Phủ Tả tướng.
Trong thư phòng, thiếu gia nhà họ Lâm sợ sệt như chim cút rụt cổ, cúi đầu không dám hó hé tiếng nào trước mặt Lâm Thu Thạch.
"Ngu xuẩn!"
"Ngươi ăn phải gan hùm mật gấu hay sao mà dám tính kế cả nhị hoàng tử đương triều?"
"Ngươi muốn hại chết cả nhà họ Lâm chúng ta phải không!"
Lâm Thu Thạch nhìn đứa con trai ngu ngốc của mình mà tức đến toàn thân run rẩy, chỉ thẳng vào mặt hắn mà mắng xối xả.
"Phụ thân, chẳng phải chỉ là một tên hoàng tử phế vật không được thánh sủng thôi sao?"
"Làm càn!"
Nghe Lâm Thu Thạch quát lớn, Lâm Trùng có chút xem thường, vẻ mặt không phục. Lần này hắn gây chuyện đâu phải vô cớ, mà là đứng trên lập trường của Thịnh Vương điện hạ để suy tính!
"Ngươi tưởng mình thông minh lắm, coi người khác là đồ ngu hết chắc?"
"Hắn không phải là một thằng ngốc thì là gì?" Lâm Trùng lẩm bẩm: "Con chỉ mới gợi ý vài câu, tên phế vật đó đã hấp tấp đi hạ dược người ta, cuối cùng lại còn bị phát hiện..."
"Ngu hết thuốc chữa!"
Vẻ mặt Lâm Thu Thạch tràn đầy thất vọng: "Ngươi coi Huyền Ung vương điện hạ là đồ ngu, lẽ nào bệ hạ cũng là kẻ ngốc sao?"
"Ngươi nghĩ nếu không có ngươi ngáng đường, phủ Tĩnh Quốc Công sẽ kết thông gia với phủ Thành An Bá ư?"
"Tĩnh Quốc Công là nhân vật thế nào chứ?"
"Đó là chiến thần của Đại Vũ ta, là bậc tòng long chi thần đã từng dốc sức đưa bệ hạ lên ngôi hoàng đế!"
"Ông ấy sao có thể để con gái mình gả cho con trai của một tên bá tước quèn được?"
Lâm Thu Thạch lộ vẻ thất vọng tột cùng, sau khi trút giận, sắc mặt cũng dần bình tĩnh trở lại, ảo não thở dài: "Bản quan thân là thừa tướng đương triều, nhất cử nhất động đều có vô số cặp mắt ngày đêm dõi theo."
"Bây giờ chỉ vì hành động tự cho là đúng của ngươi mà phủ Tả tướng chúng ta, đại họa sắp giáng xuống đầu rồi!"
"Cha... Phụ thân, có nghiêm trọng đến thế không..."
Lâm Trùng dường như cũng bị dọa cho sợ, sắc mặt trắng bệch, lộ rõ vẻ hoảng hốt.
Hắn chẳng qua chỉ tính kế một vị hoàng tử phế vật thôi mà?
Hơn nữa, sự việc cũng đâu có thành, nhưng nhìn dáng vẻ của phụ thân, cứ như thể trời sắp sập đến nơi.
Hừ, nếu chuyện này khiến bệ hạ nghi kỵ, lầm tưởng phủ Tả tướng đã tham gia vào cuộc chiến đoạt đích, cả nhà họ Lâm chúng ta sẽ phải đối mặt với tai họa ngập đầu!
Lâm Thu Thạch ảo não thở dài, hận rèn sắt không thành thép mà nói: "Bản quan ngày thường luôn cẩn trọng, như đi trên băng mỏng, chỉ sợ chọc phải sự nghi ngờ của bệ hạ!"
"Ngươi thì hay rồi, một lúc đắc tội luôn cả phủ Huyền Ung vương và phủ Tĩnh Quốc Công!"
Lâm Thu Thạch nhìn đứa con ngỗ nghịch trước mặt, hận không thể tát cho nó chui lại vào bụng mẹ. Đang định mở miệng thì đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
"Lão gia, người trong cung đến, bệ hạ cho gọi ngài vào cung..."
...
Phủ Tĩnh Quốc Công.
Nghe tin Ninh Phàm đến thăm, Lý Tú Ninh đích thân ra nghênh đón. Còn tiểu tử Lý Duyên thì nhìn Điển Vi với vẻ mặt đầy căm ghét, hừ lạnh một tiếng rồi quay mặt đi.
"Quận chúa, tại hạ đường đột đến thăm, mong người đừng trách!"
"Điện hạ nói gì vậy, phủ Tĩnh Quốc Công được người ghé thăm chính là rồng đến nhà tôm, vinh hạnh khôn xiết!"
Sau một hồi hàn huyên, cả đoàn liền tiến vào trong phủ, từ xa đã nghe vọng lại những tiếng hô hét xung trận. Ninh Phàm còn chưa kịp hỏi, Lý Tú Ninh đã giải thích: "Trong phủ Tĩnh Quốc Công của ta có một võ trường, hiện giờ các tướng sĩ theo ta về kinh đang huấn luyện ở đó!"
"Ồ?"
Ninh Phàm lộ vẻ bất ngờ, mỉm cười nói: "Ta có thể đến xem một chút được không?"
"Điện hạ cũng có hứng thú với võ nghệ của quân nhân sao?"
"Ha ha ha, bản vương không chỉ có hứng thú, mà còn mong có ngày được ra chiến trường giết địch, tay cầm Tam Xích Kiếm lập nên công trạng bất hủ, vì Đại Vũ ta mà mở mang bờ cõi!"
"Như vậy mới thể hiện được bản sắc nam nhi!"
Nghe những lời hào hùng của Ninh Phàm, Lý Tú Ninh không khỏi kinh ngạc, không ngờ vị đệ nhất công tử bột được cả kinh thành công nhận lại có thể nói ra những lời như vậy.
Lý Duyên thì bật cười khinh bỉ: "Chỉ với cái thân thể yếu ớt này của điện hạ, e là đến ngựa chiến cũng ngồi không vững... lại còn đòi ra chiến trường giết địch..."
"Duyên nhi, không được vô lễ!"
Lý Tú Ninh vội vàng quát Lý Duyên một tiếng, rồi quay sang tạ lỗi với Ninh Phàm.
Điển Vi cũng lặng lẽ nhìn Lý Duyên, giơ nắm đấm lên đầy vẻ cảnh cáo. Gã trai trẻ kia liền rụt cổ lại, ánh mắt nhìn Điển Vi tràn ngập vẻ kiêng dè.
"Ha ha, tiểu công gia nói không sai, với thân thể yếu đuối này của bản vương, e là đến đao cũng xách không nổi!"
"Có điều, việc chinh chiến sa trường xưa nay không chỉ dựa vào cái dũng của kẻ thất phu, mà còn phải chú trọng mưu lược, bài binh bố trận, lấy đại cục làm trọng!"
"Ồ?" Lý Duyên lộ vẻ giễu cợt: "Nghe ý của điện hạ, dường như người cũng rất am hiểu đạo thống lĩnh binh lính?"
"Chỉ là đọc qua vài cuốn sách thôi, không dám gọi là am hiểu."
"Xin lắng tai nghe!"
"Binh giả, quỷ đạo dã. Tài dụng binh nằm ở chỗ thiên biến vạn hóa, xuất kỳ bất ý, há có thể dùng dăm ba câu mà khái quát được?"
Ninh Phàm khẽ lắc đầu, nở một nụ cười đầy vẻ cao thâm khó dò. Cả đoàn cũng vừa lúc đi tới võ trường trong phủ Tĩnh Quốc Công.
