"Phụng Hiếu và Công Đài ư?"
"Họ là người thế nào?"
"Thần chưa từng nghe nói đến."
Ngụy Trưng vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn sang Dương Tái Hưng bên cạnh, người này cũng khẽ lắc đầu, ra hiệu mình cũng không biết.
Ninh Phàm cũng có chút bất đắc dĩ, bây giờ giá trị danh vọng đã cạn kiệt, chuỗi hạt ký ức cũng đã dùng hết.
"Phụng Hiếu và Công Đài đều là đại hiền đương thời, là những người có tài kinh thiên vĩ địa."
"Nếu đã vậy, Hỏa Vân Châu không đi cũng được!"
Ngụy Trưng lắc đầu dứt khoát: "Có hai vị đại hiền ở đó rồi, thần vẫn nên ở lại phò tá bên cạnh công tử."
"Không!"
Trong đầu Ninh Phàm đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, hắn khẽ nói: "Bản vương muốn ngươi tiến về kinh thành."
"Đi kinh thành?"
Ngụy Trưng sững sờ, chẳng hiểu sao, gã cứ có cảm giác điện hạ đang tùy hứng nghĩ gì nói đó.
"Chính xác!"
"Ngày mai ta sẽ cho người đưa ngươi về kinh. Sau khi hồi triều, bệ hạ ắt sẽ trọng dụng ngươi."
"Huyền Thành à, ngươi trời sinh tính tình cương trực. Hiện nay triều đình đang trong giai đoạn đổi mới, phe phái năm bè bảy mảng, ta muốn ngươi về kinh để trợ giúp phụ hoàng củng cố triều chính!"
"Công tử, ngài có ý định tranh đoạt ngôi vị thái tử không?"
"Ừm!" Ninh Phàm không chút do dự gật đầu: "Đại Vũ ta vốn lập người hiền làm thái tử, chứ không theo thứ tự trưởng ấu."
"Được, Ngụy mỗ nguyện ý vào kinh thành."
Nghe Ngụy Trưng đồng ý, Ninh Phàm thầm thở phào nhẹ nhõm, đồng thời có chút mong chờ biểu hiện của gã sau khi vào triều.
"Huyền Thành, sau khi hồi triều, hãy nhớ, cây cứng thì dễ gãy, lúc cần ra tay thì cứ ra tay, nhưng lúc cần mềm mỏng thì..."
Ninh Phàm còn chưa nói hết lời, Ngụy Trưng đã lắc đầu, khẽ đáp: "Công tử, gián thần không tiếc thân mình, công tội đã có sử sách ghi lại!"
"Ngươi..."
Ninh Phàm bất lực, phất tay ra hiệu cho gã lui xuống, rồi quay sang nhìn Dương Tái Hưng: "Tái Hưng, ngươi đến núi Ô Mai một chuyến, nghe nói nơi đó dạo này rất náo nhiệt, trà trộn vào xem sao."
"Núi Ô Mai!"
Dương Tái Hưng ngẩn ra một chút rồi gật đầu: "Được!"
...
"Ta đang ở đâu?"
"Thái phủ!"
"Sư nương đâu? Sư nương của ta đi đâu rồi?"
"Sư mẫu của ngươi không phải đang ở tông môn sao?"
Huynh đệ Trâu Hừ và Ngưu Cáp vây quanh Ngao Bất Nhị, vẻ mặt tràn ngập tò mò.
"Thái phủ là nơi nào?"
"Phủ của Thái viên ngoại."
"Ồ!"
Sau một hồi đối thoại đơn giản, cả ba đều im lặng. Trâu Hừ mập mạp nhìn Ngao Bất Nhị, hiếu kỳ hỏi: "Sư mẫu của ngươi xinh đẹp lắm sao?"
"Rất đẹp!"
"Ngươi thích sư nương của ngươi à?"
"Ta muốn cưới nàng."
"Hả!"
Trâu Hừ gãi đầu, thật thà nói: "Vậy sư phụ của ngươi thì làm thế nào?"
"Giết."
"Vậy không được đâu!"
Trâu Hừ gãi đầu, không biết nên nói thế nào, Ngưu Cáp bên cạnh lại liếc mắt: "Thề giết ân sư là điều tối kỵ trong giang hồ, ngươi sẽ bị người trong thiên hạ khinh bỉ."
"Huống hồ, sư mẫu của ngươi sao có thể gả cho ngươi được?"
"Sẽ!"
Trong mắt Ngao Bất Nhị lóe lên tia cuồng nhiệt rực rỡ, xen lẫn một sự cố chấp đến đáng sợ.
"Cốc cốc cốc!"
Tiếng gõ cửa vang lên, Ninh Phàm dẫn theo một nữ tử trẻ tuổi bước vào tiểu viện, liền thấy ba người đang ngồi dưới một gốc cây lê.
"Công tử!"
"Ừm!"
Ninh Phàm mỉm cười gật đầu, ra hiệu cho huynh đệ Trâu Ngưu ngồi xuống, rồi tủm tỉm nhìn Ngao Bất Nhị: "Cảm thấy thế nào rồi?"
"Đa tạ!"
"Tâm Nhi, đi chuẩn bị ít trà đi."
"Vâng!"
"Các ngươi lần này xuống núi, là để làm chuyện gì?"
"Phụng mệnh triều đình nhập thế."
Ngưu Cáp mở miệng trước, Trâu Hừ cũng gật đầu theo, chỉ có Ngao Bất Nhị im lặng một lúc lâu mới đáp: "Bị sư phụ truy sát, bất đắc dĩ phải xuống núi."
"Truy sát?"
Ninh Phàm lộ vẻ tò mò sâu sắc: "Sư phụ của ngươi truy sát ngươi?"
"Ừm!"
"Vì sao?"
"Vì ta đã ngủ với sư nương!"
"Vãi chưởng!"
Lần này không chỉ Ninh Phàm kinh ngạc, mà ngay cả Trâu Hừ và Ngưu Cáp cũng đưa mắt nhìn nhau, thấy trong mắt đối phương một tia khó tin.
Gã này, vậy mà làm thật luôn?
"Chả trách..."
Ninh Phàm có chút bội phục nhìn Ngao Bất Nhị, Trâu Hừ và Ngưu Cáp cũng âm thầm giơ ngón tay cái lên.
"Có thể kể cho ta nghe một chút chuyện giang hồ được không?"
"Công tử muốn biết điều gì, chỉ cần là chuyện huynh đệ chúng ta biết, nhất định sẽ nói hết không giấu giếm."
Ngưu Cáp cười tủm tỉm nhìn Ninh Phàm, nhưng trong mắt vẫn mang vài phần đề phòng.
"Trước đó các ngươi nói, các đại tông môn đều phái đệ tử nhập thế, có thể nói rõ nguyên nhân không?"
"Chuyện này nói ra cũng đơn giản."
Tâm Nhi từ bên cạnh dâng trà lên, Trâu Hừ thật thà cười nói cảm ơn, Ngưu Cáp khẽ giọng: "Một tháng trước, Thiên Cơ Các đã tung ra một lời sấm: Đại thế sắp nổi, thiên hạ tông môn nhập giang hồ. Thiên mệnh sắp hiển, thành Đế giả có thể lưu danh thiên cổ!"
"Thiên Cơ Các, lại là Thiên Cơ Các!"
Ninh Phàm không khỏi có chút nghi ngờ, Thiên Cơ Các này quả thật thần bí, mà địa vị trên giang hồ cũng cao đến không ngờ.
Tuy nhiên, ngẫm kỹ lại câu nói này, dường như cũng có chút thật.
Từ góc độ của mình mà xem, hắn nhập thế đã được một năm, dẫn dắt văn thần võ tướng Hoa Hạ vào đời, đúng là muốn mở ra một đại thế. Nhưng các tông môn trong thiên hạ cũng nhúng tay vào, rốt cuộc là đang mưu đồ điều gì?
"Thành Đế giả có thể lưu danh thiên cổ" lại có ý nghĩa gì?
"Chỉ vì câu nói này mà các tông môn ẩn thế trong thiên hạ đều nhao nhao nhập thế sao?"
"Chính xác!"
Ngưu Cáp gật đầu, vẻ mặt cũng trở nên ngưng trọng: "Từ xưa đến nay, mỗi khi Thiên Cơ Các tung ra lời sấm, ắt sẽ mở ra một thời đại mới."
"Cái gọi là đại thế, chính là anh hùng xuất hiện lớp lớp, quần hùng cát cứ, thiên hạ phân tranh, mỗi người một phương, tỏa sáng rực rỡ."
"Nhưng lần này lại có điểm khác biệt."
"Khác biệt chỗ nào?"
"Bởi vì lần này, Thiên Cơ Các cũng nhập thế."
Ngưu Cáp trầm giọng nói, Trâu Hừ bên cạnh vẻ mặt nghiêm túc suy ngẫm từng câu của sư huynh, còn Ngao Bất Nhị thì vẫn giữ vẻ mặt không quan tâm, dường như trong mắt y chỉ có sư nương của mình.
"Thiên Cơ Các... có lai lịch thế nào?"
"Không biết!"
"Thú vị đấy."
Khóe miệng Ninh Phàm nhếch lên, cười nói: "Chỉ vì một câu sấm của Thiên Cơ Các mà đệ tử các tông môn trong thiên hạ đều nhập giang hồ. Các ngươi ở trong núi sâu đã lâu, bây giờ ra đời, e là chưa chắc đã xem quy củ thế tục ra gì."
"Cái trật tự thế tục đã vững chắc bấy lâu nay, e rằng sẽ bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của các ngươi, chấm dứt hơn trăm năm bình yên."
"Công tử kiến thức uyên bác, tại hạ bội phục."
"Các ngươi có từng nghe nói về núi Ô Mai chưa?"
Ninh Phàm nhìn về phía Ngưu Cáp, người này khẽ lắc đầu, nhưng Ngao Bất Nhị lại đột nhiên lên tiếng: "Ở phía nam thành Linh Châu bảy mươi dặm, ta từng đi qua đó."
"Ồ?"
"Nơi đó có không ít đạo tặc tụ tập, còn có bóng dáng của đệ tử Trí Biệt Các."
"Bọn chúng muốn lôi kéo ta nhập bọn, nhưng bị ta từ chối."
"Trí Biệt Các?"
Ngưu Cáp cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, khẽ nói: "Không ngờ bọn họ lại dám không nghe lời khuyên của Thiên Cơ Các, đã nhúng tay vào tranh đấu thế tục."
"Ý gì?"
"Công tử không biết đó thôi, sau khi Thiên Cơ Các tung ra lời sấm, lão các chủ đã phái đệ tử đưa tin cho các tông môn trong thiên hạ, rằng đệ tử có thể nhập thế du ngoạn, nhưng không được dính vào tranh đấu thế tục, nếu không ắt gặp tai họa!"
"Mà Trí Biệt Các, từ trước đến nay luôn giỏi về mưu lược, trong môn phái của họ có rất nhiều trí giả."
"Không ngờ, họ lại dám phớt lờ lời khuyên của lão các chủ."
Nhắc đến lão các chủ, Ngưu Cáp lộ vẻ kính sợ, phảng phất như nhớ lại một chuyện cũ đã phủ bụi từ lâu.