Cuối cùng, Lữ Mộ đã đưa ra quyết định.
Ánh mắt hắn nhìn về phía Phượng Như Hỏa: "Việc này hệ trọng, tông môn của ta cần một chút thời gian để cân nhắc."
Phượng Như Hỏa sầm mặt: "Chỉ là một chuyện nhỏ đơn giản như vậy, ngươi đường đường là chưởng giáo mà còn không quyết được sao?"
Lời này đã vô cùng bất kính, mang theo ý răn dạy.
Điều này khiến các đại nhân vật của Xích Diên Đạo Đình đang ngồi đều lộ vẻ phẫn nộ.
Lữ Mộ thần sắc bình tĩnh nói: "Nếu ngay cả thời gian suy nghĩ cũng không cho, vậy thì đừng trách Xích Diên Đạo Đình chúng ta không nể mặt các ngươi!"
Phượng Như Hỏa sầm mặt, gắt gao nhìn chằm chằm Lữ Mộ một lúc lâu rồi nói: "Muốn cân nhắc bao lâu, dù sao cũng phải có thời gian rõ ràng chứ?"
Hắn cũng lo ép Xích Diên Đạo Đình quá mức.
Lỡ như tổ sư Phi Vân Tử và Khô Huyền Thiên Đế của bọn họ trở về, thì đó sẽ là một tai họa ngầm không thể xem thường.
Lữ Mộ giơ ba ngón tay: "Ba ngày!"
Phượng Như Hỏa tức đến bật cười: "Ba ngày? Một chuyện nhỏ mà cần cân nhắc lâu như vậy sao? Rõ ràng là cố ý kéo dài thời gian!"
Nói xong, hắn vươn người đứng dậy, ánh mắt băng lãnh: "Một ngày! Ta chỉ cho Xích Diên Đạo Đình các ngươi một ngày để cân nhắc, ngày mai giờ này, nếu các ngươi không đưa ra được quyết định, vậy thì để chúng ta quyết định thay các ngươi!"
Dứt lời, hắn mang theo Hắc Nguyệt Long Vương, Thanh Tuyệt Thánh Vương, Doanh Thiên cùng rời khỏi đại điện.
Từ đầu đến cuối, không một ai ngăn cản.
Tựa như vào chốn không người.
Dáng vẻ này, đối với Xích Diên Đạo Đình mà nói chính là một sự sỉ nhục.
Nhưng không còn cách nào, thế mạnh hơn người, không thể không cúi đầu!
Cho đến khi đoàn người Phượng Như Hỏa rời khỏi sơn môn Xích Diên Đạo Đình.
"Chưởng giáo, rốt cuộc ngài nghĩ thế nào?"
Trong đại điện, có người không nhịn được hỏi.
Ánh mắt của những người khác cũng đều nhìn sang.
Lữ Mộ lại không để ý, tầm mắt nhìn ra ngoài đại điện, nhẹ giọng nói: "Ngày mai giờ này, sẽ biết kết quả."
Một ngày này, đối với trên dưới Xích Diên Đạo Đình mà nói, đều vô cùng gian nan, ăn không ngon, ngủ không yên.
Cùng lúc đó ——
Trên vùng biển cách đó mấy ngàn dặm, một chiếc thuyền lá nhỏ đang dập dềnh giữa những con sóng cuồn cuộn.
Trên thuyền nhỏ, có hai người đang buông câu, dáng vẻ nhàn nhã.
"Nếu không phải e ngại Khô Huyền Thiên Đế kia, hai ta hợp lực đã có thể dễ dàng san phẳng cái Xích Diên Đạo Đình gì đó, chứ không cần lãng phí thời gian ở đây chờ bọn chúng đàm phán."
Một nam tử mặc vũ y, đầu đội kim quan khẽ nói.
Hắn có dáng vẻ thiếu niên, đôi mắt màu nâu xám, mái tóc như ngọn lửa mềm mại, mang một màu đỏ tươi như máu.
Hắn chính là "Lạc Vũ Yêu Tổ", một lão quái vật đã chứng đạo từ tuế nguyệt xa xưa dưới Trường hà Vận Mệnh.
Từ rất lâu trước đây, hắn đã rời khỏi Trường hà Vận Mệnh, đến ẩn thế tu hành ở Nam Hải, chỉ là không ai biết mà thôi.
Điều càng không ai biết chính là, vị tổ sư khai phái của bá chủ đệ nhất Nam Hải "Huyền Phượng Thần tộc" chính là đạo lữ của hắn!
"Đạo huynh chớ vội, trận kịch biến trong Túc Mệnh Hải kia cực kỳ cổ quái và đáng sợ, tùy tiện đi vào chắc chắn dữ nhiều lành ít."
Bên cạnh, một gã đàn ông cao lớn mập như quả cầu cười nói: "Giống như lão già Khô Huyền và Phi Vân Tử kia, sớm đã mang theo tấm bí đồ đó đến Túc Mệnh Hải, nhưng cho đến nay vẫn chưa trở về, ta rất nghi ngờ, hai gã này rất có thể đã gặp phải chuyện gì bất trắc."
"Bằng không, khi Xích Diên Đạo Đình đối mặt với uy hiếp của chúng ta, e là đã sớm mời bọn họ ra trấn giữ rồi."
Gã đàn ông cao lớn mập mạp này ngồi đó tựa như một ngọn đồi nhỏ, lúc cười rộ lên, ngũ quan chen chúc vào nhau, mắt híp lại thành một đường chỉ.
Trông rất tức cười.
Nhưng ở Trường hà Vận Mệnh, hắn lại là một vị Yêu Tổ khiến người ta nghe danh đã sợ mất mật.
Đạo hiệu "Hổ Thiền"!
Hung danh của hắn cực lớn, không kém gì Viên Tổ.
Mà Hổ Thiền Yêu Tổ chính là chỗ dựa của thế lực cấp bá chủ ở Tây Hải "Huyền Sách Yêu Đình", chuyện này, ở Tây Hải ai ai cũng biết.
"Vì vậy, hai ta căn bản không cần vội, sau khi lấy được tấm bí đồ kia rồi tính chuyện đến Túc Mệnh Hải mới là ổn thỏa nhất."
Hổ Thiền Yêu Tổ nói xong, cổ tay rung lên, cần câu nhấc lên khỏi mặt biển, câu được một con cá biển màu xanh to dài.
Hắn cười ha hả, đưa tay tóm lấy con cá biển màu xanh rồi trực tiếp nhét vào miệng, nhai đến hai má mập ú phồng lên, máu tươi rỉ ra từ khóe môi, trông vô cùng tàn bạo.
Bên cạnh, Lạc Vũ Yêu Tổ khẽ gật đầu: "Việc này quả thực không vội được, lúc nào kịch biến sâu trong Túc Mệnh Hải lắng xuống, lúc đó đi cũng không muộn."
Nói xong, hắn đột nhiên hỏi: "Ngươi có từng nghe nói chuyện xảy ra với ba người Viên Tổ, Cức Điện Yêu Tổ và Bạch Mang Yêu Tổ mấy tháng trước không?"
Nụ cười trên mặt Hổ Thiền Yêu Tổ lập tức biến mất.
Đôi mắt nhỏ dài của hắn híp lại, nói: "Chuyện lớn như vậy, sao ta lại không nghe nói? Nghe nói ba tên này dường như đã hoàn toàn gặp nạn, còn tình hình cụ thể, thuộc hạ của ta đang điều tra, tin rằng sẽ sớm có đáp án."
Trường hà Vận Mệnh quá mức cuồn cuộn, chảy xiết vô tận.
Địa bàn của mỗi Yêu Tổ đều cách nhau vô cùng xa xôi, vạn năm cũng chưa chắc gặp được một lần.
Tin tức liên quan đến việc Viên Tổ và hai vị Yêu Tổ khác gặp bất trắc, Hổ Thiền Yêu Tổ cũng mới nghe được cách đây không lâu.
Lạc Vũ Yêu Tổ nói: "Theo ta được biết, việc bọn họ gặp nạn dường như có liên quan đến Mệnh Quan!"
Mệnh Quan?
Chức vị này tựa như có ma lực đáng sợ, khiến Hổ Thiền Yêu Tổ toàn thân cứng đờ, sắc mặt biến đổi: "Có thể xác định là thật không?"
Lạc Vũ Yêu Tổ lắc đầu: "Ta đã ẩn thế ở Nam Hải nhiều năm, rất lâu rồi chưa trở lại Trường hà Vận Mệnh, làm sao biết được thật giả?"
Dừng một chút, hắn nói tiếp: "Có điều, ta cũng đang cho người điều tra việc này, nếu Mệnh Quan đã biến mất vạn cổ tuế nguyệt kia thật sự xuất hiện lần nữa..."
Chưa đợi nói xong, Hổ Thiền Yêu Tổ đã thở dài:
"Đối với chúng ta mà nói, đó là họa chứ không phải phúc!"
Lạc Vũ Yêu Tổ không nói gì thêm.
Là Yêu Tổ, bọn họ đều hiểu rõ sự xuất hiện của "Mệnh Quan" có ý nghĩa như thế nào.
Căn bản không cần giải thích.
Lúc này, một tràng tiếng xé gió vang lên từ xa.
Phượng Như Hỏa và những người khác đã trở về.
"Muốn cân nhắc một ngày?"
Lạc Vũ Yêu Tổ sau khi biết kết quả đàm phán, không khỏi bật cười: "Chỉ một ngày thôi thì thay đổi được gì? Chẳng lẽ còn thật sự mời được Khô Huyền Thiên Đế về sao?"
Hổ Thiền Yêu Tổ vỗ vỗ cái bụng mập mạp, nói: "Ngày mai giờ này, chúng ta sẽ cùng các ngươi đến Xích Diên Đạo Đình làm khách, nếu không đồng ý, ta nhất định phải ăn một bữa no nê!"
Nói xong, hắn không nhịn được liếm môi.
Hắn trời sinh tính thích giết chóc, mà mục đích của việc giết chóc là để thỏa mãn ham muốn ăn uống.
Trong tuế nguyệt dài đằng đẵng đã qua, không biết bao nhiêu sinh linh đã trở thành món ăn trong mâm để Hổ Thiền Yêu Tổ thỏa mãn cơn thèm.
Lạc Vũ Yêu Tổ cười nói: "Yên tâm, ta có dự cảm, Xích Diên Đạo Đình sẽ không ngu đến mức cho ngươi cơ hội càn quét một bữa đâu."
Tất cả mọi người không khỏi bật cười.
Dưới đại thế này, Xích Diên Đạo Đình sao dám không cúi đầu?
Một ngày sau.
Đảo Kim Thạch, Xích Diên Đạo Đình.
Thời gian trôi qua từng chút, không khí trong đại điện càng lúc càng nặng nề ngột ngạt.
Một đám đại nhân vật của Xích Diên Đạo Đình đều đã có mặt đông đủ.
"Chưởng giáo, chỉ còn nửa khắc nữa là đến thời gian đã hẹn, ngài... rốt cuộc suy tính thế nào?"
Có người không chịu nổi hỏi.
Chưởng giáo Lữ Mộ lật tay, lấy ra một cái ngọc giản, nói: "Bản gốc của tấm bí đồ đó được cất giữ trong này, nếu thật sự bị ép đến mức không thể không đưa ra quyết định, ta tự sẽ lấy nó ra."
Dừng một chút, hắn thần sắc bình tĩnh nói: "Tin rằng sau khi tổ sư trở về cũng sẽ thông cảm cho khó khăn của chúng ta, cho dù tổ sư trách phạt, một mình ta gánh chịu là được."
Mọi người không khỏi động lòng.
Trong lòng vừa uất ức, lại vừa bất đắc dĩ.
Nếu không phải bị dồn đến bước đường này, ai trong số họ lại muốn cúi đầu chứ?
"Chưởng giáo, nếu ngài đã có chuẩn bị, vậy trong một ngày này, rốt cuộc ngài đang chờ đợi điều gì?"
Có người hỏi.
Mọi người cũng rất không hiểu.
Chỉ một ngày thôi, có thể làm được gì chứ?
Càng đừng nói, họ sớm đã chú ý, trong một ngày này, chưởng giáo căn bản chẳng làm gì cả.
Lữ Mộ im lặng một lát rồi nói: "Ta đang chờ một cơ hội, một cơ hội có thể thay đổi tình cảnh của chúng ta, đáng tiếc..."
Nói xong, ánh mắt hắn phức tạp, nhìn ra ngoài đại điện: "Cơ hội này e là sẽ không xuất hiện."
Vừa nói đến đây, có người vội vàng đến báo ——
Phượng Như Hỏa của Huyền Phượng Thần tộc đã cùng hai vị Yêu Tổ là Lạc Vũ và Hổ Thiền đến đây!
Lập tức, mọi người không khỏi thắt lòng.
