Tòa đại điện này là lãnh địa của Vạn Kiếp Đế Quân, dung hợp Bản nguyên chi lực của Vĩnh Hằng Đế Tọa mà hắn nắm giữ.
Vì vậy, đại điện có thể chịu đựng được sự oanh kích của tai kiếp cuồn cuộn trên bầu trời.
Cũng có thể chống đỡ được uy năng tỏa ra từ đại chiến chém giết cấp Thiên Đế.
Mà ở trong đại điện, Vạn Kiếp Đế Quân chính là chúa tể, giống như xem đường vân trong lòng bàn tay, tất cả đều rõ ràng rành mạch, không gì có thể che giấu.
Thế nhưng, giờ khắc này ngay cả Vạn Kiếp Đế Quân cũng không thể phát giác được khí tức của Tô Dịch!
Lúc trước hắn rõ ràng đang ở trong góc tường, không nơi nào để trốn.
Vậy mà lại biến mất như tan vào hư không!
"Là ngươi giở trò?"
Vạn Kiếp Đế Quân đôi mắt như điện, nhìn về phía Tam Thế Phật, nghi ngờ là hắn đã ra tay, trong một lần hành động đã thu Tô Dịch vào.
Tam Thế Phật nhíu mày: "Ngươi cảm thấy, ta có bản lĩnh lớn đến mức có thể che giấu được tai mắt của ngươi, giấu đi một đại địch khó nhằn như Tô Dịch sao?"
Hồng Linh lướt nhẹ đầu ngón tay, Huyền Cơ Kính trong tay phát sáng, hiện ra thân ảnh của Tô Dịch, hắn đang đứng ở bên ngoài đại điện!
Nàng đột ngột quay người, nhìn ra ngoài đại điện: "Hắn ở bên ngoài!"
Vút!
Tất cả ánh mắt đều đồng loạt nhìn sang.
Bên ngoài đại điện, lực lượng tai kiếp từ trên trời giáng xuống tựa như hồng thủy vỡ đê, trùng trùng điệp điệp, kiếp quang mãnh liệt tàn phá bừa bãi.
Mơ hồ trông thấy, Tô Dịch đang che một cây dù, đứng giữa dòng lũ tai kiếp cuồn cuộn mênh mông, kiếp quang chói mắt gần như bao trùm toàn thân hắn.
Nhưng dưới tán dù lại hình thành một luồng sức mạnh vô hình, khiến cho tai kiếp lực lượng nơi hắn đứng đều bị ngăn lại.
"Hắn... làm sao làm được?"
Hồng Linh kinh ngạc.
"Kiếp Vận Tán, một trong Cửu Bí Hỗn Độn của Tiên giới, bung dù tránh được tai kiếp, thu dù có thể ngự tai kiếp, thần diệu vô biên."
Tam Thế Phật tỏ tường: "Nếu ta đoán không lầm, trước đó hắn chạy trốn khỏi đại điện, hẳn là đã vận dụng Thiết Thiên Câu, cũng là một trong Cửu Bí Hỗn Độn, thần không biết quỷ không hay đánh cắp một tia sinh cơ, di hình hoán vị, man thiên quá hải!"
Thiết Thiên Câu!
Đây phải là bí bảo thần dị đến mức nào, mới có thể khiến bọn họ đều không phát giác được?
Mà ánh mắt của Vạn Kiếp Đế Quân thì lại tập trung vào Kiếp Vận Tán trong tay Tô Dịch.
Hắn thoáng nhìn đã nhận ra, món bảo vật này cực kỳ phù hợp với Đại Đạo của hắn, khiến hắn không khỏi động lòng.
"Vạn Kiếp lão nhi, chuyện giữa chúng ta tạm gác lại, đợi bắt được Tô Dịch rồi giải quyết dứt điểm, thế nào?"
Tam Thế Phật trầm giọng nói.
Vạn Kiếp Đế Quân gật đầu: "Được."
Mà lúc này, Tô Dịch đang đứng giữa dòng lũ tai kiếp bên ngoài đại điện chợt lên tiếng: "Vạn Kiếp Đế Quân đã là nỏ mạnh hết đà, cảnh giới cũng đã rơi xuống quá nhiều so với lúc đỉnh phong, cứ xem Tam Thế Phật ngươi có tin hay không."
Dứt lời, hắn quay người rời đi.
Hồng Linh lập tức lao ra, nhưng điều khiến nàng cau mày là, Tô Dịch lại biến mất trong nháy mắt, hoàn toàn không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Nàng lập tức thôi động Huyền Cơ Kính, theo ánh sáng lưu chuyển, lúc này mới hiện ra một màn hình ảnh ——
Trong hình, Tô Dịch quả nhiên đã xuất hiện ở chân núi Vạn Kiếp, cầm dù đi về phía sâu trong Vạn Kiếp Cấm Địa.
Khi màn hình ảnh này xuất hiện, Tô Dịch đột nhiên quay đầu, phảng phất như đang nhìn về phía Hồng Linh từ trong Huyền Cơ Kính, bờ môi khẽ mấp máy một chữ:
"Phá!"
Ầm!
Hình ảnh hiện ra trên Huyền Cơ Kính vỡ tan, món cấm kỵ chi bảo thần dị khó lường này cũng rung lên dữ dội.
Sắc mặt Hồng Linh đột biến, khi nàng lần nữa thôi động Huyền Cơ Kính, lại không cách nào nắm bắt được thân ảnh của Tô Dịch nữa.
"Sao có thể, Huyền Cơ Kính là cấm kỵ chi bảo liên quan đến vận mệnh huyền cơ, tại sao lại không thể nắm bắt được dấu vết của Tô Dịch?"
Sắc mặt Hồng Linh âm trầm bất định.
Nàng nghĩ đến một khả năng, Mệnh Thư!
Chỉ có loại cấm kỵ chi bảo này mới có thể đối kháng với sự thôi diễn của Huyền Cơ Kính!
Cùng lúc đó, Tam Thế Phật đã sớm lao ra khỏi đại điện, khi chứng kiến tất cả những gì Hồng Linh trải qua, lông mày cũng nhíu lại.
"Hắn không trốn thoát được."
Tam Thế Phật quay người, nhìn về phía Vạn Kiếp Đế Quân trong đại điện: "Đúng không?"
Vạn Kiếp Đế Quân vẻ mặt đạm mạc nói: "Trừ phi ta chết, nếu không, cả đời này hắn cũng đừng hòng tìm được lối ra khỏi Vạn Kiếp Cấm Địa."
Tam Thế Phật mỉm cười nói: "Bắt rùa trong hũ, cũng không tệ, có điều..."
"Có điều cái gì?"
Vạn Kiếp Đế Quân nhíu mày: "Chẳng lẽ ngươi tin lời nói hoang đường đó của Tô Dịch?"
Hồng Linh trong lòng khẽ động, lập tức nhớ lại, trước đó Tô Dịch từng nói, Vạn Kiếp Đế Quân là nỏ mạnh hết đà, ngay cả cảnh giới cũng đã rơi xuống từ đỉnh phong!
Tam Thế Phật bước đến cửa đại điện, nhìn chăm chú Vạn Kiếp Đế Quân: "Ta tuy là tử địch của Tô Dịch, nhưng lại rất rõ, hắn không phải là người nói dối, càng không giở những thủ đoạn nhỏ nhặt này."
Vạn Kiếp Đế Quân không khỏi cười nói: "Nói như vậy, ngươi muốn phân cao thấp với ta trước?"
Sát cơ trong mắt hơn mười Ứng Kiếp Hình Giả kia chợt lóe, thần sắc bất thiện.
Không khí giương cung bạt kiếm!
Hồi lâu, Tam Thế Phật chợt cười nói: "Thôi vậy, đối với ta mà nói, đi thu thập Tô Dịch quan trọng hơn nhiều so với việc phân cao thấp với ngươi."
Vạn Kiếp Đế Quân tán thưởng nói: "Biết đại cục, rõ lợi hại, hiểu tiến thoái, ngươi mạnh hơn sư tôn của ngươi nhiều."
Nói xong, hắn cong ngón tay búng ra, một đạo lệnh bài phá không bay tới, lơ lửng trước mặt Tam Thế Phật.
"Bằng vào vật này, có thể cảm ứng được Chu Hư Thiên Cơ của Vạn Kiếp Cấm Địa, giống như mở Thiên Nhãn, đủ để giúp ngươi dễ dàng tìm thấy Tô Dịch hơn."
Tam Thế Phật liếc nhìn lệnh bài, nói: "Mượn đao giết người, sau đó lại diễn trò hoàng tước rình sau?"
Vạn Kiếp Đế Quân ngửa mặt lên trời cười lớn: "Nói chuyện với người thông minh, quả là bớt đi bao nhiêu phiền phức!"
