Trong nháy mắt, nơi này như thể đã trải qua khoảng thời gian mấy chục năm, bị năm tháng tàn phá.
Nhưng ánh đèn trong phòng học vẫn chống chọi lại với bóng tối, ánh đèn sáng trắng giống như thiêu thân trong gió, tỏa ra những tia sáng yếu ớt cuối cùng, cứ như thể có thể bị dập tắt bất cứ khi nào.
Nỗi kinh hoàng thể hiện ngay trên gương mặt của mỗi học sinh, có người thét chói tai, có người kêu cứu, có người run rẩy...
Người duy nhất điềm tĩnh là Chu Chính trên bục giảng.
Chu Chính không hề nhúc nhích, ánh mắt đảo quanh đánh giá tình hình, để ý bất kỳ động tĩnh nào xung quanh.
Con quỷ này quá nguy hiểm, còn có cả quỷ vực, đây không phải là thứ ông ta có thể đối phó.
Điều ông muốn làm bây giờ là tìm mọi cách để tìm ra một con đường sống, để đám học sinh có thể sống sót rời khỏi đây, dù chỉ là một phần nhỏ trong số chúng cũng được.
- Chu Chính, nhìn kìa.
Lúc này, đột nhiên Phương Kính la lên, sắc mặt cực kỳ xấu, chỉ vào mấy bạn học đang nằm ở trên bàn.
Trước đấy vẫn không để ý, lúc này nhìn thấy Phương Kính mới phản ứng lại, có mấy bạn học bất động ở trên bàn, bọn họ trợn trừng mắt, há hốc mồm, sắc mặt xám ngoét, toàn thân tỏa ra mùi hôi thối của tử thi, giống như đã chết mấy ngày vậy.
"Cốc, cốc cốc. "
Tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa.
Lúc này, mấy cậu học sinh vừa nãy vẫn còn đứng lẫn trong đám người còn sống đột nhiên cả người run rẩy, sau đó đờ người ngã vật xuống đất.
- Lý Minh, cậu sao vậy?
Có người muốn đỡ cậu ta dậy nhưng lúc vừa mới chạm vào thân thể, đối phương đột nhiên la lên một tiếng, hoảng sợ lùi lại phái sau.
Lạnh như băng, cứng ngắc, chẳng khác nào xác chết.
Lý Minh giống hệt như mấy học sinh trước đó trợn tròn mắt, há hốc mồm, mặt xám ngoét, không còn thần sắc, thân thể bắt đầu tỏa ra mùi thối.
Chết, chết rồi.
Hơn nữa, đâu chỉ một người chết, ít nhất cũng khoảng 6-7 học sinh đều nằm bất động ở trên bàn, gương mặt xám ngoét.
- Sao lại như vậy, sao có thể như vậy, ai đó cứu họ đi mà.
Có bạn gái quá sợ hãi ngồi sụp xuống vừa nói vừa khóc hu hu.
Mới nãy còn rất bình thường cơ mà, sao bỗng nhiên lại như vậy được, sao đột nhiên lại chết rồi? Ai đó lắp bắp mấy tiếng, âm thanh run rẩy.
Phương Kính đứng bên cạnh, sắc mặt tái mét:
- Nói lảm nhảm gì vậy, ngoài cửa có một con quỷ, chúng ta đều có thể sẽ chết, quỷ có thể tạo ra quỷ vực rất đáng sợ, các cậu sẽ biết ngay thôi.
Những người khác nhìn cậu, sợ hãi không thôi, ai nấy giống như con mồi đã rơi vào bẫy, tràn đầy sợ hãi, run lẩy bẩy.
- Chu Chính, thầy vẫn chưa nghĩ ra cách sao? Còn không nghĩ ra nữa thì chúng ta đều sẽ phải chết ở đây đấy.
Phương Kính bực tức nói.
Trong lòng hắn cũng vô cùng run sợ, bởi ở trong quỷ vực ai cũng có thể chết, kể cả hắn.
- Lảm nhảm, em không đợi được thì tự trốn đi, đừng có trông chờ vào thầy.
Chu Chính cũng nóng này, ông không dám hành động thiếu suy nghĩ.
- Chạy lung tung trong quỷ vực còn nhanh chết hơn, thầy tưởng em không biết gì chắc?
Phương Kính nói.
- Nếu đã biết thì đứng yên chờ đợi tại đây cho thầy, em sợ chết, mọi người đều như vậy, đừng tưởng biết một số thứ thì cảm thấy bản thân đặc biệt, trước mặt quỷ người người đều bình đẳng.
Chu Chính nói.
- Con mẹ nó!
Phương Kính không nhịn được chửi một câu.
Lúc này chân tay Dương Nhàn lạnh toát, cậu bắt mình bình tĩnh trở lại, bởi đây không phải lúc đùa giỡn, thực sự đã có người chết rồi, hơn nữa người chết không chỉ có một.... nếu cứ tiếp tục thế này có thể sẽ chết rất nhiều người nữa.
Nhưng lúc cậu vô tình nhìn thấy chiếc bảng đen rơi từ trên tường xuống, đột nhiên ngẩn người một lát.
Ánh mắt dừng lại trên ba câu mà Chu Chính đã viết trước đó, đặc biệt là câu cuối cùng: Nhìn thấy quy luật của quỷ.
Chu Chính không dám hành động thiếu suy nghĩ là bởi vì ông ấy cũng đang quan sát ông lão ngoài cửa, tìm quy luật của lão, chỉ có tìm ra quy luật, ông mới dám hành động, mau động não, mau suy nghĩ đi, rốt cuộc ông già này có quy luật gì có thể tìm thấy đây...
Não hắn bắt đầu chuyển động điên cuồng.
Nhớ lại tất cả những ghi chép về câu chuyện trong diễn đàn hôm nọ, rồi lại liên tưởng đến tình huống đang xảy ra trước mặt.
Nhất định phải có điểm chung, nhất định có điểm tương đồng.
Vị bác sĩ tên Lôi điện Pháp vương đó đang ở nhà, khi ấy cửa nhà ông ta đóng, ông lão này đứng ở ngoài gõ cửa.... sau đó đi vào, tiếp đến lại đến trước cửa phòng, lại gõ cửa, sau đó lại tiến vào.
Lúc ấy, con quỷ xuất hiện ở hành lang, cũng đang gõ cửa như vậy... nhưng không tiến vào.
Tại sao ông lão lại đi vào nhà vị bác sĩ nhưng lại không tiến vào nơi này?
Tình huống giống nhau, sự việc giống nhau nhưng điều gì dẫn tới sự khác biệt này.
Là thời gian không đủ sao?
Lẽ nào là thời gian gõ cửa không đủ.
Có lẽ đây chính là mấu chốt.
Liều đi.
Bỗng nhiên, Dương Nhàn lấy hết can đảm hét lên:
- Chu Chính, là tiếng gõ cửa.
- Tiếng gõ cửa.
Chu Chính ngẩn người, ánh mắt sáng quắc nhìn chăm chăm vào cậu học sinh vừa lên tiếng:
- Nói gì cơ?
Dương Nhàn ghìm lại nỗi sợ hãi nói:
- Mặc dù chỉ là suy đoán nhưng em cảm thấy nó dựa vào cách gõ cửa để giết người, có lẽ lúc ông lão kia đang đếm, có lẽ là cái khác, nhưng chắc chắn có liên quan đến việc gõ cửa, nếu có thể ngăn thứ kia gõ cửa có lẽ sẽ có tác dụng...
Gõ cửa để giết người.
Nếu đúng là như vậy con quỷ đó cũng không khỏi quá đáng sợ.
- Tiềm lực của thằng nhóc này mới vậy đã bộc lộ ra rồi...
Ánh mắt nghi ngờ của Phương Kính nhìn vào Dương Gian, tay nắm chặt lại thành hình quả đấm:
- Nhất định không thể để nó sống sót rời khỏi ngôi trường này.
- Tin em một lần.
Chu Chính thu lại ánh nhìn, ông đâu còn lựa chọn nào khác.
Nếu tiếp tục không hành động, tất cả mọi người ở đây đều sẽ chết.
Lập tức Chu Chính hành động, ông ta xông ra ngoài giống như một con dã thú điên cuồng, tấm thân quái dị trên gầy dưới béo của ổng có sức công phá mà người thường không thể có được.
"Rầm!"
Một âm thanh cực lớn vang lên, cửa phòng học bị ông ta tông nát, đồng thời cũng đâm vào ông lão mặc áo dài đen, mặt xám ngoét, toàn thân lốm đốm ngoài cửa.
Ông lão ngã nhào, nằm sóng soài trên đất, không một ai dám đỡ.
Thân thể của ông bày ra tư thế quái dị, giống như tư thế của những người chết cứng chân tay vậy, không có được sự mềm mại dẻo dai của người sống.
Quỷ giết cũng không chết.
Câu này do Chu Chính tự mình viết đương nhiên không thể quên.
Dù ông lão này có thịt nát xương tan, đốt thành tro thì vẫn không thể chết, còn có thế tiếp tục xuất hiện dưới một dạng khác mà không ai ngờ được.
Đối phó với quỷ chỉ có thể là quỷ.
Chu Chính cắn răng, quay đầu hét lớn
- Các cậu chờ thời cơ, có cơ hội thì hãy chạy đi, tôi sẽ chặn nó lại.
Ông nới rộng áo khoác ngoài, cái bụng phồng lên động đậy mấy cái rất kỳ dị.
Một bàn tay, chính xác là vết lằn của một bàn tay nhô ra khỏi lớp da, cánh tay lộ ra màu xám xanh, móng tay nhọn hoắt, như thể muốn xé lớp da bụng kia để chui ra.
Chương 7: Lạc Đường (1)
Nhưng lớp da bụng bọc lấy cánh tay kia lại cực kỳ đàn hồi, không hề bị xé rách, thế nhưng điều làm cho mọi người kinh hãi nhất chính là, cánh tay này thò ra ước chừng khoảng 2 mét.
Đây mà là tay người sao?
Cánh tay quái đản màu xám xanh này tóm chặt lấy ông già.
"Tí tách,"
Âm thanh lúc chiếc đèn lóe sáng vang lên.
Trong nháy mắt, bóng tối bao trùm bên trong phòng học biến mất, ánh sáng lại xuất hiện, mặc dù mặt tường vẫn loang lổ như trước, mặt đất vẫn lổn nhổn những hố ụ nhưng có vẻ như nguy hiểm đã qua rồi.
- Có tác dụng rồi.
Chu Chính thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay lúc ấy mắt ổng đột nhiên mở to, khuôn mặt gầy gò như thể chỉ có da bọc xương đầy vẻ hoảng sợ.
Ông lão ngã vật dưới đất từ từ đứng dậy, ánh mắt xám tro hơi chuyển động một chút, hình như đang hướng về phía Chu Chính.
- Không thể nào, bị ta khống chế rồi mà vẫn động đậy được sao?
Mặt Chu Chính thất sắc, quay đầu hét lớn:
- Chạy, mau chạy đi, nhân lúc quỷ vực vẫn chưa xuất hiện, chạy khỏi đây mau, để tôi ở đây chặn hắn lại.
Con quỷ này, chắc chắn không phải hạng nguy hiểm tầm thường.
Trong lòng ông đổ mồ hôi lạnh.
….
Tiếng hét của Chu Chính bừng tỉnh đám người trong phòng học.
Mặc dù bọn họ đều bị sự việc trước mắt dọa đến đờ đẫn cả người nhưng ham sống vốn là bản năng mà mỗi người đều có.
- Muốn sống thì mau đi theo tôi.
Phương Kính dẫn đầu hét lên, sau đó một mình phăng phăng xông ra, chạy thẳng tới cửa sau lớp học.
Cả bọn đang ở tầng 5, muốn ra khỏi trường phải đi xuống tầng dưới, nếu đây là tầng 2, hoặc tầng 1, chắc chắn Phương Kính sẽ nhảy ra lối cửa sổ mà không cần do dự.
Nhưng bây giờ mà nhảy từ tầng 5 xuống thì chẳng khác nào tự sát.
Hành động trốn chạy của Phương Kính đánh động đến mọi người, những người khác kịp lấy lại phản ứng, nhưng chỉ theo bản năng mà cùng Phương Kính xông ra khỏi phòng học.
Dương Gian cũng không chần chờ, lập tức nhấc chân chạy theo.
Hắn đoán, Chu Chính không thể khống chế được ông lão đó lâu.
"Rầm!"
Do bị nhiều người giẫm đạp nên mặt đất bị ăn mòn từ trước đó lập tức sụp xuống, có mấy học sinh rơi xuống dưới.
- Trương Vĩ, Miêu Tiểu Thiện.
Dương Gian hoảng hốt, vội vàng tránh khỏi chỗ hố sập.
- Hừ, tôi không sao, con mẹ nó, vừa rồi tên súc sinh kia đẩy tôi một cái, tôi muốn tố cáo hắn muốn mưu sát.
Trương Vĩ sờ sờ mông, đau đến nỗi thở hổn hển.
May mà chỉ rơi xuống tầng phía dưới khoảng tầm 3 mét nên không ngã chết.
Nhưng khi Trương Vĩ quay đầu lại nhìn những người khác cũng rơi xuống cùng mình thì giật mình nhíu mắt.
Một người đang nằm trên mặt đất, mắt trợn trừng, ở chỗ cổ máu tươi tuôn xối xả, miệng phát ra những tiếng hự hự, giống như vẫn chưa tắt thở, Dương Gian nhìn thấy một thanh sắt nhuốm máu xuyên qua cổ của cô ấy.
Là Tô Luy!
Đây là cô bạn có thành tích học tập trên lớp rất tốt, lại khá xinh đẹp nên bình thường có rất nhiều người theo đuổi cô ấy, không ngờ rằng lại xảy ra cơ sự này.
Bị thương nặng thế này, có gọi xe cứu thương cũng không kịp, huống hồ còn còn đang trong tình huống nguy cấp trước mặt.
- Các cậu mau mau dời khỏi đây, đừng chần chừ mất thời gian nữa.
Dương Gian hét lên, không còn thời gian lo cho người khác nữa rồi, phải lập tức ra khỏi đây thôi.
- Dương Gian, không phải cậu nói phải chạy khỏi quỷ vực hay sao... Mẹ nó, chạy rồi đó, sau này cậu đừng có mượn tiền tôi nữa, lừa gạt.
Trương Vỹ gắt gỏng.
Lúc này một đám học sinh như phát điên xông ra khỏi phòng học, men theo lối cầu thang để xuống tầng dưới.
- Có thể bình yên vô sự rời khỏi đây không?
Lúc này trong lòng Dương Gian thấp thỏm không yên, hình bóng ông già mặc áo đen dài, mình đầy những vết đốm tử thi lởn vởn trong đầu.
Ngộ nhỡ ông lão ấy thực sự là quỷ vậy Chu Chính đối phó nổi không?
Thầy ấy cũng nói rồi, quỷ có giết cũng không chết.
Chỉ có quỷ mới đối phó được với quỷ.
Đợi đã... Lẽ nào Chu Chính cũng là quỷ.
Đột nhiên, Dương Gian thấy da đầu tê rần, toàn thân lạnh toát.
Lẽ nào lúc nãy cậu vừa nghe quỷ giảng bài hay sao?
Rốt cuộc thế giới đến đang xảy ra chuyện gì vậy.
Nhưng lúc từ phòng học chạy ra ngoài hành lang, Chu Chính vẫn dốc hết sức ghìm ông già kia lại, không để đối phương dùng quỷ vực nữa.
Những học sinh này vẫn còn ở trong quỷ vực, một khi quỷ vực xuất hiện trở lại, dù có rời khỏi phòng học cũng chẳng thể sống sót ra khỏi trường.
Nhưng mức độ khủng khiếp của ông già áo đen đó đã vượt xa khỏi tưởng tượng của ông, liệu có thể ngăn cản hắn bao lâu trong lòng Chu Chính cũng không rõ.
…
Lúc này đám người men theo lối cầu thang chạy như điên xuống dưới lầu, hệt như bầy thỏ rừng bị dọa chạy tán loạn.
Một tầng, hai tầng, ba tầng.. hy vọng rời khỏi nơi này đang ở ngay trước mắt.
Nhưng lúc Phương Kính chạy đến khúc quanh ở cầu thang, đột nhiên một âm thanh xẹt xẹt nho nhỏ vang lên, đèn bên trong cầu thanh tắt phụt, toàn bộ cầu thang chìm trong bóng tối.
Bóng tối đen như hũ nút, giơ tay ra cũng không nhìn thấy năm ngón, nhìn qua cửa sổ cũng không thể nhìn thấy được một chút ánh sáng le lói nào.
- Aaa!
Đèn tắt, có một bạn nữ sợ quá hét toáng lên.
- Đáng chết, Chu Chính đến cực hạn rồi sao? Chẳng lẽ quỷ vực lại xuất hiện rồi, rốt cuộc ông già ấy là quỷ cấp độ nào mà đáng sợ đến vậy.
Trên mặt Phương Kính toát mồ hôi lạnh, cậu không dám nán lại quá lâu trong bóng tối, lập tức ngoảnh lại hét lên:
- Tất cả chạy đi, đừng dừng lại.
Thực ra cậu không muốn cứu những người này nhưng không thể để họ chết trong quỷ vực được.
Nếu không quỷ vực càng trở thêm khủng khiếp hơn.
Cả đám lần mò trong bóng tối tiếp tục men theo cầu thang để bước xuống tiếp, vì là chỗ quen thuộc nên cũng không quá khó khăn.
Nhưng tiếp tục đi xuống dưới lầu, được một lát, Phương Kính bỗng dừng lại, cậu phát hiện ra có gì đó không đúng.
Không chỉ có cậu, Dương Gian ở ngay sau cũng phát hiện ra điểm bất thường, toàn thân cậu căng thẳng, cậu để ý thấy, hình như nãy giờ đã chạy qua không chỉ có 5 tầng cầu thang... thế nhưng trước mặt vẫn còn cầu thang nữa.
- Tất cả dừng lại, đừng chạy nữa.
Phương Kính dừng lại, những người ở phía sau cũng theo phản xạ dừng lại.
Trong tình cảnh này, tất cả mọi người đều mụ mẫm, bây giờ người trấn tĩnh như cậu đã trở thành người đáng tin cậy trong cả đám.
- Phương Kính, sao vậy, sao lại không chạy tiếp?
- Cậu không đi thì tôi vẫn đi, tôi không muốn ở lại đây chờ chết.
Một cậu nam sinh hoảng hốt tiếp tục chạy lên phía trước, mau chóng biến mất trong bóng tối.
- Phương Kính, con mẹ cậu, đừng có chần chờ nữa, xảy ra chết người như chơi đấy.
Ai đó dừng lại, nói trong nức nở.
- Còn chạy cái chết gì, từ lầu năm chạy xuống đến đây lẽ nào mấy người không đếm xem đã đi xuống bao nhiêu tầng sao?
Phương Kính gắt gỏng.
- Mọi người đều đang chạy chối chết hơi sức đâu mà đếm cái đó.
Trong tình cảnh rối rắm không biết đường nào mà lần thế này, quả thực không thể để ý nhiều, không phải ai cũng có được cái đầu lạnh.
Lúc này, Dương Gian im lặng một lát rồi lên tiếng:
Chương 8: Lạc Đường (2)
Lúc này, Dương Gian im lặng một lát rồi lên tiếng:
- Trước khi đèn tắt chúng ta đã chạy tới lầu 3, đang thì chạy đến giữa tầng 2, nhưng đến đây đèn đã tắt rồi, đáng ra là phải chạy thêm 1 tầng nữa là có thể ra rồi, thế nhưng từ khi đèn tắt đến giờ, tính ra chúng ta chạy xuống dưới ít nhất là 3 tầng, có khi là 4 tầng, nói cách khác, chúng ta đã đi vào trong lòng đất.
- Nhưng trường mình đâu có tầng hầm.
- Hừ, Dương Gian cậu đừng có nói mấy chuyện kinh khủng ấy nữa đi được không, đã là lúc nào rồi.
Có ai đó đáp lời trong bóng tối.
- Vậy giờ phải làm thế nào, đi tiếp hay là không đây?
- Hay là cứ đi xuống tiếp thêm mấy tầng nữa xem sao? Có thể là Dương Gian tính nhầm thì sao.
Đúng lúc mọi người đang bàn tán, đột nhiên trong bóng tối tỏa ra ánh sáng yếu ớt, là một bạn nữ run rẩy bật đèn flash trên điện thoại.
Vẫn dùng được điện thoại sao?
Mọi người thấy thế bỗng mừng rỡ, vội vàng móc điện thoại ra bật đèn flash.
Lập tức mười mấy cái đèn flash sáng lên, thế nhưng so với số người trong lớp mà nói thì số đèn bật vẫn quá ít, lẽ nào những người còn lại đều đã tản đi hết rồi sao?
Hơn nữa điều kỳ lạ là những cái đèn này không được sáng rõ như bình thường, như thể bị bóng tối xung quanh nuốt chửng vậy, chỉ có thể tỏa ra quầng sáng chưa đầy một mét.
Phía trước, vẫn là một khoảng tối đen như mực.
Bóng tối đè nén khiến người ta như không thở nổi, như thể có thể mất phương hướng bất cứ lúc nào.
- Tiếp tục đi.
Phương Kính nghiến răng, cậu đâu còn cách nào khác.
Bây giờ không phải lúc dựa vào sức mạnh của một người có thể chống lại, chỉ có thể cầu nguyện cho Chu Chính chưa chết, ông ta vẫn có thể ghìm chân con quỷ đó một lát, phá hủy quỷ vực này.
Nếu không…. chỉ e tất cả mọi người đều sẽ lạc trong quỷ vực này mãi mãi, cả đời cũng không thoát ra được.
Mọi người lại tiếp tục men theo bậc cầu thang bước về phía trước.
Lần này không chỉ có Phương Kính, nhiều bạn khác cũng bắt đầu đếm số tầng.
Một tầng, hai tầng, ba tầng,...
Càng đếm trong lòng lại càng hoảng sợ, lúc cả nhóm đếm đến tầng thứ năm, xem chừng phía trước vẫn còn cầu thang vẫn chưa đi hết, mọi người ai nấy đều dừng bước, chân tay lạnh toát, sự hoảng hốt nhìn thấy rõ trên gương mặt của từng người.
Bấy giờ, một bạn nữ suy sụp, cô ngồi phịch xuống đất khó òa lên.
- Đã, đã đi được năm tầng rồi.
- Tôi cũng đếm được 5 tầng, lần này thì hết thật rồi, chúng ta không thể thoát khỏi nơi này đâu.
- Có quỷ xây tường, chắc chắn là có quỷ xây tường...
Nhất thời, tất cả mọi người đều không biết phải làm sao.
Sắc mặt Phương Kính cực kỳ xấu, không dám đi về phía trước, trong lòng cậu cũng không cam tâm, lẽ nào đời này cậu phải chết vô lý ở cái chốn này?
- Dương Gian, cậu vẫn chưa chết đấy chứ.
Bỗng, một giọng nói hơi chút nóng nảy vang lên.
- Phương Kính, tôi đâu có đắc tội gì với cậu, cậu đừng có rủa tôi chết chứ.
Dương Gian lạnh lùng nói.
Phương Kính xoay người sang chỗ khác, lách qua đám người, túm lấy vạt áo Dương Gian, sừng cồ nói:
- Nếu chưa chết, vậy thì dẫn đường đi, nếu là cậu, cậu chắc chắn có thể sống sót ra khỏi đây, dựa vào tiềm lực của cậu khẳng định không thể chết rục ở cái chốn quỷ quái này.
Dương Gian nói:
- Cậu hiểu biết hơn tôi, thế mà cậu còn không thoát ra được, tôi có thể có cách gì chứ.
- Chắc chắn cậu biết gì đó, con mẹ cậu, tóm lại là có nói hay không hả.
Phương Kính dữ tợn quát.
Cậu đã đi vào đường cùng rồi, giờ chỉ có thể hy vọng vào Dương Gian mà thôi, nếu Dương Gian thực sự có thể sống đến tương lai, chắc chắc cậu ấy không thể chết ở nơi này.
Từ đầu đến giờ, Phương Kính đã bắt đầu để ý Dương Gian.
Chỉ trong chốc lát mà hắn đã phân tích ra quy luật của quỷ gõ cửa, lúc chạy trốn vẫn rất tỉnh táo đếm được số tầng lầu.
Không hồ nghi gì nữa, đấy chính là người có khả năng thích ứng cực kỳ kinh khủng.
Những người bình thường tiếp xúc với quỷ vực một lát đã bị dọa cho kinh hồn bạt vía, làm gì bình tĩnh được như hắn ta.
Đây là một loại thiên phú.
Bình thường loại thiên phú này chẳng mang lại ích lợi gì, dù có thì cả đời này cũng chẳng dùng đến nhưng khi thế giới xảy ra biến động, loại thiên phú này có thể giúp tăng khả năng sống sót, nếu có thể trở thành thầy ngự quỷ, loại thiên phú này có thể khiến cho thầy ngự quỷ có ưu thế khi giao tiếp với chúng.
- Phương Kính, cậu hỏi tôi thì có ích gì, tôi cũng mới gặp tình huống này lần đầu, nếu tôi có cách giải quyết thì đã chẳng phải đợi đến bây giờ, ở cái chốn này thì dù có phải chờ đợi một giây thôi cũng có thể gặp nguy hiểm, cậu tưởng tôi muốn chết chắc?
Dương Gian nói.
Nghe xong, Phương Kính giật mình, bây giờ cậu mới ý thức được bây giờ Dương Gian cũng chỉ là người mới cái gì cũng không biết.
Phương Kính cảm thấy mình thật buồn cười, tự nhiên lại cầu cứu hắn ta trong lúc này.
Là ảnh hưởng của Dương Gian đối với Phương Kính trong tương lai quá lớn sao?
- Phương, Phương Kính, không ổn rồi, cậu nhìn xem...
Bỗng một bạn học lắp bắp chỉ về phía cửa nhà vệ sinh
Giữa tầng 2 và tầng 3 của tòa nhà có một nhà vệ sinh.
- Hừ, vòng vo một hồi vẫn còn ở giữa lầu hai, lần này thật xong đời rồi.
- Không, không phải cái đó, các cậu nhìn phía sau cửa kìa, hình như có một bóng người.
Bạn học này run rẩy, hướng điện thoại chiếu đền về phía đó.
Lúc này, mọi người đột nhiên giật mình liên tiếp lùi về phía sau.
Một cái bóng mơ hồ hình một người cao lớn phía sau ô kính trên cánh cửa nhà vệ sinh xuất hiện dưới ánh đèn điện thoại.
- Ai, là ai đang ở đó.
Một học sinh lấy hết can đảm hét lên.
Hy vọng trong nhà vệ sinh kia là bạn học.
"Kéttttt!"
Tiếng mở cửa kéo dài vang lên, cánh tay nhợt nhạt tử trong nhà vệ sinh thò ra, cánh tay này tỳ lên cửa chậm rãi đẩy cửa mở.
- Không phải người, là một con quỷ.
Trong nháy mắt, con ngươi của Phương Kính thu lại nhưng cuối cùng lại lộ ra vẻ hung ác.
-- Dù sao cậu cũng chẳng biết cái gì, vậy thì chết quách đi cho tôi.
Nói rồi Phương Kính dùng hết sức đẩy Dương Gian, dồn cậu vào nhà vệ sinh đen ngòm kia, định tạm thời lấy tính mạng của Dương Gian chặn con quỷ mới sinh này lại.
…
Cánh cửa toilet mở ra, một bàn tay trắng nhợt thò ra từ trong bóng tối, tất cả mọi người đều sợ không dám phát ra tiếng lặng im phăng phắc, tim đập điên cuồng.
Lúc này Dương Nhàn căn bản là không nghĩ đến bạn cùng lớp Phương Kính lại đột nhiên lên cơn điên, cậu ta tóm lấy mình đẩy về hướng con quỷ.
- Phương Kính, cậu muốn hại chết tôi à?
Dương Nhàn nghiến răng nghiến lợi, vừa phát hiện không đúng liền lập tức phản ứng, hắn vội vàng túm lấy vai Phương Kính. Hai người ngừng chân khựng lại.
- Dương Nhàn, cậu chưa chết, đời này tôi không thể an tâm, cậu nghĩ những gì nói trước đó là nói chơi hả, bây giờ cậu còn ngây thơ lắm, rõ ràng biết tôi nói gì mà còn không phòng bị gì đối với tôi nhưng điều này cũng là trong dự liệu, dù sao bây giờ cậu cũng chỉ là một đứa học sinh chẳng biết gì, còn chưa biết sự tàn khốc của cuộc đời, hôm nay tôi sẽ dạy cậu bài học đầu tiên.
Chương 9: Toilet
Phương Kính quay đầu hét:
- Còn không qua giúp tôi, nhất định phải đẩy nó vào ngăn chặn con quỷ trong toilet, nếu không con quỷ đó ra đây thì cả bọn đều toi hết, muốn sống phải hy sinh 1 người, ngoài ra không còn cách nào khác.
Lấy đại nghĩa ép người quả nhiên hiệu quả, dưới uy hiếp của lệ quỷ, vì mạng sống, lại đưa thêm cái lý do chính đáng thì chuyện gì mà chẳng làm được.
Lập tức có ba nam sinh xông đến với vẻ mặt hoảng sợ, tóm lấy Dương Nhàn. Bốn đứa cùng dồn sức đẩy cậu, đổi lại là người khác cũng không chống lại được.
Lập tức Dương Nhàn lui về phía sau, rất nhanh đã bị đẩy đến cửa toilet.
15 phút sau, bàn tay thò ra từ trong bóng tối kia đáp trên vai cậu, đồng thời ngón tay dùng sức, lạnh lẽo mà cứng ngắc ấn lấy cậu.
Một sức mạnh khủng bố kéo lấy Dương Nhàn lôi vào trong bống tối vô tận của toilet.
- Dương Nhàn, đi vào cho tôi, lần này cậu chết chắc rồi, kiếp sau học khôn một chút.
Phương Kính không ngừng đẩy mạnh, thét to.
Dương Nhàn phẫn nộ chồng chất, hắn đã cảm thấy cả cái vai đều mất đi tri giác, dường như đã bị cái tay lạnh lẽo trắng nhách kia đè cho nát bấy vậy, đồng thời một luồng hơi lạnh thấu xương bao lấy toàn thân, máu huyết lúc này cơ hồ như bị đông cứng lại.
- Bọn tồi tệ này, học chung một thời mà lại muốn hại chết tôi, nếu đã như vậy bọn cậu cũng đừng mong dễ chịu, có chết, tôi cũng phải kéo mấy đứa cậu làm đệm lót lưng.
Nói xong, cậu cũng không phản kháng nữa, bàn tay sống chết tóm lấy vai hai đứa bạn học, sức kéo khủng ở sau lưng khiến cho mấy người không ngừng bị kéo vào trong.
Phương Kính đã phát hiện ra không đúng, vội vàng lùi ra, không để Dương Nhàn tóm lấy.
- Không, đừng mà, thả tôi ra, Dương Nhàn cậu thả tôi ra.
- Xin cậu đấy, tôi ko muốn chết mà, cậu đừng túm tôi, cậu túm đứa khác đi.
Hai đứa bị tóm kia càng thêm sợ hãi, mở miệng khóc lóc xin tha.
Dương Nhàn cho là mình chết đến nơi rồi, trái lại không có thấy sợ hãi như vậy, cảm giác được xung quanh mình bị bóng tối bao trùm, cậu lạnh lùng nói:
- Bọn cậu đừng kêu nữa, nếu bọn cậu đã muốn hại chết tôi thì tôi cũng muốn bọn cậu cùng tôi chết chung, Phương Kính, cậu đừng đắc ý, nếu như tôi chết có thể biến thành quỷ chắc chắn sẽ không tha cho cậu...
"Rầm~!"
Một tiếng vang lớn, cánh tay trắng bệch thu về bóng tối, cửa toilet nháy mắt đóng sầm lại.
Dương Nhàn, cộng thêm hai học sinh hãm hại cậu cùng biến mất ngay trước mắt.
Cánh cửa đóng chặt, sau đó không có động tĩnh gì.
Thấy tình cảnh này Phương Kính mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt vẫn chưa hoàn hồn nặn ra một chút ý cười.
Dương Nhàn, cuối cùng thì cậu cũng tiêu rồi.
- Phương Kính, cậu, đúng là cậu đã hại chết Dương Nhàn, các cậu......
bên cạnh, những người khác thấy cảnh này run rẩy nói.
Vẻ mặt Phương Kính dữ tợn nói:
- Câm mồn, lúc nãy không có tôi, con quỷ kia mà ra được thì cả bọn đều chết hết, còn ngẩn ra ở đây làm gì, muốn sống mau đi theo tôi, ba người họ không kéo dài được bao nhiêu thời gian, một khi con quỷ giết chết họ sẽ đi ra tiếp, đến lúc đó kẻ chết là chúng ta.
Nói xong, cậu ta không thêm lời nào nữa, quay đầu đi lên.
- Phương Kính, sao cậu quay lại?
- Nếu tiếp tục đi xuống thì chỉ có đường chết, ai biết lại gặp phải thứ gì, quay lại có lẽ có thể gặp được Chu Chính, nếu ông ta còn chưa chết có thể sẽ cứu chúng ta.
Phương Kính nói.
Trong lòng cậu ta cũng sợ hãi cực độ.
Bởi vì người chết trong quỷ vực càng nhiều, quỷ vực càng đáng sợ, có lẽ không còn nhiều thời gian để trốn nữa rồi.
….
Lạnh lẽo, tăm tối, cùng với tiếng nước nhỏ tí tách, tí tách, như vòi nước chưa vặn kỹ.
Dương Nhàn cùng với hai học sinh bị cánh tay trắng bệch kia kéo vào trong cái buồng vệ sinh không có chút tia sáng này.
- Ra ngoài, mau ra khỏi đây.
Đoạn Bằng và Trịnh Phi giãy thoát ra khỏi Dương Nhàn, sợ hãi chồng chất, vội vàng mò tứ tung theo bốn bức tường, ý đồ mở cửa chạy khỏi nơi này.
Bức tường lạnh ngắt loang loang lổ lổ, nhiều chỗ lồi lõm tản ra mùi mục rữa.
Buồng vệ sinh vốn không rộng, bình thường nhắm mắt cũng có thể sờ thấy cánh cửa để rời khỏi rồi nhưng hai đứa mò tứ tung bốn phía nhưng trước mắt chỉ thấy toàn là tường.
Bên trái là tường, bên phải cũng là tường... mò mãi không thấy tận cùng của bức tường chặn trước mặt họ.
Cánh cửa đã biến mất...
- Cửa, cửa đâu? Cửa ở đâu, lúc nãy còn ở chỗ này mà, Trịnh Phi cậu có tìm thấy không?
Đoạn Bằng nói như sắp khóc, giọng run rẩy.
- Chỗ tôi cũng không có.
Trịnh Phi nói với giọng hoảng sợ.
Bọn họ điên cuồng mò mẫm vách tường, lòng bàn tay không bỏ sót một tấc nào, ý đồ tìm ra cái cửa toilet thân thuộc kia.
Nhưng dù bọn họ có mò thế nào cũng không thể tìm ra được cánh cửa ra khỏi nơi này, chỉ có mặt tường lạnh lẽo loang lổ.
Hoặc là nói, ở đây căn bản là không có cánh cửa đó.
Chính trong lúc bọn họ đang tìm cửa để đi khỏi, tình cảnh của Dương Nhàn càng thêm không tốt.
Bởi vì hắn có thể cảm giác thấy cánh tay lạnh lẽo kia cứ tóm lấy vai mình, hơn nữa lúc đầu chỉ có vai mất đi tri giác, giờ thì nguyên cánh tay cũng mất hết cảm giác rồi, theo thời gian trôi qua, chỗ bị mất tri giác càng lúc càng nhiều... nếu như lan ra toàn thân, Dương Nhàn có thể khẳng định mình sẽ thành một thi thể lạnh ngắt.
Toàn thân Dương Nhàn toát mồ hôi lạnh, hắn dùng hết sức lực toàn thân để giãy ra.
Không có tác dụng gì, nơi bị túm lấy kia giống như là đinh sắt đóng lại vậy, không mảy may nhúc nhích.
Dùng hết các kiểu giãy dụa, cũng không có chút tác dụng gì.
- Chẳng lẽ mình phải chết ở đây sao?
Lúc này trong đầu chỉ có một ý nghĩ này thôi.
Cuối cùng, có lẽ là chấp nhận thôi.
Ngược lại trong lòng cậu lại không sợ hãi, chỉ nghĩ dù sao mình cũng sắp chết, trước khi chết gọi điện thoại cho người nhà để lại trăn trối cũng tốt.
Dương Nhàn khóe miệng lộ ra cười khổ, chịu đựng cái lạnh và tê dại toàn thân, mò ra cái điện thoại cố gọi điện cho người nhà.
Nhưng khi khi cậu mở điện thoại lên, màn hình vừa sáng, liền hiện ra giao diện của câu chuyện lúc trước cậu xem trong diễn đàn kia.
Chính là trang cuối của câu chuyện, có một file dạng âm thanh đăng trên diễn đàn.
Lúc Dương Nhàn chợt nhìn thấy file âm thanh kia có hơi sững lại, bỗng dưng liên tưởng đến âm thanh lúc ông lão kia đứng bên ngoài cửa lớp gõ cửa.
- Đợi, Đợi đã, nếu như ông lão kia đúng là dùng tiếng gõ cửa để giết người, thế thì âm thanh này chắc không chỉ có tác dụng với con người, cũng có tác dụng với quỷ, Chu Chính từng nói, có thể đối phó với quỷ chỉ có quỷ.
Cậu nghĩ đến đây, con ngươi lập tức sáng lên, toát ra mấy phần hy vọng sống sót.
Không hề do dự, lúc này một cánh tay khác của Dương Nhàn vẫn có thể cử động, cậu mở đoại ghi âm kia ra.
"Cộc, cộc, cộc!"
Âm thanh gõ cửa trầm muộn lại vang lên, vang vọng trong không gian hắc ám này.
Nhưng mà chuyện không ngờ tới lại xảy ra.
Cái tay trắng nhách tóm lấy vai Dương Nhàn kia giống như bị bỏng, nhanh chóng rụt lại, biến mất vào trong bóng tối, cảm giác lạnh lẽo, cứng đờ nhanh chóng rút khỏi thân thể.
Chương 10: Quy Luật (1)
Cả người Dương Gian mềm nhũn, suýt nữa thì ngã ra đất, miệng mở to thở hổn hển, bấy giờ mới cảm thấy mồ hôi lạnh từ trên trán chảy xuống gò má, tí tách rơi xuống.
Khi nãy, có thể nói là vừa từ quỷ môn quan trở về.
- Không, không thể đợi tiếp ở đây nữa, nhất đinh, nhất định phải mau chóng rời khỏi chỗ này...
Vừa mới tạm thời thoát khỏi nguy hiểm từ tay của quỷ, thậm chí hắn còn chẳng có thời gian nhớ lại, cảm thán về chuyện mới rồi.
Vội vàng cầm lấy điện thoại, Dương Gian mở đèn flash, sau đó đứng dậy.
Trong bóng tối của nơi này vẫn còn lởn vởn một con quỷ chưa rõ danh tính, ở lại nơi này càng lâu thì chết càng nhanh.
Dương Gian mò mẫm đi về phía trước.
Toàn thân hắn hơi run rẩy, không biết là do căng thẳng quá mức hay là do nỗi sợ hãi mơ hồ.
Mới tiến về phía trước được mấy bước, bóng tối bị ánh đèn đẩy lui một chút, hắn nhìn thấy hai người Đoạn Bằng và Trịnh Phi mặt mũi hoảng hốt, đứng cạnh bức tường loang lổ mốc meo điên cuồng gõ vào mặt tường.
- Ai, ai?
Trịnh Phi quay đầu lại, giọng run rẩy, hoảng hốt.
Cậu nhìn thấy một quầng sáng lờ mờ.
Dương Gian lạnh mặt, cầm điện thoại nói:
- Là tôi, Dương Gian.
- Dương, Dương Gian? Cậu chưa chết?
Thái độ của Trịnh Phi kinh ngạc nhiều hơn là mừng rỡ.
- Cậu cũng giống Phương Kính rất mong tôi chết hay sao?
Dương Kiên hỏi.
Đoàn Bằng có chút kích động, vừa gấp gáp vừa sợ hãi nhào về phía Dương Gian, túm chặt lấy cậu mà hét:
- Mày, tại sao mày lại kéo tao đi vào, tại sao? Tao với mày không thù không oán, tại sao lại muốn hại tao?
Dương Gian đấm vào mặt đối phương, giận dữ nói:
- Tôi và cậu không thù không oán, chẳng phải các cậu cũng muốn hại chết tôi đấy sao? Mấy chuyện tốt các cậu làm lúc đó thì sao, bây giờ lại quay sang trách tôi, tôi từng nói có chết cũng chết cùng nhau, bây giờ tôi chỉ căm tức không tóm được tên Phương Kính kia, đáng lẽ phải để cậu ta thử cảm giác bị quỷ bắt mới đúng.
Đoàn Bằng bị đấm một quả, mặc kệ đau nhức vẫn nghẹn ngào nói:
- Tôi, tôi không muốn chết, tôi vẫn muốn sống tiếp, là do Phương Kính bắt tôi làm vậy... Không làm như vậy cái thứ kia lại xuất hiện chúng ta đều sẽ chết, thà một mình cậu chết còn tốt hơn tất cả mọi người cùng chết.
- Vậy nên tôi phải cam tâm tình nguyện là vật hy sinh sao? Buồn cười thật, cậu vĩ đại như vậy sao lại không chủ động hy sinh đi? Sao phải ép người khác chết thay.
Dương Gian nói:
- Hơn nữa nếu các cậu thực sự chết thay thì tôi có thể thoát ra ngoài được chắc? Đừng quên rằng ngoài kia vẫn còn một con quỷ, mấy cậu bớt ngây thơ đi, từ trước đến giờ Phương Kính luôn muốn giết tôi, cậu ta chắc chắn biết những chuyện này, nếu không, không thể lúc nào cũng nhằm vào tôi, mối thù ngày hôm nay, tôi nhất định phải trả, nếu tôi có thể sống sót ra khỏi đây...
Không đợi Dương Gian nói hết, đột nhiên toàn thân Đoàn Bằng toàn thân run rẩy, trên mặt lộ ra vẻ hoảng hốt, cậu ra run cầm cập quay đầu nhìn lại.
Trong bóng tối mịt mùng chẳng thể nhìn thấy bất cứ thứ gì nhưng cậu ta lại cảm thấy có một bàn tay lạnh buốt tóm lấy cổ tay mình.
Hơn nữa bàn tay lạnh như băng kia còn truyền tới một lực vô cùng mạnh.
Thân mình Đoàn Bằng dường như không bị khống chế, kéo lui về phía sau.
- Cứu, cứu tôi, Dương Gian, cứu tôi với...
Đoạn Bằng hoảng sợ thét lên.
Trong lòng Dương Gian giật thót, hơi mơ hồ một chút nhưng cậu đã nhìn thấy cánh tay nhợt nhạt trên cổ tay Đoàn Bằng.
Tim đập thình thịch... không còn nghi ngờ gì nữa, con quỷ kia đã quay trở lại.
Dương Gian theo bản năng định cầm điện thoại lên định nhấn mở đoạn âm thanh khi nãy ra hy vọng có thể tái hiện một màn khi nãy để dọa con quỷ thoái lui.
Nhưng tay vừa mới cử động lại dừng lại.
Đoạn Bằng có đáng để hắn đi cứu không?
Không.
Không đáng.
Bản thân Dương Gian gặp phải tình cảnh này hoàn toàn là do Phương Kính, Đoàn Bằng và Trịnh Phi mà ra cả.
Đến nay gặp nguy hiểm rồi, tại sao lại phải đi cứu bọn họ chứ? Vừa rồi cũng đâu thấy bọn họ cứu hắn, chỉ muốn tự hắn tìm được đường thoát thân, hơn nữa nếu muốn cứu, phải cứu thế nào? Cái tệp âm thanh trong điện thoại chỉ dọa được con quỷ đó nhưng không khiến nó bị thương.
Bản thân Dương Gian chẳng qua cũng chỉ là cáo mượn oai hùm mà thôi.
Bọn họ muốn sống, chẳng lẽ hắn không muốn sống chắc.
Phương Kính nói đúng, trước đây hắn quá ngây thơ, khi còn trong phòng học đã nghe được Phương Kính muốn hãm hại mình, thế mà không hề đề phòng.
Tuyệt đối không có lần sau nữa.
Dương Gian buông điện thoại xuống, lùi về phía sau một bước, lạnh nhạt nhìn theo thân ảnh của Đoàn Bằng bị bóng tối kéo về phía sau, mặc kệ cậu ta la hét cầu cứu cỡ nào cũng không chút động lòng.
Cuối cùng chính mắt hắn đã chứng kiến thân hình cùng gương mặt hoảng sợ của Đoàn Bằng biến mất trong bóng tối cùng với đó, bàn tay xám xịt kia cũng biến mất theo.
Trong nháy mắt bóng tối nuốt chửng Đoàn Bằng, tiếng la hét cầu cứu của cậu ta cũng biến mất.
Tất cả đều nhanh chóng trở về trạng thái tĩnh lặng, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt róc rách nhè nhè vang vọng, vô cùng rõ ràng.
Dương Gian quay đầu lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cân bằng lại căng thẳng, khắc chế sự sợ hãi trong lòng, sau đó như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, cầm điện thoại lên bắt đầu tìm đường ra.
Con quỷ này vẫn còn lởn vởn quanh đây, cứ tiếp tục đợi như vậy hắn không dám chắc lần này còn quỷ sẽ không tấn công mình.
Trước đây Phương Kính từng nói dùng người có thể tạm thời ngăn chặn quỷ.
Khi nãy Dương Gian bị đẩy vào đây là do Phương Kính muốn dùng mạng sống của Dương Gian để chặn con quỷ này lại.
Nếu đã như vậy vậy, khoảng thời gian Đoàn Bằng bị quỷ bắt đi và lần con quỷ xuất hiện kế tiếp sẽ cách nhau một khoảng nhất định.
Nếu như phân tích này là đúng, trước khi con quỷ tấn công tiếp thì Dương Gian sẽ an toàn.
Chỉ có thể cầu nguyện như vậy thôi.
Nghĩ đến đây, Dương Gian lập tức tìm đường ra thoát khỏi nơi này.
- Dương Gian, cậu đi đâu vậy? Dẫn mình theo với.
Trịnh Phi nhìn thấy hắn vội vội vàng vàng muốn chạy theo nhưng Dương Gian chẳng để ý đến cậu ta, chỉ lạnh nhạt từ chối nói:
- Cậu tự nghĩ cách đi, đừng có đi theo tôi, lẽ nào cậu vẫn còn định trông cậy tôi sẽ dẫn cậu rời khỏi chỗ này chắc? Nên nhớ tôi đến quỷ vực này đều do mấy người hại.
Nói rồi, Dương Gian rảo bước đi vào bóng tối.
Không tính toán chuyện báo thù, coi như Dương Gian đã nể tình bạn bè lắm rồi, sau khi con quỷ kia giết chết Đoàn Bằng chắc chắn sẽ quay lại tìm cậu ta, cứ để cậu ta ở đây chờ chết cũng để kéo dài thời gian cho hắn.
Nếu lần tới con quỷ tập kích, chắc chắn sẽ ưu tiên lựa chọn Trịnh Phi.
Trịnh Phi cả kinh vội vàng chạy theo nhưng xung quanh đã không còn nhìn thấy Dương Gian đâu nữa, chỉ còn lại bóng tối bất tận.
- Dương, Dương Gian, cậu ở đâu? Cậu mau ra đây đi, trước đây mình không cố ý đâu, xin lỗi, mình xin lỗi...
Cậu nức nở, hai tay mò mẫm trong bóng tối lại chẳng mò thấy gì cả.
Tiếp tục đi một vòng.
Chương 11: Quỷ Luật (2)
Trịnh Phi nhanh chóng phát hiện ra mình đã lạc đường rồi...
Cậu ta không tỉm thấy Dương Gian, muốn quay đầu, quay lại bên cạnh bức tường đứng đợi lúc nãy cũng không tìm thấy bức tường ở sau lưng đâu nữa.
Nơi này dường như không còn là nhà vệ sinh quen thuộc mà là một không gian tối đen bất tận.
Nỗi sợ hãi dần dâng lên trong tâm trí, che lấp hết cả dũng khí còn sót lại.
Hơn nữa, đằng sau cậu còn nghe thấy tiếng bước chân nặng nề vọng lại.
Tiếng bước chân ấy từ xa tới gần, không ngừng tiến về phía cậu đang đứng...
- Đoàn, Đoàn Bằng, là cậu phải không?
Trình Phi giọng run rẩy thận trọng cất tiếng hỏi.
Chưa kịp nói hết câu.
Đột nhiên, một bàn tay nhợt nhạt từ trong bóng tối thò ra, tóm lấy cổ Trịnh Phi từ phía sau.
Lạnh lẽo, cứng ngắc, không giống như tay của người sống.
- Aaaaa!
Một tiếng hét cuồng loạn vang lên.
Nhưng Dương Gian không hề nghe thấy tiếng hét ấy, bây giờ cậu đang phải đối mặt với một vấn đề khó khăn
Hắn đã lạc trong bóng tối mờ mịt.
- Đây chắc chắn không phải nhà vệ sinh...
Trong lòng hắn nghĩ thầm.
Bóng tối trước mắt không có điểm cuối, quãng đường đi phía trước đã dài hơn rất nhiều so với khoảng rộng của nhà vệ sinh.
Nhìn thời gian hiện trên điện thoại, ước chừng đã hơn 20 phút.
Hai mươi phút vẫn chưa ra khỏi nhà vệ sinh, thậm chí còn chưa đụng phải bất kỳ bức tường hay bệ toilet nào, cái này không hề hợp với lẽ thường chút nào.
Cách giải thích duy nhất là Dương Gian đã đi tới một nơi mà hắn không hề biết.
- Đáng chết, rốt cuộc quỷ vực là cái gì, lúc trước, Chu Chính giảng bài cũng không nói qua một chút.
Trong lòng Dương Gian rất sốt ruột.
Không có thông tin đầy đủ, cậu chẳng thể phân tích được điều gì, càng chẳng thể nghĩ cách phá giải cái quỷ vực này.
- Tí tách, tí tách
Âm thanh nhỏ giọt chỗ vòi nước lại vang lên.
- Đợi đã, tiếng nước nhỏ giọt.... khi nãy mất một lúc không nghe thấy, sao bây giờ lại xuất hiện rồi.
Tâm trí Dương Gian bừng tỉnh, sau đấy chẳng chút do dự nương theo tiếng nước nhỏ giọt mà tiến tới.
Có tiếng nước rơi từ vòi, như vậy có nghĩa là nhà vệ sinh ở bên cạnh, chỉ cần trở lại nhà vệ sinh quen thuộc kia, có thể tìm thấy cánh cửa, sau đó rời khỏi quỷ vực này.
Đáng chết, khi nãy nghĩ ra điều này thì tốt rồi.
Xác định được phương hướng, trong lòng vực dậy tinh thần, Dương Gian rảo bước đi tiếp.
Nhưng rất mau chóng, cậu nghe thấy tiếng điện thoại báo pin yếu, điều này làm cho cậu hoảng sợ, do dự một lát, chỉ đành cắn răng tắt điện thoại đi.
Cậu sợ con quỷ còn lảng vảng ở nơi này hơn cả bóng tối.
Chỗ pin này phải giữ lại phòng dùng những lúc quan trọng.
Mò mẫm tiến lên phía trước, thật cẩn thận.
Trong bóng tối, chỉ có tiếng nước rơi tí tách tí tách vang lên, ngoài ra chẳng có gì khác.
Không gian yên lặng có chút đáng sợ, nghe rõ cả tiếng thở của mình.
Nhưng chẳng bao lâu sau khi cậu tắt đèn điện thoại.
Bỗng nhiên.
- Bịch, bịch!
Tiếng bước chân liên tiếp vang lên từ phía sau Dương Gian, nặng nề mà rõ ràng.
Tiếng bước chân từ xa vọng lại gần, dần dần tiến lại gần hắn.
Thoắt cái, thân hình Dương Gian cứng đờ, cả người căng thẳng, cậu vội mở điện thoại quay đầu nhìn lại phía sau.
Ánh đèn chiếu sáng khoảng không tầm 1 mét, phía sau trống không, chỉ có bóng tối nồng đậm.
Nhưng tiếng bước chân càng lúc càng gần.
- Chắc chắn không thể là Trịnh Phi hay Đoàn Bằng.
Nét mặt Dương Gian hơi căng thẳng.
Trong bóng tối thế này, người sống không thể nào đi theo hắn chính xác như vậy.
Nếu không phải Trịnh Phi hay Đoàn Bằng, vậy thì tám chín phần chính là con quỷ đang lẩn khuất trong nhà vệ sinh rồi.
- Chạy mau!
Cảm nhận được tiếng bước chân ngày càng gần, trong lòng Dương Gian càng sợ hãi, vội vàng đẩy nhanh tốc độ.
…
Dương Gian tăng nhanh tốc độ, chạy trong bóng tối rồi tiếp tục tiến về phía trước.
- Cộp, cộp cộp....
Nhưng tiếng bước chân ở phía sau vẫn vang lên liên tục, không một ngừng chút nào, cứ thế bám theo hắn.
Dù Dương Gian có chạy nhanh hay chậm đều không sao bỏ rơi được tiếng bước chân phía sau, hơn nữa thời gian trôi qua càng lâu thì tiếng bước chân vẫn càng ngày càng gần.
Lúc đầu tiếng bước chân vang lên cách hắn khoảng 6,7 mét.
Sau đó chỉ còn khoảng có 3,4 mét.
Thế mà hiện tại, tiếng bước chân lại chỉ còn cách mình có 1 mét mà thôi.
Dương Gian nắm chặt di động, hắn cố gắng giữ cho màn hình vẫn sáng, để lúc nào cũng sẵn sàng mở đoạn ghi âm kia lên.
Nếu con quỷ trong nhà vệ sinh đánh lén hắn, hắn vẫn có hậu chiêu.
Đây cũng là phao cứu sinh cuối cùng Dương Gian có.
Cả người hắn căng thẳng, lúc nào cũng trong tư thế mở đoạn ghi âm lên để doạ nữ quỷ.
Nhưng mà mọi chuyện xảy ra tiếp theo lại không có như hắn suy đoán, tiếng bước chân phía sau luôn cách hắn 1 mét, không tiến thêm bước nào nữa nhưng cũng không rời đi.
Hơn nữa, bất kể hắn chạy nhanh hơn hay chậm lại thì khoảng cách với tiếng bước chân vẫn cứ 1 mét.
- Phải chăng nó đang chờ điện thoại của mình hết pin?
Bất ngờ, sắc mặt của Dương Gian bỗng thay đổi, khi thấy điện thoại chỉ còn có 10% pin, sự bất an trong lòng hắn càng ngày càng lớn.
Nếu thật là vậy, thì chuyện mình chết trong tay con quỷ kia chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Chắc chắn không có khả năng nào để mình sống sót mà ra khỏi đây được.
Nhìn lại màn hình điện thoại, chỉ còn có 7 %.
- Nếu pin dưới 5%, bất kỳ lúc nào điện thoại cũng có thể sập nguồn.
Hiện tại Dương Gian đã có chút hối hận, ước gì hồi chiều hắn không có dùng điện thoại chắc giờ này pin sẽ không ít thế này.
- Thế nhưng, hiện tại không phải lúc suy nghỉ về chuyện vớ vẩn đó, nếu không muốn chết ở đây, mình chạy thoát trước khi máy bị hết pin, nếu không.....
Cắn chặt răng, Dương Gian quyết tâm chạy thật nhanh.
Hắn dùng tốc độ nhanh nhất có thể của mình để chạy về hướng có tiếng nước chảy.
- Cộp, cộp cộp,...
Tiếng bước chân phía sau vẫn cứ tiếp tục bám theo hắn.
Thậm chí Dương Gian còn có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo từ phía sau truyền đến, trong đó có cả mùi hôi thối.
Con quỷ kia vẫn không buông tha hắn, đuổi theo hắn như hình với bóng.
Dương Gian dốc hết sức lực chạy thật nhanh, vì hắn nghe thấy tiếng nước rơi cách mình không còn xa nữa.
Nhưng màn hình điện thoại bỗng sáng lên.
Pin chỉ còn 5%.
Trên màn hình nổi lên thông báo: Để tránh cho di động tự động tắt máy, mong quý khách hãy nhanh chóng sạc pin.
- Con mẹ nó.
Dương Gian thở phì phò, mồ hôi chảy đầy người, thấy bóng tối bao phủ dày đặc ở xung quanh, trong lòng hắn càng ngày càng hoang mang.
Hiện tại, hắn đã mệt muốn chết nhưng hắn không dám dừng.
Dừng, đồng nghĩ với việc, hắn chỉ có thể chờ chết.
Tiếp tục cắn rắng chạy như điên về phía trước.
Đột nhiên, trước mắt hắn hiện ra một luồng ánh sáng yếu ớt.
Luồng sáng màu đỏ này hiện ra trong bóng tối, mặc dù rất nhỏ nhưng do xung quanh toàn bộ bị bóng tối bao phủ nên dễ dàng thấy được nó.
- Đó là...
Mắt hắn sáng lên ánh sáng hi vọng, trong lòng Dương Gian mừng như điên.