Quyết định đi đến Đông Hải của Tô Dịch không phải là nhất thời hứng khởi.
Thứ nhất, Tiên giới sóng ngầm cuồn cuộn, thế cục hỗn loạn, tạm lánh đầu sóng ngọn gió, đặt mình ngoài cuộc mới có thể tránh bị cuốn vào những vòng xoáy thị phi.
Thứ hai, sâu trong Đông Hải có không ít cấm địa thần bí, cơ duyên phân bố trong đó có tác dụng cực kỳ quan trọng đối với việc hắn chứng đạo cảnh giới Tiên Vương.
Thứ ba, có liên quan đến đời thứ năm của hắn, Lý Phù Du!
Phụ Kiếm lão viên từng kể, thời Thái Hoang, Lý Phù Du đã để lại ở Đông Hải một chiếc "thuyền Phù Du", ngồi thuyền này có thể đến được "núi Linh Khư", nơi Lý Phù Du bế quan.
Trên núi Linh Khư lưu giữ y bát cả đời của Lý Phù Du, cùng với các loại Đạo Tạng truyền thừa mà hắn sưu tập được.
Khi xưa, Phụ Kiếm lão viên cũng từng may mắn ngồi thuyền Phù Du đến núi Linh Khư, được thấy những điển tịch truyền thừa phong phú đó.
Lần này Tô Dịch đến Đông Hải cũng định thử một lần, xem có thể tìm được núi Linh Khư hay không, để tiến một bước vén màn những chuyện cũ của đời thứ năm.
...
Tiên thành Tịch Vụ, bên trong một tiệm cầm đồ ở phía đông nam.
"Ta muốn đến Trân Lung phường."
Tô Dịch gõ gõ mặt quầy, đánh thức lão giả râu dê đang gà gật sau quầy.
Lão giả râu dê liếc mắt đánh giá Tô Dịch, nói: "Các hạ cũng muốn tham gia buổi đấu giá của Cự Kình Linh Tộc sao?"
Tô Dịch khẽ giật mình, lặng lẽ hỏi: "Buổi đấu giá lần này rất đặc biệt à?"
Lão giả râu dê cười tủm tỉm, duỗi hai ngón tay ra xoa xoa.
Tô Dịch lấy ra một túi trữ vật chứa một trăm khối Tiên Ngọc đưa qua.
Lão giả râu dê nhìn túi trữ vật, trên mặt lập tức nở nụ cười nhiệt tình, giới thiệu một lượt về buổi đấu giá của Cự Kình Linh Tộc.
Thì ra, nửa tháng trước, "Cự Kình Linh Tộc" ở sâu trong Đông Hải đã công bố một tin tức, rằng họ sẽ tổ chức một buổi đấu giá tại Trân Lung phường.
Trong buổi đấu giá lần này, sẽ có một lô di bảo Long Cung được tích trữ từ thời Thái Hoang mang ra đấu giá!
Tin tức vừa tung ra đã lập tức gây chấn động lớn.
Thời gian gần đây, đã có rất nhiều nhân vật lớn từ khắp nơi trong Tiên giới đổ về, chỉ để tham dự buổi đấu giá này, chiêm ngưỡng di bảo Long Cung.
"Chắc chắn là di bảo Long Cung sao?" Tô Dịch hết sức kinh ngạc.
Long Cung Đông Hải!
Một thế lực cổ xưa thời Thái Hoang gần như hư vô mờ mịt, chỉ tồn tại trong các loại truyền thuyết, trong những năm tháng quá khứ, căn bản không có bất kỳ bằng chứng nào có thể chứng minh thế lực cổ xưa này từng tồn tại.
Thế mà bây giờ, Cự Kình Linh Tộc lại tuyên bố muốn đấu giá một lô di bảo Long Cung, điều này cũng khiến Tô Dịch không khỏi tò mò.
Trong truyền thuyết, Long Cung Đông Hải đó sở hữu khối tài sản không thể tưởng tượng nổi!