Chỉ thấy mấy trăm gã đàn ông mặc áo giáp đang luyện tập thuật chém giết. Thấy bóng dáng Lý Tú Ninh, hai người đàn ông thân hình vạm vỡ bước nhanh lên phía trước, hành lễ.
"Tham kiến tướng quân."
Lý Tú Ninh khẽ gật đầu, ra hiệu cho họ đứng dậy, rồi nhìn sang Ninh Phàm, cười nhẹ nói: "Điện hạ, những người này chính là tinh nhuệ của Trường Ninh quân dưới trướng ta. Hai vị này là đại tướng của ta, Khuất Dương và Trương Tuấn!"
"Hai người các ngươi, mau tới bái kiến Huyền Ung vương điện hạ!"
"Huyền Ung vương?"
Cả hai đều sững sờ, ánh mắt rơi trên người Ninh Phàm, trong thoáng chốc liền lộ ra vẻ tức giận: "Tướng quân, có phải chính tên tiểu tử này đã dùng thủ đoạn hạ lưu với người không?"
"Làm càn!"
Nghe hai người nói năng lỗ mãng, Điển Vi bước lên một bước, trừng mắt quát: "Lũ ranh con các ngươi, sao dám vô lễ với chủ công nhà ta!"
"Ngươi là kẻ nào?"
"Hừ, ta chính là thị vệ của chủ công, Điển Vi!"
"Hóa ra chỉ là một tên chó săn cho gã công tử bột!"
Điển Vi thoáng chốc nổi giận, vung nắm đấm sắt lao về phía hai người. Khuất Dương cũng không hề yếu thế, bước lên một bước, tung một quyền thẳng tắp nghênh đón!
Một tiếng động trầm đục vang lên, Điển Vi lộ vẻ kinh ngạc, ngược lại Khuất Dương lại lùi lại liên tiếp, trong mắt lóe lên tia kinh hãi. Trương Tuấn thấy vậy cũng xông lên trợ chiến.
Ba người ngươi tới ta đi, quyền cước giao tranh, lao vào hỗn chiến. Lý Tú Ninh và Ninh Phàm đều không ai can ngăn, chỉ lặng lẽ đứng một bên quan sát.
"Ha ha ha, tên Điển Vi này phen này ăn đủ rồi. Thân thủ của Khuất Khải và Trương Tuấn dù là trong Trấn Bắc Quân của chúng ta cũng thuộc hàng có số má."
"Theo ta thấy, Điển Vi khó mà chống đỡ nổi dưới tay hai người họ..."
Lý Duyên lộ vẻ khoái trá như vừa được trả đại thù, vô tình liếc thấy ánh mắt lạnh lùng của tỷ tỷ, nụ cười lập tức cứng đờ, cúi đầu lí nhí: "Tỷ..."
"Là ngươi bày trò?"
"Tỷ, em... chẳng phải là muốn để họ thay tỷ trút giận thôi sao!"
Lý Tú Ninh không nói gì thêm, chỉ nhìn vào vòng chiến. Điển Vi chỉ dựa vào một đôi nắm đấm sắt đã áp đảo hai viên đại tướng của Trấn Bắc Quân, thế bại của hai người Khuất Dương đã rõ.
"Cái này, sao có thể!"
Lý Duyên trố mắt nhìn Khuất Dương bị Điển Vi đấm bay ra ngoài, ôm ngực đứng dậy. Trương Tuấn cũng bị một cước đá trúng, sắc mặt tái nhợt, đang định xông lên lần nữa.
"Đủ rồi!"
Gương mặt xinh đẹp của Lý Tú Ninh lạnh như băng, nàng quát khẽ một tiếng, trầm giọng ra lệnh: "Khuất Dương, Trương Tuấn, Lý Duyên! Coi thường quân quy, phạm thượng bất kính! Mỗi người phạt năm mươi đại bản, giáng ba cấp!"