Đâu chỉ mình Hồng Phi Vũ phát giác được sự bất thường.
Những nhân vật Cử Hà cảnh khác trong lúc giao chiến kịch liệt cũng đều nhận ra điểm này.
Khi tiếng của Hồng Phi Vũ vang lên, từng người bọn họ đều ra tay như thể liều mạng, khí tức ai nấy đều trở nên khủng bố hơn.
Mới chỉ là Động Vũ cảnh hậu kỳ mà đã đáng sợ đến thế.
Nếu để Tô Dịch đặt chân lên Vũ Hóa Chi Lộ, sẽ còn đến mức nào nữa?
Tất cả mọi người đều nổi điên, không ít nhân vật Cử Hà cảnh còn trực tiếp vận dụng cả át chủ bài giấu sâu dưới đáy hòm!
Ầm ầm!
Tình hình chiến đấu càng thêm kịch liệt.
Tất cả người quan chiến đều kinh hãi, tim gan như muốn nứt ra.
Sắc mặt của đám người Thanh Thích kiếm tiên càng trở nên ngưng trọng chưa từng có, ai mà không nhìn ra được, đám người Hồng Phi Vũ đã thật sự nổi giận rồi?
Thế nhưng đúng lúc này, Tô Dịch đang thân hãm trong vòng vây trùng điệp lại cất lên một tràng cười dài: "Bắt đầu từ giờ phút này, ta sẽ dùng tính mạng của các ngươi để tôi luyện mũi kiếm, xây dựng đạo đồ cho ta!"
Tiếng cười phóng khoáng mà ngông cuồng vẫn còn vang vọng giữa đất trời, chỉ thấy khí thế của Tô Dịch lặng lẽ biến đổi.
Oanh!
Trên thân ảnh tuấn tú cao ngất của hắn, một màn sáng Lục Đạo Luân Hồi tuôn ra, tựa như một thế giới u tối đang chậm rãi xoay tròn, nghiền nát hư không, đồng thời ngăn cản toàn bộ thế công của đối thủ ở trước người.
Cùng lúc đó, thân ảnh Tô Dịch lao về phía trước!
Nhân Gian kiếm vang lên ong ong, vang vọng cửu thiên thập địa.
Kiếm ý bá đạo vô song lại diễn hóa ra một tòa Vãng Sinh trì xuất hiện giữa không trung, thần bí mà to lớn, không khác gì thật.
Một kiếm chém xuống, mạnh mẽ phá vỡ một góc vòng vây của địch.
Một đại năng Cử Hà cảnh né tránh không kịp, trực tiếp bị kiếm ý hóa thành "Vãng Sinh trì" đánh cho tứ phân ngũ liệt, hồn phi phách tán.
Những người khác ở gần đó cũng bị chấn động, thân hình lảo đảo lùi lại.
Hồng Phi Vũ gầm lên, vung chiếc quạt ngọc, vô số vì sao đan xen tuôn ra, mới miễn cưỡng phá vỡ được một kiếm này của Tô Dịch.
Thế nhưng thân ảnh của Tô Dịch đã sớm nhân cơ hội này thoát khỏi vòng vây, xông vào giữa đám đông quân địch!
Đúng như Khốn Long Thăng Thiên!
"Chết!"
Giọng nói lạnh nhạt của Tô Dịch vừa vang lên, kiếm khí đã giăng khắp nơi, xé nát một mỹ phụ váy đỏ thành vô số mảnh vụn.
Trước đó, mỹ phụ váy đỏ này từng cười nói, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Tô Dịch không phải kẻ ngu, tự biết nên lựa chọn thế nào.
Thế nhưng bây giờ, nàng ta chỉ kịp phát ra tiếng hét kinh hoàng tuyệt vọng, hồn thể vỡ nát trong chốc lát đã hóa thành tro bụi!
"Muốn chết!"
Hồng Phi Vũ chấn nộ, lướt ngang tấn công.
Ngay dưới mí mắt hắn, Tô Dịch không những thoát khỏi vòng vây mà còn liên tiếp chém giết hai người trong nháy mắt, điều này khiến Hồng Phi Vũ mất hết mặt mũi, thẹn quá hóa giận.
Keng!
Tiếng va chạm đinh tai nhức óc vang lên, thế công của Hồng Phi Vũ bị Tô Dịch dùng một kiếm hóa giải, thân ảnh cũng bị chấn động đến mức thoáng lùi lại.
Nhân cơ hội này, thân ảnh Tô Dịch như một luồng lưu quang, lóe lên trong hư không.