Lão giả râu dê vỗ bộ ngực khô gầy đảm bảo: "Ở Trân Lung phường, Cự Kình Linh Tộc không dám làm giả, điểm này các hạ có thể yên tâm."
Tô Dịch nói: "Cho ta một cái lộ dẫn."
Lộ dẫn chính là bằng chứng để vào Trân Lung phường.
Lão giả râu dê cười ha hả lấy ra một lệnh bài màu đen, hai tay đưa tới: "Đạo hữu cầm lấy."
Chợt, lão chuyển lời: "Nếu đạo hữu có ý tham gia đấu giá, không ngại chuẩn bị thêm chút tài vật. Theo lão hủ được biết, buổi đấu giá lần này ngoài di bảo Long Cung ra, còn có không ít bảo vật hiếm thấy khác."
Tô Dịch hứng thú hỏi: "Có Tức Nhưỡng không?"
Sắc mặt lão giả râu dê cứng lại, cười khan nói: "Thần vật như Tức Nhưỡng đã sớm thất lạc từ rất lâu rồi, làm sao có thể tùy tiện nhìn thấy được?"
"Vậy có Ngũ Sắc Thổ không?"
"Ờ... không có."
"Cửu Uyên Thần Tuyền thì sao?"
"Cái này... cũng không có."
Tô Dịch liên tiếp hỏi rất nhiều thiên tài địa bảo, khiến lão giả râu dê hết lần này đến lần khác nghẹn lời, suýt chút nữa không nhịn được mà trợn trắng mắt.
Những thiên tài địa bảo đó, bao nhiêu năm rồi chưa từng xuất hiện, huống hồ cho dù thật sự xuất hiện, ai lại nỡ đem ra bán?
Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo như tiếng trời vang lên:
"Trong tay ta có một bình Cửu Uyên Thần Tuyền, khoảng ba cân, nếu ngươi trả nổi giá, ta bán cho ngươi."
Một nam một nữ đi vào tiệm cầm đồ.
Nam tử thân hình hùng tuấn hiên ngang, eo đeo trường đao, khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn như đá, đôi mắt nhìn quanh như điện lạnh bắn ra, khiến người ta hồn phách chấn động.
Nhưng người nổi bật hơn lại là nữ tử kia.
Nàng mặc áo gai đơn giản, dùng một sợi dây đỏ buộc tùy ý mái tóc đen dài, tay áo nhẹ bay, toàn thân không trang điểm, lại thanh lệ động lòng người.
Nhất là đôi mắt trong veo như mộng ảo, sâu thẳm mà linh động, phảng phất chỉ cần một ánh nhìn là có thể chạm đến nơi sâu thẳm trong linh hồn người khác.
Nữ tử này quả thực đẹp đến mức không thể soi mói, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng không khỏi tự ti mặc cảm.
Nhưng Tô Dịch nhìn ra được, dưới vẻ ngoài điềm tĩnh thanh lãnh đó của nàng, kỳ thực ẩn giấu sự tự phụ và kiêu ngạo tuyệt đối.
Quan trọng nhất là, từ trên người nữ tử này, hắn cảm nhận được một luồng khí tức đặc thù, một loại thần vận khác biệt hoàn toàn với những người ở Tiên giới đương thời, có chút tương tự với Thần tử Thanh Tiêu vừa giáng lâm Tiên giới cách đây không lâu!
"Nữ nhân này, e rằng cũng đến từ Thần Vực!"
Tô Dịch nheo mắt lại.
Trong lòng có suy đoán này, khi nhìn lại nam tử hùng tuấn bên cạnh nữ tử, Tô Dịch quả nhiên phát hiện, nam tử này rõ ràng đang áp chế tu vi của bản thân, khí tức sâu không lường được!
"Bán thế nào?"
Tô Dịch vẻ mặt bình thản nói.
Nữ tử áo gai không chút do dự đáp: "Mười vạn khối tuyệt phẩm Tiên Ngọc."
Tô Dịch suy nghĩ một chút, từ trong tay áo lấy ra một khối Thần liệu: "Khối Huyền Mặc Chân Hoàng thiết này, chắc là đủ rồi."
Trong khoảng thời gian qua, hắn đã tàn sát không biết bao nhiêu Tiên Vương, cũng thu được rất nhiều đạo binh cấp Tiên Vương, mà những bảo vật này đều đã bị lò Bổ Thiên luyện hóa thành các loại Thần liệu.
Trừ đi một phần đã hao phí để rèn luyện kiếm Nhân Gian, trên người Tô Dịch vẫn còn rất nhiều Thần liệu trân quý hiếm thấy như Huyền Mặc Chân Hoàng thiết.
Nam tử hùng tuấn có chút bất ngờ liếc nhìn Tô Dịch, dường như không ngờ rằng người trẻ tuổi này lại có trên người bảo vật bực này.
Nữ tử áo gai thì rất dứt khoát, trực tiếp lấy ra một chiếc bình ngọc đưa cho Tô Dịch: "Đây là ba cân Cửu Uyên Thần Tuyền, ngươi có thể xem qua."
Tô Dịch nhận lấy, xem xét kỹ lưỡng, gật đầu nói: "Không sai."
Hắn cũng đưa Huyền Mặc Chân Hoàng thiết qua.
Sau khi hoàn thành giao dịch bất ngờ này, Tô Dịch quay người rời khỏi tiệm cầm đồ.
Từ đầu đến cuối, không hề xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào.
Lúc này Tô Dịch mới xác định, nữ tử áo gai kia, người mà hắn nghi là một vị "Thần Nữ", hẳn là không nhìn thấu thân phận của mình mà cố ý tìm tới.
Nói cách khác, đây quả thực là một cuộc gặp gỡ tình cờ.
"Bọn họ dám đường hoàng đi lại trên thế gian, mà không giống như những lão quái vật Thái Cảnh kia phải trốn tránh thần họa, xem ra họ nắm giữ một loại bí bảo nào đó, đủ để che giấu khí tức trên người, tránh bị thần họa tấn công."
Tô Dịch thầm nghĩ.
Dù sao đi nữa, có thể đổi được ba cân Cửu Uyên Thần Tuyền từ tay một Thần Nữ, cũng có thể coi là một niềm vui bất ngờ.
Quan trọng nhất là, sau khi hắn thay đổi dung mạo của đời thứ chín và thu liễm khí tức trên người, đối phương cũng không nhìn thấu.
...
"Thiếu chủ, vì sao lại chọn trao đổi với tên nhóc này?"
Tô Dịch vừa rời đi không lâu, nam tử hùng tuấn khó hiểu hỏi.
Nữ tử áo gai nhận một lộ dẫn từ lão giả râu dê, rồi cùng nam tử hùng tuấn rời khỏi tiệm cầm đồ.
Sau đó, nàng mới trả lời: "Từ nhỏ, tổ phụ đã thường nói với ta, trên con đường tu hành, ngoài việc phải làm được ‘điều mình không muốn thì đừng làm cho người’, còn phải kết nhiều thiện duyên, đó là đang tích lũy công đức cho mình, còn đối phương có báo đáp hay không, không cần phải để tâm."
Nàng ngừng lại một chút rồi nhẹ giọng nói: "Huống hồ, chuyện trên đời làm gì có nhiều lý do đến vậy. Nếu đã gặp thì giúp đối phương một tay, chỉ là tiện tay mà thôi, cớ sao không làm?"
Nam tử hùng tuấn nhất thời cảm khái: "Thiếu chủ vẫn như xưa, bản tính lương thiện, lòng dạ như biển."
Nữ tử áo gai lắc đầu: "Không cần khen ngợi, ta chỉ làm những việc mà ta cho là đúng, giống như Phật môn nói, tu luyện tâm cảnh, đã nên có lòng từ bi thương xót chúng sinh, thì cũng phải có thủ đoạn hàng yêu phục ma."
Dừng một chút, nàng nói: "Lần này tham gia buổi đấu giá, nhất định phải tìm hiểu rõ ràng, lô di bảo Long Cung của Cự Kình Linh Tộc là từ đâu mà có. Nếu có thể tìm được di tích Long Cung, có lẽ thật sự có thể tìm thấy Nhân Quả Sách, một trong Hỗn Độn Cửu Bí đã được nhắc đến từ thời Thái Hoang."
Nhân Quả Sách!
Nam tử hùng tuấn trong lòng chấn động, trong truyền thuyết, đây chính là một kiện Kỷ Nguyên chi bảo do Hỗn Độn bản nguyên của Tiên giới ngưng tụ thành, ẩn chứa quy tắc nhân quả, ngay cả ở Thần Vực cũng bị coi là vật trong truyền thuyết!
"Rõ!"
Nam tử hùng tuấn gật đầu đáp.
Chợt, hắn không nhịn được hỏi: "Tiểu thư, Hỗn Độn Cửu Bí có thật sự tồn tại không?"
"Theo lời tổ phụ ta, Hỗn Độn Cửu Bí sinh ra tại Tiên giới quả thực tồn tại. Từ thời Thái Hoang sơ kỳ, đã từng có người sưu tập được ô Kiếp Vận và câu Trộm Thiên, hai bảo vật nằm trong Hỗn Độn Cửu Bí."
Nữ tử áo gai khẽ nói: "Mà Nhân Quả Sách, ban đầu không phải do Long Cung Đông Hải nắm giữ, mà là do nhân duyên trùng hợp, được Long Cung Đông Hải bảo quản, ngay cả Long Cung Đông Hải cũng không cách nào vận dụng được bảo vật này."
"Ô Kiếp Vận, câu Trộm Thiên, Nhân Quả Sách..." Nam tử hùng tuấn không khỏi dâng lên lòng hiếu kỳ nồng đậm, "Tiểu thư, xin hỏi sáu Hỗn Độn bí bảo còn lại có manh mối gì không?"
Nữ tử áo gai suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta biết còn có một Hỗn Độn bí bảo được gọi là kiếm Gang Tấc. Nghe nói thanh kiếm này có uy lực quỷ thần khó dò, xem không gian như không, kẻ địch dù ở xa tận chân trời cũng có thể chém chết. Chân trời tuy xa, cũng chỉ trong gang tấc."
Nam tử hùng tuấn hít một hơi khí lạnh.
Hắn tuy không rõ nội tình của Hỗn Độn Cửu Bí, nhưng lại từng nghe nói, Hỗn Độn Cửu Bí đại biểu cho chín loại Kỷ Nguyên chi bảo sinh ra từ Hỗn Độn bản nguyên của Tiên giới!
Mà Kỷ Nguyên chi bảo ẩn chứa quy tắc Kỷ Nguyên, là vô thượng thần vật đủ để khiến chư thần thèm nhỏ dãi!
Căn bản không cần nghĩ cũng biết, kiếm Gang Tấc cũng tốt, hay Nhân Quả Sách, câu Trộm Thiên, ô Kiếp Vận, chắc chắn đều là do Hỗn Độn bản nguyên mạnh nhất trong một nền văn minh Kỷ Nguyên ngưng tụ thành!
"Theo lời tổ phụ ta kể lại, kiếm Gang Tấc chỉ dài sáu tấc, từ thời Thái Hoang sơ kỳ đã bị một Kiếm tu thần bí tên là Lý Phù Du đoạt được."
Nữ tử áo gai nói đến đây, lắc đầu: "Ngoài bốn kiện Hỗn Độn bí bảo này, tên của năm kiện còn lại, ngay cả ta cũng không rõ."
"Ta lần này giáng lâm Tiên giới, một là muốn tranh đoạt thời cơ thành thần, hai là muốn tìm kiếm tung tích của Hỗn Độn Cửu Bí."
Mà hiện tại, di bảo Long Cung xuất hiện trong buổi đấu giá sắp diễn ra, dựa vào manh mối này, có thể điều tra ra vị trí của di tích Long Cung!
Nói đến đây, trong đôi mắt trong veo như mộng ảo của nữ tử áo gai hiện lên vẻ mong đợi.