Chợt, nụ cười của hắn tắt ngấm, ánh mắt như điện lạnh, nhìn chằm chằm Tam Thế Phật: "Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, ta đã chiếm hết, ngươi có lẽ có át chủ bài để đối kháng ta, nhưng ta dám nói, không giải quyết Tô Dịch trước, ngươi sẽ không triệt để trở mặt với ta!"
Tam Thế Phật lập tức im lặng.
Thời gian từng chút trôi qua.
Cuối cùng, hắn không nói một lời, quay người rời đi.
Hồng Linh vội vàng theo sau.
"Đại nhân, vì sao không giữ bọn họ lại?"
Một Ứng Kiếp Hình Giả hỏi: "Ở Vạn Kiếp Cấm Địa của chúng ta, Thiên Đế đến cũng phải chết!"
Các Ứng Kiếp Hình Giả khác cũng rất không hiểu.
Vạn Kiếp Đế Quân khẽ lắc đầu: "Bọn họ là một con dao tốt, có thể dùng để giết địch, cũng có thể làm mình bị thương, chúng ta tọa sơn quan hổ đấu là được, bất luận kẻ nào thắng cuối cùng, đối với chúng ta đều là chuyện tốt."
Nói xong, hắn nhìn về phía một Ứng Kiếp Hình Giả trong đó: "Bạch Hành, ngươi dẫn mấy người đi theo dõi lão lừa trọc kia."
"Vâng!"
Người tên Bạch Hành là một nam tử áo đen có làn da trắng nõn, thân hình cao gầy.
Hắn lập tức dẫn theo một đám Ứng Kiếp Hình Giả, vội vàng rời đi.
"Các ngươi canh giữ bên ngoài đại điện, đừng làm phiền ta."
Vạn Kiếp Đế Quân nhìn về phía sáu Ứng Kiếp Hình Giả còn lại, phân phó: "Nhớ kỹ, kẻ nào dám xông vào, giết không tha!"
"Vâng!"
Sáu vị Ứng Kiếp Hình Giả còn lại lĩnh mệnh, rời khỏi đại điện.
Ầm!
Cửa lớn cung điện theo đó đóng chặt.
Trong đại điện đèn đuốc huy hoàng, chỉ còn lại một mình Vạn Kiếp Đế Quân.
Hắn đứng yên tại chỗ, sắc mặt biến đổi bất định, nhẹ giọng tự nói: "Tô Dịch khá lắm! Lại có thể nhìn thấu vấn đề trên người ta..."
Lời còn chưa dứt, hắn đột nhiên ho ra một ngụm máu lớn, thân hình lảo đảo, ngã ngồi phịch xuống đất.
Gương mặt hắn trở nên trắng bệch, gần như trong suốt, nơi đuôi mày khóe mắt hiện lên vẻ suy yếu và mệt mỏi không thể che giấu.
Hắn thở dốc từng ngụm lớn, lồng ngực phập phồng, khí tức toàn thân đều đang suy kiệt!
"Nếu là lúc đỉnh phong, trước đó ta cần gì phải nói nhảm với các ngươi, chỉ cần một ý niệm là có thể trấn áp toàn bộ các ngươi!"
Rất lâu sau, Vạn Kiếp Đế Quân mới ngồi vững lại, giữa hai hàng lông mày hiện lên một tia không cam lòng sâu sắc.
Hắn là ai, là chúa tể của Vạn Kiếp Chi Uyên, một tồn tại đã sớm phá vỡ gông xiềng vận mệnh từ thời đại hồng hoang!
Nhìn khắp trên dưới dòng sông Vận Mệnh, kẻ có thể được hắn xem là đối thủ, chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Thế nhưng hôm nay, hắn quả thực giống như lời Tô Dịch nói, đã là nỏ mạnh hết đà, ngay cả cảnh giới cũng đã rơi xuống từ đỉnh cao nhất!
"Lão hòa thượng, có thể khiến ta chật vật đến thế, ngươi chết cũng đủ để nhắm mắt..."
Vạn Kiếp Đế Quân liên tục hít sâu, dần dần ổn định lại khí thế gần như hỗn loạn của mình.
Vô Tịch Phật.
Một trong Tam Tổ của Linh Sơn Tổ Đình.
Một vị "đắc đạo cao tăng" đã sớm phá vỡ gông xiềng vận mệnh, từng một mình vượt qua dòng sông Vận Mệnh, tạo nên uy danh lừng lẫy ở Bờ Kia Vận Mệnh!