Lần này, hai vị Yêu Tổ kia vậy mà cũng đích thân đến?
Căn bản không cần nghĩ, một khi cuộc đàm phán hôm nay đổ vỡ, hai vị Yêu Tổ kia chắc chắn sẽ đích thân ra tay!
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều cảm nhận được một áp lực ập đến.
Yêu Tổ!
Trên Nam Hải này, đó là sự tồn tại đủ để sánh ngang với Thiên Đế!
Đừng nói là hai vị, chỉ cần tùy tiện một vị xuất động, cũng đủ để quét ngang toàn bộ Nam Hải, khiến các thế lực lớn phải thần phục!
Giờ khắc này, chưởng giáo Lữ Mộ đã hoàn toàn hết hy vọng.
Hắn vươn người đứng dậy, vẻ mặt đờ đẫn nói: "Là phúc không phải họa, là họa thì không tránh khỏi, đi, chúng ta ra ngoài sơn môn đón khách!"
Nói rồi, hắn dẫn theo một đám đại nhân vật cùng rời khỏi tòa đại điện này.
Ngoài sơn môn.
Chỉ có sáu người đứng đó.
Lần lượt là hai vị Yêu Tổ Lạc Vũ và Hổ Thiền, cùng với Phượng Như Hỏa, Hắc Nguyệt Long Vương, Thanh Tuyệt Thánh Vương và Doanh Thiên.
Nhìn thì ít người, nhưng đội hình như vậy đơn giản là khủng bố đến cực điểm, đặt ở bất kỳ nơi nào trên Nam Hải, đều có thể san phẳng mọi kẻ địch!
"Lữ Mộ, đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Phượng Như Hỏa tiến lên, nhàn nhạt mở miệng, trong mắt đều là vẻ trêu tức.
Chỉ từ sắc mặt của đám người Lữ Mộ, Phượng Như Hỏa đã nhìn ra, đối phương chắc chắn là muốn cúi đầu!
Bằng không, tuyệt đối không đến mức ủ rũ như vậy, sắc mặt khó coi như nuốt phải ruồi chết.
Không đợi Lữ Mộ mở miệng, Hổ Thiền Yêu Tổ đột nhiên nhếch miệng cười nói: "Ta hy vọng bọn họ có chút cốt khí, dám can đảm từ chối!"
Mọi người khẽ giật mình.
Hổ Thiền Yêu Tổ đã liếm môi, toát ra vẻ tham lam khát máu: "Như vậy, thì hôm nay ta có thể ăn một bữa no nê rồi!"
Lập tức, đám người Lữ Mộ biến sắc, trong lòng phát lạnh, Hổ Thiền Yêu Tổ này rõ ràng đã xem họ là món ăn trong mâm!
"Được rồi, thôi đừng lề mề nữa, mau giao bí đồ ra đi."
Lạc Vũ Yêu Tổ vẻ mặt đạm mạc mở miệng, tính tình hắn luôn cao ngạo, khinh thường việc trêu đùa những tiểu nhân vật không chịu nổi một kích.
Trong bầu không khí nặng nề ngột ngạt này, tất cả ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía chưởng giáo Lữ Mộ.
Giờ khắc này, Lữ Mộ thầm than trong lòng, cố nén đầy ngập khuất nhục và cay đắng, lấy ra ngọc giản đã chuẩn bị sẵn.
Chịu nhục, chung quy là như thế.
Vì sự an nguy của toàn bộ tông môn, cho dù là một vị chưởng giáo của thế lực Thiên Quân đỉnh cấp như Lữ Mộ hắn... cũng chỉ có thể lựa chọn cúi đầu!
Thấy vậy, đám người Phượng Như Hỏa không khỏi bật cười.
Lạc Vũ Yêu Tổ nhẹ nhàng bình phẩm một câu: "Ngươi thấy chưa, ta đã nói rồi, bọn họ sẽ không cho ngươi cơ hội ăn no đâu."
Hổ Thiền Yêu Tổ mặt đầy thất vọng: "Đúng là không có chút cốt khí nào!"
Bên phía Xích Diên Đạo Đình, mọi người mặt đầy bi phẫn.
Nhưng ngay lúc Lữ Mộ sắp giao ra ngọc giản, ở nơi biển trời xa xăm, đột nhiên có một vệt thần hồng vô cùng chói mắt xé không mà đến...
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi