Quách Gia vừa dứt lời, Ninh Phàm liền rơi vào trầm tư, rời kinh thành đã một năm, hắn cũng không rõ thái độ của Vũ Hoàng đối với mình đã thay đổi hay chưa.
Dù sao, câu "vua nào thần nấy" chưa bao giờ sai.
Cách xa trung tâm triều chính rồi, lại đi bàn chuyện tình thân với hoàng đế ư?
Thật nực cười, nhà đế vương tối kỵ sự thiếu quyết đoán và lòng dạ bồ tát, muốn bàn tình thân với người khác thì ít nhất cũng phải có vốn liếng tự vệ, mặc cho sóng to gió lớn, ta vẫn vững như bàn thạch.
"Chúa công."
Lý Nho trầm ngâm hồi lâu, nhìn về phía Ninh Phàm hỏi: "Gia Cát Khổng Minh vẫn đang ở kinh thành chứ?"
"Không sai!"
"Khổng Minh bây giờ đang giữ chức Lại Bộ Tả Thị Lang."
Nghe Ninh Phàm xác nhận, Lý Nho khẽ mỉm cười: "Vậy thì không sao cả, chỉ cần có ngài ấy ở trong triều, chúa công có thể kê cao gối mà ngủ. Nếu thế cục nguy cấp, Khổng Minh ắt sẽ truyền tin cho chúa công."
"Đúng vậy!"
Ninh Phàm cũng bật cười sảng khoái, tâm trạng lập tức nhẹ nhõm đi nhiều. Hắn ngồi xuống đình nghỉ mát trong sân, tự mình rót trà rồi nhìn về phía Quách Gia hỏi: "Phụng Hiếu, theo ý ngài, sau khi chiếm được quan ải, chúng ta nên làm thế nào để củng cố nó?"
"Nơi này cách Hoài Nam của chúng ta mấy trăm dặm, huống hồ ở giữa còn có một Nam Man cổ quốc!"
"Chúa công!"
Trong mắt Quách Gia lóe lên tinh quang, hắn nhẹ giọng nói: "Việc này, tại hạ đã cùng Văn Ưu và Văn Hòa thương nghị từ trước."
"Nói rõ hơn đi!"
"Việc này rất đơn giản, chỉ cần thiết lập một Đô Hộ phủ, phái trọng binh trấn thủ, chọn một hiền tài có thể một mình gánh vác việc lớn để quản lý, thu phục các chư hầu, khống chế các thế gia địa phương, trong thời gian ngắn là có thể ổn định được vùng đất quan ải này!"
"Nhưng mà..."
Quách Gia ngập ngừng, trong mắt Ninh Phàm cũng lóe lên tinh quang, hai người nhìn nhau rồi khẽ nói: "Nam Man thì phải xử lý thế nào?"
"Cũng như vậy!"
Lý Nho tiếp lời, bình tĩnh nói: "Bây giờ, A Cổ Na và Ô Ưu đã gây dựng cơ nghiệp ở Nam Man cổ quốc lâu như vậy, sớm đã tạo dựng được uy tín trong triều."
"Mối đe dọa lớn nhất của Nam Man cổ quốc không nằm ở bên ngoài, mà nằm ở các tông môn tại quan ải, cụ thể là Vô Tưởng Tự đứng sau Tăng Lâm!"
"Vô Tưởng Tự."
Trong mắt Ninh Phàm cũng ánh lên tia sáng sắc lẹm. Theo tình báo từ Địa Phủ, thế lực đứng sau chín đại chư hầu chẳng qua chỉ là lũ tôm tép, những ông lớn thực sự ở quan ải đều khinh thường việc tranh đấu thế tục.
Cường giả chí tôn trong môn phái chỉ cần ngồi xuống nhập định cũng đã mất vài năm, ngày thường lại càng không qua lại với thế giới bên ngoài.
"Trước kia, Vô Tưởng Tự trục xuất Tăng Lâm ra khỏi tông môn, e rằng đã bắt đầu toan tính. Các tông môn ở quan ải cuối cùng cũng không thể chống lại hoàng quyền."
"Nền tảng hơn trăm năm của một vương triều là không thể tưởng tượng nổi."
"Vậy mà kể từ khi Tăng Lâm chết dưới tay Thái Bạch, Vô Tưởng Tự lại bình tĩnh đến lạ thường."
Ánh mắt Ninh Phàm sâu thẳm, hắn nhìn về phía Lý Nho nói: "Giang hồ tông môn, trừ phi vĩnh viễn lánh đời không xuất hiện, nếu không, cuối cùng cũng phải quy thuận hoặc chống đối."
"Chúa công anh minh."
Lý Nho cũng lộ vẻ tán thưởng, khẽ nói: "Khắp thiên hạ đều là thần tử của vua, bất kể là giang hồ tông môn hay người ngoài thế tục, cuối cùng đều phải chịu sự ràng buộc, đó mới là con đường lâu dài, nếu không chỉ là tự tìm đường chết mà thôi."
"Ừm!"
Ninh Phàm bình tĩnh gật đầu, im lặng một lát rồi lên tiếng: "Trận chiến ngày mai, đã sắp xếp ổn thỏa cả chưa?"
"Chỉ cần không có thế lực ở quan ải nhúng tay vào, chắc chắn sẽ không có gì sai sót."
"Tốt!"