Từ thời đại hồng hoang đến nay, Vạn Kiếp Đế Quân và Vô Tịch Phật vẫn luôn đối kháng, chém giết lẫn nhau, khiến cho một trận Đại Đạo chi tranh kéo dài qua tuế nguyệt thiên cổ.
Cuộc giằng co dài đằng đẵng như vậy, sớm đã khiến đạo hạnh của cả hai tiêu hao đến mức gần như đèn cạn dầu.
Mà để bố trí ván cờ sát cục hôm nay, Vạn Kiếp Đế Quân đã không tiếc tự tổn bản nguyên tính mệnh, hoàn toàn dùng thủ đoạn "ngọc thạch câu phần", dùng cấm thuật Cửu Chân Kiếp để phong cấm bản tôn của Vô Tịch Phật trong một lần hành động!
Màn hình ảnh huyết tinh "tàn sát lẫn nhau" giữa Vạn Kiếp Đế Quân và Vô Tịch Phật mà Tô Dịch và những người khác nhìn thấy trước đó, chính là kết quả của trận chiến ấy.
Vì thế, cái giá mà bản tôn Vạn Kiếp Đế Quân phải trả cũng cực kỳ thảm trọng.
Đạo hạnh của hắn vốn đã gần cạn kiệt, lại tự tổn bản nguyên tính mệnh, khiến Đại Đạo của hắn rơi xuống một đoạn dài từ đỉnh phong!
Nếu chỉ dừng ở đây, cũng không có gì to tát, sau này tự có cách để từ từ chữa trị lại.
Hơn nữa, trước đó, hắn đã thuận lợi dung hợp lực lượng của phân thân Đại Đạo.
Nhưng tình thế vừa rồi quá cấp bách.
Một khi không triệt để giết chết Vô Tịch Phật, đoạt lấy đạo tâm và bản nguyên đại đạo, khi đối mặt với những đại địch như Tam Thế Phật và Tô Dịch, đã định trước sẽ khiến tình thế mất kiểm soát.
Vì vậy, Vạn Kiếp Đế Quân hoàn toàn không màng đến hậu quả, một lần nữa thi triển thủ đoạn cấm kỵ tự tổn bản nguyên tính mệnh, trong một lần hành động đã diệt sát Vô Tịch Phật.
Thế nhưng cũng vì vậy, khiến cho đạo hạnh vốn đã nghiêm trọng vô cùng của hắn càng thêm đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương.
Không chỉ đơn giản là cảnh giới rơi xuống, mà ngay cả căn cơ Đại Đạo và bản nguyên tính mệnh cũng bị tổn hại nghiêm trọng!
Đúng như Tô Dịch nói, hắn đã là nỏ mạnh hết đà! Vết thương đã thảm trọng đến mức không thể hơn được nữa!
Vì vậy, sau khi Tô Dịch chạy ra khỏi đại điện, hắn không hề đuổi theo nửa bước.
Dù cho đối mặt với sự khiêu khích của Tam Thế Phật, hắn cũng đã nhẫn nhịn.
"Tô Dịch rốt cuộc làm sao nhìn thấu được ta đã là nỏ mạnh hết đà?"
Vạn Kiếp Đế Quân nhíu mày: "Trước đó tên Tam Thế Phật kia, có phải cũng đã nhìn ra rồi không?"
Hắn nghĩ mãi không ra.
Tuy nhiên, Vạn Kiếp Đế Quân dù sao cũng là một tồn tại kinh khủng từng phá vỡ gông xiềng vận mệnh, cho dù thật sự xảy ra kết quả tồi tệ nhất, hắn cũng có lòng tin dẹp yên tất cả!
Nơi này là Vạn Kiếp Cấm Địa.
Là lĩnh vực của hắn.
Ở nơi này, cho dù hắn bị đánh đến chỉ còn lại một sợi tàn hồn, một giọt máu, cũng có thể sống sót!
"Ta đã có được thiền tâm và bản nguyên đại đạo của lão hòa thượng, lại thêm Mệnh Thư, lực lượng luân hồi, kỷ nguyên hỏa chủng, Kiếp Vận Tán của Tô Dịch..."
Đôi mắt Vạn Kiếp Đế Quân đột nhiên hiện lên một tia nóng bỏng: "Còn có cấm kỵ chi bảo trên người Tam Thế Phật và Hồng Linh, khi tất cả những thứ này đều thuộc về ta, dù phải trả một cái giá thảm khốc đến đâu..."
"Cũng đáng!"
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh