Các Thiên Đế khác nhìn nhau, rồi đều kiên quyết lắc đầu.
Nói đùa gì chứ.
Dù những cường giả Bỉ Ngạn đó đã rời đi, nhưng trên biển Túc Mệnh, ai có thể là đối thủ của Tô Dịch chứ?
Trong tay đối phương đang nắm giữ đại sát khí có thể điều khiển nước biển Túc Mệnh!
Nếu Tô Dịch phối hợp với Thanh Y Thiên Đế và hai vị Yêu Tổ kia cùng ra tay, sáu người bọn họ gộp lại cũng chưa chắc là đối thủ.
"Ngôn huynh, chúng ta biết lần này huynh chịu thiệt lớn, mưu tính lại đổ sông đổ bể, trong lòng uất ức, nóng lòng muốn gỡ gạc lại chút thể diện."
Văn Thiên Đế nói: "Nhưng cũng không thể hành động theo cảm tính. Huống hồ, lần này chúng ta xuất hiện cũng không phải là không có thu hoạch."
Trước đó, trung niên đạo nhân Linh Giác của Tam Thanh Quan từng lấy ra một lô thần binh cấp Thiên Đế tặng cho chúng ta.
"Không sai, sau này tìm cơ hội thu thập Tô Dịch cũng không muộn."
Lăng Thiên Đế nói: "Tam Thanh Quan chịu thiệt lớn như vậy, ta không tin bọn họ có thể nhẫn nhịn mãi được!"
Trường Hận Thiên Đế nói: "Dù không có những cường giả Bỉ Ngạn đó nhúng tay, bằng vào lực lượng của chúng ta, vẫn có cơ hội trấn giết Tô Dịch. Giữ được núi xanh, không lo không có củi đốt."
Lời này vừa thốt ra, ngược lại khiến lòng các Thiên Đế khác nặng trĩu đi không ít.
Hiện tại, nếu bọn họ gặp phải Tô Dịch, đúng là có thực lực để tiêu diệt.
Nhưng cơ hội đã không còn nhiều!
Hơn nữa bên cạnh Tô Dịch còn có Thanh Y Thiên Đế, Khô Huyền Thiên Đế và hai vị Yêu Tổ, hiển nhiên đã hình thành phe cánh của riêng mình.
Trong tình huống này, muốn giết Tô Dịch rõ ràng đã trở nên phiền phức hơn rất nhiều.
"Kẻ này đại thế đã thành, nếu không trừ diệt, e rằng tất cả chúng ta hợp lực lại cũng không làm gì được hắn."
Diêu Quang Thiên Đế thở dài một tiếng.
Ai dám tưởng tượng, Tô Dịch mới tiến vào dòng Vận Mệnh Trường Hà được hơn mười năm ngắn ngủi mà nay đã trưởng thành đến mức này?
"Chư vị, cho ta nói một câu tàn khốc, trong chuyện đối phó Tô Dịch, chúng ta đã không còn đường lui!"
Vô Hư Thiên Đế ánh mắt lạnh lùng: "Hắn còn chưa thành Đế mà đã có được quyền thế như vậy, nếu hắn thành Đế... thì trời đất này ai còn là đối thủ của hắn?"
"Mà chư vị hẳn là rõ ràng, giữa chúng ta và hắn, huyết cừu này căn bản không có khả năng hóa giải!"
Một đám Thiên Đế im lặng, vẻ mặt đều vô cùng âm trầm.
Bọn họ sao lại không rõ những điều này?
Việc diệt sát Tô Dịch đã là chuyện cấp bách, không thể chờ được nữa!
"Vậy đạo huynh cảm thấy, chúng ta nên làm thế nào?"
Văn Thiên Đế hỏi.
Vô Hư Thiên Đế không chút do dự nói: "Tìm một cơ hội, hạ chiến thư với Tô Dịch, quyết một trận sinh tử tại Hắc Thủy Thiên Đô, địa bàn của Thái Ngô Giáo!"
Các Đế giật mình, rồi đều hiểu ra.
Hắc Thủy Thiên Đô là địa bàn của Khô Huyền Thiên Đế, Tô Dịch sao có thể không để tâm đến sự tồn vong của Thái Ngô Giáo?
Điều này cũng định sẵn rằng, chỉ cần chúng ta hạ chiến thư, Tô Dịch rất có thể sẽ đáp ứng!
"Lỡ như hắn không đáp ứng thì sao?"
Văn Thiên Đế nhíu mày: "Đừng quên, chúng ta có thể uy hiếp Thái Ngô Giáo, hắn cũng có thể uy hiếp đạo thống sau lưng mỗi người chúng ta!"
Vô Hư Thiên Đế trầm giọng nói: "Đã đến nước này rồi, còn lo nghĩ nhiều thế làm gì? Cứ để Tô Dịch sống sót, tin hay không sau này đạo thống của mỗi chúng ta đều sẽ bị nhổ tận gốc?"
Các Đế lại một trận im lặng.
Sự thật chính là như thế.
Tô Dịch bây giờ đã thành mối họa lớn trong lòng, uy hiếp nghiêm trọng đến bọn họ và đạo thống của mỗi người.
Bây giờ không hạ quyết tâm diệt trừ hắn, sau này cơ hội chắc chắn sẽ ngày càng ít đi!
"Bên Tam Thanh Quan, không thể giúp chúng ta một tay nữa sao?"
Văn Thiên Đế nhìn về phía Ách Thiên Đế.
Bọn họ đều biết, quan hệ giữa Ách Thiên Đế và Tam Thanh Quan không hề tầm thường.
Ách Thiên Đế ánh mắt lấp lánh, nói: "Ta đang định nói với các vị một chuyện, khi đối phó Tô Dịch, có lẽ chúng ta có thể liên thủ với Hồng Hoang Thiên Đình."
Hồng Hoang Thiên Đình?
Các Đế trong lòng khẽ động, nhớ tới nữ tử áo vũ tự xưng là truyền nhân của Dịch Thiên Tôn ở Huyết Liên Cấm Vực lúc trước.
Lúc đó, đối phương còn mang đi ba cỗ thi thể của Hồng Hoang Đế Giả!
"Ngoài ra, chúng ta cũng có thể chọn ra tay lúc Tô Dịch thành Đế."
Ách Thiên Đế nói: "Với tốc độ đột phá của hắn, e là không bao lâu nữa sẽ mưu tính việc chứng đạo thành Đế. Chư vị hẳn đều rõ, kiếp nạn thành Đế là chuyện cấm kỵ đến mức nào, nếu chúng ta chuẩn bị đầy đủ, đủ để bóp chết Tô Dịch trước khi hắn thành Đế!"
Các Đế vui mừng.
Bọn họ đột nhiên phát hiện, trong chuyện đối phó Tô Dịch, đã có nhiều biện pháp và lựa chọn hơn!
"Đi, chúng ta tìm một nơi, bàn bạc kỹ lưỡng chuyện này."
Văn Thiên Đế đề nghị.
Các Thiên Đế khác đều đồng ý.
...
Cũng trong ngày hôm đó ——
Thượng du Vận Mệnh Trường Hà, một vùng nước hỗn loạn cuồn cuộn, bị bóng tối bao phủ.
Từ thời đại hồng hoang bắt đầu, nơi này đã bị liệt vào cấm địa, được mệnh danh là "Thiên Đế nan hành"!
Mà trên bầu trời vùng nước này, trong bóng tối Vĩnh Dạ, lại có một bí cảnh.
Bí cảnh được các Đạo Tổ của Bỉ Ngạn Vận Mệnh gọi là "Hồi Thác Thiên".
Nơi này, cũng được xem là ải thứ nhất dẫn đến khởi nguyên của Mệnh Hà.
Muốn đến nơi khởi nguồn của Vận Mệnh Trường Hà, Hồi Thác Thiên là một cấm địa hung hiểm không thể không đi qua.
Lúc này, bên trong Hồi Thác Thiên, một trận đại chiến đang diễn ra.
Một người là đạo nhân thân mặc đạo bào, đầu đội ngư vĩ quan, tướng mạo thanh kỳ, tay cầm một cây ngọc xích màu xanh nhạt khắc hai chữ "Thái Thanh".
Chính là tổ sư "Bất Thắng Hàn" của Tam Thanh Quan.
Một nhân vật cấp tổ sư được vinh danh là người có chiến lực mạnh nhất Tam Thanh Quan sau Tam Thanh Thủy Tổ.
Người còn lại là một nam tử cao lớn áo trắng như tuyết, vẻ mặt ấm áp, ôn nhuận như ngọc.
Chính là vị tiểu lão gia đầy màu sắc truyền kỳ của Kiếm Đế Thành.
Tay y nắm một thanh Đạo Kiếm khắc ba chữ "Tiểu Hoan Hỉ".
Trận đối đầu này đã diễn ra được nửa canh giờ.
Toàn bộ Hồi Thác Thiên, khắp nơi bị tàn phá bởi pháp lực Đạo gia kinh khủng và kiếm quang chói lòa vô tận.
Phải biết, nơi này là một tòa cấm địa, là ải thứ nhất dẫn đến khởi nguyên của Mệnh Hà, trong đó ẩn chứa những sát kiếp hung hiểm, đủ để uy hiếp đến tính mạng của Đạo Tổ!
Thế nhưng hiện tại, hai người khi đại chiến lại không hề kiêng dè, căn bản chưa từng để tâm đến những thứ này.
"Nhiều năm không gặp, thực lực của ngươi, Bất Thắng Hàn, cũng không tiến bộ được bao nhiêu đâu."
Tiểu lão gia cười khẽ: "Chẳng trách lão gia nhà ta xưa nay chưa từng nhìn thẳng vào ngươi, ngay cả một Kiếm Linh như ta cũng không làm gì được, có tư cách gì để lão gia nhà ta phải để mắt tới?"
Lúc nói chuyện, vô số kiếm khí tựa như dòng lũ nghiêng trời lệch đất, tầng tầng lớp lớp giết về phía Bất Thắng Hàn.
Mỗi một đạo kiếm khí kia đều diễn hóa ra khí tức quy tắc không thể tưởng tượng, khủng bố vô biên.
Bất Thắng Hàn vung ngọc xích, kết một đạo pháp ấn thông thiên triệt địa, lần lượt hóa giải tiêu diệt dòng thác kiếm khí kia.
"Đại lão gia đã sớm không còn, nhắc đến ông ấy làm gì?"
Bất Thắng Hàn thần sắc bình tĩnh lạnh nhạt: "Còn về Tô Dịch, đúng là một kẻ dị số, nhưng với tu vi hiện tại của hắn, muốn đạt đến trình độ của Đại lão gia nhà ngươi năm đó thì còn kém xa lắm!"
"Đừng quên, cơn lốc đến từ Bỉ Ngạn kia sắp sửa giáng xuống Vận Mệnh Trường Hà, một khi chuyện này xảy ra, hắn làm gì còn cơ hội để trở thành vị Đại lão gia của Kiếm Đế Thành năm đó?"
"Trên Ẩn Thế Sơn, có không ít người không thể dung thứ cho việc một người giống như Đại lão gia xuất hiện lần nữa đâu!"
"Tam Thanh Quan của ta và những thế lực cấp Thủy Tổ kia càng sẽ không để Kiếm Đế Thành có khả năng tro tàn lại cháy!"
Một tràng lời nói không nhanh không chậm, vang vọng rõ ràng giữa đất trời.
Tiểu lão gia áo trắng như tuyết không khỏi mỉm cười: "Bất Thắng Hàn, ngươi cũng chỉ có chút tiền đồ đó thôi, vậy chúng ta cứ chờ xem!"
Oanh!
Đại chiến càng thêm kịch liệt, cả Hồi Thác Thiên đều đang rung chuyển, để lại những vết tích chiến đấu kinh tâm động phách.
Đột nhiên, Bất Thắng Hàn nhíu mày, vẻ mặt âm trầm nói: "Hay cho một tên Kiếm Linh, dám giở trò với ta! Cút đi!"
Hắn tựa như bị chọc giận, dốc toàn lực ra tay.
Tiểu lão gia thì cười ha hả: "Muộn rồi! Có ta ở đây, ngươi đừng hòng quay về Ẩn Thế Giới!"
Bất Thắng Hàn mặt đầy sát khí, ra tay càng thêm khủng bố.
Trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn nhận được một đạo lệnh cầu cứu từ Ẩn Thế Giới, loại cực kỳ khẩn cấp!
Điều này đại biểu cho việc, ở Ẩn Thế Giới có nhân vật "cấp Đạo Tổ" của Tam Thanh Quan gặp phải uy hiếp trí mạng!
Chuyện này sao có thể khiến Bất Thắng Hàn không hiểu ra dụng ý của tiểu lão gia Kiếm Đế Thành khi tìm đến mình giao chiến?
Chính là để cầm chân mình!
Để mình không thể kịp thời quay về Ẩn Thế Giới!
"Kiếm Linh, ngươi làm vậy là phá vỡ quy củ, không sợ chọc giận ta hoàn toàn, sau này ăn miếng trả miếng sao?"
Bất Thắng Hàn ngữ khí băng lãnh.
Tiểu lão gia châm chọc nói: "Lần này phá vỡ quy củ là Tam Thanh Quan các ngươi, đã phá vỡ quy củ, sao có thể không trả giá?"
Rồi tiểu lão gia lại cười lên: "Lần này chủ trì công đạo thu thập Tam Thanh Quan các ngươi, không phải Kiếm Đế Thành ta, mà là... Ẩn Thế Sơn!"
Bất Thắng Hàn cau mày, có chút không hiểu.
Trên Ẩn Thế Sơn, còn có ai dám không nể mặt Tam Thanh Quan, đứng ra chủ trì công đạo cho Kiếm Đế Thành?
Tiểu lão gia thì lòng đầy khoan khoái: "Nói đến, lần này còn phải cảm ơn Tam Thanh Quan các ngươi đã phá vỡ quy củ, nếu không, chúng ta làm gì có cơ hội thịt mấy lão mũi trâu cho đã ghiền trước?"
Y đã rất lâu rồi chưa từng sảng khoái như vậy.
Hoặc có thể nói, từ khoảnh khắc Kiếm Đế Thành bị hủy, nội tâm tiểu lão gia vẫn luôn đè nén hận thù.
Lúc này, tuy chưa nói là giải hận, nhưng... cũng coi như hả giận được một chút!
Bất Thắng Hàn không để ý tới.
Hắn đã bình tĩnh lại, vừa toàn lực giao chiến, vừa suy nghĩ rốt cuộc là ai đang chống lưng cho dư nghiệt của Kiếm Đế Thành!
...
Ẩn Thế Giới.
Một Giới Vực cổ xưa đã biến mất khỏi thế gian.
Không ở trên Vận Mệnh Trường Hà, cũng không ở Bỉ Ngạn Vận Mệnh, nếu không biết bí pháp để tiến vào, dù là Đạo Tổ cũng không cách nào tìm được lối vào của giới này!
Mà nơi đây, chính là cứ điểm của Ẩn Thế Sơn.
Tuy nhiên, đây không phải là nơi tu hành của các Ẩn Thế Giả, bình thường thậm chí không gặp được bao nhiêu Ẩn Thế Giả.
Chỉ khi có chuyện trọng đại xảy ra, một đám Ẩn Thế Giả của Ẩn Thế Sơn mới đến Ẩn Thế Giới, ngồi lại thương nghị sự tình.
Trước khi tiểu lão gia của Kiếm Đế Thành và Bất Thắng Hàn của Tam Thanh Quan khai chiến.
Trong Ẩn Thế Giới này, lại có một cuộc tụ họp đang diễn ra.
Bên trong một tòa đại điện.
Từng nhóm ba năm Ẩn Thế Giả, ngồi ở những vị trí khác nhau.
Mà trong đại điện, Đệ Nhất Tâm Ma ung dung ngồi đó, vắt chéo chân, dáng vẻ phóng túng, thoải mái nhưng vẫn mang theo một tia khoa trương không thể che giấu.
Tổ sư "Tùng Lan" của Thái Thanh nhất mạch Tam Thanh Quan, bất ngờ cũng ở trong đại điện!
"Lời của ta đặt ở đây, lần này bất kể là ai, chỉ cần phá vỡ quy củ ra tay, đều phải chết!"
Đệ Nhất Tâm Ma chậm rãi nói: "Nếu Ẩn Thế Sơn không ai đứng ra chủ trì công đạo, vậy cũng đừng trách ta xem quy củ của các ngươi như cái rắm mà thả!"
Tiếng nói truyền khắp đại điện, khiến một đám Ẩn Thế Giả nhíu chặt mày...
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