Virtus's Reader
Khủng Bố Sống Lại

Chương 299: CHƯƠNG 299: CON QUỶ THỨ HAI CỦA DIỆP PHONG

Vương Tiểu Cường thống khổ kêu là thảm thiết, hắn ta cảm thấy da thịt trên cổ đang bị xé ra khỏi người. Không có xương cốt, chỉ như một tấm mặt nạ da người mhưng hắn vẫn còn có thể sống, còn có thể cảm nhận được sự đau đớn.

Chiếc đầu hư thối cực độ kia lại xuất hiện thêm một lần nữa, sắp có thêm một con quỷ sắp sửa bị thả ra ngoài.

Dương Gian không hề có ý định buông tha cho Vương Tiểu Cường.

- Mày có kêu la đi nữa thì cũng vô dụng, tấm da mặt này của mày tao phải lấy cho bằng được.

Dưới sự lôi kéo của bóng quỷ không đầu, tấm da ở chỗ cổ của Vương Tiểu Cường tiếp tục bị xé rách. Theo một tiếng hét thảm thiết như heo chọc tiết của hắn ta vang lên, toàn bộ tấm da mặt đang bao phủ khuôn mặt hư thối cực độ kia đã bị bóng quỷ không đầu kéo xuống dưới.

Đây chính là tấm da mặt của Vương Tiểu Cường. Thế nhưng Dương Gian cũng không cho rằng làm như thế là có thể giết chết được Vương Tiểu Cường. Lần trước hắn gỡ đầu của Vương Tiểu Cường xuống rồi nhưng lại thất bại, tên này vẫn có thể sống sót.

Cách duy nhất là phá hủy toàn bộ tấm da mặt này của Vương Tiểu Cường mà thôi.

Không thể nào đánh chết quỷ nhưng tấm da mặt này của Vương Tiểu Cường lại phá hủy rất dễ dàng.

- Dương Gian, đừng có quá đáng! Có tôi ở đây mà cậu lại dám làm xằng làm bậy như thế?

Nhưng đúng lúc này, Diệp Phong đã đuổi đến, hắn ta đưa tay ra túm lấy bóng quỷ không đầu. Đồng thời lạnh lùng nhìn lấy Dương Gian, ý đồ muốn cướp đoạt lại tấm da mặt của Vương Tiểu Cường.

Con lệ quỷ của Vương Tiểu Cường không có năng lực nhiều trong việc đánh nhau nhưng khả năng tự vệ của nó thì lại cực kỳ lợi hại.

Những thủ đoạn bình thường sẽ không có cách nào giết chết được hắn ta.

Dù sao nó cũng là một con quỷ đội lốt da người.

Dương Gian nhìn Diệp Phong túm lấy bóng quỷ không đầu. Hắn không hề kinh ngạc, người lại có chút cười cợt nói:

- Anh dám dùng tay nắm lấy nó, lá gan của anh đúng là không nhỏ.

Thừ này quá quỷ dị, nó có thể không chế bất cứ thân thể của bất kỳ người nào, cũng có thể khống chế bất cứ con quỷ nào.

Dương Gian phải cẩn thận từng li từng tí khi khống chế bóng quỷ không đầu, không dám để cho nó đạt được thân thể của quỷ.

Nếu không, chỉ sợ là lực lượng áp chế sẽ biến mất ngay lập tức.

Sau một giây, bóng quỷ không đầu lập tức dung nhập vào trong người của Diệp Phong theo cánh tay của hắn ta.

Chỉ cần thành công thì Diệp Phong chỉ là một khối thi thể bị quỷ khống chế mà thôi, thế nhưng bóng quỷ không đầu đã thất bại.

Cái bóng màu đen của bóng quỷ không đầu đã bị gạt ra ngoài, nó không cách nào xâm nhập vào bên trong cơ thể của Diệp Phong.

Diệp Phong lộ ra nụ cười quỷ dị khiến cho người ta phải sởn tóc gáy khi nghe được, hắn ta giống như một đầu ác quỷ đang cười vậy.

- Hai con quỷ của cậu tôi đã lĩnh giáo được một chút rồi, nhưng có lẽ con quỷ của tôi thì cậu vẫn chưa thể chứng kiến nhỉ. Đầu tiên cho tôi xin phép được tự giới thiệu về bản thân một chút, tại hạ tên là Diệp Phong, biệt hiệu là áo quỷ. Thường được gọi là áo quỷ Diệp Phong.

Hắn ta lập tức cởi chiếc áo khoác ở trên người ra.

Trên người của hắn đang mặc một bộ áo liệm, trên đó có ghi từng chữ phúc nhưng nó bị nhuốm máu loang lổ, không biết là nó đã bị thứ gì đó mặc qua nhưng hắn có thể khẳng định cái áo này không phải cho người mặc.

Dương Gian không khỏi lui về sau một bước.

- Áo quỷ?

Tấn công của bóng quỷ không đầu bị thất bại, dường như áo liệm bảo hộ Diệp Phong khỏi đòn tấn công của lệ quỷ, không bị lệ quỷ xâm phạm.

Thế nhưng trên đời này không có bữa cơm nào miễn phí, chẳng có con quỷ nào mà lại vô hại. Cho nên cái áo liệm này vừa bảo vệ hắn ta nhưng đồng thời nó cũng tồn tại một loại hậu quả nghiêm trọng nào đó.

Chỉ là loại hậu quả này đã bị con quỷ thứ hai gánh chịu, cũng không biết con quỷ thứ hai của Diệp Phong là con quỷ như thế nào?

Mặc kệ là ngươi đang đối phó với ngự quỷ nhân hay với người bình thường. Điều quan trọng nhất không phải là năng lực của ngươi mạnh mẽ đến mức nào mà chính là tình báo và tin tức. Cái quan trọng chính là tin tức của ngươi về đối thủ có kỹ càng hay không.

Mặc dù quỷ khủng bố thật sự nhưng chỉ khi giao đấu qua với nó, hiểu được quy luật của con quỷ này, đồng thời nắm giữ thủ đoạn giết người của nó, việc sống sót từ trong tay của con quỷ kia sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Ngoại trừ một vài chuyện linh dị đặc biệt không thể giải thích ra, đa số chuyện linh dị khác đều lưu lại đường sống, điều quan trọng là có ai tìm thấy con đường sống đó để đi hay không mà thôi.

Vương Tiểu Cường dẫn Diệp Phong đến tận cửa để tìm hắn thì chắc hai người bọn họ sẽ có chuẩn bị kỹ càng.

Toàn bộ tư liệu của Dương Gian chắc chắn đã bị bọn họ biết hết cả rồi nhưng Dương Gian lại không hề biết chút thông tin nào về Diệp Phong, ngoại trừ cái tên ra, tên cũng là do hắn đoán ra chứ không thật sự biết.

Toàn bộ thông tin mà hắn biết chỉ là khống chế hai con quỷ, là một vị ngự quỷ nhân có độ nguy hiểm rất cao. Ngoại trừ mấy thứ đó ra thì còn lại đều là bức màn đen, vì thế đây cũng không phải là một cuộc đọ sức công bằng.

Từ đầu đến cuối, Dương Gian đều ở vào thế hạ phong. Hắn có thể sống đến giờ mà không có chết cũng là nhờ vào năng lực tự vệ khó giải của quỷ vực. Nếu đổi lại là một vị ngự quỷ nhân khác, có lẽ hiện tại đã là một cái xác không hồn.

Diệp Phong thấy Dương Gian lùi lại phía sau, chợt nở một nụ cười lạnh.

- Tôi muốn đối phó với cậu thì là một chuyện rất dễ dàng. Nhưng cậu lại không thể nào đối phó được với tôi. Hai con quỷ của cậu đều đã được sử dụng hết cả rồi, cậu cũng chỉ làm được có như vậy thôi.

Mọi chuyện đang diễn ra đúng như kế hoạch, chỉ cần hạn chế quỷ vực của hắn, việc đối phó với Dương Gian lại bị biến thành môt việc làm cực kỳ dễ dàng đối với hắn ta.

Dương Gian nhíu mày, hắn không hề nói gì, chỉ mang theo vài phần cảnh giác.

Hắn không quá để ý đến cái áo liệm trên người của Diệp Phong, thứ mà hắn đang để ý và đề phòng chính là con quỷ thứ hai của hắn ta. Nếu có thể biết được con quỷ thứ hai của hắn ta là gì thì mọi chuyện ngày hôm nay có thể kết thúc rồi.

Nếu cứ kéo dài mọi chuyện như thế này thì cả hai bên đều không hề có lợi.

Sử dụng lực lượng lệ quỷ quá độ, sẽ khiến cho bản thân bị chết bởi sự khôi phục của lệ quỷ, ngay cả khi khống chế hai con lệ quỷ cũng như vậy.

Dương Gian nói:

- Nói nhảm nhiều như thế để làm gì chứ, bản lĩnh của anh chỉ có chừng đó thôi sao?

Diệp Phong chậm rãi bước đến gần Dương Gian.

- Không cần phải vội vàng như thế, một lát nữa thôi là cậu có thể hiểu được. Ngay cả khi hai vị ngự quỷ nhân đều khống chế hai con lệ quỷ thì vẫn có khoảng cách.

Hắn ta vừa đi lại thì tay áo của chiếc áo liệm ở trên người hắn ta bắt đầu nhỏ từng giọt từng giọt, tí tách tí tách lại tí tách, bên dưới rơi ra đầy từng giọt màu đỏ tươi.

Chương 300: Quỷ Dây Thừng Tái Xuất

Sách bản đẹp được làm bởi Nhân

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

Dương Gian nhìn thấy mấy giọt máu tươi kia, chúng sền sệt, đông đặc thàng màu đen, giống như chúng được rút ra từ một cỗ thi thể đã chết một thời gian rồi vậy.

Khi trông thấy loại máu như vậy, hắn đột nhiên nghĩ đến máu quỷ của Nghiêm Lực.

Trên người của Nghiêm Lực cũng bị thẩm thấu đầy máu của quỷ nhưng hắn không tin đây cũng là năng lực của Diệp Phong, từ trước đến giờ hắn chưa chứng kiến được hai con quỷ nào có năng lực trùng lặp với nhai.

Dương Gian biến sắc.

- Không, không phải là máu, bên dưới chiếc áo liệm của hắn ta còn có thứ khác.

Hắn trông thấy thứ gì đó đang nhúc nhích ở bên dưới chiếc áo liệm của Diệp Phong, khiến cho chiếc áo liệm bị cộm lên.

Mặc kệ thứ này là cái gì, tđó cũng là một thứ phi thường quỷ dị và khủng bố. Ngay cả áo liệm cũng không thể nào áp chế được thứ kia, nó vẫn có thể hành động được.

Cũng tương tự như mắt quỷ và bóng quỷ không đầu của Dương Gian vậy.mặc dù nhìn qua thì thấy chúng đã thiết lập được cân bằng. Nhưng thật ra lại có môt bên mạnh, một bên yếu, trước mắt xem ra mắt quỷ cũng không thể nào áp chế được bóng quỷ không đầu, Diệp Phong cũng tương tự như vậy.

Chiếc áo liệm trên người của hắn ta vẫn còn kém so với thứ gì đó ở bên dưới.

Máu tươi nhỏ xuống, để chứng minh cho việc con lệ quỷ thứ hai ở trong người của Diệp Phong đã bắt đầu rục rịch.

Tròng mắt Dương Gian hơi híp, mặc dù hắn đang lùi lại ở bên trong quỷ vực nhưng cũng không còn dài nữa, không lâu nữa là hắn sẽ không có đường lùi.

- Vì ổn thỏa lại mọi thứ, không thể nào để cho tên này ra tay trước được, nhất định phải ra tay trước.

Cứ kiêng kỵ con quỷ thứ hai của hắn ta còn không bằng ra tay trước để chiếm tiên cơ.

Thế nhưng hiện tại quỷ vực được diễn sinh ra từ mắt quỷ đã bị ngón tay khô của Vương Tiểu Cường cố định lại rồi. Bóng quỷ không đầu lại không thể nào gây ra thương tổn cho Diệp Phong, hình như hắn đã hết thủ đoạn để đối phó mất rồi.

Nhưng mà mọi chuyện không phải như vậy, không thể nào kết thúc dễ dàng được. Trong tay của hắn vẫn còn một con quỷ nữa, lần trước hắn đã giết chết Vương Nhạc ở trong trung tâm thành phố Đại Xương, sau đó thành công giam giữ con quỷ dây thừng này lại, quỷ dây thừng có thể trói chặt được lệ quỷ. Ngay cả lệ quỷ mà nó cũng trói được thì chắc chắn nó cũng sẽ trói được ngự quỷ nhân mà thôi, chỉ là hiện tại thứ kia còn đặt ở trong biệt thự.

Rút lui trước đã.

Tròng mắt Dương Gian hơi híp, hắn lập tức kéo dài quỷ vực về hướng biệt thự của hắn. Mặc dù quỷ vực bị hạn chế ở trong một phạm vị nhất định nhưng hắn lại có thể thay đổi phạm vi.

Ngay lập tức, quỷ vực biến thành một đường màu đỏ kéo dài, sau đó chui vào bên trong một căn biệt thự ở cách đó không xa.

- Muốn chạy?

Diệp Phong thấy như vậy, hắn ta lập tức đuổi theo.

Hắn ta ỷ vào việc bản thân đang nắm giữ một loại lực lượng quỷ dị nào đó nên không ngại ngùng gì mà xông thẳng vào bên trong quỷ vực của Dương Gian.

Sau khi biết được Dương Gian đã không còn thủ đoạn nào có thể đối phó với hắn ta được nữa, cho nên Diệp Phong không thể nào bỏ qua cơ hội này.

Nếu hôm nay hắn không thể nào giải quyết được Dương Gian, đây sẽ là một mối phiền phức cực kỳ lớn đối với hắn ta sau này.

Ở bên dưới chiếc áo liệm, màu tươi nhỏ ra càng ngày càng nhiều.

Nhưng, Diệp Phong lại lựa chọn áp chế con quỷ kia đi. Bởi vì hiện tại cũng không phải là thời gian thích hợp để động thủ.

Mà quỷ vực đã càng ngày càng nhỏ, không gian thi triển của nó cũng không còn nhiều nữa. Đồng thời nhờ việc hắn có chiếc áo liệm, cho nên sự ảnh hưởng của lực lượng lệ quỷ đối với hắn ta sẽ bị nhỏ lại.

- Đoàng!

Một tiếng súng vang lên, một viên đạn bất chợt hình thành từ một chỗ nào đó mà không có ai nhìn thấy được, bay đến trúng vào người của Diệp Phong nhưng Diệp Phong lại không rơi một cọng tóc, viên đạn chỉ có thể bất lực khi tiếp xúc với chiếc áo liệm kia.

Diệp Phong nói:

- Vô dụng mà thôi, áo quỷ không phải một cái áo mà là một con quỷ. Cậu đang nằm mơ hay sao mà lại có ý nghĩ dùng mấy viên đạn để giải quyết tôi chứ.

- Đoàng!

Lại có một tiếng súng được vang lên,;ần này mục tiêu của viên đạn chính là đầu của Diệp Phong.

Thế nhưng, chiếc áo liệm trên người của Diệp Phong dường như bị một cơn gió nào đó thổi một cái, một góc áo tự động bay lên trên che viên đạn, không cho nó bắn trúng mặt của Diệp Phong.

Viên đạn lại bị mảnh áo liệm đơn bạc kia chặn lại.

Bất kể là tấn công từ góc độ nào đều không thể gây ra thương tích cho Diệp Phong được.

Đừng nói đến con quỷ thứ hai ở bên trong người của Diệp Phong, chỉ riêng chiếc áo quỷ này thôi đã là một loại tồn tại khó giải rồi.

Lực lượng lệ quỷ cũng vậy, vũ khí nóng cũng thế, toàn bộ không có cách nào gây ra thương tổn cho Diệp Phong.

Nhưng mục đích thật sự của Dương Gian không phải là vì giết chết Diệp Phong, hắn chỉ muốn kéo dài thời gian mà thôi.

Theo quỷ vực, hắn đi vào bên trong biệt thự, đồng thời cầm lên cái túi xách đang bịt kín kia.

Trong cái túi xách này chính là quỷ dây thừng, Dương Gian cũng có một chút kiêng kỵ với quỷ dây thừng.

- Thứ này đã hoàn toàn khôi phục. Người bình thường sẽ không thể nào khống chế được nó. Một khi để nó chạy ra ngoài thì có lẽ toàn bộ thành phố Đại Xương đều sẽ gặp phải tai ương. Có lẽ bản thân nên sử dụng ở bên trong quỷ vực.

Hắn đột nhiên nghĩ tới việc quỷ dây thừng khôi phục lại ở bên trong quỷ vực của quỷ gõ cửa.

Cả con đường đều phiêu đãng những dây thừng lấy mạng người, một khi bị nó đụng phải đều sẽ bị quấn quanh cổ và kéo lên trời, ngay cả ngự quỷ nhân cũng đều giống như thế.

Cho nên không thể sử dụng thứ này ở bên ngoài được, không thể để nó xuất hiện trong hiện thực. Nhất định phải sử dụng trong một nơi có không gian hạn chế. Việc này sẽ thuận tiện hơn khi giam giữ nó thêm lần nữa.

Hắn không suy nghĩ nhiều, lập tức xé ra phong ấn của cái túi xách.

Ngay lập tức có một sợi dây thừng cũ kỹ xuất hiện ở trước mắt của hắn.

Không chút chần chừ, Dương Gian lập tức ném thứ này ra bên ngoài.

- Cái gì?

Diệp Phong không nhìn thấy được quỷ dây thừng, hắn ta chỉ thấy có một thứ gì đó màu đen đang bay về phía này nên đưa tay lên đón lấy theo phản xạ.

Cảm xúc thô ráp, khí tức âm lãnh, nó giống như một sợi dây thừng được bện thành từ cỏ dại ven đường, không có chút giá trị nào hết.

Nhìn thế nào cũng không nhìn ra được nó có mối uy hiếp gì nhưng khi bắt được sợi dây thừng này, tròng mắt của Diệp Phong lại đột nhiên co rụt lại, hắn ta nghẹn ngào kêu lên:

- Quỷ dây thừng của Vương Nhạc?

Chết tiệt!

Gần như ngay tức khắc, hắn ta muốn vứt bỏ sợi dây thừng này nhưng mà sợi dây thừng này đâu phải muốn ném là ném được đâu.

Sau khi ném sợi dây thừng đi rồi, hắn ta lại đột nhiên phát hiện ra trên đỉnh đầu của hắn ta xuất hiện rất nhiều sợi dây thừng đang lơ lửng.

Không chỉ ở trên đầu mà đằng sau, đằng trước, cả hai bên đều xuất hiện từng đống từng đống sợi dây thừng treo ngược. Sau đó, dường như có một loại lực lượng nào đó khống chế, toàn bộ những sợi dây thừng này đều đồng loại vươn về phía Diệp Phong.

Chương 301: Ai Trả Giá Nhiều Hơn? 1

- Dương Gian, cậu dám thả một con lệ quỷ đã được khôi phục ra ngoài?

Diệp Phong thấy chuyện như vậy thì hiểu ra, con quỷ này đã thoát khỏi sự khống chế của ngự quỷ nhân, nó đang ở vào trạng thái khôi phục.

Trong lúc nhất thời Diệp Phong vừa sợ vừa giận.

Giờ phút này Dương Gian đã còn lại bao nhiêu khoảng không gian để lùi nữa, hắn đứng đối mặt với Diệp Phong tại chỗ, không có chút nào gọi là e ngại.

Quỷ dây thừng đã khôi phục lại rồi, chẳng mấy chốc mà quỷ vực của hắn sẽ bị quỷ dây thừng bao phủ hết toàn bộ.

Bởi vì không có ai khống chế nó nên nó có thể tập kích Diệp Phong, đồng thời cũng tập kích lại Dương Gian.

Lệ quỷ sẽ không hề phân biệt đâu là địch đâu là bạn.

Cũng tương tự như con lệ quỷ của Vương Tiểu Cường vậy, vì vậy cho nên Diệp Phong kiêng kỵ, không dám cho Vương Tiểu Cường thả con quỷ bên trong thân thể ra ngoài. Tránh cho việc xui xẻo thì con quỷ kia lại tấn công Diệp Phong, lúc đó toàn bộ kế hoạch hành động của bọn họ sẽ bị phá vỡ.

Diệp Phong gần như thết lên, hiện tại hắn ta đã không thể nào bĩnh tĩnh lại được nữa.

- Tên điên này, cậu muốn kéo tôi chết chung với cậu hay sao?

Dương Gian nói:

- Không, người chết chắc chắn sẽ là anh, tôi cảm thấy bản thân tôi cầm cự lâu hơn anh.

Xung quanh đều bị quỷ dây thừng bao phủ, toàn bộ đường đi đã bị ngăn cản.

Giờ phút này, cả hai người đang ở bên trong quỷ vực, tình huống cả hai gặp được đều như nhau.

Chỉ khác biệt một điều là ai trong hai người sẽ dụng phải trận tập kích của quỷ dây thừng trước.

Sau khi quỷ vực bị ngón tay màu đen cố định lại, phạm vi của nó dần thu nhỏ. Hiện tại chỉ còn là một lối nhỏ thôi, hơn nữa một số năng lực của quỷ vực cũng thoát khỏi sự khống chế của Dương Gian, lối nhỏ kéo dài từ đầu đường đến cửa của biệt thự.

Cuối con đường màu đỏ là Dương Gian bình tĩnh đứng đó, hắn nhìn chằm chằm Diệp Phong ở trước mặt.

Hai người đều là ngự quỷ nhân khống chế hai con lệ quỷ.

Nhưng xét trên phương diện năng lực chiến đấu, Dương Gian không thể không thừa nhận sự yếu kém của bản thân. Khả năng chiến đấu của hắn yếu hơn Diệp Phong một ít. Cứ cho là Vương Tiểu Cường không dùng ngón tay khô kia để hạn chế quỷ vực, hắn cũng không phải đối thủ của Diệp Phong.

Trên người của hắn ta có một chiếc áo liệm với khả năng ngăn cản toàn bộ đòn tấn công của lệ quỷ. Bóng quỷ không đầu đều không thể tạo thành ảnh hưởng gì đối với hắn ta cả, điều khiến người ta để ý hơn nữa chính là con quỷ thứ hai của Diệp Phong.

Diệp Phong không dám đi về phía trước.

- Cậu muốn liều mạng xem ai trụ lâu hơn? Cậu cảm thấy cậu có thể trụ lại? Có lẽ cậu đã hiểu về tác dụng của con quỷ này rồi chứ, chỉ cần áo liệm vẫn còn trên người, nó sẽ bảo vệ tôi. Cứ cho là quỷ dây thừng khôi phục đi nữa thì người chết trước sẽ là cậu.

Phía trước mặt của hai người đang phiêu đãng một đám dây thừng, chỉ cần tiếp xúc với mấy sợi dây thừng kia một chút sẽ bị nó cuốn lấy ngay lập tức.

Lúc này, hắn ta đã lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan.

Dương Gian lạnh lùng:

- Đừng khoác lác, nếu tôi chết, anh cũng sẽ ngỏm củ tỏi thôi. Chỉ cần tôi chết, lệ qủy sẽ khôi phục lại ngay lập tức. Anh nghĩ xem, đến lúc đó chỗ này có bao nhiêu con quỷ, chắc anh cũng rõ? Anh thật sự nghĩ bản thân là Jesus hạ phàm hay sao? Làm sao anh có thể giải quyết được nhiều con quỷ như vậy?

Diệp Phong cau mày suy tư, sau đó lại nói:

- Cậu bảo tôi hồ đồ nhưng với tình trạng hiện tại, cậu có khá hơn gì tôi đâu. Nếu tôi chết trong này, cậu cũng chẳng thể sống nổi đâu.

Dương Gian nói:

- Không, anh sai rồi. Nếu anh chết tôi vẫn có thể sống. Bởi vì tôi có thứ này.

Hắn chỉ chỉ tay vào vùng ánh sáng màu đỏ đang bao trùm trên mặt đất.

- Ngay khi con quỷ chạy khỏi người của anh, tôi lập tức đưa nó rời khỏi đây, đến một nơi nào đó thật hoang vu, vắng vẻ. Khi đó tự nhiên là tôi bình yên vô sự nhưng anh lại khác, anh không thể nào thoát ra khỏi quỷ vực của tôi được.

Quỷ vực chính là ưu thế chứ không phải là khuyết điểm của hắn.

Chính vì vậy mà điều kiện tiên quyết trong kế hoạch của hai người họ là hạn chế quỷ vực của Dương Gian.

- Nếu cậu đã tự tin như vậy, tôi sẽ chiều theo ý cậu, để xem kết quả thế nào.

Diệp Phong vẫn kiêu căng như cũ, căn bản hắn ta chưa từng sợ một ai khác. Sự tự tin này không phải hắn ta cuồng vọng mà là tin tưởng vào áo liệm ở trên người mình.

Có rất ít ngự quỷ nhân có được lệ quỷ với khả năng bảo vệ toàn bộ cơ thể một cách kín kẽ như hắn ta.

Nhưng trong quá trình nói chuyện giữa hai bên, toàn bộ dây thừng rủ xuống từ trên bầu trời đã bắt đầu phiêu đãng, hướng về phía của Diệp Phong.

Tương tự, cũng có một phần dây thừng bay về phía Dương Gian.

Tình cảnh hai bên chẳng khác gì nhau, trước mặt lệ quỷ, chúng sinh đều bình đẳng.

Thô ráp, cũ kỹ.

Đó là những gì có thể dùng để miêu tả mấy sợi dây thừng đang treo ngược này. Dường như chúng đã trải qua vô số năm tháng, khiến cho người ta cảm giác được chúng như những món đồ cổ cực kỳ lâu đời.

Nhưng những sợi dây thừng này không hề có dấu hiệu bị đứt. Bên trên đều dính một số vết bẩn giống như vết máu. Dường như nó đã dính quá nhiều máu thịt, còn thoang thoảng mùi vị của xác chết nữa.

Những sơi dậy thừng này cứ lơ lửng, phiêu đãng như không có mục tiêu, cứ bay theo hướng gió thổi nhưng thực tế chúng đang bay dần về phía của hai người, bắt đầu vây bọn họ lại.

Bất chợt, một sợi dây thừng bay đến và đụng vào bờ vai Diệp Phong, hiện tại không gian cả hai đều bị hạn chế nên không thể nào tránh né được.

Dựa theo quy luật trước đó, đúng ra một giây sau khi Diệp Phong bị sợi dây thừng chạm vào, nó sẽ quấn quanh cổ của hắn ta và treo hắn ta lên nhưng cảnh tượng quỷ dị đột nhiên xuất hiện.

Sợi dây thừng kia lại như bị một luồng gió kì lạ nào đó thổi đi, khiến nó không thể nào chạm vào Diệp Phong.

Những sợi dây thừng khác cũng giống như thế, Diệp Phong nói với giọng điệu khinh thường.

- Cậu thấy rồi chứ, chỉ cần áo liệm còn trên người, lệ quỷ không thể tập kích tôi được. So với tôi, cậu chết chắc rồi.

Dương Gian nói:

- Đừng có khoác lác với tôi làm gì. Nếu áo liệm của anh mà lợi hại như thế, sao lúc đầu anh không nhảy lên đầu người khác mà ị đi? Ai khống chế lệ quỷ đều phải trả giá đắt. Áo liệm bảo vệ anh, đồng thời nó cũng đang không ngừng giết anh. Thứ mà anh gọi là bảo vệ là do áo liệm kia chỉ cho phép mỗi mình nó giết chết anh, chứ không cho phép thứ gì khác giết anh mà thôi. Như vậy mà anh cũng gọi là bảo vệ?

Mặt Diệp Phong tối sầm lại.

Mặc dù lời của Dương Gian rất khó nghe lọt tai nhưng những gì mà hắn nói đều là sự thật.

Đúng là áo liệm đang không ngừng giết chết hắn.

Mặc chiếc áo liệm này càng lâu, thân thể của hắn ta dần dần trở thành một cỗ thi thể, một người chết.

Một khi kỳ hạn đến, Diệp Phong sẽ chết ngay lập tức. Sau đó lệ quỷ sẽ khôi phục, hắn ta chính thức trở thành một con quỷ mặc áo liệm.

Diệp Phong nói:

- Cậu cũng đừng quên tôi đang khống chế hai con quỷ.

Chương 302: Ai Trả Giá Nhiều Hơn? 2

Dương Gian cười nhạt một tiếng:

- Tôi không hề quên. Nhưng hai con quỷ cũng sẽ có cực hạn, chỉ là thời gian khôi phục của nó sẽ lâu hơn so với một con quỷ một chút thôi. Theo tôi thấy, anh khống chế hai con quỷ trước tôi một tháng là ít, cũng có thể lâu hơn. Nếu só với a, tỷ lệ khôi phục của anh cao hơn tôi. Tuổi tác chính là ưu thế lớn nhất của tôi. Với lại tôi đâu phải chỉ dựa vào cái đó thôi đâu, mà là cái này này.

Hắn đột nhiên lôi từ trong túi ra một cây nến bị bọc lại bởi mấy lớp giấy bằng vàng.

Sau khi được lấy ra ngoài, ngọn nến đỏ tươi như màu máu kia lập tức tỏa ra một mùi máu tươi quỷ dị.

Đây chính là quỷ nến?

Thời gian trở thành ngự quỷ nhân của Diệp Phong lâu hơn nhiều so với Dương Gian, cho nên nhưng tin tức mà hắn ta có được cũng nhiều hơn. Vì vậy chỉ cần liếc mắt qua là hắn ta có thể nhận ra được thứ này chính là quỷ nến.

- Anh đã biết thứ này là gì rồi à? Vậy thì tốt, tôi càng đỡ phải giải thích dài dòng.

Trong thời gian nói chuyện, Dương Gian bắt đầu thắp sáng ngọn quỷ nến.

Ngọn lửa màu xanh âm u bắt đầu tỏa ra xung quanh từ ngọn nến.

Trong phạm vi bao phủ của ánh nến, toàn bộ quỷ dây thừng đều bị đẩy ra hai bên. Không có một sợi dây thừng nào có thể lọt vào bên trong khu vực cấm địa này được.

Diệp Phong vừa sợ vừa giận, hiện tại hắn ta đã không còn sự tự tin như trước.

- Quả nhiên, sau khi đi ra khỏi thôn Hoàng Cương cậu thực hiện giao dịch bí mật với giáo sư Vương. Cậu lấy được thứ này từ trong tay cậu ta đúng không?

Hắn ta biết được quỷ nến là cái gì, nó là một sản phẩm thí nghiệm có công dụng phi thường cường đại. Một khi quỷ nến được thắp sáng đến khi dập tắt, những ai đứng trong phạm vi chiếu sáng của nó sẽ không bị quỷ tấn công. Chẳng những là quỷ mà ngay cả lệ quỷ ở bên trong cơ thể của ngự quỷ nhân cũng bị nó áp chế.

Dương Gian nói.

- Hiện tại ngọn quỷ nến này của tôi vẫn còn lại tận hai phần ba cây nến. Cứ theo tốc độ thiêu đốt hiện tại của nó, ít nhất nó cũng kéo dài được một tiếng đồng hồ. Không biết anh có thể kiên trì được lâu như thế chăng?

-...

Diệp Phong chỉ có thể im lặng.

Trong quãng thời gian nói chuyện giữa hai bên, toàn bộ quỷ dây thừng vẫn tiếp tục hướng về phía Diệp Phong, chỉ toàn bộ đều bị quỷ áo liệm đẩy ra ngoài. Nhưng chuyện này chỉ là tạm thời mà thôi càng ngày càng nhiều sợi quỷ dây thừng tấn công hắn. Mặc dù tất cả đều bị quỷ áo liệm đẩy ra ngoài nhưng đẩy được đợt này thì lại có đợt khác. Chúng cứ tấn công hắn ta liên tục, liên miên bất tuyệt, mãi không chịu ngừng.

Hiện tại, cả người hắn giống như đang ngồi dưới gốc cây liễu tươi tốt. Diệp Sơn chỉ có thể mặc kệ cho từng cành liễu rủ xuống, đụng vào người hoặc lướt qua lướt lại theo gió.

Lực lượng của quỷ đã thức tỉnh không bao giờ có cực hạn.

Nhưng Diệp Phong lại là người, không thể như lệ quỷ với thời hạn vô biên.

Chỉ chốc lát, phần cánh tay lộ ra ở bên ngoài chiếc áo liệm kia đã trở nên tái nhợt, không còn chút màu máu nào, dần dần cứng ngắc nhưng đó chưa phải là tất cả, sự biến đổi này vẫn còn đang tiếp tục. Từ cánh tay bắt đầu lan tràn đến toàn bộ cơ thể, khi trải đều khắp thân thể, hắn ta sẽ chết, chính thức trở thành lệ quỷ.

Đồng thời, cũng tại lúc này, có thứ gì đó ở dưới lớp áo liệm kia lại bắt đầu nhúc nhích. Máu tươi sền sệt kia lại nhanh chóng rơi xuống tí tách tí tách.

Mặc dù sự thay đổi đã bị áo liệm hạn chế, không có diễn ra nhanh như Dương Gian tưởng tượng. Thế nhưng, tiếp tục kéo dài một giờ đồng hồ thì sao?

Đến khi đó, Diệp Phong chắc chắn sẽ chết do lệ quỷ khôi phục.

Dù sao việc sử dụng lực lượng của áo quỷ trong vòng một giờ đồng hồ mà không hề có tý gián đoạn nào thì thật sự quá tải, quá mức chịu đựng của bất kỳ vị ngự quỷ nhân nào. Chuyện này có lẽ chỉ có quỷ mới làm được, vì quỷ không có cực hạn.

Sau một hồi trầm mặc, Diệp Phong lại bắt đầu xoắn xuýt, hắn ta tỏ ra ghen ghét đối với Dương Gian.

- Cậu cho rằng có được quỷ nến là bản thân trở nên không tầm thường hay sao?

Dương Gian nói:

- Xin lỗi nhé, việc có quỷ nến đúng là không tầm thường một chút nào. Cứ coi như anh khống chế hai con lệ quỷ thì sao chứ. Ngay cả khi áo liệm có thể bảo vệ anh khỏi sự tấn công của lệ quỷ thì sao hay anh có kinh nghiệm phong phú đi nữa thì được cái gì. Chỉ cần muốn, tôi đều có thể nhẹ nhàng mài chết anh.

Diệp Phong nói:

- Cậu cũng chỉ đắc ý được một lát mà thôi. Một khi quỷ nến bị thiêu đốt hết, cậu làm được cái gì chứ.

Dương Gian nói:

- Có lẽ áo liệm của anh có giá trị rất cao trong việc nghiên cứu. Tôi cảm thấy mình có thể dùng nó để đổi một cây nến khác.

"Mẹ kiếp."

Diệp Phong chửi thầm ở trong lòng, hắn ta cảm thấy nếu bản thân cứ tiếp tục nói chuyện dông dài với Dương Gian, bản thân hắn ta sẽ phải bỏ mạng ở chô này.

Hắn ta nhất định phải chủ động xuất kích.

Lúc này, hắn ta chậm rãi đứng dậy. Mặt mũi trở nên âm trầm, cưỡng ép gạt ra những sợi dây thừng ở trước mặt, sau đó đi về phía Dương Gian.

Dương Gian nói:

- Nóng vội như vậy sao? Nếu thế thì cứ đến đây đi.

Khoảng cách giữa hai bên là 100 mét, không tính là quá xa, nếu đi đến đây mà nói, Diệp Phong không cần tốn quá nhiều thời gian.

Chỉ là trên đoạn đường giữa hai bên lại xuất hiện lít nha lít nhít, nên tầm nhìn của hai người không được rõ ràng cho lắm.

Diệp Phong nói:

- Chờ tôi bắt được thì cậu chết chắc.

Dương Gian nói:

- Ừm, đạo lý này tôi hiểu rõ. Nhưng anh cũng phải tranh thủ thời gian nhanh nhanh một chút, đừng để cho tôi phải chờ lâu quá.

Con mẹ nó! Tên tiểu tử này.

Diệp Phong cảm giác bản thân có chút uất ức, một loại cảm giác có sức lực nhưng lại không thể sử dụng được. Có điều hắn ta không còn lựa chọn nào khác nữa, chỉ có thể tiếp tục kiên trì bước về phía trước. Hiện tại bên trong quỷ vực đã lơ lửng vô số dây thừng, hắn ta không thể nào rời khỏi đây một cách tùy tiện được.

Phía bên Dương Gian, hắn đã thắp sáng quỷ nến, Dương Gian thừa thời gian tiêu hao với Diệp Phong.

Dương Gian không tin gia hỏa này có thể chịu đựng được một tiếng đồng hồ. Thế nhưng hành vi nôn nóng hiện tại của Diệp Phong nói cho hắn biết là đúng.

Việc sử dụng lực lượng lệ quỷ nguyên vẹn một giờ đồng hồ mà không hề gián đoạn, dưới tình huống như vậy, dù khống chế hai con lệ quỷ cũng không thể kiên trì được. Thời gian sử dụng lực lượng lệ quỷ càng dài thì tốc độ khôi phục càng nhanh. Cho nên mỗi lần ngự quỷ nhân sử dụng lực lượng lệ quỷ đều cố gắng dùng trong thời gian ngắn nhất có thể, không kéo dài quá lâu.

Dương Gian không những không có lo lắng về hành động của Diệp Phong, ngược lại hắn còn tỏ ra vui vẻ.

"Dựa vào việc có chiếc áo liệm kia bảo vệ, anh ta muốn cứng rắn đi qua đây để giết mình. Không thể không nói, đây chính là một sự lựa chọn bất đắc dĩ."

Tình trạng hiện tại của hắn nhìn thì tốt hơn Diệp Phong một ít nhưng thực tế lại không khá hơn một chút nào.

Chương 303: Bé Gái

Hiện tại hắn vẫn còn sử dụng quỷ vực, không thể thu hồi. Nếu còn tiếp tục giằng co, mắt quỷ của hắn sẽ khôi phục lại..

Chỉ là hiện tại hắn còn phải đối mặt với địch nhân, không thể nào để chuyện này cho kẻ địch biết được.

Dựa theo ý nghĩ của hắn, cách làm của Diệp Phong không khác gì rút ngắn thời gian sử dụng quỷ vực.

Giờ phút này, Diệp Phong lạnh lùng đi theo ánh sáng màu đỏ đang bao trùm trên đường để tiến về phía Dương Gian.

Quỷ dây thừng đã xuất hiện dày đặc trên con đường, trông chúng như phân thân của lệ quỷ đang treo lơ lửng ở trên trời, tùy thời có thể lấy mạng người. Cảnh tượng như vậy khiến ai ai cũng phải hoảng sợ và kiêng kị.

Nếu là người bình thường, có lẽ phải chết hàng ngàn hàng vạn lần rồi.

Nhưng hắn không phải là người bình thường, thậm chí cũng không phải ngự quỷ nhân bình thường, bởi vì chiếc áo liệm ở trên người đang bảo vệ hắn ta.

Chính vì vậy, Diệp Phong mới có thể không kiêng nể gì đi về phía trước.

Đều là ngự quỷ nhân khống chế hai con lệ quỷ, Diệp Phong tin tưởng không một ai có thể là đối thủ của hắn ta được.

Dương Gian ngồi trên bậc thềm ở cửa ra vào, quan sát Diệp Phong ở phía trước, thỉnh thoảng hắn còn lên tiếng thúc giục Diệp Phong.

- Quá chậm, anh không thể bước nhanh một chút à? Hiện tại quỷ dây thừng đâu ảnh hưởng đến anh được, anh chạy nhanh lên, còn đi bộ làm gì nữa.

Mặt Diệp Phong tối sầm lại.

Chạy?

Nếu sử dụng lực lượng lệ quỷ quá nhiều trong một khoảng thời gian ngắn sẽ khiến cho lệ quỷ bị kích thích và khôi phục lại.

Hắn ta chỉ có thể nắm chắc ở một mức độ nào đó, đảm bảo bản thân có thể chịu đựng được.

- Dương Gian, cậu đừng cao hứng sớm. Mặc dù việc cậu thả quỷ dây thừng khiến cho tôi có chút bất ngờ nhưng chuyện này vẫn còn nằm ở bên trong phạm vi khống chế của tôi, hôm nay cậu chết là cái chắc.

Dương Gian gật đầu nói.

- Đúng, đúng thế, tôi chết là cái chắc. Thế anh cũng phải tranh thủ thời gian giết tôi đi. Tôi ngồi lâu nên có chút sợ hãi, nếu anh còn không đến thì tôi sẽ bỏ đi đấy.

"Mẹ kiếp."

Diệp Phong muốn mắng chửi nhưng mắng không được.

Mặc dù năng lực hắn ta tương đối đặc biệt nhưng so về độ linh hoạt thì không thể sánh bằng quỷ vực của Dương Gian.

Quỷ của hắn ta không thể giúp hắn xuất hiện ở bất cứ nơi nào một cách xuất quỷ nhập thần được. Đây cũng là khuyết điểm lớn nhất của hắn. Cho nên Diệp Phong đáp ứng sẽ ra tay với điều kiện Vương Tiểu Cường có thể hạn chế quỷ vực của Dương Gian. Ngược lại hắn không có cách nào bắt Dương Gian lại chứ đừng nói là giết đối phương.

Đương nhiên, Dương Gian cũng vậy.

Giờ phút này ở bên ngoài của quỷ vực.

Vương Tiểu Cường bị Dương Gian xé nát da mặt, hiện tại đầu hắn là cái đầu quỷ hư thối, Vương Tiểu Cường đang cúi xuống nhặt tấm da mặt lên rồi đội nó lên đầu giống như đeo một chiếc mặt nạ vậy.

Da thịt dính vào nhau, dần dần liền lại thành một khối.

Vương Tiểu Cường khôi phục.

- Tên chết tiệt Dương Gian này, hắn sẽ phải chết.

Vương Tiểu Cường nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía ánh sáng màu đỏ bao phủ thành một con đường nhỏ. Hiện tại Vương Tiểu Cường không thể biết được mọi chuyện xảy ra trong quỷ vực.

Quỷ vực ngăn cản toàn bộ mọi thứ ở bên trong với thế giới bên ngoài, trừ phi hắn ta có thể xông vào bên trong, nếu không Vương Tiểu Cường không thể nào biết được chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng từ tình trạng hiện tại mà nói, xem ra Diệp Phong cũng đang lâm vào bế tắc.

Dương Gian không thể nào bị giết chết một cách dễ dàng như thế được.

- Không thể nào bước vào bên trong quỷ vực?

Vương Tiểu Cường có ý định đi giúp đỡ Diệp Phong. Thế nhưng khi hắn ta đi đến bên cạnh con đường nhỏ màu đỏ kia, hắn ta lại phát hiện bản thân chỉ có thể đứng ở đó, không thể nào làm được gì.

Ánh sáng màu đỏ kia lại giống như ảo ảnh, trực tiếp xuyên qua người của Vương Tiểu Cường. Sau khi thử đi thử lại mấy lần, cuối cùng hắn ta chỉ có thể từ bỏ.

- Là ai?

Đột nhiên, Vương Tiểu Cường phát hiện một cỗ khí tức âm lãnh xông về phía hắn ta. Cỗ khí tức này có thể khiến người ta không rét mà run. Một loại trực giác nào đó khiến hắn ta quay đầu lại nhìn về phương hướng của cỗ khí tức kia, trong lúc bản thân hắn ta vẫn còn đang hoảng sợ.

Ở trên bãi cỏ, dưới hàng cây xanh, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bé gái mặc một chiếc váy rách rưới đứng ở đó.

Cô bé này chỉ khoảng tầm 7 đến 8 tuổi thôi, mái tóc được tết thành hai bím ở hai bên, trông rất đáng yêu.

Thế nhưng khi Vương Tiểu Cường thấy rõ người kia là một cô bé thì tròng mắt của hắn ta đột nhiên co rụt lại, lập tức lùi lại về phía sau một cách vô ý.

Sự hoảng sợ bắt đầu lan tỏa khắp người của hắn ta.

Da thịt trên thân thể của bé gái kia là một màu xanh lè, trông thế nào cũng không giống da thịt của người bình thường được. Hơn nữa trên người còn tỏa ra một mùi hôi thối của xác chết lâu ngày. Trông cô bé chẳng khác gì một cỗ thi thể chết từ lâu, hai con mắt đã mất. Ở chỗ đó chỉ còn lại hai hốc mắt tối tăm như mực, từ hốc mắt đã bắt đầu xuất hiện nước xác chết.

Ngoài ra trên mặt cô bé không hề có lỗ mũi và miệng.

Không phải là không có mà là chúng đã bị ép lại, không lồi ra ngoài nữa.

Bởi vì bị thiếu mất hai bộ phận nên hai con mắt lại trở nên to đùng trên khuôn mặt kia, khiến chon người ta có một cảm giác khá quỷ dị.

Quỷ!

Trong đầu Vương Tiểu Cường lập tức toát ra một chữ này.

Một con quỷ mới, một con quỷ chưa từng được biết đến, không nằm trong kế hoạch của hắn ta.

Mặc dù chỉ là lần gặp mặt đầu tiên nhưng hắn ta có thể cảm giác được con quỷ này không hề tầm thường. Nó tuyệt đối không thể nào là cái loại có thể tùy ý giam giữ, hạn chế.

Hai bên, một người một quỷ, cách nhau có một hàng cây xanh, đứng trừng mắt nhìn nhau.

Hai cái hốc mắt trống rỗng kia của nó không biết có thể nhìn thấy gì hay không nhưng Vương Tiểu Cường có thể xác định, con quỷ này chắc chắn biết hắn ta ở chỗ này.

"Chuyện gì xảy ra vậy, rốt cục là có chuyện gì xảy ra thế này. Vì sao đang yên đang lành lại đột nhiên thêm ra một con quỷ mới. Là do mình xui xẻo đụng phải chuyện linh dị hay sao vậy? Hay là do vị ngự quỷ nhân nào đó vừa mới chết, lệ quỷ trong cơ thể người này khôi phục lại."

Sắc mặt Vương Tiểu Cường biến hóa liên tục, trong nháy mắt, hắn ta suy nghĩ rất nhiều chuyện. Thậm chí hắn ta cũng đã từng xuất hiện ý định bỏ chạy khỏi đây ở trong đầu nhưng sau đó hắn ta nghĩ lại.

"Không, hiện tại bản thân không thể rời khỏi đây, chuyện ở chỗ này còn chưa có làm xong. Nếu Diệp Phong biết mình chạy trước, chắc chắn hắn ta sẽ kiếm mình tính sổ."

Nghĩ đến đây, trên mặt hắn ta cũng lộ ra sự bế tắc.

Con quỷ này không nằm trong phạm vi hắn ta cân nhắc nên hiện tại Vương Tiểu Cường không thể tìm được cách ứng phó mà hắn ta cũng chưa chuẩn bị thủ đoạn nào cả.

Nếu Dương Gian nhìn thấy con quỷ này, chắc chắn hắn có thể đoán ra được. Đây chính là con quỷ được thả ra trong tấm gương quỷ sau khi Trương Vĩ chết.

Chương 304: Chơi Đùa Cùng Diệp Phong

Chết một lần, phục sinh một lần, thả một con quỷ từ bên trong tấm gương quỷ ra, đây chính là cái giá phải trả cho việc sống lại.

Một lát sau, ở bên kia bờ sông, trên một con đường lớn, đột nhiên xuất hiện một chiếc xe tải chạy qua, đồng thời chiếc xe này còn đang ấn còi inh ỏi.

Vốn dĩ cô bé kia còn đang đứng yên tại chỗ không có nhúc nhích nhưng lúc này cô bé đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phương hướng của tiếng còi.

Sau đó nhanh chóng chạy về phía kia.

Mặc dù cô bé này đang chạy nhưng mà tốc độ của nó lại cực kỳ quỷ dị.

Chỉ trong mấy hơi thở, cô bé đã chạy ra khỏi tiểu khu Quan Giang. Sau đó dọc theo con đường chạy về phía nam, cuối cùng biến mất ở phía cuối con đường.

Cô bé đã rời đi.

Vương Tiểu Cường thở dài một hơi, dùng tay lau mồ hôi ở trên trán.

- Phù, sợ bóng sợ gió một trận.

"Sao đột nhiên lại xuất hiện một con quỷ đáng sợ như vậy. May mà sau đó mình không có nói thêm điều gì, dường như con quỷ này rất mẫn cảm với âm thanh. Lúc nãy là do tiếng còi đã hấp dẫn nó, sau đó mình không có nói gì cho nên mới tránh được một kiếp. Nếu lúc nãy bản thân quay người bỏ chạy, chắc đã xong đời rồi. Hiện tại nó đã chạy theo xe hàng, có lẽ sau này sẽ không còn xuất hiện ở trong thành phố Đại Xương nữa đâu."

Nghĩ tới đây, trong lòng hắn ta lại cảm thấy một trận hoảng sợ.

Trong lúc vô tình, chính bản thân hắn ta đã may mắn nắm giữ được một chút quy luật của con quỷ kia.

Nếu như hắn ta ỷ vào việc bản thân là ngự quỷ nhân mà lỗ mãng tiếp xúc với nó, chắc có lẽ hiện tại đến chết như thế nào hắn ta cũng không biết.

"Nếu Diệp Phong giải quyết được tên Dương Gian này, sau đó hai con quỷ trong người của hắn sẽ khôi phục lại. Có lẽ sau này, đây sẽ là một khu vực cực kỳ nguy hiểm, nếu có thể bản thân vẫn nên cố gắng đừng có đến đây."

Hắn ta mơ hồ cảm thấy được cái tiểu khu này có chút gì đó không đúng cho lắm.

Dương Gian lựa chọn định cư ở trong chỗ này, chắc chắn có nguyên nhân gì đó. Nhưng hiện tại chỗ này đột nhiên lòi ra một con quỷ khiến cho trong lòng của hắn ta cảm thấy bất an.

Giờ phút này bên trong quỷ vực, rốt cục Diệp Phong đã đột phá được sự bao vây của quỷ dây thừng màđi đến trước mặt của Dương Gian. Hắn ta đứng ở bên ngoài phạm vi bao phủ của quỷ nến. Diệp Phong nghiến răng nghiến lợi, hận không thể bóp chết Dương Gian ngay lập tức.

- Tiểu tử, lần này tôi muốn nhìn xem cậu còn cái gì để phách lối?

Dương Gian vẫn ngồi yên trên bậc thang như cũ, tay cầm quỷ nến. Trên mặt không có biểu hiện nào gọi là sợ hãi.

- Ừm, không tệ, sự kiên trì của anh đúng là khiến cho tôi cảm thấy bội phục. Vậy mà anh có thể chạy lại đến tận đây, mặc dù đoạn đường này chỉ có tầm 100 mét nhưng chắc cái giá mà anh phải trả không hề nhỏ đúng không.

Diệp Phong thật sự tức giận.

- Chỉ cần cậu chết, mọi thứ lúc trước đều đáng giá.

Bị Dương Gian chơi như vậy nãy giờ, sao hắn ta lại không tức giận cho được.

Dương Gian nói:

- Vậy thì tốt, anh đến đi nhưng cần anh cực khổ chạy tiếp môt chuyến nữa, quay trở về chỗ cũ đi, bởi vì hiện tại tôi cũng không ở chỗ này, mà ở chỗ của anh đứng lúc nãy.

Diệp Phong giật mình.

- Bên này, tôi ở chỗ này này, người anh em, muốn giết tôi thì qua đây.

Dương Gian đang đứng ở vị trí lúc trước của hắn ta. Lúc này Dương Gian đang giơ tay lên vẫy vẫy với hắn ta, trong tay còn cầm một cây quỷ nến, còn tên Dương Gian ở trước mắt hắn ta lại từ từ biến mất.

Ảo giác!

Người này căn bản cũng không phải là Dương Gian mà là ảo ảnh.

Sắc mặt Diệp Phong đỏ lên, hét lớn một câu.

- Dương Gian, tôi muốn giết cả nhà cậu.

Từ đầu đến giờ, hắn ta đều bị Dương Gian chơi đùa.

Diệp Phong nắm chặt bàn tay trắng bệch của hắn, hiện tại hắn ta hận không thể nào băm vằm Dương Gian ra từng miếng để ăn tươi nuốt sống.

Thế nhưng hắn ta biết, bản thân đã bị chơi đùa từ đầu đến cuối.

Tên gia hỏa này không chỉ khống chế hai con lệ quỷ một cách đơn thuần như vậy. Hắn có thể lợi dụng quỷ dây thừng đã khôi phục để làm một thủ đoạn tấn công khác, lại có thêm sự bảo vệ của quỷ nến, hiện tại hắn tạo thành một cái quỷ vực vô cùng nguy hiểm.

Đừng nói chính hắn ta…. ngay cả ngự quỷ nhân còn lợi hại hơn cả hắn ta, khi đối mặt với cục diện hiện tại đều cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Trừ phi, hắn ta thật sự muốn tiêu hao thời gian cùng Dương Gian, đến khi ngọn quỷ nến bị Dương Gian đốt sạch, nhưng mà cái giá phải trả lại quá lớn.

Hắn ta cảm thấy thành quả mà bản thân hắn ta sẽ đạt được không đáng với cái giá mà hắn ta phải chịu khi làm như thế. Cứ cho là lúc đó hắn ta có thể giết chết được Dương Gian, nhưng thứ mà hắn ta phải đối mặt chính là sự khôi phục của hai con lệ quỷ.

Điều này cũng chả khác gì hai người đang đồng quy vu tận với nhau.

Chính vì như vậy, Diệp Phong mới không thể nào bình tĩnh được mà chửi đổng.

Dương Gian lại dùng tay vẫy vẫy với hắn ta, nói.

- Đừng có lãng phí sức lực, nếu có sức để mắng chi bằng tranh thủ thời gian chạy lại đây giết tôi. Tôi đứng ở đây chờ anh, anh cũng lớn rồi. Làm người trưởng thành nên nói chuyện giữ lời, đừng vô lại như thế.

Sắc mặt Diệp Phong đã cực kỳ khó coi.

Nếu bản thân hắn ta mà chạy qua đó, chỉ sợ sau một giây, Dương Gian lại quay về chỗ này. Vương Tiểu Cường không thể nào hạn chế quỷ vực một cách triệt để nên hắn ta không cách nào tiếp cận Dương Gian được. Thật ra khoảng cách giữa hai bên cũng không hề lớn, chỉ có tầm 100 mét, độ rộng chỉ có cỡ 3 mét thôi. Vậy mà mảnh đất bé tí teo này lại khiến cho hắn ta cảm thấy bất lực.

Kế hoạch đã bị thất bại, tên Dương Gian này đã không thể nào giết được.

Trừ phi hắn ta đem mạng chôn ở chỗ này, liều chết cùng hắn ta mới có thể giết chết Dương Gian.

"Quả nhiên không thể nào tin tưởng vào cái ngón tay thất bại của Vương Tiểu Cường. Chỉ dựa vào ngón tay thì không có cách nào hạn chế quỷ vực của Dương Gian. Cho nên hiện tại mình chỉ còn cách đâm theo lao."

Diệp Phong thấy Dương Gian đứng phía trước, trên mặt mang theo nụ cười nhưng trong ánh mắt của hắn ta, nụ cười kia lạnh lẽo đến cực độ. Nó giống như nụ cười của ác quỷ, lúc nàycon ác quỷ này đang để mắt tới hắn ta.

Hiện tại không phải là bản thân hắn ta có chịu buông tha cho Dương Gian hay không. Mà chính là Dương Gian có chịu buông tha cho hắn ta không.

- Dương Gian, tôi thừa nhận, cậu rất lợi hại, không thể nào giết được. Chỉ cần cậu đứng ở bên trong quỷ vực tôi sẽ không thể ra tay với cậu. Tôi là người quang minh chính đại, không nói chuyện mờ ám, kế hoạch nhằm vào cậu ngày hôm nay đã thất bại. Tôi đồng ý thu tay lại, sau này không bao giờ đối phó với cậu nữa. Chúng ta coi như chưa có chuyện gì xảy ra hết được không? Chuyện của Vương Tiểu Cường tôi cũng không can thiệp, sau khi trở về tôi sẽ rời khỏi câu lạc bộ. Sau này chúng ta nước sông không phạm nước giếng, cậu thấy được chứ?

Diệp Phong không hề đánh mất lý trí vì tức giận. Hắn ta có thể sống đến bây giờ không chỉ dựa vào sự kiêu căng, phách lối mà chính là cái đầu. Thế cục đã thay đổi, nếu hiện tại không tranh thủ thời gian rút lui lại, có lẽ hắn ta sẽ phải nằm lại ở chỗ này.

Chương 305: Răng Quỷ

Dương Gian nói:

- Đừng có kể chuyện cười ở đây, chúng ta đang làm đại sự đó. Anh cảm thấy chuyện như vậy có khả năng xảy ra không? Nếu không, chờ tôi giết cả nhà anh xong lại quay đầu xin lỗi anh. Sau đó mọi người cứ như vậy tha thứ cho nhau, bỏ qua mọi chuyện, anh coi vậy có được không?

Diệp Phong nói:

- Nếu cậu dây dưa cùng tôi cũng không dễ chịu chút nào, con quỷ trong cơ thể của tôi mà khôi phục lại chẳng có lợi với cậu.

Dương Gian nói:

- Đó là chuyện của tôi, không cần anh phải lo. Hiện tại anh vẫn nên lo lắng cho bản thân hơn.

Mặc dù Dương Gian tỏ ra thái độ rất kiên quyết muốn giết chết Diệp Phong nhưng trong lòng hắn cũng hiểu được mọi chuyện.

Diệp Phong không dễ giết.

Tên này khó giết hơn Vương Nhạc rất nhiều, Vương Nhạc chỉ là kéo dài hơi tàn sau khi trải qua chuyện linh dị của quỷ gõ cửa. Lệ quỷ của tên đó cũng đã sắp sửa khôi phục lại nhưng hiện tại Diệp Phong còn chưa đến mức đó.

Diệp Phong nhìn trái nhìn phải, trong đầu suy nghĩ đối sách.

Giờ phút này, một sợi dây thừng đột nhiên đụng trúng người của hắn ta. Sau đó nó cuốn lấy cổ của Diệp Phong, đồng thời dùng một lực lượng kinh khủng lôi hắn ta lên trên.

Quỷ dây thừng đã bắt đầu tập kích hắn ta lần thứ nhất.

Sắc mặt Diệp Phong biến đổi, hán ta biết đây là do lực lượng lệ quỷ của áo liệm khác, hiện tại nó không còn bảo vệ hắn ta nữa.

Bởi vì cánh tay này không còn cảm giác, hiện tại nó trở nên cứng ngắc, lạnh lẽo, hoàn toàn chết.

Đây chính là cái giá của việc lúc nãy hắn ta cưỡng ép đi đến vị trí của Dương Gian.

Đột nhiên Diệp Phong duỗi cánh tay còn lại, túm lấy quỷ dây thừng rồi dùng sức kéo một cái.

Quỷ dây thừng lập tức rơi từ trên trời xuống, hắn ta cũng rơi xuống đất, đồng thời thoát khỏi lần tấn công của quỷ dây thừng.

Từ kết quả mà xem ra, lực lượng của áo liệm vẫn còn tác dụng với quỷ dây thừng.

Không, chưa thể khẳng định được.

Cái này không phải quỷ dây thừng chân chính.

Diệp Phong nhìn thấy sợi dây thừng kia rơi trên mặt đất, trong lòng hơi run rẩy.

Đây chỉ là thứ được lực lượng lệ quỷ biến hóa mà thành, có điều hiện tại nó đã có năng lực mạnh như thế rồi. Nếu hắn ta đụng phải quỷ dây thừng chính thực, liệu hắn ta có thể thoát khốn được hay không đây?

Nghĩ đến việc bản thân hắn ta lúc trước lại dùng tay tiếp lấy sợi dây thừng mà Dương Gian ném về phía mình là hắn ta cảm thấy sợ hãi.

May mắn, khi đó quỷ dây thừng không tấn công hắn ta, nếu không hiện tại mọi chuyện đã khác.

Diệp Phong quyết định.

"Phải nhanh chóng rời khỏi chỗ quỷ quái này."

Dương Gian nhìn thấy bộ dạng bị quỷ dây thừng tập kích của Diệp Phong, hắn lập tức hiểu, hiện tại trạng thái của tên này không còn tốt như trước.

Thế nhưng trạng thái hiện tại của hắn cũng không khác gì lắm.

Từ lúc nãy đến giờ, quỷ vực đã vượt qua cực hạn của hắn.

Cũng vì kiêng kỵ ngón tay màu đen kia cho nên hắn không thu hồi quỷ vực lại, vì thế hắn chỉ có thể bị động duy trì quỷ vực.

Dương Gian nhíu mày, hiện tại hắn cũng đã bắt đầu cảm nhận được sự xao động bất an của mắt quỷ, nó sắp sửa thức tỉnh.

"Cứ cho là khống chế hai con lệ quỷ thì hiện tại cũng phải đến cực hạn? Nguyên nhân của chuyện này có lẽ là do sử dụng lực lượng lệ quỷ quá nhiều, trong lúc lỡ đãng khiến cho thời gian khôi phục của lệ quỷ bị rút ngắn lại.

Từ lúc khống chế con lệ quỷ thứ hai đến giờ, hắn còn chưa có cảm nhận được sự xao động của lệ quỷ, đây là lần đầu tiên. Giống như bệnh nhân bị bệnh ung thư vậy, lúc đầu đã khống chế được sự phát triển của khối u nhưng khi đi khám lại thì phát hiện ra tế bào ung thư lại phát triển.

"Không sao, cứ đọ với hắn ta một hồi."

Hiện tại bản thân hắn đã có sự xao động của việc lệ quỷ khôi phục lại, nhưng hắn không tin tên Diệp Phong kia tốt hơn mình.

Đúng là tình trạng hiện tại của Diệp Phong không hề tốt, hắn ta đã bắt đầu muốn từ bỏ việc đối phó Dương Gian. Lúc này hắn ta đang cố gắng tìm cách rời khỏi đây.

Thật ra Diệp Phong có cách có thể rời khỏi quỷ vực nhưng cái giá phải trả lại có chút lớn.

Cuối cùng, hắn ta hơi cắn môi, hắn ta quyết định không thể nào tiếp tục ở lại đây nữa.

Phía dưới ống tay áo của áo liệm đã bắt đầu xuất hiện máu tươi, từng giọt từng giọt nhỏ tí tách.

Diệp Phong quyết định sử dụng lực lượng lệ quỷ của con quỷ thứ hai.

Hắn ta chủ động cởi chiếc áo liệm ra, lộ ra cơ thể của hắn ta.

Điều khiến cho người ta phải rùng mình chính là trên lồng ngực của hắn ta lại có một cái miệng đang há ra.

Không, không thể nói đây là miệng được, bởi vì nó không có bờ môi.

Đúng ra mà nói là trên ngực của hắn ta có móc một bộ răng.

Một bộ răng màu đen dữ tợn, trên đó không ngừng chảy ra máu tươi.

Bộ răng này lại có thể di chuyển qua cách vị trí cơ thể của hắn ta, nó không ngừng cắn vào các miếng thịt cứng ngắc vì bị ảnh hưởng bởi lực lượng lệ quỷ của áo liệm.

Trên người của hắn ta lưu lại vô số dấu răng, những khối thịt bị cắn mất đi sẽ lưu lại ở trên người những lỗ hổng. Có một số đã đóng vảy nhưng có một số lỗ lại vẫn còn mới.

Sử dụng càng nhiều lực lượng của áo liệm, các bộ phận cơ thể bị chết sẽ càng nhiều. Cần phải sử dụng cái răng quỷ này để cắn mất đi nên lưu lại càng nhiều lỗ.

Lúc này răng quỷ đã mở ra, bắt đầu cắn xé.

Nó cắn một phát trên quỷ vực, vậy mà nó lại có thể cắn cho quỷ vực thủng một lỗ hổng.

- Chết tiệt.

Diệp Phong ứa mồ hôi lạng, thân thể của hắn ta có cảm giác dường như bị xé nứt.

Nếu răng quỷ cắn vào người của hắn ta còn tốt, nhưng nếu cắn lực lượng của quỷ vực hay cắn một con quỷ, thân thể của hắn ta chịu không nổi. Chỉ có thân thể của quỷ thì mới có thể chịu đựng được hậu quả khi răng quỷ khôi phục lại.

- Hả?

Dương Gian cảm giác được, dường như quỷ vực của hắn đã xảy ra thay đổi, bị thứ gì đó mở ra một lỗ hổng.

- Là năng lực con quỷ thứ hai của Diệp Phong.

Con mắt quỷ trên trán của Dương Gian có thể nhìn xuyên qua đám quỷ dây thừng. Hắn nhìn thấy một hàm răng màu đen trông rất dữ tợn đang cắn xé quỷ vực.

Một màn như vậy khiến cho người ta cảm thấy không rét mà run.

Quỷ vực là thứ tồn ở giữa chân thực cùng hư ảo, vậy mà nó vẫn có thể cắn xé được, như vậy còn có thứ gì mà hàm răng quỷ này không thể cắn chứ?

Không ngờ răng quỷ này lại có thể cắn xé được cả quỷ vực, nếu không cẩn thận bị nó cắn trúng một phát, dù là ngự quỷ nhân cũng phải chết ngay lập tức.

Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.

"Vậy mà tên Diệp Phong này cất giấu một con quỷ đáng sợ đến thế? Thế nhưng sao lúc trước hắn ta không chịu sử dụng. Xem ra cái giá của chuyện này cực kỳ lớn, không nằm trong giới hạn chịu đựng của hắn ta, vì thế hắn ta không dám sử dụng một cách tùy tiện.

Nhưng rất nhanh, Dương Gian lại nghĩ đến chuyện khác.

"Hiện tại năng lực hai con lệ quỷ của hắn ta đã lộ ra hết rồi. Mình nên dùng cách gì để giết chết hắn ta đây?"

Hạn mức cao nhất của ngự quỷ nhân rất cao, hạn cuối cũng không hề kém. Có một số ngự quỷ nhân giống như Nghiêm Lực, Diệp Tuấn, Vương Nhạc, đám người này không khó đối phó. Nhưng như Vương Tiểu Cường hay Diệp Phong thì rất khó giết chết.

Chương 306: Không Phân Cao Thấp

Muốn giết Diệp Phong, hắn không thể chỉ dựa vào thủ đoạn bình thường được, nhất định phải sử dụng lực lượng lệ quỷ mới có thể làm được.

Nhưng hai con lệ quỷ ở trên người của Diệp Phong có sự phối hợp quá hoàn mỹ. Áo liệm bảo vệ, hàm răng quỷ tấn công, đây đúng là công thủ toàn diện, không lộ chút sơ hở nào.

Ngay cả quỷ dây thừng đã khôi phục mà trong lúc nhất thời cũng không thể nào làm gì được hắn ta.

Lúc này Dương Gian cứ đứng yên như vậy, tìm kiếm cách giết Diệp Phong.

Thế nhưng sau một hồi suy nghĩ thật sự nghiêm túc, Dương Gian phát hiện ra bản thân hắn không có cách nào để hạ gục Diệp Phong. Hiện tại quỷ vực đã không thể nào giữ tên này lại được nữa, hàm răng quỷ kia hắn ta đang cắn xé quỷ vực, lỗ hổng ngày càng lớn. Rất nhanh thôi, Diệp Phong có thể rời khỏi quỷ vực.

"Chẳng lẽ mình chỉ có thể đứng trơ mắt nhìn tên này bỏ chạy? Không, tuyệt đối không thể làm như vậy đuợc."

Sắc mặt hắn trở nên lạnh lẽo, muốn nhân dịp Diệp Phong còn đang bị kẹt trong này để rời khỏi đây.

Hiện tại Diệp Phong không có cách nào can thiệp vào hành động của hắn.

Hiện tại mục tiêu của Dương Gian là Vương Tiểu Cường. Hắn phải nhanh chóng giải quyết đối phương, sau đó lấy ngón tay quỷ ra, không thể để nó tiếp tục hạn chế quỷ vực.

Lúc này, hắn đã đi đến vị trí cuối cùng của quỷ vực.

Ngón tay khô vẫn nằm yên ở đó, đóng đinh quỷ vực trên mặt đất.

Vương Tiểu Cường không hề bỏ đi khỏi đây, hắn ta đứng lại để bảo vệ ngón tay quỷ. Hắn ta phải đảm bảo ngón tay quỷ không bị Dương Gian lấy đi.

Đây là điểm mấu chốt trong kế hoạch của hắn ta, chỉ cần thứ này còn tồn tại, kế hoạch tiêu diệt Dương Gian mới có khả năng thàng công. Nếu không có cái này thì không cần bàn bạc gì nữa.

Thế nhưng sau một giây, Dương Gian lại cầm một cây quỷ nến đỏ đậm đi ra từ trong quỷ vực.

Đúng thế, Dương Gian chủ động rời khỏi quỷ vực.

Thế nhưng quỷ vực vẫn đang tồn tại, chỉ là hiện tại nó đã trực tiếp thoát khỏi sự khống chế của hắn.

- Hả?

Lúc này, Vương Tiểu Cường canh giữ ở bên cạnh ngón tay màu đen, khi nhìn thấy Dương Gian đi ra ngoài, nhất thời tròng mắt của hắn ta co rụt lại, sau đó nghẹn ngào nói.

- Mày, mày, sao mày chưa chết?

- Sao mày không đi hỏi Diệp Phong đi, thử xem hắn ta chết hay chưa.

Dương Gian giơ cao ngọn nến trong tay, không chút sợ sệt, trực tiếp đi đến bên cạnh ngón tay màu đen trên mặt đất kia.

Vương Tiểu Cường chú ý đến hành động của Dương Gian, thấy Dương Gian định làm chuyện như vậy. Hắn ta lập tức ngăn cản trước mặt và nói:

- Mày định cho rằng mày có thể lấy được thứ đó dễ dàng như vậy hay sao. Có tao ở đây, mày đừng hòng lấy được thứ kia dễ dàng.

- Đoàng!

Một tiếng súng vang lên, ứng với tiếng súng đó thì trên đầu của Vương Tiểu Cường xuất hiện một lỗ hổng, máu thịt be bét.

Dương Gian cất súng đi, lạnh nhạt nói:

- Thật sự là dài dòng, mày chỉ là không thể chết. Trừ cái đó ra, con quỷ trong cơ thể của mày chẳng lộ ra ngoài thì uy hiếp của nó đối với tao không hề lớn.

Vương Tiểu Cường lập tức ngã trên mặt đất, hai mắt mở to, dần dần biến mất đi thần thái.

Nhưng sau một giây, thân thể của hắn ta lại xuất hiện một hành động khá quỷ dị cùng cứng ngắc. Cánh tay của hắn đột nhiên xoay ngược ra phía sau, tiếp đó nó dùng mọt phương thức không thể nào tưởng tượng nổi thò vào bên trong đầu và lôi viên đạn màu vàng kia ra ngoài. Cuối cùng lại nắn hai mép thịt, vết thương bị che lại, nhưng trên đó lại xuất hiện một vết sẹo rách tung tóe.

Tiếp đó tròng mắt của Vương Tiểu Cường lại lật trở về vị trí cũ, khôi phục lại bình thường.

Vương Tiểu Cường lần nữa hồi sinh.

- Mẹ kiếp!

Vương Tiểu Cường đột nhiên đứng dậy từ dưới đất.

Thế nhưng lúc này Dương Gian đã đi đến bên cạnh ngón tay màu đen kia.

Vì đảm bảo mọi chuyện sẽ không xảy ra việc gì ngoài ý muốn, hắn không có dùng tay để rút ngón tay kia ra mà điều khiển bóng quỷ không đầu đi lấy nó.

Cái bóng màu đen ở dưới chân của hắn kéo dài ra, sau đó nó tiếp cận đến ngón tay màu đen kia. Rất nhanh cái bóng màu đen kia ngưng tụ thành một cánh tay, túm lấy ngón tay kia và rút nó ra khỏi mặt đất.

Không có chuyện gì xảy ra ngoài ý muốn nhưng Dương Gian lại có thể cảm nhận được sự âm lãnh, đáng sợ. Một loại khí tức đè nén, cưỡng bức không rõ từ ngón tay màu đen truyền tới. Hắn không biết loại khí tức đó có phải là được kế thừa từ trên một con quỷ nào đó bị lấy mất ngón tay này hay không. Nhưng hiện tại cũng không phải là lúc suy nghĩ về chuyện này.

Khi ngón tay màu đen kia bị gỡ ra, hạn chế của quỷ vực đã lập tức được cởi bỏ.

Hắn có thể cảm giác được quỷ vực của hắn lại khôi phục lại tự do.

Giờ khắc này, Diệp Phong cũng đã cắn thủng quỷ vực của Dương Gian, đi ra ngoài, khoảng cách giữa hai bên cũng không hề xa.

Diệp Phong liếc mắt nhìn qua liền có thể thấy Dương Gian, đồng thời cũng thấy được ngón tay màu đen ở trong tay hắn ta.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, tự mình hiểu lấy.

Lần đọ sức này, hai người đánh ngang tay, không có bên nào thắng.

Còn thua thì có lẽ cả hai bên đều người thua.

Diệp Phong đã sử dụng lực lượng lệ quỷ quá nhiều lần còn kết thêm một kẻ địch. Mà Dương Gian cũng nhận một lần tập kích, đốt mất một nửa cây quỷ nến.

Có thể nói là hai bên đều lưỡng bại câu thương.

Vương Tiểu Cường nhìn Diệp Phong xuất hiện thì thở phào một hơi.

- Diệp Phong, cậu xuất hiện rồi, tốt quá. Mặc dù mọi chuyện có chút thay đổi, nhưng nếu chúng ta tiếp tục liên thủ, có thể sẽ giải quyết được tên Dương Gian này.

Nguyên bản hắn ta còn tưởng rằng tên Diệp Phong đã bỏ mạng trong quỷ vực rồi.

Nếu hiện tại đối phương chưa chết, trận chiến này vẫn có thể tiếp tục.

- Câm miệng.

Diệp Phong không chút khách khí quát Vương Tiểu Cường một tiếng. Vương Tiểu Cường hơi sững sờ mọt chút, hắn ta có chút không hiểu nổi là chuyện gì đang xảy ra. Thái độ lúc trước và thái độ hiện tại của Diệp Phong đã thay đổi quá lớn. Rốt cục là ở bên trong quỷ vực đã xảy ra chuyện gì rồi?

Diệp Phong không tiếp tục để ý đến Vương Tiểu Cường nữa, chăm chú nhìn lấy Dương Gian, sau đó nói:

- Nếu đã vậy, mọi chuyện kết thúc ở đây đi. Sau này tôi sẽ không ra tay đối phó với cậu nữa. Dựa theo những gì mà tôi đã nói lúc trước, tôi sẽ rời khỏi câu lạc bộ Tiểu Cường. Tất cả mọi người đều đã là người lớn, không có gì không thể bỏ xuống được. Nếu hai người chúng ta tiếp tục dây dưa với nhau, có lẽ cả hai người chúng ta đều sẽ chết ở chỗ này.

Dương Gian cười lạnh nói:

- Sao vậy? Anh không chịu nổi nữa rồi à?

Diệp Phong nói:

- Không phải là chịu không nổi mà là không đáng. Tôi và cậu đều là ngự quỷ nhân khống chế hai con lệ quỷ. Dựa theo lối sinh hoạt bình thường mà nói, chúng ta có thể sống thêm mấy năm cũng không thành vấn đề. Nhưng nếu tiếp tục tiêu hao và chết ở chỗ này thì quá thiệt thòi. Đương nhiên, tôi cũng biết cậu còn có quỷ nến nên có thể tiếp tục tiêu hao. Nhưng cậu cũng đừng có quên tôi cũng không thể nào chết dễ dàng như thế được. Hai người chúng ta đều đã lật ngả bài với nhau hết rồi. Nếu cậu có thể giết chết tôi thì cậu đã động thủ ở bên trong quỷ vực chứ không chờ đến hiện tại. Tương tự, nếu tôi có thể giết cậu, hiện tại cậu cũng không còn mạng mà chui ra ngoài này nữa đâu. Mọi người nên dừng tay tại đây thôi, đây đã là kết quả tốt nhất.

Chương 307: Chân Thân Của Quỷ Dây Thừng

Vương Tiểu Cường vội chen lời:

- Chờ một chút, Diệp Phong, chuyện này và những gì chúng ta bàn bạc lúc trước không hề giống nhau.

Diệp Phong nhìn chằm chằm vào hắn ta, đồng thời tỏ ra tức giận nói:

- Tôi đã bảo là cậu câm miệng lại rồi mà, nếu còn nói thêm một câu nữa tôi lập tức giết chết cậu ngay.

Bị Diệp Phong quát mắng như vậy, sắc mặt của Vương Tiểu Cường cực kỳ khó coi.

Hắn ta muốn cãi lại nhưng không dám khiến tên kia tức giận.

Dù sao tên đó cũng là ngự quỷ nhân có thể khống chế hai con lệ quỷ, hắn ta không thể giết được.

Dương Gian nghiêm túc suy nghĩ một láy. Hắn không có suy nghĩ xem bản thân mất gì và được gì, mà đang nghĩ làm cách gì để giết tên Diệp Phong này đây.

Mặc dù trong suy nghĩ của hắn rất tốt nhưng hiện thực lại cực kỳ tàn khốc.

Hiện tại hắn đã không có cách nào ra tay được, sắc mặt Dương Gian trở nên âm trầm, hắn dùng mắt quỷ nhìn chằm chằm vào Diệp Phong và nói:

- Hôm nay, anh đối phó với tôi, đây là việc sai lầm nhất trong cuộc đời của anh. Hiện tại tôi không giết được anh nhưng sau đó thì khác. Lần gặp mặt tiếp theo của chúng ta sẽ chỉ có một người sống sót mà rời đi, còn bây giờ anh cút đi cho tôi.

Diệp Phong nghe hắn nói như vậy, trong lòng không khỏi run lên, trong đầu hắn ta lập tức toát ra hai chữ:

"Tên điên."

Diệp Phong cảm giác tên Dương Gian không khác gì một tên điên.

Hắn biết rõ không thể nào đối phó với hắn ta được, đồng thời cũng hiểu nếu hai người cứ tiếp tục dây dưa, kết cục sẽ là hai người đều chết. Nhưng tên này không hề cố kỵ thả ra lời hung ác, thắp lên ngọn lửa cừu hận giữa hai người.

Theo hắn ta thấy đây chẳng khác gì hành động của một người mất trí. Khiêu khích chỉ có thể sử dụng cho kẻ yếu ớt, chứ không thể nào sử dụng cho kẻ mạnh được.

Vì thế, sau khi Diệp Phong nghe được câu này của hắn, điều đầu tiên mà hắn ta nghĩ đến chính là có lẽ tên Dương Gian này sẽ tìm hắn ta để liều mạng.

Sau khi trở thành ngự quỷ nhân, mạng sống vốn dĩ đã bị rút ngắn lại đi rất nhiều lần. Thế nhưng động một tý là hắn vẫn còn muốn liều mạng cùng người khác, đây không phải người điên thì còn là gì nữa?

Diệp Phong nhíu mày thật sâu.

- Lời này của cậu là có ý gì?

Dương Gian bình tĩnh nói:

- Không có ý gì, tất cả đều nằm ở từng câu từng chữ rồi. Hôm nay tôi không giết được anh, không có nghĩa là sau này cũng vậy. Cho nên tôi hi vọng anh nên chuẩn bị một chút, kẻo hôm nào tôi nổi hứng xông đến nhà, anh lại bảo là tôi đang cố ý gây phiền phức cho anh. Đương nhiên, nếu có thể tôi cũng sẽ hoan nghênh anh tìm đến tôi, tôi không để ý đến chuyện đó đâu.

Diệp Phong nói:

- Ý của cậu là hai người chúng ta không chết không thôi?

- Anh có thể hiểu nôm na như vậy cũng được.

Ánh mắt Dương Gian lộ ra một tia lạnh lẽo:

- Khơi mào chiến tranh xong lại muốn thu tay lại. Thiên hạ đâu có chuyện dễ dàng như vậy được, người hôm nay bị ám sát không phải anh. Nếu anh muốn hòa giải thì chờ anh chết, khi đó tôi sẽ viết một tờ đơn hòa giải đến đốt trước mộ của anh, lúc đó mới tính là hòa giải.

Sắc mặt Diệp Phong càng thêm ngưng trọng.

- Tôi hiểu rồi.

Hắn ta hiểu được, Dương Gian không phải là người điên, hắn muốn báo thù.

Là người trẻ tuổi, hắn không thể nào nuốt trôi cơn giận ngày hôm nay, ngẫm lại thì mọi chuyện cũng đúng.

Đều là ngự quỷ nhân khống chế hai con lệ quỷ, dựa vào cái gì Dương Gian phải sợ?

Đồng dạng, Diệp Phong cũng không sợ.

- Xem ra việc đến đây là một quyết định sai lầm nhất đời tôi. Nếu cậu khăng khăng muốn tìm tôi báo thù, tôi cũng không ngăn cản. Đến lúc đó mọi người đều dựa vào bản lĩnh để nói chuyện.

Diệp Phong có áo liệm trên người, cho nên hắn ta không tin Dương Gian có thể giết được mình.

Điều khiến hắn ta lo lắng nhất là nếu bản thân hắn ta giao đấu nhiều lần với Dương Gian, có lẽ hắn sẽ chết do lệ quỷ khôi phục.

Nói xong, Diệp Phong dùng ánh mắt hung ác liếc nhìn Vương Tiểu Cường một cái, xoay người rời khỏi đây.

Hôm nay hắn ta đến đây, không những không có đạt được mục đích mà còn nhiều thêm ra một cục nợ, một sự phiền phức. Chỉ sợ sau này thành phố Đại Xương sẽ không còn an ổn như vậy nữa.

Vương Tiểu Cường cũng có chút nghiến răng nghiến lợi, hắn ta đã không còn bình tĩnh như lúc trước.

- Chết tiệt, sao mọi chuyện lại biến thành như thế này.

Lần này hắn ta cũng không chịu nổi, việc hành động thất bại thì không nói, hiện tại hắn ta còn đắc tội thêm cả Diệp Phong.

Có thể nói là tổn thất quá lớn mhưng hiện tại cũng không phải là lúc nói những chuyện này.

Diệp Phong đã bỏ chạy rồi, hắn ta tuyệt đối không thể ở lại đây lâu được. Nếu không hắn ta sẽ không biết được bản thân có bị chết ở chỗ này nữa hay là không.

Vương Tiểu Cường cảm thấy tình thế không tốt, lập tức bỏ chạy.

Dương Gian nhìn thấy mọi chuyện, hắn không có ý ngăn cản.

Không phải là Dương Gian không muốn giết Vương Tiểu Cường mà hiện tại không thích hợp để làm chuyện đó. Hắn không thể giết Vương Tiểu Cường được. Bởi vì khi Vương Tiểu Cường chết, con quỷ kia sẽ khôi phục ở đây. Hiện tại trạng thái của hắn không thích hợp để xử lý chuyện này. Hơn nữa bên trong quỷ vực còn có quỷ dây thừng, hắn cần phải giam nó lại.

Thời gian hắn sử dụng quỷ vực quá lâu rồi.

Dương Gian nhìn về phía hai người đang bỏ chạy kia, trong lòng âm thầm nghĩ.

"Để cho hai người sống lâu thêm mấy ngày cũng được. Nhanh thôi, hai người sẽ biết quyết định ngày hôm nay của bọn họ ngu xuẩn đến mức nào."

Từ đầu đến cuối, hắn không hề chủ động khơi mào cuộc tranh chấp này nhưng phiền phức lại không ngừng chạy đến cửa tìm lấy hắn.

Nói đi cũng phải nói lại, nguyên nhân của toàn bộ chuyện này đều do hắn còn chưa đủ mạnh.

Kẻ yếu sẽ bị người khác lấy hàng ngàn hàng vạn lý do để ức hiếp.

Vì cái gì Vương Tiểu Cường lại dám chạy đến đây liệp sát hắn? Không phải thấy hắn thân cô thế cô, dễ ức hiếp à.

Vì cái gì Diệp Phong dám lội vào vũng nước đục này, không phải cảm thấy có 9 phần nắm chắc sẽ giết chết hắn nên mới không ngại bán một cái nhân tình cho Vương Tiểu Cường.

Sau khi trở thành ngự quỷ nhân, con người không thể thoát khỏi thói hư tật xấu bình thường, hiếp yếu sợ mạnh. Nhìn thấy hai người lái xe biến mất ở phía cuối con đường, lúc này Dương Gian mới quay người trở về lại bên trong quỷ vực.

Quỷ dây thừng vẫn đang phiêu đãng bên trong quỷ vực nên quỷ vực trở nên hung hiểm vạn phần, có được kinh nghiệm giam giữ lần thứ nhất, Dương Gian không thấy khó khăn khi muốn thu hồi quỷ dây thừng. Nhìn những sợi dây cỏ đang rủ lít nha lít nhít trước mặt, hắn biết bên trong chỉ có một sợi dây thừng, còn lại đều do lực lượng lệ quỷ biến hóa mà thành. Chỉ khi tìm được sợi dây thừng thật sự kia rồi giam giữ nó lại, chuyện này mới có thể kết thúc.

Nếu là ngự quỷ nhân bình thường, muốn tìm được chân thân của quỷ dây thừng là chuyện không có khả năng.

Nhưng khi đó, khi Dương Gian thả con quỷ dây thừng này đã biết một dấu hiệu, đó là một sơi dây kim tuyến, một loại ký hiệu.

- Tìm được rồi.

Chương 308: Báo Thù

Rất nhanh, Dương Gian thông qua mắt quỷ nhìn xuyên qua tầng tầng lớp lớp sợi dây thừng để tìm nó. Hắn lại tiếp tục sử dụng bóng quỷ không đầu để lôi quỷ dây thừng xuống, sau đó nhốt vào bên trong túi và bịt kín lại, quỷ dây thần đã bị ngăn chặn, nguy cơ được giải trừ.

Lúc này, Dương Gian mới thu hồi quỷ vực. Sau đó hắn gọi điện thoại cho Lưu đội trưởng:

- Alo, là Lưu đội trưởng phải không?

Lưu đội trưởng lập tức nói:

- Là tôi đây, là Dương Gian phải không? Chẳng lẽ là có chuyện gì cấp bách xảy ra nữa hay sao vậy?

Dương Gian nói:

- Chỗ của tôi chết một số người, đều là đám người đầu trộm đuôi cướp cầm súng giết người. Hiện tại bị tôi giết chết, gọi điện cho Lưu đội trưởng, hi vọng anh sẽ đến xử lý giùm tôi một chút.

Lưu đội trưởng giật mình, anh ta vội vàng nói:

- Được rồi, tôi sẽ lập tức đến ngay.

Đám người phản động cầm súng giết người?

Gần đây chuyện linh dị của thành phố Đại Xương đã đủ khiến anh ta cảm thấy nhức đầu rồi. Vì sao hiện tại lại còn xuất hiện thêm chuyện này chứ. Loại chuyện ác liệt như thế này thì anh ta cảm thấy bản thân phải nghiêm túc xử lý một chút.

Sau khi báo cáo cho cấp trên, rất nhanh Lưu đội trưởng lập tức điều động đội viên cùng xuất phát chạy đến tiểu khu Quan Giang. Nhưng sau khi cuộc trò chuyện kia diễn ra không đến 10 phút, điện thoại di động định vị vệ tinh của Dương Gian lại vang lên.

Nghĩ nghĩ một lát, hắn vẫn quyết định chọn bắt máy.

Lần này người liên lạc với hắn không còn là Lưu Tiểu Vũ nữa mà đã được đổi thành đội trưởng của cô ta, Triệu Kiến Quốc.

- Dương Gian phải không?

Dương Gian nói:

- Là tôi đây, không nghĩ lần này lại đích thân anh gọi điện cho tôi.

Triệu Kiến Quốc nói:

- Tôi đã nghe qua chuyện đã xảy ra chỗ cậu, nghe nói là đám người kia còn sử dụng súng ống. Đây tuyệt đối là một hành động có dự mưu từ trước, tuyệt đối không phải là đám người phản động cầm súng giết người đơn giản như vậy đâu.

Dương Gian nói:

- Đúng thế, chuyện này tôi cũng không cần phải giấu diếm anh làm gì. Lấy năng lực của anh có lẽ không đến hai ba ngày gì đó sẽ điều tra được. Thật ra nguyên nhân của chuyện hôm nay là do Vương Tiểu Cường, chủ tịch của câu lạc bộ Tiểu Cường ở thành phố Đại Xương và tên Diệp Phong kia đến để liệp sát tôi. À, cái từ liệp sát này có vẻ không đúng, hẳn là ám sát, ừm, ám sát thì đúng hơn. Bọn họ muốn giết tôi nhưng đáng tiếc lại thất bại.

Ở đầu bên kia của điện thoại, khi nghe được tin tức này, Triệu Kiến Quốc vừa sợ vừa giận. Hắn ta không nghĩ đến ngày hôm nay lại xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy. Đám người của câu lạc bộ lại dám đi ám sát Cảnh sát Quốc tế của thành phố Đại Xương?

Tên Vương Tiểu Cường này bị điên rồi hay sao, hắn ta không biết được chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm à.

Triệu Kiến Quốc nói:

- Cậu cứ yên tâm, phía trên chắc chắn cho cậu một cái công đạo. Tôi sẽ đích thân xử lý chuyện của Vương Tiểu Cường.

Dương Gian nói:

- Không, chuyện này tôi sẽ đích thân xử lý.

Nghe hắn nói như vậy, Triệu Kiến Quốc cảm thấy chuyện này có chút gì đó không đúng.

- Dương Gian, tôi cũng rất tức giận khi cậu gặp phải tập kích nhưng tức giận sẽ không thể nào giải quyết được bất cứ chuyện gì đâu. Cho dù Vương Tiểu Cường ngàn lần vạn lần không đúng đi nữa, cậu cũng đừng có quên hắn ta là em của Vương Tiểu Minh. Có dạng thân phận này, hắn ta có làm gì cũng được tha thứ một hai lần. Nói thế nào thì nói, giáo sư Vương đã làm ra nhiều cống hiến như vậy cho nhân loại, chúng ta không thể dùng mạng người nhà của công thần ra để khai đao.

Hắn ta hiểu được, nếu chuyện này mà để cho Dương Gian xử lý, Vương Tiểu Cường kia chết chắc.

Nếu còn để cho hắn ta đích thân xử lý, ít ra có thể xoắn xuýt bỏ qua.

Dương Gian nói:

- Đúng là giáo sư Vương có cống hiến rất lớn, chuyện này tôi không phủ nhận. Nhưng Vương Tiểu Cường thì không, không thể vì mối quan hệ anh em của bọn họ mà hi sinh tôi. Nếu anh còn khăng khăng muốn xen vào, tôi khuyên anh nên tìm cách tiêu diệt tôi một cách nhanh nhất có thể. Nếu không giáo sư Vương làm ra cống hiến lớn đến bao nhiều, tôi sẽ tạo thành tổn thất lớn bấy nhiêu. Hiện tại thế giới này đã xảy ra chuyện linh dị liên miên, tôi có thế sống sót được đã là cố gắng lắm rồi. Nếu tôi còn phải phân tâm tùy thời đề phòng người khác đến ám sát thì tôi đành xin lỗi, tôi chỉ có thể lựa chọn hắc hóa.

Hắc hóa?

Nghe được hai từ này, khóe miệng Triệu Kiến Quốc không khỏi giật giật mấy cái.

Sao cậu lại đi chọn hắc hóa, đây không phải là đang uy hiếp ư.

Dương Gian nói:

- Tôi nói trước với anh như vậy là vì tôi đang báo cáo với anh theo quy tắc. Thế nhưng nếu tôi đã làm việc theo quy tắc thì tôi cũng sẽ hi vọng những người đã chế định ra quy tắc như các anh cũng sẽ tuân theo nó mà làm việc. Dựa theo quỷ củ của Cảnh sát Quốc tế định ra, không biết việc ngự quỷ nhân ám sát Cảnh sát Quốc tế sẽ bị phán tội gì? Đừng nói anh không biết, chuyện này tôi đi hỏi cũng không khó.

Triệu Kiến Quốc do dự một chút, rồi mới mở miệng nói:

- Ám sát một vị Cảnh sát Quốc tế, mặc kệ là kẻ nào, có thân phận gì, thuộc tổ chức nào đều sẽ bị phán tội phản bội nhân loại. Tội này không có giảm án, chỉ có tử hình. Nếu là ngự quỷ nhân, Cảnh sát Quốc tế sẽ ưu tiên xử lý chuyện này, mức độ ưu tiên còn nằm trên cả xử lý chuyện linh dị.

Thiết lập ra quy củ như vậy là vì đảm bảo sinh tồn cho Cảnh sát Quốc tế.

Cảnh sát Quốc tế luôn chạy đầu liều mạng với chuyện linh dị, nếu còn bị ám sát thì còn có ai dám làm Cảnh sát Quốc tế. Đây là điều mà các quốc gia không cho phép xảy ra, vì vậy mới thiết lập ra quy củ nghiêm ngặt như vậy.

Dương Gian nói:

- Nếu nói như thế thì việc mà tôi sắp làm chính là đang thi hành công lý rồi? Cho nên tôi còn hi vọng Triệu Kiến Quốc anh đừng có phạm phải sai lầm.

-...

Triệu Kiến Quốc có cảm giác nói không nên lời.

- Cúp máy đây, lần sau trò chuyện tiếp.

Sau khi báo cáo mọi chuyện, Dương Gian lập tức cúp điện thoại.

Cuộc gọi vừa kết thúc, Triệu Kiến Quốc không nhịn được sự nóng nảy trong người mà phải phát ra một tiếng chửi tục:

- Con mẹ nó.

Toàn bộ đám người liên lạc viên bên trong phòng liên lạc đều đồng loạt nhìn về phía Triệu Kiến Quốc.

- Tên Vương Tiểu Cường này gây sự với người nào không được. Hết lần này tới lần khác lại gây sự với Dương Gian. Làm không được tích sự gì, chỉ biết gây phiền phức. Cái câu lạc bộ Tiểu Cường gì đó bị thủ tiêu cũng là một việc tốt, tránh cho sau này lại thành một mầm họa. Ngay cả Cảnh sát Quốc tế tên này còn dám ám sát, hắn ta muốn tạo phản hay sao vậy?

- Lưu Tiểu Vũ, cô lập tức giục Tôn Nghĩa. Để cậu ta trong vòng một ngày chạy đến thành phố Đại Xương, đồng thời giúp Dương Gian hoàn thành việc nhậm chứ.

- Vương Tiểu Cường có chết cũng sẽ phải chết ở trong tay của Cảnh sát Quốc tế, không thể nào chết ở trong tay của Dương Gian.

Trong việc lựa chọn giữa Vương Tiểu Cường và Dương Gian, Triệu Kiến Quốc không chút do dự khi lựa chon Dương Gian. Đây không phải liên quan đến tình cảm cá nhân cái gì đó mà xuất phát từ đại cục.

Vương Tiểu Cường làm được cái gì?

Chương 309: Tôn Nghĩa 1

Dựng một cái câu lạc bộ, không có xử lý chuyện linh dị, suốt ngày kéo bè kéo phái tranh đấu nội bộ.

Dù không thể khống chế Dương Gian nhưng người ta rất an phận, hơn nữa rất nghiêm túc khi giải quyết chuyện linh dị. Nếu thật sự phải hi sinh Dương Gian, cái giá này quá lớn.

Giết người tru tâm*.

* Ý nói làm những việc khiến người khác thất vọng, chết tâm.

Đến lúc đó còn có ai dám đi làm Cảnh sát Quốc tế, việc hắn giải quyết Vương Tiểu Cường cũng là phù hợp với quy định, không hề liên quan đến lấy việc công báo thù tư gì đó. Về tình về lý, Triệu Kiến Quốc không có lý do để bảo vệ Vương Tiểu Cường.

Nhưng Triệu Kiến Quốc lại không thể không cấp cho bên phía Vương Tiểu Minh một cái công đạo. Cho nên sau khi phân phó mọi chuyện, hắn ta lập tức đi khỏi phòng liên lạc.

Hắn ta phải thông báo mọi chuyện cho bên kia biết được.

Kết quả tốt nhất đương nhiên là để Vương Tiểu Minh ra mặt bảo vệ Vương Tiểu Cường. Như vậy hắn ta vừa có thể cho giáo sư Vương mặt mũi, đồng thời bên này hắn ta lại toàn lực phối hợp hành động vời Dương Gian, như vậy sẽ không đắc tội người nào hết.

Còn về phần Dương Gian có thể giết chết Vương Tiểu Cường được hay không thì còn phải nhìn vào bản sự của hắn.

"Tôi tên là Tôn Nghĩa, tên hiệu là Tôn điểu ti, từng là một tên liếm cẩu, một cái lốp xe dự phòng. Mặc dù nhân sinh của tôi chỉ là một màu u ám nhưng trời không tuyệt đường sống của người. Trong một lần tôi ngẫu nhiên liều mình tham gia vào cục Cảnh sát Quốc tế. Trở thành một nhân viên văn phòng vinh quang, ôm lấy bắp đùi của quốc gia."

"Ngày bình thường, tôi ở chỗ làm việc thường nghe được rất nhiều lý tưởng cao lớn từ phía trên. Vì thế tôi quyết định chuyển đổi công tác, hiện tại tôi chính thức trở thành một chuyên gia khai quật nhân tài cho quốc gia. Nhưng thực tế nghề này của tôi chính là cò mồi, trông không khác gì với những tú bà trong thanh lầu thời phong kiến."

"Vốn dĩ thân phận của tôi trong giới không có gì để mà phàn nàn. Tôi luôn luôn coi đây chính là một việc làm vinh quang, một vinh dự vì làm việc cho quốc gia. Tính đến hiện tại số lượng nhân tài mà tôi đã khai quật cũng không hề nhiều, ừm... cộng lại cũng sắp được ba người rồi."

"Mà hiện tại tôi đang đi xem mặt, cũng đã sắp sửa ba mươi nhưng vẫn chưa kết hôn, nếu còn tiếp tục như vậy, có lẽ tôi phải đi kiếm một người bạn trai thôi."

Ở bên trong một căn phòng ăn của một nhà hàng. Một người mặc bộ vest cũ kỹ, cách ăn mặc của người này khá sạch sẽ nhưng người này lại tỏ ra một bộ dạng thanh niên nghèo hèn, nghiêm mặt nhìn chằm chằm vào đối tượng gặp mặt.

Ở phía đối diện đã là đối tượng gặp mặt thứ ba mươi mấy của anh ta rồi?

Còn chính xác là ba mươi mấy thì anh ta đã không thể nhớ được nhưng chuyện này không có quan hệ, đây là một mở đầu mới.

Tôn Nghĩa híp mắt cười, cố gắng dùng giọng điệu ôn nhu nhất để nói chuyện.

- Giai Giai, tên của em thật sự rất dễ nghe, sau này anh có thể gọi em như vậy được không?

Ngồi phía đối diện là một cô gái tuổi tầm hai bốn hai lăm, ăn mặc khá xinh đẹp, cũng được coi là có mấy phần tư sắc. Chỉ là cô gái này trang điểm quá xinh đẹp khiến cho người ta không khỏi nghi ngờ về công việc của cô gái này.

Hồ Giai Giai mở miệng nói.

- Không thể, cái tên này chỉ có chồng tương lai của tôi mới có thể gọi mà thôi.

Tôn Nghĩa tỏ ra thập phần chân thành nói:

- Không sao, nếu em không ngại thì anh sẽ làm chồng tương lai của em. Em thấy có được không? Mặc dù anh không có bản lĩnh gì lớn nhưng em hãy tin tưởng anh, anh sẽ đối xử tốt đối với em.

Hồ Giai Giai lại nói.

- Chúng ta chỉ vừa mới thấy mặt mà thôi, hiện tại đã nói về chuyện này thì có vẻ không được tốt cho lắm? Chúng ta vẫn nên nói về cái khác đi, ví dụ như anh đang làm việc gì?

Tôn Nghĩa nói:

- Thật xin lỗi, công việc anh đang làm có yêu cầu cao về độ bảo mật. Cho nên anh tuyệt đối không thể nào nói ra được nhưng anh cũng có thể tiết lộ cho em biết. Việc anh đang làm không hề đơn giản, anh đang cống hiến một phần sức lực cho việc cứu rỗi toàn bộ nhân loại. Em có thể yên tâm, việc này chẳng những tiền đồ vô lượng mà còn là một việc làm vô cùng có ý nghĩa. Sau này Tôn Khang, con của chúng ta sẽ tự hào về công việc mà anh đang làm.

Hồ Giai Giai nghi hoặc hỏi lại:

- Con của chúng ta?

Tôn Nghĩa nói:

- Đúng thế, nếu năm nay chúng ta kết hôn vào ngày mùng 1 tháng 10. Sau đó mọi chuyện đều diễn ra một cách thuận lợi thì sang năm sau chúng ta sẽ có con. Nếu là con trai thì chúng ta đặt tên là Tôn Khang, anh hi vọng con có thể phát triển một cách khỏe mạnh. Còn nếu là con gái vậy đặt tên là Tôn Lợi, con sẽ xinh đẹp giống như một đóa hoa nhài.

-...

Hồ Giai Giai dùng ánh mắt như nhìn bệnh thần kinh nhìn Tôn Nghĩa, người này không có vấn đề gì đó về đầu đấy chứ.

Tôn Nghĩa nói:

- Thế nhưng em cứ yên tâm đi, con cái của chúng ta sẽ được dạy dỗ thật tốt, để sau này chúng trở thành những người cảnh sát chính trực và vinh quang.

Hồ Giai Giai có chịu đựng cảm giác buồn nôn mà hỏi lại Tôn Nghĩa.

- Vậy anh có thể tiết lộ một chút về thu nhập hằng năm của anh là bao nhiêu không?

Tôn Nghĩa tự tin nói:

- Dù là người thân trong gia đình nhưng việc này lại phải giữ bí mật. Nhưng em cứ yên tâm, việc nuôi sống em và hai đứa bé là không thành vấn đề đối với anh, có anh ở đây mẹ con các em sẽ không phải nhịn đói đâu.

Hồ Giai Giai lại hỏi tiếp:

- Đúng rồi, anh lái xe gì tới đây vậy?

- Lái xe? Không có, anh là một nhân viên tuân thủ pháp luật. Bình thường anh sẽ không sử dụng xe của đơn vị một cách tùy tiện, cho nên anh đạp xe đạp đến đây. Tiện thể nhắc đến đơn vị của anh, anh mới nhớ ra gần đây anh phải chạy qua thành phố Đại Xương một chuyến để công tác. Giai Giai em có muốn đi đến đó không? Anh dẫn em đi đến thành phố Đại Xương du lịch. Nghe nói ở chỗ đó có món bún cay thập cẩm không hề tệ. Giá cả cũng rẻ, mùi vị lại ngon. Anh chưa từng ăn nhưng bạn học thời tiểu học của anh đã từng nếm qua.

Sau khi nói xong, Tôn Nghĩa còn làm một hành động nuốt nước miếng.

Nghe đến đó, Hồ Giai Giai cảm giác được thời gian còn lại cũng không nhiều nữa. Cô nói:

- Thật sự xin lỗi, vừa rồi tôi có nhận được một tin nhắn, hiện tại phải rời khỏi đây vì có chút chuyện. Nên tôi xin phép được đi trước, lần sau chúng ta lại trò chuyện tiếp.

- Ách? Giai Giai, em muốn đi sao? Có gấp lắm không, nếu không anh lấy xe chở em đi? Xe của anh để ở bên ngoài.

Tôn Nghĩa chỉ tay vào một chiếc xe đạp ở phía bên ngoài cửa.

- Không, không cần, tôi thấy anh có vẻ không được tiện cho lắm.

Hồ Giai Giai cầm lấy, cô ta lập tức đứng dậy, không kịp chờ đợi nữa, cô ta muốn bỏ chạy ra ngoài.

Chương 310: Tôn Nghĩa 2

Tôn Nghĩa nói:

- Giai Giai, em đúng là thông minh, hiện tại có em nhắc nhở anh mới nhớ. Lúc đến đây anh đã uống mất nửa chai bia, là của ngày hôm qua thừa lại. Hiện tại trong người có chút men, lái xe không được tốt. Nếu bị cảnh sát giao thông bắt, có lẽ bọn họ sẽ thu bằng lái của anh mất. Bằng lái xe là do anh dùng tiền lương một tháng của anh để mua đấy. Nếu bị hủy thì thật đáng tiếc. Anh cảm thấy anh nên gọi taxi cho em thì hơn, sẽ nhanh thôi.

- Không cần, tôi gọi taxi được rồi.

Hồ Giai Giai vội vàng đi ra ngoài, trông giống như đang chạy trốn vậy. Cô ta không muốn nói chuyện với người có đầu óc không bình thường này quá nhiều, dù sao hiện tại nhiệm vụ của cô cũng đã hoàn thành rồi.

Tôn Nghĩa nhìn thấy Vương Giai Giai vội vàng rời đi, cảm thấy hơi xúc động, cảm thán.

"Lại quan tâm thêm một cô gái nữa. Nếu cô ấy chịu làm bạn gái của mình, mình nhất định sẽ khiến cho cô ấy cảm thấy hạnh phúc."

Bất chợt.

Đúng lúc này, anh ta cảm thấy đũng quần run rẩy một trận, ngay lập tức anh ta thò tay vào móc móc mấy cái.

Sau đó anh ta móc ra một chiếc điện thoại di động định vị vệ tinh.

- Alo, là tôi đây, có chuyện gì vậy? Gì, hiện tại lập tức đi đến thành phố Đại Xương luôn à. Không phải là ngày mai tôi mới đi qua hay sao, hiện tại tôi còn đang nghỉ ngơi mà. Cái gì, hủy bỏ nghỉ phép ư? Nhưng cái này sao mà hủy bỏ được chứ, tôi cố ý sử dụng một ngày nghỉ này để đi xem mắt, hiện tại đang dùng cơm. Không được, không được, tuyệt đối không được. Đây không phải là vấn đề về hủy hay không hủy mà là vấn đề về nguyên tắc. Ngày mai tôi sẽ lên đường đến thành phố Đại Xương.

- A, cái gì? Lần sau giới thiệu cho tôi một cô gái làm liên lạc viên à? Vậy tốt quá, hiện tại tôi sẽ lái xe đến thành phố Đại Xương ngay. Yên tâm, tôi nhất định cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ của tôi.

Tôn Nghĩa cúp điện thoại, sau đó vội vàng chuẩn bị rời đi. Thế nhưng lúc này đột nhiên xuất hện một người phục vụ, người này nói:

- Tiên sinh, ngài còn chưa có thanh toán.

Tôn Nghĩa nói:

- Bao nhiêu tiền?

Người phục vụ nói:

- Tổng cộng là 38000.

Nhất thời Tôn Nghĩa mở to hai mắt, nhìn trên bàn chỉ có một bình rượu vang đỏ và mấy dĩa hoa quả:

- Cái gì, mấy thứ này sao đắt như thế được?

Người phục vụ nói:

- Đây là giá cả được ghi trên menu rồi, không sai đâu ạ. Dĩa hoa quả siêu xa hoa màu xanh lục kia có giá là 8000, chai rượu này chính là rượu vang loki hiệu hoàng gia năm 1982 được nhập khẩu từ nước ngoài, nó có giá là 30000. Tổng cộng toàn bộ là 38000, chưa tính phí phục vụ. Nhưng nhìn qua thì thấy ngài lần đầu tiên đến đây cho nên ông chủ miễn khoản phí phục vụ.

Tôn Nghĩa nuốt nước miếng, sờ túi.

Trong đó chỉ có mấy tờ 5 đồng, 1 đồng. Ngoài ra còn có ba bốn tờ mười đồng, có điều chúng đều nhăn nhúm hết cả. Sau một hồi lục lọi thì anh ta móc đâu đó ra được một tờ một trăm đồng.

Tôn Nghĩa nói.

- Trước tiên có thể giao tiền đặt cọc không? Còn lại tôi sẽ trả góp sau.

Người phục vụ nói.

- Chuyện này thì không được nhưng ở chỗ chúng tôi có cung cấp mấy dịch vụ cho vay tiền nhanh chóng ở trên mạng. Chỉ tốn một chút tiền phí làm thủ tục là có thể vay được không ít tiền. Đương nhiên, tiền lãi cũng hỏi lớn một chút.

Tôn Nghĩa nói:

- Nếu được như thế thì tôi yên tâm rồi, vậy tranh thủ thời gian làm cho tôi đi.

Người phục vụ nói:

- Chuyện này còn cần đến ngài tự mình làm, tiệm chúng tôi chỉ hướng dẫn một số bước thôi.

Tôn Nghĩa nói:

- Không có vấn đề gì.

Nhưng ngay khi người phục vụ kia chỉ cho Tôn Nghĩa tải một số phần mềm chuẩn bị vay tiền. Kết quả là khi đang yêu cầu vay tiền thì tên của anh ta lại bị hệ thống kéo vào trong danh sách đen. Trên màn hình thông báo là số điểm tín dụng quá thấp, không thể nào yêu cầu.

- A, sao có thể như thế này được? Trước kia ngài có từng sử dụng dịch vụ vay tiền này chưa.

Tôn Nghĩa nói:

- Cậu nói phần mềm này à, tôi sử dụng thường xuyên mà. Ban đầu tương đối dễ vay, một khi mượn là được liền nhưng sau đó lại không được nữa. Hơn nữa còn thường xuyên gọi điện thoại mắng tôi, vì thể tôi mới xóa phần mềm này đi.

Người phục vụ nói.

- Nếu đã như vậy thì chúng tôi chỉ có thể xin lỗi ngài về dịch vụ này rồi. Ngài chỉ có thể gom góp tiền để trả tiền mặt thôi. Nếu trong tay của ngài không có nhiều thì ngài có thể gọi điện cho người nhà, bạn bè gì đó để vay.

Tôn Nghĩa nói:

- Điện thoại của tôi hết tiền rồi, không gọi được.

Người phục vụ nói.

- Đây không phải là điện thoại di động à?

Tôn Nghĩa lắc đầu nói:

- Cái này không được, đây là điện thoại di động định vị vệ tinh, chỉ được sử dụng trong những tình huống đặc biệt.

Người phục vụ nói.

- Đã như vậy thì tôi cũng hết cách rồi, nếu tiên sinh không thanh toán tiền, ngài sẽ không thể nào rời khỏi đây được.

Thế nhưng là lúc này điện thoại di động định vị vệ tinh của anh ta lại vang lên.

Bên kia điện thoại truyền đến thanh âm phẫn nộ của Triệu Kiến Quốc.

- Tôn Nghĩa, vì sao định vị vệ tinh từ điện thoại còn cho thấy cậu vẫn ngồi yên ở trong tiệm cơm, không chịu di chuyển? Cậu nghe cho rõ đây, tôi yêu cầu cậu trong vòng nửa giờ đồng hồ phải tập hợp ở vị trí chỉ định, đến đó sẽ có người đưa cậu đi thành phố Đại Xương. Nếu trong vòng nửa tiếng mà còn không có mặt ở đó thì cậu chuẩn bị tinh thần chịu phạt đi.

- Lão đại, chờ một chút, anh có tiền không? Bên này tôi đã ăn uống xong xuôi rồi nhưng hiện tại anh có thể cho tôi mượn một chút tiền để thanh toán, lần sau phát tiền lương tôi sẽ trả lại cho anh.

Triệu Kiến Quốc cố nén lửa giận ở trong lòng.

- Cậu muốn mượn bao nhiêu?

Tôn Nghĩa nói:

- Ba vạn tám.

Triệu Kiến Quốc nói:

- Cậu ăn một bữa cơm mà hết ba vạn tám? Lúc nãy không phải cậu còn bảo là cậu đang đi xem mặt hay sao. Vậy sao chỉ ăn bữa cơm đã tốn mất ba vạn tám, cậu không bị người ta lừa đó chứ.

- Không, sẽ không đâu, Giai Giai là một cô gái tốt, cô ấy sẽ không lừa tôi đâu.

- Tôi sẽ để cho cảnh sát địa phương điều tra chuyện này, nếu không có chuyện lừa đảo thì tốt, tôi sẽ thay cậu thanh toán toàn bộ.

Triệu Kiến Quốc có cảm giác mệt mỏi về lòng tốt của hắn ta. Toàn bộ những chuyện này đều là chuyện của trẻ con, thế nhưng hết lần này tới lần khác người dây vào không gỡ ra được lại chính là những người có được lực lượng kinh khủng không thể tưởng tượng, khác xa người bình thường.

Chương 311: Cảnh Sát Tới

Giờ phút này ở cửa của tiểu khu Quan Giang đã được thành lập đường dây cảnh giới. Một lượng lớn cảnh sát đang nghiêm túc thăm dò toàn bộ căn nhà, đồng thời không ngừng xử lý toàn bộ những thi thể ở xung quanh. Khung cảnh không quá huyết tinh nhưng chúng lại lộ ra vẻ quỷ dị.

Đa số trên người của các bộ thi thể này không hề xuất hiện vết thương nào chí mạng, đầu cũng không có dấu hiệu bị đập dập hay gì đó. Nhưng những cái đầu này lại giống như bị ai đó dịch chuyển đi vậy, chúng lăn lốc ở bên cạnh thi thể. Trên khuôn mặt đám người này còn tỏ ra bộ dạng hoảng sợ, không biết được trước khi chết đám người này đã chứng kiến chuyện gì rồi. Thế nhưng một ít người lại bị người ta dùng súng bắn chết tươi, máu tươi chảy ra lênh láng.

Một cảnh sát lập tức báo cáo.

- Báo cáo đội trưởng, tổng cộng toàn bộ có đến hai mươi ba cỗ thi thể. Hiện trường còn lưu lại một lượng lớn súng ống đạn dược. Từ những thông tin thu thập được từ hiện trường, đám người này đa số đều là người nước ngoài, bọn họ sử dụng cách nhập cảnh để vào nước, không ít người đã hết hạn cư trú ở nước ta. Hơn nữa hiện trường còn phát hiện ra không ít bom điều khiển từ xa, toàn bộ bom cũng chưa có kích nổ. Bên kia đã phong tỏa lại rồi, xin mời chuyên gia đến để xử lý đóng bom kia.

Sau khi nghe được mấy tin tức này, Lưu đội trưởng bắt đầu cảm thấy đau đầu. Đây không phải là vụ án mà cái chức đội trưởng nhỏ nhoi của anh ta có thể xử lý, cần phải bàn giao lại cho cấp trên.

Mà lúc này ở bên trong biệt thự, Trương Hiển Quý có chút lo lắng nói:

- Sao đang yên đang lành lại xảy ra chuyện như thế này? Xảy ra chuyện động đao động súng thật sự như thế này, nếu không biết người ta còn tưởng là đang đóng phim nữa đấy. Dương Gian, toàn bộ chuyện này là chuyện gì vậy?

Lúc này Dương Gian đang ngồi nhàn nhã trên ghế sopha ăn bánh, uống trà.

- Mục tiêu của bọn họ là tôi, tổng giám đốc Trương, ông không cần phải khẩn trương. Chuyện như vậy chỉ xảy ra lần này thôi, không có lần sau đâu. Thế nhưng chuyện này đã mang đến phiền toái cho tổng giám đốc Trương, tôi ở chỗ này xin phép được xin lỗi ông.

Thật ra người mà hắn có lỗi lớn nhất chính là Trương Vĩ.

Trong chuyện lần này, Trương Vĩ đã chết.

Thế nhưng hắn ta đã được tấm gương quỷ hồi sinh lại.

Chỉ là chuyện như vậy hắn không thể nào nói ra cho Trương Hiển Quý biết được.

Trương Hiển Quý nói:

- Cũng không phiền phức lắm, chỉ là lần sau đừng để chuyện như vậy xảy ra nữa là được. Nào là súng lục, súng bắn tỉa, còn có cả bom nữa, xem ra cậu đã dây vào một số người không gây nổi rồi.

Dương Gian nhìn bên ngoài một chút:

- Bọn họ thì tính là gì chứ, chỉ là mấy con chuột thôi. Người mà tôi muốn đối phó chính thức đã chạy mất rồi. Thế nhưng chuyện này chỉ là tạm thời. Đợi mấy ngày nữa tôi sẽ đi giải quyết hết bọn họ, chỉ khi tiêu diệt hết bọn họ, thì sau này trong thành phố Đại Xương tiếng nói của Dương Gian tôi mới có trọng lượng. Đến lúc đó tôi sẽ bù đắp lại một số tổn thất ngày hôm nay.

Trương Hiển Quý thấy Dương Gian bộ dạng tỉnh táo và tự tin như vậy thì cũng yên lòng hơn một chút.

- Nếu tổng giám đốc Trương cảm thấy không tin tưởng ở tôi thì ông có thể tạm tránh một thời gian, chờ tôi xử lý xong chuyện này thì ông lại quay lại.

Trương Hiển Quý ngẫm đi ngẫm lại một hồi, ông ta quyết định bản thân vẫn nên tránh đi một lúc thì hơn.

Ông ta không dám trải qua những chuyện như vậy.

Mặc dù chuyện này náo động rất lớn nhưng tiếng vang của nó lại rất nhỏ.

Vốn dĩ tiểu khu còn chưa có bắt đầu tiêu thụ chính thức nên có rất ít người ở đây. Vì thế không có quá nhiều người biết đến chuyện này, toàn bộ những người chết ở đây đều là những tên tôi phạm, Dương Gian không có chuyện gì, Trương Vĩ đã được hồi sinh, còn lại không có ai bị cuốn vào. Đây được coi là sự may mắn trong nỗi bất hạnh đi.

Chuyện còn lại cũng chỉ là lấy lời khai của một vài người làm chứng cớ gì đó, sau đó là thanh lý hiện trường và làm một số chuẩn bị giải quyết hậu quả. Lúc này Lưu đội trưởng đi đến tới cửa và nói với Dương Gian:

- Dương Gian, có thể nói chuyện riêng một lát không?

Dương Gian nói:

- Đương nhiên là được.

Lưu đội trưởng mang theo Dương Gian đi đến một vị trí tách khỏi đám người, sau đó nhỏ giọng nói với hắn.

- Trước đó tôi không có hỏi chuyện cậu, hiện tại việc thanh lý hiện trường cũng sắp sửa kết thúc rồi. Tôi có một vài vấn đề mong cậu sẽ cố gắng phối hợp với tôi. Tôi biết loại người như cậu đều không tầm thường nhưng nếu đã có người dám quang minh chính đại vận chuyển, sử dụng nhiều súng ống đạn dược như vậy. Tôi thấy bản thân tôi nên có trách nhiệm lôi chúng ra vành móng ngựa, để chúng đối diện với công lý.

Dương Gian nói:

- Thật ra tôi cũng hiểu được Lưu đội trưởng anh muốn hỏi chuyện gì. Nói thật vụ án này cũng không hề phức tạp như anh nghĩ đâu, tôi đã biết rõ kẻ đứng đằng sau chuyện này là ai. Chỉ là người bình thường sẽ không thể nào giải quyết bọn họ được. Nếu cứ mạo hiểm để người bình thường đi giải quyết chuyện này thì chỉ gia tăng thêm thương vong. Đây là điều mà tôi không muốn thấy, chuyện này tôi sẽ xử lý sau. Nhưng đám người cầm súng này có lẽ được bọn họ thuê từ một công ty nào đó, tôi hi vọng Lưu đội trưởng có thể điều tra ra bọn họ, thành phố Đại Xương sẽ không cho phép đám người ngoài pháp luật này hoành hành.

Lưu đội trưởng thận trọng gật gật đầu:

- Lại là việc liên quan đến chuyện linh dị hay sao? Tôi sẽ báo cáo chuyện này cho lên trên, thử xem anh ta có biện pháp nào xử lý chuyện này không.

Dương Gian nghe được ba chữ Triệu Khai Minh, nhất thời hắn trở nên lạnh lùng:

- Anh tốt nhất đừng có tìm đến tên kia. Đằng sau chuyện này cũng có dính dáng đến hắn ta, tên đó ước gì có thể mượn đao giết người, giết chết tôi đây.

Lưu đội trưởng kinh ngạc nói:

- Làm sao có thể chứ?

Dương Gian nói:

- Từ xưa đến nay sẽ không thiếu những cuộc tranh đấu giữa người với người đâu. Chuyện này không liên quan gì đến Lưu đội trưởng, đây là chuyện giữa hai chúng tôi. Nếu không có việc gì thì tôi xin đi về trước nghỉ ngơi.

Lưu đội trưởng suy nghĩ một chút, sau đó nói:

- Cảm ơn cậu đã phối hợp điều tra với tôi, nếu vụ án có tiến triển gì thì tôi sẽ thông báo cho cậu biết.

Dương Gian bất chợt nói:

- Đúng rồi, sau khi điều tra lấy bằng chứng thì phiền Lưu đội trưởng thay tôi bảo quản lại những súng ống kia giúp tôi.

Lưu đội trưởng nói:

- Chuyện này có vẻ không hợp quy củ cho lắm.

Dương Gian nói:

- Tôi biết mà, chỉ là tạm thời để ở chỗ của anh thôi.

Chờ mấy ngày nữa, hắn sẽ trở thành Cảnh sát Quốc tế thứ hai của thành phố Đại Xương, đến lúc đó hắn sẽ có quyền điều động những vũ khí này.

Tất cả những súng ống đó đều là vũ khí đặc chế dùng để đối phó với ngự quỷ nhân, phải tiêu hủy thì thật sự đáng tiếc.

Lưu đội trưởng nói:

- Tôi hiểu rồi nhưng đám vũ khí này chỉ lưu ở chỗ của tôi nhiều nhất là ba ngày.

Dương Gian gật đầu nói.

- Cảm ơn.

Giờ khắc này, sau khi thực hiện kế hoạch ở tiểu khu Quan Giang bị thất bại, Vương Tiểu Cường lại trở về câu lạc bộ của hắn ta.

Hiện tại câu lạc bộ đã là cảnh còn người mất, toàn bộ thành viên đều ngầm đồng ý rời khỏi chỗ này, cổ đông cũng biến mất. Người duy nhất còn sống sót là Mã Hữu Tài nhưng ông ta cũng lui cổ phần trốn mất tăm.

Lúc đầu còn có là bài chưa lật là Diệp Phong, hoàn toàn có thể giúp hắn ta khởi tử hồi sinh nhưng ai có thể nghĩ ra được lần hành động này lại thất bại. Lần hành động được ăn cả ngã về không này chỉ đối lấy được sự chật vật.

- Dương Gian! !! !

Ở trước quầy bar của câu lạc bộ trống rỗng, Vương Tiểu Cường uống rượu vào, sau đó phát ra một tiếng gầm nhẹ từ cổ họng.

Hắn ta biết toàn bộ mọi thứ đều đã bị hủy.

Rất nhanh, chỗ này cũng phải bỏ.

Sau khi mọi chuyện bị bại lộ, chẳng mấy chốc mà chỗ này cũng sẽ bị niêm phong. Nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì phiền phức sắp sửa tìm đến hắn ta rồi.

Nhưng hắn ta không cam tâm.

Chính hắn ta đã vất vả kinh doanh câu lạc bộ này một năm, hơn nữa đây cũng không phải là một câu lạc bộ thương nghiệp đơn thuần. Mà là một câu lạc bộ dùng làm bậc thang để thực hiện lý tưởng cùng dã tâm của hắn ta.

- Reng reng, reng reng!

Ngay khi hắn ta đang uống rượu giải sầu, điện thoại di động của hắn ta đột nhiên vang lên.

Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Vương Tiểu Minh, anh của hắn ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!