Dưới ánh thần quang rực rỡ, không khí nơi bến đò rung chuyển, tựa như cuồng phong gào thét trước cơn bão lớn. Thanh âm của người đưa đò Mộc Thiên Tề vẫn còn vang vọng, trầm bổng như sóng triều, khiến lòng người không khỏi chấn động. Từ sâu trong bến đò, từng đạo thần quang lấp lánh, như những vì sao rơi xuống trần gian, chiếu sáng cả một vùng trời.
Chỉ trong khoảnh khắc, bảy đạo thân ảnh khí thế kinh thiên xuất hiện, bước tới với uy áp ngập trời. Năm nam tử, hai nữ nhân, mỗi người đều tỏa ra khí tức của Tạo Hóa Cảnh Thượng Vị Thần, mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh dường như bị bóp méo.
Nhậm Bắc Du khẽ nheo mắt, lập tức nhận ra người dẫn đầu – một lão giả mặc cổ phục, đội cao quan, thần thái uy nghiêm. Đó chính là Tần Trọng Dương, Thái Thượng trưởng lão của Cổ Tộc Tần Thị, một nhân vật bối phận cao đến mức khiến người ta phải kính nể.
Tần Trọng Dương lạnh lùng lên tiếng, giọng nói như băng giá, không mang chút cảm xúc: “Chư vị Thần Tử kia có thể giữ mạng, nhưng những cơ duyên và pháp bảo trên người Tô Dịch, tuyệt không liên quan gì đến các ngươi. Hiểu chứ?”
Sắc mặt Nhậm Bắc Du và những người xung quanh lập tức trầm xuống. Lời này như một nhát kiếm sắc bén, cắt đứt mọi ảo tưởng của họ. Không ai ngờ rằng, tại thời khắc mấu chốt này, Tần Trọng Dương lại xuất hiện cùng đám Thượng Vị Thần, rõ ràng là muốn độc chiếm mọi lợi ích từ Tô Dịch.
“Đạo huynh, chúng ta đã nắm giữ bí mật kinh thiên, há có thể để người ngoài cướp đoạt dễ dàng như vậy?” Nhậm Bắc Du chậm rãi đáp, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa một tia bất mãn. Hắn liếc nhìn Tô Dịch, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị, như đang cân nhắc điều gì.
Tần Trọng Dương cười lạnh, đôi mắt sắc như đao: “Bí mật? Các ngươi cho rằng chút thủ đoạn ấy đủ để đối kháng với ta sao? Tô Dịch, kẻ mang trọng sinh chi mệnh, trên người hắn ẩn chứa cơ duyên vượt ngoài tưởng tượng. Nếu các ngươi ngoan ngoãn đứng ngoài, có lẽ còn giữ được tính mạng. Bằng không…”
Lời còn chưa dứt, một luồng kiếm ý ngập trời bỗng bùng nổ từ phía Tô Dịch. Hắn đứng đó, áo trắng tung bay, ánh mắt lạnh lùng như hàn băng vạn năm. “Tần Trọng Dương, ngươi cho rằng ta là con mồi dễ săn?” Giọng hắn trầm thấp, nhưng mỗi chữ như gầm vang, khiến lòng người rung động.
Vù! Một đạo kiếm quang lóe lên, tựa như sao băng xé tan màn đêm, mang theo khí thế hủy diệt. Bảy vị Thượng Vị Thần đồng loạt biến sắc, vội vàng vận chuyển thần lực để chống đỡ. Nhưng kiếm quang ấy quá sắc bén, chỉ trong chớp mắt đã xé tan phòng ngự của một nam tử, khiến hắn kêu thảm, thân thể nứt toác, thần hồn suýt nữa tan biến.
“Kiếm đạo của Tô Dịch… quả nhiên đáng sợ!” Tần Trọng Dương nhíu mày, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia tham lam. Hắn vung tay, một pháp bảo hình ngọn tháp nhỏ bay ra, tỏa ánh sáng chói lòa, trấn áp thẳng về phía Tô Dịch.
Nhưng Tô Dịch chỉ khẽ cười, nụ cười mang theo chút ý vị sâu xa. “Kiếp trước, ta từng một kiếm phá vạn pháp. Kiếp này, há lại để các ngươi cưỡi đầu cưỡi cổ?” Hắn giơ tay, Vấn Thiên Kiếm rung động mãnh liệt, kiếm khí tung hoành, tựa như rồng thần gầm thét, trực tiếp đánh tan ngọn tháp của Tần Trọng Dương.
Ầm! Một tiếng nổ vang trời, không gian rung chuyển, thần quang tán loạn. Nhậm Bắc Du và những người khác không khỏi lui lại vài bước, thần sắc kinh hãi. Họ vốn định lợi dụng lằn ranh giữa Tô Dịch và Tần Trọng Dương để mưu lợi, nhưng không ngờ thực lực của Tô Dịch lại kinh khủng đến vậy.
“Tô Dịch, ngươi dám!” Tần Trọng Dương gầm lên, thần lực bùng nổ, dẫn dắt sáu Thượng Vị Thần còn lại hợp sức tấn công. Nhưng Tô Dịch chỉ đứng đó, kiếm ý trong mắt như biển sao bừng cháy, từng đạo kiếm khí tung hoành, tựa như vạn kiếm quy tông, trấn áp hết thảy.
“Kiếp này, ta thề dùng kiếm phá tan số mệnh!” Hắn hét vang, một kiếm chém ra, ánh sáng lạnh lùng bao phủ mười bốn châu, khiến cả bến đò rung chuyển dữ dội.