- Mẹ nó, Liệt Dương, cậu lấy cái ảnh chụp này ở đâu ra, tại sao tôi không tìm thấy.
Bạn học bên cạnh hỏi.
Trương Vĩ dương dương đắc ý nói:
- Là một người bạn của tôi đi ngang chụp được, hiện tại nơi đó đã phong tỏa, không cho chụp nữa, nếu cậu gọi tôi một tiếng ba tôi liền gửi cho cậu, còn nữa đừng có gọi tôi là Liệt Dương nữa, gần đây tôi lấy một cái tên tiếng Anh.
- Tên tiếng Anh gì?
- Ward Jill. Rất là Tây.
- Nói như vậy tôi cũng có một cái tên tiếng Anh là Ward Sabi, nhớ kỹ, về sau ra đường cứ gọi to tên tiếng Anh của tôi nha.
Dương Nhàn hỏi:
- Cũng nhau học chín năm trời, sao mà cậu ưu tú vậy?
- Dương Nhàn, chúng tôi đều phảo đi học bổ túc, do cậu là học không vô đó thôi.
Trương Vĩ dương dương đắc ý nói.
- Nói đến chuyện kỳ bí, gần đây trên mạng tôi cũng nghe rất nhiều người nhắc đến, nói như thật, tôi cũng bị mấy cái hù không dám xem, bọn cậu nói mấy thứ này này tóm lại là thật hay giả vậy? Không phải có mấy nơi thực sự có ma chứ.
Bên cạnh một bạn nữ tên là Miêu Tiểu Thiện bu lại hỏi.
Thấy thế, Dương Nhàn đáp:
- Đa số chuyện trên mạng đều là giả, trừ phi tận mắt nhìn thấy, nếu không tôi không tin trên đời này có ma quỷ nhưng có nhiều thứ thà tin có còn hơn không, nếu quả thật đụng phải những thứ này vẫn là cách xa một chút mới tốt.
- Nói cũng đúng.
Miêu Tiểu Thiện nhẹ gật đầu.
- Ngừng nói chuyện, yên lặng.
Lúc này giáo viên Vương quát to một tiếng nhanh chân tiến vào phòng học:
- Phía nhà trường thông báo đột xuất, hôm nay tiết tự học buổi tối đổi thành tiết tuyên truyền, chủ yếu là tuyên truyền tri thức phòng vệ cho học sinh, chút nữa lúc đang giảng bài tôi không muốn nghe thấy bất kỳ người nào nói chuyện quấy rối kỷ luật lớp học, tiếp theo xin mời thầy Chu, Chu Chính giảng bài cho chúng ta, mọi người vỗ tay hoan nghênh nào.
- Hả?
Dương Nhàn vừa vỗ tay vừa thấy nghi nghi, đã trễ thế này còn dạy kỹ năng phòng vệ?
Thế nhưng khi thấy Chu Chính tiến vào, mắt hắn không khỏi giật vài cái.
Người đàn ông tên Chu Chính này mặc một bộ áo khoác màu xám áo, thân trên bọc kín mít, còn đeo khẩu trang, phải biết là trời đang rất nóng, trước ngực đeo không biết cái giấy chứng nhận gì.
Khiến người ta chú ý là tướng mạo người này rất là đáng sợ, khuôn mặt của ổng cực kỳ gầy gò, cơ hồ đã là da bọc xương, thậm chí còn có thể nhìn thấy hình dạng và góc cạnh xương mặt, trên mặt còn sót lại chút thịt, bởi vì cực kỳ gầy gò nên đôi mắt ông ta lộ ra rất lớn, bên trong vằn vện tia máu, như là rất nhiều ngày không ngủ.
Tuy khuôn mặt gầy gò nhưng cái bụng lại gồ lên rất cao.
Giống như là đội một cái bụng bia tràn đầy thịt mỡ, người có bụng bia hẳn là không gầy như vậy chứ.
Bất thường, bất thường một cách quái dị, làm cho lòng người sinh ra nỗi bất an.
Giờ phút này Chu Chính đứng trên bục giảng toàn thân trên dưới tản ra luồng khí âm u, tiều tụy, chết chóc, toàn thân cứng ngắc bất động, con mắt vằn vện tia máu có chút chuyển động như hai viên thủy tinh ảm đạm không có tia sáng.
Chỗ Ánh mắt rảo qua, tất cả học sinh đều cảm giác rờn rợn sợ hãi.
Dương Nhàn nắm lại nắm đấm theo bản năng, toàn thân không khỏi căng lên, không dám nhìn thẳng, thầm nghĩ trong lòng:
"Loại cảm giác này so với lúc đối mặt tấm hình kia còn mãnh liệt hơn..."
- Chào các em học sinh, tôi tên là Chu Chính, cảnh sát hình sự quốc tế, thật vui vì hôm nay có thể sống sót đứng đây giảng bài cho các em.
Cuối cùng Chu Chính cũng mở miệng nói chuyện, thanh âm của ông ta khô khốc, khàn khàn, the thé, nghe như thủy tinh xẹt qua nền đất, lại phối hợp với gương mặt vô cùng gầy gò kia khiến cho người ta không khỏi cảm thấy rùng mình. Rất vui vì còn sống, đứng đây mà giảng bài cho các em.
Trong lòng, Dương Nhàn run lên, lời này sao nghe quái quái.
Lúc này Chu Chính lại cầm lấy phấn viết quay người viết một chữ to trên bảng đen tuy viết ngoáy nhưng lại vô cùng rõ ràng:
Quỷ ~!
- Truyền thuyết về ma quỷ đã tồn tại từ xưa đến nay, không chỉ trong lịch sử nước ta, trong lịch sử các quốc gia khác đều có, kiến thức lịch sử của tôi cũng không tốt, cũng không kể dược chuyện từ thời cổ đại, chỉ nói về các sự kiện lớn xảy ra mấy chục năm trở lại đây: sự kiện cung điện Louvre của Pháp, biệt thự ma ám của Mỹ, chuyện bóng ma ở bãi đỗ xe ở quốc đảo, lời nguyền của Pharaoh... Cùng với sự kiện nước ta niêm phong chung cư.
Giọng Chu Chính vẫn khàn khàn the thé, ông không chút sợ hãi nói:
- Có người đã nói, cuối cùng của khoa học cũng là thần học, câu nói này không hề sai, hiện giờ có những chuyện mà các em không thể không tin, những năm gần đây chuyện kỳ bí ở các quốc gia tăng đột biến rõ rệt, không đơn giản chỉ là chuyện xảy ra một hai lần mà đang dần dần diễn biến thành hiểm họa mang tính toàn cầu, nếu như tình hình này không được khống chế một cách hữu hiệu, tương lai... có lẽ toàn bộ thế giới sẽ không có tương lai.
Tất cả mọi người nghe nói thế đều cảm giác khá kinh ngạc.
Cái tiết giảng bài tuyên truyền này sao lại biến thành đại hội kể chuyện ma vậy? Còn khoác lác tới độ thế giới sắp diệt vong.
Không chỉ là học sinh, ngay cả giáo viên Vương cũng hơi sửng sốt.
- Mấy chuyện liên quan tới phương diện này tôi không tiện nhiều lời, các em cũng không cần hỏi, tiếp theo lời tôi muốn nói mong các em học sinh nhớ kỹ, buổi thuyết trình kỹ năng phòng vệ lần này có lẽ tương lai có thể cứu tính mạng của các em.
Chu Chính không nói tiếp, mà quay người lại viết lên bảng đen một câu: "Quỷ không thể giết chết."
- Trong tương lai không xa có lẽ các em sẽ gặp tình huống mà vĩnh viễn mình không muốn gặp, ví dụ như... gặp phải quỷ. Mặc dù có chút sốc nhưng vẫn mong các em nhớ kỹ câu nói này, quỷ không cách nào giết chết được, cho nênm dù là trong lúc cực độ sợ hãi cũng đừng nghĩ đến việc liều mạng với thứ đó, bởi vì sinh mệnh của các em không là gì khi đứng trước thứ đó, thứ đó sẽ giết các em tựa như là giẫm chết mấy con kiến, không, thậm chí còn nhẹ nhàng hơn, có lẽ nháy con mắt, búng cái tay, các em liền xong đời.
Đôi mắt tiều tụy vằn vện tia máu của ổng nhìn chằm chằm tất cả mọi người, nói câu nàyvới vẻ chăm chú vô cùng, sau đó lại quay người viết lên bảng đen câu thứ hai.
- Cái có thể đối phó với quỷ, chỉ có quỷ.
Chu Chính lại nói:
- Nếu như không có biện pháp để nào giết chết ma quỷ, các quốc gia dù có lực lượng khoa học kỹ thuật cũng không hề có tác dụng, bùa, thần chú cũng được, bom cũng vậy, thậm chí là vũ khí hạt nhân, tất cả đều vô ích, nếu như trong tương lai các nhà khoa học của các nước không thể phá giải Quỷ thì trước mắt cũng chỉ có cách dùng quỷ để đối phó với quỷ thôi, tôi biết trong lòng các em có nghi vấn, thậm chí còn có người cảm thấy tôi có phải là mắc bệnh tâm thần hay không nhưng không quan trọng, quan trọng là nghe tôi giảng và luôn ghi tạc những lời này trong đầu, về sau các em sẽ dùng tới. Đương nhiên, cũng hi vọng các em vĩnh viễn không cần dùng tới.
Chương 4: Bài Giảng (2)
- Dương Nhàn, người này đang nói cái gì á, sao tôi nghe chẳng hiểu gì?
Bênh cạnh là Trương Vĩ thì thầm hỏi.
Dương Nhàn nói:
- Tôi cũng nghe không hiểu lắm nhưng mà nghe những lời này trong lòng tôi luôn cảm thấy có chút bất an.
- Chẳng lẽ lại Địa Cầu biến dị? Giống như trong tiểu thuyết viết?
Trương Vĩ nói tiếp.
- Chắc không phải chứ...
Nghe thấy thế, Dương Nhàn có chút do dự đáp lời.
Mặc dù hắn từng ảo tưởng thần tiên xuất hiện, thế giới tồn tại siêu năng lực nhưng những thứ này nếu tồn tại thật thì trong lòng hắnkhó tránh khỏi khủng hoảng, dù sao đối với người bình thường thì đây là một mối uy hiếp cực lớn.
Trên bục giảng Chu Chính tiếp tục nói:
- Đã không có biện pháp giết quỷ, lại không có năng lực phi thường, như vậy kết hợp hai tình huống, có thể đưa ra một vấn đề, nếu như người bình thường bị quỷ để mắt tới thì làm gì mới có thể sống sót? Đây là trọng điểm, hi vọng các em nhớ kỹ, vĩnh viễn, tốt nhất là cả cuộc đời.
Nói xong ông ta lại quay đầu viết câu thứ ba:
"Nhìn thấu quy luật của quỷ."
- Mỗi một sự vật đều có quy luật có thể tìm ra, quỷ cũng không ngoại lệ, theo nghiên cứu số liệu cho thấy mỗi một loại quỷ đều có một loại phuơng thức giết người và phương thức hành động gần như là cố định, tựa như chương trình máy tính, bạn nhấn nút mở máy máy tính mới có thể vận hành, bạn nhắp con chuột mới có thể mở ra phần mềm, vượt qua sợ hãi, nhìn rõ quy luật của quỷ, tìm ra sơ hở, đây là cơ hội suy nhất để người bình thường có thể còn sống sót khi bị quỷ để mắt tới.
- Nhớ kỹ, nếu như bị quỷ tìm tới, ngoại trừ biện pháp này ra các em không có bất kỳ biện pháp gì khác để có thể sống, trong lòng đừng mong có cơ may, khả năng của thứ đó kinh khủng vượt qua tưởng tượng của các em.
Ông ta lại lặp lại một câu với vẻ âu lo.
…
"Quỷ không thể bị giết chết."
"Chỉ có quỷ mới giết được quỷ."
"Thấu hiểu quy luật của quỷ."
Ba câu viết rõ ràng trên bảng đen, viết ẩu nhưng rõ ràng, có thể thấy lúc viết Chu Chính dùng lực rất lớn
Thế nhưng học sinh lớp học tự học buổi tối lại ai nấy nhìn nhau.
Người này có thật là cảnh sát hình sự quốc tế không vậy? Không phải là người điên từ chỗ quái nào chạy ra chứ, đây là dạy tự phòng thân á, phòng thân là nói mấy thứ khó hiểu cho người ta lẫn lộn à.
Có học sinh trong lòng lắc đầu không tin những lời ông ta nói.
Cũng có học sinh bắt đầu xì xầm nghị luận, thậm chí có tiếng cười hài hước.
Rõ ràng là đa số mọi người đều không thèm để tâm lời Chu Chính.
Chỉ có Dương Nhàn là vẻ mặt có chút nghiêm túc, bởi vì câu chuyện trong diễn đàn ngày hôm qua, cộng với bức ảnh khiến hắn cảm thấy rất bất an kia, còn những lời cổ quái của người này nữa... chẳng lẽ thế giới này đúng là đang xảy ra những thay đổi mà mình không biết?
Chu Chính viết xong ba câu kia, không hề nói nhiều thêm nữa mà là dùng ánh mắt tiều tụy tràn ngập tơ máu kia chăm chú nhìn tất cả mọi người:
- Các em học sinh, sau đây nếu có nghi vấn gì hoặc là quanh mình xảy ra chuyện kỳ quái gì có thể hỏi tôi, tôi sẽ giải đáp cho các em, nếu không có gì muốn hỏi, tiết học phòng thân hôm nay dừng ở đây.
Chỉ có điều là một học sinh muốn hỏi cũng không có.
"Hay là hỏi ổng về chuyện bức ảnh cụ già kia nhỉ."
Dương Nhàn thoáng nghĩ mò cái điện thoại, mở diễn đàn kia ra, lần nữa lật bức ảnh cụ già kia ra.
Nhưng trong lúc cậu còn đang do dự, ánh đèn trong lớp học đột nhiên mờ đi, cả lớp học liền trở nên u ám hẳn.
- Hở?
Trên bục giảng mặt Chu Chính hơi sầm lại, lập tức trở nên vô cùng cảnh giác.
Dương Nhàn cũng nhận ra nên ngẩng đầu nhìn nhưng trong lúc vô tình xuyên qua cửa sổ thủy tinh nhìn ra hành lang ngoài lớp học thấy một bóng người thì lập tức mắt cậu trừng lớn, ý thức toàn thân buộc chặt lại, một nỗi hoảng sợ tột độ từ trong lòng tràn ra, hơn nữa nhanh chóng bao trùm toàn thân, thậm chí lúc này thân thể cậu đã mất đi tri giác.
Ngoài cửa sổ, một ông lão toàn thân áo dài đen, trên mặt toàn là thi ban đứng thẳng đơ ở đó, một đôi mắt xám trắng, chết chóc không chút thần thái đang nhòm vào lớp học, như một thi thể lạnh lẽo đứng thẳng đơ ở đó.
Xung quanh ông cụ đó tối đen một vùng không chút tia sáng, lúc này đèn trên hành lang dường như hoàn toàn tắt hẳn, một đoàn bóng tối dày đặc như dòng thủy ngân nhanh chóng tràn vào lớp học.
Bức tường gần ông cụ dần mục rữa với tốc độ nhanh chóng có thể thấy bằng mắt thường, mặt tường mới quét sơn chốc lát cũ kỹ như đã qua mười mấy năm, dần phủ đầy rêu xanh, xạm đen, tróc ra loang lổ, một mùi âm u, thối rữa dần dần lan tỏa.
"Là ông cụ trong câu chuyện trên diễn đàn... không thể nào, sao ông ấy lại ở đây?"
Lòng bàn tay Dương Nhàn hơi trắng ra vì quá dùng lực, hắn nắm chặt điện thoại, trên màn hình điện thoại đang hiển thị bức ảnh của ông cụ đó, giống hệt ông cụ ngoài cửa sổ, chỉ là ông cụ ngoài cửa sổ càng đáng sợ hơn so với trong bức ảnh...
Sau đó toàn thân cậu sợ hãi đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, do kích động quá độ ghế cũng bị cậu làm đổ.
Thấy hành động quá kích của Dương Nhàn, các bạn học khác trong lớp nhất loạt nhìn về phía cậu.
- Dương Nhàn, em đứng dậy làm gì, còn không mau ngồi xuống, đừng làm loạn kỷ luật lớp học.
Giáo viên Dương ở đằng sau nhìn thấy liền quát lên.
Nhưng mà lúc này Dương Nhàn giống như là không hề nghe thấy, ánh mắt hoảng sợ của cậu nhìn chăm chăm vào ông cụ bận áo dài đen ngoài cửa sổ.
ổng nhúc nhích rồi...
Cơ thể cứng đờ chuyển động một cách máy móc, tròng mắt đờ đẫn trắng xám chết chóc dường như không có tiêu cự, chỉ là ngây ngốc chuyển động theo cái đầu.
"Cộp, cộp, cộp..."
Tiếng bước chân rõ ràng không có tiếng vọng vang lên ngoài hành lang, như có như không truyền vào lớp học.
"Ổng muốn đi hả?"
Toàn thân Dương Nhàn toát mồ hôi lạnh, trong lòng cực kỳ mong ổng có thể đi khỏi đây, đừng có đi vô.
Nếu như câu chuyện trong cái diễn đàn kia là thật thì một khi ông già bước vào... hậu quả không dám tưởng tượng.
Nhưng sự thực trái với mong muốn, ông lão kia không có đi, ổng chỉ đi mấy bước cuối cùng đứng lại trước cửa lớp học.
- Dương Nhàn, còn chưa ngồi xuống, em không nghe thấy tôi nói hả? Lớp học an toàn em cũng dám náo loạn?
Giáo viên Vương trở nên nghiêm khắc.
- Aaa!
Lúc này một nữ sinh thét lên, sau đó chỉ vào quyển sách trên bàn, bị dọa đến mức nói không lên lời.
Nhưng nhìn quyển sách trên bàn học của cô đang nhanh chóng ố vàng, sau đó mốc meo, mục nát... cuối cùng biến thành một vật thể mục rữa đen sì sì.
- Thối quá, Tô Nhụy, sao trên bàn bạn lại có một đống phân.
Trương Vĩ bịt mũi nói.
- Không thể nào, sao có thể xuất hiện quỷ vực ở trường học?
Sắc mặt nam sinh bên cạnh sắc mặt xanh mét, cả người đột nhiên bật dậy, nhanh chóng lùi ra mấy bước.
- Phương Kính, cậu bảo quỷ gì cơ?
Giáo viên Vương điên tiết, học sinh lớp tự học buổi tối bình thường khá là tự giác hôm nay lại hết đứa này đến đứa khác làm sao vậy?
Chương 5: Quỷ Vực
Trên bục giảng Chu Chính hơi khép mắt, toàn thân cảnh giác, ánh mắt tiều tụy lúc trước nháy mắt không thấy, cả người như là một con mãnh thú mới xuất chuồng, trở nên bạo lực và dữ tợn, ông ta nhìn xoáy vào Phương Kính nói:
- Em biết 1uỷ vực?"
Phương Kính lại tỏ ra bình tĩnh không giống như người thường, cậu nói:
- Chu Chính, thầy rất rõ sự xuất hiện của Quỷ vực nghĩa là gì phải không, trong trường học ít nhất xuất hiện 1 con quỷ siêu cấp nguy hiểm. Nếu hôm nay không xử lý tốt, tất cả người trong trường đừng mong ai sống sót rời khỏi, bao gồm cả ông.
- Xem ra những thứ cậu biết không ít, cậu cũng là người điều khiển quỷ hả? Chu Chính hỏi:
- Chu Chính, đây là chuyện của tôi, thầy không cần quan tâm.
Sau đó Phương Kính lại dùng vẻ mặt hung ác nhìn Dương Nhàn:
- Vốn định mấy ngày nữa mới xử lý cậu, không ngờ tương lai sẽ thay đổi thế này, Dương Nhàn, hôm nay tôi nói luôn, tôi sẽ không để cậu phát triển tiếp, tương lai thằng nhóc như cậu sẽ rất đáng sợ, nhân vật mà quỷ thần nói giết là giết, khu vực cấm người sống nói san bằng là san bằng, nhưng kiếp này định sẵn cậu chết trẻ rồi.
- ?
Dương Nhàn có chút nghi hoặc nhìn Phương Kính, chẳng hiểu cậu ta nói gì nhưng trong lòng hắn càng để ý chuyện ông già áo dài đen đang đứng ngoài lớp học kia hơn.
Các học sinh khác nghe thấy câu này đều khiếp sợ.
- Mẹ ơi, Phương Kính, lượng tin tức trong câu này của cậu khủng quá, xảy ra chuyện gì với cậu vậy, còn nói tương lai, còn kiếp trước, không lẽ mày là xuyên từ tương lai tới hả?
- Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi, nhân vật chính thiên mệnh trong tiểu thuyết là vậy đó, tỉnh lại là về đến quá khứ, Phương Kính cậu là nhân vật chính trong tiểu thuyết hả? Tương lai chắc là đã xảy ra thay đổi lớn gì đó, nhớbảo kê tôi nha.
- Nếu đúng vậy thì Phương Kính là nhân vật chính chân mệnh thiên tử thì Dương Nhàn là cầm đầu phái phản diện, tương lai chắc Phương Kính bị Dương Nhàn hành chết nên giờ mới sống lại báo thù, mọi người mau cô lập Dương Nhàn, sau này đừng chơi với nó nữa, sau này mong Phương ca quan tâm, tiểu đệ làm tay sai cho đại ca.
- Toi rồi, toi thật rồi, hôm nay sao thế nhỉ, ai ai cũng đầu óc không bình thường, do mình không theo kịp thời đại hay thế giới này thay đổi quá nhanh? Nói nói sao sách của tôi cũng biến thành đống phân rồi, tôi hình như cảm thấy xảy ra chuyện lớn rồi, hoảng quá đi.
Những học sinh đang nói này, khi đối diện với việc cổ quái xảy ra có vẻ như còn chưa ý thức được nguy hiểm đã ập đến, chỉ là hiếu kỳ thậm chí có chút kích động vì hưng phấn.
Đột nhiên…
"Thùng, thùng, thùng."
Tiếng gõ cửa trầm đục, rõ ràng như gõ vào lòng mỗi người đột nhiên vang lên, mang theo một tiết tấu quỷ dị truyền vào lớp học.
Thời khắc này, tất cả mọi người đều cảm thấy linh hồn mình dường như bị thứ gì đó bao trùm, giống ở dưới đáy nước ngạt thở khó chịu.
- Là tiếng gõ cửa đó... giống hệt trong kia.
Trong lòng Dương Nhàn run lên.
Âm thanh này giống hệt như trong file âm thanh trên diễn đàn đó, chỉ là nghe ở hiện trường thì càng rõ ràng hơn thôi.
Sắc mặt Chu Chínhcực kỳ nghiêm trọng, ông ta lấy ra một cái điện thoại đặc biệt ấn nút khẩn cấp, đầu bên kia lập tức bắt máy.
- Chu Chính à? Báo cáo tình hình đi.
Đầu bên kia vang lên một giọng nữ.
- Tôi đang ở trường THPT số 7 thành phố Đại Xương, sự kiện khẩn cấp, trong trường xuất hiện ít nhất một con quỷ siêu cấp nguy hiểm.
Chu Chính lập tức nói.
- Đã ghi nhận.
Tốc độ nói ở đầu dây kia rất nhanh
- Có thể đối phó không?
Chu Chính nói:
- Con quỷ đó đã hình thành quỷ vực, bắt đầu sản sinh ảnh hưởng tới vị trí chỗ tôi, không nhìn thấy ánh đèn bên ngoài, có lẽ phạm vi của quỷ vực lớn hơn tôi nghĩ.
- Quỷ vực à... tình hình nghiêm trong hơn rồi, anh không đối phó được đâu, mau rút đi thì hơn.
- Bây giờ đi thì muộn rồi, học sinh ở đây rất nhiều, tôi phải dùng hết khả năng để đảm bảo các em có thể sống sót rời khỏi.
Chu Chính nói.
- Với trạng thái hiện giờ của anh, nếu tiếp tục dùng sức mạnh của quỷ rất nguy hiểm, đến lúc đó có thể chỗ anh không chỉ có một con quỷ, mà là hai con, tôi kiến nghị anh rút lui, tuy cực hạn của anh sắp đến, dù anh liều mạng cũng chẳng chắc chắn cứu được ai cả, quỷ có thể sản sinh ra quỷ vực thậm chí có thể xếp vào cấp độ thảm họa.
Giọng nói trong điện thoại vang lên
Chu Chính nói:
- Không còn thời gian rồi, tôi cách thứ đó chưa tới 5 mét, nó đang đứng trước cửa lớp, thậm chí có khả năng đã nhìn trúng tôi, tiếp theo tôi sẽ duy trì liên lạc, nếu bị ngắt nghĩa là tôi đã chết, mong cô chuyển di thư cho cha mẹ tôi, thôi nhé, tôi bắt đầu hành động đây.
"Thùng, thùng, thùng."
Tiếng gõ cửa trầm đục, rõ ràng vang lên từ bên ngoài, một dài hai ngắn, đồng thời có tần suất cố định, không ngừng gõ lên cửa lớp học.
- Giáo viên Vương…có người gõ cửa.
Có học sinh không biết đánh giá tình hình la lên.
Giáo viên Vương có chút tần ngần nhưng xem dấu hiệu có vẻ là đã xảy ra vấn đề rất nghiêm trọng, lại không kìm được sự hiếu kỳ trong lòng, hay là mở cửa sau của lớp học đi ra xem thử rốt cuộc là ai đang gõ.
- Đừng ra.
Chu Chính vội la lên.
Nhưng lúc ổng la lên là đã muộn rồi, cô Vương đã đi ra ngoài nhưng kỳ quái là cô Vương vừa mới mở cửa đi ra dường như trong một nháy mắt là đã không thấy vết tích.
Đúng vậy, không có gì xảy ra nữa.
Ngoài cửa lớp tối đen một mảnh, u ám nồng đậm như có thể nuốt trọn tất cả tia sáng, sau khi cô Vương đi ra ngoài không còn chút động tĩnh nào nữa, đến một chút âm thanh cũng không truyền đến, giống như cả người biến mất vào không gian vậy.
Hơn nữa, sau khi cửa lớp mở ra, bóng tối bên ngoài như một đoàn mây đen nồng đậm nhanh chóng tràn vào, không ngừng xâm nhập vào không gian lớp học.
Lúc này, đứa có dây thần kinh thô nhất cũng cảm thấy không đúng rồi.
Tất cả mọi người trừng lớn mắt lộ ra vẻ sợ hãi, nhiều nữ sinh bị dọa hét toáng lên, rời khỏi chỗ ngồi không ngừng lùi về sau.
Đúng là có quỷ rồi?
…
"Cốc, cốc cốc."
Âm thanh gõ cửa nặng nề, quái dị vẫn cứ vang lên đều đặn, như thể tiếng chuông đồng hồ báo thức hẹn trước.
Cửa chính của phòng học không khóa, thậm chí còn chẳng cài then, chỉ đóng hờ lại mà thôi, dùng lực một chút là có thể dễ dàng mở ra.
Nhưng điều làm người ta rợn cả tóc gáy đó là ông lão mặc áo dài màu đen, cả người chi chít những đốm đen kia không hề đẩy cửa chính, vẫn đứng trân trân ở ngoài gõ cửa, không hề có ý định bước vào.
Có lẽ mặc dù ông lão muốn đi vào nhưng bóng tối đen như hũ nút ngoài hành lang đã nhanh chóng lan tới.
Cả phòng học bắt đầu xuất hiện những biến đổi khó mà tưởng tưởng nổi.
Trên bức tường mới tinh bỗng trở nên mốc meo loang lổ, lớp xi măng tróc ra rơi xuống, tạo thành bề mặt lồi lõm lỗ chỗ, bức tường gồ ghề mọc ra những mảng mốc màu xanh đen, tỏa ra mùi lạnh lẽo, ẩm mốc, những sách vở đặt trên ghế bỗng chốc ngả vàng, sau đó mục nát, thậm chí đến cả lớp xi măng trên nền cũng bắt đầu bị bào mòn nhanh chóng, để lộ ra những cốt thép loang lổ, đến nỗi có một vài chỗ còn bắt đầu sụp xuống.