Ninh Phàm hài lòng gật đầu, nói đầy ẩn ý: "Các thế lực ở quan ải tạm thời còn chưa xen vào được đâu, ngày mai, nhất định phải hạ được Cửu Trọng quan!"
...
"Thùng!"
"Thùng!"
Mặt trời lên cao, vương kỳ của Đại Li đúng hẹn xuất hiện dưới chân Cửu Trọng quan, chỉ là không ai biết, dưới lá cờ đang tung bay ấy lại chính là vương quân của Đại Vũ!
Tiếng trống trận trầm đục vang lên như sấm, ba quân tướng sĩ dàn trận dưới chân ải.
"Ha!"
"Ha!"
"Ha!"
Mười vạn đại quân giơ cao trường qua trong tay, đồng thanh hét lớn, thanh thế như sấm động, khí thế ngút trời, xộc thẳng lên Cửu Trọng quan cao ba trượng.
"Chúa công, mạt tướng xin xuất chiến!"
"Chuẩn!"
Ninh Phàm nhìn Hình Đạo Vinh, trong mắt lộ vẻ mong chờ. Vị diễn viên quần chúng số một Tam Quốc này sau khi trùng sinh đến thế giới này, dưới sự hỗ trợ của phúc lợi thăng cấp võ tướng từ hệ thống, cũng đã đạt tới cảnh giới tuyệt thế, giá trị vũ lực vượt trăm.
Nhìn khắp quan ải, hắn cũng được xem là nhân vật hàng đầu.
Chỉ là Hình tướng quân hôm nay, sau khi bàn bạc với Lý Nho, dường như không định dùng vũ lực để giành chiến thắng.
"Các vị tướng quân hãy đợi ở đây, Hình Đạo Vinh ta đi khiêu chiến trước!"
Hình Đạo Vinh nói xong, liếc nhìn Dương Tái Hưng và những người khác, rồi thúc ngựa phi thẳng về phía Cửu Trọng quan.
"Vân Trường, vị Hình tướng quân này cũng là võ tướng Tam Quốc sao?"
Tần Quỳnh mặt đầy nghi hoặc nhìn Quan Vũ, tại sao hắn là người đời sau mà lại chưa từng nghe qua uy danh của người này, bây giờ xem ra, võ lực cũng không hề tầm thường.
"Ha ha!" Quan Nhị gia lộ vẻ khinh thường, thản nhiên nói: "Chỉ là một kẻ hữu danh vô thực, hạng tôm tép nhãi nhép mà thôi!"
Tần Quỳnh ngẩn ra, trên mặt cũng lộ vẻ xem thường, người có thể khiến Nhị gia đánh giá như vậy, chắc hẳn cũng chẳng cao minh đến đâu.
Phan Phượng đứng bên cạnh lại nhíu mày, mặt lộ vẻ không vui: "Ngươi là kẻ nào, ăn nói ngông cuồng thế, cùng là thuộc hạ của chúa công, sao lại nói lời cay nghiệt như vậy?"
Nghe thượng tướng chất vấn, Nhị gia nhướng mày, liếc xéo hắn một cái đầy khinh miệt: "Ngươi lại là kẻ nào?"
"Ta là Vô Song Thượng Tướng, Phan Phượng!"
"Phan Phượng?"
"Ha ha ha ha!"
Quan Vũ vuốt râu cười lớn, giễu cợt: "Một kẻ tự đi nộp mạng mà cũng không biết ngượng mồm khi nói lời ngông cuồng."
"Ngươi!"
Phan Phượng lập tức nổi giận, vung cây đại phủ trong tay, chỉ thẳng vào Quan Vũ: "Tên chuột nhắt ngông cuồng, có dám đấu với ta một trận không?"
"Tên thất phu bất tài, một vong hồn dưới đao của Hoa Hùng mà cũng đòi động thủ với ta ư?"
"Keng!"
Một tiếng kim loại va vào nhau vang lên, Thanh Long Yển Nguyệt Đao trong tay Nhị gia thuận thế vung mạnh, đẩy văng cây đại phủ của Phan Phượng, ngay sau đó, lưỡi đao Thanh Long đã kề lên cổ hắn.
"Hộc!"
Phan Phượng thở hổn hển, trong mắt lộ vẻ kinh hãi, người này rốt cuộc là ai, khí thế thật đáng sợ.
"Khụ khụ!"
"Vân Trường, còn không mau dừng tay!"
Ninh Phàm cố nén ý cười, quát lớn Quan Vũ: "Đều là đồng liêu, sao có thể tùy tiện động thủ?"
Quan Vũ chỉ cười khinh bỉ, vẻ mặt vô cùng ngạo nghễ.
Xem ra hai tên ngốc này vẫn chưa khôi phục ký ức kiếp trước.
Màn kịch kết thúc, các tướng đều có vẻ đăm chiêu. Trong khi đó, Điển Vi lại hóng hớt quay sang thì thầm to nhỏ với Hứa Chử. Hắn thỉnh thoảng lại phá lên cười, rồi ném cho Phan Phượng một ánh mắt vô cùng quái dị!
"Này! Võ tướng trên cổng thành kia, có dám ra khỏi thành, cùng ta một trận không?"
"Ông nội đây sẵn sàng tiếp!"
"Là thằng đàn ông thì mở cổng thành ra, đấu với ta một trận!"
Hình Đạo Vinh cầm Khai Sơn Phủ vác trên vai, dáng vẻ kiêu ngạo bất tuân.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng