Virtus's Reader
Khủng Bố Sống Lại

Chương 312: CHƯƠNG 312: TẤM DA TRỢ GIÚP

- Tiểu Cường, hiện tại nhanh chóng chạy đến chỗ của anh ngay.

- Không tôi sẽ không đến cái phòng thí nghiệm đáng chết đó. Tôi không quên những gì mà anh đã làm đối với tôi. Hiện tại cái bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ của tôi không phải là do anh ban tặng hay sao. Tôi coi anh là anh nhưng anh lại coi tôi là một vật thí nghiệm.

Vương Tiểu Cường nghiến răng nghiến lợi gầm lên:

- Hiện tại anh còn muốn làm cái gì nữa? Anh áp mấy cái thí nghiệm chết tiệt kia của anh lên tôi nữa?

Giọng của Vương Tiểu Minh cực kỳ tỉnh táo, uy nghiêm:

- Dương Gian muốn giết em, nếu em còn tiếp tục ở lại cái câu lạc bộ thì chết chắc, không muốn chết thì lăn tới chỗ này cho anh. Lần này em đã gặp rắc rối lớn rồi, bên trên đã ngầm đồng ý cho hành động của Dương Gian. Đồng thời còn dốc toàn lực phối hợp với cậu ta, trong trường hợp bắt buộc bọn họ sẽ điều động Cảnh sát Quốc tế phối hợp hành động.

- Hiện tại nếu em còn ở lại thành phố Đại Xương thì chỉ còn một con đường chết, chỉ có đến phòng thí nghiệm của anh, Dương Gian mới không thể giết chết em.

Vương Tiểu Cường quát:

- Chuyện của tôi không cần anh phải quản, nếu Dương Gian muốn giết tôi thì cứ đến? Tôi cũng là ngự quỷ nhân.

Vương Tiểu Minh nói:

- Con quỷ trong cơ thể của em không chống đỡ được lâu đâu, hiện tại không phải là lúc mạnh miệng.

Vương Tiểu Cường nói:

- Chuyện của tôi không cần anh lo.

Vương Tiểu Minh nhịn không được phải nổi giận.

- Tên phế vật này, mày muốn cho anh mày phải tức chết phải không? Lập tức cút về phòng thí nghiệm cho tao.

"Phanh!"

Nhưng còn chưa nói xong, Vương Tiểu Cường đã quẳng mạng chiếc điện thoại ở trong tay xuống đất khiến nó vỡ nát. Hắn ta cầm lấy một chai rượu, vừa tu vừa gào thét một cách điên cuồng.

- Tôi không phải là phế vật.

- Tôi không phải là phế vật, tôi không phải.

Sau khi say rượu, hắn ta ngồi bất lực ở dưới mặt đất, ôm đầu khóc hu hu. Vương Tiểu Cường cảm thấy một loại cảm giác bất lực cùng hoảng sợ đối với cái chết. Hắn ta biết Dương Gian sẽ tìm đến và giết mình. Mặc dù hắn ta rất muốn chạy trốn nhưng tôn nghiêm lại không cho phép bản thân hắn ta làm như thế.

Vương Tiểu Cường không muốn làm một con chó nhà có tang, trốn đông trốn tây. Hắn ta cũng không muốn chạy qua phòng thí nghiệm quỳ xuống cầu xin Vương Tiểu Minh che chở.

Ban đêm, Dương Gian đứng một mình trên tầng 5 biệt thự. Hắn đứng cạnh khung cửa sổ, nhìn về hướng thành phố Đại Xương, nơi đang thắp lên những ngọn đèn sáng trưng, trong lòng âm thầm suy nghĩ.

"Việc tiêu diệt tên Vương Tiểu Cường cũng không khó lắm, hắn ta cũng không có uy hiếp nhiều với mình. Nhưng rất khó để tiêu diệt Diệp Phong, dựa vào năng lực hiện tại của mình vẫn có chút miễn cưỡng."

"Nếu tiêu hao thời gian với Diệp Phong, có lẽ sẽ tiêu diệt được đối phương. Nhưng làm vậy bản thân sẽ chịu tổn thất khá lớn. Đây không phải sự lựa chọn sáng suốt. Ngay cả khi mình có tấm gương quỷ với khả năng phục sinh lần nữa thì việc đó cũng khá nguy hiểm."

Chỉ có thể coi tấm gương quỷ như một lá bài tẩy cuối cùng, không được ỷ lại vào nó quá nhiều, trong lòng Dương Gian vẫn còn sự cố kỵ rất lớn.

Ví dụ như sau khi hồi sinh lại thì trong người của hắn còn có hai con lệ quỷ bản thân hắn đang khống chế nữa chăng. Hay sau khi bản thân hắn sống lại sẽ bị cánh tay quỷ bắt lại như tình trạng của Trương Vĩ, khiến cho bản thân bị kẹt trong tấm gương, phục sinh thất bại.

Không thể lấy tính mạng bản thân đặt cược một cách tùy tiện. Một khi xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn, bản thân hắn khó có cơ hội làm lại lần hai. Lựa chọn chính xác nhất và tốt nhất hiện tại là tăng cường thực lực của hắn.

Dương Gian nhìn về phía đèn đuốc sáng trưng phía xa xa trong thành phố Đại Xương, trong lòng thầm quyết định.

"Nếu bản thân đã trở thành ngự quỷ nhân, quỷ hòa một thể với mình rồi. Như vậy sẽ khó có khả năng để tước đoạt lệ quỷ trong người mình ra ngoài. Nếu đã vậy, mình chỉ có thể cố gắng đi đến cuối con đường mà thôi. Tương lai như thế nào không cần quan tâm quá, nhưng hiện tại mình sẽ không cho phép có thứ gì đó uy hiếp đến an toàn của bản thân."

Hắn muốn giữ vững tiểu khu Quan Giang này, về sau chỗ này đã được coi là nhà của hắn. Thậm chí hắn còn có ý định chuyển toàn bộ những anh em thân thích, bạn bè đến ở chỗ này. Nhằm tìm kiếm cho bản thân và gia đình một chỗ sinh hoạt an toàn khi chuyện linh dị bùng nổ trên toàn thế giới.

Việc xuất hiện của Vương Tiểu Cường và Diệp Phong không chỉ là hành động ám sát đơn giản, bọn họ đang phá hư lý tưởng, mộng tưởng của bản thân Dương Gian.

Dương Gian lần nữa nhớ đến tấm da quỷ dị kia.

"Muốn tăng cường lực lượng của bản thân mình thì chỉ còn một cách mà thôi, kiếm đáp án từ tấm da. Những gì mà tấm da kia biết còn nhiều hơn so với tưởng tượng của bản thân mình."

Dù hắn đặt tấm da kia vào chiếc hộp bằng vàng và hàn kín lại, quyết định sau này sẽ không có ý định dùng đến nó nhưng Dương Gian vẫn không vứt nó đi, điều này có thể thấy được, tác dụng tấm da kia đã cắm sâu vào trong tâm trí của hắn. Dương Gian không thể vứt bỏ nó một cách dễ dàng được.

Hắn đoán rất có thể tấm da này là một con quỷ, nếu bản thân hắn lọt vào vị thế cùng đường mạt lộ, ngay cả quỷ hắn cũng phải sử dụng thôi.

Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.

"Bằng vào những thứ có trong tay của mình. Bất kể là quỷ dây thừng, tấm gương quỷ hay cuộc điện thoại của quỷ gõ cửa đều không đủ để giết chết Diệp Phong. Áo quỷ trên người của tên kia quá mức quỷ dị, nó có thể ngăn cản quỷ tấn công. Năng lực của răng quỷ vẫn chưa biểu hiện ra toàn bộ. Một khi hai con quỷ của hắn ta xuất toàn lực, có lẽ mình chỉ có thể sử dụng quỷ vực để bỏ trốn."

Dương Gian hiểu được sự thiếu hụt của bản thân, dù năng lực này khá quỷ dị nhưng thiên hướng của nó chủ yếu là tự vệ, nghĩ xong hắn quay người mở cánh cửa bên cạnh.

Dương Gian đi vào phòng lấy chiếc hộp bằng vàng kia. Hắn không do dự chút lập tức mở nó ra. Tấm da màu nâu đen mang theo mùi hôi thối nhàn nhạt của xác chết hiện ra trước mặt hắn.

Tấm da này chẳng có điểm nào bất thường hết nhưng hắn không thể nào quên được những gì đã xảy ra ở trong thôn Hoàng Cương, tấm da không có chút đặc biệt nào có thể nuốt gọn một con quỷ, mà con quỷ kia hoàn toàn không có chỗ trống nào để phản kháng.

Ngay cả quỷ mà nó cũng có thể giết chết một cách dễ dàng như vậy, huống chi là người. Cho nên mỗi khi sử dụng tấm da này, Dương Gian đều có một chút cảm giác hoảng sợ cùng khiếp vía.

Dương Gian trầm giọng nói:

- Hiện tại mày biết tao muốn cái gì, tao không nói nhảm nữa, nói tao biết cách tăng cường lực lượng. Lần này mày không được phép nói bậy nói bạ, hiện tại tao không có kiên nhẫn ngồi tám với mày đâu. Nếu mày không nói thì ngày mai mày sẽ được đưa đến đáy biển Thái Bình Dương, vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời, không bao giờ xuất hiện trên thế giới này nữa.

Nếu lúc hắn cần sự hỗ trợ mà tấm da này không có cách gì để giúp, như vậy hắn không chút do dự nào mà hủy tấm da này. Bởi vì việc giữ tấm da này không có chút giá trị nào.

Tấm da không có động tĩnh gì nhưng ba phút sau, phía trên tấm da bắt đầu xuất hiện chữ viết màu đen.

Chương 313: Cách Khống Chế Lệ Quỷ 1

"Tôi tên là Dương Gian, hôm nay tôi chưa chết. Cuộc ám sát nhằm vào tôi đã thất bại nhưng năng lực của tên kia lại cường đại hơn những gì tôi tưởng tưởng. Mặc dù tôi không quá cam tâm cũng chỉ có thể thả bọn chúng đi. Thế nhưng hận thù, khúc mắc vẫn còn nằm mãi ở trong lòng của tôi. Từ trước đến giờ, chưa bao giờ cảm giác muốn giết người của tôi lại mạnh mẽ đến như thế."

"Hiện tại năng lực của tôi còn không đủ, đây là điều mà tôi đã sớm nghĩ đến rồi. Vì thế đây là lúc tôi nên tăng cường lực lượng của bản thân. Thế nhưng loại phương pháp này quá nguy hiểm, tôi còn đang do dự có nên thực hiện hay không."

"Thật ra tôi vẫn chưa nắm chắc khi sử dụng năng lực này, nếu có người nhìn thấy, có lẽ bản thân tôi sẽ lâm vào tình trạng cực kỳ nguy hiểm. Tôi lưu lại phương pháp này để cảnh cáo những người sau nên cẩn thận hơn khi sử dụng, bởi vì nó quá nguy hiểm."

Khi nhìn đến đây Dương Gian nhíu mày lại.

Cuối cùng tấm da này vẫn chịu thỏa hiệp?

- Phương pháp là gì?

Toàn bộ chữ viết trên tấm da lập tức biến mất, thay vào đó là hai chữ mới được xuất hiện: Tự sát.

Hả?

Nhìn hai từ này, Dương Gian đột nhiên có một loại cảm xúc muốn xé nát tấm da này. Cuối cùng tên gia hỏa này vẫn lừa hắn đi chết hay sao?

Thế nhưng, những gì hiện ra bên trên tấm da sau đó lại khiến cho hắn phải nhíu mày suy tư thật lâu.

"Việc tự sát không phải là hành động tự sát đơn thuần. Cốt lõi của việc khống chế lệ quỷ hoàn mỹ là không để bản thân chết bởi lệ quỷ khôi phục lại. Loại phương pháp không chế lệ quỷ hoàn mỹ cực kỳ hà khắc, phương pháp này cần một con quỷ khác trợ giúp. Mà hiện tại trong tay của tôi đã đáp ứng đủ điều kiện để làm điều này, chỉ là lúc đó tôi còn chưa có ý thức được."

Trong lòng của hắn cũng chấn kinh vì những gì được ghi trên tấm da.

- Phương pháp khống chế quỷ một cách hoàn hảo? Chuyện này sao có thể tồn tại.

Từ khi trở thành ngự quỷ nhân, Dương Gian cũng đã tìm hiểu rõ ràng khá nhiều chuyện. Sỡ dĩ lệ quỷ có thể bị khống chế là do bản thân lệ quỷ đang nằm trong trạng thái dần dần thức tỉnh.

Chính vì vậy, người mới có thể cùng tồn tại với quỷ ở trong một cơ thể.

Nhưng một khi quỷ triệt để thức tỉnh lại thì chắc chắn con người sẽ chết.

Đây là kết quả của việc lệ quỷ khôi phục.

Cho đến nay đã có không ít người chết vì lý do này, Chu Chính, Nghiêm Lực, còn có tên Vương Nhạc vừa mới chết cách đây không lâu.

Đây là những gì mà Dương Gian tự mình tìm hiểu được, đương nhiên còn nhiều điều mà bản thân hắn không hiểu.

Sau khi tỉnh tảo lại, Dương Gian lại bắt đầu tự hỏi:

"Trước tiên không cần suy nghĩ nhiều về việc chuyện này có khả năng xảy ra không, nhưng nếu chuyện này là sự thật thì sao? Kết cục sẽ như thế nào đây?"

Dù nhìn theo góc độ nào đi nữa thì chuyện này không thể nào tin tưởng, nhưng trên thế giới đã xuất hiện quỷ. Ngay cả việc phục sinh người chết mà tấm gương quỷ có thể làm được thì sao chuyện này không có khả năng xảy ra chứ?

Nếu có thể khống chế quỷ một cách hoàn mỹ, chẳng khác gì bản thân là con quỷ đã khôi phục hoàn toàn. Loại năng lực như thế mạnh đến mức nào, hắn không thể tưởng tượng ra được.

Tiếp tục nhìn xuống phía dưới, tấm da lại xuất hiện hàng chữ mới:

"Bằng vào những điều kiện của bản thân, tôi có thể khống chế hoàn mỹ mỗi bóng quỷ không đầu phía sau lưng mà thôi."

"Hiện tại việc khống chế bóng quỷ không đầu đều dựa vào áp chế của mắt quỷ, tác dụng của nó là kéo dài thời gian khôi phục của mắt quỷ. Trên thực tế, năng lực cũng không chỉ có từng đó, nếu ngày nào đó bản thân tôi có thể lợi dụng toàn bộ khả năng của nó, có lẽ sẽ tạo nên những hiệu quả mà ngay cả chính tôi cũng không bao giờ tưởng tượng ra được."

Dương Gian bắt đầu có chút do dự.

"Khống chế bóng quỷ không đầu một cách hoàn mỹ?"

Đúng thật, bóng quỷ không đầu rất nguy hiểm.

Nó có thể chiếm lấy thân thể của quỷ và biến thành của nó.

Một khi nó chiếm được một con quỷ nào đó, có lẽ nó sẽ biến thành một con quỷ khác, một con quỷ hoàn toàn mới.

Một con quỷ vừa khó giải vừa khủng bố.

Cho nên đa số thời gian, Dương Gian đều cảnh giác với bóng quỷ không đầu. Miễn cho một lúc nào đó bản thân hắn không chú ý lại bị khống chế và giết chết những người bên cạnh một cách không kiêng nể.

"Muốn khống chế bóng quỷ không đầu một cách hoàn mỹ, tôi phải lợi dụng quỷ dây thừng và năng lực của tấm gương quỷ."

Tròng mắt Dương Gian hơi híp.

- Mày đã thành công gây cho tao sự tò mò khi nói nhảm nhiều như vậy, thế nhưng phương pháp là gì?

Toàn bộ chữ viết trên tấm da lập tức biến mất, chỉ để lại một hàng chữ màu đen to rõ ràng:

"Để cho bóng quỷ không đầu chiếm lấy thân thể, sau đó dùng quỷ dây thừng treo cổ tự sát phía trước tấm gương quỷ."

Nhìn phương pháp được ghi lại trên tấm da, nhất thời Dương Gian kinh hãi đến mức phải lùi lại phía sau mấy bước.

Cảm giác hoảng sợ xộc thẳng lên trên đầu của hắn, khiến cho cả người hắn không tự chủ mà sinh ớn lạnh.

Thả cho bóng quỷ không đầu chiếm lấy thân thể, sau đó dùng quỷ dây thừng treo cổ tự sát ở trước tấm gương quỷ?

Chỉ có một câu nói ngắn ngủi như vậy lại để cho hắn ta phải chết đến ba lần.

Đầu tiên là việc để bóng quỷ không đầu nhập vào thân thể, không thể nghi ngờ gì nữa, đây là một hành động hẳn phải chết.

Một khi bị bóng quỷ không đầu khống chế cơ thể, như vậy nó có thể tách cơ thể của hắn ra nhiều phần. Làm không khéo, nó gỡ đầu của hắn xuống khỏi cổ là hết phim. Đây cũng là lý do vì sao mà bóng quỷ không đầu vẫn luôn hạn chế ở bên ngoài cơ thể hắn.

Dùng quỷ dây thừng để treo cổ, đây là cách tự sát lần hai.

Hiện tại quỷ dây thừng đã hoàn toàn khôi phục, một khi nó cuốn lấy bất cứ kẻ nào, đối phương chết chắc. Ngay cả ngự quỷ nhân cũng khó lòng chạy thoát. Không phải ngự quỷ nhân nào cũng có áo liệm như Diệp Phong kia, có thể ngăn cách toàn bộ đòn tấn công của lệ quỷ.

Còn việc đứng trước tấm gương quỷ, đây là chuyện không thể nào.

Trước đó, người anh họ của Miêu Tiểu Thiện là Thượng Quan Vân đã đứng trước tấm gương, điều xảy ra sau đó hắn biết rõ ràng. Một khi tấm gương quỷ chiếu vào người nào đó, nó sẽ lưu lại hình bóng của người đó. Hình bóng đó không phải của người bên ngoài, mà của một con quỷ nào đó trong tấm gương biến hóa ra. Điều này đã được chứng minh từ những gì mà Trương Vĩ đã trải qua.

Một khi đứng ở trước tấm gương quỷ trong khoảng thời gian dài.

Dương Gian lập tức bị giam bên trong tấm gương, một con quỷ khác sẽ thay thế hắn xuất hiện ở bên ngoài.

Đây chính là cách tự sát thứ ba.

Vậy mà tấm da này lại bày ra và bắt hắn thực hiện liên tiếp ba việc kia cùng một lần.

Đây chẳng khác gì một nghi lễ tự sát.

Nếu trên thế giới này trao tặng phần thưởng cho cách tự sát nào tốt nhất, Dương Gian cảm thấy combo tự sát này của hắn sẽ chắc chắn nhận giải. Phần thưởng kia có thể là một phần mộ ở vị trí tốt chẳng hạn.

Nhưng trên tấm da lại xuất hiện ra hàng chữ mới.

Chương 314: Cách Khống Chế Lệ Quỷ 2

"Muốn khống chế lệ quỷ một cách hoàn mỹ, nhất định phải để con quỷ kia khôi phục lại. Hành động dùng quỷ dây thừng để tự sát khiến bóng quỷ không đầu bị kích thích và khôi phục hoàn toàn. Cứ cho trong người còn mắt quỷ đi nữa, nó cũng không thể áp chế được. Một khi bóng quỷ không đầu khôi phục, kết cục sẽ là nó chiếm lấy thân thể tôi. Đây chính là một cục diện hẳn phải chết nhưng lại là tiền đề cho việc khống chế bóng quỷ không đầu một cách hoàn mỹ."

"Quỷ bên trong tấm gương quỷ có thể sẽ lôi kéo tôi vào trong đó và thay thế, nhưng năng lực tấm gương quỷ hẳn sẽ vô dụng với quỷ. Chờ sau khi tôi chết, bóng quỷ không đầu sẽ hoàn toàn khôi phục lại. Việc tôi tự sát trước tấm gương quỷ hình thành một cục diện cực kỳ đặc biệt khiến bóng quỷ không đầu và tấm gương tranh đấu với nhau để đoạt lấy thân thể của tôi."

"Như vậy ai sẽ là người chiến thắng?"

"Không một ai trong hai con quỷ kia là người chiến thắng hết, người chiến thắng cuối cùng chỉ có thể là tôi. Một khi đầu của tôi được lôi ra từ trong tấm gương quỷ, tôi sẽ được phục sinh. Đồng thời cuộc chiến tranh đoạt giữa tấm gương quỷ và bóng quỷ không đầu cũng biến mất. Đến lúc đó bản thân tôi sẽ khống chế bóng quỷ không đầu một cách hoàn mỹ."

Dương Gian nhìn thấy phương pháp vừa kinh khủng, vừa điên cuồng trước mắt, điều đầu tiên hiện ra trong đầu của hắn là không thể tưởng tượng. Nhưng không thể không nói phương pháp này rất có đạo lý.

Điều này cũng tương tự như việc hắn lợi dụng những đặc điểm của quỷ, để tạo ra một cái vòng lặp vô hạn rất lôgic.

Kết quả cuối cùng của chuyện này chính là hai con quỷ bị chết máy, xen ở giữa là Dương Gian, chính hắn là bên thứ ba sẽ trở thành người chiến thắng.

- Mày đúng là cmn một thiên tài, ngay cả loại phương pháp như vậy mày cũng có thể nghĩ ra được.

Dương Gian nhìn chằm chằm vào tấm da, trong lòng lại có một loại xúc động sau khi sự hoảng sợ qua đi.

Nếu chuyện này thành công, chẳng khác gì thân thể của hắn đã biến thành quỷ.

Điều này sao lại không lợi hại cho được?

Nhưng câu tiếp theo được viết lên bên trên tấm da lại khiến cho mặt của Dương Gian tối sầm lại:

"Đương nhiên, loại phương pháp này sẽ tồn tại khả năng thất bại. Nếu như tôi thất bại, hành động kia của tôi sẽ là hành động treo cổ tự sát trên trần nhà. Tôi sẽ hoàn thành một hành động tự sát vô cùng hoàn mỹ, hơn nữa sẽ không có một ai dám đến nhặt xác cho tôi."

Việc này cũng không có thành công 100%.

Nếu trong cuộc chiến này kia, hai con quỷ kia không chết máy cùng nhau, hoặc giữa hai con quỷ này có một con mạnh và một con yếu. Như vậy con mạnh sẽ áp chế con yếu và giành chiến thắng.

Kết cục của Dương Gian rất thảm, là một cái chết cực kỳ thảm.

Đây giống như một trận đánh cược, mà thứ dùng để cược chính là mạng sống của hắn.

Đây không phải trò chơi, khi thất bại có thể làm lại. Nếu chuyện này làm không tốt, một đám lệ quỷ sẽ khôi phục. Cuối cùng sự cẩn thận đã chiến thắng cảm xúc nhất thời.

"Phương pháp này quá kinh khủng, nếu chỉ vì đối phó với Diệp Phong mà mạo hiểm dùng cách này thì không hề đáng. Mình không có nhiều thời gian để dây dưa cùng tên Diệp Phong kia, hơn nữa điều này còn tồn tại khả năng thất bại. Nếu làm vậy thì quả thật không hề có lời."

Dương Gian lại cất tấm da vào trong hộp, sau đó hàn kín chiếc hộp làm bằng vàng và cất kỹ, hắn mang theo tâm trạng suy tư rời khỏi tầng 5. Trước khi đi hắn muốn đi vào căn phòng cất tấm gương quỷ để nhìn một chút. Mặc dù hắn không có lập tức làm ra quyết định nhưng phương pháp điên cuồng được tấm da kia đưa ra đã in sâu ở trong đầu của Dương Gian.

Hiện tại hắn không muốn sử dụng phương pháp này, có điều khi bản thân hắn rơi vào một tuyệt cảnh nào đó. Tất nhiên Dương Gian sẽ dùng phương pháp này để liều chết đánh cược một lần.

Chỉ là trước mắt thời cơ còn chưa có thành thục.

"Không thể mạo hiểm sử dụng phương pháp của tấm da kia, mình mạo hiểm quá nhiều lần. Không có khả năng lần nào cũng may mắn thành công. Xem ra còn phải nghĩ ra cách khác để tăng cường thực lực của bản thân."

Mang theo ý nghĩ như vậy, Dương Gian quay trở về phòng ngủ.

Thế nhưng về phòng nghỉ ngơi cho có lệ vậy thôi, chứ hắn vẫn chưa chữa khỏi bệnh mất ngủ.

Tình trạng hiện tại của bản thân hắn không cho phép ngủ say, mà hắn cũng không cần ngủ. Nếu là người bình thường, có lẽ đã bị điên sau khoảng thời gian dài chẳng nghỉ ngơi gì cả.

Mà vào ngày thứ hai, Dương Gian lại nhận được một cuộc gọi từ điện thoại vệ tinh.

Là cuộc gọi từ Triệu Kiến Quốc.

Anh ta thông báo việc bổ nhiệm Cảnh sát Quốc tế của thành phố Đại Xương.

Người phụ trách chuyện này chính là Tôn Nghĩa, đồng thời kếu Dương Gian tới điểm hẹn. Theo đó Triệu Kiến Quốc cũng tiết lộ cho hắn, một khi việc bổ nhiệm kia thành công, toàn bộ các thế lực ở thành phố Đại Xương đều ủng hộ Dương Gian trong việc truy nã hai người Vương Tiểu Cường và Diệp Phong.

Dương Gian để điện thoại xuống, thầm nghĩ trong lòng.

"Đến thời điểm hiện tại, xem ra Triệu Kiến Quốc cũng phải đưa lựa chọn."

Nếu Triệu Kiến Quốc kéo dài thời gian, không thể nghi ngờ gì nữa anh ta sẽ bảo vệ tên Vương Tiểu Cường kia.

Nhưng anh ta không làm vậy.

Dùng góc độ chuyện công để xem xét về chuyện này, rõ ràng cống hiến của Dương Gian lớn hơn rất nhiều so với Vương Tiểu Cường.

Vương Tiểu Cường chỉ gây thêm phiền toái, Dương Gian lại có thể xử lý chuyện linh dị thay thành phố Đại Xương.

Nếu lựa chọn đơn giản như vậy, bọn họ cũng chọn sai, Dương Giankhông có lý nào lại đi lựa chọn trở thành Cảnh sát Quốc tế. Sau khi để điện thoại xuống, hắn lập tức cầm chìa khóa xe muốn đi ra ngoài.

- Tôi đi ra ngoài có việc một tý.

Giang Diễm mặc trên người bộ trang phục công sợ lộ ra vẻ thành thục. Cô vội vã kéo lấy cánh tay của Dương Gian, tỏ ra bộ dạng nũng nịu nói với hắn.

- Cậu muốn đi đâu thế? Mang tôi đi theo với, tôi ở lại đây một mình thấy rất sợ.

Dương Gian nói:

- Tôi đi xử lý chuyện linh dị, chị có theo không?

Giang Diễm lập tức buông cánh tay Dương Gian ra, khua tay bảo:

- Tôi đi làm đây, cậu nhớ về sớm một chút. Xương xương xương.

Bổ nhiệm nhậm chức Cảnh sát Quốc tế.

Dương Gian lái xe đi đến một địa điểm chỉ định ở bên trong thành phố Đại Xương để nhận sự bổ nhiệm này.

Trước đó hắn cũng đã hỏi qua Lưu Tiểu Vũ, hiểu được việc khảo hạch đối với Cảnh sát Quốc tế là tương đối nghiêm khắc. Trừ điều kiện người khảo hạch phải là ngự quỷ nhân ra, còn cái gì mà ước định về tinh thần, ước định về tính cách gì đó, nghe nói mấy cái này khá quan trọng.

Dù sao chức trách của Cảnh sát Quốc tế cũng là xử lý chuyện linh dị trong thành phố, đồng thời còn nắm giữ quyền lợi cực lớn. Một khi người kia xảy ra vấn đề, nói không chừng người đó sẽ mang đến cho tòa thành phố kia một trận tai nạn không thể tưởng tượng.

Bất quá việc của Dương Gian lại thuộc về phương diện đặc thù.

Hiện tại bên trong thành phố Đại Xương đã có Triệu Khai Minh là Cảnh sát Quốc tế, bây giờ hắn chính là vị Cảnh sát Quốc tế thứ hai.

Sở dĩ bên trên đồng ý để chuyện này xảy ra chính là vì trong thời gian này Dương Gian đã lập được khá nhiều công lao.

Chương 315: Tiến Hành Khảo Hạch

Không kể là chuyện linh dị của quỷ gõ cửa hay chuyện của bóng quỷ không đầu, thôn Hoàng Cương, tất cả đều thể hiện đầy đủ năng lực của cá nhân hắn. Mà việc cứu ra Cảnh sát Quốc tế Phùng Toàn, Đồng Thiến cũng cho cấp trên thấy rõ phong cách làm việc của Dương Gian.

Một ngự quỷ nhân vừa có thể cứu viện Cảnh sát Quốc tế, có thể giải quyết được các loại chuyện linh dị khó giải, đương nhiên cấp trên không thể lạnh nhạt với người đó.

Nếu không phải Dương Gian không muốn bản thân trở thành Cảnh sát Quốc tế quá sớm, dẫn đến việc bản thân phải sử dụng lực lượng lệ quỷ nhiều hơn thì chắc chắn việc bổ nhiệm sẽ không kéo dài tới hiện tại.

- Đến rồi, chính là chỗ này.

Dương Gian dừng xe lại ở trước một tòa nhà thị chính.

Địa điểm bổ nhiệm chính là nơi đây.

Vừa xuống xe đã có người chuyên môn chờ đợi ở chỗ này.

Một người đàn ông trung niên mặc bộ vest, nhìn qua rất giống với nhân viên văn phòng, đối phương tươi cười đi đến.

- Là Dương Gian, Dương tiên sinh phải không?

Dương Gian:

- Là tôi.

Người nhân viên văn phòng này nói:

- Bên trên đã bàn giao rồi, mời Dương tiên sinh qua bên này.

Dương Gian gật gật đầu.

Người này cũng không có đi vào bên trong tòa thị chính, ngược lại đi vào bên trong một ngôi nhà tiếp khách nhỏ.

Dương Gian hỏi:

- Việc bổ nhiệm không phải ở trong tòa nhà thị chính à?

Nhân viên văn phòng nói:

- Chuyện này tôi cũng không rõ ràng lắm, tôi chỉ phụ trách tiếp đón và dẫn Dương tiên sinh đi đến chỗ này mà thôi. Còn chuyện còn lại đều không nằm trong phạm vi quản lý của tôi.

Dương Gian không hỏi nhiều.

Rất nhanh, hắn đi vào bên trong căn nhà nhỏ này. Mà ở bên ngoài căn nhà này lại có cảnh sát đứng canh gác, súng trong tay bọn họ là súng thật đạn thật, bầu không khí có chút trầm trọng.

Có thể gọi căn nhà tiếp khách này là ngoài lỏng trong nghiêm. Nếu không được sự cho phép thì người bình thường sẽ khong có cách nào đi vào bên trong này được. Sau khi đi vào bên trong, Dương Gian lập tức nhìn thấy một người đàn ông tuổi tầm 30 ngồi sẵn ở đó rồi. Người này có chút mệt mỏi, chán chường. Anh ta nằm sấp trên bàn, đang cầm một tờ giấy gấp thành một con ếch, sau đó đặt nó xuống bàn rồi dùng tay nhấn vào đít khiến cho con ếch giấy nhảy nhót mấy cái, trông chẳng có chút nghiêm túc nào, khác xa bầu không khí ở bên ngoài.

- Cốc cốc!

Người nhân viên văn phòng nói:

- Tôn Nghĩa tiên sinh, tôi đã đưa Dương Gian đến.

- Người đã đến rồi à? Tốt lắm, cậu ra ngoài trước đi.

Tôn Nghĩa nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn một chút. Sau đó vội vàng cất con ếch bằng giấy kia đi.

- Đúng rồi, nếu tiếp đó mà không có chuyện gì đặc biệt thì đừng đi vào quấy rấy chúng tôi. Khi chưa được sự cho phép của tôi, bất luận người nào cũng không được phép đến gần căn phòng này, bao gồm cả thị trưởng.

- Vâng, Tôn Nghĩa tiên sinh.

Dương Gian quan sát người đàn ông này một chút, loại bản năng đặc biệt từ mắt quỷ nói cho hắn biết, người tên Tôn Nghĩa cũng là một vị ngự quỷ nhân. Chỉ là mức độ nguy hiểm rất thấp, cho nên mắt quỷ không có phản ứng một cách mãnh liệt.

Thậm chí còn không bằng tên Diệp Phong lúc trước.

Tôn Nghĩa ngồi thẳng người dậy, sau đó chỉ tay vào xung quanh và nói:

- Ngồi đi. Không cần khẩn trương quá, lần khảo hạch này khá thoáng nhưng có một số thứ phải làm theo trình tự. Nếu không ngại, tôi sẽ hỏi cậu một số chuyện, thuận tiện nhắc nhở cậu một chút, cuộc trò chuyện này của chúng ta sẽ được ghi âm lại.

Dương Gian nói:

- Không sao, có chuyện gì thì anh cứ hỏi đi. Đừng có tốn nhiều thời gian của tôi là được.

Tôn Nghĩa hỏi:

- Tên?

- Dương Gian

- Giới tính?

- Nam

- Quê quán?

Dương Gian nói:

- Những thứ này hẳn là anh có thể điều tra ra được chứ?

Tôn Nghĩa nói:

- Thông lệ, thông lệ mà thôi, đừng khẩn trương quá. Được rồi, vì sao cậu lại muốn trở thành Cảnh sát Quốc tế?

- Vì hòa bình thế giới.

- Cậu đã trở thành ngự quỷ nhân bao lâu rồi?

- Hơn một tháng.

- Nhìn qua thấy cậu còn rất trẻ, đã có bạn gái hay chưa? Cậu có muốn lập gia đình hay không?

Dương Gian nói:

- Chuyện này có quan trọng không vậy?

Tôn Nghĩa nói:

- Rất quan trọng, việc có bạn gái hay không, có muốn lập gia đình hay không sẽ ảnh hưởng khá nhiều đến tinh thần của ngự quỷ nhân, mời cậu thành thật trả lời câu hỏi.

Dương Gian nói:

- Tạm thời còn chưa có cân nhắc đến việc này.

Tôn Nghĩa lại hỏi tiếp:

- Như vậy có nghĩa là cậu đã từng nghĩ tới phải không? Vậy trong những tấm hình này, loại con gái nào là loại mà cậu thích nhất?

Nói xong, anh ta lại lấy ra một đống ảnh, sau đó bày ra trên bàn theo thứ tự.

Toàn bộ có 10 bức ảnh, mấy cô gái ở trên ảnh trông không giống người thật lắm, giống như được vẽ từ máy tính thì đúng hơn,

Với lại bên trên mỗi tấm hình đều có những cô gái với quần ào, dung mạo, dáng người, khí chất khác nhau.

Nói thẳng ra thì trên đó có đầy đủ mọi phong cách như ngự tỷ, nữ nhân thành thục, đáng yêu... Toàn bộ đều có.

Dương Gian nói:

- Chỉ có con nít mới phải đi lựa chọn một trong mấy cái này, là đàn ông đương nhiên muốn hết.

Tôn Nghĩa hơi kinh ngạc nhìn Dương Gian, cuối cùng trong lòng anh ta lại tuôn ra mấy phần ảo não.

Mẹ nó, còn có đáp án này sao, vậy mà lúc trước anh ta không nghĩ ra, khiến bản thân ngồi ảo não lựa chọn mất hai tiếng đồng hồ.

Sau đó anh ta lại lấy ra một bức ảnh khác và nói:

- Tiếp đến là kiểm tra một vài năng lực, chủ yếu là kiểm tra năng lực ứng biến lúc khẩn cấp. Xin hỏi: Nếu hiện tại có 5 người chạy về phía cậu, bên trong đó có một người là quỷ. Ở dưới tình trạng đó mà trong súng của cậu chỉ còn hai viên đạn. Giả sử đạn có thể bắn chết quỷ, vậy cậu sẽ dùng cách gì để xử lý chuyện này?

Bên trong bức ánh là một khu đô thị tối tăm, là một cảnh tượng về tận thế.

Lúc này có một người cảnh sát cầm súng chỉ về phía 5 người ở hướng đối diện. Năm người này chính là 5 người sống sót chạy ra được.

Trong đó có mọt người mặc bộ vest đi làm, một người phụ nữ đi mua thức ăn về, một đứa trẻ đeo cặp sách, một cô gái vô cùng xinh đẹp và một bà lão có làn da nhăn nheo.

Tôn Nghĩa nói:

- Đây là vấn đề tự do, cậu có thể phát huy mọi khả năng suy luận của bản thân, không có đáp án cụ thể.

Dương Gian nhìn qua một chút, sau đó thản nhiên nói:

- Quay người bỏ chạy, 5 người này đều là quỷ.

Tôn Nghĩa kinh ngạc nói:

- Có thể nói rõ vì sao cậu nghĩ vậy hay không?

- Cần gì phải trình bày nữa, chỉ cần là người không quá ngu đều có thể nhận ra được. Người thứ nhất mặc vest, cầm cặp công văn trong tay, trông giống như đi làm về. Nhưng hiện tại đô thị bị thất thủ rồi, làm gì còn có ai xách cặp đi làm nữa chứ. Mà cũng không có khả năng đi mua đồ ăn, càng không có khả năng có chuyện đứa bé kia đi học được. Còn cô gái kia lại càng quá đáng, mặc dù cô ta rất xinh đẹp nhưng trên người lại sạch sẽ đến quá mức, ngay cả trang sức đều không có tháo ra.

Tôn Nghĩa nói:

- Bà lão kia hẳn là không có vấn đề gì chứ.

Dương Gian nói:

- Bên trong bức ảnh cho thấy bà lão kia chạy trước tiên, đây là loại tốc độ mà một bà lão nên có hay sao. Nếu anh còn hỏi mấy chuyện như vậy nữa thì có lẽ tôi sẽ phải nghi ngờ về mức độ chuyên nghiệp của anh. Hoặc là người ra cái đề này có IQ không được cao.

Chương 316: Khảo Hạch Bắt Đầu

Tôn Nghĩa nói:

- Đừng có vội, đây chỉ mới là câu hỏi thứ nhất, tiếp đến là câu thứ hai. Điều kiện vẫn như cũ, không có thay đổi. Nhưng giả thiết ở bên trong này chỉ có một người là người, còn lại 4 người kia là quỷ. Vậy cậu sẽ dùng cách gì để cứu người kia đây?

Dương Gian nói:

- Không cứu, 5 người, 4 người là quỷ, chỉ có 1 người là người. Tôi là Cảnh sát Quốc tế, tính mạng quý trọng hơn người bình thường rất nhiều. Thì sao tôi lại có thể hi sinh mạng sống của tôi để cứu một người bình thường được? Với lại người kia có thể sinh tồn ở trong 4 con quỷ kia, điều này có nghĩa là giữa bọn họ đang thiết lập một loại điều kiện nào đó rồi, chủ động ra tay sẽ chết càng nhanh mà thôi.

Tôn Nghĩa hơi lặng người một chút.

- Ách.

Đây là ra bài không theo lẽ thường.

- Được rồi, đến câu hỏi thứ ba, vẫn là câu hỏi mở rộng của đề phía trước. Giả sử trong 5 người này có một con quỷ, 4 người là người. Cậu chỉ có 2 viên đạn, vậy cậu sẽ dùng cách gì để bắn chết con quỷ đang ẩn giấu ở bên trong 5 người kia?

Dương Gian nhíu mày:

- Vấn đề này có khó khăn hơn hai vấn đề lúc trước. Mức độ IQ của vấn đề này đã trở về mức độ của người bình thường, g cũng vô cùng đơn giản. Tôi sẽ cảnh cáo bọn họ đứng yên, không được nhúc nhích, ai tiến về trước tôi sẽ bắn người đó.

Tôn Nghĩa nói:

- Nhưng làm như vậy sẽ khiến cho người dân bị chết.

- Nhưng việc này cũng có khả năng là tôi sẽ bắn chết con quỷ, đúng không? Một viên đạn của tôi có tỷ lệ 1 phần 5 có thể xử lý con quỷ kia. Nếu có 1 người nghe theo lời cảnh cáo của tôi thì tỷ lệ này sẽ tăng thêm đươc một ít. Với lại nếu có 3 người đều nằm xuống thì hai viên đạn kia của tôi sẽ chắc chắn giết chết con quỷ. Hơn nữa với cảnh cáo lúc trước của tôi, chỉ cần là người bình thường đều sẽ dừng lại. Nếu một súng vang lên, chết mất một người mà vẫn còn người chạy về trước, đó chắc chắn là quỷ.

Tôn Nghĩa nói:

- Thế vì sao cậu lại không lựa chọn bắn lên trời để cảnh cáo?

Dương Gian cười nói:

- Đây là hành động ngu xuẩn nhất, khi không lại khiến bản thân lãng phí một viên đạn. Nếu lỡ việc cảnh cáo kia không có tác dụng thì sao? Như vậy tỷ lệ bắn chết quỷ chỉ còn lại là 1 phần 5. Điều này so với việc bắn chết một người thì có tỷ lệ thành công không lớn lắm. Nếu thất bại thì chắc chắn là có thêm 4 người chết và một vị Cảnh sát Quốc tế. Mà biện pháp của tôi cũng có tồn tại một khả năng chính là bắn trúng con quỷ trong lần bắn đầu tiên.

Tôn Nghĩa nói:

- Hành vi của cậu chính là đang cầm tính mạng của người dân ra để đặt cược, là một hành động ích kỷ.

Dương Gian nói:

- Không, đây chính là hành động công bằng nhất. Anh đừng có quên, nếu người Cảnh sát Quốc tế kia không giết chết được con quỷ thì người đó cũng sẽ chết. Sỡ dĩ lựa chọn để cho người Cảnh sát Quốc tế nổ súng mà không phải ai khác đó là vì trong lòng người Cảnh sát Quốc tế kia đã xác định ra được bản thân không phải quỷ trong 6 người ở đây. Trong tình huống kia của 5 người bắt buộc người này phải lựa chọn. Mặc dù làm như vậy có thể chết mất một hai người nhưng tốt hơn chết toàn bộ.

- Nếu người kia bắn một phát súng lên trời để cảnh cáo, người kia chỉ còn một viên đạn. Dùng viên đạn còn sót lại kia để đánh cược tính mạng của 5 người mới là hành động không chịu trách nhiệm nhất. Nếu một người không cách nào chịu trách nhiệm với bản thân, sao bảo vệ người khác được.

- Nếu người kia tham vọng muốn cứu toàn bộ mọi người, chắc chắn sẽ không cứu được người nào hết. Mặc dù tôi đọc sách không nhiều, nhưng cũng hiểu được đạo lý, nếu không làm việc ác nhỏ, khó mà thành việc thiện lớn. Có đôi khi việc phải hi sinh một vài thứ gì đó để đảm bảo thứ lớn hơn, đó là điều đáng giá.

Nhất thời Tôn Nghĩa im lặng, anh ta thừa nhận đáp án kia của hắn rất có đạo lý.

Thế nhưng đáp án hoàn mỹ nhất lúc trước chính là nổ súng cảnh cáo, nếu người nào không nghe theo cảnh cáo thì là quỷ, khi đó sẽ nổ súng bắn chết quỷ.

Điều này phù hợp theo tác phong của Cảnh sát Quốc tế, cũng đúng theo quy củ, là đáp án theo sách giáo khoa.

Nhưng mà nhắc nhở của Dương Gian rất đúng, lỡ như việc cảnh cáo kia không có tác dụng thì sao?

Lựa chọn như thế nào để sử dụng một viên đạn mà có thể bắn chết con quỷ trong 5 người.

Tôn Nghĩa lại hỏi tiếp:

- Được rồi, tôi đã ghi âm lại câu trả lời của cậu rồi. Tiếp đến sẽ là câu hỏi thứ 4, cũng là đề mục với hoàn cảnh tương tự như lúc trước. Hiện tại trong tay cậu chỉ còn lại một viên đạn, trong 5 người phía đối diện lại có một con quỷ ẩn nấp. Nếu để cho cậu lựa chọn 1 trong 5 người để bắn thì câu sẽ chọn người nào? Cũng có thể hỏi theo cách khác là theo cậu trong 5 người này, người nào có khả năng là quỷ thật sự.

Lông mày Dương Gian nhíu lại:

- Đây là hình thức khó giải đúng không.

Tôn Nghĩa gật đầu nói.

- Không khác lắm.

Câu hỏi thứ 4 cũng giống như việc Cảnh sát Quốc tế gặp phải chuyện linh dị khó giải vậy. Nhất định phải làm ra lựa chọn, nếu lựa chọn thất bản thì bản thân sẽ chết.

Bởi vì trong đề chỉ cho người Cảnh sát Quốc tế kia 1 viên đạn.

Là người mặc đồ vest đi làm.

Hay là người phụ nữ đi chợ mua thức ăn.

Hoặc là cô gái xinh đẹp chăm chú ăn mặc kia.

Thậm chí là đứa trẻ đeo cặp sách đi học.

Cùng với bà già có vẻ già nua với làn da nhăn nheo.

Chỉ có thể bắn một phát súng, với lại một phát súng này chắc chắn phải bắn.

Tỷ lệ chỉ có 1 phần 5, không có chỗ trống nào cho hắn lựa chọn.

Dương Gian nói:

- Nếu nhất định phải bắn chết một người, thì tôi sẽ lựa chọn đứa bé đeo cặp sách.

Tôn Nghĩa nói.

- Lý do?

Dương Gian nói:

- Người đi làm kia có thể là do đi ra ngoài công tác nên lỡ đi vào thành phố này. Người phụ nữ kia có thể không phải là đi chợ mua đồ ăn, có lẽ là người sống sót, đồ ăn kia là người ta lấy được từ siêu thị nào đó. Còn cô gái xinh đẹp, có cách ăn mặc chăm chút kia, nếu là quỷ sẽ không chăm chút đến vậy. Còn bà lão có lẽ là người già cả, không muốn rời bỏ quê hương. Duy nhất chỉ có đứa bé đeo cặp sách đến trường kia, tôi không thể nào tìm ra được lý do để biện luận cho việc vì sao đứa bé kia lại đi học, đi lại bên trong thành thị mà người lớn lại mặc kệ. Trừ phi người nhà của đứa bé kia đều chết hết.

Tôn Nghĩa nói:

- Vì sao cậu không nghĩ rằng đứa bé kia là người sống sót và lẻn người nhà chạy ra bên ngoài để chơi.

Dương Gian nói:

- Có chạy ra ngoài chơi đi nữa, đứa bé cũng không thể nào mang theo cặp sách. Hơn nữa dưới tình huống thành phố thất thủ, bộ phận người rút lui thứ nhất chính là phụ nữ và trẻ em mà. Còn có vấn đề gì nữa thì anh tranh thủ thời gian hỏi luôn đi.

Tôn Nghĩa nói:

- Những vấn đề tiếp theo cũng không liên quan gì đến đề mục đó nữa, ví dụ như sau khi thành Cảnh sát Quốc tế thì cậu định dùng cách gì để xử lý chuyện linh dị của một thành thị?

Sau đó mọi chuyện chủ yếu liên quan đến những bản kế hoạch khi nhậm chức gì gì đó.

Dương Gian cũng chỉ nói một vài thứ trái lương tâm một chút, nói theo sách giáo khoa mấy vấn đề cho qua thôi, miễn sao nghe lọt tai là được, còn làm hay không là một chuyện khác.

Chương 317: Khảo Hạch Kết Thúc

Hỏi qua hỏi lại hỏi hết mất hai giờ đồng hồ mới xong chuyện.

Hỏi đủ thứ chuyện trên đời, đủ cách sở thích ẩn ví dụ như cậu có thích xem phim hay không? Thích xem thể loại gì nhất. Cậu có chơi trò chơi không? Cậu đã từng xuất hiện ý nghĩ muốn giết người chưa?

Thôi, cho tôi xin, chơi game, xem phim đều là những thứ mà người bình thường luôn luôn làm.

Còn ý nghĩ giết người thì ngày nào Dương Gian cũng có, hôm nay hắn còn đang suy nghĩ làm cách gì để giết tên Vương Tiểu Cường cùng với tên Diệp Phong đây này.

Sau khi hỏi hết toàn bộ mọi chuyện, Tôn Nghĩa mới đứng dậy, nhiệt tình đưa tay ra bắt tay với Dương Gian.

- Chúc mừng cậu, từ hôm nay trở đi cậu đã trở thành Cảnh sát Quốc tế của thành phố Đại Xương. Sau này còn hi vọng cậu sẽ cố gắng nhiều cho công việc.

Dương Gian nói:

- Như thế là xong rồi à?

Tôn Nghĩa nói:

- Đúng rồi.

Dương Gian nói:

- Thế mấy câu hỏi từ nãy đến giờ có ý nghĩa gì?

Tôn Nghĩa nghĩ nghĩ một lát, sau đó nói:

- Nghiêm khắc mà nói thì chúng đều không có ý nghĩa gì hết, dù sao cậu cũng đã được định sẵn là Cảnh sát Quốc tế rồi. Đây chỉ là thủ tục mà thôi. Thế nhưng lần khảo hạch này, chẳng những được thu âm lại mà còn cả quay hình. Mà phần tài liệu này sẽ được lưu trữ trong hồ sơ của cậu, đi theo cậu cả đời.

Dương Gian.

"... "

Quả nhiên, hắn đang lãng phí thời gian.

- Ngoài ra, đây là điện thoại di động định vị vệ tinh mới của cậu, còn có giấy chứng nhận Cảnh sát Quốc tế.

Nói xong Tôn Nghĩa lôi ra một chiếc vali xách tay, lấy ra từ ben trong một chiếc điện thoại di động, giấy chứng nhận, còn có một bộ đồng phục.

Tôn Nghĩa nói:

- Chiếc điện thoại di động định vị vệ tinh kia của Chu Chính cần phải thu hồi lại, cho nên hi vọng cậu sẽ không để ý.

Dương Gian nói.

- Điều đó là đương nhiên rồi.

Tôn Nghĩa nói:

- Tiếp đó, cậu cần phải đi nhận thức một vài nhân viên quan trọng trong các bộ phận ở thành phố Đại Xương. Nhằm thuận tiện cho các hành động sau này của cậu, đúng rồi, vị Cảnh sát Quốc tế lúc trước là Triệu Khai Minh cũng ở đó.

Triệu Khai Minh?

Nghe được cái tên này, khiến cho nhất thời mặt Dương Gian tối sầm.

Ở trong danh sách phải giết của hắn, kẻ xếp thứ nhát không phải là Diệp Phong, cũng không phải là Vương Tiểu Cường, mà chính là tên Triệu Khai Minh này.

Hắn ta mới là kẻ đứng sau mọi chuyện.

Tôn Nghĩa dẫn Dương Gian đi vào một căn phòng khác.

- Vị này chính là cục trưởng cục cảnh sát của thành phố Đại Xương.

Ngồi ở nơi này đều là những thành viên cốt cán của những ban ngành trong thành phố Đại Xương.

Một người đàn ông trung niên mặc một chiếc áo sơ mi cười cười và gật đầu với Dương Gian, sau đó nói:

- Sau này hi vọng Cảnh sát Dương sẽ xuất nhiều thêm một phần lực vì công việc trị an của thành phố Đại Xương, trong quá trình công tác những ban ngành của chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để phối hợp với cậu.

- Vị này là khu trưởng của cục cảnh sát ở Đông Thành.

- Ngoài ra, còn có thị trưởng nhưng hôm này ngài ấy bận chút việc, không thể đến đây để tham dự lần hội nghị này. Thế nhưng việc này cũng không có ảnh hưởng gì lớn, đúng rồi, đây là Triệu Khai Minh, Cảnh sát Quốc tế của thành phố Đại Xương, trước đó hẳn là hai người đã từng gặp mặt nhau rồi.

Tôn Nghĩa giới thiệu lần lượt từng người, từng người ngồi ở bên trong cho Dương Gian nhận biết, cuối cùng anh ta mới giới thiệu đến Triệu Khai Minh.

Từ hôm nay trở đi, hai người đã có chức vị ngang nhau, quyền lợi cũng tương tự.

Tròng mắt Dương Gian hơi híp, đem toàn bộ lực chú ý tập trung trên người của hắn ta.

- Triệu Khai Minh?

Triệu Khai Minh ngồi yên tại chỗ, dùng sắc mặt lạnh lẽo nhìn lấy Dương Gian. Hắn ta không sao nghĩ ra được tên Dương Gian này chẳng những không chết vì trận ám sát hôm qua. Còn có thể trở thành Cảnh sát Quốc tế thứ hai của thành phố Đại Xương. Đây đúng là kỳ tích, bởi vì từ trước đến giờ chưa từng có tiền lệ.

Phải biết Cảnh sát Quốc tế ở bên phân bộ Châu Á cũng không có nhiều. Thậm chí còn có một số thành thị không có Cảnh sát Quốc tế trú đóng.

Như vậy, việc xuất hiện của Dương Gian chính là một loại tín hiệu không ổn giành cho hắn ta.

Triệu Khai Minh nở một nụ cười trên mặt, thế nhưng nụ cười này lại rất lạnh.

- Dương Gian, chúc mừng cậu, sau này còn nhờ cậy vào sự chỉ giáo nhiều của Cảnh sát Dương trong công việc.

Dương Gian nói:

- Người cần chỉ giáo hẳn là tôi mới phải, còn mong Cảnh sát Triệu chỉ giáo nhiều hơn.

Nếu không phải là hai người gặp nhau trong trường hợp này, có lẽ đã xông vào đánh nhau rồi.

Triệu Khai Minh nói:

- Cảnh sát Dương khách khí quá, gần đây thành phố Đại Xương xuất hiện nhiều chuyện linh dị, hiện tại lại có một vị Cảnh sát Quốc tế tuổi trẻ tài cao như cậu giúp đỡ, có lẽ công tác tiếp theo của tôi cũng sẽ nhẹ nhàng hơn một ít.

- Hi vọng là như thế.

Dương Gian không có ý định tiếp tục nói chuyện cùng tên này.

Ở thời điểm này, nếu tên Triệu Khai Minh này đã dám lộ mặt ra ngoài, chắc chắn tên này đã dám chắc bản thân không ra tay với hắn ta rồi.

Tôn Nghĩa lại nói tiếp:

- Dựa theo những quy củ từ trước, mỗi khi một vị Cảnh sát Quốc tế nhậm chức, thì các ban ngành của thành phố Đại Xương sẽ điều động ra một người để thành lập một nhóm, phụ trách về phương diện hậu cần, tin tức cho cậu. Người trong nhóm sẽ được các ban ngàng điều động người ra cho cậu, mà Dương Gian, cậu chính là người phụ trách của nhóm này.

Dương Gian lập tức nói.

- Tôi cảm thấy chuyện như vậy thì tạm thời nên hoãn lại một chút. Hiện tại thành phố Đại Xương đã có một tiểu đội đặc biệt, nếu lại thêm một nhóm nữa sẽ khiến cho công tác của hai nhóm bị xung đột với nhau.

Tôn Nghĩa lặng người một lát.

Anh ta có chút không hiểu được ý đồ của Dương Gian.

Thiết lập tiểu đội hành động cũng chính là xây dựng một ban ngành đặc biệt, nhằm phát huy đầy đủ quyền lợi của một vị Cảnh sát Quốc tế.

Nhưng hiện tại Dương Gian lại từ bỏ cái đặc quyền này, như vậy chẳng khác gì hắn đang từ bỏ đa số quyền lợi của Cảnh sát Quốc tế rồi.

Dương Gian nói tiếp:

- Với lại, hiện tại còn có một chuyện quan trọng cần phải xử lý. Chắc hẳn mấy vị cũng đã biết được ngày hôm qua ở tiểu khu Quan Giang của tôi đã xảy ra chuyện gì chứ.

Ngay lập tức có một người cảnh sát phụ trách lấy ra một phần hồ sơ và chiếu lên máy chiếu cho mọi người quan sát.

- Hôm qua đã xảy ra một vụ án rất đặc biệt, vụ án cầm súng giết người có quy mô lớn. Hơn nữa mục tiêu mà đám người kai nhắm vào lại là một vị Cảnh sát Quốc tế. Điều này có ảnh hưởng cực kỳ lớn. Trước mắt, đại đa số hung thủ đều đã chết nhưng vẫn còn sót lại hai tên tội phạm chạy thoát. Một người tên là Vương Tiểu Cường, chủ tịch của câu lạc bộ Tiểu Cường. Một người khác là thành viên của câu lạc bộ, tên là Diệp Phong.

Trong lòng toàn bộ của những người ở đây đều đã hiểu rõ, dù sao đêm hôm qua cấp trên đã trực tiếp an bài, yêu cầu chú trọng vào việc xử lý chuyện này.

Dương Gian nói:

- Tôi không hiểu rõ ràng lắm về tình trạng hiện tại của các ban ngành nên không can thiệp vào công tác triển khai của của các vị. Nhưng mục tiêu hiện tại của tôi chỉ có một, đó là tìm kiếm vị trí của hai người kia, đồng thời khóa chặt vị trí của bọn họ. Sau đó tôi sẽ dẫn đội để hành động, trực tiếp tiêu diệt hai tên tội phạm kia, không cho bọn hắn cơ hội nào để chạy trốn.

Chương 318: Bữa Cơm Với Tôn Nghĩa

Sau khi nói xong, hắn lại liếc mắt nhìn về phía Triệu Khai Minh.

Tròng mắt Triệu Khai Minh hơi híp, hắn ta biết Dương Gian đang muốn đang giết gà dọa khỉ, muốn hắn ta biết thái độ của hắn.

Một người trung niên mặc bộ đồng phục chức nghiệp trầm giọng nói:

- Câu lạc bộ Tiểu Cường nằm ở khu Đông Thành của thành phố Đại Xương, lần hành động này sẽ do người phụ trách khu Đông Thành kaf tôi đảm nhận. Tuyệt đối không thể nào bỏ qua không quan tâm đối với dạng tội phạm như thế này được. Hành động này do tôi đích thân chỉ huy, cho nên tôi hi vọng mấy vị có thể phối hợp với tôi nhiều hơn nữa. Chúng ta cần phải bắt được hung thủ trong vòng ba ngày.

Dương Gian nói.

- Vương Tiểu Cường cùng Diệp Phong đều là ngự quỷ nhân, không thể nào bắt lại được, chỉ có thể giết chết tại chỗ.

Trong lòng đám người lập tức run lên, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc hơn.

Dường như ba chữ ngự quỷ nhân kia là một loại tồn tại nào đó khiến cho mọi người phải kiêng kỵ.

Dương Gian hỏi tiếp:

- Tôi sẽ phụ trách mọi hậu quả khi mấy người kia chết, sẽ không loạn đâu. Chỉ là tôi không biết lúc nào thì chúng ta có thể bắt đầu hành động đây?

Người đàn ông mặc đồng phục nghề nghiệp kia nói:

- Nhanh nhất là xế chiều ngày hôm nay là chúng ra đã có thể bắt đầu được rồi.

Dương Gian nói:

- Vậy thì tốt, giữa trưa chúng ta sẽ bắt đầu hành động.

Sắc mặt Triệu Khai Minh trở nên cực kỳ âm trầm.

"Tên này cũng đủ hung ác. Trước đó bản thân còn tưởng tiểu tử chỉ là một đứa học sinh không hiểu chuyện. Nhưng hiện tại xem ra bản thân đã đánh giá thấp hắn rồi. Điều này đã đủ để chứng minh được phán đoán lúc trước của bản thân là hoàn toàn chính xác. Thành phố Đại Xương chỉ có thể có hắn hoặc có mình mà thôi, không thể nào tồn tại hai người cùng một lúc được. Lần ra tay lúc trước của mình không sai đi đâu được, tiếc là tên Vương Nhạc kia lại lòng và lòng vòng, dẫn đến xảy ra chuyện. Nếu không, có lẽ đã giết được Dương Gian."

Nếu không phải bọn họ xui xẻo, chuyện linh dị của quỷ gõ cửa lại xảy ra quá đúng lúc, khiến Vương Nhạc chết ở bên trong quỷ vực, sao mọi chuyện lại biến thành tình trạng như hiện tại được.

Tên Dương Gian này đúng là may mắn, người tính không bằng trời tính được, hắn lại có thể thoát khỏi tử cục, muốn bố trí thêm kế hoạch nhằm vào tên này lại càng khó khăn hơn nữa rồi.

Dương Gian nếu biết được ý nghĩ lúc này của Triệu Khai Minh, chắc hẳn là hắn sẽ cảm thấy cực kỳ buồn cười.

May mắn?

Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ dựa vào may mắn để sống sót. Từ chuyện chuyện linh dị lần thứ nhất của quỷ gõ cửa, hắn đã dựa vào bản lĩnh để có thể tiếp tục sống sót rồi. Còn việc bạo phát chuyện linh dị của quỷ gõ cửa do Dương Gian sớm bố trí.

Triệu Khai Minh thầm nghĩ:

"Không biết Vương Tiểu Cường có chạy trốn được không. Nếu không chạy thì có lẽ hôm nay tên Vương Tiểu Cường kia sẽ phải nằm lại tại đây rồi."

Trong lòng của hắn ta vẫn hi vọng tên Vương Tiểu Cường này có thể trốn đi. Cứ như vậy thì tạm thời lực chú ý của Dương Gian sẽ không đặt lên trên người của hắn ta, chỉ là chuyện này rất khó xảy ra.

Bởi vì lần này không phải một người hành động mà là toàn bộ lực lượng cảnh sát của thành phố Đại Xương kết hợp lại, Vương Tiểu Cường đã nằm trong danh sách đen cần phải loại bỏ.

Ngay cả khi Dương Gian bỏ qua, quốc gia cũng không thể nào bỏ qua cho tên kia.

Rất nhanh, hội nghị đã kết thúc.

Đợt bổ nhiệm Cảnh sát Quốc tế của Dương Gian cũng coi như xong.

Lần này đã bị giảm đi rất nhiều bước, ngay cả việc thành lập tiểu đội đặc biệt Dương Gian cũng bỏ qua.

Mặc dù hiện tại Dương Gian đã là Cảnh sát Quốc tế, nhưng cũng chỉ là treo cái bảng tên lên mà thôi.

Cơ mà điều này khá phù hợp với ý nghĩ trong lòng của Dương Gian.

Hắn chỉ cần một thân phận để tiện hành động cùng một ít đặc quyền của Cảnh sát Quốc tế. Trước mắt toàn bộ chuyện linh dị của thành phố Đại Xương để cứ để cho Triệu Khai Minh đau đầu giải quyết trước đã. Chờ giải quyết xong Vương Tiểu Cường và Diệp Phong, hắn lại tiếp tục đối phó với Triệu Khai Minh. Cuối cùng hắn mới bắt đầu xem xét đến việc tiếp quản trị an của thành phố Đại Xương.

Mọi chuyện sẽ tiến hành từng bước từng bước một, không thể gấp được.

Ngay khi Dương Gian chuẩn bị rời đi, người phụ trách khảo hạch của Cảnh sát Quốc tế là Tôn Nghĩa đi đến và nói với Dương Gian.

- Dương Gian, chiều nay còn phải hành động nữa, hiện tại cậu định đi đâu?

Dương Gian nói:

- Ra ngoài ăn bữa cơm, tiếp đó suy nghĩ xem làm cách nào để xử lý tên Vương Tiểu Cường kia. Những việc tiếp theo chắc không thuộc quền quản lý của anh chứ.

Tôn Nghĩa nói.

- Đương nhiên là không thuộc quản lý của tôi rồi, nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành rồi. Chỉ là hiện tại tôi hơi đói, muốn cùng ăn cơm với cậu một lần, không có chuyện gì chứ.

Dương Gian nói:

- Không sao hết.

Tôn Nghĩa nói:

- Vậy cậu mời khách nhé.

Dương Gian nói:

- Cũng được, anh muốn ăn cái gì?

Tôn Nghĩa nói.

- Tôm hùm lớn cùng bò bít tết thì sao, nếu có thể thì chúng ta kêu thêm một chai rượu vang đỏ.

Một lát sau, ở trong một quán rượu Tôn Nghĩa giống như người bị bỏ đói vài ngày, một tay cầm lấy miếng bò bít tết, một tay cầm con tôm hùm. Há mồm cắn từng miếng, từng miếng, trên mặt còn tỏ ra bộ dạng rất dữ tợn.

Dương Gian hơi lặng người đi một lát.

- Anh bị bỏ đói lâu rồi phải không?

Tôn Nghĩa vừa ăn vừa nói nên không rõ lắm.

- Không, buổi sáng tôi không có ăn điểm tâm. Thứ này ăn ngon quá, đời này tôi còn chưa từng ăn. Lúc trước tôi chỉ tùy tiện nói một chút thôi, không nghĩ cậu đồng ý ý mời tôi đồ ăn mắc tiền như vậy. Cậu là người tốt, sau này câu không ngại thì có thể thường xuyên mời tôi đi ăn. Phục vụ, lại cho thêm ba suất như thế này nữa. Tý nữa tôi sẽ gói mang về.

Dương Gian.

-...

Tôn Nghĩa vừa ăn vừa khóc.

Dương Gian lại hỏi:

- Anh khóc cái gì?

Tôn Nghĩa vừa khóc vừa nói:

- Lúc này tôi nói quá ít, không nên chỉ gói đem về có ba phần. Tôi muốn tận 10 phần, hiện tại tôi có cảm giác hối hận vì lúc này nói ít quá.

Dương Gian cảm giác bản thân có phải là đã gặp một tên ăn hàng hay không nữa.

- Vậy tý nữa tôi sẽ đóng gói cho anh 20 phần mang về. Anh không ngại chúng ta trò chuyện một lát chứ, anh cũng là ngự quỷ nhân à?

Tôn Nghĩa nói:

- Đúng thế, cậu không phải cũng như thế hay sao? Nếu không phải là ngự quỷ nhân thì sao dám tiếp nhận phần công tác này.

Dương Gian nói:

- Chỉ đơn thuần đi khảo hạch thôi mà, người bình thường cũng có thể làm được.

Tôn Nghĩa nói:

- Người bình thường sẽ không thể nào làm việc này được đâu, lỡ như người đó bị ngự quỷ nhân khống chế thì sao? Trước kia cũng không phải là chưa từng xảy ra chuyện này.

Dương Gian nghĩ một hồi:

- Cũng có đạo lý.

Đúng là việc cử một người bình thường đến khảo hạch một vị ngự quỷ nhân sẽ có vị thế rất yếu. Nếu gặp phải một vài vị ngự quỷ nhân khó giải thì có lẽ ngay cả mạng cũng sẽ không còn.

Dương Gian nói:

- Có vẻ anh tham gia việc này còn chưa được lâu nhỉ?

Tôn Nghĩa nói:

- Làm sao cậu biết được? Đúng là tôi làm việc này còn chưa đến ba tháng. Không phải cậu cũng thế hay sao? Cậu mới trở thành ngự quỷ nhân có hơn tháng thôi mà.

Chương 319: Bao Vây Vương Tiểu Cường

Dương Gian nói:

- Anh có tham gia vào hành động truy nã Vương Tiểu Cường và Diệp Phong không?

Tôn Nghĩa nói:

- Còn phải xem xét tình huống như thế nào đã, tôi phải chờ lệnh của cấp trên.

Dương Gian nói:

- Lần này, việc cấp trên phái anh đến để khảo hạch tôi là đã có ý định trợ giúp tôi rồi. Anh cũng không cần chờ cấp trên thông báo đâu, chiều nay anh cùng hành động với tôi đi.

Mục đích của bữa cơm này cũng là do hắn muốn mới người tên Tôn Nghĩa này đến giúp đỡ cho mình.

Tôn Nghĩa nói:

- Tôi không thể làm như thế được, như thế là trái với quy định. Toàn bộ mọi việc đều phải nghe theo chỉ thị của cấp trên, chẳng lẽ cậu không biết điều này? Dùng lực lượng lệ quỷ một cách bậy bạ sẽ khiến cho cậu chết càng nhanh hơn. Hiện tại tiền mua nhà tôi còn chưa có trả hết, tôi không thể chết đi như vậy được, ít nhất cũng phải kiên trì sống thêm một năm.

Dương Gian dùng ánh mắt cổ quái nhìn lấy anh ta.

- Hiện tại anh vẫn còn ở nhà trả góp?

Tôn Nghĩa nói:

- Đương nhiên, có vấn đề gì hay sao?

Dương Gian vội nói:

- Không, không có vấn đề gì hết.

Không phải ngự quỷ nhân đều kiếm tiền rất nhanh hay sao, vậy sao tên Tôn Nghĩa này còn nghèo đến mức như thế chứ.

Thật ra Tôn Nghĩa có thể nghèo như vậy cũng là có nguyên nhân, bởi vì sau khi anh ta trở thành ngự quỷ nhân thì anh ta lập tức tham gia vào phân bộ Châu Á của Cảnh sát Quốc tế. Ban đầu khi anh ta thông qua huấn luyện, lại phát hiện ra bản thân không thích hợp để làm Cảnh sát Quốc tế. Cho nên anh ta lại chuyển qua làm một vị liên lạc viên và nhân viên khảo hạch.

Xem như anh ta chuyên làm việc theo hướng công nhân viên chức.

Bởi vì nhận chức từ sớm, bản thân anh ta lại không có thành tích gì, anh ta chỉ có thể sống dựa vào tiền lương phụ cấp.

Thật ra số tiền phụ cấp này đã là rất cao đối với người bình thường rồi. Ban đầu, Tôn Nghĩa cũng được coi như là phát tài, kết quả là toàn bộ tiền lương đều phải nộp lên cho mẹ anh ta. Cho nên sau khi mua nhà, anh mới biết thì ra bản thân vẫn là nhất giới điểu ti, nghèo vẫn hoàn nghèo.

Thế nên không phải là Tôn Nghĩa không có năng lực để kiếm tiền, chỉ là anh ta là một người thành thật. Nên không hiểu được cách lợi dụng năng lực kia của anh ta để kiếm tiền mà thôi.

Trên đường đi ăn cơm về, Tôn Nghĩa đột nhiên nói với Dương Gian.

- Đúng rồi, nãy tôi có quên nhắc nhở cậu. Thật ra những câu hỏi lúc nãy cũng không phải là không có ý nghĩa gì hết. Phía trên sẽ dựa theo câu trả lời của cậu mà từ đó quyết định sắp xếp công việc cho anh, có thể sẽ thay đổi chế độ của Cảnh sát Quốc tế.

Dương Gian hỏi.

- Thay đổi như thế nào?

- Tôi cũng không rõ lắm, nhưng cũng chỉ là loại bỏ đi một vài điều quá cứng nhắc, thay đổi sao cho nó tự do, thoải mái hơn. Hiện tại chế độ của Cảnh sát Quốc tế còn tồn tại khá nhiều thiếu sót. Ban đầu số lượng chuyện linh dị xảy ra ít, Cảnh sát Quốc tế có thể ứng phó được. Nhưng hiện tại số lượng chuyện linh dị đã gia tăng rất nhiều. Việc dựa vào một vị Cảnh sát Quốc tế để thủ vững an toàn cho một tòa thành thị đã là điều không thể nào thực hiện được. Cần phải thay đổi một số điều, lợi dụng triệt để toàn bộ ngự quỷ nhân dân gian có trong địa phương. Còn cụ thế thay như thế nào thì tôi không biết được nhưng trên nguyên tắc bất di bất dịch là một tòa thành thị chỉ có thể có một vị Cảnh sát Quốc tế. Sau này cậu sẽ biết rõ hơn về chuyện này. Ngoài ra tôi đã nhìn qua hồ sơ của cậu rồi, cậu đã giải quyết mấy chuyện linh dị. Tiền đồ sau này của cậu sẽ là rất lớn, Triệu Kiến Quốc kia đang để ý cậu.

Dương Gian nói:

- Đương nhiên là anh ta sẽ để ts tôi rồi, cái chức vị hiện tại anh ta chính là do tôi thay mặt anh ta giữ lại mà.

Nếu không phải lần trước hắn ra tay cứu Đồng Thiến, có lẽ Triệu Kiến Quốc phải từ chức rồi.

Tôn Nghĩa nói:

- Ý tôi không phải là như thế, ý của tôi là sau này còn có nhiều cơ hội nên hi vọng cậu sẽ chiếu cố nhiều hơn.

Buổi chiều, kế hoạch bố trí truy nã Vương Tiểu Cường và Diệp Phong tại thành phố Đại Xương được bắt đầu hành động.

Toàn bộ Cameras giám sát toàn thành phố đã được điều động, ngay lập tức vị trí của Vương Tiểu Cường đã xác định được.

Hiện tại tên này vẫn còn nằm trong câu lạc bộ Tiểu Cường. Hắn ta đi vào trong đó từ tối hôm qua, đến hiện tại vẫn chưa đi ra ngoài. Trừ phi tên này có thể biến mất trong hư không, hoặc có thể dịch chuyển, nếu không chắc chắn tên này vẫn còn ở bên trong.

Còn về phần tên Diệp Phong, có lẽ gia hỏa này cảm giác được một ít nguy cơ cho nên đã lẩn trốn trong một khu dân cư cũ.

Vị trí cụ thể của tên này thì chưa xác định ra được, nếu muốn càn quét thì sẽ tìm được dễ dàng thôi.

Dương Gian cũng có suy nghĩ của chính hắn, hắn muốn cái dễ trước, làm việc khó sau.

"Trước tiên giải quyết Vương Tiểu Cường, còn tên Diệp Phong kia thì tạm thời thả một lát. Hiện tại bản thân còn chưa thể đối phó được hắn ta, phải thư thư một thời gian đã."

Trước tiên xử lý xong tên dễ đối phó là Vương Tiểu Cường. Sau đó là nghĩ cách xử lý tên Diệp Phong kia sau, như thế mới phù hợp với tình thế hiện tại của hắn.

Lần hành động này không chỉ có một mình Dương Gian, còn có Triệu Khai Minh đi theo giúp đỡ. Đây là sắp xếp từ bên trên, bọn họ nhất định phải chấp hành.

Có chút châm biếm, mỉa mai.

Dương Gian và Triệu Khai Minh lại có thể hợp tác với nhau được sao, khi mà cả hai đang trong tình thế một chết một sống nếu có cơ hội.

Trong lòng Dương Gian âm thầm suy nghĩ.

"Cùng lắm tên Triệu Khai Minh kia chỉ đến điểm danh, lộ mặt cho có thôi. Tên này tuyệt đối không ra tay, mình lại chưa thể hiểu rõ năng lực của Tôn Nghĩa. Nhưng từ cuộc trò chuyện lúc trước thì có lẽ năng lực của anh ta tương đối kém cỏi. Không thể nào trông cậy vào được, vì thế chủ lực của lần hành động này vẫn chỉ có bản thân mà thôi."

Bởi vì có tên Triệu Khai Minh ở đây, Dương Gian mới không dám đi tìm Diệp Phong.

Nếu tên gia hỏa này đâm một đao ở sau lưng hắn thì coi như xong đời, pháp luật không thể ràng buộc được tên độc ác này đâu.

Sau khi chuẩn bị hết toàn bộ, khoảng 1 giờ 20 phút chiều, toàn đội bắt đầu xuất phát.

Khi hắn đuổi đến bên ngoài khu trang viên của câu lạc bộ Tiểu Cường, bên ngoài đã bị cảnh sát phong tỏa.

Vì đảm bảo mọi việc sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, xung quanh đã được sắp xếp thêm gần 100 vị cảnh sát cơ động.

Khi Dương Gian bước xuống xe, người dân xung quanh cũng đã bị sơ tán hết.

Cục trưởng quản lý khu Đông Thành đi đến, trầm giọng nói:

- Cảnh sát Dương, toàn bộ mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ rồi. Vị trí của nghi phạm Vương Tiểu Cường đã được xác định. Hiện tại hắn ở trên tầng ba tòa nhà trước mặt, bên phía chúng tôi lúc nào cũng đã sẵn sàng để hành động.

Dương Gian nói.

- Mấy người không cần hành động, vây quanh nơi này là được. Chuyện còn lại cứ giao cho tôi, Vương Tiểu Cường là tội phạm đặc thù. Súng đạn bình thường không làm gì được hắn ta, trừ phi sử dụng vũ khí có phạm vi sát thương trên diện rộng.

Chương 320: Anh Em Họ Vương

Người cục trưởng kia lại nói tiếp:

- Việc này rất quan trọng, bên trên đã hạ lệnh bắt buộc, nếu hành động thất bại sẽ phải chịu trách nhiệm nặng nề, cậu đừng có miễn cưỡng quá.

Dương Gian nói:

- Chỉ cần mấy người các anh không lơ là là được rồi, chuyện này không có khả năng thất bại được. Triệu Khai Minh cùng Tôn Nghĩa đâu rồi?

Người cục trưởng kia lập tức chỉ tay về một phía và bảo:

- Ở bên kia.

Dương Gian nói:

- Để cho bọn họ canh chừng, tôi vào một mình.

Người cục trưởng của khu Đông Thành kia vội nói:

- Một mình cậu hành động có tiện không, bằng không tôi sẽ để cho một đội đi vào theo để giúp đỡ cậu.

Dương Gian suy nghĩ một hồi, sau đó mở miệng nói:

- Không cần, để bọn họ canh chừng ở bên ngoài là được rồi.

Nghe thấy Dương Gian nói như vậy, cục trưởng cũng không kiên trì nữa. Mặc dù lần hành động này do hắn ta bố trí nhưng cụ thể hành động như thế nào còn phải tôn trọng ý kiến của Dương Gian. Dù sao hiện tại Dương Gian cũng là Dương Gian Cảnh sát Quốc tế của thành phố Đại Xương.

Ngay khi Dương Gian chuẩn bị đi vào bên trong khu trang viên của câu lạc bộ Tiểu Cường, Triệu Khai Minh đang đứng canh chừng ở trên đường lập tức lạnh nhạt nói với hắn.

- Cậu thật sự định giết tên Vương Tiểu Cường kia thật hay sao vậy? Nếu giết hắn, cậu sẽ bàn giao như thế nào cho bên phía Vương Tiểu Minh? Phân lượng của giáo sư Bruce - Da còn lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cậu đó.

Dương Gian thản nhiên nói:

- Nếu hắn ta không chết, Vương Tiểu Minh dùng cái gì để cấp cho tôi một cái công đạo đây? Thế nhưng không phải anh là người đang mong mỏi chuyện này sẽ diễn ra như vậy nhất hay sao?

Triệu Khai Minh nói:

- Điều đó cũng đúng. Nhưng nếu hôm nay cậu thật sự giết chết em trai của Vương Tiểu Minh, có lẽ hắn ta sẽ đối phó với cậu. Đến lúc đó cậu sẽ chết, đó là điều chắc chắn.

Dương Gian nói.

- Cho dù tôi có chết, cũng sẽ chết sau anh. Anh cảm thấy thế nào?

Triệu Khai Minh đương nhiên nghe hiểu được toàn bộ ý tứ trong câu nói của Dương Gian, hắn ta lại nói tiếp:

- Cậu không tò mò về nguyên nhân vì sao tôi lại phải quyết tâm giết chết cậu à? Cậu cho rằng chỉ có cái chức vị Cảnh sát Quốc tế cỏn con lại đáng để tôi và cậu tranh đoạt với nhau đến mức người sống ta chết hay sao? Tôi không phải là người ở đây, chức vị Cảnh sát Quốc tế của thành phố Đại Xương đối với tôi mà nói có cũng được mà không có cũng không sao. Tôi không làm Cảnh sát Quốc tế ở chỗ này thì tôi lại chuyển qua làm ở thành phố khác.

Dương Gian nói:

- Không phải vì chức vị Cảnh sát Quốc tế, vậy thì là vì cái gì?

Triệu Khai Minh nói:

- Đợi đến khi chết cậu sẽ biết.

Dương Gian nói:

- Nhưng tôi cảm thấy nhân lúc bản thân anh còn sống, hãy nói ra mọi chuyện đi. Nếu không có lẽ anh sẽ không có cơ hội để nói ra đâu.

Triệu Khai Minh cười lạnh, không nói gì nữa.

Dương Gian cũng không thèm để ý nhiều đến tên này.

Hiện tại còn không phải lúc để đối phó với hắn ta. Sau khi trở thành Cảnh sát Quốc tế rồi, bản thân hắn còn phải tìm một cơ hội nào đó hoặc là một số thủ pháp đặc biệt thì mới giết chết tên Triệu Khai Minh này được.

Giờ phút này, ở tầng 3 của câu lạc bộ.

Hiện tại dường như Vương Tiểu Cường đang ngủ quên ở trên mặt đất. Bên cạnh hắn ta là một đống vỏ chai của đầy đủ các loại rượu, toàn bộ căn phòng đều thoang thoảng vùi rượu nồng nặc.

Tựa như đêm hôm qua hắn ta đã uống say một đêm, say đến độ không còn biết chuyện gì nữa.

Thế nhưng hắn ta cũng không có chính thức say.

Từ sau khi trở thành ngự quỷ nhân, hắn ta mất đi rất nhiều thứ. Hắn ta không cảm thấy đói bụng, không cảm thấy nóng hay lạnh, càng không có khả năng uống say.

Trong thân thể hắn ta có một con quỷ, ăn hết toàn bộ mọi thứ. Những gì hắn ta ăn vào người thì đều đút cho con quỷ trong cơ thể, như thế sao có thể uống say được chứ.

Giờ phút này, toàn bộ bảo vệ, phục vụ viên, quản lý đại sảnh... của trong câu lạc bộ Tiểu Cường đều bị khống chế, chỉ còn lại mấy người.

Một người bảo an cùng mấy người phục vụ viên chạy qua, đối phương thấy được Vương Tiểu Cường đang uống say và nằm ngủ trên mặt đất, định đưa tay để đánh thức hắn ta dậy.

- Ông chủ, mọi chuyện không hay rồi. Chúng ta đã bị bao vậy, toàn bộ người bên ngoài đều là cảnh sát.

Thế nhưng khi tay người này đụng trúng thân thể của Vương Tiểu Cường lập tức giật mình một cái.

Bởi vì hiện tại thân thể của Vương Tiểu Cường rất lạnh lẽo, cứng ngắc, không hề nhúc nhích chút nào, dường như hắn ta đã chết rồi.

- A, chết, chết rồi.

Nhưng mà còn chưa chờ cho người bảo vệ này nói xong, Vương Tiểu Cường đột nhiên mở mắt ra nhìn người kia, thân thể hắn bắt đầu ngồi dậy.

Giống như là xác của một người chết đột nhiên vùng dậy.

Nghe được câu nói của người bảo vệ này, Vương Tiểu Cường lập tức đứng dậy xoay người đi đến cạnh cửa sổ và nhìn ra ngoài.

Quả nhiên bên ngoài trang viên đều xuất hiện rất nhiều cảnh sát cơ động, bọn họ đã bao vây hết toàn bộ câu lạc bộ.

Có người hoảng hốt hỏi Vương Tiểu Cường:

- Ông chủ, chúng ta làm sao bây giờ?

Sắc mặt Vương Tiểu Cường bắt đầu thay đổi, trong lòng của hắn ta đã hiểu rõ mọi chuyện ở bên dưới. Những gì hắn ta lo sợ ở ngày hôm qua đã biến thành sự thật. Dương Gian đã bắt đầu hành động, lần này hắn không có ý định một người đến đối phó hắn ta, hắn đã sử dụng quyền lợi của Cảnh sát Quốc tế, biến lần ân oán cá nhân này thành một vụ trọng án.

Trốn!

Đây chính là chữ toát ra đầu tiên ở trong đầu của hắn ta một cách vô thức sau khi tỉnh lại.

Thế nhưng, hắn ta lại bắt đầu chần chừ.

Chạy? Chạy đi đâu bây giờ?

Chỉ cần hắn ta lộ mặt ra ngoài là sẽ bị toàn bộ cảnh sát của thành phố Đại Xương truy nã, cứ cho là bản thân hắn chạy thoát khỏi thành phố này và đi đến thành phố khác cũng như vậy thôi.

Nhưng đúng lúc này, có một chiếc điện thoại di động của phục vụ viên đột nhiên vang lên.

Người bán hàng kia vội vàng bấm nhận điện thoại.

- Alo!

Trong điện thoại truyền đến giọng của Vương Tiểu Minh.

- Đưa điện thoại cho Vương Tiểu Cường nghe.

- Ông chủ, có người tìm ngài.

Sắc mặt Vương Tiểu Cường thay đổi, hắn ta hỏi do dự một chút nhưng vẫn tiếp điện thoại.

- Chắc mày thấy mọi thứ ở bên ngoài câu lạc bộ rồi chứ? Hiện tại ở ngoài đó đang có mấy trăm cảnh sát cầm súng thật, đạn thật chỉ vào mày. Mấy con đường xung quanh cũng đã bị phong tỏa hết rồi, ngoài từng đó ra còn có Cảnh sát Quốc tế Triệu Khai Minh, nhân viên khảo hạch Tôn Nghĩa được bên trên phái xuống. Bất cứ lúc nào hai người kia cũng có thể xen vào chuyện này. Hiện tại số lượng ngự quỷ nhân mà mày phải đối mặt là ba người, ngoài ra còn có toàn bộ lực lượng cảnh sát của thành phố Đại Xương.

Bên trong điện thoại cũng truyền đến tiếng ầm ỹ của trực thăng, dường như hiện tại Vương Tiểu Minh đang ngồi trên trực thăng và gọi điện thoại cho hắn ta.

- Nếu hiện tại mày còn muốn sống sót thì hãy nghe lời của người anh này đi. Ở phía dưới lầu có để mấy chiếc xe thể thao, mày chỉ cần lấy xe và lái đi thôi. Trực tiếp lao ra từ cửa chính, chỉ cần tốc độ của mày đủ nhanh. Anh sẽ tiếp ứng màytrên đường cao tốc, sau khi mày lao ra được khu Đông Thành. Chỉ cần mày đến đến được chỗ của anh thì anh có thể bảo trụ tính mạng cho mày. Cứ như thế đi, hiện tại Dương Gian đã đi lên tầng trên rồi.

Chương 321: Bỏ Chạy

Sau khi nói xong, Vương Tiểu Minh lập tức cúp điện thoại.

- Chết tiệt.

Vương Tiểu Cường khẽ cắn môi, trong lòng thầm do dự một lát.

Cuối cùng dục vọng cầu sinh đã chiến thắng sự oán hận đối với người anh Vương Tiểu Minh của hắn ta.

Hắn ta hét to một tiếng.

- Không muốn chết thì chạy xuống thang máy đầu hàng ngay đi, nếu chậm trễ mà bị người khác đánh chết thì cũng đừng có trách tôi.

Mấy người kia hơi lặng người một lát, lập tức kinh hoảng bỏ trốn ra phía ngoài.

Mà giờ khắc này, Vương Tiểu Cường lại trực tiếp mở cửa sổ ở một góc khuất của tầng 3, sau đó trực tiếp nhảy xuống đất.

- Ting!

Cửa của thang máy tầng 3 mở ra.

Dương Gian cầm một cây gậy bằng vàng đứng ở bên trong thang máy.

Thế nhưng sau khi cánh của cầu thang mở ra, chứng kiến ở bên ngoài có 3 4 người hoảng sợ xông về phía này.

Sắc mặt hắn lập tức ngưng trọng lại, quát to.

- Dương Gian, Cảnh sát Quốc tế của thành phố Đại Xương đây, không muốn chết thì lập tức ôm đầu ngồi xuống.

Đám người kia nghe hắn nói như thế, toàn bộ lập tức ôm đầu ngồi chồm hổm trên mặt đất.

Dương Gian nói:

- Vương Tiểu Cường đâu?

Một người phục vụ viên lập tức run rẩy và nói:

- Ở bên trong.

Ánh mắt Dương Gian co lại:

- Trì hoãn thời gian? Nói thế là tên kia muốn bỏ trốn?

Ngay khi hắn đi vào đại sảnh ở tầng ba, hắn đột nhiên nghe được tiếng xe thể thao gầm rú ở phía dưới. Sau đó hắn lập tức trông thấy một chiếc xe thể thao màu lam lao nhanh ra từ tầng dưới, xông thẳng về phía của cổng chính.

Trong nháy mắt khoảng cách giữa hai bên bị kéo dài ra.

Khoảng cách này đã vượt qua phạm vi bao phủ của quỷ vực.

- Là điều gì khiến cho mày có hi vọng để chạy trốn vậy?

Hắn đứng trước khung cửa sổ, nhíu mày nhìn về phía những chướng ngại vật đang sắp xếp trên đường, hơi nhíu mày suy tư.

Theo những gì mà Dương Gian suy nghĩ, dạng chạy trốn này của Vương Tiểu Cường sẽ không có tác dụng nào hết.

Cứ cho là hắn ta có thể xông ra khỏi chỗ này, nhưng hắn ta có thể chạy ra khỏi thành phố Đại Xương được không? Có chạy ra nước ngoài được không chứ?

- Là Vương Tiểu Cường.

Ngay lập tức, Tôn Nghĩa cùng Triệu Khai Minh đang canh gác ở hai bên con đường chứng kiến được người ngồi bên trong chiếc xe thể thao màu lam kia chính là Vương Tiểu Cường.

Hiện tại trên mặt của Vương Tiểu Cường còn mang theo mấy phần điên cuồng cùng dữ tợn. Mặc kệ toàn bộ những chướng ngại vật đang giăng ở trên đường. Hắn ta chỉ chăm chăm đạp ga và lao nhanh về phía trước.

- Hắn ta muốn chạy đi đâu?

Triệu Khai Minh cầm chiếc nạng trong tay, chỉ làm bộ đi về phía trước, tỏ ra bộ dạng đang định đuổi theo Vương Tiểu Cường.

Giờ phút này Tôn Nghĩa giật mình nói:

- Con mẹ nó, xe thể thao? Vương Tiểu Cường có tiền như thế sao?

Một vị đội trưởng đang canh ở cửa ra vào vội vàng quát to.

- Nhanh, tránh ra, tránh ra. Chú ý tránh né.

Đám người tản ra ngay lập tức, trong nháy mắt toàn bộ chướng ngại vật trên đường bị phá tan tành. Chiếc xe đua bị Vương Tiểu Cường cưỡng ép quẹo sang một bên, sau đó dọc theo đường chạy về hướngg bắc.

Cục trưởng của khu Đông Thành phụ trách chỉ huy chuyện này lập tức quát to.

- Chú ý, chú ý, tội phạm đang bỏ trốn theo hướng bắc, đối tượng đang điều khiển một cỗ xe thể thao màu làm, các đơn vị canh gác trên mấy giao lộ nhanh chóng ngăn cản lại.

Giờ phút này mặt mũi của hắn ta đều đã tối tăm.

Vốn tưởng lần hành động này chỉ là cho có mà thôi, mọi chuyện nắm chặt trong lòng bàn tay rồi. Nhưng không nghĩ tên tội phạm kia lại có thể theo lỗ hổng lao ra ngoài.

Tôn Nghĩa dùng điện thoại di động định vị vệ tinh của Cảnh sát Quốc tế thông báo cho Dương Gian.

- Alo, Dương Gian, cậu không cần tìm trong đó nữa đâu. Vương Tiểu Cường chạy rồi, cậu có thấy không?

Lúc này Dương Gian đứng ở cạnh cửa sổ ở trên tầng ba của tòa nhà, đưa mắt nhìn về phía chiếc xe thể thao kia đang băng băng trên đường. Hắn lạnh nhạt nói:

- Tôi biết rồi, hắn ta chạy không thoát đâu.

Tôn Nghĩa nói:

- Cậu đừng có đùa chứ, tên kia đang lái xe thể thao đó. Chỉ mới một lát mà cậu ta đã chạy được 200 mét rồi, xe của chúng ta sao đuổi kịp được. Vì sao cậu không mua một chiếc xe thể thao chứ? Như vậy cậu có thể thuận tiện mang tôi đi thử nghiệm xem tốc độ cực hạn của nó ra sao. Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ ngồi xe thể theo một lần nào hết.

- Tôi đã nói rồi, hắn ta chạy không thoát được đâu.

Dương Gian thản nhiên nói, trên người của hắn bắt đầu toát ra ánh sáng màu đỏ, con mắt quỷ trên trán của hắn bắt đầu mở ra.

Một luồng ánh sáng màu đỏ xuất hiện ở trong trong câu lạc bộ, giống như một chiếc đèn pin cường lực chiếu thẳng ra ngoài.

Sau một giây, Dương Gian đột nhiên xuất hiện ở cửa ra vào.

- Hả?

Đối với việc Dương Gian đột nhiên xuất hiện ra, trong lúc nhất thời đám người ở xung quanh đều trợn tròn mắt nhìn chằm chằm về phía hắn.

Nếu không phải hiện tại đang là ban ngày, bọn họ còn tưởng rằng là có quỷ xuất hiện.

- Quỷ vực?

Triệu Khai Minh thấy ánh sáng màu đỏ toát ra từ trên người của Dương Gian, thấy ánh con mắt quỷ đang mở ra. Trong lòng hắn ta cũng đã hiểu rằng, Dương Gian đang quyết tâm xử lý chuyện này đến cùng.

Hiện tại hắn đã không keo kiệt chút nào khi sử dụng lực lượng lệ quỷ để truy đổi theo.

Ánh mắt của Dương Gian nhìn dọc theo con đường về hướng bắc.

Giờ phút này chiếc xe của Vương Tiểu Cường đã biến mất ở phía xa, mắt thường đã không thể nào thấy được nữa.

Có thể đây chính là chiếc xe đua mà Vương Tiểu Cường thấy nó đáng để hắn bỏ tiền ra nhất.

Dương Gian nói:

- Mục đích chính của hắn ta h là bỏ chạy, mà mục tiêu của hắn ta có lẽ đã có rồi. Hắn ta đã nguyện ý dùng xe chạy thẳng về hướng bắc, như vậy đầu bên kia chắc chắn sẽ có người tiếp ứng cho hắn ta. Hiện tại tình cảnh của Vương Tiểu Cường đã đến mức này rồi, hắn ta đã trở thành tội phạm bị truy nã. Như vậy nếu còn có người nào có thể nguyện ý trợ giúp cho hắn ta thì chỉ có một người nữa mà thôi.

Giáo sư Bruce-Da.

Cũng chính là anh trai của Vương Tiểu Cường, Vương Tiểu Minh.

"Phải chặn đứng hắn ta lại trước khi hắn ta đi ra khỏi thành phố. Không thể để Vương Tiểu Minh cứu hắn ta được."

Một khi tên này rơi vào tay của Vương Tiểu Minh, mọi chuyện sẽ biến thành cực kỳ phúc tạp. Dựa vào thân phận và địa vị của Vương Tiểu Minh, việc bảo vệ người em trai này của hắn ta sẽ không hề khó khăn.

Lúc này, trong ánh mắt băng lãnh của Dương Gian đã bắt dầu xuất hiện sát ý. Quỷ vực ở xung quanh đã không còn bao trùm ra bốn phương tám hướng nữa. Nó đã được kéo dài về một hướng, cách thức này có thể được dụng để di chuyển.

Đây chính là phương pháp sử dụng quỷ vực mới mà hắn đã nghĩ nguyên ngày hôm qua mới ra được.

Đây cũng là nhờ ngón tay màu đen của Vương Tiểu Cường dẫn dắt cho hắn một ít ý tưởng.

Phạm vi bao phủ của quỷ vực là cố định nhưng có thể thay đổi hình dạng của nó, như vậy khoảng cách có thể kéo dài ra.

Nếu bao phủ ra bốn phía thì có lẽ quỷ vực của Dương Gian chỉ có thể bao trùm được khoảng ba mươi, bốn mươi mét là cùng.

Nhưng nếu chỉ bao trùm trên một con đường nhỏ, thì quỷ vực của Dương Gian lại có thể kéo dài, ít nhất cũng phải ba trăm mét.

Chỉ cần tính toán qua về diện tích bao phủ theo hình tròn và theo hình chữ nhật này, thì sẽ thấy giữa hai bên không có sự khác biệt nhau về diện tích bao phủ.

Nói cách khác, chỉ trong nháy mắt, Dương Gian có thể di chuyển 300 mét.

Nếu không phải tên kia lái xe thể thao, Dương Gian cảm thấy bản thân hắn có thể chạy trước một khoảng 299 mét cũng không phải là không có khả năng.

Lúc này, hắn đột nhiên biết mất tại chỗ cũ.

Sau một giây, hắn đã xuất hiện ở một vị trí mà quỷ vực bao phủ cách đó hơn 300 mét.

Sau đó quỷ vực lại bao phủ thêm lần nữa, Dương Gian tiếp tục biến mất.

Chương 322: Hóa Hồng 1

Giờ phút này, một chiếc máy bay trực thăng đang bay nhanh về phía thành phố Đại Xương.

Lúc này Vương Tiểu Minh đang bình tĩnh ngồi bên trên chiếc trực thăng, hắn ta đưa mắt nhìn về phía thành phố Đại Xương.

Hắn ta không thể nào để em trai duy nhất của hắn ta chết ở chỗ này được. Bất cứ kẻ nào, chỉ cần cái giá đủ xứng đáng thì hắn ta đều có thể hi sinh, nhưng chỉ có Vương Tiểu Cường là không được.

Việc lợi dụng thí nghiệm để biến Vương Tiểu Cường thành ngự quỷ nhân không phải là chủ ý của hắn ta. Mà vốn dĩ trước đó Vương Tiểu Cường đã bị mắc bệnh nan y, hắn ta chỉ có sử dụng cách này để kéo dài mạng sống cho người em trai của mình.

Cho nên hắn ta quyết định lựa chọn một con quỷ có thể khống chế một cách dễ dàng, đồng thời khó có thể giết chết nó được.

Con quỷ kia chính là con quỷ được Vương Tiểu Minh dùng để bảo vệ Vương Tiểu Cường.

Ở trong thế giới nguy hiểm như thế này, Vương Tiểu Minh cần một con quỷ đến để bảo vệ cho người em trai duy nhất.

Thế nhưng, trớ trêu thay, người em trai này lại không có cảm kích đối với hành động này của hắn ta. Có điều mọi chuyện đều không sao hết, đây chính là nghĩa vụ của một người làm anh như hắn ta phải làm.

Vương Tiểu Minh bất chợt mở miệng nói:

- Định vị vị trí của Vương Tiểu Cường, xem hiện tại nó đang ở đâu?

Một người kỹ thuật viên lập tức trả lời:

- Dựa theo dụng cụ truy tung theo chiếc xe kia, hiện tại chiếc xe này đang nhanh chóng chạy về phía đường cao tốc. Vương Tiểu Cường đã lái xe vượt qua đoạn đường nguy hiểm rồi.

Vương Tiểu Minh nói:

- Bao lâu thì có thể đến đó?

- Trong vòng ba phút.

Vương Tiểu Minh lại nói tiếp:

- Thử định vị theo điện thoại di động vệ tinh của các Cảnh sát Quốc tế trong thành phố Đại Xương xem có người nào đuổi theo nó không?

- Vâng.

Người kỹ thuật viên kia lập tức truy tìm.

Mỗi một điện thoại di động của Cảnh sát Quốc tế đều có công năng định vị vệ tinh. Chỉ cần là người có thẩm quyền thì đều có thể thông qua phần mềm để tiến hành định vị vệ tinh toàn cầu.

Người kỹ thuật viên kia thông qua tín hiệu phản hổi để xác định, sau khi nhận được thông tin, người này kinh ngạc phải kêu lên:

- Có, có một vị Cảnh sát Quốc tế đang di chuyển ở phía sau lưng của Vương Tiểu Cường. Theo những gì được phản hồi lại từ chiếc điện thoại di động định vị vệ tinh này cho thấy chủ nhân của nó là Dương Gian. Trời ạ, không thể nào, tín hiệu của hắn xuất hiện quá quỷ dị. Lúc trước hắn còn ở trong thành phố nhưng hiện tại đã ra ngoài thành phố rồi.

Trên màn hình, tín hiệu thông báo về đang nhảy cóc từng đoạn, từng đoạn một.

Vương Tiểu Minh nhìn một chút:

- Quỷ vực? Thế nhưng phạm vi bao phủ còn hẹp, hắn còn chưa nắm giữ quỷ vực một cách thuần thục, sẽ đuổi không kịp Vương Tiểu Cường đâu.

Theo màn hình tín hiệu, tốc độ xe của Vương Tiểu Cường đã tiếp cận với tốc độ 100 mét trên một giây, mà tín hiệu thu được từ Dương Gian lại là 300 mét một lần. Nhưng thời gian tồn tại của nó lại là khoảng 3 4 giây.

Nếu tính như thế thì khoảng cách giữa hai bên sẽ không thể nào thu nhỏ lại được.

Nếu không phải là Dương Gian di chuyển trên một đường thẳng, Vương Tiểu Cường lại phải lái xe đi vòng một chút thì có lẽ khoảng cách giữa hai người đã càng ngày càng xa.

Vương Tiểu Minh lập tức nói.

- Di chuyển qua vị trí chỉ định để tiếp người, sau khi hoàn thành chúng ta lập tức rút lui.

Hiện tại xem ra, lần cứu viện này là hữu kinh vô hiểm.

Nghĩ tới đây, khóe miệng khóe miệng của hắn ta lộ ra vẻ tươi cười.

- Tên Vương Tiểu Cường này sao lại lái xe nhanh như thế chứ, không sợ lật xe hay sao?

Đây là lần thứ nhất cảm giác hận đám người chế tạo ra chiếc xe có tốc độ nhanh đến mức này.

Dùng tốc độ cực hạn của chiếc xe này để chạy, ngay cả quỷ vực của hắn cũng đuổi không kịp.

Nếu sử dụng cái này để chạy trốn thì phải nói là tuyệt vời.

Mà vị trí của câu lạc bộ Tiểu Cường cũng khá quan trọng, nếu nó nằm ở trong thành phố thì việc kẹt xe sẽ có thể vây Vương Tiểu Cường lại.

Nhưng việc chạy dọc theo con đường mới xây dựng này lại có thể sử dụng tốc độ nhanh nhất để chạy về hướng bắc.

"Muốn đuổi kịp tên kia thì mình không thể sử dụng cách này được, bản thân phải sử dụng một cách khác, một cách có thể khống chế quỷ vực càng thêm tinh tế hơn."

Ánh mắt Dương Gian khẽ suy tư, hắn đã nghĩ đến một cách khác.

Đó là trong quá trình bản thân thông qua quỷ vực đẻ di chuyển, có thể điều khiển quỷ vực để kéo dài ra phía trước. Như vậy bản thân hắn sẽ không cần phải chờ cho quỷ vực bao phủ vào vị trí tiếp theo rồi mới có thể di chuyển tiếp như lúc nãy. Mặc dù không thể chạy trong một giây hết đoạn đường 300 mét, nhưng hắn không dừng lại cho nên tốc độ sẽ càng nhanh hơn.

"Thử xem sao."

Dương Gian bắt đầu tiến hành thử nghiệm cách thức di chuyển mới.

Một đường ánh sáng màu đỏ kéo dài về phía trước, tiếp theo đó, ba giây sau ánh sáng màu đỏ biến mất ở vị trí cũ và lại tiếp tục kéo dài ra bên ngoài.

"Vẫn còn quá chậm, tiếp tục cải tiến một chút."

Ánh sáng màu đỏ lại tiếp tục kéo dài về phía trước, lần này thời gian dừng lại chỉ còn là hai giây.

Sau một phút, thời gian dừng lại chỉ còn 1 giây.

Hai phút sau, thời gian delay một giây kia cũng bị biến mất.

Thử nghiệm đã thành công, quỷ vực đã nối liền với nhau một cách hoàn mỹ.

Giờ phút này, mấy người tài xế ở trên đường có thể thấy rõ một luồng ánh sáng màu đỏ đang bay giữa không trung. Tốc độ của luồng ánh sáng màu đỏ này là không thể tưởng tượng, nó chớp lóe liên tục về phía trước.

Ở giữa luồng sáng màu đỏ này, có thể thấy mơ hồ một bóng dạng của người nào đó.

Không, thực tế đây chỉ là tàn ảnh lưu lại trong mắt của con người mà thôi, còn thực tế thì người kia đã biến mất khỏi tầm mắt rồi.

Lúc này bên trên máy bay trực thăng, người kỹ thuật viên kia thông qua màn hình theo dõi quan sát thấy được tốc độ đột biến của Dương Gian, nên kinh ngạc thốt lên:

- Giáo sư, giáo sư, không hay rồi, tốc độ của Dương Gian đột nhiên gia tăng. Hiện tại đã là 100 mét trên giây, hơn nữa còn đang tăng, một trăm hai mươi mét trên giây, một trăm năm mươi mét trên giây, trời ạ, đây là thứ quỷ quái gì chứ, hắn không định phá bỏ vận tốc của âm thanh đó chứ? Loại tốc độ này đã không còn phương tiện giao thông nào đạt được nữa rồi, chỉ có thể phi hành mới được như vậy.

Sắc mặt Vương Tiểu Minh bắt đầu biến hóa.

- Cậu nói không sai, hiện tại Dương Gian đang bay lên. Trước đó tôi từng nghiên cứu qua về quỷ vực, có một chút tâm đắc về chuyện này. Nếu có thể khống chế quỷ vực tốt thì ngự quỷ nhân có thể thông qua quỷ vực để mô phỏng ra hiệu quả phi hành.

- Trong thời cổ đại cũng đã có ghi chép về phương diện này rồi, bọn họ gọi cách thức di chuyển này là Hóa Hồng. Thời đại khác biệt thì cách thức xưng hô cũng khác biệt, miêu tả khác biệt nhưng bản chất của chuyện này là giống nhau.

Chương 323: Hóa Hồng 2

Nhìn thấy tốc độ của tin hiệu trên màn hình, Vương Tiểu Minh lập tức nói:

- Nhanh chóng lái máy bay trực thăng đi về phía trước, hiện tại không thể nào đón ở đường cao tốc nữa, chỉ có thể tiếp nó ở giao lộ phía trước.

Nhìn qua địa đồ bên cạnh, hắn ta đoán ra được trên đoạn đường này cũng chỉ còn lại chỗ này là thích hợp mà thôi.

Mà giờ khắc này, Dương Gian cũng đã thông qua cách thức vận dụng quỷ vực, khiến tốc độ của hắn tăng tốc đến cực hạn.

Mặc dù tốc độ này còn kém xa so với các con lệ quỷ đã khôi phục nhưng đây đã là tốc độ lớn nhất mà trước mắt hắn có thể đạt đến.

Mà ở trong loại cực hạn này lại khiến cho Dương Gian cảm thấy kinh ngạc một chút.

Bởi vì hắn đang bay.

Ánh sáng màu đỏ đang bao phủ toàn thân của hắn, cảnh vật ở xung quanh đều đã trở thành mơ hồ. Chỉ có chiếc xe thể thao phía trước là đang không ngừng rút ngắn và xuất hiện trong tầm mắt của hắn.

Dưới loại tốc độ này, Dương Gian cũng không hề sợ bản thân sẽ dụng vào cột điện hay xe cộ gì đó.

Bởi vì bản thân hắn đang ở trong quỷ vực, mà quỷ vực chính là một thứ huyền ảo, nó chỉ là một cái bóng. Những thứ bình thường sẽ không thể nào tiếp xúc với hắn ta được. Cho nên hắn không có kiêng nể gì khi tăng tốc độ di chuyển đến cực hạn.

- Là máy bay trực thăng của anh trai.

Giờ phút này, Vương Tiểu Cường đang lái xe với tốc độ cực hạn ở trên đường. Sau nhiều lần suýt nữa bị lật xe thì hắn ta đã chạy thoát ra khỏi đoạn đường nguy hiểm nhất. Khổ luyện kỹ thuật lái xe một năm cuối cùng cũng phát huy ra tác dụng của chính nó.

Cuối cùng hắn ta đã chứng kiến phía xa xa đang có một chiếc máy bay trực thăng bay về phía này.

Đây là máy bay riêng của Vương Tiểu Minh.

Chỉ cần leo lên được chiếc máy bay riêng này, thì đừng nói là một tên Dương Gian, mười cái cũng không dám tập kích máy bay riêng của Vương Tiểu Minh. Nếu không có là Cảnh sát Quốc tế cũng sẽ bị tiêu diệt.

- Sống sót rồi?

Giờ phút này Vương Tiểu Cường đã thở phì phò, đến lúc này hắn ta mới cảm giác được cả người của hắn ta đã chảy đầy mồ hôi lạnh.

Đây chính là sự vui mừng khi trở về từ cõi chết.

- Là điều gì để cho mày sinh ra ảo giác là bản thân sống sót vậy?

Giờ phút này, ở bên cạnh Vương Tiểu Cường lại đột nhiên vang lên một âm thanh lãnh đạm.

Âm thanh này xuất hiện ngay bên cạnh.

Khoảng cách không đủ 1 mét.

Vương Tiểu Cường đột nhiên nhìn lại.

Hắn ta thấy Dương Gian không biết từ lúc nào đã ngồi ở bên ghế lái phụ.

Vương Tiểu Cường vừa sợ vừa giận:

- Mày.

Dương Gian lại lập tức nói:

- Chú ý phía trước, nghiêm túc lái xe đi.

Lúc này Vương Tiểu Cường đột nhiên phát hiện thế giới phía trước mặt của hắn ta đã biến thành màu đỏ, giống như vị một tầng ánh sáng màu đỏ bao phủ vậy. Hiện tại đã không thể nào trông thấy được bầu trời trong xanh cừng mặt trời lóa mắt.

Cái thế giới này cực kỳ im ắng, yên tĩnh đến mức đáng sựo. Ngay cả chiếc trực thăng phía trước đã không còn thấy nữa.

Quỷ vực!

Vương Tiểu Cường cắn muốn nứt răng, hiện tại hắn ta bắt đầu cảm thấy được cảm giác tuyệt vọng.

- Dương Gian, tên hỗn đản này.

Rõ ràng lúc nãy người anh của hắn ta còn ở phía trước để tiếp hắn ta rồi, vì sao, vì sao Dương Gian lại đột nhiên xuất hiện ở chỗ này chứ.

Kết cục của việc tiến vào bên trong quỷ vực là gì hắn ta đã hiểu rất rõ ràng. Chỉ cần không có thủ đoạn nào đăc thù, hoặc là không được sự cho phép của Dương Gian. Chỉ dựa vào những thủ đoạn bình thường sẽ không có cách nào để thoát khỏi chỗ quỷ quái này được.

Mặc dù phạm vị bao phủ của quỷ vực chỉ có mấy trăm mét vuông mà thôi.

Dương Gian vẫn còn ngồi yên ở trên ghế lái phụ, tỏ ra thờ ơ nói chuyện với hắn ta.

- Hôm qua, mày nên nhân cơ hội đó mà ra ra tay giết tao đi. Tao đã nói rồi, mày không giết chết tao thì tao sẽ giết chết mày. Có được kinh nghiệm sau mấy lần đối phó với mày thì lần này tao sẽ không thất bại nữa đâu.

- Vậy thì thử xem ai chết trước.

Vương Tiểu Cường đột nhiên rút ra một khẩu súng, hắn ta định bắn chết Dương Gian trước.

Sau một giây.

- Rầm!

Chiếc xe đột nhiên đụng phải thứ gì đó khiến cho nó bị chấn động mạnh một cái, sau đó nó rời khỏi mặt đất. Tiếp đến nó rơi xuống mặt đất theo quán tính rồi lăn lộn điên cuồng về phía trước. Chỉ trong chốc lát, cỗ xe thể thao có giá trị mấy ngàn vạn bị biến thành một đống sắt vụn.

- Tao đã nói với mày rồi, chú ý lái xe cho cẩn thận thì lại không chịu nghe. Nếu hiện tại còn hành động được thì xuống xe, tắt máy, đưa giấy phép lái xe ra đây cho tôi thu hồi.

Dương Gian đứng ở phía trước mặt chiếc xe bị vỡ nát, nhìn thấy máu me dính khắp người của Vương Tiểu Cường.

Nhưng hắn ta vẫn chưa chết.

Tên Vương Tiểu Cường này không có bản lĩnh gì khác nhưng được cái là sống dai, rất khó để giết chết hắn ta. Đừng nói là tai nạn xe cộ, ngay cả khi lấy đầu của hắn ta xuống thì con quỷ trong người của hắn ra cũng sẽ đi tìm về để cứu sống hắn ta.

Nhưng lần này lại khác.

Dương Gian đã biết rõ cách để khiến cho tên Vương Tiểu Cường chết mà không có cách nào để hồi sinh.

"Đã chậm mất một bước?"

Trên máy bay trực thăng, Vương Tiểu Minh tận mắt nhìn thấy chiếc xe thể thao em trai mình lái bị một luồng ánh sáng màu đỏ đuổi kịp, sau đó biến mất không còn gì nữa.

Hắn ta hiểu rõ, Vương Tiểu Cường không hề biến mất mà đã lọt vào quỷ vực của Dương Gian.

Vào thời điểm quan trọng nhất, Vương Tiểu Cường vẫn bị Dương Gian đuổi kịp.

Nếu Vương Tiểu Cường có thể chạy đến đây sớm nửa phút, Vương Tiểu Minh đã có thể có cứu được. Một khi Vương Tiểu Minh đón được Vương Tiểu Cường, đừng nói là Dương Gian, ngay cả cấp trên cũng không dám nói thêm câu nào.

Vương Tiểu Minh lên tiếng.

- Dừng lại đi.

Giờ phút này, bên trong quỷ vực.

Đáy lòng Vương Tiểu Cường đan xen giữa sự sợ hãi cùng tức giận, nghiến răng nghiến lợi quát:

- Dương Gian!

Thấy Dương Gian đứng canh ở trước xe, chưa bao giờ Vương Tiểu Cường cảm thấy tuyệt vọng như lúc này.

Dương Gian bình tĩnh nói.

- Lúc trước mày nên nghĩ đến việc bản thân sẽ có kết cục như ngày hôm nay, mày thật sự nghĩ hôm qua tao thả mày đi là do tao không có cách nào bắt mày? Đó là do tình trạng lúc đó của tao không được tốt, nếu tiếp tục dây dưa, có lẽ cả tao và Diệp Phong đều chết vì lệ quỷ khôi phục. Mà lúc đó quỷ dây thừng cũng mang đến quá nhiều phiền toái cho tao, mày lại bỏ lỡ cơ hội trời cho đó.

Dù biểu hiện ngày hôm qua của hắn cực kỳ bá đạo, có thể hóa giải việc ám sát một cách hoàn mỹ nhưng tình trạng khi ấy cực kỳ không ổn định.

Vương Tiểu Cường gầm nhẹ, hắn ta cố gắng lao ra khỏi chiếc xe rách nát kia.

- Cứ cho là không ai trợ giúp tao, tao cũng không phải người mày muốn giết là giết được đâu. Mày đừng quên, tao cũng là ngự quỷ nhân, cùng lắm thì cá chết lưới rách.

Dương Gian thấy Vương Tiểu Cường bò khỏi chiếc xe, hắn ta khó khăn lắm mới có thể ra khỏi đó. Có điều không đợi hắn ta kịp đứng vững, một cái bóng màu đen của nhanh chóng bao trùm cả người hắn ta. Bóng quỷ không đầu dùng tay túm cổ của Vương Tiểu Cường, sau đó nhấc người của hắn ta lên khỏi mặt đất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!