Keng—!
Chỉ Xích kiếm rung động dữ dội, bị chiến mâu sấm sét quét trúng, cả người Tô Dịch đều bị đánh bay ra ngoài.
Lạc Hành thần tôn lao tới, lại lần nữa ra tay.
Toàn thân hắn lôi đình cuồn cuộn như thác nước trút xuống, uy thế hạo đãng, cây chiến mâu sấm sét kia tựa như có linh tính, chỉ trời đánh đất, không gì cản nổi.
Tô Dịch dốc toàn lực ngăn cản nhưng vẫn bị đánh cho liên tục bại lui.
Trên người hắn nhanh chóng xuất hiện thêm nhiều vết thương.
So với Khương Thái A, ý chí pháp thân của Lạc Hành thần tôn không nghi ngờ gì là mạnh hơn rất nhiều!
"Bây giờ, ngươi còn tin chắc Tô Dịch có thể thắng sao?"
Hi Nguyệt thần tôn lên tiếng.
Hi Ninh mím môi không nói.
Lúc này, Tô Dịch quả thực không còn bao nhiêu sức chống cự, nhìn dáng vẻ hắn không ngừng bị thương mà lòng người lo lắng không thôi.
"Chết!"
Đột nhiên, Lạc Hành thần tôn quát lớn, chiến mâu sấm sét giận dữ bổ xuống.
Khoảnh khắc ấy, tựa như cửu thiên lôi kiếp giáng xuống, khí tức hủy diệt kinh hoàng đánh nát cả vạn trượng trời cao.
Tất cả mọi người đều biến sắc.
Tô Dịch lặng lẽ nheo mắt lại.
Đây là một kích trí mạng!
Hơn nữa không thể nào né tránh.
"Có điều... ta thật không muốn vận dụng Cửu Ngục kiếm a!"
Tô Dịch thầm than trong lòng.
Không muốn cũng phải dùng.
Đây không phải một cuộc quyết đấu công bằng, cũng chẳng phải trò đùa.
Một ý chí pháp thân của thần linh, bất chấp tất cả muốn tiêu diệt mình, vào thời điểm thế này, đã hoàn toàn không cần phải giữ lại gì nữa.
Oanh!
Sau một khắc, Chỉ Xích kiếm nổ vang, bùng lên kiếm quang Hỗn Độn ngập trời, một luồng khí tức Cửu Ngục kiếm tối tăm mà kinh khủng tràn ngập trong đó, gần như trong chớp mắt đã phá tan một kích trí mạng tựa như cửu thiên lôi kiếp kia.
Keng!
Chiến mâu sấm sét rung lên dữ dội, tiếng gào thét vang trời.
Luồng kiếm khí Hỗn Độn kinh khủng kia đánh bay cả người Lạc Hành thần tôn ra ngoài.
Toàn trường tĩnh lặng.
Lặng ngắt như tờ.
Tất cả đều sững sờ trước màn nghịch chuyển này.
Ngay cả Hi Nguyệt thần tôn cũng không ngoại lệ.
Đôi mắt đẹp của nàng mở to, gương mặt kiều diễm tràn ngập kinh ngạc.
"Ngươi..."
Lạc Hành thần tôn kinh hãi.
Một kiếm vừa rồi, đơn giản là quá đáng sợ!
"Lại đến."
Tô Dịch lao lên, Chỉ Xích kiếm chém xuống giữa trời.
Lạc Hành thần tôn vung chiến mâu ngăn cản, nhưng chẳng khác nào bọ ngựa đấu xe, chiến mâu sấm sét bị đánh văng khỏi tay, cả người lại lần nữa bị hất bay, lùi xa mấy trăm trượng mới ổn định được thân hình.
Ý chí pháp thân của hắn rung chuyển dữ dội, có dấu hiệu không chống đỡ nổi.
"Sao hắn lại đột nhiên trở nên mạnh như thế?"
Hi Nguyệt thần tôn kinh ngạc nghi ngờ, hiếm khi thất thố.
"Khốn kiếp!"
Lạc Hành hai mắt đỏ ngầu, gầm lên giận dữ, dốc toàn lực giết về phía Tô Dịch.
Thế nhưng thân ảnh còn đang ở giữa đường đã bị Tô Dịch một kiếm đánh bay, thế như chẻ tre, thân thể hắn thậm chí còn xuất hiện từng vết rách trông mà giật mình.
Tất cả mọi người đều tê cả da đầu.
Tô Dịch lúc này, đơn giản là quá bá đạo và khủng bố, đánh cho ý chí pháp thân của Lạc Hành thần tôn không còn chút sức lực chống cự nào!
"Đáng hận là bản tôn của bản tọa không có ở đây, bằng không, diệt trừ một tên dị đoan như ngươi cũng chẳng khác gì nghiền chết một con kiến!"
Lạc Hành tóc tai bù xù, hận đến sắp nghiến nát cả răng.
Tô Dịch khẽ cười, "Nói mấy lời nhảm nhí này thì có ý nghĩa gì? Nếu ta và ngươi cùng cảnh giới, ngươi còn không đủ tư cách chết dưới kiếm của ta!"
Oanh!
Hắn lao lên, Chỉ Xích kiếm lóe lên giữa không trung, giận dữ chém tới.
Lạc Hành thần tôn dốc toàn lực ngăn cản, nhưng cuối cùng cũng là vô ích, một cánh tay của hắn bị chém đứt.
Sắc mặt hắn âm trầm, tức giận đến phát điên, nói: "Ta bất quá chỉ là một bộ ý chí pháp thân, dù bị hủy cũng chẳng sao cả, nhưng ngươi, tên dị đoan này, lần này chắc chắn sẽ chết ở chiến trường kỷ nguyên!"
"Kẻ bất tài không chỉ biết cuồng nộ, mà còn gửi gắm hy vọng vào người khác, ngươi thân là một thần linh mà lại luân lạc tới mức này, thật đáng thương thay."
Tô Dịch lắc đầu.
Lạc Hành thần tôn này, xét về khí độ và phong thái, thậm chí còn kém xa nhân vật như Khương Thái A.
Keng!
Tiếng kiếm ngân vang lanh lảnh, mang theo khí Hỗn Độn ngập trời, lại lần nữa xuất kích.
Lạc Hành thần tôn căn bản không cách nào né tránh, diệu dụng của Chỉ Xích kiếm chính là bỏ qua khoảng cách không gian, hóa Thiên Nhai thành gang tấc.
Khi kiếm khí chém tới, hắn chỉ có thể dốc toàn lực ngăn cản.
Đáng tiếc, hắn đã không cản nổi nữa.
Trong chớp mắt, dưới vô số ánh mắt chấn động, ý chí pháp thân của Lạc Hành thần tôn bị đánh nát, hoàn toàn tứ phân ngũ liệt, nổ thành mưa ánh sáng đầy trời.
Lúc sắp chết, hắn chỉ kịp phát ra một tiếng gào thét tràn đầy không cam lòng.
Keng!
Tô Dịch thu hồi Chỉ Xích kiếm.
Tiếng kiếm vẫn còn vang vọng, mà toàn trường đã kinh hãi đến thất thanh.
Ý chí pháp thân của một vị thần linh, cứ như vậy bị hủy diệt!
Trong lúc nhất thời, ai có thể chấp nhận được?
"Ai!"
Lạc Thiên Đô thở dài, hai mắt thất thần.
Hắn đầy uất nghẹn và phẫn nộ, nhưng lại không biết nên hận ai.
Cũng may, bị hủy chỉ là một bộ ý chí pháp thân của thúc tổ hắn, nếu đổi lại là bản thân thúc tổ, e rằng hắn đã sụp đổ ngay tại chỗ.
"Đòn sát thủ của hắn lại đáng sợ đến thế sao..."
Hi Nguyệt thần tôn cũng bị chấn động rất lớn.
Nàng cũng là ý chí pháp thân, luận về thực lực, cũng không thua kém ý chí pháp thân của Lạc Hành thần tôn.
Thế nhưng chứng kiến trận chiến này, nàng cũng cảm thấy kinh dị và tim đập nhanh.
Một nhân vật cấp Thái Hợp, có thể nghịch thiên đối kháng với Lạc Hành thần tôn đã đủ để gọi là kinh thế hãi tục, vậy mà một nhân vật như thế trong tay lại còn nắm giữ át chủ bài thần bí có thể xem là cấm kỵ, điều này khiến ai có thể không kiêng dè?
"Cô tổ mẫu, Tô đạo hữu thắng rồi."
Hi Ninh thở phào một hơi, như trút được tảng đá lớn trong lòng, cả người hoàn toàn thả lỏng.
Hi Nguyệt thần tôn nhíu mày, thầm nghĩ trong lòng, không cần nha đầu ngươi nhắc nhở, ta há lại không biết tên họ Tô kia thắng rồi sao?
Rõ ràng là muốn chọc giận ta đúng không!?
Lúc này, Tô Dịch đi đến bên cạnh Lạc Thiên Đô, đưa tay giải trừ giam cầm trên người đối phương, hỏi: "Có muốn giúp thúc tổ ngươi báo thù không?"
Lạc Thiên Đô mặt đầy cười khổ, nói: "Thúc tổ ta chẳng qua chỉ bị hủy một bộ ý chí pháp thân mà thôi, ta thật sự chưa từng nghĩ đến việc báo thù."
Tô Dịch cười vỗ vai hắn, nói: "Ngươi là ngươi, hắn là hắn, ta phân biệt rõ ràng, cho dù sau này đến Thần Vực, có là địch với Lạc thị nhất tộc của các ngươi, ta cũng sẽ phân rõ ai là bằng hữu, ai là địch nhân."
Đó không phải là an ủi, mà là đang thể hiện thái độ và lập trường của mình!
Lạc Thiên Đô thở dài một tiếng, nhẹ gật đầu.
Hắn biết rõ tình hình của tông tộc, giống như lúc hắn mới đến Tiên giới, đã gánh vác nhiệm vụ diệt sát Tô Dịch, đó chính là mệnh lệnh từ tông tộc.
Nếu có thể, Lạc Thiên Đô có chết cũng không muốn là địch với loại người như Tô Dịch.
Nhưng hắn biết rõ, một vài thần linh trong tông tộc có chấp niệm rất sâu với việc diệt sát Tô Dịch!
Giống như thúc tổ Lạc Hành của hắn, chính là một trong số đó.
Khuyên cũng không khuyên nổi!
Sau đó, Tô Dịch xoay người, đi thẳng về phía Hi Nguyệt thần tôn.
Khoảnh khắc này, ánh mắt của mọi người đều bị thu hút.
Hi Nguyệt thần tôn cau mày nói: "Sao thế, ngươi còn muốn động thủ với ta?"
Hi Ninh trong lòng căng thẳng, lo âu nhìn Tô Dịch một cái.
Nàng quá rõ bản tính của Tô Dịch, tên này tuyệt đối chuyện gì cũng dám làm.
"Đừng hiểu lầm."
Tô Dịch nói, "Dù sao ngài cũng là trưởng bối của Hi Ninh, nể tình nàng, sao ta có thể ra tay với ngài được?"
Hi Nguyệt thần tôn nói: "Vậy ngươi muốn làm gì?"
Tô Dịch nói: "Câu này, nên để ta hỏi ngài mới đúng, thân là trưởng bối của Hi Ninh cô nương, vì sao ngài lại ép nàng đưa ngài đến gặp ta? Bây giờ đã gặp rồi, thì hãy nói rõ ý đồ của ngài đi."
Hi Ninh đang định nói gì đó, Hi Nguyệt thần tôn đã ngắt lời: "Để ta nói."
Nói xong, nàng nhìn thẳng vào Tô Dịch, nói: "Rất đơn giản, Hi thị nhất tộc chúng ta tuyệt đối sẽ không có nửa phần liên quan đến ngươi, cũng sẽ không giống như các thần linh khác xem ngươi là dị đoan. Cho nên, ta khuyên ngươi sau này đừng dây dưa với Hi Ninh nữa!"
Cả thần sắc và giọng nói đều nghiêm túc.
Sắc mặt Hi Ninh đột biến, nói: "Cô tổ mẫu, Tô đạo hữu chưa bao giờ dây dưa với con, ngài nhất định là hiểu lầm rồi! Hơn nữa, con và Tô đạo hữu là bằng hữu, sao lại gọi là dây dưa?"
Hi Nguyệt thần tôn nói: "A Ninh, ngươi là thần nữ của Hi thị nhất tộc chúng ta, nên biết rõ, một khi dính dáng đến Tô Dịch, không chỉ ngươi bị liên lụy, mà cả tông tộc chúng ta cũng sẽ phải chịu ảnh hưởng. Hậu quả như vậy, ai có thể gánh vác nổi?"
Nói xong, vẻ mặt nàng trở nên ôn hòa hơn một chút, khẽ than, "Nếu là chuyện khác, ta chắc chắn sẽ tôn trọng ý nguyện của ngươi, nhưng đối với chuyện này, dù cho khiến ngươi đau lòng và uất ức, ta cũng tuyệt đối không thể đáp ứng!"
Gương mặt Hi Ninh trở nên tái nhợt.
Nàng im lặng một lát, nói: "Nếu như... nếu như con từ chối thì sao?"
Hi Nguyệt thần tôn giọng điệu kiên định nói: "Ta sẽ không để ngươi tùy tiện làm bậy!"
Hi Ninh lặng lẽ siết chặt tay ngọc, trên gương mặt xinh đẹp thanh lệ thoát tục đã nhuốm vẻ ảm đạm.
Lúc này, Tô Dịch lại cười cười, nói: "Lời của cô tổ mẫu ngươi tuy khó nghe, nhưng cũng không sai, giống như trước đó ta đã nói với ngươi, ở chiến trường kỷ nguyên này, đại đa số người đều xem ta là mục tiêu công kích, ngươi nếu hành động cùng ta, nhất định sẽ bị liên lụy."
Hi Ninh không nhịn được nói: "Nhưng điều này không giống nhau, ta cũng không phải kẻ vong ân phụ nghĩa, há có thể làm ra chuyện ân đoạn nghĩa tuyệt?"
Tô Dịch thản nhiên cười nói: "Không cần như thế, ngươi ta giao hảo, quý ở chỗ tri kỷ, cho dù là Thiên Vương lão tử đến, cũng đừng hòng chia rẽ đôi ta!"
"Ngươi..." Đôi mắt đẹp của Hi Nguyệt thần tôn như lưỡi đao trừng tới.
Tô Dịch trực tiếp xua tay nói: "Ngài đừng ngắt lời vội."
Hi Nguyệt thần tôn: "..."
Nàng tức giận đến bộ ngực cao ngất cũng phải phập phồng, tiểu tử này thật sự cho rằng diệt được ý chí pháp thân của Lạc Hành thần tôn là có thể tùy ý khoa tay múa chân với mình rồi sao?
Tô Dịch lại không để ý đến những điều này.
Hắn cười nhìn Hi Ninh, nói: "Chuyện này, ngươi cứ nghe ta, hãy hành động cùng vị cô tổ mẫu này của ngươi, sau này dù ta gặp phải chuyện gì, ngươi cũng đừng dính vào, như vậy ta cũng yên tâm."
Hi Ninh ngơ ngác không nói, rõ ràng không cam lòng.
Hi Nguyệt thần tôn thì cười lạnh nói: "Nể tình ngươi thức thời, ta không ngại nhắc nhở ngươi một tiếng, một vài ý chí pháp thân của các đại năng cấp Thần Chủ trong Thần Vực đều đã giáng lâm chiến trường kỷ nguyên này, bọn họ một là vì mưu đoạt mảnh vỡ kỷ nguyên tuyệt phẩm cho Thần tử dưới trướng mình, hai là muốn tiêu diệt ngươi!"
Tô Dịch không để ý.
Hắn chỉ nhìn Hi Ninh, nói: "Dĩ nhiên, nếu ngươi gặp phải chuyện không thể giải quyết, nhất định phải nói cho ta biết, còn nhớ nữ thương khách Lâm Cảnh Hoằng đã nói gì không, ta à... vì ngươi đỡ đao cũng là lẽ thường tình, có lẽ, đây là chuyện đã được định sẵn trong số mệnh đi."
Hi Ninh ngước mắt nhìn nụ cười trên mặt Tô Dịch, trong lòng dâng lên một trận xao động, nói: "Những nhân quả hư vô mờ mịt kia, ta đã không còn để ý nữa, ngươi cũng đừng tin là thật, ta chỉ biết là..."
Nói đến đây, nàng đột nhiên chuyển sang truyền âm, giọng nói dịu dàng mà kiên định: "Kiếp này có thể cùng đạo hữu gặp gỡ, quen biết và trở thành tri kỷ, đã là chuyện may mắn lớn lao!"
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