Phốc!
Một nhân vật Cử Hà cảnh vừa từ nơi không xa lao tới, còn chưa kịp phản ứng đã bị một vệt kiếm quang cắt đứt cổ.
Lực lượng luân hồi bá đạo kinh khủng khuếch tán, trực tiếp nghiền nát thân ảnh người này thành bột mịn!
Toàn trường sôi sục.
Vô số tiếng kinh hô và xôn xao vang lên.
Tất cả mọi người như đang chứng kiến một kỳ tích khó tin diễn ra, rung động đến mức không thể kìm nén.
"Đây là lật kèo rồi sao?"
"Mạnh! Quá mạnh!"
Giữa sân náo động, các Thệ Linh đến từ hơn mười đạo thống Thái Cổ đều trở nên kích động.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Cũng có không ít người kinh ngạc, nghẹn họng nhìn trân trối.
Trước đó, tình cảnh của Tô Dịch nguy hiểm đến mức nào, bị tầng tầng lớp lớp vây giết, khiến người ta chỉ nhìn từ xa cũng cảm thấy tuyệt vọng và lạnh lẽo.
Thế mà chỉ trong nháy mắt, Tô Dịch đã triển khai một cuộc nghịch tập bá đạo!
Không chỉ phá vỡ vòng vây của địch, mà còn chém giết ba vị nhân vật Cử Hà cảnh chỉ trong khoảnh khắc, ngay cả Hồng Phi Vũ toàn lực ra tay cũng không thể kìm hãm được nữa!
Sự thay đổi này quá nhanh, khiến rất nhiều người không kịp trở tay.
"Nhất kiếm hàn quang khởi, quang diệu Cửu Tiêu gian! Thùy ngôn phong mang độn, đương kinh thiên Thượng Tiên!"
(Một kiếm hàn quang nổi, ánh sáng rọi chín tầng trời! Ai nói phong mang cùn, phải kinh động cả Thượng Tiên!)
Thanh Thích kiếm tiên vỗ tay tán thưởng, lòng dạ dâng trào.
Đẹp!
Thật sự là quá đẹp!
"Bây giờ ta mới cuối cùng hiểu ra, trước đó... chúng ta thật sự đều là những kẻ vướng víu thừa thãi..."
Mộc Linh Quân cười khổ.
Trước đó, khi bị Thanh Thích kiếm tiên nói rằng bọn họ có thể sẽ trở thành gánh nặng của Tô Dịch, họ vẫn còn đôi chút không phục.
Thế nhưng bây giờ, khi chứng kiến phong thái khoáng thế nghịch thiên kia của Tô Dịch, sau cơn chấn động, ai nấy đều không khỏi có cảm giác tự ti mặc cảm.
"Bần tăng cũng không ngờ, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, thực lực của Tô đạo hữu đã lột xác đến mức này..."
Giai Không kiếm tăng cảm thán.
Một tháng này, Tô Dịch gần như bế quan không ra ngoài.
Nhưng cũng chính trong một tháng này, hắn đã khiến người ta cảm giác như biến thành một người khác, hoàn toàn khác với trước kia.
Sự thay đổi đó khiến Giai Không kiếm tăng thậm chí không thể tin nổi.
Khi giữa sân đang sôi trào náo động, trận đại chiến dưới vòm trời đã trở nên vô cùng khốc liệt.
Đám người Hồng Phi Vũ vừa kinh vừa sợ, ra tay gần như điên cuồng.
Thế nhưng tất cả đều là vô ích, không cách nào vây khốn Tô Dịch triệt để như trước được nữa!
Oanh!
Hư không nứt toác, kiếm khí u tối.
Hai nhân vật Cử Hà cảnh phát ra tiếng kêu thảm, thân thể gần như nổ tung cùng một lúc.
Tô Dịch lúc này, uy thế quá thịnh, trong lúc phất tay, kiếm ý như thủy triều, khuấy động cửu thiên thập địa, áo nghĩa Luân Hồi đại đạo được hắn diễn hóa đến mức vô cùng nhuần nhuyễn.
"Chết!"
Đột nhiên, một lão giả áo bào vàng gầm lên, tế ra đòn sát thủ.
Đó là một tấm Tiên đạo bí phù, hóa thành tiên lôi màu tím đầy trời, hướng về phía Tô Dịch oanh sát.
Mũi kiếm của Tô Dịch xoay một vòng giữa không trung.
Ông!
Một màn kiếm tròn trịa hiện ra, tiên lôi đầy trời giáng xuống đều bị màn kiếm triệt tiêu hóa giải.
Và theo một điểm của mũi kiếm Tô Dịch.
Màn kiếm tròn trịa hóa thành một vùng khổ hải vẩn đục vô biên vô tận, bao phủ toàn bộ lão giả áo bào vàng vào trong, biến mất không còn tăm tích.
Cứ như vậy bị xóa sổ hoàn toàn!
Cảnh tượng này cũng triệt để làm rung chuyển đấu chí của những đại địch có mặt tại đây, ai nấy đều thấy sống lưng lạnh toát.
Giao chiến đến bây giờ, phe bọn họ đã ngã xuống tròn mười vị tồn tại Cử Hà cảnh!
Mà Tô Dịch thì căn bản không ai có thể ngăn cản, ngay cả Hồng Phi Vũ, vị hậu duệ của tiên nhân này, cũng không thể ngăn cản bước chân sát phạt của hắn!
"Tất cả lui ra!"
Hồng Phi Vũ hét lớn, hai mắt đỏ ngầu.
Vừa nói, hắn vừa vung tay áo.
Oanh!
Một luồng tiên quang kinh khủng quét ngang không trung, hóa thành một con Giao Long màu xanh thân thể khổng lồ, toàn thân chảy xuôi tiên quang lôi đình như thác nước, một đôi mắt to như cối xay.
Thanh Cương tiên giao!
Một loại dị chủng sinh ra ở Tiên giới, sức mạnh vô cùng, chưởng quản thanh cương tiên lôi, hung uy tuyệt thế.
"Gào ——!"
Theo tiếng gầm của con Giao Long này, đất trời run rẩy, uy thế kinh khủng như bão táp khuếch tán khắp nơi, những cường giả Cử Hà cảnh kia cũng không khỏi run sợ, có cảm giác nghẹt thở.
Khí tức của con Giao Long này quá thịnh, kinh thiên động địa!
Lúc này, con giao long đó quấn quanh trên đỉnh đầu Hồng Phi Vũ, một đôi mắt băng lãnh nhìn xuống Tô Dịch, toàn thân tỏa ra khí tức khát máu tàn nhẫn.
"Thanh Nô, giết hắn!"
Hồng Phi Vũ rống to, dáng vẻ điên cuồng, rõ ràng đã tức giận tột độ.
Oanh!
Thanh Cương tiên giao lắc đầu vẫy đuôi, vuốt sắc xé rách bầu trời, cuốn theo một vùng lôi đình màu xanh, hướng về phía Tô Dịch mà giết tới.
Hư không đều nổ tung, tiên quang tàn phá bừa bãi.
Thứ uy thế đó khiến tất cả mọi người có mặt đều hồn bay phách lạc.
Ầm!
Tô Dịch vung kiếm cùng Thanh Cương tiên giao cứng rắn đối đầu một chiêu, kết quả lại bị đánh bay ra ngoài, khí huyết toàn thân sôi trào, Nhân Gian kiếm trong tay cũng khẽ run lên.
"Nghiệt súc này lại lợi hại đến thế?"
Tô Dịch bất chợt cảm thấy bất ngờ.
Lực lượng mà Thanh Cương tiên giao nắm giữ có thể gọi là khủng bố, vượt xa nhân vật Cử Hà cảnh!
"Tên họ Tô kia, ngươi nên cảm thấy may mắn, nếu không phải Thanh Nô trong mạt pháp hạo kiếp đã bị hủy mất đạo khu, chỉ còn lại một luồng bản nguyên tinh phách, ngươi còn không đủ tư cách chết dưới tay Thanh Nô!"
Hồng Phi Vũ hét lớn.
Oanh!
Con Thanh Cương tiên giao kia lại một lần nữa lao về phía Tô Dịch, cái đuôi khổng lồ như dãy núi vung lên, tựa như cây roi dài trong tay tiên thần quất xuống.
Trong phút chốc, Tô Dịch lại bị đẩy lùi, lôi đình màu xanh cuồng bạo chứa đựng lực lượng hủy diệt cấp độ Tiên đạo, cực kỳ khủng bố, cũng khiến Tô Dịch có chút chật vật.
Hắn đã toàn lực ra tay, dùng chiến lực đỉnh phong nhất để ứng phó, thế mà vẫn bị đánh lui!
Không còn nghi ngờ gì nữa, con Thanh Cương tiên giao này cực kỳ đặc thù, không hề tầm thường.
"Ha ha ha, Thanh Nô, mau giết hắn, nhanh lên!"
Ở nơi xa, Hồng Phi Vũ ngửa mặt lên trời cười to, trong mắt tràn ngập ánh sáng tàn bạo.
Những nhân vật Cử Hà cảnh bên cạnh hắn đều như trút được gánh nặng, vui mừng khôn xiết.
Những người khác có mặt tại đây thì đều kinh hãi, sắc mặt biến đổi.
"Thanh Cương tiên giao, đó là dị chủng của Tiên giới, có thể dễ dàng nuốt chửng nhân vật Cử Hà cảnh, hung ác điên cuồng vô cùng! Dù cho bây giờ chỉ còn lại hồn phách, nhưng thứ hung uy đó cũng đủ để sánh ngang với đại năng Cử Hà cảnh sơ kỳ ở trạng thái đỉnh phong!"
Sắc mặt Thanh Thích kiếm tiên âm tình bất định.
Ở thế gian hiện nay, những nhân vật Cử Hà cảnh như bọn họ đều là Thệ Linh, thực lực kém xa lúc còn sống, ngoài ra còn bị quy tắc trời đất trói buộc, khiến cho đạo hạnh toàn thân trở nên vô cùng suy yếu.
Thế nhưng con Thanh Cương tiên giao này lại khác, vốn là dị chủng Tiên giới, lực lượng mà nó thi triển ra đã có thể sánh ngang với nhân vật Cử Hà cảnh sơ kỳ chân chính!
Oanh!
Thanh Cương tiên giao hung uy ngút trời, lại một lần nữa tấn công.
Trong đôi mắt to như cối xay của nó tràn ngập ánh sáng trêu tức và tàn nhẫn.
Đối mặt với công kích như vậy, Tô Dịch cuối cùng cũng nhịn xuống, không sử dụng lực lượng của Cửu Ngục kiếm.
Hắn lật tay lại.
Một chiếc lò đồng lớn bằng bàn tay hiện ra, cũ kỹ cổ xưa, vết rỉ loang lổ, trong lò lơ lửng tiên quang màu tím lấp lánh.
Bổ Thiên lô!
Khi con Thanh Cương tiên giao kia lao tới, Bổ Thiên lô lập tức nổ vang, phun ra một dải tiên quang màu tím, hóa thành những phù văn Tiên đạo kỳ dị, trực tiếp bao phủ lên thân Thanh Cương tiên giao.
"Không ——! Thiếu chủ cứu mạng!"
Con nghiệt súc này thét lên kinh hãi tột độ, điên cuồng giãy giụa.
Nhưng cũng vô ích, dải phù văn Tiên đạo màu tím kia vô cùng thần dị, sinh ra lực lượng áp chế kinh khủng, khiến Thanh Cương tiên giao không còn sức giãy giụa, thân thể vốn khổng lồ đến trăm trượng cũng theo đó không ngừng thu nhỏ lại.
Chỉ trong nháy mắt, nó đã hóa thành lớn chừng chiếc đũa, giống như một con rắn nhỏ màu xanh, bị dải phù văn màu tím kia thu vào trong Bổ Thiên lô.
Giữa đất trời, vẫn còn vang vọng tiếng kêu thảm kinh hoàng bất lực của Thanh Cương tiên giao.
Tất cả mọi người có mặt tại đây đều trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
"Cái này..."
Hồng Phi Vũ kinh ngạc, nụ cười trên mặt cứng đờ.
Con Thanh Cương tiên giao kia vốn là đòn sát thủ của hắn, do trưởng bối trong Hồng thị nhất tộc ban cho, nhưng hôm nay, lại cứ như vậy bị trấn áp!
Những nhân vật Cử Hà cảnh bên cạnh hắn cũng đều trợn mắt há mồm, chuyện gì thế này? Đây chính là Thanh Cương tiên giao cơ mà!
Tất cả mọi người đều bị biến cố này làm cho kinh ngạc, vô cùng rung động.
"Cái lò này cũng không tệ."
Tô Dịch thì thầm cảm khái.
Bổ Thiên lô, danh xưng trên trời dưới đất không gì không luyện!
Ngoài luyện đan, luyện khí, nó còn có thể luyện hóa cả trời đất sông núi, nhật nguyệt tinh thần!
Con Thanh Cương tiên giao kia dù mạnh đến đâu cũng chẳng qua chỉ là một đạo tinh phách, trước một món tiên bảo thần dị như Bổ Thiên lô, cuối cùng cũng không đáng kể
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