Chỉ có duy nhất đời thứ nhất tâm ma hiểu rõ, những chuyện đã xảy ra trên Cửu Khúc Thiên Lộ năm đó, cùng với những người từng đồng hành, đều được bản tôn của hắn chứng kiến, khắc sâu trong tâm khảm.
Hắn từng đau khổ vì những "đồng đạo" đã khuất.
Từng tự trách và áy náy vì không thể cứu vớt thêm nhiều "đồng đạo".
Đáng tiếc, năm đó hắn còn xa xa chưa thật sự đi đến cuối con đường đại đạo, chưa từng có ý vị tịch liêu "chỉ hận thiên hạ Đại Đạo, vì sao duy ta độc cao".
Khẽ lắc đầu, đời thứ nhất tâm ma thu lại suy nghĩ, "Những chuyện cũ năm xưa này, về sau ngươi tự nhiên sẽ toàn bộ hiểu rõ."
Lòng Tô Dịch trĩu nặng.
Hắn làm sao không rõ, khi sau này hắn hiểu rõ, cũng có nghĩa là đời thứ nhất tâm ma đã định trước sẽ không còn tồn tại?
Cửa ải thứ hai.
Trên một bức tường thành cổ kính, khắc họa vô số Đồ Đằng kỳ dị thần bí, bởi vì thời đại quá xa xưa, những bức vẽ kia sớm đã loang lổ mờ nhạt.
Khi đời thứ nhất tâm ma cùng Tô Dịch bỗng nhiên xuất hiện.
Những Đồ Đằng loang lổ trên bức tường thành kia đột nhiên như sống lại, bùng cháy lên Hỗn Độn thần diễm thao thiên, một hư ảnh tựa thần ma hiển hiện trong Hỗn Độn thần diễm đó.
Đời thứ nhất tâm ma cười tủm tỉm nói: "Ừm, tên ngốc to xác này được gọi là 'Cổ Man Tiên', một Thần Ma thuần huyết sinh ra trong Hỗn Độn. Đạo khu hoàn chỉnh của hắn nếu toàn bộ triển khai, cao đến chín vạn dặm, có thể xé rách bầu trời thành một lỗ thủng!"
Nói xong, hắn nhảy vọt một cái, tiến lên vỗ vai nam tử Thần Ma Hỗn Độn kia, "Tiểu lão đệ, đã lâu không gặp rồi!"
Cổ Man Tiên trầm mặc rất lâu, đột nhiên ngửa đầu phát ra tiếng cười lớn khàn khàn điên cuồng.
"Kiếm khách! Ta lại gặp được kiếm khách ——!"
Đời thứ nhất tâm ma lui về bên cạnh Tô Dịch, cười tủm tỉm nói, "Nhìn hắn kích động kìa, cũng chỉ có gặp ta, tên ngốc to xác này mới có thể vui vẻ đến vậy."
"Kiếm khách, mang ta đi chinh chiến bên ngoài Hỗn Độn được chứ?"
Bỗng dưng, Cổ Man Tiên lớn tiếng nói.
Đời thứ nhất tâm ma chỉ vào Tô Dịch, "Về sau để thân chuyển thế của ta mang ngươi bay!"
Cổ Man Tiên không chút do dự nói: "Tốt!"
Hắn quả nhiên không hề hoài nghi chính mình chỉ còn lại một đạo ấn ký lực lượng, không còn cơ hội xông ra bên ngoài Hỗn Độn.
Cũng không nghĩ tới, Tô Dịch có cự tuyệt hay không.
Không nghi ngờ gì nữa, điều này đại biểu cho, hắn đối với lời của đời thứ nhất tâm ma, có lòng tin tuyệt đối.
Từ biệt Cổ Man Tiên xong, đời thứ nhất tâm ma lại dẫn Tô Dịch đi vài nơi khác.
Tại cửa ải thứ ba, gặp được một suối nguồn thần bí, trong con suối ào ạt tuôn ra những tia hào quang vàng óng lấp lánh.
Đó là một linh tuyền sinh ra vào thuở ban sơ Hỗn Độn, của "Kim Diệu Tiên".
Cửa ải thứ tư, gặp được một nam tử toàn thân khoác giáp trụ huyết sắc tàn tạ, trên người hắn, từng trận Đại Đạo sát phạt chi khí rung trời nổ vang, vĩ ngạn vô song.
Đời thứ nhất tâm ma nói cho Tô Dịch, người này là "Tham Lang Tiên", từng là sinh tử chi giao của Binh Gia Thủy Tổ.
Bởi vì Tham Lang Tiên chết, đến nay vẫn khiến Binh Gia Thủy Tổ canh cánh trong lòng.
Cửa ải thứ năm, bọn hắn gặp được "Vân Trung Tiên", người lộ ra thân ảnh Tiên Hạc trong một bức họa Ngân Hà.
Tại cửa ải thứ sáu, gặp được Thiên Hình Tiên, hóa thành một gốc cây tắm mình trong ngàn tỉ lôi đình quang điện.
Những Hỗn Độn sơ tổ này, Tô Dịch lúc trước đều từng gặp.
Mà theo đời thứ nhất tâm ma từng người dẫn tiến, cũng làm cho Tô Dịch hiểu rõ thêm chút lai lịch và căn nguyên của những Hỗn Độn sơ tổ này.
Vân Trung Tiên, là Bạch Hạc đầu tiên đặt chân Tiên đạo trong Hỗn Độn.
Chính vì y, trong một số đạo thống vào thuở ban sơ Hỗn Độn, đều xem Bạch Hạc là biểu tượng Tường Thụy.
Cho đến ngày nay, trong vô số đạo thống lớn nhỏ phân tán khắp thiên hạ, cũng không ít nơi thờ phụng Đồ Đằng Tiên Hạc!
Đây chính là ảnh hưởng "nguồn gốc" của Hỗn Độn sơ tổ.
Thiên Hình Tiên, là gốc Thanh Liên đầu tiên sinh ra trong Hỗn Độn, sự tồn tại của nàng có ảnh hưởng sâu sắc đến truyền thừa Đại Đạo của Phật Môn, Đạo gia.
Như tại các nơi Phật Môn, nhất định xây dựng ao sen, cô đọng đài sen.
Động thiên Đạo gia, nhất định trồng Lôi Đình Thanh Liên, thai nghén Tiên Thiên Đạo Cương.
Phàm là mỗi một điều này, đời thứ nhất tâm ma dù chưa từng nói rõ lý do gì, nhưng chỉ chứng kiến tất cả những điều này, đã để Tô Dịch mở rộng tầm mắt, hé nhìn một chút phong quang thuở ban sơ Hỗn Độn.
Đó là thời đại hoành hành thiên hạ của Hỗn Độn sơ tổ, là cảnh tượng thượng cổ khi Cổ Tiên Lộ còn chưa từng đứt đoạn!
Cho đến sau này, Tô Dịch bỗng nhiên nghĩ đến, thuở ban sơ Hỗn Độn này, có từng sinh ra thanh Đạo Kiếm đầu tiên hay không?
Kiếm Tu đầu tiên mở ra Kiếm Đạo Chi Lộ?
Kiếm Tiên đầu tiên đăng lâm Tiên đạo?
Khẳng định có!
Bằng không, Kiếm đạo truyền thừa sao có thể trong vô ngần tuế nguyệt này khai chi tán diệp, trải rộng khắp chư thiên vạn giới?
Như vậy, thanh Đạo Kiếm đầu tiên là vật gì?
Kiếm Tu đầu tiên xây dựng Kiếm đạo, là ai?
Đáp án này, tựa hồ cũng không khó suy đoán.
Cuối cùng, đời thứ nhất tâm ma lại dẫn Tô Dịch quay về cửa ải thứ chín.
Ra ngoài ý định, tại đây sớm có một cổ đỉnh đang chờ đợi.
Cổ đỉnh kia bao phủ trong Hỗn Độn, trấn áp giữa tinh không, miệng đỉnh bốc hơi Đại Đạo Hồng quang thần dị khó lường, khiến người ta cảm thấy vĩ đại vô lượng, khí thế hoành ép chư thiên.
Tô Dịch tự nhiên đã gặp qua đối phương.
Những Hỗn Độn sơ tổ phân bố trên Cửu Khúc Thiên Lộ, đều gọi cổ đỉnh này là "Hồng Lão Quái"!
"Hồng Lão đệ, đã lâu không gặp!"
Đời thứ nhất tâm ma cười phất tay.
Sau đó giới thiệu cho Tô Dịch, "Hắn là Hồng Vân Tiên, cổ đỉnh đầu tiên sinh ra trong Hỗn Độn, danh xưng là tổ của mọi lô đỉnh trong thiên hạ. Mọi Đạo Binh sinh ra, mọi đan dược luyện chế trên thế gian, đều chịu ảnh hưởng sâu sắc từ hắn."
"Tại thuở ban sơ Hỗn Độn, lão gia hỏa này có thể nói là một miếng bánh béo bở, ai cũng muốn có, tranh giành đến vỡ đầu cũng mong mời hắn ra tay, luyện vài bảo bối tiện tay, hoặc luyện một lò Đạo dược phá cảnh."
"Bất quá, bản lĩnh lợi hại nhất của hắn, lại ở khả năng trấn áp khí vận."
Đỉnh, có thể luyện dược, cũng có thể luyện khí, càng có thể trấn áp thiên địa sơn hà.
Từ xưa liền có lời giải thích về việc định đỉnh thiên hạ.
Trong các đại đạo thống trên thế gian qua cổ kim tuế nguyệt, cái nào không có lô đỉnh?
Ở nơi thế tục, cũng luyện đại đỉnh, trấn áp khí vận của một nước.
Mà Hồng Vân Tiên, thì là cổ đỉnh đầu tiên sinh ra vào thuở ban sơ Hỗn Độn!
Có thể nghĩ, ảnh hưởng của loại tồn tại này đối với thiên hạ Đại Đạo.
"Cái gì mà đã lâu không gặp, ngươi cũng không phải kiếm khách năm đó, cùng lắm cũng chỉ là một tâm ma mà thôi."
Nơi xa, từ bên trong cổ đỉnh kia, truyền ra một đạo thanh âm già nua lạnh lùng.
Đời thứ nhất tâm ma cười ha hả chỉ vào Tô Dịch, "Ta không phải, nhưng hắn đúng vậy a, hàng thật giá thật, không lừa già dối trẻ!"
Hắn một bước đi lên trước, lấy tay loảng xoảng vỗ cổ đỉnh kia, "Ngây người ra đó làm gì, còn không mau tới bái đại ca? Năm đó ngươi không phải khóc lóc ỉ ôi la hét, chỉ cần kiếm khách đại ca ngươi một câu, thịt nát xương tan cũng không sợ?"
Tô Dịch liếc nhìn, tên này từ trước đến nay chưa từng có lúc nào nghiêm chỉnh!
Bị đời thứ nhất tâm ma không ngừng vô lễ đập phá, cổ đỉnh kia lập tức tức đến nổ phổi, giận dữ nói, "Kiếm khách đại ca của Lão Tử, cũng không nói nhiều như ngươi! Huống chi, Lão Tử có bái đại ca, thì liên quan gì đến ngươi!"
Oanh!
Đại đỉnh nổ vang, đẩy đời thứ nhất tâm ma sang một bên.
Đời thứ nhất tâm ma một tay chống eo, cười mắng, "Đã chỉ còn lại một đạo ấn ký, tính tình còn có thể bướng bỉnh đến thế, cũng thật hiếm có!"
Cổ đỉnh kia lại trầm mặc.
Nửa ngày, hắn mới nói: "Ta thật không ngờ, hóa ra mệnh quan nhiệm kỳ này, chính là thân chuyển thế của kiếm khách đại ca, cũng không cách nào tưởng tượng được, với năng lực của kiếm khách đại ca, thì phải ở trong tình cảnh nào mới chọn chuyển thế..."
Đời thứ nhất tâm ma cười tủm tỉm nói: "Đừng suy nghĩ nhiều, bản tôn của ta chuyển thế, là vì bước lên đạo đồ cao hơn."
Cổ đỉnh kia nói: "Nói như vậy, vị Tô mệnh quan này đã có được nội tình để đánh bại 'Định Đạo Giả'?"
Đời thứ nhất tâm ma thản nhiên nói, "Hồng Lão đệ, cách cục nhỏ quá, ngươi cảm thấy nếu như năm đó ta không hề rời khỏi khởi nguyên Mệnh Hà này, còn có thể để Định Đạo Giả kia chiến thắng?"
"Cái này..."
Cổ đỉnh kia kinh ngạc nói, "Ngươi chuyển thế trùng tu, không phải là vì một lần nữa định đạo thiên hạ sao?"
Đời thứ nhất tâm ma khẽ lắc đầu, "Về sau có cơ hội rời khỏi khởi nguyên Mệnh Hà, ngươi tự nhiên liền hiểu."
Chợt, hắn chỉ vào Tô Dịch, bá khí mười phần nói, "Nhớ kỹ, kiếm khách đại ca của ngươi ở đây này, về sau để hắn mang ngươi ra ngoài chơi đùa!"
Còn không đợi cổ đỉnh kia nói gì, đời thứ nhất tâm ma đột nhiên vỗ tay một cái.
Lập tức, cổ đỉnh kia biến mất vào hư không.
Liền giống như bị xóa sổ khỏi thế gian.
Tô Dịch khẽ giật mình, "Vì sao không trò chuyện thêm một chút?"
Đời thứ nhất tâm ma lắc đầu, "Chỉ là một đạo ấn ký lực lượng mà thôi, gặp một lần là đủ rồi, không cần thiết trò chuyện thêm gì nữa. Khi nào ngươi cứu hắn trở về, cùng hắn đến thiên hoang địa lão cũng được."
"Chúng ta còn có chuyện trọng yếu hơn muốn làm."
Hắn mang theo Tô Dịch, lần nữa đi tới cửa ải thứ chín, tùy ý ngồi trên một mảnh tường thành đổ nát.
"Tiếp theo ta nói, ngươi nghe, đừng hỏi, hỏi ta cũng không có gì để trả lời, chỉ cần ghi nhớ trong lòng là được."
Đời thứ nhất tâm ma lấy ra một bầu rượu, vừa uống, vừa nói.
Tô Dịch ở một bên yên lặng lắng nghe.
Cho đến khi đời thứ nhất tâm ma nói xong tất cả, cả người như trút được gánh nặng, ngửa đầu uống cạn bầu rượu trong tay.
Tô Dịch thì lâm vào trầm tư.
Đời thứ nhất tâm ma nói ba chuyện.
Thứ nhất, có liên quan đến trận tỷ thí nửa tháng sau.
Thứ hai, có liên quan đến những Hỗn Độn sơ tổ đã xây dựng Cửu Khúc Thiên Lộ năm đó, không chỉ là những người đã chết, mà còn là một số ít nhân vật Thủy Tổ đã xông ra Cửu Khúc Thiên Lộ.
Thứ ba, thì có liên quan đến Hồng Mông Thiên Vực!
Mỗi một sự kiện, đều mang đến cho Tô Dịch chấn động cực lớn trong tâm thần, cũng bởi vậy mà sinh ra rất nhiều nghi hoặc.
Nhưng cuối cùng, Tô Dịch không hỏi.
Đời thứ nhất tâm ma cũng đã định trước không thể trả lời nữa.
"Thanh vỏ kiếm mục nát kia đâu?"
Đời thứ nhất tâm ma đột nhiên nói.
Tô Dịch lật tay một cái, thanh vỏ kiếm mục nát kia bỗng nhiên xuất hiện.
Lúc trước trên Vận Mệnh Trường Hà, khi đời thứ nhất tâm ma rời đi, từng để lại bảo vật này cho Tô Dịch, nói cho hắn biết nếu gặp phải nguy hiểm không thể hóa giải, có thể dùng bảo vật này để bảo mệnh.
Nhưng, Tô Dịch vẫn luôn chưa từng dùng qua.
Nguyên nhân rất đơn giản, lúc ấy trong lòng hắn vẫn còn chút mong đợi, hi vọng đời thứ nhất tâm ma có ngày trở về.
Đời thứ nhất tâm ma một tay cầm lấy vỏ kiếm mục nát nói, "Ngươi a, thật đúng là ngốc, nhưng phàm là ngươi vận dụng một lần, cũng đã sớm thấy rõ diện mạo thật sự của bảo vật này!"
"Bất quá, biết bây giờ cũng không muộn."
Thanh âm còn đang vang vọng, đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt trên vỏ kiếm.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Dịch, thanh vỏ kiếm mục nát kia lặng lẽ phát sinh biến hóa không thể tưởng tượng nổi...
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi