi người nhân cơ hội này ngăn Đồng Thiên cứu Dương Gian, họ hy vọng ngọn lửa này không những đánh tan linh dị ở đây mà còn thiếu chết đám người Dương Gian.

Chỉ có như vậy họ mới có thể yên tâm đi tìm cánh cửa kia và thoát khỏi nơi quỷ quái này.

Kế hoạch rất hoàn hảo.

Sau khi bị linh dị tấn công bất ngờ thì Đồng Thiến đã bất tỉnh.

Đây chính là điểm yếu của Đồng Thiến, hắn không phải là dị loạih nên khó có thể chống lại cuộc tấn công bất ngờ như vậy.

Nhưng tất nhiên, nguyên nhân cũng có một phần cũng do hắn không ngờ người phía sau lại đột ngột ra tay.

Năm người Hương Lan, A Nam, Đổng Ngọc Lan, Vương Căn Toàn và Chu Kiến nhìn chằm chằm vào Dương Gian đang đứng cạnh ngọn lửa cháy gần đó.

Họ vẫn đang rất cảnh giác và không muốn xảy ra bất cứ điều gì ngoài ý muốn, nhất định phải tận mắt nhìn thấy Dương Gian bị lửa thiếu chết mới có thể yên tâm...

"Hắn không sống được lâu nữa đâu, lửa đã thiêu hết nửa người hắn và đám thi thể xung quanh cũng đã bị thiêu.

Cho dù người tên Lý Dương kia thình lình xuất hiện cũng không giúp được gì đầu.

Năm người chúng ta chắc chắn có thể ngăn được hắn"

Lúc này Chu Kiến bắt đầu tính toán.

Đã đến thời điểm mấu chốt này rồi, hắn không tin đối phương còn có cơ hội trở mình.

"Hãy cẩn thận với những lệ quỷ ở đây, quỷ vẫn chưa xuất hiện ở tầng ba nên rất có thể chúng đang trốn trong đống xác chết này"

Đổng Ngọc Lan nhắc nhở để mọi người không quên những nguy hiểm khác.

"Có thể khi nãy tên Dương Gian đã đối đầu với những con quỷ, khiến cả hai bên đều thương tổn nên chúng ta mới được lợi như vậy."

Chu Kiến cười lạnh nói.

"Không phải."

Đột nhiên Vương Căn Toàn cau mày, trầm giọng nói: “Hình như Dương Gian hơi động đậy."

“Chắc là co lại do bị lửa thiêu"

A Nam nói.

“Cái gì?"

Trong lòng Vương Căn Toàn vẫn còn nghi ngờ.

Nhưng ngay sau đó, Dương Gian đang nằm yên không động đậy đột nhiên lắc lư rồi rơi xuống khe hở trong đống thi thể và biến mất.

“Đâu rồi?"

Thấy cảnh tượng này, mọi người đều ngạc nhiên.

"Chắc là mấy thi thể xung quanh đều bị cháy làm cho chỗ đó bị lún xuống nên Dương Gian cũng bị chìm theo?"

A Nam nói.

Mặc dù lời nói của A Nam khá là hợp lý nhưng không có ai lên tiếng đáp lại bởi vẫn còn tồn tại điều bất trắc.

“Hay là được cái tên Lý Dương kia cứu đi rồi? Có thể Lý Dương đang trốn ở dưới những xác chết."

Đổng Ngọc Lan nói.

Chu Kiến liếc nhìn: “Rất có thể là vậy nhưng tôi thấy khả năng này không lớn lắm.

Ngọn lửa kia rất đáng sợ, chúng ta đứng ở đây còn cảm thấy nóng rát như bị đốt.

Ban nãy Dương Gian đứng gần như vậy, nếu bừa bãi tới gần thì sẽ bị đốt cháy..."

Nhưng chưa kịp dứt lời thì cơ thể của Đồng Thiên đang nằm cách chỗ đó không xa cũng chìm vào trong đống thi thể trên mặt đất.

Hả?

Những người khác nhìn thấy vậy lập tức hiểu ra có gì đó không Ổn.

“Có chuyện rồi, Dương Gian không bị lửa thiêu chết mà có thể hắn đã thoát được cái bẫy, mọi người cẩn thận một chút."

Vương Căn Toàn quát một câu.

"Tình huống này mà còn có thể trốn thoát? Lừa ai chứ? Sắc mặt Chu Kiến vô cùng khó coi, trong lòng hắn bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Mọi người cũng khẩn trương.

Họ nhìn bốn phía xung quanh.

Nhưng ở đây lại yên tĩnh một cách lạ thường, xác chết trên mặt đất cũng không hề nhúc nhích nhưng lửa lại càng lúc càng lớn, chớp mắt đã lan ra xung quanh và nhấn chìm chỗ mà lúc nãy Dương Gian nằm.

Hả? Đột nhiên một bàn tay đen xì cứng đơ tản ra mùi cháy khét của người chết thò ra giữa đống xác chết rồi túm lấy mắt cá chân Đổng Ngọc Lan.

Trong nháy mắt, Đổng Ngọc Lan cảm thấy linh dị trong cơ thể bị đè nén, sau đó một lực cực lớn kéo cô chìm xuống.

Chương 2736: Nghĩ Quá Đơn Giản

“Tôi bị tấn công, giúp tôi với."

Cô lập tức chọn cách kêu cứu.

Đòn tấn công như vậy khiến cô không thể chống đỡ.

"Mọi người không giúp Đổng Ngọc Lan à?"

Đám người Chu Kiến, A Nam giật mình, vội muốn giúp đỡ.

Nhưng mà Đổng Ngọc Lan đã chìm xuống đống xác chết rồi biến mất trước mắt mọi người.

Những cuộc tấn công kỳ lạ nối tiếp nhau nhưng xung quanh chỉ có các thi thể nên họ không thể ra tay.

"Chết tiệt."

Chu Kiến không cứu kịp tức giận chửi ầm lên.

Hương Lan không thay đổi biểu cảm nói: “Đây không phải quỷ trên tầng ba mà là Dương Gian ra tay.

Bàn tay đó có vết bỏng mà bàn tay của Dương Gian khi nằm ở chỗ đó cũng có vết bỏng.

Hắn đã quay lại và chuẩn bị trả thù."

“Như thế rồi mà vẫn để tên này lật ngược? Đùa cái gì vậy."

Chu Kiến nhìn xung quanh nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Dương Gian.

Hắn chỉ có thể đoán Dương Gian đang trốn dưới những xác chết này.

Nhưng hắn không thể lật từng thi thể lên để tìm, điều đó giống như mò kim đáy bể vậy.

Vẻ mặt Vương Căn Toàn rất xấu, nói: “Sức mạnh của Dương Gian rất kinh khủng nếu không sẽ không dám khiêu chiến với những lệ quỷ ở tầng ba.

Chúng ta mới với được món hời nhưng xem ra hiện tại chúng ta phải trả giá đắt cho món hời đó rồi.

Giờ cũng chẳng cần lo thể diện, hoặc là chúng ta giết chết hắn ở đây hoặc là chúng ta bị hắn giết chết."

“Hắn đã ra tay với Đổng Ngọc Lan, chứng tỏ hận thù của hắn rất lớn."

“Tại sao chứ ? Không phải là nên ra tay với Chu Kiến và tôi trước à?"

A Nam hỏi.

Vương Căn Toàn nói: “Bởi vì tôi và Đổng Ngọc Lan đã từng tiếp xúc với Dương Giang Mặc dù hắn có xích mích nhưng cuối cùng không hề ra tay với chúng tôi, nếu không chúng tôi không thể sống sót tới bây giờ rồi.

Vậy nên lần trước bỏ qua cho chúng tôi là sai lầm lớn nhất của hắn.

Bây giờ chúng ta bỏ đá xuống giếng, hắn nhất định hận chúng tôi nhất."

Những người khác nghe vậy đều rùng mình, hóa ra là như vậy.

"Khụ, cũng không phức tạp như vậy."

Cách đó không xa, một tiếng ho khan vang lên, trong đám xác chết lại xuất hiện một bóng người không biết từ khi nào..

Cơ thể người kia cháy đen, ánh mắt đỏ tươi giống như ác quỷ đến từ địa ngục làm cho người ta không khỏi rùng mình.

"Tôi giết cô ta trước chỉ vì cô ta dễ giết nhất, vậy thôi."

Mặc dù cơ thể Dương Gian cứng đờ nhưng trong tay hắn đang cầm một người.

Nói chính xác là một cái cổ người.

Bàn tay gần như cháy đen lạnh lẽo đâm thẳng vào cổ người kia, còn loáng thoáng nghe thấy âm thanh xương cổ vỡ vụn vang lên.

"Thả cô ấy ra."

Chu Kiến lập tức quát.

Hắn nhìn thấy người trong tay Dương Gian, đó chắc chắn là Đổng Ngọc Lan vừa biến mất.

Lúc này, khuôn mặt Đổng Ngọc Lan vặn vẹo trông vô cùng đau đớn, cô chưa chết nhưng không thể phản kháng, thậm chí không thể động đậy.

Dương Gian đứng từ xa, ánh mắt màu đỏ nhìn chằm chằm hắn: “Các người có được một chút sức mạnh linh dị, một chút may mắn để sống sót nhưng như vậy vẫn chưa đủ, thế giới ngoài kia không đơn giản như các người nghĩ đâu."

“Chúng tôi chết đi sống lại bao nhiêu lần ở đây, sao có thể thua kém cậu được."

Chu Kiến vẫn không tin sức mạnh của Dương Gian sao có thể lớn như vậy.

"Các người liên tục sống lại, có rất nhiều cơ hội còn tôi chỉ có một cơ hội duy nhất.

Cũng vì có quá nhiều cơ hội nên các người mới đi nhầm đường nếu không đã sớm lật tung khách sạn Caesar để rời khỏi đây.

Một đám người không thể nắm bắt được chính vận mệnh của mình mà còn dám ra tay với tôi.

Một tay tôi cũng có thể giết sạch các người"

Dương Gian nói xong bỗng nhiên dùng lực ở cánh tay.

Đổng Ngọc Lan không kịp giãy dụa đã đứt cổ.

Kỳ lạ hơn là cổ của Đổng Ngọc Lan bắt đầu đỏ lên, bốc khói và sau đó bùng cháy.

Thi thể đã bị đốt cháy.

Sắc mặt Dương Gian vẫn như thường, hắn ném cái xác đã bị cháy ra ngoài.

Ngọn lửa vẫn không tắt, cơ thể Đồng Ngọc Thiên giống như nguyên liệu làm nó bùng cháy mạnh hơn và có xu hướng lan ra xung quanh.

"Tên này đã mạnh trở lại và hắn có được sức mạnh linh dị của bếp lửa"

Con người của Chu Kiến đột nhiên co lại.

Dương Gian không nói câu nào.

Hắn biết mình không khống chế được ngọn lửa linh dị trong bếp, những bàn tay quỷ đã châm lửa và đốt cháy liên tục, cho nên loại linh dị này không thể kiểm soát được.

Nếu lửa không tắt thì cả người hắn có thể sẽ chết vì tự bốc cháy.

Nhưng trong trường hợp bàn tay quỷ có năng lực để đốt xác chết này, về mặt lý thuyết là mạnh hơn.

"Hầu hết cơ thể vẫn không thể nhúc nhích, bàn tay quỷ còn bị đốt cháy, xem ra tình hình tệ hơn mình nghĩ."

Lúc này Dương Gian thầm nghĩ: “Nếu bây giờ mình bị lệ quỷ tầng ba tấn công thêm lần nữa, chỉ sợ mình sẽ hoàn toàn tê liệt ở đây.

Nhưng điều quan trọng nhất bây giờ là phải giải quyết đám người này, họ không chết thì không thể làm gì tiếp theo được."

Ngay lập tức, hắn nhìn Chu Kiến.

Mặc dù không hiểu sau khi sống lại, người này lại có thể khống chế sức mạnh linh dị nhưng mà không sao.

Chương 2737: Nguyên Tắc

Sức mạnh linh dị mà Chu Kiến có được không phải là mối đe dọa với hắn.

"Mục tiêu tiếp theo là tôi à?"

Chu Kiến cũng tự cảm giác được mình đang bị nhắm tới.

Không hề do dự, hắn bắt đầu ra tay.

Một con lệ quỷ vô hình xuất hiện sau lưng hắn, xông thẳng về hướng Dương Giang Nhưng khi Chu Kiến ra tay, hắn cũng cảm giác được cơ thể mình có gì đó không ổn.

Một trận đau nhức ập tới làm cho hắn không chịu nổi mà ngã xuống đất.

Hắn cảm thấy cơ thể giống như bị đốt cháy và có thứ gì đó đang quấy nhiễu.

"A!"

Miệng hắn vừa mở ra đã bị một bàn tay cháy đen nhét vào trong, nắm chắc miệng của hắn, cùng với đó, khói bay ra, cơ thể hắn bắt đầu biến thành ngọn lửa.

Đối với bóng quỷ lao tới, Dương Gian không hề né tránh mà còn đón nhận, nhưng hắn không ngã xuống, loại trình độ này không thể giết hắn được.

"Chu Kiến thua, hắn phải chết."

Hương Lan nói.

A Nam thấy vậy lập tức chạy ra ôm lấy Chu Kiến rồi dùng lực lôi kéo.

Cánh tay của Chu Kiến bị kéo căng ra sau đó đứt lìa, bàn tay cháy đen cũng bị đứt khỏi cơ thể.

Nhưng mối nguy hiểm vẫn chưa biến mất, ngọn lửa trên người hắn ngược lại còn cháy to hơn.

"Tại sao cậu không bị làm sao chứ?"

Chu Kiến nghiến răng nhìn Dương Gian.

Đều bị tấn công, tại sao mình suýt chút nữa đã chết còn đối phương chẳng mảy may gì.

"Với trình độ hiện tại của anh, anh không hiểu nổi sự tồn tại của dị loại đầu.

Có lẽ Hương Lan có thể hiểu một chút."

Dương Gian thờ ơ nói.

Hương Lan nhìn chằm chằm Dương Gian, chậm rãi nói: “Có lẽ tên này đã không còn là con người nữa rồi.

Hắn không khác gì lệ quỷ cho nên đòn tấn công bất ngờ linh dị của anh không thể giết chết hắn."

“Sao có thể chứ?"

A Nam kinh ngạc.

Chỉ có những người khống chế sức mạnh linh dị mới có thể hiểu được độ nguy hiểm của loại sức mạnh linh dị này.

Nếu không cần thận có thể sẽ bị linh dị bào mòn dẫn tới tử vong, còn nếu biến thành quỷ thật thì sẽ không bị linh dị này ăn mòn đơn giản như vậy.

Vì bản thân sức mạnh linh dị đã là quỷ.

"Tình hình hiện tại của hắn không tốt lắm, chúng ta cùng nhau ra tay, đừng chần chừ nếu không chúng ta đều không sống nổi đâu."

Hương Lan nghiêm túc nói.

Vẻ mặt của Vương Căn Toàn và A Nam khẽ thay đổi.

Một lúc đã mất đi hai người thì ba người họ bắt tay có thể đối phó với tên Dương Gian này sao?

Dù bây giờ Dương Gian chỉ có thể cử động một tay thì việc giết nhóm người này vẫn không thành vấn đề.

Vì hắn là dị loại nên không thể dễ dàng bị giết, họ thì khác, mặc dù kiểm soát được sức mạnh linh dị nhưng họ cũng rất mong manh.

Bất kỳ cuộc tấn công linh dị nào cũng sẽ lấy đi mạng sống của họ.

Hơn nữa, cuộc tấn công của Dương Gian không hề đơn giản.

Lúc này bàn tay quỷ được kích hoạt bởi bếp lò không chỉ có thể xâm nhập vào cơ thể của họ mà còn có thể đốt cháy họ.

Ngọn lửa có thể thiếu đốt linh dị chắc chắn là khắc tinh của họ.

Tất nhiên, ngọn lửa này cũng khắc chế Dương Gian của hiện tại.

Chỉ là Dương Gian đã điều khiển sức mạnh linh dị của quỷ hồ và triệt tiêu lẫn nhau để ngọn lửa trên bàn tay quỷ không lan ra.

"Mặc dù ngọn lửa này chỉ có xương làm nguyên liệu đốt cháy nhưng nó sẽ lan rộng.

Thịt, da và mỡ cơ thể cũng sẽ bốc cháy, nhưng quỷ sẽ không bị giết, những con quỷ bị đốt cháy sẽ trở thành người mang lửa, giúp lửa lây lan, giống như một trò chơi ghép hình thay thế."

Dương Gian khẽ liếc nhìn lòng bàn tay cháy đen của mình.

Bàn tay quỷ vẫn có thể cử động và ngọn lửa trên đó vẫn còn.

Hai loại linh dị dường như khớp với nhau, tạo thành một lòng bàn tay đáng sợ hơn.

Trong khi đó, Hương Lan, A Nam và Vương Căn Toàn giẫm lên xác chết, tách chúng ra, rồi từ từ tiếp cận Dương Giang Họ đã chuẩn bị sẵn sàng hợp lực để giết Dương Gian ngay tại đây.

Chu Kiến vẫn còn sống nhưng cơ bản đã phế rồi.

Mặc dù A Nam đã giúp hắn rút bàn tay quỷ trong người ra nhưng cơ thể tàn khuyết ấy vẫn bị ngọn lửa kỳ lạ kia phủ lên, lúc này nó đang bùng cháy.

Chu Kiến đau đớn, khóc lóc và thậm chí không thể tỉnh táo.

Nhưng lúc này đã không ai có thể quan tâm đến hắn rồi.

"Còn muốn ra tay không?"

Cơ thể của Dương Gian đông cứng tại chỗ, không thể cử động được.

Hắn có thể đứng dậy hoàn toàn bằng đôi tay quỷ.

Một bàn tay quỷ nắm lấy chân hắn nâng đỡ cơ thể, giúp hắn không bị ngã xuống.

"Đã đến rồi, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác.

Dù chúng tôi có dừng lại cậu cũng không buông tha chúng tôi, đúng không?"

Hương Lan ngây người nói.

Dương Gian đáp: "Lẽ ra trước đây tôi không nên tha cho mấy người, tôi đã sớm nghĩ rằng việc mấy người bị nguyền rủa.

Nếu các người ở lại khách sạn Caesar sẽ là một mối nguy hiểm tiềm ẩn, nhưng tôi là người có nguyên tắc, đối với những mối đe dọa không trực tiếp uy hiếp tới tôi, tôi đều sẽ cho một cơ hội.

Nhưng thật tiếc, mấy người đã không nắm lấy cơ hội này."

Chương 2738: Câu Hồn

"Chúng tôi có vô số cơ hội để thử.

Dù cậu giết hết chúng tôi, qua vài năm nữa, năm người chúng tôi sẽ lại đoàn tụ một lần nữa và chúng tôi sẽ tiếp tục tìm lối ra, nhưng lần này chúng tôi không muốn bỏ lỡ"

Lúc này vẻ mặt của A Nam nghiêm trọng hơn.

Dương Gian lạnh lùng nói: "Sẽ không còn cơ hội này nữa.

Mấy người đã bị nguyền rủa, dựa vào lời nguyền để tồn tại và sẽ không bao giờ có thể rời khỏi khách sạn Caesar.

Ngay cả khi tìm thấy lối ra, mấy người cũng không thể rời đi.

Chỉ cần rời khỏi đây trong chốc lát, lời nguyền sẽ hết hiệu lực, mấy người sẽ chết đi, đến sự thật còn không làm rõ được mà còn muốn ở đây đối phó với tôi."

"Không thể nào."

A Nam nheo mắt lại, hắn lập tức bác bỏ.

Vẻ mặt của Vương Căn Toàn thay đổi, trước đây hắn đã nghe thấy những lời nhận xét như vậy khi hắn và Dương Gian chưa trở mặt, nhưng lần này sau khi trở về từ hành lang quỷ Dương Gian dường như đã chắc chắn lời phỏng đoán này hơn.

Có vẻ như Dương Gian đã tìm hiểu được điều gì đó.

"Không thể?"

Dương Gian nở một nụ cười lạnh lùng: "Các người chưa từng nghi ngờ tại sao bản thân mỗi lần chết đi đều có thể sống lại sao? Chết đi lại có thể sống lại, trên đời vẫn có chuyện tốt như vậy à? Những thứ liên quan đến linh dị, đều có cái giá phải trả, sự sống lại liên tục như thế này sẽ còn phải trả cái giá đắt hơn nữa."

“Tôi đã bước vào căn phòng mà các người gọi là phòng hồi sinh đó.

Đoán xem trong phòng đó, tôi đã nhìn thấy những gì?"

Hương Lan lập tức nói: "Trạng thái của hắn không tốt, đang kéo dài thời gian, đừng tiếp tục nghe những lời vô nghĩa này của hắn, nhanh cùng nhau ra tay đi."

"Không, nghe hắn nói xong đi."

Vương Căn Toàn lại khác thường, chặn lại Hương Lan và A Nam.

"Sự thật này rất quan trọng.

Nếu những gì hắn nói là sự thật thì hành động lần này của chúng ta sẽ trở nên vô nghĩa."

A Nam cau mày, nhưng không nói gì vào lúc này.

"Mấy người muốn biết sự thật? Thật không may, bây giờ tôi không muốn nói điều đó.

Trước mặt tôi, mấy người không xứng được biết mọi thứ."

Dương Gian lạnh tanh nói: "Mấy người vẫn cứ nên ngoan ngoãn, không ngừng tái sinh ở đây đi.

Mong rằng thực sự có một ngày nào đó mấy người có thể làm nên điều kỳ dịệu, phá vỡ lời nguyền và nắm quyền kiểm soát khách sạn Caesar"

“Nhưng với tiềm năng của mấy người thì cơ hội này gần như là không thể, mắc kẹt ở đây hàng chục năm vẫn không làm được gì.

Có lẽ thêm vài chục năm nữa cũng khó."

"Chết tiệt!"

A Nam không khỏi tức giận.

Vương Căn Toàn lại im lặng: "Không xứng được biết sự thật sao? Cậu nói đúng, bị mắc kẹt mấy chục năm ở đây cũng không bằng một người ngoài cuộc mới tới đây đi một vòng như cậu.

Chúng tôi quả thực là kẻ thất bại.

Nếu đã như vậy, chúng tôi chỉ có thể hành động theo kế hoạch lúc trước, dù sao thì chúng tôi cũng không muốn ngồi yên chờ chết."

Lúc này, ba người họ cùng nhau ra tay.

Một bản nhạc quỷ dị lập tức vang lên trong tầng ba im lặng.

m nhạc tương tự như The Curse of the Music Box, nhưng giai điệu rất khác.

"Bản nhạc lời nguyền chết chóc, bản nhạc lời nguyền đó nên được gửi trên cây đàn piano cũ kỹ đó mới phải, chắc là không nằm trong tầm kiểm soát của cô."

Đôi mắt của Dương Gian khẽ chuyển động, hắn liếc nhìn Hương Lan.

Đương như âm nhạc chỉ nhắm vào một mình hắn, liên tục vay quanh hắn, không thể thoát khỏi nó.

"Thật khó để giải thích những điều linh dị.

Tôi bị quỷ tấn công không phải vẫn sống sót sao?"

Hương Lan nói.

Lúc trước cô bị quỷ tấn công, suýt nữa thì bị lấy mất cơ thể.

Trong trạng thái chết nhưng không chết, trường hợp này cô cũng có được sức mạnh linh dị của lệ quỷ, đồng thời cũng lấy được một phần lời nguyền âm nhạc.

Cùng với sự xuất hiện của âm nhạc, lúc này A Nam trở nên rất kỳ lạ.

Da hắn ta trong chớp mắt trở nên trắng bệch, tay và chân hắn ta lúc này cũng căng ra rất nhiều.

Cả người trông lạ lẫm và đáng sợ.

Giây tiếp theo, hắn biến mất trong bóng tối.

Và trong bóng tối bên cạnh Dương Gian, bóng dáng mảnh mai và lạ lùng lại xuất hiện.

A Nam nắm chặt lấy Dương Gian và cố gắng kéo hắn vào bóng tối.

Điều kỳ lạ là một thân ảnh lắc lư trái phải trong cơ thể Dương Gian, như thể linh hồn sắp bị rút ra, hơi giống với cái móc kỳ quái mà trước đây Triệu Phong, sứ giả cầu hồn, sử dụng lúc ở bưu điện.

Không biết cái móc đó có liên quan gì đến lệ quỷ mà A Nam khống chế hay không.

Dương Gian đưa tay quỷ lên, lòng bàn tay cháy đen nắm lấy A Nam, hắn đứng vững tại chỗ, không thể bị lung lay.

"Chỉ với một chút linh dị ít ỏi này mà muốn lấy mạng của tôi sao? Anh đánh giá mình cao nhỉ? Sự đối đầu linh dị bản chất chính là sự đối đầu giữa lệ quỷ, sức mạnh linh dị mà tôi khống chế không phải thứ anh có thể tưởng tượng được đâu."

Nói xong liền duỗi tay kéo mạnh.

Trong bóng tối, A Nam đột ngột bị kéo ra ngoài, một lòng bàn tay cháy đen phủ lấy cơ thể hắn.

Cơ thể hắn đang dần trở lại trạng thái ban đầu, như thể linh dị đang bị trấn áp.

Chương 2739: Không Phải Lệ Quỷ Không Mạnh

"A!"

A Nam hét lên trong đau đớn, da đỏ bừng lên, đôi tay quỷ giống như một thanh sắt nung đỏ, gần như muốn thiêu cháy cả người hắn.

Lúc này, hắn đã trải qua số phận giống như Chu Kiến.

"Tôi có thể giết anh một lần, cũng có thể giết anh lần thứ hai, lần thứ ba..."

Khuôn mặt Dương Gian không có biểu cảm gì, buông cánh tay hắn ra, ngay lập tức cắm vào cổ A Nam.

Rắc! Không chút do dự, âm thanh giòn tan của xương vụn vang lên.

Cổ A Nam vặn vẹo, nhưng hắn chưa chết, vẫn đang giãy dụa đau đớn vì cổ hắn tái nhợt, mảnh mai và lạnh lẽo.

Đó không phải là cơ thể của hắn mà là của lệ quỷ đã thay thế một phần cơ thể của hắn và cứu sống hắn.

Nhưng sự xuất hiện của linh dị đã đẩy nhanh ngọn lửa trên cơ thể.

Điều này càng khiến hắn đau khổ hơn.

Két! Tuy nhiên vào lúc này, một giọng nói khác vang lên, như thể có thứ gì đó đã nứt vỡ.

Giây tiếp theo, trên mặt Dương Gian xuất hiện một cái lỗ.

Cái lỗ rất sâu, kéo dài từ mặt đến thân, vết nứt vẫn ngày càng lớn, cả người như sắp vỡ nát ra.

"Tôi không tin là cậu khó đối phó đến như vậy."

Lúc này, Vương Căn Toàn bắt đầu ra tay, cầm một chiếc gương nhỏ trong tay phản chiếu bộ dạng của Dương Giang Vương Căn Toàn tiếp tục cố gắng bóp nát tấm gương.

Trên gương xuất hiện vết nứt và Dương Gian thật cũng có vết nứt.

Chỉ cần chiếc gương bị vỡ hoàn toàn, Dương Gian cũng sẽ hoàn toàn tan vỡ.

"Cách mà lời nguyền giết người?"

Dương Gian phớt lờ vết nứt trên mặt và quay lại nhìn hắn: "Khi bước vào khách sạn Caesar lần thứ hai, tôi đi ngang qua một căn phòng và nghe thấy tiếng đồ sứ vỡ bên trong.

m thanh đó với cái này của anh có vẻ giống nhau."

"Tôi đang khống chế lệ quỷ trong căn phòng đó."

Vương Căn Toàn nói.

"Thì ra là vậy."

Dương Gian nói: “Đó là một lời nguyền khủng khiếp, ngay cả tôi cũng bị ảnh hưởng, nhưng sức mạnh của anh dường như không đủ mạnh để nghiền nát một mảnh thủy tinh."

Vẻ mặt của Vương Căn Toàn u ám, không phải hắn không thể bóp nát nó mà là đang phải đối mặt với một sức mạnh linh dị trên tấm kính.

Loại phản ứng này cho hắn biết người mà hắn nguyền rủa còn khủng khiếp, thậm chí còn hung ác hơn những lệ quỷ bình thường.

Vì lệ quỷ bình thường không khó bị nghiền nát.

"Xem ra anh không bằng quỷ thật, cũng có giới hạn"

Trong nháy mắt, Dương Gian có thể nhìn thấy sự bối rối của Vương Căn Toàn.

Không phải là lời nguyền không mạnh mà là bản thân không đủ năng lực.

Rắc!

Một vết nứt khác xuất hiện, nhưng vết nứt này không xuất hiện trên cơ thể của Dương Gian mà trên khuôn mặt của Vương Căn Toàn.

Hắn bị ăn mòn bởi linh dị và bắt đầu chịu tác dụng phụ của lời nguyền.

"Hương Lan, cô cũng đừng hát nữa.

Thứ đó không thể giết được tôi, tôi có một bản nhạc lời nguyền khác, có thể hủy bỏ lời nguyền chết chóc của cô."

Dương Gian nói xong và mở miệng.

Hắn không nói nhưng một bản nhạc lạ khác phát ra từ bụng hắn.

Hai đoạn nhạc đan xen vào nhau một cách mơ hồ, giống như một bản giao hưởng.

Nhưng ngay sau đó, một cuộc đối đầu xảy ra giữa âm nhạc, âm thanh của hai bản nhạc nhỏ dần, cho đến cuối cùng thì biến mất.

Lời nguyền chết chóc đã thất bại.

"Một bản nhạc khác?"

Biểu cảm của Hương Lan thay đổi.

Dương Gian nói: "Vậy nên các người chỉ có mấy thủ đoạn như này thôi à?"

Sau khi nói xong, hắn ném A Nam ra ngoài.

Lúc này, cơ thể A Nam bị bao phủ bởi lửa.

Hắn vùng vẫy và rên rỉ trong lửa.

Mặc dù vẫn còn sống, nhưng đối với người sống mà nói, hắn đang phải chịu sự tra tấn của việc đốt cháy cơ thể của mình.

"Nếu chỉ có thế này thôi, thì tôi mời mấy người đi chết."

Hắn giơ bàn tay quỷ cháy lên.

Lúc này, Hương Lan, Vương Căn Toàn lập tức cảm thấy có dị vật xâm nhập vào cơ thể mình, một cơn đau dữ dội ập đến.

Có vẻ như Dương Gian thực sự muốn một tay giết chết nhóm người này.

--- "Trong tình huống như này mà chúng ta cũng không thể giết hắn sao? Nếu hắn ở trong trạng thái tốt thì sẽ đáng sợ đến nhường nào."

Lúc này, vẻ mặt của Vương Căn Toàn rất khó coi, hắn nhìn A Nam đang khóc trong lửa ở bên kia và Chu Kiến đang hấp hối rồi dần biến thành một cái xác cháy đen nằm đó.

Không có cách nào để cứu hai người họ.

Ngọn lửa đã thiêu rụi họ và không thể dập tắt được, việc họ bị thiêu chết chỉ còn là vấn đề thời gian.

Ngoài ra, cả bản thân hắn và Hương Lan đều không tốt lắm.

Hắn đã cảm nhận được cơ thể bị vật lạ xâm nhập, nóng ran, chuột rút.

Nếu không nghĩ cách làm gì đó thì cuối cùng bọn họ cũng sẽ có kết cục như vậy.

"Một bàn tay có thể xâm nhập vào cơ thể người sống?"

Hương Lan nhìn chằm chằm vào Dương Gian, vẻ mặt nghiêm nghị, không quan tâm đến sự đau đớn trên cơ thể.

Hiện tại, cơ thể của Dương Gian đã hồi phục rất nhiều và hắn đã có thể đi lại một chút.

Có vẻ như tác động mà cuộc tấn công trước đó của lệ quỷ để lại đang dần yếu đi.

Đây là một tin tốt.

Ít nhất nó có thể chứng minh hắn vẫn có thể chịu sự tấn công của lệ quỷ trên tầng ba, mặc dù phải trả một cái giá nhất định.

Chương 2740: Lưu Lại Thông Tin

"Mấy người còn không chịu nổi sự tấn công của bàn tay quỷ mà còn muốn giết tôi? Đúng là mơ ngủ, nhưng hai người khống chế không chỉ một con quỷ, còn có một sức mạnh linh dị khác.

Nếu không muốn chết cũng có thể liều mạng thêm lần nữa, xem có thành công không? Dương Gian chậm rãi bước tới.

Đôi mắt quỷ của hắn mở ra, sau khoảng thời gian không thể cử động được, hắn hồi phục rất nhanh.

Hương Lan im lặng một lúc: "Không cần đầu, chúng tôi đã thua rồi.

Khi vừa bắt đầu, tôi đã biết rằng chúng tôi sẽ không thể thành công, nhưng chúng tôi không có lựa chọn nào khác.

Nếu bỏ lỡ cơ hội này, chúng tôi không biết sẽ phải đợi bao lâu nữa.

Chỉ là chúng tôi thua lần này thì vẫn còn lần sau, sau vô số thất bại, nhất định sẽ có ngày chúng tôi thành công."

"Vương Căn Toàn, đi thôi, chúng ta phải lưu lại thông tin lần này."

Cô không muốn tiếp tục liều mạng mà quyết định rút lui, lưu lại thông tin quan trọng này, rồi mở đường cho thành công tiếp theo.

Lúc này, nhiều bộ phận trên cơ thể Vương Căn Toàn đỏ bừng.

Hắn cảm thấy như muốn bốc hỏa ngay lập tức, nhưng hắn đã dựa vào sức mạnh linh dị trong cơ thể để kéo dài thời gian bị bốc cháy và cưỡng ép để tiếp tục duy trì tính mạng.

Nhưng nếu họ tiếp tục chiến đấu, hắn và Hương Lan sẽ bị thiêu chết ngay lập tức.

Đừng nói là bọn họ không thắng được Dương Gian, dù có thắng cũng không sống được bao lâu.

Vậy nên họ đã thua rồi, tốt hơn hết là nên tiết kiệm một chút năng lượng để chuẩn bị cho lần phục sinh tiếp theo.

"Đi?"

Lúc này Dương Gian chế nhạo: "Cô coi đây là chơi trò trẻ con sao, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à? Tôi nói rồi, mấy người các người một người cũng đừng hàng đi khỏi đây, tất cả đều phải chết ở đây, còn việc để lại thông tin? Đừng mơ nữa, tôi sẽ xóa mọi dấu vết thông tin, khiến cho mấy người kẹt tại đây mãi mãi."

Hắn cảm nhận được bàn tay quỷ đã xâm chiếm cơ thể của họ đang chịu sự áp chế của sức mạnh linh dị, vì vậy đến bây giờ họ vẫn chưa chết.

Bàn tay quỷ còn có thể bị áp chế, những ngọn lửa kỳ dị kia thì không.

Lúc này cả Vương Căn Toàn và Hương Lan đều có những vết đỏ trên da, giống như than nóng đỏ, có xu hướng bùng cháy.

"Tình trạng hiện tại của cậu vẫn chưa hồi phục.

Bàn tay quỷ đã xâm nhập vào cơ thể chúng tôi tạm thời không thể giết tôi.

Bây giờ cậu không thể ngăn chúng tôi rời đi."

Hương Lan nói, sau đó nhìn Vương Căn Toàn.

Vương Căn Toàn quay người bỏ đi mà không nói một lời.

Hai người bỏ qua Chu Kiến và A Nam, chỉ nhanh chóng rút lui, dự định đi thang máy để rời khỏi đây.

"Bang!"

Những giây tiếp theo, một lực rất lớn từ phía sau truyền đến, một bàn tay cháy xém nắm lấy gáy Hương Lan rồi ấn thẳng vào cửa thang máy.

Hương Lan khịt mũi, máu lập tức phun ra từ miệng cô.

Cô ngạc nhiên nhìn lại.

Cô thấy Dương Gian đã xuất hiện sau lưng mình, đôi mắt đỏ rực, lạnh lùng và kỳ dị.

"Tôi không muốn nói đến lần thứ hai.

Nếu tôi nói cô không chạy được thì cô sẽ không chạy được"

Hương Lan nghiến răng, không hề nao núng, xoay người nắm lấy cánh tay của Dương Gian.

Đột nhiên một cánh tay khác từ trong tay áo vươn ra.

Không, không chỉ một cánh tay, còn có hai, ba, bốn... Hai cánh tay này không ngừng duỗi ra, từng lớp từng lớp, không ngừng bao phủ lấy thân thể của Dương Gian.

"Vương Căn Toàn, tôi sẽ giữ hắn lại, đi thang máy, nhanh lên, sức mạnh linh dị của hắn đang hồi phục, tôi không thể ngăn cản hắn lâu được."

Cô đã sử dụng sức mạnh linh dị của con quỷ thứ hai, dùng mạng sống của chính mình để giữ chân Dương Giang “Được, gặp lại sau."

Vương Căn Toàn cũng rất dứt khoát, ấn thang máy không chút do dự, không nghĩ tới việc cứu Hương Lan.

Hắn cũng bị thương và không thể sống được lâu.

Một trong năm người phải sống sót để truyền thông tin.

Nếu không, hành động này sẽ là vô nghĩa.

Chỉ khi tin tức được ghi lại, họ mới có thể biết mọi thứ sau khi hồi sinh và nâng cao xác suất sống sót.

Sự xuất hiện của loại sức mạnh linh dị thứ hai khiến việc sự áp chế của bàn tay quỷ bị vô hiệu hóa.

Dù sức lực của Dương Gian rất lớn nhưng anh ta không thể giết được Hương Lan.

Vô số bàn tay vươn ra từ trong áo, tầng tầng lớp lớp, khiến cho hắn phải lùi lại vài bước.

Nhưng đó là tất cả.

Sức mạnh của mắt quỷ đã hồi phục được một phần, sức mạnh của quỷ ảnh cũng đã hồi phục được một phần.

"Vô dụng thôi, thang máy không đến nhanh như vậy, cô không thể cầm chân tôi quá lâu đâu."

Dương Gian liếc cô một cái: “Cho dù hắn đi thang máy lên tầng bốn, tôi vẫn có cách để giết hắn, bỏ chạy trước mặt tôi chẳng có ý nghĩa gì."

Hắn chỉ cần lấy lại ngọn giáo.

Lưỡi dao của chiếc rìu đủ để giết Vương Căn Toàn bất kể khoảng cách bao xa.

"Hắn không cần sống quá lâu, chỉ cần lưu lại thông tin là được rồi"

Lúc này, cơ thể Hương Lan đang tỏa ra khói, lửa bùng lên từ da thịt cô.

Cô đang bị bỏng.

Ding dong! Không biết là may mắn hay là đúng thời điểm.

Lúc này, thang máy linh dị thực sự đã đến tầng ba, có tiếng chuông vang lên, cửa thang máy lắc lư mở ra.

Chương 2771: Bạn Cũ

“Thang máy đến rồi, tôi đi trước đây."

Lúc này Vương Căn Toàn có chút vui mừng.

Hắn lập tức vào thang máy để rời đi.

Nhưng khi cửa thang máy mở ra, niềm vui trên gương mặt hắn chuyển thành ngạc nhiên, rồi hắn mở to mắt, lộ ra vẻ khó tin.

Đèn trong thang máy vừa mở nhấp nháy, một sự giao thoa linh dị mạnh mẽ xuất hiện.

Lúc này một nam thi cao lớn, đang phân hủy nặng nề đứng trong thang máy như bức tường thành, nam thi được quấn một lớp vải bẩn và có mùi hôi, nhưng quấn không đầy đủ và phần lớn đã rơi xuống, lộ ra làn da đã đen sạm.

Một mùi xác chết nồng nặc tỏa ra từ thang máy, sự xuất hiện của mùi này dường như đã làm giảm nhiệt độ xung quanh vài độ.

Giầy tiếp theo, làn da của Vương Căn Toàn bắt đầu sẫm lại, sau đó chuyển sang màu đen, sau đó thối rữa.

Chỉ trong vài giây, cả người đã từ một người hoàn chỉnh biến thành một cái xác thối rữa, sau đó ngã xuống đất và chết ngay tại chỗ.

"Cái gì?"

Hương Lan đã rất sốc khi nhìn thấy cảnh này.

Dương Gian đã nhận ra nam thi cao lớn đang thối rữa này.

Không còn nghi ngờ gì nữa, chủ nhân trước kia của quỷ ảnh và chiếc rìu quỷ cũng là quỷ dữ lang thang trong khách sạn Caesar.

Tấm vải liệm trên cơ thể nó là lúc đó khi giam cầm lệ quỷ này hắn bỏ lại.

Nhưng rốt cuộc điều gì đã xảy ra, lệ quỷ được bọc trong tấm vải liệm thực sự khôi phục lại hành động.

Tấm vải liệm là một vật dụng linh dị, bất kỳ lệ quỷ nào bị quấn vào cũng không thể di chuyển được.

Khả năng nhốt lệ quỷ của nó có thể so sánh với định quan tài.

"Là do tấm vải liệm đã rơi ra à?"

Dương Gian nhìn chằm chằm vào tấm vải liệm lỏng lẻo trên thi thể, chỉ có thể phán đoán trong lòng.

Nhưng cái chết đột ngột của Vương Căn Toàn đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh trong lòng hắn.

Rõ ràng, ngoài quỷ ảnh và chiếc rìu quỷ lúc trước nó khống chế, trong cơ thể nam thi thối rữa này còn có lệ quỷ đáng sợ khác.

"Rút lui."

Trực giác trong lòng khiến Dương Gian buông tay Hương Lan ra, rồi nhanh chóng rút lui.

Quỷ vực của hắn được sử dụng, cả người đã lùi ra cách đó hơn mười mét.

Hương Lan vẫn đứng nguyên ở đó.

Nhưng cô sẽ không sống được lâu.

Cưỡng ép sử dụng khả năng của lệ quỷ thứ hai khiến cô không thể chống lại sự xâm chiếm của bàn tay quỷ, để rồi bây giờ cơ thể cô bị thiêu rụi.

"A!"

Tiếng hét vang lên, Hương Lan không thể nhịn được nữa, cả người ngã xuống đất, vật vã đau đớn.

Một nửa khuôn mặt của nam thi cao lớn bị tấm vải liệm che đi, không nhìn thấy biểu cảm gì.

Nhưng lúc này, nó toát ra một mùi xác chết nồng nặc và bước ra khỏi thang máy với những bước chân nặng nề.

Mỗi bước đi là một dấu chân đen kịt để lại trên mặt đất.

Ngay cả khi nó giẫm lên xác chết ở tầng ba, dấu chân vẫn rất rõ ràng.

"Nam thi này khác với trước đây, trở nên nguy hiểm hơn.

Mình không xảy ra bất cứ chuyện gì trong hai lần tiếp xúc đầu tiên, chỉ cần mình không bị giẫm phải thì sẽ không sao, nhưng lần này, sau khi Vương Căn Toàn tiếp cận nó liền chết một cách kỳ lạ, có nghĩa là có lệ quỷ khác trên thi thể này?"

Dương Gian hơi nheo mắt, trong lòng bắt đầu đoán già đoán non.

Phỏng đoán của hắn không phải là không hợp lý.

Bởi vì hắn đã phong ấn nam thi ở lối ra, nếu những lệ quỷ khác muốn đi ra ngoài, họ phải đi qua chỗ nam thi.

Có thể sau một thời gian dài, những lệ quỷ cố thoát ra ngoài đều đọng lại trong cơ thể nó.

Có quá nhiều quỷ và sức mạnh linh dị đáng sợ, tấm vải liệm dần mất tác dụng, dẫn đến tình trạng hiện tại, tấm vải liệm đã rơi rụng dần.

Có lẽ may mắn là tấm vải liệm không rơi ra hoàn toàn, nếu không thì nam thi này còn kinh khủng hơn bây giờ.

"Nếu suy đoán của mình là đúng, thì hành vi vô ý lần trước của mình có lẽ đã tạo ra một lệ quỷ cực kỳ đáng sợ."

Trong lòng Dương Gian cảm thấy khó chịu.

"Dù sao thì trước mắt mình không thể đối phó với lệ quỷ này.

Lệ quỷ trên tầng ba vẫn ở đó, ngọn lửa vẫn đang lan rộng.

Tình hình không ổn lắm..."

Dương Gian quyết định tạm thời rút lui, để lửa trên tầng ba cháy một lúc đã.

Đợi tới khi xác gần như bị thiêu rụi, cánh cửa ẩn giấu trong các chết lộ ra, hắn có thể đưa Đồng Thiên và Lý Dương ra khỏi đây, sau đó phong tỏa hoàn toàn lối ra.

Nhưng vào lúc này, nam thi cao lớn vẫn chưa dừng bước.

Nó bước từng bước về phía nơi ngọn lửa cháy ác liệt nhất.

Như thể bị thứ gì đó ở đó thu hút.

Dương Gian không quan tâm nhiều như vậy, hắn lùi sang một bên, sau đó nhấc một cái xác lên, để lộ hình dáng của Đồng Thiến bên dưới cái xác.

Lúc này Đồng Thiên đang hôn mê, Dương Gian đã giấu hắn trong xác chết để cứu hắn.

Bây giờ, Hương Lan và những người khác đã giải quyết rồi, hắn phải đưa Đồng Thiên đến nơi an toàn.

"Lý Dương vẫn chưa ra sao? Là mất tích hay là chết rồi?"

Dương Gian cau mày, cho đến giờ hắn vẫn chưa thấy dấu vết của Lý Dương.

Tuy nhiên, Đồng Thiên còn có thể sống sót thì người đã điều khiển ba con quỷ như Lý Dương, không có lý do gì để chết dưới đống xác chết này.

Chương 2742: Phóng Hoả

"Quỷ ở tầng ba không xuất hiện nữa.

Lý Dương sẽ không phải đang đánh với lũ quỷ ở tầng ba chứ."

Dương Gian không khỏi đoán trong lòng.

Khả năng này là rất lớn.

Quỷ trên tầng ba đã tấn công mình, theo lý mà nói thì chúng cũng sẽ tấn công Lý Dương.

Bây giờ quỷ và Lý Dương đều đã mất tích một thời gian, khả năng cao là họ đã đụng độ nhau.

Đưa Đồng Thiến đến một nơi an toàn.

Đôi mắt quỷ của Dương Gian dán chặt vào từng cử động của nam thi, hắn không dám lơ là một giây một phút nào.

Bây giờ hắn có thể chắc chắn rằng mình không phải là mục tiêu của nam thi này.

Nói cách khác, hắn không kích hoạt quy tắc giết người của nó.

Những thứ này sẽ không rời đi, nó là một mối nguy tiềm ẩn vô cùng lớn.

Ngọn lửa đang liên tục lan rộng.

Chu Kiến và A Nam, những người đang vật lộn và khóc lóc trước đó, đã hoàn toàn im lặng.

Một ngọn lửa đã bùng cháy nơi hai người họ đang nằm, cơ thể của họ đã bị ngọn lửa nhấn chìm.

Bây giờ chỉ còn Hương Lan là vẫn đang giãy dụa.

Vương Căn Toàn cũng đã chết.

Xác chết phân hủy.

Chờ đã... Cơ thể Vương Căn Toàn không bị cháy, ngọn lửa trên người hắn đã được dập tắt.

Dương Gian đã phát hiện ra chi tiết này, khi nhìn vào thi thể nam giới cao lớn lần nữa, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi.

Nam thi cao lớn này có thể dập lửa? Hoặc nó có thể hạn chế sự lây lan của đám cháy.

"Con quỷ này đang chạy về phía ngọn lửa mất kiểm soát."

Lúc này Dương Gian mới hiểu ra.

--- Nam thi cao lớn rất bí ẩn, trên người có rất nhiều lệ quỷ, vô cùng kinh khủng.

Dương Gian thực ra có liên quan rất nhiều đến nam thi này.

Quỷ ảnh và rìu bổ củi mà hắn điều khiển đều lấy được từ nam thi cao lớn này.

Nhưng dù như vậy, nam thi cao lớn này vẫn bí ẩn như cũ, vẫn đáng sợ như cũ.

Không ai biết nam thi này đã nằm trong khách sạn Caesar bao lâu.

Chỉ biết rằng thi thể này luôn trong tình trạng phân hủy cao chứ chưa bao giờ thối rữa hoàn toàn.

Sức mạnh linh dị trên cơ thể giúp cho xác chết luôn hoạt động.

Cho nên hiện tại nam thi đang là một con lệ quỷ rất đáng sợ.

Cùng với đó, lần này nó xuất hiện cũng có một số thay đổi, hoàn toàn khác với khi Dương Kiến nhìn thấy lần trước.

Vương Căn Toàn đã chết là chứng cứ rõ nhất.

"Hiện tại thi thể thối rữa này bị ngọn lửa thu hút đến à? Hay là nó đến để đối phó ngọn lửa mất kiểm soát này?"

Dương Gian ở đằng xa, yên tâm nhìn nam thi cao lớn này đang đi về phía ngọn lửa, trong lòng cũng khó tránh khỏi tự hỏi.

"Mặc kệ vậy, lúc này bớt một chuyện còn hơn nhiều một chuyện.

Nếu nó đến dập lửa thì mình phải tiếp tục nhóm lửa và cố gắng hết sức làm cho ngọn lửa càng lớn hơn."

Dương Gian liếc nhìn xung quanh.

Hiện tại có ba đám cháy ở tầng ba.

Một là vị trí mà đám cháy đã vượt khỏi tầm kiểm soát trước đó, hai là vị trí thi thể của A Nam và Chu Kiến.

Đám cháy trước đây đã rất lớn.

Mặc dù hai đám cháy sau chỉ mới bắt đầu bùng cháy nhưng chúng cũng có xu hướng ngày càng mạnh lên.

Nếu nam thi cao lớn này thật sự muốn dập lửa thì trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể dập tắt hết đám cháy được.

Lúc này Dương Gian không do dự nữa.

Hắn bắt đầu sử dụng bàn tay quỷ vẫn đang cháy để liên tục nhóm lửa đốt xác chết ở mọi ngóc ngách.

Để đề phòng có chuyện ngoài ý muốn, Dương Gian cố gắng tạo thêm càng nhiều điểm cháy.

Quá trình rất thuận lợi.

Chỉ trong chốc lát, trên tầng ba đã xuất hiện thêm bảy tám đám lửa.

Vào lúc này, tầng ba âm u trở nên sáng chói lạ thường, trong không khí có mùi khét nồng nặc, ánh lửa tứ phía phản chiếu vào người, khiến da thịt Dương Gian cảm thấy đau nhói.

"Lý Dương, nghe thấy không? Nếu còn sống thì mau chạy ra ngoài, chậm một bước sẽ bị thiêu chết ở đây đó."

Sau đó hắn lại hét lên, hy vọng Lý Dương có thể nghe thấy.

Giọng nói của hắn quanh quẩn ở đây vài lần nhưng không có ai đáp lại hắn.

Cho dù đến thời điểm này ngọn lửa đã lan rộng nhưng hắn vẫn không xuất hiện.

"Hẳn là gặp rắc rối rồi.

Nếu tiếp tục gọi to cũng không có nhiều tác dụng.

Chỉ có thể chờ đợi."

Dương Gian không hét nữa để không thu hút bất cứ thứ nguy hiểm gì.

Sau đó hắn nhìn nam thi cao lớn ở phía xa.

thi thể chết kia hất tấm vải liệm lên và đi từng bước vào trong ngọn lửa, nhưng một điều kỳ lạ đã xảy ra, ngọn lửa cũng không đốt cháy xác chết mà bị ảnh hưởng và biến mất luôn.

Nhưng những ngọn lửa biến mất chỉ là một phần của nó, khu vực xung quanh rất rộng lớn nên mặc dù ngọn lửa gần xác chết biến mất nhưng những ngọn lửa ở xa vẫn tiếp tục cháy.

"Đúng là thế, cỗ thi thể này có thể hạn chế ngọn lửa bùng cháy.

May mà lúc này ngọn lửa bùng rất lớn.

Ngay cả một lệ quỷ đáng sợ như vậy cũng không thể dập tắt hoàn toàn ngọn lửa ở đây."

Khi Dương Gian nhìn thấy cảnh này, lúc đầu tim hắn thắt lại, sau đó hắn hơi thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ cần ngọn lửa không bị dập tắt là tốt rồi, nếu không tình huống sẽ trở lên lộn xộn.

Nam thi cao lớn vẫn đi về phía trước.

Mặc dù ngọn lửa xung quanh xác chết đã bị dập tắt nhưng khi nam thi tiếp tục di chuyển về phía trước, vị trí mà ngọn lửa bị dập tắt lại bùng cháy trở lại.

Dần dần, thi thể càng ngày càng đi sâu vào tâm lửa, đến nỗi thân thể bị nuốt chửng hoàn toàn và không còn nhìn thấy được nữa.

Ngay cả mắt ma của Dương Gian cũng không thể nhìn thấu khung cảnh trong biển lửa.

Chương 2743: Hồi Quang Phản Chiếu

"Có cái gì bên trong ngọn lửa đó? Bếp lửa, lệ quỷ ở tầng ba? Vậy thi thể này muốn đến chỗ bếp lửa hay đến chỗ lệ quỷ ở tầng ba?"

Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Dương Kiến có suy nghĩ khác.

Nhưng cũng may kế hoạch rất thành công.

Hơn chục ngọn lửa đang cùng nhau thiêu rụi các xác chết, cả tầng ba sắp trở thành biển lửa.

"Nam thi đã đi trong ngọn lửa, vậy hiện tại mình có thể tìm kiếm cánh cửa kia trước."

Lúc này, Dương Gian chú ý đến mọi thứ trong biển lửa.

Theo tình huống bình thường, sau khi thi thể này bị thiêu rụi, cánh cửa ẩn trên tầng ba nhất định sẽ bị xuất hiện.

Nếu may mắn thì hắn có thể nhanh chóng tìm đến chỗ cánh cửa.

Nhưng hắn cũng phải chuẩn bị rút lui kịp thời.

Dương Gian mang theo Đồng Thiên đang hôn mê đến gần cửa thang máy.

Nếu không thành công tìm được cánh cửa, hắn sẽ phải đi thang máy, tạm thời rời khỏi tầng ba.

Bây giờ mắt quỷ của hắn không còn có thể nhìn thấy mọi nơi.

Dưới ánh sáng của ngọn lửa, khi hắn mở mắt quỷ của mình, hắn cảm thấy đau rát.

Mặc dù mắt quỷ sẽ không bị mù vì nhưng hắn không thể chịu đựng được cơn đau dữ dội.

Cũng may lúc này ánh sáng rất mạnh, đường nhìn rất tốt, hắn có thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh, nhu cầu của mắt quỷ cũng không quá lớn.

Số lượng xác chết giảm dần khi chúng bị đốt cháy.

Những xác chết chồng chất bắt đầu sụp đổ liên tục.

Những xác chết đó nhanh chóng bị biến thành xác ướp cháy đen khi bị ngọn lửa thiêu rụi.

Nếu tiếp tục thiêu đốt, thi thể sẽ hoàn toàn biến thành tro, cuối cùng sẽ không còn gì cả.

Những thứ còn lại dưới sự đốt cháy của bếp lửa quỷ dị này chỉ là những lệ quỷ và vật phẩm linh dị và vàng mà linh dị không thể tác động được.

Cho nên Dương Gian cũng không lo lắng trường thương của mình sẽ bị thất lạc ở đây, chỉ cần nơi này bị ngọn lửa thiêu đốt một lần, bất cứ thứ gì mất đi đều sẽ xuất hiện.

"Cánh cửa được làm bằng vàng, vì vậy hình dạng và kích thước không thể thay đổi.

Cách duy nhất để một con lệ quỷ trên tầng ba giấu cánh cửa đi là che đậy nó bằng một xác chết.

Mà chiều cao của cánh cửa là hai mét, vì vậy sẽ rất khó để che giấu hoàn toàn một cánh cửa cao hai mét".

"Nhưng không thể loại trừ việc cánh cửa được đặt ngược".

Trong đầu Dương Gian nghĩ vậy, cố gắng dùng cách hợp lý hơn để phán đoán xem cửa ở đâu.

Hắn nhìn vào nơi cao hơn, nơi ngọn lửa đang bốc lên, cố gắng tìm dấu vết của cánh cửa ở đó.

Đáng tiếc vì ngọn lửa quá lớn khiến mắt của hắn bị tổn thương và không thể nhìn thấy gì.

"Lý Dương còn chưa xuất hiện, chẳng lẽ hắn đã bị lệ quỷ tấn công và chết giữa đống thi thể này sao?"

Dương Gian cũng đang tìm kiếm dấu vết của Lý Dương.

Tuy nhiên cho tới bây giờ Lý Dương vẫn chưa xuất hiện, hắn nghi ngờ có thể Lý Dương đã gặp phải lệ quỷ ở tầng ba nên đã bị giết chết.

Hắn không phải là dị loại và rất có thể sẽ bị giết chết khi lệ quỷ trên tầng ba nhắm tới.

"Đợi thêm một lát nữa, nếu không tìm được cửa mà Lý Dương cũng không xuất hiện thì mình phải rời khỏi nơi này vậy."

Dương Gian đưa tay ra và nhận thang máy sau lưng hắn.

Tiếng thang máy chạy trong trục lập tức phát ra sau lưng hắn.

Chỉ cần thang máy đến, hắn sẽ lập tức rút lui cùng Đồng Thiến.

Ngọn lửa tiếp tục lan rộng và một nửa tầng ba đã bị bao trùm trong biển lửa.

Ngọn lửa có thể châm ngòi bếp lửa linh dị thì rất kinh khủng và hung hiểm.

Trong đống lửa có đủ loại âm thanh kỳ lạ.

Những âm thanh đó là do xác chết phát ra.

Xác chết lâu ngày bị lửa thiêu rụi phát ra tiếng thét chói.

Tuy nhiên, tiếng hét chỉ tồn tại trong thời gian ngắn, chỉ sau một đợt tiếng hét, thi thể hoàn toàn im bặt, không còn động tĩnh gì.

Một số thi thể thậm chí mở to mắt, tỉnh dậy trong ngọn lửa, sau đó nói những điều như tôi không muốn chết, cứu tôi.

Dương Gian biết lý do tại sao những thi thể này có thể nói được, là do sự cân bằng linh dị đã bị phá vỡ.

Một phần ký ức hoặc ý thức hồi quang phản chiếu, tỉnh dậy trong một thời gian ngắn.

Tuy nhiên hành vi này không có nghĩa là thi thể vẫn còn sống, chỉ là quá khứ của bọn họ được linh dị giữ gìn mà thôi.

Cũng giống như quỷ nộ, rõ ràng đã chết nhưng vẫn còn có những ký ức khi còn sống.

Sau vài phút, chỗ của Dương Gian cũng khó có thể chờ đợi thêm nữa.

Bởi vì ngọn lửa quá mạnh, da hắn bị thiêu đốt đến đỏ bừng.

Từng cơn đau dữ dội ập đến khiến hắn không thể chịu đựng nổi.

Hắn phải nhặt một xác chết dưới đất lên chắn trước mặt, che chắn ánh lửa.

Hiệu quả rất rõ.

Ảnh hưởng của ánh lửa biến mất, nhưng xác chết trong tay hắn nhanh chóng bốc khói, sau đó lửa bùng lên, một lúc sau nó cũng bùng cháy rừng rực.

"Không thể ở đây lâu hơn nữa, mình phải rời khỏi đây ngay lập tức."

Tình huống này cho Dương Gian biết tầng ba không còn thích hợp cho người sống chờ đợi, thậm chí cả ngự quỷ nhân cũng không thể đứng vững nên phải rút lui.

Nhưng bây giờ thang máy chưa tới, không tìm thấy Lý Dương, cửa lầu ba cũng không thấy.

Dương Gian dù muốn đi nhưng cũng không thể làm gì.

Chương 2744: Cửa

Và bây giờ ngọn lửa đang lan rộng, hắn không thể làm gì được, chỉ có thể tiếp tục chờ đợi.

"Chờ thêm vài phút nữa, nếu không có chuyện gì khác xảy ra, mình sẽ ra khỏi bằng quỷ hồ."

Dương Gian hít một hơi thật sâu, hắn ném thi thể đang bốc cháy trong tay ra, sau đó tiếp tục nhặt một thi thể lên chắn trước mặt.

Thi thể có thể chặn con thiêu đốt trong khoảng vài chục giây, làm giảm cơn đau của hắn nhưng sau đó, thi thể sẽ bốc cháy và phải ném ra xa hơn.

Lạ thay, những thi thể nằm trên mặt đất không bắt lửa, chỉ có những thi thể rất gần với ngọn lửa mới bốc cháy.

Thời gian trôi qua từng chút một, tình hình trở nên tồi tệ hơn.

Ngọn lửa đang ăn mòn ngày càng nhanh vào lúc này, biện pháp vừa rồi của Dương Gian không còn khả thi nữa.

Bởi vì lúc này tất cả các thi thể trên mặt đất ở tầng ba đều đã chuyển sang màu đỏ, không một thi thể nào có thể tránh được khỏi lửa thiêu đốt.

Tối đa trong hai phút nữa, mọi thứ ở đây sẽ chìm trong biển lửa, thậm chí không còn chỗ đứng.

Thang máy phía sau hắn vẫn chưa tới, điều này khiến tim Dương Gian như chìm xuống.

Đồng Thiên vẫn hôn mê nhưng tình trạng của hắn cũng không có gì đáng ngại.

Dù sao trên người hắn cũng không có vết bỏng, chỉ là máu mũi không ngừng rỉ ra.

Có vẻ như đòn đánh lén của Chu Kiến đã tác động rất lớn đến hắn.

Ba mươi giây trôi qua, thang máy vẫn chưa đến.

Dương Gian cảm thấy mình không thể đợi thêm được nữa.

Hắn không thể rút lui vào giây phút cuối cùng, nếu không nếu có chuyện ngoài ý muốn xảy ra thì coi như xong đời.

"Mình sẽ rời đi sau ba mươi giây nữa."

Trong lòng hắn đã sẵn sàng.

Nhưng đúng lúc này, một thi thể nóng đỏ cách hắn không xa bỗng nhiên di chuyển, có một bàn tay xốc lên tấm vải.

"Đáng ghét."

Vị trí mở ra có một khoảng trống sâu thẳm, và giọng nói của Lý Dương vang lên.

Hắn trống dữ tợn và đau đớn, bởi vì đằng sau hắn có một thi thể lạnh lùng siết cổ và đè sau lưng hắn.

Lý Dương đã bị lệ quỷ ở tầng ba theo dõi.

Nhưng thi thể tấn công hắn không phải thi thể trước đó đã tấn công Dương Gian, cũng không phải thi thể đã được đóng đinh quan tài trước đó.

Rõ ràng con lệ quỷ thứ tư đã xuất hiện ở tầng ba.

Lý Dương cố gắng trèo ra khỏi vô số thi thể nhưng rất khó cho hắn bởi vì lệ quỷ cứ quấn lấy cổ hắn và hắn không thể thoát khỏi nó.

Sở dĩ hắn vẫn còn sống là vì sức mạnh linh dị trong cơ thể đang chiến đấu chống lại nó.

Nhưng hắn không thể lãng phí thời gian.

Bởi vì Lý Dương rất rõ kế hoạch bên ngoài vẫn đang diễn ra, nếu không kịp thời thoát ra khỏi rắc rối, hắn nhất định sẽ bị ngọn lửa ngoài tầm kiểm soát ở tầng ba thiếu chết.

"Chậm rồi ư?"

Lý Dương đẩy thi thể ra, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, hắn nhìn thấy nơi đó là một biển lửa.

Hắn cảm thấy vô cùng nhói khi bị ánh sáng của ngọn lửa chiếu đến, giống như toàn thân bị đốt cháy.

Trong tình huống này, không ai có thể chịu đựng được.

"Cũng không muộn lắm, tôi còn tưởng rằng anh đã chết."

Ngay sau đó, giọng nói của Dương Gian xuất hiện.

Sau đó, một bàn tay cháy đen khét lẹt chộp lấy thi thể đằng sau Lý Dương.

Dùng một chút lực, thi thể và Lý Dương đều bị xách lên.

Sau khi rời khỏi xuống đất, thi thể trong tay Dương Gian nhanh chóng buông lỏng tay, chìm vào yên lặng, sau đó đỏ ửng lên rồi bùng cháy.

Rõ ràng đó chỉ là một thi thể bình thường chứ không còn là quỷ nữa.

Dương Gian sững sờ một lúc khi nhìn thấy điều này, sau đó hắn trầm ngâm.

Dường như hắn đã hiểu được lệ quỷ trên tầng ba tồn tại bằng cách nào rồi.

"Không có thời gian nữa, chúng ta phải đi nhanh thôi, mọi thứ ở đây đang cháy, nếu không đi thì chúng ta sẽ bị cháy mất."

Dương Gian không cho Lý Dương cơ hội nghỉ ngơi, bởi vì bây giờ hắn phải giữ lấy mạng mình.

Giờ phút này, cái cổ của Lý Dương chỉ là bên ngoài, thân thể vặn vẹo biến dạng, hiển nhiên đã bị quỷ ở đây tra tấn không nhẹ.

"Đồng Thiến thế nào, hắn không sao chứ?"

Lý Dương chật vật đứng lên, hỏi một câu.

"Tạm thời không sao, nhưng bị linh dị tấn công, hiện tại đã bất tỉnh."

Lúc này Dương Gian mới nhìn lại, thang máy vẫn chưa tới.

Chiếc thang máy linh dị này thực sự đã tuột xích vào thời điểm quan trọng.

Có lẽ không thể chờ thứ này xuất hiện.

Phải rời khỏi đây bằng quỷ hồ ư? Lúc này, Dương Gian phải sử dụng sức mạnh linh dị của quỷ hồ để kết nối với thế giới bên ngoài.

"Đội trưởng, tôi đã nhìn thấy vị trí của cánh cửa đó khi bị lệ quỷ tấn công, chúng ta có thể chạy thoát qua cánh cửa đó."

Đột nhiên, Lý Dương tiết lộ một thông tin vô cùng quan trọng.

"Cánh cửa kia nằm ở đâu?"

Dương Gian lập tức hỏi.

Lý Dương nhìn thẳng về phía sau hắn.

Ở đó đã là một biển lửa.

Lúc này cơ thể Dương Gian ướt đẫm, nước chảy ra không ngừng, nhưng hắn vẫn nheo mắt nhìn về hướng đó mà chẳng thấy cái gì.

"Không có gì cả”.

Dương Gian không mù, hắn nhìn mọi hướng, nếu có cửa thì hắn đã nhìn thấy từ lâu rồi, cũng không phải chờ đến bây giờ.

"Đúng là hướng đó, tôi chắc chắn, tôi đã chạm vào cánh cửa đó và để lại một chút dấu vết, tôi có thể cảm nhận được."

Lý Dương nói rất chắc chắn.

"Hiện tại tìm được cũng không có tác dụng gì lắm, chúng ta không thể xông vào biển lửa..."

Dương Gian lắc đầu, hắn vẫn quyết định dùng quỷ hồ để rời đi.

Chương 2745: Mở Cửa

Nhưng đúng lúc này, một bóng người xuất hiện trong ngọn lửa.

Không, đó không phải là một con người mà là một nam thi cao lớn.

Nam thi bước tới, những ngọn lửa xung quanh đã bị dập tắt.

Khi ngọn lửa vụt tắt, thi thể cháy sém và một cánh cửa bằng vàng xuất hiện ở đó.

Đó là cánh cửa duy nhất dẫn ra bên ngoài, cuối cùng nó đã được xuất hiện vào lúc này.

Hả Nhưng tình huống này khiến mi mắt của Dương Gian nhảy dựng lên.

Bởi vì nam thi cao lớn bên cửa đã đứng ở đó, bất động, như thể đang nhìn hắn.

--- Ngọn lửa gần như nhấn chìm mọi thứ trên tầng ba.

Dương Gian dẫn theo Đồng Thiến hôn mê và Lý Dương bị thương chuẩn bị rút lui.

Nếu họ không rời đi, cả ba người có thể sẽ bị lửa thiêu chết.

Đường rút lui đã được tính kỹ, thông qua nước của quỷ hồ để đi ra bên ngoài, rời khỏi khách sạn Caesar.

Những cảnh tượng trước mắt khiến Dương Gian choáng váng.

Giữa ngọn lửa mất kiểm soát, một cánh cửa vàng đứng sừng sững đó.

Bên cạnh cánh cổng là một nam thi cao lớn đang thối rữa.

Mặc dù nam thi không có động tác gì nhưng vừa xuất hiện đã dập tắt ngọn lửa ở nơi đó, để lại một con đường có thể dẫn thẳng tới cánh cửa.

"Quả nhiên tôi không có nhìn lầm, quả nhiên có cửa."

Lý Dương nhìn chằm chằm vào cửa, hắn cũng nhìn thấy nam thi bên cạnh cửa.

Nguy hiểm và cơ hội cùng tồn tại.

Chỉ cần vượt qua cánh cửa đó, có thể rời khỏi đây và quay trở lại khách sạn Caesar thực sự.

Và chỉ cần đi qua cái cửa này thì có thể nắm giữ được toàn bộ lối đi ở đây.

Nếu rời đi bằng quỷ hồ, dù có quay lại tìm được cánh cửa vàng thì cũng không thể trở về đây thông qua cánh cửa.

Đầu tiên kết nối bên trong với bên ngoài, mở ra con đường linh dị thì mới có thể phát huy tác dụng.

"Cỗ nam thi này sao lại ở đây, có phải là trùng hợp không? Hay là nó cũng muốn đi ra khỏi đây bằng cánh cửa này? Nếu đã như vậy, cánh cửa này nhất định không thể được mở ra."

Lúc này, ánh mắt Dương Gian khẽ chuyển động, nhìn về phía nam thi.

Nhưng trực giác mách bảo rằng sự xuất hiện của nam thi này không phải ngẫu nhiên.

Vì thời điểm này rất quan trọng.

Nó xuất hiện ngay khi ngọn lửa đã nhấn chìm hoàn toàn nơi này, đứng gần cửa để cô lập những ngọn lửa xung quanh.

Cảnh tượng như vậy dường như là cố ý chỉ đường sống, ra hiệu cho Dương Gian thoát khỏi đây.

Nhưng đây chắc chắn không phải hành vi mà lệ quỷ sẽ làm.

Trừ phi cỗ nam thi vẫn còn ý thức...

Một dự đoán khủng khiếp lập tức hiện lên trong đầu Dương Gian.

Nam thi chưa chết hẳn, nghi ngờ vẫn còn có ý thức.

Nhưng làm sao có khả năng này, hắn đã tiếp xúc với nam thi này mấy lần.

Từ lâu hắn đã chắc chắn rằng đây là một lệ quỷ đáng sợ, vốn cũng không thể có ý thức của người sống được.

"Nam thi này có còn giữ được một phần ý thức trước khi chết hay không không quan trọng vào lúc này, quan trọng là hai lựa chọn trước mắt của mình."

Dương Gian nhanh chóng suy nghĩ.

Hắn phải ra khỏi đây ngay lập tức.

Vẫn còn mấy chục giây nữa.

Bây giờ dùng quỷ hồ để rời khỏi ngay lập tức, hoặc mạo hiểm mở cánh cửa đó và ra khỏi đây.

Cái trước ổn hơn, cái sau lãi lớn, kiểm soát được con đường ra chỗ này.

Mặc dù lúc này Lý Dương cảm thấy bỏng và đau trên người nhưng hắn không thúc giục Dương Gian, vì hắn có thể thấy rằng Dương Gian đang lựa chọn.

Là một thành viên trong đội, hắn chỉ có thể tin tưởng vào phán đoán của đội trưởng.

"Đi."

Thời gian để suy nghĩ của Dương Gian là rất ngắn, thời điểm càng quan trọng thì hắn càng có thể đưa ra quyết định nhanh hon.

Lúc này, hắn từ bỏ phương thức rời khỏi đây nhờ quỷ hồ, không chút do dự dẫn theo Đồng Thiên và Lý Dương đi về phía cánh cửa.

Ngọn lửa bùng lên xung quanh, gần như nhấn chìm họ.

Nhưng Dương Gian vẫn tiến về phía trước dưới ánh lửa.

Hắn nhanh chóng đi qua khu vực cháy và đến khu vực chân không.

Ở đây không có lửa cháy vì ảnh hưởng của nam thi nên cũng không có nghĩa là an toàn, chỉ là nguy hiểm đã chuyển từ lửa sang nam thi mà thôi.

"Nó sẽ ra tay với mình sao?"

Dương Gian nhìn chằm chằm vào nam thi thối rữa, rồi không dừng lại, hắn nhanh chóng đến gần cửa.

Nam thi vẫn đứng đó như cũ, không nhúc nhích.

Sau đó, Dương Gian đã đi ngang qua nam thi cao lớn.

Mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mặt hắn, thậm chí hắn đã sẵn sàng đối đầu với lệ quỷ này.

Nhưng mọi thứ vẫn như cũ.

Nam thi không cử động.

Tình huống trước đó của Vương Căn Toàn không diễn ra.

Dương Gian đến trước cánh cửa một cách thuận lợi.

"Thành công?"

Dương Gian rất bất ngờ, hắn không ngờ quá trình lại dễ dàng như vậy.

Tới gần cửa, cảm giác khẩn trương trong lòng chậm lại một chút, ít nhất ở đây hắn không phải lo lắng bị thiêu chết.

"Tôi mở cửa"

Mặc dù lúc này Lý Dương bị thương nhưng hắn vẫn có thể cử động, hắn nặng nề đóng sầm cửa lại không chút do dự.

Cánh cửa làm bằng vàng không thể bị ảnh hưởng bởi linh dị, chỉ có thể mở bằng vũ lực.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn.

Cánh cửa đang đóng đã được mở ra vào lúc này.

Không khí rầm mát từ bên ngoài truyền đến, vừa nhìn thì đúng là khách sạn Caesar, nhưng bên ngoài phủ đầy bụi, tựa như đã bị phong ấn lâu ngày lại không có bất kỳ linh dị nào.

Chương 2746: Lệ Quỷ Giúp Đỡ? ??

"Thành công, đúng là con đường đi ra ngoài."

Lý Dương cảm thấy rất kinh ngạc.

"Điều này là tất nhiên.

Vào lúc thực tại và linh dị gặp nhau, cánh cửa vàng mà chúng ta bỏ lại sau lưng trở thành lối đi duy nhất.

Chúng ta nhanh đi ra ngoài, để lửa cháy ở đây thêm vài ngày, sau đó quay lại xem xem."

Dương Gian không do dự, lập tức vượt cửa rời khỏi đây.

Tuy nhiên tại thời điểm này, một thi thể đột ngột bước ra khỏi đống lửa cháy cạnh đó.

Toàn thân đỏ rực, như có ngọn lửa mơ hồ lao ra, nhưng dù ở dưới ngọn lửa, xác chết vẫn cử động được.

Thi thể này bước đi rất nhanh, bước nhanh về phía cửa.

"Nó là con lệ quỷ ở tầng ba, nó muốn ra khỏi đây qua cánh cửa."

Dương Gian đưa Đồng Thiên và Lý Dương băng qua cửa, rút lui an toàn.

Nhưng vẻ mặt của hắn vẫn thay đổi đột ngột sau khi nhìn thấy cảnh này như cũ.

Mức độ kinh dị của những lệ quỷ ở tầng ba là điều mà ai cũng thấy.

Một khi rời khỏi nơi linh dị, đó sẽ là một sự kiện linh dị cấp S khác.

"Đóng cửa."

Dương Gian để Đồng Thiến hôn mê xuống, lập tức đẩy cánh cửa nặng nề vào, cố gắng đóng nó lại.

Lý Dương phản ứng cũng rất nhanh, hắn lập tức đi theo.

Hai người nỗ lực đóng cửa lại thật nhanh.

Nhưng họ nhanh thì tốc độ của quỷ ở tầng ba cũng không chậm.

Lúc này, thi thể cháy đỏ đã ở trên cửa, lúc này cánh cửa sắp đóng lại dường như bị kẹt không thể tiến thêm nửa tấc.

Két!

Do sự đối đầu giữa hai lực lượng, cánh cửa vàng đã vặn vẹo một chút, tạo ra âm thanh ma sát của kim loại.

Lý Dương và Dương Gian rất mạnh vì có sự trợ giúp của cơ thể linh dị, không biết mạnh gấp bao nhiêu lần so với người thường.

Nhưng dù vậy, họ vẫn không thể đóng cửa lại.

Thi thể nóng đỏ vẫn đóng đinh ở đó.

"Không đóng được."

Lý Dương vừa sợ vừa giận.

Hắn ước đây là một cánh cửa bình thường, nếu hắn mở cánh cửa ra, lời nguyền chết chóc sẽ bùng phát, đủ để xua đuổi lệ quỷ quay đầu.

"Làm thế nào một thi thể lại mạnh như vậy?"

Lúc này sắc mặt Dương Gian cũng ảm đạm dần.

So thực lực, hắn và Lý Dương thật sự đã thua quỷ ở tầng ba.

Nhưng sau đó mọi thứ thậm chí còn trở nên tồi tệ hơn.

Thẻ cửa đang từ từ mở ra, một lực lượng kinh khủng đã khiến Dương Gian và Lý Dương liên tục rút lui.

Lệ quỷ sau cánh cửa đang đi về phía trước.

"Lý Dương, thắp quỷ nến và buộc nó phải rút lui."

Dương Gian lập tức nói.

"Đội trưởng, tôi đã sử dụng nó khi bị lệ quỷ tấn công.

Tôi không còn bất kỳ ngọn quỷ nến nào."

Lý Dương vội vàng nói.

Dương Gian cũng không có.

Vì trước đó quá xa xỉ và tùy tiện, quỷ nến đã dùng hết.

Vào thời khắc mấu chốt này, hai người không còn cả một ngọn quỷ nến.

"Nếu cứ tiếp tục như vậy, cửa sẽ bị ép đẩy ra, quỷ sẽ đi ra từ bên trong"

Dương Gian nói: "Con lệ quỷ đó thật đáng sợ.

Cuộc đối đầu linh dị thông thường không thể khiến nó rút lui.

Vũ khí trong tay tôi vẫn thất lạc bên trong.

Cách duy nhất là rút lui kịp thời và để con quỷ trốn thoát."

Cánh cửa vẫn đang đẩy họ trở lại.

Bóng lệ quỷ bước ra từ khe cửa càng lúc càng lớn.

Và điều đáng sợ hơn nữa là ngọn lửa thiêu đốt trên thân lệ quỷ đang tắt dần, làn da đỏ đang trở lại bình thường, lạnh lẽo và xám xịt.

Điều này có nghĩa là lệ quỷ đang dần rời xa sự thiêu đốt của ngọn lửa.

Nếu không có sự áp chế của ngọn lửa, Dương Gian còn nghi ngờ rằng lệ quỷ này sẽ bắt đầu giết người trong giây tiếp theo.

Bây giờ trong tình huống này, dù là Dương Gian hay Lý Dương, chỉ cần bọn họ bị một lệ quỷ tấn công thì tình hình sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.

Có lẽ thứ trốn thoát không chỉ là lệ quỷ ở tầng ba mà những lệ quỷ ở cùng một chỗ cũng trốn ra..

Lúc này, cánh cửa làm bằng vàng không chỉ cô lập linh dị mà còn mang đến những trở ngại cho Dương Giang "Có vẻ như tôi chỉ có thể đi vào và giữ con lệ quỷ lại."

Đôi mắt của Dương Gian khẽ chuyển động, hắn đã thực hiện một nước đi rất mạo hiểm.

"Không, cậu sẽ chết trong đó."

Lý Dương từ chối: "Mọi thứ vẫn chưa đến mức nghiêm trọng.

Cùng lắm thì thả con lệ quỷ này ra.

Chúng ta có thể tìm ra giải pháp sau đó."

"Tôi đi vào cũng không nhất định phải chết.

Tôi có thể đi ra nhờ quỷ hồ.

Hiện tại sự kết nối linh dị của cánh cửa đã bị kiểm soát, tôi có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Cứ quyết định như vậy.

Anh hãy bảo vệ cánh cửa này."

Dương Gian không muốn để con lệ quỷ này đi.

Hắn cũng không muốn để vấn đề này về sau, hiện tại không thể giải quyết tình huống này không, sau khi lệ quỷ này thả ra thì sao có thể giải quyết được.

Ngay lập tức, hắn hành động.

Nhưng vào lúc Dương Gian hành động, lực cản từ cánh cửa biến mất trong tích tắc.

Lệ quỷ sau cánh cửa không ngừng lùi lại.

Dương Gian, người vừa định xông vào lại choáng váng, ngang qua khe cửa, hắn nhìn thấy một cảnh tượng khó tin.

Một tấm vải trắng cũ kỹ và bẩn thỉu quấn quanh cổ lệ quỷ, đột ngột kéo lệ quỷ về phía sau, ngăn cản nó tiến lên một bước.

"Đó là tấm vải liệm."

Dương Gian mở to hai mắt.

Lúc này, hắn nhìn dọc theo tấm vải liệm, thấy cỗ nam thi cao lớn thối rữa đã chọn tấn công lệ quỷ trên tầng ba.

Tại thời điểm này, Dương Gian gần như có thể chắc chắn.

Nam thi thối rữa này có thể thực sự có ý thức, nó không chết hắn.

Không nghi ngờ gì nữa, nó đang giúp mình.

Lúc trước giết Vương Căn Toàn, xua tan ngọn lửa, bây giờ chặn lệ quỷ ở tầng ba... Một loạt hành động chắc chắn không phải là những hành động máy móc vô thức của lệ quỷ mà rất có mục đích.

Chương 2747: Thành Công

Bang! Lúc này cánh cửa vàng nặng nề được đóng lại.

Lối đi linh dị đã bị chặn, tất cả nguy cơ tạm thời đã được hóa giải.

Dương Gian, Lý Dương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù cánh cửa này không khóa, cũng không phải là không mở được.

Nhưng đối với linh dị mà nói, cánh cửa vàng này là chướng ngại lớn nhất, vì vàng cô lập linh dị.

Lệ quỷ ở vùng đất linh dị đó không thể cảm nhận được mọi thứ bên ngoài, vì vậy đối với lệ quỷ mà nói, cánh cửa dường như vô hình, hoàn toàn không tồn tại.

Xác suất để lệ quỷ lang thang đụng vào cửa là rất nhỏ, cho dù có đụng trúng thì cũng không thể cưỡng ép mở cửa được.

Vì vậy, chỉ cần nó bị đóng, lối đi linh dị sẽ bị chặn.

Đương nhiên khả năng duy nhất là cửa bị những người mắc kẹt ở trong đó tìm thấy, nên vẫn có khả năng mở được cửa.

Nhưng Dương Gian chỉ đóng cửa tạm thời, hắn chưa giấu cửa.

Tuy nhiên bước cuối để hoàn thành công việc phải đợi vài ngày mới làm, vì hiện tại bên trong đang là biển lửa, hắn không thể đặt chân vào.

Lúc này Lý Dương mới thở hổn hển, kinh ngạc nghiêng người trước cổng vàng, sau đó từ từ ngồi phịch xuống đất: "Đội trưởng, cậu nói nam thi cao lớn kia thật sự có ý thức không? Cuối cùng nó đã giúp chúng ta, cưỡng ép kéo con lệ quỷ đó lại, nếu không thì cánh cửa sẽ không thể đóng lại được."

"Tôi không rõ, có thể là do có ý thức, hoặc có thể là do một loại bản năng nào đó điều khiển.

Đó là một bí ẩn, không thể trả lời"

Đôi mắt của Dương Gian khẽ động, mặc dù hắn có thể chắc chắn rằng nam thi đang giúp mình, nhưng hắn thực sự không chắc liệu nó có ý thức hay không.

"Cũng đúng, nó đã chết nhiều năm như vậy rồi, mục nát nhiều năm như vậy.

Nếu còn tỉnh táo thì nó đã tỉnh lại từ lâu rồi, căn bản không thể nào đợi đến bây giờ.

Có lẽ lúc đó bản năng của nó còn tồn tại."

Lý Dương nói.

Nếu ngự quỷ nhân trong giới linh dị chết đi, lệ quỷ hồi sinh, ký ức khi còn sống sẽ có tác động nhất định đến lệ quỷ, khiến lệ quỷ thỉnh thoảng thể hiện một số hành vi của ngự quỷ nhân khi còn sống.

Thậm chí nói một số câu thường nói của ngự quỷ nhân Đây không phải là điều gì đó quá khó tin, mà là kết quả của sự hòa quyện giữa con người và linh dị.

Những ngự quỷ nhân bị quỷ ảnh hưởng, tương tự quỷ cũng sẽ bắt chước một số hành vi của ngự quỷ nhân.

"Kệ đi, nam thi có thực sự có ý thức hay không cũng không quan trọng.

Điều quan trọng là kế hoạch lần này đã thành công.

Tiếp theo, chúng ta hoàn toàn có thể phong tỏa khách sạn Caesar và chôn cất nơi này vĩnh viễn ở đây."

Dương Gian nhìn chằm chằm vào cánh cửa vàng trước mặt.

"Ngoài ra còn có năm người liên tục sống lại, bao gồm Hương Lan, A Nam, Chu Kiến... Sớm muộn gì họ cũng sẽ tìm thấy cánh cửa này và mở nó ra lần nữa."

Lý Dương nói.

Dương Gian trả lời: "Vậy nên tôi sẽ giấu cánh cửa này đi, tôi không thể thay đổi vị trí của cánh cửa nhưng tôi có thể thay đổi vị trí của những kiến trúc khác.

Anh nói đúng, năm người không ngừng hồi sinh đó mãi mãi là một mối nguy hiểm tiềm ẩn, mối nguy hiểm tiềm ẩn này không thể loại bỏ.

Một ngày nào đó một khi cả năm người họ tạo ra một điều bất ngờ nào đó, vị trí của cánh cửa vàng chắc chắn sẽ bị tìm thấy."

"Chỉ là ngày đó sẽ còn rất xa, năm người này không có nhiều tiềm năng như tôi tưởng tượng.

Họ đã bị mắc kẹt ở đó hàng chục năm mà không có tiến bộ, thêm năm mươi năm nữa có lẽ vẫn rất khó."

Lý Dương gật đầu, cảm thấy Dương Gian nói không sai.

Mặc dù không thể giải quyết triệt để nó, nhưng ít nhất họ có thể tiếp tục giám sát ở đây suốt cuộc đời này.

Ngay cả khi họ chết đi, bố cục để lại có thể tồn tại ít nhất hàng chục năm.

Còn sau hàng chục năm nữa... thì ai mà biết được nó sẽ như thế nào.

"Ngọn lửa bên trong có lẽ sẽ bùng cháy trong một khoảng thời gian.

Bây giờ chúng ta phải sửa lại nó.

Nhân tiện, hãy xem chuyện gì đã xảy ra với Đồng Thiến.

Hắn bị quỷ tấn công và đến bây giờ vẫn đang hôn mê bất tỉnh, tôi lo rằng hắn sẽ chết."

Lúc này Dương Gian thu hồi ánh mắt, hắn quay sang nhìn Đồng Thiến, người đã nằm bất tỉnh ở một bên.

Bấy giờ, tai, mắt, mũi, miệng của Đồng Thiến không ngừng chảy máu, sắc mặt tái nhợt, giống như đã chết.

Nhưng Dương Gian chắc chắn rằng Đồng Thiên vẫn còn sống, vẫn còn hơi thở và nhịp tim.

Chỉ là cuộc tấn công linh dị đã gây ra rất nhiều thiệt hại cho hắn.

Liệu cơ thể của hắn có thể sống sót hay không vẫn còn là một bí ẩn.

“Về thành phố trước đi, tôi sẽ đưa Đồng Thiến đến bệnh viện, dùng một số thiết bị kiểm tra cho hắn.

Tốt nhất là cứu hắn khỏi hôn mê, tình trạng của anh cũng không tốt lắm, cần phải điều trị."

Dương Gian nói.

Những ký ức về các bác sĩ khác nhau hiện lên trong tâm trí hắn.

Không cần các bác sĩ khác làm gì, Dương Gian có thể sử dụng các phương pháp y học và sức mạnh linh dị để cứu chữa bất kỳ bệnh nhân nào, kể cả khi người đó bị bệnh nan y.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!